Wednesday, April 8, 2015

Hòa giải dân tộc – thực tế hiện nay (phần 1)

Chân Như, phóng viên RFA
2015-04-08  
Cầu Hiền Lương - Sông Bến Hải - Vĩ tuyến 17, giới tuyến ngày xưa chia cắt 2 miền đất nước.
Cầu Hiền Lương - Sông Bến Hải - Vĩ tuyến 17, giới tuyến ngày xưa chia cắt 2 miền đất nước.Xomnhiepanh.com

Chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt tròn 40 năm. Cho đến nay những ký ức và hậu quả của cuộc chiến đó vẫn chưa phai nhòa. Giới trẻ trong nước và hải ngoại có cái nhìn thế nào về câu chuyện lịch sử đau thương này và suy nghĩ của họ về sự hòa hợp, hòa giải, đoàn kết dân tộc trong hiện tại và tương lai ? Đó chính là những điều mà tạp chí diễn đàn bạn trẻ mong muốn được truyền tải đến quý vị và các bạn cho đến hết ngày 30/4/ 2015.

Tuần này chúng tôi bắt đầu mời quý vị đến với phần hòa hợp và hòa giải dân tộc, cái nhìn của giới trẻ về vấn đề này.

Chân Như: Theo các bạn cảm nhận, sau 40 năm kết thúc cuộc chiến, dân tộc Việt Nam hiện nay có thực sự đoàn kết, hòa giải hay chưa ?

Lã Việt Dũng: Sau 40 năm kết thúc cuộc chiến tôi cảm thấy chưa có đoàn kết và chưa hòa giải thật sự. Thậm chí việc mâu thuẫn cũng như mất đoàn kết còn gia tăng, bởi vì dân tộc chúng ta cũng rất bi thương ở cuộc chiến mà đối với cộng sản miền Bắc là cuộc chiến giải phóng đất nước, nhưng với nhiều người là nhồi da xáo thịt.  Và sau kết quả của cuộc chiến thì từ năm 1976 chúng ta có đến hơn hai triệu đồng bào phải vượt biên tị nạn ở các nước khác.  Điều này tạo ra sự khó khăn trong vấn đề về xã hội ở Việt Nam. Bây giờ, theo tôi cảm nhận các vấn đề về hòa giải hòa hợp và đoàn kết chưa giải quyết được bao nhiêu mà đang có xu hướng mâu thuẫn và tăng lên nhiều.

Nhật Thành: Em cũng bổ sung thêm cụ thể những vấn đề gây ra mất đoàn kết.  Thứ nhất vấn đề giữa hai  thể chế cũ và mới vẫn chưa hòa hợp thật sự. Vấn đề quan trọng hơn là về các dân tộc (thiểu số) vì theo mình biết những dân tộc như Chăm, H’mong vẫn tồn tại những mâu thuẫn rất lớn vì phía chế độ CS họ can thiệp quá nhiều vào đời sống (của người dân tộc).Vì thế  âm ỉ trong người dân tộc vẫn còn có những sự chia rẽ nhất định, càng ngày họ càng bức xúc nhiều.

Quang Sơn: Theo em sau 40 năm công cuộc hòa giải của đất nước Việt Nam mình vẫn chưa được hoàn thiện và hầu như rất chậm chạp giữa những người Việt trong nước và người Việt ở hải ngoại. Ngay chính bên trong đất nước Việt Nam này họ cũng đang có sự không hòa hợp được với nhau.  Ví dụ đơn giản: người miền Bắc ghét người miền Trung, người miền Nam thì ghét người miền Bắc. Ngay chính bản thân nội tại trong một đất nước nó đã không hòa hợp hòa giải với nhau rồi thì nói gì đến việc người Việt Nam trong nước hòa hợp được với người Việt Nam ở hải ngoại, chính quyền cũ hòa hợp với chính quyền mới. Chúng ta thấy rằng dân tộc mình rất là bi ai ở chỗ là nếu mà nhìn sang nước Mỹ chẳng hạn em thấy lịch sử nước Mỹ từng có một cuộc nội chiến phân chia Nam Bắc, mà tại sao khi họ thống nhất được với nhau rồi đến bây giờ chính ngày tưởng niệm đó thì người dân nước Mỹ đâu có phân biệt miền Nam miền Bắc đâu. Họ tưởng niệm chung cho tất cả các chiến sĩ đã hy sinh cả hai vùng miền. mà tại sao dân tộc Việt Nam của mình lại không được như thế thì công cuộc hòa giải này nó rất còn lâu lắm.

Chân Như: Vậy thì, điều gì đã khiến cho quá trình hòa giải dân tộc, hàn gắn vết thương chiến tranh giữa người Việt và người Việt diễn ra chậm chạp và khó khăn đến vậy ?

Lã Việt Dũng: Trước khi nói về nguyên nhân, thì tôi vẫn nghĩ là cái tác nhân nào đã gây ra việc hòa giải diễn ra chậm chạp và khó khăn. Theo tôi thấy người Việt Nam từ trước tới nay có một nguyện vọng rất là mãnh liệt và chính quyền cộng sản đã dung chính điều đó: nguyện vọng thống nhất đất nước.  Chúng ta thấy bảo người miền Bắc ghét người miền Nam hay ghét người miền Trung hay giữa các dân tộc ghét lẫn nhau thì tôi thấy về mặt con người thì chắc không phải như vậy. Con người chúng ta thường là hiền hòa nhân hậu và rất là thân ái với nhau; Chúng ta luôn luôn có xu hướng muốn đoàn kết gắn bó và hòa hợp với nhau, thống nhất với nhau.  Quan trọng nhất vẫn là tác nhân cuối cùng :chính quyền.  Có hai yếu tố gây ra làm việc hòa giải chậm và khó khăn- một là yếu tố chính trị- hai là yếu tố văn hóa.  Yếu tố chính trị thì cũng như Sơn vừa nói là trong cuộc nội chiến  của nước Mỹ chẳng hạn, chúng tôi được biết là sau kết thúc chiến tranh người miền Bắc thắng trận thì họ đứng lại và chào người miền Nam. Họ tạo ra  cảm xúc cho người miền Nam rằng là đây không phải là cuộc chiến thắng thua mà đây là một cuộc chiến để chúng ta thống nhất để cùng xây dựng lại nước Mỹ.

"Trong cuộc nội chiến của nước Mỹ chẳng hạn, chúng tôi được biết là sau kết thúc chiến tranh người miền Bắc thắng trận thì họ đứng lại và chào người miền Nam. Họ tạo ra cảm xúc cho người miền Nam rằng là đây không phải là cuộc chiến thắng thua mà đây là một cuộc chiến để chúng ta thống nhất để cùng xây dựng lại nước Mỹ"-Lã Việt Dũng

Thế nhưng ở Việt Nam đến ngày 30/4 thì những người CS họ kỷ niệm ngày gọi là giải phóng còn những người phía miền Nam, đặc biệt là những người phải đi ra nước ngoài thì đó là ngày quốc hận.  Và đến ngay Võ Văn Kiệt cũng phải nói một câu ngày 30/4 là “một ngày có hàng triệu người vui và có hàng triệu người buồn”. Do đó tôi cho rằng vấn đề về góc độ chính trị, nếu đảng CSVN không thay đổi góc nhìn về những gì mà họ đã gây ra, những gì mạ họ sẽ tiếp tục tuyên truyền, rêu rao đấy là thắng lợi mà họ không nhìn cụ thể vấn đề quan trọng của một đất nước, của một dân tộc bây giờ chính là cần hòa giải hòa hợp, thì việc hòa hợp hòa giải sẽ rất là khó.

Vấn đề thứ hai tôi nói về văn hóa. Như anh Thành cũng nói giữa các sắc tộc Việt Nam và như Sơn nói giữa các vùng miền, thì đúng là có những vấn đề về sắc tộc như vậy nhưng nó vẫn xuất phát từ quan điểm rằng nếu chúng ta nhìn nhận Việt Nam là một đất nước đa văn hóa đa sắc tộc thì chúng ta hoàn toàn có thể  thấu hiểu nhau hơn, có những chia sẻ, thương yêu nhau hơn trong một nền tảng Việt Nam chung.  Tôi cũng rất không hài lòng với việc chính quyền CSVN thường xuyên tổ chức ngày quốc tổ ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch, nhưng đấy là ngày quốc tổ của người Kinh, chứ hoàn toàn không phải là của người Chăm, Khmer hay H’mong mà những ngày của người Khmer hay H’mong của những (sắc tộc) khác thì họ không tổ chức làm cứ như cả Việt Nam là dân tộc của người Kinh vậy.  Tôi thấy đó chính là tác nhân mà chính quyền thiếu trong những việc về chính trị và văn hóa vì những cách hành xử như vậy nó làm cho quá trình hòa hợp hòa giải rất là khó khăn.

Nhật Thành: Thành thấy vấn đề hòa giải quan trọng nhất là hai bên phải nhìn nhận những cái ưu và khuyết của nhau. Về phía CS hiện nay họ chủ trương hòa giải nhưng vẫn đứng trên phương diện là một người thắng cuộc muốn hòa giải. Cái đó dẫn đến bế tắc tại vì hòa giải thì không thể nào là một bên hoàn toàn đúng và các bên kia là sai hoàn toàn.  Họ đứng ở quan điểm đó nên công cuộc hòa giải nó sẽ không đi được một kết quả.

Quang Sơn: Em hoàn toàn đồng tình với anh Lã Việt Dũng.  Em cũng rất đồng tình ở quan điểm là do chính quyền CS này bởi vì em cảm giác rằng hình như họ đang cố tình có những chính sách gây chia rẽ dân tộc với mục tiêu chia để trị.  Em thấy nguyên nhân chính là do những chính sách và do chính quyền cộng sản nó làm cho những diễn biến của công cuộc hòa giải nó chậm chạp.

Chân Như: Qua theo dõi trên các diễn đàn trên mạng xã hội và đặc biệt là trên Facebook, chúng tôi thấy rằng: có rất đông những người bình luận gây chia rẽ dân tộc giữa người trong nước với hải ngoại, giữa những người thích và không thích chế độ Cộng sản hiện nay, giữa người Bắc và người Nam, … Nói chung, từ cả hai phía đều có thành phần như vậy. Các bạn nghĩ gì về điều này ?

Nhật Thành: Em nghĩ vấn đề tranh cãi cũng là vấn đề tuyên truyền và giáo dục. Phần đông giới trẻ trong nước hiện nay họ bị giảng dạy về lịch sử như vậy nên họ nhìn theo góc độ một chiều. Em nghĩ để mà thấu hiểu nhau hơn thì vấn đề quan trọng nhất vẫn là giáo dục.

"Nếu đảng CSVN không thay đổi góc nhìn về những gì mà họ đã gây ra, những gì mạ họ sẽ tiếp tục tuyên truyền, rêu rao đấy là thắng lợi mà họ không nhìn cụ thể vấn đề quan trọng của một đất nước, của một dân tộc bây giờ chính là cần hòa giải hòa hợp, thì việc hòa hợp hòa giải sẽ rất là khó"-Lã Việt Dũng

Quang Sơn: Theo em ngoài lực lượng dư luận viên chịu sự tuyệt đối của ban tuyên giáo và đảng thì đa phần những bạn trẻ lên trên mạng comment hoặc bình luận những lời lẽ chia rẽ như vậy thì đa phần họ là những sản phẩm của sự nhồi sọ liên tục và họ đang bị ảo tưởng bởi chính những quá khứ huy hoàng, những quá khứ đánh thắng giặc Mỹ đánh thắng Pháp, và họ cho rằng họ có quyền lên mặt.  Theo em họ chính là sản phẩm của sự nhồi sọ.

Lã Việt Dũng: ý kiến của Sơn lúc nãy Sơn cho rằng gần như đây là một âm mưu để chia rẽ.  Thật ra thì tôi cũng không nghĩ đến như vậy, nhưng chỉ nghĩ rằng là chính quyền CS họ cũng rất cố gắng nhưng bất lực trong việc hòa hợp hòa giải. Bởi vì đúng như góc độ họ nhìn, như Thành nói, nhìn như người thắng cuộc và họ ban phát cái sự hòa giải đó cho những người khác và cách làm như vậy thì hai bên sẽ không bao giờ có sự hòa hợp hòa giải với nhau được.  Còn theo dõi trên các trang mạng, chúng tôi thấy rằng giữa việc tranh cãi, bình luận gây chia rẽ dân tộc thì chúng ta nhìn có 2 góc độ. Thứ nhất, đúng như anh Thành nói đây là góc độ về giáo dục. Giáo dục đây phần lớn là những người mà họ ở trong hệ thống giáo dục một chiều của ĐCSVN thì thực tế, họ không có cái thói quen để tư duy độc lập và họ không có thói quen tìm tòi thông tin do đó họ được dạy như thế nào thì họ sẽ phát biểu như vậy. Tôi cũng rất thông cảm và tỉnh táo bởi vì có rất nhiều người hải ngoại họ đã phải hy sinh cả cuộc đời, hy sinh gia đình tài sản vợ con khi đặt chân lên xứ người. Hiện nay trong quá trình thông tin qua facebook chẳng hạn thì quyền trao đổi thông tin giữa người với người đã được nhiều hơn, họ cũng có một số tương đối cực đoan.

Đầu tiên mình phải nhìn nhận một cách là thông cảm bởi vì phải đặt mình vào địa vị của họ thì mình mới hiểu được.  Tuy vậy, nhiều khi tôi cũng muốn khuyên họ rằng họ cũng phải nhìn vào vấn đề chung khi chúng ta tranh luận, trao đổi thì chúng ta cần phải có một mục đích và việc cực đoan quá nhằm mục đích gì? Với một người Việt ở hải ngoại, đôi khi tôi cũng không biết mục đích của họ khi họ trao đổi như thế thì họ chửi chính quyền CS. Vậy thì mục đích của họ là gì?  Nhưng ví dụ như anh Điếu Cày sang có một tiêu chí rất rõ ràng đó là đấu tranh cho ngày trở về. Và điều đấy nhiều khi đã làm tôi cũng bừng tỉnh ra rằng rõ ràng người hải ngoại rất tha thiết ngày trở về. Nếu họ muốn đấu tranh cho ngày trở về, tôi nghĩ họ phải bớt cực đoan xuống để làm sao đó ngày trở về một là chóng đến hơn hai là khi trở về thì giữa vòng tay của mọi người chúng ta được hòa đồng hơn. Đấy là suy nghĩ của tôi.

Chân Như: Vì tương lai của đất nước Việt Nam, các bạn mong muốn điều gì trong tiến trình hòa giải dân tộc và hàn gắn vết thương chiến tranh ?

Nhật Thành: Điều mà Thành muốn nhất đó là cả hai phía nên nhìn vào một điểm chung đó là vấn đề một Việt Nam tương lai, là một Việt Nam có dân chủ và đầy đủ tất cả các quyền tự do cho mọi người- tùy quan điểm tùy đảng phái họ đều có thể sống ở Việt Nam. Hiện nay, quan điểm của hai bên vẫn là quan điểm loại trừ nhau tức là một là CS hai là Cộng Hòa thì cái đó sẽ không đi đến một giải quyết rốt ráo được.  Thành mong muốn nhất là tất cả mọi người dù ở phía nào nếu mà nhìn được một điểm chung thì sẽ tìm được một giải pháp chung cho Việt Nam và từ giải pháp đó ở trong một vị trí trong một hoàn cảnh của mỗi người thì họ sẽ có những hành động thiết thực hơn.

"Điều mà Thành muốn nhất đó là cả hai phía nên nhìn vào một điểm chung đó là vấn đề một Việt Nam tương lai, là một Việt Nam có dân chủ và đầy đủ tất cả các quyền tự do cho mọi người- tùy quan điểm tùy đảng phái họ đều có thể sống ở Việt Nam
"-Nhật Thành

Quang Sơn: Em với tư cách là một người trẻ em không nhìn nhận quá khứ. Thế hệ bọn em nói chung là chưa đủ tư cách và chưa đủ sự độc lập để phán xét về quá khứ của chính cha ông của mình nên em chỉ nhìn nhận về hiện tại và tương lai. Em thấy với hiện tại và tương lai của Việt Nam quá u tối như vậy và trước mối đe dọa của Trung cộng thì việc hòa hợp hòa giải của dân tộc Việt Nam mình cần hơn bao giờ hết. Muốn được hòa hợp hòa giải được như vậy thì chính quyền CS này họ cũng cần bắt đầu dân chủ hóa, bắt đầu có những chính sách mở cửa.  Và những đồng bào hải ngoại cũng phải có những cái gọi là bớt những tư tưởng tiêu diệt CS và em muốn trong một vài năm nữa hoặc năm nay thì những người đồng bào hải ngoại có thể trở lại Việt Nam trong vòng tay của những người anh em trong nước. Bản thân em em luôn luôn chờ sự trở về của mọi người.

Lã Việt Dũng: Nếu mà gọi là mong muốn thì có 2 mong muốn: một là phía bên trên (cũng như mọi người nói) là ĐCS phải thay đổi, nhìn nhận vấn đề về hòa hợp hòa giải dân tộc là một trong vấn đề rất quan trọng. Họ cần phải thay đổi trong nhận thức trong suy nghĩ và trong các tuyên truyền để đảm bảo được việc đó.  Thứ 2, từ lâu nhiều người dân Việt Nam và chúng tôi cũng không đợi hay đúng hơn là không thể trông mong được cộng sản thay đổi. Bản thân mỗi người chúng ta đều cần phải có ý thức đấu tranh để đòi được quyền lợi của mình.

Chúng tôi cũng mong muốn được làm sao các tổ chức  xã hội dân sự, kể cả tổ chức xã hội dân sự của người Việt ở hải ngoại họ có thể hình thành và họ có thể có những hoạt động để làm sao cho họ và những người trong nước có thể được hòa giải với nhau, được gặp gỡ nhau ở trên chính đất Việt Nam. Hiện nay, tôi thấy rất nhiều người Việt hải ngoại khi lên tiếng phản đối CS thì việc đầu tiên họ lo nhất (và một số người đã bị rồi) là họ không về được Việt Nam nữa. Tôi thấy đó là một điều rất tệ, mà điều tệ đó cũng là của từ chính quyền CS nhưng cũng là từ phía chúng ta nếu chúng ta không hình thành những việc đấu tranh đòi quyền lợi theo mong muốn của chúng ta thì không bao giờ chúng ta có cả.  Đấy là mong muốn của tôi.

Xin cám ơn ba bạn Nhật Thành , Lã Việt Dũng và Quang Sơn đã dành thời gian chia sẻ về đề tài này.

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/YouthForum/reconciliation-part-1-04082015063810.html/04082015-reconciliation-part-1.mp3

Tháng Tư mãi là nỗi buồn!


Cao Huy Huân
Theo VOA-08.04.2015
Bước sang tháng Tư, không khí của những ngày định mệnh lịch sử bắt đầu rộ khắp các tuyến đường, con phố, bờ sông. Năm nay đặc biệt hơn vì đây là cột mốc lần thứ 40. Bởi lẽ, những cột mốc ý nghĩa luôn nhắc người ta nhìn lại quảng đường chúng ta đã đi suốt mấy chục năm ròng.

Sài Gòn những năm 1975, vốn mệnh danh là “hòn ngọc Viễn đông”, từng là giấc mơ của Lý Quang Diệu những ngày đầu thành lập Singapore. Bốn mươi năm sau, các khẩu hiệu treo đầy đường phố nêu cao thông điệp về một Sài Gòn đầy thành tích. Kẻ đứng trên những con số tăng trưởng kinh tế “đầy tranh cãi” sau 40 năm cười “ngặt nghẽo”. Tôi chưa bao giờ phủ nhận một Sài Gòn mở rộng sau 40 năm - nay trở thành trung tâm kinh tế của cả nước, thu hút đầu tư mạnh từ trong và ngoài nước với chỉ số đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), hay các dự án viện trợ chính thức (ODA) khiến nhiều nước khác phải ganh tỵ. Tốc độ phát triển chóng mặt của những con số phát triển GDP Sài Gòn nói riêng và Việt Nam nói chung luôn khiến giới quan sát, ngay như các vị lãnh đạo cấp bộ trưởng, cũng phải giật mình. Nhưng xin thưa! nếu “gói ghém” thành tích của Sài Gòn, có lẽ cũng chỉ dừng ở chữ “tiềm năng”. Trong khi hàng tá vấn đề cho đến nay, Sài Gòn vẫn loay hoay, bế tắc, và sẽ còn tiếp tục loay hoay, bế tắc, nếu chính quyền vẫn cứ hoạt động một cách luộm thuộm như nhiều năm qua họ vẫn làm.

Trước hết hãy bàn về kết cấu hạ tầng, đô thị - điều khiến mấy chục triệu dân cứ mãi phàn nàn, rồi lại phàn nàn một cách vô vọng. Bốn mươi năm các vị mở rộng Sài Gòn cả về chiều rộng địa lý lẫn về chiều sâu kinh tế - xã hội. Các áp lực dân số, chênh lệch giàu nghèo, môi trường, tệ nạn xã hội, sức ép hạ tầng cơ sở, văn hóa đô thị… là không thể tránh khỏi. Để rồi người dân Sài Gòn – vốn đã “già trước khi giàu” – nay phải quẩn quanh bên một “thành phố ao làng” với hàng loạt các hệ lụy nhức nhối: ngập nước ngày càng nặng; ô nhiễm (khói, bụi, tiếng ồn, nguồn nước) ngày càng trầm trọng hơn; văn hóa tiểu nông, lúa nước lũ lượt kéo nhau vào Sài Gòn, trong khi cái mà các vị lãnh đạo gọi là “văn minh thành phố” lại chính là việc bê-tông hóa các tuyến đường vốn được cây xanh bao phủ, là hầm vượt sông tốn kém nghìn tỷ đồng vốn có thể được thay thế bằng nhiều cây cầu khang trang hơn, là các đề xuất dự án “ăn trước - chặn sau” theo kiểu nhóm lợi ích, ví như học sinh tiểu học phải trang bị máy tính bảng khi đến trường. Để rồi bọn trẻ, dù nhiều gia đình khó khăn cũng phải vét tiền của lo cho con “sang nước ngoài tỵ nạn giáo dục”. Nhà ổ chuột cho dân ở, trong khi nhà cao ốc thì chỉ biết để chuột “định cư” do hệ quả bong bóng bất động sản vỡ…

Mỗi thế hệ lãnh đạo Mỹ, EU, Nhật Bản hay Singapore đều để lại dấu ấn bằng những công trình tầm cỡ phục vụ lợi ích của dân. Tổng thống Mỹ Barack Obama với hệ thống chăm sóc sức khỏe toàn dân (dù bị phe nhà giàu tranh cãi), Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe với cải cách kinh tế Abenomics vực dậy Nhật Bản, đặc biệt sau thảm họa kép 2011. Hay như Lý Quang Diệu với gần 50 năm xây dựng một đảo quốc Singapore bị Malaysia “bỏ rơi” trở thành con rồng châu Á. Trong khi Sài Gòn nói riêng và Việt Nam nói chung, các vị nhận không biết bao nhiêu vốn ODA đổ vào đầu tư hạ tầng, ưu tiên phát triển cơ sở vật chất phục vụ đời sống hiện đại hóa, để rồi số công trình hạ tầng phục vụ lợi ích cho dân đạt chuẩn quốc tế chỉ nằm trên đầu ngón tay bởi sự đục khoét bằng đủ các kiểu tham nhũng: lót tay, hối lộ, bôi trơn, lại quả. Các nhóm lợi ích thì xem vốn ODA vẫn là thứ tiền phải “giải ngân cho kịp” để “ăn”, trong khi dân phải mang tiếng “xin”, chấp nhận những “cảnh cáo” từ phía đối tác mà mới nhất là Nhật Bản, rằng “còn tham nhũng sẽ cắt tiền ODA”.

Thứ hai, không khỏi xót xa khi nhìn vào các ngành công nghiệp mũi nhọn và các ngành công nghiệp ưu tiên. Trong tầm nhìn chiến lược phát triển công nghiệp từ nay đến năm 2020, Sài Gòn đã xác định ba ngành mũi nhọn của công nghiệp bao gồm: i) Cơ khí chế tạo (ô tô, đóng tàu, thiết bị toàn bộ, máy công nghiệp, cơ điện tử); ii) Thiết bị điện tử, viễn thông và công nghệ thông tin; iii) Sản phẩm từ công nghệ mới (năng lượng mới, năng lượng tái tạo, công nghiệp phần mềm, nội dung số).

Phải khẳng định đây đúng là “ba mũi nhọn” quan trọng, không chỉ Việt Nam, mà nhiều quốc gia khác như châu Âu, Mỹ, Nhật Bản cũng từng trải qua. Nhưng sau 40 năm giải phóng thì nay là lúc ai cũng hốt hoảng khi chúng ta chỉ còn 5 năm để đạt ba mục tiêu mũi nhọn trên. Nhưng xin thưa, 5 năm là một con số “viển vông và không tưởng” khi hiện tại Sài Gòn đang đứng sau vạch số 0. Nghĩ làm gì đến công nghệ cao siêu khi ngay cả con ốc vít, hay các phụ kiện nhỏ nhất phục vụ ngành công nghiệp lắp ráp, cho đến nay gần như Việt Nam đều phải nhập khẩu. Khái niệm “công nghiệp phụ trợ” – ngành công nghiệp cơ bản của mọi ngành công nghiệp đã được đưa ra thảo luận và đầu tư – ra đời từ hơn chục năm trước ở Việt Nam, nhưng các vị lãnh đạo vẫn để nó dậm chân tại chỗ, mệt mỏi, thoi thóp và rồi chết đứng, nhường chỗ cho hàng hóa tiểu ngạch, chính ngạch của Bắc Kinh.

Xin phép được hỏi các vị “bao nhiêu doanh nghiệp phụ trợ mới có thể làm ra một chiếc xe hơi?” Xin thưa! Trên dưới 200 doanh nghiệp con “trợ sức” từng chi tiết máy mới có một chiếc ô tô mà các vị lãnh đạo ngồi mỗi ngày đến công sở. Cho nên có vị nào dám cam đoan sau 5 năm nữa, khi rào cản thuế quan phải hạ xuống dưới bước chân của gã khổng lồ WTO hay các thể chế mậu dịch tự do tương tự, một chiếc ô tô “lắp ráp in Vietnam” có thể sống trước ô tô ngoại nhập? Báo chí mấy hôm nay đưa tin “ô tô Việt Nam vẫn loay hoay lắp ráp để… chờ chết”, chứ Sài Gòn đừng bàn đến công nghiệp công nghệ cao – chỉ tổ khiến dân chờ, đợi, mỏi mòn và thất vọng.    

Trong khi đó, bảy ngành công nghiệp được ưu tiên phát triển của Sài Gòn là: dệt may, da dày, nhựa, chế biến nông lâm thuỷ sản, khai thác chế biến nhôm, thép, hoá chất cũng đã và đang hấp hối. Xưa nay, không ít các vị lãnh đạo vẫn cứ sống trong mớ bong bóng “rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu”, cho rằng Sài Gòn có nhân công giá rẻ, gần các khu tài nguyên. Để rồi khi công nghệ cao ngoại nhập khỏa lấp đi sức lực của đôi bàn tay không chỏng chơ, chai sượn của những người dân nghèo khốn khổ, thì các doanh nghiệp nội địa bắt đầu xếp hàng phá sản, đá bể toàn bộ chén cơm của hàng trăm nghìn người thất nghiệp. Hãy nhìn các doanh nghiệp nội địa ngành dệt may, mía đường, sữa,… liên tục “than trời trách đất” trong những năm qua trước áp lực của các doanh nghiệp ngoại đến từ Lào, Campuchia sẽ thấy chúng ta đang yếu đến cỡ nào.

Cuối cùng, xin hãy thẳng thắn nói về môi trường đầu tư. Chỉ chưa đầy một tháng, Việt Nam nhận liên tiếp ba sự kiện “choáng váng”. Một là, Nhật Bản tuyên bố “cắt viện trợ ODA nếu có thêm bất kỳ một dự án tham nhũng nào tại Việt Nam. Hai là, tập đoàn POSCO (Hàn Quốc) bị điều tra tham nhũng, hối lộ nhà thầu Việt Nam trong các dự án cao tốc giai đoạn 2009-2012. Ba là, Ngân hàng Thế giới (World Bank) tuyên bố cấm hoạt động trong vòng một năm đối với Tập đoàn Louis Berger Group (LBG, Mỹ) vì dính líu đến các hành vi hối lộ trong hai dự án do Ngân hàng Thế giới tài trợ tại Việt Nam. Công ty mẹ của LBG cũng bị hạn chế quyền đấu thầu đối với các dự án của Ngân hàng Thế giới vì không quản lí được các hoạt động “chung chi, hối lộ quan chức” mà LBG đã thực hiện trong hai dự án: Giao thông Nông thôn 3, và Đầu tư Ưu tiên Cơ sợ Hạ tầng Đà Nẵng do Ngân hàng Thế giới tài trợ. Tất nhiên, không ai điểm mặt chỉ tên Sài Gòn, nhưng những vấn nạn tương tự: thủ tục kinh doanh, đầu tư rườm rà, phức tạp mở đường cho các nghi thức “lót tay”, hay “lại quả”. Đó là chưa kể đến các vụ bê bối về tham nhũng, lừa đảo trong hệ thống ngân hàng; hối lộ trong hệ thống cảnh sát giao thông… Tất cả làm giảm đáng kể tính hấp dẫn của môi trường đầu tư Sài Gòn.

Một Sài Gòn mà hàng triệu dân mơ ước bất kể phải nếm mật nằm gai trong suốt 40 năm qua phải theo đuổi tám mục tiêu: i) Hệ thống cung cấp nước và vệ sinh môi trường (Water supply and sanitation); ii) Giao thông vận tải (Traffic and transport); iii) Năng lượng (Energy); iv) Chức năng đô thị (Urban functions); v) Kiến trúc (Architecture); vi) Quản lý chất thải (Waste Management); vii) Quy hoạch cảnh quan (Landscape Planning); viii) Hợp tác giữa khối nhà nước và khối tư nhân (Public and private stakeholders).

Nhưng rồi trước mắt họ, con đường từ nhà đến nơi làm việc đang đối diện quá nhiều rủi ro từ hệ lụy tích tụ suốt 40 năm: Đó là một con đường đầy khói bụi, lô cốt dựng khắp nơi, dây điện chằng chịt, nước ngập úng với lượng rác thải khổng lồ. Thỉnh thoảng lại gặp vài ba anh cảnh sát giao thông “nghiêm khắc” rất thích bắt lỗi đèn xi-nhan, lấn tuyến dù con đường nhỏ hẹp và biển báo đánh đố người dân – những kẻ ngoài việc đóng thuế nuôi quan chức phải tự nguyện trả thêm ít tiền “lót tay” nếu không muốn bị “vạch ví” giữa đường. Và cũng trên con đường ấy, những chiếc xe hơi sang trọng, vẫn âm thầm và lạnh lùng lướt qua những mảnh đời cơ cực phải lam lũ đội nắng trên đầu, lội mưa tới bụng và trong hai hốc mắt sâu hoắm vẫn mong chờ bữa ăn chiều có đủ cháo, rau.

Vậy đấy, chẳng biết sau những ngày tiệc tùng mừng 40 năm chiến thắng, có vị quan chức nào giật mình thốt lên “đã 40 năm rồi cơ đấy” khi thấy tại quảng trường độc lập vẫn còn không ít kẻ lang thang nhặt lấy từng chiếc lọ, cái lon để bán kiếm tiền mà quên mất “ngày độc lập phải vui lên”.

* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Trung Quốc đẩy mạnh sáng kiến Con Đường Tơ Lụa trên biển

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng được Chủ tịch nước Trung Quốc tiếp đón tại Đại Sảnh đường Nhân dân ở Bắc Kinh, ngày 7/4/2015.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng được Chủ tịch nước Trung Quốc tiếp đón tại Đại Sảnh đường Nhân dân ở Bắc Kinh, ngày 7/4/2015.
Theo VOA-08.04.2015
Chuyến đi Trung Quốc của Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tiếp tục được giới truyền thông quốc tế chú ý theo dõi và dư luận bàn tán, từ những lễ nghi long trọng dành cho ông Nguyễn Phú Trọng khi ông được Chủ tịch nước Trung Quốc cho trải thảm đỏ tiếp đón tại Đại sảnh đường Nhân dân ở Bắc Kinh hôm qua, cho tới một loạt thoả thuận song phương đã được ký kết, cũng như ý nghĩa đích thực của chuyến đi này.

Hãng tin tài chính Bloomberg hôm nay đăng một bài viết với tựa đề “Vì sao hàn gắn quan hệ với Trung Quốc lại có lợi cho kinh tế Việt Nam?” bài báo lần lượt liệt kê những lý do sau đây để trả lời câu hỏi đó.

Thứ nhất: ngành du lịch Việt Nam đã bị tác động nặng nề vì cuộc tranh chấp giữa hai nước, với số du khách Trung Quốc tới Việt Nam giảm mạnh, xuống 40% trong năm 2014 cho tới quý đầu năm nay, so với tỷ lệ tăng 49% trong cùng kỳ năm trước đó, dựa trên các dữ kiện do Bloomberg ghi nhận. Bloomberg lưu ý rằng Trung Quốc là thị trường lớn nhất cho kỹ nghệ du lịch Việt Nam, lớn hơn cả Nam Triều Tiên và Nhật Bản cộng lại.

Bloomberg dẫn lời bà Trần thị Việt Hương, quyền quản trị viên tiếp thị và thông tin của Viettravel, một trong các công ty tua du lịch lớn nhất Việt Nam, nói rằng con số du khách Trung Quốc của công ty này giảm 30% trong quý đầu năm nay, so với năm ngoái, ảnh hưởng nặng nề tới thu nhập của công ty.

Lý do thứ nhì được nêu ra là cán cân thương mại bất cân xứng giữa hai bên.

Tờ báo trích số liệu của Quỹ Tiền Tệ Quốc tế nói rằng từ năm 2007, sau khi qua mặt cả Hoa Kỳ lẫn Nhật Bản, Trung Quốc đã trở thành đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam. Cán cân mậu dịch nghiêng hẳn về phía Trung Quốc, với mức thâm hụt về phía Việt Nam lên tới 20,1 tỉ đôla trong năm 2013, tương đương với khoản thặng dư mậu dịch với đối tác Hoa Kỳ là 20,7 tỉ đôla.

Các số liệu do Bloomberg thu thập từ các nguồn Trung Quốc vốn sử dụng các dữ kiện khác, cho thấy mức thâm hụt trong cán cân mậu dịch Việt Nam với Trung Quốc năm 2013 là 31,7 tỉ đôla, và 43,7 tỉ đôla trong năm 2014.

Lý do thứ ba được Bloomberg nêu ra là sức mua. Về thu nhập trung bình, Trung Quốc đã qua mặt Việt Nam từ năm 1987 dựa trên sự khác biệt về sức mua. Từ đó, Việt Nam không thể nào theo kịp Trung Quốc, với mức thu nhập tính trên đầu người là 11,907 trong năm 2013 ở Trung Quốc, cao hơn gấp đôi mức thu nhập trung bình của Việt Nam trong cùng năm là 5,294 đôla.

Tuy nhiên, tờ báo ghi nhận một điểm sáng là tuy không thể sánh với Trung Quốc với đà tăng trưởng cao gấp đôi, Việt Nam đã khép lại khoảng cách biệt với Philippines, quốc gia gần nhất về mặt dân số với Việt Nam.

Tường trình về cuộc hội kiến giữa lãnh đạo hai Đảng Cộng sản, Tân Hoa Xã, hãng thông tấn chính thức của Trung Quốc, thừa nhận rằng các cuộc tranh chấp biển đảo là một trở ngại cho sự phát triển quan hệ Việt-Trung, nhưng hãng tin nói thêm rằng các cuộc tranh chấp này không phải là một thách thức không thể nào giải quyết, có nguy cơ làm tan vỡ quan hệ lâu đời giữa hai nước.

Tân Hoa Xã nêu lên sáng kiến do Trung Quốc đề ra liên quan tới việc hình thành Đường Tơ Lụa Trên Biển, là một sáng kiến mà tờ báo nói có khả năng làm giảm căng thẳng giữa hai nước.

Tân Hoa Xã nói Con đường Tơ Lụa trên Biển cho thể kỷ 21 bao phủ nhiều khu vực rộng lớn trong Biển Đông có mục đích cổ vũ cho sự thịnh vượng chung, và là một giải pháp ‘tất cả các bên đều thắng’ cho Châu Á, và xa hơn nữa.

Đường Tơ Lụa Trên Biển Đông trải dài từ bờ biển phía Đông Trung Quốc tới vùng Trung Đông và Châu Âu thông qua Ấn Độ dương. Việt Nam, theo tờ Nikkei Asian Review, có thể là một nối kết thiết yếu trong sáng kiến Con Đường Tơ Lụa Trên Biển, nhờ vị trí địa lý đặc biệt của mình.

Bài viết tường thuật rằng Trung Quốc đã mời Việt Nam tham gia sáng kiến này, và điều đó chứng minh sự thành thực của Bắc Kinh trong việc chia sẻ các cơ hội phát triển với Việt Nam, đồng thời phản ánh nguyện vọng của Trung Quốc muốn khai thác nhiều phương cách để biến Biển Đông, thành một khu vực hợp tác và hòa bình.

Báo The Diplomat hôm 8 tháng 4 dẫn báo Nikkei Asian Review, đề cập tới nội dung cuộc họp giữa ông Nguyễn Phú Trọng ông Tập Cận Bình về con Đường Tơ Lụa Trên Biển. Tờ Nikkei nói hai nhà lãnh đạo đã thoả thuận thành lập các toán đặc nhiệm để thăm dò hợp tác về các dự án cơ cấu hạ tầng và tài chính. Tuy nhiên, theo Tân Hoa Xã, ông Nguyễn Phú Trọng chỉ nói rằng Việt Nam đang cứu xét việc tham gia Con Đường Tơ Lụa Trên Biển.

Hãng tin Reuters tường trình về cuộc hội kiến giữa lãnh đạo hai Đảng Cộng sản Việt Nam-Trung Quốc tại Đại sảnh đường Nhân dân, nói rằng ông Tập nói với ông Trọng rằng “Hai nước phải tuân thủ các thoả thuận tương nhượng đạt được với nhau, là cùng quản lý và kiểm soát các cuộc tranh chấp biển, duy trì bức tranh toàn diện về các quan hệ hữu nghị cũng như tình trạng hoà bình và ổn định ở Biển Đông”.

Nguồn: Bloomberg, Xinhuanet, The Diplomat

Thêm 3 nữ sinh lớp 8 chết thảm nghi bị công an truy đuổi

YÊN BÁI (NV) - Một vụ tai nạn giao thông đã khiến 3 nữ sinh lớp 8 chết thảm tại thị xã Nghĩa Lộ, tỉnh Yên Bái, vào đêm 6 tháng 4, đang bị dư luận nghi ngờ nguyên nhân là do bị cảnh sát giao thông rượt đuổi.

Báo Dân Trí dẫn lời ông Vũ Ðức Trung, chánh văn phòng thị xã Nghĩa Lộ cho biết, sau tai nạn, do lực lượng làm nhiệm vụ đến kiểm tra tại hiện trường đã khiến người dân tưởng nhầm là có sự truy đuổi.

Hiện trường nơi 3 nữ sinh tử nạn. (Hình: Dân Trí)

Về nguyên nhân ban đầu vụ tai nạn giao thông khiến 3 nữ sinh chết thảm, lãnh đạo tỉnh Yên Bái cho biết, vào khoảng 20 giờ ngày 6 tháng 4, có 3 học sinh lớp 8 trường Trung Học Cơ Sở Võ Thị Sáu, phường Cầu Thia, thị xã Nghĩa Lộ, chạy xe máy không đội nón bảo hiểm và không có bằng lái xe, tự đâm vào trụ cổng nhà ông Trần Văn Trượng, ở phường Cầu Thia, thị xã Nghĩa Lộ. Sau cú đâm rất mạnh, chiếc xe gắn máy bị hư hỏng nặng, cả 3 nữ sinh ngồi trên xe đều bị chết sau đó.

Tuy nhiên, có nguồn tin cho phóng viên báo Dân Trí biết, 3 nữ sinh gặp nạn gồm: Lò Thị A., Hà Thị D., Lò Thị N., đều sinh năm 2001, ở phường Cầu Thia, thị xã Nghĩa Lộ, cùng là học sinh lớp 8 trường Võ Thị Sáu do đang cố lái xe bỏ chạy khi thấy cảnh sát giao thông đang tuần tra trên đường truy đuổi.

Lãnh đạo tỉnh Yên Bái cho biết đã yêu cầu phía công an nhanh chóng điều tra và có phúc trình gởi về tỉnh. Trước mắt, lãnh đạo Sở Giáo Dục đã đến thăm, chia sẻ với gia đình các cháu bị tai nạn. Khi nào có nguyên nhân cụ thể của vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng này thì sẽ cung cấp cho báo chí. (Tr.N)
04-07- 2015 3:01:05 PM 

Ðại Tá Lê Bá Hùng cùng 2 chiến hạm Mỹ thăm Ðà Nẵng

ÐÀ NẴNG (NV) - Hai chiến hạm USS Fitzgerald và USS Fort Worth của Hải Quân Hoa Kỳ cập cảng Tiên Sa, thăm thành phố Ðà Nẵng, dưới sự chỉ huy của đại tá người Mỹ gốc Việt Lê Bá Hùng, gây chú ý dư luận Việt Nam.

 
Ðại Tá Lê Bá Hùng (phải) nhận hoa của Hải Quân CSVN. (Hình: GDVN)

Báo điện tử Giáo Dục Việt Nam đưa tin, ngày 6 tháng 4, hai tàu của Hải Quân Hoa Kỳ là khu trục hạm có tên lửa dẫn đường USS Fitzgerald (DDG 62) và chiến hạm USS Fort Worth (LCS 3) thuộc Liên Ðội Tàu Khu Trục (DESRON) cập cảng Tiên Sa, chính thức thăm thành phố Ðà Nẵng trong 5 ngày.

Báo này dẫn lời Ðại Tá Lê Bá Hùng, chương trình kéo dài trong 5 ngày, tập trung vào một loạt các sự kiện và các hoạt động trao đổi kỹ năng về quân y, tìm kiếm và cứu nạn, an ninh hàng hải, các hội thảo về luật biển, các buổi hòa nhạc, các hoạt động phục vụ cộng đồng và các hoạt động thể thao.

Ðặc biệt, hoạt động hợp tác trên biển sẽ có các hoạt động như tàu hải quân của hai nước thực hành Bộ Quy tắc Ứng xử cho những cuộc chạm trán ngoài ý muốn trên biển (CUES), các kỹ thuật tìm kiếm và cứu nạn, và cách điều khiển tàu.

Tin cho biết, chiều 7 tháng 4, trên hai chiến hạm USS Fitzgerald và USS Fort Worth, đại diện lực lượng hải quân hai nước đã có những hoạt động đầu tiên.

Ðây là các hoạt động nằm một loạt các hoạt động hợp tác thường niên lần thứ 6 giữa Hải Quân Hoa Kỳ và Việt Nam.

Trên khu trục hạm USS Fitzgerald, hải quân hai bên đã trao đổi trên sơ đồ một số thông tin liên quan đến bộ quy tắc ứng xử cho những cuộc chạm trán ngoài ý muốn trên biển, các kỹ thuật tìm kiếm và cứu nạn, và cách điều khiển tàu.

Cùng lúc trên chiến hạm USS Fort Worth, hải quân hai nước đã có cuộc trao đổi về việc điều hành các máy bay trực thăng có người lái cũng như không người lái.


Lãnh đạo thành phố Ðà Nẵng và Hải Quân Việt Nam đón tiếp thủy thủ đoàn của Hoa Kỳ do Ðại Tá Lê Bá Hùng dẫn đầu ngày 6 tháng 4, tại cảng Ðà Nẵng. (Hình: báo Ðà Nẵng)

Các sĩ quan phi công thuộc Lữ Ðoàn Không Quân-Hải Quân 954 CSVN cũng đã lên buồng lái máy bay trực thăng SeaHawk để xem và trao đổi kinh nghiệm.

Bà Rena Bitter, tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn, cho biết, hoạt động của lực lượng hải quân 2 nước lần này là một trong những hoạt động quan trọng đánh dấu kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Theo bà Rena Bitter, đánh giá của chính phủ Hoa Kỳ về tiến trình bình thường hóa giữa 2 nước Mỹ-Việt nhanh nhất so với bất kỳ quốc gia nào.

Ðây cũng là hoạt động hợp tác hải quân thường niên lần thứ 6 (NEA) giữa hải quân hai nước, nhân kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Việt-Mỹ (1995-2015).

*Lần thứ 2 trở lại quê nhà sau 6 năm

Ðiều gây chú ý dư luận tại Việt Nam chính là sĩ quan cao cấp phụ trách hai chiến hạm này là Ðại Tá Lê Bá Hùng, một người Mỹ gốc Việt, phó tư lệnh biên đội tàu khu trục số 7 của DESRON.

Cách đây 6 năm, khi còn là trung tá, hạm trưởng khu trục hạm USS Lassen, ông Lê Bá Hùng đã có chuyến trở về đầu tiên kể từ khi ông cùng gia đình di tản khỏi miền Nam Việt Nam sau ngày 30 tháng 4, 1975.


Một phi công chuyên lái máy bay săn ngầm tàu tác chiến gần bờ thế hệ mới USS Fort Worth trao đổi kinh nghiệm với các phi công của Lữ Ðoàn Không Quân-Hải Quân 954 Việt Nam tại cảng Tiên Sa (Hình: Tuổi Trẻ)

Ðại Tá Hùng quê Thừa Thiên-Huế. Ông tốt nghiệp hạng ưu tại Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ năm 1992 với bằng cử nhân về kinh tế, từng làm sĩ quan chỉ huy trên nhiều chiến hạm, khu trục lớn của Hải Quân Hoa Kỳ, giành được nhiều giải thưởng về “Hoạt động tác chiến hiệu quả” (năm 2009); giải thưởng “Ðơn vị Hải Quân nổi bật” (năm 2010)...

Ðại Tá Hùng từng phục vụ tại Hạm Ðội 2, Bộ Tư Lệnh Liên Quân Hoa Kỳ, từng là trợ lý điều hành cho hai tư lệnh thuộc Hạm Ðội 7; phụ tá quân sự cho bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ...

Thân phụ của Ðại Tá Lê Bá Hùng là Hải Quân Trung Tá VNCH Lê Bá Thông, người mà ông Hùng coi là tấm gương để ông noi theo.

Sáu năm trước, trong lần trở về đầu tiên, trả lời phỏng vấn của báo Người Việt, ông Lê Bá Hùng nói rằng: “Tôi rất lấy làm tự hào là một công dân Hoa Kỳ và cũng tự hào về nguồn gốc Việt Nam của tôi. Là một trung tá của Hải Quân Hoa Kỳ, tôi có được đặc ân và vinh dự phục vụ tổ quốc mình cũng như cha tôi đã thực hiện điều đó khi ông là một hải quân trung tá của miền Nam Việt Nam.”

Ông nói thêm: “Ảnh hưởng của cha tôi đến việc tôi trở thành một sĩ quan hải quân khá sâu sắc. Cho dù cha tôi chưa bao giờ buộc tôi chọn nghiệp hải quân, nhưng bản thân cha tôi, một tấm gương cần cù, sự nhẫn nại và đức hy sinh - cả khi còn là một sĩ quan hải quân miền Nam Việt Nam lẫn khi là một thường dân Mỹ đi làm để chăm lo cho gia đình mình - là một điều to lớn. Tôi muốn nối gót cha mình trở thành một sĩ quan hải quân là vậy.” (Tr.N.)
04-07- 2015 4:54:37 PM

'Điều Việt Nam cần làm ngay bây giờ'

Giáo sư Tương LaiTheo BBC-3 giờ trước
"Việt Nam không thể đảm nhiệm vai trò địa chính trị quan trọng của mình cho tới khi kinh tế phát triển đầy đủ và cải cách chính trị mạnh mẽ hơn," theo Giáo sư Tương Lai
Việt Nam cần phải tham gia vào Hiệp định Đối tác Kinh tế chiến lược Xuyên Thái Bình Dương (TPP), một kế hoạch thương mại toàn diện được hỗ trợ bởi Mỹ. Hiệp định sẽ cho phép nền kinh tế Việt Nam có thể hội nhập hoàn toàn với thế giới hiện đại; và điều này sẽ đi cùng với viễn cảnh dân chủ hóa tốt hơn tại Việt Nam.
Quan trọng không kém, TPP, bao gồm 12 quốc gia Thái Bình Dương trừ Trung Quốc, sẽ điều chỉnh lại các mối quan hệ địa chính trị giữa các thành viên trong khu vực và giúp ngăn chặn chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc tại Biển Đông – một đóng góp quan trọng cho chiến lược tái cân bằng của Mỹ đối với Châu Á.
Việt Nam có 3.500km đường bờ biển đối diện Biển Đông, một vùng biển mang tính trọng yếu đối với thương mại quốc tế. Gần 1/3 lượng dầu thô trên thế giới và trên một nửa lượng khí gas đã di chuyển qua đây trong năm 2013. Tuyến đường này cũng là con đường ngắn nhất từ phía tây Thái Bình Dương đến Ấn Độ Dương, một chặng đường thiết yếu của hải quân nhiều nước, kể cả Mỹ.

Những điều cần khắc phục

Nhưng Việt Nam không thể đảm nhiệm vai trò địa chính trị quan trọng của mình cho tới khi kinh tế phát triển đầy đủ và cải cách chính trị mạnh mẽ hơn. Và việc đáp ứng các yêu cầu của TPP – công đoàn tự do, giảm vai trò của nhà nước trong nền kinh tế, tăng cường tính minh bạch – sẽ giúp Việt Nam đi theo con đường đó.
Sau nhiều năm cô lập về mặt kinh tế, Việt Nam đã có những bước tiến ấn tượng sau năm 1986, khi bắt đầu mở cửa với thế giới bên ngoài. Việt Nam đã đạt được một trong những tỷ lệ tăng trưởng GDP cao của thế giới trong giai đoạn 1990 – 2010.
Việt Nam tham gia vào Tổ chức Thương mại Thế giới vào năm 2007, và từ đó đã ký nhiều hiệp định thương mại quan trọng. Việt Nam đã từng là quốc gia xuất khẩu gạo và cà phê lớn thứ 2 trên thế giới trong năm 2013. Năm ngoái, Việt Nam là nước ASEAN xuất khẩu hàng đầu vào Mỹ tính bằng giá trị USD, vượt trên Malaysia và Thái Lan.
Nhưng đây chỉ là giai đoạn 1 của quá trình phát triển, dựa rất nhiều vào xuất khẩu nguyên vật liệu, các ngành công nghiệp dùng nhiều lao động và ít giá trị gia tăng. Việt Nam hiện tại đang đối mặt với nguy cơ vướng vào bẫy thu nhập trung bình. Tỷ lệ tăng trưởng GDP đã chậm lại khá đáng kể trong những năm gần đây.
Việt Nam đang đứng cuối trong số các ứng cử viên gia nhập TPP về mặt phát triển kinh tế, với GDP bình quân đầu người vào khoảng 1.910 USD, so với khoảng 6.660 USD của Peru, một quốc gia xếp hạn áp chót.
TPP cung cấp một lộ trình cho giai đoạn 2 của sự phát triển kinh tế và xã hội của Việt Nam. Như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phát biểu vào tháng 2 năm nay, trích dẫn hiệp định này và các thỏa thuận thương mại khác, “Các hiệp định này đòi hỏi chúng ta phải cởi mở hơn. Do đó thị trường của chúng ta cần phải trở nên năng động và hiệu quả hơn”.
Ví dụ, TPP đồng nghĩa với một sự giảm thiểu đáng kể thuế nhập khẩu áp dụng cho hàng may mặc của Việt Nam vào các thành viên TPP khác, điều này sẽ tăng cường tính cạnh tranh của các sản phẩm đó so với những mặt hàng tương tự từ Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia và Thái Lan. Nhưng Quy tắc Xuất xứ của TPP cũng đòi hỏi nguyên liệu sử dụng trong thành phẩm xuất khẩu cần phải được sản xuất tại địa phương.
Quy định này sẽ buộc Việt Nam phải phát triển các ngành công nghiệp hỗ trợ và mở rộng cơ sở sản xuất của mình – cùng lúc giúp Việt Nam bớt lệ thuộc vào Trung Quốc hơn, trong bối cảnh Trung Quốc hiện đang cung cấp phần nhiều nguyên vật liệu dùng trong ngành dệt may Việt Nam.
TPP cũng yêu cầu những thành viên của mình chấp nhận công đoàn lao động tự do, quyền sở hữu trí tuệ và minh bạch trong pháp luật, trong quy định và thực thi. Có lẽ điểm nổi bật nhất đối với Việt Nam là kỳ vọng của các quốc gia TPP sẽ không có các đối xử đặc biệt đối với doanh nghiệp nhà nước, nếu không nó sẽ tạo ra những biến dạng trong thương mại. Điều này có nghĩa là cần giảm thiểu một cách đáng kể vai trò của các công ty thuộc loại này tại Việt Nam.
Hiện nay ở Việt Nam các doanh nghiệp nhà nước vẫn còn đang áp đảo trong các lĩnh vực chính của nền kinh tế - như ngân hàng thương mại, sản xuất năng lượng và vận tải – sử dụng đòn bẩy tài chính rất cao, nạn tham nhũng đầy rẫy.
Việc hạn chế ảnh hưởng của các doanh nghiệp này sẽ gây nên các cuộc đối đầu trực diện với một số cán bộ cao cấp có quyền lợi tài chính và bám chặt vào “ý thức hệ” để duy trì quyền lực gắn với lợi ích. Một bộ phận không nhỏ trong thế lực ấy hiện nay vẫn cố trì kéo việc chuyển đổi, nhằm đeo đuổi tình hình tồi tệ này, một phần cũng bởi vì bộ máy hành chính hoạt động kém hiệu quả.
Điều này có nghĩa là hiện nay Việt Nam đang còn, tuy không nhiều, những trở ngại gia nhập TPP.
Chẳng hạn như, nhà nước đã đồng ý cho phép công đoàn lao động độc lập tại xí nghiệp. Chính phủ gần đây cũng nỗ lực tuân theo các quy chuẩn quốc tế về nhân quyền mà trước đây họ vẫn lẩn tránh, trả tự do cho một vài nhà hoạt động xã hội nổi bật và hạn chế bắt giữ những người bất đồng quan điểm. Chính phủ cũng đang thực thi quyền sở hữu trí tuệ, với việc lực lượng công an thực thi khám xét những cơ sở hoạt động vi phạm luật bản quyền.

'Lực cản từ Trung Quốc'

Nếu nói đến lực cản Việt Nam gia nhập TPP thì duy nhất chính là sự phá rối từ phía Trung Quốc và những người hậu thuẫn cho mưu toan đó.
Giới lãnh đạo Việt Nam đang có nhiều chuyến công du quốc tế nổi bật
Bắc Kinh đang cố chống lại chiến lược tái cân bằng của Washington đối với Châu Á – chính sách được gọi là trọng tâm của Chính phủ Obama – bằng cách thúc đẩy khu vực thương mại tự do của họ, quảng bá Giấc mơ Châu Á – Thái Bình Dương, mở ra một ngân hàng đầu tư khu vực và rót hàng tỷ đô vào các dự án cơ sở hạ tầng to lớn.
Trung Quốc cũng đang đặt rất nhiều áp lực lên các nhà lãnh đạo Việt Nam để Việt Nam không gia nhập TPP, cũng như họ đã từng làm trước khi Việt Nam ký Hiệp định WTO và hiệp định thương mại song phương với Mỹ.
Một ví dụ nổi bật là khi các thông tin với độ tin cậy ngày càng cao gần đây về chuyến đi của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam thăm Mỹ vào tháng 6 thì Bắc Kinh cũng bất ngờ mời Tổng Bí thư sang Trung Quốc tham dự cuộc họp cấp cao trong tuần này.
Chính vì vậy, với nhiều lý do về kinh tế, chính trị và chiến lược, Việt Nam không thể không gia nhập TPP.
Nhưng để làm được điều đó sẽ đòi hỏi nhiều thay đổi khó khăn về chuyển đổi cơ cấu về nhiều mặt trong đố nội, và sự chống trả với sức ép từ phía Trung Quốc đang ngày một dữ dội. Việt Nam cần, và xứng đáng nhận được tất cả sự hỗ trợ có thể từ phía Mỹ. Phải có một nỗ lực phối hợp nhất quán để đẩy lùi tham vọng bành trướng ngày càng tăng của Trung Quốc trong khu vực.

Tại sao cần phải nêu đích danh kẻ thù?

Nguyễn Hưng Quốc
Theo VOA--07.04.2015

Cuối bài “Ai là kẻ thù của Việt Nam?”, tôi có viết: Hầu như ai cũng biết cách trả lời cho câu hỏi ấy trừ…chính quyền Việt Nam.

Viết thế, thú thực, tôi cũng thấy có cái gì như nghịch lý. Ông Tổng Bí thư có thể lú lẩn nhưng chả lẽ cả 15 người còn lại trong Bộ Chính trị cũng đều bị mù mắt? Rồi còn gần 200 người trong Ban Chấp hành Trung ương nữa, chả lẽ không có ai nhìn ra sự thật? Nhưng nếu đã thấy sự thật, tại sao người ta vẫn tiếp tục hô những khẩu hiệu lãng nhách như “4 tốt” và “16 chữ vàng” từ năm này sang năm khác? Tại sao người ta vẫn xem Trung Quốc như một đối tác khả tín? Tại sao người ta vẫn buông thả để người Trung Quốc đến, ở và làm việc ở những địa điểm được xem là trọng yếu của quốc gia? Tại sao người ta vẫn im lặng trước những hành động xâm lấn ngang ngược của Trung Quốc ở Hoàng Sa, Trường Sa cũng như trên Biển Đông nói chung?

Quan sát hành động cũng như nghe các lời phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, người ta không thể không nghĩ là họ không hề nhận ra dã tâm của Trung Quốc. Điều đó quả rất đáng ngạc nhiên. Tôi không thể nghĩ ra một lời giải thích nào thật thoả đáng. Họ mê muội đến vậy sao? Hay họ bị mua chuộc? Hay, một cách lạc quan và tích cực hơn, có thể nêu giả thuyết: Họ biết rõ nhưng phải giả vờ không biết vì một toan tính chiến lược nào đó, ví dụ, với hy vọng Trung Quốc sẽ “thức tỉnh” hay các biện pháp thương thảo qua con đường ngoại giao sẽ có kết quả tốt đẹp để Việt Nam vẫn giữ được chủ quyền trên Biển Đông mà không phải đối đầu về quân sự? Tuy nhiên, hy vọng này chỉ là một ảo tưởng: Trung Quốc vẫn khẳng định đi khẳng định lại việc làm bá chủ trên Biển Đông là “lợi ích cốt lõi” mà họ sẽ không bao giờ nhân nhượng.

Vậy nguyên nhân thực sự là sao? Việt Nam chỉ muốn kết hợp “hợp tác và đấu tranh” như lời Nguyễn Tấn Dũng nói? Nhưng “đấu tranh” trong cái thế vẫn duy trì hợp tác là đấu tranh như thế nào? Đâu là giới hạn của việc hợp tác? Cho đến nay, không có ai trong giới lãnh đạo trả lời câu hỏi ấy cả. Về phương diện tuyên truyền, người ta vẫn cố tô hồng viễn ảnh hợp tác qua các châm ngôn “4 tốt” và “16 chữ vàng” và làm ngơ trước các hành động xâm lấn của Trung Quốc. Người ta cố làm ra vẻ quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn tốt đẹp và sẽ tốt đẹp mãi.

Nhưng đó chỉ là một sự lừa dối hoặc tự lừa dối. Cần phải nói rõ: Trong tình hình hiện nay, Trung Quốc là một kẻ thù, hoặc nhẹ nhàng hơn, một đối thủ.

Việc công bố ấy có thể làm cho quan hệ giữa hai nước trở thành căng thẳng hơn. Nhưng để né tránh sự căng thẳng ấy bằng cách im lặng hoặc tự lừa dối, các nguy hiểm sẽ lớn hơn.

Nguy hiểm đầu tiên là nó làm dân chúng và cán bộ các cấp mất cảnh giác trước các thủ đoạn xâm lấn của Trung Quốc. Điều này đã từng xảy ra nhiều lần rồi. Một số vụ từng làm ồn ào dư luận như việc để mặc cho Trung Quốc tha hồ tuyên truyền trên trang mạng của Bộ Thương mại Việt Nam, việc để cho nhiều người Trung Quốc vào làm ăn ở những khu vực được xem là bí mật quốc phòng quanh cảng Cam Ranh hay việc cho Trung Quốc thuê dài hạn đất rừng đầu nguồn, ở những vị trí có ý nghĩa chiến lược cao. Đó là những sự kiện được báo chí phanh phui. Không ai có thể biết hết những gì Trung Quốc đã và đang làm ở Việt Nam.

Một nguy hiểm khác là, qua việc im lặng ấy, Việt Nam gửi một tín hiệu sai đến các quốc gia khác trên thế giới. Điều hầu như ai cũng đã rõ: Việt Nam không thể tự mình đối đầu với Trung Quốc. Thế Việt Nam quá yếu. Mọi toan tính tự vệ của Việt Nam chỉ trở thành khả thi chỉ với một điều kiện: sự giúp đỡ từ bên ngoài. Nhưng không ai có thể giúp đỡ Việt Nam khi họ không biết Việt Nam nghĩ gì và muốn làm gì. Không có sự hiểu biết ấy không thể có sự liên minh mật thiết được.

Nhưng nguy hiểm nhất là điều này: sự im lặng ấy làm cho chính quyền trở thành mục tiêu phê phán và chống đối của dân chúng. Lâu nay, dưới mắt nhiều người, giới lãnh đạo bị xem là những kẻ hoặc quá nhu nhược hoặc bị Trung Quốc mua chuộc để nhường nhịn hết yêu sách này đến yêu sách khác của Trung Quốc. Rất nhiều người thậm chí còn cho giới lãnh đạo là những kẻ bán nước, hoặc ít nhất, bán Hoàng Sa và Trường Sa cũng như Biển Đông nói chung cho Trung Quốc. Không mấy ai còn tin vào quyết tâm bảo vệ độc lập, chủ quyền cũng như sự toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải của chính quyền. Mất đi sự tin tưởng ấy cũng đồng nghĩa với việc mấy đi sức mạnh chính đáng của sự lãnh đạo.

Tiếp tục im lặng và bất chấp ba nguy cơ trên, chính quyền Việt Nam đang tự cô lập mình, tự cách ly mình với dân chúng và với cộng đồng quốc tế. Đó là một quyết định dại dột.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Vẫn chưa tìm ra thiết bị phóng xạ bị mất trộm tại vũng Tàu

RFA-08-04-2015
2015-04-08
Thiết bị chứa nguồn phóng xạ của Nhà máy luyện phôi thép, Công ty CP thép Pomina bị mất
Thiết bị chứa nguồn phóng xạ của Nhà máy luyện phôi thép, Công ty CP thép Pomina bị mất- Photo Nguyen Long/TN

Giới chức Việt Nam đang tìm kiếm một hộp chì có chứa chất phóng xạ gây nguy hiểm bị mất ở nhà máy thép Pomina, thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.

Ông Đỗ Vũ Khoa, một giới chức thuộc Phòng Khoa học Công nghệ tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu hôm nay xác nhận tin này với hãng tin AFP. Ông này nói, hiện các cơ quan chức năng vẫn chưa xác định được làm thế nào hộp này biến mất và vào khi nào.

Thông báo của cơ quan chức năng Việt Nam cho biết hộp chứa chất phóng xạ nặng 45 kg và có chiều dài 45 cm, rộng khoảng 15 cm, chứa chất Co-60 (cobalt – 60) được dùng để đo lường chất lỏng. Chất này rất có hại cho môi trường và sức khỏe con người.

Báo Tuổi Trẻ mới đây có bài viết nhận định chất này nằm trong số 5 nguồn phóng xạ mà công ty Pomina nhập vào năm 2010 để đo mức thép lỏng tại nhà máy.

Lần cuối cùng chiếc hộp được xác định vẫn còn ở nhà máy là vào năm ngoái. Hiện việc tìm kiếm chiếc hộp bao gồm phạm vi tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu và các vùng phụ cận, bao gồm Sài Gòn.

Mối nguy lớn nhất đối với chiếc hộp bị mất tích là khả nặng những người thu gom sắt vụn có thể sẽ mở hộp để lấy phế liệu và làm chất phóng xạ tiếp xúc với người mở hộp cũng như những người xung quanh.

Hệ lụy của tình trạng công dân chết trong đồn công an

Gia Minh, PGĐ Ban Việt ngữ RFA
2015-04-08
nguyen-hong-luong-622.jpg
Gia đình bà Nguyễn Hồng Lương bên di ảnh của bà.Courtesy photo

Tin mới nhất về tình trạng người dân tử vong sau khi đến làm việc tại cơ quan chức năng vừa được đưa ra liên quan đến trường hợp một phụ nữ tại Hà Nội. Trong khi đó ở Phú Yên, phiên xét xử lại 5 công an dùng nhục hình đánh chết công dân cũng được tiến hành trong ngày 7 tháng 4 vừa qua.

Thực tế có gì chuyển biến và hệ lụy của tình trạng công dân chết trong đồn công an ra sao?

Vụ việc mới

Báo mạng Tuổi Trẻ ngày 7 tháng 4 loan tin về trường hợp bà Nguyễn Hồng Lương, 62 tuổi, ngụ tại đường Hoàng Hoa Thám, phường Ngọc Hà, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội chết sau khi đến trụ sở phường Điện Biên.

Theo bản tin thì chính gia đình nạn nhân cho rằng bà này bị sát hại, trong khi đó phía Ủy ban Nhân dân phường Điện Biên nói rằng bà này gây hỏa hoạn nên chết.

"Thực tế mà nói thì luật pháp nghiêm minh, nhưng người thực thi không biết đi đến đâu, không bảo vệ được quyền lợi hợp pháp của người dân, không bảo vệ được nhân quyền để người dân được sống một cách yên ổn. "-Triệu Quang Phục

Nguyên nhân dẫn đến cái chết của bà Nguyễn Hồng Lương được gia đình cho tờ Tuổi Trẻ biết cũng xuất phát từ chuyện đất đai mà ra. Cách đây 2 năm, vào năm 2013, gia đình bà Lương hiến cho Ủy ban Nhân dân Phường Điện Biên một mảnh đất đề xây nhà văn hóa. Tuy nhiên, sau đó lại thấy một người cùng phường chiếm đất hiến để xây ngõ. Gia đình đã nói chuyện với người lấn đất và báo với phường. Cán bộ phường có hứa mời gia đình và người liên quan lên phường để hòa giải và xin lỗi. Tuy nhiên đến ngày hẹn là đầu tháng tư vừa qua mà gia đình không thấy được phường gọi nên đã tự đến ủy ban phường để hỏi cho rõ. Sau khi bà Nguyễn Hồng Lương ra khỏi nhà 40 phút thì được tổ trưởng dân phố báo tin bà này bị tai nạn và đã chuyển vào Bệnh viện Saint Paul.

Giấy chứng tử của bệnh viện đưa ra ngày 2 tháng tư nói bà Lương phải điều trị tại khoa bỏng và chết vào ngày 2 tháng tư với lý do ‘sốc bỏng không hồi phục’.

Vụ việc vừa nêu là trường hợp có thể nói mới nhất được truyền thông trong nước loan tin chính thức.

Lâu nay trên cả nước từng có nhiều vụ việc công dân bị chết trong đồn công an mà cách lý giải được đưa ra là tự tử. Gia đình các nạn nhân đều cho rằng người thân của họ vẫn khỏe mạnh trước khi bị bắt và tinh thần bình thường, không có lý do gì phải tự tử. Ngoài ra những cách thức tự vẫn được đưa ra không thuyết phục được nhiều người như nạn nhân buộc dây vào cửa phòng giam để thắt cổ…

Kêu oan không được trả lời

Khi nhận thấy có những bất minh về cái chết của người thân, gia đình nạn nhân đều có khiếu nại, yêu cầu cơ quan chức năng phải làm rõ nguyên nhân cái chết của thân nhân họ. Tuy nhiên, hầu như các trường hợp khiếu nại đều không được giải quyết một cách thấu đáo.


Mẹ tử tù Hồ Duy Hải kêu cứu cho con mình.

Ông Triệu Quang Phục, một người cũng có con bị chết trong khi giam giữ, suốt thời gian qua khiếu kiện đến nay cũng không được cơ quan chức năng trả lời. Ông Triệu Quang Phục vào ngày 7 tháng 4 cho biết:

“Đưa đơn đã 3 năm rồi mà vẫn cứ chìm trong im lặng, chẳng thấy nói gì cả. Đã kêu đến cấp ông chủ tịch nước mà chẳng thấy nói gì! Bây giờ họ xem như không có gì, họ xem như đã ra quyết định là giải quyết rồi. Quyết định của họ trái pháp luật nếu người dân thấy không thỏa đáng thì kiện. Nhưng kiện thì ngay cả phó viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao nói kiện đến đâu thì cuối cùng cũng chuyển về chỗ của ông ấy.

Tôi thấy có trường hợp của rất nhiều người như ở Thái Nguyên, trong Thanh Hóa, Nghệ An, Nam Định, trong Thành phố Hồ Chí Minh… Vụ sau cháu Bảo của tôi một năm như vụ anh Nhựt ‘xăm lốp ô tô’ cũng chìm vào im lặng thôi.

Thực tế mà nói thì luật pháp nghiêm minh, nhưng người thực thi không biết đi đến đâu, không bảo vệ được quyền lợi hợp pháp của người dân, không bảo vệ được nhân quyền để người dân được sống một cách yên ổn.”

Người thi hành pháp luật thiếu nghiêm minh

Dư luận trong nước lâu này không chỉ quan ngại đến tình trạng công an dùng nhục hình đánh chết người dân khi bị giam giữ tại đồn trụ sở xét hỏi, mà còn có những trường hợp nhưng bị kết tội oan. Hai vụ oan sai tù đang được nói đến là trường hợp hai tử tù Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng mà gia đình lâu nay cũng kêu oan đến chủ tịch nước nhưng vẫn chưa có tiến triển gì. Thậm chí chánh tòa án Nhân dân tối cao Trương Hòa Bình có những phát biểu mà gia đình Hồ Duy Hải cho là vi phạm luật, sẽ có đơn khiếu nại.

Dì của Hồ Duy Hải, bà Nguyễn Thị Rưỡi cho biết:

“Sau phiên họp Quốc hội ngày 20 tháng 3, có nói đến đầu tháng thư trả lời nhưng đến nay vẫn chưa thấy gì.

Tôi thấy có trường hợp của rất nhiều người như ở Thái Nguyên, trong Thanh Hóa, Nghệ An, Nam Định, trong Thành phố Hồ Chí Minh… Vụ sau cháu Bảo của tôi một năm như vụ anh Nhựt ‘xăm lốp ô tô’ cũng chìm vào im lặng thôi.
-Triệu Quang Phục
Ngày 13 tháng 3, ông Trương Hòa Bình họp Quốc hội nói Hồ Duy Hải ở hai phiên tòa đều nhận tội, xin thi hành án. Tôi và cô Loan sẽ tố cáo ông Trương Hòa Bình vì là chánh án tòa án nhân dân tối cao mà ông này nói sai sự thật. Trong khi Hồ Duy Hải trong hai phiên tòa sơ thẩm, phúc thẩm đều kêu oan. Trong biên bản của phiên phúc thẩm Bồi thẩm đoàn nói có ai xúi bị cáo kêu oan không, Hồ Duy Hải nói bị cáo tự kêu oan. Câu hỏi đặt là bây giờ thế nào, thì Hồ Duy Hải cũng nói sẽ tiếp tục kêu oan vì không giết người, mà ông Trương Hòa Bình, chánh án tòa án nhân dân tối cao nói như vậy khiến gia đình rất bức xúc.

Sắp tới đây chúng tôi sẽ làm đơn tố cáo ông Trương Hòa Bình, vì ông đối xử oan sai với Hồ Duy Hải được thì 90 triệu dân, ‘quyền sinh sát’ nằm trong tay chánh án; chúng tôi đấu tranh không chỉ cho Hồ Duy Hải mà cho người khác sau này nữa.

Hệ lụy gia đình, luật sư

Gia đình của những người có thân nhân bị chết oan hay bị kết án oan lâu nay không chỉ phải chịu cảnh người thân mất mạng mà phải bán ‘cơ nghiệp’ dành dụm để đi khiếu nại cho người bị oan ức.

Thế rồi nếu người thân quá bức xúc về trường hợp oan sai, có nặng lời hay hành vi phản đối lại bị cơ quan chức năng qui kết ‘gây rối trật tự công cộng’ hay chống người thi hành công vụ. Hai trường hợp mới nhất là cậu và bác của học sinh Tu Ngọc Thạch ở Vạn Ninh, Ninh Hòa, Phú Khánh sau phiên phúc thẩm vào ngày 24 tháng 3 vừa qua, dù rằng tòa tuyên phải điều tra lại từ đầu như vụ của Ngô Thanh Kiều.

Bản thân luật sư tham gia bào chữa cho người bị nạn như trường hợp luật sư Võ An Đôn từng bị cơ quan chức năng tỉnh Phú Yên đòi tước giấy phép hành nghề. Tin đồn về một người bị cho là ‘phản động’ được tung ra khiến nhiều người dân trong vùng không còn dám đến nhờ luật sư Võ An Đôn trợ giúp pháp lý cho nữa.

“Trước ngày liên ngành công an, viện kiểm sát, tòa án thành phố Tuy Hòa ra kiến nghị thu hồi chứng chỉ hành nghề của tôi thì có rất nhiều người đến nhờ tư vấn cũng như bào chữa tại tòa; nhưng sau đó có tin đồn tôi sắp bị bắt về tội phản động. Từ ngày đó đến nay, rất ít người, lâu lâu mới có người dám đến mặc dù tôi trợ giúp pháp lý cho những đối tượng như người nghèo, đồng bào dân tộc thiểu số, trẻ em dưới 18 tuổi phạm tội… nhưng người ta cũng không dám tới.”

Tuy nhiên với lương tâm của một luật sư trẻ, mong muốn đấu tranh cho công lý, luật sư Võ An Đôn luôn xác định không chùn bước bất chấp mọi hiểm nguy cho bản thân và cho gia đình khi sống tại một làng quê xa xôi của tỉnh nhỏ Phú Yên.

Hiện nay nhờ vào các trang mạng xã hội, nhiều người biết đến trường hợp của luật sư Đôn, họ lên tiếng hoàn toàn ủng hộ cho vị luật sư này trong các vụ án oan sai mà ông tham gia bào chữa.


Tình trạng bắt giữ tùy tiện – trách nhiệm thuộc về ai?

Bị cáo Lê Đức Hoàn - Ảnh TTO


Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Danlambao) - Ngày 7/4/2015, phiên tòa sơ thẩm lần 2 tại Tòa án Nhân dân tỉnh Phú Yên, vụ án 5 công an đánh chết nạn nhân Ngô Thanh Kiều được mở lại sau hai lần xét xử. Lần đầu tiên nguyên phó trưởng Công an Thành phố Tuy Hòa – bị cáo Lê Đức Hoàn – bị truy tố tội “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.

Đứng trước vành móng ngựa, bị cáo Hoàn không thừa nhận việc chỉ đạo bắt người lúc 3g sáng ngày 13/05/2012, và giải thích rằng hành vi dẫn giải, còng tay nạn nhân Ngô Thanh Kiều khi chưa có lệnh là “mời”.

Tôi quan sát phiên tòa diễn ra ngày thứ nhất và nhận ra rằng, tình trạng công an đến nhà “mời” hoặc bắt giữ người tùy tiện, diễn ra thường xuyên và phổ biến, nhưng không có cơ quan nào lên tiếng và ngăn chặn nó.

Nạn nhân Kiều có thể bị bắt vì bị tình nghi là đối tượng trong chuyên án trộm cắp, bất chấp các quy trình pháp luật, dẫn đến việc nôn nóng tùy tiện trong khi điều tra xét hỏi để lập thành tích đã dẫn tới tình trạng nạn nhân bị đánh đến chết trong đồn công an mà không có một cá nhân nào nhận trách nhiệm.

Hung khí gây ra cái chết cho nạn nhân Kiều là dùi cui – đến hết ngày xét xử thứ nhất không có bị cáo nào trả lời trước tòa vì sao dùi cui nằm sẵn trên bàn và mục đích sử dụng dùi cui khi được xem như công cụ hỗ trợ của ngành công an là gì?

Quay trở lại tình trạng bắt giữ tùy tiện, hiện nay, lực lượng công an luôn có biện pháp nghiệp vụ chối bỏ hành vi “bắt cóc” của mình bằng lý do “mời làm việc”.

Thế nào là mời khi anh sử dụng quyền lực và công cụ để ngăn cản tự do của người khác nhằm được việc của ngành?

Tâm lý luôn xem người khác là tội phạm và tùy tiện áp dụng các biện pháp nghiệp vụ, thậm chí là bức cung, dùng nhục hình do có quá nhiều đặc quyền đã khiến ngành công an luôn đứng trên luật pháp.

Những lời lý giải trong phiên tòa về lệnh miệng, chỉ đạo từ cấp trên trong phiên tòa tại Phú Yên cho thấy sự bất cập trong công tác bảo vệ luật pháp chính trong ngành công an.

Rất nhiều lần, tôi nghe câu “làm theo chỉ đạo” và không có lời giải thích, và vẫn chưa có ai chịu trách nhiệm về kiểu chỉ đạo tùy tiện như trên.

Ngô Thanh Kiều bị "mời" và bị tra tấn đến chết khi chưa có lệnh với lý do tình nghi trong giai đoạn điều tra.

Những người bất đồng chính kiến, bị bắt cóc, bị tạm giữ tuỳ tiện vì lý do an ninh quốc gia.

Có mối liên quan nào không?

Câu trả lời là CÓ. Nó thể hiện biên độ tùy tiện của lực lượng công an mà không có giới hạn chế tài.

Làm thế nào để chấm dứt việc bắt giữ tùy tiện? Đây là một vấn đề cần đưa ra công luận và thế giới, để bảo vệ quyền tự do của công dân Việt Nam.


Vừa đến Bắc Kinh, Nguyễn Phú Trọng đã vội vàng ký kết 7 thoả ước với Tập Cận Bình

Bạn đọc Danlambao - Trưa ngày 7/4/2014, TBT Nguyễn Phú Trọng đặt chân đến Bắc Kinh cùng với phái đoàn hùng hậu gồm nhiều quan chức chóp bu CSVN. Chiều cùng ngày, ông Trọng được Trung Cộng tổ chức tiếp đón tại Đại Lễ đường Nhân dân theo nghi thức cao cấp dành cho nguyên thủ quốc gia.

Sau đó, TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đã có cuộc với tổng bí thư - chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình. Cuộc hội đàm giữa 2 người đồng cấp được mô tả là ‘đạt được nhiều nhận thức chung quan trọng’, kết thúc với buổi lễ ký kết 7 văn kiện hợp tác giữa 2 đảng cộng sản.

Theo Thông Tấn Xã Việt Nam, 7 văn kiện – hay nói đúng hơn là 7 thoả ước được người đứng đầu đảng CSVN chứng kiến tại buổi lễ ký kết với Trung Cộng bao gồm:

1. Kế hoạch hợp tác giữa hai đảng cộng sản, giai đoạn 2016-2020.
2. Hiệp định hợp tác dẫn độ.
3. Bản ghi nhớ giữa hai Bộ Quốc phòng về hợp tác trong lĩnh vực gìn giữ hòa bình LHQ.
4. Bản ghi nhớ về việc thành lập Nhóm công tác hợp tác về cơ sở hạ tầng trên bộ” (MOU) giữa Bộ Kế hoạch - Đầu tư Việt Nam và Ủy ban Cải cách và Phát triển quốc gia Trung Cộng.
5. Điều khoản tham chiếu Nhóm công tác hợp tác tài chính tiền tệ giữa Ngân hàng Nhà nước Việt Nam và Ngân hàng Nhân dân TQ
6. Thỏa thuận về các vấn đề về thuế đối với dự án thăm dò chung tài nguyên dầu khí tại vịnh Bắc Bộ giữa hai Bộ Tài chính
7. Bản ghi nhớ về hợp tác làm phim truyền hình chuyên đề giữa Đài Truyền hình Việt Nam và Đài Truyền hình TƯ TQ.

Như vậy, dù chuyến đi được nói diễn ra khá vội vàng, nhưng đảng CSVN vẫn cử sang Trung Cộng một phái đoàn hùng hậu gồm 5 uỷ viên bộ chính trị và hàng loạt quan chức chóp bu. 

Ngay trong buổi tối đầu tiên đến Bắc Kinh, phái đoàn do TBT Nguyễn Phú Trọng đã lập tức ký kết với Tập Cận Bình 7 thoả ước. Điều này một lần nữa cho thấy đây là sự vội vàng có chủ đích, nhiều khả năng được thực hiện theo lệnh của Trung Cộng.

Trong cuộc hội đàm, Nguyễn Phú Trọng và Tập Cận Bình tiếp tục những tuyên bố cũ rích về tình hữu nghị, 'duy trì đại cục quan hệ' giữa hai đảng cộng sản. Trong khi đó, những hành vi leo thang gây hấn của Trung Cộng tại Biển Đông, cụ thể là việc xây dựng căn cứ quân sự tại Trường Sa không hề được nhắc đến.

Việc ký kết vội vàng 7 văn kiện trên phải chăng là 7 thoả ước bán nước? Một kịch bản về sự kiện Thành Đô đang được tiếp tục lặp lại. 

Hà Nội: Hơn trăm công nhân nhập viện nghi ngộ độc

(NLĐO) - 107 công nhân Công ty Thời trang Star thuộc Khu công nghiệp Chương Mỹ (Hà Nội) vừa phải nhập viện với biểu hiện đau bụng, đi ngoài, buồn nôn nghi ngộ độc thực phẩm

Các bệnh nhân đang được điều trị tại bệnh viện Chương Mỹ (Hà Nội)
Các bệnh nhân nghi ngộ độc thực phẩm đang được điều trị tại bệnh viện Chương Mỹ (Hà Nội)

Ngày 8-4, bệnh viện (BV) Đa khoa huyện Chương Mỹ (Hà Nội) cho biết đã tiếp nhận và cấp cứu 107 trường hợp bệnh nhân có biểu hiện ngộ độc thực phẩm.

Bác sĩ Đặng Trần Chiến, Giám đốc Bệnh viện, cho biết: “Đêm 7-4, bệnh viện đã tiếp nhận 6 bệnh nhân có biểu hiện đau bụng, đi ngoài. Bệnh viện đã nhanh chóng cho các bệnh nhân nhập viện để điều trị và theo dõi”. Đến khoảng 8 giờ 30 phút sáng nay 8-4, Công ty Thời trang Star (Ngôi sao) thuộc Khu công nghiệp Chương Mỹ tiếp tục đưa 101 công nhân với những biểu hiện bệnh tương tự".

Bác sĩ Chiến cho biết đến thời điểm hiện tại, tình trạng các bệnh nhân đã ổn định, một số bệnh nhân đã xin được xuất viện. Hiện tại, còn 37 ca bệnh đang nằm điều trị. Trong số đó có 8 trường hợp cần tiếp tục theo dõi.

Một nạn nhân nữ có biểu hiện nặng đang được cấp cứu tại bệnh viện Đa khoa huyện Chương Mỹ cho biết: “Sau khi ăn tại công ty, tôi cảm thấy đau bụng buồn nôn, các nhân viên khác cũng có triệu chứng tương tự. Chúng tôi đã được công ty đưa tới bệnh viện cấp cứu”.

Bác sĩ Chiến cho hay chẩn đoán ban đầu cho thấy các công nhân là bị rối loạn tiêu hóa. Hiện tại trung tâm y tế dự phòng đã lấy mẫu phân các ca bệnh để xét nghiệm, làm rõ nguyên nhân.

Hiện các công nhân còn lại đang được tiếp tục điều trị. Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin về vụ việc.

 08/04/2015 19:01
Tin - ảnh: Nguyễn Hưởng

Vận động chủ tịch xã nhường ghế cho con bí thư huyện?!


(NLĐO)- Để thuận tiện cho việc cơ cấu, Huyện ủy Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre đã "động viên" chủ tịch xã từ chức. Trước đó, huyện này cũng đã đưa con bí thư huyện ủy về làm phó bí thư Đảng ủy xã.

Thông tin từ UBND xã Phước Mỹ Trung, huyện Mỏ Cày Bắc (Bến Tre), thường trực huyện ủy vừa có buổi làm việc với Đảng ủy xã, nhằm khắc phục việc cơ cấu nhân sự chuẩn bị đại hội Đảng cơ sở trái với quy định.
Nguyên nhân là do huyện ủy huyện Mỏ Cày Bắc quyết định điều động ông Nguyễn Ngọc Thuận (con trai của ông Nguyễn Vũ Thanh, bí thư huyện ủy đương chức) về làm phó bí thư Đảng ủy xã .
Do trước khi được điều chuyển, ông Thuận làm Phó Phòng Kinh tế hạ tầng huyện, nên về tham gia ban chấp hành Đảng bộ xã, ông này cũng được tạm giao nhiệm vụ làm phó bí thư, phụ trách mảng xây dựng hạ tầng (?!). Trong khi ở xã Phước Mỹ Trung đã có ông Phạm Hồng Tiến, phó bí thư, kiêm Chủ tịch UBND xã; ông Bùi Tấn Hùng, phó bí thư thường trực Đảng ủy xã.
Theo dư luận tại địa phương, từ lúc nhận chức vụ mới (tháng 11-2014), đến nay đã gần sáu tháng, ông Thuận không hề được phân công việc gì tại xã. Cứ sáng ông cắp cặp đến phòng làm việc, chiều lại cắp cặp về, theo kiểu ngồi chơi chờ quy hoạch.
Trả lời báo chí về vụ việc này, ông Phan Văn Mãi, Phó Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre, khẳng định: "Không thể chấp nhận tình trạng lạ lùng như vậy. Thường trực tỉnh ủy đã chỉ đạo huyện ủy Mỏ Cày Bắc phải chấn chỉnh ngay. Việc điều động cơ cấu cán bộ phải tuân thủ làm đúng quy trình, đúng theo quy định về số lượng cán bộ của cấp phường, xã, theo Nghị định 92/CP của chính phủ...".
Nguồn tin từ xã Phước Mỹ Trung cho biết tại buổi làm việc với Đảng ủy xã, bốn cán bộ trong ban thường vụ huyện ủy Mỏ Cày Bắc đã động viên chủ tịch xã này nên làm đơn xin thôi giữ chức chủ tịch UBND xã và phó bí thư Đảng ủy xã (dù chưa kết thúc nhiệm kỳ - PV). Lý do là, ông này không đủ chuẩn, không thế quy hoạch tiếp tục làm cán bộ lãnh đạo trong giai đoạn tới.
Đổi lại, huyện ủy Mỏ Cày Bắc hứa nếu ông Tiến từ nhiệm sớm, sẽ bố trí cho làm trưởng ban quản lý chợ Phước Mỹ Trung, đến khi đủ tuổi hưởng chế độ. Hiện chủ tịch xã có thâm niên công tác trên 24 năm, nhưng chỉ mới 48 tuổi nên chưa thể giải quyết chế độ.
Một số cán bộ công tác tại huyện ủy Mỏ Cày Bắc cho biết sở dĩ lãnh đạo huyện quyết liệt và ưu ái bố trí chức danh mới cho ông Thuận, vì đã có sắp xếp theo hướng sau Đại hội Đảng bộ xã, ông này sẽ lên nắm giữ chức vụ phó bí thư, kiêm chủ tịch UBND xã, tiếp sau đó sẽ lên bí thư xã và trong tương lai sẽ vào ban thường vụ huyện ủy, vì sắp tới, xã Phước Mỹ Trung được nâng lên thành thị trấn trung tâm của huyện.
 08/04/2015 17:03
Minh Phương

Từ lấp sông Đồng Nai đến lấp biển ở vịnh Cam Ranh

Khánh Hòa (Danlambao) - Thời gian qua dư luận cả nước xôn xao việc Công ty cổ phần đầu tư - kiến trúc - xây dựng Toàn Thịnh Phát được cấp phép lấp sông Đồng Nai 7,7 ha để thực hiện dự án "Cải tạo cảnh quan và phát triển đô thị ven sông Đồng Nai", khiến các nhà khoa học, môi trường, Mạng lưới sông ngòi Việt Nam và cả người dân đồng loạt lên tiếng phản đối.(1)

Nhưng việc ấy so với dự án lấn biển ở vịnh Cam Ranh chỉ ở hàng tép rêu.

Cũng với các tên gọi mỹ miều: “Khu du lịch và đô thị ven vịnh Cam Ranh”, “Khu đô thị sinh thái, khu nghĩ dưỡng cao cấp”, UBND tỉnh Khánh Hòa đã cấp phép cho Công ty cổ phần Vinpearl lấp biển cả hàng ngàn ha!(2)

Như đã dẫn, với dự án (đang được triễn khai) “Khu du lịch và đô thị ven vịnh Cam Ranh” UBND tỉnh Khánh Hòa đã ra các quyết định thu hồi gần 1500 ha đất ở của người dân, chưa kể hàng ngàn ha đất ao đìa đang là nguồn sống của hàng ngàn hộ dân không được trình, lách và qua mặt Thủ Tướng.

Dự án này đã chính thức triệt hết đường sống của hàng chục vạn người dân!

Thế nhưng, còn một mảng xám xịt khác là lấn, lấp biển: một sự tàn phá môi trường khủng khiếp hơn chuyện lấp sông Đồng Nai rất nhiều.

UBND tỉnh Khánh Hòa trong các quyết định phê duyệt dự án đã cho phép Công ty Cổ phần Vinpearl lấn, lấp biển dọc theo ven vịnh có chiều dài từ 40 – 50 km, với phạm vi lấn biển lần lượt là: 500-900(K1), 600-800(K2), 120-950(K3). Như vậy phạm vi lấn biển trung bình gần 370-900 m, trung bình là 635 mét.

Như vậy với 40km thì Vinpearl được phép lấp khoảng: 40000 * 635 = 25400000, tức vào khoảng 2540 ha. Đó là chưa tính đến Vinpearl có ăn gian hay không, khi thi công có lấn thêm ngoài chỉ tiêu hay không, có trời mà biết!

2540 ha đó mới chính là “Mỏ Vàng” được ưu ái tặng cho Công ty cổ phần Vinpearl, một kiểu “Tình cho không biếu không”. Nếu việc san lấp hoàn thành, các chuyên gia BĐS nhẫm tính xem vàng và đô la nó lấp lánh làm sao!

Hiện nay, nhân danh “Nạo vét luồng lạch”, hằng ngày không biết bao nhiêu chuyến sà lang cấp tập hút đầy cát đáy biển chở đi bán. Một sự khai thác tài nguyên thiên nhiên được cấp phép và không phải đóng thuế - tất nhiên là có, nhưng không phải cho ngân sách.

Kính mong các nhà hoạt động môi trường tranh đấu cho sự tàn phá môi sinh tàn khốc nầy.



______________________________________

Chú thích:

Đối đầu với Trung quốc thế lưỡng nan của ĐCSVN

Gia Minh, biên tập viên RFA
2015-04-08
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải), cũng là Tổng thư ký Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, và ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng thư ký Ủy ban Trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam, sau cuộc hội đàm tại Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 07 tháng tư năm 201
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải), cũng là Tổng thư ký Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, và ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng thư ký Ủy ban Trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam, sau cuộc hội đàm tại Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 07 tháng tư năm 2015. AFP

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện có chuyến công du Trung Quốc. Chuyến đi lần này của ông Trọng sang nước láng giềng anh em cùng chung ý thức hệ cộng sản được chú ý vì trong thời gian tới ông cũng sẽ công du Hoa Kỳ, một nước cựu thù thuộc khối tư bản.

Lý do được chú ý vì cũng như lâu nay trước khi một quan chức lãnh đạo Việt Nam đi Mỹ, hầu như họ đều phải sang Tàu trước.

Nhận định từ bên ngoài

‘Chuyến thăm hàn gắn quan hệ nhấn mạnh hành vi cân bằng của Hà Nội cả ngàn năm qua’.

Đây là nhận định của tác giả Andrew Browne đăng trên tờ The Wall Street Journal vào ngày 7 tháng tư vừa qua khi phái đoàn do tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu sang thăm Trung Quốc.

Theo tác giả này thì trong chuyến làm việc này, ông Trọng đối diện một thế tiến thoái lưỡng nan mà giới lãnh đạo Việt Nam trong một thiên niên kỷ qua gặp phải - đó là làm thế nào vẫn tỏ được lòng thuận theo ‘Bắc Triều’ mà không bị dân chúng trong nước cho là nhu nhược.

Tác giả Andrew Browne cho rằng để có thể hóa giải được thế lưỡng nan như thế, các nhà cầm quyền tại Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử bị Trung Quốc thống trị đã vận dụng tất cả mọi phương kế ngoại giao cũng như cả những mánh khóe. Một đơn cử được đưa ra là vào thế kỷ thứ 18, hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ đã cử một người giả làm hoàng đế thay mình sang Trung Quốc. Trước đó cũng từng có trường hợp có hai ‘hoàng đế’ nước Nam: một vị nhỏ tuổi được đặt lên để đối phó  với Trung Quốc còn vị kia là một người thực sự cao tường lo mọi chuyện nước.

Chính những ‘mánh khóe’ như thế của Việt Nam khiến Trung Quốc xem Việt Nam là xảo quyệt và đi nước đôi.

Thế lưỡng nan của Việt Nam hiện nay lại thêm khó xử; đó là tình trạng lệ thuộc về mặt kinh tế ngày càng gia tăng tạo thêm áp lực phải theo Bắc Kinh.

Tuy vậy, hành xử của Trung Quốc vào tháng 5 năm 2014 đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam khiến tinh thần dân tộc chống Bắc phương của người Việt một lần nữa được khơi dậy.

Một thăm dò của Trung tâm Nghiên cứu Pew, trụ sở tại Hoa Kỳ cho thấy, đưa ra tỷ lệ số người được hỏi bày tỏ quan ngại tranh chấp chủ quyền lãnh hải với Trung Quốc có thể dẫn đến xung đột quân sự như sau: Philippines 93%; Nhật Bản là 85%, Việt Nam 84%.

Chuyên gia trong nước đánh giá

Chuyến đi của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của Đảng Cộng sản Việt Nam sang Trung Quốc từ ngày 7 đến ngày 10 tháng tư là chuyến công du của một viên chức cao cấp nhất Việt Nam sang nước láng giềng Trung Quốc từ sau vụ khủng hoảng giàn khoan. Tin nói ngay sau khi xảy ra hành động bị cho là ‘quá tay’ của nước cộng sản anh em Trung Quốc, đích thân ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ngỏ ý sang để nói chuyện, nhưng bị Bắc Kinh từ chối.

Gần đây giới chức ngoại giao Hoa Kỳ và cả phía Việt Nam đều loan tin, trong thời gian sắp đến năm nay ông Nguyễn Phú Trọng sẽ có chuyến viếng thăm Hoa Kỳ trong cương vị tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam. Trong khi ngày giờ của chuyến đi Mỹ của ông Trọng chưa được chính thức công bố thì diễn ra chuyến công du Bắc Kinh.

Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên trưởng ban Biên giới Chính phủ Việt Nam, nhận định về hành xử được cho là thông lệ này của các cấp lãnh đạo Việt Nam lâu nay:

Vấn đề đi thăm Trung Quốc trước hay Hoa Kỳ trước thì rõ ràng chúng ta đã biết rồi và theo tôi cũng là chuyện bình thường vì dù sao nữa giữa Việt Nam và Trung Quốc là nước láng giềng, hai nữa đã có quan hệ truyền thống từ lâu rồi. Thậm chí giữa Trung Quốc và Việt Nam ngoài quan hệ hữu nghị đã có từ lâu; nhưng đặc biệt gần đây có những vấn đề cũng làm ảnh hưởng đến bầu không khí chung quan hệ của hai nước do vấn đề tranh chấp trên biển và những hoạt động của Trung Quốc trong thời gian vừa qua thì theo tôi nghĩ đó là câu chuyện mà có lẽ các lãnh đạo cần ưu tiên đặt ra để xem xét và có được những giải pháp chỉ đạo xử lý các việc trong tình hình đó.

Tân hoa xã trong bài bình luận đưa ra ngay trước chuyến công du của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sang Trung Quốc nói rằng mọi diễn giải cho rằng chuyến công du Hoa Kỳ sắp đến của ông Trọng là biện pháp đối trọng với Trung Quốc đều mang màu sắc tuyên truyền của cỗ máy thời chiến tranh lạnh và chủ nghĩa đối đầu cần phải bỏ vào sọt rác lâu nay rồi.

Vấn đề lịch sử và cách thức mới

Ông Nguyễn Khắc Mai, giám đốc Trung tâm Minh Triết làm chủ Biển Đông, so sánh hành xử của các triều đại trước đây trong lịch sử và hành xử của Hà Nội hiện nay:

Hai cách ứng xử lịch sử khác nhau, thái độ khác nhau, tư thế và tâm thế hoàn toàn khác nhau: một bên là các triều đại Việt Nam xưa khôn khéo, chủ động và không hề lệ thuộc; còn ngược lại bây giờ thì không đúng như ngày xưa. Bây giờ tôi nói Thông tấn xả ( Việt Nam) người ta đang đưa tin quan hệ Việt- Trung là ‘thực chất, phát triển, ổn định và bền vững’. Rồi trong đó còn nói ‘hữu nghị và phát triển tích cực là dòng chính’; đó là nói dối, thực tế không phải như vậy. Cho nên nói phát triển tích cực, hữu nghị là dòng chính không đúng. Sao lại nói như thế được? Có quan hệ rất nhiều mặt nhưng không có hữu nghị, không có tích cực và rất nhiều tiêu cực cho Việt Nam, hại cho Việt Nam nhiều. Đảo vẫn bị lấn chiếm và xây dựng thành căn cứ hải quân, không quân đe dọa hòa bình, đe dọa chủ quyền, đe dọa an ninh hàng hải của Việt Nam, của khu vực và thế giới.

Giáo sư Tương Lai, trong bài viết đăng trên tờ The New York Times, viết rằng Việt Nam có gần 3500 kilomet đường bờ biển hướng ra Biển Đông. Đây là khu vực biển quan trọng cho thương mại quốc tế. Thống kê cho thấy trong năm 2013 chừng 1/3 dầu thô và hơn phân nửa khí tự nhiên của thế giới được vận chuyển qua tuyến đường hàng hải này. Đây là đường ngắn nhất giữa Tây Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương, được hải quân nhiều nước ưa chuộng, trong đó có hải quân Hoa Kỳ.

Giáo sư Tương Lai nhận định là Việt Nam không thể thực thi vai trò địa chính trị của mình cho đến khi nào có thể phát triển kinh tế đầy đủ và giải phóng thêm nữa về mặt chính trị. Ông này cho rằng khi Việt Nam đáp ứng thi những yêu cầu của Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương do Hoa Kỳ chủ xướng gồm cho thành lập nghiệp đoàn tự do, giảm sự tham gia của nhà cầm quyền vào kinh tế, thực hiện minh bạch hơn thì sẽ giúp cho Việt Nam trên con đường hội nhập.

Tác giả Andrew Browne trong bài viết đưa ra nhận định là không liên minh ngoại giao nào mà Việt Nam có thể lôi kéo để đủ sức đối trọng lại sức mạnh của Trung Quốc. Việt Nam không thể thoát khỏi vị trí địa lý nằm bên cạnh đất nước Trung Quốc mênh mông. Tuy vậy, Bắc Kinh cũng biết rằng không bao giờ có thể khuất phục Việt Nam. Vào năm 1979, Trung Quốc quân tràn sang biên giới Việt Nam nhưng rồi bị đánh cho tơi bời.

Andrew Browne trích dẫn học giả Brantly Womack trong quyển sách tựa đề ‘Trung Quốc và Việt Nam: vấn đề chính trị không đối xứng’; theo đó sức mạnh Trung Hoa từng gãy đỗ vì tảng đá Việt Nam. Việt Nam phải chịu tổn thất nhiều hơn khi xảy ra xâm lược quân sự; nhưng Trung Quốc bị buộc phải rút lui.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/how-to-stand-up-to-china-04082015081206.html/04082015-how-to-stand-up-to-china.mp3