Wednesday, January 28, 2015

Bravo ông Tập khơi dậy xu thế Phùng tâm tư: “vì Tổ Quốc không tiếc máu”!

Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao) - Coi như chúng ta được một dịp bất chiến tự nhiên thành. Nhất là thứ “chiến” tâm lý, nếu được đánh động, tuyên truyền quần chúng nhân dân quả không dễ gặp. Vậy mà chính hôm nay người tặng chúng ta cảm nhận không-tiếc-máu này, chắc cũng không hề hay biết: Dân tộc Việt vốn được lớn mạnh từ những khắc phục đau thương, và từ chối những nghiệt ngã hiếp đáp sâu xa từ truyền kiếp.

Có những biến động chinh chiến đau thương đã xảy ra, có người cùng một cái chết hy sinh, nhưng mãi hơn 30 năm sau vẫn còn được lãnh đạo cao cấp nhất nước nhớ tới vinh danh. Hoặc còn được nhớ tới gói ghém lại trong một tác phẩm khá nổi tiếng “Ma Chiến Hữu” của Nobel Văn Học Trung Quốc Mạc Ngôn. 

Trong khi chế độ mà chúng ta đang mỏi mòn nửa sống nửa chết cốt yếu là một chế độ sẵn sàng sai công an đến giật băng rôn, phá lẵng hoa tưởng niệm những anh hùng tử sĩ.

Phát động cuộc hiến máu cho một dân tộc thiếu máu?

Phải rồi, chúng ta đã ngã lên ngã xuống trong vòng vây nô lệ suốt 1050 năm Bắc Thuộc, mà chúng ta vẫn còn thừa những dựng xây tích trữ máu lệ, để đi vòng quanh cùng thế giới tự do qua những khổ nạn hòa bình, không Cộng Sản bá quyền.

Là con dân một nước độc tài, chúng ta thường có cùng tâm trạng chia sẻ trấn áp của người dân, chỉ vì một câu thơ đại khái như: “Đã đến lúc chúng ta phải bước tới Quảng Trường Thiên An Môn”, một nhà thơ ở Đại Lục coi như phạm húy ba chữ Thiên An Môn đã lãnh 7 năm tù đày. Cũng như chỉ một câu nhạc thiết tha: “Việt Nam còn hay đã mất”, một nhạc sĩ trẻ như Việt Khang phải gác lại tài năng thanh xuân vợ con 4 năm trong chốn xà lim. Và với một nhạc sĩ yêu nước, chỉ muốn Rạng Ngời Nước Nam khác là Trần Vũ Anh Bình lãnh 6 năm, cùng những ngày dài bị hành hạ tuyệt thực.

Vậy… đâu còn lý do gì để tiếc máu. Tiếc máu vì Tổ Quốc ư?

Máu đã đổ… và máu sẽ phải hồi sinh. Ở nơi đây bọn họ cũng đã rập nguyên bản chính “đồng chí”, làm quân khát máu để thử nốc cạn máu chúng ta. Không phải sao, từ những “cuộc” máu như Cải Cách Ruộng Đất vì nghe lời ai kia, Mậu Thân Huế, Nhân Văn Giai Phẩm, án xét lại và án xét xử kịch cỡm, liệt sĩ làm bia ăn đạn qui hàng ở Gạc Ma… Còn chuyện máu xương của hàng triệu người đã đổ trong cuộc Cách Mạng Văn Hóa, vết nhơ đời đời không gột rửa Thiên An Môn… là chuyện của toàn trị Tàu Cộng. 

Dĩ nhiên máu không chỉ đổ nơi đây, mà chừng như cũng đã đổ ở sự kiện Ngài vừa mang ra ca ngợi tấm lòng chiến sĩ. Cuộc chiến Trung Quốc xâm lược biên giới phía Bắc Việt Nam 1979 mà nhân dân Việt Nam đã cố quên vì đã mất quá nhiều máu xương của hai nước, không lẽ Ngài vẫn muốn khơi dậy bằng hình thức này hình thức khác, để một cách nào đó chỉ xưng tụng đồng bào mình đã không tiếc máu cho Tổ Quốc.

Cám ơn Ngài Tập đã làm chúng ta liên tưởng đến bao nhiêu gương hy sinh can đảm của bộ đội chiến sĩ, cũng như những oan uổng của vô số thường dân Việt Nam vô tội, đã phải nằm xuống để bảo vệ cuộc chiến do Trung Quốc phát động. 

Cũng trong tinh thần chống thực dân xâm lăng đô hộ, không thiếu những liệt sĩ ở Yên Bái nêu cao ý chí “không thành công cũng thành nhân” và đã khẳng khái đứng lên phản kháng chống chọi, chứng tỏ dân Việt không bao giờ hèn, nên chúng ta không hề sợ thiếu… máu. Máu nóng nhiệt huyết của tuổi trẻ chỉ cần hâm nóng lại, máu lạnh căm hờn của thế hệ lớn tuổi phải thay nhau quạt lửa lên cho con cháu. Và cho dẫu có đồng ý hay không về một phương thức đấu tranh, hoặc “uyển chuyển”, chúng ta cũng phải cảm phục sự quyết tâm không khuất phục can đảm của một Nguyễn Thái Học không-thiếu-máu: “Cờ Độc Lập, Hoa Tự Do phải tưới bằng máu”.

Chiến dịch tuyên truyền chống Tàu

Mấy lâu nay phong trào Thoát Trung xem ra có vẻ lắng đọng, kể từ cái tát biến động nẩy lửa của HD 981 và cú giáng văn hóa, người Việt chúng ta dường như co cụm lại trong phẫn uất về thái độ bạc nhược khấu đầu của đám tay sai, nhất là sau cuộc biểu tình lớn bị kích hoạt nổi dậy từ Bắc vô Nam của những bát nháo trong hai ngày trời giữa tháng 5 năm ngoái, với gần 800 xí nghiệp thiệt hại, chúng ta chưa ai buồn hâm nóng khí thế (hay xu thế chống Tàu mà họ Phùng tâm tư) của 11 cuộc biểu tình yêu nước năm 2011.

Dù khá quen với nụ cười nửa miệng “bí ẩn” của Thủ Tướng Dũng, lăm le “vừa hợp tác vừa đấu tranh với Trung Quốc”, đa số những học giả trí thức, báo chí văn nghệ sĩ, đảng viên cách mạng lão thành, đảng viên phản tỉnh… đều không chỉ muốn “thoát” những ám ảnh sát nhập Tàu với lần đón tiếp họ Tập bằng cờ 6 sao, đưa dây thòng lọng vào cổ dân tộc bằng Mật Ước Thành Đô…, kể cả thái độ khiếp nhược cầu an, vờ vịt đu dây và thiếu quyết tâm dứt điểm… khiến ai cũng phải cảm thấy câu “giặc ngồi sau lưng Ngài” như An Dương Vương năm xưa chính là cái mà chúng ta cần “thoát” gỡ trước hết.

Không thoát được con đường này sẽ không mở được lộ trình của con đường vùng thoát nô lệ, tự chủ tự cường và tự do dân chủ. Có điều với tình hình chính trị Việt Nam, dường như nung nấu tinh thần chống bành trướng bá quyền của ngoại xâm vẫn là thượng sách, dễ gây tác động hăng “máu”, và đám đông đồng cảm nên dễ thực hiện phát động hơn. Dĩ nhiên phải trong tư thế tuy hai mà một, tuy một mà hai theo thế song kiếm hiệp hành, nắm bắt cơ hội thì mới có hiệu quả.

Phải nói khi Ủy Viên Thường Vụ BCT đảng C.S.T.Q là Du Chính Thanh được Việt Nam đấu dịu trải thảm đỏ, quàng hoa đỏ lót đường cho chuyến nghênh đón thiên triều Tập Cận Bình trong năm nay, chúng ta không mấy ngạc nhiên trước những khép kín của báo chí thông tin truyền thông. Có lẽ để vuốt mặt phần nào cho đám con hoang khúm núm C.S.V.N, đã âm thầm nhận lệnh chỉ đạo, mà một trong 3 điều cần tuân lệnh chưa bao giờ được nói trước đó chính là điều thứ nhất: “Đình chỉ mọi chiến dịch tuyên truyền chống Trung Quốc”, khiến hơn ai hết, vị nguyên soái của Q.Đ.N.D họ Phùng đã tỏ ra mẫn cảm cúi đầu tâm tư nhất: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ đến người già đều có tư thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng cái đó là nguy hiểm cho dân tộc.

Ông Thanh dùng chữ “đình chỉ” nghe có vẻ lịch sự, tưởng như chỉ đưa ra yêu sách tạm thời. Vì thế, ông Phùng không phải tỏ ra lo lắng tâm tư quá. Hãy dưỡng sức khỏi “bù lu bù loa” để còn bám theo đuôi quan lớn lần khác. Lần này hơi bị lạc điệu với nhân dân rồi. Phải đột phá trong bất cứ cuộc chơi nào, để may ra khi bị Tàu ghét vì không dám… ghét Tàu, mới may có dịp đoái công chuộc tội ngả về nhân dân.

Thảo nào đợt “nhập kho” tới tấp rơi đúng thời điểm Du Chính Thanh chuẩn bị hành trang “huấn thị ca” lên đường đáp xuống Hà Thành vào cuối năm qua, là để thể hiện thái độ triệt để tuân thủ sát phạt con dân Việt đã dám nói điều “không hay” về quan thầy của họ.

Điều huấn thị hai và ba nghĩ cho cùng chỉ là những vấn an sổ mũi thông thường, kiểu lập lại như luận điệu, âm tiết của những chiếc loa ngoại giao đàn anh đã rè. Đại khái như: “Không quốc tế hóa tranh chấp biển đảo. Tiến hành đàm phán về vấn đề tranh chấp trên cơ sở hoàn toàn song phương”.

Áp lực chắc nặng ký đưa ra, buộc nhà cầm quyền Việt Nam phải tức tốc ra tay hàng loạt bắt bớ trù dập. Điều này còn vẽ thêm nhận xét, cái mà họ lo sợ nhất không phải là thứ nhà cầm quyền dễ xỏ mũi mua chuộc này, mà tình báo của họ hơn ai hết đã biết rất rõ phong trào bài Trung sẽ vực dậy tinh thần chủ nghĩa dân tộc của toàn dân Việt nam, sớm hay muộn. 

Vinh danh cuộc chiến xâm lược 1979 mà Tập Cận Bình có lẽ chưa quên?

Không biết có nằm trong chính sách răn đe dạy dỗ, chỉ thấy một điều trùng hợp khá sít sao, khi Tập Cận Bình có mặt thị sát tập đoàn Quân 14 ở Tổng Hành Dinh Bộ Tư Lệnh ở Vân Nam vào ngày 21 vừa qua, ông Tập đã mặc nhiên đụng đến vết thương xưa trong quan hệ hữu nghị đồng chí anh em với nước láng giềng nhỏ bé. Bằng thái độ phớt tỉnh như Đặng Tiểu Bình đã “dạy cho Việt Nam một bài học” trong cuộc chiến 1979, ngài Tập tha hồ nhắc nhở một chiến sĩ Trung Quốc đã bỏ mình cách đây hơn 30 năm (tức tử trận 1984, vì sau một thời gian khá dài Trung Cộng tuyên bố rút quân vào 16 /3/1979 như dự định ban đầu “đánh mạnh rút nhanh”, nhưng lại phản đòn tiếp tục ráo riết tấn công và kéo dài ra những xung đột) vô tình đã làm cho thân nhân và đồng đội của những số phận bộ đội, đồng bào đền nợ nước của Việt Nam thêm tủi nhục, vì cho đến bây giờ linh hồn họ vẫn bị lịnh cấm tổ chức tưởng niệm từ “thiên tử”, nói chi đến được hãnh diện to tát, khi một vị nguyên thủ sốt sắng tham quan quân đoàn và nhắc tên. Vương Kiến Xuyên hẳn là một chiến sĩ anh dũng, đã lập công trên đường tòng chinh đánh phá một đất nước “đồng chí” dọc biên giới lãnh thổ và vì thế, không phải là không cảm kích cho ông đã được Ngài Tập tưởng nhớ đặc biệt, bởi một cuộc chiến vốn xem là nhiều thương tâm, phi nhân phi nghĩa và phi lý nhất. 

Hơn thế nữa, người lính xa nhà Vương Kiến Xuyên năm xưa còn biết làm thơ gởi mẹ, và câu thơ: “Vì Tổ Quốc không tiếc máu nhuộm chiến kỳ” còn được Ngài Tập cảm hứng tô vẻ thêm một điển tích oai hùng khác để ủy lạo tinh thần anh chị em chiến sĩ trong quân đoàn 14, theo đúng phương châm: “Muốn hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh.” 

Chỉ một chút tự hỏi bâng khuâng. Đem nhắc lại cuộc chiến đầy mất mát đã trôi qua 36 năm, nhất là ở thời điểm căng thẳng tranh chấp khá nhạy cảm này, người ta thấy chính Ngài Tập cũng đã đích thân không quên, và dường như còn có vẻ chú ý, cốt mang họ ra tri ân, vậy chẳng phải để cùng lúc kêu gọi tinh thần chiến đấu, và nhắc nhở lũ con hoang ngờ nguệch về một bài học xương máu không kém khác (?!)

Một cách nào đó, khi báo chí truyền thông của họ đưa hình ảnh này ra, không ít thì nhiều cũng làm tình cảm quan hệ trong chúng ta sôi sục, vì phải nhớ lại cuộc “dạy dỗ” ác ôn tàn bạo ấy. Còn với họ, nhắc lại sự kiện này như một gợi nhớ chiến sĩ hào hùng thì không lẽ lại muốn người dân Việt Nam phải e dè khiếp vía hơn, và đương nhiên còn lâu mới dám phản đối “hó hé” với Trung Quốc về bất cứ vấn đề gì, nói chi chuyện hải quân hàng hải cho xa xôi.

Nói chung

Càng gợi nhớ càng tủi nhục đau lòng “con quốc quốc”, càng phải dứt khoát thoát khỏi những ràng buộc hệ lụy đi từng quá trình một, vì có quá nhiều và đã bám rễ không xiết. Áng chừng từ thời vua Hán Cao Tổ, đến Mao, đến nghi án Hồ Tập Chương, đến thề thốt Thành Đô…

Xem ra Ngài Tập mới làm sống lại tâm thức xâm lược 1979, bằng một cử chỉ ủy lạo chiến sĩ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Còn phải kể sự kiện kết nối hòa hoãn sau đó, dẫn đến chiếc bẫy sắc lẹm Mật Ước Thành Đô 1990 và thời hạn tầm ăn dâu đến năm 2020 định mệnh gõ cửa. Cùng với một chuỗi biến động lịch sử khác, ngang ngửa với hai lần Bắc Thuộc, phải kể là HD 981, dùng vũ lực cưỡng chiếm Hoàng Sa, Trường Sa…

Vậy chẳng rõ vì “tư tưởng lớn gặp nhau” với quan nhớn Du Chính Thanh, hay bản chất tham quyền cố vị, nịnh hót phục tòng ít khi tìm thấy ở một vị tướng nguyên soái quân đội, mà Phùng đại tướng thay vì nên lợi dụng, nuôi dưỡng tâm tư chống quân xâm lấn vốn bất khuất của con dân Việt, lại tỏ ra mềm như bún thiu mà lo bò trắng răng, và sợ dân gặp nguy hiểm, trong khi tướng tá kiếm đường tháo chạy? Dù chắc như bắp, thử hỏi có nguy hiểm nào lớn hơn nguy hiểm biến Việt Nam thành một khu tự trị như Tây Tạng, Nội Mông, Tân Cương…? Hay ông Phùng muốn được làm vua của một khu tự trị Tàu, còn hơn là làm quỷ một nước Việt Nam ta? 

Với chúng ta đành xin nhấn mạnh lần nữa: Nhân dân Việt Nam cũng khó lòng quên bài-học-nhớ-đời của cuộc chinh phạt 1979, nếu không muốn nói là chúng ta cần phải nhân cơ hội khơi dậy này, cùng giương cao quyết tâm “Thoát”.

Và một khi trên hàng loạt tờ báo lề đảng Trung Cộng hôm 24 tháng 1 mới đây như Tân Hoa Xã, Thời Báo Hoàn Cầu, Nhân Dân Nhật Báo, Quân Giải Phóng, China News… và một số tờ báo khác ở Hồng Kông… đưa hình ảnh sự kiện này, liệu có làm báo chí truyền thông nhà nước Việt Nam chợt chạnh lòng, vì nghĩ lại chẳng bao giờ có dịp chụp bắt được thông tin, hình ảnh của mấy “Ngài” chóp bu Việt Nam đi ghi công, tán dương liệt sĩ, chiến sĩ của mình?

Còn thăm viếng Việt Nam lần này, biết đâu Ngài Tập sẽ bằng lòng đi tham quan dưới trời đổ nát của Việt Nam ta, để chứng kiến tận mắt những tấm bia đã buộc phải đục bỏ mấy chữ không hay “Trung Quốc Xâm Lược”, kể cả những tàn tích lăng tẩm đã theo dấu binh lửa bị phá hủy tan hoang. 

Sự có mặt lần này của Ngài Tập hẳn là một hứa hẹn của hình ảnh tươi tắn, gần gũi và không xa rời hữu nghị.

Cho phép được xin lỗi Ngài Tập trước, vì chắc không thể có cờ 6 sao như lần đón tiếp hôm nào. Lý do đám con hoang tay sai của Ngài, chắc lúc đó đang bận đi truy nã những ai dám cả gan phất ngọn cờ đào… để dâng tặng thiên triều. 

Một chi tiết trùng hợp, rất hân hạnh là Việt Nam cũng sẽ được đón tiếp vị đứng đầu nước Mỹ trước khi chấm dứt hai nhiệm kỳ của Tổng Thống Obama. Âu cũng là niềm mong mỏi phấn chấn, như ước mơ của một bà mẹ xứ Đà mới đây hoan nghênh Mỹ quay lại…


Trọng lú: Chủ, động phòng, chống tham nhũng không thể nóng vội


CTV Danlambao - Nhân dịp kỷ niệm 85 kỷ niệm thành lập đảng cướp chính quyền để bán nước, Trọng lú lại có nhiều phát biểu từ lú đến lẫn, vừa lẫn vừa lú (1). Xin tường trình lại với bà con trong thôn như sau:

Lú nói: "Đảng ta đã xác định rõ cùng với phát triển kinh tế, phải luôn chăm lo thực hiện tốt các chính sách an sinh xã hội. Mọi chủ trương của Đảng, chính sách của Nhà nước ta đều phải hướng tới mục tiêu cuối cùng là vì nhân dân..."

Sao kỳ vậy cha? Hướng kiểu gì kỳ vậy má! 

Hướng về nhân dân là mục tiêu cuối cùng thì sao lại có chuyện ở trong cái bình búa liềm, chuột chạy tùm lum để rồi đập chuột coi chừng bể bình? 

Hướng kiểu gì mà chính Lú nhà ta đã từng "gãi" rằng "Cái gì cũng phải tiền, không tiền không trôi, như ngứa ghẻ phải gãi rất khó chịu". Mà có phải "ghẻ tạm thời" đâu!? Chính Lú cũng đã từng thú nhận "Sốt ruột, bức xúc lắm, không phải bây giờ mà mấy năm trước Đảng đã gọi đây là quốc nạn, giặc nội xâm, quyền lực lớn mà không kiểm soát dễ sinh hư hỏng, tham nhũng..."

Nếu nói theo bà má Việt Nam anh hùng đang muốn Mỹ nó trở lại (2) thì: Hướng về nhân dân cái mã mẹ tụi bây!

Về mặt đạo đức, Lú phát biểu: "Sự suy thoái về tư tưởng đạo đức, lối sống chính là một trong những nguyên nhân của tình trạng gia tăng các loại tội phạm và tệ nạn xã hội..."

Thì đúng rồi! Đây đúng chóc là thành quả của đại chiến dịch học tập theo gương bác Hù Trần Dân Tiên. Tội phạm lớn nhất - còn ai trồng khoai đất này - ngoài những con sâu "ăn của dân không từ một chỗ nào..." như mụ phó chủ tịt Nguyễn Thị Doan tuyên bố.

Vậy mà đời suy thoái thì cứ.... vũ như cẩn, nguyễn như vân... giải pháp của Lú và của đảng lú dành cho chính lũ bầy đàn là: "Kiểm điểm tự phê bình và phê bình... qua đó giúp mỗi tổ chức đảng và cán bộ, đảng viên tự nhìn nhận, soi xét lại mình, tự điều chỉnh suy nghĩ, hành động của bản thân, có tác dụng cảnh tỉnh, cảnh báo, răn đe, ngăn chặn những sai phạm, tiêu cực..."

Tự nhìn nhận, soi xét, cảnh tỉnh tốt quá cho nên chú em Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh mới nói rằng, trong 3 năm qua tham nhũng không tụt, không tăng, thật là... ổn định. 

Và vì ổn định như lời chú Tranh cho nên Lú mới nói nhân dịp kỷ niệm 85 đảng cướp là "chống tham nhũng không thể nóng vội".

Quá đúng! Không phải sao? Hốt liền, hốt hết thì chúng nó hốt mạng bằng nhiễm độc phóng xạ ngay. Chứ còn gì nữa!

Trọng lú nói rằng việc chống tham nhũng "đụng chạm đến những người có chức, có quyền". Lại đúng nữa! Lú đảng trưởng ít ra cũng chính thức tự thú rằng đảng của lú là đảng con heo, đụng nồi cám của chúng thì có mà chết. 

Rồi lại nói "trong thời gian tới, công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí cần được tiếp tục đẩy mạnh, không phải bằng lời nói, hô hào chung chung, mà phải bằng những việc làm cụ thể, thiết thực..." thì Lú đã thành khẩn tự khai rằng từ đó đến giờ đảng của Lú là đảng con vẹt - nói cho sướng cái phao câu.

Nhưng với bầy heo, lũ vẹt kiểu này thì làm cách gì để mà "phải tăng cường biện pháp tuyên truyền giáo dục để nâng cao đạo đức, xây dựng liêm chính, giáo dục tinh thần biết trọng liêm sỉ, danh dự..." như lời của chúa đảng loài heo ăn tạp, giống vẹt chuyên nói láo?

Lú phán: "Bất kỳ đường lối, chủ trương nào của Đảng muốn được thực hiện thành công, thì trước hết mỗi cán bộ, đảng viên phải gương mẫu đi đầu." 

Mèn ơi! đi đầu 85 năm rồi! 

Đi đầu rồi lại hỏi đi đâu!? 

Vừa đi đường vừa lảm nhảm rằng thì là: "đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở VN hay chưa". Đất nước này đi đầu bởi một cái đảng được dẫn đầu bởi một đại lú. Có mà mạt!!!

Vậy mà lại có kẻ vẫn lú cái mặt ra rằng "càng tự hào về Đảng, chúng ta càng phải chăm lo công tác xây dựng Đảng, để Đảng ta ngày càng trong sạch vững mạnh, mãi mãi trường tồn cùng dân tộc."

Cái đảng dơ này mà mãi mãi trường tồn với dân tộc thì dân tộc này có nước chết. 

Chết chắc!!!




_____________________________________

Má anh hùng ơi! Bộ trưởng trả lời Má nè...

Dân Nghèo (Danlambao) - Hổm rồi má giận, má hờn, má chỉ cần... Mỹ nó quay lại thôi! Làm cho tụi con nhột quá. Tụi con quan tâm cho các má, mỗi năm quăng cho các má vài tấm bằng khen lộng kiếng để ghi nhớ công đức của các má ngày xưa không đổ nước sôi xuống hầm tụi con, mà các má anh hùng cho là chưa đủ. Để làm hài lòng các má, bộ trưởng bộ đường xá và xe be của tụi con vừa mới ra chỉ thị mới để bày tỏ mối quan tâm sâu sắc đến các má nè.

Chiếu theo chỉ thị số 30/CT-BGTVT của bộ trưởng Đinh La Lên (*) thì từ giờ trở đi các má anh hùng, có công với cắt mạng sẽ được iu tiên phục vụ. Các má sẽ được iu tiên đi lối riêng nè, iu tiên chăm sóc ở quầy hàng riêng dành cho các đại gia con nuôi của má nè, vào làm vé ở quầy hàng đầu tiên mà không bị hỏi tiền đâu nè...

Các má anh hùng khi ra phi trường nhớ đem theo cái bằng lộng kiếng cuối năm được tụi con ban phát để làm chứng anh hùng nghe má. 

Còn cái vụ các má trước giờ chỉ đi thuyền, đi đò, xe ôm, xe gắn máy từ quê ra tỉnh bây giờ... lấy tiền đâu đi máy bay hở bây!? thì để từ từ tụi con đi nói chuyện với mấy thằng Mỹ ác ôn hồi xưa nó viện trợ nhân đạo cho các má nghe.

Má thấy tụi con hết còn xa cách má chưa!?




____________________________________

Góc khuyết của Chân Dung Quyền Lực

Nguyễn Hưng Quốc
VOA-27.01.2015
Mấy tuần vừa qua, tôi gặp một số bạn bè, vốn là những trí thức và cán bộ trong nước có dịp sang Úc. Đề tài nói chuyện hầu như bao giờ cũng xoay về với trang blog Chân Dung Quyền Lực. Điều tôi ngạc nhiên nhất là tất cả họ đều đọc, hơn nữa, đọc rất kỹ các bài báo tố cáo nạn tham nhũng đăng trên Chân Dung Quyền Lực. Và tất cả đều tin những lời tố cáo ấy là đúng sự thật. Theo họ, tài sản khổng lồ đến từ tham nhũng của cha con Đại tướng Phùng Quang Thanh và Đại tá Phùng Quang Hải cũng như của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và con rể Vũ Chí Hùng đã được rất nhiều người trong nước ghi nhận và bàn tán từ lâu.

Tất cả những người bạn ấy đều cho vụ tố cáo tham nhũng trên trang Chân Dung Quyền Lực đều, thứ nhất, xuất phát từ trong nội bộ cao cấp của đảng Cộng sản, và thứ hai, gắn liền với các tranh chấp chính trị thời kỳ trước Đại hội đảng vào đầu năm 2016.

Tuy nhiên, khi nói đến tranh chấp quyền lực, có một vấn đề nổi lên: ai tranh chấp với ai?

Dễ thấy nhất, từ trang Chân Dung Quyền Lực, là sự ca ngợi dành cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đã làm thủ tướng hai nhiệm kỳ, chắc chắn là Nguyễn Tấn Dũng không thể tranh giành chức thủ tướng lần nữa. Chiếc ghế duy nhất mà ông có thể nhắm tới là chức Tổng bí thư đảng thay thế cho Nguyễn Phú Trọng, người, năm tới, đã 71 tuổi, lứa tuổi hầu như bắt buộc phải về hưu. Để cạnh tranh vào chức Tổng bí thư, đối thủ chính của Nguyễn Tấn Dũng là ai? Theo thông lệ từ mấy cuộc đại hội vừa rồi, từ Nông Đức Mạnh đến Nguyễn Phú Trọng, người làm chủ tịch Quốc Hội có khuynh hướng được chọn để làm Tổng bí thư. Tuy nhiên, trong kỳ đại hội vào năm 2016 thì khác. Nguyễn Sinh Hùng sinh năm 1946, sang năm sẽ 70 tuổi, không có khả năng sẽ được lưu dụng. Đối thủ chính của Nguyễn Tấn Dũng chỉ còn lại một người: Trương Tấn Sang, người đang giữ chức Chủ tịch nước, cùng tuổi với Nguyễn Tấn Dũng. Để tìm cách loại trừ Trương Tấn Sang, trên trang Chân Dung Quyền Lực có 20 bài viết về ông, không những tố cáo ông tham nhũng mà còn tố cáo việc ông, lúc còn trẻ, bị chính quyền Miền Nam bắt, không chịu đựng được các cuộc tra tấn, đã khai báo nội tình của “cách mạng”. Hơn nữa, ngay cả khi lên làm Chủ tịch nước, ông vẫn có quan hệ với những thành phần đối kháng và đòi hỏi dân chủ. Trương Tấn Sang lại là người chuyên tìm cách để hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng, gây mất đoàn kết trong nội bộ đảng, v.v…

Đó là chiếc ghế Tổng bí thư, còn chiếc ghế thủ tướng thì sao? Bình thường, người có khả năng lên làm thủ tướng là một trong các phó thủ tướng. Trong các phó thủ tướng hiện nay, người có nhiều triển vọng nhất là Nguyễn Xuân Phúc, còn khá trẻ (sinh năm 1954) và cũng là người duy nhất hiện nằm trong Bộ Chính trị. Một trong những mục tiêu quan trọng nhất mà những người đằng sau Chân Dung Quyền Lực nhắm tới là triệt hạ con đường lên chức Thủ tướng của Nguyễn Xuân Phúc. Không có người nào bị đả kích một cách kịch liệt như ông. Vấn đề là: ai nã súng cối vào Nguyễn Xuân Phúc trong cuộc chạy đua vào chiếc ghế thủ tướng? Chỉ có một trong hai hoặc cả hai khả năng: Một, người nào đó đang muốn chạy đua vào chức vụ thủ tướng; trong trường hợp này, người đó, phải đang nắm giữ chức phó thủ tướng; và hai, một người nào đó đang có tham vọng bày lại ván cờ chính trị tại Việt Nam với những khuôn mặt mới nằm trong tay mình để dễ thao túng.

Điều khó giải thích nhất là những cuộc tố cáo nhắm vào Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Trên trang Chân Dung Quyền Lực, ngoài Nguyễn Xuân Phúc và Trương Tấn Sang, người bị tố cáo nhiều nhất là Phùng Quang Thanh. Tại sao? Chắc chắn không phải tại ông tham nhũng hơn những người khác. Chuyện tham nhũng ở Việt Nam, hầu như không có người nào trong bộ máy chính quyền tránh được.  Vấn đề ở đây là: Tại sao người ta chọn tố cáo người này thay vì người khác. Ví dụ dễ thấy nhất: Trang Chân Dung Quyền Lực hoàn toàn không đụng đến Đại tướng Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang. Ai cũng biết, ở Việt Nam hiện nay, nơi được xem là cái ổ của tham nhũng chính là công an. Không ai tin Trần Đại Quang có bàn tay sạch cả. Vậy tại sao Chân Dung Quyền Lực không hề đụng đến ông mà chỉ tập trung vào Phùng Quang Thanh? Câu hỏi ấy dẫn đến hai khả năng: Một, người ta tìm cách triệt hạ con đường tiến thân của Phùng Quang Thanh và hai, người ta muốn thay đổi cơ cấu quyền lực trong quân đội.

Hai khả năng ấy thật ra chỉ tập trung vào một người: Phùng Quang Thanh. Gần đây, nghe đồn Phùng Quang Thanh có thể sẽ được bầu vào chiếc ghế Chủ tịch nước để thay cho Trương Tấn Sang. Số lượng các bài tố cáo sự tham nhũng của bố con ông nằm trong âm mưu ấy chăng? Nhưng nếu vậy, ai sẽ được lợi trong âm mưu triệt hạ này? Ai đang nuôi tham vọng chạy đua vào chiếc ghế chủ tịch nước? Hơn nữa, cũng không loại trừ khả năng người ta không những ngăn chận con đường leo lên ghế chủ tịch nước của Phùng Quang Thanh mà còn muốn hất ông ra khỏi chiếc ghế Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng cũng như cái chân trong Bộ Chính trị nữa.

Tất cả những vấn đề nêu trên, theo tôi, đều đúng. Tuy nhiên, cũng theo tôi,

không nên tập trung quá nhiều vào các cuộc tranh chấp nội bộ trên trang Chân Dung Quyền Lực. Đó chỉ là một khía cạnh; một khía cạnh quan trọng và cực kỳ lý thú, nhưng dù sao cũng chỉ là một khía cạnh. Còn một khía cạnh khác, nổi lên từ trang Chân Dung Quyền Lực là bộ mặt thật của giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Không nên vì quá tập trung vào các bài đã đăng để chỉ thấy, trong guồng máy lãnh đạo Việt Nam hiện nay, chỉ có Nguyễn Xuân Phúc và con rể Vũ Chí Hùng cũng như hai bố con Phùng Quang Thanh – Phùng Quang Hải là tham nhũng. Đó chỉ là những kẻ đã bị tố cáo. Còn những kẻ chưa bị tố cáo thì sao? Chắc chắn là họ cũng tham nhũng không thua gì những kẻ kia. Về độ giàu có của con cái và thân nhân, từ lâu ai cũng biết, hầu như không có ai bằng Nguyễn Tấn Dũng cả. Về mức độ tham nhũng, cũng từ lâu, ai cũng thấy không ai bằng công an; vậy tài sản của Trần Đại Quang như thế nào?

Nhìn vào những kẻ chưa được Chân Dung Quyền Lực đề cập, chúng ta dễ dàng thấy trang báo mạng này còn thiếu sót rất nhiều. Nó cố nói lên sự thật. Nhưng đó chỉ là một phần sự thật. Còn những góc cạnh khác, hầu như ai cũng biết, nhưng biết một cách mơ hồ. Chúng ta hy vọng sẽ có những trang báo khác lần lượt phanh phui hết tất cả những tệ nạn tham nhũng của tất cả những người đang nắm giữ quyền lực tại Việt Nam hiện nay.

Tất cả. Chứ không phải chỉ có một số người đang tranh chấp quyền lực với nhau.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 

Suy đồi văn hóa và người trẻ nhận thức kém

Cao Huy Huân
VOA-28.01.2015

Tôi từng nghĩ rằng mình rất may mắn được sinh ra và lớn lên trong một thời kì đang phát triển của đất nước. Được nhìn thấy những đổi thay và phát triển của một quốc gia, chẳng phải là điều rất đỗi hạnh phúc hay sao? Thế nhưng, sự thật là đất nước này là một quốc gia bất hạnh. Và sự bất hạnh đó xuất phát từ những con người không biết (hoặc là không muốn) cư xử cho đúng quy luật phát triển của thế giới. Mới rồi rộ lên chuyện các bạn trẻ viết những câu bậy bạ lên tấm bùa gỗ trong một lễ hội văn hóa Nhật Bản tổ chức ở Việt Nam. Càng thấm thía hơn cái gọi là cách cư xử đúng mực của người trẻ Việt.

Viết nhăng viết cuội, thậm chí là viết bậy, dường như là một nét truyền thống của người trẻ Việt Nam hiện nay. Từ nhà vệ sinh công cộng đến các hàng quán cà phê, rồi ra đến ghế đá công viên, thậm chí là trên các di tích văn hóa lịch sử, đâu đâu cũng thấy những câu chữ phản cảm và bậy bạ của những người sinh ra không muốn làm người có văn hóa. Thật sự, những người trẻ khi viết ra những câu chữ ấy có cảm thấy mình làm việc đó sẽ giúp mình hạnh phúc hơn, hay chỉ làm cho văn hóa mỹ quan xuống cấp trầm trọng. Nên nhớ, chúng ta là một dân tộc có hơn 4000 năm văn hiến, chúng ta không phải hạng hạ cấp của toàn nhân loại, cho nên đừng tự mình hành động như thể dân tộc ta sinh ra không có truyền thống văn hóa tốt đẹp.

Thật đáng xấu hổ khi đến thời buổi văn minh như thế này mà còn có những người trẻ dốt và vô văn hóa đến mức đến Văn Miếu ở ngay trung tâm Thủ đô văn hiến để viết xằng viết bậy. Đến cả văn hóa của dân tộc cũng bị bôi nhọ thì chẳng hiểu nỗi người trẻ bao năm qua đã học gì từ nền giáo dục quốc gia? Không tôn trọng văn hóa dân tộc của nước nhà và không tôn trọng văn hóa của quốc gia khác là hai điều vô cùng cấm kỵ, thế mà người trẻ Việt Nam đã vi phạm cả hai.

Người Nhật Bản là một dân tộc tự tôn rất cao, và họ cực kỳ yêu quý truyền thống văn hóa dân tộc của họ. Thế mà những người trẻ Việt Nam vô văn hóa và vô ý thức đó đã biến một lễ hội văn hóa thành vấn đề chỉ trích, và biến chính họ thành những kẻ thấp kém trong mắt nhiều người khác. Những tấm bùa gỗ, tượng trưng cho những điều ước mà người Nhật mong ước sẽ thành hiện thực trong năm mới, và những người trẻ kia viết những câu viết nhảm nhí lên đấy. Có thể họ cho rằng những điều này vô hại, hoặc có thể ước mơ của họ cũng bậy bạ như chính bản thân họ. Cần phải nhìn rộng ra một chút về vấn đề viết, vẽ bậy này. Đó là thói quen tùy tiện của đại bộ phận người trẻ trên mạng xã hội.

Gần đây xuất hiện hiện tượng một số người quay clip và tung lên youtube với nội dung chửi đời chửi người rất phản cảm. Quan trọng hơn là trong những clip đó có sự góp mặt của những em học sinh nhỏ, thậm chí là học sinh cấp một. Nhưng clip chửi bới trên mạng xã hội như vậy mặc dù chẳng ảnh hưởng về mặt thể chất đến ai, nhưng rõ ràng đang phản ảnh một phần tối của văn hóa trẻ, và hơn nữa là ảnh hưởng về mặt tinh thần của người xem, nhất là những bạn nhỏ. Tính lan tỏa của những clip này rất cao. Youtube thậm chí sẵn sàng trả nhiều tiền cho những clip có lượng người xem lớn, vì vậy mà chẳng màn nội dung có mang tính thẩm mỹ hay không, nhiều người vẫn cố tình đăng các clip mang nội dung phản cảm, nhảm nhí để thu hút nhiều người comment chửi bới và từ đó tăng lượt xem.

Mới đây nhất, trên Facebook một cô gái trẻ đã đăng hình ảnh hỏa hoạn dữ dội tại một khu đông dân cư ở Sài Gòn kèm lời bình luận rất thiếu ý thức, cô ta ví von đám cháy đó là pháo hoa mừng năm mới. Cũng theo đó, có những status Facebook chửi cha mắng mẹ của những người trẻ chỉ vì không hài lòng một số chuyện cá nhân. Chính sự suy đồi văn hóa đến mức tưởng khó chấp nhận như vậy làm cho những ai chứng kiến phải lên tiếng. Để kết thúc bài viết này xin mượn lời của một cư dân mạng để nói lên thực trạng đáng xấu hổ này:

"Sự thiếu nghiêm túc, thiếu chuẩn mực trong lời ăn, tiếng nói đã khiến cho nhiều bạn trẻ có thói quen đùa cợt, nhạo báng, bàn luận vô tổ chức, thậm chí chửi rủa tục tĩu bất luận điều gì, bất chấp ở đâu. Mạng xã hội đã tiếp tay cho điều đó."

Nếu như trước đây, những kẻ “hiếu tục” chỉ có thể chọn vỉa hè, quán nước hay bờ tường khu phố để “văng” ra những thứ bậy bạ, thì nay, họ đã có thể văng mọi thứ lên mạng xã hội.



Nếu bạn tình cờ kết bạn với một nhóm “teen” trên Facebook, bạn phải choáng vì mức độ tục tĩu trong các status, comment của họ. Họ viết tục, chửi tục, bình luận tục tĩu trên đó như một cách thức để xả stress. “Lên mạng chửi nhau đê” là thú vui của không ít bạn trẻ. Lâu dần thành quen. Và trong một cộng đồng toàn những người tục tĩu nói chuyện với nhau, chẳng cần biết trời cao đất rộng là gì (chỉ biết trên là status, dưới là comment) thì sự bậy bạ có tính lây nhiễm và được nhân lên gấp bội.

Môi trường mạng xã hội đang bị nhiễm bẩn bởi sự tự do thái quá của nó. Người xưa nói rất đúng: “Ở cạnh chợ lâu không biết cá tanh”. Thói quen bừa bãi (thích gì nói đấy), nói văng mạng mà vẫn được Facebook cho lên, khiến dần dà người ta không còn biết chuẩn mực ở đâu. Còn nhớ, sau khi danh thủ Beckham sang Việt Nam, trên Fanpage của anh có đăng tải bức hình chụp một phụ nữ Việt Nam, một tay vừa lái xe máy, một tay giơ giơ điện thoại chụp Beck trong xe với vẻ mặt hớn hở… Bức ảnh đó đã gây sốt và cộng đồng mạng Việt Nam đã nhảy vào like, comment tán loạn, tranh luận, cãi chửi nhau rất vô văn hóa ngay trên “tường nhà của Beckham” (dĩ nhiên là bằng tiếng Việt), khiến cho nhiều người phải cầu mong Beckham đừng “google translate” những gì cư dân mạng “văng”. Nếu không thì nhục quốc thể.

Những lá bùa gỗ là vật linh thiêng theo quan niệm của người Nhật Bản, là nơi để mọi người suy nghĩ và thể hiện ước mơ của mình. Nó cũng là nơi ghi lại lời cầu chúc cho năm mới. Sự khác biệt văn hóa có thể khiến bạn chưa cảm nhận hết điều đó, nhưng chí ít, đó cũng là sản phẩm văn hóa được treo lên nơi công cộng, chứ không phải là bức tường Facebook đầy rác rến. Và ngay cả trên bức tường Facebook, nơi trưng ra với cả thế giới, bạn cũng cần “viết có ý thức” để khỏi làm vấy bẩn nó, và vấy bẩn cả tiếng Việt. Khi căn bệnh vô ý thức trong lời ăn, tiếng nói, trong suy nghĩ, bình luận… đã nhiễm vào quá sâu trong một bộ phận giới trẻ thì những gì thể hiện ra trên lá bùa gỗ chỉ là hậu quả tất yếu.

* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Phúc trình Tự Do Trên Thế Giới 2015: Việt Nam ‘không có tự do’

Trà Mi-VOA
28.01.2015
Cảnh sát đứng gác bên ngoài Toà án nhân dân TPHCM.
Cảnh sát đứng gác bên ngoài Toà án nhân dân TPHCM
Việt Nam tiếp tục bị đánh giá là không có tự do trong phúc trình về Tự do trên thế giới 2015 vừa được tổ chức Freedom House có trụ sở tại Mỹ công bố hôm nay.

Khảo sát của Freedom House về quyền chính trị và các quyền tự do dân sự tại 195 quốc gia trên toàn cầu năm nay xếp Việt Nam 7/7 mức điểm thấp nhất về hạng mục quyền tự do chính trị, nghĩa là người dân không hề có quyền tự do chính trị trong nước.

Về các quyền tự do dân sự, Việt Nam được 5/7 điểm. Xét điểm tổng thể về tự do, Việt Nam được 6/7, tức mức gần thấp nhất trên bảng xếp hạng.

Freedom House nói nhìn chung nền dân chủ thế giới trong năm qua bị xuống cấp phần lớn là do các cuộc tấn công khủng bố và những chính sách tàn bạo hơn của các chế độ độc tài. Với khảo sát vừa công bố, tự do trên thế giới bị tuột dốc trong 9 năm liên tiếp.

Trong số 195 nước được đánh giá, 46% được xem là có tự do, 28% tự do một phần, và 26% là không có tự do, trong số này có Việt Nam.

“Tình hình nhân quyền Việt Nam ngày càng tồi tệ. Điều này đã chứng tỏ qua các báo cáo của những tổ chức xã hội dân sự...Nhà cầm quyền cộng sản ngày càng trở nên hung bạo hơn và đàn áp người dân đủ mọi giới vì họ thấy rằng dân đang đứng lên đòi hỏi các quyền của mình từ những người nông dân đòi đất, người lao động đòi tiền lương, các tín đồ đòi tự do tôn giáo, tới các nhà đối kháng đòi dân chủ."-Linh mục Phan Văn Lợi.

Linh mục Phan Văn Lợi, một nhà bất đồng chính kiến được nhiều người biết tiếng lâu nay cổ xúy cho các quyền tự do chính trị, dân sự, và tôn giáo trong nước, nhận xét nền dân chủ quốc nội năm qua hết sức u ám:

“Tình hình nhân quyền Việt Nam ngày càng tồi tệ. Điều này đã chứng tỏ qua các báo cáo của những tổ chức xã hội dân sự, ví dụ gần đây nhất là của Hội Cựu Tù nhân Lương tâm, Dân Làm báo, và nhiều tổ chức khác. Nhà cầm quyền cộng sản ngày càng trở nên hung bạo hơn và đàn áp người dân đủ mọi giới vì họ thấy rằng dân đang đứng lên đòi hỏi các quyền của mình từ những người nông dân đòi lại đất, những người lao động đòi tiền lương, các tín đồ đòi tự do tôn giáo, tới các nhà đối kháng đòi dân chủ. Tất cả đều bị đàn áp. Không những thế nhà cầm quyền còn dùng côn đồ hay công an đội lốt côn đồ để đánh những người đi biểu tình hay thậm chí là những người đi thăm tù nhân lương tâm, như vụ tại nhà của ông Trần Anh Kim vừa xảy ra. Về tự do tôn giáo, nhà cầm quyền vẫn tiếp tục đàn áp các tôn giáo trong nước. Những quyền tự do tôn giáo chính đáng như độc lập trong tổ chức, tự do trong sinh hoạt, tự do trong đào tạo, hay tham gia về giáo dục giới trẻ và hoạt động xã hội các mặt thì nhà cầm quyền không cho. Năm nay rộ lên vấn đề đàn áp khốc liệt giáo hội Mennonite, đánh tín đồ và mục sư. Những người dân oan mất đất vẫn tiếp tục bị đàn áp, bị cướp đất. Thậm chí những người dân oan đã vào tù rồi còn bị đàn áp khốc liệt, bị giam chung với tù nhân bị HIV. Nói chung, tình hình Việt Nam về nhân quyền, về các quyền dân sự-chính trị-kinh tế-xã hội đều càng ngày càng đi xuống cả.”

Linh mục Phan Văn Lợi.
Linh mục Phan Văn Lợi.

Thành viên của Khối Dân chủ 8406 và Hội Cựu Tù nhân Lương tâm và cũng là đồng Chủ tịch của Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền, báo động mức độ trấn áp các quyền tự do dân sự tại Việt Nam ngày càng gia tăng về cả quy mô lẫn mức độ:

“Quy mô thì hầu như tất cả mọi giới đều bị đàn áp. Ví dụ năm nay họ giam rất nhiều blogger nổi tiếng, tiếp tục bắt rất nhiều nhà tranh đấu, dân oan cũng vậy, đã có những phiên tòa xử dân oan. Đối với người Hmong cũng vậy, những người Hmong đòi canh tân trong nếp sống cũng bị ra tòa và bị ở tù, như vụ của ông Thào Quán Mua hiện cũng đang bị đàn áp trong tù. Còn về mức độ thì chúng ta thấy càng lúc nhà cầm quyền cộng sản càng dùng các phương pháp bạo hành rât đê tiện, thậm chí còn dàn dựng những vụ bắt người rồi tạo vụ án như vụ của cô Lê Thị Phương Anh. Hoặc chúng ta thấy những vụ án oan tử hình Hồ Duy Hải hay Nguyễn Văn Chưởng, gia đình kêu cứu, luật sư và công luận đều lên tiếng mà nhà cầm quyền tới giờ vẫn im lặng.”

Linh mục Lợi nói bất chấp sự sách nhiễu của nhà nước, các tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam ngày càng nở rộ nhiều hơn, cố gắng hoạt động để lên tiếng bảo vệ các quyền dân sự-chính trị phổ quát bị hạn chế:

"Về mức độ thì càng lúc nhà cầm quyền cộng sản càng dùng các phương pháp bạo hành rât đê tiện, thậm chí còn dàn dựng những vụ bắt người rồi tạo vụ án như vụ của cô Lê Thị Phương Anh. Hoặc chúng ta thấy những vụ án oan tử hình Hồ Duy Hải hay Nguyễn Văn Chưởng, gia đình kêu cứu, luật sư và công luận đều lên tiếng mà nhà cầm quyền tới giờ vẫn im lặng."-Linh mục Lợi.

Linh mục Lợi dự đoán trong thời gian tới xu hướng đàn áp có thể tăng thêm giữa lúc đảng cộng sản đang lo ngại quyền lực bị lung lay và bộ mặt của giới lãnh đạo ngày càng bị xấu đi từ ngay trong nội bộ.

Thế nhưng, nhà hoạt động nhân quyền này quả quyết chừng nào còn áp bức bất công, chừng đó sự tranh đấu phản kháng vẫn còn tiếp diễn:

“Chúng tôi các tổ chức xã hội dân sự trong nước cương quyết phải đi tới cùng, chấp nhận những gian khổ, đòn thù đê tiện, và tù ngục để cứu đất nước ra khỏi hiểm họa Việt cộng và hiểm họa Tàu cộng.”

Chính phủ Hà Nội lâu nay khẳng định luôn thăng tiến và bảo vệ các quyền dân sự-chính trị của công dân và cho rằng các chỉ trích, tố cáo của thế giới về tình hình nhân quyền Việt Nam là ‘bịa đặt,’ ‘không có cơ sở.’

Phúc trình của Freedom House đánh giá các quyền tự do chính trị và dân sự trên thế giới xuất bản thường niên kể từ khi ra đời từ năm 1972 tới nay.
Phúc trình của Freedom House đánh giá các quyền tự do chính trị và dân sự trên thế giới xuất bản thường niên kể từ khi ra đời từ năm 1972 tới nay.

Tuy nhiên, theo nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền và quyền tự do tôn giáo Phan Văn Lợi, lập luận đó của Hà Nội là ‘mù quáng’ và ‘cố chấp’:

“Với phương tiện internet và các trang mạng xã hội như Facebook thì trong vài giây sau các hình ảnh và tiếng nói ghi nhận những biến cố này nọ được đưa lên mạng rồi, làm sao dấu được mọi người, dấu được quốc tế? Cho nên, kiểu lập luận đó là của những người mù quáng, cố chấp và không nhận thấy thời đại này internet là một ánh sáng soi vào tất cả mọi sự việc. Chúng tôi mong rằng nhà cầm quyền cộng sản phải tỉnh táo hơn, tỉnh ngộ hơn. Đừng mong dùng bạo lực, đàn áp, gian dối để chà đạp, bịt miệng những tiếng nói của người dân Việt Nam.”

Phúc trình của Freedom House đánh giá các quyền tự do chính trị và dân sự trên thế giới xuất bản thường niên kể từ khi ra đời từ năm 1972 tới nay.

Thang điểm và xếp hạng của Việt Nam từ năm 2006 tới nay không thay đổi.

Phúc trình Tự Do Trên Thế Giới 2015: Việt Nam ‘không có tự do’

Hai cách TQ tiếp cận dầu khí trên Biển Đông

Theo BBC- 27 tháng 1 2015
Sự kiện giàn khoan của Trung Quốc đã gây căng thẳng trong quan hệ với Việt Nam
Hai công ty dầu khí Trung Quốc đã cho thấy cách làm trái ngược nhau để hoạt động trên Biển Đông nơi mà tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đang ngày càng trở nên mạnh bạo, theo quan sát của tờ The Economist của Anh quốc trong bài báo có tiêu đề ‘Dầu khí ở vùng biển rắc rối’.
The Economist theo dõi hoạt động của hai công ty dầu khí Trung Quốc và họ nhận thấy một công ty đang làm gia tăng căng thẳng trong khu vực trong khi công ty kia có dấu hiệu muốn hạ nhiệt căng thẳng.

Cách đối đầu

Theo đó, hồi tháng Ba năm ngoái, Brightoil, một công ty được niêm yết trên thị trường chứng khoán Hong Kong với mối liên hệ chính trị cấp cao với đại lục, đã mua quyền thăm dò một vùng đáy biển rộng 2,5 hectare từ một công ty Mỹ có tên là Harvest Natural Resources. Lô dầu khí mà phía Trung Quốc gọi là Vạn An này nằm trong một khu vực được quốc tế gọi là Vanguard Bank. Nó nằm cách bờ biển Trung Quốc hơn 650 hải lý nhưng chỉ cách bờ biển Việt Nam chưa đến 200 hải lý. Trung Quốc cho rằng họ có ‘chủ quyền lịch sử’ ở đây vì nó nằm gần rìa tây nam của đường chín đoạn mà Trung Quốc cho rằng thể hiện chủ quyền của họ trên Biển Đông.
Hồi năm 1992, Trung Quốc đã ra giấy phép cho phép thăm dò dầu khí ở lô này. Đó là lần đầu tiên Trung Quốc tranh giành tài nguyên ở một vùng biển cách bờ biển của họ xa như vậy. Khi tàu Trung Quốc tìm cách khảo sát khu vực hồi năm 1994, Việt Nam đã đưa tàu hải quân ra ngăn chặn. Rồi khi Việt Nam đưa giàn khoan ra nơi này, đến lượt Trung Quốc tìm cách ngăn trở. Cả hai bên đều chưa khai thác gì được ở đây.
Hồi năm 1996, Harvest Natural Resources, lúc đó là công ty Benton Oil and Gas, đã mua quyền thăm dò lô ‘Vạn An’ với giá 15 triệu đôla. Công ty này chưa bao giờ triển khai được lô dầu khí này. Việt Nam cũng đặt mục tiêu thăm dò khai thác của họ ở lô này và trao quyền cho công ty Talisman của Canada và ExxonMobil của Hoa Kỳ. Trung Quốc xem đây là hành động ‘xâm phạm chủ quyền của họ’. Cách nay bốn năm Trung Quốc đã cho một đội tàu cá ra ngăn trở và đe dọa một tàu thăm dò địa chất của Talisman đang hoạt động trong khu vực. Tuy nhiên, Talisman vẫn tiếp tục hoạt động bất chấp bị quấy nhiễu và hiện đang khoan ở một lô mà Việt Nam gọi là 136/03.

Trung Quốc đang đẩy mạnh hoạt động xây dựng ở quần đảo Trường Sa
Tuy nhiên, kể từ khi Brightoil được trao quyền thăm dò ở đây với giá chỉ 3 triệu đôla, Bắc Kinh đã gây hấn trở lại. Hồi cuối tháng 10 năm ngoái, tàu Hải Dương 4 của Trung Quốc được bốn tàu khác hộ tống đã thám sát địa chất ở lô này trong vòng hai tuần lễ. Phía Việt Nam dường như đã quyết định không đối đầu với Trung Quốc – khác với lần Trung Quốc triển khai giàn khoan Hải Dương 981 ra Biển Đông. Thật ra, vào lúc Trung Quốc đang thăm dò địa chất thì một phái đoàn quân sự cấp cao nhất của Việt Nam đang ở thăm Trung Quốc lần đầu tiên sau nhiều năm. Mục đích của chuyến thăm này là để hàn gắn những đổ vỡ trong quan hệ song phương do sự kiện giàn khoan gây ra.

Làm việc với Malaysia

Còn trong trường hợp kia mà The Economist dẫn lại thì vào cuối năm ngoái, một công ty Trung Quốc khác lại có cách làm khác trong việc thăm dò dầu khí trên Biển Đông. Hồi giữa tháng 11, Fosun, một tập đoàn tư nhân lớn của Trung Quốc đã mua lại một công ty năng lượng nhỏ của Úc có tên là Roc. Roc có một hợp đồng với tập đoàn dầu khí của Malaysia là Petronas để phát triển các lô thăm dò ngoài khơi Sarawak. Những lô này nằm trong phạm vi vùng đặc quyền kinh tế rộng 200 hải lý của Malaysia và đồng thời cũng nằm trong phạm vi đường chín đoạn của Trung Quốc mà Malaysia bác bỏ. Cho rằng công ty Fosun có lợi ích trong hợp đồng đã ký với Malaysia này, một công ty Trung Quốc trên thực tến đã công nhận tuyên bố chủ quyền của Malaysia ở khu vực – điều này có nghĩa là họ làm hại tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc.
Cả Brightoil và Fosun đều có mối quan hệ với giới lãnh đạo cấp cao Trung Quốc. Brightoil dường như hành động như cánh tay thực thi chính sách của các nhà lãnh đạo Trung Quốc trên Biển Đông trong khi Fosun dường như làm ngược lại. Nhưng bằng cách làm việc với chính quyền Malaysia thay vì giống như Brightoil đối đầu với Việt Nam, công ty Fosun có nhiều khả năng hơn Brightoil khai thác được dầu khí cung cấp cho người tiêu dùng Trung Quốc.


TPP: "VN đang đi đúng hướng"

Theo BBC-5 giờ trướcĐại diện Thương mại Hoa Kỳ Mike Froman nói các bên đang tập trung vào việc chốt lại TPP trong ít tháng tới
Giới quan sát cho rằng Việt Nam đang đi đúng hướng để chuẩn bị cho việc gia nhập Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), bất chấp một số trở ngại còn tồn đọng.
Trước đó, hôm 27/1, Đại diện Thương mại của Hoa Kỳ, ông Mike Froman, được báo tài chính Financial Time (FT) dẫn lời cho biết "các bên đang tập trung vào việc chốt lại TPP ... chỉ trong ít tháng tới".
Ông Froman từ chối đề ra ngày kết thúc đàm phán TPP, nhưng FT dẫn các nguồn tin riêng cho biết chính phủ Hoa Kỳ đang nỗ lực hoàn tất ký kết TPP trong hai quý đầu năm 2015 và trình lên Quốc hội trước thềm các cuộc vận động tranh cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2016.
Hiệp định, với 12 nước thành viên, được cho là sẽ bao gồm đến 40% sản lượng kinh tế toàn cầu.

'Đi đúng hướng'

Trả lời BBC ngày 28/1, ông Kevin Snowball, Giám đốc Điều hành Quỹ tài sản PXP tại Việt Nam, cho rằng dù đang có một số khó khăn về ngắn hạn, nền kinh tế Việt Nam đã sẵn sàng để phát huy những lợi ích của TPP về dài hạn.
"Chắc chắn là sự lạc quan trong năm nay lớn hơn năm ngoái. Rõ ràng là chính quyền ông Obama đang nỗ lực hết mình để đạt được điều này", ông nhận định.
"Việt Nam là nước sẽ hưởng lợi nhiều nhất từ TPP và họ muốn chốt lại càng nhanh càng tốt. Vì vậy họ đang thúc đẩy tất cả mọi thứ nhanh nhất có thể."
Ông Snowball cho rằng bất chấp một số bất lợi ngắn hạn, Việt Nam đang đi đúng hướng để tận dụng những ích lợi mà TPP mang lại.
"Tôi nghĩ tình hình nền kinh tế nội địa không tốt như mảng xuất khẩu. Nhưng với việc giá dầu giảm, nhiều người đang hy vọng rằng nhu cầu nội địa sẽ bắt đầu quay trở lại", ông nói.
"Vốn đầu tư nước ngoài đã bắt đầu đổ vào các ngành có giá trị gia tăng cao hơn đáng kể so với trước đây. Việt Nam từng chỉ tập trung vào may dệt và giày dép, nhưng thời gian chúng ta nhìn thấy các nhà máy sản xuất điện thoại và các mặt hàng điện tử khác, giúp Việt Nam có được thặng dư thương mại trong những năm gần đây."
"Tôi nghĩ các ngành dịch vụ trợ giúp bắt đầu đóng vai trò quan trọng hơn trong nền kinh tế. Việt Nam cũng đang làm khá tốt và đang thu hút khá nhiều FDI vào nhiều ngành. Tuy nhiên, nếu bạn là công nhân một nhà máy may nhưng muốn chuyển sang làm tại một xưởng lắp ráp điện thoại thì tất nhiên sẽ cần có một quá trình chuyển tiếp."
"Thế nhưng tôi nghĩ Việt Nam đang đi đúng hướng."

Việt Nam đang nỗ lực cải tiến để thu hút vốn FDI vào các ngành có giá trị gia tăng cao

Trở ngại còn lớn

Tuy nhiên, vẫn có ý kiến tỏ ra thận trọng trước khả năng TPP sẽ được chốt lại vào đầu năm nay.
"Hiện nay các trở ngại còn lớn chứ không phải ít", Tiến sỹ Kinh tế Lê Đăng Doanh nói với BBC trong cuộc phỏng vấn ngày 28/1.
"Phía Hoa Kỳ mong muốn sẽ thúc đẩy ký kết TPP vào tháng Ba và vào tháng Năm sẽ trình lên các cơ quan lập pháp của Quốc hội để thông qua. Như vậy là thời gian rất gấp."
"Theo tôi biết thì phía Nhật Bản và Malaysia vẫn còn có các ý kiến khác nhau. Malaysia thì vẫn rất thận trọng trong vấn đề doanh nghiệp nhà nước, trong khi phía Nhật muốn đóng góp thêm vào việc hình thành các luật chơi, các quy định trong TPP."
"Một mặt thì tôi rất mong muốn nhưng mặt khác tôi chưa dám chắc có thể ký kết được không."
Cũng theo ông Doanh, vấn đề quyền người lao động vẫn tiếp tục là một trong những vướng mắc còn tồn đọng trong đàm phán giữa hai nước.
"Sau nhiều lần đàm phán thì hai bên đã đạt được nhiều tiến bộ, nhưng về vấn đề quyền người lao động thì theo thông tin tôi có, vẫn chưa đạt được nhất trí", ông nói.
"Phía Hoa Kỳ muốn người lao động được tự do lập công đoàn ở trong doanh nghiệp, còn công đoàn ở cấp trên doanh nghiệp thế nào thì phía Hoa Kỳ chưa có ý kiến."
"Việt Nam thì vẫn ủng hộ có Tổng Liên đoàn Lao động, do Đảng lãnh đạo. Việc này hai bên vẫn còn có ý kiến khác nhau."
Mặc dù cho rằng TPP sẽ mang lại nhiều lợi ích cho môi trường kinh doanh trong nước, ông Doanh cũng cho biết nhận thức của các doanh nghiệp trong nước về TPP là rất kém.
"Việt Nam rất mong mỏi ký kết sớm hiệp định TPP, như vậy sẽ có nhiều lợi ích trong việc tăng xuất khẩu hàng dệt may và nông sản", ông nói.
"Nhưng hiện nay hiểu biết của doanh nghiệp về TPP còn khá là sơ sài. Theo khảo sát của phòng thương mại công nghiệp Việt Nam thì có đến 65% doanh nghiệp chưa rõ gì về TPP và Cộng đồng Kinh tế ASEAN."
"Việt Nam cần rất nhiều nỗ lực để doanh nghiệp có thể tăng hiểu biết và đẩy mạnh cho cuộc cạnh tranh trong thời gian tới đây."
Ông Doanh cũng cho biết mặc dù hiện nay, vốn FDI đang tập trung chủ yếu vào các ngành lao động giá rẻ, nhưng Việt Nam cũng đã có nỗ lực phát triển công nghiệp và dịch vụ hỗ trợ để từng bước nâng cao giá trị gia tăng.
"Tôi được biết trong năm nay, chính phủ sẽ có chương trình hỗ trợ các doanh nghiệp đang gặp khó khăn", ông nói thêm.

'Đã quyết dàn ủy viên trung ương ̣Đảng'

Theo BBC-6 giờ trước
Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa cho hay Bộ Chính trị Đảng CSVN đã quyết định danh sách 290 trung ương ủy viên cho các khóa tới.
Bên cạnh đó, danh sách nhân sự 22 người quy hoạch cho Bộ Chính trị và Ban Bí thư cũng đã được chốt lại.
Như vậy, công tác chuẩn bị nhân sự cho Đại hội Đảng XII đã vào giai đoạn chót.
Đại hội XII sẽ diễn ra vào đầu năm 2016.
Ông Rứa được báo Tuổi Trẻ dẫn lời nói tới đây "sẽ tiếp tục giới thiệu, bổ sung theo đúng quy định, quy trình".
Ông cũng khẳng định quá trình chọn nhân sự "rất chặt chẽ, lựa chọn chính xác, qua nhiều bộ lọc, đặc biệt là chống tiêu cực".
"Mặc dù có đồn thổi nhưng chắc chắn là không có 'chạy'".
Ông Tô Huy Rứa nhấn mạnh "không có tiếp xúc trực tiếp, không gặp riêng" đối với các nhân sự dự kiến và cán bộ của Ban Tổ chức Trung ương.
" Nếu anh tiếp xúc ở cơ quan, ở nhà hay quán xá là anh vi phạm."

Tổ chức cán bộ

Lãnh đạo Ban Tổ chức Trung ương cũng được khuyến cáo nếu gặp các nhân sự "cũng phải qua đăng ký trước, không gặp riêng mà gặp nhiều người và được công bố công khai".
Theo Ban Tổ chức Trung ương, trong năm 2014, ban này đã tham mưu cho Bộ Chính trị Đảng CSVN về công tác nhân sự đối với 12 ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng; sáu bí thư tỉnh ủy, thành ủy; 21 thứ trưởng và tương đương.
Bên cạnh đó, Ban Tổ chức Trung ương cũng cố vấn về phong, thăng quân hàm cấp tướng đối với 146 sỹ quan quân đội và công an.
Thời gian từ tháng 12 năm 2014 đến Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 2016 cũng là lúc có nhiều bình luận về bố trí nhân sự của tổ chức này.
Bình luận về sự kiện này, nhà báo Huy Đức từ Tp HCM viết trên facebook cá nhân:
"Những người "được quy hoạch" là "đồng chí" chứ có phải "thế lực thù địch" của Đảng đâu mà "cấm tiếp xúc" với Ban Tổ chức.
"Con người chứ đâu có phải kiến mà hy vọng có thể ngăn chặn bằng cách lấy phấn vẽ vòng. Chỉ khi áp dụng cơ chế "tranh cử trong Đảng" (tôi đang nói đến công tác nhân sự nội bộ của Đảng) thay cho cơ chế "quy hoạch cán bộ" thì mới tránh được nạn "mua quan, bán chức"; mới tránh được bệnh "thoái hóa do sinh sản cận huyết" (cha, chú chọn con, cháu, hoặc những kẻ kém hơn mình và chỉ biết ngoan ngoãn vâng lời) mà chúng ta đang chứng kiến."
Từ bên ngoài, Giáo sư Carl Thayer, nhà quan sát hàng đầu tại Úc nói với BBC rằng tin rằng dù đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở vị trí mạnh, việc quyết định ai là thủ tướng nhiệm kỳ tới sẽ vẫn phải đợi tới Đại hội 12 năm 2016.
“Tôi nghĩ rằng điều gì xảy ra tại chính hội trường Đại hội (floor of the Congress) tới sẽ mang tính quyết định về chuyện ai là thủ tướng mới,” ông nói với BBC Tiếng Việt hôm 14/1/2015.
GS Thayer cũng tin rằng cả vị trí thủ tướng, bộ máy điều hành đã trở nên rất mạnh thời gian qua, mạnh hơn bộ máy Đảng hiện nay.
Điều này hiện đã và đang có tác động đến chuyển biến nhân sự của bộ máy cầm quyền tại Việt Nam, theo nhà quan sát từ Úc.