Sunday, November 9, 2014

Bàn về dân trí

 VRNs (11.09.2014) – Đak Lak – Từ đầu thế kỷ trước, Phan Chu Trinh đã nói đến công cuộc “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh” cho Việt Nam. Đến hôm nay và có thể là một thời gian dài sau này, riêng chuyện dân trí chắc sẽ còn tốn nhiều thời gian và giấy mực của chúng ta.


Không ít lần, bộ máy tuyên truyền của nhà cầm quyền cộng sản rêu rao rằng: Việt Nam dân trí chưa cao để có thể có dân chủ; vì vậy, đảng và nhà nước cộng sản cần cai trị thêm, chờ khi nào dân trí đủ cao thì họ sẽ tự động thay đổi hệ thống chính trị và dân chủ hóa.

Thời gian chờ đợi này có thể là năm mươi năm hoặc  một trăm năm? Đây chắc chắn không phải chỉ  là lời chống chế cho sự cầm quyền bất xứng, không chính đáng và dai dẳng của đảng cộng sản lên hơn chín chục triệu dân Việt Nam; mà nó có thể còn là suy nghĩ chân thành và thiện chí của nhiều người có học Việt Nam. Chưa có dân trí cao thì chưa thể có dân chủ?!!

Và với nền giáo dục ngăn cản tự do, sáng tạo và đang ngày càng lụn bại như tại Việt Nam thì còn lâu trình độ tri thức của người dân Việt Nam mới có thể sánh kịp các quốc gia như Hàn Quốc, Đài Loan, thậm chí là Thái Lan…Vậy thì đảng cộng sản sẽ tiếp tục ở đây, ngay trên đầu chúng ta trong một vòng định mệnh lẩn quẩn: độc tài -> dân trí thấp, dân trí thấp -> độc tài?!

Tất nhiên, tri thức là điều kiện không thể thiếu để phát triển đất nước một cách toàn diện và vững chắc. Chính tri thức cũng là yếu tố củng cố nền dân chủ. Tri thức giúp người dân tiếp cận thông tin nhanh chóng, am hiểu luật pháp và có những phản ứng hữu hiệu cho các chính sách quốc gia hoặc những thực hành chính trị của nhà cầm quyền. Tri thức và sự sáng tạo cũng là yếu tố thúc đẩy sự phát triển kinh tế, sự hòa nhập của quốc gia vào cộng đồng quốc tế trong mọi lĩnh vực để người dân được sống ngày một thịnh vượng và có uy tín trên trường quốc tế hơn. Không ai có thể phủ nhận vai trò của trình độ tri thức đối với tiền đồ một quốc gia.

Nhưng chúng ta đang nói đến dân trí. Dân trí phải chăng đơn giản chỉ là trình độ tri thức của người dân, là chỉ số có thể đo lường được thông qua con số người có bằng cấp cao, tốt nghiệp những đại học danh tiếng? Chúng ta hãy cùng nhau dành thời gian để suy nghĩ về mệnh đề: “Dân thấp thấp thì chưa thể có Dân chủ”. Ấn Độ năm 1947 khi giành được độc lập, dân trí có cao hơn Việt Nam bây giờ không? Miến Điện hay Cambodia đã bắt đầu con đường dân chủ hóa có dân trí cao hơn Việt Nam không? Nếu các bạn lưỡng lự, thì chúng ta có thể cần nhiều thời gian hơn nữa trước khi đưa ra bất cứ khẳng định một cách khoa học nào về chuyện Dân trí – Dân chủ.

Theo thiển ý của người viết bài này, dân trí không chết cứng trong cái nội hàm “tri thức”. Dân trí là một tập hợp những điều kiện thuộc về não trạng và văn hóa nhiều hơn là tri thức. Dân trí cao không phải là tỷ lệ cao những người có học và có bằng cấp cao mà là các yếu tố thuộc về nhận thức (chứ không phải tri thức) có thể chi phối hành động và phản ứng của người dân trong mối quan hệ của họ với nhau và của họ với chính quyền.

Ví dụ, những người có học hành nhiều chưa chắc là những người có hành xử văn hóa. Trong cách dùng thông dụng do những người cộng sản hiện nay áp đặt, người có bằng cấp cao thì được gọi là người có trình độ văn hóa cao. Nhưng thực tế, những hành xử văn hóa không phụ thuộc nhiều vào việc người ta có học nhiều hay không, mà phụ thuộc vào nền tảng đạo đức từ môi trường gia đình – xã hội, những quy tắc hành xử phổ biến trong xã hội và nhận thức của chính người đó về các giá trị công bằng, bác ái, tự do và công lý;  để rồi từ đó có nhận thức đạo đức cơ bản và hành xử luân lý tương ứng.

Một người đàn anh đáng kính của tôi từng chia sẻ: Dân trí là chỉ số để đo (và luôn tỷ lệ nghịch với)  mức độ thờ phụng quyền lực các loại. Người dân thờ phượng quyền lực chính trị, trí thức thờ phượng một trí thức tên tuổi khác… Người viết tạm thời đưa ra vài đặc điểm dưới dây mà tôi xem như là biểu hiện của một nền dân trí cao:

- Người dân và đặc biệt là giới trí thức không/ ít sợ hãi và tôn sùng quyền lực, dù đó là quyền lực chính trị, kinh tế, học thuật hay tôn giáo. Người dân không xem những người cầm quyền chính trị là những người có vị thế ưu thắng tuyệt đối và bất khả xâm phạm. Đối với họ, các vị trí lãnh đạo quốc gia là có thể thay đổi được, dựa trên ý chí của chính người dân; và các vấn đề to lớn của quốc gia không phải là sân chơi riêng của những người ở “tầng lớn trên”.

- Giới trí thức không/ ít khao khát quyền lực chính trị. Họ không xem việc nắm quyền chính trị hoặc hưởng lợi nhờ quyền lực chính trị là mục tiêu hoặc là biểu hiện thành công của sự nghiệp mình. Tất nhiên tham chính và lãnh đạo quốc gia không phải là điều xấu nhưng đó không phải là cách duy nhất khiến một người có được vinh quang, sự khen ngợi và công ích xứng đáng. Trí thức đặt mình vào một vị thế còn quan trọng hơn, đó là giám sát chính trị, đề nghị chính sách quốc gia và phục vụ người dân.

- Người dân có khả năng giải quyết các vấn đề liên quan đến cuộc sống hằng ngày và các mối quan hệ với cộng đồng thông qua các hoạt động tự lập và tự quản, không viện đến sự xử lý của chính quyền nếu chưa cần thiết. Những sự phụ thuộc nhỏ lẻ vào chính quyền cho thấy ở họ tâm lý lệ thuộc thực chất còn lớn hơn nhiều.

- Người dân có xu hướng tôn trọng hạnh phúc và tự do của từng cá nhân con người; đề cao tự do và phẩm giá con người với tư cách từng cá nhân cụ thể; dù trân quý những hy sinh của cá nhân cho cộng đồng nhưng không coi sự hy sinh của cá nhân cho tập thể là giá trị luân lý bắt buộc.

- Người dân có xu hướng giải quyết vấn đề bằng phương pháp hòa bình và tinh thần khoan dung, không đề cao vũ lực và không/ít bị kích động bởi khuynh hướng bạo lực. Và họ có khả năng đề kháng tương đối đối với những hô hào mị dân về chủ nghĩ dân tộc cực đoan.

- Người dân có ý thức về lợi ích của sự hợp tác và có khả năng xây dựng đồng thuận một cách lành mạnh và tuân thủ luật pháp để hợp tác với nhau trong việc giải quyết các vấn đề cộng đồng và quốc gia. Nếu mệnh lệnh tùy tiện và độc đoán là đặc trưng của những xã hội bán khai  từ thời xa xưa của nhân loại thì khả năng tạo đồng thuận và hợp tác là kỹ thuật đặc biệt của những cộng đồng văn minh của thế giới hôm nay.

- Người dân giữ được sự bình tĩnh tương đối, khả năng hành động tương hỗ và sự thượng tôn luật pháp khi cộng đồng hoặc quốc gia lâm vào những tình huống khẩn cấp như thiên tai, chiến tranh, tội phạm. Họ có khả năng ứng phó một cách khoa học, lý tính trong những trượng hợp đó.

- Người dân có khả năng tư duy và phán đoán độc lập, không/ ít tôn sùng biểu tượng, không đeo bám cứng nhắc những giáo điều hay chủ thuyết nhất định. Bởi theo logic tâm lý, khi người dân quá tôn sùng biểu tượng thì  trong tâm lý của họ không có điều gì khác hơn ngoài việc người ta cũng muốn trở thành biểu tượng nếu có cơ hội. Tâm lý tôn sùng biểu tượng càng mạnh thì sự hãnh tiến khi nắm được địa vị ưu thắng càng lớn. Đây cũng có thể được xem là một khía cạnh của sự thờ phượng quyền lực.

Sau khi xem xét xong những điều trên đây, chúng ta gần như có thể trả lời được câu hỏi: Vì sao ngày càng có nhiều sinh viên Việt Nam đi du học nước ngoài nhưng hầu như có rất ít người trong số những con người bằng cấp đầy mình ấy có đủ can đảm để dấn thân cho dân chủ và đóng góp cho cộng đồng xã hội.Những người kiến thức sâu rộng ấy cũng vô cùng sợ hãi và thiếu trách nhiêm giống như bao người thất học khác, vì kiến thức không giúp họ trở nên can đảm, bớt lệ thuộc quyền lực và sốt sắng nhận lãnh trách nhiệm cộng đồng.

Bởi vậy nhiều con cái các gia đình cán bộ cộng sản cấp địa phương cũng như cấp quốc gia du học và trở về, nhưng cái họ đang và sẽ trở thành không phải là điều gì khác hơn ngoài những “ông bà độc tài con”. Vấn đề là ở chỗ nhận thức về chính trị – xã hội và kỹ thuật tổ chức cuộc sống chung trong một cộng đồng văn minh chứ không phải là việc có nhiều bằng cấp hay không.

Như tôi đã từng chia sẻ, giải thể một chế độ độc tài để bắt đầu con đường dân chủ hóa tuy khó nhưng còn dễ hơn rất nhiều so với công cuộc xây dựng dân chủ hậu độc tài. Và tri thức, khi đó sẽ đóng vài trò rất quan trọng; nhưng  nếu chúng ta không thể bắt đầu ngay bây giờ thì ngày mai chẳng có gì xảy ra cả. Ngay chính trình độ tri thức của người dân cũng ngày càng thoái hóa dưới chế độ độc tài chứ chưa nói là nó có cơ hội để đóng góp xây dựng dân chủ hay không. Bởi vì chính dân chủ và sự tự do hiến định trong một nền dân chủ xứng đáng cũng góp phần quyết định nâng cao trình độ tri thức của người dân.

Trong một buổi nói chuyện dành riêng cho Hội PNNQVN, ông Ngô Nhân Dụng đã chia sẻ: Bạn không thể nói tôi không biết bơi vì vậy tôi không dám xuống nước. Vì nếu bạn không xuống nước, bạn sẽ không bao giờ biết bơi cả. Và cũng xin dùng lời hữu lý trên để kết thúc bài viết này trong tâm tình mong muốn tiếp thu nhiều chia sẻ hữu ích hơn từ các bạn trẻ Việt Nam.

Huỳnh Thục Vy

Đại tướng ơi, nhân dân “tâm tư” sổ phong thần hơn là phong tướng!

Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao) - Xin nhắc lại: sổ phong thần, không phải sổ quân hàm phong tướng chút hư danh... “ảo” mà tiền dân đóng thuế “thật”. Phải nói nỗi lo lắng ngày đêm của nhân dân “tâm tư” là lọt vào sổ phong thần của cái mà “Chúng Tôi Muốn Biết”, nhưng thật tiếc là những vị được “tiếng” là đại biểu của nhân dân lại giả câm giả điếc không trưng yêu cầu chính đáng này ra. Thật tình, đối với dân đen thì “Ngài” Đại Tướng duy nhất của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam là Bộ Trưởng Quốc Phòng, nếu có đề xuất tung hứng: “Không phong Tướng, anh em tâm tư ghê lắm” thì thứ Quốc Hội bù nhìn này cũng sẽ lượm hứng mà thôi. Kẻ tung người hứng vốn rất đỗi nhịp nhàng, và dân ngu cu đen thì biết nhờ vào tay ai?

Phong Tướng để làm gì? 

Chúng ta từ đầu làng cuối xóm của thôn dân, chí ít cũng phải hiểu rằng chẳng ai ra công bảo vệ đất nước mình, ngoài chính người dân của đất nước ấy phải tự biết bảo vệ, chiến đấu không ngừng. 

Do đó, không lẽ chỉ vì sợ “anh em tâm tư” mà “Ngài” tha hồ chỉ đạo lạm phát phong tướng, chứ không phải vì nhu cầu phục vụ bảo vệ hòa bình gì đó chăng? 

Nghĩ tủi thân cho dòng giống Lạc Việt, không ai còn nên hãnh tiến làm tên lính đánh thuê cho Tàu, cho Liên Sô, và đã dẹp tan những đế quốc sừng sỏ, bởi vì chúng ta đã thấy rất rõ vào lúc đất nước đang đối diện từng ngày với hiểm họa xâm lăng, những người chiến sĩ tinh nhuệ biểu hiện khí thế bỗng dưng mất tăm, mà lại đụng ngay một vị tướng cỡ “Đại Cồ” Việt Cộng. Oái ăm thay, một ông tướng chưa hề có một giai đoạn nào đã sống chết bên hàng ngũ “anh em” lực lượng vũ trang. 

Chức này chắc không phải tự phong, như tay Tô Huy Rứa tự biên tự diễn ứng cử TBT. Không tự phong, nhưng hẳn có bài bản, kịch bản từ đâu đến. Cứ xem hiện tượng tướng tá mọc lên hà bà rầm, như nấm độc sau cơn mưa phe phái gấu ó bè đảng thì biết ngay. 

Chẳng trách khi ngực áo đầy những mề đay, huy chương “ngược”, dính toàn máu của đồng bào, “đồng đội”, người ta lại đặt vào tay một kẻ nhát cáy cờ đến tay thì phất, chẳng cần thực chất vẫn lãnh tới tấp quân hàm ở vị trí lãnh đạo tối cao nhất, chỉ vì có thể giỏi lom khom tận tụy với thiên triều. Ai chẳng lạ gì những phút giây nghiêm chỉnh, đứng chào tay dáng quân đội (biết kiềm chế) trước bất cứ lần quốc ca nào của Đại Hán. 

Chữ “kiềm chế” là của “Ngài” Đại Tướng khuyên nhủ “anh em”, khi lũ giặc dã tâm chiếm cứ thềm lục địa chủ quyền của đất nước mình, và cũng vì đối với riêng “Ngài”, biến động lịch sử HD981 chỉ là một chút hục hặc mâu thuẫn của nội bộ gia đình. 

Vì vậy, phong tướng ở đây cũng chẳng để hù dọa ra uy được với ai. Nhất là chẳng có ông Tướng nào dám tỉnh người, quyết bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ đất đai tiền nhân. 

Không có ông tướng nào đủ ngông nghênh kiêu hãnh, vì yêu những điều công bằng tốt đẹp mà ngang nhiên vận hành thay đổi như những ông Tướng ở Thái Lan. 

Không có ông tướng nào thừa chiến lược để thoát khỏi chiếc bóng đè đen tối của 70 năm đã phủ chụp lên đầu dân tộc mình.

Phong tướng trong hòa bình là để chuẩn bị tiềm năng cho chiến tranh, hay chỉ để ngồi chơi xơi nước như cây kiểng vô hồn trước niềm đau của một dân tộc bé nhỏ, nhược tiểu luôn bị hiếp đáp bởi người láng giềng xấu bụng khổng lồ? 

Ai tâm tư ai mới quan trọng? 

Khi một chính khách cỡ “Ngài” Đại Tướng đem tâm tư mình dàn trải với tâm tư của “anh em” một cách khá quan tâm, trong khi họ chẳng có gì đáng để “Ngài” phải bận tâm, bận lòng phong chức phong tước chi cả, thì cũng nên đặt giả thuyết tại sao. 

Chúng ta không biết “Ngài” Đại Tướng đã đọc ý tưởng trong đầu của họ lúc nào, để biết rằng chuyện “phong tướng” nếu bất thành sẽ làm họ “tâm tư” hay rơi vào tâm trạng dữ lắm! 

Chính khách đời này muốn kéo “anh em” nào phò mình phong tướng hết thì cũng là chuyện thường tình thế thôi. Không đi kiếm hậu thuẫn, sao làm chính trị ra đòn với phản đòn được. Ai “đỡ” cho mình đây? Nhân dân thì không rồi, có ai coi nhân dân là đối trọng để mà lắng nghe, mà còn ngóc đầu cất lên tiếng nói không nhỉ? 

Hết “Ngài” Thủ Tướng tung chưởng ban bố đề bạt thêm nhiều tướng tá, cho hậu thuẫn an ninh, quân đội của phe ta lên phơi phới, rồi bây giờ đến “Ngài” Bộ Trưởng Quốc Phòng đòi phong hàm thượng tướng, thiếu tướng cho cả giới học viện quốc phòng, giới soạn thảo khoa Mác-Lênin hết sức “quan trọng” gì đó nữa...

Có phong tướng “khanh hầu”, thì tiếng nói của nhân dân, cứ tri “tâm tư” cũng chỉ là... tâm tư thôi. 

Lạ một điều là ai đó khỏi cần vào sanh ra tử chiến trường binh lược chi cho mệt. Thời trước khói lửa đầy mình chỉ leo lên được hàm tá, bây giờ khỏi cần đánh giặc mà chỉ cần gặp giặc cúi lạy như tế sao là có khi còn phong cả lên chức “Đại Cồ” Việt. Thảm! 

Không thảm sao được, khi đường đường một đấng Bộ Trưởng QP có một không hai của Việt Nam, một lãnh đạo quân đội oai hùng Việt Nam tại Singapore hồi cuối tháng 5 năm nay, vào thời kỳ mốc điểm đớn đau nhất của dân tộc, khi quân bành trướng hạ khoan ngay vào tim mẹ đại dương Biển Đông, đã phải dịu giọng đấu hòa rằng quân đội Việt Nam và Trung Quốc cần phải kềm chế, tăng cường hợp tác và không để xảy ra những hành động mất kiểm soát. 

Kẻ cướp vào tận nhà mình xin tí huyết, mình lại hạ nhục van xin chính mình và cả họ để được bắt tay hợp tác đối tác chi đó... thì không thể hiểu nổi. Thử hỏi nếu cỡ “nhuệ khí” này được tăng lên ba con số “Đại Cồ” tướng quân, thì những cái giá phải trả cho những “tài năng” hữu dũng vô mưu này liệu có tăng cường chiến lược đối phó, hay thuần túy chỉ là tăng cường danh xưng và quyền lực lương “lậu”? 

Ba vị trí có cơ may được lên chức cỡ “Đại Cồ” ta là Bộ Trưởng Quốc Phòng, chủ nhiệm Tổng Cục Chính Trị và Tổng Tham Mưu Trưởng. Với chúng ta, hình ảnh của một vị tướng sao mà lẫm liệt oai phong. Đa số đã phải nhảy lên bàn thờ, trước khi đeo cho được trên ngực áo vai áo những ngôi sao tướng lãnh, và như thế hẳn phải trải qua bao nhiêu vùng lửa khói hiển hách rồi. 

Được phong tướng mà không đi đôi với phong vị tiết tháo anh hùng, và chẳng bao giờ thể hiện nổi một chút anh-hùng-tính của một dân tộc vốn tự hào chống quân xâm lăng, thì cho dẫu có được trao tới hàm Đại Tướng cũng chỉ là hư vô, hư ảo, hư danh. 

Một Đại Tướng quân đội nhân dân VN thì không thể không biết phục vụ vì (và cho) sự an lành của nhân dân, của Tổ Quốc trên hết, và có hay không sự tồn tại của một độc đảng cũng cầm bằng như gió thoảng mây bay, khi chính sự trường tồn của một dân tộc, một đất nước, một tổ quốc mời là điều tiên quyết. Tinh thần quân đội sẽ mất hết ý nghĩa, nếu chỉ dùng làm công cụ. 

Muốn nhận lãnh vinh dự này, dù bất cứ nghĩa nào cũng không thể không nhận lãnh luôn trách nhiệm. Trách nhiệm đi kèm với quyền lợi. Những bổng lộc ưu đãi được gói trong chiếc hộp nhung bọc sắt quyền lực, hẳn cũng không phải là thước đo của những đánh đổi mưu chước mua chuộc, trám miệng những tấm lòng tướng sĩ đích thực vốn mang tâm nguyện không hèn nhát, không suy tôn tội ác. 

Ở một đất nước đang quá bội thực bằng cấp tiến sĩ giấy, tiến sĩ ma, tiến sĩ tiền, mà vẫn chưa ai sản xuất nổi những cái tầm thường như cái đinh vít cho hãng Samsung, Hàn Quốc và bây giờ lại còn muốn quân đội phải bội thực thêm cả những huân chương chỉ biết ngồi rung đùi nơi máy lạnh... thì đúng là hết nước nói. 

Còn những bậc thứ trưởng của lực lượng công an đang “vây khổn” quanh ta, là những vị được mệnh danh bạn dân, nghĩa là luôn chu toàn an ninh, an toàn địa phương cho dân sao mãi lo tranh giành chức thượng tướng, trung tướng nơi đâu mà quên hết “nghĩa tình” và bổn phận. Không có dân thì làm bạn với ai đây? 

Có nhìn những hình ảnh đẹp của những người cảnh sát công an Hồng Kông chạy vội vã, hốt hoảng tìm cách rửa mắt rửa mặt cho giới trẻ đấu tranh của Hồng Kông, cũng như phong ảnh cô thiếu nữ và anh bạn dân che chung một cánh dù, dưới những giọt mưa đẹp như những giọt nước mắt của hạnh phúc, của Cách Mạng Dù ở Hồng Kông là chúng ta bỗng nao lòng muốn khóc. Nhìn lại bên mình đang phải đối diện hằng ngày, với những bóng tối dọa nạt của bạo lực công quyền, rồi tự hỏi liệu chúng ta có cần phải có nhiều tướng công an không hề biết thương dân, và làm sao để đào tạo cho ra hồn lớp người bạn dân đúng nghĩa cho dân nhờ. 

Những Con Số 

Trở lại vấn đề: nếu được xem là nhu cầu cần phải có lực lượng quân đội mạnh, như thời chiến chinh cần có tướng giỏi cầm quân chỉ huy chiến đấu hy sinh, vậy sao bây giờ tướng tá chỉ thấy mang tâm thức chưa đánh đã hàng (nhìn Gạc Ma 1988 sẽ biết). Và do đó bận lòng chi chiến sĩ còn nghĩ đến chuyện xung phong và ra trận đây chứ. 

Cuộc chiến biên giới 1979 chừng như qua rồi, những con “ma chiến hữu” của nhà văn Mạc Ngôn có oán hận cũng qua rồi... bây giờ những câu chuyện bi tráng hào hùng ấy cũng đã không còn, cũng không làm gì mà sống lại được nếu mai kia giặc lại tràn vào nhà... thì chuyện phong tướng ào ạt liệu mang mục đích gì, khi chẳng còn ai có đủ khả năng thực sự muốn làm một điều gì tốt đẹp, gọi là ra trò ra trống cho dân? 

Chúng ta tin vào sức mạnh của quân đội, nhưng tiềm năng ấy nếu không dựa vào chiến thuật, vũ khí sát thương, đối tác chiến lược... và khi sức mạnh gợi lòng chiến sĩ vẫn luôn là nền tảng đến từ dân trước hết, thì liệu lòng dân là ý trời bị cản trở thì làm sao gầy thêm sức mạnh để làm chùng xuống những tham vọng kiêu căng của kẻ bành trướng? 

Thời mạt vận chắc đã đến. Khi cả những sư sãi cũng chẳng cần phải biết đến Kinh Phật, mà trong phiên họp quốc hội vào đúng ngày âm binh và phù thủy của lễ Cô Hồn 31/10 vừa qua, đã lên kiến nghị muốn Đảng và nhà cầm quyền cộng sản VN phải lo xây dựng quân đội mạnh cỡ quân đội của nước CHDCND còn sót lại trên hành tinh là anh Kim Ủng Ỉnh Bắc Triều Tiên này, cùng anh em đồng chí Vẹm và quan thầy đại ca đại hán. 

“Sự cố” này sao mà hao hao như “câu chuyện” của Việt Nam: liệu muốn tăng sức mạnh quân đội Việt Nam, không lẽ cứ mỗi một việc phong tướng cho thật nhiều vào, mà không cần phải giới hạn đâu là tiêu chuẩn xem xét thâm niên quân vụ, đâu là tố chất nội lực của một vị tướng công an và quân đội v.v...

Ngay cả khi không hề chú trọng đến vấn đề chính trị, chúng ta cũng không thể không thắc mắc về hiện tượng “o bế, bồng bế” quân đội và công an, bằng cách tai hại nhất là cứ thăng cấp mà không kể đến năng lực thực chất của người đó ra sao. 

Tuần qua, Bộ Công An vừa tặng thêm “bội tinh” Trung Tướng cho 8 vị, nâng con số lên 200 tướng “bạn dân”. Con số cấp tướng của quân đội VN cũng phải “hàng trăm, khác hẳn thời sau 75, chỉ ở hàng chục là 36 vị. Theo đà này, họ còn quy định con số tối đa là 415. Trong khi so với đám quan thầy với dân số khổng lồ, tính đến năm ngoái theo Tân Hoa Xã, Tàu cộng “đồng rận” cũng chỉ đào tạo được 191 tướng trong Quân Giải Phóng. 

Nếu Việt Nam tăng cường thêm ba Đại Tướng Cồ Việt, thì không rõ các lời hứa thiêng liêng chung với Tổ Quốc của các vị này là gì. 

Lý do chúng ta “théc méc” như vậy, chỉ vì còn nhớ hôm giữa tháng 10, “Ngài” Đại Tướng trong lần dẫn đầu 12 khuôn mặt tướng lãnh theo chầu rìa ở Trung Quốc cũng đã hứa (hẹn): “Khẳng định hợp tác quốc phòng là một trong những trụ cột quan trọng trong quan hệ giữa 2 Đảng và 2 Nhà Nước.” 

Hóa ra Đảng và Nhà Nước phong tướng thật nhiều, lên chức lãnh đạo cao cấp từ Bộ Trưởng Quốc Phòng nhảy lên T.B.T mấy hồi (ngoại trừ phải kỳ phùng địch thủ với chí ít là 4... “tay súng” tà tà ra tướng khác) nhưng kỳ thực chỉ muốn gọi kẻ thù truyền kiếp 1000 năm Bắc Thuộc (lần thứ 2?) là bạn và là mối quan hệ quan trọng của thứ ý thức hệ (đến cuối thế kỷ này cũng chưa hoàn thiện) của 2 Đảng... Để làm gì liệu trời mới biết, cũng như mới đây nghe đâu dư luận xôn xao công trình kinh doanh lấy của công “an ninh quốc phòng” làm của tư, thì nào phải chỉ một ông tướng (cướp) ra tay chụp giựt và “hốt” hết là “hốt” cho mình cơ! 

Có điều nhân dân sẽ chẳng còn buồn lấn cấn với cái nhà “cuốc” hội “nghị gật” này, vì có lên tiếng đồng tình hay không thì cũng vô nghĩa, khi những phong tướng cho cả những “ngài” sản xuất kinh doanh, đơn vị kinh tế, học viện sư phạm giáo điều... đã là “danh tướng” thời XHCN. Không phải sao, khi “Ngài” Đại Tướng muốn phong thiếu tướng cho chủ nhiệm Khoa Mác-Lênin vì theo “Ngài” Phùng Quang Thanh: “Ban-soạn-thảo rất tâm tư”, và rồi thì: “...nếu khoa này không có thiếu tướng, thì tôi về thuyết phục anh em rất khó. Người ta sẽ hỏi là thế bây giờ khoa Mác-Lênin không quan trọng à?” 

Tóm lại 

Nói thật, nếu chỉ phong tướng để làm vừa lòng chính sách của chế độ, thì có lẽ trong tương lai không xa hẳn sẽ lắm vị bị thương tổn, cảm thấy hổ thẹn với lòng mình để sẵn sàng vất bỏ hết để trở về với lòng kính trọng thực sự của nhân dân. 

Trở về trong vòng tay đón nhận của nhân dân, khi mọi sự đã không quá muộn, và chỉ có lúc ấy chữ Tướng Sĩ mới đồng nghĩa với anh hùng, và là anh hùng của dân tộc. 

Chúng ta không thể sống mà không có khát vọng được từ chối làm thân nô lệ. 


Nỗi lòng oan ức xuyên thế kỷ của người dân cả nước từ ngày 30/04/1975

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Từ khi đảng cộng sản Việt Nam thâu tóm cả nước, bà con nông dân, người dân thấp cổ bé miệng của cả ba miền đất nước cứ tưởng họ sẽ được sống trong an bình, được tư do làm ăn sinh sống, nhưng ước mơ đơn giản và bình thường của họ đã trở thành ảo mộng và luôn cả ác mộng.

Đất đai canh tác, cơ sở làm ăn buôn bán bị các đảng viên CSVN và tay sai của chúng mà người dân miền Nam gọi là bọn “30 tháng Tư” tịch thu làm của riêng, làm chiến lợi phẩm của đoàn quân cướp nước chứ không phải đoàn quân mà chúng tự gọi lài “giải phóng”. Chúng vào là nhà tan, cửa nát, gia đình lý tán, chết bờ, chết bụi, chết trên sông, chết ngoài biển Đông.

Bọn chúng không chịu ngừng ở đó. Từ những năm 80 của thế kỷ 20 đến nay, sau các chiến dịch cướp tài sản đất đai và cơ sở sản xuất của người dân miền Nam như: tư sản mại bản, cải tạo công thương nghiệp, hợp tác xã…; các quan chức đảng cộng sản không chịu chấm dứt hành động tham tàn, chúng kết hợp với bọn “nhóm lợi ích tư bản đỏ”, là bà con dòng tộc của chúng, lại tiếp tục tiến hành cướp nốt số đất đai nhỏ nhoi cuối cùng còn lại của bà con nông dân cả nước chỉ còn dựa vào đó để sinh sống qua ngày. Từ ngữ mới do chính cộng đảng sáng chế để phủ nhung cho hành động tán tận lương tâm cướp trắng, theo cái gọi là hiến pháp XHCN tự biên tự diễn, những mảnh đất nhỏ nhoi còn lại trong tay của bà con trên cả nước suốt từ Ải Nam Quan nay (bây giờ là của Tàu do đảng cộng sản dâng) đến Mủi Cà Mau mà chúng gọi là: “CƯỠNG CHẾ”. Và cũng từ đó một từ ngữ tiếng Việt mới trong kho tàng ngôn ngữ Việt Nam, đau đớn không kém hai chữ “THUYỀN NHÂN” của những năm từ 1975 đến 1985, người dân cả nước dùng để nói lên nỗi oan khiên của họ là: “DÂN OAN”. 

Dân oan cả nước trong mấy chục năm qua đã và đang làm chuyện có thể nói là “dã tràng se cát biển Đông” trước cường quyền cộng sản. Tuy biết là việc họ làm lặn lội từ địa phương đến tỉnh thành rồi trung ương nơi đặt cơ quan đầu não của đảng cộng sản, hết năm này đến năm khác, hết thập niên này đến thập niên khác, không thể làm bọn cướp lay chuyển khi trong tay chúng đã có một bản hiến pháp do chính đảng CSVN viết và sử dụng bảo kê cho hành động “cưỡng chế” của chúng, nhưng bà con nông dân vẫn kiên cường làm công việc “dã tràng se cát biển Đông”. Mục đích của việc làm vô vọng của bà con dân oan là đánh động lương tâm của đồng bào trong nước và ngoài nước, của dân chúng trên khắp thế giới, của các cơ quan quốc tế, của chính quyền trên khắp thế giới. Bọn quan chức cộng sản tuy coi người dân không bằng cỏ rác, thua những bọn chuột nhắt trong bình sứ Tàu của đảng, nhưng chúng rất e dè các nước vì chúng sợ các nước không tiếp tục trao tiền triệu đô Mỹ cho chúng bỏ thêm vào bình đựng chuột của đảng.

Trong suốt tháng 10 và tháng 11/2014 bà con dân oan trên cả nước đã và đang tiếp tục tập hợp về Hà Nội, thành phố tập trung toàn bộ đầu não của đảng cộng sản, liên tục xuống đường biểu tình, bất chấp bị hành hung và giam cầm, tại tất cả những cơ quan đảng, nhà nước đảng, quốc hội đảng, dinh thự nơi an nghỉ của tầng lớp đảng viên cộng sản chóp bu như Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Phú Trọng, Tương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng... Bà con dân oan không để cho quan chức cộng sản sống an nhàn trong các căn biệt thự uy nghi, trên nhung lụa có được từ việc cưỡng chế, cướp đoạt hút màu người dân, nông dân, công nhân.

Cám ơn kỹ thuật intenet, cám ơn những chiếc mobile phone mỏng manh, đã mang những việc làm rất can đảm và ngoan cường của bà con dân oan đến với mọi người dân Việt trong ngoài nước. Bà con dân oan vừa là người đi biểu tình đứng lên tố cáo nhà nước cộng sản đối xử vô lương tâm với bà con, vừa là “Phóng Viên trên những Vĩa Hè” không ngại khó khăn và nguy hiểm, nhiệt tình thu thập và phổ biến tin tức đến mọi người. Bà con dân oan là “Dân Oan Làm Báo”.

Dưới đây là kết hợp một số video clip ngắn do chính bà con dân oan quay cảnh bà con bao vây trước dinh thự của những đảng viên chóp bu đảng cộng sản trong và một số cảnh xuống đường và sinh hoạt trong những ngày vừa qua:

Xin đừng xúi dại Thủ tướng!!!

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Trong hàng ngủ (ngủ thật chứ không thức) của đảng ta (ta có đảng nào khác đâu!?), phải nói Thủ tướng ta là nhà lãnh đạo xuất sắc nhất. Thì như thế chứ còn gì nữa - như lời chú tổng Lú nói. Nếu không như thế thì làm gì có chuyện đảng ta lại "bắt" đồng chí ý tá ngồi ghế Thủ tướng hai lần.“Có đúng thế không ạ? Hoàn toàn sự thật là như thế” - lại lời chú Lú.

Nhớ lại hồi 2006, khi mới leo lên ghế cầm đầu chú-Phỉnh, Thủ tướng đã làm rung rinh thế giới, địa chấn toàn cầu với những "quả đấm thép" làm nức lòng các đồng chí tư bản đỏ của đảng ta. Cỡ những tập đoàn kinh tế Chaebol của Hàn quốc như Samsung, Hyundae, Daewoo đều sẽ là đồ bỏ so với Vinashin, Vinalines, Vinatex, PetroVietnam, EVN, Viettel...

Sau vài năm với bề dày kinh nghiệm chữa sốt rét rừng tràm, đâm phập mũi kim y tá vào mông của con bệnh đang chết là chuyển sang lìa trần, những quả đấm thép của Thủ tướng đã mang lại kết quả không ngờ: đấm sụm bà chè tương lai của 90 triệu người với gia tài của đảng để lại cho dân: một núi nợ cao khoảng 73 tỷ tiền đô.

Thế nhưng, với tài năng hiếm nhưng không quý của Thủ tướng, kết hợp với đại chiến dịch PR do quý nữ Thanh Phượng và con rễ Việt kiều bày binh bố trận, uy tín của Thủ tướng vẫn lên như diều đứt dây theo dòng chảy của các ngòi bút lề đảng. Những thái thượng hoàng, những lão thành cắt mạng, những đảng viên trung thành, những nhà báo lưng cong vẫn một lòng một dạ ca bài "nhân dân tin tưởng" vào Thủ tướng giải quyết tất cả mọi sự, từ chuyện nhỏ như con thỏ của nông dân Tiên Lãng đến chuyện lớn hữu nghị viển vông với anh bạn hải tặc Tàu đang ngồi chồm hổm ở biển Đông. Công ty rác bên Đức còn phải tuyên xưng Thủ tướng là lãnh đạo xuất sắc nhất Á Châu kia mà. “Có đúng thế không ạ? Hoàn toàn sự thật là như thế”.

Tuy nhiên, Thủ tướng là người biết phục thiện, biết chuyển bại thành xụi, biết mình xụi mà hay chạy rông, biết cà lăm mà hay nói, say xỉn mà hay làm bộ tỉnh, theo cha vào bưng năm 12 tuổi mà bằng tiến sĩ to đùng... cho nên Thủ tướng biết điều dẹp mẹ nó những quả đấm sắt, quăng cha nó mấy cái tầm nhìn chiến lược - định hướng thời đại - kế hoạch khủng năm... 3000 mà đám đệ tử giấm giúi nhét vào túi quần Thủ tướng ở bàn nhậu. Cho nên, Thủ tướng vất hết, bắt chước bác Minh đem cất mấy chai Johnny Walker, kẹp nách vài chai rượu đế, sắn quần lội bùn đi xuống gặp dân.

Thủ tướng chọn thí điểm đầu tiên là vùng xa, đỉnh cao, nơi chó ăn đá gà ăn muối là Tây Bắc để mở đầu chiến dịch. Chỉ có nơi chó với đá, gà với muối này mới là đất màu của truyền thống yêu nước nồng nàn, của cách mạng vô sản sáng ngời, và nỗ lực phấn đấu để vươn lên từ gia tài không-có-gì do bác Minh để lại thì không thể nơi nào sánh bằng.

Ở đây Thủ tướng đã bắn pháo lệnh cho chủ trương mới nhất của Thủ tướng: đồng bào hiến kế cho Chính phủ để xây dựng chính sách (1)

Hoan hô Thủ tướng! Thế mới là phải phải! Nghĩ lại xem: Thủ tướng vào bưng năm 12 tuổi, học y-tờ nhờ các đồng chí tờ-y trong rừng để thành y-tá và leo được lên ghế trùm chính phủ, thì mấy trăm ngàn người dân y-tờ Tây Bắc cớ gì lại không có được một chính sách xây dựng ngon lành hơn Thủ tướng!? Thủ tướng đúng là một nhà lãnh đạo đại tài, dụng nhân như dụng mộc!

Thế nhưng, chủ trương thần kỳ, sáng tạo của Thủ tướng lại lập tức bị những thành phần phản động, theo lời xúi dục của nước ngoài phá hoại ngay tại sào huyệt Quốc hội đang được thống lĩnh bởi Chủ tịch tóc gió thôi bay Nguyễn Sinh Hùng.

Tại diễn đàn đại biểu của đảng, không một con muỗi phản động vo ve bay được qua khe, vậy mà có một ông nghị không chịu ngủ, chẳng thèm gật, đứng lên tuyên bố “Đất nước không thể bay bổng được nếu Thủ tướng không có thời gian để nghĩ việc lớn...” (2).

Má ơi! khỏi bình! Thủ tướng mà lại nghĩ chuyện lớn thì lại thêm quả đấm thép VinaChetChaCaLu sao cha!!!

Thôi, cứ để đất nước này được “chạy” theo kế sách của dân nghèo Tây Bắc hiến kế cho Thủ tướng. Đừng... lợi dụng quyền tự do dân chủ của đảng ta mà xúi dục, kích động Thủ tướng mần thêm vài cú VinaChetChaCaLu nữa!

Biết đâu kế sách dân nghèo lại thành công - và chắc chắn nếu không thành công lớn thì dân ta cũng không ôm đầu máu vẫn còn bê bét bởi những quả đấm thép 73 tỷ đô la.

Biết đâu thành quả ngon cơm sẽ làm Thủ tướng ta hưng phấn tuyên bố dẹp luôn cái chính phủ + đảng lãnh đạo cho nó lành. Đất nước này sẽ là quốc gia đầu tiên và duy nhất trong lịch sử thế giới loài người là một quốc gia khá hơn sau khi dẹp đi cái đảng lãnh đạo, quăng vào thùng rác cái chính phủ toàn là chuột và sâu. Một Việt Nam vô đảng, vô chính phủ biết đâu chừng lại có chút ánh sáng ở cuối đường hầm đen thui đi hoài không tới của bác Minh để lại cho chú Lú mà các đồng chíđảng ta đã và đang nhất quyết đi - vừa mò mẫm vừa lượm tiền.



____________________________________


Những con đường hành xác

Giữa thành phố hiện đại bậc nhất nước nhưng vẫn còn nhiều con đường lầy lội, đầy hố như... mặt ruộng

Chỉ dài hơn 1 km nối quận Bình Tân và huyện Bình Chánh, TP HCM nhưng Hương lộ 80 luôn là nỗi ám ảnh của người dân mỗi khi qua đây. Mặt đường xuống cấp trầm trọng, hàng trăm “ổ gà”, “ổ voi” ngập nước như những cái bẫy rình rập, có thể gây tai nạn cho người qua lại bất cứ lúc nào.

Luôn ngập nước

Thử đi qua con đường này, đoạn từ cổng KCN Vĩnh Lộc đến ngã năm chợ Vĩnh Lộc (xã Vĩnh Lộc A, huyện Bình Chánh), chúng tôi đã phải “tháo mồ hôi hột”. Mặt đường bị biến dạng đầy hố, đọng nước đen ngòm. Mò mẫm di chuyển từng chút một nhưng xe máy luôn bị sa xuống hố nước. Khi đang lưu thông, chỉ cần một xe tải chạy ngang, nước sình bắn lên. Đoạn đường này không có hệ thống thoát nước nên sau khi trời mưa, cả khu vực ngập nặng, không còn thấy lối đi.

“Hết năm này sang năm khác, chúng tôi nghe toàn lời hứa của chính quyền địa phương rằng sẽ sửa đường. Nhìn đường này ai mà nghĩ là đang ở giữa TP HCM, một thành phố thuộc diện hiện đại nhất nước” - bà Trần Thị Lan, sống bên Hương lộ 80, than vãn. Nhiều người dân nơi đây cho biết mỗi khi ra đường, họ rất sợ. Ngày nào cũng xảy ra hàng chục vụ tai nạn trên con đường này, nhất là vào ban đêm.

Đường Tam Bình (quận Thủ Đức, TP HCM) bị ngập lênh láng Ảnh: SỸ ĐÔNG
Đường Tam Bình (quận Thủ Đức, TP HCM) bị ngập lênh láng Ảnh: SỸ ĐÔNG

Hương lộ 80 được đưa vào sử dụng đã rất lâu nhưng không được tu bổ. Đã vậy, hơn 1 năm qua, xe tải nặng né trạm thu phí An Lạc - An Sương đổ về “cày” đường này thêm thê thảm. Quá lo ngại, nhiều hộ dân phải bán nhà hoặc tìm nơi khác ở tạm.

Theo bà Phan Thị Bích Liễu, Phó Chủ tịch UBND xã Vĩnh Lộc A, xã đã nhiều lần nhận phản ánh của người dân về tình trạng Hương lộ 80 nhưng đành bất lực. Hương lộ này thuộc sự quản lý của Khu Quản lý giao thông đô thị số 4 thuộc Sở Giao thông Vận tải TP HCM. Sau đó, Khu Quản lý giao thông đô thị số 4 bàn giao cho Tổng Công ty Cấp nước Sài Gòn để lắp đặt hệ thống cấp nước. “Hiện chính quyền địa phương cũng chỉ biết kiến nghị với cơ quan cấp trên và đơn vị chủ quản sớm có biện pháp nâng cấp, cải tạo Hương lộ 80” - bà Liễu nói.

Thi công ì ạch

Từ nhiều năm qua, đường Đào Trí và Gò Ô Môi (phường Phú Thuận, quận 7, TP HCM) trở thành “hung thần” của người dân nơi đây. Hiện mặt đường Gò Ô Môi bị băm nát để lắp đặt cống thoát nước. Tại những vị trí đào đường, đơn vị thi công tái lập mặt đường cẩu thả để đá dăm lổn ngổn phía trên. Mỗi khi đi qua, xe máy rất dễ bị trượt bánh. Còn đường Đào Trí dài chưa đến 1 km nhưng mặt đường lở lói với nhiều hố sâu. Hễ xe tải chạy qua là bụi tung mù mịt. Tương tự, đường số 9 (phường An Khánh, quận 2, TP HCM) cũng bị hư hỏng bao năm qua nhưng không được sửa chữa.

Với những con đường đang được nâng cấp, người dân cũng chỉ biết kêu trời vì thực trạng còn tệ hại hơn trước. Bà Đỗ Thị Nhì (ngụ đường Tam Bình, phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức, TP HCM) kể: Đơn vị thi công dự kiến nâng mặt đường hơn 1,5 m khiến nhà hai bên đường trở thành những căn hầm. Từ lúc xây dựng vào năm 1997 đến nay, nhà bà Nhì đã nâng nền nhiều lần với tổng chiều cao hơn 2 m nhưng vẫn không thoát cảnh ngập do đường thiếu hệ thống thoát nước. “Đường Tam Bình làm xong, nhà tôi phải nâng nền nhà phía trước lấy chỗ ở tạm, còn phía sau phải chấp nhận... làm hầm” - bà Nhì than.

Còn người dân ngụ ở đường Lũy Bán Bích (quận Tân Phú, TP HCM) cũng khổ sở với các đơn vị đang thi công trên đường này. Mặt đường bị đào xới nhiều rãnh sâu; có đoạn bị đơn vị thi công chắn lại đến 2/3 nên khi qua đoạn đường này phải nhích từng chút một. “Thi công từ tháng 9-2014 đến nay nhưng chẳng đâu vào đâu. Nắng thì bụi mù trời, mưa thì lai láng nước, chẳng làm ăn buôn bán gì được” - một chủ cửa hàng xe máy trên đường này cho biết.

Cơ quan hữu trách hứa làm xong sớm

Nói về việc thi công đường Tam Bình, ông Lê Quang Phú, Giám đốc Ban Quản lý Dự án Thoát nước đô thị thuộc Trung tâm Điều hành Chương trình chống ngập nước TP HCM, cho biết cao độ của đường Tam Bình tương đối thấp nên việc nâng đường là cần thiết để đồng bộ với các tuyến đường khác như Hiệp Bình, Tô Ngọc Vân... “Dự kiến, đến quý II/2015, đường này mới hoàn thành. Chúng tôi đang đốc thúc các nhà thầu đẩy nhanh tiến độ, bảo đảm cuối năm nay làm xong hệ thống thoát nước. Bên cạnh đó, đoạn từ Tô Ngọc Vân đến cầu Bình Phú sẽ được trải nhựa trước Tết. Đoạn từ cầu Bình Phú đến đường Hiệp Bình sẽ được trải nhựa tạm cho người dân đi lại trong dịp Tết, sang năm sẽ tiếp tục thi công” - ông Phú hứa.
Chủ Nhật, 22:05  09/11/2014
Sỹ Đông - Xuân Danh
Theo NLĐO

Cột đèn bất ngờ đổ sập, ba người đi xe máy bất tỉnh

Ngân Nam - Chủ Nhật, ngày 9/11/2014 - 13:30
(PLO)- Sáng ngày 9/11, nhiều người đi trên đường quốc lộ 13 (TX. Thuận An, Bình Dương) một phen hú vía khi cột đèn đường đổ sập. Vụ tai nạn khiến ba người bị thương nặng.
Theo thông tin ban đầu,  lúc 8h30, một chiếc đèn đường nằm trên quốc lộ 13 đoạn gần khu vực chợ Vĩnh Phú (P.Vĩnh Phú, TX. Thuận An), bất ngờ đổ sập xuống đường đè bẹp 3 xe máy. Vụ tai nạn hi hữu này khiến hai phụ nữ và một người đàn ông bị thương nặng. Người dân lập tức đưa nạn nhân đi cấp cứu.
Trước đó 8/11, người dân sống đã thông báo lên chính quyền địa phương về việc có một cột điện đường sắp ngã. Lo sợ cột điện ngã, người dân đã dùng thang gỗ chống một bên tránh việc cột đèn này bị đổ sập gây nguy hiểm cho người đi đường. Nhưng tới sáng thì cột điện đường này bất ngờ đổ xuống và đè lên 3 xe máy đang lưu thông trên đường.
“Khi đang đi giao hàng tới đây thì cột đèn đường bất ngờ đổ sập xuống đè lên xe máy tôi và 2 chiếc xe máy khác. May mắn xe máy ngã xuống và quay đầu xe nên tôi không bị cột điện đè lên”, anh Đỗ Văn Lợi, người may mắn tránh né được cho biết.
Anh còn cho biết 2 cô gái đi song song với anh bị cột đèn đập mạnh vào đầu hiện bất tỉnh, người đàn ông đi kế bên cũng ngất xỉu.
Ngay sau đó lực lượng chức năng đã có mặt tại hiện trường và đưa các nạn nhân đi cấp cứu. Tại hiện trường cột đèn ngã giữa đường khiến đoạn đường trên kẹt xe nghiêm trọng.
Một số hình ảnh tại hiện trường:

 

 

 

 
Ngân Nam

Tám thuyền viên còn mất tích sau vụ đâm chìm tàu trên biển Nha Trang

 Tấn Lộc - Chủ Nhật, ngày 9/11/2014 - 17:26
(PLO)- Ủy ban Quốc gia Tìm kiếm cứu nạn đã huy động nhiều tàu thuộc hải quân, biên phòng, Trung tâm Phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải Việt Nam nỗ lực tìm kiếm tám thuyền viên bị mất tích trên vùng biển Nha Trang (Khánh Hòa).
Trao đổi với PV Pháp Luật TP.HCM lúc 16g chiều nay (9-11), ông Nguyễn Xuân Bình, Phó giám đốc Trung tâm PH TKCN hàng hải Việt Nam khu vực 4 (đóng tại TP Nha Trang, Khánh Hòa), cho biết các lực lượng cứu hộ vẫn chưa tìm thấy tung tích tám thuyền viên tàu Phúc Xuân 68 (tỉnh Thái Bình) bị mất tích do tàu chìm trên vùng biển Nha Trang.
Theo ông Bình, hiện có nhiều tàu cùng tham gia tìm kiếm các thuyền viên gồm tàu SAR 27-01, ca nô cao tốc của Trung tâm Phối hợp tìm kiếm - cứu nạn hàng hải Việt Nam khu vực 4, hai tàu của Bộ đội biên phòng Khánh Hòa cùng một số tàu hàng khác.

 Tàu Nam Vỹ 69- tàu đâm va với tàu Phúc Xuân 68- vào cảng Nha Trang lúc 15g chiều nay. Ảnh: CTV
Trong khi đó, Ủy ban Quốc gia TKCN cũng đã đề nghị Bộ Tư lệnh Hải quân điều tàu tham gia cứu nạn các nạn nhân. "Các lực lượng cứu hộ đang khẩn trương triển khai cùng lúc nhiều phương án, huy động nhiều lực lượng, tranh thủ tối đa thời gian để tìm kiếm các thuyền viên bị nạn. Tuy nhiên, thời tiết vùng biển hiện trường đang có mưa, giông rất to, cùng với sóng lớn, gió mạnh, khiến tầm nhìn rất hạn chế", ông Bình cho hay.
Trước đó, thông tin do Văn phòng Ủy ban Quốc gia Tìm kiếm cứu nạn phát đi cho biết lúc 1g30 sáng nay, trên vùng biển cách TP Nha Trang khoảng 10 hải lý, tàu Phúc Xuân 68 chở sắt, đang hành trình từ Hải Phòng đi Vũng Tàu đã đâm va với tàu vận tải Nam Vỹ 69 (thuộc Công ty CP Nam Vỹ Anh, Hải Dương) chở 2.500 tấn đậu, ngô, đang hành trình đi từ cảng Phú Mỹ (Vũng Tàu) đi cảng Quy Nhơn (Bình Định).
Lúc này, trên tàu Phúc Xuân 68 có 11 thuyền viên. Theo ông Bình, vụ tai nạn bất ngờ khiến tàu Phúc Xuân 68 chìm ngay tức khắc, các thuyền viên đã nhảy xuống biển hoặc chìm theo tàu khi tất cả đều không kịp mặc áo phao. Trong khi đó, thời tiết lúc bấy giờ rất xấu, có sóng to, gió lớn.
Ngay sau khi nhận được thông tin, Trung tâm Phối hợp TKCN hàng hải khu vực 4, Bộ Chỉ huy Bộ đội biên phòng Khánh Hòa đã điều động năm tàu cứu hộ, một ca nô ra hiện trường tìm kiếm. Đến gần 4g sáng cùng, lực lượng cứu hộ đã cứu vớt được ba thuyền viên tàu Phúc Xuân 68 trong tình trạng hoảng loạn, sức khỏe suy kiệt. Dự kiến, lúc 17g chiều nay, ca nô cứu nạn của Trung tâm Phối hợp tìm kiếm - cứu nạn hàng hải Việt Nam khu vực 4 sẽ đưa ba thuyền viên được cứu vào đất liền.
Đại tá Hồ Thanh Tùng, Chỉ huy phó Bộ Chỉ huy Bộ đội biên phòng tỉnh Khánh Hòa, cho biết trưa nay tàu tàu Nam Vỹ 69 đã liên lạc xin cập cảng Nha Trang do bị hư hỏng ở mũi tàu sau vụ đâm va.
Theo nhận định ban đầu của ông Bình, nguyên nhân vụ tai nạn có thể do thời tiết xấu.
Cũng trong chiều nay, ông Nguyễn Nhật, Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam đã bay từ Hà Nội vào Nha Trang để triển khai công tác tìm kiếm cứu nạn. Dự kiến, lúc 18g chiều nay, ông Nhật sẽ có cuộc họp khẩn với các cơ quan chức năng tại Khánh Hòa.
Danh sách các thuyền viên bị nạn
Ba thuyền viên đã được cứu
1. Nguyễn Văn Hậu, sĩ quan radio, 1983, Thanh Hóa 
2. Hà Hồng Thái, máy trưởng, 1977, Thái Bình  
3. Lê Xuân Rự, thủy thủ, 1964, Thái Bình (đã được cứu) 
Những người mất tích
5. Nguyễn Đức Khoa, thuyền trưởng, SN1970, quê Thanh Hóa
2. Phạm Văn Hội, thuyền phó, 1965, Thái Bình
3. Phạm Văn Nhân, sĩ quan máy, 1980, Thái Bình
4. Nguyễn Hồng Bản, thủy thủ, 1964, Thái Bình
5. Nguyễn Bá Kha, thủy thủ, 1988, Nghệ An
6. Quế, bếp trưởng, Hải Phòng
7. Mai Công Hiếu, thủy thủ, 1993, Hải Phòng
8. Chức, thủy thủ, Hải Phòng.

Tấn Lộc

Một phụ nữ bị cắt cổ và tay

TTO - Chiều 9-11,  đi làm về anh rể thấy cô em vợ nằm chết trên vũng máu với nhiều vết cắt ở cổ và tay tại căn nhà trong hẻm (Bình Tân, TP.HCM).

Ngôi nhà nơi phát hiện chị Quân đã chết - Ảnh Hải Hiếu
Ngôi nhà nơi phát hiện chị Quân đã chết - Ảnh Hải Hiếu

Danh tính người phụ nữ được xác định tên Hà Ngọc Quân (49 tuổi) ngụ trong căn nhà ở đường số 5, P.Bình Hưng Hòa A, Bình Tân, TP.HCM .

Ông Tô Phấn Cường cho biết, ông và vợ là chị Hà Ngọc Thanh đi bán bánh ướt ở quận 11, khi xô cửa vào nhà, hốt hoảng phát hiện Quân đã chết. Cô em nằm chết trên vũng máu ngay cửa, bên cạnh là con dao dính máu.

Kiểm tra bước đầu của cơ quan chức năng cho thấy, đồ đạc trong nhà không xáo trộn, chiếc xe máy vẫn còn. Bên cạnh thi thể là ổ bánh mì và chai nước ngọt đang dùng dở.

Được biết, chị Quân không có chồng con, ở chung với hai vợ chồng chị gái. Công an quận Bình Tân cùng các đơn vị chức năng có mặt khám nghiệm hiện trường.

Đến khoảng 17g, thi thể nạn nhân được đưa đi để khám nghiệm, điều tra làm rõ nguyên nhân.
Thi thể chị Quân được đưa đi khám nghiệm - Ảnh Hải Hiếu
Thi thể chị Quân được đưa đi khám nghiệm - Ảnh Hải Hiếu
09/11/2014 23:40
HẢI HIẾU

Xưởng sản xuất găng tay mới hoạt động đã bị cháy



TTO - Tới 17g chiều 9-11, đám cháy tại cơ sở sản xuất găng tay Phúc Thủ (đường ĐT743, khu phố 9, P.Phú Lợi, TP. Thủ Dầu Một, Bình Dương) đã cơ bản được dập tắt. 

Lực lượng cứu hỏa tham gia chữa cháy. ẢNH: BÁ SƠN
Lực lượng cứu hỏa tham gia chữa cháy - ẢNH: BÁ SƠN

Tuy nhiên, lực lượng cứu hỏa phải tiếp tục phá tường để dập tắt hoàn toàn những đám cháy nhỏ còn âm ỉ bên trong khu nhà xưởng.

Theo thông tin ban đầu, đám cháy bùng phát khoảng 11g trưa cùng ngày. Hàng chục cán bộ chiến sĩ quân đội gần đó đã tới tham gia hỗ trợ chữa cháy. Tuy nhiên, đám cháy quá lớn và có xu hướng lan rộng.

Cảnh sát PCCC tỉnh Bình Dương đã huy động gần 10 xe chữa cháy và xe tiếp nước để tham gia chữa cháy.

Chưa có thống kê chính thức, nhưng thiệt hại của vụ cháy khá lớn khi nhiều nguyên liệu và nhà xưởng đã bị cháy rụi.

Được biết, cơ sở sản xuất găng tay Phúc Thủ được xây dựng trên khu nhà xưởng hơn 2.400m2, mới hoạt động được hơn 10 ngày nay thì xảy ra sự cố.
Lực lượng chức năng phải phá tường để dập tắt những đám cháy còn âm ỷ. ẢNH: BÁ SƠN
Lực lượng chức năng phải phá tường để dập tắt những đám cháy còn âm ỉ - Ảnh: BÁ SƠN

Đáng lưu ý, khi một số phóng viên tới tác nghiệp, một số người tự xưng là bảo vệ và cán bộ quản lý khu đất tới xét hỏi giấy tờ và ngăn cản phóng viên quay phim, chụp hình. Một cán bộ còn hung hăng đòi thu giữ và đập vỡ điện thoại của phóng viên.

Khi phóng viên Tuổi Trẻ nói khu vực này không phải khu vực cấm, không có biển cấm quay phim, chụp hình, một lúc sau thì những người này mới chịu đi chỗ khác để phóng viên tác nghiệp.
Công nhân của cơ sở sản xuất di dời các bao găng tay còn sót lại ra ngoài. ẢNH: BÁ SƠN
Công nhân của cơ sở sản xuất di dời các bao găng tay còn sót lại ra ngoài. ẢNH: BÁ SƠN

Nguyên nhân vụ cháy đang được lực lượng chức năng làm rõ.
09/11/2014 17:47
BÁ SƠN

Dân chặn xe chở rác, buộc lãnh đạo tỉnh đối thoại

T.LỘC - Chủ Nhật, ngày 9/11/2014 - 20:40
(PLO)- Nước thải từ bãi rác tràn xuống khu dân cư, gây ô nhiễm, bốc mùi nồng nặc. Người dân đã nhiều lần kiến nghị nhưng không được giải quyết dứt điểm.
Đến trưa nay (9-11), người dân địa phương mới đồng ý cho các xe chở rác của Công ty CP Môi trường đô thị Phú Yên vào bãi rác tại thôn Thọ Vức, xã Hòa Kiến, TP Tuy Hòa (Phú Yên) để xử lý.
Trước đó, từ chiều 8-11, hàng trăm người dân thôn Thọ Vức tập trung dựng lều trên đường vào bãi rác Thọ Vức, chặn tất cả các xe chở rác vào khu vực này. Tình trạng trên khiến hàng chục xe chở rác bị dồn ứ dọc đường.
Theo phản ánh của người dân, trong những ngày qua, nhất là khi trời mưa, nước thải từ bãi rác Thọ Vức nằm ở lưng chừng núi đổ xuống suối, tràn vào khu dân cư, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Hầu hết giếng nước bị ô nhiễm không thể sử dụng. Người dân lội nước bị lở loét, ngay cả gia cầm, cây cối cũng bị chết.

 Các xe rác bị chặn, không cho vào bãi rác
Một trường mầm non gần bãi rác cũng bị ảnh hưởng trầm trọng. Tình trạng này xảy ra đã nhiều năm nay, người dân liên tục phản ánh, kiến nghị nhưng Công ty CP Môi trường đô thị Phú Yên vẫn không xử lý. Người dân đã nhiều lần chặn xe chở rác nhưng đến nay vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.
Trước tình trạng trên, sáng 11-9, ông Lê Văn Trúc, Phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh Phú Yên cùng lãnh đạo TP Tuy Hòa, các cơ quan chức năng phải đối thoại trực tiếp với người dân để giải quyết. Ông Trúc yêu cầu Công ty CP Môi trường và đô thị Phú Yên phải khẩn trương xử lý dứt điểm mùi hôi thối, kiểm tra lại quy trình vận hành các hồ chứa thải, có giải pháp cung cấp nước sạch sinh hoạt cho người dân bị ảnh hưởng; các đơn vị chức năng phải thường xuyên lấy mẫu nước ở khu vực này kiểm tra mức độ ô nhiễm để có hướng xử lý. Lãnh đạo tỉnh Phú Yên cũng yêu cầu TP Tuy Hòa bố trí khu tái định cư để bố trí chỗ ở mới cho những hộ dân bị ảnh hưởng bởi nước bẩn từ bãi rác Thọ Vức.
Theo ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó giám đốc Công ty CP Môi trường đô thị Phú Yên, bãi rác Thọ Vức do Chính phủ Bỉ tài trợ xây dựng. Trong quá trình thực hiện dự án, do không tính toán kỹ lượng mưa nên công suất thiết kế không đủ chứa, dẫn đến tình trạng nước thải rò rỉ ra khu dân cư. Hiện nay, công ty này dùng bạt che phủ tạm bãi rác để hạn chế nước mưa làm đầy hồ chứa. Theo kế hoạch, phải đến đầu năm 2015, bãi rác này mới được sửa sang.
T.LỘC