Friday, September 9, 2016

Cùng tiếp tay kiện Formosa, đòi bồi thường và chấm dứt hoạt động tại Việt Nam

Tính đến thời điểm hôm nay, đã 5 tháng trôi qua kể từ thảm họa môi trường do công ty gang thép Formosa gây ra ở miền Trung, chính quyền cộng sản Việt Nam vẫn chưa có một kết luận đáng kể nào về sự việc này.
Họ không cho biết khi nào thì biển sạch; khi nào thì hải sản đánh bắt được có thể an toàn tiêu thụ; khi nào thì ngư dân có thể an tâm trở ra biển; khi nào thì nhận được tiền đền bù từ Formosa; làm thế nào để có mức đền bù đúng mức với những thiệt hại mà người dân phải gánh chịu - không những trong thời gian qua và cả đến tương lai - về ba mặt vật chất, y tế và tinh thần.  
Điều mỉa mai là chính quyền cộng sản Việt Nam không những không quan tâm đến vấn đề sống còn của người dân miền Trung, mà còn đang tính đến việc xây thêm một nhà máy thép thứ hai có công suất 16 triệu tấn ở ven biển tỉnh Ninh Thuận. Điều này chứng tỏ đảng cộng sản Việt Nam không coi hạnh phúc người dân, tổ quốc, dân tộc là gì, mà chỉ chăm lo cho túi tiền của đảng, tiếp tay với các công ty nước ngoài để biến Việt Nam thành bãi rác công nghiệp của thế giới.
Không thể ngồi yên nhìn các thế hệ tương lai của người dân miền Trung đối diện với sự diệt vong vì môi trường sống bị hủy hoại qua sự tiếp tay của chính quyền cộng sản, linh mục An Tôn Đặng Hữu Nam của giáo xứ Phú Yên đã kêu gọi cộng đồng người Việt hải ngoại, các tổ chức xã hội dân sự cùng tiếp tay với ngài và người dân Hà Tĩnh, đứng ra kiện công ty Formosa để đòi bồi thường thỏa đáng cho người dân.
Linh mục Nam yêu cầu Formosa phải rửa sạch biển, phải ngừng mọi hoạt động ngay lập tức, phải rút khỏi Việt Nam; và chính quyền phải khởi tố Formosa và các cá nhân tập thể chung tay sát hại môi trường Việt Nam.
Vụ kiện công ty Formosa là bước khởi đầu cho một cuộc đấu tranh dân sinh; đấu tranh cho nhân quyền vì con người khi sinh ra phải được quyền sống trong một môi trường trong sạch. 
Cộng đồng hải ngoại chúng ta hãy đồng hành cùng linh muc Antôn Đặng Hữu Nam và người dân miền Trung đi đòi lại môi trường sạch; đi đòi lại tương lai cho thế hệ sau; đi đòi lại quyền làm chủ của đời mình và cho đất nước mình.​
09/09/2016 - 11:31
Theo SBTN

30 năm tù cho cựu chủ tịch Ngân Hàng Xây Dựng Phạm Công Danh

Ảnh: Thanh Niên
Tòa án TPHCM hôm Thứ Sáu 9 tháng 9 tuyên phạt ông Phạm Công Danh, cựu chủ tịch hội đồng quản trị Ngân Hàng Xây Dựng Việt Nam (VNCB), 30 năm tù giam.
Ông Danh là bị cáo đứng đầu trong vụ án được liệt vào hàng các "đại án", xử tội những cựu giới chức đứng đầu các công ty quốc doanh của chế độ về tội nhũng lạm hoặc làm ăn lỗ lã. Trong đại án liên quan tới ông Danh, có tới 35 người khác cũng bị kết án về những tội "cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, và “vi phạm các quy định cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng”.
Ngân hàng VNCB được cho là bị thiệt hại hơn 9 ngàn tỉ đồng (khoảng 400 triệu Mỹ kim), do những sai trái của ông Danh và các đồng phạm. Hội đồng xét xử nói rằng mặc dù ông Danh đã "thành khẩn khai báo", hợp tác với cơ quan tố tụng, và tự nguyện giao nộp tài sản để khắc phục hậu quả vụ án, nhưng trường hợp của ông cần được xử nghiêm để làm gương.
Các bị cáo khác cũng là giới chức cao cấp ngân hàng VNCB gồm có ông Phan Thành Mai, nguyên tổng giám đốc VNCB, lãnh án 22 năm tù. Ông Mai Hữu Khương, nguyên giám đốc VNCB chi nhánh Sài Gòn, lãnh án 20 năm tù. Ông Hoàng Đình Quyết, nguyên phó giám đốc VNCB chi nhánh Sài Gòn kiêm giám đốc VNCB chi nhánh Lam Giang, lãnh án 19 năm tù. Các bị cáo có chức vụ thấp hơn nhận lãnh những bản án từ tù treo cho đến 9 năm tù. 
Huy Lam / SBTN

Việt Nam: Bội chi, tận thu thuế, dẫn đến 'chết chùm'

Một góc nhà máy Ethanol Phú Thọ. Công trình sau khi ngốn 2,400 tỷ đồng thì bỏ hoang từ năm 2011 đến nay. (Hình: VietNamNet)
Một góc nhà máy Ethanol Phú Thọ. Công trình sau khi ngốn 2,400 tỷ đồng thì bỏ hoang từ năm 2011 đến nay. (Hình: VietNamNet)
VIỆT NAM – Bộ Tài Chính Việt Nam vừa chỉ đạo là từ nay đến cuối năm, Cục Thuế của 13/63 tỉnh, thành phố ở Việt Nam phải thu thêm để nộp cho công khố 23,800 tỷ đồng.
Để đối phó với tình trạng bội chi (chi ra nhiều hơn thu vào) càng lúc càng trầm trọng, phải liên tục vay thêm tiền để duy trì sự ổn định trong hoạt động của hệ thống quyền, “chỉ tiêu thu nộp ngân sách” đối với Cục Thuế của các tỉnh, thành tại Việt Nam càng ngày càng cao và gia tăng không ngưng nghỉ.
Bất chấp thực tế là tất cả các giới từ doanh nhân đến nông dân đã kiệt sức, ngay cả viên chức ngành thuế cũng ái ngại khi nâng mức thuế, lệ phí, ông Đinh Tiến Dũng, bộ trưởng Tài Chính, tuyên bố, viên chức nào của ngành thuế “thỏa hiệp với địa phương” sẽ bị kỷ luật.
Theo tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn thì sức ép từ việc tăng các khoản thu nộp ngân sách đang đè nặng lên Cục Thuế của nhiều tỉnh, thành phố. Cục trưởng Cục Thuế của thành phố Cần Thơ cho biết, năm nay, tuy “chỉ tiêu thu nội địa” đã tăng thêm 5.8% so với thực thu của năm ngoái nhưng mới đây, “chỉ tiêu thu nội địa” vừa được nâng từ 7,535 tỷ đồng lên thành 8,100 tỷ đồng, tính ra từ nay đến cuối năm, các viên chức ngành thuế ở thành phố Cần Thơ phải vắt từ đâu đó ra cho bằng được 565 tỷ đồng nữa.
Cần lưu ý rằng, chỉ năm ngoái, trong 6,500 doanh nghiệp ở thành phố Cần Thơ đã có 348 cơ sở sản xuất – dịch vụ không phát sinh doanh số (tạm ngưng hoạt động hay đóng cửa do phá sản), 1,082 doanh nghiệp thua lỗ nhưng nếu trước, mức tăng “chỉ tiêu thu nội địa” của thành phố Cần Thơ chỉ từ 10% đến 12%/năm thì giờ không những không giảm mà còn vọt lên 15%/năm.
Một điểm khác cũng cần lưu ý là dù thú nhận “nhiệm vụ năm nay vô cùng khó khăn” song ông Võ Kim Hoàng, Cục Trưởng Cục Thuế của thành phố Cần Thơ, khẳng định, đơn vị của ông “sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Giống như thành phố Cần Thơ, Kiên Giang là một trong 13 tỉnh, thành vừa nhận được chỉ đạo phải tăng mức thu nộp cho công khố. Ông Nguyễn Quốc Cường, cục trưởng Cục Thuế Kiên Giang, phân trần, năm nay, tỉnh này bị thiệt hại trầm trọng do hạn hán và nước mặn xâm nhập sâu vào đất liền, dẫu thiên tai làm 70% dân số Kiên Giang điêu đứng, tỉ lệ tăng trưởng của nông nghiệp là âm (giảm hơn mức thông thường) nhưng “chỉ tiêu thu nội địa” vẫn tăng. Ông Cường – người đứng đầu một trong 10 Cục Thuế từng dẫn đầu về việc thu nộp cho công quỹ, thú nhận, rất khó để đạt được yêu cầu của Bộ Tài Chính. Không thể tăng thu bằng cách buộc các doanh nghiệp đang gặp khó khăn, đặc biệt là những doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực chế biến, xuất cảng thủy sản nộp thêm. Cưỡng chế tài sản để tăng thu cũng bất khả thi vì doanh nghiệp đã đem tài sản thế chấp cho ngân hàng để vay tiền cầm cự. Ông Cường nhấn mạnh, không thể ráng cưỡng chế được vì phải tạo điều kiện để họ sống!
Tờ Thời báo Kinh Tế Sài Gòn kể rằng, một cựu Bộ Trưởng Tài Chính vừa tâm tình với các viên chức đang tại nhiệm rằng, ông ta thấy “thương” cả ngành thuế lẫn doanh giới. Viên cựu bộ trưởng Tài Chính này khuyến cáo, không thể cứ mải miết thu thuế, tìm mọi cách để đạt và vượt “chỉ tiêu” rồi vung tiền qua cửa sổ.
Tuy kinh tế suy thoái đã hàng chục năm, số doanh nghiệp xin phá sản, tạm ngưng hoạt động hay tự thu hẹp hoạt động để cầm cự liên tục tăng chóng mặt song cũng trong chừng đó năm, năm nào các khoản thu nộp cho công quỹ cũng “vượt chỉ tiêu” khoảng 10%. Đó cũng là lý do Việt Nam vượt lên dẫn đầu khu vực Đông Nam Á về mức thuế, phí mà dân chúng và doanh giới phải đóng.
Dẫu các khoản thu nộp cho công quỹ luôn “vượt chỉ tiêu” nhưng tỉ lệ bội chi, nợ nần luôn luôn tăng ngoài dự kiến, tăng không kiểm soát được. Năm ngoái trước thực trạng đáng ngại về bội chi và nợ nần, ái ngại cho năng lực tài chính quốc gia, Quốc Hội Việt Nam đã loại bỏ 14/16 chương trình được xem là “mục tiêu quốc gia.”
Trong bối cảnh hết dự án ngàn tỷ này tới dự án hàng chục ngàn tỷ khác không sinh lợi, đẩy tỷ lệ bội chi/GDP tiếp tục tăng từ 5.7% GDP lên mức 6.6% GDP hồi tháng 8 vừa qua, nợ nần quốc gia từ mức 2.6 triệu tỷ đồng có thể thành 3 triệu tỷ đồng vào cuối năm nay, chính phủ Việt Nam tiếp tục phê duyệt 21 chương trình được xem là “mục tiêu quốc gia” với hàng loạt dự án đầu tư từ nay đến 2021 có tổng trị giá khoảng 900,000 tỷ đồng.
Nói cách khác “chỉ tiêu thu nội địa” sẽ còn tăng. Chết sẽ không còn đơn lẻ mà là chết chùm. (G.Đ)

Cựu bí thư huyện mất trộm hàng chục cây vàng

Nhà ông Huỳnh Tấn Sâm bị mất trộm. (Hình: Người Lao Ðộng)
Nhà ông Huỳnh Tấn Sâm bị mất trộm. (Hình: Người Lao Ðộng)
QUẢNG NAM (NV) – Sau chuyến đi du lịch dài ngày, hàng chục cây vàng và hàng trăm triệu đồng tiền mặt của ông cựu bí thư huyện Bắc Trà My đã “không cánh mà bay.”
Báo Người Lao Ðộng dẫn tin, ngày 9 tháng 9, công an tỉnh Quảng Nam cho biết, đang điều tra vụ án mất trộm xảy ra tại nhà ông Huỳnh Tấn Sâm, ở thị trấn Trà My, huyện Bắc Trà My, nguyên cựu tỉnh ủy viên, bí thư Huyện ủy Bắc Trà My.
Bà Hồ Thị Xuân Hồng, vợ ông Sâm, cho biết, tháng 6 năm 2016, hai vợ chồng bà có đi nghỉ dưỡng ở thành phố Hội An, một tuần. Sau đó, người con gái của bà có việc ở huyện Tây Giang nên đã gửi chìa khóa nhà cho người cháu gái gọi ông Sâm bằng bác ruột, là sinh viên một trường cao đẳng ở Quảng Nam.
Khi nghỉ dưỡng trở về, hai ngày sau vợ chồng ông Sâm kiểm tra tài sản để lấy tiền đưa cho con thì mới tá hỏa phát hiện két sắt đã bị kẻ gian mở khóa, lấy đi toàn bộ tài sản quý giá của gia đình, bởi chỉ mỗi cửa két sắt bị phá, trong khi nhà cửa không có dấu hiệu bị cạy phá.
Theo bà Hồng, cứ mỗi lần ông Sâm nhận lương về thì đưa tiền cho bà đi mua vàng rồi bỏ vào két nên bà không nhớ rõ số lượng vàng bị mất là bao nhiêu. Tuy nhiên, bà khẳng định không dưới 20 cây vàng 24k, bởi riêng số vàng miếng đã 11 cây, con gái bà có gửi 1.5 cây. Ngoài ra, còn có 180 triệu đồng và $2,000 cùng một số tài sản khác cũng “không cánh mà bay.”

Bà Hồng cho biết thêm:“Sau khi phát hiện sự việc, vợ chồng tôi có tổ chức họp gia đình và khuyên mọi người ai có lỡ sai lầm thì trả lại, vợ chồng tôi sẽ không trách móc nhưng không có ai thừa nhận đã lấy trộm,” Hồng nói. (Tr.N)

Một số báo VN ‘dừng hoạt động fanpage’

Theo BBC-9 giờ trước 

Image copyrightOTHER
Image captionFanpage của VnExpress hiện chỉ còn hiển thị các post từ năm 2011
Một số báo điện tử có cả triệu lượt người like và follow trên mạng xã hội vừa đồng loạt đóng fanpage nhưng nguyên do chưa rõ ràng.
Từ hôm 7/9, trang fanpage của báo VnExpress, Zing, Dân Trí, Giáo Dục Việt Nam bất ngờ "biến mất".
Hầu hết các báo không công bố nguyên nhân, ngoại trừ Giáo dục Việt Nam thông báo: “Do nguồn lực về con người và vật chất hạn chế để có thể kiểm soát tất cả các bình luận trên trang fanpage của báo nên ban biên tập quyết định tạm dừng hoạt động trang fanpage từ hôm 7/9”.
Hôm 9/9, trả lời BBC, nhà báo Trung Bảo nói: “Việc đóng fanpage các báo là đi ngược lại xu thế tiếp cận thông tin của những người sử dụng mạng xã hội tại Việt Nam.”
“Việc ngăn chặn các fanpage của báo nhà nước không chỉ khiến các tờ báo này khó tiếp cận bạn đọc mà còn vô hình đẩy người đọc tìm đến với những tờ báo Việt ngữ bên ngoài tầm kiểm soát.”
“Tức là việc này vừa làm yếu đi ‘vũ khí’ của mình mà còn làm ‘đối thủ’ mạnh hơn.”
“Việc chính quyền cấm đoán phạt nặng các báo chỉ thể hiện sự bối rối, không kiểm soát được sự tự do của người sử dụng mạng xã hội”.

‘Không kiểm soát được’

Cùng ngày, nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn cho biết: “Xu hướng hiện nay là người đọc tiếp nhận tin tức qua Facebook bao gồm cả fanpage của các báo”.
“Người đọc cũng không vì các báo đóng fanpage mà giảm những comment 'chính trị nhạy cảm' để Bộ Thông tin - Truyền thông thương tình mà cho phép các báo điện tử khôi phục lại page, mà chỉ đơn giản là sẽ comment ở những page không cấm họ làm điều đó như BBC Tiếng Việt, VOA, RFA và hàng trăm, hàng ngàn nhà báo công dân khác”.
Bà Nguyễn Thu Hương, Thư ký tòa soạn báo VnExpress được trang IctNews, chuyên trang Công nghệ Thông tin của báo Infonet dẫn lời: “Nhận thấy việc kiểm duyệt toàn bộ nội dung bình luận của người dùng là bất khả thi nên VnExpress đã quyết định tạm dừng hoạt động của fanpage VnExpress.”
“Trước đó, để đảm bảo sự lành mạnh của fanpage, VnExpress đề ra các nội quy như không chia sẻ các bài viết chính trị nhạy cảm, lập danh sách các cụm từ nhạy cảm, khóa các tài khoản có bình luận sai phạm; xóa nội dung bình luận không phù hợp…”.

Thoái vốn nhà nước: Khi con nợ bán nhà

Thiên Điểu-09-09-2016

(VNTB) - Đợt thoái vốn này bị dư luận cho rằng nhằm vào mục đích bù vào khoản chi ngân sách trong tình trạng thiếu hụt gần như trống rỗng hiện nay.

Kết quả hình ảnh cho hinh anh đại hạ giá


Truyền thông Việt Nam đang râm ran việc nhà nước thoái vốn trong các tổ chức kinh tế. Tiêu điểm là kế hoạch thoái vốn bằng việc bán cổ phần trong 12 doanh nghiệp lớn, được cho là sẽ thu về khoảng 7 tỷ dollar Mỹ.

Xét trên khía cạnh kinh tế thị trường thì việc thoái vốn nhà nước trong các doanh nghiệp là thông điệp chính quyền tiến đến dỡ bỏ thế độc quyền hoặc bảo hộ ở một số lĩnh vực kinh doanh. Nhưng qua danh sách 12 doanh nghiệp dự kiến thoái vốn, bán cổ phần chỉ có Công ty CP FPT và Công ty cổ phần viễn thông FPT là có chút ít liên quan mảng kinh tế độc quyền do nhà nước kiểm soát, chi phối. Nhưng trên thực tế cả hai công ty này cũng chỉ kinh doanh một mảng nhỏ, không phải những mảng có lĩnh vực kinh doanh quan trọng nhất trong ngành viễn thông. Qua đó, có thể thấy rằng, đợt thoái vốn này mang chủ ý hướng tới khoản tiền thu về hơn chứ chưa có dấu hiệu nào rõ rệt về chính sách kiểm soát độc quyền trong các lĩnh vực kinh tế chiến lược, lợi nhuận cao.

Sau những báo cáo và thông điệp bi quan về nguồn thu ngân sách trong vài ba năm trở lại đây, đợt thoái vốn này bị dư luận cho rằng nhằm vào mục đích bù vào khoản chi ngân sách trong tình trạng thiếu hụt gần như trống rỗng hiện nay. Đã có câu hỏi được đặt ra công khai, và câu trả lời cũng đã được đưa ra cho biết là dùng “tái đầu tư”, nhưng tái đầu tư vào đâu cụ thể thì chưa biết. Với sức ép phải trả nợ vay nước ngoài trong báo cáo của Bộ Tài chính hồi tháng 3/2016  thì năm nay, số nợ phải trả là 150.000 tỷ đồng, vừa đúng con số  tương đương 7 tỷ dollar được đưa ra trong đợt thoái vốn này. Kế hoạch phát hành trái phiếu Chính phủ 3tỷ dollar trong quý 1-2 năm 2016 không thu được kết quả khi dự định phát hành ra quốc tế không nhận được tín hiệu tích cực đã phải dừng lại, các ngân hàng trong nước cũng giảm mua bởi các tính toán không cho thấy phương án khả thi bởi các diễn biến rối loạn nhiều mặt. Như vậy, khoản nợ phải trả năm 2016 nay đã vào thời điểm cuối năm nhưng các khoản thu ngân sách bị bội chi từ cấp địa phương vẫn còn nguyên, chưa có nguồn và giải pháp rõ ràng. Mối nghi ngờ mà dư luận đặt ra không phải là không có cơ sở.

Tạm bỏ qua nghi vấn của dư luận. Nếu tin và chú ý phân tích mục đích “tái đầu tư” thì khoản tiền này sẽ đầu tư vào đâu? Đổ vốn vào các DNNN đang nắm thế độc quyền hoặc chi phối thị trường khác?

Những vụ bê bối do tham nhũng, thất thoát vốn do đầu tư sai, không hiệu quả của các tập đoàn lớn và các dự án cấp quốc gia đang thua lỗ hàng ngàn, hàng chục ngàn tỷ được công khai với danh sách chiếm tới đa số trong các DNNN cho thấy khả năng này là rất thấp vì sẽ là bước đi quá mạo hiểm: Mất tiếp vào các bù lỗ chứ chưa nói đến chuyện đầu tư phát triển. Các ngành  kinh doanh an toàn và có mức lợi nhuận cao như dầu khí, khai khoáng.. thì tranh chấp Biển Đông cùng với các diễn biến bất ổn trên thị trường phụ thuộc Trung Quốc (khai khoáng) cho thấy trong tương lai 5-6 năm tới, duy trì đã là khó chứ cũng khó mà nghĩ tới đầu tư thêm. Các ngành về kỹ thuật cao thì Việt Nam chưa có được các điều kiện tối thiểu để tham gia sân chơi vốn nằm trong tay các cường quốc phát triển có nền khoa học, công nghệ tiên tiến.

Mảng kinh tế quan trọng và có tính “quốc kế dân sinh” lớn ở Việt Nam là nông nghiệp thì về căn bản khó được lựa chọn vì lợi nhuận và thời gian thu hồi chậm hơn. Trong khi sức ép trả nợ theo tăng dần vào các năm tới, trong tầm trung hạn 5-7 năm thì giai đoạn 2022-2015 là kỳ hạn trả nợ với những con số lớn gấp nhiều lần năm 2016.

Đến đây có thể tạm dừng việc đưa ra giả thiết cho hướng đầu tư của số tiền thu về. Nhưng điều quan trọng hơn, không thể tránh né chính là tác động sau khi thoái vốn.

Điều đương nhiên ai cũng hiểu là nhà nước sẽ giảm một phần trong nguồn thu ngân sách sau khi thoái vốn ở các doanh nghiệp vì chắc chắn các ông chủ mới sau khi bỏ tiền mua lại phần vốn nhà nước sẽ có hàng loạt các kế hoạch, dự án.. mà qua đó các khoản thuế thu về tạm thời phải chờ báo cáo có lãi. Quan điểm lo ngại một số thị phần quan trọng sẽ lọt vào tay doanh nghiệp nước ngoài là nội dung đang được quan tâm nhất. Điều này có lý nhất định khi lấy ví dụ là SABECO và HABECO – hai  ông lớn trong thị trường bia, nước giải khát Việt Nam cũng có mặt trong danh sách thoái vốn đợt này. Tuy nhiên, thị trường có những qui luật phụ thuộc nhiều yếu tố chứ không hẳn cứ thương hiệu nước ngoài là có thể giữ được thị phần chi phối cũ  một cách dễ dàng chứ chưa nói phát triển còn khó hơn.

Hệ lụy đáng quan tâm nhất chính là ở các giá trị bất động sản - thứ tài sản “nhà nước” lớn nhất được tạo ra bởi hàng loạt ưu đãi và chính sách bảo hộ tạo ra - trong mạng lưới kinh doanh mà các doanh nghiệp nhà nước thoái vốn mới là thứ sẽ gây ra nhiều hệ lụy nhất. Không chỉ ở giá trị khổng lồ bởi tính đắc địa trong những khu đất vàng. Cơ chế sở hữu đối với giá trị bất động sản khi nó đương nhiên phải điều chỉnh mục đích khai thác sau khi đổi chủ. Sẽ rất khó mà kiểm soát nếu không nói là không thể kiểm soát khi chủ mới đầu tư vào. Một giả thiết đơn giản như được sử dụng đầu tư kinh doanh nhà ở, cao ốc văn phòng.v.v. thì hàng trăm khu đất vàng này hoàn toàn có thể khuynh loát hoặc chèn ép thị trường địa ốc không có gì là phải nghi ngờ. Trường hợp chỉ dùng cho mục đích thương mại thì các bất động sản này được đầu tư thành siêu thị, trung tâm mua bán.. cũng thừa khả năng thao túng thị trường bán lẻ bởi lợi thế đương nhiên mà không cần quảng cáo vẫn hút khách dễ ràng. Các giả thuyết ví dụ này rõ ràng không thể đặt ra một luật riêng để kiểm soát.

Liên tục những ngày cuối tháng 8 và đầu tháng 9/2016, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đưa ra khá nhiều thông điệp về việc thoái vốn nhà nước, nhưng quyết sách chọn hình thức bán vốn cho đối tượng nào vẫn không rõ ràng, cho thấy sự lúng túng và giải pháp triệt để nhằm loại bỏ các nguy cơ chưa có giải pháp tin cậy tốt nhất. Phương án lên sàn công khai trước khi thoái vốn mà ông Phúc đưa ra là chính xác nhưng chưa đủ. Nó có thể làm tăng giá trị thu về trước mắt nhưng không thể giải quyết các nguy cơ bất lợi nếu không có quyết sách đúng, cơ chế kiểm soát về đối tượng được mua cổ phần.


Tình cảnh “con nợ bán nhà” thật chua xót, nhưng khi phương án khác để chọn lại không có thì đành buông tay bất lực. Trả bớt được nợ nhưng nghèo khó và nguy cơ  thêm nợ khác vẫn nguyên vẹn.

Thôi đi lối viết xu nịnh lãnh đạo !

Thạch Sanh-09-09-2016

(VNTB) - Trong đội ngũ nhà báo ăn lương Đảng, những nhà báo chân chính, trung thực, đứng trên lập trường nhân dân ngày càng  hiếm dần, vì họ hoặc bị loại ra khỏi ngành bởi chính sách đàn áp, “bịt miệng” của Đảng, hoặc họ tự bẻ cong ngòi bút, viết theo lối xu nịnh kiếm kế sinh nhai trong thời buổi đang khủng hoảng về niềm tin và giá trị.

Kết quả hình ảnh cho hinh anh xu nịnh

Năm ngoái, độc giả trong nước và hải ngoại được một dịp cười bể bụng khi báo mạng đưa tin một lễ bảo vệ tiến sỹ với đề tài “Hành vi nịnh trong tiếng Việt”. Người thì chê đề tài vớ vẩn, vu vơ, xếp cùng kiểu với đề tài “siêu hài hước” như “Sản xuất ốc vít phục vụ sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước”. Một vài trí thức qua các báo “lá cải” đã bênh vực, khẳng định “đây là một đề tài nghiêm túc, mang tính khoa học hẳn hoi”. Tôi nông dân “hai lúa” chẳng hiểu ất giáp gì nhưng trộm nghĩ đã đến lúc “hành vi nịnh” được giới trí thức quan tâm nghiên cứu để báo động cho xã hội bài trừ sự giả dối nịnh hót, trong đó có không ít bồi bút kiếm cơm trên báo “lề Đảng”.

“Điểm 10 cộng” cho Thủ tướng

Sáng ngày “Tết độc lập” 2-9, vừa truy cập trang tin tức www.baomoi.com tôi bắt gặp ngay một trang báo điện tử giật tít to đùng : “Điểm 10 cho sự quyết đoán của Thủ tướng”. (http://laodong.com.vn/tin-kho-tin/tin-kho-tin-diem-10-cho-su-quyet-doan-cua-thu-tuong-588888.bld). Ngay phần mào đề, người viết đã gào lên như mấy trẻ bán báo dạo bến xe miền Đông cách đây vài chục năm : “Cực nóng! Cực quyết đoán! Cực sáng suốt! Cực tiến bộ! Thủ tướng, hẳn hoi là Thủ tướng nhé, trong phiên họp Chính phủ sáng qua đã yêu cầu bỏ điều 292 quy định tội danh “cung cấp dịch vụ trái phép trên mạng máy tính, mạng viễn thông”. Nếu 10 điểm là số điểm cao nhất, Thủ tướng xứng đáng được điểm 10+ cho sự quyết đoán trong việc phá bỏ mọi rào cản cản trở đổi mới”.

Có gì mà ầm ĩ thế ? Té ra là đề nghị bỏ Điều 292, Bộ luật hình sự số 100/2015/QH13 ngày 27 tháng 11 năm 2015 (hiện đang tạm lùi hiệu lực thi hành). Điều luật này quy định :

“Người nào cung cấp một trong các dịch vụ sau đây trên mạng máy tính, mạng viễn thông không có giấy phép hoặc không đúng nội dung được cấp phép, thu lợi bất chính từ 50.000.000 đồng đến dưới 200.000.000 đồng hoặc có doanh thu từ 500.000.000 đồng đến dưới 2.000.000.000 đồng, thì bị phạt tiền từ 200.000.000 đồng đến 500.000.000 đồng hoặc phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm”Đây là điều luật bất hợp lý, nhùng nhằng, bị các doanh nhân kinh doanh dịch vụ công nghệ phản đối từ khi dự thảo, đến nay trước áp lực dư luận, ông Phúc yêu cầu bỏ thì có gì lạ, có gì quyết đoán ? Ông Phúc không phải là người đầu tiên thấy nó vô lý và phản đối. Bản thân ông Phúc cũng chỉ là người đề nghị, sắp tới quốc hội sẽ thêm những kỳ họp, lại tiêu tốn không ít tiền thuế của dân để “biểu quyết” điều chỉnh vấn đề này. Thế mà một phóng viên báo Lao Động hét thất thanh, tâng bốc lãnh đạo một cách lố bịch. Đọc bài “bình loạn” này tôi thực sự sốc. Sốc không chỉ bởi 4 chữ “cực” mà còn thêm “điểm 10 +” nữa. “Điểm 10 +” ấy nên dành tác giả bài này, người cho điểm chính là Ban Tuyên giáo trung ương hoặc bản thân người đứng đầu chính phủ.

Mới đây chuyện ông Phúc và đoàn tùy tùng nối đuôi ô tô dài cả cây số vào phố cấm đi bộ ở Hội An bị dư luận phản đối. Sau một tuần, ông Phúc mới xin lỗi gián tiếp trong một hội nghị. Sai thì xin lỗi, là điều tối thiểu phải làm, thế mà nhiều “nịnh thần” lại tán dương sự xin lỗi của ông Phúc thật quá lời. Rất dối trá khi có “bồi bút” mượn hình ảnh “người dân” để hoan nghênh thủ tướng. Thật ngượng khi đọc những lời ca tụng trên mây mà bản chất là lời xu nịnh. Bồi bút ẩn danh T.H này trích một số ý kiến “người dân” như sau : Bạn Anh Tư chia sẻ: Một lời xin lỗi rất chân thành của Thủ tướng làm cho người dân càng thêm thán phục!“. Bạn HungQNa bày tỏ : “Ơn Giời! Đích thị đây là vị Thủ tướng mà người dân mong đợi rồi. Hy vọng sẽ có nhiều lãnh đạo có tâm, có tầm để đất nước ngày một phát triển, văn minh”.“Hoan hô, chúng ta hiện đang có một vị Thủ tướng của dân, vì dân thực sự” - Bạn Tài chia sẻ. Bạn Võ Đức Hương kỳ vọng: “Hoan hô Thủ tướng. Tui bắt đầu đặt niềm tin nơi ông từ hành động nhỏ này”.

Lời xin lỗi để lại tiếng thơm muôn đời !

Lộ liễu hơn, trang đăng bài này chính là trang thông tin điện tử mang tên “Nguyễn Xuân Phúc”(http://nguyenxuanphuc.org/nguoi-dan-hoan-nghenh-loi-xin-loi-cua-thu-tuong.html)Độc giả thấy ngay sự ngụy tạo trong dẫn chứng, bởi vì những nhân vật “người dân” rất mơ hồ như “Bạn Anh Tư”, “Bạn HungQNa”, “Bạn Tài” ... Những “người dân” này đều không được ghi chú địa chỉ cụ thể. Một lời xin lỗi mà mà khiến người khác phải“càng thêm thán phục”, “đích thị đây là vị Thủ tướng mà người dân mong đợi”, “lãnh đạo có tâm, có tầm”, “vị Thủ tướng của dân, vì dân thực sự”, “đặt niềm tin” thì chỉ là sự thổi phồng thái quá. Ca tụng thế vẫn “chưa đủ liều”, tên bồi bút này còn viết : Hành động chính là lời nói hay nhất và ý nghĩa nhất ! Chúc ông có nhiều sức khoẻ để công tác. Tiếng thơm sẽ để lại muôn đời, bia vàng cũng sẽ bị lãng quên!”.

Một lời xin lỗi mà trở thành “Tiếng thơm sẽ để lại muôn đời, bia vàng cũng sẽ bị lãng quên”  thì chỉ có trong “hành vi nịnh” của những bồi bút báo “lề Đảng” mà thôi. Nói đến đây tôi liên tưởng đến một truyện xưa : Có hai tên “nịnh sĩ” đang ngồi hầu chuyện quan lớn, bỗng quan “đánh rắm” một cái. Lập tức một tên lắng nghe rồi thốt lên: “Y hi, quản huyền chi âm!” (nghe như tiếng đàn, tiếng sáo). Tên kia cũng hếch mũi hít hà rồi trầm trồ: “Phảng phất chi lan chi vị!” (thoang thoảng mùi hoa lan, hoa nhài). Nhưng quan lớn tỏ ra hiểu biết, không bằng lòng: “Trung tiện mà thơm thì e tuổi thọ ta không được dài. Nghe vậy, một tên gật gù: Bẩm cụ, bây giờ đã có mùi rồi ạ !”. Tên kia cũng khẳng khái khẳng định: “Bẩm, bây giờ thì thối lắm ạ!. Tương truyền vì thế dân gian mới có câu rằng: nịnh thối không ngửi được.

Xin quay lại vấn đề chính - “hành vi nịnh” trên báo chí của lũ bồi bút. Sau hơn 3 tháng, chủ yếu nói và hứa, các vấn đề bức xúc của đất nước như tham nhũng, bạo lực, ô nhiễm môi trường, thất nghiệp, nợ công, biển đảo... vẫn đang nhức nhối, chính phủ khóa mới chưa có động thái nào thực sự hiệu quả, nhưng trang Dân Trí lại tán dương lấy được: “Tư duy mới mẻ, hành động quyết liệt, rất bám cơ sở, lắng nghe nhân dân, lắng nghe doanh nghiệp…. là những nhận xét của các đại biểu Quốc hội về Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sau hơn 3 tháng đứng đầu Chính phủ điều hành đất nước, phải đối mặt với rất nhiều vấn đề cam go, thử thách”. (“Trong điều hành của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc không có chỗ cho việc bàn lùi” - http://dantri.com.vn/kinh-doanh/trong-dieu-hanh-cua-thu-tuong-nguyen-xuan-phuc-khong-co-cho-cho-viec-ban-lui-20160726161519751.htm).

Tại phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 4, phiên họp đầu tiên kể từ khi Chính phủ mới hoạt động, ông Phúc nói sẽ chuyển “phương thức chỉ đạo, điều hành” của Chính phủ từ “phương thức mệnh lệnh hành chính” sang phương thức “kiến tạo, phục vụ”. Ông Phúc chỉ mới nói chứ chưa làm, và không biết làm được đến đâu với cái “tư duy nhiệm kỳ” 5 năm của mình. Vậy mà trang baophapluat.vn cùng nhiều báo mạng khác không ngớt lời “hoan hô thủ tướng” (http://baophapluat.vn/thoi-su/hoan-ho-thu-tuong-nguyen-xuan-phuc-272938.html);

“Tự sướng”, gán ghép cho dân

Cũng với chiêu dùng “nhân dân” nói (khách quan đấy nhé), trang thông tin điện tử www.dangcongsan.vn đã “tự sướng” với nhiều bài, trong đó có bài “Nhân dân hoan nghênh sự chỉ đạo quyết liệt của Tổng Bí thư”(http://dangcongsan.vn/ban-doc/y-kien-ban-doc/nhan-dan-hoan-nghenh-su-chi-dao-quyet-liet-cua-tong-bi-thu-398092.html ), để nói về việc vào cuộc làm rõ những sai phạm của ông Trịnh Xuân Thanh (nguyên Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang). Sự việc bê bối của ông Thanh đã được báo chí và nhân dân phanh phui, bàn qua tán lại gần nửa năm qua, đến bây giờ vẫn đang rối như canh hẹ, chưa biết “gỡ” thế nào và hiện ông Thanh đang nghỉ phép, du lịch xứ nào không ai rõ. Vậy nhân dân làm sao “hoan nghênh” nổi “sự chỉ đạo quyết liệt của Tổng Bí thư” ? Đừng phỏng vấn một vài cán bộ rồi gán ghép cho “nhân dân”, không “chính ngôn” chút nào.

Có những điều bình thường, không đáng nói nhưng qua ngòi bút xu nịnh, chúng trở nên “phi thường”, đặc biệt. Chuyện “nhỏ như con thỏ” - thủ tướng ngồi ghế nhựa khi đến thăm công nhân tại phân xưởng làm việc. Chỉ vậy thôi, nhưng phóng viên báo Lao Động đã đưa ông Phúc “lên mấy tầng mây xanh”: Chiếc ghế dành cho ông ngồi nghỉ khi kết thúc phần giao lưu cũng chỉ là chiếc ghế nhựa như của anh chị em công nhân, ngồi cùng hàng và bên cạnh công nhân, vui vẻ, thân thiện. Hình ảnh đó để lại ấn tượng sâu sắc trong công nhân, hình như đã lâu lắm rồi, công nhân không được ngồi gần một vị Thủ tướng. Công nhân Nguyễn Gia Thái nói rằng không bao giờ nghĩ rằng mình có thể được đứng gần Thủ tướng và “mong muốn được ôm Thủ tướng”, ông đã vui vẻ vòng tay ôm Nguyễn Gia Thái. Có lẽ chưa bao giờ có một hình ảnh tình cảm, gần gũi của một Thủ tướng với một người lao động như vậy”. (“Thông điệp gần dân của Thủ tướng” - http://laodong.com.vn/su-kien-binh-luan/thong-diep-gan-dan-cua-thu-tuong-547057.bld )

 

“Gậy ông đập lưng ông” !


Người viết nếu lâm vào tình thế “không nịnh không được” thì chí ít cũng cần học “kỹ năng nịnh”, nịnh phải khéo léo, tế nhị. Nịnh thái quá, gượng ép vô hình trung “bôi xấu lãnh đạo”. Ví như chuyện ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước nói rằng sẽ “trả lại nhà cho Đảng” khi về hưu (laodong.com.vn/su-kien-binh-luan/tra-lai-nha-cho-dang-88362.bld). Họ trích dẫn lời ông Sang: “Nhà tôi nhỏ thôi, 51m2, khi về hưu dứt khoát tôi không lấy một mét vuông đất nào. Bữa nay tôi nói dứt khoát như vậy”. Nhà có 51m2 thì trả quách cho rồi, ở cái biệt thự sang trọng không sướng hơn sao ? Thế mà các ông nhà báo “lề Đảng” xúm nhau ca tụng ông Sang “liêm khiết”. Các ông có biết làm như thế thì lòi “cái đuôi” của vị lãnh đạo khác ra không ? Thế chẳng lẽ các vị lãnh đạo “Đảng ta” từ trước đến nay không ai trả lại nhà cho nhà nước (chiếm luôn) à ? Còn cơ ngơi bề thế như lâu đài khi về hưu của các nguyên lãnh đạo khác thì sao ?


Xin kể thêm một câu chuyện “gậy ông đập lưng ông” do nịnh bừa trên báo. Trong khi Đại hội XII của Đảng đang diễn ra, trang Dân Việt “phấn khích” đưa bài : Hoan nghênh Thủ tướng xin không ứng cử Tổng bí thư”. Trang này “nịnh” gián tiếp khi dẫn lời ông Vũ Trọng Kim, Phó chủ tịch thường trực, Tổng thư ký Ủy ban trung ương MTTQ Việt Nam: “Tại Hội nghị T.Ư 14, tôi có phát biểu là rất hoan nghênh đồng chí Nguyễn Tấn Dũng và các đồng chí khác trong Bộ Chính trị đã tự xin thôi không ứng cử vị trí Tổng Bí thư để dồn phiếu cho đồng chí Nguyễn Phú Trọng. Trách nhiệm như vậy rất cao, đặc biệt là có sự chia sẻ trách nhiệm lớn lao với Bộ Chính trị, Ban Chấp hành T.Ư và toàn Đảng trong giai đoạn hiện nay”. Thế mới lộ trần luôn, chuyện bầu báng trong Bộ chính trị không hề cạnh tranh lành mạnh, minh bạch sòng phẳng mà là sự dàn xếp trắng trợn công khai, khiến đảng viên và nhân dân không ai còn tin nữa. Sau khi nhận ra sự “nịnh không đúng chỗ”, “khen nhau như thế bằng mười hại nhau”, trang Dân Việt đã gỡ bài này xuống, nhưng đến nay trang Báo Mới còn lưu lại bài này(http://www.baomoi.com/hoan-nghenh-thu-tuong-xin-khong-ung-cu-tong-bi-thu/c/18524007.epi).

 

Vì đâu nên nỗi ?



Trong khi ngân sách thâm hụt, nợ công ngập đầu thì nhà nước lại dùng một khoản “khủng” tiền thuế của dân để nuôi đến hàng chục nghìn nhà báo của hơn 857 cơ quan báo chí, trong đó có 199 cơ quan báo chí in, 105 báo điện tử, 67 đài phát thanh, truyền hình và nhiều cơ quan quản lý báo chí. Trong đội ngũ nhà báo ăn lương Đảng, những nhà báo chân chính, trung thực, đứng trên lập trường nhân dân ngày càng  hiếm dần, vì họ hoặc bị loại ra khỏi ngành bởi chính sách đàn áp, “bịt miệng” của Đảng, hoặc họ tự bẻ cong ngòi bút, viết theo lối xu nịnh kiếm kế sinh nhai trong thời buổi đang khủng hoảng về niềm tin và giá trị.