Friday, June 2, 2017

Đối thoại nhân quyền là canh bạc bịp của CSVN

Le Nguyen (Danlambao) - Mỗi dân tộc có sắc thái, đặc thù riêng và để tạo nên khác biệt của từng dân tộc. Có những dân tộc để lại cho hậu thế các công trình kiến trúc đồ sộ khiến nhân loại phải ngưỡng phục và có những dân tộc để lại những tư tưởng gây ảnh hưởng lên một phần đời sống của con người. Những kiến trúc, tư tưởng đó có nhuốm ít nhiều xương máu, xác người đồng loại do tham vọng cá nhân hoặc do tham vọng của nhóm người nắm giữ quyền lực cai trị xã hội loài người.

Nhân loại ngày càng văn minh tiến bộ, khoa học kỹ thuật tân tiến ngày càng đa dạng khiến khoảng cách địa lý quốc gia, con người được thu hẹp và sắc thái, đặc thù của từng dân tộc cũng mờ nhạt dần, hợp cùng với giá trị tư tưởng mới, cơ cấu tổ chức mới, hệ thống luật pháp mới nhằm hướng tới mục đích giúp cho nhân loại giao tiếp, sống chung hòa bình. 

Do đó, mỗi quốc gia không còn là ốc đảo toàn quyền tự tung tự tác, một quốc gia không thể tiến bộ, phát triển nếu không hội nhập vào đời sống của toàn nhân loại và khi hội nhập phải chấp nhận luật chơi chung của cộng đồng nhân loại. Không thể tay ký kết mà miệng lại kêu chúng tôi có sắc thái, đặc thù riêng, nói thế là láo lừa, bịp bợm không thể chấp nhận được bởi không thể trong một trận túc cầu mọi cầu thủ đều dùng chân chơi bóng mà mình lại dùng cả tay lẫn chân và vô tư lu loa rằng đặc thù chơi bóng của chúng tôi là cả tay lẫn chân được! Nếu nghĩ rằng chơi bóng cả tay lẫn chân là hấp dẫn hơn, hay hơn, điều trước tiên phải vận động, thuyết phục thay đổi luật chơi chứ không nên tùy tiện rồi bảo là đặc thù bóng đá của tôi là dùng chân lẫn tay được.

Theo chiều hướng đó có nhiều tổ chức quốc tế được thành lập và Liên hiệp quốc là tổ chức tương đối công bằng. Tổ chức LHQ đã tạo điều kiện, tạo cơ hội bình đẳng cho các quốc gia thành viên có tiếng nói như nhau. Được quyền lên tiếng phản đối, cũng như vận động các thành viên khác sửa đổi các điều luật lạc hậu, mang tính áp chế hoặc không công bằng trong cơ cấu tổ chức chung này . 

Thế cho nên nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên của Liên Hiệp Quốc đã ký kết gia nhập Liên Hiệp Quốc phải có bổn phận chấp hành luật pháp quốc tế bởi Việt Nam không bị cấm “phát biểu ý kiến”. Cụ thể là mảng nhân quyền - Việt Nam được quyền chỉ ra những điều lệ bất cập, được yêu cầu sửa đổi để tổ chức chung ngày càng tốt hơn, chứ không thể bao biện nói đặc thù nhân quyền của tôi khác nhân quyền của các anh, rồi ngang nhiên vi phạm hiệp ước đã ký kết, đến khi bị quốc tế lên tiếng cảnh báo, lại ra rả chống chế, giẫy đành đạch ăn vạ bảo là: 

“...Các thành viên Liên Hiệp Quốc xen vào công việc nội bộ... Việt Nam xử lý hành vi vi phạm pháp luật theo đúng các qui định của luật pháp Việt Nam và phù hợp với các qui định của luật pháp quốc tế... quyền con người được bảo đảm và phát huy ở nước tôi...” 

Thế thì hãy nhìn vào vài vụ việc cụ thể đã, đang xảy ra ở nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam đem đối chiếu với các điều luật qui định trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, một trong nhiều hiệp ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết tham gia, xem cộng sản Việt Nam có vi phạm hay có thực tâm thi hành không? 

1. Trong lời mở đầu, một phần của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền có đoạn viết: “Xét rằng: Nhân Quyền cần phải được bảo vệ bằng luật pháp, để con người không bị bắt buộc phải sử dụng đến biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lại độc tài và áp bức.” 

Vậy trong nước Việt Nam hiện nay nhân quyền có được luật pháp bảo vệ không? Khi nhục hình tra tấn trong trại tù, trại tạm giam gây chết người, gây thương tật suốt đời cho nhiều cá nhân suốt từ Bắc chí Nam như trường hợp Nguyễn Văn Khương ở tỉnh Bắc Giang, Trịnh Xuân Tùng ở Hà Nội bị đánh chết vì tham gia giao thông không đội mũ bảo hiểm. Nguyễn Công Nhật ở Bình Dương bị tra tấn đến chết vì bị nghi là ăn cắp trong một hảng sản xuất vỏ xe của Hàn Quốc. Nguyễn Hữu tấn bị cắt cổ vì nghi có liên quan đến cờ vàng... 

Còn nhiều, rất nhiều trường hợp Nguyễn Văn Khương, Trịnh Xuân Tùng, Nguyễn Công Nhật, Nguyễn Hữu tấn... đã bị tra tấn, nhục hình dã man chết âm thầm trong trại tạm giam, trại tù mà không được nhiều người biết tới, vì thân cô thế cô, vì thân phận nghèo nàn ít học, thấp cổ bé miệng nên công lý không đến với họ. 

Cũng như còn rất nhiều người dân rời trại giam với thân tàn ma dại, sống dở chết dở, rồi chết trong đói nghèo bệnh tật do hậu quả của nhục hình tra tấn dã man như thời trung cổ gây ra! Như thế quyền con người có thật sự được bảo đảm và phát huy hay “nhân quyền được bảo đảm” chỉ là những lời bịp bợm, dối trá của quan chức nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam?

2. Điều 9 của Tuyên Ngôn có ghi ngắn gọn, khá rõ: “Không ai bị bắt bớ tùy tiện, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.”

Vậy Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Luật sư Lê Quốc Quân cùng một số người, đứng trên vỉa hè cách xa tòa án xét xử công khai “hai bao cao su đã qua sử dụng” của Cù Huy Hà Vũ, vài trăm mét mà bị tấn công bằng dùi cui, roi điện quăng lên xe đặc chủng đưa về đồn công an tạm giữ, xong đưa về nhà khám xét, thu giữ tài sản, nhốt thêm nhiều ngày nữa rồi thả ra, không một lời giải thích? Cũng như chuyện Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt giữ theo điều luật 88, về hành vi tuyên truyền chống nhà nước, với các khẩu hiệu: “Khởi tố Formosa... Formosa get out... Cá cần nước sạch dân cần minh bạch... Ngừng xả thải ra biển...”

Còn bao nhiêu người như Phạm Hồng Sơn, Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Hoàng Bình bị bắt giam tùy tiện, bị tra tấn tùy tiện kiểu “không có tội đánh cho có tội, có tội đánh cho chừa ” độc ác, man rợ như thời trung cổ. Thử hỏi với việc bắt, thả, khảo tra tùy tiện đó, quyền con người có được luật pháp bảo vệ trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa không?

3. Điều 23, khoản 4 có nêu rõ: “Mọi người đều có quyền thành lập và tham gia vào các nghiệp đoàn, để bảo vệ quyền lợi của mình.”

Theo điều luật này thi công nhân Nguyễn Tấn Hoành (Đoàn Huy Chương) thành lập công đoàn để bảo vệ quyền lợi, trước hết là cho mình, cho các công nhân khác, theo luật pháp quy định, tại sao lại bị bắt nhốt tù? Sau khi ra tù bạn trẻ Nguyễn Tấn Hoành không từ bỏ mục tiêu đấu tranh, anh đã cùng với Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đổ Thị Minh Hạnh giúp công nhân đòi hỏi quyền lợi chính đáng cho thành phần lao động “giai cấp tiên phong lãnh đạo nhà nước và xã hội” vì biết rằng: “Mọi người đều có quyền nghỉ ngơi, giải trí, kể cả việc hạn chế hợp lý số giờ làm việc và các ngày nghỉ định kỳ có trả lương.” (điều 24, Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền). 

Chắc chắn, các bạn trẻ này, không có động lực nào khác hơn là tình đồng loại, giữa người với người, họ không thể đứng nhìn đồng bào mình bị bọn tài phiệt quốc tế cấu kết với đám quan tham ngu tối, ác độc bóc lột, mồ hôi công sức trong môi trường làm việc tồi tệ và bị đối xử không được như một con người, nếu không muốn nói là bị đối xử như con thú! Mọi người đều thấy đều biết, kể cả những kẻ có quyền chức nhưng tất cả đều im lặng... im lặng một cách đáng sợ! 

Những bất công, những tiếng kêu đau thương ngất trời, những vụ việc tự tử trong đồn công an đã diễn ra khá lâu, không còn là chuyện “cá biệt”. Thế mà ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác, không thể bảo rằng nhà nước không nghe, không thấy, không biết được... Mới đây chúng táo tợn cắt cổ nạn nhân Nguyễn Hữu Tấn trong phòng tạm giam như khủng bố IS. Thế luật pháp ở đâu, luật pháp nào bảo vệ quyền con người, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do lập hội, quyền được sống trong nhà nước XHCN này đây?

4. Điều 30 điều luật cuối cùng của bản Tuyên Ngôn có chốt lại như sau: “Không một điều nào trong Bản Tuyên Ngôn được hiểu và hàm ý cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền có những việc làm hay hành động nhằm hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhận trong bản Tuyên Ngôn này.”

Qua vài dẫn chứng cụ thể ở trên và điều luật cuối của bản Tuyên Ngôn đã chỉ ra một thực tế là nhân quyền không được bảo đảm thực thi trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nhà cầm quyền csVN ngang nhiên vi phạm hiệp ước, ngang nhiên cướp lời cưỡng ý tự do, nhân quyền được thừa nhận trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. 

Lãnh đạo csVN luôn dùng thủ đoạn gian manh, dối trá trong đối thoại nhân quyền với các nước tự do, dân chủ tiên tiến trên thế giới chứ không thực tâm cải thiện nhân quyền. Họ sử dụng đàm phán nhân quyền như giải pháp đối phó tình thế chứ không thực tâm tạo cơ hội thăng tiến nhân quyền. Đến khi các nước văn minh vạch trần, đưa ra chứng cứ vi phạm nhân quyền cụ thể, họ lại bảo luật pháp có qui định quyền con người nhưng cấp dưới làm sai hoặc không chấp hành và họ hứa hẹn sửa đổi nhưng không bao giờ có tiến bộ trong đối thoại nhân quyền. Đàm phán nhân quyền của csVN với các nước dân chủ văn minh, với các cơ chế quốc tế, không có điểm dừng, không mang đến kết quả tích cực nào cả bởi cs dùng đối thoại nhân quyền như lá chắn bảo vệ độc tài đảng trị của họ mà thôi chứ chúng không thật tâm cải thiện nhân quyền, thực thi nhân quyền . 

Tóm lại, nhờ phát minh khoa học kỹ thuật, thế giới ngày càng tiến bộ, con người ngày càng văn minh hơn. Cái riêng, cái đặc thù của mỗi dân tộc ngày càng phai nhạt dần, thay vào đó là cái chung cái tốt lành của toàn nhân loại. Cộng sản Việt Nam không thể giữ mãi mấy cái loa ở góc phố, treo trên thân dừa ở các làng quê, rỉ rả bên tai sáng sáng, chiều chiều hay ngập tràn khẩu hiệu đỏ rực trời, giăng mắc khắp cả nước: “Sống làm việc theo hiến pháp và luật pháp... Công nghiệp hóa, hiện đại hóa... Sống học tập và làm việc theo tấm gương tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh...” hoặc làm theo kiểu cách trong thời đại Hồ Chí Minh hô hào, phát động phong trào xóa nạn mù chữ để dân chúng biết đọc, biết viết: “đảng quang vinh Hồ Chí Minh vĩ đại.” 

Thời đại loa đài đã qua, nhân loại không còn mắc lừa như xưa, các nước dân chủ tiên tiến không khờ khạo đến nỗi không biết, các ông “Mười, Anh, Nông Dân”, các anh “Hùng, Dũng, Sang, Trọng”, các chị “Ngân, Phúc, Quang, Trọng” và một đám “quần chúng tự phát... tiền” được chỉ đạo, mặc veston, đi dép kẹp mở miệng bốc mùi phèn, đầu khét nắng diễn dân chủ, nhân quyền. 

Tội nghiệp các quan chức lãnh đạo - những con vẹt cộng sản Việt Nam đâu biết rằng, các tay đàm phán phương tây ngày nay là những người lịch lãm, văn minh có lòng thương người nên không nỡ chỉ thẳng vào mặt các ông bà mắng: “Chúng tôi đã biết tất, các anh chị đừng diễn trò lưu manh, dối trá nữa... những con thú đội lốt người. Hãy đối thoại nhân quyền với tâm thức của người trưởng thành, với phong cách của người lịch sự, văn minh!”

1/6/2017

Ở Việt Nam tự do nằm ở trên đường

Thái Bá Hồng (Danlambao) lược dịch - Với một chiếc xe máy tôi đang đứng bên chợ Bến Thành Sài Gòn. Đằng sau tôi một núi khoảng ít nhất 40 chiếc xe máy khác. Trước tôi mạch đường giao thông vòng siêu khủng. Hàng trăm chiếc xe máy đổ vào mạch vòng không cần luồng lạch, cũng chẳng cần chú ý nguyên tắc ai trước ai sau, một vài chiếc ô tô nhọc nhằn mở lối đi cho mình. Là một thằng ngốc nếu ai đó muốn tìm kiếm cột đèn xanh đỏ. Cứ mỗi phút nấn ná thì núi xe đằng sau càng phình ra. Tôi nhận biết, tôi chỉ có một lời giải, nhấn ga và lọt vào giữa.

Chạy xe máy và Việt Nam- với một số người hiểu châu Á, hai từ này đồng nghĩa. Xe 2 bánh gắn máy thuộc thành viên gia đình. Họ còn cất nó trong phòng ở. Các cửa hàng hay khách sạn ăn uống nhỏ có dịch vụ trông xe.

Sau một vài ngày ở Việt Nam tôi biết được rằng không có dụng cụ to nặng nào mà không cho được lên xe máy. Điều này người đồng hành với tôi đèo trên xe máy chiếc tủ lạnh, chen xe tôi trong mạch đường vòng, đã kể lại. Sau một vài km ngồi trên vespa tôi hiểu rằng, xe máy ở Việt Nam có trọng trách nhiều hơn là phương tiện đi lại.

Trật tự giao thông trên đường xóa bỏ tính toàn quyền của nhà nước

Việt Nam là một trong những nước cuối cùng trên toàn thế giới coi mình là nước cộng sản. Nhiều người Việt Nam ngày nay gọi chính phủ mình là "tư bản đỏ", nghĩa là họ là những nhà tư bản bảo vệ bức thềm CSCN, nhưng trong thực tế họ để cho đồng tiền của họ ngự trị.

Tính toàn quyền của nhà nước trong một nước mà trước đây bị chia đôi, còn được thể hiện rõ ràng. Du lịch đường xa chỉ dưới điều kiện trả giá cao mới được cho phép.

Thường xuyên xẩy ra hiện tượng cưỡng chế, nghĩa là các nhà chức trách cưỡng chế đất của công dân mỗi khi họ cần đất để xây dựng công trình. Vào giữa tháng tư vừa qua ở làng Mỹ Đức phía bắc Hà Nội đã bùng nổ tình huống, khi mà đông người dân trong làng bị cưỡng chế đất, nhà chức trách muốn trịch thu đất của họ cho doanh nghiệp điện thoại Viettel của quân đội. Dân trong làng đã bắt 20 công an và cán bộ địa phương làm con tin.

Nếu tôi đi xe máy xuyên suốt Việt Nam thì tôi không cảm nhận được bộ máy chính quyền khắc nghiệt đó. Bộ khung điều chỉnh hệ thống cscn đối kháng mãnh liệt với hệ thống giao thông vô quy tắc trên đường. Ở đây không cấm gì cả. Hoàn toàn ngược lại, tôi có thể đi tùy ý tôi muốn. Tôi có thể đi ngược đường, nếu không muốn chuyển làn đường. Tôi có thể đi trên vỉa hè dành cho người đi bộ, nếu nhanh hơn. Tôi có thể vượt qua đèn đỏ, nếu có việc gấp. Nhưng khoan đã, bên cạnh đèn đỏ tôi thấy có chíêc xe nhỏ màu xanh lá cây có mũi tên xanh ánh ra chỉ về phía trước. Như vậy có nghĩa là tôi nên vượt qua đèn đỏ.

Cái thần kỳ của sự hỗn loạn tự tạo

Trở lại đường mạch vòng . Tôi nhấn nhẹ ga và tiến vào mạch vòng. Đã đến thời điểm mà gia đình có 5 người trên xe mofa sẽ nhìn tôi với vẻ khó chịu. Tôi đi nhanh hơn, từ phía trái 5 chíếc xe khác lao về phía tôi. Phanh? Nếu hành động vậy là đúng luật Đức nhưng ở đây là sai. Tôi tăng tốc. Và thât thế,. Không có một sự khó chịu trên nét mặt, cả 5 tên đều phanh lại và đi qua phía sau tôi. 

Trong khi đó từ bên phải lại 1 xe máy khác tiến tới. Lần này tôi giảm ga để cho nó đi. Giống như một sự thần kỳ, tôi đã tạo được một lối ra mà không phải phanh xe, tất cả đều trôi trong dòng chảy. Không đầy 1 phút tôi đã bỏ lại mạch vòng giao thông phía sau.

Tình trạng vô pháp luật trên đường giao thông ở VN có mặt trái của nó. Với trung bình cứ 100 000 người thì 25,5 người bị chết vì tai nạn giao thông, VN đứng vị trí cao trên bảng thống kê. Nước Đức theo thống kê của tổ chức y tế thế giới chỉ ở 4,3. Như vậy là không phải là văn hóa đi xe tài nghệ mà là một sự loạn xạ không thèm tôn trọng người khác.

Trật tự giao thông xe máy ở VN CSCN là một sự hoàn thiện kinh tế thị trường thể hiện trên đường giao thông. Mỗi người ai cũng có quyền dành lấy cái tốt nhất cho mình- và qua đó phát sinh con số tai nạn giao thông. Một dòng người tham dự giao thông mà ai cũng được tham dự như ý mình muốn. Như vậy tự do là ở trên mặt đường.

31/5/2017

Đừng chờ chất độc phủ vây

Đường dẫn khí lò cao số 1 Formosa bị nổ đêm 30/5/2017
Quang Dương (Danlambao) - Đêm 30/5 vừa qua một vụ nổ lớn rung chuyển mặt đất với khói đen và mùi khét bốc lên dầy đặc đã xảy ra trong khu vực nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh. Theo nguồn tin từ báo chí trong nước trích lời quan đảng Hà Tĩnh thì tiếng nổ phát ra từ lò luyện vôi. Lò này không nằm trong dây chuyền chính. Cũng theo miệng quan thì mọi hoạt động khác của nhà máy, trong đó có lò cao, vẫn bình thường, ngụ ý không có gì quan trọng.

Kinh nghiệm vụ Formosa cố ý xả chất thải chưa xử lý ra biển làm ô nhiễm biển miền Trung trầm trọng và cá chết hàng loạt hồi tháng 4 năm ngoái, gây tác hại khôn lường cho môi trường và cuộc sống của người dân cho đến giờ, chúng ta không thể tin được rằng Formosa sẽ không thực hiện một cuộc xả độc thứ nhì, thứ ba và nhiều lần nữa dù vô tình hay cố ý, dù có sự cố hay không.

Chúng ta cũng đã có kinh nghiệm về thái độ luỵ Tàu, bản tính gian tham, lừa lọc, ăn hối lộ, luôn dối gạt người dân của các quan chức đương quyền, cốt mong che tội cho Formosa, bất kể tội lỗi đó đã rõ ràng hiển nhiên không thể chối cãi.

Chúng ta không thể ngồi yên nhìn Formosa toa rập với bạo quyền coi thường sinh mạng người dân Việt, đồng thời hủy hoại, đầu độc đất, nước, không khí, môi trường sống của chúng ta như thế. 

Hôm qua nổ lò luyện vôi (nếu quả thật chỉ là lò luyện vôi), khói độc hóa chất phát tán trong không khí bao nhiêu chắc rồi sẽ chẳng có con số nào được thống kê, báo cáo nào được phổ biến. Mà dù có thì tính chính xác cũng không thể tin cậy được. Một lần bất tín vạn lần bất tin. 

Rồi ngày mai, ai dám đoan chắc là sẽ không có thêm một vụ nổ nào khác nữa ở những lò cao, lò thấp, lò xa, lò gần...? Những cái lò, cái nồi "Made in China"!

Vậy thì tốt hơn hết phải tẩy chay, tống cổ Formosa ra khỏi đất nước chúng ta ngay bây giờ. Xin đừng chờ đến lúc chất độc đã phủ vây thì e rằng đã muộn.

Nổ rồi, nổ lớn, nổ to
Khói đen hoá chất bụi lò vãi vung
Vũng Áng, Hà Tĩnh chuyển rung
Formosa lại khùng khùng hại dân

Lò cao, lò thấp, lò gần
Lò xa, lò xạo, lò vần, lò vôi
Lò Trung cộng lò đồ tồi
Chưa chạy cá chết chạy rồi dân tiêu

Quan tham nuốt bạc làm liều
Bưng tai bịt mắt nói điêu quen mồm
Năm qua biển chết cá tôm
Năm nay khói độc phủ trùm không gian

Bảo rằng dân cứ lạc quan
Bụi vôi không độc tản quang tức thì
Bên lề, sự cố hề chi
Luyện kim lò chính vẫn thi công làm

Dân tình nghe thế chẳng ham
Đảng điêu nói gạt làm càn đã kinh
Một lần bất tín bất minh
Vạn lần sẽ chẳng còn tin chút nào

Đứng lên thôi khắp đồng bào
Đấu tranh quyết đánh bật nhào Formosa
Đồ gian, đồ giả, đồ ma
Đồ Tàu, đồ cộng cút xa đất này

Đừng chờ chất độc phủ vây

5/2017

Côn đồ phá hoại tài sản giáo dân xứ Song Ngọc dưới dự chứng kiến của công an

Côn đồ phá hoại tài sản giáo dân xứ Song Ngọc dưới dự chứng kiến của công an
Nhà cửa của giáo dân bị côn đồ do công an bảo kê đập phá.
Như SBTN đã đưa tin, vào tối 31 tháng 5 năm 2017, hàng trăm côn đồ cầm gậy gộc, mã tấu, đá cục đến bao vây bà con công giáo họ Văn Thai, thuộc xứ Song Ngọc ở huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An và đập phá tài sản, nhà cửa người dân.
Trong lúc đó, một đoạn video được lan truyền trên mạng xã hội, ghi lại cảnh côn đồ tấn công vào người dân có sự chứng kiến, bảo kê của công an mặc sắc phục đứng xem mà không ngăn cản”.
Linh mục Nguyễn Đình Thục cho biết về sự việc kể trêm: “Sáng ngày 01/6/2017, tôi và người dân đã trình báo sự việc lên công an huyện Quỳnh Lưu. Phía nhà cầm quyền huyện Quỳnh Lưu cũng đã cho công an xuống điều tra sự việc, và hứa sẽ giải quyết sự việc theo pháp luật…”.
Tình hình tối hôm sau tiếp tục căng thẳng. Một người địa phương cho phóng viên SBTN biết: “Hiện tại là tối ngày 01/6/2017, hàng trăm cảnh sát cơ động đang tập trung tại cây xăng Hoàn Ngà, cách giáo xứ Song Ngọc khoảng 1km. Chúng tôi không biết đêm nay sẽ có chuyện gì xảy ra nữa, nên mong cộng đồng và truyền thông quan tâm.”
Xin được nhắc lại, trong những ngày gần qua, hàng trăm côn đồ liên tục bao vây, tấn công nhà của giáo dân thuộc giáo họ Văn Thai, giáo xứ Song Ngọc. Khi được gọi đến để hỗ trợ người dân, lực lượng công an không có động thái ngăn cản, giải tán đám côn đồ mà chỉ mặc nhiên đứng xem.
IMG_3278
Công an có mặt nhưng mặc nhiên ngồi nghỉ ngơi xem côn đồ ra tay đập phá nhà cửa người dân. 
Nguyên Nguyễn / SBTN

Bí thư Bắc Ninh có 20 thân nhân ‘làm quan’ muốn cấm tố cáo trên mạng xã hội

Bí thư Bắc Ninh có 20 thân nhân ‘làm quan’ muốn cấm tố cáo trên mạng xã hội
Ảnh: Báo Giao Thông
Bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh, ông Nguyễn Nhân Chiến vừa đề nghị quốc hội CSVN đưa vào dự thảo luật tố cáo sửa đổi điều khoản cấm việc đưa đơn tố cáo lên mạng xã hội.
Giữa lúc đề nghị về dự luật này đang được bàn thảo, có nhiều tin tức cho thấy ông Chiến dường như đang hành động để bảo vệ chính mình. Bởi vì trong gia đình và họ hàng của ông này có ít nhất 20 người đang nắm giữ các chức vụ công quyền trong tỉnh Bắc Ninh.
Trang mạng Việt Nam Thời Báo của Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam đăng lại thông tin do một người sử dụng Facebook tên là Vũ Tuấn An cung cấp, cho thấy 20 người từ vợ, con trai, con dâu, em ruột, em dâu, em rể, anh con bác ruột, cháu ruột, cháu, cháu dâu cộng thêm 4 người thuộc gia đình thông gia của ông Chiến đều là những người có chức có quyền. Một số báo mạng trong nước, trong đó có báo Dân Việt, hôm Thứ Năm 1 tháng 6 đã nỗ lực phỏng vấn ông Nguyễn Nhân Chiến và một số giới chức thuộc tỉnh ủy. Ông Chiến không nhấc điện thoại trả lời phóng viên của tờ Dân Việt. Nhưng một số giới chức tỉnh Bắc Ninh, có người nêu tên và có người không nêu tên, đã xác nhận một số thông tin là đúng.
Chưa có một giới chức nào bác bỏ những chi tiết được công bố trên mạng xã hội về gia đình với hơn 20 người làm quan của bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh. Được biết phóng sự điều tra của tờ Dân Việt nay đã bị xóa, nhưng người tìm kiếm trên mạng vẫn có thể đọc lại qua phần Cache của những công cụ như Google.
Huy Lam / SBTN

Hàng loạt báo mạng Việt Nam xóa tin về món quà của thủ tướng Phúc tặng ông Trump

Hàng loạt báo mạng Việt Nam xóa tin về món quà của thủ tướng Phúc tặng ông Trump
Hàng loạt báo điện tử Việt Nam hôm Thứ Năm 1 tháng 6 xóa sạch mọi tin tức và bài vở liên quan đến món quà của thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc tặng cho tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, trong chuyến thăm Hoa Kỳ.
Tuy nhiên, hình ảnh chiếc đèn dầu có vẽ hình hai lá cờ vẫn còn đầy dẫy trên mạng, để lại thêm một chứng tích nữa về những ý tưởng quái dị của giới lãnh đạo chóp bu Hà Nội lâu nay, về những gì họ xem là quà tặng cho các vị nguyên thủ nước khác. Theo trang mạng của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ VOA có trụ sở ở Washington, quà tặng của ông Phúc cho ông Trump được mô tả là một chiếc đèn dầu chỉ có một bản duy nhất được chế tạo, mang các hình tượng lúa non và hoa sen. VOA dẫn lại bài báo đã biến mất trên mạng của tờ Tuổi Trẻ diễn giải thêm rằng: “Vào những năm cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, hãng dầu lửa của Mỹ đã bắt đầu đem hàng đến bán tại Việt Nam. Lúc đó người Việt chỉ quen dùng dầu lạc hoặc nến để thắp sáng, chưa quen dùng dầu hỏa. Để phát triển thị trường, người Mỹ đã tặng đèn cho người mua dầu. Cái tên ‘đèn Hoa Kỳ’ xuất phát từ đó…”.
Ngoài báo Tuổi Trẻ, các báo mạng khác như VnExpress, VnEconomy, Zing News, và cả một số diễn đàn không mang chức năng thông tin như CafeF cũng đã xóa sạch tin bài về món quà của ông Phúc.
Huy Lam / SBTN

Việt Nam muốn đòi người bị oan phải có đơn yêu cầu mới được xin lỗi

Nếu ông Nguyễn Thanh Chấn (trái) không gửi đơn yêu cầu, xem như cơ quan tố tụng “lơ” chuyện công khai xin lỗi oan ông. (Hình: Báo Pháp Luật TP.HCM)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Dự án “Luật Trách Nhiệm Bồi Thường Của Nhà Nước (sửa đổi)” tiếp tục quy định người bị oan phải có đơn mới được xin lỗi. Điều này khiến không chỉ nhiều người dân mà cả đại biểu Quốc Hội cũng phản ứng mạnh.
Nói với báo Pháp Luật TP.HCM ngày 1 Tháng Sáu, ông Hàn Đức Long, quê Bắc Giang, bị ngồi tù oan 11 năm với mức án tử hình, cho biết: “Tôi không bao giờ đồng ý với việc người bị oan phải làm đơn thì mới được xin lỗi. Chẳng hạn như tôi từ một người vô tội bỗng dưng chịu 11 năm ngồi tù với bản án tử hình oan, rồi sau đó bắt tôi phải có đơn để được xin lỗi là điều không hợp lý.”
“Khi tôi bị bắt, họ bắt công khai, cả làng cả nước biết tôi là kẻ giết người, hiếp dâm. Vậy khi tôi được minh oan thì phải công khai xin lỗi. Với tôi, xin lỗi công khai vô cùng quan trọng, nó lấy lại danh dự cho tôi và dòng họ tôi. Thời điểm được về nhà, dân làng cho rằng tôi mới chỉ được tạm tha, có thể bị bắt bất cứ lúc nào,” ông nói tiếp.
“Ở vùng nông thôn, nhất là những nơi như nhà tôi, hiểu biết pháp luật rất kém. Khi được tự do, tôi biết đến ông Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang) cũng là người bị oan và được nhà nước tổ chức xin lỗi công khai. Khi đó tôi cứ nghĩ rằng mình cũng sẽ tự được như vậy nên cứ chờ. Đến khi có luật sư tư vấn rằng phải có đơn đề nghị xin lỗi thì mới được xin lỗi. Lúc này tôi mới vỡ lẽ,” ông chua chát nói.
Trường hợp ông Mai Văn Hà, người bị Viện Kiểm Sát huyện Bắc Bình, Bình Thuận, truy tố oan khá hy hữu. Ông cho biết đã nhận 330 triệu đồng bồi thường cho 21 tháng bị giam oan, và dù đã làm đơn để được xin lỗi nhưng, “Sau đó tôi chờ mãi mà vẫn chưa thấy họ thực hiện. Đến đầu năm 2017, họ mới mời tôi lên xuống nhiều lần để đặt vấn đề xin lỗi. Do thấy đi lại quá tốn kém tiền bạc, thời gian nên tôi chấp nhận khỏi xin lỗi. Lần này họ yêu cầu tôi làm lá đơn khác xác nhận không yêu cầu xin lỗi.”
Tương tự, bà Huỳnh Thị Tú Anh trước đây bị Viện Kiểm Sát thành phố Phan Thiết, Bình Thuận, truy tố, phê chuẩn lệnh bắt giam oan hơn 15 tháng về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, nhưng dù bà đã làm đơn yêu cầu xin lỗi vẫn chưa được thực hiện. “Trước khi bị bắt giam, tôi là chủ doanh nghiệp, chủ cơ sở cá hấp với hơn 30 công nhân ở thị xã La Gi. Ra tù, muốn vực dậy cơ sở nhưng vô cùng khó khăn vì nhiều người vẫn cho rằng tôi phạm tội lừa đảo nên quay lưng, không thèm làm ăn. Tại sao họ không tổ chức xin lỗi tôi ngay để tôi còn làm ăn mà lại đề nghị viết đơn yêu cầu xin lỗi rồi để đó?” bà bực tức nói.
“Tôi ớn mấy ông bà làm luật lắm! Họ để cho mình yên là khỏe rồi. Đấu với họ đau đầu quá!” bà Trần Thị Huệ (huyện Bình Chánh, Sài Gòn) bực tức khi nói về việc phải làm đơn yêu cầu công khai xin lỗi và bồi thường oan thì mới được xin lỗi. Chính vì lẽ đó, dù đã gần một năm trôi qua nhưng tới nay bà vẫn chưa làm đơn yêu cầu.
Chuyện của ông Nguyễn Thanh Hải (xã Tân Hào, Giồng Trôm, Bến Tre) còn thê thảm hơn. Ông được tòa tuyên không phạm tội giết người từ năm 1988 nhưng đến nay ông vẫn chưa được xin lỗi. “Sau khi được trả tự do, những năm đầu tôi phải nằm một chỗ, khi gượng dậy làm được chút việc thì sức khỏe kém, cứ nhớ đó quên đó. Vất vả mưu sinh vì đói nghèo, hiểu biết pháp luật có hạn, lại không ai chỉ vẽ nên tôi không biết mần (làm) đơn yêu cầu xin lỗi, bồi thường. Đến lúc biết ra thì đã hết thời hiệu,” ông nói.
Ông khẳng định, đáng lẽ tòa án tỉnh Bến Tre khi biết bản án kết tội ông đã bị tòa phúc thẩm sửa thì phải chủ động xin lỗi ông như lẽ thường ai sai phải chủ động xin lỗi. “Tôi chỉ mong tòa án công khai xin lỗi tôi trước bà con lối xóm một tiếng để tôi không còn mang tiếng là kẻ giết người, để con cháu tôi khỏi bị điều tiếng mà cũng không được,” ông nói như khóc.
Cùng với phản ứng của người dân, nhiều đại biểu Quốc Hội cũng cho rằng người bị oan, sai đã chịu đủ cơ cực vì lỗi cơ quan công vụ gây ra. Khi phục hồi danh dự lại bắt họ có đơn mới được xin lỗi là vô lý.
Bà Nguyễn Thị Thủy, đại biểu Bắc Kạn, cho rằng, “Điều này là chưa phù hợp. Bởi vì ở đây không phải là cá nhân bị thông tin làm ảnh hưởng xấu đến danh dự mà cá nhân đã bị cơ quan tố tụng làm oan trong quá trình giải quyết vụ án. Do đó, phục hồi danh dự cho người bị oan phải là trách nhiệm công vụ chứ không phải quan hệ dân sự.”
Theo bà, việc bắt người, còng tay trước sự chứng kiến của xóm giềng, đồng nghiệp rồi sau này bị oan mà phải có đơn yêu cầu thì mới được xin lỗi là không ổn.
Ông Lưu Bình Nhưỡng, ủy viên thường trực Ủy Ban Về Các Vấn Đề Xã Hội của Quốc Hội, cho hay không phải tất cả người dân đều hiểu được quyền của mình, đặc biệt là người có trình độ văn hóa thấp, ở vùng sâu, vùng xa. Vì vậy trách nhiệm phổ biến pháp luật là của nhà nước. (Q.D.)

Wednesday, May 31, 2017

Nhà thầu Trung Quốc ‘bao vây’ các công trình ở Việt Nam

Cát Linh, phóng viên RFA 2017-05-31 
Gian hàng của Công ty Phụ tùng ôtô Quangzhou Mingyang của Trung Quốc tại một cuộc Triển lãm Vietnam AutoExpo ở Hà Nội.
Gian hàng của Công ty Phụ tùng ôtô Quangzhou Mingyang của Trung Quốc tại một cuộc Triển lãm Vietnam AutoExpo ở Hà Nội.  AFP photo
Bộ Kế hoạch đầu tư hôm thứ Sáu 26 tháng 5 thừa nhận việc rất nhiều nhà thầu Trung Quốc trúng các dự án lớn và quan trọng ở Việt Nam. Tuy nhiên thực tế cho thấy những dự án do Trung Quốc trúng thầu sau khi hoàn thành và đưa vào sử dụng một thời gian ngắn không đảm bảo chất lượng, mau xuống cấp.
Những lý do do Bộ Kế hoạch- Đầu tư đưa ra có được xem là hợp lý hay không? Qui trình đấu thầu ở Việt Nam hiện tại có đúng luật hay không?
Thực trạng của vay vốn
Một trong những nguyên nhân đầu tiên và chủ yếu do Bộ Kế hoạch và Đầu tư đưa ra là Việt Nam phải sử dụng vốn vay của Trung Quốc. Theo cách giải thích, để vay vốn của Trung Quốc thì Việt Nam phải chấp nhận nhà thầu Trung Quốc thực hiện gói thầu như một điều kiện vay.
Bình luận về điều này, trước tiên Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu, chuyên gia về ngân hàng hiện đang làm việc tại Việt Nam cho biết, ông nhìn nhận đấy là “một thực trạng”. Để nói về sự hợp lý hay không trong nguyên nhân do Bộ kế hoạch đầu tư đưa ra, ông nhắc đến những gói tài trợ giúp chính phủ Việt Nam phát triển gọi là ODA
“Những gói và chương trình ODA như thế thường đi kèm với lợi ích của quốc gia đó. Chẳng hạn như những nhà thầu Nhật Bản có những gói tài trợ cho những công trình về hạ tầng cơ sở, cầu cống… họ cũng có những điều kiện là chúng ta phải tuyển dụng, dùng kỹ sư của họ hoặc dùng những nguyên vật liệu mà họ đề nghị.
Chúng ta không thể loại trừ lợi ích quốc gia của các nước cung cấp ODA và các nước đầu tư trong chương trình hỗ trợ Việt Nam.”
Ông nói rằng nguyên tắc này cũng đúng với Trung Quốc khi họ đưa ra những gói hỗ trợ Việt Nam ở hạ tầng cơ sở cũng như những lĩnh vực kinh tế khác.
“Họ kèm theo điều kiện chẳng hạn như phải cho họ trúng thầu, phải tuyển dụng lao động của họ, phải mua nguyên vật liệu của họ.
Đây là điều xảy ra thông thường.Vấn đề là chúng ta chấp nhận được đến đâu.”
Họ kèm theo điều kiện chẳng hạn như phải cho họ trúng thầu, phải tuyển dụng lao động của họ, phải mua nguyên vật liệu của họ.
- Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu
Một chi tiết đáng chú ý trong nhận định của tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu, ông đề cập đến vấn đề mua nguyên vật liệu. Vào đầu tháng 5 vừa qua, báo trong nước dẫn lời của Tiến sĩ Nguyễn Đức Thành, Viện trưởng Viện nghiên cứu kinh tế và Chính sách (Đại học Kinh tế, Đại học Quốc gia Hà Nội – VEPR) cho biết số vốn đầu tư của Trung Quốc là bước đi nằm trong kế hoạch chuyển giao công nghệ, kỹ thuật và máy móc cũ sang các nước nhận đầu tư. Một trong những nước đó là Việt Nam.
Riêng về vấn đề đấu thầu, chính Bộ KH-ĐT cũng khẳng định trong thông tin mới nhất rằng Việt Nam nên tự chủ về vốn, tránh việc vay vốn Trung Quốc quá nhiều.
“Trong một nền kinh tế quốc gia, chính phủ phải đưa ra những tiêu chí để phân bổ đầu tư và làm sao tránh được tập trung quá nhiều vào 1 nhà cung cấp hoặc 1 nhà tài trợ. Có lẽ Trung Quốc là một thị trường nhập khẩu lớn nhất của Việt Nam.”
Theo Trang thông tin điện tử Đầu Tư Nước Ngoài, trong Quý I năm 2017 có 71 quốc gia và vùng lãnh thổ có dự án đầu tư tại Việt Nam. Trong đó Trung Quốc đứng vị trí thứ 3 với tổng vốn đầu tư đăng ký là 823,6 triệu USD, chiếm 10,68% tổng vốn đầu tư.
Với những thống kê trên, cùng với báo cáo do Bộ KH-ĐT đưa ra, Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu nhận định rằng sự lệ thuộc của Việt Nam vào Trung Quốc trong những lĩnh vực tài chính, đầu tư, thương mại mậu dịch ngày càng cao.
Mặc dù cũng không phủ nhận rằng Việt Nam cần nhiều nguồn đầu tư từ nước ngoài trong lúc này, nhưng Tiến sĩ Vũ Quang Việt, kinh tế gia của Liên Hiệp quốc đồng thời nhấn mạnh:
“Có thể Việt Nam vẫn cần nhưng cần là cần cái tốt chứ không phải cái xấu.”
Quy trình và chất lượng
Ba yếu tố khác mà theo Bộ Kế hoạch – Đầu tư là nguyên nhân dẫn đến lý do vì sao nhà thầu Trung Quốc trúng nhiều công trình dự án quan trọng có giá trị cao, đó là chất lượng lập, phê duyệt dự án chưa chính xác, thứ ba là phê duyệt tổng mức đầu tư thấp; và cuối cùng là chất lượng công tác lập hồ sơ mời thầu còn yếu kém, chưa đưa ra được rào cản về kỹ thuật để có thể chọn những nhà thầu khác ngoài Trung Quốc.
Liên quan đến việc lựa chọn những nhà thầu nước ngoài cho các công trình dự án trong nước, tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu phân tích dựa trên hai yếu tố mà ông cho là tối cần thiết, đó là yếu tố minh bạch và yếu tố công bằng.
“Tất cả những nhà thầu thông thường đều phải qua tiến trình đấu thầu. Nguyên tắc của đấu thầu là phải đấu thầu minh bạch, tức là những tiêu chí, yêu cầu, điều kiện, trúng thầu phải đưa ra rất rõ ràng cho tất cả các bên. Rồi ngày mở thầu, mở tất cả những gói thầu và chủ đầu tư, trong trường hợp này là chính phủ Việt Nam sẽ lựa chọn nhà thầu nào thích hợp nhất với tiêu chí của mình đưa ra với giá hợp lý nhất.”
Về chất lượng, theo ông đây là một vấn đề rất quan trọng trong những công trình, đặc biệt là hạ tầng cơ sở, vốn là những công trình đòi hỏi chất lượng cao. Với quan điểm của ông, điều này là trách nhiệm của Chính phủ.
Nói về Luật Đấu thầu, theo Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Luật Đấu thầu không quy định chọn thầu theo giá rẻ mà chỉ quy định những nhà thầu đã được đánh giá đáp ứng yêu cầu về kỹ thuật mới được xem xét, xác định giá đánh giá, đề nghị trúng thầu.
Thế nhưng, cũng theo báo cáo của Bộ Kế hoạch – Đầu tư, hiện các nhà thầu Trung Quốc trúng thầu các dự án trọng điểm nhưng triển khai chậm, thi công kém chất lượng như dự án sân vận động Quốc gia Mỹ Đình, đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông.
Như đề cập, dự án đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông được khởi công tháng 10/2011 với tổng mức đầu tư trên 18.000 tỷ đồng, sử dụng vốn vay của Trung Quốc. Tuyến đường dài gần 13 km, gồm 12 nhà ga đi toàn bộ trên cao. Theo kế hoạch, tháng 10/2017 dự án sẽ chạy thử liên động toàn hệ thống và dự kiến quý II/2018 dự án sẽ đưa vào khai thác thương mại.
Theo báo Dân trí trong nước đưa tin ngày 23 tháng 5, nhà ga La Khê thuộc dự án đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông có những hiện tượng kính cường lực bị nứt, kẽ ga quá rộng, thiếu bu lông, đinh ốc… Ghi nhận của phóng viên báo Dân trí cho biết những hình ảnh này gây tâm lý e ngại cho người dân về sự an toàn của công trình.
Đưa ra ý kiến về chất lượng của những dự án đấu thầu, tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu cho biết cần phải có những quy trình tuyển chọn nhà thầu rất chặt chẽ, mà trong đó, Chính phủ Việt Nam có một trách nhiệm rất lớn.
“Nếu hiểu rằng đây là những công trình mang tầm mức quan trọng không những cho thế hệ này mà còn cho những thế hệ sau, nó đóng góp một phần rất lớn trong phát triển quốc gia, thì phải đưa ra những gói thầu với tiêu chí rất chặt chẽ. Và chọn lựa những nhà thầu đáp ứng được những tiêu chí đó. Đây là vấn đề của chính phủ.”
Bên cạnh bức xúc của người dân ngày càng tăng đối với các công trình dự án của nhà thầu Trung Quốc, là câu hỏi của một bài báo trong nước phải chăng 12 dự án thua lỗ, yếu kém đều do nhà thầu Trung Quốc đảm nhận?
Đó cũng là ý kiến của Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu khi ví von rằng “Hãy tránh tình trạng bỏ quá nhiều quả trứng vào một rổ”.

Formosa nổ lớn, Linh mục Nguyễn Đình Thục bị bao vây dọa giết

CTV Danlambao - Tối ngày 30/5 đã xảy ra hai sự kiện nghiêm trọng tại khu vực miền Trung, nơi được xem là điểm nóng với những bất ổn an ninh, kinh tế, chính trị kể từ sau thảm họa môi trường biển do Formosa gây ra.

Vào hồi 21h30 cùng ngày, một vụ nổ lớn xảy ra trong khuôn viên nhà máy thép Hưng Nghiệp, Formosa Hà Tĩnh. Thông tin trên các trang báo nhà nước cho biết vụ nổ bắt nguồn từ thiết bị lọc bụi lò vôi 3D thuộc nhà máy Formosa trong quá trình vận hành. Một số nhân chứng tại hiện trường cho biết “tiếng nổ rất lớn phát ra từ nhà máy Fomosa, khói bốc lên nghi ngút khiến nhiều công nhân tại đây hoảng sợ”.

“Vụ nổ nằm trên cùng của thiết bị lò luyện vôi nên không có ảnh hưởng về người. Ngoài ra lò luyện này không liên quan đến sự vận hành của lò cao số 1”, ông phó chủ tịch Hà Tĩnh, ông Dương Tất Thắng cho hay.

Nguyên nhân của vụ nổ cho đến nay vẫn chưa được người có trách nhiệm của Formosa Hà Tĩnh lên tiếng nhưng có thể thấy nhà máy này đã và đang là tai họa khôn lường tại Hà Tĩnh nói riêng và Việt Nam nói chung.

Thảm họa biển chết do Formosa gây ra đã khiến môi trường biển tại miền Trung trở nên vô cùng tồi tệ. Những hệ lụy của nó để lại có lẽ ai cũng nhận thấy, tuy nhiên nhà cầm quyền vẫn chỉ xem đây là “sự cố” môi trường biển. Chính vì thế nhà cầm quyền ra sức bảo vệ thủ phạm gây ra thảm họa môi trường lớn nhất và trầm trọng nhất trong lịch sử Việt Nam.

Sau khi tự ý đưa ra khoản bồi thường 500 triệu Mỹ kim cùng những lời hứa khắc phục các lỗi trong quá trình vận hành nhà máy, Formosa đã được nhà cầm quyền đồng ý cho phép tăng vốn đầu tư tại khu vực Hà Tĩnh. Bên cạnh đó nhà cầm quyền cũng đã chấp thuận việc Formosa vận hành và sử dụng lò cao số 1 trong quá trình sản xuất của nhà máy thép Hưng Nghiệp Formosa.

Vụ nổ lớn tại nhà máy này một lần nữa cho thấy mức độ an toàn của người dân khu vực miền Trung và đặc biệt khu vực Hà Tĩnh, nơi có sự hiện diện của Formosa đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Một diễn biến quan trọng xảy ra ít phút ngay sau vụ nổ lớn tại Formosa Hà Tĩnh có liên quan đến Linh mục Nguyễn Đình Thục khi vị Linh mục này dâng lễ tại Giáo họ Văn Thai nằm trên địa bàn huyện Quỳnh Lưu-Nghệ An.

Tin cho hay Linh mục Thục định trở về giáo xứ Song Ngọc sau khi dâng lễ tại đây thì được người dân báo có rất nhiều người chặn đường đe dọa tính mạng của Linh mục. Theo lời kể của một số giáo dân Giáo họ Văn Thai thì có tới hàng trăm người từ các xóm lân cận đánh kẻng và kéo tới bao vây Linh mục Thục.


Những người dân này mang theo gạch đá và các hung khí như dao, tuýp sắt, gậy gộc bao vây khu vực Giáo họ Văn Thai, họ la hét đòi giết Linh mục Thục. Nhiều hộ dân tại đây đã bị những người quá khích này dùng gạch đá ném vỡ kính khiến nhiều người trong nhà bị thương. Mặc dù rất nhiều công an sắc phục có mặt tại khu vực này nhưng không có bất cứ động thái nào ngăn chặn bạo loạn từ những kẻ quá khích. Điều đó cho thấy lực lượng công an chính là những kẻ đồng lõa trong âm mưu khủng bố, đe dọa tính mạng Linh mục Nguyễn Đình Thục.

Về phần mình, Linh mục Thục dặn: “nếu có chết thì cũng chỉ một mình cha chịu thôi, không bao giờ cho họ tạo cớ bạo loạn, đừng để ai liên lụy”. Linh mục Thục nói với giáo dân đừng giật chuông hay kêu gọi ai tới, vì như vậy là dính vào mưu hèn kế bẩn được giăng ra. Trích Facebook Paul Trần Minh Nhật.

Sau khi nhà cầm quyền cộng sản tự ý nhận khoản bồi thường từ Formosa Hà Tĩnh để đền bù thiệt hại cho các hộ dân bị ảnh hưởng do thảm họa biển. Cho đến nay rất nhiều hộ dân vẫn chưa nhận được khoản đền bù thỏa đáng, đặc biệt những ngư dân tại khu vực Nghệ An, Hà Tĩnh.

Trước tình trạng bất minh của nhà cầm quyền trong việc sử dụng khoản đền bù thiệt hại của Formosa, Linh mục Nguyễn Đình Thục cùng nhiều vị chức sắc ông giáo đã lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền minh bạch việc bồi thường thảm họa. Chính vì thế nhà cầm quyền đã nhiều lần qui chụp vị Linh mục này thuộc thành “phản động” khi giúp đỡ ngư dân đòi quyền lợi và yêu cầu trục xuất Formosa.

Tình trạng của Linh mục Nguyễn Đình Thục cũng như nhiều vị chức sắc công giáo tại Nghệ An đang bị đe dọa nghiêm trọng. Nhà cầm quyền cộng sản Nghệ An đã ra sức tuyên truyền, bôi nhọ những vị chức sắc này. Cho đến nay những kẻ cầm quyền cộng sản đã gia tăng mức độ khủng bố các Linh mục khi tổ chức đấu tố và sử dụng bạo lực để tấn công linh mục Thục cùng những vị chức sắc tại Nghệ An.

Điểm qua hai sự việc trên để nhận thấy một yếu tố rất đáng chú ý song song với chuyến công du của Thủ tướng cộng sản Nguyễn Xuân Phúc đang diễn ra tại Hoa Kỳ. Mỗi khi nguyên thủ Việt Nam làm việc tại các quốc gia phương tây, trong nước thường xảy ra những vụ bạo loạn gây mất an ninh chính trị đặc biệt liên quan đến vấn đề tôn giáo. Đây có thể được xem là một trong những chiêu bài mà quan chức cộng sản dùng bất ổn an ninh chính trị nhằm đấu đá nội bộ.

31/5/2017

Tuesday, May 30, 2017

Thời tiết Việt Nam dị thường: Dân bảo ‘điềm trời,’ khí tượng nói ‘hiếm gặp’

Giữa Tháng Năm, ra đường phải mặc áo ấm là chuyện làm dân chúng miền Bắc ngỡ ngàng. (Hình: Báo điện tử Trí Thức Trẻ)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Nhiều người cho rằng, diễn biến dị thường về thời tiết ở miền Bắc Việt Nam là “điềm trời” báo trước những biến động khó lường, còn các chuyên gia khí tượng giải thích, đó là “biến đổi khí hậu.”
Tháng Năm ở miền Bắc luôn là thời điểm nóng nhất trong năm, nhưng năm nay trời đột nhiên trở lạnh. Theo Trung Tâm Khí Tượng-Thủy Văn Việt Nam thì tháng này có tới sáu đợt không khí lạnh khiến nhiệt độ ở các tỉnh, thành phố đồng loạt giảm sâu.
Nếu tại các tỉnh, thành phố ở đồng bằng Bắc Bộ và ven biển miền Bắc, trời chỉ “rét” (từ 15 độ C đến 20 độ C) vào ban đêm và sáng sớm thì ở các tỉnh vùng cao (Hà Giang, Lạng Sơn, Yên Bái, Bắc Cạn, Lai Châu, Sơn La), thời tiết là “rét đậm” (13 độ C – 15 độ C), “rét hại” (dưới 13 độ C). Thậm chí ở Lào Cai, nhiệt độ chỉ còn 12.4 độ C.
Giữa những lời bàn tán, đồn thổi về sự dị thường của thời tiết, tờ Tuổi Trẻ cho biết, các chuyên gia khí tượng xác nhận diễn biến thời tiết trong tháng này ở miền Bắc là “hiếm gặp” và nguyên nhân dẫn tới thực tế “hiếm gặp” đó là do “biến đổi khí hậu toàn cầu,” khiến hoàn lưu khí quyển hoạt động theo chiều hướng càng ngày càng trái với quy luật chung. Nhiệt độ thay đổi đột ngột là do các đợt sóng nóng và sóng lạnh bất thường đan xen nhau tạo ra.
Đến cuối ngày 30 Tháng Năm, website 24h.com.vn dẫn tin từ Trung Tâm Khí Tượng-Thủy Văn Việt Nam cho biết từ 31 Tháng Năm, nhiệt độ sẽ tăng rất nhanh và sẽ xảy ra “nắng nóng cục bộ.” Sang Tháng Sáu, miền Bắc sẽ xuất hiện một đợt nắng nóng trên diện rộng.
Có nhiều dấu hiệu cho thấy, năm nay, thiên tai sẽ tiếp tục gây tổn thất nặng nề cho Việt Nam.
Hồi đầu năm, Tổng Cục Thống Kê cho hay riêng năm 2016, ngoài việc làm 246 người chết và mất tích, thiên tai (các đợt rét đậm, rét hại ở miền Bắc, lũ lụt trọng ở miền Trung, khô hạn ở Tây Nguyên và nước mặn xâm nhập sâu vào đồng bằng sông Cửu Long) đã làm Việt Nam mất 40,000 tỷ đồng, tương đương $1.8 tỷ.
Tổn thất nhân mạng và thiệt hại vật chất do thiên tai gây ra đối với Việt Nam càng ngày càng lớn. Cũng theo các số liệu do cơ quan này công bố, năm 2015, số người chết và mất tích do thiên tai chỉ có 154. Thiệt hại vật chất dù nặng nề cũng chỉ dừng ở mức 8,100 tỷ đồng. (G.Đ)

Khách Trung Quốc lại ‘đại náo’ phi trường Cam Ranh

Hướng dẫn viên Trung Quốc (thứ hai, từ phải) đưa khách thăm viếng vịnh Nha Trang. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
KHÁNH HÒA, Việt Nam (NV) – Giới hữu trách Việt Nam cho biết đang phối hợp để giải quyết việc ba du khách Trung Quốc từ chối lên phi cơ với lý do bị an ninh xuất nhập cảnh Việt Nam “vòi tiền.”
Theo báo chí Việt Nam, tối 29 Tháng Năm, sau khi gửi hành lý, nhận boarding pass cho chuyến bay từ phi trường Cam Ranh tới phi trường Thành Đô của Trung Quốc và đến quầy làm thủ tục xuất cảnh, ba du khách Trung Quốc đã quay ra, dứt khoát không lên phi cơ với lý do bị an ninh xuất nhập cảnh Việt Nam “vòi tiền.” Cả ba người đòi nói chuyện với đại diện ngoại giao của Trung Quốc tại Việt Nam…
Sở Ngoại Vụ, cùng Sở Du Lịch Khánh Hóa, và bộ phận điều hành phi trường Cam Ranh phải phối hợp với Cục An Ninh Xuất-Nhập Cảnh của Bộ Công An giải quyết vụ này.
Theo tờ Tuổi Trẻ thì giới hữu trách Việt Nam đã kiểm tra băng ghi hình do camera giám sát an ninh ghi lại, theo đó, ba du khách Trung Quốc chỉ vào quầy làm thủ tục xuất cảnh trong 12 giây rồi quay ra. Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sĩ quan an ninh phụ trách xuất nhập cảnh Việt Nam “vòi tiền.”
Đây là lần thứ hai du khách Trung Quốc làm náo động phi trường Cam Ranh. Vào ngày 2 Tháng Năm năm ngoái, hàng ngàn du khách Trung Quốc đã đồng ca quốc ca Trung Quốc và hô nhiều khẩu hiệu bằng Hoa Ngữ ở phi trường Cam Ranh. Sự kiện này được đưa lên Weibo, mạng xã hội của Trung Quốc, ngay lập tức. Lúc đó, theo một số người dùng Weibo, tự nhận đang hiện diện tại phi trường Cam Ranh thì du khách Trung Quốc hành động như thế nhằm phản ứng việc các nhân viên an ninh hàng không của Việt Nam ăn cắp điện thoại của một du khách và các nhân viên hải quan Việt Nam đòi tiền bồi dưỡng.
Giới hữu trách Việt Nam đã bác bỏ những cáo buộc này. Các băng ghi hình do camera giám sát an ninh ghi lại cho thấy những cáo buộc này vô căn cứ.
Từ 2014 đến nay, lượng du khách Trung Quốc đổ vào Việt Nam tăng từ 5 đến 10 lần so với năm trước đó.
Giữa năm ngoái, báo chí Việt Nam đăng hàng loạt bài viết, cảnh báo du lịch Việt Nam có thể suy sụp trầm trọng vì… lượng du khách Trung Quốc đổ vào Việt Nam ăn chơi càng ngày càng nhiều.
Báo Người Lao Động cho hay, du khách Trung Quốc đang tác động tiêu cực đến môi trường du lịch trong nước, “cứ khách Trung Quốc tới thì khách Tây đi.” Chẳng hạn ở Khánh Hòa, trong sáu tháng đầu năm 2016, khi lượng du khách từ Trung Quốc tìm đến tăng 500% so với cùng kỳ năm ngoái thì du khách từ Âu Châu đến Khánh Hòa giảm 30%, du khách từ Úc và Mỹ đến tỉnh này cùng giảm 20%.
Có một điểm đáng chú ý là dù lượng du khách Trung Quốc đổ đến Việt Nam nói chung và các tỉnh miền Trung tăng vọt nhưng nguồn thu cho ngân sách chỉ giảm chứ không tăng.
Không chỉ dân chúng Việt Nam bực mình vì liên tục phải chứng kiến dòng người nghênh ngang, thường xuyên gây ồn ào, hành xử thiếu văn minh (khạc nhổ, xả rác… khắp nơi), mà giới chủ các cơ sở thương mại, dịch vụ liên quan tới du lịch (như nhà hàng, khách sạn, vận chuyển, mua sắm) cũng hết sức ngao ngán vì du khách Trung Quốc “hết sức bần tiện, xài rất ít mà phá rất mạnh.”
Vào thời điểm ấy, bà Lê Thị Châu Trinh, trưởng Phòng Quản Lý Lưu Trú của Sở Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch tỉnh Quảng Nam, phân bua với tờ Người Lao Động, dù Quảng Nam có ý định khai thác du khách ở các thị trường gần nhưng tỉnh này không nhắm vào du khách Trung Quốc vì giới kinh doanh du lịch Việt Nam “không mặn mà với đối tượng đó.” Tuy nhiên lượng du khách Trung Quốc đổ đến miền Trung vẫn tăng như diều gặp gió.
Nhận định về cách ứng xử đối với hiện tượng du khách Trung Quốc lũ lượt tràn vào Việt Nam, giới am tường lĩnh vực du lịch tại Việt Nam từng khái quát, do đã có kinh nghiệm, các tỉnh miền Bắc đang “mở cả hai mắt” để dõi theo hiện tượng này. Một số tỉnh miền Trung thì “mắt nhắm, mắt mở” như Đà Nẵng. Có tỉnh “nhắm cả hai mắt” như Khánh Hòa.
Theo báo Tuổi Trẻ, do “mắt nhắm, mắt mở” hoặc “nhắm cả hai mắt” nên giữa năm ngoái, tại Đà Nẵng đã từng xảy ra chuyện, sau khi ăn chơi đã đời trong một bar, một nhóm du khách Trung Quốc gọi tiếp viên đến để xem họ đốt giấy bạc Việt Nam và thanh toán bằng nhân dân tệ.
Cũng tại Đà Nẵng, theo báo điện tử VNExpress, khi dẫn đoàn khách Trung Quốc thăm viếng chùa Linh Ứng (bán đảo Sơn Trà, Đà Nẵng), một hướng dẫn viên du lịch Trung Quốc tên là Xue Chun Zhe nói: “14 thế kỷ trước Việt Nam thuộc một bộ phận phía Bắc Trung Quốc. Sau này Việt Nam đã độc lập rồi tự thành lập một quốc gia, nhưng nó vẫn là quốc gia phụ thuộc, phải triều cống cho Trung Quốc.”
Chẳng riêng Đà Nẵng, báo giới phát giác ở Khánh Hòa có 60 công dân Trung Quốc, tuy không có giấy phép hành nghề hướng dẫn du lịch nhưng vẫn dẫn du khách Trung Quốc đi khắp Khánh Hòa, đấu hót rằng các di tích văn hóa ở Việt Nam là sự sao chép văn minh Trung Hoa, bãi biển này, vùng đất kia thuộc Trung Quốc! (G.Đ)

Kỳ vọng gì từ chuyến đi của Thủ tướng Phúc?

Trà Mi-VOA/31/05/2017 
Tổng thống Mỹ Donald Trump và Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc
Tổng thống Mỹ Donald Trump và Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc
Chỉ còn vài giờ đồng hồ nữa, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc sẽ gặp Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Tòa Bạch Ốc, thượng đỉnh Mỹ-Việt đầu tiên kể từ khi Hoa Kỳ có tân chính quyền, dưới sự lãnh đạo của nhà đại tư bản Trump.
Bản tính ‘khó lường’ của ông Trump khiến cho mối bang giao ‘lắm lúc thăng, nhiều lúc trầm’ càng thêm khó đoán. Chuyến đi của ông Phúc mang tới những hứa hẹn thế nào?
Mời quý vị cùng phóng viên Trà Mi của VOA Việt ngữ tìm hiểu trong cuộc thảo luận với ba nhà quan sát trong và ngoài nước: Luật sư Vũ Đức Khanh từ Canada kiêm Giáo sư luật tại Đại học Ottawa (Canada) chuyên nghiên cứu về chính trị Việt Nam, quan hệ quốc tế, và luật pháp quốc tế; Luật sư Lê Công Định, học giả từng nhận học bổng danh giá Fulbright của Mỹ tại Trường Luật của Đại học Tulane, chuyên nghiên cứu công pháp quốc tế; và Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, nhà quan sát từng là cán bộ trong Ban An ninh Nội chính Thành ủy.
TS Phạm Chí Dũng: "Nếu chuyến đi của ông Phúc đến Mỹ kỳ này mà thành công, nghĩa là đảng thành công, coi như nhân dân Việt Nam thất bại. Ngược lại, chuyến đi thất bại và đảng thất bại, dân chủ-nhân quyền và người dân Việt Nam bắt đầu có hy vọng."
LS Vũ Đức Khanh: "Chính phủ Hà Nội không còn cơ hội đu dây giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ...Nhân quyền người Mỹ yêu cầu chính phủ Việt Nam làm có lợi cho đất nước, nhân dân Việt Nam. Giữa người Việt với nhau sẽ phải đối thoại nhân quyền. Việt Nam đừng trông mong bất cứ lực lượng nào mà phải tự đứng trên đôi chân của mình."
LS Lê Công Định: "Nếu chúng ta trông đợi vào chính quyền mới của Hoa Kỳ xem họ gây áp lực với Việt Nam thế nào rồi mới có hành động thì không phải là sách lược đúng đắn."