Saturday, August 29, 2015

Xe băng chuyền đâm máy bay: ''Ăn bớt, làm tắt'' của hàng không Việt

(Kiến Thức) - Trong vụ xe băng chuyền đâm máy bay tại Sân bay Tân Sơn Nhất, lái xe không tuân thủ đúng theo quy trình xe băng chuyền tiếp cận máy bay...
Trao đổi với báo chí ngày 29/8 về sự cố xe băng chuyền đâm máy bay tại Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất, ông Lại Xuân Thanh, Cục trưởng Cục Hàng không cho biết, việc xe băng chuyền đụng máy bay A330 của China Airlines tại sân bay Tân Sơn Nhất ngày 27/8 đã uy hiếp an toàn khai thác sân bay nghiêm trọng, máy bay phải dừng hoạt động để sửa chữa. Các chuyên gia của Cục Hàng không đã đang kiểm tra và sẽ có kết quả sớm.
Trước đó, ngày 28/8, cơ quan quản lý Nhà nước cao nhất về hàng không tại khu vực phía Nam là Cảng vụ Hàng không miền Nam đã tổ chức cuộc họp bình giảng rút kinh nghiệm về sự cố đối với Vietnam Airlines - Chi nhánh Xí nghiệp Thương mại mặt đất Tân Sơn Nhất (TIAGS), Phòng An toàn và kiểm soát chất lượng Cảng Hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất. Trong cuộc họp này, Hãng hàng không CI xin vắng mặt vì đêm 27/8 phục vụ chuyển tiếp chuyến bay sau sự cố.
Xe bang chuyen dam may bay: ''An bot, lam tat'' cua hang khong Viet
Hãng China Airlines phải đưa một máy bay từ Đài Bắc sang Việt Nam hoạt động thay thế cho chiếc bị hư hỏng. Ảnh minh họa.
Trong báo cáo sự cố mới nhất vừa gửi Cục Hàng không Việt Nam, diễn biến của sự việc được thông tin cụ thể và nhiều tình tiết mới đã được Cảng vụ Hàng không miền Nam đưa ra.
Theo đó, lúc 10h40 ngày 27/8, tại bến đậu tàu bay số 18, ông Trương Văn Toản điều khiển xe băng chuyền mang biển số SGN 21005 trong quá trình tiếp cận máy bay Airbus 330-300 đã va quệt vào phần dưới bụng hầm hàng số 5. Ghi nhận các hình ảnh dấu vết va chạm trên tàu bay A330/BI8312 và trên xe SGN 21005 cho thấy, kích thước vết lõm trên bụng máy bay kéo dài 1.3m, rộng 0.6m và 3 rivê nối tấm kim loại ở bụng tàu bay bị bung ra.
Cơ quan có trách nhiệm đã kiểm tra đánh giá tình trạng kỹ thuật của xe băng chuyền SGN 21005 cho thấy khả năng di chuyển, thắng, hệ thống nâng, hệ thống lái, hệ thống dừng khẩn cấp, các thiết bị phụ trợ gồm chèn và bình cứu hỏa, phiếu kiểm tra tình trạng kỹ thuật trước khi đưa vào khai thác... đảm bảo khai thác.
Trong ngày 27/8, sức khỏe của lái xe Toản bình thường, không bị áp lực công việc do biết trước kế hoạch khai thác và phục vụ chuyến bay CI782, kết quả kiểm tra cũng ghi nhận không có nồng độ cồn trong hơi thở. Trước đó, ông Toản thực hiện ca 4h-2h và phục vụ được 3 chuyến bay: CX772 (6h19), JL079-750 (8h35), TG550-551 (9h59), trong giữa thời gian chờ phục vụ chuyến TG550-551 ông Toản cùng anh em có giờ nghỉ ngơi, ăn ca. Khi phục vụ CI 781/782 (10h22) thì sự cố xảy ra.
“Nguyên nhân xảy ra sự cố nêu trên là hoàn toàn do lỗi cá nhân của ông Trương Văn Toản. Lái xe này đã điều khiển xe băng chuyền SGN 21005 tiếp cận máy bay lần thứ 2 không tuân thủ đúng theo quy trình xe băng chuyền tiếp cận máy bay. Ông Toản đã làm tắt các bước để tiếp cận vào máy bay trước khi ông Nguyễn Công Bằng vào vị trí đánh tín hiệu tiếp cận.
Sau khi thả phanh tay, ông Toản đã đạp nhầm chân ga thay vì chân phanh do bất cẩn, làm cho xe băng chuyền SGN 21005 chồm lên chui qua bụng máy bay, góc phải mui chắn mưa của xe băng chuyền va chạm phần dưới bụng hầm hàng 5" - lãnh đạo Cảng vụ Hàng không miền Nam khẳng định.
Liên quan đến sự cố nói trên, TIAGS đã tạm đình chỉ công tác đối với ông Trương Văn Toản 15 ngày để phục vụ công tác điều tra và giải quyết sự cố. Hiện TIAGS đang phối hợp tốt với Hãng CI để phục vụ chuyến bay và giải quyết hậu quả.
Cảng vụ hàng không miền Nam cho biết sẽ xem xét xử lý hành vi vi phạm của ông Trương Văn Toản theo quy định.
Về thiệt hại trong vụ việc này, hãng hàng không China Airlines đánh giá tổng thiệt hại từ sự cố trên lên tới một triệu USD. Cụ thể, ngoài chi phí sửa chữa máy bay hư hỏng, hãng này còn phải chi phí cho một máy bay sang Việt Nam chở khách thay chiếc bị hỏng, đền bù hành khách bị chậm chuyến, bố trí chuyến bay cho nhiều hành khách nối chuyến, thiệt hại kinh tế khi một máy bay ngừng hoạt động nhiều ngày...
Đề cập trách nhiệm đền bù thiệt hại cho China Airlines, lãnh đạo Cục Hàng không cho biết, trách nhiệm chính bồi thường thiệt hại thuộc về Xí nghiệp Thương mại mặt đất Tân Sơn Nhất (TIAGS) - đơn vị quản lý người và phương tiện; phía bảo hiểm cũng sẽ bồi thường theo các hợp đồng đã ký kết với hãng hàng không.
15:00 29/08/2015
Minh Hiếu (tổng hợp)

Ông chủ lớp 7, nhân viên toàn cử nhân

Ông chủ văn hóa lớp 7 nhưng nhân viên toàn… đại học. Số người có bằng đại học được sử dụng ở đó không chỉ một vài người mà tính tổng công các điểm đã lên tới vài chục người!

Lâu nay ông luôn là người bận rộn và không bao giờ để ai đó phải băn khoăn điều gì to nhỏ. Khi đương chức cũng như nghỉ hưu, hễ có tín hiệu điện thoại là ngay lập tức trả lời, hoặc alo khe khẽ “Xin lỗi, tôi đang bận, xin gọi lại sau”.
Vậy nhưng gần đây, ông than thở: “Nhìn số lạ là không dám nghe, khi cứ chắc mẩm đầu dây chủ yếu gọi nhờ… xin việc !”
Bởi là người luôn quan tâm, chia sẻ, tiếng nói lại có “trọng lượng” nên ông thường được người quen nhờ vả, bấu víu. Thực tế ông từng tạo điều kiện cho nhiều người chuyển công tác, hợp lý hóa gia đình, con em tốt nghiệp đại học vào làm việc ở những nơi chốn mà nhiều người mơ suốt đời cũng không thể làm được, có tiền “chạy” cũng không có “cửa”.
Thế nhưng dạo này mọi việc đâm ra vô cùng khó khăn, xoay kiểu gì cũng tắc.
Ông kể, có một người đàn anh từng công tác với nhau thời trẻ, cả đời liêm khiết, không hề phiền lụy gì đến ai, vậy mà bỗng gọi điện thoại cho ông. Phải khó khăn lắm, có vẻ như gãi đầu gãi tai lâu lắm mới thốt lên được rằng, cháu trai đích tôn tốt nghiệp đại học 3 năm nay, chạy hết đông sang tây, nam ra bắc mà vẫn chưa xin được việc làm. Nay chỉ còn đường nhờ nói giúp một tiếng, quả thực đấy là bước cùng, uốn lưỡi cả chục lần mới dám nói…
Ông không hứa như trước, chỉ biết nói rằng, sẽ cố thử xem. Và lại đánh tiếng với một người đàn em đương chức, hy vọng vì nể tình, vì này nọ để bố trí, sắp xếp hợp lý. Người kia cũng hứa là sẽ cố gắng, sẽ giao ngay cho một cấp dưới khác xử lý nhanh nhất có thể.
Thế rồi đằng đẵng ngày đêm chờ đợi và đợi chờ.
Sau đó là những câu trả lời khó nói, đầy chia sẻ rằng, không có biên chế, không có công việc phù hợp, không có kinh phí trả lương, chờ nay mai lập bộ phận nọ, bộ phận kia may gì còn chỗ. Tóm lại, chỉ có cách duy nhất là… chờ đợi; hoặc nộp đơn nơi khác.
Kết lại, điện thoại số lạ thì… không nên nghe. Nếu lỡ nghe mà ai đó nhờ xin việc phải kiên quyết ngay: không thể được, không làm được! Tôi đang bận, đến giờ đi đón cháu rồi – ông làm bộ khoát tay, dập điện thoại bàn như thật.
cử nhân, sếp, việc làm, thất nghiệp, đại học, nhà hàng
Nhiều cử nhân sau khi cầm tấm bằng không tìm được việc làm. Ảnh minh họa
***
Mỗi lần về quê, ông ngại nhất là gặp người đàn anh về hưu nhờ xin việc cho cháu nói trên. Thời buổi của khôn, người khó, nói mấy cũng không thể sẻ chia hết, nếu gặp người hay để ý, nhớ lâu thì còn mệt mỏi sang tận đời con, đời cháu chứ chẳng chơi.
Nhưng không, câu chuyện bỗng chuyển hướng một cách vui vẻ lạ.
Người đàn anh kia có lần ra Hà Nội chơi đã tìm gặp ông cho bằng được. Ông cứ cười hề hề, nói chuyện vần vè tục ngữ, thành ngữ cũ mới, rằng, “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, ta không lo được thì chúng phải lo, làm “đầy tớ thằng khôn hơn làm thầy thằng dại”, có khi chúng nó còn giỏi hơn cái đám “bèo hoa dâu sống lâu lên lão làng” như chúng mình chứ lị…
Chuyện thế này: xóm quê ông có người học chưa hết lớp 7, bỏ quê đi làm thuê tận trong nam biệt tích mấy năm, rồi đùng đùng trở về mở nhà hàng. Ban đầu chả ma nào ngó ngàng, lỗ chổng vó nhưng vẫn kiên quyết tìm hiểu, thay đổi và nay đã thành công đáng kể.
Hàng không chỉ bán tại chỗ mà còn được đưa vào phục vụ trong thành phố cách xa dăm bảy chục cây số. Cứ ai có yêu cầu là phục vụ đến nơi đến chốn. Tiếng lành đồn xa. Nay không chỉ mở thêm nhà hàng tại Vinh, Cửa Lò mà còn vào tận Nha Trang cơ đấy.
Ông có biết không, nó có thương hiệu hẳn hoi, ai cũng biết, chỉ có ông ít về quê, ít thưởng thức cái món thịt dê quê ta là không biết. Nó là “Dê Vườn Xoài” Nghi Lâm chứ xa xôi gì đâu!
Nhà hàng ấy, ông chủ văn hóa lớp 7 nhưng nhân viên toàn… đại học! Ban đầu vào đứa nào cũng ngại làng xóm cười chê, có đứa vào làm thử chờ đợi phân công công tác hay chờ xin việc, nhưng làm lâu thì quen, làm càng tốt càng hăng. Thu nhập tốt thì không ai dại gì bỏ việc, cứ thế kéo đến ùn ùn.
Kế toán, thủ quỹ cần người trung thực, am tường, chạy hàng trong nam ngoài bắc cũng cần người biết tính toán, lo lót. Việc làm không hết, cần nhiều nhân lực thì càng cần người biết tổ chức, phân công, kiểm tra, kiểm soát. Tóm lại là tốt nghiệp đại học mới có thể đáp ứng được phần lớn công việc của cái nhà hàng càng ngày càng to ra, mạnh lên này.
Thì ra, người cháu đích tôn không xin được việc ngày ấy, bây giờ đã yên chí làm việc cho… ông chủ lớp 7 đầy thành đạt ở ngay quê mình. Và số người có bằng đại học được sử dụng ở đó không chỉ một vài người mà tính tổng công các điểm đã lên tới vài chục người!
Sao, tôi nói ông chưa tin hả? Thế thì hôm nào về quê, “nháy” máy cho tôi, tôi đưa ông lên thưởng thức, tất nhiên là có thằng cháu tôi tiếp đón và nói chuyện.
Nhưng mà tôi có gọi thì nhớ nhấc máy đấy nhé, vui vẻ thôi, chả nhờ vả gì ông đâu, “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, kệ chúng nó. Ta bây giờ yên chí nghỉ, thỉnh thoảng ngồi với nhau, nhẹ bụng thì cơm vừng lạc, hứng chí thì ới nhau làm vài chén, hề hề…
Châu Phú

Những cái ngu dai dẳng!

Nguyên Thạch (Danlambao) - Dưới một cơ chế toàn trị và mụ mị, con người ta bị nhốt trong một cái nhà tù vĩ đại, nơi đây chẳng những bị giới hạn về công ăn việc làm, kinh doanh buôn bán vì nền tảng của XHCN là kinh tế tập trung, mà ngay cả Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, lòng yêu nước... cũng bị giam hãm trong tù ngục. Từ đó, xã hội của thể chế này đã biểu hiện rất nhiều cái NGU, ngu dai dẳng, ngu lì lợm mà tiếng bây giờ người ta thường gọi là ngu khủng, ngu hoành tráng.

Ngoài những cái ngu về chính sách, đường lối, chủ trương, về khoa học, kỹ thuật, sáng tạo và phát triển, khối Dư luận viên cùng một số lớn đảng viên, nhất là côn an mạng, kể cả nhiều thành viên của Ban tuyên giáo còn ngu cả nhận định về những nhà đối kháng đấu tranh cho một Việt Nam hầu được tiến hầu bắt kịp thế giới văn minh, giúp người dân được có đủ quyền làm người. Cái ngu triền miên mà tôi muốn nhắc lại ở đây là: Cho đến hôm nay nhà nước và khối DLV vẫn khăng khăng cho rằng những bài viết của các nhà đấu tranh là thuộc "thành phần phản động, diễn biến hòa bình" và viết để nhận tiền từ "các thế lực thù địch".

Mặc dù tôi đã xác minh về vụ "nhận tiền" mà những tên bưng bô tán tận lương tâm, bẻ cong ngòi bút đã vu khống (1). Sự vu khống ngờ nghệch này cho đến hôm nay vẫn còn luôn tiếp diễn nên bài viết này có chủ đích nhắm vào cái vu khống lì lợm như giòi, như đỉa hôi tanh.

Phản động là từ ngữ chuyên dùng của những kẻ độc tài, làm dữ lo xa. Trên thực tế, những nhà đấu tranh này không hề là "phản động" và cũng không hề nhận thù lao của bất cứ thế lực nào. Họ là những con dân đáng kính, những con người có tấm lòng và bầu nhiệt huyết cùng tình yêu quê hương đất nước với những trăn trở lo âu cho vận mệnh của cả một dân tộc đang đứng bên bờ vực thẳm của tụt hậu và vong nô trong sự cai trị tàn bạo của một nhóm thiểu số dùng chuyên chính vô sản của cái gọi là bạo lực cách mạng.

Những người dám đứng lên đấu tranh này vì họ đã nhận thấy được những áp bức, bất công, những hiểm nguy đe dọa từ những cục óc mụ mị đầy hoang tưởng, từ những ý niệm ngu ngơ mù mờ bất khả thi nhưng với quyền lực trong tay đã áp chế khối đông quần chúng để dồn vào sợ hãi nhằm tê liệt mức độ phản kháng. Những nhà đấu tranh đã nhận thức được trách nhiệm, bất luận họ thuộc thành phần nào, trí thức, sĩ phu hay ngay cả thất phu, tất cả đều mong muốn thể hiện sự hữu trách của mình. Những người đáng trân quí này, ngoài cảnh đầu tắt mặt tối lo cho công ăn việc làm mà họ phải có bổn phận với bản thân, gia đình, họ còn cố gắng dành thời gian và trí tuệ cho công cuộc, đồng thời sẵn sàng chấp nhận những hy sinh, mất mát nếu chẳng may. Họ muốn thấy xã hội hòa nhịp với công bằng, tiến bộ, văn minh và bác ái, đất nước được phát triển và giàu mạnh hầu ngẩng mặt với cộng đồng nhân loại. Từ động lực của những ước mơ chân chính đó, họ rất căm thù bất công, nghịch lý ở một xã hội mà đảng cộng sản đã triền miên gây nên bao bất ổn.


Với những con người đầy nhiệt huyết và tấm lòng cao cả như vậy, lẽ ra họ nên được trọng vọng, ưu ái, khích lệ để tạo hợp quần sức mạnh của quốc gia nhưng tiếc thay, họ lại bị nhìn dưới một nhãn quang "phản động"!.


Có nơi nào ngoài Việt Nam, Bắc Hàn và Tàu cộng, chẳng những đã không biết chiêu hiền đãi sĩ mà còm giam tù những con người ái quốc?. Quốc gia nào cho rằng yêu quê hương, yêu đất nước là có tội, ngoài những xứ cộng sản?.


Tôi đã ngao ngán, cũng như vô cùng thất vọng cho đảng CSVN và nhà cầm quyền hiện hành đã hung bạo đến vô tâm khi danh sách những tù nhân lương tâm Linh mục Nguyễn Văn Lý, Nhà báo tự do Tạ Phong Tần, Hồ Thị Bích Khương, Nhạc sĩ Việt Khang... và vô số tù nhân lương tâm khác vẫn còn bị giam giữ trong bạo hành theo dòng thời gian mà nhẽ ra họ phải được sống như những con người đúng nghĩa.

Một lần nữa, tôi xác định, chúng tôi những con tim nhân bản với đầy đủ lý trí và trách nhiệm, đã sống và hành xử một cách công minh và hợp đạo làm người, chúng tôi không vì lợi nhuận hay lệ thuộc quyền sai khiến của bất cứ "thế lực thù địch" nào.

Đảng CSVN và những kẻ vì tham vọng tiền bạc và quyền lực đừng lấy bụng của kẻ tiểu nhân mà so lòng người quân tử, đừng lấy chuyện làm dữ của mình mà nghĩ ai cũng hung tàn độc ác như vậy. Kẻ cúi đầu nhận ân sủng để chấp nhận bưng bô, gian dối, ngậm máu phun người thì hoàn toàn khác xa với những con người yêu nước.

Việt Nam ơi, tiếc thay cây quế giữa rừng...

28/8/2015


_____________________________________

Ghi chú:


Khi Cộng Sản nói!

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - “Người biết ít thường nói nhiều, trong khi người biết nhiều thường nói rất ít” (Jean Jacques Rousseau -Triết gia Pháp) Tất nhiên người biết nhiều không phải là họ không muốn nói, nhưng vì một trong những đức tính tốt làm nên vẻ đẹp tâm hồn trong nhân cách con người đó chính là đức tính khiêm tốn, khiêm nhường… Mà một tâm hồn khiêm tốn trong cái đầu tỉnh táo và trái tim trung thực lại chính là nhân tố cần phải có của những nhà lãnh đạo, dẫn đường chân chính tốt nhất. Rất lạ, điều này không hề thấy trong tư duy của giai tầng độc tài lãnh đạo chế độ CSVN mà ngược lại sự kiêu căng, tự cao tự đại, ngạo mạn tự cho mình luôn luôn đúng (dù không đúng chút nào) lại nói rất nhiều và phát huy tối đa.

Điển hình: Trong những ngày này, dù các chế độ CS/Xã Hội Chủ Nghĩa trên toàn thế giới đã kéo nhau sụp đổ, nhân loại nguyền rủa chôn lấp nhưng rất nhiều những đường dao “chém gió” của CSVN thi nhau vung lên, đại loại như…

“Cuộc Cách mạng tháng Tám năm 1945 và Quốc kháng 2/9 là những mốc son chói lọi, một bước ngoặt vĩ đại của dân tộc tạo nên bộ mặt đất nước có sự thay đổi toàn diện. Kinh tế tăng trưởng khá nhanh, sự nghiệp phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa được đẩy mạnh. Đời sống nhân dân được cải thiện rõ rệt. Vị thế Việt Nam trên trường quốc tế không ngừng được nâng cao tạo ra thế mới và lực mới để đất nước tiếp tục đi lên với triển vọng tốt đẹp…” (!?) (VOV Oline - 18/8/2015).

…mốc son chói lọi, bước ngoặt vĩ đại, tạo ra thế mới và lực mới”!? Nghe như nhát dao của cái “dao phay lâu lắm không thấy cục đá mài”. 

Bởi trái với những lời hót như vẹt ấy thì chỉ 10 ngày sau, thông tin mới nhất từ Diễn đàn Kinh tế mùa Thu 2015 chính thức được khai mạc sáng ngày (27/8) ở Phía Bắc Việt Nam (Thanh Hóa) với chủ đề “Kinh tế Việt Nam - Hội nhập và phát triển bền vững”. Trong bài tham luận tại diễn đàn ông Đậu Anh Tuấn – một lãnh đạo của “VCCI” (cơ quan Thương mại và Công nghiệp Việt Nam) cho biết:

“Doanh nghiệp Việt Nam sau hai thập kỷ hội nhập tính từ thời điểm gia nhập khối ASEAN đến nay vẫn đang loay hoay, lúng túng chưa tìm ra cách thức để hội nhập hiệu quả, ông Tuấn lo ngại nêu ra hàng loạt những "điểm tắt nghẽn" của nền kinh tế như: bội chi ngân sách còn cao, nợ công tăng nhanh, tổng cầu tăng chậm, nợ xấu còn cao, xử lý chậm, thị trường chứng khoán phát triển chưa vững chắc, thị trường bất động sản phục hồi chậm, tỷ trọng xuất nhập khẩu của khu vực kinh tế trong nước trong tổng kim ngạch xuất khẩu còn thấp... “Tỷ lệ trả nợ trực tiếp từ ngân sách của Chính phủ hiện đang ở mức 14,2%. Nhưng nếu tính cả phần vay đáo nợ, con số này hiện đang ở mức 26,2% GDP”. Ngoài ra, tốc độ tăng trưởng kinh tế dự kiến của Việt Nam cũng thấp hơn nhiều so với các nước trong khu vực như Singapore, Thái Lan và ngay cả Myanmar…Tính đến thời điểm hiện nay, Việt Nam đã có trên 800.000 công ty & doanh nghiệp được thành lập, nhưng chỉ có khoảng 400.000 doanh nghiệp thực sự hoạt động, tỷ lệ % này quá thấp so với dân số trên 90 triệu và cũng quá thấp so với các nước, vùng lãnh thổ và khu vực có cùng điều kiện tương đồng….”(www.dantri.com.vn 27/8/2015) 

Hai mươi năm hội nhập ASEAN tóm gọn vào nhận xét nói trên của ông Đậu Anh Tuấn “VCCI” (cơ quan Thương mại và Công nghiệp Việt Nam) không chỉ làm cho người dân ngán ngẩm với lối tuyên truyền rẻ tiền như lừa bịp nói trên từ VOV mà còn làm người dân không khỏi nhói lòng khi nghĩ tới lời nhận xét về Việt Nam của người tạo nên “kỳ tích Singapore” ngày nay (Cựu thủ Tướng Lý Quang Diệu): 

Và ngày xưa (1965) ông từng mơ ước:“hy vọng là một lúc nào đó Singapore sẽ phát triển giống như Sài Gòn… (Lý Quang Diệu).

Nhưng thật đáng buồn, cái mơ ước cũng là nỗi ám ảnh làm sao phát triển Singapore cho bằng Sài Gòn từ ông Lý Quang Diệu cách đây 50 năm thì ngày nay hoán đổi vị trí ngược lại, nhà nước và đảng CSVN đang mơ ước không chỉ riêng Sài Gòn (TP/HCM) mà là cả nước Việt Nam đến bao giờ thì bắt kịp Singapore, khi mà Thu nhập bình quân đầu người của Singapore 68.541 USD/người (năm 2013) trở thành nước có GDP bình quân đầu người cao nhất trên toàn thế giới, còn GDP bình quân đầu người năm 2014 của người dân Việt Nam chỉ hơn 2.000 USD… mà qui luật phát triển thì… không ai đứng lại chờ.

Mức lương bình quân của Việt Nam ở mức 3,8 triệu đồng/tháng (181 USD) cũng chỉ cao hơn Lào:119 USD, Campuchia :121 USD, và vẫn thấp hơn so với nhiều nước trong khu vực ASEAN như: Philippines 206 USD, Thái Lan 357 USD, Malaysia 609 USD, Singapore 3.547 USD. (Malte Luebke - Chuyên gia cao cấp ILO)

Tất nhiên, lệ thuộc nhiều yếu tố khác nhau, không thể so sánh Sài Gòn hay Việt Nam với Singapore trong quá khứ và ngày nay, nhưng một câu hỏi mà chúng ta không thể không bận lòng là “nguyên nhân” nào khiến một hoang đảo nhỏ bé diện tích chỉ bằng 1/3 TP/HCM đã sáp nhập vào Malaysia nhưng bị “chê” là của nợ chẳng lợi lộc gì lại hao tốn nước ngọt bị trục xuất vào năm 1965. Để rồi dưới sự lãnh đạo của Thủ Tướng Lý Quang Diệu CT/đảng PAP (People's Action Party = Hành động Nhân Dân) trở thành quốc gia “sạch nhất” (cả 2 nghĩa đen & bóng) người dân có thu nhập và đời sống cao nhất thế giới!? .

DT: khoảng 700km2. (TP/HCM:2.095 km²) Như một ốc đảo, Singapore không có tài nguyên thiên nhiên, gần như các mặt hàng thiết yếu (ngay cả nước ngọt) đều phải nhập khẩu để đáp ứng nhu cầu sản xuất và sinh hoạt trong nước.

Gồm 11 quốc gia nằm trải dài từ phía Đông Ấn Độ đến Trung Quốc, vùng Đông Nam Á (Asean) nhìn chung là một vùng với sức tăng trưởng kinh tế năng động nhanh chóng sau thế chiến, tạo nên 4 con rồng châu Á, và sau này có thêm sự xuất hiện của 4 con hổ Đông Nam Á. Bốn con rồng được nói đến là Singapore, Nam Triều Tiên, Hong Kong và Đài Loan. Bốn con hổ là Malaysia, Thái Lan, Philippines và Indonesia. Còn Việt Nam “lẽ ra phải xếp hàng đầu khu vực mới xứng đáng” (Lý Quang Diệu) thì rón rén lấp ló phía sau không bằng cái đuôi của con “rồng” Singapore? Nguyên nhân, yếu tố nào làm ra bi kịch khát biệt to lớn này? 

Câu trả lời có thể có nhiều diễn giải khác nhau nhưng gần với thực tế như nó đã diễn ra mà người ta rút ra được thì căn nguyên hay nguyên nhân được nhận diện là yếu tố Chính Trị bởi chính trị chi phối tư tưởng con người mà con người thì hành động phát sinh từ tư tưởng. 

Tại Singapore ông Lý Quang Diệu là một trong ba người thành lập Đảng Hành động Nhân dân Singapore (People Action Party = PAP) đảng chính trị theo chủ nghĩa dân tộc, cầm quyền hiện nay, ông là một trong những nguyên thủ Đông Nam Á và Thế giới biết và hiểu rất rỏ về chủ nghĩa Cộng Sản, rất “dị ứng” với chủ nghĩa này.

Thời điểm 1965 tại Việt Nam, Hồ Chí Minh đang áp đặt siết chặt bức màn sắt chủ nghĩa Cộng Sản lên toàn miền Bắc VN thì ở Singapore ông Lý Quang Diệu là thủ tướng đầu tiên của quốc gia này với quyết tâm ngăn chận mầm mống Cộng Sản phát sinh trong xã hội Singapore, tâm niệm của ông là muốn đưa Singapore trở thành một quốc gia cường thịnh, trước hết phải xóa bỏ mọi tàng tích Cộng Sản, ngăn chận mọi mầm mống phát sinh của ý thức hệ CNXH/CS tại Singapore. Tất cả chính sách đối nội của ông Lý Quang Diệu đều kiên định tập trung vào mục đích đó không lay chuyển mặc cho báo chí thiên tả trong vùng khoát lên mình ông cái áo “độc tài”, thậm chí ông không phủ nhận điều này “nhưng là độc tài vì sự thịnh vượng của Singaopre chứ không độc tài cho sự lớn mạnh của chủ nghĩa Cộng Sản” – ông khẳng định. Và ông có lý, thành công ngoài mong đợi. 

Ngày nay nhận xét về thành tựu của Singapore tác giả Reihan Salam, Chủ bút điều hành của National Review Institute kết luận rằng: “Còn lớn hơn cả Thành Tựu Kinh Tế, thành công chận đứng chủ nghĩa cộng sản tại Singapore mới đích thực là “kỳ tích” chói lọi của Lý Quang Diệu” (Lee Kuan Yew’s Greatest Accomplishment May Not Have Been Singapore’s Economic Success) đăng trên National Review 23/3/2015. 

Quả là chính xác không thể phủ nhận, nếu không may, Lý Quang Diệu giống Hồ Chí Minh thứ 2 và Singapore nằm dưới chế độ độc tài cộng sản như miền Bắc Việt Nam cùng thời điểm thì không và sẽ không bao giờ có một kỳ tích kinh tế tài chính và đa nguyên dân chủ hoàn hảo như Singapore hiện tại. 

Tiếp bước, kể thừa truyền thống từ người cha mẫu mực, “tượng đài” quốc gia, một vĩ nhân thế giới Lý Quang Diệu, con trai ông đương nhiệm thủ tướng Lý Hiển Long trước cuộc bầu cử Quốc Hội sớm hơn lệ thường năm nay 2015 cùng với 10 chính đảng hiện đang hoạt động trên chính trường Singapore, trong đó nổi trội là đảng Hành động Nhân dân (People's Action Party) và Đảng Công nhân (WP) đối lập, Thủ tướng Lý Hiển Long gửi thông điệp tới người dân rằng, không chỉ ông là Thủ Tướng mà:

“Bạn sẽ được quyết định ai sẽ lãnh đạo Singapore cho 5 năm tới”

Đảng Công nhân Đối Lập Singapore ra mắt các ứng viên trước thềm 
cuộc tổng tuyển cử, như là việc đương nhiên của xã hội Singapore.

Rất quang minh chính trực – Quốc gia không của riêng ai, mọi người dân mọi đảng phái đều có đầy đủ cơ hội thực hiện quyền tham chính công bằng như nhau, do chính người dân trực tiếp lựa chọn, không thể có cái chiêu bài “Đảng cử dân bầu và Quán triệt trúng cử” dân chủ trá hình hoang dã như bầu cử tại Việt Nam dưới chế độ độc tài Cộng Sản….

Bầu cử “dân chủ hoang dã trá hình” 


Việt Nam, Đảng CS quyết định ai sẽ lãnh đạo Quốc Gia 

Đây là sự khác biệt đã làm nên “con rồng” Singapore so với Việt Nam trong thân phận trâu chậm uống nước đục vì phải kéo cái cày độc tài XHCN/CS. 

Lòng tự trọng là tự biết giá trị của chính mình, để: “Nói là bạc, im lặng là vàng, lắng nghe là kim cương” người khôn nghe nhiều hơn nói… Bởi lắng nghe sẽ biết được thêm nhiều điều hay cũng như dở… hơn là nói nhiều, nói bậy, nói càng, nói lấy được như cách nói của hệ thống tuyên truyền của một chế độ độc tài lạc hậu (như viện dẫn trên).

28/8/2015

Trâu cũng phản động

Đặng Hoài An (Danlambao) - Chuyện kể rằng, ở một bản làng nọ thuộc tỉnh Sơn La, người dân còn quá nghèo, vì vậy lớp học cho các em nhỏ ở đây chỉ là một căn nhà dựng bằng mấy cột tre, lợp mái cọ, xung quanh không có vách tường. Lớp học nằm ngay trong buôn làng. 

Sáng hôm ấy, trong giờ học tập đọc. 

Cô giáo: Mấy hôm trước bạn An của chúng ta đã dũng cảm bước qua thảm thủy tinh để làm gương cho cả lớp, hôm nay cô cũng mời bạn An đứng lên đọc cho cả lớp nghe bài Trâu Cũng Đánh Mỹ

Một học sinh: Thưa cô, sao lúc nào cũng bạn An. 

Cô giáo: Bởi vì bài này chỉ có người dũng cảm mới đọc được. 

Bạn An dũng cảm đi qua thảm thủy tinh


Cả lớp ngồi chăm chú im lặng để lắng nghe An đọc bài, An hít một hơi thật sâu để lấy can đảm rồi đứng dậy cầm sách lên và đọc. 

An: Bài 153, Trâu Cũng Đánh Mỹ. Phiên bản 2015 của đồng chí Đinh Thế Huynh

Hồi ấy, giặc Mỹ còn chiếm miền Nam nước ta. 

Một buổi trưa tháng 7, trời nắng như đổ lửa. Bầy trâu dầm mình ở vũng nước cạnh đường. 

Một toán lính Mỹ đi càn về, mặt đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại. Chúng ào xuống lầy trũng đẩy trâu đi, dành chỗ nằm cho đỡ nóng. 

Bầy trâu vùng dậy. Mắt đỏ hoe. Những cặp sừng cong, nhọn hoắt, chém vun vút. 

Một tên Mỹ mới đưa khẩu M16 lên là bị trâu phì vào mặt lăn ra bất tỉnh. 

Một tên Mỹ bị trâu chém chết ngay trên vũng bùn. 

Nguyên chiếc xe zeep của lính Mỹ bị đàn trâu xông đến húc lăn càn. 

Tụi Mỹ sợ quá kêu máy bay lên thẳng tiếp viện. Máy bay lên thẳng vừa chưa kịp đáp đã bị chú trâu tiểu đội trưởng nhào đến, nhảy lên bám vào, làm máy bay chúi xuống và nổ tan tành (đồng bào đã xây mộ bia và phong cho chú Trầu là liệt sỹ chống Mỹ). 

Nực cười trâu biết xung phong. 
Đuổi quân giặc Mỹ góp công diệt thù 

An vừa dứt lời thì bỗng có tiếng vọng sang từ chuồng trâu nhà dân gần bên lớp học. 

- Tổ cha thằng Cộng Sản bịp bợm, còn đưa cả tao vào chiến dịch nhồi sọ nữa!

Cô giáo và cả lớp hoang mang vì giọng nói kia chính là của chú trâu của nhà bên cạnh. 

- Lũ Trâu chúng tao chỉ lo cày bừa giúp nhân dân, nay lại còn bị đem vào làm công cụ tuyên truyền nhồi sọ của đảng cướp, tức quá nên vùng dậy vạch mặt âm mưu của thằng Sản. 

Từ đấy dân gian truyền nhau rằng. 

Nực cười trâu biết phân bua 
Đảng kia nhồi nhét, bày trò bịp dân..




29/8/2015

Truy lùng Việt gian tay sai cộng sản ác ôn

Bạn đọc Danlambao - Đây là khuôn mặt của tên an ninh cộng sản đã ra tay đánh chảy máu mặt cô Nguyễn Thị Hoàng Yến, con gái blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và bà Dương Thị Tân.

Vụ việc đã được Điếu Cày tường thuật trên facebook như sau:

“Vào hồi 5 giờ chiều qua 26/8/2015. Con gái tôi là Nguyễn Hoàng Yến được mẹ chở từ chỗ làm về đến của nhà 57 Phạm Ngọc Thạch thì bị tên này theo sát ép xe và tát con tôi hai cái”. 

“Cháu bị đánh trầy mặt và sưng. Bên trong hàm cháu có đeo niềng răng nên khi bị đánh cháu xước cả lợi”.


Cô Nguyễn Thị Hoàng Yến bị côn an cộng sản đánh chảy máu mặt.
Khi blogger Điếu Cày bị bắt vào năm 2008, cô Nguyễn Thị Hoàng Yến chỉ mới 13 tuổi. Trong suốt nhiều năm tháng tù đày, cô đã không thể thăm gặp bố.

Vụ tấn công mới nhất cho thấy chế độ CSVN quyết không buông tha đối với gia đình blogger Điếu Cày, dù ông đã bị dồn ép phải sống lưu vong. 

Quả là một chế độ hèn hạ và đê tiện!

Khuôn mặt tên côn an thường phục ra tay đánh người đã được bà Dương Thị Tân kịp thời ghi hình lại. 

Để ngăn ngừa những tội ác trong tương lai, thiết nghĩ chúng ta cần phải phổ biến những bức ảnh này để kêu gọi dư luận truy lùng tung tích về tên Việt gian tay sai cộng sản ác ôn này.

Khuôn mặt tên côn an ác ôn đánh cô Yến


Chưa bao giờ vị trí CHXHCNVN cao như vậy: xin chính quyền Hong Kong cho dân Việt chúng tôi sang ở đợ

CTV Danlambao - Sau 70 năm đảng cộng sản muôn năm và Hồ Chí Minh muốn nằm mãi trong quần (của) chúng, vị trí của Việt Nam dưới tài lãnh đạo đỉnh cao trí tệ của loài sản đã đạt đến mức người dân phải đi ở đợ, tha phương cầu thực mà thiên hạ cũng không cho. Một trong những đám thiên hạ này là mấy anh Tàu Hồng Kông đã "ngộ hổng chịu cho mấy nị Dziệt Nàm vào làm đầy tớ trên đất của ngộ."

Mấy chú Ba này không nói ra nhưng chắc mấy chú nghĩ rằng dân Việt đang làm chủ nhân ông của đám đầy tớ đỉnh cao trí tuệ loài người, dân Hong Kong đâu có dám trịch thượng đòi đi mướn chủ nhân nước Việt anh hùng của thời đại Hồ Chính Mi qua làm đầy tớ ở xứ mình.

Trong khi đó thì tên đầy tớ đảng viên Hoàng Chí Trung, Tổng Lãnh sự của đảng loài sản tại Hong Kong và Ma Cao thì lại ngu đần hạ mình xuống giải trình cho việc xin xỏ cho những nhân dân làm chủ của nó:

"Nguyên nhân là do vấn đề người tị nạn Việt Nam chạy qua Hong Kong từ những năm 70, 80 của thế kỷ trước. Đến nay, phía bạn vẫn lo ngại về vấn đề này, do đó hết sức thận trọng trong việc xem xét cấp visa làm việc cho người Việt." (*)

Ý của nó là: mấy nị đừng lo là đám chủ nhân ông Việt Nam sẽ bỏ của chạy lấy người, bỏ trốn thiên đàng cộng sản mà bác Hồ vĩ đại của chúng tớ gầy dựng 70 năm sau khi ăn cướp chính quyền. Đất nước của chúng tớ hiện nay đang ở tầm cao chưa bao giờ cao bằng trên thị trường quốc tế. Với tầm cao đó, các chủ nhân ông của chúng tớ chỉ đi ở đợ, làm ô sin chứ thèm vào cái chuyện tị nạn ở những xứ kém cõi như các nị.

Hiện nay, theo tên đầy tớ Hoàng Chí Trung này, mới chỉ có khoảng 20 ngàn ông bà chủ Việt Nam đang ở thuê làm mướn tại Ma Cao. Ít quá!

Chưa xứng danh anh hùng tha phương cầu thực ở tầm cao xã hụi chủ nghĩa!

Chưa đủ để đám đầy tớ công ty môi giới và xã hội đen Hoàng Chí Trung xuất khẩu người kiếm thêm chút cháo bào ngư trong đường dây cung cấp osin made in VN cho Tàu.

Cho nên Hoàng Chí Trung vẫn lì lợm thiết tha rằng: "tôi h​y vọng Hong Kong sớm xem xét lại chính sách này và cho phép người dân Việt Nam được cấp visa làm việc tại Hong Kong".



28.08.2015


__________________________________________

Chú thích: