Tuesday, July 25, 2017

Nổ trên bầu trời Ninh Thuận khiến nhiều nhà dân bị hư hại

Cửa sổ Nhà ông Nguyễn Văn Bình bị thủng một lỗ, bức tường trong phòng cũng bị vỡ một lỗ lớn, các cửa kính đều vỡ. (Hình: Báo điện tử Zing)
NINH THUẬN, Việt Nam (NV) – Nhiều nhà dân ở phường Bảo An, thành phố Phan Rang-Tháp Chàm, bị hư hỏng nặng sau tiếng gầm rú của máy bay đi qua kèm theo tiếng nổ long trời.
Ông Lê Ðức Hùng, chủ tịch phường Bảo An, cho biết khoảng 9 giờ 30 phút sáng 25 Tháng Bảy, một loạt tiếng nổ long trời phát ra ở cự ly rất gần khi máy bay bay ngang gầm rú trên bầu trời khu phố 1, phường Bảo An, thành phố Phan Rang-Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận.
“Ðến chiều cùng ngày, phường đã thống kê có chín gia đình bị thiệt hại do vụ nổ gây ra. Vụ nổ còn làm cháu Phạm Nguyễn Lâm Vy (8 tuổi) đang chơi trong nhà bị sây sát nhẹ,” ông Hùng nói với báo điện tử Zing.
Nói với báo Tuổi Trẻ, bà Trần Thị Kim Xuyến cho biết bà đang đẩy xe cát trộn hồ xây nhà thì nghe tiếng máy bay từ hướng Nam, sau lưng bà kèm tiếng nổ đùng đùng và tiếng rào rào trên cành cây. “Lúc nhìn lên, tôi thấy thân cây xoài bị mảnh vỡ làm tróc một mảng lớn,” bà kể.
Nhà bà Ðặng Thị Quýt (55 tuổi) cách đó 2 mét cũng bị mảnh vỡ đâm thủng một lỗ lớn ở sau bếp. Bà cho biết, nhiều vật dụng trong căn bếp cũng bị thủng, hư hỏng. Bà cho hay đang nằm võng thì nghe tiếng nổ rồi khói bụi mù mịt. Bà bị mảnh vỡ tường bắn trúng chân bị thương nhẹ.
Bà Châu Thị Xuân kể, bà đang ngồi phía sau cùng mấy con nhỏ. Lúc này nghe tiếng máy bay bay qua kèm theo sau đó là nghe nhiều tiếng nổ. Bà nhìn vô nhà thấy bụi tường bay mịt mù. Chạy vô thấy mái tôn thủng nhiều lỗ lớn, tường bị thủng một lỗ to kèm nhiều vết nứt.
Hai căn nhà khác cũng bị thủng tường là nhà ông Nguyễn Văn Bình và bà Ðặng Thị Diệu, trong đó nhà ông Bình bị thủng tường ngay cửa phòng.
Tại hiện trường, người dân thu được nhiều mảnh sắt nghi vỏ đạn. (Hình: Báo điện tử Zing)
Ông Nguyễn Văn Bình (60 tuổi) cho biết đang ở ngoài vườn thì tiếng máy bay và tiếng nổ. Ông chạy vào nhà kiểm tra thì thấy cửa sổ bị thủng một lỗ như vết đạn bắn từ hướng Tây. “Nghe tiếng nổ, tôi chạy vào nhà kiểm tra thì thấy cửa sổ phía Tây bị thủng một lỗ, bức tường trong phòng cũng bị vỡ một lỗ lớn, các cửa kính đều vỡ,” ông kể với báo điện tử Zing.
Ðối diện nhà ông Bình, nhà ông Lê Văn Sang (54 tuổi) cũng bị vỡ tường từ phía ngoài. “Ðang nấu cơm trong nhà thì nghe nổ ầm rồi gạch cát phủ cả lên đầu. Hoảng sợ, tôi bồng đứa con nhỏ bỏ chạy ra ngoài,” anh Thanh (con trai ông Sang) kể lại. Mái tôn mới của nhà ông Sang bị thủng nhiều lỗ sau vụ nổ, gạch cát rơi đầy sàn nhà.
“Sau tiếng máy bay là hai tiếng nổ như tiếng bắn pháo bông rồi thấy nhà hàng xóm bỏ chạy khỏi nhà,” một người dân kể lại.
Cách những căn nhà bị hư hỏng nêu trên khoảng 200 mét, một thửa ruộng cũng bị tiếng nổ tạo thành nhiều hố với đường kính khoảng 1 mét. Tại hiện trường người dân thu được nhiều mảnh sắt nghi vỏ đạn.
Theo báo Tuổi Trẻ, chiều cùng ngày, nguồn tin từ Trung Ðoàn Không Quân C937, thuộc phi trường Thành Sơn, Phan Rang, xác nhận “máy bay huấn luyện của đơn vị gặp sự cố kỹ thuật gây thiệt hại nhà cho các gia đình…”
Nguồn tin này cũng cho biết C937 đã mời các gia đình về ủy ban phường Bảo An nhận tiền bồi thường thiệt hại nhà cửa do vụ nổ gây ra, với số tiền mỗi nhà từ 10 triệu đồng đến 30 triệu đồng, tùy mức độ hư hỏng nhiều hay ít.
Cũng trong chiều 25 Tháng Bảy, Trung Ðoàn Không Quân 937 đã cử cán bộ chuyên môn đến hiện trường thửa ruộng – nơi nhiều chỗ với đường kính khoảng 1 mét bị ảnh hưởng vụ nổ sáng cùng ngày – để tìm các mảnh vỡ. (Tr.N)

Buồn vào hồn không tên

S. T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Nếu ngay sau khi chiếm được miền Nam mà qúi vị cán bộ cộng sản cũng có được cách “lý giải” tương tự thì thì Mai Thảo, Hoàng Anh Tuấn… đã không phải bỏ thân nơi đất lạ. Vũ Đức Nghiêm cũng đã tránh được những giây phút bơ vơ, ngơ ngác, lạc lõng ở xứ người. Và Trúc Phương thì chắc chắn vẫn sẽ còn ở lại với chúng ta, vẫn có những đêm khắc khoải buồn vào hồn không tên, thay vì nằm chết cong queo trong đói lạnh – trên một manh chiếu rách – với tài sản duy nhất còn lại chỉ là một đôi dép nhựa.

*

Có bữa tôi đang ngồi lơ tơ mơ hút thuốc thì chuông điện thoại reo:

– Tiến hả?
– Dạ…
– Vũ Đức Nghiêm đây…
– Dạ…
– Anh buồn quá Tiến ơi, mình đi uống cà phê chút chơi được không?
– Dạ… cũng được!

 Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm (1930- 2017)

Tôi nhận lời sau một lúc tần ngần nên tuy miệng nói “được” mà cái giọng (nghe) không được gì cho lắm. Tôi cũng thuộc loại người không biết làm gì cho hết đời mình nên thường rảnh nhưng không rảnh (tới) cỡ như nhiều người trông đợi. Sống ở Mỹ, chớ đâu phải Mỹ Tho mà muốn đi đâu thì đi, và muốn đi giờ nào cũng được – mấy cha?

Khi Mai Thảo và Hoàng Anh Tuấn còn trên dương thế, thỉnh thoảng, tôi cũng vẫn nghe hai ông thở ra (“anh buồn quá Tiến ơi”) y chang như thế. Chỉ có điều khác là ông nhà văn khi buồn thì thích đi uống rượu, ông thi sĩ lúc buồn lại đòi đi… ăn phở, còn bây giờ thì ông nhạc sĩ (lúc buồn) chỉ ưa nhâm nhi một tách cà phê nóng. Ai sao tui cũng chịu, miễn đến chỗ nào (cứ) có bia bọt chút đỉnh là được!

Vũ Đức Nghiêm sinh sau Mai Thảo và trước Hoàng Anh Tuấn. Ông chào đời vào năm 1930. Hơn 80 mùa xuân đã (vụt) trôi qua. Cả đống nước sông, nước suối – cùng với nước mưa và nước mắt – đã ào ạt (và xối xả) chẩy qua qua cầu, hay trôi qua cống. Những dịp đi chơi với ông (e) sẽ cũng không còn nhiều lắm nữa. Tôi chợt nghĩ như thế khi cho xe nổ máy.

Quán cà phê vắng tanh. Nhạc mở nhỏ xíu nhưng tôi vẫn nghe ra giai điệu của một bài hát rất quen:

Gọi người yêu dấu bao lần.
Nhẹ nhàng như gió thì thầm.
Làn mây trôi gợi nhớ chơi vơi thương người xa xôi.
Gọi người yêu dấu trong hồn.
Ngập ngừng tha thiết bồn chồn.
Kỷ niệm xưa mơ thoáng trong sương cho lòng nhớ thương…

- Hình như là nhạc Vũ Đức Nghiêm… Anh nghe xem có đúng không? Tôi đùa.
- Em nói nghe cái gì?
- Anh thử nghe nhạc coi…
- Nhạc của ai?

Tôi chợt nhớ ra là ông anh đã hơi nặng tai nên gọi cô bé chạy bàn:

- Cháu ơi, người ngồi trước mặt chúng ta là tác giả của bản nhạc Gọi Người Yêu Dấu mà mình đang nghe đó. Cháu mở máy lớn hơn chút xíu cho ổng… sướng nha!

Thấy người đối diện có vẻ bối rối vì cách nói vừa dài dòng, vừa hơi quá trịnh trọng của mình nên tôi cố thêm vào một câu tiếng Anh (vớt vát) nhưng ngó bộ cũng không có kết quả gì. Đúng lúc, chủ quán bước đến:

- Cháu nó mới từ Việt Nam sang, ông nói tiếng Mỹ nó không hiểu đâu. Ông cần gì ạ?
- Dạ không, không có gì đâu. Never mind!

Tôi trả lời cho qua chuyện vì chợt nhận ra sự lố bịch của mình. Cùng lúc, bản nhạc của Vũ Đức Nghiêm cũng vừa chấm dứt. Tôi nhìn anh nhún vai. Vũ Đức Nghiêm đáp lại bằng một nụ cười hiền lành và… ngơ ngác!

Tự nhiên, tôi thấy gần và thương quá cái vẻ ngơ ngác (trông đến tội) của ông. Tôi cũng bị nhiều lúc ngơ ngác tương tự trong phần đời lưu lạc của mình. Bây giờ hẳn không còn ai, ở lứa tuổi hai mươi - dù trong hay ngoài nước - còn biết đến tiếng “Gọi Người Yêu Dấu” (“ngập ngừng tha thiết bồn chồn”) của Vũ Đức Nghiêm nữa. Thời gian, như một giòng sông hững hờ, đã vô tình bỏ lại những bờ bến cũ.

Vũ Đức Nghiêm, tựa như một cây cổ thụ hiếm hoi, vẫn còn đứng lại bơ vơ bên bờ trong khi bao nhiêu nhạc sĩ cùng thời đều đã ra người thiên cổ. Trúc Phương là một trong những người này. Qua chương trình Bẩy Mươi Năm Tình Ca Trong Tân Nhạc Việt Nam, nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam đã cho biết nhiều chi tiết vô cùng thê thiết về cuộc đời của người viết nhạc (chả may) này.

Trang sổ tay hôm nay, chúng tôi xin được nắn nót ghi lại đây những nhận xét của Hoài Nam, và mong được xem như một nén hương lòng (muộn màng) gửi đến một người đã khuất:

“Trúc Phương là một trong những nhạc sĩ gốc miền Nam được yêu mến nhất, từng được mệnh danh là ông vua của thể điệu Bolero tha thiết trữ tình. Ông tên thật là Nguyễn Thiện Lộc, ra chào đời năm 1939 tại xã Mỹ Hoà, quận Cầu Ngang, tỉnh Trà Vinh, tức Vĩnh Bình – một xứ Chùa Tháp thu nhỏ ở vùng hạ lưu sông Cửu Long…”

Tháng 4 năm 1975, Trúc Phương bị kẹt lại. Năm 1979, ông vượt biên nhưng bị bắt và bị tù. Sau khi được thả, cuộc sống của ông trở nên vô cùng thê thảm về thể xác vật chất cũng như tinh thần. Trong một đoạn video phỏng vấn ông, được Trung Tâm Asia phổ biến tại hải ngoại, Trúc Phương cho biết:

“Sau cái biến cố cuộc đời, tôi sống cái kiểu rài đây mai đó,’bèo dạt hoa trôi’… Nếu mà nói đói thì cũng không đói ngày nào, nhưng mà no thì chẳng có ngày nào gọi là no…Tôi không có cái mái nhà, vợ con thì cũng tan nát rồi, tôi sống nhà bạn bè, nhưng mà khổ nổi hoàn cảnh họ cũng bi đát, cũng khổ, chứ không ai đùm bọc ai được…đến nửa lúc đó thì vấn đề an ninh có khe khắc, lúc đó thì bạn bè tôi không ai dám “chứa” tôi trong nhà cả, vì tôi không có giấy tờ tùy thân, cũng chẳng có thứ gì trong người cả. Tôi nghĩ ra được một cách... là tìm nơi nào mà có khách vãng lai rồi mình chui vào đó ngủ với họ để tránh bị kiểm tra giấy tờ…Ban ngày thì lê la thành phố, đêm thì phải ra xa cảng thuê một chiếc chiếu, 1 chiếc chiếu lúc bấy giờ là 1 đồng…thế rồi ngủ cho tới sáng rồi xếp chiếc chiếu trả người ta... thế là mình lấy 1 đồng về… như là tiền thế chân…Một năm như vậy, tôi ngủ ở xa cảng hết 9 tháng…Mà nói anh thương…khổ lắm… Hôm nào mà có tiền để đi xe lam mà ra sớm khoảng chừng năm giờ có mặt ngoài đó thế rồi thuê được chiếc chiếu trải được cái chỗ lịch sự chút tương đối vệ sinh một tí mà hôm nào ra trễ thì họ chiếm hết rồi, những chỗ sạch vệ sinh họ chiếm hết rồi,tôi đành phải trải chiếu gần chỗ ‘thằng cha đi tiểu vỉa hè’, thế rồi cũng phải nằm thôi. Tôi sống có thể nói là những ngày bi đát…mà lẽ ra tôi nên buồn cho cái hoàn cảnh như thế nhưng tôi không bao giờ buồn… Tôi nghĩ mà thôi, còn sống cho tới bây giờ và đó cũng là một cái chất liệu để tôi viết bài sau này…”

Chất liệu, rõ ràng, đã có (và có quá dư) nhưng cơ hội để Trúc Phương viết bài sau này (tiếc thay) không bao giờ đến – vẫn theo như lời của nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam: 

“Vào một buổi sáng năm 1996, Trúc Phương không bao giờ thức dậy nữa. Ông đã vĩnh viễn ra đi. Tất cả gia tài để lại chỉ là một đôi dép nhựa dưới chân. Thế nhưng xét về mặt tinh thần Trúc Phương đã để lại cho chúng ta một di sản vô giá.”

“Chúng ta ở đây là những người yêu nhạc, trong nước cũng như hải ngoại, bên này cũng như bên kia chiến tuyến. Bởi vì hơn ba mươi ca khúc nổi tiếng của ông cho dù có một hai bài có nhắc đến chữ ‘cộng hoà’ vẫn phải được xem là những tình khúc viết cho những con người không phải cho một chế độ chính trị nào. Những con người sinh ra và lớn lên trong một cuộc chiến không lối thoát với niềm khắc khoải chờ mong một ngày thanh bình. Cuối cùng thanh bình đã tới nhưng không phải là thứ thanh bình mà những ‘con tim chân chính’ trong nhạc của Lê Minh Bằng hằng mơ ước mà là thứ thanh bình của giai cấp thống trị, của một thiểu số may mắn nào đó. Chính cái thanh bình ấy đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng trong đó có người Việt Nam xấu số đáng thương tên Nguyễn Thiện Lộc, tức nhạc sĩ Trúc Phương nổi tiếng của chúng ta.”

Thôi thì cũng xong một kiếp người! Và dòng đời, tất nhiên, vẫn cứ lạnh lùng và mải miết trôi. Sáng nay, tôi lại chợt nhớ đến Trúc Phương sau khi tình cờ đọc được một mẩu tin ngăn ngắn - trên báo Pháp Luật, phát hành từ trong nước:

“Ngày 31-1, một số cán bộ hưu trí, người dân ở phường Bình Hưng Hòa B (quận Bình Tân, TP.HCM) bức xúc phản ánh cuộc họp mặt đầu năm do phường tổ chức… Ngay phần khai mạc lúc gần 9 giờ sáng, trên nền nhạc hip hop, hai phụ nữ ăn mặc hở hang, thiếu vải lên nhún nhảy, múa những động tác khêu gợi. Hai thanh niên múa phụ họa. Quan sát đoạn video chúng tôi thấy nhiều cán bộ hào hứng xem tiết mục ‘lạ mắt’ này. Có cán bộ còn dùng điện thoại quay lại cảnh hai cô gái biểu diễn, ưỡn người và ngực về phía khán giả. Nhiều người tham gia rất hào hứng, chỉ trỏ, thì thầm vào tai nhau…

Chúng tôi tiếp tục liên lạc với bà Nguyễn Thị Bích Tuyền, Phó Chủ tịch phường kiêm Chủ tịch Công đoàn phường… bà Tuyền lý giải: ‘Tiết mục múa chỉ diễn ra gần 3 phút và đây là vũ điệu theo phong cách Hawaii nên hơi lạ…”

Nếu ngay sau khi chiếm được miền Nam mà qúi vị cán bộ cộng sản cũng có được cách “lý giải” tương tự thì thì Mai Thảo, Hoàng Anh Tuấn… đã không phải bỏ thân nơi đất lạ. Vũ Đức Nghiêm cũng đã tránh được những giây phút bơ vơ, ngơ ngác, lạc lõng ở xứ người. Và Trúc Phương thì chắc chắn vẫn sẽ còn ở lại với chúng ta, vẫn có những đêm khắc khoải buồn vào hồn không tên, thay vì nằm chết cong queo trong đói lạnh – trên một manh chiếu rách – với tài sản duy nhất còn lại chỉ là một đôi dép nhựa.

Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tội ác!

26/7/2017


Bỏ đảng vì e tội "cõng rắn"!

Hà Sĩ Phu (Danlambao) - Một cụ già 92 tuổi từ Hà Nội vào Đà Lạt du lịch, tìm đến thăm tôi. Ông cụ 92 tuổi này là đảng viên (có lẽ cũng từ tiền khởi nghĩa) nói đã tự ý bỏ đảng (không tuyên bố) từ lâu, từ lúc ông cụ giật mình nhận ra mình đang ởtrong đảng của một “thần tượng” cứu nước mà vô tình hóa ra… “Cõng rắn cắn gà nhà”, hoặc ít ra cũng là “rước rắn vào nhà”, thì không có lý do gì một người VN yêu nước biết trọng danh dự lại còn ở trong đảng của ông ấy nữa! (Chứng tỏ từ lâu đã có những đảng viên nhận thức được như vậy). Lời tâm sự mộc mạc của ông cụ tuy không phải điều phát hiện gì mới mẻ, vì nhiều người đã biết, nhưng gợi cho tôi nhiều suy nghĩ. Tôi thường được nghe một số đảng viên bỏ đảng vì thấy đảng bây giờ thoái hóa không còn trung thành với HCM, chứ bỏ đảng vì nghi ngờ tác dụng cứu nước của chính ngọn cờ HCM thì quả thực còn hiếm.

Nghĩ kỹ mà xem, người đảng viên già này có lý.

Trước hết phải hệ thống lại quá trình cố thủ của CSVN trước cơn bão táp sụp đổ của CS toàn thế giới và làn sóng dân chủ hóa đất nước. 


- Đầu tiên, thấy Mác-Lê đã bị thế giới bóc trần tính ảo tưởng, phi lý, phi dân chủ và phản tiến hóa, đảng ta giảm nhẹ dần Mác-Lê để rút về với “Bác Hồ”. Nhân vật vĩ đại ắt phải có tư tưởng vĩ đại, nhưng cái pháo đài “tư tưởng HCM” không vững vì chính HCM đã nói “Tôi chẳng có tư tưởng gì ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lê, các vị Stalin, Mao Trạch Đông đã viết hết cả rồi”, và thực tế tất cả giáo lý của HCM không có gì ngoài những quan điểm Chuyên chính Vô sản đã được “Khổng- Mạnh hóa và Nông dân hóa” (dễ hiểu thôi, vì Nho giáo và Nông dân chính là mảnh đất lý tưởng để gieo rắc chủ nghĩa Mác-Lê). 

- Sau đó chống chế rằng HCM có tư tưởng chứ, đó là “Kết hợp chủ nghĩa yêu nước với chủ nghĩa xã hội”, nhưng rồi cái đuôi “chủ nghĩa xã hội” cũng chẳng vững chắc gì, bèn tô đậm thêm cho HCM chẳng những ưu việt về tư tưởng mà cả về “đạo đức, phong cách”, nhưng “đạo đức và phong cách” của HCM cũng không ít chuyện rắc rối. 

- Chừng ấy thành trì đều lung lay, nên những đảng viên thức thời nhất đã bỏ phắt cái đuôi Mác-Lê để cứu HCM và cũng để cứu mình khỏi chết chùm với con tàu CS thế giới, nên lập luận “HCM chỉ là người theo chủ nghĩa dân tộc chứ không phải người Cộng sản, chỉ dùng CS làm phương tiện!!!". Đã rút về một HCM lại thu gọn về một “chủ nghĩa yêu nước”, bỏ tuốt tuột những yếu tố cộng sản, tư tưởng, với đạo đức vẫn thường gây rắc rối, thì sự cố thủ trong lô-cốt ấy tưởng vững như bàn thạch, vì cụ Hồ giương cao cờ đánh giặc cứu nước, giành độc lập cho dân tộc thì ai còn cãi được? 

Nhưng không, ác hại là bọn giặc Tàu xâm lược không để cho cái lô-cốt ấy được yên. Chúng phải khai triển cái chương trình bành trướng đã hoạch định từ lúc ông Hồ còn sống, chúng cứ lấn từng bước, ngoạm từng mảng như tằm ăn dâu, miếng ngoạm nào cũng nhân danh “tình hữu nghị mà bác Hồ và bác Mao đã dày công xây đắp, đó là tài sản vô giá của hai dân tộc”! Thế là câu chuyện “cõng rắn”ngày càng vỡ lở.

(Nói rõ thêm: Thế là những gì trong trang sử quá khứ phải được lật ra xem lại. Là người Việt Nam đích thực không ai có thể quên một nghìn năm Bắc thuộc do kẻ thù phương Bắc gây ra, các chế độ của Trung quốc có thể thay đổi nhưng dã tâm ấy thì xuyên suốt không hề phai nhạt. Vậy thì một người Việt Nam yêu nước có thể quên điều ấy hay không? Nếu còn nhớ mối nguy truyền kiếp là Tàu thì sao lại lập một chương trình cứu nước xuất phát từ Tàu, lấy căn cứ địa là Tàu, đi lính cho Tàu, lấy vợ Tàu, nhận viện trợ toàn diện của Tàu, nhận cố vấn Tàu, ốm đau chỉ sang Tàu chữa bệnh, khi ngồi với các lãnh tụ Tàu thì bộc lộ sự vui sướng hơn ngồi với những người ruột thịt…?.

Tóm lại một câu: Dù với động cơ muốn cứu nước chăng nữa nhưng những chuỗi ứng xử như thế dứt khoát mở đường cho Trung Cộng xâm nhập vào Việt Nam, trải thảm đỏ cho con chó sói đàng hoàng đặt cả 4 chân vào căn nhà Việt Nam. Gọi thế là “cõng rắn cắn gà nhà” hay “rước voi giày mả tổ” chắc không có gì quá đáng. Những Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc ngày xưa mang danh phản quốc cũng chưa thực hiện được một phần trăm công việc giúp Tàu xâm nhập Việt Nam đến thế. Mục đích tốt nhưng cách đi sai lầm nên gây hiệu quả ngược. Kích thích dã tâm bành trướng của Trung Cộng còn vô tình làm ảnh hưởng xấu đến tình hữu nghị của nhân dân hai nước nữa.) 

Có thể giải thích rằng HCM đã bị cái ảo tưởng “thế giới đại đồng” của CS che mắt nên không nhìn ra kẻ thù, tưởng rằng Tàu CS là anh em trong gia đình XHCN thì khác hẳn Tàu phong kiến. Nếu thế thì ý thức CS đã chiếm lĩnh cả tâm hồn HCM, khiến HCM quên cả chiến lược giữ nước của tổ tiên trước kẻ thù phương Bắc, sao lại bảo HCM chỉ yêu nước chứ thực sự không phải người CS? Và dù bị ý thức CS che mắt nên mới mắc sai lầm thì hậu quả tai hại sẽ mất nước trước hết vẫn đặt lên vai người dẫn đường, sau đó là do “tầm” của cả dân tộc nói chung, không phải riêng một người hay một số người, đến khi nhận ra thì cái giá phải trả quá lớn. 

Có thể bảo đó là sự hạn chế của lịch sử chăng? Sự cố lịch sử nào cũng do con người tiến hành, đều là sự hội tụ của những yếu tố chủ quan và khách quan, nhưng muốn chủ quan là yếu tố năng động có thể hành động tốt hơn thì phải tìm ra ưu điểm-khuyết điểm chủ quan, tìm đúng nguyên nhân thành công và thất bại để rút ra bài học cho những việc sắp tới. 

Một hiện tượng thường gặp, trước một quá khứ đã được đánh giá là sai lầm, người ta thường chốt lại một câu “bây giờ biết thế là sai nhưng lúc ấy tôi chọn con đường ấy là đúng, là tất yếu, nếu lịch sử lặp lại tôi vẫn đi con đường đó, vì đó là điều kiện khách quan của Lịch sử, là sự hạn chế của Lịch sử”. Thằng Lịch sử luôn được lôi ra làm Lê Lai cứu chúa, nhưng xin hỏi: Lúc ấy đã xuất hiện nhiều con đường, đã có người khác, nơi khác chọn con đường khác và họ đã thành công kia mà? Sự chọn sai đường là do chủ quan mình có sai lầm về nhận thức hoặc tâm lý, là do trình độ. Đổ lỗi cho khách quan chẳng qua là để nhận sự sáng suốt về cho mình kiểu tự hào AQ. Tự cho mình là “sáng suốt” như vậy thì tất yếu sẽ tiếp tục đi từ “sáng suốt sai lầm” này đến những “sáng suốt sai lầm” khác mà thôi, sự hạn chế vẫn cứ do Lịch sử chứ không phải do trình độ. Dù là trình độ chung của dân tộc, hay một vài dân tộc, của dân trí, không phải của một cá nhân riêng lẻ, cũng phải tự phê phán mới mong thoát khỏi nạn lạc hậu triền miên của một đất nước được suy tôn là bậc “không chịu phát triển”!

Nay trở lại quá khứ để xem xét, với nhận thức toàn cầu hôm nay, rõ ràng việc chọn con đường Cộng sản để cứu nước và phát triển đất nước là sai lầm. Đi sai quy luật, phản khoa học nên xã hội không phát triển được đã đành, nhưng phải mượn sức mạnh của Liên xô, nhất là Trung quốc để cứu nước mới là sai lầm tai hại hơn, vì như Phan Châu Trinh đã nói mà Nguyễn Ái Quốc không chịu nghe lời: “Lực mình yếu mà muốn dùng bạo lực tất phải nhờ vả người khác, thế thì “thảng như cái phương pháp của ông Phan (Phan Bội Châu) mà thành công, thì quốc dân đồng bào vẫn nguyên là cái lưng con ngựa, chỉ thay người cỡi mà thôi”. (thư PCT gửi Nguyễn Ái Quốc-).

Tàu muốn cưỡi lên lưng Việt Nam một lần nữa do tận dụng cơ hội VN đã thành đứa em nhỏ mắc nợ trong “đại gia đình CS” và do những ràng buộc của cá nhân HCM như trên đã nói. Kế hoạch bành trướng kiểu “tằm ăn dâu” của Trung Cộng cứ bám chặt vào “tình hữu nghị Việt-Trung quý báu mà bác Hồ và bác Mao đã dày công xây đắp”, đó là “tài sản quý báu của nhân dân hai nước”. Cứ trương cái “tình hữu nghị, tài sản quý báu” giả tạo mà nuốt dần, nuốt hết tài sản thật của người ta. Tàu xưa nay vẫn thâm, Tàu Cộng Sản lại càng thâm hơn bao giờ hết.Dựa vào “Bác Hồ” để bàn kế Thoát Trung là trúng kế của địch, là mở cửa thành cho Bành trướng tiến vào. Vì thế “muốn Thoát Trung phải Thoát Cộng, muốn Thoát Cộng phải Thoát Hồ”, triết lý cuối cùng của sự nghiệp Thoát Trung là như vậy, nhưng bước đi cụ thể thì không thể cứng nhắc mà phải từng bước phối hợp linh hoạt giữa 3 cuộc “Thoát” nói trên. Người đảng viên Cộng sản còn yêu nước cũng phải thoát khỏi “cái gông CS” mới cứu được nước, tất nhiên Thoát Cộng là thoát trong tư tưởng, trong ý thức (và điều này dễ dàng kiểm chứng) chứ không ở chỗ có tuyên bố Thoát Cộng hay không.

Phương pháp, cách đi cụ thể thì có nhiều, mỗi người có thể tận dụng thế mạnh của mình để góp phần xứng đáng, nhưng nhận thức thì phải hiểu tận cùng bản chất, không nên mơ hồ duy cảm hay tự biện hộ.

Trong cơn thoái trào Cộng Sản, để tự vệ người CS Việt Nam thường trút bỏ Mác-Lê trụ lại với HCM, trong HCM thì trút bỏ chất CS giữ lại chất yêu nước như nơi cố thủ cuối cùng. Nhưng câu chuyện nhỏ của người đảng viên già bỏ đảng khiến tôi thấy rõ nơi cố thủ cuối cùng đó chính là nơi dễ đổ nhất, yên tâm bám vào chút “hào quang le lói” đó khác nào bám vào sợi chỉ mành trước cơn giông bão của tri thức thời đại và nguy cơ Bắc thuộc mới.

Tôi không phải đảng viên Cộng sản, nhưng vẫn luôn được các đảng viên Cộng sản chia sẻ tâm sự, từ Nguyễn Hộ, Trần Độ…đến Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Nguyễn Kiến Giang, Lê Hiếu Đằng…và vô số đảng viên đang sống hôm nay, trong đó có những đảng viên bỏ đảng như người đảng viên 92 tuổi vẫn lặn lội vào Đà Lạt thăm tôi như nói trên. Vì thế chuyện bỏ đảng hay ở lại trong đảng để đấu tranh tuy không phải việc của tôi, nhưng đã chung nhau một gánh nặng nước non thì cũng xin phép chia sẻ lại đôi lời bàn góp, nhân được sự thổ lộ chí tình của một đảng viên già bỏ đảng.

Hãy từ bỏ những điểm tựa sai lầm chỉ gây sự phân ly, để cùng nhau kết lại cứu nước khỏi tình trạng “quốc gia không chịu phát triển” và thảm họa Bắc thuộc mới mỗi lúc một tới gần!

25-7-2017

Nguyễn Xuân Phúc đầu hàng Formosa


Giặc Tàu o ép nước ta, 
Xuân Phúc lại... Phọt Mu Sa cho Tàu!

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Vào sáng sớm ngày 24/07/2017, trong khi Bắc Bộ Phủ treo cờ trắng, đầu hàng và rút đầu ra khỏi Bãi Tư Chính, ra lệnh cho công ty Repsol ngưng khoan dầu khí theo chỉ thị của quan thầy Bắc Kinh, thì thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc làm gì?

Nguyễn Xuân Phúc đã thân chinh đến tận sào huyệt của Formosa để tham gia vào cuốn phim cá tung tăng bơi lội trong hồ nước thải Formosa và làm tiếp thị cho công ty sản xuất chất thải của Trung Nam Hải.

Formosa, công ty vỏ Đài Loan nhưng ruột Tàu cộng. Toàn bộ hệ thống luyện cốc ướt và thanh lọc chất thải là do Tập đoàn MCC của Tàu cộng xây dựng, quản lý và điều hành. Sự có mặt của Nguyễn Xuân Phúc tại Formosa ngay trong lúc Tàu cộng áp lực Việt Nam ngưng khai thác dầu khí tại Bãi Tư Chính thuộc chủ quyền VN là một biểu lộ thần phục Bắc Kinh trắng trợn nhất.

Cả một phái đoàn hùng hậu gồm Nguyễn Xuân Phúc, Bộ trưởng Tài-Môi Trần Hồng Hà, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Nguyễn Xuân Cường, Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh Lê Đình Sơn, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Đặng Quốc Khánh và các lãnh đạo văn phòng chính phủ phải có mặt tại Formosa cho thấy đây là một cuộc đầu hàng thứ hai, bên cạnh Bãi Tư Chính, đối với sự thống trị toàn diện của Bắc Kinh tại Việt Nam - từ trong đất liền ra đến biển đảo.

Sự có mặt tại Hà Tĩnh của toàn bộ sậu nêu trên cũng là một thông điệp của tập đoàn phá hoại đất nước gửi đến dân tộc Việt Nam: Việc Formosa tiếp tục hoạt động là chủ trương và chính sách của đảng.

Tại sào huyệt của những tên sát biển, Nguyễn Xuân Phúc đã tham gia vào màn lừa đảo bằng việc đóng vai chứng kiến những con cá tung tăng bơi lội trong một hồ nước lấy từ khu thanh lọc nước thải. Tên gọi của cuốn phim quảng cáo bịp bợm này là: Nếu cá sống khỏe mới được phép thải ra môi trường!

(Ảnh: Bảo Anh)

Cũng trong chuyến đi này, Nguyễn Xuân Phúc và đồng bọn đã đến kiểm tra quá trình vận hành của lò cao và xưởng luyện thép. Tập đoàn bán nước, hại dân, hủy diệt môi trường này cố tình lờ đi báo cáo "Formosa đã khắc phục 52/53 lỗi, đủ điều kiện vận hành lò cao số 1" của chính Bộ Tài Môi vào tháng 4/2017 - trong đó lỗi duy nhất và cũng là nguyên nhân dẫn đến biến cố tàn sát môi trường biển 4 tỉnh miền Trung - "dập cốc ướt thay vì dập cốc khô" vẫn còn nguyên vẹn, chưa và không khắc phục.

(Ảnh: Bảo Anh)

Tức là Nguyễn Xuân Phúc đã đồng lõa với Formosa, vẫn để Formosa vi phạm lỗi duy nhất - tiếp tục hoạt động theo phương thức dập cốc ướt là phương thức tạo ra một lượng chất thải khổng lồ.

Việc dựng màn kịch cá bơi an toàn trong hồ nước thải đã lọc là âm mưu bao che cho tiến trình tai hại này vẫn được tiếp tục.

Nhìn lại biến cố Formosa hủy hoại môi trường, đến nay chúng ta có thể đoan chắc rằng đó không phải là một "tai nạn" mà là một hành vi cố tình của Tàu cộng xả thải ra biển trong âm mưu tàn phá môi trường biển Việt Nam.

Mời các bạn đọc lại những bài sau đây để thấy Formosa chỉ là một trong những pháo đài vũ khí sinh hóa mà Tàu Cộng đang dựng căn cứ tại Việt Nam:





Từ đó, rõ ràng hành vi đến tận Formosa của Nguyễn Xuân Phúc là một hành vi tiếp tay cho giặc trong âm mưu hủy hoại môi trường Việt Nam.

Trong cùng một ngày 24/07/2017, Từ Bãi Tu Chính cho đến Formosa Hà Tĩnh, từ Nguyễn Phú Trọng đến Nguyễn Xuân Phúc, tập đoàn hèn với giặc ác với dân tại Ba Đình thi đua treo cờ trắng đầu hàng và thần phục Bắc Kinh.

25.07.2017

Trần Thị Nga: 9 năm tù

Từ Thức (Danlambao) - 9 năm tù, 5 năm quản thúc. Tại sao 9 năm? Ngay cả các anh gọi là quan tòa chắc cũng không hiểu tại sao 9 năm. Có thể vì các quan trên, mê tín dị đoan, nghĩ rằng 9 là số hên. Có thể vì ngày xử là ngày lẻ (25 / 07), ban cái án lẻ. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh 10 năm vì xử ngày chẵn (10/10)

Công lý của đảng cướp rất khó hiểu, nó không căn cứ trên cái gì cả. Mười hai con giáp không giống con giáp nào. Đóng cha nó mấy cái trường luật cho đỡ bẩn mắt. Bày đặt luật lệ, tòa án, quan tòa, luật sư...

Tại sao cả nước chửi, nhưng Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh lãnh án nặng, nặng hơn tôi cướp của giết người ở những nước văn minh?. Bởi vì nhiều người chửi quá, không thể nhốt hết được. Bởi vì những cái tham nhũng, dốt nát, bạo hành, dưới thời đại Internet, không dấu diếm được nữa. Đành trơ mặt ra chịu trận. Cứ việc chửi, nhưng ai hành động, biểu tình chống Tàu, chống Formosa, giúp dân khiếu nại thì phải trừ ngay, phải làm thịt ngay, phải cùm ngay. Vài người biểu tình, có thể sai côn đồ, lâu la mang dao búa, gậy gộc tới đâm chém, nhưng hàng trăm, hàng ngàn người... Phải đập chết ngay những con chim đầu đàn để làm gương. Giống như ngày xưa người ta bêu đầu những người chống đối ở chợ để răn dân.

Bỏ tù những người như Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là chuyện khẩn cấp. Tàu nó đe dọa ngoài cửa biển, không sao. Nếu nó chiếm đất nước, chỉ việc trèo lên máy bay. Tiền bạc đã gởi đi ngoại quốc, nhà cửa đã mua ở Hoa Kỳ, ở Úc, Canada, Anh, Pháp.

Tại sao chúng có thể ngang nhiên lộng hành như vậy? Bởi vì chúng ta thờ ơ. Thomas Jefferson: "Bọn áp bức không biết cái tệ hại của sự áp bức, khi nào người bi áp bức im lặng chấp nhận". Có bao nhiêu người Việt biết giờ này Trần Thị Nga bắt đầu 3285 ngày tù? Nói cách khác, tôi và anh, chúng ta khuyến khích chúng lộng hành. 

25.07.2017

Tường thuật phiên toà xét xử sơ thẩm bà Trần Thị Nga

 


CTV Danlambao - Phiên tòa kết thúc vào lúc 16h30, người hoạt động nhân quyền, bảo vệ chủ quyền biển đảo và bảo vệ môi trường Trần Thị Nga bị tòa án cộng sản kết án 9 năm tù, 5 năm quản chế.

*

Sáng nay 25/07/2017 tòa án cộng sản tỉnh Hà Nam mở phiên tòa xét xử sơ thẩm bà Trần Thị Nga với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước XHCN VN”, theo khoản 1 điều 88 BLHS.

Bà Trần Thị Nga sinh năm 1977, thường trú tại số 254, đường Trần Thị Phúc, thôn Đồng Phú, xã Nguyên Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam.

Bà Trần Thị Nga đã đóng góp không nhỏ vào công cuộc đấu tranh đòi tự do, dân chủ cho Việt Nam. Bà từng hỗ trợ bà con dân oan trong việc khiếu kiện đòi hỏi quyền lợi chính đáng bị nhà cầm quyền tước đoạt. Bà Nga cũng thường xuyên tham gia vào nhiều cuộc biểu tình ôn hòa nhằm chống sự bành trướng, xâm lược của Trung cộng, lên án mạnh mẽ tập đoàn Formosa đã gây thảm họa môi trường trên các vùng biển miền Trung.

Những nỗ lực đóng góp của bà cho tự do, nhân quyền một cách ôn hòa đã được quốc tế ghi nhận. Bà là một trong 17 người có tên trong cuốn sách “Anh hùng Châu Á” (It’s not ok) do đài Á Châu Tự Do phát hành.

Ngày 21/01/2017 bà Nga bị công an tỉnh Hà Nam bắt tại nhà riêng. Nhà cầm quyền cho là bà đã phát tán những video, clip có nội dung chống đảng, chống chế độ. Thực tế, những hoạt động của bà Nga đều nhằm phản ánh thực trạng đất nước và cổ suý cho quyền tự do công dân.

Thành phần tiến hành tố tụng như trong thông báo gồm có:

- Thẩm phán - chủ tọa phiên tòa: Ông Đình Tiến Hùng.
- Thẩm phán: Ông Nguyễn Đức Thủy.
- Thẩm phán dự khuyết: Ông Lại Văn Phong.
- Các hội Thẩm phán: Ông Trần Tặng, ông Nguyễn Hữu Nam và bà Nguyễn Thi Huyền.
- Hội thẩm Nhân Dân dự khuyết: Ông Phạm Tiến Dũng.
- Thư ký tòa án: Ông Trần Công Đoàn.
- Kiểm sát viên: Đỗ Thị Hai Quy và ông Nguyễn Văn Đào.

Thành phần tham gia tố tụng:

- Luật sư bào chữa bà Trần Thị Nga: LS Lê Văn Luân, LS Ngô Anh Tuấn và LS Hà Huy Sơn.

- Giám định: Ông Võ Thanh Lâm - Vụ trưởng vụ pháp chế giám định tư pháp theo vụ việc – Kiểm sát viên KSND tỉnh Hà Nam.

Thông tin được trích trên Facebook cá nhân của luật sư Nguyễn Văn Miếng thì Thẩm phán chủ tọa phiên tòa - ông Đinh Tiến Hùng là... Chánh tòa Kinh tế TAND tỉnh và chỉ là “Thẩm phán trung cấp được tái bổ nhiệm trong Lễ công bố và trao Quyết định ngày 24/5/2016”.

Luật sư Miếng đặt câu hỏi: “Tại sao một vụ án chính trị lại do một Thẩm phán trung cấp Tòa Kinh tế xét xử?”.

Như tất cả các phiên xử những người yêu nước khác, nhà cầm quyền huy động lực lượng rất đông công an sắc phục và thường phục đến phong toả khu vực toà án.

Côn an, CSCĐ bao vây khu vực toà án. Photo: Facebook Nguyễn Thuý Hạnh

Photo: Facebook Thảo Teresa

Rất đông bạn bè đã tới ủng hộ tinh thần của bà Trần Thị Nga nhưng không có bất cứ ai được vào bên trong. Photo: Facebook Nguyễn Thuý Hạnh

Phiên toà được thông báo là “công khai” nhưng hai con nhỏ của bà Nga là bé Phú và bé Tài cùng với bố của các cháu là ông Lương Dân Lý vẫn chưa được vào phòng xét xử.

2 bé Phú và Tài bên ngoài toà án. Photo: Lương Dân Lý

Theo Blogger Trịnh Kim Tiến: "Trước cổng phiên toà xét xử chị Trần Thị Nga xuất hiện các bác già rất khó chịu với những người yêu cầu được tham dự phiên xử công khai. Các bác này có lẽ là người thuộc ủy ban Mặt trận Tổ Quốc, một trong những tổ chức ngoại vi của Đảng CS, một thành phần gắn liền lợi ích với chế độ.

Các bác nói mọi người không được gây rối trước phiên toà mà không hiểu rằng mình mới là những người đi gây rối. Nếu phiên toà xác định là kín, có bí mật Quốc gia thì điều bác nói là đúng. Nhưng đây là phiên toà được chính Toà án tỉnh Hà Nam tuyên bố là công khai, nghĩa là ai cũng có quyền được tham dự. Việc ngăn cản bằng cách này hay cách khác và đem cả các bác ra như một trò hề hoàn toàn vi Hiến, điều này cho thấy nền Tư pháp Việt Nam hiện nay không hề được giám sát một cách khách quan.

Thoáng qua trong đoạn tranh luận lấn át, các bác nói mọi việc xưa nay "đều có Đảng và Nhà nước lo", tôi nghĩ mà ngậm ngùi thay thân phận người phụ nữ đang bị cùm kẹp sau cánh cổng Toà. Chị ấy đã từng bị Đảng và Nhà nước của các bác bỏ rơi khi đi xuất khẩu bên Đài Loan, một khoảng thời gian dài chờ đợi trong vô vọng sau khi bị tai nạn lao động."

Khoảng 9 giờ một số người bạn của bà Nga đã tập trung trước cổng toà yêu cầu được vào bên trong phòng xét xử, nhưng lực lượng công quyền đã từ chối.

Photo: Nguyễn Thuý Hạnh

Có khoảng 50 người là gia đình, bạn bè đã đến tham dự phiên tòa và ủng hộ tinh thần chị Thúy Nga nhưng không ai được phép vào bên trong khu vực tòa án.

Khoảng 10h30, một cuộc tọa kháng nhỏ đã diễn ra bên ngoài khu vực phiên tòa để phản đối phiên tòa xét xử người yêu nước Trần Thị Nga.
Nhiều người đã toạ kháng trước cổng toà án 
để phản đối phiên toà bất công. 
Photo, chú thích: Nguyễn Thuý Hạnh 

11h20 phút, toà nghỉ trưa. 13h30 phiên toà tiếp tục. VKS đề nghị mức án 8-10 năm tù giam, 4-5 năm quản chế cho bà Trần Thị Nga. Luật sư Ngô Anh Tuấn cho biết, sức khỏe bà Nga không được tốt nhưng tinh thần vẫn rất mạnh mẽ.

Phiên tòa kết thúc vào lúc 16h30, người hoạt động nhân quyền, bảo vệ chủ quyền biển đảo và bảo vệ môi trường Trần Thị Nga bị tòa án cộng sản kết án 9 năm tù, 5 năm quản chế.

25/7/2017