Saturday, May 30, 2015

Luật… bá đạo

Bảo Giang (Danlambao) - Hỡi thanh niên, học sinh Việt Nam. Hãy tránh xa những trò bá đạo của HCM, đừng bao giờ dại dột theo gương y để tự gây họa cho mình và cho xã hội. Hỡi người dân nô lệ, chúng ta chỉ có một con đường duy nhất để đi. Hãy cùng nhau đứng dậy, đập tan xích xiềng, xé nát tất cả những luật lệ bá đạo của chúng đi. Chúng ta và con cháu chúng ta phải lấy lại quyền làm người. Lấy lại Tự Do, Công Lý. Lấy lại quyền sống của một chủng tộc bất khuất trong dòng máu Độc Lập Việt Nam mà Tạo Hóa đã trao cho chúng ta.

*

Hôm rồi, khi vào mạng VN express, một trang thuộc biên chế của nhà nước cộng sản, tôi đọc thấy một số bản tin trong mục pháp luật như sau:

1. Ghen tức vì người "trong mộng" chuẩn bị lấy chồng, Tuấn Anh cầm dao đến nhà đoạt mạng cô gái rồi bỏ trốn. Ngày 17/5, Công an tỉnh Nam Định đã khởi tố,tạm giam Phạm Tuấn Anh, 23 tuổi, để điều tra về hành vi giết người. Tuấn Anh có cảm tình với Thi nhưng bị cô gái từ chối, Đêm 15/5, Anh đâm Thi nhiều nhát rồi bỏ trốn, Thi tử vong.

2. “Sát hại bạn gái vì bị từ chối yêu. Bị nói lời chia tay, Long vác dao đến nhà sát hại bạn gái. Công an huyện An Lão (Hải Phòng) đang điều tra vụ sát hại bạn gái ở xã An Tiến. Kẻ gây án là Nguyễn Văn Long ,18 tuổi.(5/5/15)

3. Trước đó 6/4 có bản tin hãi hơn: "Nghịch tử hại bố trong đêm. Sau chầu nhậu, Mạnh về nhà hỗn hào với bố, cầm chày đánh và khống chế, ép bố viết giấy chuyển nhượng nhà đất khiến đấng sinh thành tử vong”.

Nhớ lại, những ngày sống dưới thời Việt Nam Cộng Hòa, không phải là không có kẻ thất tình, không phải là không có kẻ bất hiếu. Nhưng cung cách hành động theo kiểu côn đồ, vô giáo dục này hầu như không thấy có ở trên các trang báo tại miền Nam trước ngày 30-4-1975. Nếu có thì cũng là một con số quá nhỏ không làm cho người người kinh hãi, khủng hoảng. Hoặc không thấy là bởi vì, ở đó có một nền giáo dục đặt nền tảng trên khuôn mẫu đạo đức, luân lý của xã hội và tôn giáo. Ở đó, trẻ đến trường được học về Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín Trung, được học về lòng bao dung, tôn trọng lẫn nhau. Được học yêu thương trong nghĩa đồng bào, bảo vệ tổ quốc và giống nòi. Không một trường học, lớp nào mà không có khẩu hiệu“Tiên học lễ hậu học văn” hay “Ngày nay học tập ngày mai giúp đời”.

Nhưng sau khi cướp được chính quyền tại miền Nam vào 30-4-1975 và trước đó ở ngoài Bắc vào sau 2-9-1945, Cộng sản đã triệt tiêu nền giáo dục nhân bản, đạo đức và luân lý của xã hội, rồi thay thế vào đó là nền văn hóa vô gia đình, vô tôn giáo, rập khuôn theo kiểu “đạo đức” Hồ Chí Minh, một thứ đạo đức vô luân giết vợ đợ con. Một thứ “đạo đức” phải “căm thù và đoạn tuyệt với bố mẹ” phải thoát ly cuộc sống của gia đình. Một thứ đạo đức vô tổ quốc, bán rẻ giang sơn và nòi giống cho kẻ thù phương bắc vì quyền lợi của đảng phái. Kết quả, sau 40 năm áp đặt nền giáo dục vô đạo này cho hai thế hệ, loại “hỏi ý” côn đồ như những bản tin trên đã xuất hiện nhan nhản trên các loại báo chí, truyền thông từ tỉnh, thành đến trung ương của nhà nước Việt cộng. Sự xuất hiện này xem ra đã làm cho đời sống của người dân bất an, nhưng có lẽ lại là tín hiệu reo vui của nhà nước và băng đảng Việt cộng.?

Thứ nhất, nó báo cho nhà nước biết việc áp bức người dân học tập và làm theo gương “đạo đức” HCM đã nở hoa. Vì các loại tội phạm và tệ nạn đã tràn lan và đang tàn phá xã hội. Thứ hai: Nó ngầm thông báo đến người dân là phải tiếp tục đáp ứng những yêu cầu, hỏi ý còn bá đạo hơn thế do chính nhà nước đưa ra. Muốn từ chối, chống đối là đồng nghĩa với tai họa.

Về điểm một. Hãy nhìn con số thống kê về những tệ nạn xã hội hôm nay như: thanh thiếu nữ phá thai, học sinh nam cũng như nữ, đánh đấm, lột quần áo nhau ra, đâm chém giết nhau ngay trước cổng trường. Rồi nạn đĩ điếm, hộ lý, trộm cướp lan tràn khắp phố phường, khắp mọi cơ quan, lan đến đường quê. Hay những loại tội đại ác, đại nghịch giết cha mẹ, ông, bà, chú bác… thì thấy thành quả của cái lối giáo dục đào tạo theo gương “đạo đức” của HCM ra sao. Đến nay, mới có khoảng 5 đến 7% dân số đi theo cái lối giáo dục này, nó đã gây tác động vào xã hội, đã tạo ra các tệ nạn kinh hoảng đến như thế. Nếu chẳng may, có khoảng từ 10- 15% dân số trung thành với “đạo đức” HCM, không biết gian trá và tội ác sẽ tàn phá xã hội ta ra sao? Có nhiều phân tích cho thấy rằng, cộng sản chỉ có thể tồn tại trong một xã hội vô văn hóa, nhưng đầy gian dối do chính chúng tạo ra để “người ta phải nói dối nhau mà sống” (TQT). CS tuyệt đối không thể tồn tại trong một xã hội có đủ văn hóa nhân bản, luân lý và đạo đức. Đó là lý do tại sao, CSVN ngày đêm tuyên truyền và áp đặt cái lối giáo dục bá đạo, theo gương Hồ Chí Minh vào mọi tầng lớp dân chúng.

Về điểm hai: Nhìn chung, cả ba bản tin trên đều có một chủ đích: Kẻ thủ ác, đưa ra những đòi hỏi, những yêu cầu hay là hỏi ý mang tính cưỡng đoạt, khống chế đối tác. Kết quả, vì không nhận được câu trả lời đáp ứng, thuận tình theo ý muốn, chúng liền tặng cho đối tác mà trước đó năm bảy giây, một phút có thể còn được coi là người chúng thương yêu, quý trọng nhất, bỗng trở thành nạn nhân, lãnh trọn những nhát dao “đạo đức” Hồ Chí Minh, mất mạng. Điều này thật ra không lạ. Bởi vì, chính bản thân Hồ Chí Minh cũng đã từng đưa ra những yêu cầu bá đạo, đầy tính cưỡng đoạt, khống chế tồi tệ như thế. Rồi sau khi được thỏa mãn, HCM còn bất nhân, bất nghĩa lên án những đối tác đã bị cưỡng đoạt tài sản, hay tình cảm kia như là những tội phạm ghê gớm để tặng cho họ những con dao, nhát búa. Nạn nhân thời mất mạng sống, phần gia đình của họ thì dở sống dở chết. Trong số có hai trường hợp điển hình. Đó là trường hợp của bà Nguyễn Thị Năm và cô Nông Thị Xuân!

Thực tế, nếu đem trường hợp của Hồ Chí Minh ra so sánh với trường hợp của Nguyễn Đức Nghĩa, (tử tù vì tội giết người tình với hành vi côn đồ) hay bất cứ một tử tù nào phạm cùng một loại tội tương tự, thì hành động của Hồ Chí Minh còn man rợ, tàn độc, đáng nguyền rủa hơn gấp nhiều lần. Bởi lẽ, các tội phạm có thể thủ ác trong nhất thời, mất lý trí. Y còn sợ tội nên chạy trốn. Kế đến, đối tác của y đã trưởng thành, có tự do giao du và cũng chưa có con với tội phạm. Trong khi đó, Xuân còn ở tuổi vị thành niên, không được tự do chọn lựa, hẳn nhiên là đã bị bắt, bị cưỡng hiếp trong một thời gian dài, đã có con với Hồ, nhưng vẫn bị HCM tặng cho một cái búa và quăng xác của Xuân ra đường để giả tai nạn lưu thông. Lúc đó, nếu chẳng may có chiếc xe nào chạy qua, dù có gây ra tai nạn hay không thì cũng bị buộc vào cái tội gây tai nạn chết người và lĩnh án thay cho HCM. Phần y ngồi cười! Nhưng trời cao có mắt, đã chẳng có một chiếc xe ma nào chạy trên quãng đường đó để gánh tội cho HCM. Nếu xét trên dấu tích và căn bản gây tội ác Hồ Chí Minh, bá đạo gấp nhiều lần những tử tội trên. Ở trường hợp giết bà Nguyễn Thị Năm cũng thế, Y đã quyết tâm, viết ra một bản cáo trạng vu khống cho bà phạm nhiều tội ác để giết bà và theo đó mà giết những người khác. Rõ ràng y có một tâm địa cực độc ác thuộc loại không thể nào có thể cải tạo được. Kết quả, theo Luật của kẻ bá đạo, HCM đã không bị đưa ra pháp trường, còn được bầy đoàn đảng cộng sản ca tụng và thi đua, quyết tâm học tập theo gương “đạo đức” của “bác”. Hãi chưa!

Trở lại việc hỏi ý kiến, và sự trả lời. Tôi cho rằng, bắt nguồn từ việc tìm kiếm những điều hay, điều tốt đẹp, điều khôn ngoan, điều bổ túc mà người đi hỏi không có, hay không đủ thì ai cũng có thể làm. Làm trong sự tôn trọng đối tác, chấp nhận nguyên tắc bình đẳng, tự do của đối tác. Với tập thể, chuyện hỏi ý dần biến thành một nguyên tắc dân chủ, là đi tìm lấy quyết định chung tốt nhất cho một vấn đề đã bàn thảo. Rộng rãi hơn, biến thành một cuộc trưng cầu dân ý về một quyết định trọng đại cho đất nước, hay một cuộc bầu cử trên toàn diện lãnh thổ… Tiếc rằng phương cách, hay quy lệ hỏi ý kiến này không hề được tôn trọng trong chế độ cộng sản, nơi mà đảng cộng sản đã tự viết ra mệnh lệnh “đảng cộng sản… là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” (điều 4). Điều 4 này, tự nó trở thành căn nguyên, đầu mối cho mọi loại tội ác phát sinh. Từ sự cưỡng đoạt vô đạo lý này, CS đã tự cho mình là kẻ lãnh đạo tuyệt đối trên tất cả mọi sự kiện, kể cả việc đứng trên luật pháp và dân tộc. Nó hủy bỏ công quyền và quyền bình đẳng của con người. Từ đó, những việc CS gọi là hỏi ý kiến, nó chỉ là một trò hề, mang tính chất thông báo phô trương. Trong thực tế, nó là sự cưỡng đoạt, đòi buộc mọi đối tác phải tuyệt đối thi hành những điều mà CS đã viết ra trong bản dự thảo. Điển hình:

a. Dự thảo gọi là hiến pháp 2013.

Có lẽ độc giả chưa quên câu chuyện nhà nước cộng sản “kêu gọi” nhân dân đóng góp ý kiến về việc sửa đổi hiến pháp vào năm 2013? Kết quả, một nhóm có 72 người, được mô tả là bao gồm thành phần “trí thức”, “nhân sĩ”, các cựu đảng viên, cựu viên chức cộng sản, cựu “trí thức” ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, cùng hồ hởi ký tên viết kiến nghị và giao cho một ủy ban do một cựu viên chức nhà nước, nghe nói là đồng chí cựu bộ trưởng tư pháp VC đứng đầu phái đoàn đem đến tận nhà… quốc hội để trình bản kiến nghị này. Chuyện buồn cười để đời là, ngay khi CSVN chưa hề nhắc gì đến bản góp ý kiến ấy, mới chỉ nghe Nguyễn Minh Triết nói xa xa là “bỏ điều 4 hp là tự sát”. Nghe thế, viên trưởng phái đoàn tự nhiên bị ướt quần, vội vàng xin rút tên ra khỏi cái danh sách những người ký tên gởi kiến nghị! Đến đây, ai cũng biết, nó là một trò hề được đạo diễn từ cả hai phía. Phía “kêu gọi” đóng góp ý kiến và phía “quyết tâm làm trò” gởi kiến nghị! 

Tuy nhiên, cũng trong thời gian đó, dù biết rất rõ trò hề của nhà nước CSVN trong việc họ kêu gọi công dân đóng góp ý kiến về việc sửa đổi HP. Hội Đồng GMVN trong tinh thần nhân bản, vẫn gởi đi một Lá Thư góp ý. Phải thành thực mà nói rằng, Lá Thư góp Ý của HĐGMVN như một làn Gió Mới, một chuyển bến tốt lành, không phải cho riêng ai, mà cho tất cả mọi người Việt Nam. Nội dung Lá Thư có khả năng làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt của xã hội và mở ra một hướng đi chung cho mọi người cùng bước tới trong tin yêu, cùng chia xẻ với nhau mọi thao thức trong tự tình dân tộc và cùng xây dựng một niềm tin mới cho đất nước. Lá Thư góp ý này đã nói lên tâm huyết của những người Việt Nam thiết tha đến tương lai của đất nước và hạnh phúc của dân tộc. Những điểm chính được ghi nhận như:

Về hình thức, Lá Thư đề gửi cho "ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992" là một ủy ban đặc biệt nghiên cứu về tiến trình sửa đổi HP 2013, nhưng nó không gò bó, không mang một hình thức trình diễn, không có hàng chữ dài vô cảm mang nhãn hiệu “CHXHCNVN” đi kèm với khẩu hiệu rêu rao của nó ở trên phần đầu trang. Trái lại, phong cách Lá Thư ngắn gọn, trực diện, nhân văn, trí tuệ. Viết những điều cần viết. Nói những diều cần nói. Tuy là ngắn, nhưng chứa đựng hầu như tất cả tâm nguyện, khát vọng, không phải chỉ của người viết, hay của hơn tám triệu thành viên trong tôn giáo mà họ là đại diện, nhưng có thể là của tất cả mọi người, không trừ ai. Bởi vì, suy cho cùng, xét cho tận, tất cả mọi người đều muốn nói lên một tiếng nói chung, quang minh chính trực là: Chẳng còn một ai thiết tha quan tâm đến cái hàng chữ quảng cáo vô nghĩa CHXHCHVN nữa. Nên quẳng nó đi thì hơn. Kết quả, khi không có hàng chữ đó, mọi người thấy thoải mái, riêng Lá Thư thì thêm nét đẹp trong sáng, đáng trân trọng hơn.

Về nội dung. Lá Thư mang những lời giảng giải ý nghĩa đích thực của những ngôn từ, lý lẽ trong cuộc sống nhân bản, mà không ai có thể phủ nhận, hay có thể tước đoạt được. Trái lại, những quyền thuộc về con người, làm nên phẩm giá con người như sự tự do, chính trị, đoàn thể, tôn giáo, ngôn luận, tư tưởng là bất khả xâm phạm. Theo đó, không ai có đặc quyền chính trị, cũng chẳng ai có quyền từ khước, tước đoạt quyền làm người của con người mà xã hội tiến bộ đã công nhận. Kế đến, phải trả quân đội, các lực lượng võ trang, công an, an ninh, tình báo về với chức năng của họ. Hai tổ chức này không thể thuộc một lực lượng chính trị nào, nhưng là của toàn dân với nhiệm vụ giữ an ninh, bảo vệ cương vực và lãnh thổ. Dĩ nhiên những điều tâm huyết, dù có khả năng làm thay đổi cả bộ mặt và cơ chế của đất nước như thế, cộng sản sẽ không bao giờ biết lắng nghe. Họ không nghe vì đã có điều số 4 và “dạo đức” HCM dẫn đường!

b. Dự thảo 4, luật tín ngưỡng, tôn giáo.

Mới đây, HDGMVN, và các tôn giáo bạn lại nhận được một bản hỏi ý kiến khác từ nhà nước Việt cộng gởi đến. Vừa đọc qua cái tên "Dự thảo 4- Luật Tín Ngưỡng, Tôn Giáo" ký ngày 10-4 là rớt mồ hôi hột. Trước tiên, không biết gởi đi là ngày nào, nhưng phải gởi trả lời trước ngày 05-5-2015. Kế đến, Tôn Giáo nào thì cũng đã có luật lệ riêng cho người theo tôn giáo ấy giữ gìn. Nghĩa là, luật lệ về tôn giáo thì do các chức sắc có thẩm quyền trong tôn giáo đưa ra, quy định cho phù hợp với đời sống tín ngưỡng và sinh hoạt của tôn giáo trong xã hội cho các tín đồ, bổn đạo của họ đi theo. Nay Việt cộng, những Kẻ Vô Đạo, vô thần, chuyên nghề đập phá đền chùa, tôn miếu, cướp của, cướp tài sản của nhà thờ lại đứng ra làm luật cho người Có Đạo thì họ sẽ làm ra những thứ luật lệ gì? Có phải chăng là để cấm cách, để quy hoạch và đáp ứng cho nhu cầu vô thần, vô đạo của CS?

Đặt ra câu hỏi vậy thôi, chứ thực ra chẳng cần tìm hiểu làm gì. Bởi lẽ, chỉ cần đọc đến cái thời hạn gởi trả lời (5/5/15) và kèm theo câu rất ấu trĩ, nếu như không muốn nói là không có lễ giáo, văn hóa: “hết thời hạn trên nếu không nhận được văn bản góp ý của quý vị, xin được hiểu là đã đồng ý với dự thảo” là biết cái luật lệ ấy “giá trị” như thế nào. Theo đó, chả nên để mất thờ giờ, cứ vò và ném cả thư ngỏ cũng như cái bản dự thảo kia vào đống… rác, mọi người đều đoán biết trong cái bản dự thảo ấy đã viết ra những gì, và với những mục đích gì?” Chắc chắn nó không đi ra ngoài những điểm sau:

1. Cấm cản, kiểm soát. CSVN sẽ đặt ra nhiều cái bẫy, nhiều hình thức để cấm cản và kiểm soát những sinh hoạt của các tôn giáo.

2. Áp đặt hiệu ứng vô thần vào tôn giáo. Để phá hoại đời sống linh thánh của các tôn giáo, Việt cộng sẽ tìm cách kiểm soát và áp đặt giáo án thuộc hệ vô tôn giáo, vô thần thánh vào trong việc đào tạo các chức sắc của tôn giáo.

Cài cắm, gài người vào trong các tôn giáo với mưu đồ phá hoại niềm tin và đời sống linh thiêng, hợp nhất của các tôn giáo. Để từ đó CSVN sẽ cơ cấu những kẻ vì đảng vì lợi danh để phá hoại đời sống của người dân như Phạm Văn Bồng tức Thích Trí Quang. Làm dâm ô, bại hoại cửa Phật, hay nhà thờ như Thích Nhuận Tiến (Đồng Nai), Thích Thông Anh, (Khánh Hòa) như Phan Khắc Từ (họ đạo Vườn Xoài). Rồi từ những kẻ bất giáo này, CS sẽ dồn ép tôn giáo, làm ô uế cửa phật, nơi tôn nghiêm, phỉ báng tôn giáo, phỉ báng thần thánh bằng cách đưa cái đầu lâu của HCM vào chùa, đền miếu, ngồi ngang hàng với Thần Phật.

Và sau cùng, cướp đoạt tài sản của nhà thờ, của các chùa chiền theo diện quy hoạch để lấy tiền chia nhau hành lạc.

Ngoài những mục đích này ra, có thể còn có những chủ trương mờ ám khác nữa. Nhưng tuyệt đối không có một điểm đứng đắn nào, tử tế nào, khả dĩ được gọi là tốt đẹp hay bảo đảm quyền tự do tôn giáo của người dân sẽ được viết ra trong cái bản dự thảo này. Đã tệ hại như thế, “dự thảo 4, luật về tín ngưỡng, tôn giáo” là một thứ luật hoàn toàn khác với các luật lệ khi được áp dụng. Khác vì nó chỉ chế tài phía các tôn giáo, là đối tác buộc phải thi hành luật. Nó không bao giờ chế tài phía làm ra luật.

Ai cũng biết, luật lệ đều phải áp dụng cho mọi người. Thí dụ, luật hình sự, dân sự. Luật về gian dâm, trộm cướp, phản quốc thì từ Hồ Chí Minh, các viên chức, hoặc thường phạm đều có thể vi phạm và đều bị chế tài. Riêng luật về tôn giáo thì chỉ có những “tội phạm” là người trực thuộc trong các tôn giao mà thôi. Riêng bộ phận của phía người làm luật (phía nhà nước) thì sẽ không bao giờ có thể bị kết tội vi phạm vào luật tôn giáo. Bởi lẽ, toàn là những kẻ vô đạo thì làm sao có thể vi phạm luật tín ngưỡng và tôn giáo được? Ấy là chưa kể đến trường hợp, chỉ một giới chức nhỏ nhoi tại địa phương như phường khóm thôn, cũng có quyền giải thích về những điều khoản ghi trong bản dự thảo này tùy theo sinh hoạt trong khu xóm của mình! Như thế, nó khác gì cái thòng lọng buộc vào cổ các tôn giáo, cộng sản muốn xiết chặt lại lúc nào tùy thích. Nếu địa phương muốn được dễ thở thì lại phải Xin và dĩ nhiên là phải chi tiền để được cho!

Tóm lại, không một người nào mà không nhăn mặt, khó chịu, bực mình nếu như không muốn nói là muốn nổi giận, phẫn uất vì những hành động côn đồ của những tên sát thủ trong những bản tin nhỏ tôi trích dẫn ở trên. Tuy nhiên, theo tôi, những bản tin này chỉ như một cái gai quá nhỏ bé, lỡ đâm trúng da thịt chúng ta mà thôi. Nó thực sự không đáng để đem ra so sánh với những đòi hỏi cưỡng đoạt côn đồ của HCM với Nông thị Xuân, hoặc những luật lệ bá đạo của chúng với dân ta. Sự cưỡng đoạt khống chế này không phải chỉ có trong thời cải cách ruộng đất, thời chiến, nhưng còn là đòi hỏi cưỡng đoạt trong mọi giây, mọi phút trong đời của chúng ta hôm nay nữa. Đó là những đòi hỏi lộng quyền, bá đạo, côn đồ gấp trăm lần những đòi hỏi mang tính cá nhân trong những bản tin như cái gai nhỏ ở trên. Nó là một con dao cực bén đã thọc vào cổ, vào trái tim, vào buồng phổi của tất cả mọi người. Hoặc giả, nó là cái búa tạ đã đập vào đầu vào cổ toàn dân tộc Việt Nam ta. Đó là cái điều số 4 ghi trong bản văn gọi là HP tự biên tự diễn của nhà nước Việt cộng. Từ khởi điểm cưỡng đoạt bá đạo này, người dân Việt Nam đã mất tất cả. Mất từ quyền sống đến công quyền.

Thật vậy. Nếu không có cái điều cưỡng đoạt này, không có gương “đạo đức” HCM, nền luân lý đạo hạnh và văn hóa của dân tộc ta không thể bị phá sản, sẽ không có nhiều những loại tội đại ác côn đồ như trên xảy ra. Chưa chắc gì những thanh niên trên xa đà vào tội ác để bị kết án. Sẽ không có nhiều những tệ nạn trộm cướp, đĩ điếm, ma túy, đâm chém nhau như hôm nay. Nếu không có “đạo đức” HCM, tài sản của nhà thờ, của chùa chiên không bị vi phạm, tôn giáo không thể bị phỉ báng vì Kẻ Vô đạo làm luật cho Người Có Đạo. Nếu không có điều cưỡng đoạt số 4, tập đoàn Cs không thể bám vào cái đầu lâu của HCM để từ đó thêu dệt, vẽ vời ra, và thay nhau đánh bóng tội ác để tiếp tục trấn lột máu xương của nhân dân và phục vụ cho mưu đồ bành trướng Bắc Kinh. Nếu không có cái điều cưỡng đoạt số 4 này, đất đai của người dân không thể bị quy hoạch tùy tiện, đất nước không có những dân oan. Không có cái điều 4 này, những người hy sinh bảo vệ quê hương sẽ có một vị trí xứng đáng trong lòng dân tộc. Không phải hẩm hiu, bia tàn, nhang lạnh và nằm dưới chân những nghĩa trang, những ngôi mộ hoành tráng mang tên “Liệt Sĩ Trung Quốc” ngay trên đất nước mình. Không có điều số 4 này, Việt Nam đã không bị mất biển đảo, không thể bị bất cứ kẻ nào vẽ lại đường biên giới. Dân ta sẽ không gặp đại họa, không bị bất hạnh như hôm nay.

Như thế, điều số 4 này có phải là con dao đã thọc sâu vào trong tim vào buồng phổi, vào lá gan của từng người, hay như cái búa đã đập vào đầu, vào cổ toàn thể dân ta hay không?
Điều số 4 này có phải là một thứ luật lệ của kẻ bá đạo, đang từng giờ, từng phút giết chết cuộc sống của cả dân tộc ta, hay nó phục vụ cho Việt Nam ta đây?

Hơn lúc nào hết, chúng ta nên nhớ rằng, Nhân quyền, công quyền của ta đã mất, ta đã như một kẻ nô lệ. Việc ta còn sống hay chết. Việc ta có bị tập đoàn cộng sản phanh thây, giam cầm, hay tôn giáo, tín ngưỡng của ta có có bị phỉ báng hay không, không phải là vấn đề để CS quan tâm. Với CS, dân ta đã bị coi là nô lệ, thì tên nô lệ ấy mang tên Việt Nam hay Trung quốc cũng chẳng có gì khác biệt. Có chăng là khi đất đai biển đảo và các công trình kinh tế của ta sau khi đã lọt vào tay Trung cộng thì quan cán CS được hưởng hàm thái thú, còn ta thêm một cái tròng mới vào cổ mà thôi.

Hỡi thanh niên, học sinh Việt Nam. Hãy tránh xa những trò bá đạo của HCM, đừng bao giờ dại dột theo gương y để tự gây họa cho mình và cho xã hội.

Hỡi người dân nô lệ, chúng ta chỉ có một con đường duy nhất để đi. Hãy cùng nhau đứng dậy, đập tan xích xiềng, xé nát tất cả những luật lệ bá đạo của chúng đi. Chúng ta và con cháu chúng ta phải lấy lại quyền làm người. Lấy lại Tự Do, Công Lý. Lấy lại quyền sống của một chủng tộc bất khuất trong dòng máu Độc Lập Việt Nam mà Tạo Hóa đã trao cho chúng ta.

29/05/2015

Sáng như Lú!!!

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Trong sứ mạng mò kim ao cá bác Hồ để đi tìm những tên đầy tớ có "tâm" như Hồ Quang, có "đức" như C.B. có "trong" và "sạch" như Trần Dân Tiên vừa đi đường vừa thò tay tự nâng củ kiệu dưa leo, Tổng bí lú đã gọi đó là công tác "tìm viên ngọc sáng"! Tiêu chuẩn của Tổng bí lú là: "phải tìm cho được những bông hoa đẹp nhất, những viên ngọc sáng nhất, xứng đáng nhất, được dân và đảng viên tín nhiệm." (1) 

Có tìm được không?

Câu trả lời chắc cú: được 99%! Đảng dĩ đại đã từng tìm được bông hoa đẹp nhấtkiểu ĐM thiến lợn, viên ngọc sáng nhất cỡ ĐM họ Nông, và đã tìm được tên Lú xứng đáng nhất, đệ nhất cao thủ lú trong cái gọi là "thời đại huy hoàng nhất của đất nước Hồ Chí Minh" (2) để ngồi vào ghế TBT trong những nhiệm kỳ vừa qua thì cớ gì không tìm được một viên ngọc giông giống như ĐM Mạnh Lú cho triều đại cuối cùng của đảng cộng.

Câu trả lời ở trên dừng lại con số phần trăm 99%, thiếu mất 1% bởi vì có 1 điều không thể thực hiện được. Đó là cái vụ được dân tín nhiệm.

Lý do là dựa vào tiến trình quy hoạch mùa màng nhân sự tương lai của cái đảng từng đã được Tư Sang, Trọng Lú thú nhận là nhiều sâu lắm chuột nhưng đùng một cái bây giờ nhìn đâu cũng chỉ (nghe) toàn là ngọc sáng, hoa thơm: ứng cử viên BCHTƯ được giới thiệu, lựa chọn từ ba nguồn: (1) danh sách quy hoạch nhiệm kỳ 2016-2021 và các nhiệm kỳ tiếp theo; (2) các ủy viên trung ương khóa XI đủ chuẩn tái cử; (3) các đảng viên ngoài danh sách quy hoạch, gồm những người có đức, có tài, có tín nhiệm và có triển vọng về khả năng lãnh đạo quản lý, đủ tiêu chuẩn tham gia trung ương khóa XII. 

Trong quy hoạch mùa màng từ 3 nguồn phân bón này, nguồn nào cũng là nguồn của đảng, có ông bà chủ nhân mang tên DÂN nào lọt vào để tham gia ý kiến, ý cò gì đâu để mà có chuyện "dân tín nhiệm". Nói cho cùng thì mấy ông bà DÂN vô sản, nghèo rớt mồng tơi, đi xem bắn pháo bông cho đỡ đói, thì biết cái đếch gì về ngọc sáng, ngọc trong để mà chọn lựa... nữ trang cho con nạ dòng Hồ Thị Đẻng!

Vì thế thị Đẻng phải đẻ ra điều 4 hiến pháp.

Vì thế cho nên mới có tuyên bố bỏ điều 4 tức là thị Đẻng vung đao tự... đổ mười.

Ngọc sáng, ngọc trong, ngọc lú, ngọc lẫn gì cũng chết với (dân) chúng nó nếu (đảng) ta không tự mò, tự mẫm, tự nâng, tự niu, tự sung, tự sướng những hòn bi của nhau để vo ve thành những ngọc hoàn láng cóng như hòn bi dĩ đại của Trần Dân Tiên mà cha già DT đã từng vân vê bên vệ đường cắt mạng ngày nào.

Trao sứ mạng tìm viên ngọc sáng đó cho dân thì chúng... bóp cho mà chết!!!



___________________________________

Chú thích:


Tranh chấp tại Biển Đông: Những điều bạn cần biết

Bãi đá ngầm Chữ Thập trong quần đảo Trường Sa - Photo: Asia Maritime Transparency Initi

The Sydney Morning Herald * Nguyễn Hùng - Trần Hoài Nam (Danlambao) lược dịch - Trung cộng đang xây cất các đảo nhân tạo và thiết lập các cơ sở vật chất trong khu vực Biển Đông mặc dù nhiều quốc gia đang tuyên bố chủ quyền một phần của khu vực đó. Nhưng tại sao và bằng cách nào mà Trung cộng làm việc này? Dưới đây là các câu trả lời.

Trung cộng đang xây dựng những gì tại Biển Đông?

Dùng kỹ thuật nạo vét và bồi lấn đất, Trung cộng đã biến đổi những rạn san hô chìm tại quần đảo Trường Sa thành những hòn đảo nhân tạo có khả năng dùng làm các phi trường, cảng nước sâu và các cơ sở sẵn sàng cho các hoạt động quân sự. Những bức hình chụp từ vệ tinh đã cho thấy công tác xây cất bến tàu, các nhà máy làm xi măng và một bải đáp trực thăng, như các cấu trúc này trên rạn san hô Gạc Ma - Johnson Reef.






Chuyên viên phân tích thuộc Viên nghiên cứu Quốc phòng Jane đã đưa ra ý kiến rằng những hình ảnh cho thấy "một chiến dịch có bài bản và hoạch định kỹ lưỡng để tạo ra một chuổi pháo đài có khả năng phòng không và bảo vệ hải phận" xuyên suốt dãy các hòn đảo.

Điều gì đưa đến tình trạng tranh chấp Biển Đông?

Khu vực Biển Đông nắm giữ vị trí chiến lược rất to lớn do vị trí của nó - được bao bọc về phía Nam nước Tàu, phía Tây Phi Luât Tân, Bắc nước Mã Lai, phía Đông của Việt Nam và Cam Bốt - chiếm hơn phân nữa số lượng hàng hóa giao thương của Úc.

Vùng đó cũng chứa nhiều dầu và khí đốt thiên nhiên dưới lòng biển có khả năng khai thác cao.

Những vùng tranh chấp bao gồm quần đảo Hoàng Sa và Trường sa, cụ thể:

Fiery Cross Reef (được chụp theo thời gian: 

Add caption





Mischief Reef, được chụp ngày 17/03/2015:






Hughes Reef, được chụp ngày 14/11/2014:







Cuarteron Reef, được chụp ngày 15/11/2014 và theo thứ tự thời gian: 

Gaven Reef, ngày 15/11/2014 và theo thứ tự thời gian:


Có sáu quốc gia đòi chủ quyền trên các vùng biển bao gồm các đảo trùng lấp nhau: Trung cộng, Việt Nam, Phi Luật Tân, Đài Loan, Mã Lai và Brunei. Trung cộng, quốc gia đánh dấu vùng chủ quyền trên bản đổ của họ với đường lãnh hải "chín đoạn", dành chủ quyền đền gần 90% diện tích Biển Đông.

Tranh chấp lãnh hải, vốn bắt đầu từ nhiều thế kỷ qua, đã nhanh chóng gia tăng cường độ trong những tháng qua, phát xuất từ công tác bồi lấn đất  với qui mô lớn và nhanh chóng tại các rạn san hô ngầm trong quần đảo Trường Sa, làm cho các nước trong khu vực lo lắng rằng Bắc Kinh có ý đồ dùng chúng cho các mục đích quân sự.

Tại sao Trung cộng đang xây dựng trên Biển Đông?

Lý luận của Trung cộng thật là trơ trẻn: Họ bảo họ có quyền chủ quyền để xây dựng tại khu vực này. Bộ Quốc phòng TC đã so sánh việc xây dựng các đảo nhân tạo là những công tác xây dựng bình thường, như đang xảy ra tại những nơi khác trong nước Tàu.

Trung cộng cũng cho biết các đảo nhân tạo mới sẽ được sử dụng cho mục đích nhân đạo, bảo vệ môi trường, nghề cá và các mục đích khác.

Nhưng các nước đang tranh chấp chủ quyền khác trong khu vực, cũng như Mỹ và Úc, đã nêu lên câu hỏi về ý đồ thực sự của Trung cộng và coi việc cho tiếp tục xây dựng trong khi tuyên bố chủ quyền lãnh thổ chưa được giải quyết là việc làm không giúp giải quyết các tranh chấp. "Việc xây dựng các đảo nhân tạo chỉ gây thêm tình trạng tệ hại nhằm thay đổi hiện trạng trong khu vực trong khi chưa có giãi quyết rỏ ràng về tình trạng đòi chủ quyền", Bộ trưởng Quốc phòng Australia Dennis Richardson cho biết.

Trung cộng đã thường xuyên biện hộ rằng Việt Nam và Mã Lai Á cũng đã tiến hành bồi lấn đất tại các đảo họ đang kiểm soát, mặc dầu tầm mức các việc làm của Bắc Kinh vượt xa so với hai nước láng giềng này.

Công tác xây dựng (các đảo nhân tạo) được thực hiện ra sao?

Theo Cơ quan Minh Bạch về Hàng hải Á châu, trong một thí dụ, Rạn san hô Fiery Cross Reef, công tác tạo dựng thêm đất (bồi lấn đất) bắt đầu vào năm ngoái và đã mở rộng một vùng đất dài 3 km và rộng 200-300 m. Trước kia rạn san hô này nằm dưới mặt nước biển khi thủy triều lên "chỉ nhô hai mô đá". 

Đây là cấu trúc cũ nhất trên đảo này, cho thấy nó được xây trên mực nước biển trước khi công tác bồi lấn đất được thực hiện:


Và cùng một cấu trúc trong thời gian gần đây:






Không ảnh từ vệ tinh đã xác định vài nhà máy sản xuất xi măng trên đảo (nhân tạo)

Những cấu trúc hiện nay bao gồm lên đến 80% các tòa nhà cố định hay bán cố định và một đường băng máy bay dài 3110 mét có khả năng được các loại máy bay sử dụng kể cả các phi cơ chiến đấu: 

Các cơ sở bến cảng gồm năm bến tàu. 

Các hệ lụy gì từ việc tạo dựng các đảo nhân tạo?

Phi Luật Tân, một trong số các quốc gia giành chủ quyền khác ngoài Trung cộng đã lên tiếng lo ngại rằng, Trung cộng với sự to lớn về kinh tế và sức mạnh quân sự ngày càng tăng, đang sử dụng các hoạt động xây dựng của mình để áp đặt quyền kiểm soát quần đảo Trường Sa và Biển Đông, và nhự vậy nhằm bắt nạt các quốc gia láng giềng nhỏ hơn.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung cộng là Hoa Xuân Oánh đã phản pháo: "Đây là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng đến Philippines - Trung cộng sẽ không bắt nạt các nước nhỏ, trong khi đó, các nước nhỏ sẽ không được cố ý không ngừng làm cho tình hình rắc rối".

Theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển, "hòn đảo" được công nhận quyền lãnh thổ quan trọng hơn nhiều so với mỏm đá hoặc hình dạng khác. Các nước láng giềng của Trung cộng lo sợ việc xây dựng hòn đảo nhân tạo của Trung cộng là nhằm củng cố hành động tuyên bố chủ quyền của TC, từ đó thể suy ra các quyền hàng hải và độc quyền khai thác tài nguyên năng lượng dưới lòng biển.

"Theo luật pháp quốc tế, rõ ràng là không có bất kỳ số lượng nạo vét, xây dựng sẽ làm thay đổi hoặc tăng cường sức mạnh pháp lý của yêu sách lãnh thổ của một quốc gia," Daniel Russel, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ đặc trách Đông Á và Thái Bình Dương cho biết. "Dù cho bạn có đổ bao nhiêu đống cát trên một rạn san hô ở Biển Đông, bạn không thể sản xuất ra chủ quyền lãnh thổ".

Tại sao Mỹ và Úc can dự vào?

Xuất phát từ số lượng hàng hóa di chuyền xuyên qua khu vực Biển Đông, Mỹ và các nước khác trong cộng đồng quốc tế nói rằng họ muốn bảo đảm không có những mối đe dọa tự do hàng hải trong khu vực. Đó cũng là một phần của chiến lược rộng lớn hơn của Mỹ "chuyển trục" hướng về châu Á.

Nhưng Bắc Kinh đã nổi giận trước sự can dự của Mỹ, gán cho hành động của Mỹ là "phá quẩy" thúc đẩy bởi lòng mong muốn của Washington nhằm hạn chế sự trỗi dậy của Trung cộng.

Giống như Mỹ, Úc cho biết họ không đứng về phía bên nào liên quan đến các yêu sách lãnh thổ, nhưng phản đối các hành động khiêu khích có thể làm mất ổn định đến hiện trạng của khu vực Biển Đông, lý do vì lợi ích quốc gia cần bảo đảm an toàn trên các tuyến đường hàng hải, cùng với sự ổn định và tự do hàng hải, và các đường bay xuyên ngang Biển Đông.

Ngày 31/05/2015

Nguồn:

The Sydney Morning Herald 
South China Sea dispute: What you need to know

Dân đen muốn nói và dân đen muốn biết

Nguyên Thạch (Danlambao) - Chúng tôi là bậc cha mẹ, đầu tắt mặt tối, vợ chồng chạy đôn chạy đáo mỗi ngày lo cho miếng ăn, cái mặc, lo cho giá điện tăng, cho gas nấu nướng tăng, cho tiền học phí mỗi tháng, nhiều khi đuối sức, muốn cho con nghỉ học nhưng chẳng lẽ lại nhìn chúng dốt nên cũng phải cố gắng. Tiên sư cha cái xã hội mà nhà nước luôn rêu rao là Xã Hội Chủ Nghĩa văn minh, thấy mà phát mệt, nhiều khi muốn chết phức cho rồi.

Mả mẹ tụi CSGT, hôm nay phải mất toi 150.000 đồng tiền mồ hôi nước mắt. Thằng con tôi bị trúng độc do ngộ độc thực phẩm, phải chở nó gấp lên bệnh viện, khu vực cho chạy 40km/giờ, lo cho con quá, hơi đâu mà để ý tới tốc với độ, tui chạy 55 km/giờ, bị chúng thổi lại, năn nỉ hết mức rằng thì thằng nhóc sắp chết nếu không chữa trị kịp... chúng đíu thèm thông cảm mà còn ra giá rồi còn nói móc "tiếc 150.000 hay tiếc con? Xe bà sẽ tống lên xe tải CS chở về đồn". Nó quánh đúng tâm lý, tui móc đại 2 tờ 50, nó chê ốm, "phải 2 trăm", tui thí cô hồn 150, nó bỏ túi. Buổi trưa đó, tui đi chợ mua thêm tí muối về cho cả nhà ăn cháo thay vì mua cá vì cá coi như đã cho côn an ăn rồi.

Chồng tui làm thợ hồ ngày 10 tiếng cũng được 250 ngàn, còn tui thì bán trái cây ở chợ, bữa được bữa không, cuộc sống đắp đổi qua ngày đạm bạc. Ông chồng tui thuộc loại "kỳ hữu phong", có những chiều thấy bọn quan địa chính, cán bộ điện lực, CSGT tụm năm tụm bảy ngồi nhậu với nhau với nghêu sò ốc hến đầy đủ, bia con cọp đỏ, "dầu gió xanh" lăn ngổn ngang cả sân hè mà ổng phát thèm, ổng nói với tui "ước chi có một chai cho thấm giọng", rồi nói tiếp "thôi mình nghèo, phải lo cho con", nghe mà thương hết biết.

Đứa con gái đầu lòng của tui vừa tốt nghiệp đại học ngân hàng, nó đi xin việc, giám đốc chi nhánh bảo "80 triệu thì có ngay một chân nhân viên tập sự". Con bà nó, khủng khiếp thật, nhà không có xu lớn xu nhỏ, làm bữa nào xào bữa nấy, lấy đâu mà ra 80 triệu? Thế là con nhỏ về ở không gần cả năm trời, ngày ngày ra chợ phụ mẹ bán thêm rau cỏ với hy vọng là gặp được ông thần Việt kiều trẻ nào dớt đi Mỹ, đi Canada cho rồi. Con bé mảnh mai cao ráo, da trắng mày cong, "điện nước" tương đối đầy đủ, nhìn cũng ngọt và nhất là "rất sạch nước cản" vì tui dòm ngó nó rất là gắt gao.

Hôm nọ, có thằng Tàu Đài Lan mắt chột, cứ sàn qua sàn lại mua hết thúng rau muống này đến thúng rau muống khác miễn trả giá, thằng này xài tiền cũng bảnh. Không biết nó mua rau muống chi mà nhiều thế, chẳng lẽ để tế ông nội nó. Tối về con bé khai với tui là thằng Tàu nói với con gái tui (tên Ốm) rằng thì là "Ngộ ái Nị, Ngộ muốn cưới Nị về làm chị", con gái tui tá hỏa tam tinh, sực nhớ ra những câu truyện kể trên báo rằng các cô gái miền Tây lấy chồng Đại Hàn, Đài Lan, qua đó cho cả nhà ông nội, cha, anh em trai chơi chung... nó rởn óc mình. Còn tui thì lạnh tóc gáy, thôi con, có thằng Kiều nào độc thân, bồi bàn cũng được, lấy Kiều có tự do, có kiến thức, có tương lai hơn, đụng mấy thằng mắt híp, chân thấp chân cao có mà "tàn đời cô Lựu".

Ở VN, lớp dân quê như chúng tôi đông lắm, may mà tui ở thành phố thì còn nghe ngóng, còn biết chút đỉnh, phần nữa cũng còn có lớp trẻ lên phây bút, đọc báo chí mạng nước ngoài rồi thông tin lại nên cũng nắm "tình hình" chút chút chớ mù mù cạc cạc như dân ở "vùng sâu vùng xa" đèo heo hút gió thì coi như lúa đời bởi cuộc sống "biệt kinh kỳ".

Như đã nêu trên, do cuộc sống cực kỳ khó khăn, phải đối mặt với cuộc sống chật vật hàng ngày hàng giờ, ngủ không đủ, thậm chí đi đái cũng chỉ đái một nửa rồi phải chạy đôn chạy đáo thì có thời gian đâu mà quan tâm đến chiện nước, chiện thiên hạ.

Mấy ông khoa bảng thì cứ luôn thao thao bất tuyệt, tự phong cho mình lớp áo trí thức, chuyên đao to búa lớn, dùng toàn từ ngữ sâu xa, ẩn dụ khó hiểu khiến dân dã như chúng tôi nghe mà cứ như vịt nghe sấm, nước đổ lá môn. Từ chỗ không hiểu quí ông bà muốn nói gì nên chúng tôi cũng chả muốn làm gì bởi có hiểu đâu mà làm, đơn giản là thế. Bên cạnh, mấy ông bà may mắn, được ăn, được học, còn chúng tôi có được ăn, có được học đâu mà khôn ra? Sống dưới một cái thể chế kềm kẹp côn an trị che mắt bịt mồm thì chúng tôi không ngu ngơ mụ mị mới là lạ đó. Mong mấy ông bà thông cảm, muốn nêu vấn đề gì thì cứ nhắm vào đại đa số dân đen chúng tôi mà sử dụng lời ngay ý thật, dễ lọt tai, chớ đừng văn hoa bóng bẩy, 40 năm rồi Trời ạ. Bom đạn, la de điện tử... chúng tôi không biết đâu nhưng chai xăng có nùi vải châm lên rồi ném vào quân tàn ác thì chúng tôi biết cách làm ngay và làm không đẹp, không ăn tiền.

Tuy nhiên, dẫu vậy nhưng đa số dân bình dị chúng tôi cũng nắm bắt được một số tình hình cho những gì đang xảy ra chẳng hạn như thằng Tàu xâm chiếm, cướp giật biển đảo, còn biển đảo đó ở đâu thì chúng tôi chưa mường tượng được. Chúng tôi cũng còn biết rằng bọn Tàu khựa đang khịa đất cát để xây dựng những căn cứ quân sự kiên cố, những sân bay hiện đại gần lãnh thổ VN để khi có dịp, chúng bay vào đất liền cái ót là tới ngay.

Chúng tôi đã dư hiểu bọn Chệt ác độc này đã chung chi đút lót mấy đám quan thuế, cảnh sát biên phòng, cành sát kinh tế mà tống vào VN hằng loạt đồ ăn thức uống, trái cây, trứng gà, đồ gia dụng kém chất lượng... để phá hoại nền kinh tế nội địa. Hơn thế, chúng còn nhập vào biết bao hóa chất độc hại nhằm giết dần giết mòn dân tộc này mà không phải dùng bom, dùng súng. Ở VN bây giờ bịnh nhiều lắm, bịnh vô số kể, ai cũng bịnh khiến tất cả đều đau đáu lo âu, tương lai sẽ về đâu, dân tộc sẽ về đâu?

Trước những băn khoăn lo lắng hỗn độn như vậy, dân tôi đang rầu thúi ruột và rất hoảng hốt... không biết cuộc đời rồi sẽ ra sao! Trước sự khủng hoảng niềm tin nên chúng tôi dốc hết tâm vào sự nhiệm mầu. Đi nhà thờ nguyện Chúa, Chúa vẫn chưa cứu!. Vào chùa khẩn Phật, Phật vẫn làm ngơ!

Duy một điều mà dân đen chúng tôi đang phân vân là đảng và nhà nước này có phải là một lũ hèn hạ quì gối trước những hành động xâm lấn biển đảo, đất liền của VN do Tàu cộng mà không dám hó hé, không một động thái cụ thể, có phải vậy không? Nước nhà đang lâm nguy trước hiểm họa ngoại xâm mà ông đảng trưởng, mấy ông bà ở Bộ chính trị trung ương đảng vẫn ù lì không nhúc nhích, vẫn ôm 16 chữ vàng khè cùng 4 Tốt mà tôn thờ là sao? Ông Bộ Trưởng Bộ quốc phòng Phùng Quang Heo gì đó vẫn siết tay với giặc là thế nào? Có phải là các ông bà đã phản bội với Tổ Quốc, đã bán nước? Chúng tôi muốn biết, hãy trả lời ngay hỡi cái đám đội quần què, ác nhà dại chợ.

30.05.2015


Nhà hàng bốc cháy, thực khách bỏ chạy

NHƯ NGỌC - Thứ Bảy, ngày 30/5/2015 - 19:26
(PLO) - Khoảng 16 giờ, ngày 30-5, hàng chục thực khách trong nhà hàng Con Cò (số 242, đường Trần Bình Trọng, phường 4, quận 5, TPHCM) bất ngờ bốc ngói nghi ngút khiến hàng chục thực khách hốt hoảng bỏ chạy ra ngoài.
Thông tin ban đầu, vào thời điểm trên, khói từ nhà bếp của nhà hàng Con Cò tỏa ra nghi ngút. Ngay sau đó, hàng chục thực khách cùng nhân viên làm việc tại nhà hàng nhốn nháo bỏ chạy ra đường.
Lực lượng chữa cháy có mặt để khám nghiệm, làm rõ nguyên nhân sự cố khói bốc nghi ngút tại nhà hàng Con Cò
Công an phường 4 cùng lực lượng tổ dân phố nhanh chóng có mặt để bảo vệ hiện trường. Lực lượng CSGT cũng có mặt để phong tỏa, điều tiết giao thông.
Nhận được tin báo, Cảng sát PCCC quận 5 huy động nhiều xe chữa cháy cùng nhiều chiến sĩ nhanh chóng có mặt tại hiện trường, tuy nhiên khi đến nơi thì hiện trường sự cố khói bốc nghi ngút đã được lực lượng tại chỗ xử lý xong.
Ghi nhận tại hiện trường, sau khi sự việc xảy ra, cảnh sát PCCC có mặt tại khu vực bếp của nhà hàng để kiểm tra. Ngoài ra, cảnh sát còn leo lên nóc nhà để kiểm tra hệ thống ống khói của khu vực nhà bếp.
Hiện nguyên nhân sự cố khói bốc nghi ngút tại nhà hàng này đang được làm rõ.


Ảnh chú thích:
1, Lực lượng chữa cháy có mặt để khám nghiệm, làm rõ nguyên nhân sự cố khói bốc nghi ngút tại nhà hàng Con Cò
2, Lính cứu hỏa trèo lên nóc nhà hàng để kiểm tra hệ thống ống khói của khu vực nhà bếp
3, Khung cảnh nhốn nháo tại khu vực
NHƯ NGỌC

Sốc: Cha bắt cóc, đánh đập con ruột dã man 1 tháng ròng

Nguyễn Tân - Thứ Bảy, ngày 30/5/2015 - 16:43
(PLO)-Cô bé 10 tuổi bị chính cha ruột của mình hành hạ, đánh đập trong 1 tháng ròng. 4 năm trước đó, cha mẹ của L ra tòa ly hôn. Cuối tháng 4-2015, L bị cha ruột bắt cóc mang về Quảng Trị, nhốt trong nhà và bị đánh đập suốt ngày.
1 tháng, không ngày nào là không bị đánh
Ngày 27-5, những người dân ở thôn Tam Hiệp, xã Cam Tuyền (Cam Lộ, Quảng Trị) phát hiện cháu HTNL (10 tuổi) bị cha ruột là Hoàng Xuân Tuấn hành hạ, đánh đập.
Sự việc được báo cho cơ quan chức năng, cháu L được đưa đến Bệnh viện đa khoa huyện Cam Lộ trong tình trạng đa chấn thương, tay bị gãy cùng một ký ức kinh hoàng.
Tại bệnh viện, cháu L vẫn chưa hết sợ hãi. Từ ngày vào Quảng Trị đến khi nhập viện, ngày nào cô bé cũng bị cha đánh. "Con càng van xin, cha càng đánh" - L nói.
Những trận đòn liên tiếp của người cha khắc sâu vào ký ức của cô bé 10 tuổi. Những ngày đầu, Tuấn còn cho con gái ra ngoài chơi, nhưng sau đó thì đóng cửa và nhốt trong nhà. L kể lại: "Có ngày cha đi làm không về, con bị nhốt trong nhà đến tối mịt, rất đói nhưng không biết kêu ai vì làng xóm đều là người không quen biết".
Người cha vũ phu đánh con gái mình bằng một tuýp sắt, ngoài ra là dùng tay, chân để đấm, đá. Những trận đòn nhiều hơn cơm bữa gắn với nhiều lý do không đâu, con không buộc tóc; con đòi về quê đi học và nhiều khi - không vì bất cứ một lý do gì.

Ngôi nhà nơi Tuấn nhốt và hành hạ con gái mình trong một tháng ròng.
Cha đánh con để ép mẹ quay về
Cô bé L kể lý do khiến mình bị cha đánh đập. "Cha nói, đánh con để mẹ con quay về" - L khóc.
Kinh hoàng hơn, một ngày đầu tháng 5-2015, một người bà con của Tuấn đến nhà chơi, người này đã đưa điện thoại cho L để nói chuyện với mẹ, Tuấn biết được và tra hỏi con gái. Không thành công trong việc hỏi số điện thoại mẹ L, sau một trận đòn, Tuấn mang con gái ném xuống chiếc giếng sâu 3 mét sau nhà.
Cô bé tội nghiệp may mắn cầm được sợi dây gàu múc nước và leo lên, người cha đợi sẵn lại tiếp tục đánh. Mấy ngày sau, khi vết đòn cũ chưa lành, Tuấn lại tra khảo con gái số điện thoại của mẹ nhưng không được, điên tiết, người bố này đã túm cổ con gái ném mạnh xuống đất, L chống tay đỡ thì tay bị gãy.
Bà Lê Thị Hằng, là mợ ruột - đã chăm sóc L từ ngày L nhập viện đến nay kể lại chuyện gia đình mình. Bà Hằng kể, Tuấn và chị Lê Thị Hải (mẹ L, trú tại Tĩnh Hải, Tĩnh Gia, Thanh Hóa) đến với nhau hơn 10 năm trước. Khi L được 6 tuổi, cha mẹ ly hôn. L được giao cho mẹ ruột nuôi, vì bận đi làm ăn ở TP. Hồ Chí Minh, chị Hải giao con lại cho bà Hằng nuôi.
Năm 2013, Tuấn và chị Hải gặp và sống lại với nhau ở nơi làm việc nhưng không đăng ký kết hôn. Nhưng không được bao lâu, đầu năm 2015, chị Hải dọn ra ngoài, Tuấn điên khùng tìm chỗ ở và số điện thoại của chị Hải nhưng không thành công.
Đến ngày 22-4-2015, Tuấn tìm về Thanh Hóa, đón đường bắt cháu L lên xe vào Quảng Trị khi cháu đang đi học về. Bà Hằng sau đó đã báo cáo sự việc cháu L bị mất tích lên Công an huyện Tĩnh Gia.

Cháu L hiện đang được điều trị tại Bệnh viện huyện Cam Lộ
Chính quyền không hề hay biết
Sự việc cháu L bị Hành hạ chỉ được phát hiện từ những người hàng xóm. Ông Đào Xuân Duy, Chủ tịch UBND xã Cam Thủy cho biết Tuấn là người hay gây rối trật tự ở địa phương, trước đây có lần Tuấn đã hành hung chính mẹ ruột của mình. Là người nay đây mai đó, nhà thường khóa cửa nên hành tung của Tuấn ít người trong thôn, xã biết.
Công an huyện Cam Lộ sau khi nhận được tin báo vào ngày 27-5, đã triển khai lực lượng tới nhà bắt giữ Tuấn và đưa cháu L đi nhập viện điều trị. Ống tuýp sắt mà Tuấn thường dùng để đánh con cũng được thu giữ. Lời khai của Tuấn và cháu L cũng được cơ quan công an lấy. Nhưng sau đó, qua một ngày tạm giữ, Tuấn được cho tại ngoại.
Sau khi được thả, Tuấn đã bắt xe vào Nam trốn biệt.
Theo Công an huyện Cam Lộ, Tuấn đã khai nhận hành vi đánh con của mình, hiện vụ việc đang được lập hồ sơ để tiến hành khởi tố. Nếu Tuấn không đến trình diện sẽ phát lệnh khởi tố. Nhưng cho đến ngày 29-5, việc giám định tỉ lệ thương tật với cháu L vẫn chưa được thực hiện.

Nguyễn Tân

Truy nã kế toán ‘rút ruột’ trên 650 triệu đồng rồi bỏ trốn

 GIA TUỆ - Thứ Bảy, ngày 30/5/2015 - 04:40
(PL)- Chiều 29-5, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh An Giang cho biết đã ban hành quyết định truy nã đối với Hứa Thị Ngọc Tuyền (ngụ xã Bình Long, huyện Châu Phú, An Giang) về hành vi lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
Theo điều tra ban đầu, ông LTL, chủ DNTN Tư Long (huyện Châu Phú), thuê Tuyền làm kế toán từ năm 1994 đến tháng 9-2014.
Hứa Thị Ngọc Tuyền.
Công việc của Tuyền gồm viết phiếu ủy nhiệm chi, giấy rút tiền mặt, hóa đơn giá trị gia tăng, giấy giới thiệu cho các phương tiện đi nhận hàng khi được phân công. Cuối tháng 9-2014, do đi công tác ngoài tỉnh, ông Long có ký khống vào giấy rút tiền mặt và giao cho Tuyền cất giữ để khi cần ông sẽ điện thoại cho Tuyền đi rút tiền ở ngân hàng. Tuy nhiên, sau đó Tuyền sử dụng giấy rút tiền mặt của DNTN Tư Long mà ông Long ký khống, tự viết nội dung số tiền cần rút rồi đến ngân hàng rút 755 triệu đồng từ tài khoản của DNTN Tư Long. Lúc nhận tiền, Tuyền bỏ sót lại 100 triệu đồng, chỉ chiếm đoạt 655 triệu đồng rồi bỏ trốn khỏi địa phương…

GIA TUỆ