Sunday, February 15, 2015

Côn đồ xông vào nhà tấn công chỉ vì cái nhìn qua đường(?)

Báo điện tử Tầm nhìn Chỉ vì quan sát để qua đường cho an toàn nhưng lại bị hiểu lầm là nhìn đểu mà gia đình anh Vũ Quốc Muốn (28 tuổi, trú thị trấn Đak Đoa, huyện Đak Đoa, Gia Lai) bị côn đồ xông vào nhà đánh đập và phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ.

Theo trình bày của anh Muốn, khoảng 16 giờ 30 phút ngày 7/2/2015, khi anh điều khiển xe máy lưu thông trên đường Wừu. Khi đến ngã tư Wừu - Nguyễn Du trên địa bàn huyện Đak Đoa, anh Muốn quan sát giao thông rồi rẽ phải qua đường Nguyễn Du để về nhà cách đó khoảng 100m. Đến trước cổng nhà anh dừng xe để mở cổng, đột nhiên có 2 thanh niên đi xe máy trờ tới sát bên rồi hỏi: Lúc nãy ở ngã tư, mày trừng gì bọn tao? Anh Muốn trả lời, tôi chỉ nhìn đường khi qua ngã tư, chứ tôi không trừng ai cả. Vừa dứt lời, anh Muốn đã bị hai thanh niên xông vào đánh khắp người. Một trong hai tên đã khoá tay phía sau, tên còn lại dùng mũ bảo hiểm phang tới tấp vào đầu, vào người anh Muốn. Bị đòn đau, anh Muốn đã vùng mạnh thoát ra, chạy vào nhà trốn. Hai thanh niên kia liền nhặt chiếc mũ bảo hiểm của anh Muốn làm rơi lại rồi lên xe máy bỏ đi.

Nơi được cho là hiện trường vụ côn đồ tấn công nhà dân, cướp tài sản
Sự việc không dừng lại ở đó, khoảng 20 phút sau, trong lúc anh Muốn sang nhà hàng xóm chơi, 2 thanh niên kia đã quay lại cùng với 3 người khác, trên tay người nào cũng cầm hung khí như rìu, rựa, mác… xông vào sân nhà. Nghe tiếng động, vợ anh Muốn là chị Nguyễn Thị Hương (28 tuổi) vừa mở cửa liền bị một thanh niên cầm rìu xông tới định bổ vào đầu, cũng may là có người trong nhóm can ngăn lại. Lúc này, hai đứa con của anh Muốn (đứa lớn 4 tuổi, đứa nhỏ 1 tuổi) bỗng khóc thét, chị Hương liền chạy vào phòng để ôm con. Thì ngay lập tức 3 tên côn đồ lập tức đạp cửa xông vào nhà, một tên dùng mũ bảo hiểm ném mạnh về phía chị Hương đang dỗ con. May mắn chị Hương tránh được, chiếc mũ bảo hiểm văng vào tường bể nát. Nghe tiếng chị Hương la thất thanh, bà con trong xóm ùn ùn chạy đến, thấy nhà anh Muốn bị tấn công, thanh niên trong xóm đã hùa nhau cầm gậy gộc qua tương cứu, nhóm 5 tên côn đồ thấy thế lập tức bỏ chạy, có tên còn làm rơi mũ bảo hiểm và dép.
Sau khi nhóm côn đồ bỏ đi, vợ chồng anh Muốn mới phát hiện trong nhà  mất một máy tính xách tay nhãn hiệu Dell, trị giá 11 triệu đồng. Đến ngày 10/2/2015, anh Muốn nhận được cuộc điện thoại của 1 thanh niên có biệt danh là Cu Ty yêu cầu gặp anh Muốn tại quán cà phê Green Leaf (thị trấn Đak Đoa). Tại đây, thanh niên tên Cu Ty nói rằng mình được nhờ cậy đến để thương lượng hoà giải và trả lại chiếc máy tính xách tay cho anh Muốn. Yêu sách của nhóm tấn công nhà dân đưa ra là, anh Muốn không được làm đơn tố cáo cũng như báo công an.

Chiếc mũ bảo hiểm được cho là do các đối tượng côn đồ để lại
Nhưng anh Muốn không đồng ý, vì qua thông tin từ bạn bè, hai đối tượng gây sự đánh anh có biệt danh là Tý Lụi và Đẻ, chúng đều mới đi tù về và rất hung hăng. Toàn bộ nội dung buổi thương lượng được nhiều người có mặt trong quán cà phê Green Leaf do anh Phạm Văn Quốc (29 tuổi, trú thị trấn Đak Đoa) làm chủ chứng kiến. “Nếu không báo công an thì biết đâu chúng lại gây sự thì gia đình biết đâu mà đỡ bởi khu vực này khá thưa dân cư. Tôi đã báo toàn bộ sự việc lên cơ quan công an và công an huyện Đak Đoa cũng đã xuống hiện trường.
Trao đổi với PV, trong những ngày qua, gia đình tôi không dám ra khỏi nhà, đến mở cửa cũng không dám vì sợ bị trả thù, gây ảnh hưởng rất nhiều đến việc buôn bán, mưu sinh. Mong rằng, công an nhanh chóng xử lý nhóm côn đồ trên để gia đình tôi được yên tâm sinh sống”.
Ông Nguyễn Quang Phổ- trưởng công an thị trấn Đak Đoa xác nhận: Việc gia đình anh Vũ Quốc Muốn bị côn đồ tấn công và cướp máy tính xách tay là có. Sau khi nhận đơn tố giác tội phạm của công dân, công an thị trấn đã chuyển lên công huyện giải quyết bởi vụ việc đã vượt quá thẩm quyền. Công an huyện Đak Đoa cũng đã cử người xuống hiện trường làm việc. “Các đối tượng Đẻ và Tý Lụi đều có tiếng quậy phá ở khu vực An Mỹ, cả hai đều đã từng nhiều lần vào tù ra tội”.- Ông Phổ cho biết thêm.
Cũng về vấn đề này, thiếu tá Nguyễn Đức Hoàng, phó Trưởng Công an huyện Đak Đoa cho biết: “Nhận được tin, Công an huyện đã triệu tập được bốn nghi can liên quan đến vụ án trên để tiến hành điều tra. Hiện tại, công an vẫn đang trong quá trình lấy lời khai các đối tượng. Chúng tôi sẽ nhanh chóng làm rõ vụ án để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của công dân”.
10:06 | 14/02/2015
Hà Anh Đức

Vì sao tiêm kích JAS-39E mới là tương lai chiến đấu cơ?

(Kiến Thức) - Không phải đến tiêm kích thế hệ 6 mà chính là tiêm kích JAS-39E Gripen mới chính là tương lai của máy bay chiến đấu.

Nhiều người vẫn cho rằng, máy bay chiến đấu thế hệ 6 vẫn đang trong giai đoạn hình thành ý tưởng thiết kế là tương lai của thế giới chiến đấu cơ, nhưng nhà phân tích Bill Sweetman cho rằng, tiêm kích đa năng JAS-39E Gripen (biến thể nâng cấp của dòng tiêm kích JAS-39) mới chính là tương lai.

Trong năm 2005, Lockheed Martin đã giới thiệu tiêm kích F-35, một máy bay phản lực tàng hình thế hệ thứ 5 mới được phát triển cho Lầu Năm Góc. Trớ trêu thay đó là một thuật ngữ mà họ vay mượn từ Nga để mô tả một máy bay chiến đấu tàng hình khác của chiếc F-22.

Một số đối thủ của Lockheed Martin cho rằng nó chỉ đạt được khả năng của máy bay chiến đấu thế hệ thứ 4, cho dù điều đó có đúng hay không thì cũng làm cho việc đánh giá trở nên khó khăn hơn. Nhưng nếu là máy bay chiến đấu thế hệ 5 có nghĩa là sẽ có “máy móc điều khiển tối ưu” và một thế hệ thứ 6 sẽ xuất hiện.



Không phải F-22, F-35 hay Su T-50 mà JAS-39E Gripen mới chính là tương lai của máy bay chiến đấu.

Tập đoàn SAAB của Thụy Điển đã lập luận rằng họ đang phát triển một máy bay chiến đấu như vậy. Tiêm kích JAS-39E được xem là tương lai của các cuộc không chiến chứ không phải là các khái niệm cực kỳ đắt tiền mà Mỹ đang tìm kiếm là máy bay đầu tiên thuộc thế hệ 6.

Khái niệm máy bay chiến đấu thế hệ 5 đã xuất hiện cùng với những máy bay đã 30 năm tuổi. Thuật ngữ này được xem là bước ngoặt cuối cùng của Chiến tranh Lạnh khi chính quyền Reagan tăng tốc chạy đua vũ trang khi mà sự tin tưởng rằng các nguồn lực kinh tế của Liên Xô có thể đưa vào “cây gậy quyền lực đầu tiên”.

F-22 được thiết kế cho một cuộc chiến tranh đầy thách thức nhưng theo cách đơn giản nhất. Nếu bạn đang ở trong một máy bay chiến đấu của NATO hướng về phía Đông sẽ có rất nhiều người đang học theo cách của bạn để cố gắng giết bạn.

Công nghệ quốc phòng dẫn đầu là hàng không vũ trụ trong những ngày đó và các phương tiện bay cũng như nhiều công nghệ khác. Ngày nay các trò chơi mô phỏng quân sự có nguồn gốc từ những năm 1980 đã trở nên lỗi thời. Thế giới ngày nay đã thay đổi, chiến dịch Allied Force (lực lượng đồng minh) năm 1999 đã báo trước cho các chiến dịch không kích khác trong những năm 2000 sẽ gặp nhiều khó khăn.


Nhà phân tích Bill Sweetman cho rằng JAS-39E Gripen mới chính là máy bay chiến đấu thế hệ 6 chứ không phải các sản phẩm đắt tiền mà Mỹ đang tìm kiếm.

NATO đã thực sự gặp khó khăn trong việc tìm kiếm các mục tiêu và càng khó khăn hơn trong việc phân biệt các mục tiêu dân sự. Có thể chắc chắn rằng các cuộc xung đột trong tương lai được dẫn dắt bởi các hoạt động tình báo, trinh sát và giám sát. Một vấn đề quan trọng khác là ý thức của người lính về khu vực xung đột cũng là một chìa khóa của vấn đề.

Bài toán hóc búa đối với các nhà hoạch định quân sự mặc dù nắm trong tay những kỹ thuật thông minh nhưng việc phát triển những máy bay chiến đấu vô cùng đắt tiền và để có một sản phẩm tối ưu từ “cái nôi đến nấm mồ” là cả một chân trời xa cả về chính trị lẫn công nghệ.

Lý do mà JAS-39 Gripen E có thể đạt được danh hiệu “máy bay chiến đấu thế hệ 6” bởi vì nó được thiết kế với những vấn đề còn nằm trong tâm trí. Đầu tiên cần phải kể đến là phần mềm đi kèm được chạy trên nền của hệ thống phần cứng System 21. Việc điều chỉnh hệ thống được thực hiện khoảng 2 năm một lần, bắt đầu với mô hình A sau đó là B của JAS-39.

Để kéo dài thời hạn sử dụng của máy bay nó cần phải có khả năng thích ứng ở cả hai vấn đề nhiệm vụ và tuổi thọ. Gripen được thiết kế như một máy bay nhỏ với tải trọng vũ khí tương đối lớn. Nó liên tục được “porting”(một thuật ngữ trong công nghệ phần mềm) lên các phiên bản phần mềm mới nhất với khả năng tương thích với tất cả hệ thống vũ khí từ mô hình C đến mô hình D và tiếp đến là mô hình E.


Nhà phân tích Bill Sweetman cho rằng tính hiệu quả và chi phí mới chính là thước đo cho máy bay chiến đấu thế hệ 6.

Thụy Điển đã đầu tư mạnh vào các hệ thống kỹ thuật cảm biến trạng thái. Họ là những người đầu tiên sử dụng công nghệ gallium nitride trong các hệ thống tác chiến điện tử. Đây là một công nghệ rất quan trọng nó dành nhiều không gian hệ thống sử dụng cho nhiệm vụ nhận dạng và phân biệt bạn-thù. Một hệ thống tham vấn IFF tốt là rất quan trọng trong các tình huống lộn xộn nơi có các mục tiêu quân sự, dân sự, trung lập, các mục tiêu thân thiện trong cùng một vùng trời.

Khả năng phát triển công nghệ cảm biến trạng thái của Thụy Điển là sự pha trộn giữa công nghệ trong nước và các công nghệ nhập khẩu. Các công nghệ kiểu “thu hoạch” chứ không phải phát minh trở nên rất quan trọng trong thời buổi toàn cầu hóa hiện nay.

Động cơ của JAS-39 là từ Mỹ, radar của Anh, hệ thống hồng ngoại từ Italy, khung máy bay có thể được sản xuất ở Brazil. Tuy nhiên, điều khiến tiêm kích JAS-39 E hội tụ đủ yếu tố của một máy bay chiến đấu “thế hệ 6” bởi nó phù hợp với hầu hết môi trường chiến tranh hậu chiến tranh lạnh.

Nó không phải là máy bay chiến đấu nhanh nhất hay tàng hình nhất trên thế giới, đó không phải là một khiếm khuyết, đó là một tính năng. Các yêu cầu phát triển đã được hạn chế vì JAS-39E được thiết kế để ít chi phí hơn trong phát triển, sản xuất và hoạt động so với JAS-39C mặc dù mọi thứ gần như tốt hơn.

Một kỹ sư phát triển của dự án JAS-39 cho biết: “Không quân Thụy Điển không đủ khả năng để làm điều này theo cách truyền thống mà không cần sự trợ giúp từ các nước khác. Đó là một mục tiêu đầy tham vọng và lần đầu tiên Thụy Điển thực hiện một dự án như vậy trong ánh đèn của sân khấu quốc tế. Nếu thành công đó sẽ là một bài học mà không phải ai cũng đủ khả năng để hiểu nó”.

Bình Đức

Tâm tư trước thềm năm mới Ất Mùi

Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận - Không khí ngày Tết dân tộc đang bao trùm lên người Việt chúng ta tất cả, dù chúng ta đang ở phương trời nào, trên dải đất hình chữ S hay khắp các châu lục. Không khí ấy khiến lòng chúng ta, nhất là các đồng bào xa xứ, nhớ tới không gian của Quê mẹ, nơi mà những ai từng sống nhưng chưa vong bản đều thương nhớ, những ai đang sống với tâm hồn dân tộc đều thương mến và những ai sinh nơi đất khách quê người song còn nhớ nguồn cội đều thương mong. Chúng ta thương nhớ, thương mến, thương mong vì dòng máu Việt luôn chảy trong huyết quản chúng ta, văn hóa Việt luôn in đậm lên cuộc sống chúng ta, ngôn ngữ Việt luôn nhắc nhở cho tâm trí chúng ta và tin tức về đất Việt luôn âm hưởng trên cõi lòng chúng ta. Những tâm tình ấy lại càng dào dạt hơn khi chúng ta đang hướng về kỷ niệm 40 năm mà Cộng sản Hà Nội, theo chiến lược Cộng sản quốc tế và ý đồ Cộng sản Bắc Kinh, xâm chiếm Việt Nam Cộng Hòa, xích hóa toàn thể đất nước, gây mối quốc hận kể từ ngày 30-04-1975, khiến mùa Xuân và cái Tết trên quê mẹ từ đó mất hẳn ý nghĩa.

Quả vậy, 40 năm qua là mối quốc hận không cùng đối với tất cả những người Việt thấm đẫm tinh thần bất khuất, không chấp nhận kiếp đời nô lệ mà tổ tiên vạn đời đã để lại. Đối với những ai đã phải đi ra hải ngoại từ sau Tháng tư đen năm ấy mãi tới hôm nay, đó là nỗi đau rời bỏ quê cha đất tổ, mồ mả tổ tiên, nỗi đau từ giã thân thuộc họ hàng, kỷ niệm yêu dấu, nỗi đau chứng kiến bao mất mát tiêu tùng, bao tan hoang đổ vỡ. Nói “mãi tới hôm nay” vì phong trào bỏ xứ vẫn còn tiếp diễn, cách êm thắm thì qua việc “bảo lãnh, đoàn tụ” hay đi du học rồi ở lại, cách gian khổ thì qua việc vượt biển vượt biên, như nhiều đồng bào người Thượng gần đây đã chạy sang tỵ nạn bên xứ Chùa Tháp. Đối với những ai đành phải ở lại quốc nội, đó là nỗi đau mất hết mọi tự do của con người, mọi nhân quyền của bản thân, nỗi đau hứng chịu cuộc sống tinh thần ngày càng nghèo nàn, cuộc sống vật chất ngày càng nghèo đói. Bởi lẽ làm gì mà có cảnh “độc lập, tự do, hạnh phúc”, “dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh” như Cộng sản ra rả tuyên truyền dối gạt! Đối với những ai từ miền Bắc đi vào miền Nam, đó lỗi đau bị lừa gạt vì đã hy sinh cho một cuộc chiến vô nghĩa, huynh đệ tương tàn (nhà văn Dương Thu Hương hay nhà văn Trần Đĩnh là những trường hợp tiêu biểu), nỗi đau bị chưng hửng vì nhận thấy “vùng đất được giải phóng” thật ra là vùng đất đã từng sung túc, no ấm, dân chủ, tự do (nhạc sĩ Tô Hải, qua các trang nhật ký, tuần ký và phấn đấu ký đều đặn, đã dũng cảm và sáng suốt thừa nhận thực trạng này). Và chính cái chủ nghĩa CS phi nhân, cái chế độ CS tồi tệ, cái bè đảng CS độc tài đã gây nên mối hận bao trùm đó. Một đám người cũng da vàng máu đỏ, cũng con Hồng cháu Lạc, cũng từ bọc trứng Mẹ Âu Cơ, cũng thừa hưởng cả một nền văn hiến đậm chất nhân bản của Việt tộc, nhưng vì trí óc mù quáng do bị chủ nghĩa đầu độc, tâm hồn hư hoại do bị chế độ uốn nắn, trong hơn 40 năm qua, đã gây bao đau thương cho đồng bào, bao thiệt hại cho đất nước. Chúng đã tạo nên một đất nước luôn đứng hạng cuối các quốc gia trên địa cầu, với chính trị bạo hành, kinh tế suy thoái, an ninh bấp bênh, dân sinh điêu đứng, văn hóa nghèo nàn, môi trường ô nhiễm, đạo đức băng hoại và nhất là quốc phòng lâm nguy vì mưu đồ xâm lăng của Tàu cộng. Đúng như lời tác giả Nguyễn Gia Kiểng trong bài “Thời điểm để nhìn rõ đảng Cộng sản”:“Giả sử đặt câu hỏi: "Nếu không có đảng Cộng sản, ngày nay Việt Nam sẽ ra sao?" thì chắc chắn câu trả lời sẽ là: "Ít nhất cũng phồn vinh hơn gấp 15 hay 20 lần hiện nay, đã là một trong những nước G20, đã không có sáu triệu người thiệt mạng vì nội chiến, đã không mất Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Lão Sơn, Bản Giốc". Thành tích của đảng Cộng sản thật là kinh hoàng. Thất bại không phải là từ ngữ phù hợp, phải nói là thảm họa. Đảng Cộng sản đã là thảm họa cho VN trên tất cả mọi phương diện và trong tất cả mọi địa hạt. Người VN nào có thể không phẫn nộ? Càng phẫn nộ khi nhân danh thành tích đó, nó ngang ngược tuyên bố giữ độc quyền lãnh đạo đất nước trong thời gian vô hạn định. Thực không khác gì một lực lượng chiếm đóng”.

Tuy thế, 40 năm qua cũng là dấu tích oai hùng của toàn thể Dân Việt. Dấu tích oai hùng đó biểu lộ trước hết qua hành trình tìm đến tự do của hàng triệu đồng bào dũng cảm, bất chấp viễn ảnh phải bỏ thây mất mạng trên biên giới Miên Lào, tan nát cuộc đời do hải tặc Thái Lan, làm mồi cho cá giữa ba đào Đông Hải. Những tượng đài thuyền nhân rải rác khắp thế giới, từ Mỹ sang Úc, từ Âu sang Á nói lên tinh thần của một nòi giống đã luôn muốn sống độc lập, độc lập từ khi rời bỏ sông Dương Tử xuống sông Hồng Hà để lập quốc, độc lập khi cả ngàn năm rồi cả trăm năm luôn tìm cách bẻ gãy ách nô lệ do Tàu rồi Tây áp đặt, độc lập khi vùng vẫy thoát khỏi cái rọ Cộng sản chụp xuống trên bản thân, gia đình và dân tộc mình. Tới được vùng đất của kẻ tự do, quê hương của người dũng cảm, thì đàn chim bỏ xứ bất khuất ấy nén nỗi đau, quyết tâm xây lại cuộc đời, dựng lại cơ đồ, chen mình vào chính trị xã hội của quốc gia tạm dung, chen chân vào kinh tế khoa học của xứ sở tiếp nhận, để hỗ trợ cuộc đấu tranh dân chủ ở quê nhà và làm vẻ vang trên quê người cho Việt tộc. Từ hơn 40 năm nay, bao nhiêu khuôn mặt chính trị gia, khoa học gia, lãnh đạo dân sự, lãnh đạo tôn giáo, chuyên gia, thương gia, nhà văn, nhà báo, sĩ quan cảnh sát, sĩ quan quân đội… gốc Việt đã làm rạng rỡ giống Hồng Lạc trên đất của giống Hồng mao, đã làm sáng ngời khát vọng tự do của một dân tộc mà hầu hết lịch sử tồn tại là chiến đấu bẻ gãy tròng nô lệ.

Dấu tích oai hùng đó cũng biểu lộ qua tiến trình tìm lại tự do cũng của hàng triệu đồng bào quốc nội dũng cảm, dám trực diện đương đầu với cái chủ nghĩa nô dịch, với cái chế độ đàn áp, với cái chính đảng toàn trị. Bất chấp viễn ảnh bị đuổi học đuổi việc, bị tống khỏi nhà ở nhà trọ, bị sách nhiễu hăm dọa, bị cấm cửa cấm đường, bị vu cáo lăng nhục, bị cướp bóc trấn lột, bị tra tấn đánh đập, bị giam nhốt cầm tù, họ nhất quyết công bố sự thật, bênh vực lẽ phải, thực thi tình thương, khôi phục quyền lợi; họ kiên tâm đòi hỏi nhân quyền cho đồng bào, giành lại dân chủ cho đất nước và bảo vệ sự vẹn toàn cho Tổ quốc. Hơn 40 năm qua, hàng ngàn hàng vạn chiến sĩ phục quốc, chiến sĩ nhân quyền hoặc ngã xuống trong vũng máu, hoặc nằm im trong nhà tù, đã trở thành biểu tượng của bất khuất, ngọn đuốc của tự do; hàng ngàn hàng vạn nhà báo độc lập, nhà báo dân chủ ngày đêm miệt mài vạch trần những sai lầm và tội ác của chế độ, trình bày những nhân quyền và dân quyền cho đồng bào, đề xuất những đường lối, kế hoạch phát triển đất nước, canh tân xã hội. Gần 20 năm nay, lại có hàng vạn hàng ức dân oan mất đất mất nhà, không ngừng nghỉ đi từ nam ra bắc, từ địa phương lên trung ương, để tố cáo cái Hiến pháp, cái Bộ luật cướp trắng mồ hôi, công sức của tổ tiên và của bản thân họ, để lên án lũ cướp ngày ngay tại hang ổ của chúng: trụ sở quốc hội, các phòng tiếp dân, cơ quan công quyền, tư gia lãnh đạo. Dẫu gần như vô vọng, họ vẫn mặc áo in dòng chữ phản kháng, giương biểu ngữ viết lời yêu cầu, có khi còn chửi thẳng vào mặt đảng, mặt chế độ (như trong một video clip gần đây của dân oan huyện Thạnh Hóa, Long An). Đến lúc tuyệt vọng thì khỏa thân, tự thiêu, hay cho bọn cướp sản ăn đạn. Gần 10 năm nay, lại thấy có những công dân liên kết với nhau thành những tổ chức xã hội dân sự mà mục đích chủ yếu là đòi tự do, nhân quyền, dân chủ. Dù bị theo dõi hành tung, cấm cản tụ họp, bị thóa mạ thanh danh, lũng đoạn hàng ngũ, họ vẫn quyết tâm hình thành một trong ba lực lượng cần thiết cho một xã hội văn minh (lực lượng chính trị, lực lượng kinh tế và lực lượng dân sự). Cũng phải kể đến sự oai hùng, lòng can đảm của nhiều lãnh đạo tinh thần không bằng lòng với cuộc sống êm đềm trong kinh kệ, trong thuyết giáo, nơi thánh thất, nơi tu sở, trái lại đã thực hiện sứ mạng đạo cứu đời bằng những bài giảng sấm sét, những tuyên bố nẩy lửa, dù sau đó có thể lâm vào vòng bị lao lý hay cảnh bị ám hại.

Dấu tích oai hùng nơi Đồng bào hải ngoại lẫn Đồng bào quốc nội như thế chính là những chồi non hy vọng báo hiệu một mùa Xuân đích thực cho Dân tộc. Những chồi non đó cần phải được làm cho lớn lên bằng nỗ lực liên minh đoàn kết không mệt mỏi giữa hải ngoại với quốc nội, giữa hải ngoại với nhau và giữa quốc nội với nhau; bằng tinh thần dân chủ không lay chuyển: hợp nhất trong đa diện, coi cái chung quan trọng hơn cái riêng, bất đồng trong ý kiến nhưng không bất hòa trong hàng ngũ, chấp nhận dị biệt trong phương pháp miễn là đồng nhất trong mục tiêu, trân trọng mọi sáng kiến tranh đấu của nhau dù nhỏ đến đâu chăng nữa. Đất Mẹ đang cần những người con có ý thức sáng suốt, tầm nhìn lớn lao, tâm hồn quảng đại và tinh thần hợp tác để cùng chung tay xây dựng một Việt Nam mới không còn có cảnh hàng triệu nông dân bị cướp ruộng vườn, khiếu kiện trong tuyệt vọng; không còn có cảnh hàng triệu công nhân bị bóc lột tiền lương, bươn chải trong khốn cùng; không còn có cảnh hàng triệu lao động xuất khẩu bị buộc trở thành lao nô hay tình nô nơi đất khách; không còn có cảnh hàng triệu học sinh sinh viên bị đầu độc tâm hồn, tiêu diệt ý chí, chẳng lớn lên thành công dân tự do và trách nhiệm; không còn có cảnh hàng triệu tín đồ bị trấn áp đức tin, thấy bản thân tôn giáo bị lũng đoạn thành công cụ hay cơ sở tôn giáo bị cướp bóc tàn phá (cộng đồng Tin lành Mennonite hiện nay là ví dụ); không còn có cảnh hàng vạn công dân yêu nước bị đàn áp khi xuống đường chống ngoại xâm, bị sách nhiễu khi mở miệng nói sự thật, bị cầm tù khi lên tiếng đòi nhân quyền, bị tra tấn trong lao ngục vì nhất quyết chẳng nhận tội (như Mai Thị Dung, Tạ Phong Tần, Đặng Xuân Diệu…); không còn có cảnh người dân trong nhà bị thường xuyên rình mò khám xét, ra đường bị tống tiền đòi hối lộ, chạy xe quên đội mũ bảo hiểm bị đánh vỡ đầu, vào đồn phải tra khảo đến chết rồi bị cho là treo cổ tự tử… vân vân và vân vân.

Kể ra ngày Xuân mà nhắc tới những cảnh đau buồn như thế xem ra tàn nhẫn, nhưng người con nào của Mẹ Việt lại không cảm thấy bất nhẫn trước các sự việc ấy, bởi lẽ chúng là “thành quả khốn nạn” sau 85 năm cai trị đầy bất tài bất lực, bất nhân bất công của cái chính đảng mà mới đây vẫn trâng tráo cho rằng dưới sự lãnh đạo của mình, “nhân dân đã lập nên những kỳ tích trong thế kỷ XX, mà đỉnh cao là thắng lợi của cách mạng Tháng 8-1945, thắng lợi của các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc, thắng lợi của công cuộc Đổi mới, vững bước đi lên CNXH”, vẫn dối trá vỗ ngực cho rằng tại VN, ngoài mình, “không có một lực lượng chính trị nào khác có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín và khả năng lãnh đạo đất nước vượt qua mọi khó khăn, thử thách cam go để đưa dân tộc đến bến bờ vinh quang". 

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 213 (15-02-2015)

Ban Biên Tập

Câu chuyện cuối năm

Năm hết Tết đến, nào ai muốn nghe chuyện chiến tranh, chuyện khủng hoảng kinh tế, nhưng khổ một nỗi thế giới không bao giờ chịu nghỉ ăn Tết. Vả lại, chưa đầy nửa nhân loại ăn Tết Âm lịch thành ra phần còn lại vẫn tiếp tục đánh nhau, vẫn tiếp tục tranh chấp, vẫn tiếp tục như không có ngày Tết vậy.

Ngay hôm ông Táo về trời, người ta đã hơi mừng khi Thủ Tướng Angela Merkel của Đức và Tổng Thống Francois Hollande của Pháp nói là họ sẽ đi gặp ông Tổng Thống Nga Vladimir Putin cùng với ông tổng thống của đất nước Ukraine khốn khổ ở thủ đô Minsk của Belarus. Cho đến phút chót các đại diện cấp dưới đã cãi nhau không sao đạt được thỏa thuận.

Sau một cuộc họp gay go, gắt gỏng kéo dài thâu đêm đến 16, 17 giờ đồng hồ tùy theo cách đếm của các nhà báo, bốn lãnh tụ tuyên bố đạt được một thỏa thuận ngưng bắn. Nhưng quả như bà thủ tướng Merkel đã nói, thỏa thuận đạt được chỉ mới cung cấp “một tia hy vọng” cho cuộc chiến ở Đông Ukraine. Ai cũng bảo thật là ngu ngốc nếu chúng ta coi thỏa thuận này một cách lạc quan hơn. Điều mà hai ông Putin và Poroshenko đã đạt được, với sự trung gian mà có khi là can thiệp của bà thủ tướng Đức và với sự trợ sức của ông tổng thống Pháp, là một thỏa thuận khung để có thể chấm dứt cuộc chiến tàn bạo, đã làm cho trên 5,000 thiệt mạng và đang xé tan nát một quốc gia nằm ngay giữa Âu Châu.

Điều chúng ta đừng quên là một thỏa thuận như vậy, cũng ký kết ở Minsk hồi tháng 9 năm ngoái, đã sụp đổ còn nhanh hơn là lâu đài trên cát nữa. Phải nói là bất cứ một sự lạc quan nào về điều mà bây giờ các nhà báo gọi là Minsk II đòi hỏi là chúng ta phải tin ông Putin đột nhiên muốn trở nên thân thiện với Tây phương và nhất là với một Ukraine đã bất chấp ông và dám lật đổ người mà ông đã đặt lên để bảo đảm là Ukraine, không những nằm trong vùng ảnh hưởng của ông, mà còn là một chư hầu của Nga nữa.

Điều quan trọng nhất mà thỏa thuận này đạt được là một cuộc ngưng bắn và việc tạo nên một hành lang phi quân sự tách rời Ukraine ra khỏi lực lượng thân Nga đến 140km. Nhưng còn có rất nhiều những lỗ hổng để cho ông Putin có cớ thổi cho cuộc chiến bùng lên trở lại khi nào ông ta muốn. Một trong những lỗ hổng đó là chiến sự còn có thể tiếp tục hai ngày sau khi tuyên bố và còn phải hai tuần sau thì mới rút vũ khí nặng. Ấy là chưa kể số phận của hàng ngàn binh sĩ Ukraine đang tử thủ bên trong thị trấn Debaltseve. Chỉ vào bản đồ, một nhà chiến lược quân sự đã cho thấy thị trấn này là trụ cột cho một khu vực như một cái lưỡi nằm chọc sâu vào vùng của hai thành phố ly khai Donetsk và Lugansk. Đó là lý do tại sao như Thông tấn xã Reuters cho biết một lữ đoàn thiết giáp đã được Nga điều tới để giúp bao vây Debaltseve. Và đó cũng là lý do tại sao một thị trấn nhỏ bé đã được bảo vệ bởi nhiều ngàn binh sĩ Ukraine. Triển vọng Ukraine giữ nổi thị trấn này ngày càng mong manh.

Và ngay cả nếu hai bên chịu chấm dứt chiến sự, vẫn còn rất nhiều vấn đề nếu muốn có một giải pháp lâu dài. Thỏa thuận hôm thứ năm 12 vừa qua đã phác họa một thỏa thuận chính trị có thể thấy Kiev phải trao quyền hầu như là tự trị cho hai vùng Donetsk và Lugansk. Thỏa thuận hẳn đã giữ thể diện cho ông Poroshenko khi nói đến Kiev sửa hiến pháp để tản quyền cho các vùng do phiến quân chiếm đóng, một chữ yếu hơn nhiều so với điều mà Nga đòi hỏi là “liên bang hóa.” Donetsk và Lugansk sẽ có cảnh sát riêng và tư pháp riêng. Nhưng họ không có quyền phủ quyết về chính sách ngoại giao hay quốc phòng của Ukraine. Điều này có nghĩa là không thể là tiền tuyến thân Nga chống lại việc Kiev đến một lúc nào đó tham gia vào Liên Hiệp Âu Châu hay Liên Minh Nato.

Nhưng thắng lợi này quá nhỏ so với thất bại ê chề mà ông Poroshenko đã phải chấp nhận. Nga vẫn không hề công nhận họ có lính trên đất Ukraine, và thỏa thuận không nói gì đến việc lúc nào họ phải rút ra khỏi lãnh thổ Ukraine. Thỏa thuận này cũng không ngay lập tức cho phép Kiev lập lại kiểm soát vùng biên giới với Nga. Phải mãi đến cuối năm nay họ mới được quyền bảo vệ biên giới với Nga, mà còn phải tùy theo là họ có sửa được hiến pháp để “tản quyền” đã. So với Minsk I, đây là một bước thụt lùi lớn. Trong thỏa thuận trước, Kiev có thể kiểm soát biên giới của mình mà không có điều kiên tiên quyết nào khác.

Nói cho cùng dầu cho là Minsk I hay Minsk II, hay nhiều thỏa thuận ngưng bắn nữa, chỉ có thể thành công nếu ông Putin quyết định giảm thiểu sự đối đầu với Ukraine và với Tây phương. Nhưng không có chỉ dấu nào cho thấy ông có ý định đó cả. Dĩ nhiên là có nhiều yếu tố khiến ông ta không thích làm điều đó. Nền kinh tế Nga đang lâm vào giai đoạn khủng hoảng trong khi chính quyền đang tiếp tục một chiến dịch bài Tây phương một cách điên cuồng trên các phương tiện truyền thông ở Nga. Tất cả những yếu tố đó cho thấy là tham vọng của vị lãnh tụ điện Kremlin vượt ra ngoài Ukraine và ông đang cố gắng tái khẳng định lại khu vực ảnh hưởng của Nga ở Đông Âu.

Trong suốt cuộc khủng hoảng, ông Putin thường xuyên thay đổi từ huy động lực lượng đến chuyển sang ngoại giao vào phút chót. Như một võ sĩ nhu đạo rất giỏi những thế hư để đánh lừa đối thủ, ông tiếp tục đi con đường của mình. Bởi vậy Minsk II chỉ là một sự tạm ngưng chiến thuật. Và một lần nữa ông có vẻ đã thành công. Từ Hoa Kỳ sang Âu Châu, các lãnh tụ Tây phương đã thở phào nhẹ nhõm với hy vọng mới, lơ là lỏng tay để ông lại có một cơ hội nữa đi đến ước mơ Novorosiya (Nước Nga Mới) mà Nữ Hoàng Catherine đã chiếm đượt thuở nào. Vùng này, kéo suốt từ Donetsk ở vùng Đông Bắc đến Odessa ở Tây Nam. Tờ Financial Times đã bảo cái tên là đó là cái tên của năm 2014. Họ nên nói nó sẽ là cái tên cho năm 2015 và tiếp tục cho đến khi nào ông Putin toại nguyện.

Nhưng chuyện ông Putin ở miền đông Âu Châu đâu phải là vấn đề duy nhất của thế giới. Ở Trung đông, phiến quân vốn tự gọi mình là Islamic State hay Islamic State for the Levant đã sát hại thêm một con tin Hoa Kỳ nữa. Cái chết của cô Kayla Mueller, con tin cuối cùng người Mỹ mà tổ chức khủng bố này còn giữ, đã không kinh tởm và ồn ào nhưng cũng tàn bạo không kém.

Dầu cô Mueller có chết vì lý do nào chăng nữa, nó là cái chết của một thiếu nữ đầy lý tưởng, đã tình nguyện phục vụ ở Ấn Độ và ở Palestine sau khi tốt nghiệp đại học. Cô tìm đến biên giới Thổ Nhĩ Kỳ với Syria năm 2012 để phục vụ cho các tổ chức nhằm giúp đỡ những dân tị nạn bỏ chạy khỏi cuộc nội chiến ở Syria. Cô đã bị bắt cách đây hơn một năm cùng với một nhóm các nhân viên thiện nguyện khác, tất cả đều đã được trả tự do, có lẽ là sau khi nộp tiền cho IS. Không một chủ thuyết nào có thể biện minh cho việc giết một người như cô. Nhưng cũng không có chủ thuyết nào có thể biện minh cho việc giết những nhà báo, nhân viên thiện nguyện Anh, Mỹ, Nhật khác.

Nếu có điều an ủi thì có lẽ hành động tàn bạo của IS, nhất là việc họ thiêu sống Thiếu Úy Muath al-Kasaesbeh, đã là một bước ngoặt.

Ở nửa bên kia của địa cầu, Á Châu cũng không yên ổn. Ông Tập Cận Bình có vẻ đang học bài học của ông Putin. Khi thế giới để cho ông Putin ngang nhiên chiếm vùng Crimea, ông Tập hẳn mở cờ trong bụng vì từ nay ông tha hồ lấn chiếm Biển Đông. Cũng may cho thế giới là Hoa Kỳ nay có một vị tổng thống đã sống ở Thái Bình Dương và hiểu rõ tầm quan trọng của những hành động của Trung Quốc. Không phải là Tổng Thống Barack Obama không hiểu tầm quan trọng của hành động của ông Putin ở Âu Châu. Nhưng ở một khía cạnh nào đó ông có lý khi cho là Âu Châu phải tự gánh lấy vấn đề ở sân sau nhà mình. Vả lại, so với IS, và ngay cả so với Nga thì thực sự kẻ thù duy nhất có thể đối chọi với Hoa Kỳ ngày nay là Trung Cộng.

Chỉ hy vọng là không những Tổng Thống Obama mà còn các vị kế nhiệm ông nữa, ý thức được cái nguy cơ đó. Chỉ hy vọng là những người dân thế giới không phải chết tức tưởi như những người dân Ukraine, chết ôm lá cờ Liên Hiệp Âu Châu để rồi mới thấy là chính Liên Hiệp đã phản bội họ.

Chàng bán bong bóng mở lớp Anh ngữ miễn phí, ước mơ thay đổi Việt Nam

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) - Một thanh niên 25 tuổi, Phạm Minh Đáp, sau bảy năm rời quê lên Hà Nội bán bong bóng dạo và dành dụm tiền, vừa mở trường dạy ngoại ngữ hoàn toàn miễn phí có tên Stand By You. 


Đáp đang bán bong bóng. (Hình: Phạm Minh Đáp)

"Giới trẻ cần phải học Tiếng Anh để học hỏi tiến bộ của các nước văn minh, tiếp cận thông tin đa chiều, và cởi mở tư tưởng," Đáp nói. Trên chiếc xe đạp cũ, phía sau người thanh niên da ngăm đen, giản dị với áo sơ mi quần tây và đôi dép nhựa, những chùm bóng bay đủ màu sắc và những cuốn sách tiếng Anh cùng anh đi qua khắp các nẻo đường thành phố.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở Thanh Hóa, Phạm Minh Đáp là anh cả trong số ba anh em. Theo lời kể của anh, khi anh lên lớp 6, ba mẹ Đáp rời quê lên Hà Nội bán hàng rong. Trong năm học, anh phụ ông bà chăm sóc hai em nhỏ. Mỗi dịp Hè, anh cũng theo ba mẹ lên Hà Nội để bán bong bóng. Mười tám tuổi, thay vì thi đại học như các thanh niên cùng lứa, Đáp chính thức theo nghề người bán hàng rong.

"Tôi thích học ngoại ngữ từ nhỏ, và cũng được học môn này ở trường từ lớp 6. Nhưng lúc đi bán bóng bay, tôi chứng kiến nhiều người ngoại quốc đến hỏi đường, mà tôi và nhiều bạn trẻ khác cứ lắc đầu, không biết phải trả lời ra sao. Điều đó là động lực khiến tôi quyết tâm học để nói được Anh ngữ.”


Phạm Minh Đáp, người mở trường ngoại ngữ Stand By You miễn phí cho trẻ em nghèo. (Hình: Phạm Minh Đáp)


Đáp cho biết ban đầu, cứ thấy khách du lịch ngoại quốc là anh cứ “nhè” ra để chào hỏi. Sau này, để có thể trao đổi lâu hơn bằng Anh ngữ, anh tình nguyện làm việc cho bảo tàng Dân Tộc Học, phụ trách cả các công việc lau dọn trước khi chuyển sang làm hướng dẫn viên cho khách ngoại quốc. Ngày qua ngày, khách du lịch không chỉ mang lại cho anh thêm thu nhập mà còn trở thành những người bạn sau này giúp anh dạy Tiếng Anh miễn phí cho bạn bè.

Trước khi trường dạy ngoại ngữ miễn phí Stand By You ra đời, Đáp chỉ có một nhóm nhỏ bạn bè và các em nhỏ cùng bán hàng rong để cùng học Tiếng Anh, với ý nghĩ “bán cho khách du lịch thì được nhiều tiền hơn.”Lớp học diễn ra kiểu hội thoại, các bạn ai cũng lần lượt là “giáo viên” đứng lớp, và Đáp biết bao nhiêu, chỉ các bạn bấy nhiêu. Dần dà, “lớp học” nhỏ diễn ra trong góc phòng trọ ngày càng có thêm đông “học viên”, và cuối cùng phải ra các bờ hồ, công viên để học.


Đáp đang đóng bàn ghế cho lớp.(Hình: Phạm Minh Đáp)

Ước mơ có một phòng học đàng hoàng với bàn, với ghế, cuối cùng Đáp cũng thực hiện được vào đầu năm 2014 với lớp học Stand By You.

Dù để thuê mướn được địa điểm này, Đáp phải dùng toàn bộ số tiền dành dụm được trong sáu năm bán bong bóng (anh cho biết mỗi ngày đi bán nếu may mắn thì lời khoảng 100,000 VND - tương đương $5) và vay mượn thêm bạn bè, Đáp cho biết đây chỉ là sự khởi đầu cho ước mơ của anh.

“Tôi chưa nghĩ nó sẽ dừng lại. Tôi sẽ cố gắng mang lại thật nhiều khóa học, lớp học cho sinh viên. Cả tiếng Anh và kỹ năng sống. Tôi sẽ mở thêm những “ngôi nhà tiếng Anh” tại các tỉnh thành Việt Nam khi có tài chính. Và sẽ có nhiều hoạt động bổ ích như làm từ thiện, tổ chức các buổi tọa đàm, thảo luận về những chủ đề của xã hội, đất nước.” Đáp nói.


Đáp chụp hình cùng các tình nguyện viên. (Hình: Phạm Minh Đáp)

“Tôi có niềm tin là mình sẽ làm được. Tôi luôn cố gắng rút ra những kinh nghiệm của những người đi trước và của mình. Để cố gắng thay đổi theo tình hình khó khăn. Cũng phải cần nghiên cứu và tính toán cẩn thận cách điều hành và làm việc. Vì tôi biết công việc này không những khó khăn về tài chính mà khó khăn về mặt xã hội nữa.”

“Do hoàn cảnh gia đình, cách giáo dục và định hướng của bố mẹ với con cái về các vấn đề của xã hội.” Đáp giải thích về cách suy nghĩ và mơ ước của anh. Đáp cho biết bố mẹ anh đề cao sự cố gắng, học để giúp đỡ gia đình và xã hội. Đáp nhấn mạnh: “Phải học hỏi tiến bộ của các nước văn minh, cần phải thay đổi và học Tiếng Anh.”

Anh cũng cho biết gia đình anh theo đạo Công Giáo, và anh từng tham gia vào các hoạt động giới trẻ, từ đó có ý thức về “trách nhiệm bản thân với sứ mệnh làm chứng cho sự thật - công lý - hòa bình.”

Đáp đang ở lớp dạy học. (Hình: Phạm Minh Đáp)

Những ngày bán bong bóng ở Hà Nội càng nung nấu ý chí của người thanh niên nghèo. “Đi bán hàng rong, tôi cảm nhận và hiểu rõ về các tầng lớp xã hội. Về người nghèo và tầng lớp quản lý xã hội. Tôi được cảm thông với những người nghèo. Và nhận thấy mình nên và phải làm những điều gì đó để giúp xã hội thay đổi.” Anh nói.

Là “hiệu trưởng” của gần 1000 học viên “trường” Stand By You, Đáp chỉ thỉnh thoảng dự lớp cùng những bạn khác. Lớp ngoại ngữ nay có nhiều tình nguyện viên phụ trách giảng dạy, có thêm cả tiếng Nhật. Đáp cho biết nhiệm vụ của mình bao gồm từ lao công, giữ xe, đến việc tìm tình nguyện viên, mạnh thường quân, và tiếp tục bán bong bóng mỗi chiều tối để kiếm tiền trang trải cho các hoạt động của Stand By You.

--

Để hỗ trợ hoặc tìm hiểu thêm về “ngôi nhà tiếng Anh” Stand By You, xin vào trang mạng: http://www.standbyyouvolunteerclub.org/

Vietinbank lại đá bóng trách nhiệm sang … các “thượng đế”

Báo điện tử Tầm nhìn Lãnh đạo Vietinbank cho rằng, 3 máy ATM ở đường Hồ Tùng Mậu (Cầu Giấy, Hà Nội) “dở chứng” là do Tết, do lượng người rút tiền quá nhiều.  

Như Tầm Nhìn đã đưa tin, vào lúc 12h ngày 6/2 vừa qua – khi Tết Nguyên Đán đã cận kề, cả 3 cây ATM ở địa chỉ 109 Hồ Tùng Mậu (Cầu Giấy, Hà Nội) đều trong tình trạng hết tiền gây bức xúc cho nhiều khách hàng không chỉ là chủ thẻ Vietinbank.
Đáng nói, 3 cây ATM này nằm ngay cạnh một phòng giao dịch “hoành tráng” của Vietinbank giữa thủ đô Hà Nội.

Hiện nay, với gần 2000 ATM trên toàn quốc, VietinBank là một trong những ngân hàng đứng đầu về mạng lưới và độ phủ ATM. Thế nhưng, đây có lẽ cũng là một trong những ngân hàng “sở hữu” nhiều sự cố liên quan tới ATM nhất.
Khi chúng tôi phản ánh sự việc trên tới Vietinbank, một nhân viên truyền thông của ngân hàng này cho biết họ đã báo cho Trung tâm thẻ xử lý.
Tuy nhiên, đến 8h30 phút sáng ngày 9/2, theo ghi nhận của phóng viên, trong số 3 cây ATM kể trên mới chỉ có duy nhất 1 cây ATM hoạt động trở lại với lượng tiền “nhỏ giọt”. Đến 10/2, lượng khách hàng tới giao dịch tại 3 cây ATM trên đã giảm đi trông thấy. Có vẻ như họ đã hết kiên nhẫn với cách làm việc bị cho là “bán chuyên” của nhân viên Vietinbank.
Đến ngày 12/2, sau nhiều lần liên hệ với Vietinbank, chúng tôi nhận được phản hồi từ bộ phận truyền thông chứ không phải từ những cá nhân, bộ phận trực tiếp liên quan, chịu trách nhiệm về sự cố trên.
Vẫn không một lời xin lỗi
Theo đó, Vietinbank lý giải, nguyên nhân khiến 3 ATM trên tạm ngừng hoạt động là do thời điểm sát Tết các ATM thường quá tải vì số lượng người rút tiền quá nhiều.
Liên quan tới những nội dung chúng tôi đã phản ánh trong các bài viết trước, lãnh đạo Vietinbank cho biết: “Về việc ATM hết tiền, chi nhánh đã thực hiện tiếp quỹ, cụ thể 2 lần/ngày. Còn về việc ATM mất điện, đây là sự cố bất khả kháng chứ không phải chỉ có ATM VietinBank mất điện trong khi xung quanh vẫn có điện bình thường”.
Cụ thể hơn, với 3 máy ATM ở đường Hồ Tùng Mậu, Vietinbank cho biết, cả 3 máy đều được tiếp quỹ 02 lần trong ngày 5/2 với tổng số tiền tiếp quỹ cho 3 máy là gần 5 tỷ đồng.
Trước 10h sáng ngày 6/2, 01 ATM còn nhiều tiền và 02 ATM khác còn ít tiền nên không giao dịch được với số tiền lớn. Tuy nhiên, sau 10h sáng thì các ATM tại đây đều giao dịch bình thường.
Vậy tại sao vào lúc 12h ngày 6/2 vừa qua, hàng chục khách hàng của Vietinbank phải ngán ngẩm ra về khi ATM hết tiền mà chi nhánh ngân hàng không hề có thông báo dán trên các cây ATM đó?!
Theo thông tin phía Vietinbank gửi cho chúng tôi, về việc ATM mất điện, sau khi có điện trở lại ATM mất khoảng 10 phút để tự khởi động lên, tự động cập nhật vào kịch bản và chuyển vào chế độ “đang hoạt động” (inservice). Việc 2 ATM hiện màn hình ATM ngừng hoạt động là khi đó ATM chưa “chạy” (load) xong kịch bản.
Cũng theo Vietinbank, đến chiều tối ngày 7/2, cả 3 ATM này đều hoạt động bình thường và có giao dịch liên tục đến 10h tối. Vậy còn sau 10h tối ngày 7/2, chúng hoạt động ra sao?!
Có thể thấy lý giải của Vietinbank khó thuyết phục hàng triệu khách hàng đang sử dụng thẻ của ngân hàng này nhất là khi hệ thống công nghệ là do ngân hàng tự kiểm soát, họ có thể thay đổi thời gian bất cứ lúc nào.
Hứa thật nhiều…
Vẫn không một lời xin lỗi khách hàng về những phiền toái do cây ATM của họ gây ra, phía Vietinbank lại tiếp tục đưa ra những lời có cánh: “Hiện tại, Trung tâm Thẻ luôn duy trì bộ phận trực 24/7 phát hiện sớm các ATM sắp hết tiền cũng như các ATM bị lỗi để thông báo trực tiếp đến các chi nhánh quản lý thực hiện tiếp quỹ cũng như xử lý sự cố nếu có.
Trong dịp Tết này, các chi nhánh đã tăng số lần tiếp quỹ cho máy, có máy thực hiện tiếp quỹ 2 - 3 lần/ngày để đáp ứng nhu cầu khách hàng, tuy nhiên do lượng người rút quá đông và thường xuyên, các xe tiếp quỹ phải di chuyển quay vòng đáp ứng yêu cầu tiếp quĩ cho nhiều ATM khác trên địa bàn quản lý. Do đó, có thể một vài ATM hết tiền với mệnh giá lớn dẫn đến nếu KH rút với giá trị lớn cũng sẽ không thực hiện được giao dịch mặc dù máy còn tiền”.  
Đáp lại những gì báo chí, khách hàng phản ánh, Vietinbank phản hồi: Trung tâm Thẻ đã nhắc nhở và quán triệt với chi nhánh Tây Hà Nội lưu ý theo dõi chặt chẽ tình trạng hoạt động của 3 máy ATM này cũng như các ATM khác do chi nhánh quản lý để đảm bảo ATM hoạt động tốt, không để khách hàng phản ánh.
Đây là chỉ đạo chung, mang tính hành chính mà lãnh đạo Vietinbank hẳn đã đưa ra tại các cuộc họp sát tết khi chỉ đạo về việc đảm bảo hoạt động của các ATM dịp tết. Đến nay, nhiều nhân viên của Vietinbank vẫn thuộc lòng những lời chỉ đạo đó, nhưng tại sao vẫn để sự cố xảy ra?
Chẳng lẽ “phát rồ” vì ATM của Vietinbank là việc của khách hàng?
Chưa Tết, ATM của Vietinbank đã gặp sự cố khiến khách hàng không thể giao dịch. Các văn bản luật cũng đã được ban hành và đã có hiệu lực, thế nhưng đến nay Ngân hàng Nhà nước, các cơ quan chức năng vẫn chưa lên tiếng về việc xử phạt những đơn vị vi phạm này.
13:12 | 13/02/2015
Nhóm PV

Thẩm phán Philippines: Trung Quốc không có quyền lịch sử đối với biển Đông

(TNO) Trung Quốc hiện không có quyền lịch sử đối với biển Đông vì nước này đã từ bỏ quyền đó khi trở thành thành viên của Công ước Liên Hiệp Quốc về luật Biển (UNCLOS), theo thẩm phán Toà án tối cao Philippines Antonio Carpio.

Thẩm phán Philippines: Trung Quốc không có quyền lịch sử đối với biển Đông
 Người Philippines trong một cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc về biển Đông - Ảnh: AFP

Tờ The Star hôm nay 15.2 dẫn lời ông Carpio nói rõ khi trở thành thành viên UNCLOS, một quốc gia đã từ bỏ các quyền lịch sử để đổi lấy vùng đặc quyền kinh tế có chiều rộng 200 hải lý tính từ bờ biển của quốc gia đó.

Ông Carpio còn khẳng định nếu Trung Quốc không phải là thành viên UNCLOS, thì cũng không có bằng chứng lịch sử cho thấy họ đã sở hữu hầu hết biển Đông như Bắc Kinh tuyên bố.

“Trong những bản đồ cổ của Trung Quốc có từ các triều đại Tống và Thanh, lãnh thổ cực nam của Trung Quốc luôn luôn là đảo Hải Nam, với những tên gọi cổ xưa như Châu Nhai, Quỳnh Nhai và Quỳnh Châu. Tuy nhiên, trong những bản đồ gần đây hơn, biên giới đó kéo dài tới đường chín đoạn (hay còn gọi đường lưỡi bò - PV), khoảng 1.800 km từ phía nam Hải Nam tới gần Sabah (bang cực đông của Malaysia - PV), ông Carpio phát biểu tại Malaysia ngày 13.2.

Malaysia là điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến thăm các nước ASEAN của thẩm phán Carpio nhằm đưa ra bài phát biểu về tranh chấp ở biển Đông.

Thẩm phán Carpio tin rằng thế giới ủng hộ Philippines trong vụ kiện Trung Quốc về tranh chấp ở biển Đông. Dự kiến, một tòa án Liên Hiệp Quốc sẽ đưa ra phán quyết về vụ này vào cuối năm nay hoặc đầu năm 2016.

“Nếu Philippines thắng vụ kiện này và Trung Quốc không tuân theo phán quyết, chúng tôi sẽ nộp đơn lên một hội đồng của Liên Hiệp Quốc mỗi năm cho đến khi Trung Quốc tuân theo quyết định đó”, thẩm phán Carpio nhấn mạnh.

15/02/2015 13:58
Văn Khoa

Chuyến hải hành trở về Biển Đông và lễ tưởng niệm chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa


Chuyến hải hành trở về Biển Đông và lễ tưởng niệm chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hy sinh trong trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa 01/1974

Nguyễn Hùng và gia đình (Danlambao) - Trong những ngày cuối của tháng Giệng 2015, chúng tôi tham gia chuyến đi du lịch trên một Tàu du lịch xuyên quốc gia (cruise ship). Hành trình ghé thăm các quốc gia nằm bao bọc Biển Đông gồm Việt Nam, Hồng Kông, Philippines, Mã Lai và Singapore.

Tại Việt Nam, tàu du lịch ghé cảng Cái Mẹt (Phú Mỹ) và cảng Chân Mây (Thừa Thiên).

Cách đây nhiều chục năm chúng tôi đã có một vài chuyến hải hành xuất phát từ một bến bải vô danh trong lòng đất nước, trên những chiếc thuyền cây mong manh, không đi du lịch mà phải rời bỏ quê hương xứ sở thân yêu để ra đi. 

Lần này là lần đầu tiên được đi trở lại trên Biển Đông bằng cách đi tàu thủy trên biển, đặc biệt là xuyên qua vùng biển từ Mã Lai Thái Lan và miền Nam Việt Nam từ vĩ tuyến 17. Dù cho được đi trên chiếc tàu du lịch với số lượng người trên 3000 nhưng trong lòng vẫn nao nao khi nhớ lại lúc ra đi trong vùng biển này trên chiếc thuyền cây mong manh và luôn gần kề với sự chết chóc.

Tàu du lịch chỉ cặp bến trong thời gian khoảng 10 giờ tại mỗi bến cảng. Sài Gòn là nơi chúng tôi trưởng thành, nên việc viếng thăm thắng cảnh Sài Gòn không phải là điều cần thiết.

Điều đặc biệt của chuyến hải hành này là thời gian của chuyến đi trùng hợp với thời gian xảy ra trận hải chiến Hoàng Sa giữa các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ quần đảo Hoàng Sa chống lại bọn xâm lược Tàu cộng cách đây 41 năm, ngày 19/01/1974.

Chúng tôi có ý định sẽ tiến hành thực hiện một lễ tưởng niệm đơn sơ để tưởng nhớ và ghi công ơn những chiến sĩ của quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng hy sinh trong trận hải chiến đánh đuổi bọn xâm lược Tàu cộng tại quần đảo Hoàng Sa. 

Để cho lễ tưởng niệm mang thêm ý nghĩa tình quê hương đất nước, chúng tôi đã cố gắng trong khả năng, thu góp những lễ vật cần thiết ngay tại Sài Gòn và thành phố Đà Nẵng chứ không mang theo từ nước ngoài, ngoài trừ lá cờ vàng Tổ Quốc và những lời tưởng niệm ghi công và nhớ ơn những anh hùng tử sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh tại Hoàng Sa.

Trong lần tàu cập cảng container Cái Mẹt, Phú Mỹ chúng tôi đi cùng đoàn khách du lịch về Sài Gòn. Chúng tôi đến viếng thăm khu tượng đài đức Trần Hưng Đạo, Thánh Tổ của binh chủng Hải Quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tại đây chúng tôi thu nhặt một số lượng đất dưới chân tượng đài. Sau đó chúng tôi đến khu vực chợ Sài Gòn tìm mua vài thước ribbon màu và vài ký trái cây Việt như chôm chôm, măng cụt…

Khi tàu cập bến cảng thứ nhì trong lộ trình di chuyển dọc theo bờ biển Việt Nam, cảng Chân Mây, chúng theo đoàn du khách nước ngoài đi thăm thành phố Đà Nẵng. Kết hợp với chuyến đi thăm viếng những thắng cảnh tại Đà Nẵng, chúng tôi tiếp tục thu nhặt cát tại bãi biển Mỹ Khê và mua một số lễ vật như nhang đèn tại chùa Linh Ứng, Sơn Trà, và mua thêm một vài loại hoa quả tại chợ Hàn cho lễ tưởng niệm sắp được thực hiện trên vùng Biển Đông khi tàu chạy ngang gần quần đảo Hoàng Sa.

Tàu rời cảng Chân Mây và tiếp tục chạy về hướng Hồng Kông. Vào thời điểm hừng đông ngày hôm sau, vị trí của tàu chạy gần quần đảo Hoàng Sa nhất, chúng tôi đã tiến hành thực hiện lễ tưởng niệm chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa anh dũng hy sinh trong trận hải chiến đánh đuổi bọn xâm lược Tàu cộng bảo vệ quần đảo Hoàng Sa ngày 19/01/2015.

Xin gởi đến bà con những hình ảnh ghi lại buổi lễ tưởng niệm này trên Biển Đông gần quần đảo Hoàng Sa, kỷ niệm 41 năm ngày quần đảo Hoàng Sa bị bọn xâm lược Tàu chiếm đóng.

Lòng quả cảm liều chết quên thân của các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn được toàn dân Việt tri ơn.

Ngày 15/02/2015


Nhật… tốc ký không số: Cuộc di chuyển hàng vạn KM một xác chết đã kết thúc


Thứ Sáu 13/2/2015

Một cái chết mà người ta muốn kẻ chết sẽ chết êm ru, chết đột ngột, và thật bí mật, tốt nhất là xa hẳn cái đất nước này… cuối cùng lại trở thành một cái chết gây nhiều đồn đoán, bình loạn, tốn nhiêu tiền của, thời gian, giấy mực, và.. nước bọt nhất trong “lịch sử chết” của mấy tay cộng sản “gộc”, chết rồi mà mà vẫn gây phiền hà, tốn tiền bạc của dân!

Lần đầu, nghe chuyện ông Bá Thanh, tớ đã viết trên status là “Mọi chuyện bí mật về ông Bá Thanh sẽ bị lộ hết nếu cứ để ông nằm chờ chết ở bên Mỹ!” Lý do: Cái hội chứng acute radiation syndrome do polonium, tức là “nhiễm xạ thời kỳ cấp” chính là do người Mỹ công khai hóa.

Hình ảnh ông ta nằm trơ trọi cách ly, không một bóng người dám đứng gần, thậm chí cái thùng rác đặc biệt sơn đỏ, “warning! danger!”, cũng được chụp ảnh rõ mồn một bên cái hình hài biến dạng của ông ta!

Và từ đó “Chân Dung Quyền lực” mới tung ra các kiểu ảnh mà hẳn phải ai đó có quyền lực mới có quyền chụp, cùng tin động trời “Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc bằng chất… nhiễm xạ

Rõ ràng Ta không nói, Sing không nói! Chỉ có người Mỹ tung tin, chứ còn ai nữa? Tốn kém mấy cũng phải đưa cái xác chết còn thoi thóp đó về…. và bắt tất cả các giáo sỹ, tiến sư phải nói này, nói nọ, phịa chuyện bệnh này, bệnh nọ… cốt để chờ ngày nào thì được phép tuyên bố Chết Thật mà thôi!

Và cái ngày thứ sáu 13 đã được chọn!? Phải chăng sáng kiến này của tay nào đó có biết qua đến phim Vendredi 13 do Boris Karloff (“Quỷ nhập tràng” Frenkeistein) đóng! Nếu thế thì… khá là thâm thúy đấy!

Liệu rồi đây cái quan tài cốt thép này, khi ra công khai tang lễ có một chiếc quan tài “đóng thế” để người đến viếng đỡ sợ chết…. lây!?

Tuyên truyền cộng sản: chuyện xưa tích cũ!!!

Văn hóa chính trị dân chủ



Nguyễn Hưng Quốc
Theo VOA-14.02.2015
Tại sao sinh hoạt chính trị nước này thì lành mạnh, nước kia thì vô cùng nhếch nhác, hết dối trá này đến dối trá khác, hết hỗn loạn này đến hỗn loạn khác? Tại sao dân chủ ở nơi này thì ổn định, vững chắc, dân chủ ở nơi kia thì chập chờn, bấp bênh, lúc nào cũng bị nguy cơ độc tài nghiến nát?

Trước, người ta nghĩ câu trả lời nằm ở kinh tế; sau, người ta nghĩ ở thể chế; gần đây, hầu hết giới nghiên cứu đều tập trung vào một yếu tố khác: văn hóa. Cách hành xử chính trị của mọi người, từ giới cầm quyền đến dân chúng, không phải chỉ dựa trên sự kiện hay quyền lợi thuần túy mà chủ yếu dựa trên cách diễn dịch các sự kiện liên quan đến đời sống cũng như đến số phận của quốc gia và cũng dựa trên sự ưu tiên giữa các quyền lợi liên quan đến bản thân mình cũng như giai cấp của mình. Cả sự diễn dịch lẫn sự ưu tiên ấy đều gắn liền với văn hóa.

Có thể nói, muốn có một sinh hoạt chính trị đàng hoàng nghiêm túc, điều cần có, trước hết, là một văn hóa chính trị thích hợp. Cũng vậy, muốn có dân chủ, điều cần có đầu tiên chính là văn hóa dân chủ. Không có văn hóa làm nền tảng, những thay đổi, cho dù lớn lao đến mấy, như thay đổi giới lãnh đạo hay thậm chí, thể chế, chỉ có tính cách tạm thời. Và hời hợt. Rồi, cuối cùng đâu cũng lại hoàn đấy. Con quái vật độc tài, một lúc nào đó, sẽ ngoi đầu dậy trở lại, nuốt chửng nền dân chủ còn phôi thai và lại hãm hại những người dân đang ngây thơ ngỡ mình đã hoặc sẽ được giải phóng khỏi mọi kiềm kẹp.

Chính vì vậy, yếu tố văn hóa, cụ thể là văn hóa chính trị càng ngày càng được quan tâm nghiên cứu.

Nhưng văn hóa chính trị là gì?

Thuật ngữ “văn hóa chính trị” (political culture) nếu không được ra đời từ, thì cũng gắn liền với nhà nghiên cứu về chính trị người Mỹ, Gabriel Almond. Trong bài tiểu luận “Comparative Political Systems” xuất bản trên Journal of Politics số 18 năm 1956, Almond phát hiện sau mỗi thể chế đều có một nếp suy nghĩ và niềm tin đặc biệt định hướng cho mọi hoạt động chính trị. Ý tưởng ấy được phát triển sâu rộng hơn trong cuốn The Civic Culture xuất bản lần đầu năm 1963, ở đó, khái niệm văn hóa chính trị lần đầu tiên được sử dụng như một tiêu đề với ý nghĩa là những định hướng chính trị đặc biệt, bao gồm hai yếu tố căn bản: một, thái độ đối với hệ thống chính trị và các tổ chức liên quan; và hai, thái độ đối với vai trò của bản thân mình trong hệ thống ấy.

Nói một cách tóm tắt, văn hoá chính trị bao gồm hai khía cạnh chính: tôn trọng luật chơi dân chủ và ý thức rõ về quyền của mình với tư cách một công dân cũng như một con người.

Trước hết, xin nói về luật chơi. Chính trị, hiểu một cách đơn giản, là việc phân bố và thực thi quyền lực (power). Trong một chế độ dân chủ, quyền lực ấy phải do dân chủ uỷ nhiệm qua các cuộc bầu cử; với sự uỷ nhiệm ấy, quyền lực trở thành thẩm quyền (authority), tức một thứ quyền lực chính đáng. Một văn hoá chính trị đúng đắn phải tôn trọng sự uỷ quyền ấy, hay nói cách khác, phải tôn trọng kết quả của các cuộc bầu cử.

Ở nhiều quốc gia độc tài, sau các cuộc bầu cử, những người cầm quyền dùng quyền lực của mình để bác bỏ kết quả của cuộc bầu cử ấy. Đó là trường hợp Miến Điện vào năm 1990, sau cuộc bầu cử tự do đầu tiên sau 30 năm, với kết quả là Liên minh Quốc gia vì Dân chủ của Aung San Suu Kyi được 392 trên tổng số 489 ghế, tức khoảng 80% số ghế trong Quốc Hội; nhưng phe quyền phiệt lúc ấy đang cầm quyền đã từ chối việc chuyển nhượng quyền lực, tiếp tục cầm quyền một cách độc tài cho mãi đến đầu năm 2011 mới đồng ý tổ chức một cuộc bầu cử khác, tương đối tự do.

Trường hợp của Thái Lan trong những năm gần đây thuộc một cực khác: sau khi bầu cử, phe chiến thắng lên cầm quyền, phe thất bại, một mặt thừa nhận kết quả bầu cử, nhưng mặt khác, lại vận động dân chúng đổ xô xuống đường để tìm cách truất phế chính phủ hầu tổ chức lại một cuộc bầu cử khác với hy vọng mình sẽ chiến thắng.

Ở đây, người ta không thể không nhớ các cuộc bầu cử ở các quốc gia dân chủ ở Tây phương: mọi phe phái đều chấp nhận kết quả của các cuộc bầu cử. Ngay sau khi đếm phiếu xong, phe thất bại điện thoại cho những người thắng cử để làm hai việc: Một, thừa nhận mình thất bại và hai, chúc mừng những người thắng cuộc. Người ta không viện bất cứ một lý do gì để phủ nhận kết quả bầu cử. Không ai nói dân ngu hay dân lầm khi bầu cho đối thủ của mình. Luật chơi của dân chủ được xây dựng trên các cuộc bầu cử. Bất chấp kết quả bầu cử ấy thế nào người ta cũng phải chấp nhận. Thua một triệu phiếu: chấp nhận, đã đành. Chỉ thua một phiếu, người ta cũng chấp nhận. Đó chính là văn hoá chính trị hoặc cũng có thể nói, văn hoá dân chủ ở Tây phương.

Khía cạnh thứ hai của văn hoá chính trị là ý thức về quyền (rights). Mọi người, kể cả những người dân bình thường, thấp cổ bé miệng, cũng ý thức rất rõ về các quyền của mình, như quyền sống và mưu cầu hạnh phúc, quyền tự do ngôn luận và tư tưởng cũng như các quyền tham gia hội đoàn và đảng phái. Những quyền ấy gắn liền với con người chứ không phải do chính quyền ban phát. Chính quyền chỉ thực sự là chính quyền nếu biết tôn trọng những cái quyền bất khả xâm phạm ấy.

Với ý thức về những cái quyền của mình, dân chúng dưới các chế độ dân chủ không thờ ơ với các hoạt động của chính phủ. Họ không vô cảm. Ngược lại, họ biết họ có quyền kiểm tra và đòi hỏi chính phủ phải minh bạch và chịu sự kiểm soát của công luận. Nhiều học giả cho sự vững mạnh của các nền dân chủ ở Tây phương không phải tự nhiên mà có: Nó được xây dựng trên ý thức về quyền của dân chúng. Song song với ý thức ấy là sự tham gia của dân chúng vào các sinh hoạt xã hội dân sự (civil society).

Ở Việt Nam thì khác. Nhà cầm quyền, một mặt, từ chối sự minh bạch và tính chất khả kiểm (accountability), mặt khác, cố sức nuôi dưỡng thứ văn hoá vô cảm trong quần chúng. Có thể nói, chính thứ văn hoá vô cảm ấy là một thứ đối nghịch với văn hoá dân chủ. Người ta dùng thứ văn hoá vô cảm ấy để triệt tiêu văn hoá dân chủ, qua đó, kiềm hãm tiến trình dân chủ hoá trong nước.

Để xây dựng một nền dân chủ thực sự cho Việt Nam, do đó, ngoài những biện pháp tranh đấu để giành lại quyền lực, người ta cần phải nuôi dưỡng ý thức về quyền của dân chúng, phát triển các sinh hoạt thuộc xã hội dân sự và cuối cùng, tạo sức ép để chính quyền phải tôn trọng các luật chơi dân chủ qua việc tổ chức các cuộc bầu cử tự do và tôn trọng kết quả của các cuộc bầu cử ấy.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Thuê côn đồ sát hại anh chồng giá 8 triệu đồng

Bực tức vì anh chồng không cho đứng tên sổ đỏ, Lan đã chi 8 triệu đồng thuê hai thanh niên để chúng chặn đường, sát hại nạn nhân bằng hàng chục nhát dao.
Ngày 14/2, Công an tỉnh Bắc Giang đã khởi tố bị can, quyết định truy nã Dương Văn Tiệp (24 tuổi), Triệu Văn Quân (25 tuổi) đều ở Lạng Sơn về hành vi giết người.
em-3589-1423975706.jpg
Chiếc xe nơi người dân phát hiện xác ông Phúc.Ảnh:Trang Thuỷ.
Cơ quan chức năng làm rõ, năm 2009 Nguyễn Thị Lan về sống chung cùng anh Hoàng Văn Đức (50 tuổi) và người anh trai chồng tên Hoàng Văn Phúc. Lan cùng đóng góp với chồng để xây dựng nhà ở. Gần đây, mảnh đất do bố mẹ để lại cho hai anh em ông Phúc, được chính quyền chuẩn bị làm sổ đỏ, Lan muốn chung tên nhưng không được đồng ý.
Bực tức vì ông Phúc muốn làm sổ đỏ riêng cho con ruột của em trai. Hơn nữa do sống không hôn thú nên Lan nhiều lần bị dọa đuổi ra khỏi nhà. Bà ta đã nảy sinh ý định thuê người đánh ông Phúc để trả thù.
Lan tâm sự với người giúp việc là Vi Thị Hiền và được người này “hiến” cách thuê người đánh dằn mặt. Lan thống nhất với Hiền là nhờ Tiệp (cháu của Hiền) với giá 8 triệu đồng, ứng trước 5 triệu cùng ảnh nhận diện. Tiệp đã rủ thêm Quân cùng tham gia.
Để thực hiện kế hoạch, trưa một ngày cuối tháng 1/2015, Tiệp và Quân giả vờ thuê ông Phúc lái ôtô đi chở hàng với giá 500.000 đồng. Chúng điều ông Phúc lái xe đến khu vực vắng ở huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang, rồi tấn công. Hai tên côn đồ đâm nạn nhân hàng chục nhát, khiến ông Phúc tử vong.
Sau đó, Hiền báo lại cho Lan biết và xin thêm 5 triệu đồng nữa để Tiệp bỏ trốn. Nhận tiền xong, Hiền bắt ôtô đi từ Lạng Sơn xuống Bắc Giang giao tiền cho Tiệp, đồng thời thông báo cho Lan biết việc ông Phúc đã chết, bảo xoá số điện thoại để tránh người khác phát hiện.
Hiền và Lan đã bị khởi tố, tạm giam.
Chủ Nhật, ngày 15/2/2015 - 20:43
Theo Hoàng Việt (Vnexpress)

Ông Nguyễn Tấn Dũng 'không chỉ đạo' vụ báo chống tham nhũng

Ông Dũng được dẫn lời nói rằng "việc thanh tra đột xuất tại Báo Người cao tuổi do Bộ Thông tin và Truyền thông quyết định, thực hiện theo chức năng, thẩm quyền".
Ông Dũng được dẫn lời nói rằng "việc thanh tra đột xuất tại Báo Người cao tuổi do Bộ Thông tin và Truyền thông quyết định, thực hiện theo chức năng, thẩm quyền".
VOA-15.02.2015
Văn phòng chính phủ Việt Nam vừa thông báo rằng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng "không chỉ đạo việc thanh tra" Người cao tuổi trong khi tờ báo này bị phạt một số tiền kỷ lục gần 700 triệu đồng.

Trong văn bản hồi đáp đề nghị của Ban Thường vụ Trung ương Hội người cao tuổi Việt Nam, cơ quan chủ quản tờ báo trên, ông Dũng được dẫn lời nói rằng "việc thanh tra đột xuất tại Báo Người cao tuổi do Bộ Thông tin và Truyền thông quyết định, thực hiện theo chức năng, thẩm quyền".

Ông Dũng cũng cho biết rằng ông không chỉ đạo việc thanh tra này, và yêu cầu cơ quan quản lý tờ báo phải "làm việc với Bộ Thông tin và Truyền thông và các cơ quan chức năng để xử lý các vấn đề liên quan đến việc thanh tra nói trên, đảm bảo đúng quy định của pháp luật".

Trong khi đó, báo chí trong nước đưa tin, Thanh tra Bộ vừa kể ban hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính Báo Người cao tuổi tổng số tiền gần 700 triệu đồng, do "có nhiều vi phạm hành chính" như hoạt động báo điện tử nhưng không có giấy phép; cung cấp nội dung thông tin sai sự thật, vu khống, xuyên tạc, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức và danh dự, nhân phẩm của cá nhân...

Hội người cao tuổi Việt Nam cũng đã dừng nhiệm vụ lãnh đạo báo với ông Kim Quốc Hoa, việc điều hành được giao cho Phó Tổng biên tập.

Đối đầu

Trước đó, hôm 10/2, Báo Người cao tuổi mới cho đăng một bài viết dài về “nhiều sai phạm nghiêm trọng của đoàn thanh tra Bộ Thông tin và Truyền thông”, một ngày sau khi Bộ này cho rằng tờ báo đã “cung cấp nội dung thông tin sai sự thật, vu khống, xuyên tạc”, và “có dấu hiệu tiết lộ bí mật nhà nước”.

Trong khi trang web của tờ báo đã bị “thu hồi tên miền”, và không thể truy cập được, thì tờ báo in vẫn tiếp tục xuất bản, trong đó nói rằng “vụ việc chưa được giải trình đã ký kết luận và họp báo đưa tin quy chụp, trái pháp luật, vi phạm Bộ luật Hình sự, bôi nhọ danh dự báo Người cao tuổi”.

Trước đó, hôm 9/2, Bộ Thông tin và Truyền thông đã tổ chức họp báo về vụ thanh tra đột xuất kéo dài 2 tháng, và cho rằng tờ báo đã đăng một số bài viết có dấu hiệu "lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân".

Sau khi tờ báo lên tiếng, bộ quản lý các cơ quan báo chí của Việt Nam tuyên bố sẽ "cứng rắn hơn" nếu báo Người cao tuổi "làm phức tạp tình hình".

Hai năm qua, báo Người cao tuổi đã gây chú ý dư luận với một loạt các bài viết về tham nhũng liên quan tới các quan chức đương nhiệm và hồi hưu như nguyên Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền.

Ông Truyền sau đó đã phải lên tiếng “xin lỗi đảng, xin lỗi nhân dân về các khuyết điểm”.

Theo Chinhphu, VnExpress, VOA

“Tết một nửa” ở nhà bị án Nén

Theo NLĐO-15/02/2015 20:04
Với việc Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bình Thuận bác bỏ đơn xin tại ngoại cho bị án Huỳnh Văn Nén, gia đình cụ Huỳnh Văn Truyện (bố của Huỳnh Văn Nén) ăn Tết “chưa ngon” dù hành trình tìm lại công lý đã nhiều phần sáng sủa

Mới đây, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bình Thuận đã bác đơn của cụ Huỳnh Văn Truyện xin cho bị án Huỳnh Văn Nén được tại ngoại. Cầm văn bản trả lời trên tay, cụ nghẹn lời, mắt rưng rưng, hụt hẫng.

“Muốn nó về sum vầy mà không được!”

Tâm sự với phóng viên, cụ Truyện kể khi có quyết định hủy án của TAND Tối cao, ông như được tiếp thêm động lực và tin tưởng sẽ sớm tìm được công bằng. Thế nhưng, nhiều tháng liền, cụ chạy đôn chạy đáo khắp nơi, gõ cửa khắp các cơ quan công quyền ở tỉnh Bình Thuận, gửi bao nhiêu đơn thư nhưng đợi mãi mà sự việc vẫn không có biến chuyển gì nhiều. Hành trình đi tìm địa vị pháp lý cho con nhiều lúc trắc trở, gặp khó khăn khiến ông cụ gần 90 tuổi cứ chực trào nước mắt.

Sau nhiều tháng triền miên đi kêu oan, nay cụ Huỳnh Văn Truyện lại về quê Cà Mau đón một cái Tết buồn
Sau nhiều tháng triền miên đi kêu oan, nay cụ Huỳnh Văn Truyện lại về quê Cà Mau đón một cái Tết buồn

Nộp đơn kiến nghị xin được thay đổi biện pháp tạm giữ cho Nén, cụ Truyện hy vọng cơ quan chức năng thương tình cho con tại ngoại để đi chữa bệnh kẻo bị mù mắt. Hơn nữa là để Nén được về thắp cho mẹ (là cụ Đặng Thị Hường) một nén nhang. Mẹ Nén vì buồn phiền chuyện của con, lại thêm tuổi già sức yếu nên đã qua đời gần 1 năm nay.

“Mấy năm qua, vì đi kêu oan cho thằng Nén mà tôi xao nhãng việc nhà cửa. Bà ấy ốm đau, tôi cũng không thể chăm sóc tận tình. Giờ bà ấy mất đi, tôi lại để nhà cửa hiu quạnh, không thể nhang khói thường xuyên được nên cảm thấy ân hận lắm. Muốn thằng Nén được về để gia đình sum vầy ngày Tết nhưng không được” - cụ tâm sự.

Nếu không xảy ra vụ án của Huỳnh Văn Nén thì cụ Truyện vẫn còn là một nông dân lầm lũi với ruộng đồng. Bao năm nay, dấu chân cụ Truyện đã hằn in trên khắp các nẻo đường từ Cà Mau ra Bình Thuận; rồi đi Nha Trang, Hà Nội; lại về Đồng Nai… Đọc các văn bản pháp luật, viết nhiều đơn thư và theo dõi từng diễn biến vụ án của con mấy chục năm qua khiến cụ trở nên rành rẽ về luật pháp và nói năng mạch lạc hơn trước nhiều.

Từ khi cụ Hường mất, cụ Truyện bận đi kêu oan cho con nên nhà cửa ở Cà Mau không ai trông coi, mấy sào ruộng cũng đã đem cầm cố lấy tiền đi kêu oan cho Nén đến nay chưa thể chuộc lại. Các con của cụ ở Cà Mau đều rất nghèo. Mỗi người đi làm ăn một nơi nên cũng không có điều kiện về nhà chăm sóc cha được. Mới đây, vì thương cha thân già lủi thủi một mình nên vợ chồng người con út đã chuyển về ở cùng nhà để tiện chăm cụ.

Chia tay phóng viên, tay cầm chặt tập đơn, dáng người liêu xiêu trong chiếc áo nâu xám bạc màu với đôi mắt buồn, cụ Truyện một mình lủi thủi bước lên xe đò để về Cà Mau. “Tôi đi cả năm trời, giờ Tết đến cũng phải về dọn nhà cửa, chăm lo nhang khói cho ông bà tổ tiên, chứ Tết có vui vẻ gì đâu khi mà con đang bị giam cầm, chịu khổ cực” - cụ Truyện thở dài. Lại thêm một cái Tết nữa ông cụ ngồi trong căn nhà quạnh hiu đau đáu nghĩ về đứa con đang chịu cảnh lao tù.

Mong nỗi buồn sớm qua

Ghé thăm nhà chị Nguyễn Thị Cẩm (vợ bị án Huỳnh Văn Nén), đã 27 Tết mà căn nhà vẫn hiu quạnh. Cửa nhà không khóa, 4 bức tường trống trơn khiến những cơn gió cứ lùa qua thông thốc. Người hàng xóm cho biết chị Cẩm đi làm thuê từ lúc mờ sáng chưa về. Từ khi vướng vào vụ án oan “vườn điều” và việc Huỳnh Văn Nén bị tù đày, gia đình chị Cẩm phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực và điều tiếng không hay. Thời gian gần đây, khi các luật sư, báo chí vào cuộc và có quyết định giám đốc thẩm vụ án, người dân thị trấn Tân Minh (huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận) dần thấy được bản chất vụ việc nên càng hiểu và cảm thông cho gia đình này hơn.

Căn nhà của vợ con Huỳnh Văn Nén vẫn quạnh hiu dù đã 27 Tết
Căn nhà của vợ con Huỳnh Văn Nén vẫn quạnh hiu dù đã 27 Tết

Hằng ngày, chị Cẩm đi làm thuê khắp vùng. Lúc thì giúp việc gia đình cho người ta, lúc thì làm cỏ thuê, ai kêu gì làm nấy, chỉ mong kiếm được chút tiền mua gạo. Các con của chị lớn lên cũng đi làm thuê. Mấy năm qua, hết người này đến người kia thay phiên nhau đưa ông nội (cụ Truyện) đi kêu oan và thăm nuôi cha. Đi lại nhiều, công việc dang dở không làm được gì nên cuộc sống của ai cũng rất khó khăn. Tết đến, nỗi lo âu và buồn bã lại hằn in lên từng nét mặt mỗi người.

“Mọi người trong nhà đều lo đi làm thuê làm mướn đến tận 30 Tết mới nghỉ. Hoàn cảnh khó khăn cũng không có tiền bạc để mua sắm gì cả. Cha lại vướng vòng lao lý nên mười mấy năm nay, nhà em đều đón Tết trong lặng lẽ và mong cho sớm qua đi. Em chỉ mong cha sớm được về, để gia đình được sum vầy, đón một cái Tết đoàn tụ” - em Huỳnh Thành Lượng thổ lộ.

Đối với gia đình này, Tết chỉ về một nửa. Mùa Xuân với họ chỉ đến thực sự khi Huỳnh Văn Nén được giải oan, thoát vòng lao lý.

Sợ không đợi nổi ngày được minh oan
Cụ Huỳnh Văn Truyện đề nghị các cơ quan chức năng nếu có căn cứ buộc tội con trai ông tội “Giết người” thì xử lý nghiêm minh, còn nếu có oan sai thì phải sớm trả tự do. “Tôi giờ đã già yếu, không biết sống chết lúc nào. Chỉ sợ không thể đợi đến ngày vụ việc thằng Nén được sáng tỏ, tôi chết không cam tâm” - cụ Truyện bày tỏ.

Bài và ảnh: BẠCH LONG