Sunday, December 13, 2015

"Tiếng Gầm Tuổi Trẻ"


Tóm lược: "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" là một ca khúc do nhạc sĩ Trần Bảo Như phổ nhạc từ bài thơ của tôi cùng nhan đề. Nhạc sĩ Trần Bảo Như đã biến một bài thơ tầm thường thành một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời kêu gọi tuổi trẻ Việt Nam đứng lên chống lại chế độ cộng sản và đem lại chính nghĩa cho tổ quốc. Lời nhạc sửa đổi bài thơ giúp cho ý nghĩa và cách diễn tả thêm phần hữu hiệu. Sự thực hiện đặc thù của bài hát hội đủ mọi sắc thái độc đáo của âm nhạc. Giai điệu và tiết tấu thay đổi phù hợp với ý tưởng: buồn bã khi bày tỏ nỗi tiếc thương và thúc giục khi kêu gọi tuổi trẻ đứng lên. Phần hòa âm càng làm gia tăng phẩm chất nghệ thuật qua sự phối hợp âm thanh từ những nhạc cụ một cách tài tình. Phầ̉n trình bày của các ca sĩ cũng rất độc đáo, trộn lẫn giọng ca khắc khoải và hùng mạnh. Các minh họa, video clips, và hình ảnh phong phú hóa nội dung bài hát và làm tăng giá trị lịch sử của lời ca.

*******

Có người đề nghị tôi không nên viết bài phê bình về ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" vì lời ca của ca khúc đó lấy từ bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" của tôi (Cao-Đắc 2015a). Lời đề nghị thoạt nghe có lý vì tôi đóng góp một phần vào ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" và do đó bài phê bình của tôi về ca khúc này có thể sẽ không được trung thực, và có thể có những thiên vị hoặc ca ngợi không công bằng. Tuy nhiên, tôi vẫn quyết định viết bài này vì có nhiều lý do. 

Thứ nhất, tôi theo đuổi viết văn, làm thơ và các hoạt động nghệ thuật cho vui và chân lý trong nghệ thuật quan trọng hơn hết, vượt xa cái tôi tầm thường. Thứ nhì, ngoài chuyện theo đuổi các hoạt động nghệ thuật, tôi cũng viết bài phân tích và bình luận thi ca. Do đó không có gì lạ khi tôi viết bài phân tích hay bình luận về thơ của mình. Thứ ba, không có gì khác thường khi một tác giả viết về tác phẩm của mình, vì đó là dịp tác giả khai triển thêm ý cho bạn đọc hoặc giải thích thêm về tác phẩm, và không nhất thiết chỉ ca ngợi. Thứ tư, như sẽ được trình bày sau, bài thơ của tôi rất tầm thường không có gì để ca ngợi. Nhạc sĩ Trần Bảo Như đã biến bài thơ tầm thường này thành một ca khúc tuyệt vời qua những sửa đổi lời cho thích hợp với giai điệu và tiết tấu. Thứ năm, ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" không phải của tôi hoàn toàn. Thực ra, như sẽ được trình bày sau, đóng góp của tôi trong ca khúc này rất nhỏ nhoi, và Trần Bảo Như mới xứng đáng là tác giả chính, không những về nhạc mà còn về lời ca. Với những lý do đó, tôi không thấy có gì sai trái khi tôi viết bài về ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" và tôi mong độc giả coi bài này như mọi bài khác tôi viết về âm nhạc,và đừng bị chi phối chỉ vì tên của tôi là người viết lời bài thơ.

Nguyên văn lời ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" như sau:

(Điệp khúc)
Em lê kiếp lưu vong trên quê mẹ. 
Nơi đất người, tôi ngậm nỗi tha hương
Nụ cười em tắt dẫu trời vừa sáng
Tôi trở trăn, khi ánh nắng tan chiều

Sao em sống hoang mang đời tạm bợ?
Sao gục đầu ôm mối hận Biển Đông?
Trích máu tươi, hơi máu vẫn hực nồng
Mà sông núi cha ông giờ xa lạ

(Phiên khúc 1) 
Nào tiếng trống vẳng vang hồi giục giã. 
Sóng kêu gào lưu luyến bãi cọc chôn
Ải hoang vu, gió lốc hú gọi hồn
Đồn xưa vắng, khói giăng mờ xác giặc

Ngàn chiến tích đánh tan đoàn quân Bắc,
Gương hào hùng, ngàn năm sách sử ghi
Mảnh giang sơn, bao thế hệ ra đi
Lòng nung nấu, tan thịt xương giữ gìn.

(Điệp khúc)
Em lê kiếp lưu vong trên quê mẹ. 
Nơi đất người, tôi ngậm nỗi tha hương
Nụ cười em tắt dẫu trời vừa sáng
Tôi trở trăn, khi ánh nắng tan chiều

Sao em sống hoang mang đời tạm bợ?
Sao gục đầu khóc mối hận Biển Đông?
Trích máu tươi, hơi máu vẫn hực nồng
Mà sông núi cha ông giờ xa lạ.

(Phiên khúc 2) 
Tuổi xuân em chẳng cam làm con rối
Phất cờ vàng nêu chính nghĩa Việt Nam
Điểm mặt gian, tung xích bứt bạo tàn.
Toàn dân vẫn ngóng trông người tuấn kiệt

Này thanh niên, núi sông giờ nguy biến 
Sư tử hùng sợ chi lũ cẩu hoang
Cùng xông lên, tiếng rống dậy giang san 
Ngày chiến thắng trong gầm vang tuổi trẻ.

Trong bài này, tôi dùng "khán giả" để chỉ người nghe, người đọc, hoặc người xem. Ngoài ra, như thường lệ, tôi sẽ chú trọng phần lớn vào ý nghĩa văn chương của lời ca, với vài nhận xét về các khía cạnh nhạc.

A. Bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ," mà ca khúc này dựa vào, có nhiều khuyết điểm, nhưng nhạc sĩ Trần Bảo Như đã sửa đổi và biến một bài thơ tầm thường thành một ca khúc tuyệt vời.

Khi tôi viết bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ," tôi chỉ muốn gói ghém lời kêu gọi tuổi trẻ đứng lên lật đổ chế độ cộng sản để lấy lại chính nghĩa và đem vinh quang cho tổ quốc Việt Nam. Bài thơ khai triển ý tưởng từ bài thơ "Kiếp Lưu Vong" của Nguyễn Viết Dũng (Cao-Đắc 2015b), và bài thơ văn xuôi "Uy Lực" của tôi (Cao-Đắc 2014a). Ngoài ra, vài khía cạnh trong bài thơ cũng lấy rải rác từ các bài thơ khác của tôi như bài "Hẹn Gặp Nhau Sưởi Nắng Sài Gòn" (Cao-Đắc 2014b). 

Một cách tổng quát, bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" là một bài thơ tầm thường, không có gì đặc sắc. Có vài kỹ thuật diễn tả đặc biệt nhưng sự thực hiện thiếu tinh vi làm giảm tác dụng. Sau đây là những khuyết điểm của bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" mà tôi nhận ra. Đương nhiên, có thể có nhiều khuyết điểm khác mà tôi chưa nhận ra. Trình bày những khuyết điểm về bài thơ giúp độc giả hiểu rõ thêm vể̀ ý tưởng về bài thơ và ca khúc. Ngoài ra, đó cũng là dịp để khán giả nhận ra tài năng tuyệt vời của Trần Bảo Như.

1. Bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" thiếu mạch lạc và ý tưởng không chặt chẽ:

Một tiêu chuẩn quan trọng cho một bài viết, nói, hay bất kỳ cuộc trình bày ý tưởng nào là sự mạch lạc và chặt chẽ trong ý tưởng. Tiêu chuẩn này không hoàn toàn tuyệt đối và thường quan trọng cho các bài viết luận văn, bình luận. Cho các tác phẩm có tính chất nghệ thuật, tiêu chuẩn này thường kém quan trọng, vì đôi khi, chính sự thiếu mạch lạc hay chặt chẽ đem lại giá trị nghệ thuật. Tuy nhiên, khi một tác phẩm nghệ thuật mang một thông tin nghiêm trang như kêu gọi đấu tranh hoặc chống đối, sự chặt chẽ của ý tưởng trở nên quan trọng để tạo tác dụng hiệu quả cho thông tin nghiêm trang đó, và tránh những hiểu lầm hoặc diễn giải sai lệch.

Bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" trình bày lời kêu gọi tuổi trẻ Việt Nam đứng lên lật đổ chế độ cộng sản và giành lại chính nghĩa cho tổ quốc Việt Nam. Bài thơ dùng lời một người tha hương nơi đất người nói với người trẻ ở Việt Nam. Đoạn đầu bài thơ dàn dựng lời tâm tình này qua vài cấu trúc diễn tả đặc biệt. Tuy nhiên, các cấu trúc đặc biệt này không những không đạt được mục đích mà còn làm suy giảm ý nghĩa của bài thơ như sẽ được trình bày sau đây.

Trước hết là cách dùng đối xứng tạo tác dụng so sánh và tương phản, với mục đích làm nổi bật ý tưởng. Có nhiều khía cạnh đối xứng: trẻ/ già, lưu vong/ tha hương, quê mẹ/ đất người, sáng hừng đông/ chiều tàn nắng, tắt nụ cười/ giật mình trăn trở. Thứ nhì là cách dùng ẩn dụ: buổi sáng cho tuổi trẻ và chiều tàn cho tuổi già, và vẽ ra hai hình ảnh tương phản: tuổi trẻ lẽ ra vui tươi nhưng lại buồn tủi ("tắt nụ cười"), tuổi già lẽ ra an phận nhưng lại lo âu ("giật mình trăn trở"). Ý tưởng còn được diễn tả qua cách dùng chữ mạnh mẽ: "lê," "ôm," "tắt" và "giật mình."

Với những lựa chọn và sắp đặt công phu như vậy, hẳn là tôi phải có ý định gì. Thực vậy, tôi có ý định gói ghém ý tưởng WE ARE ONE trong cuộc đấu tranh, bất chấp ranh giới, tuổi tác, và các khác biệt. Người già tha hương nơi đất người và người trẻ lưu vong trên quê mẹ hợp tác nhau trong tinh thần nòi giống Lạc Hồng và tình thương yêu đồng bào. Đó là ý đầu tiên khi tôi nghĩ các câu đầu. Thế rồi, không hiểu sao, ý đó bị quên đi, hoặc kém phần chú trọng. Kết quả là bài thơ mất sự chặt chẽ về ý tưởng. Hình ảnh bi thương của người già tha hương và người trẻ lưu vong không tạo tác dụng vì phần cuối không nhắc đến mối liên hệ này. Khán giả đọc xong bài thơ có cảm tưởng thiếu thốn và hụt hẫng. Thực ra, tôi cũng lác đác đưa ra mối liên hệ này ("tôi có lời bộc lộ," "tôi nhắn lời thành khẩn"), nhưng không cứu vãn được. Đã thế, tôi còn tạo ra một hình ảnh khập khiễng và thiếu cân xứng khi kêu gọi người trẻ "bỏ kiếp lưu vong" và "đứng lên hùng vĩ" ở đoạn chót. Thế còn người già thì sao? Có "buông nỗi tha hương" và ủng hộ giúp đỡ người trẻ không? Không! Sự thiếu chặt chẽ này vô tình lộ ra một phản tác dụng. Bài thơ dường như cho thấy sự ích kỷ của người già tha hương, chỉ biết xúi giục người trẻ nổi lên, và chẳng làm gì cả. Hình ảnh bi thương và tương phản của người tha hương và kẻ lưu vong mất đi ý nghĩa, và còn tạo phản tác dụng. Còn gì tệ hại hơn?

Với lỗi nặng như vậy, làm sao cứu vãn được mà không phải sửa đổi quá nhiều? 

Trần Bảo Như ra tay cứu vãn bằng vài sắp đặt và sửa đổi các câu thơ làm giảm sự thiếu mạch lạc và ý tưởng chặt chẽ. Những sắp xếp và sửa đổi này có thể hoặc không được thực hiện một cách có ý thức, và rõ rệt để sửa chữa cái khuyết điểm đặc thù này. Trần Bảo Như có thể nhận ra có cái gì "nghe không xuôi tai" và sửa đổi cho xuôi tai. Ngoài ra, Trần Bảo Như có thể thực hiện một kỹ thuât nào đó cho một mục tiêu khác, nhưng vô tình sửa lại lỗi ý tưởng thiếu chặt chẽ này. 

Một cách vắn tắt, Trần Bảo Như duy trì ý tưởng chặt chẽ bằng những thủ thuật sau: 1) Dùng đoạn đầu là phần cho điệp khúc để lời được nhắc lại lần nữa như tiếng vang khiến ý tưởng được tái tạo; 2) Loại bỏ các câu "tôi có lời bộc lộ" và "tôi nhắn lời thành khẩn" để xóa hình ảnh "một chiều" ích kỷ của người tha hương và làm gia tăng sự hợp tác trong cuộc đấu tranh; 3) Chuyển câu hỏi có vẻ thách đố ("Sao em phải sống cuộc đời tạm bợ?/ Để hằng đêm khóc mối nhục Biển Đông") thành hai câu hỏi khuyến khích nhắc nhở, cho thấy vai trò người già tha hương là ủng hộ tinh thần người trẻ đấu tranh ("Sao em sống hoang mang đời tạm bợ?/ Sao gục đầu khóc mối hận Biển Đông?") và khuyên bảo nhẹ nhàng ("Tuổi xuân em chẳng cam làm con rối").

Những sửa chữa đó giúp lấy lại thăng bằng cho ý tưởng, và khiến cho các ý tưởng phối hợp nhau và chặt chẽ hơn mà không làm giảm khía cạnh gợi ý kín đáo của nghệ thuật. Khán giả cảm nhận được nỗi bi thương của người già tha hương và người trẻ lưu vong. Ngoài ra, một cách độc đáo, với giai điệu chậm buồn trong phiên khúc diễn tả tâm trạng người già tha hương, ca khúc còn tạo ra một tác dụng bất ngờ là gợi ra cái ý tưởng chua chát và bi thương của người già tha hương muốn đóng góp đồng hành với người trẻ trong nước nhưng bất lực không làm gì hơn được ngoài những lời khích lệ tinh thần và những giúp đỡ tinh thần và chia sẻ kiến thức.

2. Bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" có bố cục không cân bằng, giọng văn không nhất quán, và có lời không hiệu quả cho một bài kêu gọi cho cuộc đấu tranh.

Bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" khá dài, gồm có 10 đoạn, mỗi đoạn có bốn câu. Bố cục của bài có thể tạm chia ra làm ba phần. Phần dẫn nhập gồm hai đoạn đầu, giới thiệu nhân vật (tuổi trẻ tại Việt Nam và tình cảnh buồn tủi của kẻ lưu vong ngay trên quê mẹ, người già tha hương và chuỗi ngày trăn trở nghĩ đến đất nước trong lúc gần đất xa trời). Phần thân bài trình bày lý do và bối cảnh cho cuộc nổi dậy, gồm có 4 đoạn, từ đoạn 3 tới đoạn 6. Đoạn 3 và 4 nói đến chiến công lịch sử chống ngoại xâm và nỗi tiếc nuối lịch sử oai hùng này dường như bị lãng quên. Đoạn 5 và 6 nói đến sự thối nát của nhóm cầm quyền cộng sản làm tan nát quê hương và là lý do cho cuộc nổi dậy. Phần kết luận gồm 4 đoạn chót, kêu gọi tuổi trẻ dấn thân, thức giấc, và cùng nhau gầm thét như sư tử chống lại tà quyền đem lại vinh quang cho tổ quốc.

Không có gì sai nặng nề cho bố cục như vậy. Tuy nhiên, lời văn/ thơ hơi luộm thuộm, thừa thãi, và thiếu hiệu quả; giọng văn/ thơ thay đổi đột ngột, không nhất quán; khiến cho bố cục thiếu cân bằng. Quan trọng nhất, đoạn nói lên sự thối nát của nhóm cầm quyền không cần thiết, và còn làm suy yếu tinh thần cao cả của cuộc đấu tranh. 

Một tác phẩm nghệ thuật có giá trị cao là nhờ cách diễn tả sâu sắc và tinh tế. Những diễn tả dùng ẩn ý, gián tiếp, và gợi ý thường hữu hiệu hơn những lời diễn tả trực tiếp rõ rệt, vì khán giả được lôi cuốn và tham gia vào việc suy tưởng. Khán giả cảm thấy hứng thú vì đóng vai trò chủ động trong việc thưởng thức tác phẩm thay vì chỉ cảm nhận một cách thụ động. Điều đó không hoàn toàn tuyệt đối mà còn tuỳ thuộc vào các khía cạnh khác và nội dung. Có những tác phẩm diễn tả ý tưởng trực tiếp, rõ ràng, nhiều khi sống sượng và có phần mộc mạc, không bóng bẩy mài giũa, nhưng rất hiệu quả đem lại tác dụng mạnh trên khán giả. Thí dụ các bài thơ của Nguyễn Chí Thiện.

Bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" có nhiều cách dùng mỹ từ, so sánh, tương phản, và ẩn ý, rất có hiệu quả đem lại suy tư và luyến tiếc cho khán giả. Lời nhắc nhở đến biển Đông, quê hương bỗng nhiên xa lạ, và các chứng tích lịch sử (tiếng trống Mê Linh, sóng Bạch Đằng) đủ cho khán giả biết lý do cho cuộc nổi dậy. Tuy nhiên, đoạn 5 và 6 vạch trần tội ác của cộng sản một cách trực tiếp rõ ràng với cách dùng chữ mạnh bạo, thô lỗ, đi ngược lại với nét nhẹ nhàng thanh tao của các đoạn trước, khiến cho khán giả ngỡ ngàng. Việc chuyển giọng văn đột ngột không có gì sai trầm trọng, nhưng nó dễ tạo ra phản ứng "chưng hửng" và làm giảm tác dụng, nhất là cho các bài thơ đấu tranh hoặc chống đối. Trong các tác phẩm thi ca hoặc văn chương chống đối hoặc đấu tranh, việc duy trì sự nhất quán trong ý tưởng và cách diễn tả rất quan trọng vì khán giả không muốn phải đương đầu với những biến chuyển.

Trần Bảo Như nhận ra sự yếu kém này trong bài thơ, và đã cắt xén hoàn toàn đoạn 5 và 6, bỏ hết những lời kể tội và nguyền rủa cộng sản. Nhờ vậy, ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" duy trì được giọng nhẹ nhàng thanh tao, ý tưởng kín đáo nhưng mạnh mẽ. Ngoài ra, nhờ cắt xén hai đoạn này, và thu gọn các đoạn sau, Trần Bảo Như đem lại sự thăng bằng cho bố cục toàn bài.

3. Bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" có lời thơ dựa vào những bài thơ trước của tôi nên ý nghĩa không được rõ ràng và khó hiểu.

Khi tôi viết bài thơ "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ," tôi đã viết bài "Kiếp Lưu Vong" thảo luận về bài thơ của Nguyễn Viết Dũng và các bài thơ khác như bài "Uy Lực" và "Hẹn gặp nhau sưởi nắng Sài Gòn." Một cách cố tình hoặc vô tình nhưng không tránh được, tôi dùng lại những lời thơ và cách dùng chữ trong những bài thơ này. Với những câu dính líu với bài "Kiếp Lưu Vong" của Nguyễn Viết Dũng, khán giả không có khó khăn gì, vì những câu này không có gì khó hiểu. Tuy nhiên, với những lời thơ dùng ý của các bài thơ trước, nếu khán giả không đọc các bài thơ này thì sẽ không hiểu rõ ý, và nhiều khi còn hiểu lầm. 

Một tác gỉả không nên giả sử khán giả quen thuộc hết các tác phẩm khác của mình. Đó là thái độ kiêu ngạo và coi thường khán giả. Hẳn nhiên, tôi không hề có ý tưởng kiêu ngạo hoặc coi thường độc giả; nhưng tôi có sơ suất vài chỗ và có lẽ quá "đắm say" trong ý tưởng của mình mà tưởng rằng các ý đó là của thiên hạ.

Đoạn quan trọng và có ý nghĩa của bài thơ là đoạn nói về các chứng tích lịch sử oai hùng mà dường như đã bị lãng quên. Đó là các câu sau:

Tiếng trống nào vẳng từng hồi giục giã
Sóng kêu gào luyến tiếc bãi cọc chôn
Ải hoang vu gió lốc hú gọi hồn
Đồn xưa vắng khói phủ mờ xác giặc

Tôi cẩn thận lồng đoạn đó trong hai câu: "Nhưng sông núi sao bỗng nhiên xa lạ?"để diễn tà sự quên lãng ý chí oai hùng của dân tộc Việt trong lịch sử, và "Bao chiến tích đánh tan đoàn quân Bắc" để xác nhận đó là những chiến tích lịch sử. Tuy nhiên, với tình trạng đa số sinh viên học sinh không thích môn lịch sử và nhóm cầm quyền cộng sản đang thăm dò dự định "tích hợp" môn lịch sử với các môn khác, lấy gì bảo đảm các khán giả trẻ hiểu được bốn câu đó nhắc đến các chiến tích nào?

Thực ra, khi tôi viết bài thơ, tôi cũng nghĩ đến hậu quả khán giả không hiểu tôi nhắc đến chiến tích nào. Nhưng lúc ấy, tôi cố tình viết các chiến tích đó mà không có địa danh để nhấn mạnh sự lãng quên. Đó là cách dùng hình thức để bộc lộ nội dung. Thí dụ, nếu bạn muốn nhấn mạnh việc bạn quên, hoặc nhớ, chuyện gì đó, thì bạn nên diễn tả sự quên, hoặc nhớ, đó qua hình thức. Thí dụ, "Dạo này trí nhớ tôi kém quá. Tôi không nhớ tôi ăn món gì hôm qua ở quán gì đó bên cạnh văn phòng ông bác sĩ nhãn khoa." Câu đó có hiệu quả hơn là câu "Dạo này trí nhớ tôi kém quá. Tôi không nhớ tôi ăn món gì hôm qua ở quán Chiêu Anh Quán bên cạnh văn phòng bác sĩ Nguyễn Ngọc Thiện Chương."

Tuy nhiên, đây là một bài thơ kêu gọi và đấu tranh, không phải là một bài thơ kêu gọi tình cảm và gợi ý mơ hồ. Mọi việc nên rõ ràng và minh bạch để tránh phản tác dụng. Một người không nhớ gì đến các chiến tích lịch sử Việt Nam sẽ tưởng bốn câu đó là bốn câu tả cảnh sông núi hoang vu các nơi trên đất nước hoặc những sinh hoạt ca hát văn nghệ nào đó ("tiếng trống"). Tệ hơn, với đám tuyên truyền cộng sản hoặc những người bị nhồi sọ, họ có thể diễn giải câu "Đồn xưa vắng khói phủ mờ xác giặc" là trận Điện Biên Phủ.

Với những người còn nhớ chút ít lịch sử, họ có thể nhận ra một hai địa danh vì các chữ đặc thù. Thí dụ "Sóng kêu gào luyến tiếc bãi cọc chôn" dùng chữ "bãi cọc chôn" vẽ ra hình ảnh cọc chôn dưới lòng sông Bạch Đằng trong các trận của Ngô Quyền và Trần Hưng Đạo. Một số người có thể nhận ra "tiếng trống" "giục giã" là tiếng trống Mê Linh của Hai Bà Trưng. Tuy nhiên, đa số chắc sẽ không nhận ra "ải hoang vu" và "đồn xưa vắng" gán cho địa danh hoặc sự kiện lịch sử nào. Tôi viết bốn câu đó đi theo sát bốn câu trong bài thơ "Hẹn gặp nhau sưởi nắng Sài Gòn" (Cao-Đắc 2014b) của tôi như sau. 

Trống Mê Linh dư âm văng vẳng
Sóng Bạch Đằng nức nở thở than
Ải Chi Lăng hồn ma lẳng lặng
Khói Ngọc Hồi vương vấn tro tàn

Tôi không có ý là khán giả đã đọc bài thơ này và sẽ hiểu bốn chiến tích nào, nhưng tôi có cho dẫn tài liệu tham khảo trong bài (Cao-Đắc 2015a). Dầu sao đi nữa, việc nhắc đến bốn chiến tích không rõ rệt có thể tạo ra phản tác dụng nếu khán giả không biết đó là bốn chiến tích nào. Việc đó cũng không đến nỗi tai hại lắm, vì các câu sau đó xác nhận lại những chiến tích lịch sử. Dù khán giả không biết chính xác chiến tích nào, họ cũng hiểu đó là các sự kiện lịch sử oai hùng miễn là họ đừng diễn giải sai lệch theo tuyên truyền cộng sản.

Trần Bảo Như ý thức được chuyện đó, và có lẽ đồng ý với việc không tiết lộ địa danh để gia tăng giá trị nghệ thuật cho ca khúc. Tuy nhiên, Trần Bảo Như đề nghị với tôi vẽ minh họa cho các trận Ải Chi Lăng và Đồn Ngọc Hồi để kèm theo bài hát, và sẽ giúp giải thích thêm.

Một việc nữa trong bài thơ dùng lại ý bài thơ trước là câu "Ngày trở lại vang tiếng gầm tuổi trẻ." Nhóm chữ "Ngày trở lại" có thể hơi khó hiểu, vì nó diễn tả sự trở lại sau khi đã bỏ đi. Câu đó thực ra mang ý nghĩa của bài thơ "Uy Lực" của tôi (Cao-Đắc 2014a). Bài thơ kể câu chuyện ̣đàn sư tử bị lũ linh cẩu đột biến đánh đuổi ra khỏi vùng thảo nguyên Phi châu. Bài thơ "Uy Lực" là một bài phúng dụ, kể một câu chuyện với ngụ ý cho một chuyện khác hoàn toàn. Đám linh cẩu đột biến ám chỉ lũ cộng sản tàn ác và đoàn sư tử là người dân Việt Nam. Câu chuyện kể sáu sư tử trẻ trở về vùng thảo nguyên cũ của cha ông mình để lấy lại lãnh thổ. Nhóm chữ "trở lại" do đó không diễn tả sự trở về sau một cuộc ra đi theo ý nghĩa vật chất, mà sự trở lại để hồi phục chính nghĩa tổ quốc, Sự trở lại này có thể được thực hiện bởi người Việt sống trong đất nước Việt Nam và/hoặc người Việt hải ngoại.

Trần Bảo Như thấy sự mơ hồ dễ tạo ra hiểu lầm đó nên sửa lại lời ca thành "Ngày chiến thắng trong gầm vang tuổi trẻ." Nhóm chữ "Ngày chiến thắng" không những phá tan sư thiếu chính xác của "ngày trở lại" mà còn tô điểm thêm ý nghĩa của bài hát vì nó cho thấy kết quả của cuộc nổi dậy là sự chiến thắng của cuộc đấu tranh. Trong một tác phẩm đấu tranh hoặc chống đối, rất quan trọng cho việc vạch ra kết quả của cuộc đấu tranh với từ ngữ chính xác, cụ thể, rõ rệt, và không mơ hồ.

Ngoài những sửa đổi chính yếu trên, Trần Bảo Như còn sửa lại cách dùng chữ, giúp cho ý nghĩa được mạnh mẽ thêm. Thí dụ như chư "ngậm" thay vì "ôm" trong "ngậm nỗi tha hương." "hực" thay vì "còn" trong "hơi máu vẫn hực nồng," "giăng" thay vì "phủ" trong "khói giăng mờ xác giặc." Đặc biệt, nhạc sĩ Nguyên Ca là người sửa, không rõ vô tình hay cố ý, "mối nhục Biển Đông" thành "mối hận Biển Đông." Cả Trần Bảo Như và tôi đồng ý "hận" nghe hay hơn "nhục." 

Một cách tổng quát, những sửa đổi này giúp sửa chữa những khuyết điểm và làm gia tăng giá trị nghệ thuật và đấu tranh rất nhiều. 

B. Ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" kêu gọi tuổi trẻ Việt Nam đứng lên chống đối nhà cầm quyền cộng sản để mang lại vinh quang cho tổ quốc.

Ý nghĩa bài hát khá đơn giản và một phần được giải thích ở trên. Sau đây là phần diễn giải thêm về ý tưởng trong lời ca. Trong phần sau đây, khi nói về cách dùng từ ngữ trong lời nhạc, tôi dùng "tác giả" để chỉ Trần Bảo Như hoặc tôi tùy vào trường hợp.

Ca khúc mở đầu với lời giới thiệu về nhân vật: người già sống tha hương nói với người trẻ sống kiếp lưu vong ngay trên quê hương xứ sở mình ("Em lê kiếp lưu vong trên quê mẹ/ Nơi đất người, tôi ngậm nỗi tha hương."). Ý nghĩa của câu "lê kiếp lưu vong trên quê mẹ" đã được giải thích tỉ mỉ (Cao-Đắc 2015b). Đó là câu lấy từ bài thơ "Kiếp Lưu Vong" của Nguyễn Viết Dũng, một thanh niên Việt Nam bị nhà cầm quyền cộng sản bắt với tội phá rối trật tự chỉ vì anh mặc quần áo giống như quân phục của quân đội Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Câu đó hàm ý người trẻ cảm thấy quê hương mình trở nên xa lạ và anh sống như sống trên xứ người. Với cách dùng chữ "lê kiếp" và "ngậm nỗi," tác giả đưa ra hình ảnh bi thương và buồn bã của hai người sống cách xa nhau. Lời ca không cho biết mối liên hệ của hai người, nhưng tôi có ý định diễn tà hai người không có liên hệ quen biết riêng tư cá nhân gì với nhau, mà chỉ là người già sống nước ngoài nói với bất kỳ người trẻ nào sống trong nước. 

Người trẻ sống cuộc đời buồn bã trên xứ sở của chính mình ngay từ lúc còn trẻ và người già thao thức suy tư tuy đã tuổi già ("Nụ cười em tắt dẫu trời vừa sáng/ Tôi trở trăn, khi ánh nắng tan chiều"). Như trình bày ở trên, tôi dùng buổi sáng và tan chiều là ẩn dụ cho tuổi trẻ (buổi sáng) và tuổi già (buổi chiều).

Cuộc sống lưu vong trên chính quê mẹ cho thấy cuộc sống hoang mang và tạm bợ, vì không biết tương lai quê hương đi về đâu. Người trẻ gục đầu khóc cho việc chủ quyền đảo tại Hoàng Sa và Trường Sa tại Biển Đông bị tước đoạt bởi Tàu cộng ("Sao em sống hoang mang đời tạm bợ?/ Sao gục đầu ôm mối hận Biển Đông?") "Ôm mối hận" cho thấy nỗi bực tức, có cái gì chua chát và bất lực. Người trẻ biết mình vẫn còn giòng máu bất khuất Lạc Hồng, nhưng tại sao cảm thấy đất nước của cha ông để lại trở nên xa lạ ("Trích máu tươi, hơi máu vẫn hực nồng/ Mà sông núi cha ông giờ xa lạ"). Với giòng máu Lạc Hồng, dân Việt lẽ ra phải bảo vệ đất nước và duy trì nền độc lập không bị ảnh hưởng ngoại bang trong thời bình. Nhưng nhà cầm quyền quỵ lụy Tàu cộng, nhường đất đai biển đảo, và chấp nhận ảnh hưởng của Tàu cộng trên nhiều khía cạnh. Đất nước Việt Nam không còn thuộc về dân Việt nữa và nhà cầm quyền còn đàn áp dân khi dân biểu tình chống đối Tàu cộng.

Tiếng trống Mê Linh của Hai Bà Trưng nghe văng vẳng đâu đây, thúc giục nghĩa quân đánh quân Đông Hán. Sóng Bạch Đằng luyến tiếc bãi cọc chôn dưới lòng sông đã tiêu diệt đoàn quân xâm lăng. Ải Chi Lăng bây giờ hoang vu chỉ còn những cơn gió lốc thổi như tiếng hú kêu gọi hồn binh tướng Minh đã tan xương mất xác sau trận phục kích của nghĩa quân Lê Lợi. Đồn Ngọc Hồi bây giờ vắng vẻ, khói sương mờ như khói súng đại pháo giăng phủ đầy xác giặc khi Nguyễn Huệ đại phá quân Thanh vào năm 1789 ("Nào tiếng trống vẳng vang hồi giục giã/ Sóng kêu gào lưu luyến bãi cọc chôn/ Ải hoang vu, gió lốc hú gọi hồn/ Đồn xưa vắng, khói giăng mờ xác giặc").

Lịch sử Việt Nam đã ghi nhận cả ngàn chiến trận đánh tan quân phương Bắc. Biết bao nhiêu gương oai hùng được sử sách ghi chép, trải qua bao thế hệ với lòng nung nấu hy sinh tan xương thịt để giữ gìn mảnh giang sơn gấm vóc của cha ông ("Ngàn chiến tích đánh tan đoàn quân Bắc/ Gương hào hùng, ngàn năm sách sử ghi/ Mảnh giang sơn, bao thế hệ ra đi/ Lòng nung nấu, tan thịt xương giữ gìn”).

Tuổi trẻ không thể cam phận làm con rối dưới sự chỉ huy của đảng cộng sản Việt Nam. Họ phải đứng lên phất cờ vàng là cờ tượng trưng cho chính nghĩa của quốc gia Việt Nam có trước khi cộng sản cướp chính quyền. Người trẻ phải tung xiềng xích ngục tù để bứt bạo tàn và chỉ tay điểm mặt những tên Việt gian thủ lĩnh trong giới cầm quyền cộng sản. Toàn dân Việt lúc nào cũng ngóng trông người trẻ oai dũng đứng lên để đi theo và ủng hộ ("Tuổi xuân em chẳng cam làm con rối/ Phất cờ vàng nêu chính nghĩa Việt Nam/ Điểm mặt gian, tung xích bứt bạo tàn/ Toàn dân vẫn ngóng trông người tuấn kiệt").

Hỡi các thanh niên, sơn hà bây giờ đang lâm cảnh nguy biến, với hiểm họa Hán hóa và suy đồi mọi phương diện, từ kinh tế, xã hội, đến văn hóa, giáo dục. Là những người hùng dũng như sư tử, làm sao người trẻ sợ lũ công an bạo quyền như đàn chó hoang. Do đó, tuổi trẻ phải cùng đồng lòng xông lên, hét vang tiếng rống đánh thức cả giang san. Tiếng gầm tuổi trẻ vang dội khắp nơi trong ngày chiến thắng đem lại vinh quang cho tổ quốc ("Này thanh niên, núi sông giờ nguy biến/ Sư tử hùng sợ chi lũ cẩu hoang/ Cùng xông lên, tiếng rống dậy giang san/ Ngày chiến thắng trong gầm vang tuổi trẻ").

C. Ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" có nhiều cấu trúc khác thường cho một bài nhạc đấu tranh, khơi động nỗi bi thương và kích động ý chí nổi dậy.

Trần Bảo Như biểu lộ khả năng khác thường trong ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" về phương diện âm nhạc và lời ca. Như đã trình bày ở trên, Trần Bảo Như biến bài thơ tầm thường của tôi thành một tác phẩm tuyệt diệu với cách diễn tả tình cảm và kích động tâm hồn khán gỉả một cách hữu hiệu. Ngoài việc sửa đổi lời nhạc, Trần Bảo Như trình bày lời nhạc qua những kỹ thuật âm nhạc về giai điệu và tiết tấu một cách điêu luyện, làm tăng thêm giá trị và ý nghĩa của bài hát.

Như tôi đã viết nhiều lần trong các bài trước, một nhạc sĩ thường viết nhạc, diễn tả và sắp xếp giai điệu tiết tấu dựa vào năng khiếu tự nhiên theo nguồn cảm hứng nào đó. Nhưng khi người nghe thưởng thức bài hát, người nghe nhận ra các kỹ thuật mà nhạc sĩ dùng cho dù người nhạc sĩ không nhất thiết ý thức các kỹ thuật đó.

1. "Điệp khúc trước" và "thay đổi nhịp đột ngột" là hai khía cạnh sáng tạo độc đáo trong ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" tạo nên tác dụng hữu hiệu trên khán giả.

Trần Bảo Như có nhiều sáng tạo trong ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" đem lại nét độc đáo và tăng giá trị nghệ thuật và đấu tranh. Hai khía cạnh nổi bật nhất là cách dùng "điệp khúc trước" (chorus first) vả "thay đổi nhịp đột ngột."

a) Điệp khúc trước:

Đa số các bài hát thường có cấu trúc tương tự. Giống như một bài luận văn có nhập đề, thân bài, và kết luận, một bài hát cũng có những phần có nhiệm vụ khác nhau. Những phần cùa một bài hát gồm có: dạo đầu (introduction), phiên khúc (PK) hay đoạn thường (verse), điệp khúc (ĐK)/ tiểu điệp khúc (TĐK) (chorus/ refrain), đoạn nối (bridge), đoạn kết hoặc dạo cuối (conclusion or outro) (Xem, thí dụ như, Cao-Đắc 2014c; Wikipedia 2015a).

Phần dạo đầu thường là nhạc và không có lời. Mục đích là chuẩn bị tinh thần cho người nghe. Phiên khúc (PK) (verse) hay đoạn thường cho biết chi tiết của câu chuyện, sự kiện, hoặc hình ảnh mà nhạc sĩ muốn diến tả. Các bài hát Việt Nam thường có ít nhất là hai phiên khúc có cùng cấu trúc nhạc điệu nhưng khác lời. Điệp khúc (ĐK) (chorus) là phần được lập lại y hệt cả nhạc lẫn lời, và là phần chính của bài hát, chứa đựng ý tưởng chính yếu. Cường độ âm nhạc và cảm xúc thường mạnh hơn phiên khúc. Tiểu điệp khúc (TĐK) (refrain) là một hay hai câu trong một phiên khúc, thường nằm ở cuối hoặc ở giữa phiên khúc, và được lập lại để tạo một tác dụng nào đó (tóm tắt, nhấn mạnh, vần điệu) cho phiên khúc đó. Tiểu điệp khúc không mang ý chính của toàn thể bài hát như điệp khúc, và thường chỉ có tác dụng trên phiên khúc đó mà thôi. Phần nối là phần chuyển tiếp, có nhạc và lời khác với đoạn thường, và thường dùng để giảm bớt sự lập đi lập lại của các đoạn. Phần kết hoặc outro là phần kết thúc bài hát, thường là tắt dần (fade-out) hoặc nhạc cụ (instrumental tag). 

Một bài hát không nhất thiết là phải có đầy đủ các phần trên, có thể thêm các phần khác như tiền điệp khúc (pre-chorus), hoặc không có phần nối. Có những bài bắt đầu bằng điệp khúc hoặc không có điệp khúc. Đa số nhạc Việt Nam có cấu trúc Phiên Khúc + Điệp Khúc dưới dạng: A1 B A2 B, trong đó A1 và A2 là hai phiên khúc và B là điệp khúc.

Đa số ca khúc mở đầu bằng PK và theo sau là ĐK. Một trong những lý do ĐK thường xuất hiện ở phần sau của một bài hát là ĐK thường chú trọng vào phần tình cảm (emotive) của bài hát, và emotive thường nên được khơi dậy từ từ và không nên đột ngột. Phần mở đầu thường là PK vì PK chú trọng vào khía cạnh mô tả (descriptive) dẫn đến tình cảm (Ewer 2013a). "Diễn tả tình cảm nhiều quá trong PK thường nguy hiểm vì khán giả chưa biết đủ về đề tài ca khúc. Vì vậy, phương thức thông thường là mô tả trong PK, và tình cảm trong ĐK" (tlđd).

Tuy nhiên, quy luật đó không tuyệt đối. Có nhiều ca khúc mở đầu bằng ĐK để nhấn mạnh ý chính ngay lúc đầu cho tăng phần mạnh mẽ. Bằng cách dùng ĐK trước, người viết nhạc trình bày phần đáng nhớ nhất của bài hát trước tiên, tạo tác dụng lâu dài trên khán gỉả, vì ấn tượng đầu thường đáng ghi nhớ (tlđd). Thí dụ, bài "Mrs. Robinson" của Simon và Garfunkel mở đầu với câu "And here's to you, Mrs. Robinson, Jesus loves you more than you will know." Đó là một câu đáng nhớ, đánh mạnh vào tình cảm khán giả.

Một nguy hiểm của "ĐK trước" là dễ làm loãng ý, vì các đoạn PK bị chia ra và không móc nối chặt chẽ với ĐK. Do đó, để áp dụng kỹ thuật này, người viết nhạc phải biết phối hợp các khía cạnh tình cảm (emotions), mô tả (descriptions), và hành động (actions) một cách tinh vi. Trần Bảo Như áp dụng kỹ thuật "ĐK trước" một cách tài tình như trình bày sau đây.

Phần ĐK nói về nỗi buồn u uẩn và trăn trở của tuổi trẻ trên quê mẹ vả người già nơi xứ người. Phần PK thứ nhất nói đến các chiến tích lịch sử oai hùng đánh tan quân xâm lăng từ phương Bắc. Phần PK thứ nhì nói đến sức mạnh của tuổi trẻ và kêu gọi tuổi trẻ đứng lên lật đổ chế độ cộng sản để đem lại chính nghĩa cho tổ quốc.

Phần ĐK là khía cạnh tình cảm cốt lõi của bài hát. Để tạo liên kết chặt chẽ giữa ĐK và hai PK đi theo sau, Trần Bảo Như dựa vào hai thứ nguyên (dimensions) quan trọng: nhân - quả (cause and effect) và thời gian. Không có mối liên hệ nào chặt chẽ hơn liên hệ của nguyên nhân và hậu quả, và liên hệ thời gian. Khi cả hai mối liên hệ này được kết hợp cùng với nhau. kết quả là một trình bày tuyệt mỹ.

Phần ĐK diễn tả tình cảm trong hiện tại. Mở đầu trong thời hiện tại là cách mở đầu tự nhiên và khán giả không phải nhọc nhằn vận dụng trí tưởng tượng hoặc suy nghĩ thêm. Tình cảm đó là hậu quả của những mô tả (kiến thức, hiểu biết, ghi nhận) trong quá khứ là những sự kiện lịch sử. Chính những chiến tích oai hùng này tạo nên nỗi u buồn trăn trở trước hiểm họa Hán hóa và suy đồi về mọi phương diện. Nỗi u buồn trong hiện tại sau đó đóng vai trò là nguyên nhân cho hành động trong tương lai. Nỗi u buồn đó biến thành cơn căm phẫn và giận dữ đưa đến cuộc nổi dậy của tuổi trẻ và tiếng gầm vinh quang trong chiến thắng. 

Bằng cách dùng đoạn mở đầu là ĐK, Trần Bảo Như thiết lập một cấu trúc chặt chẽ, phối hợp mọi khía cạnh của diễn tả ý tưởng, tạo nên tác dụng tình cảm và kích động trên khán giả.

b) Thay đổi nhịp đột ngột.

Trước hết, ta nên phân biệt rõ các yếu tố về "nhịp." Từ ngữ "nhịp" hay "nhịp điệu" thường dùng một cách lỏng lẻo và dễ tạo lẫn lộn và hiểu lầm. "Nhịp" hay "nhịp điệu" nhiều khi chỉ những thông số định lượng trong âm nhạc như beat, tempo, rhythm, measure, time signature, pace, flow, v.v. Tôi sẽ không thảo luận sự khác biệt về những từ ngữ có vẻ kỹ thuật này. Độc giả không quen thuộc có thể đọc các tài liệu về âm nhạc để tìm hiểu thêm (Xem, thí dụ như, Wilbur, Ferrara). Trong bài này, tôi dùng "nhịp" để chỉ vận tốc (tempo) và mức độ nhanh hay chậm của âm thanh (Wikipedia 2015b).

Thông thường, một bản nhạc có nhịp thay đổi để tránh sự nhàm chán và để tạo những tác dụng gây nhớ trên người nghe, nhất là thay đổi nhịp giữa phiên khúc và điệp khúc (Ewer 2013b; My Song Alive 2012). Đặc tính này không nhất thiết hay tuyệt đối, vì nhiều khi chính sự đều đều của nhịp là điểm đặc sắc của bài hát. Ngoài ra, giai điệu của bài hát có thể đem lại sắc thái thay đổi quan trọng hơn nhịp điệu. Có nhiều ca khúc không có thay đổi nhịp và vẫn giữ nét đặc sắc. Dầu sao, trong đa số những bài có nhịp điệu thay đổi, sự thay đổi thường không nhiều. Ngoài ra, sự thay đổi nhịp hay vận tốc có thể được thực hiện lúc hòa âm, khi nhạc sĩ hòa âm dùng các nhạc cụ và các dụng cụ tổng hợp để tạo ra một tác dụng mong muốn nào đó. 

Nhạc Việt Nam ít có những bài có nhịp hay vận tốc thay đổi đột ngột. Đó là vì thông thường các ca khúc Việt Nam có đề tài cố định và người viết nhạc không muốn tạo lẫn lộn cho khán giả.

Ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" có nét độc đáo như trình bày phần nào ở trên trong phần "ĐK trước." Ngoài việc dùng "ĐK trước" để tạo một cấu trúc liên kết chặt chẽ trong nhân - quả và thời gian, Trần Bảo Như còn bồi thêm một sắc thái đặc sắc nữa, tạo nên nét linh động cho bài hát. Đó là cách dùng nhịp thay đổi đột ngột. 

Phần ĐK nhấn mạnh vào khía cạnh tình cảm. Do đó rất tự nhiên là phần này có nhịp điệu chậm, phù hợp với nỗi niềm lê thê và tâm sự kể lể. Sau phần tình cảm lê thê chậm chạp này, bài hát chuyển qua PK thứ nhất về những chiến tích oai hùng trong quá khứ. Vận tốc đột nhiên gia tăng, và nhịp điệu trở nên dồn dập. Nhịp gia tăng phù hợp với khía cạnh vũ bão và mãnh liệt của các trận đánh, tiếng trống giục giã, đợt sóng kêu gào, cơn gió lốc thổi, và khói súng đại pháo bắn đồn mờ mịt.

Từ PK thứ nhất, bài hát trở về ĐK với tình cảm u buồn hiện tại, nhấn mạnh thêm nỗi tiếc nuối của một lịch sử oai hùng, và chuẩn bị cho lời kêu gọi. Sau ĐK, bài hát chuyển sang PK thứ nhì về hình ảnh uy dũng của tuổi trẻ vùng dậy như những con sư tử đánh đuổi lũ linh cẩu đột biến hung tợn và hèn hạ để giành lại giang san và đem vinh quang cho tổ quốc. Một lần nữa nhịp điệu gia tăng, có sự dồn dập, phù hợp với cảnh những người trẻ phất cờ vàng của chính nghĩa, tung xiềng xích ngục tù (cả nghĩa đen và nghĩa bóng), bứt bạo tàn, và điểm mặt chỉ tên những Việt gian, tội đồ của tổ quốc.

2. Giai điệu và tiết tấu phù hợp với cấu trúc bài hát, chậm buồn trong phần tình cảm, và lên cao trong diễn tả sôi động:

Với cấu trúc chặt chẽ về ĐK và PK như trình bày ở trên, ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" còn có giai điệu và tiết tấu thật hay, phù hợp với lời ca và vai trò của khúc nhạc. 

Phần ĐK chú trọng đến tình cảm, do đó, nhịp điệu chậm như đề cập ở trên. Giai điệu lên xuống nhẹ nhàng, không có chuyển động mạnh. Âm vực của ĐK cũng hạn hẹp, và khiến cho sự diễn tả tình cảm trở nên êm ái. Có những quãng được kéo dài (thí dụ "xa lạ"), giúp cho sự lắng đọng của tâm hồn. Khán giả cảm nhận được nỗi buồn của người trẻ sống lưu vong trên đất mẹ và tâm tư ray rứt của người già sống tha hương. 

Trong phần PK, phù hợp với nhịp điệu nhanh và dồn dập, giai điệu trở nên mạnh mẽ, với mức lên xuống cao. Đoạn sau của phiên khúc cao hơn đoạn trước, nâng cao tác dụng của sự hối thúc trong các trận đánh lịch sử hoặc thúc giục tuổi trẻ nổi dậy. Âm vực mở rộng, giúp cho giọng hát được lên cao tạo nên khí thế cho lời kêu gọi. 

3. Trong phần thực hiện đầu tiên đăng trên YouTube, hòa âm, ca sĩ, minh họa, và video clips đem lại thêm màu sắc và tô điểm cho ca khúc.

Sự trình diễn một ca khúc đóng phần quan trọng trong việc thưởng thức ca khúc đó. Như ta biết, âm nhạc không phải chỉ dựa vào lời ca, giai điệu, tiết tấu, và nhịp điệu, mà còn tùy thuộc vào các yếu tố khác như hòa âm, ca sĩ, hình ảnh, và video clips. Ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ," trong dịp ra mắt đầu tiên trên YouTube, có may mắn được sự đóng góp tuyệt vời của nhạc sĩ hòa âm, ca sĩ điêu luyện, và các minh họa hữu ích. Tôi không có dịp liên lạc trực tiếp với nhạc sĩ hòa âm và các ca sĩ, nhưng qua sự thực hiện của họ, tôi biết đây là những người có tài năng phong phú và một tinh thần làm việc có trách nhiệm. Dường như tất cả mọi người tham gia trong công việc này đều cư ngụ ở hải ngoại. 

Nhạc sĩ hòa âm Nguyên Ca là một nhạc sĩ có tài. Tôi đã có dịp thưởng thức phần hòa âm thực hiện bởi Nguyên Ca (không rõ nam hay nữ và tuổi tác) qua các tác phẩm khác và rất thán phục lối hòa âm của anh/cô ấy. Trong ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" này, Nguyên Ca biểu lộ tài năng xuất sắc. Phần dẫn nhập (intro) thật hấp dẫn với tiếng guitar réo rắt, kèm theo tiếng violin du dương. Tôi không rõ Nguyên Ca dùng khí cụ hòa âm gì, nhưng có vẻ rất phức tạp. Phần dạo nhạc guitar hầu như chắc chắn là nhạc sống, nhưng các nhạc cụ khác chắc thực hiện qua máy tổng hợp. Trong phần ĐK và PK, ta nghe được âm thanh trầm bổng, du dương, và thúc giục của kèn trombone và đàn violin. Đặc biệt, tiếng kèn trombone đem lại cảm giác hội họp, đoàn kết, rất thích hợp cho phần chuyển từ ĐK sang PK và trong PK.

Các ca sĩ Lâm Dung (giọng nữ) và hai giọng nam Hồ Hải và Tiến Phương trình bày với giọng hát gây cảm xúc. Lâm Dung diễn tả rất có hồn, bộc lộ tâm trạng ưu tư buồn bã của tuổi trẻ lưu vong trên đất mẹ và nỗi niềm khắc khoải ray rứt của người già tha hương nơi xứ người. Ta có thể cảm nhận sự rung động tâm hồn khi Lâm Dung hát câu "sư tử hùng sợ chi lũ cẩu hoang" và nỗi sảng khoái nhẹ nhàng với câu "ngày chiến thắng trong gầm vang tuổi trẻ." Giọng Tiến Phương hơi có chút lạnh lùng lúc diễn tả nỗi cô đơn và xúc động lúc diễn tả niềm ray rứt. Hồ Hải trợ giúp trong phần hợp ca, tạo nên khí thế mạnh mẽ.

Trần Bảo Như thực hiện video clip cho cả toàn bài trên YouTube và chứng tỏ là một video editor có óc nghệ thuật thật cao. Trần Bảo Như lựa chọn hình ảnh và các đoạn video clip thích hợp. Đặc biệt hình Phương Uyên bên cạnh hàng chữ máu "Tàu khựa cút khỏi biển Đông" là một biểu lộ độc đáo cho câu hát "Trích máu tươi, hơi máu vẫn hực nồng." Những video clips rải rác của các cuộc biểu tình và hình ảnh Phạm Thanh Nghiên, Huỳnh Anh Tú, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy, Bùi Thị Minh Hằng, các thanh niên công giáo, v.v. nói lên cuộc nổi dậy của tuối trẻ. Đặc biệt, hình ảnh Nguyễn Viết Dũng và Nguyễn Mai Trung Tuấn cho thấy sự tàn ác của nhà cầm quyền cộng sản trong việc đàn áp tuổi trẻ và dân oan.

Các hình minh họa do tôi vẽ trình bày bốn chiến tích lịch sử, diễn tả sáu sư tử trẻ giết chết ba con linh cẩu, và sáu người trẻ Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Viết Dũng, Phạm Thanh Nghiên, và Nguyễn Mai Trung Tuấn tượng trưng cho thế hệ trẻ tại Việt Nam. Các minh họa về các chiến trận của Hai Bà Trương, Ngô Quyền (sông Bạch Đằng), Lê Lợi (Ải Chi Lăng), và Nguyễn Huệ (đồn Ngọc Hồi) đều dựa vào tài liệu lịch sử. Một vài chi tiết có thể không phù hợp với các tài liệu trong sách giáo khoa thông thường, nhưng dựa vào tài liệu lịch sử mà tôi nghĩ là chính xác. Thí dụ trong trận tấn công đồn Ngọc Hồi, Nguyễn Huệ cho quân dùng các đống rơm tẩm nước làm khiên lăn (thay vì khiên gỗ có rơm tẩm nước), đặt đại pháo trên lưng voi, v.v. 

D. Kết Luận:

Ca khúc "Tiếng Gầm Tuổi Trẻ" do Trần Bảo Như viết dựa vào bài thơ có cùng tên của tôi, kêu gọi tuổi trẻ Việt Nam nổi dậy lật đổ chế độ cộng sản và đem lại vinh quang cho tổ quốc. Bài hát sửa đổi lời bài thơ một cách tuyệt vời và biến bài thơ tầm thường với nhiều khuyết điểm thành một tác phẩm thi ca có giá trị nghệ thuật và đấu tranh thật cao. Những kỹ thuật âm nhạc đặc sắc như "điệp khúc trước," nhịp thay đổi đột ngột, giai điệu và tiết tấu phù hợp với lời ca và bố cục, liên kết các khía cạnh tình cảm, mô tả, và hành động một cách chặt chẽ. 

Bài hát được trình bày với sự hợp tác của nhiều người gồm có nhạc sĩ hòa âm, ca sĩ, người biên soạn video clips và người vẽ các tranh minh họa. Các đóng góp này làm gia tăng giá trị và ý nghĩa nghệ thuật của bài hát trong cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam. Bài hát nên được truyền bá rộng rãi, nhất là trong giới trẻ.

CẢM TẠ

Tôi xin có lời cám ơn Trần Bảo Như đã bỏ công và thì giờ trong việc viết nhạc, dạy tôi một cách gián tiếp về thi ca qua sự sửa đổi bài thơ của tôi, thực hiện YouTube video clip, phối hợp nhạc sĩ hòa âm và các ca sĩ, trả lời những câu hỏi của tôi, khuyến khích tôi trong việc vẽ các tranh minh họa và viết bài này. Tôi thành thật bày tỏ sự kính phục tài năng, thiện chí, và nỗ lực của Trần Bảo Như. Vì thì giờ eo hẹp, bài này không được Trần Bảo Như đọc lại. Với bản chất cực kỳ khiêm tốn như được bày tỏ qua vài e-mail trao đổi với tôi, Trần Bảo Như chắc không hài lòng với những lởi ca ngợi của tôi. Nhưng tôi tin rằng tôi viết bài này với sự khách quan và chính xác tối đa trong khả năng của tôi, và tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn về tính chất khách quan và chính xác của bài. 

Tài Liệu Tham Khảo:

tlđd.: tài liệu đã dẫn, thay cho "sđd." (sách đã dẫn) để chỉ tài liệu (sách, trang mạng, liên lạc riêng, v.v. đã trích dẫn xuất hiện ngay trước trích dẫn này.

Cao-Đắc Tuấn. 2015a. Tiếng Gầm Tuổi Trẻ. 11-9-15. 

_________. 2015b. " Kiếp Lưu Vong". 29-8-2015.http://danlambaovn.blogspot.com/2015/08/kiep-luu-vong.html (truy cập 9-9-2015).

_________. 2014a. Uy Lực. 7-9-2014.http://danlambaovn.blogspot.com/2014/09/uy-luc.html (truy cập 9-9-2015). Cũng xem, The Mighty Force. 7-9-2014. http://danlambaovn.blogspot.com/2014/09/the-mighty-force.html (truy cập 9-9-2015).

_________. 2014b. Hẹn gặp nhau sưởi nắng Sài Gòn. 14-7-2014.http://danlambaovn.blogspot.com/2014/07/hen-gap-nhau-suoi-nang-sai-gon.html(truy cập 9-9-2015). Cũng xem, Let's meet together and bask under the Sài Gòn sun. http://danlambaovn.blogspot.com/2014/07/lets-meet-together-and-bask-under-sai.html (truy cập 10-9-2015).

_________. 2014c. "Tám Điệp Khúc". 7-10-2014.http://danlambaovn.blogspot.com/2014/10/tam-iep-khuc.html (truy cập 12-12-2015).

Ewer, Gary. 2013a. For a Shot of Energy, Try Chorus-First Songs. 1-2-2013.http://www.secretsofsongwriting.com/2013/02/01/for-a-shot-of-energy-try-chorus-first-songs/ (truy cập 12-12-2015).

_________. 2013b. Strengthening a Chorus With Subtle Rhythmic Changes. 28-1-2013. https://garyewer.wordpress.com/category/rhythm/ (truy cập 3-10-2015).

Ferrara, Larry. Không rõ ngày. Music Appreciation. Rhythm, Meter, Tempo, and Syncopation. Không rõ ngày. http://www.musicappreciation.com/rhythmclass.htm(truy cập 12-12-15).

My Song Alive. 2012. Top 10 Tempo Changes. 6-11-2012.https://mysongalive.wordpress.com/2012/11/06/top-10-tempo-changes/ (truy cập 12-12-2015).

Wikipedia. 2015a. Song structure. Thay đổi chót: 7-12-2015.https://en.wikipedia.org/wiki/Song_structure (truy cập 12-12-2015).

_________. 2015b. Tempo. Thay đổi chót: 5-12-2015.https://en.wikipedia.org/wiki/Tempo (truy cập 12-12-2015).

Wilbur. Không rõ ngày. Wilbur's Music Tutorial #3: RHYTHM & TEMPO...How to Count the Beat. Không rõ ngày.http://www.hoerl.com/Music/music3_rhythm.html (truy cập 12-12-15).


Nếu có con trai là Nguyễn Viết Dũng


Hoàng Kỳ Bay - "Nguyễn Viết Dũng là con trai đầu của chúng tôi. Gia đình chúng tôi hiểu rõ những đức tính của cháu. Đó là một thanh niên có tâm huyết, yêu thương cộng đồng, quê hương, đất nước.

Nguyễn Viết Dũng cùng là một người bạn của những người nghèo khổ và là đứa con ngoan, người con tốt trong gia đình.

Việc bắt giữ, khởi tố và cố tình đưa con chúng tôi vào vòng lao lý, là một hành động thiếu đạo đức, lương tâm con người và đi ngược lại quyền cơ bản của người dân, vi phạm luật pháp Việt Nam đã ban hành và các công ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết."

Trên đây là đoạn trích từ lá thơ của Cha Mẹ Viết Dũng, một gia đình nông dân miền Trung nắng gió Nghệ An. Ảnh do gia đình cho phép đăng lại.

Nếu người trong gia đình bị như thế thì cha mẹ là người bảo vệ đứa con bằng cả tâm huyết của mình. Chúng ta vẫn mãi là người nâng đở tinh thần cho Dũng, gia đình Dũng đang trong bối rối hoang mang... nhưng họ là người ở bên Dũng khi mọi nỗ lực của chúng ta đã kết thúc.

Bác ấy đã chân tình lắm khi kể rõ những đức tính của con mình gói gọn trong bốn câu: Có tâm huyết, yêu thương quê hương đất nước, bạn của người nghèo, đứa con ngoan.

Lời nói đó như là một lời minh chứng sau hết được đem ra, như là năng lực còn lại, sau khi đã vận dụng hết phương cách để che chở bảo vệ đứa con thân yêu.

Nhân vô thập toàn - Nhưng cái hay đang được Dũng gìn giữ và phát huy tối đa, còn cái dỡ của Dũng thì được anh đè nén cố quên để phát huy cái tốt quan trọng hơn.

Dũng tâm sự rằng Dũng không thể cúi đầu làm ngơ để sống bình thường, Anh cũng có dự tính làm kinh tế nhưng bàn đi bàn lại cũng lại là có liên quan đến cái lý tưởng đó! Nghe nói thì tưởng là bình thường nhưng khi nghe kỹ thì là cả một kế hoạch to tát cũng lại liên quan đến...

Anh chăn nuôi làm ruộng với cha mẹ nhưng nuôi chí lớn... Cũng có lúc khi tâm trạng xuống thấp như những lúc cãm thấy "dân khí người dân cạn rồi" thì anh tâm sự sẽ là một nhà nông suốt đời...!

Làm nhà nông thì có sao? Xuất thân từ nông dân thì có những con người biết nỗi khổ vì sưu thuế vì không có đất vì mãi mãi lệ thuộc... Những người ấy khi làm nên nghiệp lớn sẽ có những cải cách thiết thực cho nông thôn.

Dũng lấm lem và em gái cũng lấm lem nhưng nhìn thông minh sáng sủa thật!

Trong tình cảnh này, đọc bức thư gởi đi mời mọi người đến phiên tòa ngày 14/12 có một lý do là "Việc có mặt của quý vị là thực thi quyền giám sát của công dân, chứng kiến, xem xét, quan tâm theo dõi diễn biến phiên tòa. Đồng thời, đây là sự cổ vũ mạnh mẽ cho tinh thần vì đất nước, vì dân tộc và cộng đồng, sự dấn thân của Nguyễn Viết Dũng."

Tôi đọc tâm thư này, tôi nhận ra được phía sau người nông dân chất phác là cả một kiến thức bị che lấp vì cơm áo gạo tiền của người cha của Viết Dũng.

Viết Dũng đã thuyết phục được cha anh công nhận chính nghĩa lý tưởng mà anh trọn vẹn dấn thân.
 
Gia đình anh giờ đây chắc chắn rất hãnh diện vì có một người con đã được biết đến như là một vốn liếng nhân tài của quốc gia Việt Nam.

( Đồi điều về Dũng Phi Hổ )

Anh nói:
 
* TRUNG THÀNH TUYỆT ĐỐI VÀ VÔ ĐIỀU KIỆN VỚI TỔ QUỐC VIỆT NAM.
* SỐNG VÌ DANH DỰ CỦA TỔ QUỐC LÀ TRÁCH NHIỆM CỦA MỖI CÔNG DÂN.

Hoàng Kỳ Bay

Giáo dân Đông Yên: "Người vô tội bị bắt, chính quyền sai hoàn toàn"

 12/12/2015 - 22:05 

Ngày 11/12/2015, hàng loạt giáo dân Đông Yên, thuộc Thị xã Kỳ Anh, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh chủ yếu là đàn bà và trẻ con đã chặn đường Quốc lộ 1A và 1B qua địa bàn Kỳ Anh để phản đối việc nhà cầm quyền Hà Tĩnh đã bắt một số giáo dân cách trái pháp luật.
Việc chặn đường gây sức ép đã tạo ra sự ách tắc trên Quốc lộ 1 đoạn qua Kỳ Anh, Hà Tĩnh từ 8h sáng ngày 11 đến 11h30 ngày 12/12/2015. Hàng loạt xe cô qua đường đã tắc nghẽn vì một số người dân bồng bế con trẻ lên ngồi ở đường Quốc lộ 1A giăng biểu ngữ đòi thả người vô tội bị bắt cách mờ ám, trái quy định của pháp luật hiện hành. Nhà cầm quyền Hà Tĩnh phải nhờ đến Quảng Bình phân làn xe cộ đi từ Quảng Bình lên tuyến đường Trường Sơn tránh đoạn này.
Chặn bắt "người vôi tội", kiểu bắt cóc - trái luật pháp
Trả lời câu hỏi của chúng tôi về việc bắt giữ hai giáo dân, một giáo dân ở đây cho biết: "Hai người đang đi trên đường bị công an chặn bắt, không có lệnh mà cũng không về đến nhà cửa gì. Cứ thế là chặn bắt thôi".
Một giáo dân Đông Yên khác cho biết cụ thể hơn: "Khi người dân đi qua Cầu Rác (thuộc phía Bắc Kỳ Anh) thì họ chặn bắt. Còn một người đang làm việc ở Fomosa thì công an chạy xe về bắt đi".
Trả lời câu hỏi: "Sau khi bị bắt, nhà cầm quyền đã làm gì, đã thông báo gì về cho gia đình chưa"? Giáo dân trả lời: "Chưa có thông báo gì, mặc dù đã quá 24 tiếng bắt giữ nhưng gia đình vẫn chưa biết được bị bắt vì lý do gì". Còn một giáo dân khác thì cho biết: "Sau khi bắt, công an không nói gì, nhưng xã nói là bắt để điều tra".
Cũng cần nhắc lại rằng, việc bắt người dân một cách trái pháp luật quy định bằng biện pháp bắt cóc, không chỉ bây giờ, mà ở hai tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh đã xảy ra rất nhiều. Và vì rất nhiều lần không bị ai phản ứng, cơ quan luật pháp dung túng, do vậy họ đã coi như việc bắt công dân tùy tiện là việc đương nhiên.
Còn nhớ, những giáo dân Mỹ Yên (Nghi Lộc, Nghệ An) cũng đã bị bắt cóc khi ra khỏi làng đi thăm thân nhân, công việc...
Nguyên nhân việc bắt giữ của cơ quan Công an Hà Tĩnh ở đây là gì?
Theo báo Thanh Niên, thì "...tối 9.12, tại vùng tái định cư thôn Đông Yên (xã Kỳ Lợi) phát ra một tiếng nổ lớn nghi là tiếng mìn tự tạo phát nổ". Còn theo Báo Tuổi Trẻ, thì "trung tá Nguyễn Thanh Thiện, phó trưởng công an thị xã Kỳ Anh, khẳng định cơ quan điều tra bắt giữ hai người dân ở thôn Đông Yên là đúng. Theo trung tá Thiện, hai người này có hành vi bắt giữ người trái pháp luật rồi chém người, gây nổ mìn".
Như vậy, việc "phát ra một tiếng nổ lớn nghi là mìn tự tạo" vào tối 9/12 và việc Công an khẳng định "hai người này có hành vi bắt giữ người trái pháp luật rồi chém người, gây nổ mìn"  để bắt cóc hai người này là căn cứ vào cơ sở pháp luật nào?
Hẳn nhiên, việc bắt giữ này không phải là việc bắt  bớ thông thường. Vậy, đây có phải là vụ bắt giữ khẩn cấp?
Theo quy định pháp luật, thì việc bắt giữ khẩn cấp chỉ được thực hiện "Khi người bị hại hoặc người có mặt tại nơi xảy ra tội phạm chính mắt trông thấy và xác nhận đúng là người đã thực hiện tội phạm mà xét thấy cần ngăn chặn ngay việc người đó trốn". Điều này được quy định rõ ràng tại điểm b khoản 1 Điều 84 Bộ luật Tố tụng hình sự (BLTTHS)
Cũng nếu trường hợp có lệnh bắt khẩn cấp, thì pháp luật quy định tại khoản 2 Điều 80, Điều 84, Điều 85 của BLTTHS: Lệnh bắt phải ghi rõ ngày, tháng, năm, họ tên, chức vụ của người ra lệnh; họ tên, địa chỉ của người bị bắt và lý do bắt. Lệnh bắt phải có chữ ký của người ra lệnh và có đóng dấu.
Người thi hành lệnh phải đọc lệnh, giải thích lệnh, quyền và nghĩa vụ của người bị bắt và phải lập biên bản về việc bắt.
Biên bản phải ghi rõ ngày, giờ, tháng, năm, địa điểm bắt, nơi lập biên bản; những việc đã làm, tình hình diễn biến trong khi thi hành lệnh bắt, những đồ vật, tài liệu bị tạm giữ và những khiếu nại của người bị bắt.
Biên bản phải được đọc cho người bị bắt và những người chứng kiến nghe. Người bị bắt, người thi hành lệnh bắt và người chứng kiến phải cùng ký tên vào biên bản, nếu ai có ý kiến khác hoặc không đồng ý với nội dung biên bản thì có quyền ghi vào biên bản và ký tên.
Khi tiến hành bắt người tại nơi người đó cư trú phải có đại diện chính quyền xã, phường, thị trấn và người láng giềng của người bị bắt chứng kiến. Khi tiến hành bắt người tại nơi người đó làm việc phải có đại diện cơ quan, tổ chức nơi người đó làm việc chứng kiến. Khi tiến hành bắt người tại nơi khác phải có sự chứng kiến của đại diện chính quyền xã, phường, thị trấn nơi tiến hành bắt người.
Đặc biệt BLTTHS quy định rõ: Người ra lệnh bắt phải thông báo ngay cho gia đình người đã bị bắt, chính quyền xã, phường, thị trấn hoặc cơ quan, tổ chức nơi người đó cư trú hoặc làm việc biết.
Ở đây, theo giáo dân cho biết thì "Chưa có thông báo gì, mặc dù đã quá 24 tiếng bắt giữ nhưng gia đình vẫn chưa biết được bị bắt vì lý do gì". và "Sau khi bắt cóc, công an không nói gì, nhưng xã nói là bắt để điều tra".
Như vậy, hai người đang sinh sống bình thường ngay tại địa phương, đang đi làm tại cơ quan, đang đi giúp sửa chữa nhà người khác, không có đủ các cơ sở cho việc "Bắt khẩn cấp". Và việc bắt bớ đã diễn ra là bắt cóc dọc đường, không được thông báo cho thân nhân... thì nhà cầm quyền đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng trong quá trình bắt giữ và thủ tục cần thiết sau khi bắt giữ hai người này.
Người dân Đông Yên khẳng định với chúng tôi: "Những người bị bắt là những người vô tội, chính quyền sai hoàn toàn".
Chính vì vậy mà sự bức xúc của người dân nơi đây mới lên đến đỉnh điểm.
Phụ nữ và trẻ em đấu tranh cho thân nhân
Về vụ việc một số người bao gồm phần lớn là phụ nữ và trẻ em đã chặn đường Quốc lộ, giáo dân này cho chúng tôi biết: "Vì người trong làng trong nước, làng xóm với nhau, họ quen biết nhau, sống với nhau gần gũi, tình cảm với nhau, khi thấy bắt người vô tội thì họ buộc phải ra chặn đường gây sức ép buộc phải trả người lại".
Một giáo dân khác cho hay: "Vì sự bức xúc khi nhà nước bắt người vô tội, một số người đã chặn đường Quốc lộ 1A để yêu cầu thả người vô tội".
Chúng ta không bao giờ ủng hộ những việc làm trái luật pháp hay có tính chất bạo động, ảnh hưởng đến cộng đồng. Thế nhưng, khi nhà cầm quyền đẩy người dân đến chỗ cuối cùng, khi lòng tin trong họ không còn nữa, thì họ đã buộc phải tìm cho mình một phương cách phản ứng cuối cùng, dù biết đối đầu với súng đạn cộng sản là nguy hiểm và có thể mất mạng.
Việc người dân lo lắng cho thân nhân, láng giềng, hàng xóm của mình khi sa vào tay Công an một cách mờ ám và yêu cầu cơ quan công quyền làm rõ và đúng pháp luật là việc làm đầy tình nghĩa đáng hoan nghênh. Chỉ vì người dân Việt Nam gần đây đã chứng kiến không biết bao nhiêu người khỏe mạnh sau khi vào đồn công an đã trở thành cái xác không hồn, thànhtâm thần, tàn tật... bởi muôn vàn lý do như đùa. Từ lý do tự tử ngồirửa bát bẩn, đột quỵ do chống đẩy...
 Thế nhưng, rồi tất cả hệ thống công an, công quyền, cán bộ đều bình an, vô sự hoặc vài cái án lấy lệ. Chỉ có những người chết thì gia đình đem về... chôn.
Bởi, hầu như hệ thống luật pháp này chỉ dùng cho người dân, còn với hệ thống công quyền, những chế tài của luật pháp được loại trừ? Trong ngày hôm nay, một tài xế xe tải hoảng loạn bỏ chạy kéo lê một CSGT đã đến trình diện và bị bắt giam hình sự ngay. Nhưng cách đây hơn một tuần, một cán bộ là Viện Trưởng Viện Kiểm sát VKSND huyện Tu Mơ Rông - Trần Quang Hùnguống rượu rồi lái xe đâm loạn xạ 6 người dân rồi bỏ chạy về nhà cố thủ trong nhà, thì các cơ quan đang nghiên cứu và... chờ xem có khởi tố hay không. Cũng chỉ bởi mạng 6 người kia chỉ là người dân mà thôi.
Tạm kết
Hai người dân Đông Yên bị bắt cách mờ ám, đang trong tay Công an. Chưa rõ công an sẽ làm điều gì để biến họ thành tội phạm. Điều này còn phải chờ đợi cách xử sự của nhà cầm quyền ở đây.
Nhưng!
Những giáo dân ở Đông Yên cho chúng tôi hay rằng: Những người bị bắt là những người dân hiền lành, được tôn trọng trong giáo xứ và không trộm cắp, không có hành vi vi phạm pháp luật. Họ là những người được tín nhiệm bầu làm Trưởng và Phó ban An Ninh giáo xứ, là những người có tư cách và đạo đức tốt từ xưa đến nay. Và họ khẳng định những người này vô tội.
Chỉ riêng việc hàng trăm người dân, cả cộng đồng dân chúng ở đây sau bao đời sống với nhau, từ bà già, phụ nữ đến trẻ em đã phải đoàn kết kéo nhau ra chặn đường như một biện pháp cuối cùng để đòi công lý cho nạn nhân, cũng đã đủ để hiểu nạn nhân là ai, và nhà cầm quyền đã hành xử như thế nào.
Bởi dù là cộng đồng nào, thì cũng chẳng có ai dung dưỡng cho những người có hành động giết người hay đạo đức xấu mà họ biết rõ.
Điều này, may ra chỉ có trong hàng ngũ cán bộ Cộng sản mà thôi.
Video: Phỏng vấn giáo dân Đông Yên về việc bắt giữ người 11/12/2015:

Hà Nội, Ngày 12/12/2015
·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Đọc thêm: - Tin nóng Đông Yên: Giáo dân chặn đường Quốc lộ, phản đối bắt người trái pháp luật
 - Tin nóng: Giáo dân Đông Yên bao vây giữ 4 công an từ sáng đến đêm nay yêu cầu thả người bị bắt trái phép
-  Thăm lại Đông Yên, thảm cảnh của nhiều thế hệ tại đây: P1, P2, P3, P4, P5, P6 )

 

Nguyễn Viết Dũng ra tòa: Thực chất không phải là “gây rối trật tự công cộng”

 12/13/2015 - 09:22 
Chính trang phục của Nguyễn Viết Dũng đã đưa anh vào vòng lao lý
Ngày mai, 14/12/2015, tòa án quận Hoàn Kiếm đưa Nguyễn Viết Dũng ra xét xử tại 51, Lò Sũ, phường Lý Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, với tội danh “gây rối trật tự công cộng”.
Vụ án này được dư luận đặc biệt quan tâm. Hoàn cảnh bị bắt của Dũng so với tội danh hết sức vô lý: Nhóm 5 người của Dũng hòa vào buổi tuần hành trật tự phản đối chặt cây xanh của chính quyền Hà Nội ngày 12/4/2015. Nhóm này bị bắt khi buổi tuần hành đã kết thúc và mấy anh em đang uống nước tại một quán giải khát ở gần nhà thờ lớn. Điều đó cho thấy Dũng không hề bị bắt quả tang khi “gây rối trật tự công cộng” (nếu có). Điều kỳ lạ là, trong khoảng 150 người tuần hành hôm ấy, với hành vi như nhau, chỉ có nhóm của Dũng bị bắt và chỉ mình anh bị truy tố.
Kỳ lạ hơn, riêng từ năm 2011 đến nay, đã có khoảng hai chục cuộc biểu tình tại Hà Nội, tập trung chủ yếu ở khu vực Hồ Hoàn Kiếm. Trong đó, hơn một nửa số cuộc biểu tình không bị đàn áp, được cảnh sát giao thông dẹp đường, thậm chí các cuộc tuần hành bảo vệ cây xanh như vụ Nguyễn Viết Dũng tham gia còn được báo chí của nhà nước đưa tin, biểu thị sự ủng hộ:
Đoàn người tuần hành giơ cao biểu ngữ phản đối việc chặt hạ cây xanh. (Báo Người lao động)
 Nguyễn Viết Dũng cùng nhóm bạn đang tuần hành phản đối chặt cây xanh trong trật tự
Vậy thì tại sao, cùng hành vi biểu tình, tuần hành mà hàng ngàn người không bị truy tố về hành vi “gây rối trật tự công cộng” mà họ chỉ nhằm vào một Nguyễn Viết Dũng?
Cơ quan cảnh sát điều tra Công an quận Hoàn Kiếm cho rằng Dũng đã lôi kéo người khác tham gia tuần hành, cuối cùng được 4 người. Vậy thì toàn bộ số người tuần hành hôm đó đông hơn vài chục lần nhóm 5 người của Dũng thì ai lôi kéo? Sao công an Hoàn Kiếm không quan tâm? Nếu kẻ nào đó quan tâm thì lại là đánh lén để dằn mặt như trường hợp đánh Trịnh Anh Tuấn (Gió lang thang) admin của nhóm Vì một Hà Nội xanh vào ngày 22/4/2015.
Lý do thực đem Nguyễn Viết Dũng ra tòa là đây: Theo bản kết luận điều tra của cơ quan cảnh sát điều tra quận Hoàn Kiếm thì “Dũng đã mua 19 áo phông tự thiết kế và đặt in logo con đại bàng trên nền 3 sọc với khẩu hiệu ‘Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm’ trên ngực áo bên trái” … “đã phát hiện bắt giữ và thu giữ 19 chiếc áo phông đen có logo của chế độ Sài Gòn; 01 dải ruy băng dài khoảng 1,5 m rộng 10 cm màu vàng có 3 sọc đỏ; …01 bộ quần áo rằn di”… “05 đối tượng mặc áp phông đen có hình logo trước ngực giống biểu tượng Quân lực Việt nam Cộng Hòa”. Sợ người ta không hiểu, cơ quan này còn cẩn thận giải thích “(chế độ Ngụy quyền sài Gòn cũ”), ”nhóm đối tượng mặc quần áo có biểu tượng quân lực Việt Nam Cộng Hòa chụp ảnh, tôn sùng chế độ Ngụy quyền Sài Gòn cũ tạo sự phản cảm…”
Bản kết luận điều tra của công an quận Hoàn Kiếm chỉ vỏn vẹn 3 trang rưỡi, nhưng phần nói về “tội trạng” của Nguyễn Việt Dũng chỉ có vậy. Còn lại toàn là chuyện không có liên quan gì như ảnh hưởng đến cuộc sống của các hộ xung quanh, gây ra sự bức xúc phản ứng của dân, của khách du lịch rồi Hội cựu chiến binh lên tiếng v.v... – những điều này chẳng qua là cơ quan điều tra tưởng tượng hoặc dàn dựng ra mà thôi. Công an quận Hoàn Kiếm cần hiểu, đưa ra những điều này chẳng để làm gì vì đó không phải là căn cứ pháp luật. Để đưa một người ra truy tố là phải căn cứ vào hành vi, chứ không phải là làm cho ai đó bức xúc.
Kết luận điều tra của Công an quận Hoàn Kiếm đay đi đay lại những cụm từ “chế độ Sài Gòn”, “chế độ Ngụy quyền Sài Gòn cũ” “logo của chế độ Sài Gòn” “biểu tượng Quân lực Việt Nam Cộng Hòa”. Qua đó đủ thấy, họ cho rằng, ai dính dáng đến Việt Nam Cộng Hòa là nguy hiểm lắm, mặc dù Nhà nước này đã bị cộng sản bức tử trên lãnh thổ Việt nam đã 40 năm nay. (tôi chỉ nói trên lãnh thổ Việt nam thôi). Chẳng lẽ, họ sợ Việt Nam Cộng Hòa tới mức như vậy sao? Vậy xin hỏi, trong lịch sử việt Nam, nhiều triều đại đã thuộc về quá khứ thì sao? Chúng tôi thường xuyên thắp hương trước tượng đài Lý Thái Tổ thì sao? Lá cờ vàng từ thời Hai Bà Trưng, cờ vàng “Phá cường địch báo Hoàng ân” của Trần Quốc Toản cho đến những lá cờ vàng trong suốt các triều đại phong kiến tới tận năm 1945 thì sao?
Nên nhớ, báo chí nhà nước kể cả trang điện tử của Chính phủ đã nhìn nhận Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa là một Nhà nước có chủ quyền, là một chủ thể trong quan hệ quốc tế.
Vụ án Nguyễn Viết Dũng có một nét giống như một số vụ án khác như vụ Bùi Thị Minh Hằng, vụ dân oan Vũ Thị Hải. Công an bắt nhiều người nhưng họ chỉ truy tố bỏ tù những người họ cho là cần truy tố mặc dù không hề có biên bản quả tang phạm pháp và hành vi của họ là như nhau, với “tội danh” thật (theo họ) lại không có trong Bộ luật hình sự nên phải đá sang một tội danh khác.
Những người quan tâm, theo dõi sát sao vụ án Nguyễn Viết Dũng đều hiểu, Dũng bị truy tố không phải vì tội danh “gây rối trật tự công cộng” mà lý do thực chất là mang biểu tượng của Việt nam Cộng Hòa. Nhưng nếu truy tố theo tội danh mà họ muốn thì lại không thể căn cứ vào Bộ luật hình sự. Bộ luật hình sự không hề có tội danh “sử dụng biểu tượng của Việt nam Cộng Hòa” cũng như không có tội “yêu (hay cảm tình với) Việt nam Cộng Hòa”. Và đặc biệt là nếu truy tố bừa đi như thế thì họ không chống chế được (dù là yếu ớt) đối với công luận quốc tế.
Vì vậy, chắc chắn Nguyễn Viết Dũng sẽ không bị truy tố nếu không sử dụng trang phục có biểu tượng Việt Nam Cộng Hòa. Dù có che đậy bằng cách truy tố Dũng dưới tội danh “gây rối trật tự công cộng” thì nhà cầm quyền Việt Nam không thể che giấu nổi công luận trong nước cũng như quốc tế.
Mọi sự kết án Nguyễn Viết Dũng vào ngày mai là không có cơ sở pháp luật. Yêu cầu các cơ quan tố tụng quận Hoàn Kiếm trả tự do ngay cho anh tại tòa.
13/12/2015
NTT

Nhạc sĩ Việt Khang mãn án tù ngày 14/12

Hoà Ái, phóng viên RFA 2015-12-13  
Bạn bè của Nhạc sĩ Việt Khang đã từ Sài Gòn đến TP. Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang để chờ đón nhạc sĩ Việt Khang
Bạn bè của Nhạc sĩ Việt Khang đã từ Sài Gòn đến TP. Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang để chờ đón nhạc sĩ Việt Khang  Nguồn do ông Trần Bang cung cấp
Sáng hôm nay ngày 13 tháng 12, Đài ACTD nhận được thông tin từ những người quan tâm đến nhạc sĩ Việt Khang, ở VN cho biết họ đang trên đường đến tư gia của nhạc sĩ này để chào đón anh được trả tự do sau 4 năm tù đày.
Hôm nay, ngày 13 tháng 12 năm 2015, một nhóm khoảng 30 người từ Sài Gòn đến TP. Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang để chờ gặp mặt nhạc sĩ Việt Khang, tác giả hai bài hát “Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu”, mãn án 4 năm tù giam vì tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước”, theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự VN.
Vào lúc 11 giờ trưa, tháp tùng trong nhóm người này, ông Trần Bang, người bị đánh đổ máu đầu trong cuộc biểu tình tại Sài Gòn chống Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình viếng thăm VN, cho Đài ACTD biết:
“Chúng tôi xuống TP. Mỹ Tho ở Tiền Giang nhưng chưa gặp được Việt Khang. Hiện tại bây giờ chưa biết Việt Khang ở chổ nào. Mẹ Việt Khang vẫn cứ nói là ngày mai mới ra nhưng đúng theo luật thì phải trong ngày hôm nay chứ không ai có thể dám giam giữ quá hôm nay”.
Đến khoảng 12 giờ 45 chiều, chúng tôi liên lạc được với bà Chung Thị Thu Vân, thân mẫu của nhạc sĩ Việt Khang và có cuộc trao đổi ngắn như sau:
Hòa Ái: Xin chào bà, xin hỏi bà nhận được thông báo nhạc sĩ Việt Khang ra tù khi nào?
Bà Chung Thị Thu Vân: Chào cô Hòa Ái. Đúng ngày 14 tháng 12 đó cô.
Hòa Ái: Dạ thưa, giấy thông báo gia đình nhận được cách đây bao lâu?
Bà Chung Thị Thu Vân: Dạ mình cũng biết trước vì trong bản án có ghi ngày 14 là họ tạm giữ nên cứ canh đủ 4 năm thì cháu về. Thông báo mình nói chính xác vì tuần trước, hôm mùng 6 cũng có đi thăm thì cũng được người ta thông báo tuần sau ngày 14 là ngày mai cháu được về.
Hòa Ái: Xin hỏi thêm, gia đình có được thông báo ngày giờ chính xác để đến tận trại giam đón người thân về hay không, thưa bà?
Bà Chung Thị Thu Vân: Họ nói có quản chế cho nên mình không được đi đón. Mình cứ ở nhà. Người ta sẽ đưa về địa phương.
Hòa Ái: Như vậy gia đình có biết được giờ nào nhạc sĩ Việt Khang sẽ về đến nhà không?
Bà Chung Thị Thu Vân: Thưa không. Người ta không có thông báo.
Hòa Ái: Theo như bà cho biết bà được thăm gặp nhạc sĩ Việt Khang lần mới nhất là vào hôm mùng 6 tháng 12, sức khỏe của nhạc sĩ như thế nào?
Bà Chung Thị Thu Vân: Trước đó bị rối loạn tiêu hóa cho nên hơi xanh xao. Hôm gặp cũng còn hơi xanh. Hỏi thì nói vậy. Hôm nay chắc đỡ rồi.
Hòa Ái: Dạ thưa, trong thời gian thụ án suốt 4 năm qua, trong những lần thăm gặp con mình, bà ghi nhận tinh thần của nhạc sĩ Việt Khang ra sao?
Bà Chung Thị Thu Vân: Mỗi tháng mỗi thăm cháu thì thấy tinh thần cháu cũng tốt.
Hòa Ái: Qua lần mới nhất 2 mẹ con gặp nhau, nhạc sĩ Việt Khang chia sẻ với bà điều gì khi biết tin mình sắp mãn hạn tù?
Bà Chung Thị Thu Vân: Cháu dặn mẹ đừng nôn vì sợ mẹ ăn ngủ không được rồi mẹ bệnh. Cháu nói “con không có nôn”. Nói thì vậy chứ mình biết tâm tư của người trong đó làm gì không nôn.
Xin được nhắc lại,  ca nhạc sĩ Việt Khang, tên thật là Võ Minh Trí. 2 nhạc phẩm “Việt Nam Tôi Đâu” và “Anh Là Ai” được sáng tác hồi năm 2011 trong bối cảnh thanh niên VN xuống đường chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo. Nhạc sĩ Việt Khang bị bắt vào tháng 9 năm 2011. Sau đó được thả ra và bị bắt lại vào tháng 12 cùng năm. Ngày 30 tháng 10 năm 2012, anh bị tuyên án 4 năm tù giam và 2 năm quản chế. Cộng đồng người Việt hải ngoại đã gửi một thỉnh nguyện thư với khoảng 150 ngàn chữ ký đến Nhà Trắng nhờ can thiệp trả tự do cho người nhạc sĩ này cùng các tù nhân lương tâm tại VN. Quốc hội Hoa Kỳ cũng từng nhiều lần lên tiếng yêu cầu Chính phủ VN trả tự do ngay lập tức cho anh, tuy nhiên bản án dành cho nhạc sĩ Việt Khang vẫn giữ nguyên mà không được thuyên giảm dù chỉ 1 ngày như bạn bè và những người quan tâm trông đợi.
Hòa Ái cũng xin được thưa thêm, giỏ hoa tươi thắm cha mẹ nhạc sĩ Việt Khang nhận thay cho anh ngày hôm nay được bạn bè mua từ một tiệm bán hoa tại TP. Mỹ Tho. Bà chủ tiệm bán hoa không hề biết đến bài hát “Việt Nam Tôi Đâu” và “Anh Là Ai” nhưng sau khi được nghe 2 nhạc phẩm này và thân phận tù đày của nhạc sĩ Việt Khang, bà chỉ nhận nửa giá tiền cùng lời chia sẻ rất tự hào khi quê nhà Mỹ Tho có một nhạc sĩ yêu nước như vậy.
Đài ACTD sẽ cập nhật thông tin và gửi đến quý thính giả khi nhạc sĩ Việt Khang về đến nhà.

Nguyễn Phương Uyên bị công an bắt?

RFA -2015-12-13 
 Nguyễn Phương Uyên bị bắt lên xe CA
Nguyễn Phương Uyên bị bắt lên xe CA.  Photo: danlambao/Facebook Nguyễn Hoàng Vi
Nhà hoạt động trẻ tuổi Nguyễn Phương Uyên có thể đang bị câu lưu tại đồn công an phường Cầu Kho thành phố Hồ chí Minh.
Đó là thông tin mà các bạn của Phương Uyên cho đài RFA biết vào tối ngày hôm qua.
Vào khuya hôm qua Ông Huỳnh Công Thuận, một nhà hoạt động dân sự tại Sài gòn cho chúng tôi biết:
Khoảng trưa thì tôi được tin nhắn là Phương Uyên bị bắt tại một quán cà phê là Chiêu Anh Nguyễn. Phương Uyên đang ngồi uống cà phê với bạn bè thì bị một số người ập vào bắt một mình Phương Uyên thôi. Những người đó đa số là mặt thường phục, ngoài ra còn có cả xe và công an phường. Sau đó thì mời thêm chị chủ quán, tới giờ này chưa có người nào về hết. Chúng tôi biết chắc là cô Chiêu Anh chủ quán bị giữ ở công an phường Tân Định, còn Phương Uyên thì ở phường Cầu kho. Chúng tôi biết chắc là gì khi anh em đến đó thì thấy một anh mặc thường phục cầm một quyển sách trong ba lô của Phương Uyên hồi sáng. Anh em đòi người thì người ta nói là không có. Chúng tôi có khoảng hai mươi mấy ba chục người, bây giờ còn một số ít ở đó. Chúng tôi làm một cái đơn yêu cầu trả lời tại sao lại giữ người như vậy? Lệnh ở đâu? Có lệnh của ai không, hay tự động làm sai luật?
Chúng tôi cũng đã liên lạc được với bà Nhung mẹ của Phương Uyên.
Lần cuối cùng bà Nhung, mẹ của Phương Uyên gặp con gái mình là 10 giờ sáng ngày 13 tháng 12, trước khi bà lên tàu về quê. Bà cho Đài Á châu Tự do biết:
Khi đó bảo con bé là đi ăn sáng với mẹ rồi mẹ về, thì nó bảo là thôi con không ăn, vì có bạn đợi. Chắc bạn hẹn ở quán café hay sao đó. Sau khi lên tàu về quê được nửa đường thì tôi mới hay.”
“Khi lên tàu về quê thì tàu đi nửa đường mới nhận được tin nên không quay lại được. Theo như tôi có liên lạc với các anh em ở Sài Gòn thì ở cái nơi họ lưu giữ bé Phương Uyên thì họ nói là họ không có giữ. Nhưng mà theo những người trên đó nói là có thấy cuốn sách của con bé ở trên bàn, chứng tỏ là nơi đó họ có giữ con bé, là công an phường Cầu Kho, quận 1.
Chúng tôi đã gọi điện tới công an phường Cầu Kho, trả lời điện thoại của chúng tôi, một người nói là công an không có giữ ai trong đồn cả!
Xin nhắc lại là sinh viên Nguyễn Phương Uyên quê ở Bình Thuận, từng học tại Đại học công nghiệp thành phố Hồ Chí Minh.
Vào năm 2012 cô tham gia vào những hoạt động chống Trung quốc xâm lược và bị bắt cùng một sinh viên nữa là Đinh Nguyên Kha vào tháng 10 cùng năm.
Cơ quan pháp luật của nhà nước Việt nam truy tố cô về tội tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88 bộ luật hình sự.
Sau đó tại phiên tòa tổ chức ở tỉnh Long An vào tháng tám năm 2013 Phương Uyên được hưởng án treo và trả tự do ngay tại tòa.