Saturday, November 8, 2014

Trung Quốc đưa tàu 10.000 tấn ‘bảo vệ’ biển Hoa Đông

Nhiều Lê (Theo Want China Times) - Thứ Bảy, ngày 8/11/2014 - 07:28
(PLO) - Nhật báo Yomiuri Shimbun (Tokyo) cho biết, Trung Quốc nhiều khả năng sẽ đưa tàu tuần tra 10.000 tấn đến vùng biển tranh chấp Nhật - Trung vào năm sau.
Một tàu tuần tra 10.000 tấn sắp được chế tọa hoàn tất tại Trung Quốc. Bắc Kinh đã mua từ Đức 40 động cơ diesel công suất lớn đủ khả năng cung cấp năng lượng cho những loại tàu được xếp vào dạng “siêu khủng” vốn trước nay chỉ có tại Nhật Bản.


Tàu tuần tra 10.000 tấn của Trung Quốc có khả năng mang theo trực thăng (Ảnh: Want China Times)
Hiện nay, tàu lớp Shikishima của Nhật Bản được xem là tàu tuần tra lớn nhất thế giới. Shikishima và con tàu “anh em” Akitsishima có tải trọng 7.175 tấn. Trong khi đó, Trung Quốc trước nay chỉ có tàu tuần tra Haijian 50 là lớn nhất với lượng rẽ nước là 4.000 tấn.
Theo tờ báo Nhật Bản, tàu tuần tra 10.000 tấn mới của Trung Quốc sẽ mang số hiệu 2901, rất có thể sẽ được đưa đến để bảo vệ vùng biển phía Đông của Trung Quốc. 
Tờ báo cũng cho rằng rằng chiếc tàu tuần tra này có khả năng chở theo trực thăng. Con tàu gần như đã hoàn thiện và có thể hoạt động vào năm tới.

Nhiều Lê (Theo Want China Times)

Trung Quốc có thể sẽ điều chỉnh chính sách với Hong Kong

Theo báo "Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng" (Hong Kong) bản tiếng Anh số ra ngày 7/11, một nguồn thạo tin nói rằng chính quyền trung ương Trung Quốc sẽ quan tâm nhiều hơn đến yếu tố “hai chế độ” trong thể thức hậu chuyển giao đối với Đặc khu Hành chính Hong Kong, trong khi cũng nhấn mạnh khía cạnh “một nước” của vùng lãnh thổ này sau làn sóng biểu tình “Chiếm Trung tâm” hiện đang diễn ra. 
Cảnh sát được triển khai ngăn chặn người biểu tình chủ trương chiếm lại Mongkok ngày 19/10. (Ảnh: AFP/ TTXVN)
Quan chức Trung Quốc Đại lục giấu tên nói rằng Bắc Kinh sẽ tiến hành “những điều chỉnh hợp lý” trong chính sách của họ đối với Hong Kong. Nhấn mạnh rằng giới thanh niên đã tạo nên sức mạnh trụ cột của các cuộc biểu tình “Chiếm Trung tâm,” quan chức này cho biết Bắc Kinh muốn nâng cao sự hiểu biết của giới trẻ Hong Kong về lịch sử và sự phát triển của đất nước Trung Quốc. 
Nguồn tin này nói: “Chính quyền Trung ương giờ đây đang coi trọng vấn đề Hong Kong hơn và sẽ thực hiện những điều chỉnh hợp lý trong chính sách của họ đối với thành phố này”. Nói về công thức “một nước hai chế độ,” quan chức này nhận định: “Chúng ta cần nhấn mạnh nhiều hơn vào ‘một nước’ trong khi quan tâm chú ý nhiều hơn đến những sự khác biệt giữa ‘hai chế độ’.”
Tuy nhiên, quan chức này không cung cấp thêm chi tiết về việc điều này sẽ được thực hiện như thế nào mà chỉ khẳng định các cuộc biểu tình đã đạt được mục tiêu của giới sinh viên là khiến Bắc Kinh lắng nghe tiếng nói của họ và giờ đây họ nên chấm dứt hành động biểu tình của mình càng sớm càng tốt. 
 Mặc dù quan chức trên nói rằng Bắc Kinh sẽ không từ bỏ khuôn khổ nghiêm ngặt mà họ đã đặt ra cho cuộc bầu cử Trưởng Đặc khu Hành chính Hong Kong năm 2017 – nguyên nhân làm bùng phát làn sóng biểu tình cách đây gần 6 tuần – nhưng những phát biểu của ông này được đánh giá là một sự đổi mới. 
Vào năm 2012, chính quyền Hong Kong đã phải gác lại kế hoạch giáo dục bắt buộc trong các trường tiểu học và trung học sau khi vấp phải sự phản đối dữ dội từ những người có quan điểm chỉ trích – những người coi đó là một nỗ lực nhằm “tẩy não” các học sinh./.
 Thứ Bảy, ngày 8/11/2014 - 18:00
Theo Vietnam+

Người biểu tình Hồng Kông yêu cầu đàm phán với Bắc Kinh

(NLĐO) – Ngày 7-11, người biểu tình chống luật bầu cử ở Hồng Kông chính thức yêu cầu một buổi đàm phán với chính quyền Trung Quốc về vấn đề cải cách chính trị ở đặc khu này.

Người biểu tình Hồng Kông yêu cầu đàm phán với Bắc Kinh
Người biểu tình Hồng Kông yêu cầu đàm phán với Bắc Kinh

Liên đoàn Sinh viên Hồng Kông (HKFS) vừa trao một bức thư ngỏ đến cựu Trưởng Đặc khu Hành chính Hong Kong Đổng Kiến Hoa, đề nghị ông sắp xếp cuộc gặp với chính quyền Bắc Kinh. Liên đoàn cho biết họ nhờ ông Đổng vì chính quyền Hông Kông “không có khả năng đáp ứng” nhu cầu của học sinh. Các sinh viên bày tỏ hy vọng ông Đổng Kiến Hoa sẽ có văn bản trả lời các lãnh đạo sinh viên chậm nhất vào ngày 9-11.

Trong thư, HKFS bày tỏ: “Chúng tôi hy vọng ông Đổng Kiến Hoa có thể thể hiện độ khoan hồng chính trị và giúp sắp đặt cuộc gặp giữa các sinh viên với quan chức Trung Quốc ở Hồng Kông hoặc ở Bắc Kinh để chúng tôi có thể trực tiếp bày tỏ tình hình tại thành phố này”.

Trong khi đó, nguồn tin của Báo bưu điện Hoa Nam Buổi sáng ngày 7-11 cho biết Bắc Kinh sẽ quan tâm nhiều hơn đến yếu tố hai chế độ ở Hồng Kông .

Tờ báo dẫn lời quan chức Trung Quốc giấu tên cho biết vì đa số người biểu tình là thanh niên nên Bắc Kinh muốn nâng cao ý thức của giới trẻ về việc tìm hiểu lịch sử và chung tay xây dựng “một đất nước” Trung Quốc.

Nguồn tin cho biết: “Chính quyền Trung ương đang coi trọng vấn đề Hồng Kông hơn và sẽ thực hiện những điều chỉnh hợp lý trong chính sách của họ đối với thành phố này”.

Mặc dù quan chức này cho biết Bắc Kinh sẽ không từ bỏ quy định bầu cử nghiêm ngặt mà họ sẽ áp dụng ở Hồng Kông năm 2017 nhưng tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng nhận định những phát biểu của quan chức này là biểu hiện của sự đổi mới cách ứng xử của chính quyền Trung Quốc đối với đặc khu Hồng Kông.

Thứ Bảy, 11:30  08/11/2014
L. Thoa (Theo Press TV, SCMP)

Mỹ sẽ thể hiện cam kết với Châu Á thế nào tại thượng đỉnh APEC và Đông Á?

000_Hkg10116144.jpg
Ngoại trưởng Mỹ John Kerry (trái) và Ngoại trưởng Trung Quốc Wang Yi gặp gỡ bên lề Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương (APEC) tại Bắc Kinh ngày 07 tháng 11 năm 2014.AFP PHOTO / Nicholas Kamm
 Việt Hà, phóng viên RFA 2014-11-07
Chỉ còn vài ngày tới, Tổng thống Hoa Kỳ Barrack Obama sẽ lên đường dự thượng đỉnh APEC tại Bắc Kinh và Đông Á ở Myanmar từ ngày 10 đến 14 tháng 11. Đây là chuyến thăm đã được các nước châu Á trông đợi từ lâu sau hai năm Tổng thống Hoa Kỳ không thể đến dự thượng đỉnh APEC vì các vấn đề nội bộ của nước Mỹ và Đảng dân chủ. Liệu chuyến đi lần này của Tống thống Hoa Kỳ có cho các nước châu Á Thấy một cam kết mạnh mẽ hơn trong chiến lược chuyển trục về châu Á của Mỹ?

Thách thức về kinh tế và an ninh

Sau hai năm lỡ hẹn với châu Á, năm nay, Tổng thống Hoa Kỳ Barrack Obama sẽ lên đường tới châu Á dự thượng đỉnh APEC ở Bắc Kinh và Đông Á tại Myanmar từ ngày 10 đến 14 tháng 11. Theo các chuyên gia quốc tế, chuyến đi lần này của Tổng thống Mỹ vừa phải thể hiện sự cam kết về chiến lược lâu dài với châu Á nhưng cũng vừa không gây căng thẳng Trung Quốc, cường quốc làm nhiều nước láng giềng châu Á lo lắng vì những tranh chấp chủ quyền trên biển trong các năm qua.
Không ai nghĩ là chúng ta đang hướng đến một đối đầu trực tiếp với Trung Quốc. Nhưng liệu chúng ta có thể khiến Trung Quốc ngừng gặm nhấm tại các vùng biên giới, nhất là trên biển ở châu Á?
-TS Patrick Cronin
Một trong những thách thức được nói đến nhiều nhất trong các bình luận trước chuyến đi của Tổng thống Obama là đàm phán hiệp định xuyên Thái Bình Dương TPP giữa 12 nước. Đây là một cam kết về mặt kinh tế của Mỹ với các nước châu Á Thái Bình Dương nhưng đàm phán này đã kéo dài quá lâu mà trở ngại lớn nhất hiện tại chính là những bất đồng giữa Mỹ và đồng minh lâu năm Nhật Bản liên quan đến vấn đề cắt giảm thuế của Nhật đối với một số mặt hàng nông sản chính. Tại APEC và thượng đỉnh Đông Á, Tổng thống Obama sẽ gặp Thủ tướng Nhật Shinzo Abe và đây là cơ hội cho hai bên thảo luận về tương lai tốt đẹp hơn một khi TPP được hoàn tất.
Tuy nhiên Trung Quốc cũng đang muốn đưa đàm phán về Hiệp định tự do thương mại khu vực châu Á Thái Bình Dương (FTAP) vào trong nghị trình của APEC. Đây là hiệp định do Trung Quốc đề xướng và được coi là đối trọng với hiệp định TPP của Mỹ vốn không bao gồm Trung Quốc.
Thách thức thứ hai chính là cam kết về an ninh của Mỹ với khu vực châu Á Thái Bình  Dương trước một Trung Quốc đang lên. Nói về thách thức này, Tiến sĩ Patrick Cronin, Giám đốc Trung tâm châu Á Thái Bình Dương thuộc Trung tâm An ninh Mỹ mới cho biết trong họp báo vào ngày 27 tháng 10 như sau:
“Không ai nghĩ là chúng ta đang hướng đến một đối đầu trực tiếp với Trung Quốc. Nhưng liệu chúng ta có thể khiến Trung Quốc ngừng gặm nhấm tại các vùng biên giới, nhất là trên biển ở châu Á? Và tại đó chúng ta đã bị thử thách, không phải chỉ có Mỹ, mà cả với Nhật Bản, Đông Nam Á tại biển Đông. Làm thế nào chúng ta có thể đưa ra được một tái định nghĩa về biên giới trê biển ở châu Á. Đó là đường đứt khúc 9 đoạn hay 10 đoạn ở biển Đông. Đó là một sự xâm nhập quanh các đảo và vùng nước đang tranh chấp ở biển Hoa Đông và các nơi khác. Cho nên đó sẽ là một phép thử được tiếp tục. Tôi không nghĩ điều này sẽ được đề cập tại APEC.”
001_GR368325.jpg
Bản đồ Biển Đông với đường lưỡi bò do TQ đơn phương công bố nhằm chiếm trọn Biển Đông, vị trí dàn khoan HD 981 và dàn khoan thứ hai do TQ thiết lập hồi tháng 6 năm 2014.
Mặc dù vấn đề tranh chấp biển Đông có thể không được đề cập tại APEC, nhưng theo học giả Murray Hiebert thuộc Trung tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế, vấn đề này sẽ là một thách thức phải nói tới tại thượng đỉnh Đông Á. Ông cho rằng Tổng thống Obama nên tận dụng cơ hội này lên tiếng ủng hộ những sáng kiến đưa ra trước đó của Mỹ về việc kêu gọi các nước phải làm rõ những đòi hỏi về chủ quyền trên biển Đông và đóng băng mọi hoạt động nhằm làm phức tạp thêm tình hình.
Trong khi đó, nhà nghiên cứu về biển Đông của Việt Nam, học giả Đinh Kim Phúc thì tỏ ra nghi ngờ về cam kết hợp tác an ninh của Hoa Kỳ tại châu Á từ trước tới nay.
“Từ khi Mỹ tuyên bố chuyển trọng tâm chiến lược về khu vực châu Á Thái Bình  Dương thì ta thấy rằng Mỹ cũng chưa có một chiến lược gì cụ thể, đối sách gì cụ thể để thể hiện quyết tâm của Mỹ ngoài chuyện tuyên bố. Ngoài những chuyện tuyên bố của Mỹ về những điểm nóng ở biển Đông thì cũng chung chung tức là bảo đảm tự do hàng hải, tuân thủ hiến chương Liên Hiệp Quốc về luật biển mà Mỹ là một bên không ký luật biển của Liên Hiệp Quốc do đó Trung Quốc dựa vào đó để tấn công Mỹ nói là Mỹ không có quyền can thiệp công việc nội bộ của các nước Đông Nam Á có va chạm về chủ quyền với Trung Quốc ở biển Đông. Chúng ta thấy rằng về mặt lý mà nói thì Mỹ cũng thất thế trong vấn đề này mặc dù việc Mỹ ký hay không ký luật biển của Liên Hiệp Quốc nằm ở khía cạnh khác chứ không phải nó đe dọa tự do hàng hải của Mỹ trên toàn thế giới.”

Cuộc gặp Mỹ Trung

Trong chuyến đi lần này tới Bắc Kinh, Tổng thống Obama cũng sẽ gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Chuyên gia về Trung quốc thuộc Trung tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế, bà Bonnie Glaser nhận định về cuộc gặp giữa hai bên với nhiều điểm tích cực.
Tôi thấy chuyến đi này của Tổng thống Obama sẽ mang nhiều thông điệp tốt cho quan hệ Mỹ Trung nhưng nó sẽ có tác động khó để lường trước trong mối quan  hệ chiến lược ở Đông Nam Á.
-Đinh Kim Phúc
“Cả hai nước đều mong muốn có quan hệ ổn định và tích cực. Họ có thể nói chuyện về một dạng thức mới về quan hệ giữa các cường quốc và họ nhìn nhận về những tiến triển trong khía cạnh này ra sao. Họ có thể xác định những vùng mà hai nước có thể hợp tác tốt hơn. Tôi nghĩ hai bên sẽ nói chuyện về những vấn đề giữa hai nước một cách thẳng thắn và cố gắng điều hòa căng thẳng. Có nhiều vấn đề mà hai nước không đồng ý với nhau nhưng lãnh đạo hai nước đều nhìn thấy tầm quan trọng trong việc kiểm soát các vấn đề này và ngăn chặn không để nó trở thành vấn đề có thể ảnh hưởng xấu đến quan hệ hai nước. Quan hệ quân sự giữa Mỹ và Trung Quốc là một điểm sáng trong quan hệ hai nước. Cả hai nước đều đang xây dựng những thói quen  để củng cố quan hệ, tham gia tập trận, họ có thể làm việc cùng nhau nếu có những vấn đề như bão, hay động đất xảy ra trong khu vực. Đã có sự viếng thăm giữa tàu bệnh viện của Mỹ và Trung Quốc vừa qua. Đây là một câu chuyện tích cực và hy vọng có những câu chuyện tích cực khác nữa.”
Học giả Đinh Kim Phúc của Việt Nam cho rằng những dấu hiệu về một thông điệp tốt trong quan hệ Mỹ Trung sau cuộc gặp giữa lãnh đạo hai nước lần này có thể tạo một lo ngại đối với cam kết về an ninh của Mỹ tại khu vực.
“Tôi thấy chuyến đi này của Tổng thống Obama sẽ mang nhiều thông điệp tốt cho quan hệ Mỹ Trung nhưng nó sẽ có tác động khó để lường trước trong mối quan  hệ chiến lược ở Đông Nam Á.”
Mặc dù vậy, học giả Bonnie Glaser thì cho rằng thực sự không một nước nào muốn có một đối đầu trực tiếp giữa hai cường quốc ở châu Á.
“Không một nước nào muốn quan hệ Mỹ Trung căng thẳng đến mức đối đầu hay thậm chí là xung đột quân sự. Nhưng không một nước nào muốn Mỹ và Trung Quốc là đồng minh, đối tác hay đạt được thỏa thuận trên mất mát của nước khác. Khi Tổng thông Obama và Chủ tịch Tập Cận Bình gặp nhau ở Sunnylands vào năm ngoái, đã có lo lắng nhất định trong khu vực về một dạng thức quan hệ giữa hai cường quốc theo kiểu G2 và quyền lợi của các nước vì thế sẽ bị phá hoại. Nhưng bây giờ, tức là một năm sau đó, phần lớn các nước theo tôi lo lắng nhiều hơn về căng thẳng giữa hai nước. Cho nên tôi nghĩ thông điệp cần gửi ra bây giờ là Mỹ và Trung Quốc cần điều hòa căng thẳng giữa hai nước và họ có thể chung sống hòa thuận và có thể tìm được những chỗ để có thể hợp tác.”
Học giả Đinh Kim Phúc của  Việt Nam cũng đồng tình với ý kiến cho rằng một đối đầu trực tiếp giữa Mỹ và Trung Quốc tại châu Á là không có lợi cho các nước đang có tranh chấp với Trung Quốc. Tuy nhiên, theo ông, Hoa Kỳ vẫn cần thể hiện một cam kết rõ ràng hơn với các nước trong khu vực, trong khi tìm cách duy trì quan hệ tốt đẹp với Trung Quốc.

Đấu tranh dân chủ rất cần những nhân tố tại chỗ

Blogger Điếu Cày đến tới phi trường Los Angeles vào lúc 9 giờ đêm 21 tháng 10 năm 2014
Blogger Điếu Cày đến tới phi trường Los Angeles vào lúc 9 giờ đêm 21 tháng 10 năm 2014-AFP
 Nam Nguyên, phóng viên RFA 2014-11-08
Với sự tiến bộ của mạng internet, ứng dụng đa truyền thông và sự ra đời của các mạng xã hội, các tù nhân lương tâm bị buộc rời Việt Nam vẫn có thể đấu tranh cho dân chủ từ bất kỳ nơi nào. Ý nghĩa của vấn đề này như thế nào.

Đấu tranh ở đâu hiệu quả hơn?

Việt Nam có 36 triệu người thường xuyên sử dụng internet và trong số này khoảng 25 triệu người sử dụng mạng xã hội facebook. Đây là một lợi thế cho các nhà tranh đấu dân chủ, những người bất đồng chính kiến đang sống ở Việt Nam. Nhưng cũng chính những bài viết phổ biến trên internet, trên mạng xã hội đã dẫn tới việc nhiều nhà tranh đấu, bloggers ở Việt Nam phải ngồi tù thậm chí với những bản án rất nặng. Việc phóng thích những tù nhân lương tâm kiên cường thường bị chính quyền Việt Nam sử dụng như một lá bài để trao đổi quyền lợi với nước ngoài, đồng thời buộc họ phải lưu vong.
Ra ngoài hải ngoại, làm việc trên internet thì không có khoảng cách, tôi cũng không nghĩ rằng tôi bị tách khỏi xã hội Việt Nam thì tôi sẽ không hoạt động, không đấu tranh được.
-Blogger Điếu Cày
Trong quá khứ, nhiều tù nhân lương tâm, tù chính trị khi bị buộc rời khỏi Việt Nam có vẻ bị mất đi môi trường tranh đấu cho dân chủ nhân quyền và dần dần không còn hoạt động mạnh mẽ.
Lên tiếng trên Đài Á Châu Tự Do, Giáo sư Đoàn Viết Hoạt một tù nhân lương tâm miễn cưỡng rời khỏi Việt Nam năm 1998 nhận định rằng, đối với những người xuất thân từ chế độ mà đấu tranh ở trong nước thì bao giờ cũng hiệu quả hơn. Ông nói:
“Tiếng nói từ trong lòng chế độ, từ những người sinh ra và lớn lên trong chế độ mà phản đối chế độ thì tiếng nói đó bao giờ cũng mạnh mẽ và có hiệu quả ở trong hơn là ở ngoài.”
Tuy vậy trong trường hợp mới nhất, khi được trả tự do kèm điều kiện rời khỏi Việt Nam vào ngày 20/10/2014, người tù lương tâm Điếu Cày Nguyễn Văn Hải khẳng định công cuộc đấu tranh của mình vẫn tiếp tục. Ông nói với Đài Á Châu Tự Do:
“Bởi vì chúng tôi hoạt động tự do báo chí trên internet mà trên internet thì không có khoảng cách. Còn khi đấu tranh ở trong nước, chúng tôi có tham gia đấu tranh xuống đường biểu tình chống Trung Quốc hoặc là tẩy chay Olympic Bắc Kinh. Trong những cuộc biểu tình đó, câu lạc bộ nhà báo tự do đã nhận vai trò đi đầu, dẫn dắt. Thế nhưng khi anh em chúng tôi bị đàn áp, bị bắt thì những cuộc biểu tình vẫn tiếp tục xảy ra. Và những cuộc biểu tình sau thì lại càng đông hơn những cuộc biểu tình trước. Như vậy, chúng tôi ngoài việc thắp lửa ban đầu thì không nhất thiết chúng tôi phải có mặt trong những cuộc biểu tình đó mà chúng tôi vẫn cứ giúp được anh em, vẫn cứ giúp được đồng bào, vẫn cứ giúp được phong trào. Đồng thời cũng đã  khơi dậy chiến dịch biểu tình chống Trung Quốc. Ra ngoài hải ngoại, làm việc trên internet thì không có khoảng cách, tôi cũng không nghĩ rằng tôi bị tách khỏi xã hội Việt Nam thì tôi sẽ không hoạt động, không đấu tranh được.”

Phải cọ sát với thực tế?

Khi được hỏi là, phải chăng những nhà tranh đấu dân chủ bị buộc phải sống lưu vong vẫn có thể tiếp tục con đường của mình một cách hiệu quả qua Internet. TS Nguyễn Quang A một nhà phản biện độc lập hiện sống và làm việc tại Hà Nội nhận định:
Hoàn toàn ngược lại, cái nhân tố ở trong nước này mới phải là chính, còn cái ở trên mạng là phụ vào chứ không phải như anh nói trên mạng là chính.
-TS Nguyễn Quang A
“Quan niệm như thế cũng rất đúng nhưng nó chưa đầy đủ ở chỗ là, nếu chúng ta chỉ nêu ý kiến, chúng ta bằng những bài viết của mình hoặc thông qua các phương tiện truyền thông để tổ chức tụ hợp thì hoàn toàn là đúng như vậy, bất kể ngồi ở đâu cũng có thể làm như vậy. Nhưng điều đó như tôi nói là hoàn toàn đúng nhưng mà nó đúng một nửa còn một nửa nữa là phải thực địa phải cọ sát với thực tế phải tiếp xúc với những con người…”
Chúng tôi nêu câu hỏi, phải chăng những tiếng nói dân chủ nhân quyền cho Việt Nam từ hải ngoại qua Internet cần có những nhân tố tích cực ở trong nước phụ thêm vào thì tranh đấu mới có hiệu quả. TS Nguyễn Quang A đáp lời:
“Hoàn toàn ngược lại, cái nhân tố ở trong nước này mới phải là chính, còn cái ở trên mạng là phụ vào chứ không phải như anh nói trên mạng là chính. Cuộc đấu tranh nó diễn ra trên rất nhiều phương diện, có thể nói là trên nhiều mặt trận và những người hoạt động ở trên mạng có một vai trò rất quan trọng. Nhưng mà nếu nghĩ rằng chỉ có như thế là đủ thì tôi nghĩ rằng là hơi chưa đầy đủ…Nhưng góp được một ít phần cũng đã là quí rồi và tôi nghĩ rằng mỗi hoàn cảnh của mỗi một người, có thể lúc này góp bằng cách này, lúc khác thì góp bằng cách khác và lúc ở bên ngoài có thể với hiểu biết của mình, kiến thức của mình với sự tiếp xúc với các tổ chức ở bên ngoài thì có thể tạo ra được một tác động tốt hơn rất là nhiều khi ở trong nước.”
Trong số 36 triệu người thường xuyên sử dụng Internet, 25 triệu người có facebook, chưa có phân tích nào đưa ra tỷ lệ những người quan tâm đến chính trị và đặc biệt dân chủ nhân quyền. Và như lời TS Nguyễn Quang A, công cuộc đấu tranh cho dân chủ nhân quyền Việt Nam đang diễn ra trên nhiều mặt trận, mỗi người có thể đóng góp phần của mình cho mục đích chung. Dù đó là các nhân tố tích cực tại tuyến đầu hay những người của mặt trận truyền thông từ hải ngoại.

Sự thật và trách nhiệm giải trình với nhân dân

000_DV1889379.jpg

Thủ tướng CS Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị thượng đỉnh Á Âu (ASEM) tổ chức tại Milan, Ý vào ngày 16 tháng 10 năm 2014. AFP PHOTO / Giuseppe Cacace

Nam Nguyên, phóng viên RFA 2014-11-08

Một sự đổi mới chính trị?

Dự thảo Luật Tổ chức Chính phủ sửa đổi qui định Thủ tướng có nhiệm vụ báo cáo trước nhân dân thông qua các phương tiện thông tin đại chúng về những vấn đề quan trọng của đất nước. Phải chăng đây là một sự đổi mới chính trị của Việt Nam.
Trong phiên họp ngày 7/11/2014, các đại biểu Quốc hội đánh giá cao về qui định mới mà nếu thực hiện nghiêm túc sẽ giúp Chính phủ hòa đồng với nhân dân, tạo mối quan hệ tốt với nhân dân. Thời báo Kinh tế Việt Nam trích lời đại biểu Phạm Văn Tam cho rằng cần thể chế hóa một cách cụ thể như qui định định kỳ một năm Thủ tướng sẽ có bao nhiêu lần lên truyền hình giải trình trước nhân dân về các vấn đề quan trọng của đất nước.
Nhà văn Võ Văn Tạo, từng hàng chục năm làm báo chuyên nghiệp dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, từ Nha Trang nhận định:
Đó là một điểm mới nói về hình thức, nhưng mà chưa biết họ có thực hiện hay không. Ở Việt Nam nhiều khi qui định nhưng không thực hiện hay thực hiện cho có.
-Nhà văn Võ Văn Tạo
“Đó là một điểm mới nói về hình thức, nhưng mà chưa biết họ có thực hiện hay không. Ở Việt Nam nhiều khi qui định nhưng không thực hiện hay thực hiện cho có, người dân cũng bị nhiều rồi mà chúng tôi ở truyền thông cũng biết chuyện đó. Dù sao về mặt danh nghĩa hình thức thì cũng là điểm mới so với trước đây, nhìn nhận là một điểm mới.”
Tin ghi nhận, đại biểu Hà Huy Thông nêu ý kiến: “Quy định Thủ tướng báo cáo nhân dân là rất hay, nhưng mới chỉ là một chiều, cơ chế và thời gian báo cáo ra sao và nhân dân có ý kiến lại thì thế nào, cần cụ thể hóa hơn nữa.”
Quy định Thủ tướng qua phương tiện truyền thông báo cáo nhân dân những vấn đề lớn của đất nước, làm nhiều người liên tưởng tới phong cách của các nước văn minh trên thế giới. Nguyên thủ các quốc gia lên truyền hình đọc thông điệp gởi quốc dân về những chính sách hay quyết định quan trọng. Ở các nước có một mức độ nào đó về dân chủ, người dân ở đó quá quen thuộc với hoạt động này. Tại Việt Nam Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người đầu tiên đưa ra Thông điệp đầu năm 2014 với nhiều đột phá, dù theo các chuyên gia Thủ tướng nói mà chưa làm. Hơn nữa bản thông điệp này được phổ biến như một bài viết, không phải chính ông Thủ tướng lên truyền hình để nói chuyện với người dân.
000_Hkg2873700-305.jpg
Quang cảnh một buổi họp Quốc Hội ở Hà Nội
Qui định Thủ tướng báo cáo quốc dân qua phương tiện thông tin đại chúng, làm cho người ta nghĩ xa hơn đến những cuộc họp báo công khai được truyền hình trực tiếp. Bởi vì những cuộc họp báo công khai như thế của giới lãnh đạo chóp bu, sẽ giúp ích cho người dân được thông tin về những vấn đề trọng yếu một cách tích cực hơn. Những cuộc họp báo của giới lãnh đạo các nước trên thế giới được xem như những sinh hoạt chính trị bình thường.
Nhà báo Võ Văn Tạo trình bày kinh nghiệm của ông qua quá trình mười mấy năm làm báo:
“Thực sự tôi chưa thấy Tổng Bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch Nước hay Chủ tịch Quốc hội tổ chức họp báo rộng rãi không hạn chế với sự hiện diện đông đảo của các nhà báo cho dù chỉ là báo của nhà nước, báo quốc doanh, tôi chưa thấy…”

Cần có tự do báo chí

Có những ý kiến cho rằng nếu Việt Nam có tự do báo chí như Hiến pháp qui định và giới lãnh đạo tôn trọng quyền được thông tin của người dân, thì việc Thủ tướng có nhiệm vụ báo cáo quốc dân về các vấn đề lớn qua phương tiện truyền thông mới thực sự có ý nghĩa. Mặc dù Hiến pháp 2013 cũng như các bản Hiến pháp trước đó đều qui định người dân có các quyền cơ bản như quyền tự do báo chí, quyền tự do lập hội, quyền biểu tình, quyền tiếp cận thông tin…nhưng người dân Việt Nam trong chế độ xã hội chủ nghĩa chưa bao giờ có được những quyền cơ bản đó.
Nhà giáo Đỗ Việt Khoa, hiện sống và làm việc ở Hà Nội nhận định:
Ở những thể chế cộng sản nói chung và Việt Nam nói riêng thì chuyện tự do báo chí là một điều cấm kỵ.
-Nhà văn Võ Văn Tạo
“Nếu mà ban hành được những quyền tự do ấy thì còn gì là nhà nước cộng sản nữa, tôi chả thấy nhà nước cộng sản nào ban hành những quyền tự do ấy cho người dân đâu, không có đâu làm như thế thì họ tự mất quyền, mất lợi ích nhóm, cho nên không tin họ sẽ ban hành những quyền tự do đó cho nhân dân mình. Trên thực tế các nhà báo là của Đảng của Nhà nước nhưng nhà báo muốn tiếp cận các quan chức để tìm hiểu một số vấn đề họ còn bịt mồm, họ còn cho xã hội đen đánh luôn nhà báo. Gần đây nhất là vụ công an tỉnh Hưng Yên đánh hai nhà báo của Đài Tiếng nói Việt Nam, nhưng mà đưa ra báo chí đưa công luận đấy nhưng cuối cùng xử ai đâu.”
Hiến pháp qui định công dân có quyền tự do báo chí, thế nhưng Việt Nam lại không nhìn nhận báo chí tư nhân, thậm chí một chỉ thị của Thủ tướng Việt Nam ký ban hành năm 2006 khẳng định: “Kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức. Đối với sự mâu thuẫn này, nhà báo Võ Văn Tạo nhận định:
“Một trong những biểu hiện của tự do báo chí là có báo chí tư nhân, không nói thì nhân dân cũng biết, lực lượng báo chí của nhà nước cũng biết và quốc tế cũng biết. Ở những thể chế cộng sản nói chung và Việt Nam nói riêng thì chuyện tự do báo chí là một điều cấm kỵ. Tại sao thế, rất nhiều người đồng ý với tôi rằng những thể chế độc tài thì bao giờ cũng sợ sự thật.”
Nếu điểm chung của những thể chế độc tài là sợ hãi sự thật thì quy định Thủ tướng Việt Nam qua phương tiện truyền thông có nhiệm vụ báo cáo nhân dân về những vấn đề lớn của đất nước cũng không có ý nghĩ gì mấy. Bởi vì báo cáo với nhân dân là thể hiện sự công khai, nhưng công khai mà không trung thực không minh bạch thì còn tệ hại hơn nữa.

Vì sao du khách nước ngoài chỉ đến VN một lần?

Hai khách du lịch nước ngoài đi ngang một Công ty du lịch ở Hà Nội hôm 04/8/2010. Ảnh minh họa.AFP photo
 Hải Ninh, phóng viên RFA 2014-11-08
Dự án về nâng cao năng lực du lịch trách nhiệm ở Việt Nam vừa đưa ra một báo cáo, theo đó, nói rằng chỉ 6% du khách nước ngoài quay trở lại Việt Nam lần hai. Cơ quan này đã đính chính thông tin trên tuy nhiên nó vẫn khiến câu chuyện về du lịch Việt Nam trở lại nóng hổi.

Một đi không trở lại

Dự án Chương trình phát triển năng lực du lịch có trách nhiệm với môi trường xã hội do Liên minh Châu Âu tài trợ vừa đưa ra một báo cáo gây sốc. Theo báo cáo của họ, chỉ 6% du khách nước ngoài cho biết sẽ quay trở lại Việt Nam lần hai. Dự án này thực hiện trưng cầu ý kiến của 3.000 du khách nước ngoài ở 5 điểm du lịch chính là Sa Pa, Hạ Long, Huế, Đà Nẵng và Hội An.
Con số 6% quá thấp này khiến nhiều người Việt Nam và những người quan tâm tới ngành du lịch phải nóng mặt. Chẳng phải Việt Nam vẫn được coi là nơi được ban phát danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp hay sao? Trên mạng xã hội và các blog cũng bàn luận sôi nổi về báo cáo trên. Nhiều người bắt đầu đổ lỗi cho những thiếu sót vẫn chưa tìm được cách giải quyết như cơ sở hạ tầng, nạn chặt chém, trộm cướp đến mức công an một thành phố lớn phải rải truyền đơn cảnh báo, vân vân.
Cũng có người bênh vực giới làm du lịch Việt Nam và chỉ ra lỗ hổng của cuộc thăm dò trên, rằng nó thực hiện tại 5 điểm du lịch nổi tiếng ở Việt Nam. Họ nói rằng tất nhiên khi được hỏi có quay trở lại những nơi này nữa hay không, họ sẽ nói không vì đã biết rồi. Hơn nữa, khách phương Tây cũng muốn đi du lịch nhiều nơi khác nhau.
Đối tượng khách châu Á này có nhu cầu về mua sắm, vui chơi giải trí rất cao. Trong khi đó, ở Việt Nam những dịch vụ đó vẫn còn yếu so với Malaysia, Singapore và Thái Lan.
-Chị Phạm Kim
Những người làm du lịch Việt Nam thì khẳng định không có chuyện đa số khách phương Tây không có thiện cảm với Việt Nam tới mức một đi không trở lại như vậy. Ông Nguyễn Việt Dũng, giám đốc công ty du lịch Discovery Indochina, cho hay khách Tây của công ty nếu không quay lại thì cũng giới thiệu cho người thân, bạn bè về Việt Nam. Nhiều khách Tây của công ty ông đến Việt Nam là do được giới thiệu truyền miệng như vậy.
Chị Phạm Kim, hoạt động trong ngành du lịch đến 10 năm nay, cho biết khách hàng của chị có người quay trở lại đến 4-5 lần, có người yêu Việt Nam quá còn quay trở lại cả 9-10 lần. Chị nói:
“Số lượng khách quay lại Việt Nam là nhiều chứ không phải ít. Có những khách không quay lại thì họ giới thiệu cho bạn bè họ.”

Thiếu đủ thứ

Theo số liệu của tổng cục du lịch Việt Nam, khách du lịch nước ngoài đến Việt Nam trong 8 tháng đầu năm nay là gần 6 triệu lượt. Năm ngoái, con số này là khoảng 7,5 triệu lượt khách. Trong số khách du lịch này, phần nửa là khách đến từ các nước châu Á như Trung Quốc, Thái Lan... Những khách này phần lớn là một đi không trở lại.
000_Hkg8121501-250.jpg
Một nhóm du khách nước ngoài đi bộ ở khu phố cổ của Hà Nội vào ngày 21 Tháng 12 năm 2012. AFP PHOTO / HOANG DINH Nam.
Chị Phạm Kim cho hay:
“Đối tượng khách châu Á này có nhu cầu về mua sắm, vui chơi giải trí rất cao. Trong khi đó, ở Việt Nam những dịch vụ đó vẫn còn yếu so với Malaysia, Singapore và Thái Lan. Vì thế, những du khách này chỉ đến một lần thôi và không quay trở lại. Họ đến Việt Nam để xem có những danh lam thắng cảnh. Nếu để đi mua sắm, đi chơi thì họ trở lại những nước khác.”
Trái lại, khách phương Tây rất yêu thích danh lam thắng cảnh Việt Nam thì gặp khó khăn về đi lại. Chị Kim cho biết:
“Chúng ta không có đường bay thẳng sang Việt Nam. Thường thì họ sẽ phải quá cảnh qua Bangkok hay Singapore, Hong Kong. Vậy nên, với họ như vậy là rất không tiện lợi và lại ảnh hưởng tới chi phí cho chuyến đi đến Việt Nam của họ.”
Trong khi đó, chính phủ Việt Nam không có chính sách cởi mở cho du khách. Điển hình là việc cấp thị thực du lịch khá rắc rối và đắt đỏ. Du khách phải trả gần 50 đôla cho một lần vào Việt Nam, cao hơn rất nhiều lần so với các nước láng giềng như Thái Lan hay Singapore. Những người này thường chỉ yêu cầu khách nước ngoài trả từ 20-25 đôla cho một lần vào nước họ. Chị Kim nói:
Các nước như Malaysia, Lào, Thái Lan và Singapore miễn thị thực cho rất nhiều khách của nhiều quốc gia khác nhau nhưng Việt Nam thì rất hạn chế.
-Chị Phạm Kim
“Các nước như Malaysia, Lào, Thái Lan và Singapore miễn thị thực cho rất nhiều khách của nhiều quốc gia khác nhau nhưng Việt Nam thì rất hạn chế. Vì thế họ đã không tạo được điều kiện thuận lợi cho những khách muốn quay lại.”
Ngoài ra, du khách cũng than phiền rằng Việt Nam có nhiều danh thắng mà không biết giữ gìn và khai thác hợp lý. Chị Kim nói:
“Ví dụ như các bãi biển, mình lại cho xây các khu nghỉ dưỡng, khách sạn một cách ồ ạt, dẫn tới việc các bãi biển không còn nguyên sơ nữa. Chẳng hạn như bãi biển Múi Né, cách đây hơn chục năm nó rất đẹp với những hàng dừa xanh trải dài, khách nhìn rất thích. Tuy nhiên, khi du lịch phát triển thì bãi biển Mũi Né chỉ còn các khu nghỉ dưỡng và khách sạn mà thôi. Các công trình xây dựng nó cũng làm mất đi hồ nước tự nhiên ở trên dải đất khô ở Mũi Né.

Các điểm du lịch mới

Chị Phạm Kim cho biết khi trở lại Việt Nam lần hai, các du khách cũng muốn tới những nơi vẫn còn đậm chất văn hoá như vùng núi phía bắc thay vì các thắng cảnh nổi tiếng thế giới. Chị Kim nói:
“Những năm gần đây, Sa Pa bị thương mại hoá nhiều rồi thì du khách lại có xu hướng tìm về những vùng núi cao ở Đông Bắc, Tây Bắc như Hà Giang. Bây giờ điểm thu hút khách mới là Hà Giang.”
Loại hình du lịch cộng đồng, hay tên tiếng Anh là homestay, cũng vì thế cũng phát triển nhanh. Chẳng hạn như ở huyện Nậm Đằm, Hà Giang, nhiều gia đình người dân tộc Dao mở cửa tư gia của họ để đón khách tới thăm thú. Những vị khách này được phụ vụ ăn ngủ. Nếu thích, họ có thể cùng làm việc với gia chủ.
Một người nước ngoài trên mạng Facebook cũng bình luận rằng chỉ cần ra khỏi các đô thị lớn thôi, họ được tiếp xúc với những người dân Việt chân chất, tốt bụng. Chị Kim cho biết đây cũng là một hình thức mới, khiến nhiều du khách thích thú đón nhận.

Vụ nữ cán bộ bị sát hại dã man: Hung thủ đập hỏng 2 mắt nạn nhân

(NLĐO)- Kẻ sát hại nữ cán bộ thuộc UBND tỉnh Thanh Hóa đã xuống tay rất tàn ác. Sau khi dùng dây thít cổ, nhét giẻ vào miệng, bịt băng dính, trói tay, hung thủ còn đập hỏng cả 2 mắt của nạn nhân.

Ngôi nhà nơi xảy ra vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng
Ngôi nhà nơi xảy ra vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng

Tin từ Công an tỉnh Thanh Hóa ngày 8-11 cho biết cơ quan điều tra đang khẩn trương truy tìm hung thủ vụ sát hại dã man bà Phạm Hồng Bích (SN 1970, Trưởng phòng Tổ chức hành chính, Trung tâm xúc tiến đầu tư thương mại và Du lịch thuộc UBND tỉnh Thanh Hóa) tại nhà riêng ở 45/06 đường Phú Thứ, phường Phú Sơn, TP Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa, ngày 6-11 vừa qua.

Trước đó như Báo Người Lao Động đã thông tin, vào chiều ngày 6-11, tại ngôi nhà 45/06 đường Phú Thứ đã xảy ra một vụ án mạng nghiêm trọng. Nạn nhân là bà Phạm Hồng Bích, được người thân phát hiện đã chết trong nhà tắm trên tầng 2 của ngôi nhà với nhiều vết thương nặng, biến dạng ở vùng mặt, 2 tay bị trói, miệng bị bịt băng dính, cổ bị thít bằng 1 sợi dây.

Người dân sống ở khu vực này cho biết gia đình bà Bích là công chức, sống không có xích mích hay thù oán gì với bà con lối xóm. Khi vụ án mạng xảy ra, nhiều người dân hết sức bàng hoàng vì khu phố này vốn an ninh trật tự rất tốt, có rất nhiều cán bộ công an, quân đội về hưu sống ở đây.

Cháu Phạm Thị Nh., con gái của nạn nhân, kể lại: "Sau khi ăn cơm trưa xong, cháu lên tầng 3 học bài, đến khoảng 13 giờ 20 phút, cháu xuống đi học thì nhìn thấy có một người đàn ông trung niên, đội mũ bảo hiểm đang dắt chiếc xe máy của mẹ đi ra cổng. Lúc này, cháu tưởng bạn mẹ nên không hỏi, cháu đứng trên tầng trên nhìn xuống nên người đàn ông không nhìn thấy cháu. Sau đó cháu trở vào trong nhìn quanh không thấy mẹ đâu nên đóng cửa đi học".

Cơ quan công an đang khám nghiệm hiện trường trên tầng 2 của ngôi nhà
Cơ quan công an đang khám nghiệm hiện trường trên tầng 2 của ngôi nhà, nơi bà Bích bị sạt hại

Đến 17 giờ chiều cùng ngày 6-11, cháu Nh. và ông Phạm Văn Th. (chồng bà Bích) cùng về nhà,. Hai bố con sau đó chuẩn bị đi nấu cơm và gọi bà Bích. Không thấy mẹ trả lời, cháu Nh. chạy lên tầng 2, vào phòng thì hoảng loạn khi nhìn thấy mẹ nằm sõng soài trong nhà tắm, đã tử vong.

Ông Th. cho biết do 2 vợ chồng là công chức nên đi làm suốt ngày. Ông đi làm khá xa nhà nên ít khi về ăn cơm trưa. Ngày xảy ra án mạng, do bà Bích bị ốm nên đang xin nghỉ phép để điều trị tại nhà. “Trưa hôm đó (ngày 6-11), vợ tôi có gọi tôi về ăn cơm nhưng do bận nên tôi lại không về, không ngờ đó là lần cuối tôi được nghe vợ nói” - ông Th. nghẹn lời.

Chồng của bà Bích cho biết thêm khi đi làm về không thấy xe máy của vợ, tưởng vợ ra ngoài có việc gì đó nên ông vào bếp nấu cơm luôn, đến khi nghe con gái kêu la thất thanh ông mới chạy tới thì thấy cảnh tượng đau lòng.

Thông tin từ cơ quan chức năng cho hay nạn nhân bị kẻ thủ ác nhét giẻ vào miệng, 2 tay bị trói, trên cổ có 1 sợi dây thít chặt. Bước đầu, xác định nguyên nhân dẫn tới cái chết của nạn nhân là do bị ngạt thở và bị vật cứng đập vào đầu. Ngoài ra 2 mắt của nạn nhân cũng bị hung thủ đập hỏng, rất có thể hung thủ đã dùng búa và dao để gây án.

Nhận định ban đầu có thể đây là một vụ giết người cướp của, kẻ sát nhân ra tay rất tàn ác và tinh vi qua việc phá hỏng đôi mắt của nạn nhân. Sau khi gây án, kẻ giết người đã lấy đi 1 chiếc xe máy Honda nhãn hiệu Lead, 1 chiếc ví và 2 chiếc điện thoại di động. Đến sáng ngày 7-11, chiếc xe máy đã được tìm thấy bỏ bên đường, cách gia đình nạn nhân không xa.

Cho đến sáng ngày 8-11, hung thủ gây ra cái chết cho bà Bích vẫn chưa được tìm thấy. Công an TP Thanh Hóa đang huy động rất nhiều trinh sát giỏi ráo riết truy tìm thủ phạm vụ giết người gây chấn động dư luận người dân địa phương.
Thứ Bảy, 12:50  08/11/2014
Bài-ảnh: T.Minh

Tàu 3.000 tấn chở đầy nhựa đường cháy dữ dội cạnh kho xăng dầu

(NLĐO)- Rạng sáng 8-11, tàu Cosmic 9 trọng tải 3.000 tấn của Indonesia chở đầy nhựa đường lỏng bất ngờ bị cháy dữ dội tại cầu cảng tổng kho xăng dầu ở Hải Phòng chứa hàng triệu m3 xăng dầu.

Lực lượng PCCC Hải Phòng phối hợp hành động cùng các thuyền viên trên tàu Cosmic 9. Ảnh: VnExpress
Lực lượng PCCC Hải Phòng phối hợp hành động cùng các thuyền viên trên tàu Cosmic 9. Ảnh: VNE

Khoảng 3 giờ 50 phút sáng 8-11, tại cầu cảng Tổng kho xăng dầu Thượng Lý (Công ty xăng dầy khu vực 3) trên sông Cấm, quận Hồng Bàng, TP Hải Phòng, tàu Cosmic 9 bất ngờ phát cháy dữ dội, kèm theo đó là cột khói đen kín đặc cả khu vực.

Tàu Cosmic 9 lúc này chở nhựa đường lỏng chuyên dụng mang quốc tịch Indonesia, trọng tải 3.000 tấn. Thời điểm cháy, trên tàu chứa đầy hàng. Lửa bốc cháy dữ dội, nguy cơ cháy toàn bộ khoang chứa nhựa đường và có thể gây nhiễm độc trên phạm vi bán kính hàng km. Trong lúc sự việc xảy ra, thủy thủ trên tàu buộc phải tìm đường thoát lên bờ.

Nhận được tin báo, Cảnh sát PCCC cứu nạn, cứu hộ trên sông (Cảnh sát PCCC TP Hải Phòng) đã huy động lực lượng, phương tiện, nhanh chóng có mặt tại hiện trường tiến hành dập tắt đám cháy.

Ảnh: Công an nhân dân
Vụ hỏa hoạn trên tàu Cosmic 9 được dập tắt sau hơn 1 giờ cháy dữ dội. Ảnh: CAND

Lực lượng cảnh sát PCCC vừa phun nước làm mát, chống cháy lan, vừa tiếp cận điểm cháy, phát hiện điểm phát hoả tại buồng gia nhiệt của hệ thống bơm hàng trên tầu.

Cảnh sát PCCC đã cho ngừng vận hành bơm hàng và huy động thủy thủ phối hợp chữa cháy bằng thiết bị trên tàu cùng hệ thống bơm CO2 của tàu Cảnh sát PCCC nhanh chóng phủ kín đám cháy.

Sau hơn 1 giờ tích cực chữa cháy, đám cháy trên tàu Cosmic 9 đã được dập tắt. Vụ cháy không gây thiệt hại về người và không để cháy lan khu vực kho xăng dầu hàng triệu m3 liền kề.

Cảnh sát PCCC Hải Phòng đang tiếp tục phối hợp với các cơ quan chức năng và chủ tàu khắc phục hậu quả và làm rõ nguyên nhân vụ cháy.
Thứ Bảy, 18:08  08/11/2014
Trọng Đức

Friday, November 7, 2014

Chỉ, tại, bởi, vì, do...

Chuyện đáng bàn về văn hóa giao thông của người dân là không sợ, không nhường, không xếp hàng, không biết ngại; việc tổ chức, quản lý của nhà chức trách là không khoa học, không nhất quán, không nghiêm và không đàng hoàng

Chuyện giao thông ở các đô thị lớn của Việt Nam hiện nay cứ như là câu chuyện về đứa học trò bị mất căn bản môn toán. Càng nói càng bàn càng rối càng không hiểu nổi. Đã rối rồi mà lại còn phải nhận thêm không biết bao nhiêu lời góp ý, phàn nàn, có khi vô nguyên cớ và không hẳn đã liên quan. Rồi cuối cùng, chúng ta tự khái quát vấn đề thành cái chuyện văn hóa giao thông.

Đừng đổ lỗi, nói chung chung

Cứ mỗi lần có chuyện gì đó không vừa ý khi tham gia giao thông, dù đó là chuyện gì, người ta lại kêu lên “Ôi, văn hóa giao thông của người Việt”. Nhưng trong một chục cái sự kêu tên văn hóa giao thông ấy cũng phải hết hơn một nửa là không liên quan. Cuối cùng thì những chuyện gì được kể ra? Nào là đè đầu xe người khác để vượt đèn, nào là người này chạy xe đàng hoàng nhưng bị kẻ chạy xe ít đàng hoàng hơn chửi, nào là đi bộ nghênh ngang, nào là tạt nước ra đường... Nhất là ở đô thị lớn đất chật người đông xe cộ tấp nập đêm ngày, thực tế càng ngày càng đáng báo động.

Leo vỉa hè trong khi dừng chờ đèn đỏ là chuyện diễn ra thường xuyên đến mức trở thành bình thường. 
Ảnh chụp tại giao lộ Cao Thắng - Nguyễn Thị Minh Khai (quận 3, TP HCM)Ảnh: Sỹ Đông
Leo vỉa hè trong khi dừng chờ đèn đỏ là chuyện diễn ra thường xuyên đến mức trở thành bình thường. Ảnh chụp tại giao lộ Cao Thắng - Nguyễn Thị Minh Khai (quận 3, TP HCM)Ảnh: Sỹ Đông

Văn hóa giao thông dường như là câu chuyện liên quan nhiều hơn đến sự kém cỏi trong thái độ ứng xử văn minh với môi trường sống bên ngoài ngôi nhà của mình, chứ không đơn giản là cách chạy xe sao cho đúng luật lệ. Có lẽ không nên tiếp tục nói chung chung và đổ lỗi cho văn hóa giao thông trừu tượng. Không nên cứ từ những chuyện rất cá biệt mà đổ lỗi cho văn hóa giao thông. Phải cố mà chỉ cho đích danh những điều xấu xí trong lối ứng xử của người Việt liên quan đến giao thông. Thêm nữa, lẽ nào cứ nói văn hóa giao thông là chỉ nói đến người dân? Nhà chức trách ở đâu trong câu chuyện  này?

Bốn chữ “không”

Chuyện đáng bàn về văn hóa giao thông của người dân là 4 chữ “không”. Một là “không sợ”, hai là “không nhường”, ba là “không xếp hàng”, bốn là “không biết ngại”.

“Không sợ” là vấn đề nhận thức. Không sợ nên chạy xe bạt mạng, lạng lách đánh võng, băng qua đầu xe, quay đầu đột ngột, sang đường bất chợt, uống rượu lái xe...

“Không nhường” là vấn đề thái độ ứng xử. Đường của chung, ai nhanh hơn thì dấn tới, dù chỉ dấn tới để hơn nửa cái bánh xe rồi đè đầu xe người khác mà chạy, bất kể lịch sự, bất kể văn minh. Không nhường cho nên thấy chỗ trống nào cũng cố dí đầu xe vào, cho dù là phần đường bên nào cũng không quan trọng. Kết hợp với cái “không sợ”, thế là sẵn sàng dí đầu xe máy của mình vào ngay trước đầu xe hơi.

“Không xếp hàng” là vấn đề về hành vi. Hệ lụy không xếp hàng kéo dài từ nhà ra phố. Trong nhà mát mẻ, rộng rãi mà còn chưa chịu xếp hàng thì ra đường sẵn sàng tìm cách lấn làn, chèn đầu xe người khác khi chờ đèn đỏ cũng dễ trở nên phổ biến. Thế là xe sau chèn xe trước kiểu cài thế răng lược ở các nút giao thông, kẹt xe chỉ là chuyện trong tích tắc. Đường hẹp cũng kẹt mà đường rộng cũng kẹt.

“Không biết ngại” là vấn đề đạo đức. Chạy xe trời mưa cứ lao vào vũng nước với tốc độ cao, nước bẩn văng tung tóe, ai trúng ráng chịu. Chèn đầu xe lấn làn gây kẹt cho cả đám người, ai nhắc thì quay ra sửng cồ, to tiếng. Đường là của thiên hạ, nên cứ thế mà tạt nước, mà vứt rác, chả chết gì mình... Cái hành vi sai đã đáng phê, cái biểu hiện đạo đức còn đáng phê hơn nhiều.

Nhận thức thế, thái độ thế, hành vi thế, đạo đức thế…, biết làm sao mà gỡ?

Chuyện đáng bàn về văn hóa tổ chức, quản lý giao thông của nhà chức trách cũng là chuyện về 4 chữ “không”: Một là “không khoa học”, hai là “không nhất quán”, ba là “không nghiêm”, bốn là “không đàng hoàng”.

“Không khoa học” thì đã rõ, chỉ cần xem cách sử dụng đèn giao thông ở Việt Nam cũng đủ biết. Đèn xanh, hai dòng xe ngược chiều cùng xông tới, các làn xe rẽ trái, rẽ phải, đi thẳng cùng nhận lệnh xung phong. Xe nọ đè đầu xe kia, cài qua cài lại đến hết lượt đèn chỉ đi được vài chiếc. Trong tình cảnh đó, người tham gia giao thông sẵn sàng chơi trò liều mạng không sợ hoặc láu tôm láu cá bằng mọi cách để qua được nút đèn nhanh nhất.

“Không nhất quán” lại càng rõ. Mỗi chuyện đèn đỏ quẹo phải mà chỗ được phép chỗ không, lúc được phép lúc không, giờ cao điểm được giờ bình thường thì không. Vậy nên dân tình đi xe quen chơi trò hên xui, còn lực lượng làm nhiệm vụ thì tùy cơ hội thuận tiện mà thổi còi làm luật.

“Không nghiêm” là vì muốn nghiêm cũng không nghiêm nổi. Lúc cao điểm là lúc cần người dân tuân thủ luật lệ nhất thì lại là lúc gần như người dân được phép lấn làn xe, rướn đèn, chạy ngược chiều...vì cảnh sát giao thông kẹt nhiệm vụ điều khiển, có bắt có phạt nổi đâu. Thậm chí có trường hợp người điều khiển giao thông còn chủ động chỉ cho người chạy xe đi trái luật.

“Không đàng hoàng” là chuyện đạo đức thực thi công vụ của lực lượng chức năng. Núp và canh bắt những lỗi sơ suất không đáng của người đi đường để làm luật, trong khi những lỗi nghiêm trọng thì lại hầu như không xử lý được.

Câu hỏi về giải pháp cho vấn đề này trở nên nhức nhối và làm nản lòng những ai quan tâm nhưng không thể nói là không có câu trả lời. Càng không được nói là không thể trả lời.

Thứ Sáu, 23:32  07/11/2014
TS Huỳnh Văn Thông (Trưởng Khoa Báo chí và Truyền thông Đại học KHXH-NV)
Theo NLĐO

Du lịch Văn hóa Tâm linh: thực hay ảo?

MG_0895-622.jpgKhu du lịch Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến, ảnh chụp hôm 12/02/2011.RFA PHOTO
Anh Vũ, thông tín viên RFA 2014-11-07
Sau việc Công ty cổ phần Đại Nam vừa ra thông báo về việc tạm đóng cửa hoạt động của Khu du lịch Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến, vấn đề các khu du lịch tâm linh ở Việt Nam được giới chuyên gia và những người làm công tác văn hóa cho rằng không có gì phải phàn nàn vì những khu du lịch gọi là tâm linh như Đại Nam, Bái Đính… lâu nay không tồn tại theo đúng nghĩa mà nó đã gieo rắc thẩm mỹ và văn hóa tâm linh lệch lạc. Thực trạng vấn đề này ra sao?

Mê tín di đoan?

Tâm linh và văn hóa tâm linh luôn đồng hành với đời sống thực tại của con người. Xã hội càng phát triển, đời sống vật chất được nâng cao, khi đời sống tinh thần càng phong phú thì đời sống tâm linh cũng nở rộ.
Tâm linh trước hết là niềm tin linh thiêng của con người vào thế giới vũ trụ đầy bí ẩn và đời sống xã hội mang nhiều màu sắc huyền bí. Nhưng mặt trái của tâm linh là vấn đề mê tín di đoan, nếu không được quản lý tốt sẽ mang lại nhiều hệ lụy khó lường.
Các khu du lịch tâm linh đó là những cái rất đáng báo động về sự tồi tệ, thể hiện ở mấy điểm. Đó là hệ thống thần thánh đưa vào điện thờ ở các khu đó lộn xộn, tùy tiện.
-TS Nguyễn Xuân Diện
Nhu cầu về văn hóa tâm linh của người Việt Nam là rất lớn, hàng năm vào những dịp lễ hội các khu du lịch Văn hóa Tâm linh ở Việt Nam đã có hàng chục triệu người đến thăm.
Đánh giá về các hoạt động du lịch văn hóa tâm linh ở Việt Nam hiện nay, TS. Giáo dục Vũ Thị Phương Anh thấy rằng trong tâm thức của người Việt vấn đề tâm linh đã thành nếp nghĩ, nếp sống, nếp sinh hoạt, góp phần làm nên bản sắc, diện mạo văn hóa của dân tộc. Tuy vậy hiện tại, vấn đề này đã xuống cấp ở mức đáng báo động.
Từ Sài Gòn, TS. Giáo dục Vũ Thị Phương Anh nhận định:
“Về mặt văn hóa, người ta kêu, than phiền rất nhiều về vấn đề xuống cấp văn hóa và hiện nay không chỉ ở các khu du lịch văn hóa Tâm linh như vậy, mà còn ở các chùa chiền. Rất nhiều người có đạo Phật, những Phật tử ngoan đạo rất là thuần thành họ nói rằng họ rất chán nản không muốn đi chùa nữa. Điều đó cho thấy là sự xuống cấp của đạo đức cũng do đến những nơi linh thiêng như vậy mà vẫn xô bồ, chen chúc và giành giật.”
Nói về các nhược điểm và tồn tại của các khu du lịch Văn hóa Tâm linh như Đại Nam ở Bình Dương và Bái Đính ở Ninh Bình, TS. Nguyễn Xuân Diện Viện Nghiên cứu Hán Nôm cho biết:
MG_0899-400.jpg
Thờ Phật chung với thờ Hồ Chí Minh (bên trái) bên trong Khu du lịch Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến, ảnh chụp hôm 12/02/2011. RFA PHOTO.
“Các khu du lịch tâm linh đó là những cái rất đáng báo động về sự tồi tệ, thể hiện ở mấy điểm. Đó là hệ thống thần thánh đưa vào điện thờ ở các khu đó lộn xộn, tùy tiện, người ta đề thơ nhăng nhố, người ta dựng ra các tượng pháp này nọ ở đấy, không theo một quy chuẩn nào đấy là cái thứ nhất. Cái thứ hai là các hình tượng được khắc họa lên để làm cái việc thờ cúng đó lại mang đặc màu sắc của Trung Quốc. Từ các dáng nét của các công trình kiến trúc cho đến hệ thống tượng pháp, đồ thờ cúng cho đến những điện thờ… Đặc biệt là khu Bái Đính, nếu ta đứng ở khu Bái Đính ta không thể nhận ra là ta đang ở Việt Nam, mà ta có cảm giác đang đứng ở Trung Quốc, Đài Loan. Hơn nữa các khu đó không có vai trò gì trong việc định hướng về mặt tâm linh để cho đúng tính chất của thờ cúng tín ngưỡng, mà họ chỉ chiều theo cái thị hiếu vốn còn rất khiêm tốn và còn có nhiều hoang mang của người dân.”
TS. Giáo dục Vũ Thị Phương Anh tiếp lời:
“Có nhiều nơi hiện nay núp bóng cái gọi là văn hóa tâm linh để làm chuyện buôn thần bán thánh. Hai cái nơi tôi đã từng đến theo tôi tiêu biểu nhất cho vấn đề buôn thần bán thánh đó là khu du lịch Đại Nam và Bái Đính. Ở đây có sự lẫn lộn giữa các tôn giáo, giữa đạo Phật và đạo Lão, kể cả vấn đề đồng bóng, mê tín dị đoan, theo tôi những nơi đó là quá tệ”

Thương mại hóa?

Nói về nguyên nhân của sự xuống cấp, TS. Nguyễn Xuân Diện thấy rằng vấn đề văn hóa tâm linh đã bị các nhóm lợi ích thương mại hóa, trở thành một lĩnh vực kinh doanh với lợi nhuận khổng lồ. Từ Hà nội, TS. Nguyễn Xuân Diện nói với chúng tôi:
Những nơi mà nó quá tệ, thậm chí thực sự lầm lẫn giữa các tôn giáo và niềm tin như vậy thì tôi nghĩ đóng cửa là đúng. Mà tôi còn thấy ở khu du lịch Đại Nam vừa thờ Phật lại vừa thờ Hồ Chủ tịch thì tôi thấy rất là không hay.
-TS Vũ Thị Phương Anh
“Cách đây 10-15 năm, một số người giàu có kết hợp với các quan chức coi việc trùng tu hoặc nâng cấp mở ra các chùa chiền đấy là cách làm ăn của họ. Điều này có thể thấy ở tất cả các nơi, các tỉnh đều mở ra các khu du lịch tâm linh như thế, mà thực chất đằng sau nó là việc kinh doanh. Họ chỉ mượn các vấn đề tôn giáo, tín ngưỡng để kinh doanh, đây là mối lợi béo bở giữa các thế lực chức sắc tôn giáo, các doanh nghiệp giàu có và các quan chức từ trung ương đến địa phương. Ba thế lực chân vạc này nó tạo nên những cái khu du lịch Bái Đính ở Ninh Bình và Đại Nam lạc cảnh ở Bình Dương”
Khi được hỏi ý kiến về giải pháp xử lý đối với các khu du lịch văn hóa Tâm linh, TS. Giáo dục Vũ Thị Phương Anh thấy rằng du lịch Văn hóa Tâm linh không phải là điều không tốt, tuy vậy sự quản lý chặt chẽ của nhà nước là vấn đề hết sức quan trọng không thể xem nhẹ.
TS. Giáo dục Vũ Thị Phương Anh khẳng định:
“Những nơi mà nó quá tệ, thậm chí thực sự lầm lẫn giữa các tôn giáo và niềm tin như vậy thì tôi nghĩ đóng cửa là đúng. Mà tôi còn thấy ở khu du lịch Đại Nam vừa thờ Phật lại vừa thờ Hồ Chủ tịch thì tôi thấy rất là không hay. Và tôi nghĩ như thế đóng cửa là cũng đúng.”
TS. Nguyễn Xuân Diện cho biết giải pháp đóng cửa các khu du lịch Văn hóa Tâm linh hoàn toàn không phải là vấn đề đơn giản, muốn mà làm được. TS. Nguyễn Xuân Diện nói:
“Nếu như nhà nước hoặc Bộ Văn hóa định đóng cửa các khu đó thì không ổn, vì các khu đó là của các doanh nghiệp tư nhân và họ mở ra thì dân thích thì dân đến, còn dân không thích thì họ không đến. Thế còn sửa chữa và điều chỉnh nó thì là vấn đề rất khó, vì các công trình đó được xây dựng nên rất là to lớn, lắm tiền, nhiều của và kiên cố rồi. Có thể nói nó là vấn đề thiên nan, vạn nan.”
Các khu du lịch Văn hóa Tâm linh như Đại Nam ở Bình Dương và Bái Đính ở Ninh Bình có quy mô xây dựng rất lớn, tiến hành trong nhiều năm được nhiều ngành nhiều cấp tham gia quản lý. Tuy vậy việc để xảy ra các sai sót lớn và đáng kể đó không được phát hiện và chấn chỉnh kịp thời là do lỗi của các nhà quản lý xem nhẹ và buông lỏng.

Đừng giao con cho “quỷ”

Bất cứ ai, dù ở độ tuổi nào cũng có thể trở thành nạn nhân của xâm hại tình dục. Thậm chí, cả những người thân quen, họ hàng, huyết thống với nhau cũng trở thành “yêu râu xanh” khi thú tính nổi lên

Theo Trung tâm Tư vấn Nhịp cầu Hạnh phúc, dù được chăm sóc và điều trị tâm lý nhưng hầu hết trẻ bị xâm hại tình dục dễ rơi vào trầm cảm, tự kỷ, có em manh động sẵn sàng cầm dao chống trả để tự vệ, nhiều em lại sống dễ dãi vì tâm lý “không còn gì để mất”...

Dễ có xu hướng quan hệ đồng tính

Từ năm 2009 đến nay, Trung tâm Nhịp cầu Hạnh phúc phối hợp với tổ chức phi chính phủ Gia đình OBV đã tiếp nhận chăm sóc, nuôi dưỡng và hỗ trợ tâm lý cho hơn 40 em từ nhiều tỉnh, thành trên cả nước. Trong đó, 10 em trở về gia đình, 10 em được chăm sóc tại gia, còn lại 21 em ở Gia đình OBV (quận 9, TP HCM). Bà Hồ Quỳnh Ngọc, người trực tiếp chăm sóc và là mẹ đỡ đầu của 21 em ở đây, cho biết: Hầu hết các em vào đây đều bị trầm cảm, tự kỷ, có em đêm nào cũng la hét, mất ngủ vì ám ảnh, sợ hãi. Cá biệt có những em bị xâm hại nhiều lần khi còn nhỏ nên sau 3-4 năm điều trị vẫn không kiểm soát được đường tiểu.

Bé H.Đ (8 tuổi, ngụ huyện Hóc Môn) vào Gia đình OBV khi mới 4 tuổi. Trong một lần mẹ đi làm, để bé ở nhà trọ một mình, con chủ nhà trọ đã dụ dỗ bé xem phim người lớn rồi giở trò đồi bại. Khi về Gia đình OBV, bé bị nhiễm trùng đường tiểu, viêm sưng vùng kín. Mất hơn 1 tháng điều trị, bệnh tình mới thuyên giảm nhưng đến nay, bé vẫn đái dầm vào ban đêm vì không kiểm soát được đường tiểu. Tương tự, bé A.L (quê tỉnh Đồng Tháp) bị hàng xóm cho 10.000 đồng rồi đưa ra ghe xâm hại khi mới 11 tuổi. Lúc mới vào trung tâm, A.L thường xuyên la hét vì ám ảnh. Bé cũng bị viêm đường tiểu, đến nay 14 tuổi vẫn tè dầm ban đêm.

Một buổi học tiếng Anh của trẻ bị xâm hại tình dục tại Gia đình OBV
Một buổi học tiếng Anh của trẻ bị xâm hại tình dục tại Gia đình OBV

Theo bà Ngọc, cũng có bé sức khỏe ổn nhưng tâm tính thất thường như trường hợp P.A (14 tuổi, quê TP Cần Thơ) bị hàng xóm giở trò làm bậy. Khi chuyện vỡ lở, P.A bị bạn bè chế giễu, hàng xóm cười chê nên em trở thành học sinh cá biệt, thường xuyên đánh bạn, thậm chí còn mang dao trong người để tự vệ. Ngược lại, có những em rất trầm cảm, bị tự kỷ trong thời gian dài, dù hơn 3 năm sống ở Gia đình OBV nhưng vẫn gặp khủng hoảng trước sự cố trong đời. Như em L. (15 tuổi, quê tỉnh Cà Mau) bị chính bố ruột xâm hại lúc 9 tuổi. “L. được mẹ đưa vô, em rất hiền nhưng trầm tính, ít nói chuyện, hầu như không phạm một nội quy nào của Gia đình OBV. Khi bạn bè vui chơi, em lại thu mình một chỗ. Những ca này làm chúng tôi đau đầu bởi chính tôi và các cô chăm sóc L. cũng không hiểu được em” - bà Ngọc nói.

ThS giáo dục Phạm Phúc Thịnh, chuyên viên tư vấn trung tâm, cho hay biểu hiện thường gặp ở các em bị xâm hại tình dục là sự khép kín, ngại tiếp xúc với người lạ và quay về mối quan hệ đồng tính. Những trẻ có cá tính yếu thường lo lắng, sợ hãi quá mức, cảm thấy xấu hổ, bất lực, bị ám ảnh và thường xuyên gặp ác mộng. Đôi lúc các trẻ vì cùng quẫn và tuyệt vọng do mất niềm tin vào người lớn sẽ dẫn đến việc tự hủy hoại bản thân.

Riêng những em có cá tính mạnh lại có khuynh hướng sống “bất cần đời”, dễ dàng quan hệ bừa bãi với nhiều người, xâm hại tình dục người khác hoặc có xu hướng tình dục đồng giới. Một số em mang tâm lý trả thù, quan hệ tình dục bừa bãi để gieo rắc căn bệnh xã hội cho người khác.

Cần mạnh dạn tố cáo

Nhiều năm tìm kiếm và hỗ trợ trẻ bị xâm hại tình dục, Trung tâm Tư vấn Nhịp cầu Hạnh phúc khuyến cáo các bậc phụ huynh không nên chủ quan giao con cho “quỷ dữ”. Bất cứ ai, dù ở độ tuổi nào cũng có thể trở thành nạn nhân của xâm hại tình dục. Thậm chí, cả những người thân quen, họ hàng, huyết thống với nhau cũng trở thành “yêu râu xanh” khi thú tính nổi lên. Xâm hại tình dục không đơn thuần là hành vi xâm phạm cơ thể người khác mà là tội ác, hủy hoại cả nhân cách, tương lai và hạnh phúc của con người. Đừng để tội ác xảy ra, trẻ nhỏ phải gánh hậu quả thì có ân hận cũng đã muộn màng.

Chị Yên Thảo, người trực tiếp đi thăm các trường hợp bị xâm hại ở ĐBSCL, đau đớn cho biết: Hầu hết các em vì gia cảnh nghèo khó, cha mẹ ít chữ lo làm lụng không để mắt đến con cái. Đến khi sự việc xảy ra, họ cũng không ý thức hết hậu quả, chỉ dửng dưng nhận tiền bồi thường rồi cho qua chuyện. Đau lòng nhất là những trường hợp bị người thân trong gia đình xâm hại, do ngại sự việc đổ bể và sợ xấu hổ nên câm nín, che giấu tội ác.

Theo luật sư Nguyễn Văn Hậu, Phó Chủ tịch Hội Luật gia TP HCM, hiện nay, tình trạng xâm hại tình dục nam đối với nam, nữ đối với nữ đã bắt đầu xuất hiện nhưng pháp luật lại chưa ra các quy định điều chỉnh. Trong lần sửa đổi, bổ sung Bộ Luật Hình sự sắp tới, chúng ta cần thiết phải đưa vấn đề này vào luật để bảo vệ quyền lợi chính đáng của công dân. Những trường hợp trẻ em nam bị người đồng tính xâm hại dẫn đến bị lây nhiễm HIV thì gia đình cần làm đơn tố cáo tố giác tội phạm tới cơ quan cảnh sát điều tra tại địa phương để xử lý theo quy định pháp luật. Theo đó, người vi phạm sẽ bị xem xét truy cứu trách nhiệm hình sự về tội cố ý truyền HIV cho người khác theo quy định tại điều 118 Bộ Luật Hình sự.

Phòng ngừa trước khi quá muộn

Nếu con bị xâm hại tình dục, cha mẹ đừng lên án mà hãy chia sẻ nỗi đau cùng con và phải thẳng thắn đưa vụ việc ra trước pháp luật, đừng che giấu vì sĩ diện. Sự che giấu hành vi của kẻ xấu chính là tiếp tay cho kẻ xấu có cơ hội hành động tiếp. Đồng thời, cha mẹ dạy con tránh xa những ấn phẩm đen, luôn gần gũi để phát hiện những điều bất thường dù nhỏ nhất trong hành vi, cử chỉ, tâm lý của con.ThS giáo dục Phạm Phúc Thịnh
Thứ Sáu, 22:08  07/11/2014
Bài và ảnh: THU HỒNG
Theo NLĐO

Ăn hối hộ, nhiều cán bộ hải quan Sài Gòn bị bắt

SÀI GÒN (NV) - Trong lúc thi hành công vụ, nhiều cán bộ hải quan đã làm trái luật để nhận hối lộ của chủ doanh nghiệp, làm thất thu của nhà nước CSVN hàng chục tỷ đồng.


Nhiều vụ buôn lậu đã lọt lưới ở Chi Cục Hải Quan Cảng Sài Gòn khu vực 4. (Hình: Dân Trí)

Ngày 5 tháng 11, 2014, cơ quan Cảnh Sát Điều Tra Công An Sài Gòn đã tống đạt quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam hai cán bộ của Chi Cục Hải Quan Cảng Sài Gòn khu vực 4 là Nguyễn Tiến Lộc (52 tuổi), cán bộ kiểm hóa Lê Hà (56 tuổi), về tội “Nhận hối lộ,” cùng Nguyễn Thanh Lâm (45 tuổi), cán bộ Hải Quan Cửa Khẩu Tịnh Biên, tỉnh An Giang, về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.”

Theo Dân Trí, mặc dù hàng hóa xuất khẩu trong các container của Công Ty Thực Phẩm Sài Gòn là trấu và mì ký nhưng trong tờ khai công ty này ghi là thuốc lá điếu hiệu Craven “A” để được hoàn thuế giá trị gia tăng (VAT). Từ tháng 2, 2011 đến tháng 11, 2012, công ty này đã lập và ký khống 69 hợp đồng mua hàng tại Việt Nam, trị giá lên đến 892 tỷ đồng, với số tiền hoàn thuế 81 tỷ đồng.

Cùng thời điểm, công ty cũng lập và ký khống 17 hợp đồng ngoại thương xuất khẩu hàng cho hai công ty tại Campuchia với tổng trị giá hàng hóa gần 716.5 tỷ đồng, có thuế suất bằng 0 để tạo dựng 5 bộ hồ sơ xin hoàn thuế với số tiền đã được Cục Thuế Sài Gòn giải ngân hoàn thuế gần 92.6 tỷ đồng.

Trong vụ án này, ông Lộc đã tiếp tay cho công ty trong việc không thực hiện đúng nhiệm vụ được giao kiểm hóa các lô hàng theo các tờ khai hải quan, đổi lại ông Lộc nhận được 514 triệu đồng. Tương tự, vì động cơ vụ lợi cá nhân Hà và Lâm đã cố ý giải quyết hồ sơ xuất khẩu thuốc lá theo các tờ khai hải quan xuất khẩu hàng hóa của công ty không đúng quy định.

Liên quan, còn có ông Huỳnh Dũng Tấn (52 tuổi), nguyên cửa hàng trưởng chi nhánh Bình Đông của Công Ty Thực Phẩm Sài Gòn, cũng bị bắt giam về hai tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và “Đưa hối lộ.”

Theo cáo buộc vào đầu năm 2014, ông Tấn còn tham gia đưa 200 triệu đồng nhờ ông Lâm giúp đỡ cho những việc làm sai trái liên quan một vụ án buôn lậu gạo để chiếm đoạt tiền hoàn thuế VAT với thủ đoạn tương tự xảy ra tại công ty thực phẩm Sài Gòn, 9 bị can đã bị bắt tạm giam, trong đó có ông Lê Dũng, giám đốc công ty thực phẩm Sài Gòn. (Tr.N)

11-07-2014 3:12:42 PM

Tin lời 'nhà nước,' mất trắng tiền gởi sau 30 năm

SÀI GÒN (NV) - Sau hơn 30 năm, chủ nhân sổ tiết kiệm số tiền tương đương 2 chỉ vàng chưa lấy lãi ngày nào quyết định đi lãnh tiền. Thế nhưng, đến lúc này bà mới biết tiền mình đã “bốc hơi.”

Đó là câu chuyện lạ lùng của bà Lê Thị Bích Thủy, ngụ quận Bình Thạnh, Sài Gòn có khoản tiền gửi tại Quỹ Tiết Kiệm Xã Hội Chủ Nghĩa của Ngân Hàng Nhà Nước CSVN.


Hai cuốn sổ tiết kiệm từ năm 1983 trị giá 2 chỉ vàng của bà Lê Thị Bích Thủy, nay chỉ làm kỷ niệm. (Hình: Tuổi Trẻ)

Theo báo Tuổi Trẻ, năm 1983, với sự vận động của tổ dân phố nơi sinh sống, để “xây dựng đất nước” bà Thủy đã gởi tiết kiệm 270 đồng (tương đương 2 chỉ vàng vào thời điểm đó) cho Quỹ Tiết Kiệm Chi Nhánh Bà Chiểu, địa điểm lãnh tiền tại Kho Bạc Nhà Nước ở đường Bạch Đằng, quận Bình Thạnh.

Theo sổ tiết kiệm bà Thủy vẫn còn giữ, số tiền gởi này được chia thành hai lần, lần thứ nhất vào ngày 17 tháng 9, 1983 trị giá 150 đồng và lần thứ hai vào ngày 1 tháng 10, 1983 là 120 đồng.

“Vào thời điểm đấy, vàng có giá 120-130 đồng/chỉ, nên số tiền đó mua được nhiều thứ. Sinh hoạt hằng ngày cho một gia đình 5-6 người chỉ mất 1-2 đồng. Tiêu chuẩn bán gạo mỗi đầu người chỉ có vài đồng/tháng. Lương của một cán bộ phường chỉ tầm 35-45 đồng/tháng,” bà Thủy nói.

Theo bà Thủy, tại thời điểm đó nhân viên ngân hàng đi cùng với tổ trưởng tới tận nhà vận động gởi tiền tiết kiệm để ủng hộ xây dựng đất nước, nhưng không có nhiều người muốn gởi, song do tổ vận động nên bà con cũng tham gia thấp nhất thì 1 đồng, cao lắm cũng chỉ vài chục đồng.

Ngày 8 tháng 10, 2014 bà Thủy đến cơ sở Bạch Đằng, hiện là Kho Bạc Nhà Nước quận Bình Thạnh, để lãnh tiền tiết kiệm theo quy định lúc bà làm sổ tiết kiệm, nhưng nơi đây cho biết, kho bạc không có nhiệm vụ này nữa mà hướng dẫn qua “Ngân Hàng Công Thương ở đường Đinh Tiên Hoàng.”

Theo lời chỉ dẫn trên, bà Thủy tìm đến địa chỉ trên. Song nhân viên ở đây cho biết, quỹ tiết kiệm nơi bà Thủy gởi tiền được chuyển về Ngân Hàng Công Thương (VietinBank) chi nhánh 7, có phòng giao dịch trên đường Phan Đăng Lưu, quận Bình Thạnh.

Chiều ngày 4 tháng 11, bà Thủy đến VietinBank 7 để biết số phận của cuốn sổ tiết kiệm. Tiếp nhận cuốn sổ, nhân viên giao dịch khá bất ngờ vì “chưa thấy bao giờ.”

Dù ngả màu vàng, nhưng nội dung ghi rõ là sổ tiết kiệm không kỳ hạn có lãi và có thưởng. Quy định cũng ghi rõ số tiền gởi ít nhất là 1 đồng, vì vậy số tiền bà Thủy gởi thời điểm đó chắc chắn khá lớn.

Trong phần quy định tiền lãi, tiền thưởng ghi: Cuối mỗi năm quỹ tiết kiệm tính lãi và nhập vào vốn của người gởi tiền. Trong khoảng thời gian từ tháng 1 đến tháng 3 năm sau, người gởi cần đem sổ tiết kiệm đến nơi gởi tiền để quỹ tiết kiệm ghi nhập lãi vào vốn.

Đại diện chi nhánh ngân hàng này thừa nhận, “Tại đây đã tiếp nhận nhiều trường hợp gởi tiền ngân hàng lâu năm quay lại làm thủ tục, nhưng cũ như trường hợp bà Thủy thì chưa có! Tiền của khách hàng gởi ngân hàng phải trả là điều hiển nhiên, song có nhiều tài khoản ban đầu cũng có thể là vài trăm ngàn, nhưng cùng thời gian do lạm phát quá cao, lãi suất thấp nên giá trị đồng tiền giảm, số tiền đó không còn là bao, sau đó người gởi cũng bỏ luôn.”

Số tiền tương đương 2 chỉ vàng vào thời điểm 2014 vẫn là một gia tài chứ đừng nói vào năm 1983. Đáng lẽ những trường hợp này phải được trân trọng và cổ vũ, động viên, đằng này quyền lợi người gởi lại bị “bốc hơi” theo số tiền. (Tr.N)

11-07- 2014 3:30:28 PM

Tập đoàn nhà nước muốn được bơm tiền giải quyết thua lỗ

HÀ NỘI (NV) - Tập Đoàn Cao Su Việt Nam vừa đề nghị nhà cầm quyền Hà Nội cho phép dùng vốn nhà nước cấp cho tập đoàn để giải quyết thua lỗ của Công Ty Tài Chính Cao Su.


Sơ chế mủ cao su. Công Ty Tài Chính Cao Su của Tập Đoàn Cao Su Việt Nam vừa được đề nghị giải thể sau khi vứt đi hàng ngàn tỷ. (Hình: Tuổi Trẻ)


Công Ty Tài Chính Cao Su vừa bị đề nghị giải thể sau khi lỗ 1,770 tỷ. Theo Thanh Tra Chính Phủ CSVN, Công Ty Tài Chính Cao Su có tài sản trị giá 1,630 tỷ. Công ty này đã đem 1,900 tỷ cho vay và có tới 1,625 tỷ đồng trên tổng số 1,900 tỷ đồng đó đã cho vay (83%) không thể đòi lại cả vốn lẫn lãi.

Nhiều chuyên gia kinh tế tỏ ra bất bình khi Tập Đoàn Cao Su quốc doanh xem chuyện thua lỗ, mất trắng tài sản của Công Ty Tài Chính Cao Su là bình thường và tập đoàn này không trách nhiệm.

Trong văn bản gửi nhà cầm quyền trung ương CSVN, Tập Đoàn Cao Su Việt Nam chống chế, Công Ty Tài Chính Cao Su thua lỗ là vì Tập Đoàn Cao Su Việt Nam không có kinh nghiệm về lĩnh vực tài chính-ngân hàng. Bởi vậy, khi Công Ty Tài Chính Cao Su mở rộng quy mô không theo kịp diễn biến và chưa kiểm tra, giám sát kịp thời. Công Ty Tài Chính Cao Su thì còn “non trẻ” lại không được các cơ quan hữu trách “hỗ trợ, cảnh báo kịp thời.”

Tập Đoàn Cao Su Việt Nam chỉ là một trong hàng trăm tập đoàn, tổng công ty nhà nước làm suy kiệt kinh tế Việt Nam. Theo một số thống kê, 13 tập đoàn và 96 tổng công ty của nhà cầm quyền CSVN đang nắm giữ khoảng 75% tài sản cố định của quốc gia, 60% tổng tín dụng ngân hàng và tổng vốn vay nước ngoài nhưng chỉ tạo ra khoảng 40% tổng sản phẩm trong nước.

Kinh tế Việt Nam vẫn tiếp tục suy thoái nghiêm trọng. Hàng trăm ngàn doanh nghiệp phá sản khiến hàng chục triệu người thất nghiệp, vật giá gia tăng, người nghèo càng ngày càng đông, càng lúc càng cơ cực, xã hội càng ngày càng hỗn loạn.

Nhiều chuyên gia kinh tế và nhiều viên chức trong hệ thống đảng, hệ thống chính quyền, khẳng định là hệ quả của chủ trương sai, quản lý tồi, điều hành kém và gần như toàn bộ nguồn lực quốc gia được dồn hết cho các tập đoàn, tổng công ty nhà nước, trong khi hệ thống này chỉ gây thất thoát,...

Tuy nhiên bất chấp thực tế đó, giới lãnh đạo Đảng CSVN vẫn khăng khăng xác định kinh tế nhà nước phải giữ vai trò “chủ đạo” bởi Việt Nam đang xây dựng “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.”

Việt Nam vừa ủy quyền cho ba ngân hàng ngoại quốc giới thiệu chương trình phát hành trái phiếu trị giá một tỷ Mỹ kim với giới đầu tư trái phiếu quốc tế.

Đây là lần thứ ba trong vòng chín năm vừa qua, Việt Nam phát hành trái phiếu quốc tế. Một tỷ Mỹ kim thu về từ đợt phát hành trái phiếu này nhằm để trả khoản nợ xấp xỉ một tỷ Mỹ kim với lãi suất cao. Tuy việc vay một tỷ Mỹ kim thông qua chuyện phát hành trái phiếu như vừa kể không giúp giảm nợ nhưng Việt Nam hy vọng sẽ giúp giảm lãi.

Năm 2005, lần đầu tiên Việt Nam phát hành trái phiếu quốc tế tại thị trường chứng khoán New York để vay 750 triệu Mỹ kim, với kỳ hạn 10 năm, lãi suất 7.125%/năm và phải trả cả nợ gốc lẫn lãi vào năm 2016.

750 triệu Mỹ kim đó được giao cho Vinashin - một tập đoàn nhà nước. Vinashin vứt hết vào các dự án, kế hoạch vô bổ rồi phá sản nên nhà cầm quyền Hà Nội phải trả nợ thay.

Đến năm 2010, Việt Nam tiếp tục phát hành trái phiếu quốc tế tại Sở Giao Dịch Chứng Khoán Singapore để vay 1 tỷ Mỹ kim với kỳ hạn 10 năm, lãi suất danh nghĩa 6.75%/năm. Khoản vay này tiếp tục được giao cho Tập Đoàn Dầu Khí, Tập Đoàn Điện Lực và Vinalines... Vinalines chẳng khác gì Vinashin. (G.Đ)
11-07-2014 3:51:39 PM