Monday, January 9, 2017

Đảng CSVN và khả năng tàn ác vô giới hạn

Luật Sư Đào Tăng Dực (Danlambao) - Đầu năm, ngày 2 tháng 1 năm 2017 đọc tin tức tại Việt Nam, lại nhận được tin công an nhân dân lại đánh chết người thêm một lần nữa tại quê hương của tôi là Bình Định. Mở video theo dõi hình ảnh cái chết của anh Phạm Đặng Toàn 29 tuổi, tôi nghe văng vẳng giọng nói của một phụ nữ Bình Định quê mùa “tụi bây có ác thì ác vừa thôi, sao lại tàn ác quá vậy”.

Tuy câu nói này phát xuất từ một phụ nữ quê mùa, nhưng theo quan điểm của tôi, đánh thẳng vào một trọng điểm của lịch sử nhân loại đương đại, trong cuộc tương tranh ý thức hệ toàn cầu giữa Cộng Sản và Quốc Gia mà đến nay vẫn còn tiếp diễn tại Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cuba, Lào và Việt Nam.

Yếu tố then chốt làm người CS toàn thắng chính là nằm nơi khả năng tàn ác vô giới hạn này.

Một trong những vấn nạn căn bản của lịch sử mà không những người trí thức quốc gia, mà cả cộng sản ngày nay thường trăn trở suy tư: đó là tại sao các đảng CS thuộc hệ thống Đệ Tam Quốc Tế có thể dễ dàng đè bẹp các đối thủ chính trị, như nhóm Bolshevik của Lê Nin tiêu diệt nhóm Menshevik (1903) và chế độ cộng hòa tại Nga của Kerensky (1917), Đảng CS của Mao Trạch Đông chiến thắng Trung Hoa Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch tại Trung Quốc (1949) và đuổi họ ra đảo quốc Đài Loan, Đảng Lao Động Triều Tiên của Kim Nhật Thành tiêu diệt các đảng phái đối lập và thống trị Bắc Hàn với bàn tay sắt không đối thủ, cha truyền con cháu nối đến ngày hôm nay, và gần gũi với chúng ta nhất là Đảng CSVN dưới sự lãnh đạo của Ông Hồ Chí Minh đã tiêu diệt mọi đảng phái quốc gia hợp tác với CSVN trong phong trào chống Pháp Việt Minh, và sự thanh toán đẫm máu Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ và những đồ đệ của ngài (1947). Sau đó đảng CSVN thống lãnh toàn bộ miền bắc Việt Nam từ năm 1954 và từ 1975 thống nhất giang hồ, với ý đồ muôn năm trường trị trên toàn cõi giang sơn Việt Nam.

Khi xưa người CS tin rằng, lý do họ chiến thắng các lực lượng quốc gia dễ dàng vì họ nắm trong tay chân lý, không những của sự vân hành lịch sử toàn nhân loại, mà cả chân lý của sự vận hành mọi hiện tượng trong vũ trụ khách quan, qua ý thức hệ Mác Lê khoa học bách chiến bách thắng nữa.

Dĩ nhiên, với sự bùng nổ của tin học, với bước đi bất khả vãn hồi của quan điểm dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên, với ánh sáng của khoa học chiếu rọi vào từng góc cạnh của tâm thức nhân loại, và với sự phá sản kinh tế tại Liên Xô và các quốc gia cộng sản khác, niềm tin trên đã đổ vỡ toàn diện, kéo theo sự sụp đổ của Liên Bang Xô Viết và các chế độ CS Đông Âu, cũng đồng thời kéo theo sự tái cấu trúc kinh tế của các nước CS Đông Á để sống còn, trừ Bắc Triều Tiên.

Sự sụp đổ toàn diện trên của ý thức hệ giáo điều Mác Lê giúp chúng ta có những điều kiện khách quan hơn để phân tách tại sao các đảng CS chiến thắng trong quá khứ.

Khi duyệt xét lịch sử, chúng ta nhận ngay rằng, người CS không phải là những tập thể duy nhất sử dụng bạo lực như là phương tiện thống trị và cũng chưa chắc họ là những người thành công nhất trong tác động sử dụng bạo lực.

Khi nói đến bạo lực, nhân loại đương đại thường nhắc đến Tần Thủy Hoàng tại Trung Quốc đốt sách và chôn sống học trò, đế chế Mông Cổ do Thành Cát Tư Hãn khai sinh, chinh phục từ Á sang Âu, mãi đến tận Trung Đông và miền Bắc Ấn Độ. Mức độ tàn ác và tàn sát người dân vô tội của họ thật khôn tiền khoáng hậu, đến mức độ nhiều dân tộc bị xâm chiếm, trong suốt nhiều thế kỷ, không dám phản kháng và chịu sự thống trị tuyệt đối của họ, cho đến khi chính những triều đại hay đội quân binh thống trị Mông Cổ tàn lụi theo thời gian, kéo dài nhiều thế kỷ, như đội quân Golden Horde chiếm giữ một phần lớn nước Nga bây giờ (từ thế kỷ 13 đến 19).

Tại Âu Châu phải nhắc tới Hitler và Đảng Quốc Xã của Ông, thống trị Đức Quốc và nhiều quốc gia khác trong bàn tay sắt. Nếu không bị Hoa Kỳ và các quốc gia đồng minh đánh bại trong thế chiến thứ 2, thì sự thống trị bằng bạo lực của Hitler khó người sánh kịp trong lịch sử đương đại.

Tuy nhiên, ngay cả Hitler và Đảng Quốc Xã Đức, cũng không thể so sánh với các đảng CS trong hệ thống Đệ Tam Quốc Tế và cực điểm của hệ thống bạo lực này là Nhà Độc Tài Joseph Stalin của Cộng Sản Liên Xô.

Thế thì, các đảng CS chiến thắng vì họ tàn ác và sử dụng bạo lực nhưng muốn bạo lực lên ngôi tuyệt đối, một hệ thống độc tài cần những điều kiện nội tại và ngoại tại nào?

Những điều kiện nội tại bao gồm:

1. Một định chế sắc đá, toàn năng, kỷ luật tuyệt đối được điều hướng bởi quan điểm tập trung dân chủ bách chiến bách thắng.

Có thể nói, đây chính là một trong 2 đóng góp có tính sáng tạo nhất của Vladimir Illich Lenin và cũng chính là một trong những lý di vì sao, những người cộng sản đương đại được gọi là đồ độ của chủ thuyết Mác – Lê, mà không phải chỉ đơn thuần là đồ đệ của chủ thuyết Mác Xít. Định chế này chính là Đảng Cộng Sản Liên Bang Xô Viết và hậu duệ của nó là tất cả các đảng CS trong hệ thống Đệ Tam Quốc Tế. Đây là vũ khí sắc bén nhất, nằm trong tay của Lê Nin, để thi hành quan điểm đấu tranh Mác Xít Lê Nin Nít. 

Đóng góp thứ nhì của Lê Nin có tính sáng tạo nằm trong cuốn sách lừng danh của ông là “Đế Quốc Chủ Nghĩa- Giai tầng cao nhất của tư bản chủ nghĩa” (Imperialism, the highest stage of capitalism) trong đó ông đưa ra mệnh đề bổ sung cho Lý Thuyết Mác Xít thuần túy rằng cuộc đấu tranh giữa các cường quốc Thực Dân Tây Phương và các thuộc địa nổi lên dành độc lập cũng mang bản chất đấu tranh giai cấp, như chủ trương của Karl Marx trong cuốn Tư Bản Luận (Das Kapital) vậy.

Qua các đảng CS, dưới sự điều hướng của quan điểm tập trung dân chủ, người CS có thể tiến hành các cuộc đấu tranh giai cấp và chống thực dân từ Âu sang Á và cho đến những góc ngõ của Phi Châu, bách chiến bách thắng. 

Lê Nin đã nhận định rất chính xác ngay từ năm 1903 rằng, các phe nhóm hoặc đảng phái mang tính “dân chủ xã hội”, hoặc Menshevik, hoàn toàn không có khả năng lãnh đạo một cuộc cách mạng không khoan nhượng, chống các thế lực tư bản. Chỉ có đảng cộng sản trong truyền thống Bolshevik của ông mới có khả năng này.

2. Một đội ngũ cán bộ chỉ có “đạo đức cách mạng” mà không có đạo đức truyền thống.

Trước hết, vì ý thức hệ Mác Lê là một ý thức hệ giáo điều khắc nghiệt, nó không thể dung túng những tư tưởng tự do, nằm ngoài vòng kềm tỏa của nó, luân lưu trong xã hội, nhất là những tư tưởng đang luân lưu trong nền văn hóa truyền thống. Tại Âu Châu đó là nền văn hóa La Hy và ảnh hưởng đạo đức Thiên Chúa Giáo. Tại Đông Á đó là nền văn hóa Tam Giáo và ảnh hưởng luân lý Nho Giáo. 

Chính vì thế, Lê Nin và Stalin bên trời Tây nhận thấy có nhu cầu tạo ra một giai cấp cán bộ “đạo đức cách mạng” chân chính, hoàn toàn không bị ràng buộc bởi những giá trị đạo đức Thiên Chúa Giáo như danh dự, trách nhiệm, lòng nhân ái, sự vị tha v.v... Tại Đông Á thì Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành và Hồ Chí Minh đã học hỏi từ Lê Nin và Stalin, cũng nhận thấy nhu cầu tạo ra một đội ngũ cán bộ hoàn toàn không bị ràng buộc bởi những giá trị luân lý Khổng Mạnh như nhân, nghĩa, lể, trí, tín, trung hiếu v.v… Từ đó chúng ta có Trường Chinh đấu tố cha mẹ. 

Các đảng CS chỉ có thể phát huy toàn diện quyền lực nếu hàng ngũ đảng viên của họ gồm toàn những người hội đủ yếu tố đạo đức cách mạng nêu trên.

Câu hỏi đặt ra là thế nào là đạo đức cách mạng?

Lê Nin là một trong hai nhà ảo thuật chính trị vĩ đại nhất của thế kỷ 20. Người kia là Tiến Sĩ Goebbels của Đức Quốc Xã. Dưới bàn tay ảo thuật của Lê Nin và những hậu duệ của ông thì trong Liên Bang Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Xô Viết (Union of Soviet Socialist Republics viết tắc là USSR), danh từ “xã hội chủ nghĩa” giết chết khái niệm cộng hòa trong ý nghĩa bình thường của nó và hiện nguyên hình là một chế độ độc tài khát máu. Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam cũng nằm trong truyền thống này. 

Tại Trung Hoa thì đệ tử của Lê Nin là Mao Trạch Đông dùng danh từ “Nhân Dân” thay thế cho danh từ xã hội chủ nghĩa, trong cùng mục đích. Trong danh xưng Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (People’s Republic of China), hay Dân Chủ Cộng Hòa Nhân Dân Triều Tiên (Democratic People’s Republic of Korea) thì danh từ nhân dân cũng giết chết danh từ cộng hòa hay dân chủ tương tự.

Thuật ngữ này cũng áp dụng cho nhiều danh từ khác như pháp chế xã hội chủ nghĩa chính là phản đề của một nền pháp trị chân chính, kinh tế thị trường với định hướng xã hội chủ nghĩa là phản đề của kinh tế thị trường nghiêm chỉnh, tòa án tối cao nhân dân chính là phản đề của một tòa án tối cao của dân, do dân và vì dân chân chính, quân đội nhân dân, công an nhân dân v.v… cũng đều theo quy luật tương tự.

Và cuối cùng, đạo đức cách mạng có nghĩa là hoàn toàn phi đạo đức, chỉ biết vâng lời đảng tuyệt đối. Một đội ngũ cán bộ trang bị bằng đạo đức cách mạng như thế, trong hàng ngũ một định chế như đảng CS truyền thống Đệ Tam Quốc Tế mới có khả năng khủng bố toàn năng và gieo rắc sự tàn ác vô giới hạn.

Nêu trên là những điều kiện nội tại. Còn đâu là những điều kiện ngoại tại?

Có 2 điều kiện ngoại tại quan trọng:

1. Sự cô lập cá nhân và bưng bít thông tin tuyệt đối

Lê Nin từng là người bị chế độ công an trị của Nga Sa Hoàng đàn áp và đọa đày lâu dài tại Tây Bá Lợi Á và trong các nhà tù. Tuy nhiên Ông ý thức được rằng, lý do ông vượt thoát, vươn lên và lật đổ các đối thủ, trong đó có Nga Sa Hoàng là vì các chế độ đàn áp đó chưa đủ tàn ác. Muốn tàn ác hơn một cấp nữa phải cô lập từng cá nhân những thành phần chống đối và không cho thông tin được trao truyền giữa những cá nhân. Từ đó, những đồ đệ của ông kể cả Hồ Chí Minh, đều được các trường đảng huấn luyện và dạy rằng, các cá nhân chống đối không đáng sợ bằng các tập thể chống đối và sự kiểm soát tuyệt đối thông tin là yếu tố tối quan trọng để tiêu diệt tận gốc rễ mọi đối lập.

Từ đó, trong các chế độ CS, không có quyền tự do lập hội và không có báo chí độc lập. Mục đích chính là thông tin và tư tưởng đối lập không thể được truyền bá hầu tạo ra đối kháng có tổ chức.

2. Gieo rắt sự sợ hãi tuyệt đối:

Gieo rắt sự sợ hãi tuyệt đối phải qua một định chế quyền lực khác làm công cụ cho đảng. Đó là công an. Đức Quốc Xã của Hitler cũng sử dụng tuyệt hảo công cụ này. Trong cả hai chế độ độc tài bật nhất nhân loại đương đại thì mật vụ KGB (tên gọi từ 1954) của Stalin hình như còn tàn ác hơn Gestapo của Hitler một bật. Đêm khuya, công an mật vụ gõ cửa một người dân thấp cổ bé miệng, trước sự kinh hoàng bất lực của vợ con, sau đó bị thủ tiêu là chuyện bình thường xảy ra cho gia đình các quốc gia bị CS cai trị như tại Liên Xô, Ba Lan, Đông Đức, Trong Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn. Thậm chí tại Liên Xô, những tướng lãnh cao cấp vẫn bị KGB gõ cửa dẫn đi và thủ tiêu không dấu vết, kể cả những tướng lãnh nổi tiếng anh hùng và toàn dân ngưỡng mộ trong cuộc chiến chống Đức Quốc Xã. 

Ngày hôm nay, Kim Chính Ân cũng thỉnh thoảng xử tử các tướng lãnh cao cấp mà chỉ qua những phiên xử lấp liếm qua loa. Công an CSVN không kém phần tàn ác và những trùm công an luôn dành được cho mình những chức vụ cao nhất trong đảng và nhà nước, lấn lướt cả tướng Võ Nguyên Giáp một thời vàng son.

Chỉ có quyền lực vô giới hạn và vô hình của công an, đứng trên và ngoài hiến pháp lẫn luật pháp, mới gieo rắt đủ sự sợ hãi tuyệt đối trong mọi giai tầng xã hội.

Khi nhận điện được các yếu tố đem lại khả năng tàn ác vô giới hạn, chúng ta mới hiểu rõ lý do đơn giản tại sao các đảng CS chiến thắng dễ dàng trong lịch sử đương đại.

Chúng ta có thể tưởng tượng sự ngơ ngác, đáng thương của của giới trí thức lãnh đạo các đảng phái quốc gia theo truyền thống Thiên Chúa Giáo tại Nga Sô (Kerensky), Đông Đức, Ba Lan, Ukraine… khi đối phó với các đảng CS và những lãnh đạo mà “đạo đức cách mạng” thật triệt để như Joseph Stalin. 

Không một lãnh tụ quốc gia nào tại Ba Lan có thể tưởng tượng nổi mức độ tàn ác không giới hạn của Stalin khi ra lệnh sát hại 22,000 sĩ quan Ba Lan, mặc dầu những người này trước đó được lệnh của chính phủ không kháng cự Hồng Quân Liên Xô. Toàn bộ 22,000 sĩ quan, tinh túy của quân đội Ba Lan bị lừa gạt và thảm sát lại rừng Katyn và tháng 4 năm 1940.

Chúng ta cũng có thể tưởng tượng sự ngơ ngác đáng thương của giới lãnh đạo các đảng phái quốc gia tại Đông Á từ Trung Quốc, Triều Tiên đến Việt Nam, tuy có nhiều người theo tây học nhưng vẫn thấm nhuần truyền thống đạo đức Khổng Mạnh như nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, trung, hiếu v.v.. khi phải đối phó với các đệ tử chân truyền của Lê Nin tại Đông Á như Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành và Hồ Chí Minh.

Tại Việt Nam, trong mặt trận Việt Minh, họ bị tiêu diệt hầu như toàn diện và cướp công lao và chính nghĩa trong công cuộc kháng Pháp. Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ cũng phải chịu số phận thảm thương tương tự.

Họ thua người CS không phải vì họ kém trí tuệ. Ngược lại trí tuệ của họ còn vượt xa người CS trên các bình diện quản trị đất nước, xây dựng cơ đồ lâu dài cho dân tộc. Nhưng khi 2 tổ chức đối diện với nhau, thì cả tổ chức lẫn những cá nhân của họ còn quá mang nặng truyền thống đạo đức của cả dân tộc. Họ không thể là đối thủ của một đảng CS gồm toàn những cá nhân mà khả năng tàn ác vượt ra ngoài sức tưởng tượng của họ và ra ngoài sức tưởng tượng của toàn nhân loại nữa.

Tuy nhiên, ngày hôm nay, các đảng CS có phải là những công cụ bách chiến bách thắng nữa hay không?

Câu trả lời rõ ràng là không.

Lý do là vì cuộc cách mạng kỹ thuật (technological revolution) từ các thập niên 1950, rồi gia tốc vào các thập niên 1970 và sau đó bùng nổ vào các thập niên 1990 với các kỹ thuật vi tính và nối ráp thành mạng lưới toàn cầu đã đem sự hiểu biết, thông tin chính xác và các tư tưởng dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên đến từng công dân trên quả địa cầu.

Liên Bang Xô Viết sụp đổ, kéo theo sự sụp đổ của toàn hệ thống xã hội chủ nghĩa, chỉ còn 5 quốc gia CS hiện hữu hôm nay: Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào và Việt Nam. Chỉ trừ Bắc Triều Tiên còn chuyên chế nguyên thủy theo mô hình Stalin, các quốc gia khác thật sự không còn CS mà chỉ là độc tài tư bản đỏ.

Cuộc cách mạng tin học và bước đi bất khả vãn hồi của tư tưởng dân chủ đánh trực diện vào các yếu tố nội tại và ngoại tại nêu trên, khiến các đảng CS mất đi khả năng tàn ác vô giới hạn. 

Một khi khả năng này bị mất, họ hiện nguyên hình là những tập thể có muôn ngàn khuyết điểm và đang thoái trào trước bước đi vững chãi của quan điểm dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.

Chẳng hạn hiện tượng công an giết người nêu trên tại Bình Định. Nếu xảy ra vào năm 1950. Khi chưa có các phương tiện như Iphone có thể thu băng nhanh chóng những gì xảy ra. Cũng chưa có Facebook hoặc mạng lưới internet toàn cầu. Thì không ai biết. Nạn nhân lìa đời trong sự đau khổ của gia đình. Công an CSVN muốn giết ai thì tùy tiện. Công An CSVN tại Bình Định cũng không cần nhọc tâm yêu cầu vợ của người chết phải lên đài đính chính rằng chồng mình không phải do công an giết. Mặc dầu dân chúng sẽ không ai tin rằng vợ của nạn nhân không bị ép buộc để bẻ cong sự thật, mong được yên thân.

Cuộc cách mạng tin học đã bẻ gãy một yếu tố then chốt của sự tàn ác vô giới hạn bằng cách xuyên phá sự bưng bít thông tin.

Người dân cũng không còn sợ hãi tuyệt đối và đã bắt giữ 2 sĩ quan công an, bắt phải quỳ lạy trước thi hài người quá cố.

Thêm vào đó, chính các cán bộ nồng cốt của đảng cũng bị cuộc cách mạng tin học tha hóa. Đạo đức cách mạng theo truyền thống Đệ tam Quốc Tế đã không còn hiện hữu trong hàng ngũ đảng CSVN nữa.

Và cuối cùng, cấu trúc đảng CSVN như là một công cụ đấu tranh tuyệt vời của Lê Nin rèn luyện bây giờ là một định chế quyền lực và quyền lợi, gồm những đại gia phè phỡn vung vít, chẳng bao lâu sẽ bị vứt vào thùng rác thôi tha của lịch sử.

Cũng năm mới, lại nghe TBT Nguyễn Phú Trọng kêu gào vô vọng các đảng viên chống suy thoái đạo đức, chống tự diễn biến v.v…

Bề mặt thì có vẻ như ông Trọng muốn ngăn chậm tham nhũng và cán bộ thoái hóa. Tuy nhiên, với bản tính bảo thủ cố hữu, nguyên nhân chính Ông kêu gào vô vọng có thể là ông vẫn còn hoang tưởng gầy dựng lại thời đại hoàng kim xa xưa khi đảng CSVN và những đảng CS khác còn hội đủ các yếu tố để phát huy sự tàn ác vô giới hạn và thống trị giang hồ không đối thủ.


Luận bàn về hai chữ văn hóa dưới thời cộng sản

Nguyễn Dư (Danlambao) - Từ ngày cộng sản cai quản trọn miền Nam, người ta thường thấy họ hay đề cao về hai chữ văn hóa. Ở Sài Gòn thì chắc nhiều người còn thấy họ treo bảng, chẳng hạn như: Nhà văn hóa thanh niên; phố văn hóa; phường văn hóa; ấp văn hóa... Sau này thì chúng ta còn nghe nào là văn hóa ứng xử; văn hóa từ chức; văn hóa lưu thông; văn hóa ẩm thực; rồi có cả văn hóa xấu hổ nữa... Quá nhiều "văn hóa", kể ra không hết. Nhưng cuối cùng thì nhìn lại trên khắp mọi nơi, trong mọi lãnh vực, nơi đâu người ta cũng cư xử giữa con người với nhau đều vô văn hóa.

Tôi có đọc ở đâu đó, thấy ông giám đốc bệnh viện bắt từ y tá cho đến các bác sĩ phải học cách ứng xử với bệnh nhân. Không biết họ học những bài học thuộc lòng đó rồi ứng xử cái gọi là có văn hóa với bệnh nhân được bao nhiêu lâu, trong bao nhiêu ngày!? Có khi sau đó len lén, không ai để ý thì họ sẽ trở về tình trạng "vô văn hóa" cũng nên.

Nói ra chuyện này để chê bai tất cả người Việt mình thì cũng như là quơ đũa cả nắm mà trong đó có luôn cả bản thân mình. Nhưng vấn đề cần đặt ra, vì đây là một loại "văn hóa xấu hổ" phải nói, để chúng ta thường xuyên nên nhắc nhở lẫn nhau. Nếu nói cái tốt không thôi thì không ai biết là mình xấu. Mà cái tốt cũng không nên khoe khang vì nó trơ trẽn lắm. Tình trạng "đảng ta" hiện tại là như thế: chỉ biết ca tụng ông Hồ, ca tụng "đảng ta" là đỉnh cao trí tuệ, là đạo đức, là văn minh... thì ai cũng biết đảng hiện thời ngu dốt và kêu căng đến thậm tệ như thế nào rồi.

Nên nhìn lại trên thực tế, đem so sánh giữa người mình với nhiều người ở nhiều quốc gia văn minh khác thì chúng ta đáng xấu hổ; không thể tự hào dân tộc như nhiều ông bà cán cộng hay lạc quan tếu tự hào về chế độ cộng sản do họ lãnh đạo. Phải kể, trong đó có người thuộc loại có học, trí thức như bà Tôn Nữ Thị Ninh. Cái lạc quan tếu của bà ta thật đáng khinh, tởm cho một loại người tiêu biểu là trí thức của thời xã hội chủ nghĩa!

Những nước như: Mỹ, Canada, Úc hay như các nước trong khối Châu Âu, nếu có dịp đi qua, chúng ta thấy, ngoài đường phố chỉ cần một vỏ kẹo thôi, họ cũng tìm thùng rác chứ không ai bỏ đại ra đường. Người Việt mình sống chung trong một xã hội như thế lâu ngày thành quen, làm khác người thì tự nhiên cảm thấy khó chịu. Người thúc đẩy người, "kiểm soát" lẫn nhau dẫn đến mọi người đều có ý thức trong một cộng đồng xã hội là ở chỗ đó. 

Chúng ta còn sẽ thấy có những nơi ở công viên, xa xa có những cột để thùng rác, trên có hình con chó và để sẵn bịch ni lông; nếu để ý, sẽ thấy nhiều người dẫn chó đi ngang, lấy bịch ni lông bỏ túi để khi chó của họ thải phân thì họ túm lại bỏ vào thùng. Một đất nước có kỷ cương, nề nếp, đa số người ta ý thức. Bởi lẽ khi mà nhà nước đặt cái tùng rác như thế thì mọi công dân đều phải hiểu rằng thùng rác không vô cớ đặt chơi, làm cảnh; nếu vi phạm có khi người khác làm lớn chuyện vì phạm luật thì sẽ bị phạt; hoặc có ai đó nhìn thấy, bị nhắc nhở, thì là một việc làm xấu hổ. Người ta tự ý thức, không phải mỗi việc đều mỗi học tập như trường hợp người trong bệnh viện xứ ta học văn hóa ứng xử như tôi vừa nêu, thì nó cũng giống như trong một lớp mẫu giáo! Cộng đồng xã hội trong một quốc gia cái gì cũng phải "học", cái gì cũng có luật, mà không một "đứa trẻ" nào chịu "hành". Thật là một xã hội đáng tội nghiệp!

Người ta đề cập nhiều về "văn hóa giao thông", nói thêm trong bài viết này thì cũng bằng thừa. Nhưng cái nguyên nhân cốt lõi cần phải nhận ra cho rõ rằng: chế độ cộng sản Việt Nam điều hành quốc gia quá tồi, nhiều năm những cái xấu xa tồn đọng cho nên bây giờ nó mới phát ra thành ghẻ lở, bất trị, khó mà chấp vá lại lành lặn. Mỗi ngày lâu dần thì chỉ càng trầm trọng thêm mà thôi. 

Giao thông bát nháo, tai nạn khủng khiếp xảy ra hàng năm, xem thống kê mà muốn... chóng mặt. Đương nhiên nó gồm nhiều nguyên nhân mà khâu nào cũng quan trọng cả. Người ta kêu gọi mọi người, nào là phải ý thức; hạ tầng cơ sở giao thông phải tốt; rồi luật giao thông phải nghiêm... Nhưng người ta quên một điều rằng những năm gần đây các tỉnh xa xôi, người dân đói nghèo, tập trung nhiều về thành phố kiếm sống cho nên sinh ra nhiều tệ nạn; nạnh người nào người nấy "chạy đua" để sống còn trong một xã hội bon chen thì ai sẽ là người ý thức về luật lệ; rồi ai sẽ nhường cho ai. Ý tôi muốn nói, còn một nguyên nhân nữa mà không ai đề cập là cách điều hành quốc gia quá yếu kém về mật độ dân số cộng với cái đói nghèo tập trung về một nơi làm góp phần cho xã hội khó kiểm soát và giao thông thêm bát nháo. Trong một cộng đồng, không thế cứ kêu gọi mọi người ý thức khơi khơi rồi ai cũng sẽ chấp hành như ý được đâu.

Xem một đoạn phim trên YouTube, thấy cảnh sát giao thông chụp hình chạy quá tốc độ, người tài xế xe xuống còn kiếm chuyện, sinh sự, không chịu đóng phạt. Thật sự có cần phải cãi cọ, hành xử rùm beng giữa người với người ở nơi công cộng như thế không!? Người ta chỉ cần đặt Camera ở một góc độ nào đó ghi hình; một thời gian sau chừng mười ngày hoặc nửa tháng gởi bằng chứng chạy quá tốc độ, ngày, giờ đến chủ xe và giá tiền đóng phạt phải trả thì hết chối cãi. Cảnh sát giao thông cũng khó lòng mà ăn hối lộ. Làm như thế thì tránh được tình trạng cãi vã mà được thêm cái ưu điểm nữa là làm tất cả chủ các phương tiện lưu thông phải e dè lo sợ, giữ mình, giữ đúng luật định vì không biết lúc nào, khi nào, ở đâu mình bị Camera thu hình, theo dõi.

Còn nói về "văn hóa từ chức" thì nghe các ông bà cán cộng cũng kêu gọi khơi khơi quá nhiều rồi, xong chuyện thì cũng "vũ như cẩn" vì nạn hối lộ, chạy chức, chạy quyền, mua chuộc để được ngồi vào chỗ béo bở thì ai sẽ là người từ chức? Sống trên một đất nước mà cấm dân mở miệng cộng với một hệ thống lãnh đạo không ra gì như thế thì có ai còn tự biết để mà xấu hổ khi họ làm bậy mà từ chức. Có khi giấu giếm được chừng nào hay chừng đó; chờ có ai khui chuyện ra như trường hợp của Vũ Huy Hoàng thì mọi việc đã xong. Chỉ còn có cách là... kêu trời! Những trường hợp tương tự như Vũ Huy Hoàng trên khắp đất nước này không phải là ít.

Còn một thứ văn hóa nữa mà tôi quên, chưa đề cập: đó là "văn hóa đồi trụy". Nếu theo định nghĩa như của Wiktionary tiếng Việt về hai chữ đồi trụy là: "đi ra ngoài khuôn khổ những gì được cho là đúng, ngoan, tốt, không được xã hội chấp nhận. Khác thường, không được truyền thống văn hóa chấp nhận". Thế thì đúng y chang cái tình trạng "văn hóa đồi trụy" trên khắp mọi miền đất nước này, nó ăn sâu vào từng người Việt ta hiện nay dưới thời đảng cộng sản cai trị, khó mà gột rửa được nữa rồi.


Việt Nam đã "hết cửa" rồi

Trần Nhật Phong (Danlambao) - Một vài bạn trẻ ở Sài Gòn lại inbox cho tôi, nói rằng kể từ ngày có mạng xã hội, họ được tiếp cận khá nhiều thông tin, và trở nên hoang mang trước hoàn cảnh hiện nay của Việt Nam, từ chuyện chính quyền CSVN nhu nhược với chủ quyền biển đảo cho đến sự phát triển kinh tế èo uột, khác hẳn với những gì họ được học hỏi từ mái trường xã hội chủ nghĩa, câu hỏi của những người bạn trẻ là Việt Nam sẽ đi về đâu trước nhũng vấn nạn xã hội, công quyền không thể giải quyết.

Tôi không phải là một kinh tế gia, có thể giải đáp được thắc mắc của các bạn, tuy nhiên tôi rất mừng là các bạn đã bắt đầu biết hoang mang, tức là các bạn đã nhìn ra được sự “bất ổn” trong hệ thống tư duy của đảng cộng sản, ở đây tôi chỉ nói với các bạn trên quan điểm của một người sống qua nhiều quốc gia, đi nhiều nơi, và từ những ghi nhận trong cuộc sống, chia sẻ lại với các bạn góc nhìn của tôi mà thôi.

Tôi sinh hoạt lâu năm với các anh chị em trong giới nghệ sĩ, đặc biệt là những nghệ sĩ trình diễn văn hóa cổ truyền như Cải Lương, Hồ Quảng, trong số này có một nam nghệ sĩ là đàn em của bà xã tôi, chuyên môn thủ "vai ác" trong các tuồng cải lương từ xã hội cho đến tuồng cổ.

Có một lần ngồi ăn nhậu với nhau, tôi hỏi anh rằng, sao chuyên môn chọn những "vai phản diện" mà không tranh thủ những vai chánh, anh cười đáp "Anh biết rồi, trong ngành của mình hiện nay, có 2 ông thần đã ôm trọn vai chánh trên hàng ngàn cuốn video là Vũ Linh và Kim Tử Long, nếu em chọn vai chánh đó nữa thì cạnh tranh… mệt lắm, còn đóng vai “kép nhì” thì làm sao khán giả nhớ đến em là ai? Trong một vở tuồng, khán giả chỉ luôn nhớ đến ông kép chánh và ông kép ác thôi, nên thay vì chọn vai chánh để cạnh tranh với 2 ông thần kia, em chọn vai “phản diện” cho chắc ăn". 

Lúc đó tôi khá ngỡ ngàng, nhưng rồi hiểu ngay, đây chính là nguyên tắc mà ngạn ngữ Trung Hoa đã từng có “tri kỷ tri bỉ, bách chiến bách thắng”, biết rõ bản thân của mình, biết rõ sở trường của mình, biết rõ đối phương thì sẽ thành công.

Tôi kể câu chuyện này cho các bạn nghe, là muốn nói đến Việt Nam, đất nước có truyền thống văn hóa “lúa nước” kể từ ngày lập quốc đến nay, so với Nhật Bản, Hàn Quốc hay Đài Loan, rõ ràng về địa lý Việt Nam hơn hẳn những quốc gia hay vùng lãnh thổ này, một bên là biển, một bên là rừng và cao nguyên bao la bát ngát, có thể nói lá một thế mạnh và sở trường về nông, hải sản.

Theo các bản báo cáo của Liên Hiệp Quốc, kể từ cuối thập niên 90 (bắt đầu từ 1999) đến nay, hầu như năm nào cơ quan này cũng báo động về tình trạng thiếu thực phẩm trên thế giới, nhất là đối với những quốc gia đông dân như Ấn Độ, Trung Quốc thì nạn thiếu thực phẩm càng trầm trọng, và năm nào họ cũng nhập cảng hàng trăm tỷ Mỹ kim các mặt hàng nông sản và hải sản, để cung ứng cho nhu cầu của dân chúng. 

Nếu là một cơ chế lãnh đạo quản lý đất nước tốt, có tầm nhìn và hiểu rõ đất nước mình có lợi thế gì, thì tôi nói với các bạn Việt Nam hôm nay đã trở thành một cường quốc về kinh tế dựa trên nông, hải sản xuất cảng, nhưng đáng tiếc, Việt Nam hôm nay đã sắp sửa thua cả Lào và Cam Bốt chỉ vì những kẻ cai trị “ngu dốt, ích kỷ và tham lam”. 

“Ngu dốt” là không hiểu rõ đất nước mình có thế mạnh gì? sở trường gì? Chỉ nhìn thấy Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore hay Nhật Bản giàu có nhờ công nghiệp thì vội vã chạy theo và “đòi” biến Việt Nam thành quốc gia công nghiệp. Các quốc gia và vùng lãnh thổ trên chỉ là những đảo quốc, hoặc hàng năm phải đương đầu với động đất, sóng thần, nên họ không còn lựa chọn nào khác là chọn công nghiệp để phát triển, ngay cả Nhật Bản còn phải tạo ra những đảo nhân tạo để trồng lúa, thì các bạn đủ hiểu thực phẩm chính là nguồn gốc cho sự an toàn đời sống của người dân, và ở những nơi này, nếu các bạn có dịp đi qua sẽ thấy rằng giá cả thức ăn luôn mắc mỏ hơn những thứ khác. 

Thay vì dùng nguồn vốn ODA hay FDI để phát triển hạ tầng cơ sở cho nông nghiệp, thay vì “thua lỗ ngàn tỷ” cho các dự án thép, Boxite, ngân hàng, tốn cả ngàn tỷ cho những tượng đài vô bổ, số tiền đó hàng năm đầu tư vào máy móc hiện đại cho ngành nông sản và hải sản của Việt Nam, giúp nông dân và ngư dân có phương tiện thay cho sức người, sức trâu, khai thác gổ và trồng thêm rừng, thì có phải Việt Nam ít nhất đã trở thành một quốc gia cung cấp thực phẩm trong khu vực quan trọng, và hôm nay Việt Nam đâu có bị tan hoang vì phá rừng, vì ô nhiễm môi sinh, vì nước sông ở đồng bằng sông Cữu Long đâu có tình trạng bị “ngập mặn”. Cái “ngu dốt” của những kẻ cầm quyền chính là điểm này.

“Tham lam” là vì những kẻ mang thẻ đảng từ trung ương đến địa phương, nếu phát triển đúng hướng thì làm sao họ có tiền sắm xe hiệu cho bản thân và gia đình, làm sao có đất đai bán “quyền sử dụng” cho “nhà đầu tư”, và biến tài sản của dân tộc thành tài sản riêng của từng đảng viên. Việt Nam hiện nay nằm trong tình trạng “cha chung không ai khóc”, mỗi một kẻ lên nhiệm đều vơ vét cho đủ “sở hụi” trước khi “thuyên chuyển” qua nơi khác, có tên đảng viên nào chịu nhận trách nhiệm đâu, từ bộ công thương, bộ công an, bộ quốc phòng cho đến cái gọi là mặt trận tổ quốc, cứ lấy đất đai xây resort, xây sân goft xây nhà máy thép và xây… tượng đài để dục khoét, thu tiền bỏ túi riêng, “ai chết mặc bay”, tao thu tiền bỏ túi, đây chính là hiện trạng của Việt Nam, cai trị đất nước chỉ là những kẻ “tham lam”. 

“Ích kỷ” là biết bản thân ngu dốt, không có khả năng quản lý và lãnh đạo đất nước, nhưng vẫn bám vào cái “hiến pháp thổ tả” để độc quyền cai trị đất nước, độc quyền dành những món lợi cho gia đình của đảng viên, còn mọi thứ nợ công, nghèo đói thì đạp cho… dân đen lãnh. Chỉ vì “ích kỷ” cho nên Việt Nam hôm nay, những người có khả năng đều bỏ chạy ra khỏi đất nước, khi họ không có cơ hội đóng góp trong các vị trí lãnh đạo chỉ vì họ không có thẻ đảng, thì họ đem cái học và khả năng của họ đóng góp cho quốc gia khác, để bản thân và gia đình của họ được thăng tiến, được hãnh phúc vì họ đóng góp đúng khả năng của họ và họ được quyền hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp hơn. 

Nếu các bạn hỏi tôi với hoàn cảnh Việt Nam hiện nay, do độc đảng nên “quota” xuất cảng bị hạn chế, ô nhiễm môi trường khiến cho các mặc hàng nông, hải sản bị trả về, dệt may cạnh tranh không nổi với Indonesia, Miến Điện và Trung Quốc, từ nam chí bắc môi trường bị ô nhiễm nặng nề ảnh hưởng đến sức khỏe của người dân vì rừng bị tàn phá, vì biển bị nhiễm kim loại vì nước sông bị “ngập mạn”, thì chừng nào Việt Nam mới khắc phục được tình trạng này, tôi có thể nói với các bạn rằng, ngay cả bây giờ cộng sản sụp đổ, thì cứu vãn lại môi trường của Việt Nam, cũng phải mất từ 70 năm đến cả trăm năm chứ không phải chỉ vài năm là có thể làm được. 

Ngay cả nơi tôi đang sinh sống là tiểu bang California, từ thập niên 70, chính phủ tiểu bang đã dự đoán mức ô nhiễm sẽ tăng cao với mực độ dân số ngày càng tăng và xe cộ nhiều, đã ra nhiều đạo luật và chính sách để gìn giữ môi trường, mà đến hôm nay so với Việt Nam đương nhiên chúng tôi sống trong bầu không khí sạch sẽ hơn, nhưng nếu so với Hawaii hay một số tiểu bang nông nghiệp khác, thì chỉ số ô nhiễm của California vẫn cao hơn, chúng tôi mất hơn 40 năm mà chỉ giữ được vậy, huống hồ chi Việt Nam chính sách bảo vệ môi trường không có, không rõ ràng, thiếu dụng cụ, thiết bị bảo vệ môi trường, thiếu cả “người lãnh đạo có tầm nhìn” thì các bạn nghĩ Việt Nam sẽ mất bao nhiêu năm để phục hồi? 

Đừng để những kẻ cầm quyền “bịp bợm” các bạn về những ngôn ngữ tô hồng, “nổ” và “lấp liếm” nữa, cứu được các bạn và gia đình của các bạn, chỉ có bản thân các bạn thôi, còn nếu không đủ khả năng, bản lãnh để đứng lên thay đổi xã hội nơi các bạn ở, thì cách tốt nhất là tìm đường… chạy, nghèo chạy theo kiểu nhà nghèo, có tiền chạy theo kiểu có tiền, vì với cơ chế lãnh đạo hiện nay, Việt Nam đã không còn lối thoát nào khác, chỉ cho người dân có bầu không khí trong sạch và ăn no thôi cũng chưa được, đừng nói chi đến cái gọi là “cường quốc công nghiệp”, suy nghĩ gẩm cho thật kỷ rồi quyết định cho chính bản thân các bạn nhé, chúc các bạn một năm mới “rung chuông” ăn tết một cách “hạnh phúc với đảng và nhà nước” nhé.



Con rồng vàng ở Hải Phòng biến mất

Cánh Cò, viết từ Việt Nam 
Theo RFA-2017-01-08  
Con rồng trang trí Tết trên đường Lê Hồng Phong, thành phố Hải Phòng.
 Con rồng trang trí Tết trên đường Lê Hồng Phong, thành phố Hải Phòng. Courtesy dantri.vn
Con rồng vàng “rực rỡ” Hải Phòng cuối cùng thì cũng bị cư dân mạng khai tử và kết quả là nó trở về với tính cách huyền thoại của nó: Biến mất
Nhưng trước khi tự biến mất vào không gian vô tận con rồng “tạp giống” này là một câu chuyện hay ho nói về quyền lực và quần chúng. Nó nằm chễm chuệ tại một con đường đẹp nhất Hải Phòng bởi sự cho phép của quyền lực.
Quyền lực từ thể chế Đảng, âm ỉ và luôn có xu hướng phò “phong kiến” tuy âm thầm nhưng chưa bao giờ vắng bóng trong mọi sinh hoạt của người cộng sản. Phong kiến thờ rồng, lấy kiểu dáng của nó làm chủ đạo. Vua luôn mặc áo màu vàng vì đó là màu của rồng theo hình ảnh mà dân gian tạo ra từ hàng ngàn năm trước.
Con rồng vàng đất cảng không ra ngoài ước vọng âm thầm của lãnh đạo Hải Phòng khi tự cho phép mình một ảo vọng về “cửu trùng” ngay trong triều đại mà cộng sản chỉ tôn sùng màu đỏ.

Rồng tự biến...

Giải pháp đơn giản đến ngạc nhiên, giống như một cán bộ cộm cán nào đó phát ngôn không phù hợp thì sự im lặng của ông ta sẽ là câu trả lời cho công luận hay nhất. Và ở Việt Nam người ta chấp nhận sự im lặng ấy như một cách tự nhận lỗi chứ không phải là hành vi xem thường công luận đến mức chẳng cần trả lời cho phát ngôn hay hành động sai trái của mình.
Con rồng Hải Phòng là sản phẩm của một sự kiêu ngạo lên tới tận mây xanh. Kiêu ngạo trong hành xử và kiêu ngạo trong chuẩn mực nhận thức thẩm mỹ của bộ phận quan viên có tâm thức nông dân chưa bao giờ rời xa mảnh ruộng con con của nhà mình.
Rồng không ai thấy nhưng cái thấy trong tiềm thức người dân Việt Nam và Trung Quốc là mạnh mẽ, có khả năng bay lượn như thần vật, có thể phun lửa, đạp mây lướt gió và từ những đặc tính ấy nó trở thành biểu tượng của vua chúa chứ không phải cho quan viên.
Không ai ngạc nhiên khi motif rồng đã vào nhà rất nhiều lãnh đạo về hưu của Việt Nam. Nông Đức Mạnh là một thí dụ đầy tai tiếng cũng như Trần Đức Lương dùng voi phục để bày tỏ “chí khí” của mình.
Những ao ước âm thầm ấy tạo tâm lý khấu đầu trước thiên triều và người dân Việt Nam tuy “vô tình” hết mực vẫn không thể chấp nhận những cuộc đi triều kiến trong thời đại Internet làm bá chủ. Trước “sân rồng” Bắc Kinh, những cái đầu rồng Việt Nam be bé, lai tạp, dị hình không biết sẽ làm gì cho con rồng phương Bắc chấp nhận nó như một chú rồng hoang có quá nhiều khuyết tật.
Tâm lý của những chú rồng con là dựa dẫm vào rồng cha để tránh bão tại địa phương mình. Rồng phía Bắc là chỗ dựa vững chắc nếu dân chúng có biến động, và vì vậy xuân thu nhị kỳ, rồng phương Nam phải bay về nhận giáo huấn của cha mặc cho dân tình có lồng lộn trong sự bực tức hay căm phẫn.
Con rồng vàng Hải Phòng suy cho cùng chỉ là sản phẩm dị hình của một thể chế hợm hĩnh. Nó không những điển hình cho sự dốt nát về tính thẩm mỹ mà còn phần nào chứng minh tính cách của hệ thống cầm quyền: thờ phụng thứ lý luận tạp nham dưới nhãn mác con rồng Xã hội chủ nghĩa.
Con rồng là một linh vật không có thật, nó khiến người dân tin vào sức mạnh của tạo hóa.
Xã hội chủ nghĩa cũng không có thật nhưng nó như cái khiên để đảng Cộng sản che chắn những cục đá nhân dân khi giận dữ ném vào hệ thống.
Con rồng Hải Phòng đã bị ném đá và sụp đổ. Cái khiên xã hội chủ nghĩa còn vững tới bao giờ?
Cánh Cò, Việt Nam 08/01/2017
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Xóm phao giữa sông Hồng

Phóng viên RFA tại Hà Nội 2017-01-08
No automatic alt text available.
Ngay tại thủ đô Hà Nội, lâu nay xuất hiện một xóm dân giữa sông Hồng. Cư dân của xóm này từ đâu lưu lạc đến và họ sinh sống ra sao?

Những cư dân không giấy tờ

‘Bãi giữa sông Hồng’ trước đây là làng Trung Hà nhưng do một trận lũ lớn năm 1971, người dân làng này chuyển vào bờ sinh sống. Vùng đất này nay thuộc phường Ngọc Thuỵ, quận Long Biên, thành phố Hà Nội.
Hiện nay tại bãi giữa sông Hồng có 26 hộ dân sinh sống đến từ nhiều vùng khác nhau và không ai có hộ khẩu nơi đây cả.
Hầu hết người dân trong xóm đều sống trên các “ngôi nhà” phao dập dềnh theo con nước.
Trước đây, do không có giấy tờ tùy thân, trẻ em chỉ được học tới lớp 5 tại một “lớp học tình thương” do sinh viên các trường đại họa xuống dạy.
Ông Nguyễn Đăng Được, người đầu tiên về tạo lập khu xóm trên bãi này cách đây 28 năm cho biết:
“Lên lớp 5, buộc các cháu phải có giấy tờ, có khai sinh mới vào được. Nên tôi chỉ xin bổ sung xóa nạn mù chữ cho các cháu từ lớp 1 thôi. Còn cấp 2 là phải bỏ học”
Được biết hiện nay, phía chính quyền đã hỗ trợ làm giấy khai sinh, chứng minh nhân dân cho các trẻ em nơi đây nên nhiều em được học tiếp lên cấp trung học.
Tuy nhiên, hầu hết người lớn trong xóm đều không có giấy tờ tuỳ thân căn bản - đồng nghĩa với việc họ không được hưởng các quyền công dân.

Đùm bọc nhau mà sống

Trong xóm này, duy chỉ có ông Được có đất thuê để trồng trọt, còn lại những người khác đều làm nghề buôn bán, làm mướn, hoặc lượm ve chai ở trên bờ. Ông Được cho biết:
“Một vài người có điều kiện thì đi bán nước bán nôi trên bờ. Già thì ở nhà trông cháu rồi tối khuya đi lượm đồng nát tới 2, 3 giờ sáng. Thanh niên khỏe khỏe thì đi làm mướn trên chợ người. Công việc bấp bênh thất thường”.
Người phụ nữ bế cháu: “Cô đi lượm đồng nát nhưng giờ nghỉ ngơi thôi con ạ. Thu nhập khoảng 50 một ngày.”
Trước đây, người dân trong xóm không có điện và nước sạch để sử dụng. Khoảng 2 năm nay, các tổ chức, cá nhân thiện nguyện tặng những tấm pin năng lượng mặt trời đặt trên mái nhà nên họ có điện sử dụng, còn nước sinh hoạt được bơm từ các giếng khoan lên, đổ vào các thùng lọc nước do sinh viên trường y giúp đỡ kinh phí và công sức.

Biết đi đâu ngày mai?

Vì không có giấy tờ tùy thân, người dân bãi giữa hoàn toàn không được hưởng các dịch vụ y tế cũng như không có bảo hiểm y tế. Khi có bệnh thì phải bỏ tiền túi ra chữa bệnh.
Theo chia sẻ của ông Được, mỗi hộ gia đình trên bãi hàng tháng góp 20 ngàn đồng vào một quỹ để giúp trẻ em học tập, mua thuốc chữa bệnh cho người đau ốm, và hỗ trợ các cặp vợ chồng tổ chức hôn lễ đơn giản.
Mới đây, Hiệp hội Vận tải Hà Nội đưa ra đề xuất xây dựng bãi đỗ xe trên bãi giữa sông Hồng để phục vụ khách du lịch thăm quan cầu Long Biên khi cây cầu này ngưng lưu thông xe.
Được biết từ nhiều năm nay, nhiều dự án đã được đề ra tại vùng bãi này nhưng vẫn treo lơ lửng đó chưa được triển khai.
Ông Được cho rằng dự án bãi đỗ xe như vừa nói có thể không động đến phần đất xóm ông. Tuy nhiên, điều mà toàn bộ người dân ở đây lo ngại là nếu có dự án tiến hành lấy đất của họ thì họ sẽ không còn chốn dung thân.
Người dân nơi đây cho biết phía chính quyền chưa bao giờ có ý định tái định cư cho họ ở một nơi đàng hoàng, tử tế.
Ông Được nói về điều này: “Mình ở khu vực địa bàn người ta thì người ta chỉ quản lý con người, quản lý nhân khẩu. Miễn anh đừng phạm luật là được. Sau này có dự án thì có thể đuổi anh đi.”
No automatic alt text available.

Rồng quái thú, các công trình bạc tỷ lãng phí đến quy hoạch nát bét

Song Chi 
Theo RFA-2017-01-09  
Đường phố Sài Gòn trang trí đón Xuân hôm 21/1/2016.
  Đường phố Sài Gòn trang trí đón Xuân hôm 21/1/2016.  AFP photo
Sự việc lãnh đạo thành phố Hải Phòng phải lên báo thanh minh thanh nga về vụ “con rồng” mà dư luận đang chê ỏm tỏi kia là có lâu rồi và không phải 60 tỷ như dư luận đồn đãi (“Phó Chủ tịch TP Hải Phòng nói gì về 'con rồng 60 tỷ'?”, VietnamNet); sau đó thì thành phố Hải Phòng phải cho tháo dỡ con quái thú không biết gọi là con gì này (“Hải Phòng tháo dỡ 2 con rồng lạ ở phố trung tâm”, VNExpress, “Hải Phòng quyết tháo dỡ 'con rồng 60 tỷ', VietnamNet, “Hải Phòng yêu cầu tháo dỡ rồng vàng đầu... Pikachu gây tranh cãi”, Dân Trí), chỉ là một trong những ví dụ rất nhỏ cho thấy hiệu quả, dù ít ỏi, của mạng xã hội và “năng lực” phá hoại của các ông lãnh đạo từ thấp đến cao ở VN.
Mới trước đó không bao lâu, cũng lại Hải Phòng, đã phải tháo dỡ công trình nhạc nước 200 tỷ đồng chỉ sau vỏn vẹn 2 năm tồn tại, cũng là nhờ dư luận, người dân bất bình lên tiếng, và nếu tiếp tục tồn tại thì theo bài báo “mỗi năm chi phí cho hoạt động và bảo dưỡng công trình nhạc nước cũng mất khoảng 200 -300 triệu đồng” (“Hải Phòng: Phá dỡ công trình nhạc nước trăm tỷ đầy tai tiếng”, Dân Việt).
Và không chỉ riêng Hải Phòng, ở bất cứ nơi đâu trên đất nước này cũng có thể nhìn thấy những “công trình”ngốn hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn tỷ VNĐ trong mọi lĩnh vực, nhưng bị dư luận chê bai tơi tả và sau đó hoặc phải sửa chữa, hoặc làm lại, hoặc bỏ hoang phế, đã tốn càng thêm tốn kém, và cực kỳ lãng phí.
Ở đây chỉ nói riêng trong lĩnh vực quy hoạch, trang trí, hoặc những công trình kiến trúc, tượng đài… tại các thành phố từ Nam ra Bắc. Trở lại con quái thú lai giữa rồng, lươn, giun, chó và kể cả Pikachu kia dù không đến 60 tỷ, nhưng theo ông Phó Chủ tịch TP.Hải Phòng trong bài báo “Phó Chủ tịch TP Hải Phòng nói gì về 'con rồng 60 tỷ'?”đã nêu, vẫn có con số “60 tỷ đồng để trang trí ánh sáng, làm đẹp TP phục vụ nhân dân vui đón tết”.
Đã nghèo còn xài sang
Năm nào cũng vậy, cứ Tết đến là từ Hà Nội, Sài Gòn, Hải Phòng cho tới hơn 60 tỉnh thành khác đều đua nhau chi tiền ra trang trí. Và số tiền không phải là ít. Nhưng có đẹp không? Ít khi có những “công trình” gọi là đẹp, đa phần là xấu hoặc rẻ tiền hoặc không xứng với đồng tiền bỏ ra. Ngay Sài Gòn, một thành phố mà các công trình trang trí công cộng tạm được nhất, năm nay các đường phố cũng hết sức lòe loẹt, màu sắc y như phố Tàu ở tỉnh lẻ, và chắc chắn là cũng tốn ối tiền!
Tự nhiên có những so sánh, dù biết rằng Việt Nam mình bây giở chả nên so sánh với bất cứ quốc gia nào (trừ vài nước đang/đã từng do đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo như Trung Cộng, Cu Ba, Bắc Hàn, Lào, Campuchia hay vài quốc gia còn lạc hậu ở…châu Phi).
Các nước ở Bắc Mỹ, châu Âu hay Úc những công trình kiến trúc, trang trí đường phố rất đẹp, đặc biệt là vào mùa Giáng Sinh, Năm Mới. Các nước này họ bỏ tiền ra một phần là để cho dân được vui chơi mùa Giáng Sinh, Năm Mới (chưa nói một số là những “công trình” tư nhân do các cửa hàng, trung tâm mua sắm tự trang trí để hút khách), mặt khác, khi họ làm như vậy thì họ cũng thu hút khách du lịch đến mùa này luôn, mà du lịch là một trong những ngành hái ra tiền.
Cứ nhìn lượng du khách ở các thành phố London, Paris, Vienna, Rome, New York, Sidney, Tokyo…vốn đã động càng đổ về đông hơn vào mùa Giáng Sinh, Năm Mới, một phần cũng vì những thành phố này trang hoàng quá đẹp, là biết. Mỗi năm những thành phố trên và những thành phố khác nữa như Dubai, Istanbul, Bangkok…thu về không biết bao nhiêu tiền nhở du lịch.
Thôi thì Mỹ, Úc, Canada, Anh, Pháp... người ta giàu, người ta chơi sang cũng được đi. Nhưng có những quốc gia cũng rất giàu mà lại rất tiết kiệm. Ví dụ như Na Uy nơi tôi đang định cư chẳng hạn.
Na Uy nước nhỏ nhưng giàu, chỉ có hơn 5 triệu dân mà trời cho có dầu, có cá hồi, có không khí sạch nước sạch chuẩn bị xuất khẩu sang Tàu nữa, ai thấy Na Uy hay bỏ tiền cứu trợ quốc tế, chỗ nào cũng có mặt mà hễ cho là cho “khủng”, cứ tưởng Na Uy rộng rãi lắm, ai ngờ chính phủ của họ “keo” kinh khủng!
Tôi sống ở Oslo 4 mùa Giáng Sinh, Tết Dương Lịch rồi mà mùa nào cũng thấy ở Oslo Central Station thì cứ chưng một cây thông trang trí cực kỳ đơn giản, rồi cứ lôi mấy cái chuông màu trắng, mấy cái dây xanh đỏ, đèn thì phần lớn chỉ có một màu, trang trí các đường phố lớn, xấu quắc, thua xa các thành phố vừa kể trên Paris, London, Vienna…càng không bì kịp với Sidney, New York, Tokyo, Toronto…Mà cả hàng chục năm rồi họ cứ trang trí y như vậy thôi! Họ có sợ ai nói họ "keo" đâu? Họ cũng chẳng tính chuyện “vẽ” ra để “ăn”. Ngược lại, nếu bây giở họ lại đổi tính, làm cho xôm tụ lên thì nhiều khi dân chúng lại chửi cho ấy chứ!
Trong khi đó, nước mình thì nghèo, dân mình đa số còn đói vàng cả mắt, năm qua thiên tai nhân họa quá nhiều, xem cái gì tiết kiệm được thì tiết kiệm, cái gì đồ cũ còn đẹp còn xài được lôi ra mà xài, cái gì liệu có thật cần thiết thì hãy chi, để dành tiền đó mua gạo, xây cầu, mua thuốc, xây bệnh viện…giúp dân. Chưa cần phải nói đến chuyện giúp nước khác đâu, kệ, cứ mang tiếng là một trong những nước không tử tế nhất nhưng nếu biết lo cho dân thì quốc tế cũng chả ai nói, các nước người ta chỉ chửi khi mình chỉ biết vác mặt đi xin, không giúp ai cái gì bao giờ nhưng lại xài hoang phí!
tuoitre.vn-400.jpg
Con rồng trang trí Tết trên đường Lê Hồng Phong, thành phố Hải Phòng gây sóng trên mạng xã hội. Courtesy of tuoitre.vn
Có vẽ ra làm thì mới có ăn mà, kể cả những tỉnh đang xin gạo cứu đói cũng không chịu thua. Tết nhất chỉ là một dịp để ăn. Tượng đài ông Hồ rồi xây cơ quan hành chính của tỉnh là những cái cớ khác, chẳng hạn. Tỉnh nào cũng đua nhau xây tượng đài nghìn tỷ, dân đói không đủ gạo cho vào bụng như Sơn La cũng đòi xây “tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh với đồng bào các dân tộc Tây Bắc cùng quảng trường trung tâm thành phố" (“Sơn La chi 1.400 tỷ đồng xây quảng trường và tượng đài Hồ Chí Minh”, VNExpress).
Rồi tỉnh nào cũng có trụ sở cơ quan hành chính nguy nga tráng lệ, các ông ngồi trong nhà mát lộng lẫy, ghế bành nệm êm, máy điều hòa mát rượi ngó càng thêm xa cách với dân, còn dân đen nghèo khó bước chân vào những trụ sở hoành tráng như vậy càng thêm rụt rè, ngần ngại, riết rồi có việc gì cũng chả dám đến nữa.
Còn ở Đà Nẵng một trung tâm hành chính 2000 tỷ VNĐ, mới sử dụng được 2 năm đã phải tính đến chuyện di dời, xây cái mới vì “ở vị trí không phù hợp, ảnh hưởng đến giao thông trong giờ cao điểm, hệ thống thông gió không được đảm bảo, thiếu không khí, thiếu oxy ảnh hưởng đến sức khỏe của cán bộ, công chức”-những điều mà lẽ ra họ phải tính toán trước khi bắt tay xây dựng! ("Đà Nẵng sẽ chuyển các sở, ngành khỏi trung tâm hành chính 2000 tỷ", VNExpress)
Ngược lại, lắm quốc gia giàu có mà trụ sở cơ quan hành chính cực kỳ giản dị, cũng chả bao giờ xây quá nhiều tượng đài tốn kém khắp nơi cho một nhân vật như vậy!
Nói thật, “ăn” thì cũng vừa vừa thôi, ăn không từ một thứ gì của dân, ăn như vậy hết sạch cả đức của con cháu, các ông ạ!
Còn nói đến những công trình kiến trúc, trang trí công cộng thì khối chuyện để nói. Post lên đây đường link các nước khác họ làm những cái băng ghế công cộng, như một ví dụ nhỏ (https://www.facebook.com/pg/arteide.org/photos/?tab=album&album_id=12398...)
Các ông lãnh đạo Hải Phòng, Hà Nội, Sài Gòn...và toàn bộ lãnh đạo nhà nước VN làm ơn chịu khó nhìn sang nước người ta xem họ trang trí phố thị của họ, chỉ là những băng ghế thôi mà vô cùng sáng tạo, tuyệt đẹp, tiện lợi, và chắc chắn là rẻ hơn những "công trình" kiểu như rồng lộn ở Hải Phòng hay phố xá lòe loẹt rẻ tiền ở Hà Nội, Sài Gòn...và vô số "công trình" khác nữa từ trước tới nay!
Không biết thì học, thì bắt chước! Nếu các ông làm đẹp thì dù có đắt một chút, có vẽ ra ăn một chút dân cũng bấm bụng chấp nhận, đằng này toàn đồ mã, xài một mùa rồi vứt, vừa xấu vừa đắt, dân nào mà không chửi kia chứ!
Cuối cùng là quy hoạch tổng thể của một thành phố. Mấy ngày này lãnh đạo Hà Nội đang than thở về tình trạng quy hoạch ở Hà Nội bị băm nát. (Bài “Quy hoạch Hà Nội nhìn từ trên cao”, VNExpress). Mà có riêng gì Hà Nội. Sài Gòn, Vũng Tàu, Nha Trang, Đà Lạt, Sa Pa…từ Nam ra Bắc có nơi nào mà quy hoạch chẳng nát bét, kiến trúc lộn xộn như cái nồi lẩu thập cẩm, không thể sửa chữa nổi? Và cùng với cái sự nát bét, lộn xộn ấy là bụi bặm, khói, xăng dầu, ô nhiễm ngày càng nặng nề?
Quả thật là “thành tích phá hoại” trong suốt hơn 7 thập kỷ độc quyền lãnh đạo của nhà nước cộng sản VN kể sao cho xiết!
Tại sao lại có những tình trạng như vậy bao nhiêu năm nay và càng ngày mức độ tham lam, "ăn dày" càng công khai, trắng trợn hơn? Do luật pháp lỏng lẻo, do mô hình hệ thống chính trị độc tài không có khả năng tự giới hạn quyền lực và trừng phạt chính nó, do tham nhũng…Đã đành.
Theo tôi, có 3 điểm khác nhau căn bản giữa lãnh đạo nước người ta và lãnh đạo nước Cộng hòa XHCN VN: Thứ nhất, là trình độ/khiếu thẩm mỹ (thôi thì cái này có dốt thì ta bắt chước người ta vậy). Thứ hai, người ta thật sự yêu cái đất nước, cái thành phố của họ, muốn làm cho thành phố, đất nước của họ đẹp lên. Còn các ông thì chỉ yêu TIỀN. Thứ ba, khi làm một sản phẩm nào đó, người ta nghĩ đến người tiêu dùng/đến người dân trước hết, sao cho người tiêu dùng/người dân ưa thích, được thoải mái, tiện lợi, sản phẩm tốt, xài bền...Còn các ông khi bắt tay vào ký cái "công trình" nào thì nghĩ ngay bao nhiêu phần trăm vào túi mình, bớt xén được bao nhiêu, làm sao cho nó rẻ mà kê giá thật cao, mau hư để còn mau vẽ ra cái khác mà làm nữa...Hai cái khác này thì chịu, chỉ có thay người, thay luôn chế độ chứ không dễ mà sửa được đâu!
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Giao thông Việt Nam: Liệu có thể thay đổi?

Thanh Trúc, phóng viên RFA 2017-01-08  
Giao thông trên cầu Phú Xuân, Thừa Thiên-Huế hôm 23/1/2016.
Giao thông trên cầu Phú Xuân, Thừa Thiên-Huế hôm 23/1/2016. AFP photo
Năm 2017, Việt Nam nêu vấn đề an toàn giao thông với tiêu chí xây dựng văn hóa giao thông nơi thanh thiếu niên,  xử lý nghiêm những vụ vi phạm, hạ tỷ lệ tai nạn cũng như mức tử vong xuống thấp hơn năm 2016.
Một vấn nạn về kinh tế
Hôm thứ Tư 4 tháng Giêng, phó thủ tướng thường trực chính phủ Việt Nam, ông  Trương Hòa Bình, khẳng định Việt Nam phải thực hiện được mục tiêu nghị quyết của Đại Hội Đồng Liên Hiếp Quốc này 15 tháng  Tư 1016 là giảm số thương vong do tai nạn giao thông đường bộ xuống còn 50% so với năm ngoái tính cho đến 2020.
Một cách chi tiết hơn, mục tiêu nhắm tới năm nay là tai nạn giao thông phải giảm từ 5 đến 10% so, giảm số người chết xuống dưới mức của năm 2016, tức là thấp hơn con số hơn 8.600 của năm 2016.
Ông Nguyễn Văn Mỹ, giám đốc công ty du lịch Lửa Việt, thường có những bài viết về các vấn đề xã hội trên các báo trong nước, nhận định:
Từ nhiều năm nay tai nạn giao thông là một vấn nạn của Việt Nam, dẫn đầu chuyện thiệt hại về nhân mạng. Mặc dù nhà nước đã có rất nhiều nỗ lực, rất nhiều biện pháp từ các nghị quyết các chỉ thị nhưng chẳng những không giảm mà có khuynh hướng ngày càng gia tăng.
Tôi nói tai nạn giao thông là vấn nạn về kinh tế bởi vì thiệt hại đó rất ghê gớm, con số chết phải tính hàng chục ngàn, hơn cả những cuộc chiến tranh bình thường mình đang thấy.
Tôi nói tai nạn giao thông là vấn nạn về kinh tế bởi vì thiệt hại đó rất ghê gớm, con số chết phải tính hàng chục ngàn, hơn cả những cuộc chiến tranh bình thường mình đang thấy.
- Ông Nguyễn Văn Mỹ
Còn hậu quả xã hội thì biết rồi, chết người tạo ra những nghịch cảnh trong gia đình, mất cha, mất mẹ, mất con, thương tật, thương chấn tâm lý. Tai nạn giao thông  không chừa một ai, mình không đụng người ta thì người ta đụng mình. Ở trong nhà nhiều khi xe nó chạy vô nó ủi sập luôn. Vấn đề này nhà nước Việt Nam thấy cấp bách cho nên tìm mọi cách nhưng chưa cách nào có hiệu quả thôi.
Hai yêu cầu khác quan trọng không kém trong an toàn giao thông mà Việt Nam đề ra cho năm nay là giải tỏa nhanh chóng nạn ùn tắc giao thông, trừng phạt nghiêm người vi phạm giao thông và người giữ nhiệm vụ xử lý để không xảy ra tình trạng xin xỏ, nhờ vã chổ thân quen hoặc lo lót tiền bạc cho qua.
An toàn và trật tự giao thông là những vấn đề được giới hữu trách lập đi lập lại mà quên rằng mọi thứ đều có nguyên nhân sâu xa của nó, là nhận định của bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫm thuộc nhóm nhân sĩ trí thức thành phố Hồ Chí Minh:
Các ông của mình phát biểu hơi nhiều hơi lạc quan đấy, khhông phải lời nói mà có thể thực hiện được đâu. Cái đó chỉ là điều mong ước, không thể một sớm một chiều mà có thể làm được. Thí  dụ ông Nguyễn Xuân Phúc vừa rồi cũng có  nói chuyện tại sao Hà Nội cũng như thành phố Hồ Chí Minh xây quá nhiều nhà cao tầng, người ta phải quay trở về trung tâm thành phố để ở, thế thì làm sao không bị kẹt xe không bị tai nạn giao thông.
Như đã thông báo trên báo chí, giảm được một phần tai nạn giao thông cũng là đã cố gắng lắm rồi, nhưng thực tế mà nói thì mỗi ngày nó tăng chứ không có giảm. Tình trạng giao thông kiểu xe thì quá nhiều, nhập cảng gần như vô tội vạ, đường xá cũng không được mở rộng, tai nạn giao thông là chuyện đương nhiên.
Ý thức của người dân
5c7410cd-af5d-4223-9872-306a84b3dbe7-400.jpg
Người đi xe hai bánh lấn sang đường dành cho xe bốn bánh. Ảnh chụp tại TPHCM hôm 29/3/2016. AFP photo
Ý thức của người tham gia giao thông cũng là yếu tố vô cùng cần thiết,  ông Huỳnh Tấn Mẫm nói tiếp:
Nhưng nếu có sự điều khiển giao thông tốt thì tai nạn cũng giảm đi. Hệ thống g giao thông của mình nó chằng chịt, xe thì hiện nay nhiều chiếc cũ mèm, rơi vào chỗ hư hỏng giữa chừng và tai nạn xảy đến. Tôi không bi quan nhưng tôi nghĩ tai nạn giao thông hiện nay là nguy cơ không giải quyết được.
Nội năm 2016 Việt Nam có 21.000 vụ tai nạn giao thông khiến hơn 8.600 người thiệt mạng và trên 19.000 người bị thương tật. Đó là thông tin do phó chủ tịch Ủy Ban An Toàn Giao Thông Quốc Gia, ông Khuất Việt Hùng, đưa ra tại hội nghị trực tuyến toàn quốc tổng kết năm 2016 cũng trong ngày 4 tháng Giêng vừa qua. Số liệu này cho thấy tai nạn giao thông năm 2016 chỉ giảm gần 1/10 so với chỉ tiêu 5% mà quốc hội đặt ra.
Vẫn theo báo cáo của Ủy Ban An Toàn Giao Thông Quốc Gia, tỷ lệ tai nạn giao thông liên quan đến ô tô, tức xe bốn bánh, có khuynh hướng gia tăng mà lỗi do người lái xe chiếm gần 27% số vụ tai nạn.
Những cái này do con người tạo ra thì con người cũng có thể khắc phục được, giải quyết được. Vấn đề có dám làm triệt để, có dám làm quyết liệt hay không mà thôi.
- Ông Nguyễn Văn Mỹ
Chỉ tính trong 3 ngày Tết Dương Lịch vừa qua, Việt Nam có gần 80 người chết vì tai nạn xe. Tai nạn giao thông cũng là vấn đề của đất nước  láng giềng Thái Lan với đa số di chuyển bằng xe gắn máy  trong lúc số lượng xe bốn bánh càng ngày càng nhiều.
Tuy nhiên theo nhà hoạt động du lịch Nguyễn Văn Mỹ với kinh nghiệm  đi qua nhiều quốc gia thì  chuyện không hẳn là như vậy:
Thật ra tai nạn giao thông ở Việt Nam có thể nói là lớn nhất. Ví dụ tôi đi về Phan Thiết hay Nha Trang thì lần nào đi về cũng thấy tai nạn chết người dọc đường, nhưng đi các nước trong mấy ngày mình không thấy tai nạn. Tôi đi cũng khá nhiều nên tôi thấy rằng tỷ lệ tai nạn giao thông của Việt Nam thuộc loại đứng đầu thế giới chớ còn Thái Lan không ăn thua.
Về tình trạng ùn tắc giao thông mà Việt Nam đề hướng giải quyết năm nay, câu hỏi phải chăng là vì đường hẹp mà lại quá nhiều xe chạy được  ông Nguyễn Văn Mỹ giải thích:
Ở Việt Nam xe 2 bánh thì nó áp đảo xe bốn bánh, nhưng  tính đổ đầu người thí dụ 1 xe hơi bằng khoảng 2 hay 3 xe gắn máy thì thật ra mật độ xe giao thông ở Việt Nam chưa phải lớn so với nhiều nước khác mà tại sao Việt Nam ngày càng kẹt xe và kẹt xe ngày càng trầm trọng,  xe hơi thì đổ tại xe gắn máy, xe gắn máy thì đổ tại xe hơi, tôi thì tôi bảo là tại con người chứ không phải tại xe. Hạn chế bớt là chuyện hoàn toàn có thể, vấn đề là có chịu làm, có quyết tâm làm và làm tới nơi tới chốn hay không thôi.
Thứ nhất là có chỉ thị, nghị quyết nhưng mà rất chung chung, thiếu biện pháp cụ thể, thiếu địa chỉ trách nhiệm cụ thể. Tại sao tai nạn giao thông năm nào cũng tăng mà chưa có ai bị kỷ luật.  Phải có người chịu trách nhiệm, chừng nào mình có xử lý  trách nhiệm cá nhân chừng đó tình hình mới khá  hơn được. Còn cứ đổ cho tập thể, cứ tại và bị và đủ thứ nguyên nhân thì tôi nói rằng tình hình cứ năm sau tăng hơn năm trước. Những cái này do con người tạo ra thì con người cũng có thể khắc phục được, giải quyết được. Vấn đề có dám làm triệt để, có dám làm quyết liệt hay không mà thôi.
Nhằm bảo đảm an toàn và trật tự giao thông, đặc biệt trong giai đoạn Tết Âm Lịch sắp tới, một chiến dịch có tên  Lễ Ra Quân An Toàn Giao Thông 2017 được Ủy Ban An Toàn Giao Thông Quốc Gia phối hợp thực hiện cùng Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội .
Theo chỉ thị của phó thủ tướng Trương Hòa Bình, các bộ, ngành và các cấp địa phương phải thực hiện nghiêm túc những yêu cầu  bảo đảm an toàn giao thông, vận tải, chống ùn tắc, đồng thời nghiêm khắc xử phạt những trường hợp vi phạm trật tự giao thông trong dịp lễ Tết.

Việt Nam cho phép siêu thị bán thuốc tây không cần toa bác sĩ

Việt Nam cho phép siêu thị bán thuốc tây không cần toa bác sĩ
Ảnh: VNE
Truyền thông Việt Nam hôm 9 tháng 1 đưa tin nói rằng, theo luật Y Dược được sửa đổi bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày 8/1/2017, Việt Nam cho các siêu thị bày bán các loại dược phẩm.
Một văn bản của Sở Y tế Cộng sản Việt Nam TPHCM nói rằng, biện pháp này được áp dụng giống một số siêu thị ở ngoại quốc, được phép bán các loại thuốc không cần toa bác sĩ, phần lớn là thuốc bổ và thuốc giảm sốt.
Đại diện của một số siêu thị lớn ở Việt Nam nói rằng họ muốn hợp tác với các nhà sản xuất và phân phối thuốc tây để thực hiện luật mới này.
Ngành kỹ nghệ dược phòng của Việt Nam đã đạt tỉ lệ tăng trưởng 20% mỗi năm trong thời gian từ 2010 và 2015. Tổng trị giá thuốc tây bán ra lên đến 4.2 tỉ Mỹ kim, theo thống kê của các công ty dược phẩm ở Việt Nam. Tuy nhiên, không ít luồng dư luận tỏ ra băn khoăn về tin này, vì người Việt Nam ở trong nước vốn có tâm lý sử dụng thuốc tây bừa bãi, không cần toa bác sĩ, và nhất là tình trạng bày bán tràn lan các loại thuốc giả với giá rẻ. Mới đây, Việt Nam đã cấm nhập cảng thuốc tây của 40 nhà sản xuất Ấn Độ, vì không đạt phẩm chất. Hàng loạt vụ bắt bớ thuốc giả mang nhãn hiệu ngoại quốc với số lượng khổng lồ gồm cả thuốc giảm đau, ngừa thai, viêm mũi, dị ứng xảy ra tại Sài Gòn thời gian qua. Dư luận lo sợ về sự hỗn loạn của thị trường thuốc tây nếu cho phép siêu thị bán thuốc tây thoải mái trong thời gian tới.
Song Châu / SBTN 

Học sinh trường tiểu học Phúc Thành biểu tình phản đối nhà trường lạm thu

Học sinh trường tiểu học Phúc Thành biểu tình phản đối nhà trường lạm thu
Vào lúc 8 giờ 30 sáng ngày 09 tháng 01 năm 2017, khoảng 60 em học sinh và gần 200 phụ huynh học sinh Trường tiểu học số 1 Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ An đã nghỉ học, biểu tình trước cổng trường nhằm phản đối ban giám hiệu thu tiền học tăng tiết 2 buổi/ngày.
Phụ huynh và các em học sinh vẫn mang cặp tới trường, nhưng không vào học. Họ đứng trước cổng trường để biểu tình ôn hòa để phản đối ban giám hiệu nhà trường lạm thu các khoản đóng góp trong năm học 2016-2017. Các em học sinh đã cầm các banner có biểu ngữ: “Yêu cầu Bộ giáo dục về thanh tra” , “Phản đối lạm thu trong giáo dục”, “Yêu cầu hủy bỏ thu tiền học tăng tiết 2 buổi/ngày”. Các em hô lớn các khẩu hiểu: “Phản đối cô hiệu trưởng nhốt học sinh”, “Yêu cầu không thu tiền học tăng tiết”,…
Công an xã Phúc Thành, chủ tịch xã, công an huyện Yên Thanh đã theo dõi tình hình, yêu cầu phụ huynh cùng các em học sinh giải tán không nên tiếp tục biểu tình.
Ông Lưu Xuân Tiến, phó chủ tịch Ủy ban nhân dân huyện Yên Thành đã xuống gặp phụ huynh học sinh, và hứa sẽ giải đáp mọi thắc mắc vào sáng Thứ Bảy 14/01/2017 tại trường.
Được biết, phụ huynh các em học sinh cũng đã làm đơn tố giác về sự việc này tới Phòng Giáo Dục Huyện Yên Thành và các cấp. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện nay vẫn chưa có văn bản nào trả lời.
Trong khi đó, Ban giám hiệu nhà trường không cho các em học sinh tới trường học buổi chiều và học sinh nào tới thì bị nhốt vào một phòng riêng và có những lời nói đe dọa khiến các em sợ hãi. Một phụ huynh cho biết:“Chúng tôi vẫn đăng ký cho con em mình học 2 buổi/ngày, nhưng chưa đồng ý đóng khoản tiền 90.000đ/hs/ngày vì chúng tôi đang làm đơn yêu cầu Bộ giáo dục trả lời vấn đề này. Tuy nhiên, cô hiệu trưởng đã không cho con em đi học, và còn cấm các em thi học kỳ môn Tiếng Anh nữa.”
Như SBTN đã đưa tin, đầu năm học 2016-2017, Bộ Giáo Dục Và Đào Tạo đã ra công văn cấm các trường tiểu học dạy thêm dưới bất kỳ mọi hình thức, và dạy học 2 buổi/ngày để tăng chất lượng dạy và học. Sở giáo dục và đào tạo các tỉnh Hà Tĩnh, Thanh Hóa,… cũng đã cấm các trường trên địa bàn thu tiền học 2 buổi/ngày và cấm dạy thêm đối với học sinh tiểu học. Tuy nhiên, các trường tiểu học trên địa bàn huyện Yên Thành nói riêng, và tỉnh Nghệ An nói chung vẫn thu tiền học tăng tiết 2 buổi/ngày 90.000đ/hs/tháng, làm cho phụ huynh các em bất bình.
b
img_1139
Nguyên Nguyễn/SBTN

Đặt tượng Hưng Đạo Đại Vương trong vườn nhà mà cũng bị ngăn cấm

Đặt tượng Hưng Đạo Đại Vương trong vườn nhà mà cũng bị ngăn cấm
Ảnh: Sài Gòn Báo
Thêm một câu chuyện mà có lẽ chỉ xảy ra tại Việt Nam. Một người dân tỉnh Lâm Đồng đã lên mạng, nhờ cộng đồng mạng giúp đỡ bằng cách lên tiếng, vấn kế để gia đình được đặt pho tượng Hưng Đạo Đại Vương trong vườn nhà của mình mà không bị chính quyền làm khó dễ.
Trang mạng Sài Gòn Báo đã đăng tải của một sinh viên trường Cao Đẳng Y Tế Lâm Đồng có tên là Tống Hồ Kim Quy. Gia đình Kim Quy có rẫy trồng cà phê tại huyện Đức Trọng, Lâm Đồng. Bố mẹ Kim Quy do đọc sách sử, cho nên rất ngưỡng mộ các vị anh hùng dân tộc đã có công chống giặc Tàu giữ nước. Gia đình Kim Quy đã ky cóp để dành tiền mua một bức tượng nghệ thuật vị anh hùng dân tộc Trần Quốc Tuấn, do các nghệ nhân đá Non Nước Đà Nẵng điêu khắc, phiên bản do hội Mỹ Thuật Việt Nam thực hiện.
Gia đình Kim Quy đã làm đơn gởi chính quyền cấp xã, huyện để xin phép, nhưng không được trả lời. Gia đình hỏi ý kiến sở Văn Hoá Thông Tin tỉnh, thì họ bảo:  Nếu bức tượng nghệ thuật vị anh hùng dân tộc mà đặt trong khuôn viên gia đình thì không có trở ngại. Bức tượng này không thuộc vào một tôn giáo nào.
Tuy nhiên khi gia đình đã đặt bức tượng lên bục, thì chính quyền địa phương can thiệp, đòi tháo dỡ bức tượng, không cho đặt lên bục mà phải để xuống đất. Gia đình thấy làm như vậy là bất kính với Tổ Tiên nên không đồng ý.
Trong đoạn cuối bức thư, Kim Quy đã viết: “…Theo tôi nghĩ, nền văn hoá Việt bao gồm cả thờ cúng Tổ Tiên, là nền văn hoá “Uống nước nhớ nguồn, đền ơn đáp nghĩa”. Thiết nghĩ, chúng ta cần xiển dương, tôn vinh các vị anh hùng dân tộc mọi thời đại.
Để dạy cho con cháu nhớ về cội nguồn và sự hi sinh xương máu của Tổ Tiên nước Việt, đã giữ lấy giang sơn cho chúng ta ngày hôm nay.
Chúng tôi kêu gọi cộng đồng lên tiếng đồng lòng hướng về lịch sử dựng nước và giữ nước hào hùng của dân tộc. Để tôn vinh những anh hùng đã xả thân vì Tổ Quốc.
Trong lúc, đất nước đang còn nhiều những kẻ thù nhòm ngó muốn xâm lược. Chúng tôi cầu cứu cộng đồng mạng lên tiếng tìm cách giúp đỡ chúng tôi bảo vệ bức tượng trang nghiêm trên bục mà không bị chính quyền địa phương ép để xuống sân. Thành tâm tri ân…”
Công đồng mạng đã lên tiếng ủng hộ gia đình Kim Quy. Có người nói rằng chính quyền CSVN chỉ quen thói hạch sách dân vì luật pháp không rõ ràng. Họ luôn sợ hãi những hành động thể hiện lòng yêu nước được phổ biến rộng trong người dân, nên tìm cách ngăn cản.
Đoàn Hưng / SBTN

“Rồng” Hải Phòng xấu xí tốn 60 tỉ bị mạng xã hội phản đối, phải che lại

“Rồng” Hải Phòng xấu xí tốn 60 tỉ  bị mạng xã hội phản đối, phải che lại
Trong những ngày qua, dư luận xã hội loan tải bức hình về một chú rồng giấy, được trang trí ở Tp Hải Phòng hết chi phí 60 tỉ đồng, nhưng lại giống chú chó Scooby Doo trong phim hoạt hình, nên bị dân mạng cười khinh.
Được biết, chú rồng giấy màu vàng được trang trí trên đường Lê Hồng Phong, Tp Hải Phòng nhằm chào đón tết Đinh Dậu 2017 sắp tới. Tuy nhiên, sau khi bức hình được đăng tải, cư dân mạng đã lên án mạnh  con vật có hình thù kỳ quái này. Không chỉ vì nó xấu, mà còn vì kinh phí bỏ ra hơn 60 tỷ đồng tiền thuế dân (2, 664,000 ngàn Mỹ kim) để thực hiện con rồng này và các trang trí Tết khác tại Hải Phòng
FB Chiêu Anh Nguyễn bình luận: “Rồng thế này chả trách được dân Việt mình không ngóc đầu lên nổi.. “Con Rồng cháu Tiên” cơ mà.. Rồng này chắc đọc triết Marx-Lê quá độ nên có vẻ mặt rất ngơ ngác. Nghe đồn em ấy được nặn lên bằng nhiều tỉ… Vừa được thông tin, em ấy được đắp áo hoa với giá 60 tỉ đấy.. coi bộ mang thiêu lấy tro rồi rải cúng tế những nạn nhân đợt lũ miền Trung vừa rồi, không biết họ có siêu thoát được không?…”
Trên Fb Lê Thanh Tùng: “… Thậm chí kêu ông tò he nặn con rồng bằng bột màu cũng không thể xấu như thế này được. Mấy bạn này nên được mời về làm tượng con gà ở đường hoa Nguyễn Huệ, đảm bảo sẽ nhìn y chang…con vịt Donald… ”
Sau khi hình ảnh con “rồng” Hải Phòng bị dư luận mạng xã hội đã có những phản ứng mạnh, các quan Hải Phòng đã “lắng nghe” bằng cách … che nó lại. Vì quá xấu hổ, hay để chuẩn bị phi tang?
Người dân nay đã nhận ra rằng, vỡ nợ, vỡ ngân sách nhà nước, tức là phí phạm tiền thuế của dân- cũng từ các kế hoạch vô bổ, phi văn hóa nghệ thuật này mà ra.
a
Nguyên Nguyễn / SBTN