Tuesday, August 11, 2015

Tượng đài, đền chùa và vận mệnh quốc gia

 Xây dựng tượng đài, chùa chiền, cung điện làm cạn kiệt nguồn lực đáng lẽ phải dành cho củng cố lực lượng phòng vệ, khoan thư sức dân và đầu tư cho nguồn nhân lực.
Ở Nhật Bản, Thời đại Chiến quốc kéo dài từ cuối thế kỷ 15 đến đầu thế kỷ 17. Các lãnh chúa tranh nhau mở rộng phạm vi thống trị và liên miên chiến tranh để thôn tính nhau. Cuối cùng Tokugawa Ieyasu (1542-1616) lấy được thiên hạ, mở đầu thời đại Edo hơn 250 năm (1615-1868). Giai đoạn cuối của thời chiến quốc này là sự đối đầu gữa chính quyền Toyotomi đóng ở thành Osaka và thế lực Ieyasu ở Edo (Tokyo ngày nay).
Một trong những chiến lược, mưu kế của Ieyasu là xúi giục chính quyền Toyotomi xây dựng nhiều chùa chiền, đền đài để cho ngân quỹ bị kiệt quệ, không còn nguồn lực cho tăng cường năng lực quân sự và cải thiện an sinh cho dân chúng trong thành. Cuối cùng chính quyền này suy yếu và bị Ieyasu tiêu diệt năm 1615.
Sau khoảng 100 năm nội chiến, ba lãnh chúa nổi trội nhất vào cuối thế kỷ 16 là Oda Nobunaga, Toyotomi Hideyoshi và Tokugawa Ieyasu. Ieyasu là đồng minh của Nobunaga nhưng yếu hơn nên trên thực chất là phục tùng Nobunaga, còn Hideyoshi là vũ tướng đắc lực, là cánh tay mặt của Nobunaga. Do đó, lịch sử đã chuyển động chung quanh Nobunaga và lúc đó ai cũng thấy là Nobunaga sẽ thống nhất thiên hạ, và trên thực tế đã bình định phần lớn các thế lực khác.
Nhưng bất ngờ là Nobunaga bị một vũ tướng khác của mình là Akechi Mitsuhide làm phản, bất ngờ tấn công vào chùa Honno ở Kyoto là nơi Nobunaga dừng chân trên đường đi tiếp viện cho Hideyoshi đang giao tranh với lãnh chúa Mori ở vùng Chugoku (hiện nay là Hiroshima). Trước quân số đông ngấp 10 lần của Mitsuhide và bị tấn công bất ngờ, Nobunaga phải tự tử sau cuộc chiến đấu không cân sức.
Hideyoshi nhận định đây là thời cơ để mình lấy thiên hạ nên đã giảng hòa với Mori và tức tốc chuyển quân về Kyoto để trị tội Mitsuhide. Hideyoshi sợ Ieyasu rat tay trước nên đã hành động ngay. Với chiến lược chuyển binh thần tốc, bất ngờ và với tài dụng binh đã được thử thách qua nhiều năm, Hideyoshi đã thắng Mitsuhide dễ dàng. Sau đó Hideyoshi đã bình định nhiều lãnh chúa còn lại và hoàn thành sự nghiệp thống nhất thiên hạ mà Nobunaga đã bỏ dở. Năm 1585 Hideyoshi được thiên hoàng phong làm Kanpaku, một chức vị tương đương với địa vị của chúa, thay mặt thiên hoàng chấp chính, cai trị thiên hạ.
Bây giờ Ieyasu lại phải phục tùng Hideyoshi mặc dù vẫn nuôi chí lớn và chờ thời. Năm 1598 Hideyoshi mất, lúc đó người con trai duy nhất là Hideyori mới 06 tuổi lên kế vị. Trước khi mất Hideyoshi giao cho mẹ của Hideyori và các đại thần phò tá cho đến khi ấu chúa khôn lớn, với mong muốn chính quyền Toyotomi sẽ trường cửu. Ieyasu cũng được chỉ định là một trong mấy đại thần có trách nhiệm phò tá Hideyori nhưng trong lòng đã bắt đầu nuôi ý đồ chiếm đoạt thiên hạ.
Trong lúc chờ thời, một mặt Ieyasu củng cố thế lực, tăng vây cánh, mặt khác tìm cách làm cho chính quyền Toyotomi suy yếu mà một trong những chiến lược cụ thể là xúi giục chính quyền này xây mới và tu bổ thật nhiều chùa chiền, đền đài, không phải chỉ ở Nara và Kyoto mà trên quy mô toàn quốc. Trong các công trình này nổi tiếng nhất là việc xây dựng lại chùa Hokoji (Phương Quảng Tự) ở Kyoto, một công trình đồ sộ kéo dài từ năm 1602 đến 1613 mới hoàn thành.
Tượng đài, đền chùa, vận mệnh, quốc gia, Trần Văn Thọ, Tokyo, Nhật Bản
Tháp chuông của chùa Hokoji
Ieyasu biết là Hideyoshi đã để lại một tài sản kếch xù dưới dạng vàng bạc nên phải làm sao xúi giục chính quyền Toyotomi tiêu xài phung phí để làm cạn kiệt nguồn lực đó. Ieyasu cũng biết rằng khi những người chung quanh Hideyori bận tâm vào những việc xây cất nầy họ sẽ lơ là những việc quan trọng liên quan sự nghiệp củng cố sức mạnh của chính quyền. Về phía chính quyền Toyotomi, sau khi Hideyoshi mất, uy danh của dòng họ có suy giảm, và họ cho rằng việc kiến tạo, xây dựng đền đài, chùa chiền là một biện pháp để tiếp tục phô trương sức mạnh và sự tồn tại của mình. Do đó họ làm theo lời khuyên của Ieyasu mà không có chút nghi ngờ.
Bước qua thập niên 1610, Hideyori đã xấp xỉ 20 tuổi và dần dần tự mình có thể trực tiếp chấp chính. Không thể để tình trạng đó kéo dài, và thấy chính quyền Toyotomi đã suy yếu, Ieyasu quyết định tiêu diệt nên tìm cớ để cất binh đánh thành Osaka. Trận chiến mùa đông năm 1614 và trận chiến mùa hạ năm 1615 đã kết liễu chính quyền của dòng họ Toyotomi. Hai mẹ con Hideyori phải tự tử trước ngọn lửa do quân của Ieyasu bắn vào thành Osaka.
Xây dựng tượng đài, chùa chiền, cung điện làm cạn kiệt nguồn lực đáng lẽ phải dành cho củng cố lực lượng phòng vệ, khoan thư sức dân và đầu tư cho nguồn nhân lực. Toyotomi đầu thế kỷ 17 ở Nhật chỉ là một trong nhiều bài học mà lịch sử thế giới đã cho thấy.
Trần Văn Thọ (Tokyo)

Sơn La: Xây trường, chia nhau ăn 1/4 chi phí

SƠN LA (NV) - Công an tỉnh Sơn La vừa đề nghị truy tố bảy viên chức vì đã chia nhau 1/4 chi phí xây một trường trung học ở huyện Quỳnh Nhai.


Chợ Phiêng Nèn xây dang dở rồi bỏ hoang vì hết tiền nhưng các viên chức ở tỉnh này vẫn “nhất trí cao” với kế hoạch xây tượng đài Hồ Chí Minh trị giá 1,400 tỷ. (Hình: baosonla.org.vn)

Theo kết luận điều tra của công an tỉnh Sơn La thì năm 2011, chính quyền tỉnh Sơn La phê duyệt dự án xây dựng một trường trung học cho khu tái định cư Phiêng Nèn và giao cho chính quyền huyện Quỳnh Nhai làm chủ đầu tư.

Lúc đầu, vốn dành cho dự án này là 14.9 tỷ đồng. Sau đó, chính quyền huyện Quỳnh Nhai xin cấp thêm 3.2 tỷ đồng. Tổng vốn đầu tư cho ngôi trường vừa kể là 18.1 tỷ đồng.

Mới đây, công an tỉnh Sơn La cho biết, trong quá trình thực hiện dự án, ông Đinh Bá Vương, phó Ban Quản Lý Dự Án Di Dân-Tái Định Cư huyện Quỳnh Nhai đã lập hồ sơ giả, khai khống khối lượng công việc mà nhà thầu thực hiện. Sau đó, hồ sơ này được sáu viên chức, bao gồm đại diện nhà thầu, đại diện Ban Quản lý Dự An Di Dân-Tái Định Cư huyện Quỳnh Nhai, đại diện Phòng Quản Lý Đô Thị Thành Phố Sơn La, đại diện Chính Quyền huyện Quỳnh Nhai, lãnh đạo Phòng Thẩm Định Dự Án và lãnh đạo Phòng Kinh Tế Đối Ngoại-Xúc Tiến Đầu Tư của Sở Kế Hoạch và Đầu Tư tỉnh Sơn La, cùng xác nhận để chiếm đoạt 4.5 tỷ đồng.

Ngoài bảy viên chức bị công an tỉnh Sơn La đề nghị truy tố vì “cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng” và “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng,” trong chuyện xây trường trung học cho khu tái định cư Phiêng Nèn, Ủy Ban Kiểm Tra của tỉnh ủy Sơn La cũng vừa mới “cảnh cáo” ông Nguyễn Như Cầu, phó bí thư Kiêm Chủ Tịch huyện Quỳnh Nhai vì “vi phạm nghiêm trọng đối với việc phê duyệt kết quả đấu thầu, chỉ định thầu đối với Công Ty Xây Dựng Sông Lam và Công Ty Xây Dựng Sơn La 2.”

Hai công ty vừa kể được chọn hoặc được chỉ định làm nhà thầu cho tám công trình, tổng giá trị là 24 tỷ đồng, tại huyện Quỳnh Nhai, hoàn toàn không phải do năng lực mà chỉ vì chủ công ty là... em ruột ông Cầu.

Cũng cần nhắc lại, trong vài ngày qua, Sơn La là tỉnh được công chúng Việt Nam đặc biệt quan tâm vì hội đồng nhân dân của tỉnh này mới bỏ phiếu, chấp thuận thực hiện dự án xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh với chi phí là... 1,400 tỷ đồng hay khoảng 60 triệu đô la.

Tuy đại diện chính quyền tỉnh Sơn La giải thích, dự án xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh là “nhằm đáp ứng nguyện vọng và tình cảm của đồng bào” nhưng trò chuyện với báo giới và tâm tình trên Internet, nhiều người dân Sơn La khẳng định, chẳng ai có nguyện vọng dựng một tượng đài trị giá hàng ngàn tỷ và chẳng hiểu chính quyền “moi từ đâu ra cái nguyện vọng đấy?”

Ông Ngô Bảo Châu, một giáo sư toán, người từng đoạt giải thưởng Fields, làm việc tại cả Hoa Kỳ lẫn Việt Nam, vốn được xem là rất điềm đạm trong các góp ý với chính quyền Việt Nam, bình luận trên trang Facebook của ông, “Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1,400 tỷ đồng để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh!”

Do Việt Nam liên tục mất cân đối về ngân sách, bội chi diễn ra thường xuyên, nợ nần tăng vọt vì phải liên tục đi vay để bù đắp sự thiếu hụt do kinh tế suy thoái, chính quyền Việt Nam đã hạn chế tối đa việc thực hiện nhiều dự án.

Đã từng có những thống kê cho thấy, từ 30% đến 45% chi phí cho việc thực hiện các dự án vào túi các viên chức nên dường như đó là nguyên nhân chính dẫn tới phong trào xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh.

Hồi thượng tuần tháng 6, Bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch của Việt Nam tổ chức một hội thảo về “tiêu chí nội dung, địa điểm xây dựng tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh đến năm 2030.” Ở hội thảo này, người ta ghi nhận, chính quyền địa phương nào cũng muốn xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh. Theo quy hoạch thì từ nay đến năm 2030, Việt Nam sẽ xuất ngân sách để xây dựng... 58 tượng đài Hồ Chí Minh.

Những người sử dụng Internet tại Việt Nam nhận định, vì không có ai dám bác những dự án xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh nên đó sẽ là cách để các viên chức tiếp tục kiếm tiền khi các loại dự án khác không còn được duyệt một cách dễ dãi như trước.

Gần đây, do dân chúng tỏ ra hết sức giận dữ trước ý tưởng bỏ ra 1,400 tỷ đồng để xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh ở Sơn La, các viên chức cao cấp như thủ tướng, bộ trưởng Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch của Việt Nam đã phải lên tiếng phân bua rằng họ không biết gì về dự tính của Sơn La và những bài viết giới thiệu kế hoạch xây dựng 58 tượng đài Hồ Chí Minh từ nay đến năm 2030 trên các trang web của chính quyền bị đục bỏ.

Sự kiện xây trường rồi chia nhau ăn 1/4 chi phí ở Sơn La đang hâm nóng dự luận. Trên Internet, nhiều người nêu thắc mắc, xây một ngôi trường 18.1 tỷ mà ăn được chừng đó thì xay tượng đài 1,400 tỷ các viên chức Việt Nam sẽ ăn được bao nhiêu (?). (G.Đ)
08-10-2015 2:13:04 PM

‘Bác’ cứ cười tươi giữa lối mòn

Theo Người Việt-08-10-2015 1:44:04 PM
Lê Diễn Đức

Hội Đồng Nhân Dân tỉnh Sơn La vừa ra nghị quyết thông qua đề án xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh với đồng bào các dân tộc Tây Bắc gắn với quảng trường tại Sơn La, tổng mức đầu tư là 1,400 tỷ đồng.

Đề án này được Phó Thủ Tướng Chính Phủ Vũ Đức Đam phê duyệt ngày 31 tháng 10 năm 2014.

Trên mạng xã hội đã dấy lên một những đợt sóng bất bình, nổi giận của dư luận. Một trang Facebook được lập ra có tên “Phản đối tượng đài Hồ Chí Minh ở Sơn La” với hơn một ngàn thành viên trong vài ngày.

Mặc dù, trên cả nước đã có tới 134 tượng đài Hồ Chí Minh, trong đó, tại các quảng trường, trung tâm hành chính, chính trị là 31 tượng, tại các khuôn viên trụ sở cơ quan, đơn vị có 103 tượng, nhưng đến hết năm 2030, các tỉnh, thành phố đề xuất đưa vào quy hoạch xây dựng mới thêm 58 tượng đài Hồ Chí Minh nữa.

Việt Nam là một quốc gia nghèo, thu nhập bình quân tính theo đầu người mới đạt xấp xỉ 2000 USD. Nợ công của Việt Nam năm 2014 là 110 tỷ USD theo Ngân Hàng Thế Giới (World Bank); tổng nợ của tập đoàn, tổng công ty nhà nước vượt 1.5 triệu tỷ đồng, trong khi nợ phải thu khó đòi là 10,329 tỷ đồng (2013); chỉ tính tới ngày 17 tháng 7, ngân sách nhà nước bội chi khoảng 114.4 nghìn tỷ đồng, Chính phủ đã phải đề xuất mượn 30 ngàn tỷ đồng của Ngân Hàng Nhà Nước. Nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục phải phát hành trái phiếu, một hình thức vay và vay thêm các khoản mới khác để trả nợ cũ. Những con số của nền kinh tế chẳng mấy tốt đẹp. Nợ cứ thế chồng lên nợ...

Trong cái nghèo chung của các nước, số hộ dân nghèo cao nhất nước gồm các tỉnh thuộc miền núi Tây Bắc và Đông Bắc như Điện Biên, Lai Châu, Hà Giang, Yên Bái, Sơn La, Cao Bằng, trong đó Sơn La với dân số khoảng 1.1 triệu người có tổng số hộ nghèo gần 71,000 hộ. Khoảng 70% các em học sinh Sơn La từ gia đình thuộc diện nghèo, tức thu nhập dưới 400 nghìn/người/tháng... Hàng trăm trường học của học sinh dân tộc không đủ tiêu chuẩn tối thiểu, hàng ngàn em học sinh chân đất tới trường, cơm muối với rau rừng trường kỳ và có miếng thịt trong bữa ăn trở thành mơ ước lớn. Đầu năm 2013 một phóng sự ngắn được phát trên VTV nói về các em học sinh ở Háng Đồng, Bắc Yên, Sơn La phải sống trong những mái lều tạm bợ và bắt chuột làm thịt để ăn. Tại Bản Suối Sát, xã Hua Nhàn, huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La người dân sống không điện, không nước sạch, ăn ngô gần như quanh nắm, chỉ ngày giỗ, Tết mới biết đến cơm. Trẻ em mùa rét không có đủ quần áo ấm mặc, trạm xá không có...

Phúc bất trung lai, họa vô đơn chí. Cuối tháng 6 vùa qua, bão Kujira đã càn quét Sơn La khiến mưa rất to, gây ngập úng ở thành phố và lũ ở các xã, nhiều nhà cửa tài sản, hoa màu bị cuốn trôi, 7 người chết, 4 người mất tích. Tỉnh đang rất cần một lượng tiền lớn để khắc phục hậu quả thiên tai, cần gạo cứu đói, cần thuộc chữa bệnh....

Phải rất bức xúc Giáo Sư Ngô Bảo Châu mới viết trên trang Facebook của mình như thế này:

“Số tiền này đủ để xây toàn bộ các điểm trường, các ký túc xá cho Sơn La và các tỉnh miền núi. Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1,400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh.”

Giáo Sư Ngô Bảo Châu không đúng khi nói họ bị thần kinh. Không, họ rất tỉnh táo và sáng suốt, bởi vì đề án xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh được Ban Bí Thư phê duyệt về mặt chủ trương và phó thủ tướng đồng ý. Nhưng vế sau của câu nói thì đúng. Họ là những kẻ khốn nạn!

Việt Nam đã là “cường quốc” của khẩu hiệu giờ có khả năng thành “cường quốc” của tượng đài, trong đó nhiều nhất phải kể đến tượng đài Hồ Chí Minh. Người ta hào phóng chi 65 triệu USD để xây tượng đài Hồ Chí Minh tại một trong những tỉnh nghèo nhất nước. Các tượng đài khác sẽ tiếp tục được đẻ ra, bất chấp tình trạng kinh tế khó khăn của đất nước và đời sống lam lũ của người lao động.

Điều ai cũng nhìn thấy là, để để kiếm chác, ăn chia, người ta cần đến các dự án. Làm cầu, đường, bến cảng, sân bay thì ngành giao thông “ăn,” xây đắp thủy lợi bên nông nghiệp “chén,” mua sắm vũ khí bên quốc phòng “xơi,” nên cơ quan văn hóa cũng phải tìm cái cớ mà “xúc.” Tượng đài chiến thắng Điện Biên Phủ bị sụt lở vì 150 tấn đồng rút ruột công trình bỏ túi riêng của các quan chức chỉ là một trong nhiều ví dụ.

Nhà cầm quyền dựng tràn lan tượng đài để quảng bá tuyên truyền cho chế độ, cho một con người đã chết mà thực tế trong tương lai dài hạn của dân tộc không có chỗ đứng.

Theo tờ Dailymail của Anh ngày 7 tháng 10 năm 2014, Hồ Chí Minh là một trong những kẻ gây tội ác nhiều nhất trong thế kỷ 20. Lợi dụng lòng yêu nước, chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam, Hồ Chí Minh đã lừa gạt được hàng triệu người bằng những mỹ từ, khẩu hiệu lôi cuốn như bình đẳng, công bằng xã hội, người cày có ruộng, nhà máy thuộc về công nhân... Cả dân tộc đã lao vào hai cuộc chiến đẫm máu, chống Pháp và chống Mỹ với cái chết của 4-5 triệu người, để cướp chính quyền. Nhưng cướp được chính quyền rồi thì Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản của ông đã trở mặt, tiếm quyền luôn, hủy bỏ bầu cử tự do, áp đặt một ách cai trị độc quyền còn tệ hại hơn cả thực dân, phong kiến. Bất công ngút trời, oan ức khắp nơi, tham nhũng hoành hành trong bộ máy công quyền.

Trước lúc chết có lẽ Hồ Chí Minh đã ý thức được tội ác của mình nên trong di chúc ông đề nghị cho hỏa thiêu và không xây bia tượng gì cả, nhưng nhà cầm quyền vẫn cố bám lấy xác chết của ông để duy trì chế độ và nhồi sọ cái ý thức hệ Cộng Sản mà ông đã mang vào Việt Nam. Cái lăng ướp xác Hồ to lớn với Bộ Tư Lệnh Lăng tiêu hàng năm tốn kém không biết bao nhiêu tiền bạc.

Những tượng đài Hồ Chí Minh, một nhà cách mạng Cộng Sản, một kẻ khủng bố, sẽ bị đập bỏ không thương tiếc khi thể chế chính trị tại Việt Nam thay đổi. Giống như tượng đài của Stalin, Lenin, Saddam Hussein hay Gaddafi, v.v...

Hàng ngàn tỷ đồng tô son trát phấn cho các tượng đài một ngày nào đó sẽ là đống xà bần, của cải của người dân bị vứt đi uổng phí, vô nghĩa!

Trước phản ứng của dư luận, ngày 5 tháng 8, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có công văn số 6157/VPCP-TTĐT gửi Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Sơn La yêu cầu báo cáo (đến ngày 15 tháng 8) về đề án xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh vì không phù hợp với bối cảnh kinh tế hiện tại.

Đến lúc này thì ủy ban, tỉnh ủy Sơn La mới họp và giải thích rằng, tượng đài Hồ Chí Minh chỉ 200 tỷ còn lại là các công trình liên quan như giao thông, điện, nước, trụ sở mới của tỉnh, giải phóng mặt bằng 20 héc ta, v.v... và họ nói không có tượng đài Hồ Chí Minh là “một thiệt thòi.” Cách ngụy biện này quá ngớ ngẩn. Chính vì tượng của ông Hồ nên mới đẻ ra nhiều thứ như vậy. Và đúng là họ bị thiệt thòi thật vì hàng trăm tỷ dồng không có cơ hội chảy vào túi riêng nếu không làm.

Tôi chẳng tin đề án này sẽ được dừng lại. Số tiền 65 triệu USD quá lớn sẽ tạo ra lỗ kim để con voi chui lọt. Và nhà cầm quyền sẽ giải trình theo logic của ông Phan Đăng Long, phó ban tuyên giáo thành ủy Hà Nội về chuyện bắn pháo hoa, rằng, “biết đâu, những người nghèo họ cũng khao khát được xem bắn pháo hoa, những lúc thưởng thức bắn pháo hoa giúp họ quên đi cái nghèo.”

Vâng để quên đi sự nghèo khổ triền miên và cái đói, bà con Sơn La sẽ ra quảng trường ngắm tượng bác. Giống như một câu thơ lưu truyền trên mạng:

Dân nghèo ngắm tượng là no
Có mấy ngàn tỷ đắn đo làm gì.

Hoặc là mấy câu thơ của tôi nhại lời của Tố Hữu:

Bác đeo bác bám cả đời con
Tượng bác tràn lan khắp nước non
Dân tình ngắm bác quên cơn đói
Bác vẫn cười tươi giữa lối mòn.

1027 loại 'phí' và 'lệ phí' nông nghiệp tại Việt Nam

HÀ NỘI 10-8 (NV) - “Dù đã tích cực rà soát để bỏ nhiều loại song vẫn còn 937 khoản phí và 90 lệ phí trong riêng lĩnh vực nông nghiệp”. Bộ trưởng Bộ Tài chính CSVN Đinh Tiến Dũng nhìn nhận như vậy.


Chợ gà bên lề đường ở một khu vực Hà Nội. Một con gà hay ngay cả một quả trứng cũng phải gánh “14 loại phí”. (Hình: HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)

Tình trạng thuế và phí chồng chất đánh vào nông dân, nông nghiệp được nêu ra trong phiên thảo luận ở Ủy ban Thường vụ Quốc hội CSVN hôm Thứ Hai khi thảo luận về  dự án Luật Phí và Lệ Phí.

Theo tường thuật về cuộc thảo luận trên tờ Người Lao Động, ông Đinh Tiến Dũng cho biết dự luật “phí và lệ phí” ban đầu đưa ra 73 khoản phí và 42 lệ phí, nhưng “sau khi nghe góp ý đã giảm chỉ còn 48 khoản phí và 33 lệ phí.” Tuy nhiên, khi thấy “riêng lĩnh vực nông nghiệp hiện có 90 lệ phí và 937 khoản phí” thì Bộ Tài chính của chế độ “đang rà soát lại.”

Tình trạng thuế, phí và lệ phí tròng tréo nhau, các địa phương tùy tiện đẻ ra các cách thu tiền của dân từng bị bị đả kích nhiều lần là trái luật vẫn thấy xảy ra.

Không riêng gì lãnh vực nông nghiệp, theo tờ Người Lao Động, “các lĩnh vực khác như chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm có 16 lệ phí, 95 khoản phí; quản lý chất lượng nuôi trồng thủy sản có 183 khoản phí, chăn nuôi có 16 lệ phí, 1 khoản phí.”

Hồi Tháng Giêng 2015 vừa qua, ông bộ trưởng Nông Nghiệp và Phát triển Nông Thôn Cao Đức Phát từng bị đả kích về chuyện một con gà hay 1 quả trứng khi đến tay người tiêu thụ đã phải gánh tấc cả “14 loại phí”. Ông đã hứa buộc các cơ quan dưới quyền ông “đề xuất sửa đổi và báo cáo” cho ông trước ngày 15/2/2015.

Nay lại vẫn thấy ông Nguyễn Sinh Hùng, chủ tịch Quốc hội CSVN rên rỉ trong cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội là “Một quả trứng đếm ra đếm vào 14 lần để thu phí. Trời đất ơi, như thế người dân sống sao được. Trong khi quy trình để thu được 1 đồng phí rất phức tạp.”

Ngày 27/6/2013, có một cuộc hội thảo do Báo Nông thôn ngày nay cùng Viện Chính Sách và Chiến Lược Phát Triển nông thôn tổ chức ở Hà Nội. Dịp này, một bản kết quả nghiên cứu được đưa ra nói rằng nông dân Việt Nam vẫn chiếm hai phần ba dân số cả nước và càng ngày họ càng nghèo đi. Kết quả nghiên cứu dựa trên các cuộc phỏng vấn với 3,000 họ gia đình tại 12 tỉnh ở cả 3 miền Bắc, Trung, Nam, cứ 2 năm thực hiện một lần.

Hồi tuần trước, một cuộc nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh Tế của Việt Nam (CIEM) được công bố cho thấy người nông dân Việt Nam vẫn ngày một bần cùng khốn khổ.

Một vài hình ảnh được ông Ngô Trí Long, phó viện trưởng của viện vừa kể dẫn ra như 40 kg chanh chỉ bán được có 6,000 đồng, vừa đủ để mua một ổ bánh mì thịt. Hai ký lô khoai lang bán đi chỉ bằng giá một ly trà đá rẻ tiền.

Không mấy năm người ta không nghe thấy điệp khúc người nông dân trồng lúa “được mùa, rớt giá.” Trùm trên tất cả là các chính sách thuế khóa tròng tréo và vô trật tự là một trong những nguyên nhân làm người nông dân sản xuất ra thực phẩm lại có đời sống kinh tế khốn khổ mà ông Lưu Đức Khải, trưởng ban chính sách phát triển nông thôn của CIEM thú nhận “niềm tin, sự hài lòng về cuộc sống của nông dân ngày càng giảm”.

Bởi vậy, ông Ngô Trí Long cảnh cáo rằng những lời báo động trước đây về nguy cơ “tụt hậu” nay “không còn là nguy cơ nữa mà nó đang hiện hữu”. (TN)

08-10- 2015 4:24:53 PM

Lenin và chính sách “Tuyên truyền Tượng đài”

Trần Trung Đạo (Danlambao) - Trong thời gian qua, hầu hết bài viết dù phê bình việc dựng tượng đài Hồ Chí Minh ở Sơn La đều nhấn mạnh đến những yếu tố như tốn kém tiền bạc, nuôi sống tham nhũng, làm cho dân tình thêm đói khổ v.v... Những phê bình đó không sai nhưng chỉ là những tác hại về vật chất, các tác hại tinh thần do những tượng đài CS gây ra còn sâu xa và nguy hiểm hơn nhiều.

Tượng đài CS một vấn nạn của các nước cựu CS

Khi người dân giành lại được quyền tự do, tượng đài cũng là nơi họ trút hết những hờn căm, phẫn uất đã bị dồn nén, chịu đựng bao nhiêu năm. Để bày tỏ thái độ dứt khoát với quá khứ, phản ứng cụ thể nhất của phong trào dân chủ cũng là giật sập tượng đài. Chỉ trong tháng 11, 1990, tại Ukraine và các quốc gia vùng Baltic, 70 tượng đài Lenin bị giật đổ. Để ngăn chận làn sóng giật sập tượng Lenin, tháng 10, 1990 Mikhail Gorbachev, lúc đó còn là Tổng Bí Thư CS Liên Xô, ra sắc lịnh ngăn cấm việc phá hủy tượng Lenin. Nhưng đã quá trễ, phong trào giật đổ tượng đài các lãnh đạo CS đã lan rộng không chỉ các quốc gia Trung Á thuộc Liên Xô mà ngay cả tại quê hương Nga của y.

Từ cuối năm 1989, hàng ngàn tượng đài các lãnh đạo CS tại 15 nước thuộc Liên Xô cũ, các quốc gia Đông Âu, Mông Cổ, Ghana, Ethiopia, Afghanistan đã bị giật sập, đập phá hay hủy hoại. Tuy nhiên, số lượng tượng đài các lãnh tụ CS cũng còn lại khá nhiều bởi vì kéo đổ hết là một việc khó khăn, đơn giản vì chúng quá nhiều, quá tốn kém và trong nhiều trường hợp dân chúng chẳng còn quan tâm đến những khối xi măng vô tri không làm ai sợ hãi nữa.

Hành động kéo đổ tượng Lenin tại thành phố Kharkiv, Ukraine vào tháng Chín năm ngoái, do đó, không phải là mới lạ. Tượng đài Lenin ở Kharkiv cũng không phải là tượng đầu tiên mà là tượng thứ 390 bị kéo xuống chỉ trong vòng 2 năm 2013 và 2014. Trước đây, Ukraine đã từng là một trong vài nước đầu tiên phá đổ tượng đài Lenin vào đầu thập niên 1990. Việc kéo đổ tượng Lenin ở Ukranie lần này chỉ là cách để chứng tỏ là thái độ dứt khoát đối với Nga. 

Số lượng tượng đài Lenin tại Nga còn lại nhiều nhưng không có nghĩa người dân Nga xem Lenin như là biểu tượng của ngước Nga. Dân chúng Nga yêu dân chủ kết án Lenin như một tội đồ dân tộc vì đã (1) xây dựng một chính quyền khủng bố có hệ thống để cai trị Nga suốt 74 năm; (2) tàn phá Đế Quốc Nga và giết sạch gia đình hoàng gia Tsar Hoàng; (3) ký hiệp ước bán nước Brest-Litovsk sang nhượng đất đai của Nga cho Đức và các cường quốc Trung Âu; (4) gây ra cuộc nội chiến Nga sau khi cướp chính quyền 1917 dẫn đến cái chết của 15 triệu dân Nga vô tội; (5) tịch thu tài sản dân chúng, tàn phá nhà thờ, tu viện; (6) ký hàng loạt mật lịnh ám sát nhiều trăm ngàn người dân vô tội, nông dân có đất dai, tu sĩ và tín đồ Thiên Chúa Giáo.

Nguồn gốc của chính sách “Tuyên truyền Tượng đài” 

Gần như quốc gia nào cũng có xây một số tượng đài để tưởng niệm các danh nhân, các anh hùng dân tộc của quốc gia họ như George Washington, Abraham Lincoln của Mỹ, Simon Bolivar, Manuel Carlos Piar của Venezuela, Trần Hưng Đạo, Quang Trung của Việt Nam v.v... nhưng chỉ có dưới các chế độ CS, tượng đài các lãnh đạo CS được sử dụng như một phương tiện tuyên truyền gây tác hại vô cùng độc hại, nhất là đối với các thế hệ trẻ.

Sắc lịnh “Tuyên truyền Tượng đài” do Lenin đề xướng có một tên khá dài “Về việc dời các Tượng đài được Dựng lên để Vinh danh Tsars Hoàng và Quan chức và việc Phát triển Đề án Tượng đài Tưởng nhớ đến Cách mạng Xã hội chủ nghĩa Nga” (On Removing Monuments Erected in Honor of Tsars and Their Servants and Developing a Project for Monuments Dedicated to the Russian Socialist Revolution) được công bố ngày 12 tháng Tư, 1918. 

Chỉ trong vòng một tháng, các tượng đài vua chúa Nga bị kéo sập hay bị dời đi. Thời đó Lenin còn sống nên tượng đài được dựng lên đầu tiên là tượng đài Karl Marx do điêu khắc gia E. V. Revde đúc và đặt tại Penza. Hội đồng Ủy Viên Nhân Dân ngày 30 tháng Bảy, 1918 chấp thuận một danh sách đảng viên CS gồm 69 tên được xây tượng đài tưởng niệm. Lễ khai mạc mỗi tượng đài được tổ chức trọng thể. Sau khi Lenin chết, bộ máy tuyên truyền đảng CS tập trung vào việc biến Lenin thành bất tử qua việc đúc hàng ngàn tượng Lenin đủ kiểu và đặt tại khắp nơi.

Để gia tăng sản xuất tường đài Nhà Máy Điêu Khắc Tượng Đài được chính thức khai mạc tại Leningrad năm 1922 để đúc tượng các “anh hùng lao động”, “anh hùng Sô Viết”, các lãnh đạo CS. Có nhiều năm nhà máy sản xuất đến 5000 tượng đài CS. Trả lời phỏng vấn của báo Christian Science Monitortháng 11, 1990, điêu khắc gia Albert Charkin, tác giả của nhiều mẫu tượng Lenin cho biết những hình ảnh Lenin đơn giản, khiêm cung, thân mật, gần gũi chỉ là những hình ảnh giả tạo.

Người đời nguyền rủa Stalin nhiều hơn Lenin nhưng quên rằng tất cả tội ác của Stalin đều phát sinh từ nền móng của cơ chế toàn trị do Lenin dựng lên, trong đó có cơ quan mật vụ Cheka khủng khiếp do hung thần Felix Dzerzhinsky lãnh đạo. Chỉ trong vòng một tháng từ tháng Chín đến tháng Mười, 1918, ước lượng đã có 10 ngàn đến 15 ngàn người bị cơ quan Cheka thủ tiêu. Danh từ “Khủng bố Đỏ” xuất hiện trong giai đoạn này. 

Tượng đài các lãnh đạo CS tại 5 nước CS

Tại Bắc Hàn, toàn quốc có khoảng 34.000 tượng đài Kim Nhật Thành. Một tượng đài cho mỗi 3.5 kilomet và cứ 750 người dân có một tượng đài họ Kim. Không giống như một số tượng Lenin làm bằng đá, tượng cha con họ Kim đúc bằng đồng rất tốn kém. Tháng Bảy vừa qua, hai bức tượng đồng của cha con họ Kim được khánh thành một cách trọng thể tại tỉnh Pyongan. Để củng cố đặc điểm kế nghiệp, Kim Jong Un sẽ lần lượt cho thay thế tượng ông nội y đứng một mình bằng tượng của ông nội và cha y đứng cạnh nhau.

Tại Trung Cộng, theo BBC, nhiếp ảnh gia Cheng Wenjun đã đi khắp Trung Hoa lục địa để chụp hình các tượng đài Mao Trạch Đông và ông ta ghi nhận khoảng 2000 tượng đài. Điều đáng lưu ý, một phần ba số tượng đài nằm trong khu vực các trường đại học. Nhân dịp kỷ niệm 120 năm sinh nhật của Mao, lãnh đạo Trung Cộng cho đúc một tượng Mao ngồi gác chân trên ghế bằng vàng và cẩm thạch, cao chỉ 80 cm, nặng 50 kilograms nhưng có giá thành lên đến 16 triệu đô la.

Tại Lào, tượng lãnh tụ CS Kaysone Phomvihane cũng có mặt trên nhiều công viên, cơ quan nhà nước. Năm 2004, Bắc Hàn đúc tặng Lào 200 tượng Kaysone Phomvihane bằng đồng để đặt tại các cơ quan đảng và nhà nước Lào.

Tại Cuba, mặc dù Fidel Castro chưa chết, tượng đài của y cùng với Che Guevara cũng đã được dựng nhiều nơi trên quốc gia hải đảo này.

Tại Việt Nam, theo số liệu của Bộ Văn Hóa-Thanh Niên & Du Lịch, Việt Nam hiện có 134 tượng đài Hồ Chí Minh, trong đó gồm 103 tượng đặt tại các trụ sở cơ quan, 31 tượng được dựng tại các quảng trường. Theo kế hoạch từ nay đến 2030 sẽ xây thêm 58 tượng họ Hồ, nâng tổng số lên 192 tượng.

Tượng đài CS không phải là biểu tượng văn hóa của một dân tộc

Để bênh vực việc xây tượng đài Hồ Chí Minh, ông Đào Ngọc Nghiêm, Phó Chủ tịch Hội Quy hoạch và phát triển đô thị Việt nam, phát biểu: "Tôi cho rằng, không nên đặt vấn đề xây dựng những tượng như thế đắt hay rẻ. Trước khi phán xét phải nhìn nhận tổng thể giá trị văn hóa. Tượng đài sẽ là động lực cho sự phát triển, nên không thể nói vì còn nhiều người đói thì phải mua cơm trước. Đôi khi văn hóa cũng phải đi trước." Ông Đào Ngọc Nghiêm không hiểu văn hóa là gì mà nói sảng, tượng đài Hồ Chí Minh không có liên hệ gì đến văn hóa Việt Nam. 

Văn hóa được định nghĩa khác nhau ít nhiều tùy thuộc vào mục đích nghiên cứu nhưng tựu chung là đời sống vật chất và tinh thần đặc thù của một dân tộc. Trong tuyên bố về các dạng văn hóa thế giới vào ngày 2 tháng 11, 2001, UNESCO định nghĩa văn hóa là “tập hợp của các đặc điểm tình cảm, trí thức, vật chất, tinh thần riêng biệt của một xã hội hay một nhóm xã hội trong đó bao gồm cách sống, hệ thống các giá trị, truyền thống và niềm tin”.

Tạm gác qua chuyện đói no, chỉ bàn về văn hóa thôi thì tượng đài Hồ Chí Minh không phải là biểu tượng văn hóa hay một phần của văn hóa dân tộc Việt Nam vì hai lý do chính: 

1. Tượng đài CS không mang tính văn hóa đặc thù 

Với định nghĩa của UNESCO, các tượng đài CS, trong trường hợp này là tượng đài Hồ Chí Minh, không phải là biểu tượng văn hóa đặc thù của một dân tộc mà chỉ là sản phẩm tuyên truyền phát xuất từ một nguồn gốc CS do Lenin đề ra vào ngày 12 tháng Tư, 1918 tại Nga và đã đước áp dụng giống nhau một cách chính xác tại hầu hết các quốc gia CS.

Lấy hình tượng các lãnh tụ CS hôn nhi đồng làm một thí dụ. Để che giấu tội ác, bộ máy tuyên truyền Liên Xô giới thiệu một Stalin hiền từ yêu nhi đồng. Ngay sau đó, Hồ Chí Minh ở Việt Nam cũng yêu nhi đồng, Mao Trạch Đông ở Trung Cộng yêu nhi đồng, Todor Zhivkov ở Bulgary yêu nhi đồng. Kim Nhật Thành ở Bắc Hàn yêu nhi đồng. Lãnh tụ khác nhưng cách thức, nội dung và mục đích đều giống hệt nhau.

2. Tượng đài CS không tồn tại với thời gian và truyền thống dân tộc

Như lịch sử thế giới cận đại chứng minh và người viết đã phân tích ở trên, tượng đài các lãnh đạo CS được dựng lên vì mục đích tuyên truyền nên phải bị phá hủy sau khi cơ chế chính trị tồn tại nhờ tuyên truyền và khủng bố sụp đổ. Như hai tác giả W. Logan và K Reeves viết trong tác phẩm biên khảo Những nơi đau nhức và nhục nhã, đương đầu với một “gia tài nan giải” (Places of pain and shame: dealing with "difficult heritage"), chế độ CS sụp đổ để lại những tượng đài như một gia tài không ai muốn nhận. 

Chính sách “Tuyên truyền Tượng đài” dù đã chấm dứt trên quê hương của tác giả nó tròn một phần tư thế kỷ nhưng chất độc tư tưởng vẫn còn gieo rắc lên các thế hệ Việt Nam cho đến hôm nay. Tiền bạc của cải dù thiếu thốn bao nhiêu cũng có ngày làm lại được, tương tự, các phương tiện khoa học kỹ thuật dù tiên tiến bao nhiêu cũng có thể học được nhưng giá trị văn hóa dân tộc rất khó phục hưng. Cuộc tranh đấu để chống lại các tư tưởng CS ngoại lai, vong bản, vì thế, là một cuộc đấu tranh đầy khó khăn, đòi hỏi nhiều hy sinh, kiên nhẫn và phải bắt đầu ngay hôm nay chứ không phải đợi đến khi chế độ CS sụp đổ.

11.08.2015

Bản chất và hiện tượng

Nhà báo Nguyễn Vũ Bình, viết từ Hà Nội
2015-08-11
Các lãnh đạo ĐCSVN: ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Phú Trong, và ông Trương Tấn Sang
Các lãnh đạo ĐCSVN: ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Phú Trong, và ông Trương Tấn Sang-File photo

Trong rất nhiều lập luận của báo chí quốc doanh, và luôn được dàn dư luận viên hùa theo, đó là việc khẳng định, bản chất của nhà nước cộng sản Việt Nam là tốt đẹp, những tiêu cực chỉ là hiện tượng nhất thời và không phải là bản chất của chế độ. Đã từng có, và hiện vẫn đang có nhiều người tin rằng, lý tưởng cộng sản là tốt đẹp, và những nguyên lý, chủ trương đường lối chính sách của đảng cộng sản là hoàn toàn đúng đắn, nhưng do hoàn cảnh, do con người thực hiện sai lệch dẫn tới một vài điều đáng tiếc xảy ra. Có nhiều người lại cho rằng, đảng cộng sản giai đoạn trước đổi mới (1985) giữ được bản chất tốt đẹp, làm được rất nhiều điều đúng đắn và ý nghĩa cho đất nước. Nhưng từ những năm đổi mới trở lại đây, con người và đảng cộng sản mới tha hóa. Những người này cho rằng, sự tha hóa của đảng cộng sản chỉ là vấn đề tham nhũng, và tham nhũng thì chỉ có từ đổi mới tới nay mà thôi.

Trên đây là quan điểm chung của rất nhiều thành phần thành phần, từ cán bộ tuyên truyền, lực lượng báo chí quốc doanh tới các dư luận viên, và cả một phần những người phản tỉnh nửa vời hiện nay.

Khi đi vào đánh giá sự vật, hiện tượng, chúng ta có nhiều phương pháp tiếp cận. Nhưng có một phương pháp đơn giản, dễ hiểu lại được nhiều người công nhận. Đó là việc đánh giá theo tương quan bản chất và hiện tượng. Nếu một con người, một tổ chức có bản chất tốt đẹp, thì chắc chắn sẽ có nhiều biểu hiện tốt đẹp, được thực hiện và thể hiện ra bên ngoài. Có thể có những trường hợp sai biệt ít nhiều, đó là bản chất tốt đẹp nhưng có một vài trường hợp, hoàn cảnh (vì nhiều lý do) đã không thể thực hiện được bản chất tốt đẹp mà kết quả lại ngược lại với mục đích, kết quả không tốt đẹp. Nhưng những trường hợp này, chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong toàn bộ tiến trình vận động của sự vật, hiện tương hay tổ chức nào đó. Ngược lại, nếu tất cả sự thể hiện về mặt kết quả là sai lầm, tổn thất, tổn hại, khốc liệt và khủng khiếp thì không thể kết luận bản chất của sự vật hiện tượng hay tổ chức là tốt đẹp, còn việc thực hiện là sai lầm. Đảng cộng sản Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử lãnh đạo đất nước, đã liên tiếp đưa nhân dân và đất nước vào hết thảm họa này tới thảm họa khác. Và điều này chứng minh về bản chất là vô cùng xấu xa, tàn bạo chứ hoàn toàn không phải bản chất tốt đẹp mà thực hiện sai lầm.

Trước hết, ngay từ những ngày đầu thành lập và đi vào hoạt động, đảng cộng sản đã tiêu diệt rất nhiều những cá nhân, tổ chức không cùng lý tưởng Cộng sản với mình. Điều này chỉ điểm qua vì không còn nhiều tài liệu, và thời điểm cũng đã quá xa so với hiện tại. Nhưng cải cách ruộng đất xảy ra những năm 1953 -1956 thì nhiều người còn sống đã được chứng kiến sự kinh hoàng và tàn bạo. Số người bị giết và tự sát trong cải cách ruộng đất, theo số liệu trong sách Lịch sử kinh tế Việt Nam của tác giả Đặng Phong là hơn 172.000 người. Đồng thời, luân thường đạo lý của người Việt nam đã bị phá hủy hoàn toàn. Tiếp sau cải cách ruộng đất một thời gian, chúng ta được chứng kiến phong trào đánh tư sản ở miền Bắc, đó là sự cướp đoạt trắng trợn tài sản mồ hôi nước mắt của các nhà tư sản còn rất non trẻ ở Việt nam. Đảng Cộng sản VN phát động cuộc cưỡng chiếm miền Nam VN, với các cuộc thảm sát kinh hoàng Tết Mậu Thân ở Huế, Đại Lộ kinh hoàng ở Quảng Trị năm 1972.

Sau khi chiếm được miền Nam, nhà cầm quyền đã lừa dối và bắt giam, để từ đó đày đọa gần như tất cả công, binh, cán, chính của chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Số người chết trong các trại cải tạo của nhà nước lên tới hàng trăm ngàn người trên tổng số khoảng hơn 1,5 triệu người bị giam cầm và dày đọa. Chúng ta cũng còn chứng kiến hai lần đổi tiền của nhà cầm quyền Việt Nam để cướp bóc số tiền của người dân trên cả đất nước năm 1978 và năm 1985. Tại sao lại nói đổi tiền là thực hiện việc cướp tiền của người dân? Bởi vì người dân bị khống chế bởi hạn mức tiền được đổi do nhà nước quy định. Ví dụ, một gia đình có 5 người, tích lũy được 10 triệu đồng (ví dụ theo thời điểm hiện nay), nhưng quy định mỗi người chỉ được đổi 1 triệu đồng, gia đình này chỉ đổi được 5 triệu đồng và mất 5 triệu đồng còn lại (do không được đổi và không đổi được). Ngoài ra, những quan chức còn cướp của họ bằng cách, dùng quyền lực để đổi tiền vô giới hạn, đổi tiền chui cho người khác để hưởng phần trăm.

Đến giai đoạn gần đây, điều chúng ta được chứng kiến hàng ngày, đó là có hàng đoàn người dân oan lũ lượt đi trên các con phố ở thủ đô Hà Nội để khiếu kiện, kêu oan, lên án nhà cầm quyền Việt Nam. Đó là những con người đau khổ, bị các cấp có thẩm quyền sử dụng thủ đoạn để cưỡng chiếm, cướp đất đai trên khắp cả nước. Nhà cầm quyền Việt Nam đã dựa vào hai chính sách sở hữu toàn dân về đất đai và chính sách phát triển kinh tế, xây dựng khu công nghiệp và khu đô thị để hợp thức hóa việc cướp đất của người dân. Chính điều này đã tạo ra số lượng lớn dân oan trên khắp cả nước. Không những thế, Nhà cầm quyền Việt Nam đã để mất đất đai, và một phần biển Đông rơi vào tay Trung Quốc, nhưng lại đàn áp dã man những người yêu nước lên tiếng tố cáo, phản đối họ.

Như vậy, trong suốt chiều dài cầm quyền, lãnh đạo đất nước, đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam đã tạo ra vô số và liên tục những thảm họa cho người dân và đất nước. Nếu nhìn vào những “chiến công hiển hách này”  mà vẫn có những người xưng tụng bản chất tốt đẹp của chế độ, công lao vĩ đại của đảng cộng sản, thì không hiểu họ là những con người như thế nào?./.

Hà Nội, ngày 07/8/2015

N.V.B

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Cuộc trấn áp người Việt ở Campuchia mang tính 'chính trị'?

Binh sĩ Campuchia canh gác trong lúc các ủng hộ viên đảng Cứu nguy Dân tộc Campuchia (CNRP) đến sát biên giới Campuchia-Việt Nam.
Binh sĩ Campuchia canh gác trong lúc các ủng hộ viên đảng Cứu nguy Dân tộc Campuchia (CNRP) đến sát biên giới Campuchia-Việt Nam
VOA-11.08.2015
Chính phủ Campuchia hôm 9/8 đã trục xuất 16 người Việt Nam nhập cư bất hợp pháp từ huyện Chbar Ampov. Các nhà phân tích nói rằng cuộc trấn áp này có thể mang tính cách chính trị.

Đây là một phần hoạt động phối hợp của Campuchia bắt các công nhân không có giấy phép làm việc hoặc thị thực.

Gần 3.000 người đã bị cơ quan di trú của Campuchia bắt giữ từ năm 2014. Những người bị bắt xuất thân từ khắp nơi trên thế giới, nhưng đại đa số mang quốc tịch Việt Nam. Tháng trước, 235 trong số 255 người bị bắt là người Việt.

Các quan chức Sở Di trú nhấn mạnh rằng họ không nhắm mục tiêu vào di dân Việt Nam, nhưng nhà phân tích chính trị Ou Virak nói rằng việc trục xuất có động cơ chính trị.

Ông Ou Virak nói: “Các cuộc đàn áp và trục xuất hiện thời là phản ứng của chính phủ trước chỉ trích và cáo buộc cho rằng họ là những con rối của Việt Nam”.

Ông Virak nói thêm: “Đảng Nhân dân Campuchia (CPP) đang bắt đầu coi vấn đề này một cách nghiêm túc hơn và sẵn sàng hơn trong việc thay đổi chính sách nhập cư bất hợp pháp để xoa dịu giới trẻ”.

Trong một diễn biến khác cũng liên quan tới Việt Nam và Campuchia, Phó chủ tịch Sar Kheng của đảng Nhân dân Campuchia và Phó chủ tịch Kem Sokha của đảng đối lập Cứu nguy Dân tộc Campuchia (CNRP) cũng đã có buổi họp vào chiều 9/8.

Nội dung cuộc họp có liên quan đến căng thẳng leo thang giữa hai đảng, bao gồm cả việc cắm mốc biên giới với Việt Nam.

Đảng Nhân dân Campuchia bị cáo buộc là cho phép Việt Nam xâm phạm lãnh thổ Campuchia và bắt giam các nhà hoạt động từ phe đối lập CNRP.
Khi tranh chấp biên giới với Việt Nam tiếp tục trở thành tâm điểm, hai đảng chính trị lớn cạnh tranh nhau để chứng tỏ với dân chúng sự cứng rắn của mình đối với vấn đề bảo vệ biên giới và ngăn chặn nạn nhập cư bất hợp pháp.

Trong một diễn biến khác, Phe đối lập CNRP sẽ gửi bản đồ kỹ thuật số đến Học viện Hoàng gia để đối chiếu với các bản sao bản đồ gốc được cung cấp bởi Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ và Pháp.

Các nhà lập pháp CNRP đã tuyên bố rằng chính phủ đang sử dụng một bản đồ sai để phân chia ranh giới lãnh thổ và cho phép Việt Nam lấn chiếm đất của Campuchia.

Các cuộc tranh luận cũng đã gây một vụ đụng độ giữa người Campuchia và nông dân Việt Nam và dân quân tại biên giới vào cuối tháng Sáu vừa qua.

Theo Khmer Times, Phnom Penh Post

Trung Quốc phá giá đồng nhân dân tệ, Việt Nam chịu tác động gì?

Mức phá giá 1,9% này được coi là mạnh nhất tại Trung Quốc trong hai thập kỷ qua, và đang tác động mạnh lên thị trường tài chính thế giới.
Mức phá giá 1,9% này được coi là mạnh nhất tại Trung Quốc trong hai thập kỷ qua, và đang tác động mạnh lên thị trường tài chính thế giới.
VOA Tiếng Việt
11.08.2015
Ngân hàng trung ương Trung Quốc hôm nay, 11/8, đã phá giá đồng Nhân dân tệ gần 2%, xuống mức thấp nhất so với đồng đôla Mỹ trong ba năm qua.

Mức phá giá 1,9% này được coi là mạnh nhất tại Trung Quốc trong hai thập kỷ qua, và đang tác động mạnh lên thị trường tài chính thế giới.

Các chuyên gia cho rằng bước đi của Trung Quốc có thể dẫn tới nguy cơ xảy ra “chiến tranh tiền tệ” nhằm giành lợi thế cho hàng hóa xuất khẩu.

Về tác động của việc phá giá này đối với Việt Nam, Tiến sỹ kinh tế Lê Đăng Doanh nhận định với VOA Việt Ngữ:

“Phá giá gần 2% là một sự phá giá giá đáng kể. Trước đây, hàng hóa của Trung Quốc đã rất rẻ vì nhiều lý do. Nhưng bây giờ Trung Quốc phá giá thì chắc chắn sẽ làm cho hàng hóa của Trung Quốc rẻ hơn khi xuất khẩu và vì vậy cho nên Trung Quốc sẽ có khả năng đẩy mạnh xuất khẩu và hàng hóa Trung Quốc sẽ có năng lực cạnh tranh cao hơn so với mặt hàng của các nước khác, đặc biệt là của Việt Nam. Đấy là điều tôi thực sự lo ngại.”

"Bây giờ Trung Quốc phá giá thì chắc chắn sẽ làm cho hàng hóa của Trung Quốc rẻ hơn khi xuất khẩu và vì vậy cho nên Trung Quốc sẽ có khả năng đẩy mạnh xuất khẩu và hàng Trung Quốc sẽ có năng lực cạnh tranh cao hơn so với mặt hàng của các nước khác, đặc biệt là của Việt Nam. Đấy là điều tôi thực sự lo ngại.”"-Tiến sỹ kinh tế Lê Đăng Doanh nói.

Ngân hàng Trung ương Trung Quốc nói rằng việc phá giá đồng nhân dân tệ nhằm quản lý tỷ giá tốt hơn trước các diễn biến trên thị trường, trong bối cảnh tỷ lệ xuất khẩu của nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới sụt giảm mạnh.

Trong khi đó, hành động của Bắc Kinh đã gây phản ứng dây chuyền ở các nền kinh tế khác. Các đồng tiền của nhiều quốc gia Đông Nam Á như Thái Lan, Singapore và Philippines đồng loạt giảm giá.

Tiền tệ của khối ASEAN được coi là mất giá mạnh nhất so với đồng đôla Mỹ kể từ đầu năm nay trong khi kinh tế của của các thành viên trong hiệp hội này giảm tốc.

Về bước đi sắp tới nên làm của Việt Nam, ông Doanh nói:

“Việt Nam cần phải xem xét và điều chỉnh tỷ giá đồng Việt Nam bởi vì tỷ giá đồng Việt Nam từ đầu năm cho tới nay đã điều chỉnh 2%, nhưng đồng đôla đã mạnh lên và nhiều đồng tiền đã giảm giá kể cả đồng Euro. Bây giờ nếu như người láng giềng của Trung Quốc, có mối quan hệ thương mại và xuất khẩu mạnh nhất vào thị trường Việt Nam, lại phá giá thì đấy là điều mà Việt Nam cần phải xem xét sớm”.

Kinh tế gia này cho biết thêm rằng sau những sóng gió trong quan hệ giữa hai nước thời gian qua, thì “chỉ có mặt hàng xuất khẩu của Việt Nam vào Trung Quốc gặp khó khăn, chứ còn xuất khẩu của Trung Quốc vào Việt Nam vẫn tiến triển đáng kể”.

Chính quyền Việt Nam chưa thông báo về các bước đi sau khi Trung Quốc phá giá đồng nhân dân tệ.

Xe tải Trung Quốc gắn còi hơi ồ ạt thông quan

Sỹ Lực - Tuấn Đức-06:14 ngày 11 tháng 08 năm 2015
TP - Trên những chiếc xe tải Trung Quốc qua cửa khẩu vào Việt Nam, nhiều xe gắn còi hơi trên nóc cabin. Đây là loại còi bị cấm dùng trong thành phố. Đã có nhiều vụ tai nạn thương tâm do còi hơi gây ra, nhưng công tác kiểm tra xử phạt hầu như bị buông lỏng.
Xe tải Trung Quốc gắn còi hơi vừa thông quan qua cửa khẩu Lạng Sơn. Ảnh: Phạm Anh.Xe tải Trung Quốc gắn còi hơi vừa thông quan qua cửa khẩu Lạng Sơn. Ảnh: Phạm Anh.
Không thể cấm
Như Tiền Phong phản ánh, gần đây, xe tải cỡ lớn từ Trung Quốc ồ ạt nhập khẩu về Việt Nam, mang theo các nguy cơ về chở hàng quá tải. Theo khảo sát của phóng viên, nhiều xe được gắn còi hơi, thậm chí có xe gắn nhiều chiếc cùng lúc.
Ông Vương Long, một chủ đại lý phân phối xe tải Trung Quốc trên đường Nguyễn Văn Linh  (Long Biên - Hà Nội) cho hay, còi hơi có ưu điểm tiếng to, vang ổn định hơn còi điện. “Các hãng xe ưu tiên lắp đặt; tài xế cũng chuộng hơn. Trong 10 xe nhập về có đến 7, 8 xe lắp còi hơi” – ông Long nói.
Ông Nguyễn Tô An, Trưởng phòng chất lượng xe cơ giới (Cục Đăng kiểm), cho biết: Các quy định hiện nay không cấm lắp còi hơi trên phương tiện mà chỉ khống chế cường độ âm thanh. Với xe tải nhập khẩu, Cục Đăng kiểm tiến hành thử nghiệm mẫu, trong đó tiến hành đo âm lượng còi. Sau đó, các xe nhập khẩu được kiểm tra xác suất tại cửa khẩu.
Theo Thông tư số 10/2009 của Bộ GTVT về an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường phương tiện giao thông cơ giới đường bộ, dải âm lượng đối với còi được chấp thuận là 90 đến 115 dB. Nếu trên dải đó sẽ gây nhói tai, có thể dẫn đến mất kiểm soát hành vi.
Liên quan đến việc quản lý nhập ô tô tải Trung Quốc của các doanh nghiệp trong nước, Phó Cục trưởng Cục Giám sát quản lý (Tổng cục Hải quan) Nguyễn Nhất Kha cho hay, theo quy định hiện hành, ô tô nói chung và ô tô tải Trung Quốc nói riêng nhập khẩu phải được kiểm tra an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường trước khi thông quan. 
“Cơ quan hải quan xem xét trên cơ sở giấy chứng nhận an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường xe cơ giới nhập khẩu do cơ quan đăng kiểm cấp để giải quyết thủ tục thông quan và xác nhận tờ khai nguồn gốc”, ông Kha giải thích quy trình kiểm soát của cơ quan hải quan vùng biên.
Buông lỏng xử lý
Theo ông Nguyễn Tô An, sau khi xe đưa vào sử dụng, việc kiểm tra còi xe được ngành đăng kiểm thực hiện tại các trạm đăng kiểm. Tuy nhiên, theo ông An, để đạt hiệu quả cao nhất cần tăng cường đào tạo “văn hóa sử dụng còi; ngăn chặn tâm lý “còi to cho vượt” của lái xe trong quá trình sử dụng.
Ông Nguyễn Văn Thạch, Vụ trưởng An toàn giao thông (Bộ GTVT) cho hay, hiện có rất nhiều quy định chi tiết liên quan đến sử dụng còi nói chung và còi hơi nói riêng. Ngoài việc cấm độ, chế; tài xế bị cấm sử dụng còi từ 22 giờ đêm hôm trước đến 5 giờ sáng hôm sau. Do đặc tính riêng của còi hơi, Luật Giao thông đường bộ và các nghị định hướng dẫn có quy định cấm sử dụng trong đô thị và khu dân cư.
Tuy nhiên, theo ông Thạch, công tác kiểm tra, xử phạt các vi phạm về còi đang bị bỏ ngỏ, rất ít trường hợp sử dụng còi sai giờ, sai địa điểm bị xử lý. CSGT và thanh tra giao thông cũng chưa được trang bị máy kiểm tra cường độ âm thanh để phát hiện, xử phạt.
Thống kê của cơ quan chức năng cho thấy, lượng xe ô tô tải Trung Quốc nhập khẩu vào Việt Nam từ đầu năm 2015 đến ngày 15/7 chủ yếu qua hai cửa khẩu Lạng Sơn và Quảng Ninh. Trong đó, số lượng xe chủ yếu qua các cửa khẩu biên giới tỉnh Lạng Sơn với 35.783 chiếc, trị giá lên tới gần 680 triệu USD; ô tô tải Trung Quốc nhập qua các cửa khẩu thuộc tỉnh Quảng Ninh có 286 chiếc với trị giá khoảng hơn 5 triệu USD.
Nhiều vụ tai nạn thương tâm do còi hơi
Gần đây, nhiều vụ tai nạn thương tâm liên quan đến còi hơi đã xảy ra. Ngày 8/4/2015, anh Châu Chí D. (23 tuổi) chạy xe máy trên QL 1A qua thành phố  Cam Ranh bị ngã (vỡ gan, vỡ lá lách, vỡ đại tràng) do choáng bởi tiếng còi hơi. Tháng 11/2014, trên quốc lộ 51 (qua thành phố Biên Hòa, Đồng Nai), chị PTT giật mình bởi tiếng còi, ngã xuống đường bị xe tải lớn cán chết tại chỗ. Tháng 8/2014, hai mẹ con chị BTT (ở Cao Bằng) bị ngã vì chạy cạnh xe tải có còi hơi; cô con gái 2 tuổi bị xe tải cán qua người.

Máu đổ trên bãi nghêu

Theo NLĐO-11/08/2015 22:13

Hàng ngàn người dân nghèo ven cửa biển Cái Cùng (Bạc Liêu) mất kế mưu sinh khi nhiều “đại gia” đổ về đây thành lập các trang trại nuôi nghêu thương phẩm

Trưa 11-8, chúng tôi có mặt tại cửa biển Cái Cùng, nơi vừa xảy ra trận hỗn chiến giữa hàng trăm người đi cào nghêu và những bảo vệ bãi nuôi nghêu của ông Lê Minh Phát. Theo quan sát, những người bị chủ bãi nghêu cho là cướp có cả những em nhỏ chỉ mới 5 - 10 tuổi.
Hỗn chiến
Trên gương mặt còn chưa hết bàng hoàng, chị Trần Thị Trang (30 tuổi; ngụ ấp Vĩnh Điền, xã Long Điền Đông, huyện Đông Hải) kể: “Chiều 8-8, tôi cũng như bao người dân địa phương ra bãi biển cào nghêu, cạnh bãi nghêu mà ông Phát bao chiếm. Lúc này, có vài em nhỏ vào bãi của ông Phát để bắt nghêu thì bị bảo vệ dùng dây xích sắt đuổi đánh. Tôi chạy vào can thì bị đánh vào đầu tóe máu. Nhiều người đi cùng thấy vậy chạy đến giải vây. Trong số đó, có anh Châu Văn Nhiều bị đánh tét đầu”.
Dân nghèo ven biển chuẩn bị đi cào nghêu trong mưa
Dân nghèo ven biển chuẩn bị đi cào nghêu trong mưa
Sau lần đụng độ đó, hàng ngàn người đã tiến thẳng vào bãi của ông Phát để cào nghêu. Chiều 9-8, họ tiếp tục đụng độ với hàng trăm người nhân danh bảo vệ bãi nghêu gây nên cảnh hỗn chiến. Ông Hùng, một người trong nhóm cào nghêu, kể: “Bên phía ông Phát có gần 200 người nhưng bên dân cào nghêu đông hơn nhiều. Đánh nhau giằng co khoảng 4-5 giờ thì người của ông Phát chịu không nổi, bỏ chạy. Trong đó, người cầm đầu nhóm bảo vệ bị đánh ngất xỉu, 1 người gãy tay. Phía dân cào nghêu chỉ có vài người bị xây xát nhẹ”.
Lý lẽ của dân nghèo
Những năm gần đây, các bãi biển ở ĐBSCL bị ô nhiễm nên nghêu nuôi chết hàng loạt, trừ cửa biển Cái Cùng. Vì vậy, rất nhiều người có tiền ở địa phương và nhiều nơi khác về đây khoanh vùng, thành lập HTX nuôi nghêu thương phẩm. Sáu năm trở lại đây, diện tích bãi nghêu có chủ cứ tăng dần, lên đến hàng ngàn hecta, đồng nghĩa với “nồi cơm” của dân nghèo bị thu hẹp.
Cửa biển Cái Cùng, một bên thuộc xã Vĩnh Thịnh (huyện Hòa Bình), một bên thuộc xã Long Điền Đông (huyện Đông Hải). Các bãi phía xã Vĩnh Thịnh đã được quy hoạch hàng loạt HTX nuôi nghêu thương phẩm nên người dân nghèo chỉ còn kiếm ăn bên vùng bãi biển của xã Long Điền Đông. Tại đây, chính quyền không cho phép tư nhân bao chiếm do sợ đụng chạm đến lợi ích của dân nghèo.
Tuy nhiên, khoảng hơn 1 năm trước, ông Phát đã rào lại một vùng bãi biển rộng khoảng 300 ha để nuôi nghêu. “Tự dưng người ta đến bao chiếm và lấn dần, bít hết đường sống của chúng tôi. Tôi biết xông vào bắt nghêu của người khác nuôi là không đúng nhưng bãi biển này không của riêng ai và cũng không còn đường nào lựa chọn khi cái bụng đói meo” - bà Danh Thị Hằng lập luận.
Trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, ông Bùi Minh Túy, Chủ tịch UBND huyện Đông Hải, cho biết huyện đã nắm thông tin vụ tranh chấp bãi nghêu giữa người dân với ông Phát nhưng rất khó xử lý vì số lượng người tham gia rất đông. “Phía ông Phát nuôi nghêu tự phát, không được cơ quan chức năng cấp phép. Do đó, việc thiệt hại tài sản của ông Phát cũng khó có cơ sở để giải quyết. Việc này còn liên quan đến vấn đề sinh kế của nhiều người dân nghèo nên cần thận trọng” - ông Túy nói.
Bài và ảnh: DUY NHÂN

Đừng “siết” nữa, dân khổ lắm rồi!

(NLĐO)- Dự thảo với hơn 1.000 loại phí và lệ phí về nông nghiệp vừa được trình lấy ý kiến của Quốc hội làm cho bất cứ ai cũng phải giật mình. Nếu cứ mạnh tay thu phí như thế này thì người dân sẽ kiệt quệ và chẳng mấy lúc chẳng còn gì để thu

Sau khi đọc bản tin của một số tờ báo tường thuật phiện họp Quốc hội (QH) vào ngày 10-8, nhiều bạn đọc không tin nổi con số hơn 1.000 loại phí và lệ phí đánh vào nông nghiệp được trình lấy ý kiến QH. Con số này quả là không tưởng nổi đối với một ngành nông nghiệp kém phát triển và mấy chục triệu nông dân còn quá khó khăn như ở nước ta.

Không đủ ăn lấy gì đóng phí?

Không cần nói thì ai cũng có thể hình dung cuộc sống của người dân ở vùng nông rất thiếu thốn. Một bộ phận lớn người dân còn nghèo, sống rất vất vả, thậm chí thiếu đói khi mùa giáp hạt. Hầu như họ chỉ đủ lo toan, chạy ăn từng bữa mà không có tích lũy gì nhiều, không lo nổi cho con cái ăn học đàng hoàng. Những loại phí “dài dằng dặc” kia thì rất “vô tư’ vẫn đều đặn có người đến thu đã và đang là gánh nặng đối với cuộc sống của họ.

Đừng “siết” nữa, dân khổ lắm rồi!
Cuộc sống ở quê quá khó khăn, những đứa trẻ vào các thành phố kiếm sống. Ảnh: Hoàng Triều

Cứ tưởng là phí thì mức thu không lớn lắm, nhưng với thu nhập ít ỏi, nếu đóng những khoản thu này thì có khả năng gia đình, con cái của họ phải mất đi nhiều bữa ăn, giấc ngủ càng trằn trọc hơn vì bao lo toan về cuộc sống. Chúng ta không quá khó để có thể nhìn thấy rất nhiều mái nhà xiêu vẹo, rách nát ở bất cứ vùng nông thôn nào. Nông dân còn nghèo lắm, từng đồng đối với họ là mồ hôi, nước mắt trải ra trên cánh đồng. Thu gì thì phải cân nhắc chứ không thể ồ ạt như thế.

Ví dụ về một trường hợp cụ thể, bạn đọc Thanh Hà, kể: “Vợ chồng chị tôi có 3 con. Cả nhà sống nhờ vào 3 sào ruộng và miếng vườn. Lúa làm ra không đủ cho gia đình ăn giáp hạt. Trồng rau quanh vườn cao lắm mỗi ngày thu hoạch được 20.000 đồng. Chồng thì làm thuê lúc được lúc không, rảnh rỗi thả câu kiếm dăm ba con cá cải thiện bữa ăn gia đình. Việc kiếm khoai sắn ăn trừ bữa diễn ra thường xuyên. Những đứa trẻ nhiều hôm nhịn đói đến trường trong manh áo cũ mèm, vá víu. Bao nhiêu năm nay chị trốn đóng những khoản phí mà địa phương thu. Đơn giản là chẳng có gì để đóng và nếu đóng thì con cài càng thiếu thốn”.

Đừng “siết” nữa, dân khổ lắm rồi!
Người mẹ nghèo này vất vả buôn bán ở TP HCM để kiếm thêm ít tiền lo cho con cái ở quê. Ảnh: Hoàng Triều

Với thu nhập quá thấp như phần lớn người dân nông thôn hiện nay, họ không thể đầu tư được gì nhiều cho con cái. Một đứa trẻ bước vào học cao đẳng hoặc đại học thì học phí một năm mất khoảng 20 triệu đồng, Tiền ở trọ, chi phí sinh hoạt thêm khoảng 30 triệu đồng nữa. “Chỉ hai khoản này thôi thì thu nhập của phần lớn hộ nghề nông chẳng thể nào kham nổi. Điều đó có nghĩa con họ thất học và tương lai chờ đợi chúng sẽ là cái cuốc và miếng ruộng. Cứ thế, tình cảnh này sẽ tiếp tục lặp lại ở đời cháu...” - bạn đọc Trần Văn Tí Em phân tích.

Dân khổ lâu rồi

Sau khi Chủ tịch QH, ông Nguyễn Sinh Hùng bức xúc trước hàng ngàn loại phí trên thì các đại biểu, các vị bộ trưởng cũng “bức xúc” theo về sự bất cập trong việc thu phí, lệ phí hiện nay.

Nhiều bạn đọc ngạc nhiên: “Ô hay, những bất cập này, những nỗi khổ này người dân đã thấy và đã chịu bao nhiêu năm nay rồi, có gì mà các vị lãnh đạo lại “ngỡ ngàng” thế. Bao nhiêu năm qua người dân than trời, kiến nghị hoài trong các cuộc tiếp xúc cử tri hằng năm đấy thôi chứ có mới mẻ gì đâu các vị có vẻ khó hiểu. Vấn đề khó hiểu nhất chính là nó phi lý, khốn khổ với người dân bao nhiêu năm qua nhưng chẳng thấy thay đổi”.

Cuộc sống ở nông thôn quá khó khăn đã đẩy bà mẹ già này vào thành thị kiếm sống. Ảnh: Hoàng Triều

Cuộc sống ở nông thôn quá khó khăn đã đẩy bà mẹ già này vào thành thị kiếm sống. Ảnh: Hoàng Triều
Điều này cũng được chứng minh rõ qua trình bày của ông Phùng Quốc Hiển, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - Ngân sách: Sau khi QH cho ý kiến lần đầu về dự án này tại kỳ họp thứ 9 vừa qua, thường trực ủy ban này và Bộ Tài chính (cơ quan chủ trì soạn thảo) đã phối hợp với các bộ, ngành địa phương rà soát, sắp xếp, bãi bỏ 5 khoản phí và 6 khoản lệ phí, chuyển 4 khoản phí sang giá và bổ sung 6 khoản phí khác.

Với một “rừng” phí như thế, qua một kỳ họp QH mà chỉ bỏ vài loại phí, lệ phí trong khi bổ sung thêm 6 loại phí mới thì có gì là đổi mới? Hình dung với hơn 1.000 loại phí, lệ phí “thấu trời” hiện nay mà muốn thay đổi như ý Chủ tịch QH “thu phí nhiều quá, dân sống sao nổi” thì chẳng biết đến bao giờ.

“Khoan sức dân là đường lối trị nước của bao vị vua hiền của dân tộc từ bao đời nay. Nhờ đó mà lòng dân một mối, gắn kết cộng đồng giành thắng lợi trong tất cả các cuộc chống ngoại xâm giành độc lập, xây dựng đất nước. Dân giàu thì nước mạnh. Cứ thoải mái thu như thế này thì dân khó thoát nghèo chứ nói gì đến giàu” - bạn đọc Thanh Lê nói thẳng.
11/08/2015 12:51
Phạm Hồ

Bắc Kạn: Xe chở Phó Trưởng Phòng CSGT tỉnh gặp nạn, rơi xuống suối

PHI HÙNG - Thứ Ba, ngày 11/8/2015 - 17:51
(PLO)- Chiều ngày 11-8, theo thông tin từ phòng CSGT Công an tỉnh Bắc Kạn cho biết, ôtô gặp nạn chiều ngày 10/8 là xe chở cán bộ Công an tỉnh Bắc Kạn đi công tác. Trong đó, có một người là Phó trưởng phòng CSGT tỉnh Bắc Kạn.

 Hiện trường chiếc xe chở Phó Phòng CSGT tỉnh Bắc Kạn gặp nạn. Ảnh: Minh Cường
resized-11853025-525635430917774-1894345046-o-72aa5

Hiện trường vụ tai nạn khiến chiếc xe rơi xuống suối.
resized-11846486-525635434251107-2088382296-n-39175

Thượng tá Vũ Đức Thiện - Trưởng phòng CSGT Công an tỉnh Bắc Kạn cho biết, hiện tại 3 cán bộ chỉ bị thương nhẹ. Ngày 11/8, cả 3 người đã đi làm bình thường.
Sự việc xảy ra thuộc địa phận xã Thanh Bình (Bắc Kạn) trên cầu quốc lộ 3B.
Một số nhân chứng cho biết, vào thời điển trên chiếc xe Hyundai 7 chỗ sau khi va chạm với một container đã đâm vào thành cầu lao xuống suối lật nghiêng. Chiếc xe bị hư hỏng khá nặng. Toàn bộ 3 người trong xe đã được người dân đưa đi cấp cứu.
PHI HÙNG

Xe cán bộ tông người rồi bỏ chạy

Theo Đất Việt-08-11-2015
Là cán bộ ứng cứu thông tin và không liên quan đến công việc lái xe, tuy nhiên anh V. vẫn điều khiển xe biển xanh gây tai nạn rồi bỏ chạy.

Xe cán bộ tông người rồi bỏ chạy
 Chiếc xe ô tô liên quan đến vụ tai nạn được xác định của Trung tâm Viễn thông Thủ Đức đang bị Công an quận 9 tạm giữ để điều tra xử lý.

Liên quan đến vụ tai nạn xe biển xanh gây tai nạn tông trọng thương một nam thanh niên xảy ra trên xa lộ Hà Nội (đoạn qua địa bàn quận 9, TP HCM) rồi bỏ chạy chiều 10/8, theo nguồn tin riêng của PV Kiến Thức, người điều khiển xe gây tai nạn tên V., cán bộ ứng cứu thông tin thuộc Trung tâm Viễn thông Thủ Đức (VNPT- TP HCM, trụ sở đường Công Lý, phường Bình Thọ, quận Thủ Đức, TP HCM).

Theo thông tin PV có được, anh V. không nằm trong tổ thuộc bộ phận lái xe (tài xế của Trung tâm), tuy nhiên không rõ vì sao cán bộ này lại sử dụng phương tiện.

“Ngay khi phát hiện nạn nhân bị bánh xe cán ngang chân kêu la trong đau đớn, 2 người trên xe ô tô biển xanh (người lái và người đi cùng-PV) có quay đầu nhìn lại và bỏ mặc nạn nhân phóng xe chạy mất”, anh Chiến, một người dân chứng kiến kể lại.

Theo anh Chiến thì quá bức xúc trước thái độ xem thường mạng sống con người của lái xe biển xanh, anh và một số thanh niên địa phương đã đuổi theo gần 1km đến ngã tư Bình Thái và yêu cầu người điều khiển phương tiện liên quan đến vụ tai nạn quay lại hiện trường để giải quyết.

1
Nạn nhân bị trọng thương gãy chân được các nhân viên y tế bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức cấp cứu.

“Hai người trên ô tô biển xanh cùng mặc đồng phục công chức của Trung tâm Viễn thông Thủ Đức. ban đầu họ lớn tiếng cự cãi cho rằng mình không cán người. Tuy nhiên sau khi tổ xử lý TNGT Công an quận 9 có mặt giải quyết thì họ mới thừa nhận có liên quan”, anh Chiến cho biết.

Chiều 11/8, PV Kiến Thức đã liên hệ với lãnh đạo Trung tâm Viễn thông Thủ Đức nhằm làm rõ thông tin liên quan đến cán bộ tên V. lái xe gây ra vụ tai nạn. Tuy nhiên bảo vệ cho biết lãnh đạo đều bận họp và hẹn lại ngày khác.

Trước đó, khoảng 15h30 ngày 10/8, ô tô biển xanh mang BKS 50M-002.32 chạy từ hướng đường 546 ra XLHN (thuộc phường Phước Long A, quận 9). Khi lái xe vừa ra đến nút giao thì va chạm với anh Hồ Hưng Thạnh (26 tuổi, quê tỉnh Long An) đang điều khiển xe máy trên XLHN hướng từ cầu Rạch Chiếc về ngã tư Bình Thái.

Vụ tai nạn khiến anh Thạnh té xuống đường và bị bánh xe ô tô cán ngang chân. Mặc dù gây tai nạn nhưng lái xe đã bỏ mặc nạn nhân phóng xe bỏ chạy và bị người dân đuổi theo yêu cầu quay trở lại để giải quyết vụ việc.

Công an giành công bắt cướp với dân

Theo Đất Việt-08-11-2015
Anh T.T.H cho rằng mình chính là người bắt tên trộm chứ không hề có đồng chí công an nào có mặt ngay thời điểm đó...

Công an giành công bắt cướp với dân
 Đối tượng cướp giật tài sản.

Sau khi PLVN thông tin về việc Đội CSGT số 3 bắt cướp trên phố Phạm Ngọc Thạch, cộng đồng mạng cũng như nhiều bạn đọc đã lên tiếng phản ánh, người khống chế tên cướp tại thời điểm đó là một người dân chứ không phải lực lượng công an.

Trao đổi với phóng viên báo PLVN, anh T.T.H (SN: 1983, trú tại Hà Đông, Hà Nội – hiện đang làm tại Viện Quy hoạch đô thị và nông thôn Quốc gia) cho rằng: Khoảng 17h20 ngày 3/8, trên đường đi làm về, gần nút giao thông Xã Đàn – Phạm Ngọc Thạch vài trăm mét đã xảy ra vụ va chạm giao thông giữa một đôi vợ chồng khoảng 50 tuổi và một đối tượng nam thanh niên.

Chỉ trong thời gian ngắn đôi co, người đàn ông lớn tuổi hô “cướp cướp” đồng thời nam thanh niên có biểu hiện tháo chạy, anh T.T. H đã nhanh chân vứt xe máy của mình lại rồi nhanh chóng xông đến và đạp ngã đối tượng, đồng thời vặn tay ra sau rồi đưa lên vỉa hè.
Theo lời kể của anh T.T.H thì mãi 10 – 15 phút, một đồng chí CSGT trẻ tuổi mới có mặt tại hiện trường để xem xét vụ việc. Lúc này, anh H. đã bàn giao đối tượng này cho đồng chí CSGT rồi lái xe về nhà.

Sau đó, đối tượng được đưa về trụ sở Công an phường Trung Tự (Đống Đa, Hà Nội). Bước đầu điều tra, xác định đối tượng tên Phạm Quang Vinh (SN: 1984, trú tại xã Bình Minh, Thanh Oai, Hà Nội) và bị hại là anh Nhữ Duy Hòa (trú tại số 4 phố Hàng Bún, Hoàn Kiếm, Hà Nội).

1
Anh H. nhanh chóng khống chế đối tượng rồi bàn giao cho cơ quan chức năng. (Ảnh nhân vật cung cấp)

Trực tiếp trao đổi với phóng viên, anh H. cho biết, hôm đó anh và một vài đồng nghiệp trên đường đi làm về thì phát hiện sự việc. Lúc đó, người đồng nghiệp của anh đã chụp lại hình ảnh ghi nhận lại một bức ảnh để lưu giữ làm kỉ niệm.

Anh T.T.H tâm sự, đến ngày hôm sau báo chí đã phản ánh rằng khi nghe thấy tiếng hô “cướp…cướp” Đội CSGT số 3 triển khai lực lượng và phối hợp với quần chúng nhân dân bắt giữ được đối tượng khiến dư luận và anh H. vô cùng bức xúc.

Anh H. chia sẻ: “Tôi không muốn được vinh danh và cũng không muốn làm to chuyện, nhưng sự việc cần làm đúng với bản chất của vấn đề.”

“Khi tôi tham gia vào sự việc cũng không biết có được đảm bảo an toàn tính mạng hay không. Giả sử lúc đó tên cướp có hung khí mang theo thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Vậy mà nhiều tờ báo lại đăng tải không đúng sự việc như vậy” – anh H. bức xúc.

Để xác minh rõ hơn vụ việc, phóng viên đã quay trở lại hiện trường để có những luồng thông tin khách quan nhất.

Ông N.T.T bảo vệ một cửa hàng trên đường Phạm Ngọc Thạch kể lại, “hôm đó có va chạm giao thông gần cửa hàng tôi, sau khi cãi vã vài phút thì bất ngờ người đàn ông trung tuổi hô to cướp cướp, một thanh niên mặc áo đen nhanh chân lao tới đạp ngã tên cướp xuống đường rồi vặn tay tên cướp lại. Sau khoảng 10 – 15 phút thì có một đồng chí CSGT tới. Người áo đen đã yêu cầu còng tay tên cướp lại rồi bỏ đi.”.

Cùng thông tin với ông T., chị Đặng Thu Q. bán trà đá ngay vỉa hè bức xúc, rõ ràng là người thanh niên đi đường lao vào bắt tên cướp mà các báo lại đăng tải là lực lượng CSGT số 3, người ta chẳng cần nổi tiếng đã bỏ đi vậy mà phía cơ quan chức năng lại nhận là mình bắt cướp. Thật chẳng ra làm sao!”

Còn chị T. T. P bán quần áo tại địa điểm này cho rằng, phải 15 phút sau thì mới có một đồng chí CSGT trẻ tuổi tới. Người thanh niên mặc áo đen đã bàn giao lại cho đồng chí này. Sau đó đưa tên cướp về trụ sở Công an phường Trung Tự.

Trước sự việc này, báo PLVN cũng đã liên hệ với Đội CSGT số 3 để tìm hiểu rõ sự việc trên.

Một đại úy về hưu bị chém gần lìa đầu trong đêm

(NLĐO)- Người dân tá hỏa khi phát hiện một đại úy về hưu chết trước thềm nhà với nhát chém sâu sau gáy.

Thông tin ban đầu, vụ án mạng xảy ra tại thôn Xuân Hòa 2, xã Ninh Phụng, thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa. Nạn nhân là ông Nguyễn Văn Trốn (SN 1952, thường trú tại xã Ninh Phụng) bị chém, vào khoảng 1 giờ sáng 11-8.

Án mạng làm xáo trộn vùng quê yên bình
Án mạng làm xáo trộn vùng quê yên bình

Nạn nhân chết ở tư thế nằm ngửa, vết chém sau gáy dài và sâu tạo thành độ hở khoảng 5cm. Sau khi giết người, hung thủ lấy một tấm vải mỏng đắp lên người ông Trốn.

Vợ ông Trốn là bà Nguyễn Thị Lan (SN 1960, là giáo viên cấp 1) ngồi khóc trước hiên nhà, trong trạng thái hoảng loạn. Trao đổi với cơ quan chức năng, bà Lan cho biết 3 tủ trong nhà đều bị mở tung. Tối qua, ông Trốn ngủ ở phòng ngoài còn bà ngủ ở phòng trong, soạn giáo án.

Nạn nhân chết trước hiên nhà, cơ quan chức năng đang khám nghiệm hiện trường
Nạn nhân chết trước hiên nhà, cơ quan chức năng đang khám nghiệm hiện trường
Ông Trần Ngọc Thơ, Phó Chủ tịch UBND xã Ninh Phụng, cho biết ông Trốn là quân nhân phục viên, cấp hàm đại úy, đang hưởng chế độ bệnh binh tại xã. Ông Trốn là người miền Bắc, có 2 con riêng ở ngoài đó. Sau khi li dị, ông vào Ninh Phụng sinh sống hơn 10 năm nay và lấy bà Lan. Hai người mới sửa căn nhà, đón mẹ vợ vào ở cùng. Cả hai hiền lành, ít giao tiếp.

Cơ quan chức năng khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi tiếp tục làm rõ vụ việc.
11/08/2015 11:56
Tin- ảnh: K.Nam

Hàng trăm tiểu thương 'gõ cửa' Bí thư, Chủ tịch tỉnh để phản đối sáp nhập chợ

(TNO) Hôm nay 11.8, hàng trăm tiểu thương đã kéo đến tập trung gần trụ sở Tỉnh ủy, UBND tỉnh Hà Tĩnh yêu cầu gặp Bí thư Tỉnh ủy Võ Kim Cự và Chủ tịch UBND tỉnh Lê Đình Sơn để bày tỏ những khó khăn, bức xúc về việc sáp nhập chợ Kỳ Anh cũ vào chợ thị xã Kỳ Anh mới.

Hàng trăm tiểu thương 'gõ cửa' Bí thư, Chủ tịch tỉnh để phản đối sáp nhập chợ - ảnh 1
 Công an lập hàng rào tại các tuyến đường chính ra vào trụ sở Tỉnh ủy và UBND tỉnh Hà Tĩnh - Ảnh: Nguyên Dũng

Có mặt tại hiện trường chiều nay 11.8, phóng viên Thanh Niên Online ghi nhận có khoảng 200 tiểu thương chợ Kỳ Anh tập trung tại đường Nguyễn Thiếp, gần trụ sở Tỉnh ủy và UBND tỉnh Hà Tĩnh, yêu cầu gặp ông Võ Kim Cự, Bí thư Tỉnh ủy và ông Lê Đình Sơn, Chủ tịch UBND tỉnh.

Cả 3 tuyến đường chính dẫn vào trụ sở của Tỉnh ủy và UBND tỉnh Hà Tĩnh gồm đường Nguyễn Thiếp, Lý Tự Trọng và Nguyễn Chí Thanh đều có hàng rào và xe công vụ chắn ngang.

Bà Đậu Thị Bích (62 tuổi, tiểu thương chợ Kỳ Anh) cho biết bà và những tiểu thương đại diện cho hơn 500 tiểu thương chợ Kỳ Anh đang trong tình cảnh khó khăn kể từ khi bị yêu cầu di dời, sáp nhập từ chợ Kỳ Anh cũ vào chợ thị xã Kỳ Anh mới. Theo bà Bích, vì chợ mới cách xa chợ cũ khoảng 3 km, lại xa khu dân cư, vị trí buôn bán không thuận lợi, giá thuê ki ốt cao nên các thương không đồng tình với việc di dời, sáp nhập chợ.

“Chúng tôi đã có ý kiến lên cơ quan chức năng yêu cầu giải quyết nhưng không được nên hôm nay kéo ra đây để gặp Bí thư Tỉnh ủy và Chủ tịch UBND tỉnh để đòi quyền lợi”, bà Bích nói.

Ông Trần Văn Xuân (58 tuổi, tiểu thương chợ Kỳ Anh) cho hay, ngay từ khi có chủ trương xây dựng chợ mới thị xã Kỳ Anh để di dời, sáp nhập chợ Kỳ Anh cũ, các tiểu thương không được lấy ý kiến và cơ quan chức năng cũng không tổ chức bất cứ một cuộc họp nào để giải thích cho tiểu thương hiểu về mặt chủ trương, chính sách.

“Nay chợ mới hoàn thiện, UBND thị xã Kỳ Anh mới tổ chức họp dân và yêu cầu tiểu thương phải di dời, sáp nhập chợ cũ vào chợ mới nên chúng tôi bị động, lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan”, ông Xuân nói.

Hàng trăm tiểu thương 'gõ cửa' Bí thư, Chủ tịch tỉnh để phản đối sáp nhập chợ - ảnh 2
Hàng trăm tiểu thương chợ Kỳ Anh cũ kéo đến gần trụ sở Tỉnh ủy và UBND tỉnh Hà Tĩnh yêu cầu được gặp Bí thư Tỉnh ủy và Chủ tịch UBND tỉnh - Ảnh: Nguyên Dũng

Ông Nguyễn Bích Duy, tiểu thương chợ Kỳ Anh cũ, bức xúc: “Hàng trăm tiểu thương buôn bán ở chợ Kỳ Anh cũ hơn đã 30 năm nay nhưng việc tổ chức di dời chợ cũng cũng không được cơ quan chức năng thông báo ngay từ đầu. Điều này khiến chúng tôi cảm thấy bị xúc phạm và bị động”.

Ông Nguyễn Quốc Hà, Chủ tịch UBND thị xã Kỳ Anh, cho biết việc di dời, sáp nhập chợ Kỳ Anh cũ vào chợ thị xã Kỳ Anh mới là phù hợp với quy hoạch tổng thể của thị xã Kỳ Anh và đã được các cơ quan chức năng có thẩm quyền phê duyệt.

“Việc sáp nhập chợ để từng bước chỉnh trang đô thị. Ngoài ra, vì chợ cũ đã xuống cấp, diện tích nhỏ, chỉ khoảng 8000 m2, không đảm bảo các tiêu chí của chợ thị xã, nhất là tiêu chí về công tác an toàn cháy nổ nên cần thiết phải sáp nhập”, ông Hà nói.

Cũng theo ông Hà, dự án xây dựng chợ thị xã Kỳ Anh mới do công ty TNHH xuất nhập khẩu Châu Tuấn làm chủ đầu tư với tổng mức đầu tư khoảng 170 tỉ đồng và đây là dự án được triển khai theo hình thức xã hội hóa.

“Quy mô chợ mới là chợ hạng 1, hiện đại, đáp ứng đủ các tiêu chí của chợ ở một thành phố trong tương lai”, ông Hà giải thích.

11/08/2015 19:58
Nguyên Dũng