Monday, April 27, 2015

Những người lính Bắc Việt 40 năm sau

Cát Linh, phóng viên RFA
2015-04-27
000_ARP4090008.jpg
Những người lính Bắc Việt trong đồng phục quân đội mới diễu hành mừng chiến thắng ở Sài Gòn ngày 15 tháng 5 năm 1975.AFP photo

40 năm trôi qua, đồng nghĩa với 40 lần nhà nước Việt Nam đã tổ chức lễ hội vui mừng ngày giải phóng đất nước 30 tháng 4 lịch sử. Khi đến ngày tháng này, những người lính từng mang niềm tự hào của người chiến thắng khi đặt chân vào mảnh đất Sài năm xưa nghĩ gì? Cuộc sống của họ giờ đây ra sao? Và họ, một thế hệ tuổi trẻ hy sinh và chiến đấu vì lý tưởng bây giờ nhìn nhận gì về xã hội và đất nước sau “cuộc đại thắng mùa xuân”năm  ấy?


Lý tưởng của tuổi trẻ và nhận chân thực tế

Họ trở thành người lính khi tuổi đời còn rất trẻ. Khi đó, họ nghe theo tiếng gọi của Tổ Quốc, của dân tộc đi chiến đấu để thống nhất đất nước. Mục tiêu đất nước được qui về một mối là tất cả những gì họ mơ ước đến. Sau khi chiến tranh kết thúc, những người lính Bắc Việt năm xưa đều không phủ nhận đó là lý tưởng một thời tuổi trẻ của họ. Thế nhưng, rồi cũng chính những người lính ấy, giờ đây nhận ra thực tế không như họ từng nghĩ.

Ông Phan Trọng Khang, trinh sát đặc công của Sư đoàn 2, Trung đoàn 3 cho biết:

“Khi xưa chúng tôi chiến đấu là mong mỏi cho đất nước được thống nhất, độc lập, tự do, dân chủ. Thế nhưng khi đất nước thì thống nhất, độc lập thì sự thật vẫn bị chi phối, không phải là độc lập hoàn toàn. Vẫn có một thế lực ngầm bán nước, chịu ảnh hưởng về ý thức hệ. Tự do thì tất nhiên tự do trong khuôn khổ của pháp luật nhưng quyền tự do của con người vẫn bị giới hạn, dân chủ không được đảm bảo. Sự hy sinh của chúng tôi, anh em đồng đội cả một thế hệ, là sự hy sinh bị phản bội.”

Ông Cao Đình Đông, cũng là người lính, thì cho rằng thanh niên tuổi trẻ thế hệ của ông cầm súng chiến đấu là vì nghĩa vụ phải có đối với Tổ Quốc. Ông nói:

“Khi mình đi chiến đấu là đi theo lý tưởng của tuổi trẻ, tiếng nói của Tổ Quốc, theo tất cả những gì nghĩa vụ trách nhiệm là phải đi như thế. Khi chiến tranh thì tất cả mọi người cũng vì quốc gia vì dân tộc vì nghĩa vụ mong là sau này cuộc đời sẽ tươi đẹp hơn như mình ảo tưởng, ước mơ ban đầu của tuổi trẻ là như thế."

Sau cuộc chiến

Khi cuộc chiến chấm dứt, rất nhiều người lính trờ về với cuộc sống dân sự và phải mưu sinh như những nguời khác.

Ông Phan Trọng Khang cho biết cuộc chiến mưu sinh của bản thân:

“Cuộc sống của tôi thì tôi phải tự bản thân mình, không lấy sự hy sinh đóng góp xương máu của mình xa xưa để làm công thần đối với tổ quốc. tôi tự phấn đấu bươn chải kiếm sống nuôi thân, không trong chờ vào sự trả ơn tri ân của chính phủ. Tôi tự bản thân mình là chính.”

Chấp nhận hiện tại với cái nhìn của người an phận, ông Đỗ Vĩnh Hưng, người lính thuộc sư đoàn 341 năm xưa nói:

“Đến bây giờ, cuộc sống của tôi cũng bình thường như bao người lính trở về. Mọi vất vả so với mọi người thì...tuỳ thuộc từng người. Cuộc sống thì an nhàn cuộc sống thôi. Về ngẫm nghĩ lại so với nhiều người lính khác thì khá hơn nhiều. Còn lại, về tinh thần thì nó cũng...khó nói lắm.”

Có lẽ vì cái khó nói ấy nên dù trong cái an phận của ông vẫn không tránh được sự dè dặt có chút ngậm ngùi:

“Thật sự mà nói về xã hội bây giờ thì...nếu nói thẳng thì không thể nói, giống như con ốc sên ấy, thụt cổ vào, tự mình biết cách xử sự, cuộc sống bây giờ sợ ngóc đầu ra nó chặt mất.”

Cũng trở về sau cuộc chiến, bên cạnh những người lính “buông súng vác cày” khác phải chải với đời sống cơm áo hàng ngày thì cũng có những người đi theo niềm đam mê của riêng mình, như trường hợp ông Cao Đình Đông giờ là nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam. Ông tự nhận mình là:

“ Một người chiến sĩ văn nghệ thôi. Thích sáng tác những bức ảnh về quê hương đất nước con người và những cái gì mình thích thì mình chụp, gọi là yêu ảnh.”

Có lẽ thế mà cái nhìn của ông khá nhẹ nhàng. Ông cho biết về cuộc sống của mình:

“ Cũng lăn lộn trong cuộc sống với mọi ngành nghề từ đi buôn đi bán, lao động, làm thuê, làm thợ mộc, đẩy xe ba gác, đủ các kiểu. Cuộc sống cũng vất vả. Đến nay hơn 60 tuổi, nói chung cũng sống như những người dân bình thường trong xã hội cũng không có gì thắc mắc cũng như ấm ức. xã hội nào thì cũng có những cái không thể hoàn thiện hoặc toại nguyện theo cuộc sống của từng người được.”

Mỗi năm, đến ngày 30.4, những tưởng rằng trong họ vẫn luôn tồn tại niềm tự hào về ngày đại thắng mà họ đã góp phần không nhỏ thời tuổi trẻ. Thế nhưng, trong mỗi người họ bây giờ là một suy nghĩ khác nhau, và qua những lời tâm sự của họ, không còn tìm thấy âm hưởng của hình ảnh oai hùng năm xưa. Ông Đỗ Vĩnh Hưng nói:

“Bây giờ cũng không biết nói thế nào. Nói vắn tắt thì không thể nói. Nói dài dòng thì không biết nhiêu cho đủ. Hiện tại nếu nói về sự hài lòng thì không ai hài lòng được cả. Có những người chiến đấu như tôi, khổ hơn tôi nhưng họ vẫn hài lòng, chấp nhận cuộc sống này thì làm sao tôi không hài lòng với cuộc sống của mình được.”

Riêng ông Phan Trọng Khang thì cho biết điều mà ông và đồng đội của ông mong mỏi là một điều khác, vượt cả sự thắng- thua, vui- buồn thường được nêu ra nhân dịp 30/4. Ông cho biết:

“Mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, tôi nghĩ rằng tôi không vui mừng gì cả. Tôi nghĩ bên cạnh niềm vui đó thì phía bên kia của tôi và đồng đội tôi sẽ có những nỗi buồn. Nên tôi thấy đó là sự bình thường. Đáng lý ra cả một thế hệ chúng tôi đã bỏ ra tuổi trẻ để giành lại giang sơn đất nước thì lẽ ra đất nước phải được phát triển tốt hơn và dân tộc tổ quốc phải được coi là trên hết. Những người lính dù phía bên này hay bên kia thì đồng bào dân tộc phải được coi là trên hết. Tất cả phải kết nối cùng nhau để xây dựng lại đất nước. Còn khuếch trương chiến thắng để làm nỗi buồn cho người khác, để gây ra chia rẻ trong đồng bào thì tôi cảm nhận điều đó cũng không nên.”

Những người đã từng chiến đấu cho ước mơ về một đất nước thống nhất ấy, họ đều mang một sự ngậm ngùi khi nhắc về đồng đội của mình, hoặc về mục tiêu mà họ đã cống hiến.

“Cái buồn là chúng tôi và đồng đội chúng tôi, những người may mắn còn sống sót được trở về, còn số anh em hy sinh không để lại dấu vết, mồ mả, tên tuổi thì rất nhiều. Chúng tôi không nghĩ là sự hy sinh đó đòi hỏi một công lao gì to lớn nếu điều đó vì mục tiêu tổ quốc, chính nghĩa. Cái người ta cảm thấy xót xa là sự hy sinh ấy nó không phải như mục tiêu, lý tưởng ban đầu đem lại. Người ta cảm thấy như bị lừa dối.”

40 năm trôi qua, chiến tranh đã kết thúc nhưng mục tiêu và lý tưởng của những người lính Bắc Việt năm xưa có vẻ như vẫn còn rất xa vời.

Về ngày 30/4: Chỗ đứng của Đảng CS phải là vành móng ngựa



Theo VOA-27.04.2015
Chiến cuộc hơn 30 năm trên đất nước Việt Nam đã được nhận định, tranh luận, mổ xẻ trong một thời gian dài, đến nay những ý kiến trái ngược nhau vẫn còn tồn tại dai dẳng.

Một bên cho đó là “sự nghiệp chống ngoại xâm vẻ vang của dân tộc VN”, một dân tộc anh hùng đã đánh bại phát xít Nhật, thực dân Pháp, đế quốc Mỹ thuộc ba lục địa Á, Âu, Mỹ, đánh bại hoàn toàn «ngụy quân và ngụy quyền Sài Gòn, tay sai đế quốc Mỹ», thống nhất đất nước, mở ra kỷ nguyên «xã hội chủ nghĩa cho cả nước». Công đầu thuộc về «Đảng CSVN quang vinh». Do đó ngày 30/4/1975 là ngày «lịch sử oai hùng» của dân tộc. Năm nay kỷ niệm 40 năm ngày «chiến thắng vẻ vang» đó, Bộ Chính trị đảng CS quyết định tổ chức kỷ niệm long trọng trong cả nước, đặc biệt là ở các thành phố lớn: Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Hải Phòng, Cần Thơ…có mit-tinh, duyệt binh, bắn pháo hoa, mở hội liên hoan quần chúng.

Ngược lại, một bộ phận không ít người Việt coi đây là ngày «quốc hận».

Suốt 40 năm nay, tôi đã suy nghĩ, tìm hiểu, đắn đo, đọc không biết bao nhiêu tài liệu, tranh luận với hàng trăm bạn bè trong và ngoài nước, với gần một trăm nhà báo nước ngoài - Pháp, Mỹ, Anh, Đức, Nhật Bản,Trung Quốc - để rồi cố gắng độc lập suy nghĩ bằng đầu óc tỉnh táo của chính mình, không theo đuôi số đông, không dựa dẫm, lập dị, chỉ lấy sự thật và lẽ phải làm mục tiêu.

Từ đó tôi hoàn toàn tự tin để kết luận trong dịp này là trong 70 năm qua Đảng CSVN đã liên tiếp phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác:

- đã chọn sai lầm học thuyết chính trị Mác – Lênin và chế độ toàn trị độc đảng cực kỳ tệ hại,

- đã phạm tôị ác chồng chất trong việc chủ trương bạo lực vũ trang, chủ động gây nên cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn với hàng mấy triệu sinh mạng nhân dân, chủ yếu là thanh niên ưu tú thuộc cả 2 bên chiến tuyến,

- đã tàn phá vô kể sức lao động và của cải xã hội trong thời gian dài, trong các cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc, cải tạo công thương nghiệp trong cả nước, đã vi phạm những hiệp định đã long trọng ký kết tại các Hội nghị Geneve năm 1954 và Hội nghị Paris năm 1973, đặc biệt là các điều khoản về «tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam», «không đe dọa dùng vũ lực và không dùng vũ lực», «thực hiện hòa hợp và hòa giải dân tộc», «không trả thù những người đã hợp tác với đối phương».

 - đã đày đọa, trả thù hàng chục vạn viên chức và sỹ quan VN Cộng hòa trong hệ thống nhà tù mang nhãn hiệu «các lớp học cải tạo» để đánh lừa dư luận thế giói..

Có thể nói trên đây là những tội ác hiển nhiên có suy tính theo hệ thống, không thể chối cãi của đảng CSVN, của Ban Chấp hành Trung ương, của Bộ Chính trị, bằng chứng là các nghị quyết của Trung ương và Bộ Chính trị, đặc biệt là Nghị quyết Trung ương 15 khóa II đầu năm 1959 chủ trương đồng khởi và khởi nghĩa ở miền Nam, xây dựng đường mòn Hồ Chí Minh từ Bắc vào Nam qua đất Lào và Campuchia, rồi Nghị quyết Trung ương 9 khóa III cuối năm 1963 chủ trương tăng cường chi viện quân sự quy mô của miền Bắc cho miền Nam, các quyết định về chiến lược của Bộ Chính trị năm 1974 và đầu năm 1975 dốc toàn bộ lực lượng để giải phóng miền Nam trong chiến dịch Hồ Chí Minh.

Các văn kiện trên chứng tỏ Bộ Chính trị đảng CSVN đã sớm xé bỏ triệt để các Hiệp định Geneve và Paris, công khai vi phạm sự cam kết và phản bội chữ ký của chính mình, chà đạp thô bạo «quyền tự quyết của nhân dân miền Nam VN được tự do lựa chọn chế độ của mình», 2 lần gây nên thảm họa di cư quy mô lớn năm 1954-1955 từ Bắc vào Nam và thảm kịch thuyền nhân từ 1975 đến 1980, với biết bao sinh mạng bị biển cả cuốn đi, bộ máy công an còn thu cơ man nào là vàng của hàng triệu người vượt biên.

Tất cả những điều kể trên là tội ác đối với toàn dân tộc, đặc biệt là đối với nhân dân miền Nam Việt Nam đã bị thôn tính bằng vũ lực công khai, phi pháp, trắng trợn, cũng là tội ác chống nhân loại, vi phạm Hiến chương của Liên Hiệp Quốc chủ trương quyền Tự quyết của các dân tộc là bất khả xâm phạm. Do đó ngày 30/4 có thể gọi là ngày Đen Tối , ngày Tội Ác, từ đó cũng là ngày Ô Nhục của Đảng CSVN.

Nếu như nhân dân Việt Nam được sống dưới một chế độ pháp quyền đầy đủ thì Bộ Chính trị đảng CSVN tự nhận là cơ quan lãnh đạo thường xuyên, liên tục và toàn diện đất nước phải bị đưa ra vành móng ngựa của Tòa án Nhân dân và của Tòa án Quốc tế về những Tội ác chồng chất trên đây.

Nhân dân Việt Nam vào thời điểm hiện tại số đông không còn ngu ngơ để đảng CS lừa dối bằng những thủ đoạn gian manh như Mặt trận Tổ Quốc (do chính đảng CS dựng lên), Mặt trận Dân tộc Giải phóng và Chính phủ Cách mạng lâm thời (cũng do đảng CS tổ chức), tự giải tán đảng CS Đông dương tháng 11/1945 (thật ra chỉ là rút vào bí mật), đổi tên đảng Lao động VN từ 1952 đến 1976 (vẫn là bản chất Cộng sản, luôn theo lệnh từ Moscow), đế quốc Mỹ xâm lược (là một kiểu vu khống), ngụy quân ngụy quyền (cũng là vu cáo bỉ ổi vì chính CS mới tự nguyện làm ngụy quân ngụy quyền cho CS Quốc tế). Họ cho trên đây là những nét sáng tạo cao tay, thật ra là trò bịp rẻ tiền.

Trống kèn ầm ỹ, pháo hoa khắp nơi, duyệt binh hoành tráng chỉ còn là màn khói mỏng che đậy những sai lầm và tội ác chồng chất cùng những bất công kinh khủng mà xã hội không còn có thể chịu đựng nổi.

Đến nay mọi sự sai lầm, giả dối, lừa lọc, mỵ dân của các khóa Bộ Chính trị đều đã và đang phá sản, nhiều đảng viên CS có công tâm, trọng danh dự đã lên tiếng đòi đảng phải từ bỏ cái tên CS tội lỗi, thực hiện chế độ đa nguyên để có kiểm tra, tranh đua, thay thế cùng với các đảng khác trên cơ sở bình đẳng, tạ tội với toàn dân. Nếu Bộ Chính trị vẫn cứ chủ quan ngang ngược, họ sẽ vấp phải sự phẫn nộ của toàn dân được thế giới dân chủ hỗ trợ, họ sẽ ngày càng bị cô lập, và họ sẽ không trách khỏi là những kẻ phạm tội ác bị toàn dân hỏi tội trước vành móng ngựa của luật pháp công minh.

Hồ sơ tội phạm đã đầy đủ đến thừa thãi.

Tôi xin thách nhân dịp này, Học viện chính trị Mác – Lenin mang tên Hồ Chí Minh tranh luận tay đôi với tôi về Hồ sơ Tội ác của đảng CSVN tôi phác họa trên đây. Tôi là một nhà báo tự do đang sống ở nước ngoài, từng ở trong đảng CS 44 năm, am hiểu không ít về chế độ CS, cuộc tranh luận công khai này sẽ lấy dư luận xã hội làm trọng tài.

* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.    

Nguyễn Thanh Phượng, nhà hòa giải hòa hợp vĩ đại


(Trai khôn tìm vợ chợ đông
Gái khôn tìm chồng giữa chốn Ngụy quân)

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) Phải công nhận CS nói là làm, không đúng như chân lý "Đừng nghe... " của ông cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu mà tuyệt đại bộ phận quần chúng nhân dân bấy lâu nay tâm phục khẩu phục, thuộc nằm lòng như kinh nhật tụng. Cụ thể là về chính sách Hòa Giải Hòa Hợp (HGHH) mà đảng viên Nguyễn Thanh Phượng đang thực thi một cách xuất sắc, đáng được chương trình Vietnam Ai đần (Vietnam Idol) bình chọn là nhà HGHH vĩ đại.

Nguyễn Thanh Phượng là ai? Chứ còn ai trồng khoai đất đã bán cho Chai Na này nữa: nói theo văn chương bình dân, là cô con gái rượu độc nhất của ngài Thủ tướng Ba Ếch; phô theo văn chương bác học, à quên, văn chương bác... hồ, là ái nữ đồng chí ủy viên Bộ Chính trị đang cầm đầu chính phủ nước CHXHCNCC Nguyễn Tấn Dũng, và nghe đâu vừa giật thành công cái Chứng Chỉ Nhập Tịch Đế quốc Mỹ- Certificate of Naturalization... USA.

Chính sách HGHH, một chủ trương đúng đắn cực kỳ nhân đạo, mặc cho bọn phản động chống phá tổ Bìm Bịp luôn ngoan cố "đừng nghe... mà hãy nhìn...", đã mang lại thành quả Kách Mạng rất hoành tráng từ lúc ban đầu. Ngay sau ngày chiến thắng lịch sử 30 Tháng Tư 1975 của Mặt trận Giải phóng Miền Bắc Khố Rách Áo Ôm, bên thắng cuộc đã đổ xô vào vùng địt tạm chiếm trước đây và thấy cái gì mang hơi hướng của địt, Kách mạng cũng đều thích thú tuốt luột; những thứ đó trước ngày quân ta đại thắng mùa xuân, KM gọi là "cặn bã Tư Bản xấu xa". Thích của địt, tôn trọng của địt, chẳng phải là một dạng của HGHH đó sao.

Những thứ của địt mà Kách Mạng ra tay "HGHH" một cách nhanh chóng và thành khẩn, không chỉ là cặn bã vật chất, mà còn "cặn bã" con người KM gọi là "dân Ngụy". Đã là "giải phóng quân" thì ai ai cũng thích của địt, đương nhiên, nhưng giai cấp thích kết hôn với con địt tức con Ngụy nhất là CS con, đặc biệt là con cán bộ cao cấp. Nói có sách mách có chứng, tác gia xin kể ra đây một trường hợp cụ thể:

Ông Lê văn Th, cùng quê Nam Đàn với bác Hồ, là một nhà Kách Mạng lão thành lúc mới phỏng hai hòn Miền Nam cách đây 40 năm, chứ không phải đợi tới gần đây mới "lão thành". Trước 1954, ông hoạt động ở vùng Sài Gòn Gia Định và bị Pháp bắt, bị kết án tử hình, nhưng nhờ chính quyền Pháp lúc đó thuộc đảng Xã Hội có khuynh hướng thân cộng can thiệp, ông được giảm án xuống chung thân khổ sai, bị giam ở nhà tù Côn Đảo, và bị cắt một nhượng chân, tức gân ở gót chân, nên không thể đi nhanh được; sau Hiệp đinh Genève, ông Th. được trao trả về Hà Nội. Ông có cô em lấy chồng Ngụy người cùng huyện với "đồng chí" Trần Phú, Tổng Bí đảng CSVN đầu tiên (Đức Thọ tỉnh Hà Tĩnh); năm 1954, gia đình cô em trên đường trốn vào Nam đã ghé thăm ông anh và cho ông anh biết muốn di cư vào Nam thì được nhà "Cách mạng lão thành" bảo, "em nên đi ngày vào trong ấy đi, còn anh thì đã trót lỡ rồi!". Sau khi phỏng được hai hòn Miền Nam, tuy đã về hưu, ông ta được Kách mạng cấp cho một đống "bã tư bản" hoành tráng là ngôi nhà 5 tầng trên đường Gia Long của một dân Ngụy đã bỏ của chạy lấy người khỏi bị phỏng hai hòn, tọa lạc ngay khu chợ Bến Thành, Sài Gòn. Ông Th. có anh con trai du học Liên Xô 4 năm về nhưng mở miệng là chửi CS như chửi khuyển ăn vụng; vào Sài Gòn cậu mê cô con của một Thiếu tá Ngụy Quân, đòi "hòa giải hòa hợp" với cô con Ngụy cho bằng được nhưng bị cha là nhà Kách Mạng lão thành ngăn cản, có lẽ do ảnh hưởng xấu đến sổ hưu của mình và tương lai sự nghiệp của con...

Thành tích HGHH của cậu con nhà KMLT này đem so với công trình "HGHH" với con Ngụy của Nguyễn Thanh Phượng, chỉ là đồ bỏ, nhỏ như con thỏ. Nguyễn Thanh Phượng không phải là con của nhà LTKM đã về hưu hết còn quyền hành "dọc ngang nào biết trên đầu có ai", nhưng là con gái độc nhất của đương kim Thủ tướng nổi danh nhất Á Châu theo báo Rác Đức, đã chẳng những không bị tía Ếch phản đối, mà còn đồng tình ủng hộ con gái lấy chồng con Ngụy tốt hơn con ơi. nên từ đó về sau mới có câu ca dao:
"Trai không tìm vợ chợ đông,
Gái khôn tìm chồng giữa chốn Ngụy quân".

Trước "sự cố" con gái rượu của CS gộc đương kim Thủ tướng nước CHXHCNCC tìm chồng giữa chốn Ngụy quân, cô Phạm Thanh Nghiên cầm không được "bức xúc", đã phải thốt lên "Ối Phượng yêu", và lo lắng, "tò mò tự hỏi, không biết sau này đứa trẻ (con của em Phượng) sẽ nghĩ như thế nào khi ông ngoại nó luôn miệng chửi ông nội nó là “ngụy”, “tay sai bán nước”, chửi tổ quốc của nó là “kẻ thù”, là “đế quốc sài lang”.

Cô Nghiên thắc mắc như thế "cũng tốt thôi", nhưng chỉ nghĩ đến chính sách HGHH của nhà nước CHXHCN thì không ai có thế chối cãi được, rằng Nguyễn Thanh Phượng là một nhà HGHH vĩ đại.


Thống nhất và đần độn, man rợ

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - (Viết cho đồng bào tôi, những bạn trẻ sinh sau 1975) 

Khi sự thật là chân lý của mọi chân lý thì dù là người cộng sản nhưng cách nói liên quan đến chủ nghĩa CS của họ khiến các quan tuyên giáo và lãnh đạo của đảng CSVN cũng phải cuối mặt không muốn nghe nhắc lại, đó là 2 người phụ nữ nổi tiếng từng là đảng viên tuyên thệ dưới bóng cờ búa liềm của đảng cộng sản VN.

- Bác sĩ chính qui tốt nghiệp tại Pháp, Dương Quỳnh Hoa nguyên thứ trưởng Bộ Y tế CHXHCNVN sau khi từ bỏ đảng CS nhận xét về các “đồng chí” củ bà đã thốt lên rằng: “Đó là những kẻ ngu si đần độn, bởi vì họ là cộng sản” và khi bức tường Berlin do CS Đông Đức xây dựng ngăn chặn ảnh hưởng của phương Tây bị sụp đổ bà nói: “Đây là ngày tàn của một ảo tưởng vĩ đại” (1)

- Nhà văn CS Dương Thu Hương từng rơi nước mắt giữa đường phố Sài Gòn ngày 30/4/1975 bà nói: “Vào Nam rồi tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt, bịt tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể tự do nghe bất cứ đài phát thanh nào, Pháp, Anh, Mỹ... nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử, là bài học đắt giá, nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải...” (2)


Ngày nay thế giới chứng kiến một nước Đức bị chia đôi nhưng người dân 2 miền Đông Tây tự đập bỏ bức tường ngăn cách, thống nhất trong hòa bình rồi trong điêu tàn đổ nát của chiến tranh, sự trợ giúp rộng lượng của kế hoạch Marshall từ Chính Phủ Mỹ và đồng minh, một nước Đức bại trận trong thân phận “tù binh” đã phát triển vươn lên là quốc gia giàu mạnh nằm trong tốp hàng đầu thế giới.

Một Nam Hàn bị chia cắt nhưng dứt khoát không thống nhất bằng máu xương mà lấy mục tiêu dân giàu nước mạnh làm ưu tiên tối thượng đưa quốc gia từ con số không về mọi mặt, còn nghèo khó hơn Việt Nam (thập niên 60) chỉ trong 30 năm dưới sự bảo trợ của Mỹ đã phát triển thần kỳ thành một con rồng bức phá về kinh tế khoa học kỹ thuật hàng đầu châu Á, thế giới phải ngã nón cuối chào. 

Một Nhật Bản bại trận “ăn bom nguyên tử Mỹ” là quốc gia tù binh của Mỹ nhưng ngày nay Thống Tướng Douglas MacArthur Tư Lệnh quân Mỹ tại châu Á, người đánh bại và chiếm đóng nước Nhật lại được toàn dân xứ hoa anh đào tri ân tôn vinh là một trong 12 người có công làm nên nước Nhật hùng mạnh, một Thụy Sĩ phương Đông ngày nay (3)

Và cả 3 quốc gia này hiện tại quân Mỹ và đồng minh hơn nửa thế kỷ vẫn còn ăn ngủ tại đó chẳng những được đài thọ quân phí mà còn không có bất cứ người dân nào của 3 nước nói trên muốn “kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược”.

Phải nhắc lại như vậy mới thấy nỗi bất hạnh trầm luân đau thương của Việt Nam một đất nước có nhiều ưu thế về vị trí địa dư, tài nguyên thiên nhiên hơn hẳn nhiều quốc gia Đông Nam Á kể cả CHLB Đức, Nhật Bản và Hàn Quốc mà ngay lúc sinh thời cựu TT/Singapore Lý Quang Diệu cũng nhận xét rằng: "Nếu có vị trí số một ở Đông Nam Á thì đó phải là Việt Nam. Bởi so sánh về địa chính trị, tài nguyên, con người, Việt Nam không thể xếp sau nước nào khác trong khu vực", vậy mà 70 năm sau thế chiến 2 và 85 năm (miền Bắc) 40 năm thống nhất dưới ách cai trị của chế độ CS, hiện nay Việt Nam lại là quốc gia có số người nhiều nhất (khoảng nữa triệu) đang bán sức lao động, làm thuê, làm vợ hờ, làm osin, tại hầu hết các nước tư bản này để nhặt nhạnh từng đồng ngoại tệ mang về cho “nhà nước, đảng ta” tiếp tục xây dựng thiên đàng XHCN/CS (mà hết thế kỷ này củng không biết có thấy nó chưa!? – Lời TBT/CSVN Nguyễn Phú Trọng). 

Không xa lắm, đã từng có một Việt Nam Thống Nhất.

(Ngược dòng lịch sử để tuổi trẻ Việt Nam rộng đường suy diễn hoài niệm) 

Ngày 9 tháng 3 năm 1945 Nhật đảo chính Pháp trên toàn Đông Dương. Tại kinh thành Huế, được ủy nhiệm của Đại sứ Nhật Bản Yokoyama Masayuki – Đại úy quân đội Nhật Kanebo Noburu vào triều kiến trình báo lên Hoàng đế Bảo Đại rằng quyền lực của thực dân Pháp đã chấm dứt. Cùng chiều hướng đó Đế quốc Nhật Bản thỏa thuận trao trả độc lập cho Việt Nam.

Ngày 11 tháng 3 năm 1945 Hoàng đế Bảo Đại ban bố Tuyên cáo Việt Nam độc lập, đây là tên gọi một đạo dụ nội dung có ý nghĩa hủy bỏ mọi ràng buộc chính trị giữa An Nam (Việt Nam) và Đế quốc thực dân Pháp đồng thời tiên khởi cho một nước Việt Nam hiện đại độc lập và có chủ quyền.

Ngày 12 tháng 3-1945, Lần thứ 2 Hoàng Đế Bảo Đại lại triệu tập Đại sứ Nhật Bản Yokoyama Masayuki và trao cho ông này bản tuyên cáo Độc lập của Việt Nam. Ngày hôm sau 13 tháng 3 năm 1945, báo giới khắp từ Nam ra Bắc đồng loạt loan tin Việt Nam Độc lập hoàn toàn.

Nhật báo Điện Tín phổ biến Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Đế Quốc Việt Nam (Nguồn tư liệu: MSS).

Ngày 17 tháng 3 Hoàng Đế Bảo Đại nêu lên khẩu hiệu "Dân vi quý" (lấy dân làm gốc) làm phương châm trị quốc. Ông giải tán nội các cũ, Nhà sử học Trần Trọng Kim được Hoàng Đế triệu vời ra Huế trao nhiệm vụ thành lập tân nội các trở thành Thủ tướng đầu tiên của nước Việt Nam Quân chủ lập Hiến ngày 18 tháng 8 năm 1945, trước quốc dân Hoàng Đế Bảo Đại tái xác nhận khẳng định nền độc lập của Việt Nam thêm một lần nữa. (Wikipedia).

Báo Trung Bắc Chủ nhật, số ra ngày 20 tháng 5 năm 1945 chạy tít về việc thành lập Nội các Trần Trọng Kim, sự kiện có ý nghĩa đưa Việt Nam từ chính thể quân chủ chuyên chế thành quân chủ lập hiến.

Hoàng đế Bảo Đại và Nội các CP/Trần Trọng Kim trình diện quốc dân ngày 19/4/1945.

Nhưng cùng thời điểm này ở miền Bắc, lợi dụng CP Trần Trọng Kim mới thành lập tại Kinh Đô Huế còn non trẻ guồng máy chưa kiện toàn cơ cấu vì còn sự hiện diện của quân đội Nhật (bị Mỹ đánh bại khắp Châu Á, Thái Bình Dương chờ ngày chính thức cáo chung) Hồ chí Minh và Đảng Cộng sản VN cũng nhận biết quân Nhật đang đại bại tạo khoảng trống trên chính trường Việt Nam nên đã tổ chức cướp chính quyền bằng bạo lực tại Hà Nội ngấm ngầm áp đặt một cuộc “cách mạng” ý thức hệ XHCN riêng của họ, một cuộc cách mạng theo chủ thuyết CS Nga, Tàu mà Hồ chí Minh du nhập vào nước ta. 

Cho đến nay, sự kiện này vẫn được đảng CSVN gọi là ngày tổng khởi nghĩa CM tháng 8 mùa thu cướp chính quyền từ tay Pháp và Nhật, nhưng thực tế nhân chứng vật chứng và tàng thư lịch sử đã chỉ ra khẳng định chứng minh rằng Nhật đảo chính Pháp từ ngày 9 tháng 3, rồi Nhật đầu hàng Đồng Minh ngày 2 tháng 9 cùng năm, thì cách nói “cướp chính quyền từ tay Pháp và Nhật” là lố bịch láo khoét không “logic” chút nào vì lẽ thực dân Pháp và phát xít Nhật trước đó đã là 2 kẻ bại trận ở hải ngoại và tại cố quốc thì làm gì còn chính quyền bảo hộ đâu nữa để mà cướp? (Chính xác là CS cướp chính quyền CP Trần Trọng Kim).

Cũng tuyên truyền bịp bợm giống như vậy trong sách giáo khoa dạy học sinh, CSVN vu cáo nói CP/Trần Trọng Kim là chính phủ bù nhìn là tay sai của quân Nhật!? thật buồn cười - Không ai mù quáng đi làm tay sai bù nhìn cho một thế lực bại trận, đầu hàng vô điều kiện không còn chủ quyền quốc gia (Mỹ giải giới chiếm đóng toàn bộ nước Nhật) 

Còn theo tư liệu gần nhất của giáo sư đại học Nga, Iouri Afanassiev trong bộ sử “hậu cộng sản” ấn hành năm 1991 tại Nga đã đưa ra trước ánh sáng những hành vi của Đảng Cộng sản Việt Nam trong ý đồ làm lạc hướng dư luận và ngụy tạo lịch sử cuộc chính biến CS cướp chính quyền non trẻ của nhân dân Việt nam vào mùa thu tháng 8/1945 tại Hà Nội (4) 

Từ quá khứ và thời điểm diễn ra các sự kiện ấy, khách quan cho chúng ta thấy. Nếu định mệnh và lịch sử không để cho Hồ Chí Minh cuồng tín cõng trên lưng cái chủ nghĩa CS ngoại lai xuất hiện tại Việt Nam cùng thời khắc với Chính Phủ Trần Trọng Kim vừa thành lập thì Tổ Quốc Việt Nam có thể đã khởi đầu hình thành và kiện toàn trọn vẹn từ Nam chí Bắc một nền độc lập “quân chủ lập hiến” (quân chủ đại nghị) văn minh tiên tiến như các hoàng gia hiện nay của Thái Lan, Malaysia, Nhật bản, Anh, Thụy Điển, Tây Ban Nha, Bỉ, Hà Lan, Đan Mạch, Na Uy, Canada v.v… mà Vương triều nhà Nguyễn là Hoàng Gia Việt Nam có đầy đủ thẩm quyền chính danh đại diện duy nhất cho dân tộc và Đất Nước VN… Dù sau đó thực dân Pháp có tham vọng muốn tái đô hộ Đông Dương lần thứ 2 nhưng không thể, vì sau đệ nhị thế chiến chủ nghĩa phát xít và thuộc địa đã thật sự cáo chung cùng với sự ra đời LHQ với chủ trương "Quyền dân tộc tự quyết" khắp thế giới phong trào lấy lại độc lập tự do như sóng triều dâng và xu thế tất yếu này như ánh bình minh vươn lên không thế lực nào ngăn cản lại được mà thực tế nó diễn ra đã chứng minh (ở Châu Á có đến 14 nước đều được lần lượt trao trả độc lập mà không cần phải đỗ máu với “mẫu quốc” thực dân cũ). 

Bất hạnh thay, đất nước Việt Nam đã lỡ hẹn với nền độc lập tự do thống nhất trong hòa bình khi bị Hồ Chí Minh và đồng bọn CS cuồng tín âm mưu ngăn cản phá hoại cướp chính quyền bằng thủ đoạn bạo lực côn đồ để áp đặt chủ nghĩa CS đưa đẩy đất nước VN vào 2 cuộc chiến đẫm máu với Pháp, Mỹ tiếp theo là xâm lược miền Nam từ đó dẫn đến tình hình nan giải trên biển Đông như hiện nay mà suy cho cùng là không cần thiết, hoàn toàn tổ quốc chúng ta có thể tránh được.

Sau Hiệp Định Genev 1954 do CS Nga-Tàu chủ động “dàn xếp”, giang sơn VN bị chia đôi coi như hợp thức hóa cho HCM và đảng CSVN cai trị miền Bắc (CP/Ngô Đình Diệm ở miền Nam bác bỏ không ký vào văn kiện này). 

1954 - Trong khi nhân loại toàn thế giới thở phào trút gánh nặng chiến tranh, trên điêu tàn đổ nát hầu hết các quốc gia tranh thủ giành mọi tiềm lực đoàn kết nhân dân hàn gắn đau thương xây dựng lại quê hương mình. 

Cùng thời điểm ấy, nhưng Hồ Chí Minh lãnh đạo đảng CSVN và cũng là Chủ Tịch một quốc gia (VNDCCH) nhưng tính cách hoàn toàn không giống với các lãnh đạo (tổng thống) của những quốc gia láng giềng đương thời trong khu vực như Tưởng Giới Thạch Tổng Thống lãnh đạo Quốc Dân đảng Đài Loan hay Lý thừa Vãn Tổng thống đầu tiên (chống cộng sắt thép) của Hàn Quốc hoặc Sukarno Tổng Thống lãnh đạo đảng Dân tộc (Partai Nasional) Indonesia v.v... tất cả các nguyên thủ này đều cố tránh chiến tranh lấy chủ nghĩa dân tộc, độc lập hòa bình, hạnh phúc của người dân đặt lên hàng ưu tiên tối thượng. 

Duy nhất trên thế giới, chỉ riêng tại Việt Nam, trên xương cốt hàng triệu đồng bào miền Bắc chưa kịp ruỗng mục do chết vì đói khát (nạn đói năm Ất Dậu) Ngân khố trống rỗng thay vì “vỗ yên thiên hạ” khoan sức dân để xây dựng lại Miền Bắc thì Hồ Chí Minh cuồng tín man dại khuấy động binh đao tuyên bố: “Đế quốc Mỹ xâm lược miền Nam, đồng bào ta đang bị bóc lột, đày đọa. Tôi không có tư tưởng nào ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác Lê Nin - Để cho chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi trên đất nước ta và trên toàn thế giới, tôi sẵn sàng mua chiến thắng đó dẫu phải đốt sạch cả dãy Trường Sơn hay phải đánh Mỹ đến người VN cuối cùng”.

85 năm – Xương trắng Trường Sơn máu đỏ nội đồng gần 4 triệu người VN, một thế hệ thanh niên hai miền Bắc Nam như những viên gạch cho CSVN xây dựng “thống nhất” XHCN. 

Chi tiết 20 năm đau thương tàn bạo do HCM và CSVN gây ra như thế nào thì không cần phải nhắc lại, mà biểu tượng nổi bật của nó đó là sự “hiếu sát” đặc trưng của chủ nghĩa khủng bố CS: 

Đấu tố giết hàng trăm ngàn đồng bào vô tội ở miền Bắc 

Đặc chất nổ giết hàng loạt đồng bào vô tội ở miền Nam

Ngày nay, thông qua mạng Internet một người biết gõ bàn phím cũng có thể truy cập để am hiểu chi tiết toàn bộ sự thật của cuộc chiến tranh gây chảy máu nhiều nhất cho dân tộc, trong lịch sử Việt Nam, do HCM và CSVN phát động, những sự thật mà chế độ CSVN không thể nào tẩy xóa nổi.

Có điều, di lụy của sự “thống nhất” ấy nó còn dẫn chứng một cách rõ ràng cụ thể để toàn dân Việt Nam hiểu rằng HCM và CSVN tạo nên sự thống nhất này: “Đó là những kẻ ngu si đần độn" (Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa) Bởi vì cái lập luận tuyên truyền láo khoét: “Đế quốc Mỹ xâm lược miền Nam, đồng bào ta đang bị bóc lột, đày đọa”. Tự nó nói lên HCM và CSVN không chỉ cuồng tín đần độn không thôi mà còn xuẩn ngốc mù lòa thế giới quan khi thực tế chứng minh ngược lại như đập vào mặt họ bởi các chóp bu CSVN kế thừa ngày hôm nay thay nhau mang thân đi thăm viếng các quốc gia tư bản để “ăn mày viện trợ” đã chứng kiến các quốc gia bị “đế quốc Mỹ xâm lược” ở Châu Á và Châu Âu như thế này ….

.
Phát xít HitLer bại trận – Đóng quân tại Ramstein nước Đức là căn cứ không quân Mỹ (lớn nhất châu Âu) hiện diện hoạt động liên tục từ năm 1942 đến nay. 

Hơn 70 năm “đế quốc Mỹ và đồng minh xâm lược”!? biến một nước Đức “tù binh” bị chia đôi, thống nhất trong hòa bình và thành nền kinh tế lớn thứ 4 thế giới - GDP quốc gia: 3.900 tỷ USD/năm - GDP đầu người: 39.500 USD/năm.

1945 Nhật Bản đầu hàng - 70 năm “đế quốc Mỹ xâm lược”!? chiếm đóng Nhật Bản - căn cứ hải và không quân Mỹ tại Okinawa, Nhật Bản ngày nay 

“Quân xâm lược Mỹ” biến “tù binh nô lệ” Nhật Bản thành nền kinh tế hùng mạnh thứ 3 /thế giới GDP quốc gia : 4.800 tỷ USD - GDP người dân: 37.100 USD 

Bảo vệ Nam Hàn trước CS Bắc Triều Tiên - 65 năm “đế quốc Mỹ xâm lược”!? Hàn Quốc - Bộ binh và Không quân Mỹ đồn trú ở căn cứ Kunsan, Hàn Quốc ngày nay. 

“Quân xâm lược Mỹ”!? Biến Hàn Quốc nghèo đói thành một quốc gia tiên tiến vê khoa học kỹ thuật là nền kinh tế lớn thứ 12/thế giới – GDP quốc gia 1.736 tỷ USD - GDP người dân : 22.600 USD.

Trong khi đó nền kinh tế “kháng chiến chống Mỹ xâm lược” thống nhất đất nước do đảng CS lãnh đạo tại Việt Nam hiện nay có GDP quốc gia: 176 tỷ USD, GDP thu nhập đầu người khoảng 1.960 USD/người/năm (VietNamNet). 

Thật hài hước, Nhật Bản, Hàn Quốc và CHLB Đức “bị” đế quốc Mỹ xâm lược đến tận ngày nay chưa rút quân về nhưng Nước CHXHCN/VN mà đảng CS lãnh đạo “chống Mỹ xâm lược” bằng chủ nghĩa Mac-Lenin có thu nhập lại không bằng con số lẻ GDP của 3 nước dưới mắt CSVN là những nước bị nô lệ này!? và cũng sẽ chẳng bao giờ bắt kịp họ (những kẻ nô lệ ấy) vì bởi một lãnh đạo Bộ Công Thương VN mới đây than thở với báo chí rằng các doanh nghiệp Việt Nam không thể sản xuất nổi con ốc vít, cái sạc pin, mà công ty SamSung Hàn Quốc đầu tư nhà máy tại Việt Nam đặt hàng? (5) 

Vì vậy không phải ngẫu nhiên mà ông cầm đầu CP Nguyễn Tấn Dũng mới đây phải thú nhận: “Bây giờ chúng ta đứng chót ASEAN, thậm chí có lĩnh vực còn thấp hơn Lào, Campuchia, Myanmar." (6)

Thống Nhất, để con em Việt Nam đi xây dựng XHCN ở Hàn Quốc một Nước bị chia cắt nhưng “đếch cần thống nhất” bằng máu xương.

Và cũng chua chát mai mỉa, trước cảnh ngược đời, Hàn Quốc, Nhật Bản và nước Đức đang bị quân “đế quốc Mỹ xâm lược” nhưng người dân họ tự do làm giàu rất hiệu quả cho gia đình cho đất nước, không thấy ai, cũng như không ai bắt họ phải làm nô lệ cho Mỹ, ngược lại CSVN tự hào là “chống Mỹ xâm lược” thống nhất đất nước, “đảng ta” xây dựng XHCN đấu tranh chống áp bức nô lệ, người bóc lột người, nhưng hàng trăm ngàn thanh niên nam nữ Việt Nam lũ lượt xếp hàng xin được bóc lột để bán sức lao động như “nô lệ” cho người dân Hàn-Nhật-Đức mà “nhà nước đảng ta” lại chính là người đứng ra tổ chức và khuyến khích!? (7) -“Đó là những kẻ ngu si đần độn, bởi vì họ là cộng sản” (Lời: Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa) .


CSVN - Hồ Chí Minh thì nói “…Tôi sẵn sàng mua chiến thắng dẫu phải đốt sạch cả dãy Trường Sơn hay phải đánh Mỹ đến người VN cuối cùng để cho chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi trên đất nước ta và trên toàn thế giới..” 

Còn Singapore thì ngược lại, Ông Lý Quang Diệu nói: “Chỉ có kẻ ngu mới chống Hoa Kỳ”(8). Vì Mỹ là một cường quốc quân sự có mặt trên khắp thế giới đã từng bảo vệ lấy lại độc lập cho nhiều quốc gia nhưng không xâm lược bất cứ của ai 1m2 vuông đất nào…

Mà suy cho cùng lời vị cố nguyên thủ Singapore ấy nói thật là chí lý. 

Cuồng tín, hoang tưởng độc tài sắt máu như một bạo chúa, Hồ Chí Minh cũng là một con người nhưng hoàn toàn không giống một chút nào với những lãnh tụ của các đảng phái chính trị nguyên thủ của nhân dân Hàn, Nhật, Đài Loan, Singapore, Indonesia v.v... cùng thời trong khu vực, các nguyên thủ ấy như những minh tinh soi đường cho dân tộc họ trân trọng hòa bình đặt nền móng vững chắc làm bệ phóng đưa đất nước giàu mạnh cất cánh bay lên như ngày nay… 

Còn tại Việt Nam hơn 2/3 thế kỷ (85 năm) HCM và đảng CSVN lấy xương máu 4 triệu đồng bào mình biến thành năng lượng cho cỗ xe khát máu cộng sản lăn bánh làm tiền đồn cho quốc tế CS đến hôm nay XHCN “hoàn toàn thắng lợi” sờ sờ trước mắt họ là 90% những chế độ XHCN/CS một thời trên thế giới thì nay đã nguyền rủa từ bỏ nó, Liên Hiệp Quốc có 193 quốc gia chỉ còn sót lại 5 nước thiểu số độc tài CS trong đó chế độ CSVN là một mà chủ nghĩa Cộng Sản thì thế giới đã khẳng định là chủ nghĩa tội ác chống loài người với hàng trăm triệu nạn nhân (còn nhiều hơn số người chết của thế chiến 2) trong đó là hàng triệu người VN. Tang chứng quá khứ rành rành chưa xa lắm, ai cũng có thể chỉ ra được, vậy mà qua đó “nhà nước và đảng ta” vẫn cứ nhắm mắt tuyền truyền là đảng CSVN có công “Thống Nhất đất nước XHCN/VN” trong quang vinh!? Một thứ quang vinh tanh mùi máu, đẫm nước mắt, nghèo nàn lạc hậu như con trâu chậm uống nước đục lẻo đẽo xếp hàng sau lưng thiên hạ hiện nay!? 

Thật nực cười - Chỉ có một hệ thần kinh vĩ cuồng đần độn hay bịp bợm mới làm và nói như thế.

Đánh Mỹ đến người VN cuối cùng cho cờ TQ tung bay trên đảo Hoàng Sa?

Vẫn chưa hết, nó lại càng quang vinh “vĩ đại” hơn thế nữa trong một đại bi kịch của thời đại mà toàn dân Việt Nam cũng như cộng đồng thế giới đang chứng kiến - Khi HCM và CSVN là diễn viên chính trung thành ngoan ngoãn làm tay sai, lấy vũ khí của Trung Quốc dùng xương máu Việt đuổi Mỹ đi để thay đổi diện mạo địa chính trị trên biển Đông, trong khu vực, cho hôm nay không còn căn cứ thế lực Mỹ trú đóng trực tiếp răn đe đối trọng, Trung Quốc một mình một cõi công khai uy hiếp ăn cướp trắng trợn đất đai biên giới biển đảo của ngay “đồng chí” Việt Nam mà CSVN lại chính là kẻ làm tay sai lấy máu xương đồng bào mình đuổi Mỹ đi giùm, thay cho nó trước đó!? Thật lạ lùng, trên thế giới không có một đảng phái quốc gia nào lãnh đạo nhân dân một cách mù quáng thiển cận và ấu trĩ tương tự. 

Tổng kết lại thì HCM và CSVN tước đoạt ám sát một nền “Quân chủ đại nghị, lập hiến” độc lập thống nhất của Việt Nam thay vào một CNXH/CS ngoại lai khát máu lạc hậu, đồng thời lấy xương máu 4 triệu đồng bào, một thế hệ thanh niên nằm xuống để trải đường rước con voi Trung Quốc về dày lên mả tổ nhà mình hôm nay?.

Quả thật không có sự thống nhất cuồng tín đần độn bi hài nào hơn…

“...Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử, là bài học đắt giá, nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải...” (Nhà văn giã từ đảng CSVN - Dương Thu Hương) 



_________________________________________

Chú thích:








40 năm - có chút xíu mà cũng… ăn gian!

Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Hoàng Quân bấm nút khởi công dự án (ảnh: CATPHCM)

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - VOV (Báo điện tử Đài tiếng nói VN) - Sáng ngày 26/4 TP/ Hồ Chí Minh tổ chức lễ khởi công xây dựng Công viên - bia tưởng niệm các liệt sĩ chiến đấu, bảo vệ cầu Rạch Chiếc trong Chiến dịch Hồ Chí Minh. Đây là một trong những công trình chào mừng kỷ niệm 40 năm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2015).

Nếu chỉ vậy thôi thì là chuyện thường ngày chẳng có gì phải đáng quan tâm ở cái xứ đất chật người đông dân còn nghèo nhưng bước ra ngỏ là gặp “tượng đài kỷ niệm” . 

Có điều cái bệnh “huênh hoang lếu láo” tuyên truyền kiểu CS/XHCN của VOV.VN củng chứng nào tật ấy bất kể tư liệu của chính “quân mình” như chửi vào mặt. Mời đồng bào Sài Gòn và cả nước đọc tiếp phần kèm theo bản tin:

“Công viên và bia tưởng niệm được xây dựng với quy mô trên diện tích hơn 8.400 m2, bao gồm 2 khu: 1 khu với chức năng là công viên và bia tưởng niệm, 1 khu là công viên, bến thả hoa. Hệ thống cây xanh công viên được thiết kế nhằm đảm bảo yếu tố hài hòa, tạo không gian xanh cho khu vực.

Công trình được xây để tưởng nhớ sự hy sinh của 52 chiến sĩ thuộc Lữ đoàn 316 đặc công biệt động là D81, Z22 và Z23 đã anh dũng phối hợp cùng các lực lượng quân và dân tại chỗ của quận Thủ Đức tham gia trận đánh trong Chiến dịch Hồ Chí Minh. 

Từ khuya ngày 27/4/1975 các chiến sĩ đã bất ngờ xông lên đánh chiếm cầu Rạch Chiếc và giữ cầu đến sáng 30/4/1975, cho Lữ đoàn xe tăng của Quân đoàn 2 tiến vào chiếm Dinh Độc Lập. 

Trong 3 ngày chiến đấu gian khổ đó, lực lượng của ta đã tiêu diệt 2 tiểu đoàn quân ngụy, làm tan rã tại chỗ hàng ngàn tên, thu giữ nhiều vũ khí và phương tiện chiến tranh, giữ vững cầu Rạch Chiếc, đảm bảo thắng lợi cho bộ đội chủ lực thọc sâu vào thành phố, đánh sập hoàn toàn chế độ ngụy quyền, giải phóng miền Nam.” (VOV.VN) – (1)

Nghe VOV nói mà mát ruột mát gan - Tuy nhiên nói vậy mà không phải vậy Trận đánh tại đây đã được tài liệu của CS ghi lại như sau: Tác giả Hồ Sĩ Thành (Trận Chiến Đấu Ác Liệt Bảo Vệ Cầu Rạch Chiếc - sách dẫn trên trang 280-284.)

“…Mờ sáng ngày 28 tháng 4, được máy bay, tàu chiến và xe tăng yểm trợ, quân ngụy tổ chức tấn công bảo vệ cầu Rạch Chiếc từ ba hướng. Chiến sự diễn ra vô cùng ác liệt. Ở phía đông cầu, Z22 và Z23 đặc công - biệt động đánh bật nhiều đợt phản kích của xe tăng và bộ binh địch. Nhưng nhờ vào sự tăng viện của liên trường Thủ Đức, lại có xe tăng dẫn đầu đột phá, địch phản kích rất mạnh làm chủ trận địa. Do súng đạn bị hư hỏng, tiêu hao, các chiến sĩ ta phải dùng cả vũ khí thu được của địch để chiến đấu. Nhiều chiến sĩ bị thương vong do súng hết đạn. Trước sự phản kích điên cuồng của địch, mũi tiến công của ta tạm phải rút lui. Khi vượt qua bãi trống và băng sông dưới hỏa lực của địch, hàng chục cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh. Đến trưa 28 tháng 4, do bị thương vong nặng, đơn vị buộc phải rút khỏi trận địa, dưới tầm oanh kích dày đặc của địch…” 

Còn ông Nguyễn Đức Thọ, Trung úy Z23, Lữ đoàn đặc công - biệt động 316. là người đã bắn phát B40 đầu tiên trận đánh tại cầu Rạch Chiếc.

Người trong cuộc, Trung Úy Nguyễn Đức Thọ sống sót kể lại.

“Lúc ấy, sau khi trinh sát, các đơn vị đã thống nhất ngày 27/4/1975 sẽ bắt đầu đánh chiếm cầu, sau nhiều lần chống trả không thành, địch phát hiện sử dụng đạn pháo không hiệu quả, bởi đây là vùng sình lầy, nước sâu, nên chuyển sang đạn pháo chụp nổ từ trên cao. Vì vậy, rất nhiều anh em của các đơn vị đã hy sinh như anh Chiến, đồng chí Hiển… Còn anh Thành - quyền Đại đội trưởng Z22, thì bị thương gãy một chân… Trước tình hình khá nguy cấp, cấp trên đã hạ lệnh cho chúng tôi rút lui vào sáng 29/4, cả Z22 và Z23 chỉ còn lại 29 người” (2)

Đại tá Nguyễn Văn Tào Nguyên Chính ủy Lữ đoàn 316. 

Sau chiến tranh, Đại tá Nguyễn Văn Tào, nguyên Chính ủy lữ đoàn 316 cho biết trong các đơn vị phụ trách chiếm giữ cầu Rạch Chiếc thì tiểu đoàn 81 có 52 người chết; phân đội Z23 đặc công nước do Đại úy Trần Kim Thinh chỉ huy gần như bị tan rã, quân số trên 50, cuối trận đánh chỉ còn 3 người (Nguyễn Văn Tào, Lữ đoàn 316 trong ngày giải phóng Sài Gòn 30/4/1975, Tư Liệu Lịch Sử)

Sự thật là đơn vị QL/VNCH bảo vệ cầu rất kiêng cường chống trả quyết liệt gây thiệt hại nặng cho quân Việt Cộng, chỉ sau khi Dương Văn Minh ra lệnh hạ vũ khí trên đài phát thanh thì đơn vị QL/VHCH này mới tự động tan hàng...

Có chút xíu vậy thôi, mà cũng ăn gian!? – Thiệt là hết biết: VOV. Tiếng nói của Cụ Hồ Xạo Hết Chổ Nói Việt Nam (CHXHCNVN).



_______________________________________

Chú thích:


Phát hiện thi thể 2 nữ sinh mất tích nổi trên sông Hồng

(NLĐO)- Sau 4 ngày mất tích, thi thể 2 nữ sinh lớp 6 và lớp 9 có quan hệ họ hàng với nhau được phát hiện nổi trên sông Hồng, đoạn qua huyện Văn Giang, Hưng Yên.

Tờ rơi gia đình phát đi để tìm hai nữ sinh mất tích - ảnh CTV
Tờ rơi gia đình phát đi để tìm hai nữ sinh mất tích - ảnh CTV

Ngày 27-4, trao đổi với Báo Người Lao Động, Đại tá Ngô Văn Phương, Trưởng Công an huyện Văn Giang (tỉnh Hưng Yên), cho biết cơ quan công an địa phương vừa lập hồ sơ một vụ phát hiện thi thể 2 nữ sinh tử vong trên địa bàn, bàn giao về cho gia đình mai táng theo phong tục địa phương.

Hai nữ sinh xấu số này là Hoàng Thị T. (SN 2003, con gái ông Hoàng Văn B. (47 tuổi) và bà Phạm Thị H. cùng cháu Hoàng Thị P. (SN 2000, con ông Hoàng Văn C.). Hai nữ sinh này cùng trú tại xã Liên Nghĩa, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Do có mối quan hệ họ hàng, mặc dù lớn hơn 3 tuổi nhưng P. phải gọi T. bằng cô. Cả hai là học sinh lớp 6 và lớp 9 trường THCS Liên Nghĩa.

Được biết, hai cô cháu rời nhà đi từ chiều 20-4. Sau khi tìm kiếm con khắp nơi nhưng không thấy tung tích gì, gia đình đã trình báo cơ quan chức năng đồng thời có phát tờ rơi, dán thông tin để tìm con.

4 ngày sau 2 nữ sinh mất tích, vào khoảng khoảng 8 giờ ngày 24-4, người dân đã phát hiện thi thể 2 cô cháu tại một bến đò dọc sông Hồng (đoạn đi qua xã Thắng Lợi, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên).

Đại tá Ngô Văn Phương cho biết sau khi nhận được tin báo từ quần chúng nhân dân, lực lượng Công an huyện Văn Giang đã khám nghiệm tử thi và xác minh những thông tin liên quan đến vụ việc trên. Tuy nhiên, đến thời điểm này cơ quan điều tra chưa phát hiện dấu hiệu hình sự.

Được biết, trước khi đi, hai cô cháu đã có một số thư từ để lại cho gia đình.
27/04/2015 15:01
N.Quyết

Tệ như cơm công nhân



Theo NLĐO-26/04/2015 23:48
Thời gian gần đây, liên tiếp xảy ra các vụ ngộ độc thực phẩm từ bếp ăn công nhân. Mới nhất, ngày 24-4, trên 200 công nhân Công ty TNHH Túi xách Simone Việt Nam (KCN Tân Hương, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang) nhập viện cấp cứu sau khi dùng cơm với các món tép rang, cà tím xào và canh rau dền, rau muống.

Trước đó một ngày, 358 công nhân của Công ty TNHH Túi xách Simone Việt Nam ở KCN Long Hậu (huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An) khi đang làm việc thì đột nhiên nôn mửa, đau bụng dữ dội phải chuyển lên Bệnh viện Nhà Bè, TP HCM. Bữa cơm chiều tối 22-4 với khẩu phần gà kho và rau luộc là thủ phạm khiến những công nhân này mang họa. Vụ việc tương tự xảy ra ngày 26 và 27-3 tại Công ty Cy-ViNa (KCN Long Đức, TP Trà Vinh, tỉnh Trà Vinh). Sau bữa ăn trưa tại bếp ăn tập thể của công ty, lần lượt 250 công nhân bị ngộ độc do ăn phải thức ăn ôi thiu, mất vệ sinh.

Ngộ độc thực phẩm luôn là nỗi ám ảnh của công nhân. Họ vốn bị vắt kiệt sức trong nhà máy lại phải hao tổn sức khỏe, hiểm nguy tính mạng bởi những bữa ăn thiếu chất, thừa mầm bệnh. Viện Dinh dưỡng Quốc gia - Bộ Y tế tại một công bố mới đây cho biết khẩu phần ăn mỗi ngày của công nhân chỉ đáp ứng 90% nhu cầu dinh dưỡng đối với nam và 70% đối với nữ. Trong thành phần bữa ăn cũng chỉ có 12% protein, 16% chất béo, còn lại 72%  là chất bột, đường như gạo, khoai...

Câu hỏi đặt ra là vì sao bữa ăn của công nhân nghèo nàn đến vậy và nó có liên quan gì đến ngộ độc thực phẩm? Đó là vì hiện nay, đa phần doanh nghiệp (DN) cho tư nhân đấu thầu bếp ăn hoặc cung cấp suất ăn công nghiệp. Định mức suất ăn mà DN đưa ra khá thấp, bình quân 10.000 - 15.000 đồng/phần. Để khấu hao chi phí và có lời, nhà thầu buộc phải giảm khẩu phần, tận dụng tối đa nguồn thực phẩm giá rẻ. Do vậy, giá trị thực sự mỗi khẩu phần ăn của công nhân chỉ vào khoảng 7.000 - 10.000 đồng. Đáng nói ở chỗ, thực phẩm giá rẻ thường là loại ôi thiu, dội chợ, phải dùng hóa chất để tẩy rửa, bảo quản. Thành ra, khẩu phần ăn của công nhân vốn nghèo dinh dưỡng lại luôn thừa hóa chất và ngộ độc là điều khó tránh khỏi.

Thời gian qua, Cục An toàn thực phẩm, lực lượng thanh tra chuyên ngành đã tích cực phối hợp với chính quyền địa phương các cấp trong việc kiểm tra bếp ăn tập thể của DN, nhất là DN trong các KCX, KCN.  Bộ Y tế, Tổng LĐLĐ Việt Nam và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội cũng đang nghiên cứu để đưa ra quy định bắt buộc về chất lượng bữa ăn tập thể, gắn trách nhiệm của chủ DN trong việc chăm lo bữa ăn cho công nhân.

Có thể thấy rõ sự cần thiết về tăng cường quản lý nhà nước trong việc ngăn chặn từ đầu ngộ độc thực phẩm, bảo vệ sức khỏe, tính mạng công nhân. Dù vậy, nói như một quan chức của Bộ Y tế, chừng nào không có sự thay đổi nhận thức từ chủ DN, họ vẫn đối xử tệ với công nhân, ban phát những suất ăn rẻ mạt thì khó lòng ngăn thực phẩm bẩn tràn vào nhà máy, xí nghiệp, tấn công trực diện vào “vốn quý” hằng ngày mang lại lợi nhuận cho chính DN.

DUY QUỐC

Kho hàng phát nổ kinh hoàng ở Bình Dương

27/04/2015 07:49

(NLĐO) - Kho hàng rộng hàng ngàn mét vuông chứa nhiều thùng phuy đựng sơn đã phát cháy và nổ liên hoàn từ khuya đến sáng nay ở Bình Dương. Giao thông trên tỉnh lộ 743 dẫn về KCN Sóng Thần bị phong tỏa

Đến 7 giờ 30 phút sáng nay (27-4) lửa, khói và hơi nóng vẫn bao trùm hàng ngàn mét vuông nhà kho của công ty TNHH Thương mại và dịch vụ Vân Trúc (tỉnh lộ 743, phường Bình Hòa, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương- gần KCN Sóng Thần). Khoảng 10 xe chữa cháy vẫn túc trực tại hiện trường để dập tắt hoàn toàn vụ hỏa hoạn. Hiện hàng ngàn mét vuông nhà kho đã đổ sập. Xe cuốc được huy động tới hiện trường để đào bới, dọn vật cản, mở đường cho lính cứu hỏa tiến vào sâu bên trong nhà kho để dập lửa.
Nhà kho trên rộng hàng ngàn mét vuông chứa rất nhiều thùng phuy có hóa chất khiến vụ hỏa hoạn khó bị khống chế. Hàng loạt thùng phát nổ rền trời trong suốt đêm qua.
Những tiếng nổ vang trời phát ra ở khu nhà kho lúc 2 giờ sáng nay
Những tiếng nổ vang trời phát ra ở khu nhà kho lúc 2 giờ sáng nay
Nước được lính cứu hỏa xịt từ trên cao xuống nhưng lửa vẫn không bị khống chế
Nước được lính cứu hỏa xịt từ trên cao xuống nhưng lửa vẫn không bị khống chế
Trước đó, rạng sáng 27-4, trao đổi với phóng viên báo Người Lao Động tại hiện trường, ông Lê Quý Đôn, sống gần khu nhà kho trên kể ông thấy ngọn lửa bùng phát gần 22 giờ đêm 26-4. “Khu nhà kho đó không có người bên trong. Chỉ có 1 bảo vệ trông coi phía bên ngoài. Thấy lửa dân ở đây hô hoán, tháo chạy. Ban đầu 2 xe chữa cháy đến. Tiếng thùng phuy nổ điếc tai” – ông Đôn kể.
Người dân trắng đêm theo dõi vụ hỏa hoạn
Người dân thức trắng đêm theo dõi vụ hỏa hoạn
Nhà kho dần dần đổ sập trong biển lửa
Nhà kho dần dần đổ sập trong biển lửa
Đáng chú ý, ngay sát khu nhà kho này là cây xăng (cũng thuộc hệ thống của công ty Vân Trúc) nên lực lượng cứu hỏa phải làm việc tốc lực, bao vây, không để “bà hỏa” làm nổ cây xăng.
Khoảng 20 xe chữa cháy trong đó có cả xe thang đã được huy động đến hiện trường dập lửa. CSGT phong tỏa tỉnh lộ 743 để lực lượng từ xa đến cứu viện nhanh chóng hơn. Tuy nhiên, lửa đã thiêu rụi làm đổ sập 2 nhà kho chứa đầy hàng hóa.
Những thùng phuy phát nổ liên tục
Những thùng phuy phát nổ liên tục
Sát bên nhà kho bị cháy là 1 cây xăng vì vậy lực lượng cứu hỏa phải đứng giữa không cho bà hỏa lấn sân
Sát bên nhà kho bị cháy là 1 cây xăng vì vậy lực lượng cứu hỏa phải đứng giữa không cho "bà hỏa lấn sân"
Lúc đỉnh điểm khoảng 20 xe chữa cháy đã được huy động
Lúc đỉnh điểm khoảng 20 xe chữa cháy đã được huy động
Lúc 2 giờ rạng sáng nay, trao đổi với phóng viên báo Người lao động tại hiện trường, ông Lê Thanh Tú, PGĐ Công ty TNHH Thương mại và dịch vụ Vân Trúc  cho biết có hai nhà kho bị cháy với tổng diện tích khoảng 2.000 mét vuông. Hai nhà kho này công ty Vân Trúc cho hai doanh nghiệp khác nhau thuê chứa hàng hóa. Theo ông Tú mặt hàng chủ yếu đang chứa  trong 2 kho là những thùng sơn, thùng nước đường…
Hiện chủ nhà kho đang phối hợp cơ quan chức năng đang thống kê thiệt hại và làm rõ nguyên nhân vụ hỏa hoạn.

Tin - ảnh: N. Phú