Monday, October 12, 2015

Tịnh thất Đạt Quang bị đàn áp vì không thuộc giáo hội Phật giáo VN

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok -2015-10-12  
Công an, nhân viên an ninh của tỉnh, chính quyền huyện Xuyên Mộc bao vây tịnh thất Đạt Quang ngày 6 tháng 10, 2015 ngăn cấm mọi việc tu sửa
 Công an, nhân viên an ninh của tỉnh, chính quyền huyện Xuyên Mộc bao vây tịnh thất Đạt Quang ngày 6 tháng 10, 2015 ngăn cấm mọi việc tu sửa  Courtesy FVPOC
Những giáo hội không chịu theo hệ thống mà người trong cuộc cho là có sự chỉ đạo, kiểm soát của Nhà nước tiếp tục bị ngăn trở trong mọi hoạt động liên quan.
Một vụ việc mới xảy ra gần đây qua tại xã Bàu Lâm, huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu.
Ngăn chặn dựng cơ sở tịnh thất
Vụ việc xảy ra hôm ngày 6 tháng 10 vừa qua tại tịnh thất Đạt Quang, một cơ sở theo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, chứ không nằm trong hệ thống Phật giáo Việt Nam. Đây là giáo hội được hình thành từ thập niên 70 sau này; và nhiều tăng sĩ, tín đồ Phật giáo cho rằng đó là một giáo hội bị lũng đoạn bởi nhà cầm quyền Hà Nội.
Thầy Thích Vĩnh Phước, người phụ trách Tịnh Thất Đạt Quang cho biết lại tình hình:
“ Một lực lượng rất đông của tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu vào trấn áp toàn bộ chư tăng và Phật tử trong chùa. Chư tăng chỉ có hình thức tọa kháng, niệm Phật cầu nguyện thôi. Còn những ai đi vào đó đều bị chặn lại hết, họ bao vây chung quanh chặn lại. Thậm chí mình ngồi tọa kháng trong chùa thì họ leo lên mái chùa đập và xịt hơi cay xuống. Có những người muốn ghi hình lại khi bị xịt hơi cay như thế cũng không thể che lại mà quay được. Có một Phật tử tên Nguyễn Thành Công, pháp danh Xuân Nguyên, nghe tin chùa bị như thế có chạy đếnl nhưng trên đường vào thì bị công an chặn lại và bắt đem về tại trụ sở ủy ban nhân dân xã Bàu Lâm . Tại đó một người công an tên Mạnh đánh Phật tử đó bị thương trên đầu và ngất xỉu phải đưa đi trạm y tế. Sau đó người nhà đến, thấy tình hình bất ổn muốn chuyển lên ( bệnh viện) cấp trên nhưng họ không chịu; cuối cùng mình phải đưa đi.”
Một lực lượng rất đông của tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu vào trấn áp toàn bộ chư tăng và Phật tử trong chùa. Chư tăng chỉ có hình thức tọa kháng, niệm Phật cầu nguyện thôi. Còn những ai đi vào đó đều bị chặn lại hết...Thậm chí mình ngồi tọa kháng trong chùa thì họ leo lên mái chùa đập và xịt hơi cay xuống
thầy Thích Vĩnh Phước
Chính quyền thoái thác
Sau khi vụ việc xảy ra, chúng tôi liên lạc qua điện thoại và nêu vấn đề ra với ông Nguyễn Văn Ngọn, người phụ trách vấn đề tôn giáo của Sờ Nội Vụ, tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu; ông này bảo hãy liên lạc với huyện Xuyên Mộc.
“Tôi đang bận họp không biết khi nào xong, anh liên hệ với huyện Xuyên Mộc để họ trả lời cho.”
Theo lời của ông Nguyễn Văn Ngọn, chúng tôi gọi điện đến chánh văn phòng huyện Xuyên Mộc, ông Lâm Quang Dũng, và được ông này trả lời loanh quanh với ý chốt là ông không được phép phát ngôn về vụ việc được nêu ra:
“ Tôi không có trách nhiệm trả lời vấn đề này, anh hỏi chỗ khác. Theo qui định tôi không được trả lời về vấn đề này.”
Không theo phái Nhà nước
Thầy Thích Vĩnh Phước cho biết Tịnh Thất Đạt Quang được hình thành từ giai đoạn có chính sách đưa dân đi kinh tế mới từ sau năm 1975. Trong thời gian qua do cơ sở vật chất xuống cấp trầm trọng cần phải xây lại cho đàng hoàng để các tu sĩ có thể cư ngụ và tu tập.
Tuy vậy việc cải tạo nhỏ mà theo thầy Thích Vĩnh Phước không cần phải xin phép cơ quan chức năng đã bị ngăn trở một cách mạnh tay như trình bày của vị tu sĩ này:
“ Vừa rồi họ ra lệnh cưỡng chế của ủy ban nhân dân xã ( Bàu Lâm) và huyện Xuyên Mộc. Sau đó chúng tôi có làm đơn khiếu nại lên ủy ban nhân dân tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu, thủ tướng chính phủ, và chủ tịch nước về việc cưỡng chế. Lý do ngay từ ban đầu họ không thừa nhận chúng tôi, ngay cả việc đăng ký tạm trú cũng không cho thì làm gì họ cho chúng tôi xây dựng. Ngôi nhà này chỉ xây dựng đơn sơ, thậm chí chúng tôi phải nối cột cho cao hơn, vì đây là nhà rường truyền thống của miền Trung nên thấp lắm. Theo tôi biết thì làm nhà dạng này không cần phải xin phép.”
Lý giải cho việc mạnh tay đó, thầy Thích Vĩnh Phước nói:
Họ đã phá ngôi chùa Pháp Biên tại ấp Chùa Tràm, rồi năm ngoái cho xe ủi cổng chùa Phước Bửu mà đã xin phép xây dựng cách đây 25 năm; đến hôm nay họ đào bỏ nền móng của tịnh thất Đạt Quang. Mục đích của họ là làm cho chúng tôi không có điều kiện để tự do phát triển và hành đạo
thầy Thích Vĩnh Phước
“ Tôi nghĩ rằng vấn đề chính là chúng tôi không nằm trong giáo hội Phật giáo Việt Nam do nhà nước quản lý. Mục đích của họ là luôn đàn áp giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Cho đến nay chúng tôi thuộc Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, mà điển hình dưới sự lãnh đạo của tôi và hòa thượng Thích Thanh Tịnh, người bị ở tù nhiều năm dưới chế độ cộng sản. Ông bị bắt năm 1992, sau đó năm 1993 bị tù đến năm 2000 ra tù và sang năm 2001 đến ở với tôi.”
Vị tu sĩ này cho biết tiếp vụ việc xảy ra trong ngày 6 tháng 10 vừa qua không phải là lần đầu tiên, mà nhiều cơ sở không theo Phật giáo Việt Nam mà theo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất cũng chịu chung cảnh ngộ lâu nay:
“ Họ đã phá ngôi chùa Pháp Biên tại ấp Chùa Tràm, rồi năm ngoái cho xe ủi cổng chùa Phước Bửu mà đã xin phép xây dựng cách đây 25 năm; đến hôm nay họ đào bỏ nền móng của tịnh thất Đạt Quang. Mục đích của họ là làm cho chúng tôi không có điều kiện để tự do phát triển và hành đạo. Đây là chính sách đàn áp về tôn giáo mà điển hình đối với những giáo hội không thuận dưới Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.
Tình hình hiện nay phải nói thật là khó khăn. Từ nhiều năm nay chúng tôi gặp khó khăn trong việc hành đạo bởi vì bạo lực, trấn áp, phân hóa, lôi kéo … làm cho chúng tôi phải khuất phục trước các chính sách của Nhà nước ở đây.”
Chuẩn mực quốc tế
Vào tối ngày 1 tháng 10 vừa qua, báo cáo viên đặc biệt của Liên hiệp quốc về tự do tôn giáo/tín ngưỡng Heiner Beilefeldt nhắc lại tại cuộc họp báo ở thủ đô Bangkok, Thái Lan rằng tự do tôn giáo/tín ngưỡng là một quyền căn bản của con người. Nhà nước phải tạo điều kiện cho người dân thực hành quyền đó của họ chứ không thể gây cản trở thông qua qui định phải đăng ký, xin để được công nhận.
Đây là một đề xuất mà ông này đưa ra sau chuyến làm việc tại Việt Nam vào năm ngoái. Tuy nhiên theo ông này đề nghị đó vẫn chưa được chính quyền Hà Nội đáp ứng.
Tại Việt Nam lâu nay có nhiều chùa lớn, tượng Phật to được xây dựng lên như Bái Đính ở Ninh Bình, Linh Ứng ở bán đảo Sơn Trà Đà Nẵng với tượng Phật Bà cao nhất Việt Nam… Nhiều người thạo tin cho rằng đó là những công trình được chính những cán bộ cao cấp cộng sản hổ trợ; và đó là những nơi để thu hút tiền cúng dường của tín đồ, thậm chí kinh doanh du lịch; còn chức năng cải hóa, diệt ‘tham, sân, si’, nâng cao phẩm hạnh con người lại thiếu vắng.

Lại thêm chuyện về ‘đường’ ở Hà Nội

Xe cộ lưu thông trong giờ cao điểm trên đường phố Hà Nội.
Xe cộ lưu thông trong giờ cao điểm trên đường phố Hà Nội.
Chuyện về “đường”, tôi định bụng chẳng bàn đến nữa. Mà đùng một cái, sáng ngày 8/10 lại có một chuyện tuyến đường cao tốc vành đai 3 bỗng bị tê liệt hơn 2 tiếng đồng hồ khiến tôi lại “ngứa ngáy” phải nói tiếp. Chẳng phải bỗng nhiên mà biết bao nhiêu người đã gắn bó với Hà Nội hàng chục năm trời, vẫn cứ phải quyết tâm rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn này. Cô bạn tôi nói về Hà Nội mà chẹp miệng, yêu thì yêu thật, đặc biệt là cái mùa thu cứ da diết lưu luyến người xa nhà, nhưng từ sáng sớm tới tối khuya cứ phải chiến đấu mệt nghỉ mỗi khi ra đường, chả mấy mà phát điên chứ ở đó mà lãng mạn bay bổng mùa thu với mùa đông.
Cái chuyện này hi hữu vô cùng bởi nếu ai ở Hà Nội thì đều biết rằng đường vành đai 3 là tuyến đường to, rộng, thẳng một lèo nối 2 đầu thành phố, chưa kể những đường cầu vượt cắt dọc ngang bên trên để tránh tắc đường. Ấy thế mà có ngày nó cũng ứ lại đến mức tê liệt hàng tiếng đồng hồ. Đến thời điểm hiện tại, vẫn chưa có thông tin nào nhắc đến nguyên nhân của sự ùn tắc giao thông lịch sử này, chỉ loanh quanh những ý kiến của người đi xe máy và ô tô đổ lỗi lẫn nhau lấn đường lấn tuyến. Nghe thì kinh hoàng nhưng nghe dân mình nói về chuyện này thì lại thấy vui vui. Hơn 2 tiếng đồng hồ đứng đợi sốt ruột, các bác tài xế bắt đầu rời bỏ xe của mình để tấp vô hàng quán bên đường ngồi hút thuốc uống trà tán phét, người không quen mà gặp cùng cảnh ngộ hồ hởi bắt tay nhau. Hành khách trên các xe du lịch lớn nhỏ đi trên cầu vượt sau 1 tiếng cũng bắt đầu ùa xuống xe để hóng gió tiết trời thu mát mẻ, cười nói vô cùng xởi lởi vì lâu lâu mới thấy Hà Nội mình đông vui. Trên hàng cỏ xanh mướt, dù đất mềm, ẩm vì trời mưa phùn, nhiều xe máy vẫn cố chèn lên dù khó đi, một mình một đường rộng mênh mông, không phải chen lấn xô đẩy ai. Không ít người tạt ngang đường để rẽ vào ngõ. Những bức hình cập nhật hàng phút ghi lại đầy đủ khoảnh khắc muôn hình vạn trạng trong thời điểm tắc đường tại Hà Nội.
Thực ra để giải thích tình trạng này không khó. Nhìn trên bản đồ google map, rất dễ dàng thấy được các con đường tại Hà Nội bé xíu và không có một chút trình tự nào. Đường ngắn, đường dài lẫn lộn giữa đậm đặc nhà cửa đến mức nhiều lúc lạc đường thì dùng google map cũng không thể cứu vãn vì chính phần mềm thông minh đó cũng không nhận dạng được lối đi. Sự thiếu hụt trầm trọng các tuyến đường lớn cũng như không có hệ thống giao thông ngầm là nguyên nhân chính của khủng hoảng giao thông hiện nay. Việc mở rộng đường xá thì vướng mắc đến chuyện quy hoạch nhà cửa. Có những con đường rõ ràng là rộng thênh thang đấy, ấy thế mà giờ tan tầm vẫn cứ tắc, bởi giữa đường bỗng dưng có vài ba ngôi nhà to đùng đứng chắn. Dân không chịu dọn đi, nhà nước cũng chẳng có cách mà “đuổi”. Tàu điện ngầm muốn khởi công cũng phải lo trước chuyện cống ngầm. Thành thử mà gặp phải vài trận mưa chắc ngập cả đường tàu. Thử tưởng tượng mỗi thành phố là một cơ thể sống và các tuyến đường giao thông là động, tĩnh mạch, thì Hà Nội là một cơ thể quá nhiều bệnh tật với hệ thống mạch máu luôn trong tình trạng căng cứng. 60 năm trôi qua, dân số Hà Nội đã tăng lên theo cấp số nhân nhưng hệ thống đường xá chỉ tăng theo cấp số cộng. Gần 8 triệu người dân đang hàng ngày dồn ứ gây quá tải các tuyến đường lớn nhỏ ở thủ đô.
Bên cạnh ý thức nghèo nàn của một bộ phận lớn người dân khi tham gia giao thông, trách nhiệm chính về tình trạng giao thông hiện nay rõ ràng thuộc về nhà chức trách. Kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn trong một bài phỏng vấn cho biết “kẹt xe không phải là vấn đề của riêng ngành giao thông, nhiều sở, ban ngành như giao thông, xây dựng, kế hoạch đầu tư, quy hoạch - kiến trúc… phải ngồi lại với nhau để cùng giải quyết.” Không biết các vị ngồi với nhau trao đổi thế nào, để đến lúc bàn đến vấn đề lại đưa ra những câu phát ngôn đến khó hiểu như “có thể hiểu rằng các vụ việc kẹt xe kéo dài thời gian qua chỉ là ùn ứ, vì xe vẫn có thể di chuyển nhúc nhích được.” Người Hà Nội vẫn có câu bông đùa “Hà Nội… không vội được đâu”. Ừ thì chẳng thể vội, nên ta vẫn cứ luôn đi thụt lùi dần, chẳng bao giờ có thể bắt kịp được nhịp sống văn minh, phát triển toàn cầu đang tiến vùn vụt với tốc độ ánh sáng.

* Blog của Hoàng Giang là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Viết Tiếp Chuyện Quan Chức Tuổi 30: Áp Lực Hay Kỳ Vọng?

Ông Lê Phước Hoài Bảo, 30 tuổi, được bổ nhiệm làm giám đốc Sở Kế hoạch - Đầu tư tỉnh Quảng Nam. (Ảnh chụp từ trang web vnexpress)
Ông Lê Phước Hoài Bảo, 30 tuổi, được bổ nhiệm làm giám đốc Sở Kế hoạch - Đầu tư tỉnh Quảng Nam. (Ảnh chụp từ trang web vnexpress)

Cao Huy Huân

Theo VOA-13.10.2015
Mấy tuần vừa qua, dư luận vẫn chưa thôi xôn xao câu chuyện “Giám đốc sở ở tuổi 30”, liên quan đến việc bổ nhiệm ông Lê Phước Hoài Bảo (30 tuổi) làm giám đốc Sở Kế hoạch - Đầu tư tỉnh Quảng Nam. Thậm chí, Bộ Nội vụ cũng chính thức vào cuộc để kiểm tra kiểm tra các thông tin về các vấn đề trong quy hoạch chức danh, quy trình bổ nhiệm, các tiêu chuẩn về vị “quan trẻ” đang làm nóng cộng đồng.
‘Con quan chức’ trở thành nhạy cảm!
Nhiều ý kiến cho rằng “30 tuổi còn quá trẻ, tại sao có thể trở thành giám đốc sở?” Câu hỏi này liên quan đến các giả thuyết xung quanh thân thế của ông Hoài Bảo – vốn là con trai ông Lê Phước Thanh, khi đó đang là Bí thư tỉnh ủy Quảng Nam. Thậm chí nhiều người, dường như theo thuyết âm mưu, còn mạnh miệng lên tiếng “con quan lại được làm quan” và dẫn đến các câu chuyện tương tự như cha phong hàm đại tướng cho con trai (ông Kim Jong-un, hiện là Chủ tịch Triều Tiên), trở thành đại tướng trẻ nhất đất nước.
Mặc cho ông Hoài Bảo và cha của ông lên tiếng; mặc cho các ngành chức trách thẳng thắn trả lời báo chí rằng quy trình, cách thức, tiêu chuẩn bổ nhiệm cán bộ là hoàn toàn đúng với luật pháp quy định, không hề có yếu tố thiên vị hay tiêu cực, một bộ phận người dân vẫn cho việc bổ nhiệm này có “ẩn tình”. Tất nhiên, phải thẳng thắng nói với nhau rằng, cho đến thời điểm này chưa có bất cứ vấn đề nào bị tố giác là tiêu cực trong quá trình bổ nhiệm. Tuy nhiên, câu hỏi cần được giải quyết chính là, tại sao “hễ cứ là con quan chức, được bổ nhiệm lãnh đạo, chuyện lại trở thành nhạy cảm?”
Ba nguyên nhân chính
Thực trạng này không chỉ ở Việt Nam, mà xuất hiện ở nhiều quốc gia. Có ba nguyên nhân chính khiến vấn đề bổ nhiệm quan chức trở thành nhạy cảm. Một là, thông tin và quy trình tuyển chọn, bổ nhiệm chưa thật sự minh bạch đến mức thuyết phục. Ở các quốc gia phát triển, việc bổ nhiệm các chức danh từng cấp ở khu vực công đều được công bố và tuyển chọn công khai. Thậm chí, nhiều nơi còn tổ chức thi tuyển (việc tuyển chọn tổng thống cũng là một “cuộc thi” khắc nghiệt) nhằm để ứng cử viên tiếp xúc nhiều với dân, dễ dàng thuyết phục người dân. Tuy Mỹ không phải là nước có thể chế chính trị như Việt Nam, nhưng việc gia đình Bush trở thành tổng thống cho thấy, đó là một cuộc đua “công bằng”, ít nhất về mặt quy trình, hình thức tìm kiếm và chọn lãnh đạo của nước Mỹ.
Thứ hai, tư tưởng phong kiến ảnh hưởng đến tư duy của người dân. Người phương Đông với nét văn hóa đặc trưng “cha truyền con nối”, dù trong một xã hội có nhiều thay đổi như Việt Nam hiện nay, vẫn còn quá nhiều búa rìu dư luận theo tư tưởng cũ kĩ. Nhìn sang châu Âu, khi chưa tới 30 tuổi, người ta hoàn toàn có thể trở thành bộ trưởng (Năm 2013 ông Sebastian Kurz được bổ nhiệm làm bộ trưởng ngoại giao nước Áo lúc mới 27 tuổi). Những người trẻ tuổi đảm nhiệm các chức vụ cao luôn luôn được hoan nghênh, một phần vì họ được tuyển chọn một cách minh bạch và gắt gao, một phần vì người phương Tây chấp nhận điều này như một động lực, chứ không phải áp lực.
Cuối cùng là sự đóng góp. Người ta sẽ trở nên lạc quan và tin tưởng nếu một người được bổ nhiệm vào một vị trí nhất định có đóng góp trong trung hạn, dài hạn. Ngay cả khi dư luận lo ngại về sự thiếu minh bạch (dù luật pháp cho thấy người được bổ nhiệm không có gì sai), thì người được chọn cần phải chứng tỏ năng lực và sự đóng góp thật sự cho xã hội theo thời gian. Hãy nhìn sang Singapore. Thủ tướng Lý Hiển Long, con trai của cố Thủ tướng Lý Quang Diệu. Khi Lý Hiển Long nhậm chức với sự hỗ trợ và cố vấn đắc lực của cha mình, phe đối lập cũng đã có những ý kiến liên quan đến vấn đề “cha truyền con nối” khiến Singapore trì trệ và thiếu sáng tạo. Tuy nhiên, tầm nhìn, tâm huyết và khả năng dùng người của Lý Hiển Long đã thuyết phục được người dân Singapore, rằng con của quan chức nếu có tài năng và đạo đức, vẫn có thể trở thành một người được dân chúng yêu mến.
Áp lực hay kỳ vọng?
Nếu nhìn vào bản thân ông Lê Phước Hoài Bảo, rõ ràng cả ba yếu tố trên vẫn chưa thể đảm bảo hoàn toàn. Thứ nhất, quy trình tuyển chọn và bổ nhiệm giám đốc sở dường như vẫn còn quá lạ lẫm với người dân. Đó là lý do khi báo chí đưa tin bổ nhiệm giám đốc sở trẻ nhất nước, ngay lập tức dân chúng xôn xao, nghi ngờ. Rõ ràng, quá trình tuyển chọn quan chức làm sao để thật sự minh bạch mà thước đo tương đối chính là phản ứng tích cực của người dân vẫn cần được Việt Nam cải thiện. Cải thiện bằng cách nào, thì đó là chuyện của những nhà lập pháp, bằng chuyên môn nghiệp vụ lẫn các bài học kinh nghiệm về tuyển chọn quan chức tại nhiều quốc gia có thể chế tương tự hoặc các quốc gia có quy trình tuyển chọn phù hợp và tiến bộ hơn, thuyết phục hơn.
Thứ hai, ông Hoài Bảo vẫn sống trong một xã hội, tuy có hội nhập và tiếp nhận luồng quan điểm, kiến thức mới, nhưng vẫn còn đậm nét phương đông. Không phủ nhận đã có nhiều vụ bê bối về việc bổ nhiệm quan chức, nhưng trường hợp của ông Bảo, đến lúc này, cả về mặt trình độ, lý lịch,... chưa thấy có vấn đề tiêu cực về bổ nhiệm. Việc xét nét về lý lịch của ông Bảo, một phần đến từ bộ phận người tích cực muốn mọi chuyện trở nên minh bạch và thuyết phục, nhưng cũng có một bộ phận xuất phát từ sự ganh ghét và đố kỵ, vốn không lạ lẫm trong xã hội phương đông.
Thứ ba, ông Hoải Bảo vẫn chưa có thời gian đóng góp nhiều ở cương vị mới. Thách thức đối với những nhà lãnh đạo trẻ luôn luôn là kinh nghiệm và sự đóng góp. Người ta cần thêm thời gian, và ông Bảo cũng cần thêm thời gian để thể hiện đúng tinh thần, trách nhiệm và năng lực bản thân. Mọi chuyển biến tích cực ở vị trí hiện tại sẽ củng cố lòng tin của dân chúng, xóa bỏ các nghi ngờ về “cha con và quyền lực”; nhưng ngược lại, nếu ở vị trí mới nhưng đóng góp kém sẽ phá hủy tất cả kỳ vọng của người dân, cũng như giả thuyết về vấn đề “cha truyền con nối” sẽ dấy lên như một chân lý.
Việc phản đối “Giám đốc sở tuổi 30” hay phát ngôn tiêu cực về vấn đề này, thiết nghĩ, đều không nên. Và tương tự, ông Hoài Bảo cũng không nên xem đây là áp lực từ những người chống đối, mà phải xem đây là động lực cho bản thân ông từ những người đang kỳ vọng vào lãnh đạo trẻ, từ đó quyết tâm hành động một cách quyết liệt và hiệu quả. Hoặc giả, nếu ông không vượt qua áp lực trong chuyện này, thiết nghĩ, hoài nghi của dư luận về thân thế và năng lực của ông là hoàn toàn có lý.
* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ giải tán đảng CSVN để độc tài cá nhân

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.
TS Luật Cù Huy Hà Vũ
Theo VOA-11.10.2015
Từ hai năm trở lại đây, đặc biệt trước thềm Đại hội Đảng cộng sản Việt Nam lần thứ 12 sẽ diễn ra vào đầu năm sau, 2016, từ trong nước đã lan tin này: “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một khi nắm chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ giải tán Đảng. Vì vậy, những người Việt Nam đấu tranh cho dân chủ cũng như Mỹ và các nước dân chủ phương Tây khác hãy ủng hộ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam”.

Phải nói rằng tin này là có cơ sở.

Sau khi Liên Xô và chế độ cộng sản ở các nước Đông Âu sụp đổ một cách ngoạn mục cách đây một phần tư thế kỷ thì ai cũng biết rằng sự cáo chung của các nước cộng sản còn lại gồm Trung Quốc, Triều Tiên, Việt Nam, Lào ở bán cầu Đông và Cuba ở bán cầu Tây chỉ còn là vấn đề thời gian. Do đó, để tránh né trừng phạt nghiêm khắc của nhân dân thì những kẻ có tài sản kếch xù gom trên xương máu của người dân và quốc gia trong ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là đại diện hẳn đã phải tính “đoái công chuộc tội” bằng cách đứng ra giải tán đảng cộng sản độc tài. Vả lại, một trong trong những đặc tính nổi trội của dân tộc Việt Nam là “đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại” đồng nhất với tha thứ cho những kẻ thủ ác biết sám hối kịp thời. Mặt khác, những kẻ này cũng hy vọng rằng với sức mạnh của khối tài sản kếch xù của mình sẽ còn tiếp tục cầm quyền ở Việt Nam hậu cộng sản.
"Để tránh né trừng phạt nghiêm khắc của nhân dân thì những kẻ có tài sản kếch xù gom trên xương máu của người dân và quốc gia trong ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là đại diện hẳn đã phải tính “đoái công chuộc tội” bằng cách đứng ra giải tán đảng cộng sản độc tài"-TS luật Cù Huy Hà Vũ.
Bên cạnh đó, việc một đảng cộng sản độc tài bị kết liễu bởi chính người đứng đầu đảng đó đã có tiền lệ với Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Gorbachov.

Có thể nói có một bộ phận những người Việt Nam đấu tranh cho dân chủ hoan hỉ trước tin này vì nếu nó thành hiện thực thì chẳng những Việt Nam có cơ hội có được chế độ dân chủ - đa đảng mà còn có cơ hội “thoát Trung” để bảo vệ hiệu quả lãnh thổ và chủ quyền lãnh thổ cũng như chủ quyền kinh tế trước cuộc xâm lăng ồ ạt đa phương diện được phát động từ Trung quốc. Thực vậy, quan hệ ý thức hệ với Trung Quốc của Đảng Cộng sản Việt Nam đã và đang là nguyên nhân biến Việt Nam dần thành thuộc địa của láng giềng bành trướng phương Bắc này.

Về phần mình, Mỹ và các nước dân chủ phương Tây khác hẳn cũng bị kịch bản “Nguyễn Tấn Dũng giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam để dân chủ hóa chế độ” quyến rũ bởi lẽ với các nước này loại bỏ càng sớm càng tốt chế độ cộng sản tự phong sứ mệnh “đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản” dù ở nơi đâu luôn là mục tiêu đầu bảng.

Việc con gái Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Phượng lấy công dân Mỹ Henri Nguyen, tức Nguyễn Bảo Hoàng, con của một cựu quan chức Việt Nam Cộng Hòa, càng làm cho Mỹ tin rằng Nguyễn Tấn Dũng thực sự muốn trở cờ, đập tan Đảng Cộng sản Việt Nam vốn là “bên thắng cuộc” trong chiến tranh Việt Nam. Vì thế, việc chính quyền của Tổng thống Obama mới rồi đã quyết định cho Việt Nam gia nhập TPP trong khi đàn áp nhân quyền ở đây không hề giảm chỉ có thể là đòn bẩy cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giành vị trí đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam tai Đại hội 12 sắp diễn ra của đảng này.

Chả thế mà Hoàn Cầu Thời Báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, số ra ngày 25/1 năm nay, đưa ra nhận định: “Washington đã nhận ra tiềm năng của ông Dũng như một đại diện hiệu quả. Đại hội đảng lần thứ 12 có thể là cơ hội duy nhất cho ông Dũng lên nắm quyền lực tối cao. Mỹ có ý định ca ngợi thành công tại bàn đàm phán TPP là một trong những thành tựu lớn của ông Dũng”.

Mọi dấu hiệu cho thấy lộ trình “chính biến” của Nguyễn Tấn Dũng là như sau.
Trước hết, giành chức Tổng Bí thư Đảng.

Tiếp đó, giành luôn chức Chủ tịch Nước đồng nhất với Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang để chính danh vị trí nguyên thủ quốc gia và nhất là chính danh điều động quân đội. Thực vậy, trong các chế độ cộng sản Tổng Bí thư đảng cộng sản là người có quyền lực chính trị lớn nhất, tức nguyên thủ quốc gia nhưng không chính danh nên khi muốn điều động quân đội lại phải thông qua Chủ tịch Nước. Ngược lại, Chủ tịch Nước không thể điều động quân đội nếu không được phép của Tổng Bí thư đảng với tư cách Bí thư Quân ủy trung ương.

Cuối cùng, giải tán Đảng và tự cử làm Tổng thống thông qua một Quốc hội đã hoàn toàn bị tê liệt.

Nghĩa là tương tự những gì mà Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Gorbachov đã làm.
"Quan hệ ý thức hệ với Trung Quốc của Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang là nguyên nhân biến Việt Nam dần thành thuộc địa của láng giềng bành trướng phương Bắc này"-TS luật Cù Huy Hà Vũ.
Lẽ dĩ nhiên để thực hiện trót lọt lộ trình này, Nguyễn Tấn Dũng phải nắm được Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12, hay nói một cách cụ thể hơn, phải được đa số ủy viên Trung ương Đảng khóa này ủng hộ. Việc Nguyễn Tấn Dũng lật ngược thế cờ, thoát án kỷ luật của Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề xướng bằng lá phiếu của Hội nghị Trung ương 6 họp tháng 10/2012 để rồi giành được số phiếu tín nhiệm cao nhất trong số các ủy viên Bộ Chính trị tại Hội nghị Trung ương 10 họp tháng 1/2015, đó chưa kể “kình địch” của Nguyễn Tấn Dũng là Trưởng Ban nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh đã không được Hội nghị Trung ương 7 họp tháng 5/2015 bầu vào Bộ Chính trị cho dù được đích thân Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề cử, cho thấy khả năng Nguyễn Tấn Dũng lũng đoạn Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 là hoàn toàn hiện thực.

Còn vì sao đa số ủy viên Trung ương Đảng hiện nay cũng như đa số ứng viên cho Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 đã và sẽ ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng thì là vì phần lớn trong số họ là thành viên chính phủ, quan chức đầu tỉnh, tướng lĩnh công an, quân đội được Nguyễn Tấn Dũng trực tiếp bổ nhiệm, thăng cấp cũng như chia chác ngân sách Nhà nước để đút túi cá nhân. Bài “Bàn về “thị trường Sao và Vạch” đăng trên báo Người Cao Tuổi số ra ngày 1/4/2014 đã cho thấy mua quan bán chức trong lực lượng vũ trang Việt Nam đã trở thành quốc nạn như thế nào. Trên thực tế, từ khi nắm chức Thủ tướng vào năm 2006, Nguyễn Tấn Dũng đã ký quyết định phong tướng cho hàng trăm người, lập kỷ lục về số lượng tướng được phong trong chưa đầy một thập kỷ, một kỷ lục cho đến tan cả đất trời không chắc bị phá! Mà lực lượng được coi là “rường cột quốc gia” còn bị thị trường hóa đến như thế thì nói gì đến các cơ quan Nhà nước khác! Cũng cần nói thêm rằng ngay cả các ủy viên Trung ương là bí thư thành ủy, tỉnh ủy tưởng chừng ít chịu chi phối của Nguyễn Tấn Dũng thì phần lớn trong số họ ngay trước đó đã là cấp trưởng, cấp phó chính quyền địa phương.

Ngoài ra, với tư cách tham quan – “con sâu” theo diễn đạt của Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang - gắn liền với hàng loạt tệ nạn phái sinh khác, các ủy viên Trung ương Đảng này chắc chắn đã hoặc sẽ bị Nguyễn Tấn Dũng khống chế không mấy khó khăn bằng Bộ Công an và Tổng cục tình báo quốc phòng (Tổng cục 2 – Bộ Quốc Phòng) là “công cụ ruột” của Dũng.

Tóm lại, trong thể chế cộng sản nơi mà pháp luật đồng nhất với kiểm soát quyền lực được bày ra chỉ để lừa bịp thiên hạ thì kẻ nào nắm giữ các nguồn lực quốc gia, kẻ đó nắm sinh mạng của quan chức thối nát theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Để nói Nguyễn Tấn Dũng có thể nói là chắc xuất Tổng Bí thư tại Đại hội 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Mặc dầu vậy, người viết bài này khẳng định rằng tất cả những ai, từ những người Việt Nam đấu tranh cho dân chủ cho đến Mỹ và các nước dân chủ phương Tây, nếu tin vào kịch bản “Nguyễn Tấn Dũng giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam để dân chủ hóa chế độ” thì đúng là đang tự biến mình thành thực khách của “quả lừa thế kỷ”!

Thực vậy, mục tiêu giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam của Nguyễn Tấn Dũng không nhằm thiết lập thể chế dân chủ - đa đảng với một Nhà nước “tam quyền phân lập” thực sự “của Dân, do Dân, vì Dân” mà là nhằm thiết lập chế độ độc tài cá nhân trộn lẫn gia đình trị để tối đa hóa cướp đoạt tài sản của nhân dân và của quốc gia.

Chỉ cần so sánh những gì Nguyễn Tấn Dũng nói và những gì Nguyễn Tấn Dũng làm cũng đã đủ cho thấy không cách gì Việt Nam có dân chủ với con người này.

Trong Thông điệp đầu năm mới 2014 của Thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã không tiếc lời tụng ca dân chủ, pháp quyền. Nào là “Đổi mới thể chế và phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của Nhân dân”, nào là “Dân chủ cũng là xu thế khách quan trong tiến trình phát triển của xã hội loài người”, nào là “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp ‘song sinh’ trong một thể chế chính trị hiện đại”, nào là “Người dân có quyền làm tất cả những gì pháp luật không cấm và sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình. Cơ quan nhà nước và cán bộ, công chức chỉ được làm những gì mà pháp luật cho phép. Mọi quyết định quản lý của Nhà nước đều phải minh bạch” vv…vv

Rồi ngày 15.10.2014 tại Viện Körber ở Berlin, Đức, Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục lớn tiếng: “Chúng tôi tin rằng nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người. VN không phải ngoại lệ, không đứng ngoài xu thế này.” Thế nhưng chỉ sau đó có 2 tháng, ngày 21/12/2014, Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị cho ngành Công an "nắm chắc tình hình, không để xảy ra hình thành tổ chức chính trị đối lập trong nước"!

Trên thực tế, chỉ tính từ Thông điệp “dân chủ” 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến nay đã có hàng loạt blogger và bất đồng chính kiến bị bắt giam và khởi tố theo các điều 79 (Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền), 88 (Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam) và 258 (Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ để xâm phạm lợi ích của Nhà nước…) Bộ Luật Hình sự, những điều luật đã bị cả thế giới dân chủ lên án là những điều luật mơ hồ dùng để đàn áp bất đồng chính kiến. Đó là Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh và trợ thủ Nguyễn Thị Minh Thúy (Điều 88), Người Lót gach - Hồng Lê Thọ, Bọ Lập - Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Ngọc Già – Nguyễn Đình Ngọc (Điều 258), nguyên tổng biên tập Người cao tuổi Kim Quốc Hoa (Điều 258), Trần Anh Kim (Điều 79). Bên cạnh đó, các vụ chính quyền dùng công an mặc thường phục và côn đồ để đánh đập dã man những người đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ cũng như những “dân oan”, nạn nhân của các vụ chính quyền cướp đất, gia tăng chóng mặt!

Đó là nói về “dân chủ” của Nguyễn Tấn Dũng trong lĩnh vực chính trị. Còn “dân chủ” của Nguyễn Tấn Dũng trong lĩnh vực kinh tế thì sao?
"Mục tiêu giải tán Đảng cộng sản Việt Nam của Nguyễn Tấn Dũng không nhằm thiết lập thể chế dân chủ - đa đảng với một Nhà nước “tam quyền phân lập” thực sự “của Dân, do Dân, vì Dân” mà là nhằm thiết lập chế độ độc tài cá nhân trộn lẫn gia đình trị để tối đa hóa cướp đoạt tài sản của nhân dân và của quốc gia"-TS luật Cù Huy Hà Vũ.
Nguyễn Tấn Dũng về cơ bản đã thâu tóm doanh nghiệp Nhà nước khi đặt dưới sự điều hành trực tiếp của Thủ tướng khoảng hai chục Tập đoàn,Tổng Công ty lớn nhất vốn trực thuộc các Bộ. Tất nhiên việc thâu tóm này là để Nguyễn Tấn Dũng tối đa hóa và đơn giản hóa tham nhũng ngân sách Nhà nước. Thực vậy, Nguyễn Tấn Dũng vừa là đại diện Nhà nước cấp vốn cho các “đại doanh nghiệp Nhà nước” này vừa là người trực tiếp quản lý chúng thì việc biến của công thành của tư là chuyện không phải bàn bởi làm sao có chuyện tay này kiểm soát được tay kia! Thế nên mới có chuyện Vinashin, Vinalines – chỉ hai trong số các “quả đấm thép” của Thủ tướng cũng đã làm thất thoát số tiền hơn 6,5 tỷ USD …

Bản thân người viết bài này trong bài “30-4-1975: Giai nhân và quái vật” gửi từ trong nhà tù ra và được Bauxite Việt Nam đăng ngày 30/4/2013 dưới tên Sơn Văn (đối chữ từ Hà Vũ, do Bauxite Việt Nam đặt) đã vạch rõ bản chất làm nghèo đất nước này: “Nhà nước vừa là người quản lý đồng nhất với giám sát, kiểm soát tài sản quốc gia vừa là người sử dụng tài sản ấy, tức là làm cái chuyện “vừa đá bóng vừa thổi còi” theo cách nói dân gian. Nói cách khác, nhà nước không phải chịu bất cứ sự giám sát, kiểm soát nào trong việc sử dụng tài sản quốc gia và chính lỗ hổng thể chế này đã tạo ra tham nhũng - tham nhũng thể chế!”

Vấn đề cuối cùng là nếu như giải tán Đảng cộng sản Việt Nam là cốt lõi của cương lĩnh không công khai cho tranh cử Tổng Bí thư Đảng của Nguyễn Tấn Dũng thì liệu một sự đoạn tuyệt ý thức hệ cộng sản như vậy có giúp Việt Nam “thoát Trung”?

Giáo Sư Carl Thayer, trong bài “Yếu tố Trung Quốc của Việt Nam” (Vietnam’s China factor), đăng trên APPS Policy Forum tháng trước, cho rằng một trong những yếu tố giúp Nguyễn Tấn Dũng trở thành Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam tại Đại hội 12 là “ông Dũng đã thẳng thắn bảo vệ chủ quyền Việt Nam trong cuộc khủng hoảng giàn khoan năm ngoái và nêu lên khả năng sẽ thực hiện các hành động pháp lý quốc tế chống lại Trung Quốc”.

Thế như chúng ta đã thấy, hơn một năm trôi qua nhưng tuyệt nhiên không có đơn của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng kiện Trung Quốc ra trước Tòa án của Liên Hiệp Quốc như Philippines đã làm trong khi ngày càng rầm rộ các hoạt động bồi đắp và xây cất công trình quân sự của Trung Quốc trên các đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam mà nước này đã đánh chiếm. Nhưvậy, chủ quyền và lãnh thổ quốc gia rõ là đã bị Nguyễn Tấn Dũng hy sinh cho quan hệ vụ lợi của bản thân với Trung Quốc như đã từng thể hiện qua vụ Bauxite Tây Nguyên…

Kết luận lại, Nguyễn Tấn Dũng có giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam thì cũng chỉ thay thế chế độ độc tài tập thể của đảng này bằng chế độ độc tài cá nhân trộn lẫn gia đình trị của bản thân Nguyễn Tấn Dũng. Do đó, dân chủ hóa Việt Nam gắn với “thoát Trung” chỉ có thể đạt được bằng một cuộc cách mạng bất bạo động của toàn thể người Việt Nam trong và ngoài nước với sự ủng hộ mạnh mẽ của lương tri dân chủ toàn thế giới.

*Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ

Chiến thuật trấn áp sự phản kháng trong nước

Cảnh sát canh gác trước Tòa án Nhân dân TP HCM.
Cảnh sát canh gác trước Tòa án Nhân dân TP HCM.
Trong bài “Vietnam’s rising repression”, đăng trên tờNew Mandala mới đây, giáo sư Zachary Abuza, một nhà Đông Nam Á học, cho rằng những sự đàn áp của chính quyền Việt Nam đối với những người bất đồng chính kiến càng lúc càng gia tăng và càng lúc càng tinh vi. Ông tóm tắt những sự đàn áp ấy vào năm chiến thuật chính:
Thứ nhất, trấn áp những luật sư thường đứng ra bảo vệ và bào chữa cho những người đối kháng bị chính quyền bắt giữ và đem ra xét xử. Tiêu biểu nhất cho những luật sư này là Lê Công Định, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Đài và Võ An Đôn.
Thứ hai là sử dụng những tội danh khác, phổ biến nhất là tội danh trốn thuế, để đánh lạc hướng dư luận là ở Việt Nam không hề có tù nhân lương tâm.
Thứ ba là sử dụng công an chìm để hành hung những nhà hoạt động dân chủ và những người hay lên tiếng phê phán chế độ, kể cả các nhà báo đang tiến hành các cuộc điều tra việc công an đàn áp dân chúng. Theo tổ chức Theo dõi Nhân quyền, riêng trong năm 2014, đã có tới 14 nhà báo bị hành hung.
Thứ tư là gia tăng kiểm duyệt trên mạng lưới internet. Việt Nam được xem là quốc gia có hệ thống kiểm duyệt truyền thông khắt khe nhất thế giới.
Cuối cùng, thứ năm là tập trung bóp chết những trang blog có ảnh hưởng sâu rộng trong quần chúng.
Theo tôi, trong năm chiến thuật được Zachary Abuza nêu lên ở trên, hai chiến thuật sau cùng có thể được gộp làm một: Trấn áp những tiếng nói đối kháng trên mạng lưới internet. Có ba hình thức trấn áp chính: Một là dựng tường lửa, đặc biệt với các trang web đặt trụ sở ở hải ngoại; hai là dùng tin tặc để tấn công các trang web thù nghịch; và ba là bắt bớ những blogger có nhiều ảnh hưởng như trường hợp của Trương Duy Nhất (2 năm tù), Phạm Viết Đào (15 tháng tù), Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh (bị bắt ngày 5 tháng 5 năm 2014, chưa xét xử) và Nguyễn Quang Lập (bị bắt và tạm giam 2 tháng, đã thả).
Ngoài các chiến thuật mà Zachary Abuza nêu trên, tôi nghĩ còn một chiến thuật khác chính quyền Việt Nam gần đây sử dụng nhiều để đàn áp những người bất đồng chính kiến: Trục xuất họ ra khỏi đất nước, chủ yếu là đẩy họ sang Mỹ. Cho đến nay, họ đã trục xuất bốn người: nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ (ngày 23 tháng 2 năm 2011), luật sư Cù Huy Hà Vũ (ngày 7 tháng 4 năm 2014), blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (ngày 21 tháng 10 năm 2014) và gần đây nhất, blogger Tạ Phong Tần (ngày 19 tháng 9 năm 2015).
Việc đưa các nhà bất đồng chính kiến từ nhà tù đi thẳng sang Mỹ có ba lợi ích cho họ: Một là đáp ứng được các yêu sách từ phương Tây, chủ yếu là từ Mỹ; hai là chứng tỏ họ có tinh thần nhân đạo, và ba là để vô hiệu hoá những nhà bất đồng chính kiến ấy. Hai lợi ích đầu tương đối dễ thấy. Tôi chỉ xin phân tích lợi ích thứ ba.
Trên nguyên tắc, sống ở nước ngoài, đặc biệt tại Mỹ, các nhà bất đồng chính kiến ấy sẽ được tự do hơn. Họ muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm, không ai cấm cản được họ cả. Hơn nữa, họ cũng được sự ủng hộ của nhiều người trong cộng đồng, nhờ thế, họ dễ tập hợp thành một lực lượng với những tầm vóc nhất định. Nhưng tự do cũng là một con dao hai lưỡi. Lưỡi kia của tự do là: người ta mất tư cách nạn nhân, những người bị đày ải trong lao tù của bạo chính. Mất tư cách nạn nhân, người ta cũng mất cả tư cách là anh hùng bởi anh hùng chỉ được thể hiện trong điều kiện đối diện với thử thách và đặc biệt, với sự áp bức. Sống ở hải ngoại, tự do phơi phới, không ai có thể anh hùng hơn ai được. Khái niệm anh hùng của những người bất đồng chính kiến trở thành một thuộc tính của quá khứ, một thứ vang bóng một thời. Hơn nữa, sống ở nước ngoài, người ta cũng mất cả tư cách chứng nhân; tiếng nói của họ, do đó, cũng mất sức nặng của người trong cuộc.
Nói cách khác, mất cả ba tư cách nạn nhân, anh hùng và chứng nhân, người ta mất tất cả. Họ trở thành bình thường như bao nhiêu người bình thường khác. Họ lại thua những người bình thường khác ở chỗ: Họ ra ngoại quốc muộn hơn, gặp nhiều khó khăn trong tiến trình hội nhập vào cuộc sống mới hơn, bởi vậy, với một mức độ nào đó, họ cũng mất thế giá hơn. Đó là chưa kể trong môi trường tự do ở hải ngoại, người ta rất dễ bộc lộ những sự nghi ngờ hay đố kỵ nhắm vào những người mới từ Việt Nam sang: Họ là “tay sai” hay “sứ giả” của Việt Cộng sang phá hoại cộng đồng. Trường hợp của Nguyễn Chí Thiện trước đây là một ví dụ. Lúc còn trong nước, ông là một nhà thơ anh hùng; sang Mỹ, ông chỉ còn là một nhà thơ. Không những vậy, ông còn đối diện với những tin đồn thất thiệt, trong đó, có tin đồn ông chỉ là một Nguyễn Chí Thiện… giả.
Trong bài “Chuyện Cù Huy Hà Vũ sang Mỹ” đã đăng trên blog này năm ngoái, tôi có nêu lên kinh nghiệm của nhà văn Dương Thu Hương và nhà văn Alexander Solzhenitsyn. Lúc còn ở trong nước, các tác phẩm văn học cũng như các bài viết về chính trị của Dương Thu Hương được đón nhận nhiệt liệt. Từ năm 2006, bà sang sống hẳn ở Pháp. Sống ở đâu thì Dương Thu Hương cũng vẫn là Dương Thu Dương thôi. Vẫn thông minh, sắc sảo, thẳng thắn và tài hoa. Không có gì thay đổi. Nhưng rõ ràng là sự tiếp nhận của những người chung quanh, từ cộng đồng người Việt đến cộng đồng quốc tế, đã thay đổi: Bà chỉ còn là một nhà văn chứ không phải nhà văn đối kháng nữa. Với bà, người ta hờ hững dần. Và bà cũng im lặng dần.

Mà không phải chỉ có Dương Thu Hương. Lớn hơn Dương Thu Hương rất nhiều, nhà văn Alexander Solzhenitsyn, giải Nobel văn chương năm 1970, bị trục xuất khỏi Nga vào năm 1974; và sau một thời gian ngắn sống ở Tây Đức và Thụy Sĩ, ông được mời sang Mỹ. Ông định cư ở Mỹ cho đến năm 1994, khi chế độ cộng sản đã sụp đổ tại Nga, ông mới về nước. Trong gần 20 năm ở Mỹ, Solzhenitsyn chỉ sống một cách lặng lẽ ở một địa phương khuất lánh heo hút. Trừ sự ồn ã ở vài năm đầu, sau đó, dường như người ta quên mất ông, hơn nữa, có khi còn bực bội vì ông. Một số quan điểm của ông, lúc còn nằm trong nhà tù Xô Viết, được xem là dũng cảm; lúc đã sống ở Mỹ, ngược lại, lại bị xem là cực đoan.

Cả Solzhenitsyn lẫn Dương Thu Hương đều không phải là những người làm chính trị. Họ chỉ là những nhà văn, khi còn trong nước, được xem là đối kháng. Nhưng ngay cả khi là một nhà văn, người ta còn không được nghe, huống gì chỉ là một người hoạt động chính trị? Cơ hội để được nghe chắc chắn sẽ hiếm hoi hơn nhiều.
Bởi vậy, việc trục xuất những người bất đồng chính kiến ra khỏi nước được xem là một cách vô hiệu hoá họ. Chiến thuật này đã từng được Liên Xô sử dụng thường xuyên trong suốt thời chiến tranh lạnh.
Bây giờ đến lượt Việt Nam.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Câu chuyện trong nơi tạm giam.(phần 1)

Hà Nội, ngày 12 tháng 10 năm 2015
Luật sư Nguyễn Văn Đài
Tôi đã từng bị tạm giam 10 tháng tại trại tạm giam số 1 của công an thành phố Hà Nội. Nhân việc cháu Đỗ Đăng Dư bị đánh trong buồng giam tới mức trọng thương, sau đó đã qua đời trong bệnh viện. Tôi kể lại câu chuyện này để quí vị có thể hiểu được phần nào cuộc sống của những người bị tạm giam.
(Hình minh họa: buồng giam dành cho phụ nữ có con nhỏ)
Hiến pháp Việt Nam năm 2013 qui định như sau:
Điều 20 khoản 1: “Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm; không bị tra tấn, bạo lực, truy bức, nhục hình hay bất kỳ hình thức đối xử nào khác xâm phạm thân thể, sức khỏe, xúc phạm danh dự, nhân phẩm.”
Điều 31 khoản 1: “Người bị buộc tội được coi là không có tội cho đến khi được chứng minh theo trình tự luật định và có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật.”
Ngày 6 tháng 3 năm 2007, tôi bị bắt và đưa vào trại giam số 1 của công an TP Hà Nội. Vào thời điểm này thì nạn đại bàng, đại ca trong buồng giam không còn nữa. Khi còn vấn nạn đại bàng, tức là những bị can có sức khỏe, bản lĩnh sẽ làm thủ lĩnh, làm trùm buồng giam. Tất cả các bị can khác phải hầu hạ phục dịch đại bàng. Những bị can trái lệnh, chống lại sẽ bị đánh đập, có nhiều trường hợp trọng thương dẫn đến tử vong.
Trong thời kinh tế thị trường định hướng XHCN, các quản giáo trong các trại tạm giam cũng đua nhau làm kinh tế. Nạn đại bàng được dẹp bỏ, thay vào đó mỗi buồng giam sẽ có một bị can làm trực buồng và một bị can làm trách nhiệm.
Trực buồng có nhiệm vụ quán xuyến chung mọi việc trong buồng giam như vệ sinh, ăn uống, họp nhận chỉ thị từ quản giáo, mua thuốc lá, thuốc lào cho các bị can…., thay mặt quản giáo giám sát mọi bị can trong buồng, giúp quản giáo kiếm tiền.
Bị can trách nhiệm có nhiệm vụ dạy luật buồng giam cho bị can mới vào, trừng trị những bị can cứng đầu không chịu chấp hành trật tự, nói chung là gìn giữ trật tự buồng giam. Dạy luật cho bị can mới tức bị can cần phải học thuộc 3 điều để khi có thanh tra, kiểm tra, Viện kiểm sát tới hỏi thì biết để trả lời:
1/ Không có thuốc lá, thuốc lào;
2/ Không có tra tấn, đánh đập trong buồng giam;
3/ Không có mâm trên, mâm dưới.
Bị can muốn trở thành trực buồng hay làm trách nhiệm thì gia đình họ phải chi tiền cho quản giáo. Tùy theo lệnh tạm giam lần thứ nhất là 2,3 hay 4 tháng mà mức tiền phải chi từ 2 đến 3 triệu đồng. Hết một lệnh tạm giam mà chưa bị xét xử, có lệnh tạm giam thứ hai thì gia đình bị can lại phải tiếp tục chi tiền cho quản giáo từ 1 tới 2 triệu đồng. Nếu gia đình của bị can là trực buồng, làm trách nhiệm không tiếp tục chi tiền cho quản giáo thì sẽ bị “khật”(ngôn ngữ trong tù), tức là bị phế xuống làm bị can thường. Và bị can khác có tiền sẽ lên thay.
Ngoài trách nhiệm đã nêu ở trên, trực buồng, trách nhiệm có quyền hành tuyệt đối trong việc điều tiết và phân phát thực phẩm được các gia đình bị can gửi vào. Thực phẩm, đồ dùng các nhân mà các bị can nhận từ gia đình không được giữ sử dụng riêng. Hàng ngày, tất cả thực phẩm tiếp tế được tập chung lại, trực buồng và trách nhiệm sẽ phân phát cho các mâm khác nhau trong buồng. Bị can có tiếp tế chỉ được một phần tương ứng với vị trí mà người đó đang có trong buồng giam.
Trong mỗi buồng tạm giam được thiết kế để giam 20 bị can. Nhưng trên thực tế thì có thời điểm số bị can bị giam trong một buồng lên tới 35. Trong buồng giam được phân chia thành các giai tầng khác nhau, trong tù gọi là “mâm”.
1/ Mâm trên: để được ngồi vị trí mân trên, gia đình bị can phải chi cho quản giáo từ 2-3 triệu đồng tùy theo thời gian của lệnh tạm giam;
2/ Mâm áp trên: Ngồi vị trí này, gia đình bị can phải chi từ 1,5-2,5 triệu tùy theo thời gian lệnh tạm giam;
3/ Mâm giữa: tương tự gia đình bị can phải chi 1-2 triệu;
4/ Mâm vệ sinh: khoảng từ 500 ngàn tới 1 triệu;
5/ Dân đen: không mất gì.
(trên đây là chi phí tình tại thời từ tháng 3 năm 2007 đến tháng 1 năm 2008)
Hết phần 1. Phần 2 tôi sẽ kể tiếp về cuộc sống hằng ngày trong buồng tạm giam và những mánh khóe làm tiền của quản giáo.

Pháp y Quân đội: Cũng vậy mà thôi?

Nguyenvandai —10/11/2015 - 12:19
Đoàn pháp y Quân đội đã mang lại sự thất vọng cho luật sư và gia đình em Dư
(Đoàn pháp y Quân đội đã mang lại sự thất vọng cho gia đình em Dư và luật sư)
Em Đỗ Đăng Dư qua đời ngày 10 tháng 10 tại bệnh viện Bạch Mai. Sáng nay, ngày 11-10, công an Hà Nội đã mời gia đình em cùng với luật sư Trần Thu Nam tới 55 trụ sở tại 55 phố Lý Thường Kiệt để thảo luận việc lựa chọn cơ quan pháp y. Tin tưởng vào cơ quan pháp y của Quân đội, nên gia đình và luật sư đã quyết định lựa chọn.
Khoảng 12 giờ trưa, cuộc khám nghiệm tử thi bắt đầu. Sau gần 4 tiếng, luật sư Trần Thu Nam bước ra với cái lắc đầu ngao ngán. Anh thông báo cho mọi người là anh đã không ký vào biên bản giám định pháp y. Lý do là trong biên bản pháp y chỉ ghi lại các dấu vết thương tích bên ngoài, không ghi lại các dấu vết thương tổn ở não và nội tạng, mặc dù não bị phù nề do chấn thương,….
Về nguyên tắc và qui định thì biên bản pháp y phải ghi lại đầy đủ các vết thương tích bên ngoài cũng như các tổn thương bên trong. Nhưng pháp y Quân đội giải thích là sẽ ghi ở một biên bản khác mà không có chữ ký của luật sư.
Tại sao như vậy?
Sau khi Đỗ Đăng Dư được đưa đi cấp cứu, một người quản giáo có tên là Dũng gọi điện cho mẹ của em Dư nhiều lần và thông báo rằng Dư bị đi ngoài nặng, nên phải đưa đi cấp cứu. Hoàn toàn không thông báo rằng Dư bị người cùng buồng giam đánh trọng thương.
(Nhiều người dân đến trước đám tang để phản đối việc công an đánh chết em Dư)
Sau khi Dư qua đời đêm qua, ngay sáng nay 11-10 báo An ninh Thủ đô đưa tin Dư bị người cùng buồng giam là Vũ Văn Bình tát 2 cái vào má trái và dùng chân trái đá 3,4 lần vào đầu. Sau đó 5 phút, Dư bị ngã bất tỉnh và được đưa đi cấp cứu. Vụ án cố ý gây thương tích đã nhanh chóng được khởi tố bị can với Vũ Văn Bình.
Nếu sự thật đúng như báo An ninh Thủ đô đưa tin thì tại sao pháp y Quân đội lại không ghi rõ toàn bộ các dấu vết thương tích cả bên ngoài và bên trong củ Dư để luật sư cùng với đại diện gia đình em Dư cùng ký?
Phải chăng họ đã tìm người thế mạng trong vụ án này?
Nếu đúng như suy đoán thì họ cần sự phù hợp giữa các vết thương tích cả bên trong lẫn bên ngoài của Đỗ Đăng Dư với lời khai của kẻ thế mạng là Vũ Văn Bình. Bởi vậy, họ cần thời gian để sắp xếp lại cho logic.
Sự thật thì chỉ có một! Nhưng nếu có họ cố tình làm mọi cách để che đậy tội ác, bao che cho những kẻ phạm tội thực sự. Sớm muộn gì thì sự thật cũng sẽ được phơi bày. Công lý sẽ được thực thi và kẻ gây ra tội ác thực sự sẽ bị trừng phạt.
Niềm tin của luật sư và gia đình đã đặt nhầm vào những vị pháp y Quân đội?
Có lẽ chúng ta sẽ cần thời gian để sự thật và công lý được bày tỏ.

Nổ và cháy mặt tiền sàn giao dịch, hàng chục người tháo chạy

(TNO) Sáng nay, 12.10, sau tiếng nổ lớn trước sàn giao dịch bất động sản Sao Khuê ở số 482 Hoàng Diệu, phường Bình Thuận, quận Hải Châu, TP.Đà Nẵng, biển hiệu trước công ty bốc cháy ngùn ngụt, hàng chục người hốt hoảng tháo chạy.

Biển hiệu phía trước công ty cháy trơ khung - Ảnh: Nguyễn Tú
Biển hiệu phía trước công ty cháy trơ khung - Ảnh: Nguyễn Tú
Khoảng 9 giờ 20 phút cùng ngày, người dân trong khu vực phát hiện tiếng nổ lớn trước công ty TNHH Sao Khuê, ngay sau đó, biển hiệu mặt tiền công ty bốc cháy ngùn ngụt. Trụ điện và đường dây phía trước cũng bốc cháy, mặc dù lúc này bên ngoài trời đang mưa rất lớn.
Nổ và cháy mặt tiền sàn giao dịch, hàng chục người tháo chạy - ảnh 2
Trụ điện và đường dây phía trước cháy trụi - Ảnh: Nguyễn Tú
Nơi đây vừa là sàn giao dịch bất động sản Sao Khuê, đồng thời là phòng bán vé máy bay nên vào thời điểm trên có rất nhiều nhân viên và khách hàng, mọi người hoảng loạn chạy ra khỏi cửa. Trong khi đó, một mảng tường phía bên ngoài bong tróc, rơi xuống trúng một số người nhưng thương tích không đáng kể.
Nổ và cháy mặt tiền sàn giao dịch, hàng chục người tháo chạy - ảnh 3
Từng mảng vôi vữa tường rơi xuống nhưng rất may không có người bị thương - Ảnh: Nguyễn Tú
Nhận tin báo, Phòng Cảnh sát PCCC số 1, Cảnh sát PCCC Đà Nẵng đã điều xe cứu hỏa cùng 10 cán bộ chiến sĩ đến hiện trường, khống chế đám cháy trong 20 phút. Hiện vụ việc đang được tiếp tục làm rõ.
 12/10/2015 12:04
Nguyễn Tú

Chấm dứt họp Trung Ương Đảng, ‘bộ tứ quyền lực’ mới đã xong?


HÀ NỘI (NV) - Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam vừa kết thúc kỳ họp thứ 12 trước khi khai diễn đại hội đảng vào đầu năm 2016 với những dấu hiệu có vẻ đã có một danh sách nhân sự chóp bu mới.


Một số lãnh đạo chóp bu đảng CSVN tiến đến lễ đài khi dự kỷ niệm ngày 30
tháng 4 nhuộm đỏ được cả nước. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)
Bản tin điện tử chinhphu.vn loan báo “Hội nghị lần thứ 12 Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Khóa XI” đã kết thúc chiều Chủ Nhật 11 Tháng Mười, 2015 sau khi trải qua một tuần lễ bàn luận và thông qua các vấn đề từ chuẩn bị nhân sự cho kỳ họp đại hội đảng đầu năm tới, tình hình kinh tế-xã hội, ngân sách nhà nước năm 2015, kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội, dự toán ngân sách nhà nước năm 2016 và một số vấn đề khác.
Điều chính yếu mà dư luận chú ý theo dõi là những ai sẽ bị đẩy ra khỏi các cơ quan chóp bu của đảng, ai sẽ được cài cắm vào, hậu quả từ các cuộc đấu đá nội bộ.
Đặc biệt năm nay, người ta thấy các nguồn tin chính thống của chế độ Hà Nội nêu ra các cuộc họp về “các chức danh chủ chốt” mà đặc biệt là 4 chức danh thường được gọi là tứ trụ của triều đình đỏ tại Việt Nam gồm tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng và chủ tịch Quốc Hội.
Trên báo điện tử VietnamNet hôm Chủ Nhật, người ta thấy bản tin “Trung ương đề xuất danh sách tái cử khóa XII” được hiểu là những ông bà nào “đặc biệt” hiện đang ở trong Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng sẽ còn tiếp tục ở lại thay vì bị đẩy về vườn.
Cái “đặc biệt” được đề cập ở đây đối với một số ghế chóp bu đảng và nhà nước CSVN ngầm được hiểu đã quá tuổi nghỉ hưu nhưng nhờ thế lực, phe cánh đông đảo hơn mà vẫn còn ngồi lại để chỉ tay 5 ngón.
Trên nguyên tắc, cả 16 ông bà hiện ở trong Bộ Chính Trị CSVN đều quá tuổi nghỉ hưu theo tiêu chí 60 tuổi. Với Bộ Chính Trị, sự du di được đẩy lên tới 65 tuổi. Hiện Tổng Bí Thư Đảng Nguyễn Phú Trọng đã 71 tuổi, Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng nay 69 tuổi, Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Tô Huy Rứa 68 tuổi, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Ngô Văn Dụ cũng 68 tuổi.
Bốn ông được dư luận dồn đoán nhăm nhe cái ghế tổng bí thư hoặc chủ tịch nước đều đang ở tuổi 66 là Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, tướng Phùng Quang Thanh và tướng công an Lê Hồng Anh. Ông Nguyễn Sinh Hùng thấy có bình luận trước đây cho rằng ông cũng chưa muốn nghỉ hưu nên muốn cái ghế tổng bí thư hoặc chủ tịch nước.
Hai ông tổng bí thư đảng đương nhiệm và tiền nhiệm đều nhảy lên từ ghế chủ tịch Quốc Hội.
Một số nhân vật trong Bộ Chính Trị CSVN không nổi bật như Lê Thanh Hải (65 tuổi) Phạm Quang Nghị (66 tuổi), Tướng Công An Trần Đại Quang (59 tuổi, Bộ trưởng Công an), Đinh Thế Huynh (52 tuổi, trưởng ban Tuyên giáo Trung ương), Nguyễn Xuân Phúc (61 tuổi, Phó thủ tướng), Nguyễn Thị Kim Ngân (61 tuổi, Phó chủ tịch Quốc hội) sẽ ở lại hay về vườn, chưa thấy có tin gì cụ thể.
Những tháng gần đây, ông Nguyễn Xuân Phúc được đồn đoán có thể là một ứng viên cho ghế thủ tướng trong khi bà Nguyễn Thị Kim Ngân thì sẽ được đôn lên ghế chủ tịch Quốc Hội. Ông Phúc thì được nêu tên trong bảng phong thần tham nhũng tại Việt Nam qua những tài liệu được trưng ra trên trang mạng “Chân Dung Quyền Lực” mà không ai có khả năng kiểm chứng sự chính xác của nguồn tin.
Một số nhà phân tích thời sự cho rằng trong cuộc chạy đua nắm quyền cầm đầu chế độ Hà Nội, ông Nguyễn Tấn Dũng có vẻ chiếm ưu thế so với các đối thủ. Một trong những bằng chứng về đấu đá Nội Bộ Đảng CSVN là tài liệu bật mí trên các mạng xã hội nhắm vào cá nhân ông Nguyễn Tấn Dũng mà không thấy nói gì đến các người khác những ngày gần đây. (TN)
10-11- 2015 4:03:11 PM