Saturday, January 7, 2017

Nạn buôn người gia tăng ở Việt Nam

Ảnh: vietinfo.eu
Nhà cầm quyền CSVN cho biết nạn buôn người đã gia tăng trong năm qua.
Theo báo mạng VnExpress, các cơ quan an ninh cộng sản Việt Nam loan báo số nạn nhân buôn người ở Việt Nam đã tăng 12.8% trong năm 2016. Mặc dù tổng số vụ buôn người đã giảm 6%, bộ công an CSVN đưa ra các con số cho thấy tổng số nạn nhân ghi nhận được trong năm 2016 đã tăng tới 1,128 người.
Trong khi số liệu của Bộ Công An không phân biệt giữa nạn nhân buôn người trong lãnh vực tình dục, và nạn nhân bị đưa vào những hình thức nô lệ lao động khác, một bản báo cáo riêng rẽ từ Ủy Ban Quốc Gia Về Phòng, Chống Hiv/Aids Và Ma Túy, Mại Dâm ghi nhận 600 phụ nữ và trẻ em đã được cứu thoát trong năm 2016. Hầu hết họ đang trên đường đến Trung Cộng, nơi mà sự chênh lệch giới tính đã làm tăng nhu cầu phụ nữ đến từ nước ngoài như một nguồn cung cho những cuộc hôn nhân được mua bằng tiền.
Sự tăng vọt số nạn nhân buôn người vào cuối năm ngoái được cho là nằm trong xu hướng số nạn nhân buôn người đến từ Việt Nam gia tăng trong những năm gần đây. Trong giai đoạn từ năm 2011 đến năm 2015, các số liệu của chính phủ Việt Nam cho thấy số nạn nhân buôn người đã tăng 11.6% so với giai đoạn 5 năm trước đó. Nhà chức trách đổ lỗi cho tình trạng nghèo khó, sự thiếu sót trong thi hành luật pháp, biên giới được kiểm soát lỏng lẻo và nhu cầu gia tăng ở nước ngoài.
Huy Lam / SBTN

Hội nhà báo CSVN tổ chức giải báo chí về phòng chống tham nhũng

Hội nhà báo CSVN tổ chức giải báo chí về phòng chống tham nhũng
Một cuộc thi báo chí về đề tài phòng chống tham nhũng vừa được loan báo tại Việt Nam, và dự trù sẽ được tổ chức hàng năm, trong thực trạng tham nhũng đã trở thành quốc nạn.
Cuộc thi “Báo chí với công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí” do Hội Nhà Báo Việt Nam và ban thường trực ủy ban trung ương mặt trận tổ quốc đồng tổ chức. Cuộc thi này được cho là nhằm đẩy mạnh công tác tuyên truyền nhắm vào các viên chức, đảng viên và nhân dân để tăng cường nỗ lực đấu tranh phòng chống mọi hình thức của nạn tham nhũng, tiêu cực và lãng phí đã thành tiêu biểu trong guồng máy chính quyền dưới chế độ độc đảng toàn trị của CSVN.
Các nhà báo chuyên nghiệp và nghiệp dư ở Việt Nam hoặc ở nước ngoài đều có thể tham gia cuộc thi. Mỗi tác giả hoặc nhóm tác giả có thể nộp tối đa 5 tác phẩm báo chí để dự thi. Các tác phẩm này phải được các phương tiện truyền thông ở Việt Nam sử dụng từ ngày 1 tháng 1 cho đến ngày 30 tháng 11 năm 2017.
Mặc dù cuộc thi được nói là nhằm “mở rộng dân chủ, công khai, minh bạch”, ban tổ chức cho biết cuộc thi báo chí được thực hiện “theo tinh thần của nghị quyết trung ương 3, khóa 10, về tăng cường sự lãnh đạo của đảng cộng sản đối với công tác phòng chống tham nhũng, lãng phí”. Mà ai cũng biết đảng CSVN đã hoàn toàn bất lực trong việc chống tham những trong nhiều năm qua, vì chính các quan chức lãnh đạo cao cấp của đảng là những kẻ tham nhũng.
Trong năm 2015, CSVN đã cách chức tổng biên tập báo Người Cao Tuổi là ông Kim Quốc Hoa, khởi tố điều tra ông này vì những loạt bài viết chống tham nhũng đăng trên báo Người Cao Tuổi.
Huy Lam / SBTN

Xin người dân Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại hãy cảnh giác trước thủ đoạn xâm nhập của Việt Cộng

Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) - Tác giả Nguyễn Lương Truyền đã viết một bài rất xuất sắc, có viễn kiến rất cao với tựa đề: "Người Việt hải ngoại và viễn ảnh một nước Việt thứ hai tại hải ngoại, ở ngoài dải đất hình chữ S" đăng trên Dân Làm Báo. Tại sao xuất sắc và viễn kiến sâu sắc, xin tạm khoan bàn ở đây. Bài viết này chỉ xin viết tiếp ý của tác giả. Đó là tác giả nhìn thấy được điều này thì bọn Việt Cộng cũng nhìn thấy được điều này. Do đó, Việt Cộng cũng ra sức nỗ lực xâm nhập, chia rẽ và chống phá cộng đồng quốc dân Việt Nam Cộng Hòa tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại bằng mọi cách. Các phương thức xâm nhập của Việt Cộng rất tinh vi, kín đáo khó mà có thể ngờ được, tạm thời xin tóm tắt như sau:

1. Xâm nhập bằng đường hôn nhân: Việt Cộng và nhất là bên Công an có cả một chính sách "cơ cấu" dâu rễ với mọi thành phần người dân Việt Nam Cộng Hòa; người dân Việt Nam Cộng Hòa hiền lành trọng tình nghĩa nên thường bị lợi dụng làm bình phong cho Việt Cộng khi đã là thông gia với bọn chúng. Gia đình Ba Dũng chỉ là một thí dụ nhỏ nhoi trong muôn ngàn trường hợp. Các cháu nhỏ học hành đàng hoàng nết na của các gia đình công dân Việt Nam Cộng Hòa về Việt Nam là lập tức có người của Việt Cộng ngọt ngào và khôn khéo cáp ngay để cưới hỏi. Về lâu về dài sống chung, mới biết bọn này bạc tình bạc nghĩa và chỉ lợi dụng để chống phá sự hồi sinh của Việt Nam Cộng Hòa, cũng như tìm cách định cư ở nước ngoài để gầy dựng cơ sở cho đảng, lòi chành ra là Việt Cộng mà thôi.

2. Xâm nhập bằng khổ nhục kế: các VIP dân chủ dễ dàng lôi cuốn được cảm tình của người dân Việt Nam Cộng Hòa tại hải ngoại nên Việt Cộng cũng cài một loạt những người đấu tranh bỏ tù rồi sau đó trục xuất sang Hoa Kỳ để nhập vào giới đấu tranh của Cộng Đồng, vừa thu thập tin tức vừa tìm cách chia rẽ chống phá bôi nhọ những quan điểm thật lòng, những người thật lòng vì Việt Nam Cộng Hòa. Thật giả trắng đen không biết rõ nên lâu dần, nghi kỵ bổng lây lan khiến sức mạnh đấu tranh chống Cộng bị yếu đi, sức đoàn kết trong ngoài nước cũng vì thế cũng yếu đi. Có may mắn khá nhỏ nhoi là bọn Việt Cộng giả danh dân chủ nằm vùng này cứ hể thấy cờ Vàng hay bốn chữ Việt Nam Cộng Hòa thì hơi bị nhột nên có đôi khi bị lộ mặt yêu tinh của mình. Tuy nhiên, bọn Việt Cộng giả danh dân chủ sau này thì khôn hơn, cứ bơ mặt tung hô nên ngày càng khó đoán. 

3. Xâm nhập thông qua giới nghệ sĩ: Giới nghệ sĩ Việt Nam Cộng Hòa vẫn bị lợi dụng tối đa để làm cầu nối cho Việt Cộng xâm nhập và đánh bóng sự tốt đẹp giả tạo của chúng. Cụ thể hơn hết là văn công Việt Cộng đưa ra các chương trình văn nghệ chỉ là đơn thuần giải trí chỉ "phục vụ cho thưởng thức - chứ không phục vụ cho chính trị,” ca sĩ văn công của đảng hát chung với ca sĩ Việt Nam Cộng Hòa khiến mọi người dần dần có thiện cảm để rồi từ từ chúng lộ diện là “bạch cốt ma,” xâm nhập và lấy tin tức cho đảng cũng như phá hoại mọi nỗ lực vận động chống cộng của người dân Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại.

4. Xâm nhập bằng đường tôn giáo: Hàng loạt các chùa chiền ở hải ngoại bưng bê ồ ạt công an giả làm thầy chùa sang hải ngoại để rồi, chống phá các sư thầy hay các chùa có tinh thần yêu nước (tức là chống Cộng phục hưng Việt Nam Cộng Hòa và dân chủ) với chủ trương cái gọi là: "chí tâm tu hành, không dính đến chính trị." Chùa chiền của Việt Cộng giấu súng chứa mìn thì được, còn chùa chiền của người dân Việt Nam Cộng Hòa cắm cờ Vàng trước ngõ hay lên án cái ác của Việt Cộng thì bị coi là tu mà còn dính dáng đến chính trị?!! Việt Cộng thật là tráo trở!

Đó là chưa kể hàng loạt các thầy chùa dẫn Việt Kiều về nước làm từ thiện để đem đô la nuôi đảng! Người nghèo thì được dăm ba đồng rồi bị cướp lại hết, còn cán bộ nắm hết tiền cứu trợ thì không ai biết cả. Có lần, một sinh viên bách khoa ở Sài Gòn, theo người nhà mình từ Mỹ về cùng một vị thầy đi làm từ thiện ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, bổng hỏi, "thưa thầy, chùa Thầy ở bên Mỹ có làm từ thiện gì giúp cho người dân Mỹ không?" Ông thầy này đang hăng hái chia tiền nên quên bẵng, bèn trả lời là "Không!" Anh sinh viên này mới ngớ ngẩn hỏi, "Thưa thầy, thầy sống ở nước Mỹ, kiếm cơm có tiền là nhờ xã hội Mỹ mà không làm từ thiện giúp lại xã hội Mỹ, thầy lại về tận đất nước mình mà làm từ thiện, Mỹ nó cho hay sao?" Ông thầy hơi bị chột, lật đật lãng qua chuyện khác. Nhờ vậy, nhiều người Việt Kiều đi trong đoàn bỗng nghi ông thầy này là cán Cộng. Ông thầy tu này là ai, tên gì thì thôi để những Phật tử Việt Kiều nào trong cuộc suy nghiệm lấy vậy, tạm không muốn nêu tên tuổi để được thuận hòa sau trước. 

Các chùa chiền có thầy chùa quốc doanh thường sẽ rêu rao là chỉ tu hành không dính đến chính trị để ru ngủ Phật tử quên lãng nỗi đau cả dân tộc đang bị thảm họa Cộng Sản. Chùa chiền cũng là nơi khiến lý lịch và nhiều thông tin cá nhân được thu thập để bộ Công An tìm kiếm thăm dò ở hải ngoại.

5. Xâm nhập bằng đường mở chợ búa, quán ăn: Việt Cộng sang bên Mỹ chẳng hạn sẽ lập tức kiếm cách mở chợ, quán ăn để vừa kiếm tiền kinh tài cho đảng, vừa dễ quan sát dòm ngó những khách hàng vào ra để kết nối quen biết cũng như vừa là nơi giặt ủi tiền cho cán đảng. Người dân Việt ở hải ngoại cứ thế mà lao đầu vào mua bán hay ăn uống giúp đảng mỗi ngày.

6. Sử dụng các phần tử nằm vùng: Nhiều phần tử tuy là lính ngày trước nhưng thực tế lại là nằm vùng cho Việt Cộng nên sang hải ngoại thường xuyên dùng áo lính của mình để che đậy, chống phá cũng như thu thập tin tức cho Việt Cộng. thậm chí còn tìm cách đưa thêm người của Việt Cộng sang hải ngoại để kết nối kéo bè. Trong cao trào Vượt Biển, có nhiều thành phần Việt Cộng xin được cài vào đi vượt biên chung, họ đảm bảo bải bến ra đi an toàn miễn sang trại tỵ nạn thì nhận bà con để được bảo lãnh định cư. Bọn Việt Cộng giả danh thuyền nhân này đông đáo để và chắc chắc cộng đồng người dân Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại sẽ còn mệt mỏi với bọn này dài dài vì cái mác tỵ nạn che chắn quá kỹ, khó nhận ra.

Người dân Việt Nam Cộng Hòa mình thì thật thà hiền lành nên chạy kiểu nào, suy nghĩ kiểu nào cũng bị bọn Việt Cộng ranh ma lừa gạt. 

Sau năm 1945, dân mình bị Việt Cộng lừa đi kháng chiến chết thế cho chúng chưa tởn, sau năm 1968, thảm sát ở Huế cũng còn chưa tởn, ngay năm 1975, biết bao người còn ngây ngô theo tàu Việt Nam Thương Tín bỏ về thay vì xin tỵ nạn vì vốn có tấm lòng hiền lành nhân từ, nghĩ đến gia đình non nước. Về rồi, bị Việt Cộng nhốt cho tối tăm mặt mũi mới vỡ lẽ sao khờ quá.

Ấy thế mà, vào năm 1986, bà con người dân Việt Nam Cộng Hòa mình lại bị lừa nữa, ai ai cũng hồ hởi, nghĩ rằng Việt Cộng mà bỏ kinh tế Mác Lê thì làm gì còn là Việt Cộng nữa, sẽ sụp ngay?! Thế là không ai còn quyết chí đấu tranh lật đổ Cộng Sản nữa. Việt Kiều về nước bung đô la cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt một cách ồ ạt, ầm ĩ! 

Trong khi toàn dân đều đói vào thời điểm 1986, căm phẫn tột cùng sắp sửa vùng lên khắp nơi từ Thanh Hóa đến Kiên Giang thì căm phẫn bỗng giảm đi vì ai ai cũng trơ trẽn nghĩ cách ngửa tay xin tiền Việt Kiều thân nhân của mình để sống cho khá hơn. Việt Cộng đẩy cả dân tộc không còn liêm sỉ, chỉ biết xin xỏ lừa tiền của Việt Kiều thân nhân mà sống và coi Việt Kiều như cái máy in tiền. 

Ở hải ngoại, Việt Kiều mang thân tỵ nạn hay vượt biển định cư, có kiếm ra tiền thì cũng đổ mồ hôi học hành làm lụng mới có, ấy thế mà nay, người dân Việt của mình, cứ lấy tình máu mủ buộc người thân của mình ở hải ngoại gởi đô la về để sống cho phè phỡn, sung túc hơn, chẳng ai chịu nghĩ, chỉ vì Việt Cộng mà con cái anh em mình phải mang thân xa xứ kiếm ăn nữa cả. Một dân tộc cứ thế mà ngày càng bị Việt Cộng biến đổi thành càng lúc càng trơ trẽn, hèn hạ, thiếu ý chí tự chủ, thiếu ý chí tự lập, thiếu tính cương quyết chống Cộng để con cháu may này không cần phải sang Mỹ để mà sống, để mà làm lụng gởi tiền về cứu đói nữa. Dân mình có trơ trẽn ươn hèn thì Việt Cộng mới tồn tại lâu dài được. Đây là một chân lý! 

Nhiều người Việt ở hải ngoại thậm chí còn bị Việt Cộng lợi dụng tình máu mủ biến cho trơ trẽn đến mức lãnh tiền trợ cấp của nước Mỹ, không giúp gì lại cho xã hội bên đó mà chỉ khư khư lấy tiền trợ cấp từ tiền thuế người dân Mỹ ban phát để rồi gởi về ồ ạt đều đặn để người nhà tậu vườn tậu đất khoe khoang với xóm làng khiến cả quốc thể, khí phách quốc gia của dân mình bị nhục lây trước con mắt của người Mỹ mà không ai hay biết. Ở đời, ai lại trọng cái thứ ăn cháo đá bát vô ơn như thế!

Khí tiết của con em Đại Việt mình cứ ngày một bị Việt Cộng làm cho mai một. Nay cả dân tộc cứ sống cho thiệt điếm, cho thiệt trơ trẽn, cho thiệt hèn miễn có tiền đô ăn sài là được.

Do đó, người Việt ở hải ngoại cần phải cương quyết đoạn tuyệt với những dây dưa lừa phỉnh của Cộng sản liên tục hô hào gởi tiền cứu đói người nhà thân nhân trong nước, mà thực tế để khiến đảng tiếp tục cơ hội cướp bóc tham nhũng hối lộ làm tiền người dân để mà có kinh phí tồn tại. Việt Cộng đang cố tình biến cả dân tộc trở nên trơ trẽn hèn hạ và sống điếm, chỉ biết xin xỏ người thân ở hải ngoại mà tồn tại cho sung túc. Người dân Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại cần phải nhận ra âm mưu này để chống lại tới tắp tối đa. "Phương châm" của người dân Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại cần phải thay đổi như sau: "Cứu quốc gia trước - cứu người nhà sau!"

Đầu năm, xin chúc những người dân Việt Nam Cộng Hòa lương thiện hiền lành ở khắp mọi nơi vạn sự như ý cũng như xin chào tái ngộ anh chị Dân Làm Báo với một nụ cười tươi như vừa mới có tình yêu.


Formosa sự kiện năm 2016

Việt Nguyễn (Danlambao) - Khởi đi từ tháng 4.2016, khi nhà máy liên hợp thép Formosa, ở khu kinh tế Vũng Áng, Hà Tĩnh, xả chất độc gây ô nhiểm biển bốn tỉnh miền trung VN. Mới đầu chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, với sự chỉ đạo của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, cứ nghĩ rằng việc cá chết hàng loạt trên biển do Formosa xả thải, chỉ là chuyện vặt nằm trong sự kiểm soát. Bằng chứng là phát hiện cá chết ngày 20, thì ngay sau đó "Sáng nay (22/4), Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và đoàn công tác của Trung ương gồm các đồng chí Nguyễn Văn Bình – Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Kinh tế Trung ương; Nguyễn Văn Nên – Bí thư Trung ương Đảng, Chánh Văn phòng Trung ương Đảng; lãnh đạo các ban, bộ, ngành Trung ương đã đi kiểm tra tiến độ dự án Formosa và mô hình sản xuất nông nghiệp công nghệ cao, khu dân cư mẫu nông thôn mới. Cùng tham dự có nhiều vị lãnh đạo các ban, bộ, ngành, đoàn thể địa phương (nguyenphutrong.org)". Tuyệt không có lời nào nói đến thảm họa biển vừa xảy ra không biết ông Trọng vô tâm hay há miệng mắc quai. Việc này chưa được kiểm chứng, nhưng nghe đồn Võ Kim Cự, nguyên bí thư Hà tĩnh tham mưu cho Formosa tặng TBT Nguyễn Phú Trọng bức tượng Hồ Chí Minh bán thân bằng vàng, nặng tới 50kg. Từ trước tới nay NPT vẫn được tiếng là thanh liêm, không nhận hối lộ.

Khi bức xúc của dân chúng lên cao do những khó khăn của thảm họa gây ra, cùng với sự lan truyền chóng mặt của mạng truyền thông xã hội. Chính phủ khi ấy mới vội vàng vào cuộc, nhưng với bản chất của chính phủ do đảng mượn tiếng nhân dân lập ra. Không có đủ bản lĩnh, tầm nhìn và trách nhiệm để giải quyết vấn đề. Vậy nên mới có chuyện chính phủ chối quanh. Thứ trưởng bộ tài nguyên môi trường Võ Tuấn Nhân, trong buổi họp báo trả lời vòng vo rằng tại thủy triều đỏ, tại tảo nở hoa v.v... Rồi nói trượt rằng "Đến thời điểm tối qua (27-4), các bộ, ban ngành, các nhà khoa học hàng đầu Việt Nam có kết luận ban đầu và chưa có bằng chứng, căn cứ nào để kết luận cá chết có liên quan đến Formosa và các nhà máy trên địa bàn". Có vẻ như chính phủ cố tình thử phản ứng của dân chúng đến đâu thì xử lý đến đó, xem dân chúng như mớ bung xung. Cốt sao giữ cho họ không nổi loạn, rồi biến thành khởi nghĩa, mà phế truất quyền lãnh đạo của đảng.

Biểu tình đòi minh bạch thông tin, đòi bồi thường thiệt hại do thảm họa môi trường biển, xảy ra thường xuyên, khiến chính phủ không thể bưng bít được nữa, buộc phải thương thảo với Formosa để đưa ra giải pháp. Đây có lẽ là một thỏa thuận khó khăn cho đảng và nhà nước VN. Thỏa thuận khó khăn vì nó không đơn giản là một hợp đồng kinh tài của tập đoàn Formosa với VN, mà nó đan xen bởi hối mãi quyền lực và lợi ích nhóm.

Ngày 4.3.2008, phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, một đàn em của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lúc đó, ký công văn hỏa tốc số 323/TTg-QHQT đồng ý chủ trương cho tập đoàn công nghiệp nặng Formosa Đài loan lập dự án đầu tư nhà máy liên hợp luyện thép và cảng nước sâu Sơn dương, tại khu kinh tế Vũng áng, tỉnh Hà Tỉnh. Thời kỳ này thủ tương Nguyễn Tấn Dũng vừa mới nhận bàn giao từ chính phủ Phan Văn Khải được hơn một năm. Đang muốn thể hiện uy quyền của mình với quốc dân đồng bào. Có được tập đoàn lớn như Formosa, đầu tư với số vốn khủng lên đến 27 tỷ usd vào VN, đã làm ông Dũng và bộ chính trị say mê. Nhận được sự đồng tình ở cấp trên như thế, đàn em như Hoàng Trung Hải, Võ Kim Cự, hăng hái tạo mọi thuận lợi để đón Formosa vào Hà Tĩnh. Thế nên mới có chuyện Formosa đòi gì được nấy, được thuê đất với giá rẻ bèo, được miễn thuế thu nhập 4 năm, được đưa công nhân Trung quốc vào VN dễ dãi. Tại khoản 7, Điều 4, Hợp đồng thuê đất ngày 6/2/2009 quy định “đảm bảo không thu hồi đất vì mục đích cộng đồng và phát triển kinh tế hay các mục đích khác; Đối với thu hồi đất vì lý do quốc phòng, an ninh, hai bên tiến thảo luận đi đến thống nhất bồi thường dứt điểm trước khi thực hiện”. Như vậy, dự án không bị chi phối bởi Điều 38, Luật Đất đai 2003.

Họ còn đòi lập khu tự trị trên đất Hà tĩnh, nếu không xảy ra thảm họa môi trường này, chắc yêu cầu của họ cũng được đáp ứng. Họ xây tường cao, tách biệt khu liên hợp thành như khu nhượng địa. Khiến cho trong buổi họp báo ngày 24.3.2016, một số quan chức chính phủ nói rằng không thể vào bên trong để kiểm tra.

Quả là chính phủ của TT Phan Văn Khải quá mờ nhạt, không tạo ra một đấu ấn nào đáng kể. Bản thân ông Khải lại quá chất phác, nhún nhường đến sợ sệt. Hình ảnh TT Phan Văn Khải cầm mảnh giấy ghi sẵn lời đối đáp với tổng thống Mỹ Bush, cho thấy sự yếm thế của ông... Nói vậy để thấy rằng từ khi Nguyễn Tấn Dũng lên thay, một không khí ồn ào trong đầu tư, và kêu gọi đầu tư đã được phát động. Để chứng tỏ là đảng và nhà nước độc quyền cũng biết làm kinh tế giỏi, và được tư bản nước ngoài ủng hộ. Ông Dũng cho thành lập các tập đoàn kinh tế nhà nước đặt dưới sự chỉ đạo trực tiếp của ông. Bao nhiêu vốn liếng của chính phủ ông Khải để lại, cả với tiền đứng tên nhân dân VN đi vay nước ngoài, đem ném hết vào canh bạc tập đoàn mà không biết thắng hay thua. Không phải riêng ông Dũng, mà cả tập đoàn cầm quyền VN, lúc đó đều đồng tình và hy vọng VN khởi sắc đi lên. Điều này phản ánh tầm nhìn hạn hẹp và tính hiếu thắng của đảng và nhà nước VN.

Chẳng biết tập đoàn Formosa quan hệ tốt cỡ nào, mà các thủ tục cấp phép của chính phủ và Hà tĩnh, nhanh một cách bất thường, đơn giản dễ dãi và ưu tiên vô bờ bến. Ai cũng đoán được là có gì khuất tất trong đó, nhưng quyền lực của đảng và nhà nước VN quy định ở hiến pháp của đảng, dân làm sao hiểu được?

Theo đó thế và lực của TT Nguyễn Tấn Dũng và êkip ngày một lên cao. Võ Kim Cự, phó chủ tịch tỉnh Hà tĩnh, trưởng ban dự án khu kinh tế Vũng áng, nhờ bóng của dự án Formosa mà tả xung hữu đột ở Hà tĩnh, tiếng tăm lẫy lừng. Đưa được dự án về tỉnh nhà, ông Cự có công lớn lắm, nên khi chưa có thảm họa, ông lên như diều, từ phó chủ tịch, chủ tịch rồi lên bí thư tỉnh Hà Tĩnh trong vòng 10 năm từ 2005 đến 2015. Không bị thảm họa đè, chắc ông còn lên cao nữa chứ không dừng ở chân chủ nhiệm liên minh HTX Việt Nam của quốc hội bây giờ.

Thỏa thuận khó khăn, vì dân chúng muốn Formosa bồi thường thiệt hại, khôi phục lại biển, rồi cút khỏi VN. Còn đảng và nhà nước thì bảo vệ cho Formosa ở lại, các điều khoản của hợp đồng giữa Formosa và VN nhiều ràng buộc mà phía VN không thể đơn phương hủy bỏ, kể cả khi đã gây thảm họa như vừa rồi, khiến họ phải bảo vệ nhau. Đuổi Formosa đi không những bị tố cáo ngược lại, bung bét cả ra. Rồi còn phải lấy tiền ngân sách mà đền bù, điều này càng gây phẫn nộ trong dân chúng, khác nào đào mồ tự chôn. Đành phải năn nỉ Formosa bỏ ra 500 triệu usd, rồi giàn cảnh xin lỗi nhân dân VN. Đảng và nhà nước đứng ra nhận bồi thường cho những người bị nạn từ Formosa mà không hề tham khảo ý kiến của họ. Kẻ nào không nghe theo thì thẳng tay đàn áp. Chỉ sau thời gian ngắn Formosa chịu bỏ tiền bồi thường thì "Tổng cục Thuế cho biết, từ năm 2014 đến tháng 5/2016, Cục Thuế tỉnh Hà Tĩnh đã giải quyết hoàn thuế GTGT cho Formosa Hà Tĩnh 13.483,4 tỷ đồng (trong đó có 1.459,4 tỷ đồng ghi thu ngân sách, ghi chi hoàn thuế). Bên cạnh đó, công ty này cũng nhận được nhận hàng loạt ưu đãi khác sau sự kiện xô xát xảy ra ngày 13/5/2014" (báo Đất Việt).

Số tiền hoàn thuế 13.483,4 tỷ tiền Hồ này lớn hơn 500 triệu tiền Obama, xem ra Formosa vẫn lời trong thương vụ này.

Bao nhiêu giấy mực, báo chí, truyền hình đã đưa tin về sự kiện Formosa xả chất độc ra biển miền trung, mổ xẻ, phân tích nguyên nhân, phán quyết đúng sai đủ cả. Nguyên nhân được nhiều người đồng ý nhất vẫn là do yếu kém, và độc đoán của chế độ.

Đảng đã có ý định lôi ông Võ Kim Cự, cựu bí thư Hà tĩnh ra làm con dê tế thần, hòng dập tắt sự phẫn nộ của nhân dân, nhưng đâu có dễ. Báo Dân trí đưa tin Đinh Thế Huynh, thường trực ban bí thư, trong lần tiếp xúc với cử tri Đà Nẵng trả lời,hiện Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng đang kiểm tra trách nhiệm, dấu hiệu vi phạm của ông Cự và sẽ có thông báo khi có kết quả. Mới có dạo đầu thế, Võ Kim Cự đã làm ầm lên, rằng ông làm đúng trách nhiệm, đúng quy trình, có đủ các loại bằng chứng giấy tờ. Việc ký quyết định cho Formosa thuê đất đến 70 năm, không thuộc thẩm quyền của ông nhưng ông đã trình thủ tướng, khi tham dự lễ khởi công khu liên hợp thép Formosa Vũng Áng, ngày 2.12.2012, và được thủ tướng bảo lưu. Thịt ông Cự sẽ không giữ được sự lây lan tội phạm tới những sếp sòng của đảng và nhà nước. Thôi đành lôi mấy tên tép riu như cỡ chủ tịch huyện Kỳ anh, Nguyễn Văn Bổng ra xử phạt thị uy. Nguyễn Văn Bồng cũng nổi lên như một anh hùng thời kỳ đổi mới, anh ta có công xông xáo trong vụ giải phóng mặt bằng cho dự án Formosa. Nghe đâu anh ta tự khấn vái vài câu rồi ôm cả bát hương của người ta lên máy xúc, để tiến hành san ủi. Chẳng biết kiếm được nhiều hay ít, nhưng giờ được đảng, nhà nước cho đi bóc lịch, kể cũng hận. Trong phiên tòa, Nguyễn Văn Bổng còn đề nghị tòa tha bổng để được tiếp tục cống hiến cho quê hương.

Bây giờ dẫu có kỷ luật được ông Cự, để bảo vệ sự trong sáng của đảng. Chờ cho số chất độc Formosa thải ra biển, lắng đọng và hòa tan hết, cơn giận của dân miền trung dịu xuống. Thì Formosa vẫn còn đó như một ổ ghẻ lở trên thân thể VN, được bôi một lớp kem theo chỉ định của đảng và nhà nước, khi nào đó sẽ bùng phát trở lại?. Không ai tin được tập đoàn Formosa đã gây bao xấu xa trên quê hương Đài Loan của họ, lại lương thiện hơn ở VN, khi phần lớn vốn đầu tư của họ đến từ Trung Hoa lục địa.

Cái ung nhọt Formosa bỏ đi thì không được, giữ lại thì không bao giờ là an toàn, tại sao vậy?. Nhiều người đã kết tội đảng và nhà nước VN, vì quyền lực lợi ích phe nhóm và cá nhân, mà rước Formosa vào VN, gây ra thảm họa. Điều đó đúng nhưng chưa đủ, nguyên nhân sâu xa và đầy đủ thuộc về tất cả người VN chúng ta. Ở thời điểm mà Formosa chuẩn bị vào VN, năm 2008, có ai đã làm gì để cản lại bước đi của họ. Có chăng chỉ vài lời cảnh tỉnh chung chung, trước chủ trương kêu gọi đầu tư của quốc gia. Đảng và nhà nước thì kể lể đấy là thành tích, tự hào rằng nhà nước độc quyền cộng sản cũng làm kinh tế giỏi như ai. Còn dân chúng thì hồ hởi, phấn khởi thấy rõ, ở đâu cũng thấy bàn tán dự án này, dự án nọ, tiền đền bù, và công việc làm trong tương lai do các dự án đưa lại. Tôi dám chắc rằng nếu ai cả gan chống lại tập đoàn Formosa vào VN lúc này, sẽ được ghép tội âm mưu chống phá nhà nước.

Có người nói nếu VN là một nhà nước dân chủ, một thể chế chính trị không độc quyền. Thì chắc chắn Formosa không thể vào VN, hoặc có vào cũng không có cơ gây thảm họa như bây giờ. Điều đó cũng đúng!. Nhưng tại sao người VN ta không loại bỏ chế độ tồi tệ đó đi, thiết lập một chế độ mới dân chủ thật sự, trước khi rước Formosa đến đầu tư?. Lỗi của tất cả người VN chúng ta là ở chỗ đó.

Nguyên nhân chúng ta không kiến tạo được nhà nước dân chủ, để ngăn ngừa hữu hiệu thảm họa Formosa và các thảm họa như lũ lụt miền trung gần đây. Là do lịch sử và văn hóa người Việt chúng ta trải dài trong nghèo nàn và phụ thuộc quá lâu. Tầng lớp trí thức VN, tinh hoa dân tộc của mọi thời đại chưa bao giờ ngang tầm với thế giới, lại nặng tự ti nên rất hiếm người có tri thức vượt trội và chính kiến độc lập. Ảnh hưởng văn hóa Khổng Mạnh, khiến chúng ta chỉ quanh quẩn với những giá trị có sẵn lỗi thời, đầy bất trắc, mà không giám sáng tạo để vượt lên, dễ dàng chấp nhận thua thiệt và phụ thuộc. VN tiếp xúc với văn minh phương tây chưa nhiều, nhưng lại sùng bái và thực hành chủ nghĩa Mác Lê hoàn toàn xa lạ, đầy bạo lực, trên đất nước của mình.

Cũng nhiều người nói rằng, cái gì xấu xa, kém cỏi ở VN cũng đổ lỗi cho độc quyền cộng sản là không công bằng. Trong lịch sử, đã bao giờ VN là nước tiến bộ, giầu có hơn các nước trên thế giới chưa?. Quả là chưa!. Nhưng ít ra so với các quốc gia châu Á có cùng xuất phát điểm hoặc kém hơn nước ta trong thập niên 1960, như Nam Hàn, Đài Loan, Thái Lan v.v... Bây giờ chúng ta đang ở đâu?. Đừng đổ tại chiến tranh, đừng viện cớ tình hình thế giới phức tạp. Phải thành thật nhìn nhận rằng, chúng ta tiến quá chậm, bởi chúng ta có đảng lãnh đạo tuyệt đối.

Thảm họa Formosa là minh chứng cho lối cai trị độc đoán, thiếu tri thức, duy ý chí, cố tình phát triển bằng mọi giá, của đảng và nhà nước VN.

Có một số người và một bộ phận giáo dân, đã nhìn rõ nguyên nhân, muốn đẩy sự kiện Formosa, thành phong trào quần chúng rộng lớn, nhằm những mục đích lớn hơn đòi bồi thường, đòi minh bạch việc xả chất độc, là loại bỏ những nguyên nhân gây ra thảm họa hiện tại và trong tương lai. Nhưng lực lượng chưa đủ, phương tiện chưa nhiều, lại thiếu hẳn một sách lược và phương án khả thi.

Một biến cố lớn như thảm họa Formosa mà chỉ dừng lại ở các cuộc biểu tình của đồng bào Nghệ An, Hà Tĩnh. Còn các vùng miền khác vẫn bình chân như không phải việc của mình. Chứng tỏ lượng và chất của VN cho sự ra đời một thể chế mới là chưa chín mùi. Người VN là vậy, tìm giải pháp cá nhân cho những lợi ích cá nhân, thì sẵn sàng luồn lách để đạt được. Nhưng không thật lòng và nhiệt tình với những giải pháp tập thể, thờ ơ với lợi ích chung.

Muốn thay đổi tình trạng trên trước hết phải xây dựng được một lực lượng chính trị đủ sức lãnh đạo và hướng dẫn quần chúng. Trí thức VN hơn lúc nào hết, không dừng ở những phản biện, không dừng ở những giải pháp riêng lẻ. Mà phải dấn thân xây dựng một lực lượng nòng cốt, có kiến thức chính trị, có viễn kiến và lương thiện. Để khi có những biến cố xảy ra có đủ khả năng và uy tín dẫn dắt quần chúng đấu tranh xây dựng một xã hội mới yêu thương, pháp trị. Tất cả chúng ta hãy bắt tay vào, ngay bây giờ, cùng nhau xây dựng lực lượng chuẩn bị cho tương lai. Đừng nghĩ rằng công việc trên là xa vời, là của những nhà chính trị, mà là trách nhiệm của tất cả chúng ta. Nó nằm ngay trong cuộc sống của chúng ta hàng ngày, chỉ cần chúng ta đồng thuận với nhau rằng chế độ hiện tại là tồi tệ, cần thay đổi.

Đây có lẽ là cách tốt nhất để dẹp bỏ và phòng ngừa những tai họa trong tương lai trên đất nước VN.


Chiếc hay bó đũa, thụ hay chủ động

Cánh dù lộng gió & Năm xích lô (Danlambao) - Chúng ta, những người dân yêu chuộng tự do dân chủ nên mong muốn đất nước Việt Nam (VN) thân yêu thoát ách độc tài bán nước của đảng cộng sản Việt Nam (CSVN). Ước muốn tưởng chừng nhỏ nhoi như: Được tự do nói lên suy nghĩ mà không phải lo bị kết tội "tuyên truyền chống ác đảng", được quyền biểu lộ chính kiến mà không bị kết án là "thế lực thù địch" xúi giục, được tự do cư trú mà không bị chính sách "hộ khẩu, tạm trú, tạm vắng" trói buộc, được xuống đường kêu gọi chống ngoại xâm hoặc bảo vệ môi trường mà không bị bắt giam tùy tiện, được được được... Với xã hội "tư bản giãy chết" là điều hiển nhiên và bình thường vì là quyền công dân nhưng là cấm kỵ của "dân chủ gấp vạn lần tư bản" được ghi trong Hiến pháp?

Có bao giờ chúng ta ưu tư như Trần Quốc Toản khi bóp nát trái cam để suy nghĩ về đất nước. Mỗi chúng ta dẫu lớn hoặc trẻ đều có bổn phận ngang nhau trước hiện tình đất nước nhưng bây giờ ra sao? Chúng ta có cảm nhận với câu nói của tiền nhân "đất nước hưng vong, thất phu hữu trách"? Trách ai, ai gánh? Đất nước này của chung hay của riêng đảng CSVN? Không có đảng CSVN thì đất nước này không hiện hữu?

Một điều mà người viết muốn nêu trước khi đi vào nội dung của bài là tự đảng CSVN đã mâu thuẫn khi họ luôn tuyên truyền là ác đảng được sự tin yêu (99,99%) của quần chúng nhưng nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nhân dân nhận tiền của "thế lực thù địch" để chống đối đảng, trong nội bộ đảng thì "tự diễn biến, tự chuyển hóa",... vậy đảng CSVN chỉ có thể ở hai dạng, một là mơ giữa ban ngày (từ ngữ thông dụng hiện nay là "tự sướng") hai là hoang tưởng để tự trấn an cho thế phải-lãnh-đạo như hiếp từ trong điều 4 Hiến pháp. Dẫu chỉ mắc một trong hai bệnh nêu trên (theo người viết thì cả hai) thì đất nước này không thể ngóc đầu với đảng CSVN nếu không muốn nói là thảm hại, theo người viết là họ mắc chứng ung thư óc. Ung thư đã khó trị, ung thư óc thì chỉ có nước đem chôn mới mong đất nước tốt đẹp.

Người viết muốn thưa với những người dân yêu chuộng tự do dân chủ một điều là chúng ta coi chừng đi vào vết xe cũ của quá khứ. Xin nói tổng quát là đừng thụ động phản ứng mà phải chủ động tấn công chế độ, đừng ủy thác mà phải nhận lãnh trách nhiệm với đất nước thì lúc đó chúng ta mới may có cơ hội thay đổi được đất nước theo ý nguyện của người dân.

Người viết không là nhà sử học nên sẽ nêu những khái niệm theo tâm lý của một công dân có quan tâm đến đất nước.

Quá khứ

Đảng CSVN khống chế toàn thể xã hội miền Bắc. Với chính sách "nắm bao tử", "liên đới trách nhiệm" sau "cải cách ruộng đất" và bưng bít thông tin thì người dân miền Bắc lúc đó chỉ có một trong hai lựa chọn, một là làm theo ý đảng hai là tự sát. Dẫu là loài thú hoang dại, ngoài trừ cuồng tín ISIS thì không ai muốn chết, hơn nữa ác đảng tuyên truyền dối trá "dân miền Nam sống dưới hai tầng áp bức Mỹ-ngụy" để cắt khẩu phần đã ít ỏi càng teo tóp hơn của người dân miền Bắc nhằm "giúp dân miền Nam đói khổ".

Miền Nam được hưởng tự do dẫu chưa hoàn thiện nhưng trong thời chiến thì so với thế giới hiện nay là quá lý tưởng. Vì hưởng tự do là điều bình thường như hơi thở của đời sống, chẳng quan tâm từ đâu đến và sẽ ra sao nên người dân miền Nam chưa ý thức bảo vệ những gì mình đang có, từ đó người dân ủy nhiệm cho quân đội phải bảo vệ tự do như là bổn phận và trách nhiệm riêng của quân đội(!?).

Đảng CSVN trước nhiệm vụ "đánh Mĩ là đánh cho Liên xô và Trung cộng" nên dẫu có đốt cả Trường sơn, hy sinh đến người VN cuối cùng đã xâm lăng miền Nam tự do khi chưa thấy đế quốc "Mĩ" nó đổ bộ mới tài cho thói gian trá lật lừa. Miền Nam tự do nên những thành phần CS hoặc lú CS tung hoành tàn phá đất nước cho chỉ thị thời đó là nhuộm đỏ thế giới, chúng gặp may với chế độ Việt Nam Cộng hòa (VNCH) chớ với chế độ của chúng thì sẽ được "xét xử công khai" với bản án trước khi khai.

Hiện tại

Nếu bàn chuyện xây dựng đất nước, làm sao cho dân giàu nước mạnh thì thảo luận với đảng CSVN là sai đối tượng. Một đảng cướp thì bản chất dẫu có phủ nhiều lớp kim nhũ vẫn là đảng cướp. Đảng viên chỉ biết còn đảng còn mình, đất nước là xa xỉ thì bạn có gì để nói? Chúng ta nên thực tế, kiến nghị góp ý rồi ra sao? Với thể chế này người dân chúng ta không có đường chọn lựa nào khác nếu muốn đất nước được tự do dân chủ ngoài giải thể đảng CSVN, đó là khẳng định của người viết.

Chúng ta muốn chế độ thay đổi theo chiều hướng tích cực cho đất nước và người dân là điều tốt nhưng hơn 40 năm là quá dư. Điều đó có nghĩa là chúng ta đã nói, đã ưu tư nhưng chưa đủ làm thay đổi thể chế và đảng CSVN cũng chẳng có nhu cầu thay đổi cho nhiệm vụ Bắc kinh đã giao. Chúng ta đã đi ít nhiều cho đất nước, tại sao chúng ta không cố gắng dấn thân hy sinh thêm một chút nữa? Chỉ một chút nữa thôi như giọt nước làm tràn ly là tượng hình có bao giờ chúng ta suy nghĩ.

Hiện tượng "xả xúp bắp" là chủ động của chế độ khi chúng ta phân tích, lên án nhưng chỉ dừng ở lời nói nhưng chẳng hành động khác ngoài những gợi ý của ác đảng thì chúng ta đang là con rối. Họ bày ra những mục tiêu giả tạo, vô thưởng vô phạt và thậm chí gay cấn nhưng chế độ vẫn còn đó và theo trí nhớ học ngữ phạm tiếng Anh trước 75 là "tương lai tiếp diễn" vẫn tồn tại.

Tương lai

Người viết trình bày ngắn gọn và phổ quát một vài điểm chung của quá khứ và hiện tại của chúng ta. Đã nói quá khứ, hiện tại thì không thể bỏ qua tương lai.

Quá khứ chúng ta đã biết hoặc nghe. Hiện tại chúng ta trải nghiệm vậy tương lai chúng ta sẽ có nhận thức và hành động ra sao? Đây là câu hỏi khó hoặc dễ tùy theo ý thức và hoàn cảnh sẽ có những giải đáp khác nhau.

Không có gì tuyệt đối nhưng trong tương đối vẫn có nhiều giải pháp. Trong nhiều giải pháp đó chúng ta phải bình tĩnh và đặt quyền lợi chung của đất nước lên trên hết để lựa chọn hoặc tìm ra phương hướng khả thi nhất cho tương lai một xã hội VN tự do dân chủ.

Điều tiên quyết là khi nói dân chủ tự do thì chúng ta phải tôn trọng ý kiến của mọi người. Tôn trọng không đồng nghĩa là đồng ý và ý kiến không được đón nhận đó phải phục tùng đa số nhưng cũng không bị áp bức để mãi chìm trong vô vọng. Thứ hai là tôn trọng quyền tư hữu không những về vật chất mà cả tinh thần. Rất nhiều điều người viết muốn trình bày nhưng trong phạm vi bài viết không nên quá dài nên chỉ viết gọn. Nói chung là mình phải có tinh thần dân chủ thì mới xây dựng một thể chế dân chủ.

Điểm nhấn cho toàn bộ bài viết là chúng ta đừng thụ động phản ứng, hãy chủ động tấn công chế độ thì niềm ưu tư của chúng ta mới mong thành đạt.

Chúng tôi cũng muốn chủ động tấn công theo ý người viết nhưng chưa biết tấn vào đâu, công chỗ nào? Theo người viết đa số bạn dư sức tấn công, vấn đề nằm ở chỗ là bạn thiếu tự tin. Người viết xin đưa vài gợi ý để chúng ta thấy có nên hoặc hợp với điều kiện sống bạn đang trải?

Thụ động

Bạn nêu người công nhân bị "bóc lột" trong xã hội tư bản về thời gian nghỉ phép (Hoa Kỳ hơi khác so với châu Âu), tiền nghỉ phép (xin lỗi, ở Đức nghỉ phép lãnh lương là bình thường, công nhân còn được thêm tiền nghỉ phép), nếu bịnh thì sẽ ra sao,... nói chung bạn hãy "lên án" chế độ công nhân bị bóc lột trong chế độ tư bản.

Bạn cho biết chế độ tư bản nó chẳng cần biết là bệnh viện "tuyến nào" khi bạn có vấn đề về sức khỏe và khi cấp cứu thì ưu tiên là sức khoẻ của bệnh nhân.

Bạn lên án tư bản vì thời gian lao động ít hơn xã hội chủ nghĩa nhưng đời sống không cần hỗ trợ bao cấp.

Bạn hãy chửi chế độ tư bản nó không để ai chết đói trong khi XHCN mãi loay hoay làm đơn xóa đói giảm nghèo.

Bạn hãy chỉ ra sai trái của Lào Miên là những nước láng giềng nghèo hèn so với VN nhưng họ lại qua mặt chúng ta về phát triển.

Bạn chỉ cho thế giới biết XHCN VN vượt tầm thế giới khi xuất khẩu lao động chẳng có ai tự hào.
Bạn, thôi chẳng nói nhiều về những "thành quả" chưa biết đắng ngọt ra sao nhưng sâu thì cả bầy nhung nhúc.

Chủ động

Đây là vấn đề khó khăn nhất chúng ta phải làm mới mong cho đất nước tự do dân chủ.

Bạn nghĩ sao khi "mẹ Nấm" bị bắt giam chưa có hồi đáp? Với chế độ này chúng ta đừng hy vọng vào "thiện chí" của họ. Đây là giải pháp "tối ngu" là chúng ta yêu cầu họ bắt giam như mẹ Nấm. Giả sử có một trăm (100) người làm động tác này thì họ sẽ ra sao?

Vấn đề của chúng ta là chưa khai thác yếu tố quốc tế. Đảng CSVN rất kỵ vấn đề này nhưng chúng ta vẫn hiên ngang bị bắt vì chủ quyền là chuyện "nội bộ" của người VN.

Nên "khoanh vùng" và kết hợp với người đồng chí hướng cho mục tiêu của đất nước. Họ có cài người nhưng với sự tinh tế vẫn "phát hiện" những con giòi này.

Một sự thực chúng ta phải nhìn nhận là với những suy tư sẽ không thể làm thay đổi thể chế nhưng nếu chúng ta biết kết hợp sẽ là một khía cạnh khác và "khía cạnh" này là một nhạy cảm của chế độ.

Kết

Mỗi chúng ta như một chiếc đũa sẽ bị bẻ gãy nhưng một bó đũa thì chế độ nào cũng gặp khó. Chúng ta không muốn gì hơn ngoài tự do dân chủ cho đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta. Tại sao chúng ta không là một bó đũa thay vì chiếc đũa? Tùy bạn!


Rặn mãi chưa chịu đẻ

Hạ Trắng (Danlambao) - Cuộc đả muỗi diệt ruồi do đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng chủ mưu từ giai đoạn gay cấn đang chuyển sang vừa gay cấn vừa nực cười. Tiêu biểu cho cái sự nực cười mang tên Vũ Huy Hoàng, nguyên Bộ trưởng bộ Công Thương, tay chân của Nguyễn Tấn Dũng, đối thủ chính trị lớn nhất của Nguyễn Phú Trọng.

Xin không nhắc lại các diễn biến liên quan đến tội trạng của Vũ Huy Hoàng. Ở đây, một cách ngắn gọn chỉ xin nói về “công tác” kỷ luật của đảng cộng sản Việt Nam như đang xem một màn hài kịch rẻ tiền.

Sau khi dùng thủ đoạn, mánh lới để tước đoạt và thu hồi mọi nguồn lợi liên quan đến “tiền” và “quyền” của Hoàng, Trọng lú bật đèn xanh cho báo chí đánh Hoàng tơi tả. Kế đến là diễn trò “kỷ luật” với mục đích hạ nhục Hoàng, làm tăng uy tín “trong đảng” cho bản thân, đồng thời răn đe những kẻ không chịu “phò Lú”.

Và đây là trò hề kỷ luật được diễn đi diễn lại hàng tháng trước. Kỷ luật sẽ chia ra làm hai hình thức: Kỷ luật về mặt đảng, và kỷ luật về mặt hành chính

“Mặt đảng” thì ai cũng biết đó là bộ mặt tội ác, tham nhũng, giết người, phản dân hại nước, bản đất bán biển, hèn với giặc ác với dân… Nhưng không ai biết kỷ luật về “Mặt đảng” là kỷ luật cái giống gì. Còn kỷ luật về “Mặt hành chính” thì nó diễn tiến đại loại ra như thế này.

Các đại biểu cái gọi là “Quốc hội” gân cổ trừng mắt trên các diễn đàn báo chí lề đảng để bàn ra tán vào về quy định “xử lý” đồng chí đồng rận đã về hưu không khác thầy bói xem voi. Bàn tán mãi, cuối cùng đưa ra quyết định là tại phiên họp thứ 5 của UB Thường vụ QH (diễn ra từ 19 đến 22/12/2016) sẽ trình dự thảo nghị quyết về việc xử lý kỷ luật đối với các cán bộ, công chức đã nghỉ hưu để thảo luận.

Thế nhưng, vì Chính phủ ma-dzê- in Việt cộng “chưa kịp chuẩn bị để trình UB Thường vụ QH trong tháng 12 như đã dự kiến” như lời bà Chủ tịch Cuốc Hội giải thích, nên dự thảo nghị quyết này đã được rút khỏi chương trình phiên họp. Tức là còn chờ các đồng chí cân nhắc thiệt hơn trong cuộc đấu đá với đồng rận.

Thế rồi, các chuyên gia, các cơ quan pháp luật nghiên cứu, rà soát mãi các điều luật do chính mình đẻ ra thì bất thình lình nhận ra rằng “chưa có quy định nào về việc xử lý kỷ luật hành chính đối với cán bộ đã về hưu”. Vậy là đảng lại một phen nữa vất vả để nghiên với cứu, nghiền với ngẫm hầu thực hiện quyết tâm chính trị, thể hiện sự tận tụy trước nhân dân.

Thật là gay cấn, không biết lựa chọn hình thức nào: khiển trách, cảnh cáo, hạ bậc lương, cách chức hay buộc thôi việc? Nhưng vì đồng chí Hoàng đã nghỉ hưu rồi nên lại gặp phải bế tắc nữa. Chả nhẽ cách chức một thằng đã về hưu?

Nhưng vì đảng cầm quyền là đảng thiên tài, nên kẻ thù nào cũng đánh thắng, điều vô lý nào cũng phịa ra và làm được. Cho nên, tại kỳ họp thứ 2, Cuốc Hội khóa 14 đã “phê phán nghiêm khắc” đồng chí Vũ Huy Hoàng trong nghị quyết về chất vấn và trả lời chất vấn.

Chưa thoát tội đâu, vào phiên họp thứ 6 của UB thường vụ Cuốc Hội sẽ diễn ra tuần sau, đồng chí Vũ Huy Hoàng cứ liệu chừng. Chiều ngày 11/1/2016 đồng chí Bộ trưởng Bộ Nội vụ Lê Vĩnh Tân sẽ trình bày tờ trình dự thảo Nghị quyết của UB Thường vụ Cuốc Hội “về việc xử lý kỷ luật đối với các cán bộ, công chức đã nghỉ hưu. Sau đó, Chủ nhiệm UB Pháp luật của QH trình bày báo cáo thẩm tra và UB Thường vụ QH thảo luận.”.

Tức là Cuốc Hội sẽ tiếp tục mang chuyện xử lý kỷ luật đồng rận ra thảo luận, thảo luận và thảo luận… nhá… nhá… nhá!

Đến nước này thì đành phải lôi mồ ma ông Hồ ra mà than: trời ơi sao chúng nó rặn mãi mà chưa chịu đẻ.


“Phò chính diệt tà” hay “phò đảng diệt dân”?

Bạn đọc Danlambao - Tại buổi tọa đàm “Phát huy vai trò của báo chí” trong cái gọi là “đấu tranh chống suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” diễn ra chiều ngày 6/1/2017, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tuyên giáo TƯ Võ Văn Thưởng đã dạy dỗ cánh bồi bút rằng báo chí là phải “phò chính diệt tà” chứ không phải “đánh đấm”.

Xin lấy một sự kiện cụ thể liên quan đến Hồ Chí Minh để thấy bản chất của nền báo chí Cắt Mạng do chính y chủ xướng và cổ vũ có vai trò thế nào trong việc tạo nên những trang sử đẫm máu của dân tộc. Ấy là sự kiện đấu tố và tử hình bà Cát Hanh Long, tức Nguyễn Thị Năm, một người phụ nữ giàu có và ủng hộ Việt Minh hết mình, cả về tài sản lẫn công sức. Các tài liệu liên quan đến bà trong phần cống hiến cho Việt Minh ghi lại “Trong kháng chiến chống Pháp, bà Nguyễn Thị Năm đã đóng góp nhiều tiền bạc, vải vóc, nhà cửa cho Việt Minh."

“Trước Cách mạng tháng Tám, gia đình bà từng ủng hộ Việt Minh 20.000 đồng bạc Đông Dương (tương đương bảy trăm lạng vàng lúc bấy giờ) và sau đó giúp đỡ nhiều vật dụng, thóc gạo, y tế và nhà cửa.[3] Khi chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tổ chức "Tuần lễ vàng", bà đóng góp hơn 100 lạng vàng.[6] Trong suốt thời gian kháng chiến chống Pháp, bà Nguyễn Thị Năm tham gia các cấp lãnh đạo của Hội Phụ nữ của tỉnh Thái Nguyên và Liên khu Việt Bắc, trong đó có 3 năm làm Chủ tịch hội Phụ nữ tỉnh Thái Nguyên[7]. Khi thực hiện lệnh "tiêu thổ kháng chiến", bà đã cho san bằng khu biệt thự Đồng Bẩm tại Thái Nguyên.[7].

Nhiều cán bộ cách mạng, nhiều đơn vị bộ đội thường tá túc trong đồn điền của bà. Bà Nguyễn Thị Năm cũng từng nuôi ăn, giúp đỡ nhiều cán bộ Việt Minh sau này giữ những cương vị quan trọng như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt [8], Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng, Hoàng Hữu Nhân, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Tùng, Vũ Quốc Uy, Hoàng Thế Thiện, Lê Thanh Nghị...[9]

Bà còn "đã phóng xe nhà treo cờ đỏ sao vàng từ Hải Phòng lên thẳng chiến khu qua thành phố Thái Nguyên, nơi quân Nhật còn chiếm đóng đến Đồng Bẩm, Đình Cả, Võ Nhai để báo cho con trai và các đồng chí của mình tin Hà Nội đã giành được chính quyền”.

Và đây là cách mà Hồ Chí Minh và đảng cộng sản “trả ơn” cho ân nhân Cát Hanh Long: Vu khống bà là “tư sản địa chủ cường hào gian ác”, trở thành người đầu tiên bị đem ra đấu tố và bị giết trong Cải cách ruộng đất.

Trong buổi đấu tố bà Cát Hanh Long, Hồ Chí Minh và Trường Trinh đã cải trang đến tận nơi giám sát. Hồ Chí Minh còn viết bài báo “Địa chủ ác ghê” để kết tội và cổ vũ cho việc giết bà Cát Hanh Long.

Trong hồi ký Đèn cù, Trần Đĩnh đã ghi lại lời kể của Tiêu Lang, phóng viên báo Cứu quốc trong đội cải cách như sau: "Khi du kích đến đưa bà ta đi, bà ta đã cảm thấy có gì nên cứ lạy van "các anh làm gì thì bảo em trước để em còn tụng kinh." Du kích quát: "đưa đi chỗ giam khác thôi, im!." Bà ta vừa quay người thì mấy loạt tiểu liên nổ ngay sát lưng. Mình được đội phân công ra Chùa Hang mua áo quan, chỉ thị chỉ mua áo tồi nhất. Và không được lộ là mua chôn địa chủ. Sợ như thế sẽ đề cao uy thế uy lực địa chủ mà. Khổ tớ, đi mua cứ bị nhà hàng thắc mắc chưa thấy ai đi mua áo cho người nhà mà cứ đòi cái rẻ tiền nhất. Mua áo quan được thì không cho bà ta vào lọt. Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: "Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?" Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ. Cuối cùng bà ta cũng vào lọt, nằm vẹo vọ như con rối gẫy vậy...”.

Từ khi cái gọi là nền báo chí Cách mạng Việt Nam ra đời cho đến tận ngày hôm nay đã bước sang những năm đầu của thế kỷ 21, báo chí cộng sản vẫn luôn đạt thành tích xuất sắc trong nhiệm vụ giết người. Không chỉ một mạng người của bà Cát Hanh Long mà là gần 200 ngàn người trong Cải cách ruộng đất. Là những mạng người trong Nhân văn giai phẩm, Ôn Như Hầu, Xét lại chống đảng… Là hàng triệu con người trong cuộc chiến tranh “giải phóng miền Nam”. Và vô số bản án tù bất công dành cho những công dân yêu nước.

Nền báo chí mà Võ Văn Thưởng nói đến, không chỉ là “đánh đấm” mà là nền báo chí giết người, phục vụ cho sự nghiệp “phò đảng diệt dân”.


Nguyễn Xuân Phúc: Bộ Công thương “vấp nhưng chưa ngã”!

Người Quan Sát (Danlambao) - Ông thủ tướng càng ngày càng sung sức trong sự nghiệp xả thải ra những phát ngôn đầy ấn tượng. Sản phẩm mới nhất madzê in diệt Nam của ông là Bộ Công thương trong năm 2016 vừa qua đã "vấp nhưng không ngã".

Tại Hội nghị tổng kết năm 2016 và triển khai nhiệm vụ năm 2017 của Bộ Công thương, theo đúng quy trình của mọi phát biểu, ông Phúc đã có cái quy đầu dành cho Bộ Công thương là "đã đánh giá cao nỗ lực của Bộ Công thương trong thời gian vừa qua."

Thế nhưng nỗ lực được đánh giá cao đó lại được kết bằng cái quy đuôi là đã vấp.

Thế mới biết trong triều đình nhà sản, mọi kết quả hoạt động - cho dù có vấp nhưng cũng xem là "cao" trong sự đánh giá của quan chức triều đình với nhau.

Mở rộng đánh giá của thủ tướng cho mọi ban ngành của đảng thì chúng ta có thể kết luận rằng: tất cả đều có vấp, nhưng (không thể thiếu từ này trong mọi văn bản, tuyên bố của các quan) không ngã.

Chuyện vấp nhưng không ngã này có thể áp dụng và tóm gọn chung cho đảng loài sản: chúng vấp triền miên nhưng nhất định không ngã.

Chỉ có người dân, chừng nào mở mắt biết rằng chúng vấp nhưng mình lại là người ôm đầu máu để đồng loạt đứng lên xô cho chúng ngã.

Cái này chúng nói là lật đổ chế độ. Đây là cụm từ dù "nhạy cảm" nhưng vô cùng chính xác.

07.01.2016

Ba "nhân tai" tại miền Trung của ông thủ tướng

Tháng Chín (Danlambao) - Trên Tuổi trẻ Online có đăng bài viết của ông giáo sư Nguyễn Ngọc Trân "Phải giải quyết ba “nhân tai” ở miền Trung" về 3 đại họa cần phải giải quyết gồm: nhân tai xả lũ, nhân tai phá rừng, và nhân tai quy hoạch phát triển đô thị.

Tác giả đã phân tích chính xác dù đây là chuyện mà ai cũng biết từ nhiều năm nay. Xả lũ thì gây lụt, phá rừng cũng gây lụt và xây cất bừa bãi cũng gây lụt.

Tuy nhiên, đọc hết toàn bài không thấy ông giáo sư "đụng" đến những "nhân" gây ra "tai" là ai?!

Nhân là người. Ở đất nước này nhắc đến dân là phải trọn bộ cụm từ nhân dân. Cái gì cũng có cái đuôi nhân dân theo sau. Vậy nhân tai là tai ương do người dân tạo ra hở ông giáo sư?!

Nhìn lại trọn gói tai ương, cái gì cũng nằm trong sự "lãnh đạo" của đảng để nhân dân "lãnh đạn" thì ai trồng khoai đất này để dẫn đến 3 tai ương nói trên?

Người dân nào có thể phá rừng có hệ thống đến nỗi Việt Nam trở thành xứ... trọc?

Người dân nào có thể xả lũ... "đại trà", có quy trình để biến miền Trung thành biển nước?

Người dân nào có thể quy hoạch đất đai, đô thị và "định giá" tùy tiện để làm giàu như ông thủ tướng vừa mới bật mí bí mật làm ăn của đảng ta?

Cho nên, tự điển có "thiên tai", "nhân tai" thì bây giờ phải có thêm cụm từ"đảng tai" cho nó... đồng hành với mô hình chí của thời đại hình chí mô.

Và "đảng tai" không chỉ có 3 và không phải chỉ ở miền Trung. Nó nhiều như sao trời và tràn lan khắp làng khắp xóm khắp phố phương.

Sau cùng trở lại cái tít của ông giáo sư: Phải giải quyết ba “nhân tai” ở miền Trung...

Làm sao tập đoàn gây ra tai ương có thể giải quyết những thảm họa do chính chúng gây ra nếu không đem... tai ương đến cho đời chúng?

07.01.2017