Thursday, July 7, 2016
Bộ phận nào trong xã hội có thể đẩy nhanh quá trình dân chủ hóa ?(I)
Nguyenthituhuy—07/07/2016 - 21:53
Hậu Formosa: Để tạo áp lực mạnh đối với chính quyền cần phải làm gì?
Kami —07/07/2016 - 11:30
Sau khi Chính phủ Việt nam đã công bố nguyên nhân và thủ phạm gây ra thảm họa môi trường 4 tỉnh Bắc Trung bộ và đại diện tập đoàn Formosa đã thừa nhận và cam kết bồi thường các thiệt hại với mức 500 triệu USD - khoảng 11.000 tỷ VNĐ. Nếu biết rằng mức thống kê thiệt hại ban đầu của riêng một tỉnh Quảng bình đã vào khoảng 4.000 tỷ đồng, thì sẽ thấy mức bồi thường của Formosa quá thấp so với thiệt hại thực tế. Theo tính toán của các nhà khoa học thì, tổng số mức bồi thường của Formosa Hà tĩnh để khắc phục toàn diện các hậu quả tàn phá môi trường biển và thiệt hại về kinh tế có thể lên tới 1.000 tỷ USD.
Bao che và dung túng
Truyền thông quốc tế và Đài loan từ lâu đã vạch rõ thủ đoạn của tập đoàn Formosa áp dụng trong việc đầu tư các nhà máy thép ở các quốc gia khác là, để hạ giá thành sản xuất thì họ dùng biện pháp lách luật ở các quốc gia có đầu tư, trong việc áp dụng công nghệ xử lý chất thải rẻ tiền, nhưng không đảm bảo chất lượng. Việc Formosa Hà tĩnh chỉ đầu tư 450 triệu USD cho hệ thống xử lý chất thải ở nhà máy thép Vũng Áng, thay vì đáng lẽ phải đầu tư từ 2 -3 tỷ USD cho một hệ thống xử lý đảm bảo chất lượng đã cho thấy điều đó. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Văn Lâm, thủ phủ của Formosa ở Đài loan số người bị chết do ung thư là rất cao. Đây là nguyên nhân khiến Formosa đã bị dân chúng Đài loan đã tẩy chay và đuổi ra khỏi đảo quốc này. Tuy vậy các nhà lãnh đạo Việt nam đã bất chấp hậu quả, thậm chí Bộ Khoa học và công nghệ đã thừa nhận không được thẩm định việc thiết kế xây dựng nhà máy Formosa ở Vũng Áng (Hà Tĩnh).
Trước các diễn biến trong việc tiến hành xử lý các sai phạm của Formosa Hà tĩnh, có nhiều dấu hiệu cho thấy nhà nước Việt nam đang lưỡng lự, bởi có quá nhiều các yếu tố cho thấy có việc quan chức các cấp đã nhận tiền để giúp đỡ, hay nhân nhượng để tạo điều kiện cho doanh nghiệp Formosa Hà tĩnh vi phạm pháp luật và dẫn đến thảm họa môi trường lần này. Đó là các sự ưu ái quá mức bình thường và bất chấp quy định, đã cho thấy quyền lợi của số đông quan chức đã gắn chặt với quyền lợi của Formosa Hà tĩnh. Điều đó cho thấy lãnh đạo nhà nước đang đứng chung chiến tuyến với kẻ thủ phạm và có thể sẵn sàng đi ngược với quyền lợi của toàn thể nhân dân trong vụ việc này. Rõ nhất là việc Chính phủ Việt Nam đã vội vã chấp nhận lời xin lỗi và đồng ý nhận số tiền 500 triệu USD từ thủ phạm trong khi chưa điều tra, thống kê đầy đủ các thiệt hại, rõ ràng đây là một sự vội vàng rất đáng ngờ. Không chỉ thế, họ còn cho rằng đang cân nhắc việc đưa vụ án ra khởi tố hay không, thậm chí còn kêu gọi nhân dân có thái độ khoan hồng đối với Formosa. Đây là điều không thể chấp nhận được.
Chỉ cần thấy, việc nhà máy thép của Formosa Hà tĩnh chỉ mới chạy để sản xuất thử lần đầu mà đã gây ra một thảm họa nghiêm trọng như thế, vậy thì khi toàn bộ tổ hợp công nghiệp Formosa chính thức đi vào hoạt động thì nó sẽ gây ra hậu quả ghê gớm đến mức độ nào? Vì thế vệc buộc Formosa Hà tĩnh phải ngừng hoạt động và tiến tới phải đóng cửa là biện pháp duy nhất, nếu không muốn ảnh hưởng đến sự tồn vong của giống nòi. Trong việc này, áp lực mạnh mẽ nhất của dân chúng đối với nhà nước sẽ là giải pháp duy nhất.
Những điều về biểu tình nên biết
Biểu tình là hành động của người dân để bày tỏ chính kiến của mình, về các chính sách hoặc các vấn đề mà họ quan tâm. Thông qua việc tổ chức biểu tình của một số đông người, sẽ tạo áp lực cần thiết nào đó, để buộc chính quyền hoặc một tổ chức phải giải quyết các yêu sách. Đây là quyền hợp pháp của công dân và được hiến định trong hiến pháp của hầu hết các quốc gia trên thế giới. Do vậy, một hay nhiều cá nhân, hoặc nhiều nhóm cá nhân cùng quan tâm chung một vấn đề, đều có thể tiến hành tổ chức biểu tình bất kỳ lúc nào, ở đâu để đòi hỏi.
Sự thắng lợi của các cuộc biểu tình phụ thuộc rất nhiều vào: sự tổ chức có bài bản; số lượng người tham gia; sự lựa chọn địa điểm biểu tình khi nào, ở đâu; dưới hình thức nào (tuần hành, tọa kháng...); và quan trọng nhất là điều kiện tài chính. Để có thể đảm bảo phục vụ cho người tham gia biểu tình, như: phục vụ ăn uống miễn phí; các điểm WC công cộng, nơi tắm rửa; lán trại ngủ qua đêm; thậm chí còn trả tiền cho người tham gia biểu tình. Đây là điều nên hiểu là điều bình thường, trong khuôn khổ luật pháp không cấm chẳng có gì là xấu xa như nhiều người nghĩ.
Ở các quốc gia dân chủ thì việc tổ chức các cuộc biểu tình là một vũ khí chính trị của các đảng đối lập, nhằm gây áp lực lên chính phủ với mục đích tạo sức ép nặng nhất nhằm buộc chính phủ phải thay đổi chính sách. Nếu áp lực của các cuộc biểu tình quá lớn, thì có khả năng buộc một chính phủ phải chấp nhận từ chức, hoặc tuyên bố giải tán Quốc hội để tổ chức lại tổng tuyển cử. Còn ở các quốc gia độc tài, phi dân chủ thì biểu tình thường được các tổ chức sử dụng làm hình thức đấu tranh bất bạo động. Thông qua việc tận dụng sự bức xúc của một số lượng lớn người dân về một vấn đề xã hội nào đó, đến một thời điểm chín mùi thì các tổ chức hay cá nhân có uy tín sẽ khởi động các cuộc biểu tình để tạo ra các áp lực càng lớn càng tốt để buộc chính quyền nhanh chóng giải quyết các yêu sách. Thậm chí có khả năng lật đổ chính quyền.
Chính vì thế, ở một số quốc gia khôn ngoan trên thế giới, nhà nước đã quy định việc biểu tình phải tiến hành ở các địa điểm cho phép, như ở công viên, sân vận động... Vì họ sợ các cuộc biểu tình ở quy mô lớn khi trấn giữ các tụ điểm đông người, các ngã 5, ngã 6 trên trục giao thông huyết mạch trong thành phố sẽ dẫn đến ùn tắc giao thông. Từ đó sẽ dẫn đến các xáo trộn, đảo lộn các sinh hoạt bình thường hàng ngày của người dân là điều sẽ khiến dư luận xã hội bức xúc và phẫn nộ, buộc chính quyền phải nhanh chóng giải quyết các đòi hỏi và các yêu sách mà người biểu. Đây là vấn đề mấu chốt của sự thành công mà các cuộc biểu tình cần phải đạt được.
Các cuộc biểu tình tiến hành với mục đích nhằm gây áp lực đối với chính quyền, thì việc xảy ra xung đột giữa lực lượng cảnh sát chống biểu tình và đám đông người biểu tình là điều khó có thể tránh khỏi và cũng là điều hết sức cần thiết. Nhờ đó sẽ khiến cuộc biểu tình sẽ diễn biến kịch tính hơn, để tạo ra các bước ngoặt với hướng có lợi cho phe biểu tình. Vì đổi lại, việc đàn áp của chính quyền càng khốc liệt bao nhiêu (có người tử vong thì càng tốt) thì phe biểu tình càng tỏ ra có chính nghĩa hơn và càng nhận được sự ủng hộ của dư luận trong nước và quốc tế. Vì thế những người tham gia biểu tình cần phải ý thức được điều này, để chuẩn bị tinh thần trước.
Biểu tình ở Việt nam.
Một cuộc biểu tình thành công là khi các yêu sách của người biểu tình được chính quyền chấp nhận toàn bộ, hoặc một phần và cam kết sẽ giải quyết. Vì thế các cuộc biểu tình muốn thành công cần phải được xem xét, tính toán một cách hết sức kỹ lưỡng để đạt được kết quả cao nhất, đồng thời tránh những thiệt hại không đáng có cho người tham gia biểu tình.
Ở Việt nam, các tổ chức hay cá nhân kêu gọi biểu đa phần là ẩn danh, do vậy bất kẻ ai cũng có thể ra lời kêu gọi xuống đường biểu tình trên mạng xã hội. Vì thế, các cuộc biểu tình khi bị trấn áp, người biểu tình bị thiệt hại về sức khỏe cũng như tiền bạc, thì không có cá nhân hay tổ chức nào chịu trách nhiệm và đứng ra bảo vệ quyền lợi cho họ. Có lẽ vì thế, nên các cuộc biểu tình do các tổ chức hay cá nhân phát động ở Việt nam nhận được sự ủng hộ rất ít từ người dân, chưa kể đến mục đích của các cuộc xuống đường chưa thực sự thiết thực, người tổ chức chưa đủ uy tín phải có. Các cuộc biểu tình, mang nặng tính hình thức, lặp đi lặp lại nhàm chán, với các khuôn mặt quen thuộc và diễn ra thường quá chóng vánh buổi sáng của ngày Chủ nhật. Vậy các cuộc biểu tình đã thu được kết quả gì là câu hỏi cần được trả lời nghiêm túc? Hay là vô tình cái đó đã trở thành vật trang trí cho chế độ độc tài ở Việt nam.
Việc chọn thời điểm tổ chức biểu tình vào ngày Chủ nhật với phương thức tuần hành là điều cực kỳ sai lầm. Vì họ mới chỉ nghĩ rằng việc tuần hành để phô diễn và có tác dụng lôi kéo. Đây là điều buộc phải có, nhưng chỉ nên coi là khúc dạo đầu cho một cuộc biểu tình ngồi (tọa kháng) tại các nút giao thông yết hầu, sẽ là địa điểm mà những người biểu tình sẽ tập hợp để biểu thị ý chí của mình. Cũng như việc buổi sáng ngày Chủ nhật là thời gian bất lợi nhất để tổ chức một cuộc biểu tình. Đây là một buổi vắng vẻ nhất trong tuần, khi mà mọi người đều còn trên giường ngủ vì thế thông điệp của người biểu tình sẽ đến được với công chúng ít hơn. Và đây là ngày nghỉ mọi người không đi làm, thì chính quyền có thể dễ dàng dựng rào thép gai, chặn đường, phá sóng điện thoại mà không sợ sự phản đối của người dân. Quan trọng hơn họ có thể sử dụng những hành vi bạo lực dễ dàng hơn vì sẽ có ít người chứng kiến, đặc biệt là giới báo chí.
Tóm lại các cuộc biểu tình ở Việt nam vừa qua, không đạt được mục đích cần phải có cho mỗi cuộc biểu tình phải là: phải tạo ra các xáo trộn, đảo lộn các sinh hoạt bình thường hàng ngày của người dân, có như thế mới tạo ra được sức ép lên nhà nước. Tiếc rằng các cá nhân, tổ chức đứng ra kêu gọi cũng như người tham gia biểu tình chưa ý thức được điều này. Mà hiện nay, những người tham gia biểu tình chỉ nghĩ việc biểu tình để thể hiện chính kiến của mình.
Vì thế việc biểu tình vừa qua không làm cho cho chính quyền phải lo ngại quá mức, cho dù chính quyền nào thì cũng rất sợ các cuộc biểu tình (đúng nghĩa). Việc chính quyền sử dụng lực lượng tham gia trấn áp các cuộc biểu tình chỉ là, nhân viên công ty TNXP hay dân quân tự vệ... sẽ thấy rằng họ chỉ muốn răn đe. Chỉ khi nào các cuộc biểu tình ở Việt nam đạt tới mức, chính quyền phải sử dụng tới lực lượng cảnh sát chống bạo loạn; quân đội với các thiết bị chống biểu tình, như xe chữa phun vòi rồng, thậm chí là xe thiết giáp. Có như thế mới dủ tầm cỡ và khiến cho nhà cầm quyền lo sợ. Đến khi ấy thì hãy hô hào một cuộc "Cách mạng Cá".
Cần làm gì để tạo áp lực mạnh đối với chính quyền?
Điều quan trọng nhất hiện nay là , việc biểu thị thái độ cũng như ý chí của người dân cần được tập hợp nhằm tạo áp lực cần thiết đối với chính quyền buộc họ phải khắc phục sự cố môi trường biển một cách nhanh nhất cũng như xử lý thủ phạm Formosa Hà tĩnh theo đúng luật pháp và cần thiết thì phải đóng cửa nhà máy này.
Chính vì thế, tổ chức các cuộc biểu tình dưới hình thức tọa kháng với số lượng người tham gia đông đảo, kéo dài nhiều ngày tọa kháng tại các nút giao thông quan trọng cần được diễn ra trên khắp các thành phố lớn trong cả nước. Vì thế tới đây, người dân ở các địa phương thì trấn giữ các nút giao thông huyết mạch và đầu mối, đặc biệt là trục quốc lộ 1A. Đây là điều hết sức quan trọng, cần phải tiến hành, kết hợp với việc bãi khóa, bãi thị trên toàn quốc. Đây là biện pháp duy nhất mà dân chúng có thể tham gia để có thể buộc nhà cầm quyền phải chấp nhận các yêu sách và đòi hỏi, để tiến tới xử lý nghiêm túc, đúng luật pháp Việt nam đối với Formosa Hà tĩnh.
Tuy nhiên, đây là một thách thức và có thể là quá sức đối với các tổ chức XHDS ở Việt nam hiện nay, khi mà họ chưa có các tổ chức đủ mạnh, các thành viên còn thiếu hiểu biết và kinh nghiệm trong việc đấu tranh bất bạo động. Và quan trọng là các cá nhân và tổ chức này chưa đủ uy tín và không được dân chúng ủng hộ. Điều này có lẽ phải trông chờ ở các tổ chức của Giáo hội Thiên Chúa giáo đang chiếm ưu thế tại 4 tỉnh miền Trung, đặc biệt là Giáo phận Vinh. Đã đến lúc các nhóm hay cá nhân các nhân sĩ trí thức có uy tín ở trong nước, cần nhận rõ trách nhiệm của mình để đứng ra đảm trách việc dẫn dắt người dân bằng nhiều hình thức, trong việc tạo áp lực mạnh mẽ đối với nhà nước, buộc họ phải giải quyết hậu quả thảm họa môi trường do Formosa Hà tĩnh gây ra theo đúng pháp luật, kể cả các quan chức có liên quan.
Nếu hiểu chính trị là những vấn đề xoay quanh việc giành và giữ quyền lực nhà nước giữa các nhóm cá nhân khác nhau, thì vấn đề giải quyết hậu quả thảm họa môi trường do Formosa Hà tĩnh không được chính trị hóa. Nghĩa là việc tạo áp lực buộc nhà nước giải quyết nghiêm túc vấn đề Formosa hoàn toàn không liên quan đến việc lật đổ chính quyền. Vì thế các tổ chức và cá nhân không nên lợi dụng vấn đề này để biến các cuộc biểu tình mang màu sắc của một cuộc "Cách mạng Cá". Vì hiện nay các yếu tố Thiên, Địa, Nhân chưa đầy đủ để họ có thể tiến hành những việc đó. Nói như vậy là vì, việc hô hào một cuộc "Cách mạng Cá" nếu không đúng thời điểm thích hợp, sẽ vô tình tạo điều kiện cho chính quyền lấy cớ thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình ôn hòa với những đòi hỏi mang tính xã hội cấp bách của dân chúng.
Kết
Các chuyên gia đều thấy rằng, hệ thống pháp luật của Việt nam hiện nay có đủ điều kiện xử lý vụ án Formosa Hà tĩnh một cách nghiêm túc, tuy nhiên khả năng này không cao vì sự bao che từ phía chính quyền. Mà việc họ phải mất thời gian tới gần 3 tháng để mặc cả xong với Formosa Hà Tĩnh, cho đến lúc thì phía nhà nước mới dám chính thức công bố nguyên nhân và thủ phạm của sự cố môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung. Hơn nữa, lâu nay Đảng CSVN luôn luôn bảo thủ và không bao giờ thừa nhận các sai trái của họ, để có các biện pháp khắc phục hậu quả một cách nghiêm túc đúng pháp luật.
Chính vì thế, mỗi người dân Việt nam trong lúc này cần phải ý thức được trách nhiệm của mình đối với đất nước, chứ không thể thờ ơ mãi để giao vận mệnh của mình, của con cháu mình cho một hệ thống quan chức gian, tham. Chỉ coi tiền bạc là trên hết, bất chấp sự tồn vong của dân tộc cũng như đất nước. Chỉ có các áp lực mạnh mẽ nhất của người dân mới có thể buộc chính quyền hiện nay thực thi luật pháp một cách nghiêm túc nhất, nếu không mọi vấn đề liên quan đến thảm họa môi trường lần này sẽ chìm xuống và Formosa Hà tĩnh sẽ trở lại hoạt động trong một ngày không xa.
Mỗi chúng ta hãy làm mọi thứ có thể để thể hiện trách nhiệm và nghĩa vụ của một công dân đối với đất nước. Trong thảm họa về môi trường và bệnh ung thư không có sự lựa chọn, hay ưu ái cho những ai khôn ngoan. Dù có tiền thì bạn cũng khó có thể tránh khỏi. Khi mà tỷ lệ người bị nhiễm bệnh ung thư ở Việt nam hiện nay đang ở mức đầu bảng, sau thảm họa môi trường do Hormosa Hà tĩnh gây ra chắc chắn đất nước chúng ta sẽ giữ vị trí quán quân. Và nạn nhân sẽ là tất cả mỗi chúng ta
Thảm họa ô nhiêm biển nghiêm trọng chưa từng thấy xảy ra ở miền Trung lần này, cần được coi là bài học không chỉ đối với chính quyền cũng như người dân Việt nam, mà còn phải là hồi chuông cảnh tỉnh đối với các nhà đầu tư nước ngoài ở Việt nam, yêu cầu họ phải có trách nhiệm bảo vệ môi trường và phải hiểu rằng Việt nam không phải bãi chứa rác thải của họ.
Ngày 08/07/2015
© Kami
* Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA.
Formosa và 500 triệu đô la
Chân Như, phóng viên RFA 2016-07-07
Người dân Hà Nội biểu tình chống tập đoàn Đài Loan Formosa hôm 01 tháng 5 năm 2016. AFP photo
Vào hôm 30 tháng 6 vừa qua, sau gần 3 tháng khi 4 tỉnh mình Trung xảy ra tình trạng cá chế hàng loạt, chính phủ VN đã ra công bố và xác định là do công ty Formosa Hà Tĩnh xả thải ra biển có chứa độc tố Phenol, Xyanua và Hydroxit sắt vượt quá mức cho phép. Và công ty cũng hứa sẽ đền bù thiệt hại với số tiền tương đương là 500 triệu đôla. Liệu sự xin lỗi và số tiền bồi thường đó đã đủ để kết thúc việc gây ô nhiễm đến môi trường và đời sống của người dân Việt hay không là chủ đề cho Diễn đàn bạn trẻ kỳ này, cùng với các bạn trẻ hiện đang sống và làm việc tại VN.
Dân không ngạc nhiên
Chân Như: Xin chào các bạn Lê An, Khải Tường và Bảo Linh, trước hết các bạn có cảm thấy ngạc nhiên khi chính phủ VN cuối cùng cho biết Formosa chính là thủ phạm gây ra ô nhiễm môi trường trầm trọng tại miền Trung Việt Nam hay không và vì sao?
Lê An: Thật ra chuyện này ai cũng biết chẳng qua chính phủ giấu thôi. Tất cả người dân biết. Họ đi biểu tình, họ không cần Formosa, chỉ cần cá. Chính phủ đã ra tay ngăn cản biểu tình, để rồi 3 tháng sau thông báo Formosa chính là người gây ra những thiệt hại. Rõ ràng một điều đó là một cú tát vào mặt nền dân chủ của Việt Nam, và rõ ràng chính phủ đã thông đồng hay làm cách nào đó để Formosa được tiếp đãi như vậy. Rõ ràng mình đã ký hợp đồng 70 năm để nó làm việc, miễn các lợi thuế, miễn các lợi phí trong khi đó hoàn toàn không biết về việc Formosa có nhiều tiền án, dấu vết ở nước ngoài và đã bị tẩy chay. Nói chung, chính phủ có vấn đề và em không bất ngờ về chuyện này.
Khải Tường: Chuyện này hầu như người dân Việt Nam, em đi khắp các phố phường ngõ ngách, họ đều bàn tán và đều đưa ra nguyên nhân cho riêng họ. Tuy nhiên, có một nguyên nhân chung tất cả đều biết mà dường như chính quyền cố tình né tránh , họ muốn dấu diếm điều gì nên em đã nghĩ đến tiêu cực chắc nhà nước muốn giấu luôn. Do vậy, em cũng cảm thấy rất thú vị khi nhà nước công bố ra điều này.
Em không ngạc nhiên, vì chính phủ đã biết trước thảm họa này do Formosa gây ra nhưng họ đã kéo dài thời gian 84 ngày để thỏa thuận với công ty này nhằm đổi lấy số tiền 500 triệu đô la.
- Bảo Linh
Bảo Linh: Em không ngạc nhiên, vì chính phủ đã biết trước thảm họa này do Formosa gây ra nhưng họ đã kéo dài thời gian 84 ngày để thỏa thuận với công ty này nhằm đổi lấy số tiền 500 triệu đô la. Chính phủ quan tâm đến túi tiền và quyền lợi của chính phủ hơn tại vì chính phủ chi rất nhiều tiền để đối phó với biểu tình, hỗ trợ ngư dân,nên họ cần lấy lại số tiền từ Formosa và đã âm thầm thỏa thuận với công ty này. Trước đó nhiều cán bộ thúc đẩy dân đi tắm biển rồi ăn cá biển mà không chịu công bố thông tin nước biển có độc cho thấy họ vô trách nhiệm với người dân trong thảm họa môi trường ở Hà Tĩnh này.
Chân Như: Công ty Formosa đền bồi thiệt hại 500 triệu Mỹ kim để giải quyết những hậu quả do vụ ô nhiễm môi trường nầy gây ra. Theo bạn thì vì sao là con số 500 triệu, con số nầy được tính trên cơ sở nào và con số nầy đã hợp lý chưa?
Bảo Linh: Em thấy con số này không có cơ sở và hoàn toàn không hợp lý bởi vì không có một hội đồng đánh giá tiêu chí quốc tế nào về môi trường mà chỉ là một thỏa thuận giữa chính phủ Việt Nam với công ty thôi. Con số này chưa chắc đã giải quyết được ổn thoả những hậu quả về môi trường do Formosa gây ra nên những đền bù đó không thể nào gọi là thỏa đáng được.
Chân Như: Nhận xét của Khải Tường?
Khải Tường: Em cũng cảm nhận đây là một sự thỏa thuận ngầm nào đó giữa chính quyền và Formosa. Tất nhiên, theo bản thân em thì để tính toán thiệt hại hậu quả này cần phải tính đến thiệt hại của một tổng thể đối với dân sinh cũng như môi trường. Đồng thời, cũng cần một hệ thống nào để đánh giá giống như các ban ngành chuyên môn nghiên cứu và phân tích một cách chi tiết nghiêm túc. Nói chung, em cảm thấy đó là một quá trình rất dài nhưng chỉ vỏn vẹn trong khoảng 70-90 ngày họ đưa ra. Em cảm thấy thời điểm này cũng đúng là chưa làm hài lòng dân chúng, nhưng khoảng thời gian này lại rất ngắn để đánh giá thiệt hại của hiện tại.
Chân Như: Theo Lê An thì sao?
Lê An: Em hoàn toàn không biết tại sao là 500 triệu nhưng 500 triệu không đủ. Khi BP tràn dầu ở vịnh của Mỹ thì họ được bồi thường 10 tỷ đô trong khi đó ở đây cả 4 vùng biển Việt Nam. 500 triệu mỹ kim đó không thấm vào đâu. Trong khi cả 6 triệu dân ở ngoài miền Trung sẽ mất tương lai, mất việc làm, gia cảnh gia đình họ sẽ khốn khó thậm chí nguồn thực phẩm cũng chết. Và 500 triệu mỹ kim đó nếu như bồi thường cho 6 triệu dân thì một người chỉ được khoảng 80 đô, 1 triệu 6 tiền Việt Nam. Như vậy thì đâu làm được gì. Vấn đề là không biết 500 triệu đó ai đứng ra thương lượng? Em không biết mục đích để làm gì nhưng rõ ràng 500 triệu mỹ kim đó xuống tới tay nhân dân thì được bao nhiêu người và ai sẽ là người hưởng. Cái người dân cần không phải số tiền đó, mà thật sự phải thưa Formosa ra toà án quốc tế hoặc là đóng cửa luôn. 500 triệu không giải quyết được vấn đề gì cả cho cả một thế hệ sau này.
Không đánh kẻ chạy lại?
Các quan chức Việt Nam họp báo công bố lý do cá chết hàng loạt ở miền trung Việt Nam, tại Hà Nội vào ngày 30 Tháng Sáu năm 2016. AFP photo
Chân Như: Vẫn theo Lê An, ông Mai Tiến Dũng cho biết “chúng ta chỉ đánh kẻ chạy đi chứ không đánh kẻ chạy lại”. Điều này cho thấy có vẻ như chính quyền đã thỏa mãn với con số 500 triệu và sẽ không có động thái nào khác về vấn nạn môi trường nầy. Các bạn nghĩ sao?
Lê An: Thật sự nếu ông đó văn minh như nước ngoài thì ông đó cần phải từ chức. Người dân Việt Nam không cần những người như ông đó. Hoặc ông thứ trưởng bộ môi trường ngày trước bảo do hải triều đỏ chứ không phải Formosa, bây giờ lại công bố do Formosa thì rõ ràng ông đó chắc chắn đã ăn hết một phần của Formosa rồi. Hay như ông phó chủ tịch Hà Tĩnh, ông bảo người dân cứ tắm biển bình thường, đấy bây giờ ông giỏi xuống tắm.
Rõ ràng một điều là chính phủ Việt Nam mình rất nhiều người nhúng tay vào chuyện này. Em nghĩ một điều rất cơ bản là mình cần minh bạch, cần nhiều người từ chức và rất nhiều người phải chịu trách nhiệm thật sự đối với vấn đề này. Rồi đây tất tần tật những chuyện này nếu giải quyết không êm xuôi người dân lại xuống đường.
Thực phẩm bẩn từ gia súc, gia cầm cho đến cả cá biển đều bẩn hết thì người Việt Nam ăn cái gì bây giờ? Mình không thể nào đánh đổi cả một tương lai của thế hệ sau này, cả một môi trường biển như vầy để đối lấy cái “Đánh kẻ chạy đi không đánh kẻ chạy lại”. Nói chung những ông đó nên từ chức đi là vừa.
Giờ đây, nhà nước lại phát ngôn ra những câu nói giống như xoa dịu lòng dân hay tỏ ra mình là một người đức độ nhưng đó chính là ngụy quân tử.
- Khải Tường
Chân Như: Nhận xét của Khải Tường?
Khải Tường: Câu nói đó thật sự em thấy rất hài hước. Đúng là những kẻ không chuyên nghiệp thì họ diễn những vở kịch cũng rất rẻ tiền. Câu đó em cảm thấy ý nói lên Việt Nam này độ lượng, nhân từ, bao dung, nhưng em nghĩ những thiệt hại xảy ra cho đến ngày hôm nay đối với người dân cho đến môi trường thì thật muốn bao dung cũng không bao dung cho được vì chính nhà nước đã tạo ra áp lực tinh thần lên người dân rất nhiều khi họ đòi được quyền sống, họ đòi được quyền phải biết rõ chân tướng. Giờ đây, nhà nước lại phát ngôn ra những câu nói gần giống như làm xoa dịu lòng dân hay tỏ ra mình là một người đức độ nhưng nó chính là một từ chính là ngụy quân tử. Lúc nào cũng cố gắng tỏ vẻ mình là một người thánh thiện nhưng bên trong thì đầy những dã tâm và dụng ý của riêng họ.
Chân Như: Bảo Linh, theo các bạn, chính quyền VN cần phải làm gì hơn nữa để bảo đảm cho môi trường và sinh thái của Việt Nam trong những hợp đồng xây dựng những nhà máy lớn, những khu công nghiệp tại Việt Nam vào thời gian tới?
Bảo Linh: Theo em với một cơ chế quản lý lỏng lẻo và hay nhận tiền bôi trơn từ doanh nghiệp của những cán bộ quản lý về môi trường thì nó tạo ra nhiều kẽ hở về vi phạm môi trường. Do vậy, Việt Nam khó có thể quản lý được những vấn đề ô nhiễm môi trường khi cho đầu tư những nhà máy, những xí nghiệp ồ ạt khắp nơi trên cả nước. Người dân Việt Nam thấy rất nhiều thảm hoạ về môi trường đã xảy ra đối với những nhà máy như Vedan, nhà máy Nhiệt Điện Vĩnh Tân hay nhà máy Bauxit. Thảm hoạ môi trường diễn ra liên tiếp với tầng số dày đặc hơn từ những nhà máy mà chính phủ đã cấp phép. Em không hy vọng nhiều để cho họ có thể quản lý tốt hơn mà chỉ hy vọng vào người dân có thể phát hiện tố cáo và báo chí lên án những vấn đề đó.
Lê An: Đây là một vấn đề lớn, vì khi Mỹ muốn giúp Việt Nam không đồng ý cho giúp, đến khi Đài Loan lên tiếng quay trên truyền hình lúc đó (chính quyền) mới rục rịch sẽ công bố, nhưng rõ ràng không thỏa đáng vào đâu hết. Việt Nam trước tiên cần phải tránh hợp tác với các chuyên gia nước ngoài (chuyện đó là đương nhiên) vì từ đó giờ Việt Nam không đủ trình độ để làm bất cứ một thứ gì. Những nhân tài của đất nước thì lại ở những nước khác vì nước mình (Việt Nam) không biết cách thu hút nhân tài, thậm chí, các ông ở trên chỉ biết ăn hối lộ và tham nhũng.
Em nghĩ vấn đề tham nhũng phải giải quyết đầu tiên, trước khi các nước khác đầu tư vào Việt Nam, vì nếu phát triển công nghiệp thì đương nhiên những nhà máy lớn sẽ đầu tư vào Việt Nam, nhưng với tình trạng như thế này thì không tốt chút nào. Việt Nam cần cải tổ lại bộ máy nhà nước thì tốt hơn.
Khải Tường: Theo em tìm hiểu tất cả những nhà máy hóa chất công nghiệp nước ngoài khi họ muốn đầu tư vào một nước nào họ đều phải dựa trên những tiêu chuẩn hợp lý kể cả về mặt quốc tế cũng như tại địa phương đó. Tuy nhiên, em thấy chính quyền Việt Nam chỉ cần tiền trước. Hiện nay, cơ chế quản lý khá lỏng lẻo. Em có cảm giác các nhà máy hóa chất chắc họ cũng đã mách bảo nhau rằng ở Việt Nam này dễ lắm cứ mang tiền qua là họ (chính quyền) sẽ cho đặt nhà máy, mặc kệ sau này những thiệt hại xảy ra đối với người dân như thế nào.
Đối với bản thân em, em không tin tưởng lắm đối với cơ chế quản lý môi trường hiện nay vì bên trong đó chứa đựng những mâu thuẫn nội tại mà người dân không thể biết hết được. Như Bảo Linh có nói, báo chí cũng có thể “nhẩy vào”. Điều nầy đúng nhưng chỉ một vài tờ còn vài tờ cũng sẽ phải lặng xuống, vì báo chí Việt Nam lại theo định hướng của riêng xã hội chủ nghĩa. Theo em, nếu tiếp tục dùng đồng tiền để khỏa lấp tất cả không khéo “sớm hay muộn” người Việt Nam sẽ sống trong ô nhiễm ngày càng trầm trọng.
Hành động của giới trẻ
Người dân Hà Nội biểu tình chống tập đoàn Đài Loan Formosa ngày 01 tháng 5 năm 2016. AFP photo
Chân Như: Là những người trẻ, các bạn có những hành động thiết thực nào để nhằm góp phần cải tạo và bảo vệ môi trường vốn đang bị ô nhiễm khá nặng nề tại VN hiện nay?
Khải Tường: Thật ra giới trẻ của Việt Nam, trong đó có khoảng 2/3 các bạn nắm được các kiến thức của xã hội cũng như nắm được xu thế chung của quốc tế. Họ biết gìn giữ, biết chú ý đến những thiệt hại đối với những nhà máy hoặc chỗ làm ra chất độc đối với môi trường. Một người trẻ như em, đao to búa lớn thì em không nói nhưng những hành động nhỏ để cố gắng cho mọi người biết được tác hại của việc làm những chất độc. Bởi giữa con người với người phải đối xử với nhau bằng nhân từ chứ không phải lúc nào cũng vì quyền lợi cá nhân mà dẫm đạp đi tất cả. Điều đó không hay cho lắm.
Bảo Linh: Cũng giống như bạn Khải Tường nói, giới trẻ phải quan tâm nhiều hơn đến vấn đề môi trường. Với em, Việt Nam là một trong những đất nước em thấy môi trường vệ sinh tệ hàng nhất trong Đông Nam Á, nào là xả rác khói bụi... Đó là những vấn đề cơ bản những bạn trẻ phải hiểu và từ đó,vận động những người nhà, bạn bè, người thân rồi vận động xã hội phải tích cực bảo vệ môi trường. Ngoài ra, giới trẻ biết tìm hiểu những vấn đề lớn hơn như những sự kiện Formosa vừa qua và phải biết lên tiếng. Một tín hiệu rất vui cho những bạn trẻ Việt Nam đó là vừa qua nhiều bạn trẻ đã biết đi biểu tình phản đối nhà máy Formosa nhưng cần phải nỗ lực nhiều hơn để bảo vệ môi trường của Việt Nam tại vì bây giờ những nhà máy xây dựng rất nhiều, nó ảnh hưởng rất lớn đến môi trường lớn xung quanh, trực tiếp đến đời sống của mình.
40 năm giáo dục cũng chẳng dạy người ta vấn đề gì cả. Bây giờ đi thang máy xếp hàng cũng là một vấn đề rất khó thì hỏi làm sao vấn đề ăn uống không xả rác lại có thể để người ta cho là hàng đầu được.
- Lê An
Lê An: Câu hỏi này nó giống như nhiều câu hỏi mà ĐCSVN đã hỏi trong tất tần tật các bài tư tưởng lý luận rồi. Nhưng thật sự một điều là nói thì nói suông thôi anh. Riêng cá nhân em, thí dụ mình học bằng cách bản thân mỗi người không xả rác, đem theo một túi ni lông trong ba lô khi xả rác xong thì nhét trở lại bao ba lô đem về nhà , đấy là một cách rất tốt. Khi đi chơi hoặc đi rừng đi biển thì sau picnic hoặc sau sinh hoạt, mình dọn liền tại chỗ thì việc đó sẽ tốt hơn.
Tuy nhiên, ý thức này rất tệ và bảo đảm Việt Nam sẽ không chấp hành vì không ai phạt được chuyện đó cả. 40 năm giáo dục cũng chẳng dạy người ta vấn đề gì cả. Bây giờ đi thang máy xếp hàng cũng là một vấn đề rất khó vì chen chúc nhau thì hỏi làm sao vấn đề ăn uống không xả rác lại có thể để người ta cho là hàng đầu được. Vấn đề này rất khó vì chỉ phát xuất từ ý thức của mỗi người thôi. Việt Nam mình không thể cứ mỗi lần có gì đó lại phạt thì chắc nhà nước sẽ giàu to về vấn đề đó.
Chân Như: Xin cám ơn các bạn đã dành thời gian chia sẻ cảm nghĩ của mình về sự kiện này.
Điều tra tác nhân gây ô nhiễm sông Cẩm Đàn, Bắc Giang
RFA 2016-07-07
Bãi bùn thải khổng lồ chắn gần hết con sông Cẩm Đàn, Bắc Giang. Courtesy dansinh.vn
Liên đến môi trường tại Việt Nam, Bộ Tài Nguyên và Môi Trường Việt Nam chỉ thị khẩn cấp mở cuộc điều tra toàn diện về tác nhân gây ô nhiễm sông Cẩm Đàn, liên quan đến một công ty cổ phần ở Bắc Giang là Tập Đoàn Khoáng Sản Á Cường, đã xả thẳng nước thải không qua xử lý ra sông Cẩm Đàn khiến nguồn nước nơi này bị ô nhiễm.
Theo ông Trần Hồng Hà, bộ trưởng Bộ Tài Nguyên Và Môi Trường Việt Nam, nếu kết quả điều tra cho thấy có dấu hiệu sai phạm và gây ô nhiễm môi trường thì Tập Đoàn Khoáng Sản Á Cường sẽ bị xử phạt nghiêm khắc theo pháp luật.
Những hình thức xử phạt bao gồm các biện pháp như đình chỉ hoạt động, thu hồi giấy phép khai thác , giấy phép xả nước thải, buộc phải khắc phục hậu quả.
Ông Trần Hồng Hà còn yêu cầu các cơ quan điều tra báo cáo kết quả trước ngày 20 tháng Bảy 2016.
Báo chí trong nước đưa tin từ nhiều năm qua công ty khai thác khoáng sản Á Cường, trong quá trình hoạt động và luyện đồng, đã xả trực tiếp nước thải ra sông Cẩm Đàn tại khu vực sát cạnh quốc lộ 31 chạy về thị trấn An Châu, huyện Sơn Động, tỉnh Bắc Giang.
Tin cũng cho hay từ năm 2014 công ty Á Cường đã nhiều lần bị cơ quan chức năng tỉnh Bắc Giang cũng như các cơ quan của Bộ Tài Nguyên Môi Trường và Cảnh Sát Môi Trường thuộc Bộ Công An khuyến cáo, lập biên bản và xử phạt hành chính hàng trăm triệu đồng.
Công ty Á Cường vẫn nộp phạt nhưng mặt khác vẫn xả trực tiếp nước thải không được xử lý ra sông Cẩm Đàn.
Nguyễn Phú Trọng: tên tội đồ cá chết
Vũ Đông Hà (Danlambao) - Từ sau ngày cướp chính quyền, đảng CSVN đã cướp luôn quyền lãnh đạo đất nước với Điều 4 Hiến pháp do chính họ áp đặt lên nhân dân Việt Nam. Khi tự trao cho mình quyền độc tôn lãnh đạo dân tộc, quyết định mọi chính sách thì đảng CSVN phải chịu trách nhiệm đối với mọi vấn nạn của đất nước. Người đứng đầu, chịu trách nhiệm là Nguyễn Phú Trọng.
Tổng bí thư, tên đảng trưởng của cái đảng gọi là “Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc...”. (điều 4 HP) đã làm gì khi hàng loạt cá chết tràn ngập biển bờ miền Trung?
Hắn ghé thăm Formosa vào ngày 22.04.2016, 18 ngày sau khi cá chết. Và kẻ đứng đầu của cái "đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình" (Điều 4 HP) đã câm miệng như những con hến nằm chết trên bờ Vũng Áng.
Hắn đã câm mồm và để cho các đảng viên đàn em đăng đàn tuyên giáo và láo với nhân dân cả nước bằng những nguyên nhân tự biên, tự chế để bao che cho tội phạm Formosa: tảo nở hoa, thủy triều đỏ.
Kẻ tự xưng và tự sướng, tự nhận mình là "đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc" (Điều 4 HP) đã mặc xác cho đồng bào Việt Nam ngộ độc, bằng cách để cho cán bộ đảng viên dưới cấp đóng tuồng tắm biển, ăn hải sản với thông điệp: tất cả đều an toàn!
Đến khi thủ phạm sát hại môi trường phải quay phim, cúi đầu nhận tội để trình chiếu trong vở kịch 500 triệu USD và bài bản "đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại" của đám tuồng tích Ba Đình, Nguyễn Phú Trọng vẫn đóng vai kẻ lú: không nghe, không thấy, không biết và câm.
Hắn đã câm họng khi mà thủ phạm đem thảm họa lên đất nước Việt Nam có dính đến bàn tay Tàu cộng. Hắn đã nín khe như đã bình chân như vại khi ngoại bang xâm phạm chủ quyền và mị dân với câu thần chú "tình hình biển Đông vẫn yên tĩnh". Hắn đã phớt lờ đối với tình cảnh hàng trăm ngàn ngư dân miền Trung phải bỏ biển bám bờ, bỏ trống Biển Đông để không còn một cái gì gọi là biểu tượng cho hành động chứng minh đó là chủ quyền của Việt Nam.
Trong khi cả nước lo lắng, sợ hãi, phẫn uất với thảm hoạ môi trường kinh khủng chưa từng thấy thì kẻ đứng đầu tập đoàn tự xưng là "lực lượng lãnh đạo Nhà nước và Xã hội" làm gì?
Hắn tiếp tục hăng máu trả thù và thanh toán những tên đồng chí không cùng phe của hắn và xem việc làm cho ra lẽ chuyện chiếc xe Lexus gắn biển xanh của một tên phó chủ tịch Hậu Giang là vấn đề cấp bách mà cả đảng của hắn phải tập trung vào. Trước thảm họa môi trường, hắn say sưa với trò chỉnh lý đàn em của Nguyễn Tấn Dũng đã đưa thái tử đỏ của mình vào ghế cao cửa quyền. Trước tình trạng biển miền Trung và nhiều sông hồ trên khắp ba miền bị nhiễm độc, hắn chăm chú đập con ruồi phó chủ tịch Bà Rịa-Vũng Tàu Phan Thanh Bình đã sai phạm quản lý đất đai.
Đó là chân dung của lãnh tụ cộng sản Nguyễn Phú Trọng - "đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc".
Với thái độ vô cảm, vô trách nhiệm, có nhiều chỉ dấu đồng phạm với Formosa và Tàu cộng trong việc tàn phá Việt Nam như vậy, nhưng Nguyễn Phú Trọng lại còn muốn gia tăng quyền hạn và "trách nhiệm" của Bộ Chính trị do hắn đứng đầu và thao túng.
Trong Hội nghị lần thứ ba Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XII, tên Tổng bí thư này đã mặt dày tuyên bố trong diễn văn bế mạc vào vào ngày 7 tháng 7 năm 2016 rằng:
"Ban Chấp hành Trung ương tiếp tục khẳng định trách nhiệm và quyền hạn của mình về những vấn đề lớn và quan trọng của đất nước, của Đảng và Nhà nước..."(1)
Trách nhiệm của chúng là trách nhiệm gì nếu không nói là vô trách nhiệm. Quyền hạn của chúng là gì nếu không phải là quyền được tự tung tự tác vàvô trách nhiệm trước vấn nạn của đất nước. Phải chăng trách nhiệm và quyền hạn đó là thẳng tay đàn áp bất cứ công dân yêu nước nào cất lên tiếng nói và thể hiện hành động bảo vệ mạng sống của con người và vận mệnh của dân tộc trước hành vi tàn phá của ngoại bang?
Nhưng cũng chính sự khẳng định của Nguyễn Phú Trọng cũng đã trực tiếp khẳng định cái tội của Ban Chấp hành TƯ đảng đã để cho Formosa gây ra thảm hoạ môi trường. Chúng không thể đỗ thừa cho ai khác.
Trong bài diễn văn bế mạc, Nguyễn Phú Trọng cũng tuyên bố về việc "bổ sung một số điểm mới, cụ thể về trách nhiệm, quyền hạn của Ban Chấp hành Trung ương, của Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương; trách nhiệm, quyền hạn của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, của Tổng Bí thư, Uỷ viên Bộ Chính trị, Uỷ viên Ban Bí thư..."
Người dân không biết rõ nội dung "bổ sung quyền hạn" này là gì nhưng dựa vào điều hắn nói: "Ban Chấp hành Trung ương đã thống nhất ban hành Quy định thi hành Điều lệ Đảng, Quy định về công tác kiểm tra, giám sát và kỷ luật đảng...",người ta có thể đoán được rằng tất cả những thứ gọi là bổ xung này không nằm ngoài ý đồ gia tăng quyền lực để thực hiện mục tiêu thanh trừng nội bộ, tiêu diệt phe phái đối nghịch trong đảng của Nguyễn Phú Trọng.
Thảm trạng môi trường ở Vũng Áng không phải chỉ có Formosa là tội đồ. Một tập đoàn cán bộ lãnh đạo của đảng cộng sản như Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Tài Nguyên & Môi Trường, Bộ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông, Bộ trưởng Bộ Công an - tất cả là chóp bu của đảng, đều là tòng phạm trong việc bao che, gian dối về nguyên nhân cá chết từ đầu, đã đàn áp người dân xuống đường vạch mặt chỉ tên Formosa là tội phạm. Nhưng trách nhiệm lớn nhất, tên tội đồ cá chết đáng bị xử nhất chính là kẻ đứng đầu cái gọi là "lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội Việt Nam": Nguyễn Phú Trọng.
08.07.2016
Nên giải quyết vấn đề Formosa như thế nào?
Lê Đại Tường (Danlambao) - Ngày 30-6-2016 Formosa đã chính thức nhận lỗi đã gây ra nhiễm độc môi trường biển khiến đã xảy ra nạn hàng loạt cá chết và một thợ lặn bị mất mạng (con số này có lẽ nhiều hơn) vì nhiễm độc. Formosa cũng đã đề nghị sẽ trả 500 triệu US dollars để bù đắp những thiệt hại do công ty gây ra.
Với một khoản tiền kể ra không phải là nhỏ, nhưng cũng không phải là lớn nếu phải đền bù so với những tổn thất mà hàng triệu người dân miền Trung đã, đang và sẽ phải gánh chịu nhiều hậu quả. Hơn thế nữa nguồn Tài nguyên Biển của Quốc Gia cần phải được trả lại nguyên thủy.
Cả một tuần nay, báo chí lề đảng đã phô trương sự thành công của đảng cộng sản trong việc tìm ra nguyên do môi trường nhiễm độc và đã khắc phục được Formosa nhận lỗi với một số tiền đền bù khá lớn.
Thực ra suốt gần ba tháng, nhà cầm quyền CSVN đã cố tình che đậy những lỗi của Formosa. Nếu không có những tin tức từ truyền thông lề Dân cũng như báo chí Đài Loan sang tận nơi công bố xác định nguyên nhân cá chết là do Formosa, và ngay ở Đài Loan đã có những vị trong Hành Pháp và Lập Pháp cũng yêu cầu Formosa phải nhận lãnh trách nhiệm... thì có lẽ nhà cầm quyền CSVN vẫn tiếp tục bưng bít.
Thật là một trớ trêu, nhưng trơ trẻn và lố bịch: Những kẻ lãnh đạo của đảng cầm quyền tự nhận là sáng suốt, những "đỉnh cao trí tuệ" thì tìm đủ mọi thủ đoạn, những lý do ấu trĩ, cố tình che đậy cái tội tày trời của Formosa đã gây hại cho dân cho nước mình. Hình ảnh của một ông Tổng bí thư đảng và các lãnh đạo cầm quyền đến những nơi xảy ra đại họa, họ đến đây là chỉ để bàn ra đưa ra những chỉ thị trấn áp tinh thần người dân, bảo vệ an toàn cho Formosa; người dân đã bất mãn về thái độ dửng dưng của cán bộ lãnh đạoụ đảng đã không có một lời thăm hỏi người dân, cũng như chẳng cần biết đến sự tình, hoàn cảnh của người dân nơi đây họ phải sống như thế nào?!
Khi biết chuyện không thể bưng bít được nữa, Formosa đành chấp nhận lỗi và gánh trách nhiệm. Nhân cơ hội này, đảng CS đã tự khoe là công lao giải quyết sáng suốt cuả đảng!
Là một người dân VN, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn đến những nhà báo đã sang tận nơi để điều tra tìm hiểu nguyên nhân làm sáng tỏ sự thật và những vị lãnh đạo của nước Đài Loan đã chứng tỏ khả năng, tinh thần lãnh đạo khi quí vị đã nghĩ đến thảm họa mà những người dân chúng tôi phải gánh chịu. Quí vị đã nhận thức trách Nhiệm và công bằng mà ở trong nước tôi những kẻ cầm quyền không có những đức tính tốt tối thiểu của một con người!
Trở lại vấn đề chính yếu: chúng ta cần phải làm gì khi Formosa nhận trách nhiệm?
Vì nhận định số tiền mới được Formosa đưa ra mà đã có những đấu hiệu phân tán cho nhiều bộ. Tình trạng tham nhũng như ai cũng đã rõ: xảy ra từ trên xuống dưới cuả mỗi bộ. Như vậy tiền đến tay dân chẳng là bao mà tương lai nguời dân và đất nước sẽ còn u tối và điêu đứng hơn!
Với một sự cân nhắc của cá nhân, tôi xin góp những ý kiến dưới đây hầu mong sao những đền bù, gánh trách nhiệm của Formosa có được một sự tương đối công bằng, hợp lý và thiết thực.
- Chúng ta không nhận 500 triệu mà yêu cầu Formosa dùng ngân khoản bồi thường để thuê những nhà khoa học Quốc tế về môi trường để tìm phương sách làm sạch biển.
- Thay vì dạy dân học nghề khác đế sinh nhai, thì có nghĩa là ngư dân phải bỏ biển và biển sẽ chết. Tài nguyên Quốc gia bị hủy hoại, ngư dân học được việc mới sẽ đi các vùng khác kiếm ăn. Tàu cộng vừa mới ký thỏa ước với CSVN là sẽ xây một tòa lãnh sự tại Đà Nẵng, thì đây là một toan tính của Bắc Kinh: Đẩy dân đi chỗ khác, thì đất đai bán rẻ, Tàu mua hết, dân Tàu sẽ tràn ngập miền Trung. Cả một vùng miền Trung sẽ đương nhiên trở thành vùng đất Tự Trị, Bắc Kinh cần có một Lãnh Sự Quán để lo cho dân Tàu. Vì thế mà mới đây, những chuyện khách du lịch Tàu đốt tiền giấy VN tại một quán bar, khách du lịch bẻ chuối ăn của một bà gánh hàng, khi bị đòi trả tiền thì khách trả bằng tiền Tệ (tiền của Tàu) v.v...
Vậy để tránh dân phải bỏ quê hương mà đi, thì không nên dạy cho dân nghề khác (không phải là nghề truyền thống của họ) mà dùng những dịch vụ làm sạch biển để trả lương cho họ. Formosa cũng nên trưng dụng nhân viên của họ vào chiến dịch này. Càng có được nhiều nhân sự tham gia hoạt động thì biển sẽ sống lại nhanh chóng hơn (biển càng sạch sớm thì Formosa sẽ sớm trở lại điều hành). Dân được trả lương làm việc này thì cũng là một việc làm bổ ích. Vì đối với ngư dân biển gắn liền với cuộc sống của họ, nếu giờ đầy, họ có cơ hội để học hỏi về cách bảo vệ, làm sạch môi trường của biển lại là một lợi ích rất tốt cho đời sống.
- Nhà cầm quyền CSVN chỉ cho phép Formosa trở lại hoạt động một khi các nhà khoa học về môi trường xác nhận là biển đã sạch, hải sản là thực phẩm an toàn và ngư dân có thể trở lại Biển để nối tiếp công việc làm ăn hàng ngày của họ.
Để tránh những tai nạn có thể xảy ra sau này, phải có những điều luật chặt chẽ dựa trên những đạo luật của các cường quốc. Muốn thực hiện được như vậy, một chính quyền cần phải có những nhân vật liêm chính, có khả năng thật sự chứ không nên quan niệm dùng người theo đường lối của đảng: hồng hơn chuyên, hoặc những ông bà thạc sĩ, tiến sĩ giấy!
Để có thể thực thi những đạo luật, nhà cầm quyền cũng phải có những kiểm tra thường xuyên; Vì vậy Formosa (và các công ty nước ngoài khác) phải mở rộng cửa không được ngăn cản nhân viên của nhà nước vào bên trong công ty để thi hành nghĩa vụ có giấy phép của chính quyền.
Trên đây là ý kiến của một cá nhân. Mong Quí bạn đọc cho thêm ý kiến.
08.07.2016
Formosa bức tử biển Đông như thế nào?
Vũ Đông Hà (Danlambao) - Chỉ trong vòng "5 ngày" tuôn xả nước thải độc hại nhưng không thanh lọc ra biển, Formosa đã là thủ phạm của một thảm họa môi trường lớn nhất trong lịch sử Việt Nam. Biển Đông đã bị Formosa đầu độc như thế nào? Nó sẽ tiếp tục tàn phá môi trường Việt Nam ra sao? Bao nhiêu hóa chất độc hại được Formosa "sản xuất" trong 1 năm, trong 70 năm thuê bao để dùng Việt Nam như là bải rác môi trường? Và bao nhiêu phenol, cyanide đã được sử dụng trong Chiến dịch "Cúp điện 5 ngày - Giết Cá Diệt Biển" của thủ phạm tàn sát biển Đông?
Theo Tổ chức Chương trình về Môi Trường của Liên Hiệp Quốc, United Nations Environment Programme (UNEP), để sản xuất ra một tấn thép, nhà máy luyện thép sẽ thải ra một số lượng hoá chất độc hại như sau:

So sách bản thống kê tiêu chuẩn này với mức sản xuất của Formosa Hà Tĩnh (FHS) là 15 triệu tấn thép / năm:

Như vậy, ước tính trong một năm, FHS "sản xuất" tổng cộng:
35.983.500 tấn Khí thải.
28.020 tấn Nước thải trong đó có 120 tấn hóa chất cực độc là phenol và cyanide.
8.787.000 tấn Chất thải rắn.
Mỗi năm, để có 15 triệu tấn thép cho Tàu, FHS "sản xuất" gần 45 triệu tấn Khí thải, Nước thải, Chất thải rắn trên vùng đất Việt Nam. Trong đó có 120 tấn phenol và cyanide.
Đó là lý do vì sao tập đoàn Formosa ban đầu dự tính mở nhà máy sản xuất thép ở Vân Lâm, Đài Loan nhưng chính người Đài Loan đã phản đối và sau đó đã cùng với đối tác Ba Đình chọn Vũng Áng Hà Tĩnh để làm bãi rác môi trường trong vòng 70 năm.
Với 70 năm thuê mướn hoạt động, giả dụ với số lượng dự trù sản xuất hàng năm, không tăng, không giảm, số lượng chất thải sẽ vượt quá 3 tỉ tấn, trong đó có hơn8.400 tấn phenol và cyanide.
Với số lượng Khí thải, Nước thải, Chất thải rắn khổng lồ đó, chỉ cần trong "5 ngày" Formosa Hà Tĩnh "cố tình" không thanh lọc lưu lượng nước thải (xin xem thêm bài "Có bàn tay của Trung Nam Hải trong thảm họa môi trường lớn nhất của lịch sử Việt Nam?", bao nhiêu tấn cyanide và phenol đã tàn sát biển Đông?
Lấy giả dụ Formosa hoạt động luôn cả 365 ngày một năm. Thì từ 120 tấn / năm sẽ là 1.64 tấn phenol và cyanide trong 5 ngày.
1.64 tấn phenol và cyanide...
Chừng đó mà đã phá hủy toàn bộ sinh hoạt của cá và người khắp vùng biển miền Trung!
Những câu hỏi được đặt ra:
- Điều gì sẽ xảy ra nếu Formosa không đáp ứng được (và nhà nước CSVN không kiểm soát được khả năng thanh lọc) theo đúng tiêu chuẩn đối với những triệu, những tấn hoá chất độc hại này?
- Điều gì sẽ xảy ra nếu "ai đó" không "cúp điện" hệ thống thanh lọc trong 5 ngày mà là cả tháng? Các cơ quan chức năng của nhà nước CSVN làm thế nào để ngăn ngừa hành vi này khi mà Formosa cũng như nhiều công trình khác của Tàu trên đất nước Việt Nam đã trở thành "căn cứ địa" bất khả xâm phạm?
- Việt Nam sẽ đối phó ra sao nếu Tàu "lạ" quyết định "dạy cho đám con hoang một bài học thứ hai" và lần này sẽ không cần xe tăng, đại pháo từ biên giới mà chỉ cần "cúp điện" một bộ phận nào đó trong các công trình của chúng đang hiện diện khắp Việt Nam?
- Việt Nam sẽ đối phó ra sao nếu Tàu "lạ" quyết định "dạy cho đám con hoang một bài học thứ hai" và lần này sẽ không cần xe tăng, đại pháo từ biên giới mà chỉ cần "cúp điện" một bộ phận nào đó trong các công trình của chúng đang hiện diện khắp Việt Nam?
- Tại sao đảng và nhà nước CSVN không chính thức công bố số lượng hoá chất độc hại đã bị thủ phạm Formosa thải ra biển Đông? Con số này mới là quan trọng, ảnh hưởng đến tính mạng của người và môi trường Việt Nam chứ không phải là con số 500 triệu USD mà đảng và nhà nước hân hoan đón nhận như là một thành tích vĩ đại.
- Những chất làm độc Việt Nam này, chỉ có thải ra ở Vũng Áng hay còn được âm thầm, được cố tình đổ xuống sông Bưởi, sông Lạch Bạng ở Thanh Hóa, sông La Ngà ở Đồng Nai, sông Hinh ở Phú Yên, sông Thương ở Bắc Giang, Kênh Nhiêu Lộc ở Sài Gòn, hồ Hoàng Cầu ở Hà Nội, đảo Phú Quý của Bình Thuận...?
- Nếu chỉ Formosa chỉ thải độc ở Vũng Ánh thì tại sao sau khi "sự cố Formosa" xảy ra, bên cạnh cá chết hàng loạt ở biển Đông, trong vòng 2 tháng, cá cũng đã chết hàng loạt ở nhiều sông hồ trải dài khắp 3 miền đất nước Việt Nam?
- Tại sao Bộ TN&MT sau khi biết được nguyên do vấn nạn cá chết trên biển, vẫn không đả động gì đến nguyên nhân cá chết ở khắp sông, hồ? Thủ phạm là ai?
- Và sau cùng, câu hỏi nền tảng: Tại sao Nguyễn Phú Trọng thân hành đến thăm Formosa ngay sau khi hiện tượng cá chết được phát hiện và im bặt từ đó đến giờ cho dù thủ phạm Formosa đã ra đầu thú?
Câu trả lời cho câu hỏi sau cùng này sẽ giúp trả lời được cho những câu hỏi trước đó.
Trước mắt thủ phạm đầu thú Formosa vừa phải bồi thường và con số bồi thường phải dựa trên những phí tổn khôi phục môi trường, đời sống ngư dân, những thiệt hại về kinh tế; thủ phạm Formosa phải bị truy tố tội hình sự, và sau đó phải tống cổ tên thủ phạm sát hại môi trường ra khỏi Việt Nam.
Riêng những tên thủ phạm lẫn đồng phạm đứng đằng sau, cố tình đổ tuôn chất độc phenol và cyanide ra biển lẫn sông và hồ, chúng ta phải tính đến chúng.
08.07.2016
Subscribe to:
Posts (Atom)






