Monday, July 17, 2017

Phó chủ tịch quận ‘gọi cán bộ ra trông xe để ăn bún’

Hình chụp lại thời điểm bà Trang dùng điện thoại điệu lãnh đạo phường tới giữ xe cho mình. (Hình: Báo điện tử Tầm Nhìn)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chỉ trích tăng vọt sau khi bà Lê Mai Trang, phó chủ tịch quận Thanh Xuân, thành phố Hà Nội, phủ nhận chuyện điều động chủ tịch và trưởng công an một phường đến giữ xe cho bà ăn bún.
Tai tiếng này khởi đầu từ một thắc mắc trên Facebook. Theo đó, trưa 7 Tháng Bảy, có hai phụ nữ đi xe hơi, đậu xe chiếm trọn góc một ngã ba rất hẹp ở phường Thanh Xuân Bắc, quận Thanh Xuân, thành phố Hà Nội, rồi vào quán gần đó ăn bún.

Khi bị dân chúng nhắc nhở, thay vì dời xe đi nơi khác, một trong hai phụ nữ móc điện thoại ra gọi… Ít phút sau, cả chủ tịch lẫn trưởng công an phường đổ tới bảo vệ chiếc xe. Facebooker kể chuyện này đã đưa ảnh người phụ nữ móc điện thoại ra gọi lên Internet, nhờ xác định xem bà là ai, làm gì, ở đâu?
Một số người sử dụng Internet tại Việt Nam đã giúp xác định danh tính, lai lịch của người phụ nữ được cho là… “quá khủng” này! Tên của bà là Lê Mai Trang, phó chủ tịch phụ trách văn hóa-xã hội của quận Thanh Xuân.
Trước làn sóng chỉ trích càng lúc càng mạnh mẽ từ phía công chúng, hôm 14 Tháng Bảy, phóng viên của báo điện tử Tầm Nhìn đã tìm gặp bà Trang để xác định thực hư.
Bà Trang xác nhận, trưa 7 Tháng Bảy, bà và một nhân viên có đến quán bún ở phường Thanh Xuân Bắc. Người lái và đậu xe hơi không đúng chỗ là nhân viên của bà. Tuy nhiên bà Trang phủ nhận đã điều động lãnh đạo chính quyền phường và công an phường ra giữ xe cho mình.
Nói với báo Tuổi Trẻ, bà Trang cho biết thông tin nói bà gọi điện thoại cho cán bộ phường ra trông xe là không đúng sự thật. “Theo bà Trang, lãnh đạo phường Thanh Xuân Bắc hay tin vụ việc thông qua tin báo của người khác và có ra để xem xét xử lý sự việc chứ bà không hề gọi điện thoại cho họ,” trích báo Tuổi Trẻ.
“Vị nữ phó chủ tịch quận cho hay, khi xuống xe bà đi thẳng vào ngõ, nữ cán bộ xuống xe sau và bị nữ chủ quán cà phê phản ứng to tiếng. Chủ quán cà phê không đồng ý cho nữ chủ xe đỗ xe tại địa điểm trên. Bà Trang cho hay trước tình huống đó, bà có gọi điện thoại cho bà Ngô Mỹ Linh, phó chủ tịch phường Thanh Xuân Bắc (quận Thanh Xuân), để hỏi thì được bà Linh xác nhận là tuyến phố không có biển cấm, người dân hoàn toàn có quyền đỗ xe với điều kiện đỗ đúng chiều,” theo báo Tuổi Trẻ.
Bà Đinh Hải Lý vô cùng tức giận trước hành động của bà Lê Mai Trang, phó chủ tịch quận Thanh Xuân. (Hình: Báo điện tử Tầm Nhìn)
Xui cho bà Trang là toàn bộ sự kiện có liên quan tới bà đã được một camera giám sát an ninh ở khu vực đó ghi lại. Trong video clip dài 19 phút 36 giây, ai cũng có thể thấy, bà Trang và nhân viên đã bị ít nhất ba người dân cư trú quanh quán bún mà bà vào ăn nhắc nhở về chuyện đậu xe. Thay vì làm theo đề nghị của ba người này thì bà Trang lại lấy điện thoại ra gọi. Chừng 10 phút sau, người ta thấy cả chủ tịch phường lẫn công an, dân phòng thi nhau chường mặt trước camera…
Giải thích với báo An Ninh Thủ Đô về việc trong video lại xuất hiện hình ảnh ông Vũ Minh Lộ, chủ tịch phường Thanh Xuân Bắc và một cán bộ công an phường Thanh Xuân Bắc, bà Trang nói: “Đúng là ông Vũ Minh Lộ có ra hiện trường. Sau này, tôi hỏi lại thì được biết ông Lộ nghe phản ảnh của người dân về việc có va chạm, ồn ào ở khu vực đó nên ra xem xét theo trách nhiệm. Trước khi ra hiện trường, ông Lộ cũng thông tin tới công an phường Thanh Xuân Bắc để xử lý sự việc. Ông Lộ cũng chỉ có mặt ở hiện trường vài phút rồi lại đi ngay.”
Ngoài video clip, phóng viên của báo Tầm Nhìn còn tìm được hai nhân chứng từng trực tiếp nhắc nhở bà Trang.
Bà Đinh Hải Lý, chủ một quán cà phê ở góc ngã ba xảy ra scandal, nói rằng, bà và nhiều người khác đã thay nhau nhắc bà Trang dời xe đi chỗ khác nhưng bà Trang không thèm nghe, còn cự lại họ. Sau khi bà Trang và nhân viên vào quán bún thì chủ tịch phường, trưởng công an phường và một sĩ quan khác của công an phường đổ đến. Sĩ quan này là người đòi bà Lý chờ sẵn để khi bà Trang ăn trưa xong thì… phải xin lỗi vì dám đôi co với phó chủ tịch quận!
Một phụ nữ khác tên là Phan Thị Hồng Vân, ngụ gần ngã ba cũng đứng ra xác nhận, ngoài việc nhắc nhở bà Trang và nhân viên không được đậu xe ngang ngược như thế, bà Vân còn chỉ chỗ có thể đậu xe cho cả hai nhưng họ không nghe.
Báo Tầm Nhìn cho biết thêm họ đã cử phóng viên liên lạc với chính quyền và công an phường Thanh Xuân Bắc nhưng không nơi nào chịu tiếp chuyện.
Dẫu bà Trang đã thừa nhận với phóng viên báo Tầm Nhìn rằng chuyện đậu xe không đúng và tuyên bố sẽ “rút kinh nghiệm” nhưng nhiều người sử dụng Internet tại Việt Nam vẫn tỏ ra hết sức phẫn nộ. Họ đang kêu gọi nhau cùng lên tiếng, đòi giới hữu trách phải xử lý bà Trang bởi vì dân Việt không cần những “đầy tớ” kiểu đó. (G.Đ)

Friday, July 14, 2017

Viện sĩ ác ghê

C.T (Danlambao) - Lâu nay Cu Tèo cứ tưởng chỉ có bà địa chủ Nguyễn Thị Năm mới bị “ác ghê”, không ngờ bây giờ lại có thêm ông Viện sĩ Ngô Bảo Châu cũng bị “ác ghê”.

Theo kết quả nghiên cứu vô tư - không thuộc "lề" nào - của "Giáo sư" Gu Gồ, Bà Nguyễn Thị Năm Cát Hanh Long là đại ân nhân lớn nhất của Mặt trận Việt Minh trong thời kỳ kháng chiến. Trước năm 1945 bà đã đóng góp cho Việt Minh 20.000 đồng bạc Đông Dương tương đương 700 lượng vàng lúc bấy giờ. Trong "Tuần Lễ Vàng" của chính phủ VN DC CH, bà đã hiến 100 lượng vàng. Sau này đi theo kháng chiến lên Thái Nguyên, bà đã góp rất nhiều tiền gạo để nuôi bộ đội, có lúc bà nuôi cả một Trung Đoàn trong nhà (1). 

Sự đóng góp của Bà Nguyễn Thị Năm là một trong những yếu tố đưa cuộc Kắt Mạng của bác và đảng đến “thắng lợi vẻ vang”: Trước 1945, nhờ 20.000 đồng bạc Đông Dương tương đương 700 lương vàng cứu đói và sắm sửa vũ khí đê cướp được chính quyền trên tay chính phủ Trần Trọng Kim, và sau 1945, nhờ thêm 100 lượng bà Cát Hanh Long đóng trong “Tuần Lễ Vàng”, để “bác” hối lộ Quân Tưởng Giới Thạch xin họ để yên cho bác “làm việc” Cắt Mạng những ai không chịu theo CS, tức con đường bi đát bác đi.

Quả đúng con đường Bác đi nó bi đát thật, người có công với “Kắt Mạng” như bà Nguyễn Thị Năm mà cái mạng cũng bị “bác” cắt đi bằng bản án “Địa chủ ác ghê” Của Bác (ký tắt C.B).

Địa chủ Nguyễn Thị Năm cho “bác” ăn ngập mặt như thế mà còn bị "ác ghê", trái lại, Viện sĩ Ngô Bảo Châu được Đảng tặng cho ngôi biệt thự 12 tỷ và 560 tỷ tiền Hồ xây Viện Toán học để viện sĩ dạy và làm Giám đốc, nhưng ông giáo sư Châu lại khư khư một hai không chịu làm Trâu theo yêu cầu để người ta cho ăn no rồi là muốn dắt đi đâu thì dắt, muốn cưỡi đi đâu thì cưỡi. Cái “ác” của Viện sĩ là ở chỗ đó.

Nhưng cái “ác” của Viện sĩ chưa dừng lại ở đó mới là “ác ghê”.

Giữa lúc "đảng ta" đang bị “kinh qua thời kỳ quá độ” thập tử nhất sinh: bên ngoài thì bị cả thế giới lên án ác với dân, trong nước thì bị dân buộc tội hèn với giặc, còn nội bộ thì gầm gừ nhau, thanh toán sát hại nhau; mặt thật của bác và đảng bị phơi bày với những sự thật không thể chối cãi (2); đang chơi vơi chới với cần phao cấp cứu, ít nhất cỡ phao như khôi nguyên toán học thế giới và nay là viện sĩ hàn lâm Khoa học Pháp, Giáo sư Ngô Bảo Châu.

Nhưng Viện sĩ đã “ăn của đảng” (nhà đảng mua bằng tiền thuế của dân) như thế mà đã không chịu “ngậm miệng”, lại còn lên tiếng, phát ngôn toàn những điều “dị ứng” với “bác cháu ta”. Chẳng hạn:

- Về vụ cho Tàu khựa vào khai thác Bô-xít Tây nguyên mang ý nghĩa rước giặc cướp leo lên nóc nhà mình là “chủ trương lớn của đảng”, Giáo sư Ngô Bảo Châu gửi một bức thư kiến nghị phản đối, trong đó ông đề cập đến chính sách thực dân mới của Trung Cộng trên toàn cầu và đặc biệt là tại Tây Nguyên, ông cũng đưa ra cảnh báo: "phần có hại thì cầm chắc, phần có lợi thì mong manh."[.(3)

- Bình luận về quan tòa vụ xử án “Hai bao cao su đã qua sử dụng” Cù Huy Hà Vũ, Viện sĩ nói: "Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này… Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ."

- Liên quan tới câu chuyện Đề án xây dựng quảng trường của tỉnh Sơn La, giáo sư Ngô Bảo Châu ý kiến:

“Số tiền này đủ để xây toàn bộ các điểm trường, các ký túc xá cho Sơn La và các tỉnh miền núi. Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh”.

- Bình luận về quan tòa vụ xử án “Hai bao cao su đã qua sử dụng” Cù Huy Hà Vũ, Viện sĩ nói: "Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này… Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ."

- Bàn về cái gọi là “Báo lề Phải, Báo lề Trái, Viện sĩ viết: "Bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do.''

- Trước bản án 10 năm tù cho Mẹ Nấm, Viện sĩ chẳng những ký tên mà còn phổ biến trên Facebook của mình Thỉnh nguyện thư đòi trả tự do ngay tức thì cho nạn nhân. 

- Tháng 6/2017, đề cập về tập thơ Thành Phố Dịu Dàng bị thu hồi, Viện sĩ viết: "Đã vào thiên niên kỷ thứ ba lâu rồi mà ở đâu đó trên quả đất này vẫn có ai đó muốn kiểm soát thơ, cho rằng thơ không được chủ quan, thơ phải hợp lý. Có phải họ nuối tiếc một cái gì đó mà đáng ra nên vĩnh viễn cho yên nghỉ với thiên niên kỷ trước hay không?"(4)

- Nhằm vào lúc các cháu ngoan đang “hồ hỡi phấn khởi” kỷ niệm sinh nhật thứ 126 của “bác”, thì hôm 19/05, trên Facebook cá nhân của mình, Giáo sư Châu góp ý: “Có quý‎ mến ai thì mong họ thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”.

Mỗi lần Viện sĩ có ý kiến về “Bác”, về Đảng của “Bác” là các “cháu” lại lồng lộn lên; phát biểu sau (làm) lồng lộn hơn phát biểu trước. Phát biểu mới nhất của Viện sĩ là, có mến “bác” thì mong “bác” thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt “bác” sống mãi trong sự nghiệp chúng ta đang khiến các “cháu ngoan” lồng lên “đỉnh cao chói lọi”, điển hình như cháu Lý nào đó xưa nay phải bỏ công tác hộ lý, ra Sân Đình vén quần nhảy cả tửng chửi Viện sĩ còn hơn bà mất gà.


Đúng là Viện sĩ “ác ghê!”



___________________________________________

Ghi chú:

Nhà Thổ Sân Đình

Trần Thảo (Danlambao) - Hôm trước đọc bài Con trâu biết làm toán của Nguyễn Thị (Hộ) Lý, hôm nay lại đọc bài Tuấn Khanh, Kẻ Mang Tư Duy Nô Lệ của Gái @, tôi quả thật không hiểu Sân Đình là tờ báo điện tử của đảng CS hay là một cơ sở nhà thổ của đảng, nơi mà ngày xưa Hồ Chí Minh thường ghé đến để giở trò thập bát mô?

Lý do tôi đặt câu hỏi như thế vì một tờ báo điện tử, thi hành công tác tuyên truyền cho Ban Tuyên Giáo TW, mà các tay viết toàn là Hộ Lý và Gái, và có cả người viết vô đó tuôn tiếng đức tá lả luôn.

Gần đây Sân Đình cho mở ra mục Chân Dung Phản Động, và nhà toán học Ngô Bảo Châu là đích nhắm đầu tiên. Trong bài Con Trâu Biết Làm Toán, Hộ Lý đã trích lời dạy thập bát mô của HCM: "Người có tài mà không có đức cũng chỉ là người vô dụng" để chỉ trích anh Ngô Bảo Châu khi nhà toán học trẻ này liên tiếp đưa ra những chỉ trích xác đáng về những cách hành xử của chế độ. Thí dụ như anh NBC từng nói rằng nhân dân thiếu ăn thiếu mặc mà bỏ ra 1400 tỉ để xây tượng đài thì không khốn nạn cũng thần kinh, hoặc anh nói nếu yêu mến ai thì mình mong cho họ thoát vòng luân hồi, sao lại mong họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta? 

Lũ bưng bô cho chế độ và lũ cuồng Hồ nhào ra ném đá Ngô Bảo Châu một cách điên cuồng mà không nhận ra rằng những gì anh NBC nói là vô cùng chính xác. Trong lúc Sơn La là tỉnh nghèo mạt, người dân thiếu ăn thiếu mặc mà Bí thư Tỉnh ủy khăng khăng bỏ 1400 tỉ để xây tượng HCM thì quả là điên. Còn Hồ Chí Minh, cuối đời bị Lê Duẩn và Lê Đức Thọ kèm chặt, bị chúng giành lấy quyền lực bằng cách nói đểu: "Đừng làm phiền tới lãnh tụ tối cao!". Có lẽ HCM đã biết được khi mình chết đi, thế nào hai thằng quỷ kia cũng lợi dụng cái xác thúi của mình, không đành lòng nên HCM đã viết bằng nét chữ xi cà que của mình trong di chúc, dặn dò phải đem hỏa táng xác thân của mình. Nhưng dễ gì mà ước vọng của HCM được thỏa mãn. Lê Duẩn và Lê Đức Thọ bày ra trò ướp xác HCM và đặt trong lăng cho dân chiêm ngưỡng. Có phải Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và lủ khủ những tên trong TƯ sau này tôn kính HCM bằng cách đặt thi hài ngày càng hủ nát của ông ta vào trong cái lăng kia để ngày ngày chiêm ngưỡng? Xin thưa, chúng không có tốt thế đâu! Chúng là lũ đầu trâu mặt ngựa, cha mẹ còn bị chúng lôi ra đấu tố, bị chúng đạp xuống đất để chúng đi lên quyền lực, thì HCM là cái quái gì mà chúng phải huy động cả sư đoàn chiến binh, vài ông tướng, và những chuyên viên để cố lưu giữ thi hài HCM được nằm trong lăng, tốn biết bao tiền thuế của nhân dân hàng năm. Cái xác của HCM chỉ là được toàn đảng CSVN lợi dụng để làm một vách chắn cho đảng, bảo vệ sự sống của đảng. Đó là lý do tại sao những phần thưởng cho các em học sinh, cho các bà mẹ Việt Nam anh hùng, cho các quân nhân, liên hiệp phụ nữ, dân phòng v.v... toàn là những tấm hình của HCM. Ngoài cái lăng chứa xác kia, những khung hình HCM là một phương tiện hữu ích để tuyên truyền trong dân, lấy "Bác Hồ" làm chất kết dính, lợi dụng nhân dân tới bến luôn. Mấy cái hầm vàng của dân kia nhà nước cứ tìm hết cách này tới cách kia "hút" về cho được, có con mẹ nào đó còn phát ngôn "Huy động 500 tấn vàng của dân để phát triển đất nước là chuyện đương nhiên". Tôi nghĩ cái bà này tính toán còn kém, với dân số gần trăm triệu bây giờ, 500 tấn mà nhằm nhò gì, cả tỉ tấn còn có ấy chứ!

Nhưng vào thời đại thông tin đa chiều này, "bác" xem chừng cũng bớt linh rồi. Chuyện kể vào thời đầu thập niên 1990, có ông Việt kiều về VN muốn ghé thăm Nhạc sĩ Văn Cao. Ông lên ngồi trên một chiếc xích lô đạp, nhưng không dám yêu cầu anh xích lô chở thẳng tới địa chỉ của ông Văn Cao, sợ an ninh ngoài đó nghi ngờ ông liên lạc phản động gì đó, vì thế ông việt kiều bảo anh xích lô: "Anh cho tôi đi thăm lăng Bác đi". Ông Việt kiều nói như vậy dĩ nhiên là muốn biểu diễn lập trường một chút để làm quà cho an ninh Hà Nội, nhưng ông Việt kiều đã đứng hình khi anh xích lô cười to: "Ông anh muốn đi đâu thì nói đại đi, tôi đưa đến, chứ ông anh thăm làm đ. gì cái mả thằng chó đó!"

Tôi chỉ đọc những gì ông Việt kiều kể lại, ai muốn tin thì tin, không tin thì chả ai ép.

Bây giờ tôi muốn nói đến đích nhắm thứ hai của Sân Đình trong mục Chân Dung Phản Động: Nhạc Sĩ Tuấn Khanh, kẻ mang tư duy nô lệ.

Xin minh định, cái tiêu đề trên là của con Gái @ chọn cho bài viết của nó, không phải của tôi.

Nói về Tuấn Khanh thì tôi phải công nhận một điều. Anh chàng này tài thật. Văn cũng hay mà Nhạc cũng hay. Về phần nhạc, bởi vì tôi không có hiểu biết về nhạc nhiều, nên tôi không dám luận bàn, nhưng nếu cho phép tôi có một lời nhận xét với trình độ của một phó thường dân thì tôi cho rằng nhạc của Tuấn Khanh khá hay, chuyển tải được những tâm cảm của mình đến người nghe, nhưng vẫn chưa đạt tới trình độ kêu gọi hay thúc giục lòng người. Có lẽ do ở trong môi trường bị soi mói quá kỹ của an ninh tuyên giáo nên những sáng tác nhạc của anh chỉ chừng đó? Tôi không rõ, nhưng tôi ước ao những sáng tác nhạc của anh mang tính kêu gọi tầng lớp thanh niên nhiều hơn về thực trạng đen tối của quê hương, bằng những e nhạc mạnh mẽ hơn.

Về những bài viết của anh, thì tôi cực kỳ trân quý. Bài viết nào của anh cũng toát lên tấm lòng nồng nàn vì quê hương đất nước.Trong đời này không thiếu gì những kẻ giả hình, chúng ngoài miệng thơn thớt chuyện quốc gia đại sự, nhưng rồi một lúc nào đó chúng cũng ló đuôi. Những kẻ khốn nạn đó không cách gì có thể diễn đạt tấm lòng lo lắng, đớn đau của mình khi đất nước đang ở bờ vực băng hoại mọi mặt như anh Tuấn Khanh.

Một con người có nhân cách đáng trân trọng như thế, vậy mà trong cái nhìn của lũ mọi rợ, cái lũ chỉ biết cúi mặt liếm, bán linh hồn cho quỷ để kiếm cơm, cái lũ ăn đầu sóng nói đầu gió, lại trở thành kẻ mang tư duy nô lệ?

Tôi không biết Gái @ là ai, chắc cũng chỉ là một con dơi cái nào đó, sống lẫn trong động tối, nhưng tôi thật tình thấy tội nghiệp cho nó và đồng bọn cỡ như Nguyễn Thị (hộ) Lý. Nó chỉ mặt Tuấn Khanh và cho anh là kẻ mang tư duy nô lệ, nhưng mà những tên chủ sự của nó, cả đảng ủy của nó, cả cái trung ương mặt thớt của nó lại hiện hình là những nô lệ thảm hại nhất. Hãy nhìn Nông Đức Mạnh đứng cúi gập người đón chào Hồ Cẩm Đào khi tên này qua Việt Nam thì mới thấy đắng lòng. Một ông tổng bí thư quyền thế như vua, vậy mà khúm núm trước tên chệt như vậy sao? Rồi hãy nhìn Nguyễn Sinh Hùng quỳ lạy trước tượng Mao Trạch Đông. Hãy nghe những chuyến qua Tàu báo cáo công tác của Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang v.v... thì thấy ngay ai là nô lệ.

Đảng CSVN coi nhân dân như rơm rạ, đàn áp bắt bớ đủ trò, dù đó là những bà mẹ có con nhỏ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, như Trần Thị Nga. Côn an CSVN sống nhờ tiền thuế của dân nhưng lại thẳng tay giáng dùi cui roi điện vào những con người không một tấc sắt trong tay chỉ vì họ kêu đòi công lý, kêu gào phải cảnh giác trước họa xâm lăng của kẻ thù tàu khựa bắc phương. Cũng những tên côn an chết tiệt đó, cũng những ông tướng quốc phòng vểnh mặt lên trời đó, lại ngậm câm không dám nói một tiếng nào bênh vực cho người dân lương thiện, những ngư phủ hiền lành bị giặc Tàu hiếp đáp. Hèn với giặc, ác với dân như thế, cái mặt nô lệ rõ ràng như thế mà Gái @ không dám hó hé đụng tới, sợ mất ghế ngồi, sợ mất nồi cơm, lại đem một nhân cách lớn như anh Tuấn Khanh ra để ném đá? Gái ơi là Gái, em có hèn hạ thì cũng vừa thôi, đừng giành hết cái chất đần độn như thế nhé. Ông tổng bí nhà Gái, và cả ông trùm đồng nghiệp Hữu Thỉnh của Gái, cứ bô bô cái miệng hô hào hòa giải hoà hợp dân tộc, dù biết là dzỏm đó, nhưng Gái cũng không nên lật mặt nạ mấy cha đó chứ, Gái cứ một tiếng Ngụy quân, hai tiếng Ngụy quân để hài tội anh Tuấn Khanh, coi chừng mất nồi cơm đó Gái.

Tôi mà là Võ Văn Thưởng sẽ ra lịnh đóng cửa Sân Đình, cho Gái và Nguyễn Thị (Hộ) Lý đi vô trại phục hồi nhân phẩm để nghiền ngẫm lỗi lầm,vì các vị bán trên nuôi dưới, viết bài để bôi bẩn Ngô Bảo Châu, Tuấn Khanh, người ta chẳng bẩn chút nào mà lại làm cho bộ mặt của đảng ngày càng đen như đít nồi. Nếu giáo dục và ảnh hưởng của gia đình "ngụy quân" mà đào tạo được con người như anh Tuấn Khanh thì Gái à, nói thật nhé, cả đất nước ngày nay muốn trở thành gia đình "ngụy quân" ráo trọi. Nói nào ngay, dám trong lòng Gái cũng muốn như vậy ấy chứ, vì ngoài miệng thì chửi "ngụy" nhưng Gái biết rất rõ là nền giáo dục đầy nhân bản và khai phóng của chính quyền Miền Nam Việt Nam trước đây mới đúng là môi trường lý tưởng cho tuổi trẻ VN, trong đó có con cái của Gái, học tập và trưởng thành. Còn nền giáo dục đần độn của CSVN bây giờ, cũng tối tăm như cái mặt của tên bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, sẽ đưa những thế hệ Việt Nam hiện nay đi về đâu? Gái chắc hiểu rõ quá đi chứ, phải vậy không?

14.07.2017

Thursday, July 13, 2017

Giáo dân Văn Thai – Nghệ An liên tục bị côn đồ của chính quyền gây sự

Giáo dân Văn Thai – Nghệ An liên tục bị côn đồ của chính quyền gây sự
Nhóm côn đồ cho chính quyền bảo kê đến đe dọa, khiêu khích giáo dân Văn Thai vào tối 05 tháng 6 năm 2017.
Trong một bản tường trình do linh mục JB Nguyễn Đình Thục gởi đến các cộng đoàn, linh mục cho biết tính từ cuối tháng 6 cho đến ngày 8 tháng 07, 2017, giáo dân thuộc giáo họ Văn Thai, xứ Song Ngọc thuộc xóm 9 xã Sơn Hải, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An liên tục bị bọn côn đồ hành hung và đe dọa.
Bắt đầu từ sáng ngày 26 tháng 06, 2017, khoảng 20 người đến chợ Quỳnh Thọ vu khống bà con giáo họ Văn Trường , bẻ cờ cắm ở cầu Sơn Thọ. Họ gây sự và đánh bà con giáo dân đi chợ.
Trong buổi tối cùng ngày, một đám đông côn đồ tụ tập trên cầu Sơn Thọ, cách nhà thờ họ Văn Thai chừng 20m, chửi bới bà con giáo dân và vu khống hai vị trong ban hành giáo Văn Thai bẻ cờ và đe dọa (trực tiếp và điện thoại) sẽ hành hung các ông.
Tiếp tục chiều ngày  5/7/2017, một số bà con lương dân tiếp tục  nhận gạo từ thiện như những lần trước. Nhưng tối hôm đó, một số người đến bắt họ đem trả cho nhà ông Thanh. Rồi họ kéo đến chửi bới đe doạ, và bịa đặt ông Thanh phát gạo để lấy lòng dân lương.
Một nhóm khoảng 30 người do bà Quỳnh Hoan cầm đầu, tấn công một số gia đình giáo dân Văn Thai vào đêm 6 tháng 07 2017. Khoảng 10 người vào tận tư gia của ông Nên đánh đập chị Hà, con gái ông Nên.
Vào đêm 7/7/2017, hai xe máy đến nhà ông Thanh chửi bới và đánh một người làm cho nhà ông Thanh. Khoảng 5h30 chiều ngày 8/7/2017, hai côn đồ đến nhà ông Thanh đánh anh Sơn, người nhà ông Thanh.
Tất cả các sự kiện nêu trên đã được cấp báo đến chính quyền CSVN tại Quỳnh Lưu. Nhưng chính quyền lại nói rằng việc đàn áp giáo dân họ Văn Thai là do quần chúng tự phát. Và tuyệt nhiên phía chính quyền địa phương không có một hành động nào điều tra hoặc bắt bớ những người xử dụng bạo lực để tấn công người khác.
Kết luận của bản tường trình, linh mục Nguyễn Đình Thục kêu gọi mọi người hãy cùng chung một tiếng nói lên án sự độc án của chính quyền CSVN tại Quỳnh Lưu và xã Sơn Hải.
Tường Thắng / SBTN

Bùn đất đỏ từ dự án ‘bạt núi’ Sơn Trà tràn xuống biển Tiên Sa

Sau trận mưa lớn vào tối 12 Tháng Bảy, một lượng lớn bùn đất đỏ từ khu vực dự án “bạt núi” Sơn Trà đã đổ xuống biển. (Hình: Báo Thanh Niên)
ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Sáng 13 Tháng Bảy, người dân giật mình khi thấy nhiều vệt bùn màu đỏ chảy thẳng xuống bãi biển Sơn Trà tại khu vực dưới chân dự án khu du lịch Biển Tiên Sa, khiến nước biển cả khu vực này nhiễm màu vàng đục.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại hiện trường, có ba khu vực bị tràn bùn màu đỏ, trong đó vị trí nằm cạnh bãi tắm và hàng dừa của một khu du lịch bên cạnh bị tràn diện tích lớn và nham nhở nhất. Những nơi bùn đỏ tràn qua để lại nhiều vệt loang lổ cùng rác thải trông rất mất mỹ quan.
Một người câu cá tại khu vực này cho biết có thể do tối 12 Tháng Bảy có mưa khá lớn nên lượng bùn đất phía trên công trình khu du lịch Biển Tiên Sa bị cuốn theo nước mưa chảy thành dòng lan xuống biển. Ông cho biết, từ khi khu đồi phía trên bị chặt cây làm dự án, hễ có mưa lớn thì nước lại cuốn bùn đất xuống biển.
Báo Tuổi Trẻ cho hay, dự án khu du lịch Biển Tiên Sa trong quá trình thi công có nhiều sai phạm như xây trái phép 40 nền móng biệt thự, từng bị cơ quan chức năng thành phố Đà Nẵng kiểm tra và đình chỉ thi công.
“Ngay tại vị trí dự án đang khai triển, chủ đầu tư đã cho ‘bạt núi’ nham nhở và không còn cây rừng. Sau trận mưa rất lớn vào tối 12 Tháng Bảy, nước mưa đã làm nhão lớp đất đá bề mặt rồi chảy theo dòng nước ra biển,” theo báo Thanh Niên.
Báo này cho hay, ông Huỳnh Đức Thơ, chủ tịch thành phố Đà Nẵng, nhận định do đất đá đã được đào lên nên mùa mưa tới có khả năng sạt lở tại khu vực dự án. Do đó, ông cho rằng việc nhà đầu tư đề nghị có biện pháp khắc phục bằng giải pháp trồng cây, cho xây kè một số khu vực phía dưới chân núi là phù hợp.
Sáng 13 Tháng Bảy, trả lời báo Thanh Niên, ông Thơ cho biết Thường Vụ Thành Ủy Đà Nẵng cho phép nhà đầu tư kè lại khu vực dự án để chống sạt lở. “Mặc dù đã được Thường Vụ Thành Ủy thông qua nhưng liên quan đến dự án này thì thành phố phải báo cáo chính phủ,” ông nói và cho biết Đà Nẵng đang gấp rút soạn thảo văn bản để trình, xin ý kiến chính phủ. (Tr.N)

Wednesday, July 12, 2017

Tội phạm gia tăng, công an Sài Gòn ‘siết’ đường phố sau 9 giờ tối

Cảnh sát giao thông được quyền kiểm tra tất cả người đi đường nếu thấy “nghi ngờ.” (Hình: Báo Pháp Luật TP.HCM)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Cứ 9 giờ tối mỗi ngày, tổ công tác đặc biệt của công an thành phố Sài Gòn sẽ “siết” tất cả người dân đi đường, bắt dừng xe để kiểm tra giấy tờ và cốp xe nếu “nghi ngờ.”
Trước tình hình tội phạm gia tăng, Phòng Cảnh Sát Giao Thông Đường Bộ-Đường Sắt, Công An thành phố Sài Gòn, phối hợp với các lực lượng cảnh sát điều tra tội phạm và trật tự xã hội, cảnh sát cơ động, cảnh sát phản ứng nhanh, công an các quận, huyện… thực hiện đợt kiểm tra tăng cường trên đường phố bắt đầu từ Tháng Sáu, theo báo Pháp Luật TP.HCM.
Theo đó, từ 21 giờ mỗi ngày, tổ công tác có thể yêu cầu tất cả người đi đường dừng xe để kiểm tra hành chính. Lực lượng này được kiểm tra cốp xe, được yêu cầu xuất trình giấy tờ phải đủ cả bốn loại giấy: căn cước công dân, giấy phép lái xe, giấy chủ quyền và bảo hiểm xe.
“Với quy định này chắc tôi sẽ là người dễ bị chặn lại kiểm tra vì tôi có vẻ ngoài hơi giống giang hồ, vừa có xăm hình, tóc dài, dáng ốm như người nghiện. Việc này có thể giúp phụ nữ an tâm hơn khi về trễ vì đường có nhiều công an. Song theo tôi chỉ nên áp dụng 9 giờ tối cho vùng ven, còn các quận trung tâm nên là sau 10 giờ tối,” ông Trần Quyền, tiểu thương ở quận Phú Nhuận, nói.
Trả lời báo Pháp Luật TP.HCM về quy định trên, đại diện Phòng Cảnh Sát Giao Thông Đường Bộ-Đường Sắt, cho biết: “Mục đích là bảo vệ an toàn cho người dân. Đặc biệt là chủ động phòng ngừa, ngăn chặn tình trạng tụ tập, chạy xe gây rối trật tự công cộng, các đối tượng tàng trữ, vận chuyển ma túy, vũ khí, hung khí. Tuy nhiên, không phải bất cứ người dân nào lực lượng công an cũng kiểm tra, mà chỉ nhắm đến các tốp thanh thiếu niên chạy xe dàn hàng ngang từ hai xe trở lên, nhuộm tóc, xăm mình, có biểu hiện sử dụng ma túy, rượu bia…”(Tr.N)

Chính quyền Nghệ An ‘đẻ’ thêm nhiều khoản để tận thu tiền dân

Một góc xóm Chùa, xã Mã Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An. (Hình: Báo Thanh Niên)
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Dù đã có các “khoản thu tự nguyện,” nhưng chính quyền huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, vẫn cố tình “đẻ” ra thêm nhiều “khoản thu nghĩa vụ” trở thành gánh nặng cho dân nghèo.
Trong các “khoản thu nghĩa vụ” năm 2017 đối với người dân, ủy ban xã Mã Thành quy định đến chín danh mục thu quỹ gồm quỹ phòng chống lụt bão; quỹ bảo trợ trẻ em; quỹ đền ơn đáp nghĩa; quỹ an ninh quốc phòng; quỹ vệ sinh môi trường; quỹ giao thông; quỹ xây dựng trạm y tế; quỹ xây dựng trường chuẩn quốc gia và quỹ thú y, với tổng số tiền lên đến 435,000 đồng/người.
Gia đình ông Trần Thế Thành, ở xóm Chùa Sơn, xã Mã Thành, có tám người, trong đó sáu người ở tuổi lao động. Theo thông báo của xóm, gia đình ông phải đóng gần 2 triệu đồng, cộng với khoản nợ năm 2016 thì phải nộp hơn 7 triệu đồng.
Theo ông, trong các khoản thu, có những khoản là tự nguyện nhưng xã đều bắt buộc đóng là không đúng. Nhiều khoản thu do xã đưa ra không rõ ràng. “Ví dụ, quỹ thú y thu là không đúng, vì khi tiêm phòng cho gia súc, gia cầm, các gia đình đều nộp phí cho cán bộ thú y, chưa kể nhiều nhà không chăn nuôi vẫn bị thu. Quỹ xây dựng trường chuẩn, quỹ xây dựng trạm y tế xã chưa có kế hoạch xây dựng mà vẫn thu là khó chấp nhận được,” ông nói.
Tương tự, nhà ông Lê Văn Nhiệm, xóm Chùa Sơn, có sáu người nên năm 2017 cũng phải đóng cho xã các loại quỹ với tổng số tiền 1.85 triệu đồng, chưa kể hơn 1.2 triệu đồng nộp cho xóm với các loại quỹ thủy lợi, giao thông nội đồng, giao thông nông thôn.
“Với quỹ nâng cấp trạm y tế thì kế hoạch nâng cấp trạm chưa có, vì vậy việc xã thu tiền để góp vốn với mức thu mỗi lao động 100,000 đồng/năm là gánh nặng cho dân,” ông dẫn chứng.
Tại xã Hùng Thành, huyện Yên Thành, ngoài các loại quỹ trên, người dân còn phải “gánh” thêm hai khoản thu của xã và xóm về quỹ giao thông. Mỗi người dân trong độ tuổi lao động phải đóng cho xã 150,000 đồng/người và đóng cho xóm 450,000 đồng/người.
“Nhà tôi có ba người trong tuổi lao động, riêng quỹ giao thông cho xã và xóm đã phải đóng 1.8 triệu đồng, chưa kể các khoản khác,” ông Hồ Sĩ Sơn, xã Hùng Thành, nói.
Trả lời báo Thanh Niên, ông Trần Văn Trung, chủ tịch xã Hùng Thành, cho biết ủy ban đã dựa vào nghị quyết của Hội Đồng Xã để thu. Quỹ giao thông thu cao do xã đang cần huy động sức dân để làm giao thông nông thôn và sẽ thu quỹ này đến năm 2021 khi làm xong hệ thống cầu cống.
Còn ông Trần Đình Cảnh, phó chủ tịch xã Mã Thành, cho rằng các khoản thu này đều được Hội Đồng Xã thông qua, nhằm “đón đầu để làm vốn đối ứng khi có dự án xây dựng vì ngân sách xã không có.”
Trong khi đó, ông Nguyễn Thanh Hà, phó chủ tịch huyện Yên Thành, cho biết theo quy định, năm 2017 chỉ còn quỹ phòng chống thiên tai là bắt buộc, còn các loại quỹ khác thu theo tinh thần tự nguyện.
“Năm nào, huyện cũng chỉ đạo các xã thu đúng quy định, không được ép người dân. Huyện sẽ kiểm tra và giải quyết nếu các xã tự đặt ra các khoản thu trái quy định,” ông nói sau khi được nhà báo phản ánh. (Tr.N)

Chính quyền Quảng Nam muốn ‘gây thêm họa’ ở vùng hay động đất

Tháng Chín, 2016, một van ống thủy điện sông Bung 2 bị vỡ khiến hai người chết mất xác; một ngôi làng là nơi cư trú của 400 gia đình ở huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam bị san thành bình địa. (Hình: Báo điện tử VietNamNet)
QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Chính quyền tỉnh Quảng Nam vừa gửi cho Hội Đồng Nhân Dân tỉnh này một tờ trình “đề nghị bổ sung thêm bốn công trình thủy điện thuộc loại vừa và nhỏ ở huyện Nam Trà My.”
Theo tờ Tiền Phong, diện tích chiếm đất của bốn dự án thủy điện vừa kể khoảng 145 hécta, trong đó có 60 hécta là đất rừng.
Báo điện tử VietNamNet cho biết, huyện miền núi Nam Trà My trong những năm qua được biết đến là nơi liên tiếp xảy ra các trận động đất, đặc biệt là khu vực thủy điện sông Tranh 2.
Quảng Nam hiện có 32 dự án thủy điện nằm trong cái gọi là “quy hoạch thủy điện vừa và nhỏ” và nếu Hội Đồng Nhân Dân tỉnh Quảng Nam gật đầu với đề nghị vừa kể thì con số dự án thủy điện vừa và nhỏ sẽ tăng lên thành 36.
Cần nhắc lại rằng, cả các chuyên gia lẫn những viên chức ở tỉnh Quảng Nam từng xác định, các dự án thủy điện vừa và nhỏ ở Quảng Nam là những trái bom nước, lơ lửng trên đầu hàng triệu dân Quảng Nam, đẩy họ vào tình trạng lúc nào cũng nơm nớp vì không biết các công trình thủy điện sẽ giáng họa xuống đầu mình lúc nào.
Năm 2009, do lượng nước từ thượng nguồn tràn về vừa nhanh, vừa lớn, nhà máy thủy điện A Vương đột ngột xả lũ. Lượng nước khổng lồ từ trên cao tràn xuống biến làng Thác Cạn ở xã Đại Sơn, huyện Đại Lộc, thành bình địa.
Theo báo Tuổi Trẻ, năm 2012, song song với sự kiện đập chắn nước của nhà máy thủy điện sông Tranh 2 bị nứt, các huyện Nam Trà My và Bắc Trà My bắt đầu liên tục có động đất, mỗi năm hàng chục lần, nguyên nhân được xác định là do hồ chứa nước cho thủy điện Sông Tranh làm biến dạng cấu trúc địa tầng. Theo thời gian, cả tần suất lẫn cường độ của các trận động đất càng ngày càng lớn. Năm nay, trong vòng bốn ngày hạ tuần Tháng Hai, tại Nam Trà My có ba trận động đất. Đến hạ tuần Tháng Năm, ở Nam Trà My có thêm một trận động đất nữa với cường độ là 2.7 độ Richter.
Hồi trung tuần Tháng Chín, 2016, một trong các van của hầm dẫn dòng cho nhà máy thủy điện sông Bung 2 bị bục, nước trào ra khiến hai công nhân chết mất xác. Một ngôi làng có tên là Pa Oi, tọa lạc tại xã La e, huyện Nam Giang, bị xóa sổ.
Thủy điện sông Bung 2 là một trong sáu nhà máy thủy điện với các quy mô khác nhau nằm dọc sông Bung theo kiểu bậc thang, may mắn là chỉ có 28 triệu khối nước tràn xuống vào lúc hồ chứa nước của năm nhà máy thủy điện bên dưới đang cần tích nước nên không xảy ra tình trạng vỡ dây chuyền…
Chính quyền Việt Nam từng thú nhận, những dự án thủy điện tại miền Trung và Tây Nguyên là nguyên nhân chính tăng thêm đói nghèo vì nhiều người, đặc biệt là các sắc tộc thiểu số, tới tột đỉnh của sự bần cùng do không còn đất để sinh nhai. Những dự án thủy điện tại miền Trung và Tây Nguyên cũng được xác định là nguyên nhân khiến Việt Nam mất thêm 20,000 hécta rừng.
Rất nhiều chuyên gia khẳng định, sở dĩ đầu tư cho thủy điện vừa và nhỏ trở thành phong trào là vì chủ đầu tư có quyền khai thác gỗ trên diện rộng. Chưa kể, chuyện xả lũ vô tội vạ của các công trình thủy điện sau những trận bão lớn còn làm chết nhiều người, phá hủy nhiều khu dân cư, ruộng vườn, khiến hậu quả thiên tai thêm trầm trọng.
Tiếng là để tăng thêm nguồn điện nhưng từ khi có các dự án thủy điện, vào mùa khô, cả điện lẫn nước ở miền Trung và khu vực Tây Nguyên cùng thiếu. Hạn hán đang theo xu hướng năm sau nghiêm trọng hơn năm trước.
Hồi Tháng Ba vừa qua, chính phủ yêu cầu Bộ Công Thương tạm ngưng cấp giấy phép đầu tư cho những dự án thủy điện có thể “tác động tiêu cực đến môi trường, sinh thái.” Trong công điện về thủy điện được gửi đến nhiều cơ quan hữu trách, thủ tướng yêu cầu gia tăng kiểm soát việc quy hoạch, đầu tư, xây dựng, vận hành các công trình thủy điện ở miền Trung và khu vực Tây Nguyên vì có nhiều “tác động bất lợi đến môi trường, xã hội.”
Lúc đó, Bộ Công Thương được yêu cầu phải cương quyết loại bỏ, chấm dứt thực hiện các dự án, công trình thủy điện không hiệu quả, không an toàn, ảnh hưởng bất lợi tới dòng chảy, môi trường và đời sống dân chúng. Đồng thời phải cùng với Bộ Tài Nguyên-Môi Trường hoàn thiện quy trình vận hành các hồ chứa để vừa bảo đảm hiệu quả phát điện, vừa đáp ứng nhu cầu sử dụng nước ở khu vực hạ du trong mùa khô, cắt giảm lũ và các tác động tiêu cực trong mùa mưa.
Ngoài Bộ Công Thương, Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn cũng được yêu cầu tham gia buộc chủ đầu tư các dự án thủy điện trồng rừng thay thế trong năm nay, thu hồi giấy phép nếu không chấp hành.
Những lý do vừa kể cũng đã khiến chính quyền tỉnh Quảng Nam phải dẹp bỏ 30 dự án thủy điện vừa và nhỏ trong “quy hoạch thủy điện” của tỉnh này. Số dự án thủy điện vừa và nhỏ tại Quảng Nam đã giảm từ 62 xuống 32.
Đáng ngạc nhiên là trong bối cảnh như vừa kể, khi họa thủy điện đã sờ sờ, chính quyền tỉnh Quảng Nam vẫn chìa ra “tờ trình” xin “bổ sung thêm bốn dự án thủy điện vừa và nhỏ” nữa. (G.Đ)

Vụ "Thường vụ quốc hội 5 phút": Báo chí chỉ một màu tuyên giáo!

Trúc Giang-13-07-2017
(VNTB) - Những ai trong danh sách Ủy ban thường vụ Quốc hội đã ngại sự có mặt của báo chí?
   Vì sao bà Nguyễn Thị Kim Ngân ngại báo chí?

“Nhiều khi để anh em báo chí vào thì các đại biểu cũng ngại, phát biểu không hết. Có vấn đề tối mật không được nói với báo chí mà nói ra thì không hay, lại phải đề nghị báo chí không đăng tải”, Tổng thư ký Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc giải thích về lý do báo chí sẽ không được dự đầy đủ các phiên họp của Ủy ban thường vụ Quốc hội như trước đây. Báo chí chỉ được dự 5 phút đầu buổi làm việc để phục vụ ghi hình.

Theo ông Phúc, mỗi ngày, Văn phòng Quốc hội sẽ có 2 bản thông cáo báo chí về vấn đề được thảo luận tại phiên họp để gửi cơ quan báo chí.

Thông cáo báo chí không phải là tin tức báo chí

Thông cáo báo chí là một văn bản ngắn, thường chỉ một trang, nhằm mục đích kêu gọi nhận thức và sự quan tâm tới một sự kiện hoặc một vấn đề có giá trị tin tức của doanh nghiệp/ tổ chức và ở đây là của Ủy ban thường vụ Quốc hội. Thông cáo báo chí được soạn theo một mẫu chung gửi đến tất cả mọi loại hình thông tin báo chí: báo in, báo điện tử, phát thanh và truyền hình.

Như vậy, các báo sẽ chỉ có thể đưa tin tuyền một màu tuyên giáo mà Ủy ban thường vụ Quốc hội mong muốn.

Nguyên tắc chung của một thông cáo báo chí, là phải trả lời những câu hỏi sau đây: Tại sao sự kiện này lại quan trọng và nó trở thành tin tức bằng cách nào?; Những điểm chính là gì?; Có tài liệu nghiên cứu nào khác để thay thế thông tin đó không?; Thông tin có thể kiểm tra dễ dàng không nếu như phóng viên yêu cầu làm việc đó?; Ai là người có thẩm quyền phát biểu về vấn đề này và trả lời ngay tức khắc những thắc mắc của phóng viên, biên tập viên?

Như vậy, chắc rằng thông cáo báo chí mà ông Nguyễn Hạnh Phúc đề cập tới, chỉ dừng ở mức “định hướng tuyên truyền” mà các vị trong Ủy ban thường vụ Quốc hội mong muốn.

Những ai trong danh sách Ủy ban thường vụ Quốc hội đã ngại sự có mặt của báo chí?

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân - Ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa 12; Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng - Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch thường trực Quốc hội; Uông Chu Lưu; Đỗ Bá Tỵ; Phùng Quốc Hiển.

Các Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội: Hà Ngọc Chiến - Chủ tịch Hội đồng Dân tộc; Nguyễn Khắc Định - Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật; Lê Thị Nga - Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp; Nguyễn Văn Giàu - Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại; Nguyễn Đức Hải - Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - Ngân sách; Võ Trọng Việt - Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh; Nguyễn Thanh Hải - Trưởng Ban Dân nguyện; Nguyễn Thúy Anh - Chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề xã hội; Phan Xuân Dũng - Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường; Phan Thanh Bình - Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng; Nguyễn Hạnh Phúc - Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, Tổng thư ký Quốc hội; Trần Văn Túy - Trưởng Ban Công tác Đại biểu; Vũ Hồng Thanh - Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế.
Tất cả 18 thành viên Ủy ban thường vụ Quốc hội khóa 14 nhiệm kỳ 2016-2021 đều là ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa 12 nhiệm kỳ 2015-2020, trong đó có 2 người là Ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa 12.

Vì sao bà Nguyễn Thị Kim Ngân ngại báo chí?

Kể từ Quốc hội khóa XI (đầu những năm 2000), Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An đã quyết định “mở cửa” để phóng viên báo chí tham dự, đưa tin nội dung các phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.

Khi được hỏi về quyết định này, ông An đáp: “Đã là đại biểu của dân thì chúng ta phát biểu gì, chính kiến thế nào dân phải được biết. Tôi quyết định để báo chí vào đưa tin nhằm minh bạch hóa hoạt động của Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Nếu báo chí đưa tin sai thì xử lý theo pháp luật, còn nếu đại biểu phát biểu thiếu chuẩn mực bị đưa lên thì khó có thể trách báo chí”.

Như vậy trước quy định “đóng cửa” báo chí của bà Nguyễn Thị Kim Ngân, cho thấy có ít nhất loạt vấn đề cần phải được làm rõ:

1. Đại biểu Quốc hội là do người dân bầu lên để đại diện cho tiếng nói của người dân và được người dân giám sát trong quá trình làm việc. Thường vụ Quốc hội là do đại biểu bầu lên. Nếu cấm cửa cơ quan truyền thông để cập nhật tin tức thì biết các vị đang làm gì bên trong?

2. Báo chí là diễn đàn của nhân dân, giúp chuyển tải mọi thông tin từ trên xuống dưới và từ trong ra ngoài, cấm báo chí đồng nghĩa cấm dân biết tin tức, cũng có nghĩa dân không biết cuộc họp của Thường vụ Quốc hội đang bàn gì, làm việc nước hay việc riêng? Đây là nơi ban hành luật lại chưa thượng tôn luật.

3. Thật không ngờ, đến họp thường vụ Quốc hội cũng trở thành bí mật, dù Quốc hội là nơi thể hiện tâm tư nguyện vọng của nhân dân.

4. Báo chí được phép vào năm phút đầu giờ? Như vậy là việc tuyên truyền công khai chỉ được phép đưa bằng hình ảnh...?!

5. Các đại biểu Quốc hội nói cái gì, bàn cái gì, không cho dân biết, giám sát; hạn chế việc “dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” thì sao gọi là đại biểu cho nhân dân?

6. Hóa ra bấy lâu nay các đại biểu Quốc hội nhận lương từ dân, nhưng không làm hết trách nhiệm, không dám phát biểu hết ý kiến chỉ vì sợ báo chí? Thế nhưng, sợ báo chí hay sợ báo chí phản ánh những thông tin đúng về các phiên họp này?