Saturday, September 10, 2016

"Ngu gì" mà không cảm ơn ông Lê Phước Vũ

Phạm Trung Tuyến | 09/09/2016 07:42
"Ngu gì" mà không cảm ơn ông Lê Phước Vũ

Những ngày qua, dư luận xã hội sục sôi vì ông chủ tập đoàn Hoa Sen với phát ngôn "Ngu gì mà không làm thép?". Có thể, cách sử dụng ngôn từ tiếng Việt của ông Lê Phước Vũ hơi thiếu trong sáng. Nhưng câu nói của ông Vũ lại giúp chúng ta tỉnh ngộ.

"Ngu gì mà không làm thép?" – Nếu bạn là một nhà đầu tư, bạn đứng trước một cơ hội kiếm tiền hợp pháp, dễ dàng, với rất nhiều ưu đãi, bạn có sẵn sàng đầu tư không? Nếu bạn thành thật với lòng mình, tôi chắc chắn câu trả lời của bạn sẽ là: "Ngu gì?"
Tập đoàn Hoa Sen đứng trước cơ hội đầu tư nhà máy thép ở Cà Ná như thế nào? Được nhận mặt bằng sạch, được miễn thuế lâu dài, được đón rước và hỗ trợ cấp nước bằng một nửa trữ lượng nước của cả tỉnh Ninh Thuận đang khô kiệt vì hạn hán. Vậy thì ngu gì mà không làm thép?
Ông Lê Phước Vũ có thông minh không? Từ ông chủ một cửa hàng vật liệu nho nhỏ vươn lên trở thành một trong số những người giàu nhất Việt Nam, chắc chắn ông Vũ chẳng "ngu gì".
Đứng dưới góc độ của một nhà đầu tư thuần túy, việc chọn đầu tư làm nhà máy thép với rất nhiều ưu đãi của ông Vũ, rõ ràng là một lựa chọn khó có thể từ chối.
Ngu gì mà không cảm ơn ông Lê Phước Vũ - Ảnh 1.
Nhiều người sẽ cho rằng dù ông Vũ khôn ngoan trong kinh doanh nhưng kém cỏi về mặt truyền thông. Bởi sau thảm họa Formosa, đề xuất đầu tư nhà máy thép bên bờ biển là một sự tự sát về mặt truyền thông. Điều đó chỉ đúng một phần.
Về tình, có thể việc tự đứng cùng lĩnh vực với Formosa sẽ khiến thương hiệu Hoa Sen của ông Vũ trở nên thiếu thiện cảm trong mắt những người dân đang đau lòng vì thảm họa miền trung. Và đề xuất xây dựng nhà máy thép Cà Ná giống như một xoáy sâu vào nỗi đau của cộng đồng.
Nhưng về lý, doanh nghiệp có quyền đề xuất đầu tư vào bất cứ lĩnh vực gì, miễn là pháp luật không cấm.
Ông Lê Phước Vũ cũng không hề thiếu thông minh đến mức chẳng nhận ra khả năng gặp phải sự phản ứng dữ dội của dư luận xã hội đối với việc xây dựng một nhà máy thép bên bờ biển sau sự cố Formosa.
> Đọc thêm những bài viết của tác giả TẠI ĐÂY
Tác giả Phạm Trung Tuyến
Nhưng tại sao ông vẫn đề xuất việc đó. Đơn giản, nhà doanh nghiệp sẽ quyết định đầu tư khi trông thấy lợi nhuận.
Nhưng những người có trách nhiệm, có quyền chấp thuận dự án đầu tư đó, thì không thể chỉ nhìn thấy lợi nhuận.
Họ buộc phải nhìn dự án qua lăng kính phát triển bền vững. Họ buộc phải nhìn thấy hậu quả của sự tàn phá môi trường nếu nhà máy vận hành sai.
Họ cũng buộc phải nhìn thấy miếng cơm manh áo và hạnh phúc của người dân ở vùng có dự án. Họ phải dũng cảm đứng về đại cục để nói không với những thứ mà xét về lâu dài, mất nhiều hơn được.
Nếu địa phương nào đó ưu đãi vô tội vạ, ưu đãi bất chấp hậu quả, thì chắc chắn chẳng có doanh nghiệp nào lại ngu ngốc từ chối. Nếu không phải tập đoàn Hoa Sen, thì sẽ là một tập đoàn hoa cải, hay hoa súng nào đó sẽ chớp lấy thời cơ và ưu đãi này.
Ngu gì mà không cảm ơn ông Lê Phước Vũ - Ảnh 4.
Không đánh đổi môi trường để thu hút đầu tư
Chắc chắn người Việt không chấp nhận một Fomorsa thứ hai. Vì vậy, việc nhảy vào đầu tư nhà máy thép lớn ở gần những vùng biển rất đẹp của Việt Nam, cùng những phát ngôn sốc của ông Lê Phước Vũ, vô tình giúp chúng ta nhận ra một thông điệp đầy chất cảnh tỉnh: Không thể ưu đãi bất chấp tương lai.
Thậm chí có người còn hóm hỉnh: Biết đâu chính ông Vũ cố tình nhận búa rìu dư luận về mình để cảnh tỉnh người Việt không dễ dãi với các dự án đầu tư.
Vậy thì, ở khía cạnh cảnh tỉnh này, ngu gì mà không có một lời cám ơn ông Vũ?
Theo Trí Thức Trẻ

Nợ tiền đóng góp, dân nghèo bị tính lãi cắt cổ!

Thanh Đào- Minh Tuệ | 09/09/2016 06:00
Nợ tiền đóng góp, dân nghèo bị tính lãi cắt cổ!
Năm nào gia đình chị Hoa cũng phải "đóng sản" cả chục triệu đồng.

Dắt trâu, bắt bò, tạm thu tài sản và tính lãi cắt cổ… đó là cách mà cán bộ xã, thôn ở Hà Vinh (Hà Trung, Thanh Hóa) thực hiện để ép dân nộp tiền đóng góp.

LTS: Sau khi Trí Thức trẻ đăng tải loạt bài "Mùa đóng góp hãi hùng ở Thanh Hóa", phản ánh những vấn đề liên quan đến việc huy động đóng góp của người dân ở xã Trường Sơn (huyện Nông Cống), ngày 17/8, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã yêu cầu UBND tỉnh Thanh Hóa kiểm tra nội dung báo chí phản ánh.
Ngày 5/9, Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hoá ông Nguyễn Đình Xứng đã ký văn bản báo cáo Thủ tướng về việc này và nghiêm túc xử lý những sai phạm mà Trí Thức trẻ đã nêu.
Nhiều lần trao đổi với phóng viên, một vài vị lãnh đạo Thanh Hoá đã bày tỏ mong muốn Trí Thức trẻ tiếp tục chỉ ra những khuyết điểm, sai phạm xung quanh chuyện huy động đóng góp ở các địa phương để giúp tỉnh khắc phục "vấn nạn" này.
Trên tinh thần xây dựng, cao hơn nữa là để người dân thôn quê còn nhiều cam khó thoát khỏi cảnh còng lưng đóng góp những khoản thu chưa đúng, quá sức, Trí Thức trẻ tiếp thực hiện việc điều tra này ở xã Hà Vinh, huyện Hà Trung.
Phóng viên bị cán bộ "kèm"
Khi chúng tôi thực hiện loạt bài điều tra "Mùa đóng góp hãi hùng ở Thanh Hóa" thì nhiều độc giả đã thông tin tới tòa soạn và cho biết, ở Hà Vinh người dân còn phải đóng góp kinh khủng hơn nhiều những địa phương mà chúng tôi từng đề cập.
Xã Hà Vinh nép sau những dãy núi đá vôi và cả hệ thống nhà máy xi măng Bỉm Sơn sừng sững. Đường vào xã quanh co, lắt léo, mấp mô, lởm chởm.
Thấy chúng tôi đến bằng chiếc xe mang biển tỉnh xa, nhiều người đã túa ra ngó nghiêng bằng ánh mắt lạ lẫm, thăm dò.
Theo như lời chỉ dẫn của một độc giả thì địa chỉ đầu tiên chúng tôi tìm đến là thôn 11, một thôn nằm khá xa trung tâm xã. Tiếp chúng tôi là một bác nông dân chất phác, thật thà.
Tuy nhiên, câu chuyện giữa chúng tôi vừa bắt đầu thì đã phải khép lại bởi có sự xuất hiện của một vị khách không mời. Vị này là trưởng thôn 11. Đến nhà, vị này chẳng nói chẳng rằng cứ an tọa ngay cạnh gia chủ rồi hí hoáy bấm điện thoại.
Biết có thi gan cũng chẳng ăn thua, chúng tôi đành rút lui, hẹn chủ nhà hôm khác sẽ đến hỏi chuyện.
Di chuyển sang nhà khác, cách nhà bác nông dân kia một đoạn vài trăm mét, chúng tôi yên chí bởi không thấy có ai theo mình.
Tuy nhiên, cũng vừa mở chuyện thì có hai người phóng xe máy tới. Một người mặc trang phục của công an viên, một người mặc thường phục. Như ở nhà bác nông dân khi nãy, hai người này cũng cứ vô tư xen vào giữa cuộc trò chuyện của chúng tôi với gia chủ.
Nợ tiền đóng góp, dân nghèo bị tính lãi cắt cổ! - Ảnh 1.
Nợ tiền đóng góp, dân nghèo bị tính lãi cắt cổ! - Ảnh 2.
Về Hà Vinh tác nghiệp, PV luôn bị cán bộ xã theo "kèm"
Theo giới thiệu của hai vị khách không mời trên thì họ là công an xã Hà Vinh, trên đường đi tuần, thấy có xe biển lạ nên họ tạt vào để… nắm tình hình. 
Biết có cố hỏi thì người dân cũng chẳng dám nói gì khi có "quan xã" kè bên nên chúng tôi lại phải lùi ra.
Lần này, không muốn những cán bộ mẫn cán ấy bám theo, chúng tôi đã gửi xe lại và rẽ vào những đường ngang lối tắt chằng chịt trong làng.
Kế sách ấy đã phát huy tác dụng, những "cái đuôi" lì lợm đã không còn nhằng nhẵng.
Rẽ vào một nhà dân nằm khuất lấp trong con ngõ nhỏ, chênh vênh trên sườn đồi, hỏi chuyện mới biết chủ nhà là anh Đặng Văn Đoán có vợ là chị Nguyễn Thị Hoa.
Toát mồ hôi với những khoản đóng góp… siêu khủng
Vợ chồng anh Đoán, chị Hoa đông con. Trò chuyện, chị Hoa nói vui, ở quê không có việc làm nên buồn thì đẻ. Bởi "buồn nhiều" nên tuy tuổi mới ngoài 40 nhưng hai vợ chồng đã có tới 7 mặt con. Đứa đầu sinh năm 1994, đứa út mới vừa 3 tuổi.
"Ngần ấy đứa rồi, chẳng biết còn đứa nào muốn chui ra nữa không?", chị Hoa tếu táo.
Ở Hà Vinh nhiều nhà "mắn" như gia đình chị Hoa. Con cái cứ lít nhít bấu lấy bố mẹ mỗi khi nhà có khách.
"Các cụ bảo, có phúc mới đông con nhiều cháu. Tôi thì chả thấy phúc đâu, chỉ thấy trăm đường khổ cực!", sau vài lời pha trò thì chị Hoa trầm tư nét mặt.
"Ở đâu nhiều con thì sướng chứ ở đây nhiều con thì càng thêm khốn khổ. Đóng góp người ta cứ thu trên đầu khẩu, sợ lắm!", anh Đoán thở dài đánh thượt phụ họa.
Hà Vinh người đông đất chật. Mưu sinh, nhiều người đã phải tứ tán khắp nơi. Vợ chồng anh cũng vậy, cũng từng phải tha hương để mong kiếm đủ gạo nuôi bầy con thơ dại.
Nơi khác xa quê thì cồn cào nhớ. Thế nhưng với vợ chồng anh Đoán thì khi xa nhà chỉ thấy xót, thấy thương đám con nheo nhóc. 
Còn với nơi cắt rốn chôn nhau thì lúc nào trong đầu cũng vẹn nguyên những ký ức hãi hùng.
"Sợ nhất là là đến mùa đóng góp. Năm hai lần họ thu, lần nào gia đình tôi cũng phải cuống cuồng vay nợ", chị Hoa cho biết.
Lật đật mở tủ lấy xấp giấy "thanh toán các khoản đóng góp" của gia đình cho chúng tôi xem, chị Hoa bảo: "Đấy, tôi xem mà cứ hoa cả mắt, chẳng hiểu họ thu những khoản gì mà thu nhiều thế. Vợ chồng tôi ít học, họ bảo thu bao nhiêu thì cứ thế mà đóng thôi".
Nợ tiền đóng góp, dân nghèo bị tính lãi cắt cổ! - Ảnh 3.
Nợ tiền đóng góp, dân nghèo bị tính lãi cắt cổ! - Ảnh 4.
Những khoản đóng góp gia đình chị Hoa phải nộp hai vụ chiêm, mùa năm 2015.
Đúng như lời chị Hoa nói, nhìn xấp phiếu thanh toán thu của gia đình, chúng tôi cũng thấy choáng váng, xa xẩm mặt mày. Mỗi vụ, các khoản thu của xã, thôn, hợp tác xã, các tổ chức đoàn thể được viết kín đặc trên mặt giấy A4.
Cũng giống như vợ chồng anh Đoán, chúng tôi không thể "định nghĩa", "chỉ mặt gọi tên" nhiều khoản trên những tờ phiếu thu này.
"Gia đình tôi được sở hữu có 1 sào ruộng thôi. Ở quê không làm ruộng thì cũng chẳng biết làm gì bởi thế gia đình xin đấu thầu thêm 3 sào nữa, nhưng làm cũng chẳng đủ tiền đóng góp đâu!", chị Hoa chia sẻ.
Theo chị Hoa, đến vụ, nếu được mùa, bán tất cả số thóc gia đình thu được cũng chỉ được 5-6 triệu đồng. Ngần ấy, trừ tiền đầu tư, công sức thu gặt đi có khi còn lỗ.
"Ấy thế mà vụ nào gia đình cũng phải đóng góp tới 7-8 triệu đồng. Thậm chí, có vụ còn tới hơn chục triệu", chị Hoa bức xúc.
Vụ chiêm năm 2015, gia đình chị Hoa phải đóng gần 13 triệu đồng. Chưa hoàn hồn sau vụ đóng góp này thì đến vụ mùa, gia đình chị Hoa lại phải xoay hơn 7 triệu đồng để tiếp tục "hoàn thành nghĩa vụ" công dân.
Năm 2016, vụ chiêm, "giấy thanh toán" cũng yêu cầu gia đình chị Hoa nộp hơn 8 triệu đồng.
Tính lãi theo kiểu "chợ đen"
Chị Hoa bảo, nhiều năm nay, cứ sắp đến mùa đóng góp là hai vợ chồng mất ăn mất ngủ. 
Như đã nói ở trên, vài năm trước, cũng bởi gánh nặng này mà hai vợ chồng phải thắt ruột gửi con lại cho ông bà chăm rồi vào tận Tây Nguyên trồng sắn với người bà con những mong kiếm chút tiền trang trải nợ nần.
Thế nhưng, vận hạn, mới đi làm được vài tháng thì chị Hoa bị tai nạn và phải trải qua nhiều ngày phẫu thuật, chữa trị công phu.
Sau nhiều năm vất vả, nói như lời chị Hoa, sức khỏe anh Đoán cũng "tụt dốc không phanh". Bệnh tật khiến anh không thể làm việc nặng mà chỉ ở nhà quanh quẩn đuổi gà, trông con. 
Bởi nghèo khó, đám con anh Đoán cũng chẳng đứa nào được học hành tử tế.
"Hai đứa lớn có tí da thịt thì đã lấy chồng rồi, đứa thứ ba thì đi làm ô sin cho gia đình người ta. Không có khoản tiền mà nó gửi về mỗi tháng nó gửi về thì chúng tôi cũng chẳng biết xoay xở thế nào", anh Đoán ngậm ngùi.
Nợ tiền đóng góp, dân nghèo bị tính lãi cắt cổ! - Ảnh 5.
Trên mỗi tờ phiếu thu đều có khoản... đóng lãi.
Chị Hoa bảo, vụ nào cũng phải nộp cả đống tiền nên cứ thấy lúa gục đầu ngoài đồng là hai vợ chồng lại hớt hải lo, cuống cuồng vay mượn. 
Thế nhưng, chẳng mấy vụ gia đình chị Hoa "hoàn thành nghĩa vụ đóng góp".
"Hầu như vụ nào gia đình tôi cũng thiếu, cũng phải xin khất để vụ sau đóng tiếp", chị Hoa tâm sự.
Nói là xin khất chứ thực ra số tiền nợ lại sau mỗi vụ gia đình chị Hoa vẫn phải chịu lãi. Và, lãi ấy, so với mặt bằng là cắt cổ!
Cụ thể, trên "giấy thanh toán" vụ chiêm năm 2015, bởi còn nợ lại 2,4 triệu đồng từ vụ trước nên sau mấy tháng, theo cách tính lãi là 1,2% tháng, gia đình chị phải trả thêm 172 nghìn đồng.
Vụ chiêm 2016, không rõ gia đình còn nợ lại bao nhiêu, nhưng chỉ sau 8 tháng, vợ chồng anh chị phải trả thêm 475 nghìn tiền lãi.
"Thật ra nếu vay nóng được ở ngoài thì chúng tôi cũng vay để trả nợ cho xong nhưng ở đây ai cũng như mình cả", anh Đoán chia sẻ.
Đem tài sản đi lánh nạn sau lần bị cán bộ cưỡng chế con bò
Không chỉ vợ chồng chị mà ở Hà Vinh, nhiều người cả đời cũng chẳng thể quên những ký ức hãi hùng đến từ "những mùa đóng sản".
"Ở đây, ai vì quá khó khăn mà chưa đóng được tiền là xã, thôn họ cho người đến thu tài sản. Nhà tôi cũng từng bị họ bắt cả con bò", ánh mắt thất thần, chị Hoa nhớ lại.
Con bò ấy, theo như lời chị Hoa thì vợ chồng chị phải vay ngân hàng để mua.
Vụ đó, gia đình chị Hoa còn thiếu tiền nộp sản 300 nghìn đồng."Khi đó chồng tôi đang vào rừng đốt than củi nên chưa kịp đem tiền về nộp", chị Hoa nhớ lại.
Chồng vắng nhà, không biết xoay đâu tiền để "thanh toán món nợ" trên nên mấy ngày cán bộ thôn, xã thành lập đoàn... truy thu chị Hoa đã đứng ngồi không yên, phấp phỏm lo sợ. Và rồi, nỗi lo lắng của chị đã thành sự thật.
Hôm ấy, đang đi bắt cua ở gần nhà, nhác thấy đoàn cán bộ đến, hoảng hốt, chị Hoa đã chạy lên ngọn đồi gần đó để… trốn. Thế nhưng, chị chạy không thoát.
Một người trong đoàn công tác đã phát hiện ra hành vi đào tẩu của chị nên đã rượt theo. Đuổi được một quãng đuối hơi, người này đã nói với theo, đại ý, trốn lên trời cũng chẳng thoát, trốn thì đoàn vẫn cứ… dắt bò.
Nghe người này nói vậy, hết sợ, chị Hoa lại tất tưởi chạy về. Tới nhà thì đã thấy đoàn công tác đứng kín ngoài sân. Và, mặc chị than khóc van xin, đoàn vẫn kiên quyết dắt bò đi.
Sợ "cả gia tài" của mình bị bỏ đói, hôm sau, cạy cục vay mượn, chị đã mang tiền đến nhà cán bộ thôn xin nộp để chuộc bò về.
Theo lời chị Hoa, ngoài số tiền gia đình còn thiếu thì chị phải nộp thêm 100 nghìn nữa. Khoản này là phí trông coi, chăn nuôi bò trong 1 ngày đêm.
Nợ tiền đóng góp, dân nghèo bị tính lãi cắt cổ! - Ảnh 6.
Vợ chồng chị Hoa luôn sợ hãi trước mỗi mùa đóng sản.
Anh Đoán bảo, sau lần ấy, cứ đến mùa đóng sản, hễ không đóng đủ tiền là hai vợ chồng lại phải tính cách để đối phó với tổ cưỡng chế của xã, thôn.
"Nhà có mỗi cái ti vi cũ thôi, nhưng nhiều lần tôi phải mang đi gửi đấy. Để ở nhà nhỡ họ đến thu mất thì mấy đứa nhỏ lại chẳng có cái xem", anh Đoán tâm sự.
Tìm hiểu, chúng tôi được biết, ở Hà Vinh có rất nhiều nhà bị cưỡng chế tài sản do không hoàn thành "nghĩa vụ đóng góp". Kinh hoàng là chuyện tưởng chỉ có ở thời phong kiến này cách đây 2-3 năm vẫn liên tiếp diễn ra.
Hãi hùng hơn, theo như lời một cán bộ xã thì việc dị thường, bất nhẫn này đã được xã thông qua và chính vị này cũng từng nhiều lần dẫn đầu đoàn đi cưỡng chế.
(Còn tiếp)
theo Trí Thức Trẻ

“Chiêm ngưỡng” ngôi nhà tiền tỷ của Bí thư Huyện ủy Gia Lâm

Theo Đất Việt-10-092016
“Chiêm ngưỡng” ngôi nhà tiền tỷ của Bí thư Huyện ủy Gia Lâm
Đi vào làng Sủi (hay còn gọi là thôn Phú Thụy), xã Phú Thị, huyện Gia Lâm (Hà Nội), khi hỏi thăm đến nhà ông Nguyễn Huy Việt, Bí thư Huyện ủy Gia Lâm, người dân nơi đây không ai là không biết đến với ngôi nhà “hoành tráng” kín cổng cao tường thuộc vào hàng lớn nhất nhì của huyện.
Theo quan sát của phóng viên, ngôi nhà tráng lệ của ông Việt án ngữ ngay “mặt tiền” giáp với cổng làng văn hóa thôn Phú Thụy trông rất nguy nga, đặc biệt ngôi nhà luôn trong tình trạng “cửa đóng, then cài”.
Nhìn từ bên ngoài, ngôi nhà được xây theo kiến trúc mái thái, cao hơn 3 tầng và được trang trí với hai màu chủ đạo là xanh nhạt, nâu.
Từ phía ngoài có thể nhận thấy khu nhà khá là rộng rãi. Ngoài ra ngôi nhà còn được trang trí nhiều bóng đèn điện phía bên ngoài, đường nét, góc cạnh tựa như một ngôi biệt thự. Ngôi nhà có hai cửa, một cửa cuốn (cửa để xe hơi) và một cổng sắt (cổng chính) đi vào nhà. Theo người dân địa phương, ngôi nhà của Bí thư huyện Gia Lâm phải tính bằng nhiều tỷ đồng.
ok2
ok6
Ngồi nhà ông Việt “bỗng dưng” có 2 đường điện
Nhiều người dân sống quanh khu nhà ông Việt cũng không ngớt lời xì xào, bán tán về giá trị tiền tỷ của ngôi nhà này. “Với mức lương của ông Việt làm sao mà xây dựng một ngôi nhà với giá trị tiền tỷ như thế được? Để có một ngôi nhà như thế dân chúng tôi còn phải mơ trong nhiều đời nữa có được,…”, một người dân hoài nghi.
Một điều đặc biệt, theo phản ánh của người dân, vào những ngày nắng nóng cao điểm, nguồn điện lưới của tất cả các hộ dân đều bị cắt trong nhiều giờ đồng hồ nhưng nguồn điện của nhà ông Bí thư vẫn luôn… ổn định.
ok4
ok3
Ngồi nhà tiền tỷ của gia đình ông Việt không bao giờ mất điện kể cả khi nhà người dân không có điện
Tìm hiểu của phóng viên được biết, việc nguồn điện gia đình ông Việt không bao giờ mất là do điện lực Gia Lâm đã lắp hai đường dây điện cho nhà Bí thư.
Ông Nguyễn Huy Việt- Bí thư Huyện ủy Gia Lâm cho biết: “Đúng là nhà mình có hai đường dây điện được lắp vào nhà nhưng chỉ có một công tơ, mình không có đơn xin đề xuất lắp đặt thêm đường điện, nhưng chắc vì điện lực Gia Lâm quan tâm đến lãnh đạo huyện nên mới tự ý lắp thêm đường dây điện cho nhà mình”.

Friday, September 9, 2016

Một phụ nữ tử vong trong phòng tạm giam của công an

   Bà Hằng bị tạm giữ điều tra. Sau 3 ngày tạm giữ, bà Hằng được phát hiện đã tử vong trong bồn nước của phòng tạm giam.
Ngày 9.9, theo tìm hiểu của PV, bà Huỳnh Thị Thúy Hằng (39 tuổi, ngụ xã Hòa Bình, H.Chợ Mới, An Giang) được phát hiện đã tử vong trong phòng tạm giam của Công an H.Thoại Sơn (An Giang), được người nhà an táng vào ngày 8.9 .

Trước đó, ngày 3.9, bà Hằng bị Công an H.Thoại Sơn bắt tạm giữ điều tra vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản xảy ra tại TT.Phú Hòa, H.Thoại Sơn.

Đến ngày 6.9, Công an H.Thoại Sơn thông báo cho ông Nguyễn Văn Bạch (chồng bà Hằng) biết bà Hằng được phát hiện đã tử vong trong bồn nước phòng tạm giam. Ngày 6.9, ông Bạch cùng người thân đến nhận xác vợ và chứng kiến mổ pháp y. Nguyên nhân bà Hằng tử vong được xác định là do ngạt nước.

Ngày 9.9, chúng tôi liên hệ ông Nguyễn Văn Còn, Phó công an H.Thoại Sơn, để tìm hiểu về vụ việc. Ông Còn xác nhận việc bà Hằng được phát hiện đã tử vong trong phòng tạm giam, nhưng nhiệm vụ của ông là điều tra, còn việc bà Hằng tử vong thuộc trách nhiệm của bộ phận tạm giam.

Ông Còn đề nghị phóng viên liên hệ với Công an tỉnh An Giang để lấy thông tin vì ông cũng phải chờ chỉ thị của Công an tỉnh.

Cũng trong ngày 9.9, liên hệ với Công an tỉnh An Giang, một cán bộ lãnh đạo cho biết hiện Công an H.Thoại Sơn chỉ mới báo cáo nhanh là có sự việc người bị tạm giữ tử vong trong phòng tạm giam, khi có báo cáo cụ thể, Công an tỉnh An Giang sẽ cung cấp thông tin chi tiết.

10/09/2016 05:43
Thanh Dũng - Thanh Niên

Nguyễn Phú Trọng: đập chuột bể bình rồi!

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Cái bình đầy chuột của Nguyễn Phú Trọng vừa bị 8 viên K59 bắn thủng từ Yên Bái. Thủ phạm bấm cò vẫn còn là nghi vấn, vụ án sẽ chìm xuồng theo cái xác của Đỗ Cường Minh tự sát từ sau gáy sau đó được đảng cho đổi chiều đạn bay (1). Từ sự việc náo loạn quân khu II (2) - khởi đi với cái chết mờ ám của tướng Lê Xuân Duy sang đến Bí thư tỉnh ủy Yên Bái Phạm Duy Cường - và cú hồi mã thương bỏ đảng của phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh (3) đã làm cho Nguyễn Phú Trọng đối diện với nguy cơ chuột chưa chết "đủ" mà bình muốn... "tan xác".

Thử lược qua tiến trình đánh chuột vỡ bình của Nguyễn Phú Trọng...

Từng bước từng bước thầm khởi đi từ quân... nguyên: Con chuột đầu tiên được đưa lên bàn mổ là Trịnh Xuân Thanh vào cuối tháng 5, đầu tháng 8. Nguyễn Phú Trọng bắt đầu bằng một chuyện nhỏ như ruồi nhưng biết rằng sẽ tạo được cảm giác thích sa-vào-đậu: tấm biển xanh trên xe Lexus của quan chức đảng. Tên "nguyên" đầu tiên vào cuộc là một "nguyên" đại tá phó trưởng phòng cắc ké Trần Sơn, lên tiếng về hành vi phạm luật của Trịnh Xuân Thanh (4). Sau đó là một loạt quân "nguyên" khác: Trần Lưu Hải, Tạ Xuân Đại, Nguyễn Anh Liên, Nguyễn Đình Hương, Lê Văn Cuông, Nguyễn Quốc Thước, Lê Hoa, Vũ Mão... trong đó đa phần thuộc tiểu đội Tổ chức Trung ương.

Rón rén tiếp theo bởi quân... ta đang ấm ghế nhờ ơn của Nguyễn Phú Trọng:Nguyễn Hạnh Phúc, Mai Tiến Dũng, Trương Hòa Bình, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân... Những tên lính mới này của Trọng thái thú phải rụt rè chờ quân nguyên dọn đường dư luận trước mới dám cầm cờ chạy theo.

Tuy nhiên, từng bước từng bước thầm cho đến rón rén nhập cuộc kéo dài thì cũng không giải quyết rốt ráo con chuột mang biển số xanh. Thứ trưởng Bộ Nội vụ - Trần Anh Tuấn thì tuyên bố vụ việc phức tạp, nhiều vấn đề, không thể giải quyết ngay (5). 

Tại sao?

Có 3 lý do tổng thể:

1. Trong guồng máy đảng hiện nay, quân "tử tế" của Nguyễn Tấn Dũng cũng còn đông không kém gì quân "nguyên" và quân "thái thú" - đứng đầu là tưởng thú - của Trọng. Nguyễn Tấn Dũng thua cuộc nhưng với 38/65 đoàn tại đại hội đã đề cử Dũng là ứng viên trong BCHTW khóa 12 và 41% tổng số phiếu ủng hộ cho việc Dũng ở lại - là con số không nhỏ.

2. Trong số phải ngả về phía Trọng trong đại hội 12 là vì "cuốn theo chiều gió", hoặc bị áp lực lẫn chiêu dụ nhất thời sau chuyến đi của Dương Khiết Trì trước những ngày bỏ phiếu, không nhất thiết trung thành tuyệt đối với Trọng.

3. Chính câu nói của Nguyễn Phú Trọng - "đánh chuột nhưng đừng làm vỡ bình". Kẹt cho Trọng là trong cái bình có nhãn hiệu ma dzê in Ba Đình này, chuột phe "địch" cũng nhiều mà chuột phe "ta" cũng không ít. Cả 2 loại chuột lổm ngổm này nhìn vào những cáo trạng dành cho chuột Trịnh Xuân Thanh đều thấy có phảng phất bóng dáng và "thành tích quá khứ lẫn hiện tại và cả tương lai" của mình trong đó.

Một trong những con chuột to nhất, chắn ngang họng Nguyễn Phú Trọng trong bữa tiệc xơi tái ruồi muỗi là Đinh La Thăng. Đệ tử ruột trong nhóm thân tín hàng đầu của Thăng không ai khác hơn là Vũ Đức Thuận và Trịnh Xuân Thanh. Cả Thanh lẫn Thuận đều có trách nhiệm trong vụ gây thua lỗ hơn 3 nghìn tỷ đồng tại Tổng Công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam. Nhưng Nguyễn Phú Trọng đem Thanh lên bàn mổ mà không hoặc chưa dám lôi đầu Vũ Đức Thuận - nguyên Chánh Văn phòng Bộ GTVT được bộ trưởng Đinh La Thăng lúc ấy kéo về sát nách. Lôi Thuận ra thì Thăng sẽ chết chùm.

Chính vì vậy là Nguyễn Phú Trọng phải tổ chức những buổi tiếp xúc với một thành phần quân nguyên khác - mang nhãn hiệu cử tri để tuyên bố: "Vụ việc được quan tâm, hoan nghênh như vụ Trịnh Xuân Thanh cũng đủ thấy sự phức tạp lắm rồi. Chúng ta phải có bước đi vững chắc, thận trọng, làm sao để giữ được ổn định, để phát triển kinh tế, vì vụ việc này còn mở ra nhiều "ông", nhiều đầu mối khác" (6)

Chưa mở ra thêm được ông nào ngoài "ông" Trịnh Xuân Thanh, "ông" Vũ Huy Hoàng, Tổng bí thư đang bí lối trong "những bước đi vững chắc, thận trọng" thì đùng một cái "ông" ruồi Trịnh Xuân Thanh cất cánh bay mất và gửi tặng Nguyễn Phú Trọng một câu độc hơn chất thải Formosa: "Tôi xin ra khỏi đảng vì không tin vào sự chỉ đạo của đồng chí tổng bí thư". (3)

Việc Trịnh Xuân Thanh cất cánh bay xa từ vòng bủa vây của quân Trọng cũng cho thấy quân "địch" vẫn còn nhiều thế lực và khả năng đối đầu. Việc ra khỏi đảng cũng tạo tiền lệ - triệt tiêu con đường dùng luật đảng cũng như cánh tay đắc lực của Trọng là Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng để thanh trừng nhau - ngoài trừ vớt vát thể diện là "khuyến nghị khai trừ ra khỏi đảng" và sau đó hè nhau quyết định khai trừ đối với một kẻ đã chính thức vứt thẻ đảng. (7)

Băn khoăn của Nguyễn Phú Trọng trong buổi gặp mặt với các cử tri họ "nguyên" tại quận Hoàn Kiếm hôm ngày 6/8/2016 đến nay lại càng thêm băn khoăn. "Đánh trống liên hồi chứ không phải làm nhát một, phải làm đến cùng" nhưng... "làm thế nào là đến cùng?" (6)

Đánh liên hồi nhưng ruồi địch có chịu đậu một chỗ đâu để mà đánh. Làm một nhát còn chưa được thì cách gì làm nhiều nhát. Và "làm sao đến cùng" thì cũng theo bài bản "Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa"! (8) Chỉ biết một điều là nếu "làm đến cùng" thì cả đảng còn ai là người "tử tế" để "phục vụ" nhân dân?

Ôi! cái bình với những con chuột và đảng trưởng của tập đoàn chuột. Bó tay!

10.09.2016



___________________________________

Chú thích:


Súng nổ tại tỉnh Yên Bái: Hồi chuông báo chết cho CSVN

Nguyễn Lương Tuyền (Danlambao) - Yên Bái là 1 tỉnh ở phía Tây Bắc Thủ Đô Hà Nội. Diện tích của tỉnh khoảng gần 7 000km2. Dân số của Yên Bái gần 1 triệu người. Yên Bái giáp ranh với các tỉnh: Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu, Sơn La, Phú Thọ và Tuyên Quang. 

Yên Bái không phải là tỉnh địa đầu, tiếp giáp với Trung Hoa nhưng Yên Bái là vị trí chiến lược. Bộ Tư Lệnh Quân Khu 2 của CSVN có Bộ Chỉ Huy đóng tại Phú Thọ, ngay cạnh Yên Bái.

Từ vài tháng nay, vài biến cố đã xảy ra tại Yên Bái: 

* Tướng Tư Lệnh Quân Khu 2 bị đột tử. Ông này mới nhận chức được trên 2 tháng. Tới nay vẫn chưa có người thay thế. 

* Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ, xuất thân từ Yên Bái, bị mất chức và đồng thời bị đẩy sang làm Dân Biểu loại ''bù nhìn '' ở Quốc Hội. 

* Vụ nổ súng làm thiệt mạng 3 viên chức đầu tỉnh trong đó có Bí Thư Tỉnh Ủy - một chức vụ tương đương với chức vụ Thống Đốc một Tiểu Bang ở Hoa Kỳ. 

Ngày 18 tháng 8 năm 2016, một vụ án mạng bằng súng K-59 đã xảy ra tại Tỉnh Yên Bái. Nạn nhân bị tử thương là: 

- Ông Phạm Duy Cường, Bí Thư Tỉnh Ủy Yên Bái từ năm 2015 


- Ông Ngô Ngọc Tuấn, 52 tuổi. Ông Tuấn hiện là Chủ Tịch Hội Đồng Nhân Dân. 


- Thủ phạm là ông Đỗ Cường Minh 53 tuổi. Ông Minh là Chi Cục Trưởng của
 Chi Cục Kiểm Lâm.

  

Tình tiết cũng như diễn tiến của vụ nổ súng này đã được tường thuật ''quá đầy đủ'' trên các trang mạng cũng như trên các ''báo chí của Đảng CSVN'' (ở VN không có báo chí của tư nhân). Chúng tôi chỉ nhắc lại vài chi tiết nổi bật thôi. 

Sáng sớm ngày 18/8/2016 Đỗ Cường Minh, Chi Cục Trưởng Chi Cục Kiểm Lâm đã dùng súng K59 hạ sát Bí Thư Tỉnh Ủy Phạm Duy Cường bằng 4 phát đạn. Sau đó Đỗ Cường Minh sang văn phòng của Ông Ngô Ngọc Tuấn, CT Hội Đồng Nhân Dân để hạ sát ông này bằng 3 phát đạn. Sau khi hạ sát Ông Tuấn, Đỗ Cường Minh tự sát bằng 1 viên đạn tự bắn vào đầu. Văn phòng của Ông Tuấn cách văn phòng của ông Cường khoảng 150 m. Có nhiều điều ''ngồ ngộ '' trong cái chết của 3 nhân vật đứng đầu tỉnh Yên Bái: 

* Án mạng xảy ra vào sang sớm ngày 18/8. Một buổi họp của Hội Đồng Nhân Dân được dự trù vào ngày này. Không một ai nghe tiếng súng nổ khi ông Cường bị bắn 4 phát đạn... 

* Sau khi hạ sát ông Cường, Ông Cường - Minh đi qua văn phòng ông Tuấn. Suốt đoạn đường, ông Minh vẫn tỏ vẻ bình thường, chào hỏi thân thiện những người mà ông gặp trên đường... 

* Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã dùng trực thăng tới ngay Phòng Cấp Cứu của BV, nơi Ông Minh được đưa vào để được cấp cứu. 

* Công An đến điều tra. CA quyết định không đưa ra Tòa vì thủ phạm đã chết. Buổi chiều cùng ngày CA lại quyết định đưa nội vụ ra Tòa Án. Tuy nhiên nguyên nhân của vụ án mạng vẫn không được biết. 

* Ông Minh tự tử (?) bằng 1 viên đạn bắn từ đằng sau ót, xuyên ra đằng trước sọ. Người ta tự tử bằng cách tự bắn vào thái dương, bắn xuyên qua họng bằng cách đưa nòng súng vào mồm rồi bóp cò, bắn từ dưới cầm. Tự bắn vào gáy không thể thực hiện được. Người ta tự hỏi phải chăng có: 

- 1 tay súng thứ 4 đã bắn vào gáy của ông Minh để ''phi tang nhân chứng'' 

- 1 tay súng thứ 5 đã bắn ông Cường. 

* Hai ông Cường và Tuấn chết vào khoảng 7h30- 8h sáng (xác nhận của Giám Đốc BV bác sĩ Wòng A Sáng) mà mãi tới 11h30 phút Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc vẫn chỉ thị các BS, Y Tá của Phòng Hồi Sức thực hiện cấp cứu... 2 ông Cường, Tuấn. 

* Hầu hết dư luận trên cộng đồng mạng thì có vẻ vui mừng, hả hê với vụ ''các đồng chí thanh toán lẫn nhau'' này. Theo Bà Phạm Thị Thanh Trà, CT Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh thì Đỗ Cường Minh là người hiền lành, thực thà, tận tụy, luôn luôn chu toàn nhiệm vụ được giao phó. Cũng theo Bà Trà, ông Minh là người rất có kỷ luật và tận tâm. 

* Trái lại theo Thiếu Tướng Đặng Trần Chiêu, Giám Đốc Công An tỉnh Yên Bái: Đỗ Cường Minh là ''người có máu lạnh'', vui buồn, giận dữ không lộ ra trên mặt. Minh chính là thủ phạm trong vụ giết người này. 

* Trên nguyên tắc khi 1 án mạng xảy ra, hiện trường phải được phong tỏa, xe cứu thương phải được gọi. Nếu nạn nhân còn sống, các thủ tục cấp cứu sơ khai phải được bắt đầu trước khi đưa nạn nhân vào bệnh viện. Nếu nạn nhân đã chết rồi, hiện trường phải được giữ nguyên cho đến khi các chuyên viên về pháp y, đạn đạo... đến thu thập các dữ kiện điều tra trước khi xác nạn nhân được chuyển đi để được BS Pháp y phẫu nghiệm tử thi, xác định nguyên nhân tử vong. 

Qúi Ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ Tướng; Ông Tô Lâm, Bộ Trưởng Công An chỉ thị ''quyết liệt'' điều tra. Nhưng hiện trường đã bị xóa sạch, nạn nhân đã được đưa đi nơi khác, thì ''quyết liệt điều tra'' như thế nào bây giờ? Hỡi các đỉnh cao trí tuệ loài người!! 

Sự kiện các đồng chí thanh toán lẫn nhau là những điều mới xảy ra từ vài năm nay. Những cái chết đột tử của các nhân vật cao cấp trong Đảng thường hay xảy ra: 

* Các Đại Tướng chết bất đắc kỳ tử như: ĐT Nguyễn Chí Thanh ĐT Hoàng Văn Thái, ĐT Lê Trọng Tấn 

* Trung Tướng Đinh Đức Thiện 

* Các Tướng Công An Thi Văn Tám, Phạm Bình, Phạm Quí Ngọ
... 

Chế độ CS là một chế độ ăn gian nói dối, cướp của giết người. Một thể chế toàn là do bọn ăn cắp độc quyền điều khiển. Người dân đã đi đến tận cùng của sự khinh bỉ, chán ghét và căm thù những người CSVN. 

Người ta còn khắc ghi những phát biểu, những ''ranh'' ngôn nổi tiếng của các lãnh tụ CSVN như: 


* TBT Nguyễn Văn Linh đã tuyên bố: Dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước nhưng thà mất nước còn hơn mất đảng. 

* TBT đương quyền Trọng Lú: Đến hết thế kỷ này không biết đã có Xã Hội Chủ Nghĩa toàn thiện ở VN hay chưa? TBT đang đẩy dân tộc vào một con đường vô định không có tương lai dù rằng Ông Tổng Bí Thư đã biết chế độ CS đầy tội ác đối với nhân loại đã cáo chung trên toàn thế giới, kể cả Nga Sô là cái nôi phát sinh ra cái ''quái thai gớm ghiếc'' này. Mới đây Ông TBT Trọng Lú lại tung ra ý niệm cao siêu rất khó hiểu giữ nước từ xa. Thưa ông TBT, giạc đã vào nhà rồi. 

Làm sao ''giữ nước từ xa'' đây?? 

Từ hồi chiếm được toàn quê hương, các ''đồng chí'' từ Bộ Chính Trị cho đến các cơ cấu chính phủ, toàn là một lũ ăn cắp. ''Quê hương, đồng bào, tiến bộ của đất nước... đối với họ chỉ là ''C'est de la foutaise!!'' Làm sao nói chuyện yêu nước, độc lập lãnh thổ, chủ quyền... với những kẻ đang bán quê hương cho kẻ thù truyền kiếp. Các cuộc biểu dương lòng yêu nước đều bị đán áp, giải tán dã man. Chưa bao giờ dân Việt lại bị ''CẤM YÊU NƯỚC'' như lúc này. 

Người dân càng ngày càng phản kháng lại chế độ bất nhân này một cách công khai. 

Cách đây hơn 4 năm, Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng đã dùng súng hoa cải và mìn để chống lại đoàn cưỡng chế đất đai đến từ Hải Phòng. Đó là dấu hiệu cho những biến động, bạo loạn ở trong ngay hàng ngũ của CSVN. 

Tháng 9/ 2013, tại Thái Bình lại xảy ra 1 vụ nổ súng vào các quan chức CS của người dân Đặng Ngọc Viết. Anh Viết quá phẫn uất vì bị các quan chức ăn cướp đất đai. 

Năm 2014 Thượng Tướng Công An Phạm Quí Ngọ bị chết bất thình lình vì Ung Thư gan(?). Cũng vào năm đó ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương bị hạ độc bằng cách cho uống nước có chứa chất phóng xạ. Hai cái chết đó là dấu hiệu của ''những cuộc đấm đá'' giữa các quan chức cao cấp của Đảng CSVN. 

Người dân Việt không hề có 1 mảy may thương tiếc các nạn nhân của những vụ thanh toán đó. 

Sự tranh dành quyền lực giữa các ''đồng chí'' đã đạt mức cao nhất khi phe phái của TBT Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang loại trừ Nguyễn Tấn Dũng và đồng bọn ra khỏi cơ cấu lãnh đạo của Đảng CSVN tại Đại Hội của đảng CSVN thứ 13. 

Sau khi Nguyễn Phú Trọng và đồng bọn đã thành công trong việc loại trừ Đồng Chí X, các tay chân, đồng đảng của đồng chí X đang bị Nguyễn Phú Trọng... ráo riết truy lùng 

Sẽ còn không biết bao nhiêu cuộc tranh dành quyền lực giữa các phe nhóm, các nhóm lợi ích trong tương lai. Sẽ có vô số quan chức cao cấp trong Đảng CSVN rời bỏ quê hương, đem tiền ra hưởng thụ tại phương trời Âu Tây, bỏ lại sau họ một quê hương bị chính họ phá cho tan hoang, bán rẻ bán tháo cho ngoại bang. Họ thấy mấy chữ ''HẠ CÁNH AN TOÀN'' không lúc nào đúng hơn lúc này. 

Đảng CSVN, vì dốt nát và tàn bạo, đang sống những ngày cuối cùng của nó sau gần 1 thế kỷ phá tan tành đất nước. Vụ Yên Bái là hồi chuông báo chết cho những người Bolcheviks gốc Việt. 

Montréal, Canada, 10.9.2016