Tuesday, May 30, 2017

Thượng đỉnh Việt-Mỹ, ngổn ngang quan ngại

 Nguyễn Lại   Theo VOA-31/05/2017 Ảnh tư liệu - Người biểu tình phản đối tập đoàn Formosa gây ô nhiễm biển Việt Nam tại Taipei, Đài Loan ngày 10/08/2016.

Ảnh tư liệu - Người biểu tình phản đối tập đoàn Formosa gây ô nhiễm biển Việt Nam tại Taipei, Đài Loan ngày 10/08/2016.


Ngày 31/5 tại Washington DC, Tổng thống Donald Trump sẽ có cuộc gặp chính thức với Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc. Ông Phúc vội vàng đi Mỹ lần này là do những sức ép rất lớn từ nền kinh tế Việt Nam vốn đang lâm vào khủng hoảng. Chính quyền cộng sản hy vọng những hiệp định thương mại với Hoa Kỳ sẽ là cứu cánh chính cho chế độ. Chính vì thế, cộng đồng người Việt sinh sống tại Hoa Kỳ kỳ vọng trong cuộc gặp lần này, chính quyền tổng thống Trump sẽ có những yêu cầu cụ thể và cứng rắn hơn đối với Hà Nội về vấn đề nhân quyền, trước khi trao cho họ những quyền lợi thương mại.
Ông Nguyễn Xuân Phúc là nguyên thủ quốc gia Đông Nam Á đầu tiên tới thăm Hoa Kỳ, kể từ khi Tổng thống Donald Trump nhậm chức. Động thái ‘sốt sắng’ này, theo nhận định chung của giới chuyên gia, bắt nguồn từ những khó khăn kinh tế trong nước khi Việt Nam liên tục nhập siêu từ Trung Quốc trên 50 tỉ USD mỗi năm và ngân sách đang trống rỗng do các dự án đầu tư thiếu hiệu quả tràn lan, nguồn thu từ thuế đang bị thu hẹp do các hiệp định thương mại đã ký. Nhiệm vụ sống còn của ông Phúc trong chuyến thăm lần này là phải đạt được những thỏa thuận thương mại với Hoa Kỳ để duy trì con số xuất siêu trên 30 tỉ USD/năm vào thị trường này. Có được như vậy, mới mong không có những biến động xã hội lớn và duy trì được chế độ cộng sản, theo dự báo của giới phân tích.
Tuy vậy, trước chuyến thăm của ông Phúc là một loạt vụ bắt bớ, truy nã những nhà hoạt động nhân quyền, những người lên tiếng bảo vệ quyền lợi của ngư dân miền Trung, nạn nhân trong thảm họa ô nhiễm môi trường do Formosa gây ra. Hàng triệu cư dân dọc bờ biển miền Trung Việt Nam đang sống lay lất do mất nguồn sống từ biển mà chưa nhận được đền bù từ chính quyền. Nhiều người tự hỏi không biết cuộc sống của họ sẽ ra sao khi biển miền Trung tiếp tục chịu ô nhiễm trong nhiều thập kỷ nữa. Có thể nói Việt Nam thực sự không chỉ rơi vào một cuộc khủng hoảng về nhân quyền, mà cả một cuộc khủng hoảng về nhân đạo nữa. Đây là nội dung mà cộng đồng người Việt tại Mỹ muốn chính quyền của Tổng thống Donald Trump đưa vào nội dung nghị sự trong cuộc gặp với ông Phúc tới đây.
Từ Arizona chị Thu Phạm chia sẻ: “Tôi thấy thật đáng thương cho những người dân miền Trung Việt Nam. Bây giờ biển thì ô nhiễm, hải sản không ai dám ăn, trong khi cuộc sống của họ dựa hoàn toàn vào nghề đi biển. Vậy họ sống bằng gì đây? Cái này thật ra hơi cụ thể so với một cuộc gặp cấp cao giữa 2 nguyên thủ thế này nhưng rõ ràng phải đề cập tới vì nó còn liên quan tới một loạt vụ bắt bớ các nhà hoạt động nhân quyền nữa. Không thể cho họ những quyền lợi thương mại, rồi họ lại ậm ờ, lờ đi những việc họ phải làm đối với vấn đề nhân quyền và cả nhân đạo đối với ngư dân miền Trung.”
Chị Loan Nguyễn, một Việt kiều từ bang California, kêu gọi: “Ô nhiễm biển miền Trung thì quá nặng nề rồi. Hàng triệu người không có nguồn sống nữa. Trong khi đấu tranh đòi quyền lợi chính đáng thì bị bỏ tù. Những vấn đề này rõ ràng cần được đặt lên bàn đàm phán và có những hành động cụ thể, cứng rắn với chính quyền cộng sản Việt Nam. Họ muốn có quyền lợi về thương mại với Hoa Kỳ thì phải đáp ứng những yêu cầu căn bản về nhân quyền tại Việt Nam”.
Chưa bao giờ, kể từ khi Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ với Việt Nam năm 1995 tới nay, một cuộc gặp cấp cao giữa nguyên thủ hai nước lại có nhiều vấn đề căng thẳng, cấp bách cần đàm phán như vậy. Ông Phúc được cử đi để ‘chạy vạy’ cho một chế độ cộng sản đang có nhiều vấn đề, còn ông Trump đang đứng trước chuyện nhân quyền-nhân đạo mà Hoa Kỳ không thể làm ngơ tại Việt Nam. Vì thế, nhiều người cho rằng đây là một cơ hội thuận lợi để chính quyền Tổng thống Trump đặt những điều kiện cứng rắn cho chính quyền cộng sản Việt Nam. Tuy vậy, theo ý kiến của không ít người Việt sinh sống lâu năm tại Hoa Kỳ, những thỏa thuận tích cực đạt được sau cuộc gặp này vẫn còn rất mơ hồ.
Từ California, anh Trần Ngọc Bảo bày tỏ lo lắng: “Rõ ràng nếu những vấn đề về ô nhiễm biển miền Trung và nhân quyền được đưa vào nội dung đàm phán lần này thì không chỉ tốt cho cộng động người Việt tại hải ngoại mà còn rất tốt cho cộng đồng người Việt trong nước. Nhưng tôi thấy thật sự thì những vấn đề tại Đông Nam Á nói chung và Biển Đông hay Việt Nam không nhận được nhiều sự quan tâm từ chính quyền Tổng thống Donald Trump. Vì thế cũng khó nói được là những vấn đề này có được đem ra thảo luận và giải quyết rốt ráo hay không.”
Ông Lưu Vũ Diệp từ Kansas nghi ngại: “Tôi thấy ông Trump là một doanh nhân nên ông ý đầu tiên phải chú trọng tới những lợi ích trước đã, chứ không thực sự quan tâm đến những vụ việc cụ thể tại Việt Nam đâu. Nên cuộc khủng hoảng nhân quyền và nhân đạo tại Việt Nam hiện nay chưa chắc đã thực sự được quan tâm đầy đủ trong cuộc gặp giữa ông Trump và ông Phúc lần này”.
Để tiếng nói của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ có thể đến với chính quyền Tổng thống Donald Trump, ngoài những chiến dịch vận động thông qua Ủy Ban Nhân quyền Toàn cầu tại Hạ viện Mỹ, cộng đồng người Việt tại Mỹ sẽ tiến hành một cuộc biểu tình bên ngoài Tòa Bạch Ốc ngay trong buổi gặp giữa ông Trump và ông Phúc vào ngày 31/5.
Từ Virginia, anh Lý Ngọc Bảo, một Việt kiều có nhiều hoạt động trong cộng đồng người Việt, nói với VOA Việt ngữ: “Thật ra bây giờ đi biểu tình, bày tỏ chính kiến về các vấn đề của Việt Nam chủ yếu là mấy bác thuộc thế hệ đầu sang đây. Trong khi chúng ta có 3 thế hệ đang ở đây. Chúng ta phải nói chuyện, giáo dục cho thế hệ trẻ biết những vấn đề tại Việt Nam để các em cùng tham gia. Hơn thế, chúng ta cũng phải đoàn kết với các cộng đồng sắc tộc khác để mỗi lần tham gia biểu tình thế này không chỉ các cơ quan báo chí tiếng Việt đến đưa tin mà cả báo chí của Mỹ, của các cộng đồng khác nữa. Từ đó, tiếng nói của cộng đồng người Việt sẽ mạnh mẽ, tạo ra một sức ép lớn đến những quyết định của chính quyền trong các vấn đề liên quan đến Việt Nam.”
Theo các chuyên gia, ngoài mục tiêu tối quan trọng là duy trì thặng dư thương mại 30 tỉ USD/năm với Hoa Kỳ, chuyến đi này của ông Phúc cũng nhằm thăm dò quan điểm của tân Tổng thống Donald Trump và chính quyền mới về các vấn đề liên quan tới Đông Nam Á và Biển Đông, bởi từ khi nhậm chức tới nay, ông Trump tỏ ra chưa mấy mặn mà với khu vực này.

Liệu Hoa Kỳ có thực sự cần đến Việt Nam trong chiến lược kìm hãm sự bành trướng của Trung Quốc, sau khi Philippines, một đồng minh lâu năm của Mỹ ở khu vực, đang xích lại gần hơn với Trung Quốc? Đó cũng là điều mà chính quyền cộng sản Việt Nam muốn biết trong chuyến thăm này. Còn đối với cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ, việc Tổng thống Donald Trump tỏ thái độ dứt khoát và đặt những điều kiện cụ thể đối với thảm họa nhân quyền-nhân đạo đang diễn ra tại Việt Nam là kỳ vọng lớn nhất của tất cả mọi người.

Chuyến đi thất bại của ông Phúc

Bùi Quang Vơm (Danlambao) - Quan sát những gì đang diễn ra, có thể rút ra một nhận xét rằng, kế hoạch chuyến đi sang Mỹ của ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng Việt Nam được công bố từ 29-31/05, cố làm như một chuyến thăm viếng quan trọng có nội dung phong phú cần tới 3 ngày, thực chất chỉ xảy ra trong phạm vi ngày 31/05/2017.

Mỹ chỉ tiếp chuyện thủ tướng Việt Nam trong không hơn một nửa ngày, và theo tập quán ngoại giao của Mỹ, ông Phúc chỉ được chính thức là khách mời của chính phủ Mỹ trong ngày 31/05.

Nội dung chính của chuyến đi chỉ có hai việc là cuộc gặp nói chuyện với tổng thống Donal Trump có thể chỉ kéo dài một tiếng đồng hồ, và sau đó là vài cuộc gặp với các nghị sĩ, một buổi nói chuyện tượng trưng tại Quỹ Di sản.

Báo chí cả của chính phủ Việt Nam lẫn của quốc tế, có vẻ tránh không đề cập nội dung chi tiết, có lẽ do sự nghèo nàn và nhạt nhẽo của nội dung mà chính phủ Việt Nam đã lỡ cố gắng thổi phồng ngay từ đầu.

Ông Phúc đã phải đáp xuống một góc của sân bay quốc tế John F. Kennedy, New York ngày 29/05/2017 là chương trình nội bộ Việt Nam, do người Việt Nam tự tổ chức với nhau. Người đón ông Phúc tại sân bay chỉ gồm các quan chức của chế độ làm việc tại Mỹ, trong những người này, cao cấp nhất là đại sứ Việt Nam tại Mỹ Phạm quang Vinh và bà Đại sứ tại Liên Hiệp Quốc Nguyễn Phương Nga.

Như vậy, chuyến viếng thăm này được hình thành không do nhu cầu từ phía Mỹ. Thực chất người ta cũng thấy ưu tiên quan tâm của tổng thống Trump chưa phải là quan hệ kinh tế với Việt Nam, và Biển Đông chưa phải là lúc được đặt lên bàn cân, mặc dù cả hai nội dung này không phải là nằm ngoài chiến lược của Mỹ.

Mỹ đã chấp nhận mời ông Phúc, trong chuyến thăm vội vã của phó thủ tướng kiêm bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh ngày 21/04/2017, có lẽ chỉ vì không đành lòng làm Việt Nam thất vọng.

Đấy là chưa kể tới một thông tin đặc biệt có thể được ông Phạm Bình Minh tiết lộ với bộ trưởng ngoại giao Mỹ, ông Tillerson, về tình huống có thể bị đảo lộn theo hướng xấu trong nội tình đảng cộng sản Việt Nam, nếu ông Phúc không được hỗ trợ kịp thời.

Ngay từ những ngày đầu sau khi trúng cử tổng thống Mỹ, ông Trump đã không giấu diếm thái độ dứt khoát với thủ đoạn lợi dụng Mỹ bằng chính sách đi dây giữa Mỹ và Trung Quốc của lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Ông đã từng nói sẽ không có TPP và FTA nào cả, nếu nhà cầm quyền cộng sản vẫn tiếp tục vừa kêu gọi Mỹ giúp đỡ, vừa “phục tùng, vâng lời Trung Quốc như một sứ giả chư hầu thời phong kiến”.

Ông Phúc biết rất rõ điều đó và sức ép tạo ra tăng trưởng, hoặc ít nhất duy trì ổn định kinh tế, có ý nghĩa sống còn với cuộc đời chính trị của ông, đã buộc ông phải tìm cách có được hậu thuẫn từ Mỹ.

Tăng trưởng gắn với thực chất kết cấu thị trường đích thực của nền kinh tế, tuân thủ nghiêm khắc các quy luật của thị trường, nền kinh tế phải được giải thoát khỏi mọi loại ý chí chủ quan của ý thức hệ tư tưởng. Ông Phúc nhìn thấy TPP, cũng như nhìn thấy trong kết cấu của xã hội Mỹ có những chỗ dựa và những động lực cần thiết cho những cải cách thể chế mà ông cùng với chính phủ của ông đang phải mạo hiểm cả sự nghiệp.

Ông Phúc cũng không thể không biết rằng, nhân quyền sẽ có một trọng lượng rất lớn đối với kết quả các thương lượng, nhưng một thế lực nào đó đã cố gắng phá hoại, ngay tận sát nút ngày đi, và chính phủ đã bất lực. Chính vì vậy mà bộ trưởng Công an Tô Lâm được cơ cấu như nhân vật thứ ba trong đoàn, chỉ sau ông Phạm Bình Minh.

Tiếc rằng sự cấp bách trong các diễn biến trên sân khấu chính trị Việt Nam đang lệch pha với sự quan tâm của chính phủ Mỹ.

Mặc dù vậy, dù kết quả của chuyến đi sẽ không có gì đáng kể nếu tính tới các con số, thậm chí có thể bị coi là một thất bại, nhưng ông Phúc chắc chắn nhận được thông điệp từ phía những người bạn Mỹ, và cũng sẽ chắc chắn rằng, tổng thống Trump cũng như các chính trị gia Mỹ có thể đã hình dung được bàn cờ chính trị Việt Nam đang đứng trước những triển vọng và những thử thách gì.

Nếu TPP không bị huỷ bỏ, hoặc nếu một hiệp định FTA song phương, dù không đem lại ưu đãi gì đặc biệt cho Việt Nam, việc cải cách thể chế phù hợp với hiệp định sẽ là căn cứ để những nhà cải cách cấp tiến trong hệ thống chính trị Việt Nam mượn gió bẻ măng.

Nhưng có hai điều kiện để Quốc hội Mỹ và tổng thống Trump chấp nhận, một là Việt Nam phải từ bỏ chính sách đi dây lợi dụng giữa các dòng chảy không cùng hướng, hai là tuân thủ nhân quyền phổ cập.

Cả hai điều kiện này, ông Phúc đều không có gì mang theo đến Mỹ, vì vậy mà ông sẽ chẳng đem được gì về, mặc dù suy cho cùng, thì có thể ông cũng chẳng thất bại.

30/05/2017

Bệnh liệt kháng của dân tộc Việt

Trần Thảo (Danlambao) - Năm 2002, tôi có dịp đọc cuốn dữ kiện tiểu thuyết Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng của Nhà Văn Bác Sĩ Ngô Thế Vinh. Tôi thực sự bị cuốn hút vào những dữ kiện thời sự mà Nhà Văn Ngô Thế Vinh đã nhiều năm bỏ công thâu thập về việc Trung Quốc cho xây bảy con đập lớn trên thượng nguồn sông Cửu Long, bên Trung Quốc có tên gọi là Sông Lan Thương. Chính vì tính chất quan trọng của những dữ kiện được ghi lại trong CLCDBĐDS, tôi lại tìm đọc thêm một tác phẩm ký sự khác cũng của Nhà Văn Ngô Thế Vinh, Dòng Sông Nghẽn Mạch, vào năm 2008 để xác minh thêm hiểu biết của mình về âm mưu của Trung Quốc, muốn kiểm soát trọn vẹn những quốc gia hạ nguồn Sông Cửu Long như Thái Lan, Lào, Cambodia, Việt Nam.

Thời gian trước đó, năm 1990, bộ sậu Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng, vì sợ ảnh hưởng dây chuyền khiến đảng cộng sản VN sụp đổ theo Liên Sô và các quốc gia CS Đông Âu, đã qua Thành Đô, Tứ Xuyên để ký hiệp ước Thành Đô với Giang Trạch Dân và Lý Bằng. Gọi là hiệp ước cho nó oai chứ thật ra chỉ là tập đoàn cộng sản Hà Nội ký giấy bán nước cho Tàu Cộng để nhờ thằng chệt bảo hộ sự sống còn của đảng Việt Cộng. Vì chúng giấu giếm rất kỹ nên khoảng mười năm trước, hợp đồng bán nước Thành Đô chưa nổi cộm lên như thời gian sau này.

Mãi tới khoảng cuối năm 2016, khi Trung Quốc đã hoàn thành con đập thứ 8 trên thượng nguồn và hoàn toàn kiểm soát lưu lượng nước của sông Lan Thương (Cửu Long) khi chảy qua các quốc gia hạ nguồn, người Việt Nam quan tâm tới tình hình nước nhà mới để ý kết hợp những dữ kiện trong suốt hai mươi năm qua và thấy rõ dã tâm của Trung Quốc là gì. Cuối năm 2016, khi những cánh đồng Tây Nam Bộ bị hạn hán và ngập mặn trầm trọng ở những tỉnh như Bến Tre, Mỹ Tho, Vĩnh Long v.v... Nguyễn Tấn Dũng lúc đó đã thỉnh cầu Trung Quốc mở đập cho nước xả xuống hạ nguồn hầu giải quyết tình trạng hạn hán. Khi dòng nước trên những con đập thượng nguồn về tới Việt Nam, đã có "những tiếng thở phào nhẹ nhõm".

Tôi quả thật không hiểu những cái đầu tối tăm của mấy đầu lãnh Việt Cộng cảm thấy nhẹ nhõm ở cái khoản nào? Giòng sông thênh thang ngày nào tắm mát người dân nam bộ, cung cấp lượng thủy sản dồi dào, cung cấp tưới tiêu cho vựa lúa miền nam, bây giờ tất cả điều kiện phong phú đó nằm trong tay thằng chệt. Sông Cửu Long bây giờ như một ống nước mà cái valve nằm trong tay Trung Cộng, chúng bằng lòng thì xả chút nước cho hạ nguồn giải khát, không thích thì đóng valve lại. Chả lẽ mấy cái đầu BCT thật sự tin vào mấy chữ bốn tốt, mười sáu chữ vàng?

Trong mấy ngàn năm, thằng tàu chưa bao giờ bỏ qua tham vọng chiếm trọn Việt Nam, làm cửa ngõ mở ra thế giới bên ngoài qua thủy lộ Thái Bình Dương. Nếu tập đoàn cộng sản VN, cụ thể chỉ ngay mặt Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, không vì sự sống còn của đảng cướp mà đem mỡ dâng ngay miệng mèo, thì chưa chắc Trung Cộng đã gấp rút thực hiện việc xây dựng những con đập lớn thượng nguồn. Nguyễn Văn Linh khốn nạn chủ trương thà mất nước còn hơn mất đảng, hai tay dâng cúng đất nước và dân tộc cho bọn Trung Nam Hải, dĩ nhiên tụi nó có bao giờ từ chối?

Trong vòng hai mươi năm, chúng gấp rút hoàn thành tám đập lớn thượng nguồn kiểm soát miền tây nam bộ VN. Trong đất liền thì bằng chiêu trò khai thác bauxite, chúng kiểm soát những tử huyệt của miền trung cao nguyên. Ngoài Đà Nẵng cũng như thế, ngay như phi trường quân sự của Việt Nam cũng bị Trung Cộng tìm cách vô hiệu hóa.

Ngoài biển thì hiện nay hơn 3000 km bờ biển còn được bao nhiêu có thể coi là an toàn cho du lịch, cho nghề chài lưới? Vụ Formosa làm biển nhiễm độc cho tới nay vẫn chưa có cách nào giải quyết rốt ráo, trước đây thì nghe Võ Kim Cự tuyên bố láo lếu, bây giờ Võ Kim Cự đi buôn muối rồi, tới phiên Trần Hồng Hà lảm nhảm chả đâu vào đâu? Vụ Formosa vẫn chưa làm cho chế độ CSVN tởm, vẫn tiếp tục bao che cho Formosa gây tội ác đối với môi trường sống của con người và sinh thực vật. Những nhà máy khác cũng công khai xả thải ra biển, mà các lãnh chúa địa phương ăn tiền ngập mặt chả hề bận tâm tới sự xâm hại đối với đời sống người dân. Lãnh hải của Việt Nam ta mà hằng năm Trung Cộng cứ thản nhiên ra lịnh ngư dân Việt Nam không được đánh cá. Chế độ CSVN xúi dân bám biển mà không hề cung cấp bất cứ sự bảo hộ nào, ngư dân gặp phải tàu chệt thì tự mình chạy trốn, nếu bất hạnh thì như chiếc lá giữa dòng, mặc sóng gió dập vùi.

Trong năm 2016 đã có những vụ phi cơ Việt Nam bị Trung Cộng bắn rơi hẳn chúng ta chưa quên. Phi trường Tân Sơn Nhất đã vài lần mất sóng, mất điện do sự cố ý can thiệp của Trung Cộng. Hay nói khác đi, bầu trời Việt Nam ngày nay cũng đã lọt vào tầm kiểm soát của Trung Cộng.

Tất cả bước đi đã được Trung Cộng tính kỹ. Mặc dù chế độ CSVN cam tâm bán nước, rước voi về dày mả tổ, nhưng Trung Cộng vẫn e ngại sự chống đối của dân nam, vì thế chúng từng bước một xây dựng nên vòng vây vững chắc, nhốt dân nam vô cái thùng sắt, không còn đường xoay sở.

Nhưng có lẽ giặc Tàu vì trải qua những kinh nghiệm đau thương trong chiều dài của lịch sử chuyên đi xâm lược nước Nam nên có vẻ đã quá coi trọng dân Nam. Hùng phong của dân Nam, truyền thống giữ nước hào hùng của dân Nam trong lịch sử bây giờ xem ra chỉ như là huyền thoại. 

Trước hiểm họa xâm lăng cực kỳ hiểm độc, không cần một phát súng, đất nước Việt Nam có cơ nguy sẽ đánh mất bản thể của dân tộc, biến mất trong âm mưu hán hóa của thằng tàu, nhưng người Việt Nam, dĩ nhiên không kể những tên đã cam tâm bán nước, vẫn dửng dưng, coi hiểm họa mất nước như không hề có, không hề để ở trong lòng. 

Tuổi trẻ VN vẫn hồn nhiên nhỏ nước mắt cho những thần tượng Hàn Quốc, vẫn không biết gì về tai họa biển nhiễm độc ở Vũng Áng, Hà Tĩnh do tập đoàn Formosa xả thải trực tiếp ra biển, vẫn dấn thân hết mình trong những ShowBiz do chế́ độ cố ý tổ chức để câu độ tuổi trẻ, lãng quên những đề tài về nhân quyền, tự do, dân chủ.

Trong khi đó, đám Dư Luận Viên thì theo đảng để hít bả mía, đã bán linh hồn cho quỷ khi uốn lưỡi ca tụng sự lãnh đạo anh minh thần võ của đảng, tin tưởng đảng sẽ đưa đất nước và dân tộc tới bến bờ vinh quang. 

Quả thật căn bệnh liệt kháng của dân tộc Việt Nam đã quá trầm kha, nếu tất cả đều mặc kệ, không chịu thức tỉnh kịp thời, thì dân tộc ta biến mất trong quá trình hán hóa là việc không thể nào tránh khỏi.

30/5/2017

Việt Nam ơi, vận mệnh của quốc gia nằm trong tay những kẻ này sao?

Hồn Nhiên (Danlambao) - Chuyến Mỹ du của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trong 2 ngày tới đang tạo cho tôi cảm hứng muốn viết, muốn trang trải với quý vị một vài suy nghĩ của tôi. Tôi không thể không bật cười khi hình dung một cái đầu hói bóng lưỡng, trên đó phẳng lì như phi đạo của một phi trường nào đó ở xứ cờ hoa, khuôn mặt cái thúng trông rất dị dạng. Anh mắt nhìn tuồng như trong đó chẳng thấy phản chiếu thứ gì ngoài một ánh nhìn vô tri vô giác. Hình như lãnh đạo cộng sản người nào cũng vậy, mặt vị nào cũng nung núc những mỡ là mỡ khiến cho ta sống lại cái thời phong kiến trong các tác phẩm tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan, hay Ngô Tất Tố dạo nào khi miêu tả những ông quan phụ mẫu chi dân. Không phải “khi yêu trái ấu cũng tròn, khi ghét bồ hòn cũng méo” như dân gian người ta hay nói, mà vì nghĩ về những thảm họa xảy ra trên đất nước Việt Nam cùng với những điều lệ ngu ngơ chỉ để nhằm trấn áp những tiếng nói vì dân tộc mà tôi trở nên khó chịu khi nhìn thấy những khuôn mặt này.

Như quý vị đã biết, đảng cộng sản không đời nào từ bỏ chủ nghĩ cộng sản mà đi theo ý nguyện của toàn dân, đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập. Để cố duy trì vị trí độc tôn của mình, càng ngày đảng cộng sản VN càng gắn chặt số phận mình với kẻ thủ truyền kiếp là cộng sản Bắc Kinh. Đó chính là điều bất hạnh của dân tộc mình. Nhìn ra thế giới bên ngoài, những nước theo chủ nghĩa cộng sản giờ đã từ từ rụng hết, chỉ còn lại vài nước còm cõi đang rì rì vận hành một chủ nghĩa đã lỗi thời. Không ai còn lưu luyến, không ai còn nhớ nhung, không ai còn tin vào cái chủ thuyết tà mị này nữa, ngoại trừ những bộ óc bịnh hoạn, già nua, đang sống trong ảo tưởng sẽ bước ra thế giới đại đồng (!).

Vâng, đó có thể là giấc mơ của lớp người ngày trước khi thế giới còn hỗn mang, nhưng bây giờ thời điểm có khác. Thế giới đã đi vào trật tự nhất định của nó. Với sức mạnh của công nghệ thông tin, giá trị của Tự Do vẫn luôn tồn tại. Muốn làm chủ thế giới mà không làm chủ được bản thân, sống theo bản năng cố hữu mạnh được yếu thua thì muôn đời vẫn chỉ là những cái bóng vật vờ không ai biết tới. Huống chi biết mình đã yếu, đã không thể làm được gì, chỉ biết dựa vào những nước lớn để trục lợi, để bám víu, để xin xỏ một chút canh cặn cơm thừa, và duy ý chí đến rợn người. Cái chết người ở chỗ là vẫn lên giọng kẻ cả, vẫn lớn lối quát nạt và hành động như những thằng điên, con khùng khi bắt giam những người có học hàm học vị và cái đầu hơn hẳn mình, tự cho mình cái quyền ra luật, cái quyền sinh sát trong tay, cái quyền xem thường nhân phẩm của người khác. Càng ngày đảng cộng sản VN đang tự bôi tro trét trấu lên mặt mình, thế mà những cơ quan ngôn luận của đảng vẫn ngày đêm ra rả những giọng điệu ru ngủ, tự bốc thơm cho mình bằng những thông tin huyễn hoặc lừa dối dân đen. 

Hôm nay tôi vừa đọc được bản tin trên đài VOA đã được đăng lên youtube. Cảm giác tiếng cười đang vỡ òa trong tôi. Tôi cười lăn lộn với cái tiêu đề như sau:


Anh chàng nào đưa tin cũng khéo, chỉ chừng ấy chữ thôi mà đã khiến cho tôi vỡ bụng vì cười. Tôi thật không biết được trong đầu mấy ông lãnh đạo cs chứa đựng cái gì trong đó, chịu, không tài nào biết được. Trong chừng mực nào đó, tôi thấy họ khá là can đảm. Biết rằng khi nói ra câu đó, thiên hạ sẽ ném… dép, mà là dép tổ ong vào mặt mình, nhưng họ vẫn cứ nói. Sự liêm sỉ và lòng tự trọng tối thiểu không hề có trong họ. VN ơi, vận mệnh của quốc gia nằm trong tay những kẻ này sao? 

California 30/5/2017

Đảng - đĩ - đô

Đồ Hiếm (Danlambao) - Đảng-Đĩ-Đô-Đất là 4 mục tiêu phải đạt được của bất kỳ tên Việt gian cộng sản nào trong cuộc đời hoạt động lưu manh của chúng. Nhưng trong phạm vi bài này, chỉ xin trình bày một khía cạnh liên quan đến người phụ nữ Việt qua hai hình ảnh: Người nghèo và người giàu được bảo kê bởi đảng, hay gói gọn trong phim 3Đ: Đảng Đĩ Đô.

Đảng và Đĩ – Nạn buôn người mại dâm

Ngày 21/5/17, báo chí trong nước đều đồng loạt đưa tin, công an tỉnh Đồng Tháp vừa bắt khẩn cấp Trần Thị Xen bị buộc tội “mua bán người”. Theo báo vẹm, Xen, 32 tuổi sinh sống tại Lào Cai, lấy chồng Tàu rồi sang sống tại Hà Khẩu (Vân Nam) và là chủ tiệm massage - nhà thổ trá hình, nói gọn là làm nghề má mì. Với con mắt rành nghề, Xen biết nhiều nhà chứa tại Trung Quốc có nhu cầu rất cao về thuê bao các cô gái trẻ, đẹp và rẻ từ bên kia biên giới (cũng là quê hương) để phục vụ cho mục đích bán dâm. Từ đó, Xen cấu kết với nhiều đối tượng - sứ quán, côn an biên phòng, côn an liên tỉnh, côn đồ - để hình thành đường dây mua bán phụ nữ xuyên quốc gia. Hàng loạt cô gái trẻ Việt đã bị lừa sang TQ, rồi bị phân đi các nhà thổ tại Hà Châu. Các cô gái Miền Tây đã bị đối xử như món hàng với giá cho thuê từ 30 - 70 triệu/ tháng, tùy vào sắc đẹp và độ tuổi của mỗi người. Sau đó, các cô gái sẽ phải bán dâm mỗi ngày ít nhất 10 lượt khách trở lên, liên tục từ sáng đến tối khuya (1).

Cũng theo lời khai của nhiều nạn nhân, đường dây buôn người này đã hình thành từ đầu năm 2015. Rất nhiều cô gái, đa số là từ Miền Tây sau một thời gian làm việc kiệt sức, muốn trở về VN, thì gia đình các cô phải chuyển từ 50 đến 100 triệu đồng cho nhà thổ, mới chuộc ra được.

Đã gọi là nổ thì không ai qua được côn an. Khi phóng viên đài CNN tới vùng biên giới TQ-VN vào tháng 4/2016, côn an biên phòng cứ gọi là hô lên thành tích dài dằng dặc, nào là năm nay cứu được 5 cô gái (chỉ 14 tuổi) khi bị bán sang TQ, nào là năm ngoái, triệt phá đường dây buôn người và cứu 109 cô gái VN với sự kết hợp từ phía côn an Trung Quốc (síc). Báo vẹm ca rằng, côn an hết lòng vì dân vì nước như vậy, thế mà một số nạn nhận đường dây buôn người lại phản động nói xấu nhà nước rằng, khi còn ở bên TQ, các cô có thể liên lạc với gia đình tại VN để cầu cứu, nhưng “không hề nhận được sự hỗ trợ nào từ cảnh sát cả!” (3)

Chuyện buôn gái Việt sang TQ ngày nay đâu còn là chuyện thâm cung bí sử nữa, TQ đã ngang nhiên cho đăng rao bán Cô dâu Việt trên mạng như một món hàng, (có quyền đổi nếu khách hàng không vừa ý!) thế mà phía chính quyền CSVN vẫn im ru bà rù, không (dám) có phản ứng gì cả (2):

"Báo Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng đưa tin, chiều 11/11/2015, trên trang mua sắm trực tuyến Taobao của Trung Quốc đã xuất hiện một mẩu tin rao báo cô dâu Việt với giá khoảng 35 triệu đồng/ người. "Chỉ với 9.998 Nhân dân tệ (khoảng 35 triệu đồng), bạn sẽ có ngay một cô dâu xinh đẹp theo về nhà", đoạn quảng cáo viết. Cũng theo mẩu tin này, trong 'kho hàng' của người bán hiện có sẵn 98 cô dâu và sẵn sàng chuyển từ tỉnh Vân Nam tới bất kỳ nơi nào của Trung Quốc 

Mẩu tin rao bán cô dâu Việt trên Taobao chiều 11/11. (Ảnh: SCMP)

Không nói người dân cũng rành sáu câu, nhà thổ nào mà bọn đường dây buôn người không đóng tiền mãi lộ cho côn an, thì chỗ ấy mới bi… lộ, chớ mấy đường dây kiểu này đã hoạt động rầm rộ từ hơn mươi năm rồi, lâu lâu mới bắt một vài vụ, vì ăn chia không đều giữa côn an và côn đồ (cán bộ)!

Dân nói thì thế nào cũng bị cho là phản động, vậy nghe Đại sứ quán Hoa Kỳ nói cho bảo đảm: "Một số cán bộ đồng lõa, chủ yếu ở cấp xã và thôn, nhận hối lộ từ bọn buôn người, bỏ qua các dấu hiệu buôn người, và rồi lại moi tiền để đổi lấy việc đưa nạn nhân đoàn tụ với gia đình họ. Chính phủ không công bố thông tin về điều tra, truy tố, kết án cán bộ đồng lõa trong các vụ phạm tội buôn người." (4)

Kỳ héng, Mỹ hổng rành tiếng Việt sao cái gì cũng biết vậy cà? Hết cướp đất, cướp tài nguyên thiên nhiên, bây giờ đến cuộc đời của các cháu gái VN trong bước đường cùng cực, đảng cũng cướp luôn!

Đảng và Đô – Nạn rửa tiền

Đớp ngập họng nhiều tiền quá thì toàn "Đảng" phải mang tài sản, tiền vàng cướp được chuyển ra nước ngoài để con cháu chúng xài. Quy trình này gọi là rửa tiền, vì nó chuyển từ tiền hình mặt Hồ chệt ra hình mặt Tổng Thống Mỹ Franklin (100 Đô). Rửa có nhiều cách, qua các ngân hàng ma, dự án lỗ, và bây giờ qua cả bọn tư bản đỏ như Lý Nhã kỳ là một điển hình đang nóng lên hiện nay.

Đọc từ báo vẹm, Lý Nhã Kỳ vừa tài trợ 1 triệu Euro (tương đương 25 tỷ đồng) cho đoàn VN để quảng bá du lịch và điện ảnh nước nhà tại Liên Hoan Phim Cannes 2017, diễn ra tại Pháp từ ngày 17/05 - 28/05 sắp tới. Số tiền hơn 1 triệu đô này chỉ được chi vào việc treo 4 tấm panel (bảng quảng cáo lớn 7mx3m) tại Cannes, trong đó 3 panel quảng cáo cho điện ảnh, du lịch VN, còn panel thứ 4 có hình cá nhân của Lý Nhã Kỳ với dòng chữ “Lý Nhã Kỳ - tiếng nói mới của Việt Nam”, sau sửa thành “Lý Nhã Kỳ - tiếng nói mới”.

Ngay lập tức xuất hiện nhiều ý kiến ném đá tới tấp trên cộng đồng mạng về sự chơi trội, tự đánh bóng bản thân của LNK. Đó là dư luận lề dân, còn phía lề đảng thì ra sức bênh chằm chặp. Thứ trưởng Lê Khánh Hải thuộc Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch cho rằng, đứng ở góc độ là một nhà văn hóa (síc), không nên chạy theo dư luận mà cần bình tĩnh, suy xét sâu sắc sự việc, đây là một hành động tốt, ủng hộ quảng bá cho du lịch VN và “Sau khi tiến hành kiểm tra, Lý Nhã Kỳ không vi phạm gì thì thôi, không nên xem xét trừ khi họ vi phạm thuần phong mỹ tục, trái với quy định của pháp luật nước ta.” (5)

Được biết, thứ trưởng Lê Khánh Hải vốn là cháu nội của Lê Duẩn, cha của Hải là Lê Hãn (con trai trưởng của Lê Duẫn) - nguyên là Tư lệnh Bộ Tư lệnh bảo vệ lăng Hồ Bả Chó - nghĩa là mấy đời cha truyền con nối bưng bô cho đảng đỏ nên ra sức bảo vệ cho LNK là chuyện đương nhiên. Sơ lược vài hàng về lý lịch của LNK đại để như sau:

Lý Nhã Kỳ tên thật là Trần thị Thanh Nhàn, sinh năm 1982, cha liệt sĩ Rừng Sác, mẹ quê Thái Bình và lớn lên trong một xóm nghèo tại Bà Rịa/Vũng Tàu. LNK trước đây chỉ là một diễn viên hạng xoàng với những vai diễn khoe hàng là chủ yếu. Thành phần xuất thân như vậy mà bổng chốc từ 2008 đến năm, LNK lại trở nên giàu có một cách đột ngột với một gia tài đồ sộ, nào là ngôi biệt thự dát vàng giá hơn 5 triệu USD, rồi xe khủng Rolls-Royce trị giá lên đến 40 tỷ Hồ tệ, váy áo, trang sức cho mỗi lần tiếp tân lên đến hàng chục tỷ đồng là chuyện bình thường. Học được chữ "nuôi" từ nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ Trần văn Truyền, để giải thích cho sự giàu sang chớp nhoáng của mình, LNK khoe khoang rằng, do y thị là con nuôi của bà tỉ phú Alice Chiu chủ tịch tập đoàn Henyep Hồng Kông, rồi lại có thêm bà mẹ nuôi thứ hai là bà Madame Wong chủ tịch tập đoàn kim cương Enigma Hồng Kông. Chưa hết, anh nuôi Lý Nhã Kỳ là tỷ phú vua ngọc Soofeen Hu (người TQ), một anh nuôi khác là tỷ phú Chavit Singson (người Phi)...

Rõ ràng câu chuyện con nuôi và anh nuôi tỉ phú chỉ là trò lừa bịp, lấy vải thưa che mắt thánh cho khối tài sản khổng lồ bất chính, mà LNK thu gom được, đều do rửa tiền cho các lãnh đạo đảng cướp mà ra. Để công khai của cải của mình, LNK khoe khoang là tự mình bỏ vốn (tự có) thành lập tập đoàn và kinh doanh rất nhiều lĩnh vực khác nhau, trong đó có tài chính, bất động sản, kim cương, thời trang... Nhưng thời đại internet, nói dóc thì không bền, chính báo chí vẹm lại đưa tin tập đoàn này từ trước đến nay toàn thua lỗ chách oách, lấy đâu ra tiền lời cho thị ăn diện ngất trời như vậy (6).

Muốn có Đô thì cứ hỏi Đảng, vì có ai giàu bằng cán bộ hay tướng cướp. Lề dân nói cấm có sai bao giờ, có ba đồng chí lãnh đạo gạo cội có quan hệ “nồng ấm” đã chống lưng cho LNK trong các phi vụ rửa tiền:



- Cựu Bí thư Thành Hồ Bả Chó Lê Thanh Hải: Hồi còn tại chức, Hải được Trương Tấn Sang đỡ đầu trong vụ cướp đất Thủ Thiêm lời hàng tỷ Đô la tiền chênh lệch đất. Con trai Hải tên là Lê Trương Hiền Hòa lại cặp bồ với LNK trong nhiều năm. Không là bồ của Lê Trương Hiền Hòa, liệu các tỷ phú Hoa Kiều kia có nhận LNK làm con nuôi hay không? Chắc chắn chẳng bao giờ, nếu những tỷ phú này không trông thấy thế lực cộng sản gạo cội đang chống lưng cho em Lý. Đó là lời giải đáp cho khối tài sản khổng lồ mà LNK có được khi mang Tập đoàn của thị đứng ra làm trung gian rửa cả núi Đô la từ các phi vụ cướp đất, cướp tài nguyên quốc gia cho bầy CS chuyên hút máu tiền dân (7).

- Cựu chủ tịch nước Trương tấn Sang: Trước đây chưa có tiền lệ cán bộ lãnh đạo chụp hình thân mật với diễn viên, nay tự dưng một tấm hình của LNK chụp thân thiết kiểu "em ơi, nép vào lòng anh" với Tư Sang khiến cộng đồng mạng lại một phen náo động vì mặt mũi Tư Sang thì thất thần và phờ phạc, còn áo quần lại xộc xa, xộc xệch, như vừa trèo đèo lội suối, bên cạnh em LNK ngồn ngộn sinh thực.

- Thủ tướng Nguyễn xuân Phúc: Lại một pô âu yếm kiểu "đừng xa em đêm nay" khiến cái đầu đã nghẹo của Phúc lại càng nghẹo hơn. Lương của Phúc chỉ có 17 triệu Hồ tệ, thì cả chục căn biệt thự trong cũng như ngoài nước chắc chắn là do tham nhũng mà có được. Ngay cái cửa hàng thời trang cao cấp tại đường Đồng Khởi Quận 1 Sài Gòn của em LNK cũng do anh Phúc chạy chọt sổ đỏ cho em. 

Rút lại, chuyện đời vốn nuôi con nào thì xào con đó, cứ phiên phiến muôn sự của chung, cặp bồ hết con trai Lê thanh Hải, đến Tư Sang, nay gặp Phúc vì “Phúc có Đô, Kỳ có đồ” và nhất là họ hàng mẹ nuôi, anh nuôi tài phiệt TQ của em Kỳ sẽ rửa đi rửa lại đống tiền ăn hạm của anh Phúc cho đến khi sạch bóng mới thôi!

Đảng, Đĩ và Đô

Để chuộc một cô gái Việt bị lừa sang làm gái bên TQ, chỉ cần 50-100 triệu Hồ tệ, trong khi LNK sẵn sàng quăng tiền... lẻ 1 triệu Đô la để làm mấy tấm biển quảng cáo cho bản thân chỉ treo trong vòng 10 ngày tại Cannes rồi cũng phải gỡ xuống cho vào thùng rác. Quảng cáo trong kinh doanh là chuyện đương nhiên, nhưng dùng tiền một cách hoang tàn như vậy khiến người ta nghĩ ngay đến nguồn gốc những đồng tiền không do đổ mồ hôi, sôi nước mắt, mà do cướp trắng từ dân lành, nên thị mới xài không thương tiếc như vậy. Hãy suy ngẫm xem, sự chuyển tiền chi trả 1 triệu Đô ra nước ngoài từ một nước CS thì rất khó đối với một công dân. Điều này chỉ rõ sự chuyên nghiệp của LNK trong quan hệ với các cựu lãnh đạo đảng cũng như nghiệp vụ rửa tiền . Lại nữa, phải khai khống chi phí khấu hao như vầy mới gian lận trốn thuế được kiểm toán và cũng để danh chính ngôn thuận rửa tiền ra nước ngoài chớ.

Với hơn một triệu Đô la đó, có thể đem chuộc cho 250-500 cháu gái VN đang ngày đêm bị làm nô lệ tình dục trong các nhà chứa TQ, để trả các cháu gái về sống trong thương yêu của gia đình sau những tháng năm địa ngục. Dùng hai chữ địa ngục cũng chưa lột hết sự kinh hoàng bán dâm tại TQ: "Có ngày phải tiếp đến 30 lượt khách, làm từ 12-16 tiếng mỗi ngày, và chuyện nhiễm HIV là chuyện rất khó trách khỏi." Vì đâu mà số phận hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn thiếu nữ VN lại bị đọa đầy như thế? Đảng, nhà nước và quốc hội CS cứ hô hào bài chống tình trạng mại dâm, thế nhưng trên thực tế lại ngày càng phát triển và trẻ hóa đến đau lòng. Dân càng nghèo trong khi đảng viên lại càng giàu, đó chính là sự bất công một cách bất nhân của hệ thống chính trị độc tài độc đảng CS đã giáng xuống đầu toàn dân VN nói chung và các cháu gái bị bán vào nhà thổ nói riêng.

Năm 1973, nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã sáng tác bài thơ với tựa đề là “Đảng”, thế mà đến hôm nay, 44 năm sau, nghiệm lại vẫn còn đúng không lệch một ly:

Đảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp
Giải phóng đàn bà thành đĩ, thành trâu
Giúp người già bằng bắt bớ rể dâu
Và cải tiến dân sinh thành xác mướp
Đảng thực chất chỉ là Đảng cướp
Dựng triều đình mông muội giữa Văn minh
Sống tạm thời nhờ thủ đoạn yêu tinh,
Nhờ súng đạn Tàu, Nga, bắt bớ
Đảng tắt thở cuộc đời mới thở
Đảng còn kia bát phở hóa thành mơ...

30/5/2017


______________________________________

Chú thích:

1. Thiếu nữ miền Tây bị đưa sang TQ bán dâm mỗi ngày 10 lượt http://vietnamnet.vn/vn/phap-luat/thieu-nu-mien-tay-bi-dua-sang-tq-ban-dam-moi-ngay-10-luot-374035.html

2. Cô dâu Việt bị 'rao bán' trên mạng TQ


3. Nạn buôn bán cô dâu Việt sang Trung Quốc lên báo Mỹ 


4. Báo cáo về tình trạng buôn người năm 2016


5. Vì sao Lý Nhã Kỳ bỏ 1 triệu euro để quảng bá du lịch VN tại Cannes 2017? 


6. Tập đoàn của Lý Nhã Kỳ thua lỗ hàng tỷ đồng 


7. Thế lực đằng sau Lý Nhã Kỳ?

Nghe nhạc và nhìn “văn hóa” của cộng sản

Dân Đen (Danlambao) - Có thể thấy âm nhạc Việt Nam chưa bao giờ “dậy sóng” như năm 2017 do có sự “tác động” lớn từ Cục trưởng cục Nghệ thuật biểu diễn Nguyễn Đăng Chương. Cũng bởi tài năng thuộc dạng “đỉnh cao trí tuệ” mà tên cục trưởng này đã liên tiếp cấm các ca khúc nổi tiếng được sáng tác trước năm 1975. Nhưng trước áp lực của dư luận, Nguyễn Đăng Chương đã buộc phải trả lại “giấy thông hành” cho nhưng ca khúc mà y cấm phổ biến.

Không cấm được các nhạc phẩm lừng danh của những nhạc sĩ nổi danh trước năm 1975, Chương tỏ ra bấn loạn trong công tác quản lý của cục NTBD. Thế nên y đã có những hành động được xem là đỉnh cao trí tuệ của loài khỉ Trường Sơn khi cấm lưu hành những ca khúc nổi tiếng của dòng nhạc đỏ, một thể loại nhạc mà chỉ những ai còn mù quáng tin vào cộng sản mới thích nghe.

Nối vòng tay lớn là một ca khúc thường xuyên được trình diễn trong các chương trình nhạc hội của truyền thông nhà sản sử dụng cũng từng bị Chương cục trưởng cấm, rồi lại cấp dù nhạc phẩm này đã ra đời hơn 50 năm. Chưa thỏa mãn trí tuệ của loài khỉ, Chương điên cuồng cấm luôn bài hát có nội dung nhuốm đầy máu trong ca từ của bài “Tiến quân ca” mà cộng sản sử dụng làm Quốc Ca Việt Nam

Việc làm này khiến chóp bu cộng sản nổi đóa nên đã chỉ thị cho Bộ văn hóa yêu cầu Cục NTBD làm rõ trách nhiệm cũng như kiểm điểm tập thể, các cá nhân liên quan đến vụ việc. Đồng thời chỉ thị cơ quan quản lý cũng yêu cầu Vụ Tổ chức cán bộ phối hợp với các cơ quan liên quan rà soát lại chức năng, nhiệm vụ, cơ cấu tổ chức của Cục NTBD.

Mọi việc tưởng chừng sẽ có cái kết vô cùng tồi tệ đối với Nguyễn Đăng Chương khi làm mất mặt cộng sản đảng. Có lẽ ngay cả Chương cục trưởng cũng lo lắng hồi hộp cho số phận và vị thế của mình khi “vô ý” để xảy ra tình trạng nghiêm trọng trên. Nhưng không, cộng sản đảng là một tổ chức cai trị tàn ác với nhân dân nhưng lại hết mực bao che những sai lầm của đảng viên dù lỗi lầm ấy có lớn đến mấy.

“Ngày 30/5, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch thông báo về việc xử lý vụ cập nhật, bổ sung danh sách hơn 300 ca khúc cách mạng gây hiểu nhầm gần đây của Cục Nghệ thuật Biểu diễn. Bộ yêu cầu ông Nguyễn Đăng Chương - Cục trưởng Nghệ thuật Biểu diễn (NTBD) - đến làm việc tại văn phòng Bộ trong sáu tháng, tính từ ngày 1/6, chờ sắp xếp công tác khác. Ông Vương Duy Biên - Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch sẽ tạm điều hành cục NTBD”. Trích báo nhà sản

Thế đấy, số phận của Chương cục trưởng xem như đã được an bài có phần “khoan hồng” của cộng sản đảng. Bắt đầu từ ngày mai Nguyễn Đăng Chương hãy cố gắng làm “văn hóa” sao cho xứng đáng với những ưu ái mà cộng sản đảng đã dành cho Cục trưởng NTBD. Dù biết rằng cộng sản làm gì có văn hóa để Chương về văn phòng mà phát huy.

Có lẽ đây không phải trường hợp đầu tiên xử lý vi phạm nghiêm trọng trong công tác quản lý của cán bộ cộng sản đảng. Những kẻ “lầm lỗi” ấy luôn nhận được sự “khoan hồng” từ những kẻ cầm quyền trong hệ thống cai trị của đảng ta. Ngay đến Đinh La Thăng “sơ ý” làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng còn được Nguyễn Phú Trọng “bỏ qua” và “rước” về trung ương làm Phó ban kinh tế. Vậy nên lẽ nào Bộ Văn hóa lại làm khó Nguyễn Đăng Chương, một cục trưởng thuộc quyền quản lý của bộ này.

Nguyễn Phú Trọng từng nói đập chuột không được để vỡ bình nhằm ám chỉ việc “làm sạch đảng” bằng chiêu bài chống (lưng) tham nhũng. Giờ đây việc đó đã được áp dụng rộng rãi trong các cơ quan, bộ ngành, cục, vụ, cơ sở trong hệ thống cai trị độc tài cộng sản. Vì thế quan cán nhà sản cứ yên tâm phục vụ lợi ích đảng, “nếu sai, chúng ta nhận lỗi, dân sai dân chịu trách nhiệm”-Trích câu nói của mai Tiến Dũng, Bộ trưởng, chủ nhiệm văn phòng chính 

31/5/2017


7 bệnh nhân lọc thận tử vong trong ‘tai biến lịch sử’ của ngành Y Tế CSVN

7 bệnh nhân lọc thận tử vong trong ‘tai biến lịch sử’ của ngành Y Tế CSVN
Tính đến sáng Thứ Ba 30/05, có 7 bệnh nhân tử vong và 1 bệnh nhân vẫn đang trong tình trạng nguy kịch trong số 18 bệnh nhân bất ngờ gặp triệu chứng sốc phản vệ trong khi lọc thận ở tỉnh Hòa Bình.
Ông Nguyễn Hữu Dũng, trưởng khoa Thận Nhân Tạo, bệnh viện Bạch Mai ở Hà Nội, gọi đây là “tai biến y khoa nghiêm trọng chưa từng thấy” tại Việt Nam.
18 bệnh nhân đang lọc thận ở bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình hôm Thứ Hai 29/05 bất ngờ có triệu chứng sốc phản vệ, dẫn đến 6 người thiệt mạng ngay trong ngày. Các bác sĩ đã dừng tiến trình lọc thận và cấp cứu các bệnh nhân, đồng thời sắp xếp phương tiện để chuyển hơn 100 bệnh nhân khác đến ít nhất 5 bệnh viện ở Hà Nội.
Sáng sớm Thứ Ba, ông Nguyễn Văn Quang, chủ tịch tỉnh Hòa Bình, cho báo chí biết là bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình đã hoàn tất thủ tục trao thi thể của 7 bệnh nhân tử vong cho gia đình họ. Khi đó, vẫn còn một bệnh nhân đang được cấp cứu tại bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình, và 10 bệnh nhân đang lọc thận khác đã được chuyển đi cấp cứu ở bệnh viện Bạch Mai.
Sáng ngày 30/5, tại buổi họp báo do Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hòa Bình tổ chức, ông Trương Quý Dương, Giám đốc Bệnh viện đa khoa tỉnh này đã đứng lên xin nhận trách nhiệm sự việc và gửi lời xin lỗi đến gia đình và các bệnh nhân gặp tai nạn.
Vào trưa cùng ngày, Cơ quan điều tra Công an tỉnh Hòa Bình quyết định khởi tố vụ án Vi phạm quy định về khám bệnh, chữa bệnh, sản xuất, pha chế thuốc, cấp phát thuốc, bán thuốc hoặc dịch vụ y tế khác. Lực lượng chức năng đã niêm phong, khám nghiệm hiện trường để điều tra.
Huy Lam / SBTN

Linh Mục Nguyễn Đình Thục bị hàng trăm người bao vây khi đang dâng lễ

Linh Mục Nguyễn Đình Thục bị hàng trăm người bao vây khi đang dâng lễ
Vào tối ngày 30 tháng 5 năm 2017, rất đông côn đồ và người lương dân đã cầm gậy gộc, đá trên tay bao vây xung quanh nhà thờ giáo họ Văn Thai, thuộc giáo xứ Song Ngọc ở huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An khi Linh mục JB Nguyễn Đình Thục đang dâng lễ bên trong.
Khoảng gần 700 người lương dân và côn đồ đến bao vây xung quanh nhà thờ giáo họ Văn Thai hò hét, ném đá vào trong khuôn viên nhà thờ. Linh mục Thục đã gọi điện cho phía lãnh đạo địa phương để thông báo sự việc. Sau đó, phía công an, cảnh sát cơ động đã có mặt tại hiện trường, nhưng chỉ đứng xem xét và theo dõi tình hình mà không có bất cứ hành động nào ngăn cản và giải tán đám đông.
Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh, quản xứ Cồn Sẻ đã gọi điện thoại cho cha Thục. Ông cập nhật tình hình như sau:  “An ninh đã tới nhưng họ không giải tán đám đông như cách quen làm mà lại đề nghị đưa cha Thục về. Cha Thục từ chối lời đề nghị khó hiểu này. Cha Thục cũng cho biết là đã liên lạc về Song Ngọc bảo không được đánh chuông, không được kéo qua Văn Thai. Vì khi hai bên tập trung đông, nguy cơ xung đột lương giáo là rất lớn. (Đây là điều mà “người ta” đang thèm khát!). Cha Thục nói Ngài sẵn sàng chết đêm nay, tại Văn Thai chứ không để dân mắc mưu!”
Giáo họ Văn Thai nằm trên địa bàn xã Sơn Hải, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An và cách nhà thờ giáo xứ Song Ngọc khoảng hơn 1km về phía Tây. Xin được nhắc lại, cách đây hai ngày, chính quyền đã cho diễn tập một kịch bản “tấn công bất ngờ” vào Nhà Thờ, gây ra ra xung đột giữa một bên là lực lượng công an, dân phòng, những người lương dân, và một bên là người công giáo khiến nhiều người bị thương
Hiện tại, theo thông tin mà SBTN nhận được, Cha Thục vẫn ở giáo họ Văn Thai cùng với bà con giáo dân. Vì không đạt được mục đích, những tên “côn đồ” đã dùng đá tấn công một số nhà dân ven làng và xúc phạm ảnh tượng Chúa.
Những chiêu trò dùng côn an phá rối tôn giáo như thế này, rất giống với những gì mà CSVN đã áp dụng để triệt phá tu viện Bát Nhã ở Bảo Lộc, Lâm Đồng của Thiền Sư Nhất Hạnh vào năm 2009. Lúc đó, CSVN vẫn phủ nhận đã can thiệp vào Bát Nhã, mà cho rằng đó là do “mâu thuẫn nội bộ Phật Giáo”
Nguyên Nguyễn / SBTN

Bộ trưởng Văn Hóa CSVN không biết cục trưởng Nghệ Thuật Biểu Diễn bị cách chức

Bộ trưởng Văn Hóa CSVN không biết cục trưởng Nghệ Thuật Biểu Diễn bị cách chức
Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Nguyễn Ngọc Thiện cho biết chưa cắt chức ông Nguyễn Đăng Chương. (Ảnh: Soha News)
Tình hình gần như hỗn loạn tại Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn, thuộc Bộ Văn Hóa, Thể Thao Và Du Lịch CSVN hôm Thứ Hai 29/05, sau khi báo chí trong nước đồng loạt đưa tin Cục trưởng Nguyễn Đăng Chương bị cách chức, vì hàng loạt vụ tai tiếng về cấp phép và cấm các ca khúc khiến công luận phẫn nộ.
Vào buổi chiều cùng ngày, Bộ trưởng Bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch CSVN Nguyễn Ngọc Thiện lên tiếng tại một cuộc gặp gỡ báo chí bên hành lang quốc Hội ở Hà Nội, bác bỏ việc đã cách chức ông Nguyễn Đăng Chương. Ông Thiện nói ông chưa ký một quyết định nào liên quan đến vụ này, và cho biết sẽ đưa ra thông báo sau khi xem xét lại các vấn đề.
Nhưng đến sáng Thứ Ba 30/05, các báo trong nước lại đồng loạt đưa tin ông Nguyễn Đăng Chương sẽ rời vị trí cục trưởng Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn, trong tháng 6 sẽ về văn phòng của bộ “ngồi chơi xơi nước” chờ nhận công việc khác. Người tạm thay thế ông Chương sẽ là ông Vương Duy Biên, Thứ trưởng Bộ Văn Hoá.
Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn trở thành mục tiêu chỉ trích từ hồi tháng 3, khi đột nhiên ban hành lệnh cấm 5 ca khúc sáng tác trước năm 1975, gồm: Cánh Thiệp Đầu Xuân, Rừng Xưa, Chuyện Buồn Ngày Xuân, Đừng Gọi Anh Bằng Chú, Và Con Đường Xưa Em Đi.
Đầu tháng 4, cục phải họp khẩn để cho phép hát một số ca khúc của Trịnh Công Sơn, trong đó có bài Nối Vòng Tay Lớn, mà trước đó không rõ vì lý do gì không còn được phép lưu hành. Cục sau đó cũng rút lại lệnh cấm 5 ca khúc trước năm 1975 và cho biết sẽ “nghiêm khắc rút kinh nghiệm sâu sắc”.
Mới đây, cơ quan này đột nhiên công bố danh sách cho phép hát 300 bài “nhạc đỏ”, trong đó có cả bài Tiến quân ca của Văn Cao, vốn là quốc ca của chế độ. Vào ngày 23 tháng 5, Cục trưởng Nguyễn Đăng Chương đã phải lên tiếng xin lỗi công chúng vì “phương pháp làm việc” gây hiểu lầm.
Huy Lam / SBTN

‘Khủng bố nhân quyền’: thủ tướng Phúc sẽ được gì ở Mỹ?

‘Khủng bố nhân quyền’: thủ tướng Phúc sẽ được gì ở Mỹ? (Phạm Chí Dũng)
Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt kỳ 21 đã kết thúc tại Hà Nội trong khí sắc còn u ám hơn cả những năm trước. Khi đến Sài Gòn, khó mà nhận ra một thoáng cười, mà chỉ là những cái nhăn trán, nhíu mày đầy âu lo của các thành viên đoàn đối thoại Hoa Kỳ, từ bà trưởng đoàn Virginia Bennett đến nữ chuyên gia nhân quyền Jenifer…
Cũng quá khó để tưởng tượng rằng chuyến công du Mỹ vào cuối tháng 5/2017 của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ gặt hái những kết quả khả quan cho chế độ cầm quyền, đặc biệt về thương mại, khi bầu không khí vào thời gian diễn ra Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt kỳ 21 như thể ‘khủng bố.’
“Khủng bố” hơn hẳn các năm trước
“Chiến dịch khủng bố” được khởi đầu từ Khánh Hòa. Khoảng ba ngày trước khi cuộc Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt diễn ra, một lực lượng công an và công chức lên đến 50 người đã bao vây vòng trong vòng ngoài nhà của blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Nha Trang trong tình cảnh Như Quỳnh đã bị công an tống giam từ cuối năm trước, ở nhà chỉ còn người mẹ của chị và hai bé nhỏ. Công luận nhân quyền phẫn nộ: làm gì và nhằm mục đích gì mà công an lại huy động một lực lượng lớn đến thế để ngăn cản không cho một người phụ nữ và hai cháu nhỏ yếu đuối ra khỏi nhà? Phải chăng công an đang muốn thị uy quyền lực ngay trước Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt, đồng thời phản ứng trước việc Bộ Ngoại giao Mỹ trao giải “Người phụ nữ can đảm” cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vào tháng Ba năm nay?
Có hàng loạt dấu hiệu và biểu hiện cho thấy không khí trấn áp trước Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt năm nay là căng thẳng, căng thẳng một cách cố ý, hơn kỳ đối thoại vào năm ngoái, thậm chí hơn hẳn các kỳ đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt từ năm 2013 đến nay.
Khi quan hệ Việt-Mỹ một lần nữa được “bình thường hóa” vào năm 2013 và trước chuyến đi Mỹ của nhân vật Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, đã không xảy ra trấn áp trên diện rộng những nhà hoạt động nhân quyền trước và trong khi ông Daniel Baer, Phó Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách về Dân chủ, Lao động và Nhân quyền, đến Hà Nội.
Trong hai năm 2015 và 2016, những cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt do Trợ lý ngoại trưởng Mỹ phụ trách về Dân chủ, Lao động và Nhân quyền Tom Malinowski dẫn đầu cũng không gặp phải quá nhiều thách thức như năm 2017, dù ông Malinowski rốt cuộc đã phải thốt lên một triết lý cay đắng “Việt Nam không thể cứ thả một chục người này rồi lại bắt một chục người khác để thế vào”.
Năm nay, những nhân vật bất đồng chính kiến có mối quan hệ rộng với Mỹ và quốc tế đã đặc biệt bị công an “săn sóc tận tình” ngay tại nhà. Ở Hà Nội, nhà báo Phạm Đoan Trang bị công an canh cửa “nội bất xuất ngoại bất nhập”. Tiến sĩ Nguyễn Quang A tiếp tục bị công an “mời du lịch” vào buổi tối ông được phái đoàn Mỹ mời ăn tối. Ở Sài Gòn, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, người có mối quan hệ mật thiết với cộng đồng người Việt hải ngoại ở Mỹ, cũng nằm trong tình trạng tương tự: bị công an cấm cản không cho ra khỏi nhà để dự một bữa ăn tối tại nhà bà Mary Tarnowka, Tổng lãnh sự Mỹ. Nhiều nhà hoạt động nhân quyền khác bị ngăn chặn, câu lưu…
Nhưng “thành tích” sâu xa nhất của chính quyền Việt Nam là bắt cóc và tống giam Hoàng Bình, một nhà hoạt động dân sự, ngay trước khi Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt kỳ 21 diễn ra. Hoàng Bình là Phó Chủ tịch Phong trào Lao động Việt, một tổ chức xã hội dân sự tranh đấu cho quyền lợi của người lao động và công đoàn độc lập. Việc Hoàng Bình bị bắt có thể được xem là cú vỗ mặt của chính quyền Việt Nam đối với yêu cầu về quyền lao động do Hoa Kỳ và phương Tây nêu ra.
Có thể giải thích về chiến dịch trấn áp nhân quyền vào năm 2017 như một não trạng và thói quen thông thường của chính quyền và giới công an trị Việt Nam. Nhưng ngoài lý do đó, liệu còn ẩn giấu mục tiêu nào khác?
Ai “khủng bố nhân quyền”?
Thông tin chính thức đã được phát ra: Tổng thống Trump sẽ tiếp đón thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc của Việt Nam tại Washington. Chuyến công du Mỹ của Thủ tướng Phúc sẽ bắt đầu từ ngày 29 và kéo dài đến ngày 31/5/2017.
Công luận nhân quyền lập tức phát ra câu hỏi: phải chăng như thường lệ, cứ có một nhân vật lãnh đạo nào của chính thể CSVN ra nước ngoài, là y như rằng xuất hiện một động tác phá đám của những đối thủ chính trị trong nước?
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, một nạn nhân thường xuyên của công an TP.HCM, trong bức thư ngỏ “Không được biến nhân quyền thành vật hy sinh cho đấu đá nội bộ đảng”, gửi “Các phe phái đang tranh giành quyền lực trong bộ chính trị ở Hà nội, Tân Bí thư thành ủy Sài Gòn Nguyễn Thiện Nhân, Giám đốc công an Sài Gòn & Bộ trưởng công an”, đã nói toạc ra:
“…Cấu xé nhau thì được, nhưng không được nuôi dưỡng những ý đồ bẩn thỉu nhằm biến Phong trào Nhân Quyền – Dân Chủ Việt Nam thành vật hy sinh cho cuộc chiến đấu đá nội bộ. Tôi rất nghi ngờ rằng những đòn liên tiếp đàn áp nhân quyền của công an trong mấy ngày qua là nhằm phá đám chuyến đi Mỹ của ông Nguyễn Xuân Phúc vào cuối tháng 5/2017…”.
Nhưng ông Phúc cũng là nhân vật vừa “lên giọng” trong một cuộc họp chính phủ khi chỉ đạo “công an phải đảm bảo tuyệt đối an ninh chính trị”… Hoặc cứ cho là ông Phúc không hẳn thiên về đàn áp nhân quyền, ai và những ai đã thực hiện chiến dịch này? Những đối thủ chính trị hiện thời của ông Phúc là ai?
“Tái hòa nhập” CPC?
Bất luận thế nào, lồng trong bầu không khí “Việt Nam luôn quan tâm và cải thiện các quyền làm người”, Đối thoại Nhân quyền Mỹ – Việt kỳ 21 đã diễn ra như kịch bản của bao lần trước: tiếp cấp thứ trưởng ngoại giao Mỹ chỉ là một vụ trưởng thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam. Mà ở Việt Nam, ai cũng biết cấp vụ trưởng còn chẳng bao giờ nằm trong danh sách 200 “tinh hoa quyền lực” của Ban chấp hành trung ương.
Phía Việt Nam vẫn chỉ thoải mái hứa hẹn “sẽ cải thiện”, nhưng sau đó hoàn toàn không làm bất kỳ điều gì để giảm bớt đàn áp nhân quyền, mà có làm để báo cáo ra quốc tế thì cũng chẳng có gì chứng minh được… Tất cả chỉ để trả treo và “câu giờ”.
Chuyến đi Mỹ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cũng bởi thế, có rất nhiều khả năng sẽ gặp phải sự phản đối dữ dội của cộng đồng người Việt hải ngoại. Cũng chẳng có tín hiệu nào cho thấy kết quả mà giới chóp bu Việt Nam mong đợi nhất: Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ sẽ được phía Hoa Kỳ dễ dàng thông qua, nhất là hiệp định này còn phải được Quốc hội Mỹ xem xét kỹ lưỡng. Trong Quốc hội đó lại có nhiều nghị sĩ Mỹ đặc biệt chú tâm và lên án tình trạng đàn áp nhân quyền ở Việt Nam.
Vietnam Caucus, một tổ chức các nghị sĩ của Quốc hội Mỹ quan tâm đến nhân quyền Việt Nam, chắc chắn sẽ không bỏ qua thực trạng khốn quẫn đó. Được biết sau cuộc Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt kỳ 21, vài nghị sĩ Mỹ thuộc nhóm Vietnam Caucus sẽ đến Việt Nam để một lần nữa kiểm chứng xem chính phủ nước này đã làm được những gì để có thể được Tổng thống Trump loại Việt Nam khỏi danh sách 16 nước “gây hại” cho nền kinh tế Mỹ, cũng như Ủy ban của Mỹ về Tự do Tôn giáo Quốc tế nên có thái độ thế nào khi tiếp tục chiến dịch vận động đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC (Các quốc gia cần đặc biệt quan tâm về tự do tôn giáo).
Nếu bị “tái hòa nhập” CPC, cánh cửa để Việt Nam lọt qua nhằm tiếp cận với định chế thương mại song phương với Mỹ và bầu sữa tín dụng của các tổ chức tài chính quốc tế rất có thể sẽ đóng hẳn lại. Khi đó, đảng biết kiếm đâu ra tiền để “nuôi thân”?
Phạm Chí Dũng
Nguồn: Việt Nam Thời Báo
(Các bài viết trong mục Blog thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

Nổ lớn ở nhà máy Formosa khi vừa mới vận hành được một ngày

Nổ lớn ở nhà máy Formosa khi vừa mới vận hành được một ngày
Vào khoảng 21 giờ 30 tối ngày 30 tháng 5 năm 2017, bất ngờ một tiếng nổ lớn phát ra từ khu vực nhà máy Formosa khiến nhiều người hoang mang, lo sợ.
Theo báo mạng Zing cho biết, khoảng 21 giờ 30 tối 30/5/2017, thiết bị hun khói của lò vôi thuộc công ty gang thép Formosa khi đang vận hành thì phát nổ Khói bay cao ngút trời. Đến thời điểm hiện tại, vẫn chưa biết có ai bị thương vong hay không.
Trước đó một ngày, công ty gang thép Formosa vừa mới vận hành lò cao số 1, với nguyên liệu là quặng thiêu kết (từ xưởng thiêu kết), quặng vê viên kích thước 1,0cm và quặng cục kích thước 0,6cm. Theo dự kiến công suất hoạt động trong điều kiện ổn định là 9.300 – 10.000 tấn gang lỏng/ngày.
Trong 2 tuần đầu tiên sẽ vận hành khoảng 50% công suất nêu trên. Dự kiến từ nay đến hết năm 2017, Formosa sản xuất từ 1,3 đến 1,6 triệu tấn thép. Và đến đầu 2018 sẽ bắt đầu vận hành lò cao số 2.
Tuy nhiên, khi lò cao số 1 vừa vận hành mới được một ngày mà đã xảy ra vụ nổ. Nhiều người lo ngại về mức độ an toàn và chất lượng của hệ thống dây chuyền, với “công nghệ bẩn” đầy tai tiếng mà Formosa đã đưa vào Việt Nam.
Trước đó, giới chức thẩm quyền CSVN nói rằng Formosa đã giải quyết 52 trong tổng cộng 53 vụ vi phạm, trước khi được cấp giấy phép hoạt động trở lại.
Nguyên Nguyễn / SBTN