Saturday, October 10, 2015

Chủ nghĩa Xã Hội: Lấy mỡ nó rán nó!

Trần Thị Hải Ý (Danlambao) - "Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm. Cái chủ nghĩa xã hội và cái định hướng xã hội chủ nghĩa làm gì có trong thực tế mà đi tìm cho mất công... Chủ nghĩa xã hội nói chung đã thất bại rõ rệt đến độ chỉ nhà trí thức mới có thể không thấy không biết hoặc lẫn trốn sự thất bại đó."

*

Ngoài cái kim cô ‘thiên đàng xã hội chủ nghĩa’ do Ai đó mang về áp đặt lên chữ S ra, hoàn thuốc độc bọc đường ‘láng giềng hữu nghị môi răng 16.4 cara’ và thuật ngữ ‘Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa' là do cựu TBT đảng Tàu cộng Giang Trạch Dân chỉ đạo cho đảng Việt cộng tại Mật nghị Thành Đô tháng 9 năm 1990. Nội hàm thuật ngữ này là để lấp liếm thói kiêu ngạo và tự ái cộng sản - sau khi Liên Xô và Đông Âu theo nhau sụp đổ, lặng lẽ chuyển nền kinh tế kế hoạch tập trung quan liêu bao cấp Xuống Hố Cả Nút của Tàu cộng, bò qua nền kinh tế tư bản ‘người bóc lột người, giãy hoài không chết’, dưới sự quản lý của nhà nước, đúng theo thuyết "Chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Ba Tàu", đi kèm quốc sách “Mèo trắng, Mèo đen” của Đặng Tiểu Bình, đã giúp kinh tế Tàu cộng phát triển ở mức độ làm cả thế giới kinh ngạc trong mấy thập niên trở lại đây.

Tàu cộng đã thành công hoàn toàn là nhờ Tư bản – cụ thể là trong gia công hay dịch sản xuất Hàng nhái, Hàng dỏm dựa theo sáng tạo của Tư bản nhưng luôn luôn “quên hỏi”. Tàu cộng đã là cường quốc kinh tế đứng thứ nhì thế giới (sau Mỹ, trước Nhật), đã trở thành chủ nợ của 1 phần thế giới và hiện nay (10/2015) đang chết dở với sự thành công ‘xổi’ đó.

Đảng Việt cộng đã thất bại (tuy đảng viên cai trị thì giàu dễ sợ) – trong việc Nhái lại cái Nhái của Tàu cộng, lệ thuộc toàn diện vào Tàu cộng, thở bằng hơi thở made in China, ODA và kiều hối (vậy mà đảng người ta vẫn không hề ngượng mồm tiếp tục lu loa mấy chữ Độc lập, Tự chủ, Tự cường); chữ S xhcn đã trở thành con nợ của thế giới: 110 tỷ USD, 21/7/2015, đổ đồng mỗi thần dân đen dưới vương triều đỏ Việt Nam đang ‘treo trên đầu’ Một nghìn hai trăm đô la Mỹ (1.200 USD) nợ công, tương đương hơn nửa năm thu nhập (bình quân 1960 USD người/năm) (1). 

Và tuy Hội nghị trung ương 12 mặc cả về ngai, về ghế ‘vì nước, vì dân’ cho triều đại VN xã nghĩa 2016-2020 chưa đạt 99,99% đồng thuận như xưa nay, nên chi bản báo cáo chính trị Đại hội đảng 12 chưa công bố, song coi mòi tập thể ông vua, bà hoàng đặc quyền đặc lợi vẫn kiên định đưa toàn chữ S Xuống Hố Cả Nút kỳ được mới thôi. 

*

Trước thềm ĐHĐ XII 2016 nhớ lại trước và sau ĐHĐ XI 2011. Phần 1/4:

Trần Phương (tên thật Vũ Văn Dung) – cựu Phó Thủ tướng nước CH xhcn VN (1982-1986):

["Thế bây giờ cái Chủ nghĩa Xã hội (CNXH) của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác!

Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái CNXH mà chúng ta sẽ đi là cái CNXH gì đây? Có nhiều người bảo rằng thôi thì ta cứ đành lấy khẩu hiệu là gì, “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ công bằng, văn minh”, đó là CNXH. Tôi xin lỗi ông. Đấy không phải CNXH!

Xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, tôi hỏi ông: ông đã bằng thằng Thụy Điển và thằng Na Uy chưa? Nó không xã hội dân chủ, cũng công bằng mà công bằng hơn ông, mà văn minh thì tất nhiên là hơn ông rồi. Thế thì cái CNXH mà ông bảo rằng là lấy cái khẩu hiệu “dân giàu, nước mạnh” mấy cái câu đó mà thay thế cho CNXH, đấy là CNXH của tớ đấy! Tôi nghĩ không đúng. Ông bịp thiên hạ với cái chữ CNXH của ông!"

"Lúc nào cũng là ‘nền tảng chủ nghĩa Mác – Lênin’, lúc nào cũng là ‘định hướng XHCN’ rồi ‘xây dựng CNXH’ và thậm chí bây giờ có chỗ ông còn viết (nói) là ‘chúng ta đang quá độ lên CNXH’!". 

"Ông nói CNXH mà ông không hiểu nó là cái gì cả. Ông nói định hướng XHCN mà ông không biết cái định hướng nó là cái gì. Ông nói là nền dân chủ XHCN mà ông cóc hiểu dân chủ XHCN khác cái dân chủ tư sản là cái gì! 

Tôi nói thật là chúng ta tự lừa dối chúng ta, thực ra là phải nói như thế. Và chúng ta tự lừa dối chúng ta và đồng thời chúng ta lừa dối người khác. Tôi nghĩ là cái tệ hại đó phải chấm dứt, phải sửa. Nhưng mà ai sửa? Những người cầm quyền bây giờ họ chẳng có thì giờ mà họ nghĩ đến chuyện đó đâu. Họ cứ miễn là một nhiệm kỳ này họ cứ ngồi đấy, còn nhiệm kỳ sau thì họ về hưu rồi. Tùy, thằng nào tiếp tục thì tiếp tục."].

Audio gốc:

Tổng hợp:

1-. Lê Văn Triết – Cựu Bộ trưởng Thương mại nước CH xhcn VN (1991-1997):

A-. ["Cuộc ‘Đổi mới’ của Việt Nam năm 1986, khởi đầu tại Hội nghị Trung ương lần thứ 6 cũng như sang Đại hội đảng lần thứ 6 đều xác định mô hình kinh tế khởi xướng cho ‘Đổi mới’ chính là kinh tế thị trường chứ không có nói ‘theo định hướng xã hội chủ nghĩa’. Chính vì đặt ra kinh tế thị trường, nó phù hợp với luật phát triển của xã hội loài người và luật phát triển của người sản xuất cho nên ‘Đổi mới’ thành công. Nhưng sau này lại thay đổi thành ‘kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa’, rồi sau đó lại thêm ‘có sự quản lý của nhà nước’ nữa. Cái đó nó làm cho mọi việc rối ra."].

B.- ["Thú thật là tôi cũng không hiểu ‘xây dựng kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa’ nghĩa là gì. Tôi nói thật. Bởi vì theo tôi hiểu, khái niệm kinh tế thị trường hoàn toàn khác với khái niệm kinh tế xã hội chủ nghĩa. Hai cái này không phải cứ khớp lại bằng lời nói thì nó hình thành trên thực tế được đâu. Bản chất kinh tế thị trường khác với bản chất kinh tế xã hội chủ nghĩa. Không ai nói được cho rõ nó (kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa) là cái gì."]. (Trả lời phỏng vấn về TPP, VOA 09/10/2015). (2) 

2-. Nguyễn Văn An – cựu UV BCT, cựu Trưởng BTC TƯ, và cựu Chủ tịch đảng hội nước CH xhcn Việt Nam (2001-2006): 

A-. ["Tôi không được đi nhiều nhưng chẳng có nước nào xây dựng như ở nước ta, không có nước nào đi lại như ở nước ta, không có nước nào xây dựng nhà như ở nước ta", (02/5/2006)]. 

B-. Chẳng là ["đảng (cs VN) đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng". "Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình..."]. (Báo mạng Tuần Việt Nam/ VNE, 10/12/2010, trước thềm Đại hội đảng XI. Bài phỏng vấn gốc Nguyên Chủ tịch Quốc hội khuyến nghị đổi mới hệ thống chính trị của PV Thu Hà đã bị xóa, nhưng vẫn còn ít nhất ở đây. (3)

Trước thềm mùa gặt ĐHĐ XII 2016 nhớ lại trước và sau ĐHĐ XI 2011. Phần 2/4:


3-. Nguyễn Phú Trọng – Đương kim đảng trưởng đcs VN:

A-. ["Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng chủ nghĩa xã hội còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ [21] này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa!", 23/10/2013]. (4)

Trước thềm mùa gặt ĐHĐ XII nhớ lại trước và sau ĐHĐ XI. Phần 3/4:


4-. Bùi Quang Vinh – Đương kim Ủy viên Trung ương đảng, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư tại kỳ họp thứ 6 đảng hội khóa XIII, 18/11/2013: 

A-. ["Bạn bè quốc tế nói với tôi rằng VN nếu không đổi mới căn bản, triệt để thể chế kinh tế, không tiếp tục thị trường hóa một cách mạnh mẽ thì kinh tế VN sẽ đi xuống chứ không phải là đi ngang". "Từ hồi tôi về làm bộ trưởng đến giờ hầu như không ký cái nào mới, chỉ lo đi chữa cháy các dự án đang tồn đọng".]. (24/10/2013). (5)

B-. ["Chúng ta tuyên bố xây dựng kinh tế thị trường định hướng xhcn. Không sai. Nhưng bây giờ phải rạch ròi ra, thị trường là thế nào và định hướng xhcn là thế nào? Đâu phải nó là một mô hình kinh tế thị trường riêng biệt so với thế giới. Bởi "kinh tế thị trường" là cái tinh hoa của nhân loại rồi, còn "định hướng xhcn" là nói về vai trò của Nhà nước."].

C-. ["Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm"].

D-. ["Cái chủ nghĩa xã hội và cái định hướng xã hội chủ nghĩa làm gì có trong thực tế mà đi tìm cho mất công"]. (6)

Trước thềm mùa gặt ĐHĐ XII 2016 nhớ lại trước và sau ĐHĐ XI 2011. Phần 4/4:



*

Sinh thời, TBT Lê Duẩn từng tuyên giáo "Thủ công nghiệp là cách sản xuất của chế độ phong kiến; đại công nghiệp là cách sản xuất của chế độ tư bản chủ nghĩa và cũng là cách sản xuất của chủ nghĩa xã hội, giai đoạn thấp của chủ nghĩa cộng sản". (7)

Nhóm chữ "chủ nghĩa xã hội, giai đoạn thấp của chủ nghĩa cộng sản", thêm một lần nữa làm HY em nhớ lại mẩu chuyện:

"Giáo sư kinh tế chính trị hỏi bài học trò:

- Em Khuyên, yêu cầu em định nghĩa về Chủ Nghĩa Tư Bản (CNTB), Chủ Nghĩa Xã Hội (CNXH) và Chủ Nghĩa Cộng Sản (CNCS).

- Thưa thầy. CNTB, theo em là một căn phòng tối om, trong có một chú mèo và một người. Nếu người chụp được mèo sẽ có quyền giữ lấy mèo. CNXH, cũng theo em, vẫn là căn phòng tối đó, người tìm mèo mà không biết mèo không có trong phòng.

- Riêng CNCS, thưa thầy, cũng là căn phòng tối nói trên, người cố tìm mèo dù biết tỏng mèo không có trong phòng...".

(Sưu tập và tự tiện sắp xếp theo ‘gu’ - 10/10/2015)

Trần Thị Hải Ý
danlambaovn.blogspot.com



Chú thích:

(1) http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/doanh-nghiep/world-bank-viet-nam-no-cong-110-ty-usd-3251846.html . 110 tỷ USD = 2.420.000.000.000.000,00 VCD (Hai triệu bốn trăm hai mươi ngàn tỷ đồng Hồ, theo hối đoái 10/10/2015, $1 = 22.200,00 VCD).






"Thưa Ngài Tombi Thocalou"

Zia Zia (Danlambao) - Xin mở ngoặc nói ngay lá thư này không phải viết riêng cho BBC, VOA, RFA hay Công ty đầu tư Nước ngoài nào. Thư này viết trong nội bộ nước ta thôi, có cái mở hàng như sau: "Kính thưa đồng chí Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng!"...

Nhưng thằng con học cấp hai của tui không chịu. Nó nói Ba gửi thư như vậy sẽ không bao giờ đến nơi được. "Tại sao?". "Bởi vì bây giờ ai cũng biết Tổng Lú, Cả Lú, Trọng Lú, Ba gởi thư cho ông Nguyễn Phú Trọng, làm sao Bưu điện họ biết đó là ai, làm sao thư... chạy được!". Xin lỗi ông, sắp nhỏ bây giờ ngu dốt, thư bưu điện mà nó còn nghĩ là "chạy bộ" như thời bao cấp,... vậy mà cái tên Tổng bí thư cúng cơm của ông nó lại dám "sửa lưng" cha nó. Tất nhiên tui không chịu sửa, nhưng mẹ nó cũng hùa vào, "phải, phải". Thôi thì nhất Zvợ, nhì Trời, tui phải mở đầu như vậy cho nó yên ấm trong nhà, lấy chữ "đồng thuận" và "vì đại cục" làm kim chỉ nam cho nó chắc... Vậy thì,

"Kính thưa đồng chí Tổng Bí Thư Cả Lú.!"... Tới phiên thằng em vợ phản đối. Nó nói hai chữ "đồng chí" bây giờ người ta dùng để chửi nhau, để mắng nhau trong các kỳ họp chi bộ, trong các trận tổng tiến công phê và tự phê, anh viết vậy chẳng khác nào chửi dạo đầu bác Cả Lú,... không nên,... không nên mở đầu kiểu "đểu cáng Ba Đình" như thế. Mở đầu như thế thì ngày mai có công an đến nhà "kiểm tra dân chủ" ngay... Phận cùng đinh như tui làm sao biết "kiểm tra dân chủ" là cái quái gì, mà hỏi ngược lại nó thì hóa ra mình "trình độ tại chức" quá, nên thôi,... bỏ qua, viết lại là:

"Kính thưa Bác Tổng Bí thư Cả Lú!"...Đứa cháu 9X trọ học trong nhà dị ứng dữ dội. Nó nói, theo sách Giáo khoa từ Mẫu giáo đến Đại học mà nó đang theo học, thì trên văn chương, sách vở hiện hành chỉ có duy nhất một người được gọi là Bác ở nước ta mà thôi. Để dễ phân biệt thì các bậc anh, chị của cha hoặc mẹ cũng được gọi là "bác", nhưng không viết hoa chữ "bờ". "Thế trong văn nói hàng ngày thì làm sao phân biệt?". Tui hỏi, có ý móc họng. 

Vậy mà nó cũng trả lời được, rất trơn tru: "Khi dùng chữ bác có "bờ hoa" thì người nói nên cung kính, lim dim mắt, môi mấp máy... như thế thì "đối tượng nghe" hiểu ngay là... bác nào." 

À ra thế, hèn nào cán bộ ta nói chuyện lúc nào trông cũng như thầy cúng đọc kinh. Thôi thì phải sửa lại, chính xác như vầy :

"Kính thưa bác Tổng Bí thư Cả Lú!"... Ông đại diện Mặt trận nghe tui viết thư cho lãnh đạo Nhà nước, "tò mò có chủ đích", lẻn vào nhà theo dõi sự tình từ lúc nào, từ phía sau lưng nói sang sảng, "Không được, không được... Anh Ba viết đúng chính tả quá, không được."

Kỳ cục zvậy, viết đúng chính tả... có gì sai? Lão kéo tay tui ra sân, nghiêm sắc mặt, "Người có công cổ võ cho sự trong sáng của tiếng Việt nhất nước ta "từ ngày Ta có đảng" đến nay là "bác bờ viết hoa",... mà bác ấy viết Di chúc 10 câu sai chính tả hết 9 câu, anh Ba tư cách gì viết một câu... không sai lỗi chính tả nào?" (*). Tôi ngẩn người, ngớ ra... Hèn nào...

Sách mẫu giáo và Em học Tiếng Việt vỡ lòng sai chính tả nát bét mà chả có bậc cha, chú, "bác không viết hoa" nào dám lên tiếng... Một tia sáng mông lung thoảng qua trí óc mông muội của tôi, bao nhiêu uất ức vì phải nghe, đọc, chứng kiến thứ văn chương hiện hành nhảm nhí, xu nịnh, rẻ tiền, bợ đỡ, vuốt đuôi, thổi phồng, ngụy biện chứng, giả khách quan, cách mạng giả cầy, v.v... như một cơn thác khổng lồ, ùn ứ, "không nhúc nhích", tồn tại bực tức trong tim, trong óc... bỗng trong phút chốc được giải thoát nguồn cơn,... À... à... thì ra thế...!!! Thằng cha này mặt mũi ngơ ngáo như thằng mớ ngủ kinh niên, trí tuệ không qua nổi "trồng cây gì, nuôi con gì", "định hướng mới Hợp tác xã cũ"... thế mà bất ngờ có ý kiến nghe cũng chí lý. Chẳng phí tiền Nhà nước cho đi Mỹ du học mười mấy năm trước... Nên tui phải viết lại, mặc dù sai chính tả, như sau:

"Kính thưa bác Tổng Bí thư Cả Lú!"... Chạy Trời không khỏi nắng. Chưa thoát cái mặt bẹt của ông Mặt trận thì đã thấy cái... bẹt khác của bà Chín Phụ nữ Phường xề tới bên cạnh. 

"Nói xin lỗi không phải ngồi lê đôi mách gì, nhưng anh Ba viết thư,... đã có "kính thưa" rồi mà còn "chấm than" thì có vẻ không ổn". "Ơ hay... Sao vậy chị?". "Anh chậm tiêu quá, đã có lòng thành thưa gửi tới lãnh đạo rồi, mà còn còn sử dụng dấu "chấm than" thì coi như không ai thèm đọc thư anh"... "Trời, vậy hả?". "Còn hỏi nữa... Người ta dùng dấu chấm than là để than vãn, kêu ca... hoặc mừng rỡ, hí hửng. Anh có thấy ai viết thư cho lãnh đạo để... hoan hỉ, reo ca không? Tất nhiên là không. Ngày nào báo Nhân dân, Hà Nội Mới và Văn nghệ Quân đội cũng bỏ bạc tỷ ra in ấn ngần ấy thứ rác rưởi rồi, ai còn dại gì mà làm nữa cho nó thừa, nó mứa, nó vớ vẩn ra... Cho nên, đã có thư là phải có kêu ca. Mà đã tin tưởng vào sự quan tâm, giải quyết của lãnh đạo cấp cao rồi thì đừng có mà... kêu ca "thêm" nữa... Sử dụng "dấu chấm than" như thế thì xem như rách việc."... Tôi trợn mắt..."Đây này, anh xem... Dân oan ngồi kín bờ Hồ đấy,... đấy, đấy... Có ông, bà nào được giải oan chưa? Tất nhiên là chưa. Vì đã đâm đơn bằng văn bản rồi mà còn... kêu oan "thêm"... bằng mồm thế kia,... thế có khác nào anh Ba đã "kính thưa" mà còn dùng "thêm" dấu "chấm than" không nào?"... Thiện tai, thiện tai,... không thế nào hiểu nổi cái lý sự vòng vo của vị Đại diên chị em này, tôi đành phải xóa cái dấu "chấm than", sửa lại...

"Kính thưa bác Tởm bí thơ Cả Lú"... "Gì thế này? Tụ tập đông người thế? Có giấy phép không? Lợi dụng dân chủ để... viết thư gì đấy... ấy?". Ối mẹ ơi, mới viết chưa được câu mở đầu mà Công an áo xanh đã có mặt trong nhà rồi. Tiên sư cha nó,... kẹt xe, cháy nhà, ngập nước mưa... sao không thấy mặt chúng mày? Ấy là viết sai chính tả đấy, viết đúng thì không biết làm sao... Vợ tui bảo, "Mình là ngụy dân,... anh mặc quần áo vào chỉnh tề. lịch sự nói chuyện với người ta, cho nó biết cái tư cách "có rách cũng giữ lấy lề" của mình, đi anh!"...

Tui nghe lời vợ, rót nước mời "quan tham chính nghĩa", rồi báo cáo rõ ràng, có lớp có lang, có sự chứng kiến của ông Mặt trận... Không ngờ tay công an cũng chẳng vừa, tham gia góp ý, "Anh Ba phải bỏ chữ "kính thưa" đi, nghe nó... Việt Nam Cộng Hòa lắm. Bây giờ chính khách ta quen sử dụng "Thưa Ngài", nghe nó kinh tế thị trường hơn, Tờ-Pờ-Pờ hơn... Phải sửa lại như vầy, như vầy, như vầy... xong đưa qua Trụ sở, em đánh máy vi tính lại cho dễ đọc....

Nói nào ngay, tay công an này tốt nghiệp Đại học Công an, loại Ưu hạng, lý lịch "không có ông bà cha mẹ ăn cắp của ai đồng nào"... nên tui yên tâm đưa bản thảo viết tay cho hắn. Ba ngày sau, có lẽ quá "bận nhậu" hay sao, hắn nhờ một "dân thường giả dạng bạn công-an" viết lại trên vi tính, như vầy:

"Thưa Ngài Tombi Thocalou,"... Trời mẹ ơi, tự điển tiếng Anh lẫn tiếng Pháp không có cái tên nào kỳ cục vậy... Ấy là thứ tên lóng thường bọn Tây đặt cho vật nuôi trong nhà, chim chóc, chó, mèo, thằn lằn, chuột cống... Mà tui thì có ý gửi thư cho vị lãnh đạo trí tuệ đỉnh cao nhất nước ta đấy,... có khổ không cơ chứ!

10/10/2015


_____________________________________

(*) Xin xem tại đây: 

Hoặc ở đây:

Oan tình A-Phón

Viễn Xứ (Danlambao) - Mấy hổm rày, thấy thiên hạ xôn xao việc Phượng yêu nhà bác Chổi uýnh trống kêu oan inh ỏi dậy xóm dậy làng (1). Ngồi xổm nhai trầu nghe ngóng thì thấy đủ thứ hằm bà lằng xán cấu: kẻ thì cười nhạo ba lão tiến sởi già đầu mà thích chơi ngông, chọc đâu không chọc lại chọc trúng cô con gái rượu của Mit xì tờ Đậu (Mr. Bean) nhà sản để cô ta ngổ ngáo dạy khôn bằng cách quăng lên mạng chuyện bị tố cáo làm bàn dân thiên hạ sững sờ, té ngữa mà chẳng hề "care" đây là chuyện nội bộ nhà sản (!); rồi lại thấy trên FB có vài fan ủng hộ an ủi A-Phón hãy dũng cảm trước nỗi oan thị... Mầu và còn xúi đi kiện mấy lão già rảnh rỗi sinh nông nổi nữa(!); rồi thì kẻ đoán già, người đoán non là hình như ai đó chứ không phải A-Phón nhà tía Ếch.

Bác Chổi thì cứ vừa ngồi mổ cò vừa gãi... dờ... mà lăn tăn nghĩ ngợi không biết phải tin ai (2) giữa Phượng yêu nhà mình với tam lão bối mà học hàm học vị cao ngất trời xanh thoáng nghe qua thường dân ít học như moi (tôi) đây cũng muốn té xỉu (3). Thôi thì vầy đi, để cho mọi nghi vấn hay théc méc của cái bọn phản động "ăn thịt bò Mỹ thờ VNCH" hay cái lũ mười sáu và hai trăm thằng con đang đấu đá nhau bưu đầu, sứt trán trong cái "đội hại" đại hội con bà gì gì đó sì tốp hia (stop here) cái thông tin "quất tịt" Vịt Nem hay Mẽo của Helen Nguyễn (tên Mỹ), Nguyễn thị Thanh Phượng (tên Việt) và A-Phón (tên Tàu) thì cần phải làm cho rõ một lần xem sao. Nhân tiện chúc mừng Phượng thật may mắn có sẵn tên Tàu sau này tía Ếch có làm Tổng bí dắt công chúa qua triều kiến vua Tập thì có sẵn tên A-Phón chứ không viết bằng chữ Tàu ngoằn ngoèo như mấy lão tướng nhà sản do bác Phành dây Thung dẫn qua dạo nào (4).

Ngẫm ra, Phượng thiệt đúng là có số hưởng, hưởng từ trong trứng (tía hai hòn) cộng với má (một chùm) nữa nên... ôi thôi... A-Phón là nem bờ oan (ủa mình nói tiếng Mẽo là số 1 mà đọc nhanh sao thấy cũng giống "em bị oan" quá vậy trời?!? Hổng lẽ... "ẻm" bị oan thiệt sao ta (?!) mà thôi, chuyện "quất" rồi "tịt" gì đó tạm gác qua một bên nha Phượng. Với thời đại Anh tẹc nách (internet) này thì mọi chuyện phải đem ra mổ xẻ, phân tích một cách logic, khoa học thì người ta mới tâm phục, khẩu phục chứ. Ai đời tố cáo khơi khơi cái chuyện tầm xàm, bá láp cho con nít nó đốp vào mặt mà không biết nhục, há Phượng (!).

Nói thật, cả tuần nay mình buồn ghê lắm, buồn đến quên ăn, chán ngủ, ngồi đâu khóc đó (chợt nhớ có bộ phim "bỗng dưng muốn khóc" hổng biết nhân vật chính có giống mình không) nhưng mình buồn thật, tính mình là vậy, đa sầu đa cảm, cứ thấy ai bị oan là mình "xin lỗi, chịu không nổi" và thế là mình cứ khóc, mình khóc như mưa như gió dù mình biết mình đang tiếp tay với lũ CS ngu dốt, ăn tàn phá hại đổ thêm nước xuống cho dân mình lội nước thấy mẹ luôn (5) nhưng vì chữ OAN nó làm mình nhức nhối quá Phượng ơi. Và rồi, mình tưởng tượng như mấy cảnh trong phim Bao công xử án, người gióng trống kêu oan thường thì bèo nhèo, bê bết, ốm cà tong cà teo, có khi còn lết không nổi vì đang bị truy sát, máu me đầy mình, bò lết, vớ được cái chày đánh trống kêu oan là mừng hết lớn, có khi còn xỉu tại chỗ nữa. Đằng này, sao người đang đánh trống kêu oan lại mập mạp, mũm mĩm và tròn xoe như cái bánh hamburger mình thấy mỗi ngày trên chương trình quảng cáo quá dzậy ta (?). Còn đang lơ mơ trong màn nước mắt thì "xoẹt" một cái, cái bánh hamburger này móc ra một bản cáo trạng chỉ mặt vạch tên ba kẻ rắp tâm hãm hiếp (úy lộn, hãm hại) mình nhưng đặc biệt là trong đó lại kể lể công trạng kèm minh họa việc cha mình bị "đồng bọn" của chồng mình (đế quốc Mỹ) ghim mười mấy mảnh đạn vào người hồi mấy chục năm trước (!?!).

Ủa, sao kỳ vậy chời. Nhớ tích xưa truyện "Trọng Thủy, Mỵ Châu" vì cả tin chồng nên Mỵ Châu mới lén vua cha đem nỏ thần giao vào tay giặc. Còn đằng này hồi "hai thằng cha vịt cộng và VNCH" này uýnh nhau có để lại "dấu tình sầu" (6) gì đâu, “chỉ có để lại những mảnh đạn vẫn hành hạ cha cháu từng ngày" (như lời Phượng tả). Mèn đét ơi, cái dzụ này mới nghen, hồi nào giờ nghe lời bọn phản động chưởi oan ba ếch, không ngờ ba ếch có lòng vị tha, độ lượng nhân từ hết xẩy luôn. Ngày nào cũng bị vết thương cũ hành hạ mà đùng một phát, gả ngay đứa con gái rượu cho con của kẻ thù, đồng bọn với những kẻ đã từng ghim từng đó mảnh đạn vào người mình (!?!). Hoan hô!

Lúc đầu, nghe A-phón kêu oan thống thiết quá mình động lòng nhớ lại ngày xưa có chuyện "Quan Âm Thị Kính" vì bị oan khuất không giải được mà sau này đắc thành chánh quả, thành Phật Quan Âm Bồ Tát, cứu độ chúng sinh. Ở đời, có ai không bị mắc hàm oan dù chỉ một lần. Công bằng mà nói, oan hay không chỉ có mình mình biết. Có người cho rằng thời gian là đáp án cho mọi nỗi oan nhưng chỉ đúng một phần vì có biết bao người thịt nát, xương tan trong lòng đất và họ cũng chẳng được đứng trước tòa xét xử vì thật ra tội của họ là tội cầm súng bảo vệ quê hương, bảo đảm cuộc sống bình an cho dân lành, chống lại bọn thổ phỉ, giết người man rợ vì những chủ nghĩa phi nhân, phản khoa học, bọn cộng sản khủng bố, kẻ thù của nhân loại văn minh. Họ bị oan đời này kiếp này và ai sẽ thay họ kêu oan? Và sau gần một thế kỷ, cũng có một quốc gia mà những vị quan tòa, đại diện cho luật pháp trơ tráo tuyên bố rằng: "Dù có oan thật thì cũng không thể kháng nghị và thay đổi gì được nữa" (7). Chuyện thật 100% đấy nhé! Rồi thì là mà... cứ cho là A-phón bị oan vì không có quốc tịch Mẽo nhưng trong bản cáo trạng lại ghi nhiều thứ khó hiểu, mâu thuẫn nên đích thân Bao đại nhân phải thăng đường tra hỏi:

Bao công: Nguyên cáo nói bị oan nhưng có gì chứng minh không?

A-phón: Dạ, con không có nhưng hổng biết có đứa nào trong bọn phản động nó đưa cái visa có mặt con trên mạng ạ!

Bao công: Thế người ta nói ngươi kết hôn với bọn ngụy quân, ngụy quyền, tay sai của bọn đế quốc, kẻ thù của dân tộc có đúng không?

A-phón: Dạ... dạ... con... dạ... em... chả...

Bao công (quát lớn): Ta hỏi Có hay Không???

A-phón (run rẩy): Dạ... dạ... Có ạ!

Bao công: Cha ngươi tên gì, ở đâu?

A-phón: Dạ, nói về tên thì phụ thân của thần nhiều tên lắm ạ.

Bao công: Kể hết ra cho ta. Công tôn tiên sinh đâu, mau ghi vào đầy đủ cho ta!

A-phón: Dạ... cha hạ thần tên Dờ ung dung ngã ngựa, ý quên ngã dũng ạ, dạ trong giới giang hồ ổng có tên Dũng xà mâu, trong vụ án Thái tử Đảng dân chủ cuội họ Cù ổng được mệnh danh là X2 bao hay bí danh Đồng chí X cũng do bác Trọng lú đặt cho, còn lần qua Pháp tiếp kiến thủ tướng Pháp nhờ cha của hạ thần không biết nói ngoại ngữ nên huơ tay múa chân làm dân Pháp tưởng ổng đang diễn phim hài nên ngưỡng mộ quá đặt ổng là mit-tờ Bean luôn. Quê cha hạ thần ở Cà mau nên cũng có người kêu ổng là ba ếch, bọn phản động ôm chân đế quốc, ăn Mắc đá nồ của chồng hạ thần bán thì kêu ổng là y tá thiến heo chích lợn gì gì đó... nhiều quá hạ thần không nhớ hết.

Bao công (than thầm): "Nó khai kiểu này thì biết bắt cái con gì đây trời?". Thôi, ta nhức đầu quá. Giờ ta hỏi ngươi, tại sao trong thư này ngươi nói cha ngươi mang vinh quang gì gì đó mà ta lên trên mạng thấy dân chúng từ trong nước ra tới thế giới, hễ ở đâu có người Việt là họ chửi bới, nguyền rủa cái đảng cộng sản và cha con ngươi không tiếc lời. Ta quy tiên biết bao lâu rồi mà vẫn không yên, dân tộc Việt Nam các ngươi triệu triệu người chết oan trên rừng, dưới biển, trong tù, ngoài ngục... Tội ác giết người, thảm sát hàng loạt đồng bào trẻ em vô tội của băng đảng cái tên nằm chết khô trong cái lăng chết tiệt kia có cái gì mà ngươi dám vỗ ngực gọi là "vinh quang" chứ?

A-phón: Dạ, cái này hạ thần nói theo sách vở của đảng ạ. Hu!Hu!

Bao công: Vậy ngươi giải thích sao trong thư ngươi bảo "không ai phản bội cha ông, tổ tiên mình" thì cái chuyện ngươi lấy kẻ thù làm chồng, sanh con cho đế quốc, cha ngươi thì tay mặt tay trái cắt rừng, xẻ núi, bán biển cho kẻ thù phương Bắc, ngươi nói thử ta nghe?

A-phón: Dạ, thưa đại nhân. Cái này mới chính là nỗi oan của con đây, chứ thực ra cái đơn tố cáo của ba lão quái nhân kia chỉ là "chuyện nhỏ như con thỏ" đối với con. Chẳng qua tía con ổng biểu thì con phải mần theo chứ đại nhân cũng biết rồi đó, đồng chí của ổng như Bá Thanh vừa mới hó hé "hốt liền, hốt hết" là một đi không trở lại, còn tướng Phạm Quý Ngọ đó, đang sân sẩn cường tráng mà lão Dương Chí Dũng ra tòa ngâm mấy câu thơ là lăn quay chổng bốn vó lên trời... Còn...

Bao công (đập bàn quát lớn): Ta hỏi một đàng mi trả lời một nẻo. Quân đâu, phạt 20 trượng!

A-phón: Dạ bẩm đại nhân, hạ thần không dám giấu. Phận làm con áo mặc không qua khỏi đầu. Tía con ổng ít học thiệt nhưng nhờ bản chất lưu manh từ nhỏ nên lớn lên ổng điếm thúi lắm. Ổng bắt con lấy chồng Mỹ để tạo sân sau cho hậu vận của ổng, khi còn nắm quyền lực thì ổng bắt tay với Chệt để làm giàu, tiền của thì tuồn về Mỹ. Còn ghế thì ổng bám để hút hết máu mủ dân Việt, rung rinh mất ghế thì hạ cánh an toàn xứ tư bản. Giờ ổng giàu nhất nhì thiên hạ rồi, ai làm gì được ổng. Hic, chỉ có con là khổ thân, lấy kẻ thù làm chồng cứ mỗi lần ổng đăng đàn chưởi Mỹ như đợt lễ 30 tháng tư vừa rồi đó, là nó về đè hạ thần ra mà hành hạ. Không biết nó bơm cái gì vô mà hạ thần ngày càng phì nộn ra như cái lu, còn nó thì cứ đeo theo hạ thần lải nhải hỏi: "Sao ông ngoại chửi ông nội, cha con và con hoài vậy mẹ?". Hic, oan ức quá đại nhân ơi!

Bao công: Vậy ta hỏi ngươi, nhà ngươi không có tài cán gì mà giàu bậc nhất thiên hạ, dân nghèo bị cướp theo nghèo, giàu bị cướp theo giàu. Cha mi là tên tội đồ dân tộc, vì lòng tham không đáy mà nhẫn tâm dìm cả dân tộc vào đói nghèo, lạc hậu. Cố tình dung dưỡng cho lũ thuộc hạ đầu trâu mặt ngựa xâu xé, đàn áp dân lành, giết người diệt khẩu, gây họa khôn lường. Những oan hồn đó đang đòi báo oán từng ngày, từng giờ... Những trận cuồng phong, những ngọn sóng dữ... là hàng triệu oan hồn đang kéo về đòi đền mạng.... Nhà ngươi kêu oan mà ngồi trên đầu thiên hạ, xem thường trời đất, buôn dân bán nước, triệt hạ nhân tài, kẻ sĩ, thui chột bao thế hệ tương lai... Các tội ác này trời không dung, đất chẳng tha vậy mà ngươi còn cả gan dạy người khác (hay đe dọa?) là " phải sống theo pháp luật". Thật là khốn kiếp!

A-phón: Xin đại nhân mở lượng hải hà. Nói đi cũng phải nói lại, dân Việt ngót nghét 90 triệu, còn băng đảng cộng sản của cha con hạ thần chỉ có 3 triệu thôi. Lực lượng chênh lệch như vậy mà chúng thần vẫn cai trị chúng " phẻ re", có nghĩa là dân Việt ta đang rất happy đấy ạ, chứ nếu họ bất mãn chúng thần hay căm hận như đại nhân nói thì cứ 30 người họ nhào vô đè thôi là băng đảng chúng thần chết ngạt từ lâu rồi... Hic!

Bao công: Xằng bậy, người dân tay không còn chúng bây có vũ khí, súng đạn.

A-phón: Trời, đại nhân mới trở lại dương thế nên không biết đó thôi. Bây giờ trong xã hội hàng nóng, hàng lạnh có đủ hết, dao găm, kiếm nhật, mã tấu, côn nhị khúc... đó là chưa nói tới mấy cái vụ bom tự chế, mìn tự tạo nữa... còn nhiều thứ lắm. Nhưng nói chung, cứ cho là đại nhân nói đúng đi, dân tay không nhưng 30 con người tấn công 1 người có vũ khí cùng một lúc thì vũ khí đó cũng sẽ bị vô hiệu hóa nhanh chóng thôi. Vấn đề là đa số dân Việt không cần gì ngoài ăn, nhậu, chơi bời và hưởng lạc... Chúng thần cứ cho các loại ma túy vào biên giới (ai biết đâu nào?!) cho chúng nó hút, chích thoải mái là chúng ngoan ngoãn, dễ bảo ngay. Một số nhỏ giương cờ dân chủ, chót chét là vô hộp hết, chúng thần nhập kho chờ dịp đổi chác. Cha thần đang xây sòng bạc tầm cỡ quốc tế ngay quê cha đất tổ của ổng (8) mà ổng hay ở chỗ là cho em trai hạ thần trực sẵn dưới đó rồi (9). Sau này tha hồ làm mưa làm gió... He! He!

Bao công: Vậy... vậy...

A-phón: Dạ, còn nữa. Cha thần có tầm nhìn xa, lấy kinh nghiệm từ việc gả con cho kẻ thù đế quốc đẻ ra cho ổng không biết bao nhiêu là cơ hội rửa tiền tham nhũng nên kỳ này ký xong TPP là ổng cho hợp thức hóa nghành "kỹ nghệ tình dục" (10) luôn, xây nhà thổ, tuyển gái điếm để thu thuế hợp pháp, có miếng mà lại có tiếng là văn minh, bảo vệ khách làng chơi trong và ngoài nước an toàn đờ... ụ... đờ... éo. Thế đấy, đại nhân thấy tía của hạ thần có tầm nhìn chiến lược không, toàn "kinh tế vĩ mô" không đấy!!!

Bao công: Trời, không được rồi. Triển hộ vệ, Vương Triều, Mã Hán, Thiên Long, Triệu Hổ đâu. Hãy mau đi bắt cái tên ếch, nhái, xà mâu gì đó về đây cho ta trị tội.

Triển hộ vệ cùng thuộc hạ: Tuân lệnh Bao Đại Nhân !

A-phón (cười khúc khích): Dạ, còn hạ thần cũng xin bái biệt Bao Đại Nhân để đi dự "đấu giá sách" với lão Cục ngọc quý họ nhà bắp đây ạ (11). Đại nhân thấy không, từ ngày cha hạ thần duyệt cho lão này cái dự án toán học vài tỉ thì dù có là bậc trí thức đạt giải Fields đồng cỏ hoặc ghê gớm hơn lão có đạt giải Nô-beo (Nobel) hay giải Nô tỳ thậm chí Nô Tài gì cũng thành người nhà của cha con thần hết. Thần nói thiệt chứ bình thường chỉ cần ai đó mời sinh nhật hay tân gia thần chỉ cần nhấc điện thoại lên bảo cái bọn bán tranh quý chọn hộ một tấm rồi đi giao, giá cả từ vài nghìn cho đến vài chục nghìn đô la là chuyện bình thường thần đâu cần phải đi lựa cho nó mệt người. Vậy mà, vì cái tôn chỉ "lưu manh giả danh trí thức" nên chỉ vì mấy quyển sách mắc dịch trị giá có vài chục, vài trăm đô lẻ mà hạ thần phải lê tấm thân phì nộn, núc ních toàn mỡ thế này ra ngồi phơi nắng để tạo hình ảnh rồi cái bọn phản động trong nước hùa với lũ "thế lực thù địch" xúm vào cười nhạo mập nầy, mập khác, nái xề nọ kia. Rồi chúng lại dè bĩu thần đi chung với cái lão giáo sư họ nhà bắp kia không biết khốn nạn hay thần kinh nữa mà hôm nay chưởi đổng nơi này (12), mai lại xuề xòa nâng bi nơi khác (13) Nói thật, hạ thần cũng biết sống chung với nhau phải ráng giống nhau nên bọn đảng viên cs chúng thần phải "quyết tâm ngu" cho tới chết. Xin Đại nhân bảo trọng!

Tùng xèng... tùng tùng xèng... tiếng trống đám ma đi ngang làm giật mình mở mắt mới biết nãy giờ ngủ mơ. Vớ lấy cái máy mở ra đọc tin tức hôm nay thấy đăng tin tỉnh Cà Mau, Kiên Giang bất ngờ bị tuyệt chủng cóc, ếch, nhái, ễnh ương... luôn cả chó bị xà mâu cũng biến mất một cách bất thường (!?), lướt qua các shop online thì thấy có thông báo: "Truy nã bất cứ kẻ nào mua hoặc sử dụng 2 bao cao su cùng một lúc". Bực bội, bật cái TV lên thì trúng ngay bản tin diễn viên hài người Anh chuyên đóng vai Mr. Bean (14) xin giải nghệ vì cạnh tranh không lại với Mr. Bean của nước Việt nem...(?!). Bần thần tự hỏi: "Bớ Bao đại nhân ơi, ngài đang ở đâu???"

Thôi thì, oan tình ái nữ của ếch tía đã được giải mà cho dù có oan thật thì ngu dân tôi đây cũng chỉ mơ tu được tám kiếp để làm A-phón vừa ăn cướp vừa la làng. Nhà thổ chưa xây mà đã có lũ gái đĩ già mồm đảng cộng sản chực sẵn. Nhớ tới 40 năm trước, biết bao nhiêu thiếu nữ trinh trắng Việt Nam đã bị làm nhục vì những tên cướp biển trên đường đi tìm tự do, chạy trốn lũ sát nhân cs. Họ có đáng bị như thế không? Thế nhưng họ vẫn nuốt nhục sống tiếp, không ít người trong số họ đã thành công trên đất Mỹ, Canada, Pháp, Úc..., làm rạng danh dân Việt nhưng họ không một lời thở than, oán trách hay kêu oan dù họ mới đúng là nạn nhân của thời cuộc, là những kẻ bị oan đúng nghĩa nhất. Hai người bạn tôi cũng bị hãm hiếp đến 5,6 lần khi chỉ 16 và 17 tuổi. Hai chị em họ khi tới đảo thì người em bị băng huyết quá nhiều nên cầm chắc cái chết, các bác sĩ phải giành giật với tử thần từng giây để cứu sống cô ấy. Cô chị lúc đầu muốn tự tử nhưng vì trách nhiệm lo cho em mình nên gắng gượng sống tiếp. Họ tưởng chừng không vượt qua được nỗi ám ảnh hằng đêm với những cơn ác mộng hãi hùng trên biển nhưng họ đã dũng cảm đứng dậy và trở thành một y tá giỏi (San Diego), một kỹ sư tài năng (New York). Họ chưa bao giờ than thân, trách phận dù họ đúng nghĩa "máu trắng" (15). Nhìn lại cái loại "tiểu thư miệt vườn" mang tiếng có học nhưng bất hạnh thay lại thiếu trí tuệ nên chỉ mải mê làm giàu bất chính trên xương máu đồng bào. Thế mới thấy, ở đời con người ta đôi khi có tất cả vinh hoa phú quý nhưng cái không thể mua là nhân cách. Ai đời một lũ mọi rợ, thổ phỉ, cướp bóc đẻ ra một bầy "cậu ấm, cô chiêu" hột vịt lộn vô tài, kém đức xúm nhau phá tan nát cái đất nước này mà còn đông đổng kêu oan (!).

Nhìn đâu xa, một Phạm Thanh Nghiên cách đây vài năm phát biểu một sự thật "Hoàng sa, Trường sa là của Việt Nam" mà phải đi gỡ lịch mấy năm trời trong khi mới vài ngày trước, chủ tịch nước TTS đứng giữa hàng trăm nhà báo tại Asian cũng long trọng tuyên bố y chang như vậy (16) mà có ai bỏ tù ổng đâu?! Một Đinh Đăng Định cũng vì ngăn cản dự án Bauxite tai hại, tàn phá môi trường mà bị bức hại đến bỏ mạng trong tù, trong khi hàng trăm chuyên gia, trí thức cũng nói điều tương tự và thực tế cũng cho thấy hàng năm VN phải lỗ hàng nghìn tỉ đồng cho dự án này, thế mà thằng đáng chết thì vẫn nhơn nhơn sống khỏe, vẫn cắm đầu ký bán tài nguyên, đất biển để đút túi làm giàu. Không biết Phượng yêu có thấy họ bị oan không? Họ có nhảy vào FB mà tố cáo những kẻ hãm hại họ như Phượng yêu không? Mà chắc không, vì cái chuyện kêu oan trong cái thiên đường xã hội chó ngựa (XHCN) này xét cho cùng chỉ dành cho những kẻ đầy quyền lực điển hình như cha con nhà Phượng thôi, kêu oan kiểu như Phượng thì sẽ mang thêm tội "làm lộ bí mật quốc gia" có khi được khuyến mãi thêm vài cuốn lịch nữa còn khổ (!). Còn Phượng, cho dù với khối tài sản kếch xù dưới tên Helen Nguyễn, đại gia bất động sản ở Mỹ cùng với người chồng có lý lịch ngụy quân, ngụy quyền Sài Gòn (gọi theo cách gọi miệt thị của bọn csvn) 100% thế mà vẫn kêu oan cơ đấy. Thật buồn cười!

Tóm lại, nếu ai cũng bị oan vì cái "quất" chưa " tịt" của kẻ thù (cũng là phu quân đầu gối tay ấp) mà giàu nhanh, giàu sụ, giàu khủng và làm chủ cả khối ngân hàng cũng như tậu cả một container đồ nội thất Châu Âu về trang trí cho căn hộ yêu dấu bên Q.7 cách đây vài năm như nị thì khối kẻ sẽ tình nguyện chịu oan tới chết đấy Phón ạ!

Thôi, chào A-phón.

11/10/2015


_____________________________________

Chú thích:

(6) Nhạc phẩm của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
(11) Dịch từ Ngô Bảo Châu.
(15) Một từ lóng người Châu Âu dùng để chỉ những tiểu thư dòng dõi quý tộc còn trinh tiết.

Gia Lai: Cây độc được trồng khắp nơi, kể cả trong nhà!

Thiên Thư-Thứ Bảy, 10/10/2015 - 15:00

Dân trí Sò đo cam được IUCN liệt vào danh sách 100 loài sinh vật ngoại lai xâm hại gây hậu quả nghiêm trọng trên thế giới. Tuy nhiên, loài cây này lại được trồng khắp nơi trên đường phố Gia Lai và cả trong nhà dân.

Sò đo cam có tên khoa học là Spathodea campanulata (còn gọi là chuông đỏ, hồng kỳ, tulip Châ Phi…). Năm 2003, Tổ chức Bảo tồn thiên nhiên quốc tế (IUCN) xếp sò đo cam vào vị trí 41 trong danh sách “100 loài sinh vật ngoại lai xâm hại gây hậu quả nghiêm trọng trên thế giới”.
Sò đo cam là cây phát tán hạt qua gió, mọc nhanh, có khả năng loại bỏ các cây khác trong cùng phạm vi phân bố, nên nó sẽ nhanh chóng xâm chiếm các vùng đất hoang hóa, các vùng rừng đã bị tác động dẫn đến việc làm giảm mức độ đa dạng sinh học do sự cạnh tranh tiêu cực với các loài cây khác.
Năm 2011, trong thông tư 22/2011 của Bộ TN&MT đã xác định cây sò do cam là loài thực vật ngoại lai có nguy cơ xâm hại.
Sò đo cam được trồng tại một công viên ở đầu thị trấn Ia Kha (huyện Ia Grai)
Sò đo cam được trồng tại một công viên ở đầu thị trấn Ia Kha (huyện Ia Grai)
Mặc dù tác hại của loài cây này rõ rệt như vậy, nhưng không biết từ đâu và khi nào, sò đo cam đã có mặt ở Việt Nam. Và tại Gia Lai vài năm trở lại đây, loài cây này đã và đang có mặt ở nhiều huyện, thị và thành phố. Hầu hết trên các đường quốc lộ như 19, 14, 25… chạy qua các huyện An Khê, Mang Yang, Đăk Đoa, TP Pleiku, Ia Grai… đều có mặt sò đo cam ở 2 bên vỉa hè. Thậm chí, trong khuôn viên một số cơ quan, ban ngành và ngay cả hộ gia đình đều có mặt loại cây độc hại này.
Một số cơ quan nhà nước ở Gia Lai cũng trồng cây sò đo cam trong khuôn viên trụ sở.
Một số cơ quan nhà nước ở Gia Lai cũng trồng cây sò đo cam trong khuôn viên trụ sở.
Trao đổi với chúng tôi, đại diện Công ty TNHH MTV Công trình đô thị Gia Lai cho biết, bản thân ông cũng không biết cây sò đo cam là loại cây độc. Công ty phụ trách việc trồng, chăm sóc cây xanh trên địa bàn TP Pleiku và từ trước đến nay chưa hề trồng loại cây này. Tuy nhiên, tại TP Pleiku vẫn xuất hiện loại cây này là do một số cơ quan, hộ gia đình họ thấy cây xanh có tán mát, lại ra hoa quanh năm nên họ tự kiếm về trồng. Còn một số cây xuất hiện trên đường phố Pleiku là do người dân tự ý kiếm cây về trồng trước vỉa hè nhà mình hoặc cơ quan mình. Công ty chỉ trồng 4 loại cây chủ lực là: thông, sao, dầu và long não.
Hoa sò đo cam sặc sỡ và tán cây mát quanh năm nên đã được chọn để trồng
Hoa sò đo cam sặc sỡ và tán cây mát quanh năm nên đã được chọn để trồng
“Sò đo cam xuất hiện ở Pleiku khoảng 4-5 năm nay, người ta thấy đẹp thì tự trồng chứ không trồng theo chủ trương. Còn cây trên vỉa hè ở các tuyến đường trên địa bàn huyện không thuộc trách nhiệm của công ty chúng tôi. Giờ ở một số nơi bán cây giống, cây cảnh vẫn bán loại cây sò đo cam này”, đại diện phía công ty cho biết.
Trước đó, tại Đăk Nông, Sau khi trồng 1.600 loại cây gây hại này, cơ quan chức năng địa phương đã lên phương án chặt bỏ toàn bộ sò đo cam trên địa bàn để trồng thay thế loại cây khác.

Hai "gọng kìm" trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc

Dân trí Việc Trung Quốc khởi xướng thành lập Ngân hàng Đầu tư hạ tầng Châu Á (AIIB) và sáng kiến “Con đường tơ lụa thế kỷ 21” (OBOR), hai gọng kìm trong chính sách đối ngoại của nước này, liệu có giúp Bắc Kinh đối trọng với Mỹ tại Châu Á-Thái Bình Dương?



Lễ ký kết thỏa thuận thành lập Ngân hàng Đầu tư hạ tầng Châu Á (Ảnh: The Diplomat)

Lễ ký kết thỏa thuận thành lập Ngân hàng Đầu tư hạ tầng Châu Á (Ảnh: The Diplomat)

Trung Quốc khởi xướng thành lập AIIB nhằm đối trọng lại Ngân hàng Thế giới (WB) và Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) trong khi đưa ra sáng kiến “con đường tơ lụa” nhằm tranh giành sự ảnh hưởng với Mỹ tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, theo trang mạng Diplomat.
Tính đến tháng 9 năm nay, đã có 51 nước cam kết gia nhập AIIB, không bao gồm Mỹ và Nhật Bản. Ngân hàng AIIB sẽ chính thức đi vào hoạt động vào cuối năm nay. Trong lịch sử Trung Quốc đã từng tham gia và ủng hộ Hiệp định Bretton Woods, nhưng Trung Quốc lại bất nhẫn trước các định chế tài chính đa phương như WB và Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF). Lý do là nước này cho rằng sự chậm cải tổ WB và IMF đã cản trở Bắc Kinh và các nền kinh tế mới nổi đóng vai trò lớn hơn trong nền kinh tế và thể chế chính trị toàn cầu.
Với sự ra đời của ngân hàng AIIB, Trung Quốc có tham vọng có thể trực tiếp nâng cao vị thế trên chính trường quốc tế với tư cách là một cường quốc.
Bắc Kinh cũng đưa ra sáng kiến “Con đường tơ lụa thế kỷ 21” (viết tắt OBOR) với một tham vọng chính trị lớn hơn. AIIB đóng vai trò rót vốn cho các dự án thuộc OBOR. AIIB sẽ hoạt động với vốn ban đầu là 50 tỷ USD và sẽ nâng gấp đôi lên 100 tỷ USD. Trong khi đó, số vốn đầu tư thuộc OBOR có thể lên đến 1.400 tỷ USD, gấp 12 lần kế hoạch Marshall có quy mô chỉ khoảng 120 tỷ USD trong lịch sử. Cả AIIB và OBOR sẽ giúp nâng cao thương mại, dịch vụ và lao động xuyên biên giới của Trung Quốc.
Với hai công cụ AIIB và OBOR, Trung Quốc hy vọng sẽ tăng cường vị thế và hình ảnh của một cường quốc có trách nhiệm. Các nhà phân tích cho rằng AIIB và OBOR thể hiện tham vọng chính trị và là những bước đi quan trọng của Chủ tịch Tập Cận Bình nhằm hiện thực hóa “Giấc mơ Trung Quốc”.
Tuy nhiên, Trung Quốc đang trong quá trình chuyển đổi mô hình nền kinh tế từ chỗ dựa vào xuất khẩu chuyển sang cầu tiêu dùng nội địa và đầu tư. Quá trình trên được đẩy mạnh ngay sau cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2008, vốn làm suy yếu các nền kinh tế phương Tây, thị trường xuất khẩu chính của Trung Quốc. Kết quả là, Trung Quốc buộc phải chuyển dòng đầu tư sang các quốc gia đang phát triển. Theo nghiên cứu gần đây của Ủy ban quốc gia về Quan hệ Mỹ-Trung Quốc cho hay, từ năm 2002 đến năm 2014, các công ty Trung Quốc đã rót gần 46 tỷ USD vào các thương vụ sáp nhập tại Mỹ, chủ yếu là trong năm năm gần đây và giải quyết công ăn việc làm cho 80.000 người Mỹ.
Trong nhiều năm qua, Mỹ và các đồng minh Châu Âu đã hối thúc Trung Quốc thực hiện những trách nhiệm quốc tế. Tuy nhiên, khi Trung Quốc thực thi trách nhiệm quốc tế thì Mỹ lại tỏ ra hoài nghi về những ý đồ đằng sau và thậm chí lo ngại về sự ảnh hưởng của Bắc Kinh. Trong thương mại toàn cầu, Tổng thống Mỹ Obama không muốn để Trung Quốc áp “luật chơi thương mại”.
Về chính sách đối ngoại, Trung Quốc đang trong quá trình chuyển giao và Chủ tịch Tập Cận Bình đang tỏ ra là một lãnh đạo “mạnh mẽ và cứng rắn”. Tuy vậy, chính quyền của ông Tập đang vấp phải một loạt những thách thức trong nước như nạn tham nhũng tràn lan, khoảng cách giàu nghèo gia tăng, vấn đề dân số già và môi trường đang suy thoái. Theo Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường, khoảng 200 triệu người dân Trung Quốc đang sống trong nghèo đói.
Nhiều nhà phân tích cho rằng Ngân hàng AIIB và OBOR là đòn đáp trả trực tiếp để đối trọng lại với chính sách của chính quyền Obama chuyển trục sang châu Á. Thậm chí một số còn tự tin thái quá rằng Trung Quốc có thể thay đổi trật tự thế giới. Đây có thể chỉ dừng ở những nhận xét, nhưng còn quá nhiều vấn đề đối nội cấp bách cần Bắc Kinh giải quyết.
Chưa hết thách thức
Bắc Kinh sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức trong việc thực hiện sáng kiến lập ra Ngân hàng AIIB và con đường tơ lụa thế kỷ 21 (OBOR).
Thứ nhất, cả Mỹ và Nhật Bản chưa tham gia AIBB. Mặc dù AIIB có thể hoạt động tốt mà không cần sự tham gia của cả Mỹ và Nhật Bản. Tuy nhiên, sự góp mặt của Mỹ và Nhật Bản sẽ trở nên quan trọng vì sẽ giúp tăng vị thế tín nhiệm của AIIB. Chính vì vậy mà Trung Quốc coi AIIB là diễn đàn để cải thiện quan hệ với Nhật Bản và Mỹ. Bắc Kinh xem ra sẽ nỗ lực hơn nữa để thuyết phục Mỹ và Nhật Bản cùng tham gia AIIB.
Thứ hai, vấn đề an ninh cũng rất quan trọng. Theo sáng kiến OBOR, Trung Quốc sẽ xây dựng 81.000km đường sắt cao tốc, hơn cả tổng chiều dài của đường sắt toàn cầu hiện nay, và sẽ trải dài tại 65 quốc gia. Câu hỏi đặt ra là ai sẽ đứng ra bảo vệ các công trình này? Ví thử hành lang kinh tế Kashgar-Gwadar nối liền miền Tây Trung Quốc với Pakistan bằng đường bộ và đường ống vận chuyển khí đốt, và hành lang này sẽ chạy qua những vùng dễ bị tấn công nhất, nơi xảy ra các cuộc xung đột.
Một thách thức khác nữa là nền kinh tế Trung Quốc đang suy giảm cùng với dự trữ ngoại hối giảm sút thì việc rót vốn vào AIIB và sáng kiến OBOR sẽ thực sự là một vấn đề đáng lưu tâm.
Trong khi đó, một số nhà phân tích lại phân tích rằng AIIB và TPP bổ trợ cho nhau. Hiệp định TPP vừa mới đạt được sẽ thiết lập các quy chế giao dịch thương mại mới trong khi AIIB lại hỗ trợ WB và ADB tương hỗ về tài chính cho hạ tầng tại các nền kinh tế mới nổi tại châu Á.
Vũ Duy-Thứ Bảy, 10/10/2015 - 10:26
Theo The Diplomat

Nổ bình gas tại Trung Quốc, ít nhất 17 người chết

Nhật Đăng-10/10/2015 16:24
(TNO) Vụ nổ xảy ra tại một nhà hàng ở miền đông Trung Quốc vào trưa ngày thứ bảy 10.10 khiến ít nhất 17 người thiệt mạng, AP dẫn lời quan chức địa phương cho hay.
Trung Quốc lại diễn ra một nụ nổ vào trưa 10.10 ở tỉnh An Huy - Ảnh: Weibo
Trung Quốc lại diễn ra một nụ nổ vào trưa 10.10 ở tỉnh An Huy - Ảnh: Weibo
Báo cáo của Tân Hoa xã nói vụ nổ xảy ra vào trưa ngày 10.10 tại thành phố Vu Hồ, tỉnh An Huy, và nguyên nhân có thể do nổ bình gas, theo Reuters.
“Trong thời điểm diễn ra vụ cháy, mọi người gần nhà hàng vội đến hiện trường, dùng bình chữa cháy cố gắng dập tắt đám lửa. Tuy nhiên khói bắt đầu bốc lên nhiều hơn và lửa bùng phát dữ dội hơn, gần như chặn hoàn toàn lối vào”, AP dẫn mô tả từ một nhân viên họ Vương nói qua điện thoại.
Nhà hàng, hiện trường vụ cháy, nằm trong một con hẻm dài 50 m tại huyện Kính Hồ, thành phố Vu Hồ. Khu vực tỉnh An Huy nằm ngay sát phía tây của thành phố Thượng Hải.
Nổ bình gas tại Trung Quốc, ít nhất 17 người chết - ảnh 2
Hiện trường vụ nổ tại Vu Hồ, Trung Quốc ngày 10.10 - Ảnh: Weibo
Thời gian gần đây Trung Quốc liên tục xảy ra cháy nổ. Ngoài hàng chục vụ đánh bom liên hoàn trong giai đoạn Quốc khánh của Trung Quốc hồi đầu tháng 10, trước đó vào tháng 8 thành phố Thiên Tân cũng rung chuyển với vụ nổ hóa chất khiến hơn 100 người thiệt mạng.
Gần đây nhất vào ngày 5.10, một vụ nổ nhà máy hóa chất khác tại tỉnh Chiết Giang khiến nhiều người bị thương.

Trung Quốc khánh thành hải đăng ở Trường Sa

Việc khánh thành hải đăng của Trung Quốc cho thấy Bắc Kinh tiếp tục các hành động củng cố chủ quyền ở biển Đông. (Ảnh minh họa)
Việc khánh thành hải đăng của Trung Quốc cho thấy Bắc Kinh tiếp tục các hành động củng cố chủ quyền ở biển Đông. (Ảnh minh họa)
VOA-11.10.2015
Chính quyền Bắc Kinh đã đưa vào hoạt động hai ngọn hải đăng trên các bãi đá ở Trường Sa, tiếp tục mạnh mẽ khẳng định chủ quyền ở quần đảo tranh chấp với Việt Nam và các nước.
Bộ Ngoại giao Trung Quốc hôm 10/10 nói rằng hai ngọn hải đăng đó nhằm mục đích giúp các tàu bè qua lại trên biển Đông cũng như cải thiện an toàn hàng hải.
Bộ Giao thông Trung Quốc đã tổ chức lễ khánh thành trên hai bãi đá nằm tại Trường Sa mà Bắc Kinh gọi là Nam Sa.
“Các ngọn hải đăng trên bãi đá Hoa Dương và Xích Qua thuộc quần đảo Nam Sa của Trung Quốc sẽ hỗ trợ hiệu quả tàu bè qua lại cũng như cải thiện đáng kể an toàn hàng hải của tàu bè trên biển Nam Trung Hoa (tức biển Đông)”, phát ngôn viên Hoa Xuân Oánh tuyên bố.
Bà Hoa cũng tuyên bố rằng Bắc Kinh sẽ tiếp tục xây dựng các cơ sở dân sự và công cộng ở biển Đông để hỗ trợ các tàu bè.
Việt Nam chưa có phản ứng trước việc Trung Quốc khánh thành hai ngọn hải đăng, nhưng từng tuyên bố “chủ quyền không thể tranh cãi đối với Trường Sa và Hoàng Sa”.
"Khiêu khích"
Trong một diễn biến khác liên quan tới biển Đông, theo quan chức Mỹ, Hoa Kỳ đang xem xét việc đưa các tàu chiến vào gần khu vực các đảo nhân tạo của Trung Quốc nhằm đưa ra dấu hiệu rằng Washington không công nhận các yêu sách chủ quyền của Bắc Kinh trong khu vực này.
Một quan chức cấp cao của Hoa Kỳ được trích lời nói rằng, các tàu của Mỹ sẽ di chuyển trong vùng 12 hải lý, nơi Trung Quốc tuyên bố chủ quyền lãnh hải xung quanh các đảo mà Bắc Kinh đã xây dựng ở quần đảo Trường Sa trong vòng hai tuần tới.
Trong khi đó, trang tin Navy Times dẫn lời các quan chức Hoa Kỳ nói rằng hành động này có thể diễn ra “trong vòng vài ngày”, nhưng vẫn đang chờ được chính quyền Obama phê chuẩn.
Bộ Ngoại giao Trung Quốc sau đó đã kêu gọi Hoa Kỳ chớ nên có thái độ mà Trung Quốc gọi là “khiêu khích” ở biển Đông.
Theo UPI, Xinhua, the Guardian, Financial Times