Thursday, October 30, 2014

Hãy bình tĩnh các đồng chí!


Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Ậy! Khoan vội đã. Tôi biết các đồng chí đọc cái tựa là phàn nàn tôi tại sao vừa động viên các đ/c tiến lên không bao lâu, bây giờ lại biểu bình tĩnh, chứ gì? Từ từ thì khoai cũng nhừ. Từ từ mà đọc cho hết những lời chỉ bảo của tôi để cứu nguy đảng ta - đang tả và rời rã.
Phải bình tĩnh, tỉnh táo, đ/c Lú nói trong cái vụ đánh con chuột đừng phá vỡ bình. Chúng ta chỉ phá bĩnh vờ thôi, các đ/c nhớ lấy.

Hôm nay tôi sinh hoạt với các đ/c vài vấn đề nổi cộm. Các đ/c biết là tôi luôn đi vào trọng tâm vấn đề (dân gian nó gọi là nói trúng tim đen đó, các đ/c hiểu chứ gì!). Sẵn đây, tôi dặn các đ/c, từ nay về sau, dứt khoát dẹp hết trong sách báo, phim ảnh và cả những bài giảng cho bọn học sinh-sinh viên, cái vụ đi vào trong quần chúng nó đi! Tụi dân đen cứ đem cái câu này ra chửi đảng ta hoài, nghe mà phát bực như nắng cực. Ở trỏng tối hù, có cái giống gì đâu, mà các đ/c hăm hở giành nhau đi vô trong chỗ đó?! Hèn gì, tụi thế lực thù địch nói đầu óc các đ/c ta đen thùi lùi đâu có sai. Mình có như thế nào người ta mới chửi mình chứ. Câu này là tui học theo đ/c Trọng Lú đó.

Xin lỗi các đ/c. Tôi hơi lòng vòng, vì tánh tôi luôn yêu chân thật và ghét giả dối như đ/c Ích-xì, nên đụng đâu nói đó. Các đ/c làm sao mình làm vậy, các đ/c làm bậy mình làm theo. Đó là "chân lý hùa" mà tôi học từ đ/c Nguyễn Văn Thành trong vụ gia đình thằng Vươn đó, nhớ không các đ/c?
Đ/c nào đọc tới đây mà có buồn phiền hay đau đớn, ê chề thì tha lỗi cho tôi. Chẳng qua, tôi lo lắng cho các đ/c như lo cho con vợ bé, nên nói vậy thôi. Các đ/c biết rồi, vợ bé nó quan trọng hơn vợ lớn.

Đ/c nào chưa bị lộ thì dấu con vợ bé cho kỹ. Dấu nó cũng là để đẹp mặt đảng ta, chứ đâu mà hễ đ/c nào lòi ra thì cũng đầy vợ như anh em đ/c Chí Dũng & Tự Trọng đó. Ê mặt quá! Cụ Ta dặn rồi, học cụ cái giống gì thì học, riêng cái vụ vợ bé vợ mọn thì để mình cụ độc quyền. Các đ/c vậy là cạnh tranh không lành mạnh và vô phép quá! Về rút kinh nguyệt (ý nhầm) kinh nghiệm.

*

Bây giờ trở lại việc sinh hoạt đảng.

Về đoàn kết nội bộ, cụ Ta dạy rồi. Giữ đoàn kết như giữ mắt con ếch, tại sao các đ/c không nghe? Tôi chọn mắt ếch vì nó bự và vô hồn, cũng vì nó có liên hệ huyết thống với đ/c có tên là Ếch.

Các đ/c đừng nói tôi vu khống mất đoàn kết nội bộ. Đây nè!

Đ/c Tòng Thị Phóng nói [1]: "Thủ tướng độc lập với ai?". Các đ/c thấy không! Đ/c gái này lâu nay câm như thị hến mà hôm nay mở mồm ra dằn mặt đ/c Thủ tướng nghe đã chưa? Tôi hỏi, đ/c nào chống lưng cho đ/c Tòng Thị, Phóng một dao chí mạng vào đ/c 3 Dũng? Các đ/c phải coi lại và xử lý thích hợp như hồi đ/c 3 Dũng đòi xử viện IDS.
Nhưng tôi dặn, dù sao đ/c Phóng là đ/c gái, phải nhẹ tay và văn minh. Đừng có giao cho đ/c Kim Tiến chích đ/c Phóng như chích vào đít bọn nhóc tì chết mấy chục đứa, làm vậy thô bỉ lắm, dân nó chửi chết. Cách nhẹ nhứt và êm đẹp là chi tiền cho đ/c Phóng đi hút mỡ bụng. Lựa chỗ nào bằng hoặc giỏi hơn thẩm mỹ viện Cát Tường, rồi đổ mẹ nó cho thằng bác sĩ. Vậy là xong.
Sau đó đưa tin rầm rộ trên báo đài, đại ý: bộ chính trị sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, quyết định cử đ/c Phóng sửa sang dung nhan để góp phần cải thiện hình ảnh đảng ta thêm ngời sáng, vì lý do chính đáng và mục đích cao cả đó, đảng ta vô cùng thương tiếc báo tin, đ/c Phóng đã oanh liệt hy sinh. Nhớ là phải đổ riệt cho thẩm mỹ viện đó, làm ăn ẩu tả gây cái chết bi đát cho liệt nữ Tòng Thị Phóng.

Lúc trao bằng liệt sĩ cho đ/c Phóng, phải làm cho xôm tụ một chút. Cần nữa thì thuê mấy đám chuyên khóc mướn. Nhớ là phải thắt khăn tang cho nó đúng bài. Nếu ngân sách kẹt quá, thì lùa bọn sinh viên đi đám tang cũng được, nhưng dặn mấy đứa con gái, không được xăn tay áo dài như hồi tiễn cụ Ta năm ngoái, hình ảnh đó "phô" lắm.

Biểu hiện nữa về mất đoàn kết nội bộ: Tình hình nước sôi lửa phỏng như vầy mà đ/c Quang Nghị + đ/c Thế Thảo + đ/c Chung Con lại ra lịnh cho đệ tử nhào vào cướp đất gia đình của đ/c Cù Huy Cận. Lại còn lùa cả bầy công an ra, tiếp tục đẩy mức độ nóng bỏng về tình hình đất đai nhà thờ Thái Hà, sau khi đ /c 3 Dũng vừa gặp Đức Giáo Hoàng. Các đ/c làm ăn gì kỳ vậy! Lộ hết mẹ nó ra đ/c mình cắn nhau như chó dại thế này! Muốn cắn, muốn xé gì thì cũng làm cho nó êm thấm một chút chứ?! Đây nè, tui chỉ cho cách nữa. 

Muốn hạ gục uy tín đ/c 3 Dũng, cử ngay các đ/c DLV và công an giả dạng thường dân, lẻn vô mấy cái phát-sờ-phút Mặc-Đo-Nồ, chỗ vợ chồng cháu Phượng - Hoàng đó. Biết làm gì không? Trà trộn vô khu vực chế biến, rồi nhanh tay bỏ thuốc xổ vào, cho tụi dân đen nó té re vài trăm đứa cùng lúc mà không mất mạng người nào. Nội cái chuyện tên tuổi thương hiệu lên đường theo tổ tiên cùng số tiền bỏ ra đền bù thỏa đáng là thấy mụ nội rồi! Chơi vậy sạch sẽ, không để dấu vết, lại đúng với truyền thống cao đẹp của đảng ta nữa. Chơi gì mà thòi lòi ra hết, dân nó nói đ/c tụi mình ngu là đúng quá rồi!

Còn đ/c 3 Dũng nữa! Muốn chơi lại đ/c Hùng Hói sao không thỉnh ý kiến tôi? Đừng có bắt đ/c Thắm làm gì, làm nhốn nháo cả xóm đại gia chúng ta. Rồi chao đảo cả thị trường chứng khoán, tụt mẹ nó mấy chục điểm chỉ trong có 1 ngày. Có đ/c nào không xót ruột khi mất tiền!

Sao đ/c 3 Dũng hổng rút kinh nghiệm hồi vụ đ/c bầu Kiên? Rút sao hả? Vầy nè, cử ngay đ/c Phan Anh Minh (phó GĐ CA. Tp.HCM) phụ trách chuyên ngành cướp trộm - đĩ thỏa - hút chích, cùng đ/c Lê Thanh Hải (hổng phải thằng nhỏ bị đ/c tụi mình đánh đui hai con mắt vừa rồi đâu nhe), nghĩa là đ/c Bí thư thành phố cụ Ta đó - đề nghị 2 đ/c này bắt tay, lên kế hoạch cướp nhà băng đ/c Thắm. Các đ/c sợ không có kinh nghiệm, làm đổ bể thì nghiên cứu kỹ mấy bộ phim của Mỹ. Cần nữa thì cử đ/c Tô Lâm qua bển gặp mấy tay đạo diễn, thuê nó dựng kịch bản, sao cho phù hợp yêu cầu của ta. Mắc tiền một chút cũng bấm bụng đi, vì tụi đạo diễn đó là hàng hiệu, chứ đừng có giao cho đ/c đạo diễn Thanh Vân. Bộ phim "Sống cùng lịch sử" đã nói lên tay nghề đ/c Thanh Vân quá kém rồi. Hàng nội là vậy thôi.

Bắt đ/c Thắm như vừa rồi, không những theo lối mòn mà còn phản pha học, lại không ly kỳ hồi hộp cho dân đen nó coi, bình lựng. Mục đích của tôi làm theo găng-xtơ là để thu hút bọn dân đen chúi mũi vô đó mà quên đi những nỗi cơ cực. Kế này gọi là "nhất tiễn hạ vô số điêu". Cao thâm hơn đầu óc Tôn Tử nhiều lắm. 

Khi gom hết tiền của đ/c Thắm, cùng lúc ta cử đ/c á hậu Dương Trương Thiên Lý [2] (con dâu của đ/c Tư Hường) & đ/c Tô Linh Hương (con gái đ/c Rứa) dẫn đầu, dùng mỹ nhân kế để đánh sập hết các cơ sở làm ăn khác của đ/c Thắm, bằng cách thâu tóm cổ phiếu giá rất bèo. Đó! Vậy pha học mà lại văn minh. Chơi nhau thời buổi này, cũng phải tiếp cận công nghệ ăn cướp chớ, các đ/c?! Cướp của lẫn nhau chứ có phải cướp đất tụi dân đen đâu mà các đ/c làm ăn thô lỗ quá!

Ngoài phá phách, đánh đập dân, tống tù, đi xin xỏ thế giới, các đ/c phải nghĩ ra cách chơi nhau như thế nào, cho đảm bảo tính chất toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế chứ! Cứ cái kiểu này thì làm sao đ/c tụi mình vô TPP được. 

Đó! Nói tới cái vụ này là tôi rầu lắm! Đ/c tụi mình cứ quýnh nhau lộ liễu kiểu đó thì băng nào cũng chết mà tụi Mỹ nó nhìn vô cũng ngán! Nhớ! TPP là lợi ích của tất cả, chứ hổng phải như một số đ/c nói là lợi cho phe này, hại cho phe kia đâu. Tôi nói đúng không? Lợi quá đi chứ! Có đ/c nào giơ tay phải lên nói hổng thèm tiền không? Có đ/c nào nâng tay trái lên nói, tui không cần cái chòi của đ/c Truyền không? Các đ/c giỡn hoài!

Nói về tình hình biển Đông thì có mới rồi đó, chứ hổng phải như đ/c Lú nói đâu. Mới đây không phải là chuyến đi sứ Tàu của đ/c Đại Quang. Mới đây là mâu thuẫn nội bộ vô cùng nghiêm trọng. Đó là các đ/c tụi mình tính lập "tòa án lương tâm xử nhà nước cướp biển Trung Cộng". Các đ/c coi theo đường link nha [3]. Ở đây là tôi chỉ đạo thế này.

Trong cái vụ này, có quá nhiều vấn đề các đ/c ạ. Chủ xướng cái trò này là đ/c Nguyễn Khắc Mai và đ/c Nguyễn Huệ Chi. Đ/c Huệ Chi phản trắc khá lâu rồi, tôi không nói nữa mà các đ/c coi lo liệu sớm. 

Còn đ/c Khắc Mai, các đ/c lưu ý, đ/c này từng to tiếng lên án đ/c anh Tô vụ công hàm 1958 đó. Nặng lời lắm nha! Cần thì các đ/c sai trợ lý, thư ký lục tìm trên mạng, chứ tôi dẫn ra đây, tôi sợ đ/c Khắc Mai đi toa-lét ướt... giầy, rồi nói tui tiểu nhân, đâm bị thóc thọc bị gạo, oan cho tôi lắm. Tôi thề theo đảng tới cùng, nói có đ/c Nguyễn Trọng Vĩnh làm chứng! Tôi đâu có cần tặng câu đối như đ/c Vũ Khiêu hí hửng nhận. Bởi tấm lòng tôi sáng trong như nhật nguyệt có cụ Ta - cụ Tàu - cụ Tây minh giám. Lửa thử vàng, lòng tôi các đ/c cứ thử bằng bào ngư - vi cá.

Đặc biệt, trong cái vụ "tòa án lương tâm", tôi lưu ý các đ/c về đ/c Nguyễn Minh Thuyết. Tình cảm đ/c Thuyết như thế nào thì các đ/c rõ rồi, nhưng nói thì tôi cũng phải dẫn ra [4] (cái này là tui học tụi thù địch đó. Coi vậy tụi nó cũng dễ thương, nói có sách mắch có chứng, chớ không như đ/c tụi mình):

"...Là một công dân, tôi chỉ biết góp phần vào sự nghiệp phát triển đất nước bằng nghề nghiệp của mình và bằng những ý kiến xây dựng thẳng thắn. Đó là con đường tôi đang đi và tôi cũng không có ý định đi con đường nào khác..."

Đó! Các đ/c coi, đ/c Thuyết nói là chỉ có một con đường duy nhất, khi từ chối tụi phong trào CĐVN. Nay lại dám ló mòi ra chống đảng ta. Tại sao đ/c Thuyết không nhớ điều 4 Hiến pháp? Giáo sư nổi tiếng mà ăn xuôi nói ngược coi sao được? Ảnh hưởng tiếng tăm của đảng ta quá!

Chống đảng ta thì... thôi cũng còn nể tình nghĩa mấy chục năm mà kiểm điểm, khiển trách nội bộ. Đằng này lại đi chống đ/c Tập. Là sao? Lại còn dám hùa theo gọi đảng bạn là "nhà nước cướp biển Trung cộng"! Quá xá rồi! Không tài nào tha thứ, bao dung con mẹ gì nữa! 

Các đ/c coi lại sao chứ, chửi đ/c Tập như vậy bằng chửi cha (ý lộn) chửi cụ Ta rồi! Chết mẹ từ trên xuống dưới hết rồi! Chửi như các đ/c Khắc Mai, đ/c Hoàng Tụy, đ/c Huệ Chi, đ/c Minh Thuyết, đ/c Công Trục, cầm bằng chửi nhà nước CHXHCNVN của tụi mình là "nhà nước Việt cộng cướp đất" à? Giỡn mặt với chính quyền cách mạng không hà! Đâu có được. 

Tôi yêu cầu đc/ Đinh Thế Huynh và đ/c Nguyễn Bắc Son ra lịnh ngay cho báo Petrotimes cùng báo ND, QĐND, CAND làm ngay một loạt 6 bài về các đ/c đang tính chuyện phản đảng này. Tất cả các đ/c tham gia âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân nói trên đều là cộm cán trong giới dân chủ tiệm ăn (ý nhầm) tiệm tiến.

Thiệt ra, ai cũng biết, các đ/c đó muốn chứng tỏ để tính chuyện trở cờ, lúc đảng ta sụp đổ mẹ nó rồi thì kể công với thế lực thù địch để bảo toàn tài sản và sanh mạng dòng tộc riêng thôi! Hèn thấy mẹ! Đúng không các đ/c? Chơi vậy mà cứ giả bộ mở miệng ra là "một điều bác hai điều cụ". Cái này, nói theo tụi thù địch, gọi là cái thứ "ăn cơm Việt cộng chửi cha Trung cộng" còn gì nữa?! 

Nhớ! Phải lôi cho bằng hết tất tần tật từng ngách nhà, xó bếp, chui cả vô phòng ngủ vợ chồng, cha mẹ, con cái của các đ/c này để làm sao có đủ những tình tiết ly kỳ, hấp dẫn như chúng ta đã từng thành công khi trị bọn bất đồng chính kiến và bọn tù nhân lương tâm. Chuyện này, giao cho đ/c Nguyễn Như Phong báo petrotimes làm rất là... chất, các đ/c ạ. Nếu thấy chưa đủ đô thì thêm đ/c này nà - tay nghề cao mà thâm thúy lắm - đ/c nhà báo Xuân Ba và đ/c nhà thơ Trần Đăng Khoa. Nếu hai đ/c này ngần ngại thì chỉ cần hù một cái là xón ra quần mà làm ngay.

Nhưng tôi dặn, chỉ đập trên truyền thông thôi, đừng xua CA kéo đến phá nát hết nhà cửa của các đ/c đó, như chúng ta từng phá sạch sành sanh nhà bọn dân đen và bọn bất đồng chính kiến, vì dù sao đó cũng là đ/c tụi mình - tuân theo lời dạy của đ/c ba Duẩn cho phải đạo, các đ/c ạ. Sổ hưu thì cứ cho họ lãnh. Mỗi lần ra lãnh, bắt các đ/c đó khoanh tay và nói "ơn đảng & chính phủ" ba lần. Nói xong mới cho lãnh. Nhớ quay phinh lại để làm bằng. Nếu các đ/c đó chối thì trưng ra rộng rãi trên báo đài các loại.

Đó! Vừa qua, các đ/c làm ăn cái con mẹ gì mà hư bột hư đường ráo trọi! Tôi thì tôi vẫn kiên định lập trường thế này:

Tiến lên ta quyết tiến lên
Tiến lên ta quyết tiến lên hàng đầu
Hàng đâu rồi tiến đi đâu?
Tiến đi đâu hổng cần biết
Cứ hàng đầu ta tiến lên!

Nhưng cái điều mà tui bực bội nhứt là các đ/c đó dùng chữ "tòa án lương tâm". Nói đến cái chữ "lương tâm" tui ngứa ngáy toàn thân các đ/c ạ! Bày đặt bắt chước tụi bất đồng chính kiến! Đ/c tụi mình mà nói đến lương tâm, bộ hổng sợ tụi thù địch nó cười chết giấc rồi tỉnh lại cười tiếp à?! 

*

Nói đến "lương tâm" là tôi lại lo ngay ngáy các đ/c ơi! Ăn ngủ hổng yên hổm rày. Yến sào/bào ngư/vi cá/thịt bò kobe cùng các loại sơn hào hải vị, tôi nuốt không trôi! Sướng ích gì, phải không các đ/c?

Vụ tên Điếu Cày đó! Còn nóng hổi.

Tụi Dân Làm Báo vừa tí tửng cho biết [5] "Hội Luận Truyền Thông với blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải" sẽ được tổ chức, lúc 2 giờ trưa thứ Sáu, ngày 31 tháng 10, 2014. Địa Điểm: Đài Truyền Hình SBTN - 10517 Garden Grove Blvd. Garden Grove, CA 92843.

Tôi không hiểu tại sao 6 năm 6 tháng 2 ngày tên Điếu Cày bị hành hạ trong trại súc vật mà sao hắn khỏe dữ vậy hổng biết! Hổng lẽ Trời Phật phù hộ hắn? Trời Phật phải độ trì đ/c tụi mình mới đúng chớ! Đ/c ta mới là những cứu tinh cho dân tộc Việt Nam để giúp dân cứu nước mà! Tui thấy vợ chồng đ/c Ba Dũng ngồi niệm Phật mà lòng xót xa và thương cảm quá! Trời ơi! Sao không phù hộ độ trì cho đ/c chúng tôi mà lại đi bảo bọc cho tên phản động bậc nhứt đó vậy? 

Các đ/c coi đó! Mới qua có tuần lễ mà tên Điếu Cày vùng lên kiểu này thì thấy mẹ đ/c tụi mình rồi! Chỉ nội bộ đồ cũ với đôi dép tổ ong mà tên phản động này nó làm mất mặt đảng quang vinh và chói lọi tụi mình quá! Tên này cũng quá đáng! Điểm danh đủ 19 đ/c kèm hắn ra sân bay. Có phơi bày ra trước công luận quốc tế thì cũng bớt chút đỉnh chứ, cỡ chục được rồi. Lẽ ra, hắn phải suy nghĩ lại và thương tình, vì đ/c tụi mình dù sao cũng là đồng bào của hắn.

Nhưng mà thôi, ngồi trách hắn cũng muộn rồi. Giờ vầy, tôi giao cho các đ/c bên ĐSQ mình ở bển tới quậy buổi hội luận. 

Phải tổ chức và lên kế hoạch cho kịp, chứ còn không tui lo quá! Đ/c Phạm Bình Minh, đ/c Lê Lương Minh có biết không? Cấp tốc họp khẩn và bày binh bố trận ngay đi nhé! Kẻo không kịp. Bằng mọi giá, phải chui vô được đài SBTN quậy banh ta lông ra. Để buổi hội luận này thành công nghĩa là chúng ta thất bại thảm hại lắm đó các đ/c. Huy động mọi lực lượng, nhớ không được thiếu các đ/c: Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Phương Hùng, Ngô Vĩnh Long, đặc biệt phải vời cho bằng được đ/c giáo sư - tiến sĩ luật đại học Harvard - Tạ Văn Tài tới đấu lý với hắn. Nhớ đem vài trăm cờ tổ quốc VNXHCN để lấn át và nhớ kiếm nhiều đ/c DLV ở bển có giọng tốt để hét cho to, bị gì đài SBTN nó có nhiều ca sĩ, tụi này là dân thanh nhạc nên chỉ một đứa nó vận dụng kỹ thuật opera mà hét thì bằng cả hai chục người chúng ta đó, các đ/c ạ.

Điều nguy hiểm sống còn đối với đảng ta là tên Điếu Cày nhứt quyết kiện chúng ta ra tòa án quốc tế đó. Tôi nghe đâu hắn lên kế hoạch rồi. Đang kiếm cả chục luật sư ở bển để giúp hắn và vận động tài chính nữa. Nguy quá! Các đ/c biết không, tôi nghe nói những điểm chính hắn kiện là theo công ước quốc tế về quyền dân sự & chính trị cộng thêm hiến pháp và luật pháp của tụi mình cùng các ràng buộc công pháp quốc tế khác. Nhưng quan trọng là những điểm dưới đây nè:

- Hắn kiện vừa bằng tư cách cá nhân vừa đại diện cho bạn hắn trong CLBNBTD và bọn TNLT khác ủy quyền cho hắn nữa.

- Hắn đòi bồi thường danh dự bằng lời xin lỗi cấp quốc gia và trả tự do cho đồng bọn. Hắn và tất cả đồng bọn có quyền cư trú tại VN.

- Hắn đòi bồi thường vật chất cho hắn và đồng bọn lên đến 2 tỉ USD lận đó. Nghe đâu, hắn sẽ tuyên bố, 2 tỉ đô đó, hắn dùng để gầy dựng CLBNBTD, lập một tờ báo vừa phát hành giấy vừa phát hành báo điện tử, một nhà xuất bản, một công ty phát hành sách, 4 nhà sách lớn trên toàn cõi VN, tài trợ đào tạo mấy trăm người để trở thành phóng viên chuyên nghiệp và nhiều chuyện nữa. 

Thế mới nguy! Vậy là sẽ có hàng triệu người ủng hộ tên Điếu Cày!

Bình tĩnh các đ/c ơi! Làm sao bây giờ! Bây giờ làm sao! Các đ/c mau mau tính cách phụ tôi với!

Đ/c Đương Rau Muống nói rồi. Im lặng là gì? Im lặng là lặng người và im đi! Tôi im lặng để lắng nghe các đ/c đây.

Hu hu hu! Thấy cụ Ta đ/c tụi mình rồi!



________________________________________

Chú thích:






Hai tỉnh ‘trở mặt’ vì một dự án của Trung Quốc

THỪA THIÊN-HUẾ (NV) - Một dự án du lịch của Trung Quốc đang triển khai trên núi Hải Vân, thuộc Thừa Thiên-Huế. Thế nhưng, phía Đà Nẵng cho rằng xây trên đất tranh chấp giữa hai tỉnh, nên nảy sinh mâu thuẫn.


Vị trí triển khai dự án khu du lịch nghỉ dưỡng quốc tế World Shine-Huế. (Hình: Tuổi Trẻ)

Phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, thành phố Đà Nẵng vừa báo cáo với quận này về việc “phát hiện tại khu vực đỉnh đèo Hải Vân giáp ranh giữa Đà Nẵng và Thừa Thiên-Huế có hai công trình xây dựng trái phép.”

Quận Liên Chiểu cho rằng, việc nhà cầm quyền tỉnh Thừa Thiên-Huế cho doanh nghiệp nước ngoài xây dựng khu du lịch trên vùng đất “chưa có sự thống nhất về phân chia địa giới giữa Đà Nẵng và Thừa Thiên-Huế,” nên gây dư luận trong người dân.

Ngày 28 tháng 10, 2014, ký giả tờ Tuổi Trẻ đến hiện trường và ghi nhận một ngôi nhà hai tầng đã được xây dựng ngay ngã ba đường xuống bãi Chuối, nằm sát trạm bảo vệ rừng 251 của Ban Quản Lý Rừng Phòng Hộ Bắc Hải Vân, thuộc Thừa Thiên-Huế.

Ông Nguyễn Quê, phó trưởng ban phụ trách ban quản lý Khu Kinh Tế Chân Mây-Lăng Cô, Thừa Thiên-Huế, xác nhận đó là các công trình xây tạm để triển khai dự án khu du lịch nghỉ dưỡng quốc tế World Shine-Huế, có diện tích khoảng 200 hec ta tại khu vực mũi Cửa Khẻm, nơi núi Hải Vân đâm ra biển, với khu nghỉ mát tiêu chuẩn 5 sao, do công ty Thế Diệu làm chủ đầu tư khoảng $250 triệu USD từ tháng 10, 2013, với thời hạn 50 năm.

Tỉnh Thừa Thiên-Huế đã đầu tư con đường dài 5km đi vào khu vực dự án, với tổng kinh phí khoảng 50 tỷ đồng, vừa đưa vào sử dụng.

Trả lời thông tin cho rằng dự án này được triển khai trên đất chưa phân định ranh giới giữa Thừa Thiên-Huế và thành phố Đà Nẵng, ông Phan Ngọc Thọ, phó chủ tịch tỉnh Thừa Thiên-Huế nói, toàn bộ diện tích thực hiện dự án này nằm trong quy hoạch xây dựng Khu Kinh Tế Chân Mây-Lăng Cô do thủ tướng phê duyệt ngày 5 tháng 12, 2008.

“Tất cả hoạt động xây dựng của khu nghỉ dưỡng nằm dưới sự quản lý chặt chẽ của Ban Quản Lý Khu Kinh Tế Chân Mây-Lăng Cô và tỉnh,” ông Thọ nói.

Trong khi đó, ngày 28 tháng 10, đại diện nhà cầm quyền thành phố Đà Nẵng cho biết, sau khi nhận được phúc trình từ Sở Nội Vụ, lãnh đạo thành phố Đà Nẵng đã có văn bản gởi thủ tướng chính phủ, với quan điểm nếu dự án này xây dựng trong khu vực chồng lấn giữa ranh giới của hai địa phương Đà Nẵng và Thừa Thiên-Huế thì phải tạm dừng, bởi giữa hai địa phương vẫn chưa thống nhất về địa giới hành chính. Việc phân định sẽ do chính phủ quyết định. (Tr.N)

10-29-2014 1:37:46 PM

Thanh Hóa: Một huyện phát hiện gần 160 hồ sơ cán bộ "có vấn đề”

(Dân trí) - Mới đây, trong quá trình kiểm tra, rà soát về hồ sơ cán bộ, Phòng Nội vụ huyện Hậu Lộc (Thanh Hóa) đã phát hiện 158 bộ hồ sơ cán bộ có sai lệch, cần phải xem xét lại.

Đó là kết quả trong đợt rà soát hồ sơ của 694 cán bộ, công chức cấp xã vừa qua trên địa bàn huyện Hậu Lộc. Đây là nhiệm vụ được thực hiện theo chỉ đạo của UBND tỉnh Thanh Hóa nhằm góp phần nâng cao ý thức của cán bộ, công chức trong việc chấp hành các quy định của pháp luật về sử dụng văn bằng, đồng thời phòng ngừa các vi phạm phát sinh trong việc cấp và sử dụng văn bằng.
Bằng tốt nghiệm THPT đi mượn của ông Hoàng Văn Đồng.
Bằng tốt nghiệm THPT "đi mượn" của ông Hoàng Văn Đồng.
Theo đó, những lỗi được phát hiện qua đợt kiểm tra, rà soát như: Ngày tháng năm sinh trong bằng cấp không khớp với hồ sơ bảo hiểm, ngày tháng bị tẩy xóa…
Đặc biệt, dư luận đã từng phản ánh về trường hợp của ông Hoàng Văn Đồng - Chủ tịch UBND xã Tiến Lộc, huyện Hậu Lộc - mượn bằng cấp 3 của anh vợ để thăng quan. Hành vi của ông Đồng đã bị “lật tẩy”, UBND huyện Hậu Lộc cũng đã ra quyết định cách chức ông này sau khi tiến hành thanh, kiểm tra sự việc.
Bên cạnh đó, ông Trần Thanh San - Bí thư Đảng ủy xã Đa Lộc, huyện Hậu Lộc - cũng bị dư luận phản ánh chưa có bằng THPT. Bản thân ông San cũng thừa nhận không có bằng THPT. Năm 1986 ông đi học Trường Trung cấp pháp lý Thanh Hóa, sau đó về đảm nhiệm các chức vụ tại xã này.
Theo lý giải của ông San thì bằng Trung cấp pháp lý của ông được xác định tương đương như bằng THPT nên không phải đi học nữa. Hiện Huyện ủy Hậu Lộc đang tiến hành xác minh, làm rõ về bằng cấp đối với ông Trần Thanh San theo phản ánh.
Đặc biệt, dư luận đang rất hoài nghi về vấn đề hồ sơ của ông Nguyễn Văn Luật, Huyện ủy viên, Chánh thanh tra huyện Hậu Lộc. Qua tìm hiểu được biết, năm 2001, ông Luật tốt nghiệp Trung cấp Hành chính tại chức, trường Chính trị tỉnh Thanh Hóa. Đến năm 2002, ông Luật mới làm đơn đi xin học cấp 3 bổ túc văn hóa và mới có bằng cấp 3.
Hiện huyện ủy Hậu Lộc đang tiến hành kiểm tra vấn đề bằng cấp của ông Nguyễn Văn Luật.
Hiện huyện ủy Hậu Lộc đang tiến hành kiểm tra vấn đề bằng cấp của ông Nguyễn Văn Luật.
Liên quan đến vấn đề này, ngày 23/4/2014, Huyện ủy Hậu Lộc đã có kết quả kiểm tra, ông Luật có bằng tốt nghiệp THPT (hệ bổ túc) do Giám đốc Sở GD-ĐT Thanh Hóa cấp ngày 25/9/2002 tại Hội đồng thi Trung tâm Giáo dục Thường xuyên Triệu Sơn. Tuy nhiên, năm 2001 ông này đã có bằng Trung cấp Hành chính tại chức.
Trao đổi với phóng viên, ông Nguyễn Trọng Dưỡng - Trưởng phòng Nội vụ huyện Hậu Lộc - khẳng định, 158 hồ sơ nêu trên có sai lệch cần phải xem xét lại. Huyện sẽ tổ chức họp để những cán bộ có hồ sơ bị sai lệch hoặc không có bằng cấp 3 phải giải trình cụ thể. Nếu có sai phạm, huyện sẽ xử lý nghiêm.
Ông Nguyễn Văn Ấp, Bí thư Huyện ủy Hậu Lộc cho biết, Ủy ban Kiểm tra huyện đang kiểm tra lại những thông tin trên, chưa có kết luận.
Thứ Tư, 29/10/2014 - 07:41
Duy Tuyên

Phạm Nhật Vượng sẽ bị bắt sau Hà Văn Thắm ?

Source: http://badamxoevov.blogspot.com/2014/10/pham-nhat-vuong-se-bi-bat-sau-ha-van.html

Cách đây vài ngày, Hà Văn Thắm - đại gia giàu thứ hai tại Việt nam đã bị bắt sau khi kịp tẩu tán phần lớn tài sản, bán cho đại gia giàu nhất Việt nam - Vượng Vincom - một số tài sản, pháp nhân có giá trị lớn. Cũng trước đó vài tuần, hàng loạt đại gia khác cũng lần lượt bị làm thịt : Minh sâm Bắc ninh - tài sản lên tới hàng ngàn tỷ đồng, chưa kể số 400 tỷ mà Bắc Ninh còn đang nợ Minh sâm trong gói thầu làm đường, vốn do nhà thầu ứng ra trước.

 Hôm qua cũng bắt thêm vào đại gia có tài sản khoảng vài trăm tỷ : nguyên giám đốc sổ số Miền nam, trước đó hàng ngũ đại gia cỡ vài trăm tỷ như Dương Chí Dũng, Bình Vinashin, ba đại gia mở sàn vàng lậu cũng bị tóm khi được nuôi béo, tiền trong tài khoản đạt mức trên 500 tỷ đồng...

 Những cái bẫy  ?

 - Vì sao để cho tư nhân mở chui sàn vàng, cho kinh doanh ba năm sau mới bắt ? sàn vàng một tay nhà nước quản lý, chỉ có mấy đại gia như Phú Quý, Tiên phong bank và hơn chục ngân hàng mới được mua bán vàng, còn các sàn kia của ai đứng sau mà tồn tại vài năm giờ mới hốt trọn ?
- Vì sao để Hà Văn Thắm thâu tóm hàng loạt tài sản Quốc gia : từ kem Tràng tiền, Ngân hàng Bảo Việt, Ocean bank...rồi mới bắt ? 
- Vì sao để Bình Vinashin chết đến đít rồi , ba X vẫn đổ tiếp 750 triệu đô vay của nước ngoài, ném hết vào Vinashin tiếp, mặc sự can ngăn của giới cố vấn ..?
 Vì sao và vì sao...?

 Khi ngân khố đã rỗng, không còn xu nào, phải đi vay ngoài về ăn, vay về đảo nợ, giờ là lúc làm thịt những con dê béo để tiếp máu cho bộ máy đang trở lên cần tiền chạy thận, chữa ung thư giai đoạn cuối, con dê nào béo thì thịt trước, béo ít hơn thịt sau, gày cũng sẽ thịt ... đàn dê là đám tài phiệt vốn được nuôi bao lâu nay giờ sẽ là mồi ngon cho đám nghiện tiền. Các đại gia ngân hàng là ưu tiên số 1 cho lên giàn nướng, tiếp theo là đại gia bất động sản, tiếp theo là các đại gia  nắm giữ cac tập đoàn nhà nước, hưởng bổng lộc độc quyền bấy lâu nay. Hàng ngũ đại gia nhỏ hơn : sân sau của các bộ ngành nắm giữ đất, cắt xén đất cho làm dự án : sân sau của bộ công thương như : Dệt may, Hoàng Huy, Vinh Hạnh, Chi Honda, Vin com ...rồi sẽ lần lượt được cho tắm rửa sạch sẽ ...tiến vua.

 Vin com của Phạm Nhật Vượng đang hối hả bán tháo các dự án, thu tiền về. Ngay chiều nay, trang nhà của Nguyễn Tấn Dũng đăng bài đánh báo Giáo dục, vu cho tội bôi xấu ngành công an, bôi xấu thủ tướng...

Báo giáo dục được cho là có ý tấn công ngành công an. Mà báo này lại là của Phạm Nhật Vượng.
Đó là tiếng chuông cảnh báo sớm cho Phạm Nhật Vượng, chuẩn bị tắm rửa rồi nhận nhiệm vụ đây. 
  Vậy sau Thắm Đại Dương sẽ là Vượng ? sau Vượng sẽ là ... Đường Bia, Vinh Hạnh, Tân Hoàng Minh, Hoàng Huy, Thanh Thản Lai Châu ...? 

 Dân chúng hãy chờ xem một màn Z 30 thời @ đã được khai màn từ khi bắt bầu Kiên, màn Z30 mới này tuy không ồn ào nhưng số tài sản thu về để nuôi guồng máy ung thư giai đoạn cuối trong vòng 3 tháng nay cũng có thể thống kê được hàng vài chục tỷ đô, đủ cho con bệnh chữa trị và cầm cự trước khi sụp đổ tòan diện, vỡ nợ, phá sản. 

 Khỏi cần giới đấu tranh dân chủ phải ra tay làm gì, con nghiện sẽ giết đám tài phiệt, tạo ra làn sóng đổ vỡ không gì ngăn cản nổi. 

Thêm một người tự thiêu vì có ‘nhiều chuyện buồn’?

SÀI GÒN (NV) - Gần đây Sài Gòn liên tục xảy ra nhiều vụ tự thiêu gây xôn xao dư luận, bởi nguyên nhân của các vụ tự thiêu này đều bị nhà cầm quyền CSVN bóp méo, hoặc ém nhẹm thông tin sự thật. 


Công viên Tao Đàn, nơi ông Út tự thiêu. (Hình: Internet)

Ngày 29 tháng 10, 2014, công an quận 1, Sài Gòn cho biết đã xác định người đàn ông tự thiêu tại công viên Tao Đàn.

Theo tin từ tờ Tuổi Trẻ, vào khoảng 2 giờ ngày 28 tháng 10, trong lúc đi tuần tra trong công viên Tao Đàn (hướng đường Cách Mạng Tháng Tám, phường Bến Thành, quận 1, hai nhân viên bảo vệ của công viên phát hiện đám lửa bùng phát ở cổng số 16 Cách Mạng Tháng Tám nên vội tới xem.

Tại đây, hai bảo vệ thấy một người đang bốc cháy và lập tức chạy tìm bình CO2 để dập lửa, đưa nạn nhân vào bệnh viện cấp cứu và báo công an. Đến 4 giờ 30 phút cùng ngày, người đàn ông tử vong.

Tại nơi xảy ra vụ tự thiêu, công an thu giữ một bình nước suối hiệu Lavie 1,5 lít chứa dầu hôi đã bị cháy, một áo khoác màu xanh đã bị cháy, một chai thuốc nhỏ mắt.

Qua xác minh, cơ quan công an xác định người đàn ông tự thiêu là Nguyễn Văn Út (60 tuổi), sống lang thang tại quận Phú Nhuận, do có “nhiều chuyện buồn” trong cuộc sống nên đã tự thiêu.

Trước đó, ngày 23 tháng 5, 2014 bà Lê Thị Tuyết Mai (67 tuổi), pháp danh Đồng Xuân, là “huynh trưởng Cấp Tấn, phó trưởng ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử Miền Quảng Đức, đơn vị trực thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã tự thiêu trước Dinh Độc Lập ở Sài Gòn phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam, trước sự chứng kiến của nhiều người và có người dùng điện thoại di động quay phim rồi cho lên Youtube.

Bản phúc trình nói bà Mai “đã vị pháp, vị quốc thiêu thân” trong đó gồm cả hai việc phản đối nhà cầm quyền CSVN đàn áp liên tục giáo hội. Đồng thời đòi hỏi, “Trung Quốc rút ra khỏi biển Việt Nam. Trả lại biển cho Việt Nam bình an.”

Thế nhưng nhà cầm quyền địa phương tổ chức ngay cuộc họp báo chỉ nói lý do bà Mai tự thiêu để phản đối Trung Quốc “hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng biển thuộc vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam” và lờ chuyện bà cũng đồng thời phản đối chính sách của nhà cầm quyền đàn áp Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.

Vào tháng 9, 2013, cũng có một người đàn ông đã tự thiêu trước trụ sở công an phường 8, trên đường Huỳnh Tịnh Của, quận 3. Tuy nhiên nguyên nhân dẫn đến vụ tự thiêu của người này vẫn chưa được làm rõ. (Tr.N)
10-29-2014 1:51:55 PM

Đài Loan cáo buộc VN xây đảo ở Trường Sa

BBC-3 giờ trước
Chủ quyền trên biển Đông luôn là vấn đề gây tranh cãi quyết liệt giữa chính phủ và người dân các nước
Đài Loan nói các hình ảnh vệ tinh cho thấy Việt Nam đang quyết liệt hơn cả Trung Quốc trong việc mở rộng đảo ở các khu vực có tranh chấp trên biển Đông, trang tin wantchinatimes.com của Đài Loan nói.
Bài tường thuật trên wantchinatimes dẫn nguồn ông Vương Thành Cơ từ Trung tâm Khảo sát Vệ tinh thuộc Vụ Quản lý Đất đai của Bộ Nội vụ Đài Loan nói ông này đã rất ngạc nhiên khi phát hiện ra Việt Nam đang mở rộng các rặng san hô và các đảo nhân tạo ở quần đảo Trường Sa.
Được biết ông Vương là người phụ trách dự án trị giá 3 triệu đô la Mỹ chuyên trách các hình ảnh vệ tinh có độ phân giải cao ở khu vực có tranh chấp trên biển Đông.
Ông Vương nói dự án tạo diện tích mới trên biển Đông của Việt Nam rộng tương đương 11 sân bóng đá.
Tuy nhiên, bài tường thuật của trang mạng này không đưa hình ảnh nào minh họa cho các bình luận của ông Vương, cũng không nhắc tới tên đảo hay rặng san hô nào, hay vị trí cụ thể nào mà ông Vương cho là Việt Nam đang mở rộng.

'Trung Quốc và Đài Loan cùng phe trong tranh cãi chủ quyền'

Quần đảo Trường Sa là nơi Trung Quốc, Đài Loan, Việt Nam, Philippines, Brunei và Malaysia cùng tuyên bố chủ quyền.
Đảo Ba Bình, mà Đài Loan gọi là đảo Thái Bình, hay còn được gọi là Itu Aba, là đảo lớn nhất của Trường Sa trước khi có các dự án mở rộng diện tích các đảo, và là đảo duy nhất hiện thuộc quyền kiểm soát của Đài Loan, nơi Việt Nam cũng tuyên bố chủ quyền.
Đảo Ba Bình là đảo lớn nhất ở Trường Sa và là đảo duy nhất Đài Loan hiện đang kiểm soát

Đảo Ba Bình cũng là hòn đảo duy nhất trên quần đảo Trường Sa đủ lớn để xây dựng một hải cảng.
Đài Loan đang xây dựng cảng trên Ba Bình nhằm cho phép chiến hạm và tàu hải giám trọng tại 3.000 tấn ra vào, dự kiến hoàn thành vào cuối 2015.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã mô tả hành động này của Đài Loan là ‘bất hợp pháp và không có cơ sở’.
Tuy nhiên, trong một thông cáo gửi cho hãng tin Reuters, Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố: “Đài Loan và đại lục đều là cùng một nước Trung Quốc. Những hoạt động của người dân Trung Quốc ở quần đảo Nam Sa và vùng biển lân cận, bao gồm đảo Thái Bình, là không có gì phải phê phán.”
Nay, với tin tức mới nhất về các hình ảnh vệ tinh mà Đài Loan cho là chứng tỏ có việc mở rộng đảo từ phía Việt Nam, trang mạng wantchinatimes nói rằng nếu Việt Nam tiếp tục mở rộng ảnh hưởng trong khu vực thì có khả năng sẽ xảy ra xung đột có vũ trang giữa Đài Bắc và Hà Nội.
Việt Nam từ giữa năm 2011 tới nay đã và đang thực hiện phong trào 'Góp đá xây dựng Trường Sa' do Trung ương Đoàn và báo Tuổi trẻ Thành phố Hồ Chí Minh phát động.
Truyền thông trong nước đưa tin nhiều về phong trào này, và công trình xây dựng đầu tiên được khánh thành là tại Đảo Đá Tây A thuộc huyện Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa hồi tháng Ba 2012.
Đó là một khu vực gồm nhà ở, bến cập xuồng, bể dầu và một số hạng mục khác, được xây cất tại khu đảo đã có người ở.
Tuy nhiên, không thấy Việt Nam nhắc tới việc xây cất ở các khu đảo đá ngầm hay các khu đảo không người ở.
BBC Tiếng Việt đã liên hệ với Bộ Ngoại giao Việt Nam và đang chờ phản ứng chính thức từ phía Việt Nam liên quan tới các nội dung nêu trong bài tường thuật của wantchinatimes.

‘Kinh tế VN còn trong vòng lẩn quẩn’

Kinh tế vĩ mô ở Việt Nam có dấu hiệu ổn định trở lại
BBC- 4 phút trước
Kinh tế Việt Nam vẫn còn trong vòng lẩn quẩn chưa có lối ra với nhiều vấn đề nghiêm trọng chưa giải quyết được bất chấp những báo cáo lạc quan của chính phủ, một kinh tế gia từ trong nước nhận định với BBC.
Trước đó, trong một phiên họp thường kỳ, nội các của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhận định rằng kinh tế Việt Nam ‘đang tiếp tục đà phục hồi trong tất cả các ngành’ với các chỉ số như tăng trưởng GDP cao hơn, sản xuất công nghiệp tăng, lạm phát thấp, chỉ số giá tiêu dùng thấp..
Riêng về nợ công, Thủ tướng Dũng cho rằng vẫn an toàn vì ‘trong giới hạn cho phép’ mặc dù thừa nhận là nợ công có tăng nhanh trong thời gian qua. Ông Dũng cũng cam kết chính phủ của ông sẽ ‘dứt khoát kiểm soát nợ công’ trong giới hạn 65% GDP mà Quốc hội đã đặt ra, theo website chính phủ.

Ba vấn đề lớn

Trao đổi với BBC, bà Phạm Chi Lan, người từng nằm trong ban cố vấn về kinh tế cho thủ tướng, cho rằng đánh giá lạc quan của chính phủ là chỉ ‘căn cứ vào những con số của Tổng cục Thống kê và những phân tích của các bộ, ngành’.
Bà chỉ ra rằng chính báo cáo của chính phủ cũng đã chỉ ra ‘không ít những vấn đề lớn vẫn còn tồn tại’.
Theo bà Lan thì ba vấn đề lớn của kinh tế Việt Nam hiện nay là sức khỏe của các doanh nghiệp, nợ công và nợ xấu của các ngân hàng.
Bà chỉ ra rằng nợ công của Việt Nam đã rất sát ngưỡng an toàn mà Quốc hội đặt ra và việc ngân sách dành ra đến 26% để trả nợ đã khiến bội chi ngân sách vẫn cao.
Bà dẫn số liệu của Tổng cục Thống kê cho biết số doanh nghiệp ngưng hoạt động vẫn tăng so với năm trước chứng tỏ ‘hoạt động của doanh nghiệp nói chung vẫn hết sức khó khăn’ khiến việc đóng thuế của họ giảm mạnh.
“Nợ xấu của nền kinh tế vẫn còn rất lớn,” bà nói thêm.
Tuy nhiên, bà Lan cũng thừa nhận rằng ‘kinh tế vĩ mô có ổn định hơn’, rõ nét nhất là ‘lạm phát thấp’ mà bà cho là ‘chỉ số đáng mừng nhất của năm nay’.
Nhưng bà cũng lưu ý rằng lạm phát thấp phản ánh ‘sức mua đã xuống thấp’ và ‘đầu tư doanh nghiệp cũng xuống thấp’.
Do đó, bà Lan không tin tưởng lắm về việc chính phủ nói họ sẽ đạt được chỉ tiêu tăng trưởng là 5,8% trong năm nay.
“Liệu 5,8% có nói được thật sự xu hướng ở Việt Nam là hoàn toàn ổn định và có thể yên tâm với đà tăng trưởng tiếp tục hay không?”
“Không hiểu con số tăng trưởng này nguyên nhân là do đâu,” bà nói thêm, “Mức độ đầu tư nước ngoài đóng góp vào kinh tế Việt Nam là có hạn chứ không làm cho kinh tế phục hồi như vậy.”
“Trong khi khu vực trong nước là đóng góp nhiều nhất cho tăng trưởng thì vẫn còn khó khăn thì lấy đâu ra cơ sở để cho tăng trưởng Việt Nam tiếp tục lên trong những năm tới?”

Nợ công có an toàn?


Bà Phạm Chi Lan không yên tâm với tình hình nợ công Việt Nam

Kinh tế gia cũng nói bà ‘không thật sự an tâm’ với lời khẳng định về nợ công sẽ an toàn của chính phủ.
“Nếu cộng thêm nợ của doanh nghiệp nhà nước vào thì con số nợ công Việt Nam sẽ cao hơn rất nhiều chứ không phải 65% GDP,” bà phân tích.
Ngoài ra, theo bà Lan thì tình hình nợ công thực tế của Việt Nam phức tạp hơn nhiều so với con số thống kê.
“Thời gian gần đây có tình trạng các địa phương, thậm chí cấp xã, cũng có thể có những khoản nợ doanh nghiệm như thường,” bà cho biết, “Khi họ muốn làm công trình này nọ họ sẽ thuê doanh nghiệp làm với cam kết sẽ có tiền ngân sách trả.”
Bà Lan cũng cảnh báo về khả năng trả nợ của Việt Nam là ‘rất đáng lo ngại’.
“Khu vực công đầu tư không hiệu quả và sử dụng không hiệu quả các nguồn tài chính. Họ không làm ra được của cải – nhân tố có thể trả nợ trong tương lai,” bà giải thích.
Ngoài ra, theo bà Lan, khối doanh nghiệp nhà nước vẫn đang làm ăn kém hiệu quả thì sẽ không đảm bảo phần nợ rất lớn của khối này sẽ được họ tự trả chứ không phải nhà nước đứng ra trả cho họ.
Vấn đề thứ ba trong khả năng trả nợ của Việt Nam là việc họ vay để đảo nợ, tức là phát hành trái phiếu vay tiền trong nước để trả những khoản nợ đã đến hạn. Bà Lan cho rằng các khoản vay để trả nợ như vậy ‘không làm ra sản phẩm để trả nợ’.
Chưa kể việc huy động trái phiếu trong nước để trả nợ nhiều như vậy còn làm ‘mất đi nguồn tín dụng có tiềm năng để cho doanh nghiệp vay’, bà Lan phân tích và nói thêm vay theo kiểu trái phiếu như vậy thì thời hạn trả nợ đến rất nhanh chỉ trong vòng 2, 3 năm càng làm việc trả nợ thêm khó khăn.
“Không có vốn vay thì càng dồn thêm gánh nặng cho doanh nghiệp mà doanh nghiệp không cải thiện thì tình hình kinh tế không khá lên được,” bà nói.
Bà cũng phân tích rằng sau khi dành hết tiền để chi thường xuyên và trả nợ thì ngân sách chỉ còn lại 3% thì ‘làm sao đáp ứng nhu cầu đầu tư công’.
“Không có tiền đầu tư công, Nhà nước lại đi vay tiếp,” bà nói thêm. “Như vậy tạo thành cái vòng lẩn quẩn rất khó cho Việt Nam.”
“Trong thời gian tới nếu không cương quyết cắt giảm chi thường xuyên và cải thiện mạnh mẽ quản lý nợ công thì rất khó cho kinh tế Việt Nam khởi sắc.”

Lương cán bộ và 'dư luận viên' chưa xứng?

Đỗ Trọng Gửi cho BBC từ Quảng Ninh
1 giờ trước
Họp Quốc hội Việt NamĐại biểu Quốc hội bàn về việc tăng mức lương tối thiểu tại VN.
Vài ngày trước, nhiều Đại biểu Quốc hội cho rằng mức lương tối thiểu của cán bộ không thể 3 triệu/tháng như bây giờ mà mới ra trường phải 10 triệu/tháng trở lên mới đủ sống. Mới nghe qua thì ai cũng hào hứng, nhưng thực tế có rất nhiều câu hỏi được đặt ra như tăng làm gì, tăng với mức nào là hợp lý và tăng bằng cách nào bây giờ?

10 triệu là cao hay thấp?

10 triệu là mức lương phải đóng thuế, đó là nấc thang đầu tiên mà một người Việt Nam bình thường nghĩ tới khi nhắc đến khoản thu nhập cao hàng tháng. Ngay tại Thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội - 2 thành phố lớn nhất nước, cũng không nhiều người có được 10 triệu 1 tháng. Phần lớn thu nhập của người lao động kể cả các doanh nghiệp nước ngoài vẫn chỉ là 5-6 triệu.
Như vậy ta thấy rằng, 10 triệu là mức lương đáng mơ ước và có thể đem khoe của phần lớn người dân Việt Nam, nó không phải thu nhập đại trà. Tăng lương là tốt nhưng lấy mức lương đáng tự hào và là mục tiêu phấn đấu của nhiều người để làm mức thu nhập đại trà liệu có ổn?
Có đại biểu cho rằng tăng lương để chống tham nhũng. Nhưng hỡi ôi, nếu người ta đã giàu mà không tham nhũng nữa thì người Việt Nam sẽ hết sạch các quan tham chỉ sau một ngày.
Mức hối lộ cho quan càng to thì số tiền phải càng lớn, quan chức càng giàu thì càng nguy hiểm cho dân chúng hơn, họ sẽ không thỏa mãn với số tiền đáng lẽ trước đây có thể “chấp nhận” được.
Tăng để thu hút nhân tài? Nói vậy có nghĩa là Doanh nghiệp Nhà nước không hấp dẫn. Vậy tại sao người ta vẫn xếp hàng dài để thi công chức – một kỳ thi vô cùng tốn kém như một vị đại biểu cũng thừa nhận nhiều người vẫn “chạy” hàng trăm triệu vào công chức để rồi lãnh lương khởi điểm chỉ 3 triệu/tháng.
Kỳ thi công chức này cũng mang một màu sắc vô cùng bí hiểm khi mà người thi không thể nào biết trước mình có đậu hay không dù giỏi đến mức nào, kể cả khi đã “đi tiền” cũng chưa chắc vì biết đâu còn có người đóng nhiều tiền, quen biết nhiều hơn mình. Kỳ thi công chức vốn đã “hấp dẫn”, nếu tăng lương lên 10 triệu có lẽ nó sẽ còn nóng bỏng hơn nữa.
Chúng ta sẽ đi tiếp đến vấn đề sau để rõ nhà nước có thật sự cần người tài hay không.

Tăng bằng cách giảm biên chế?

Đồng Việt Nam
10 triệu là mức lương mơ ước của phần lớn người dân Việt Nam.

Giảm ai bây giờ khi Bộ Nội vụ từng triển khai việc tự đánh giá cán bộ nhưng làm xong thì không có đơn vị nào xin giảm mà đều xin tăng! Người ta đã quen với việc chỉ đưa ra nhiệm vụ, kế hoạch, phương hướng… mà chẳng bao giờ nêu ai sẽ chịu trách nhiệm nếu không đạt chỉ tiêu và quan trọng hơn là chịu trách nhiệm như thế nào.
Các “hình phạt” rốt cuộc cũng chỉ là “nghiêm túc nhận khuyết điểm” rồi sẽ “cố gắng”, “phấn đấu”… Cuối cùng thì ai cũng hay cũng cần thiết cả.
Cấp dưới có khuyết điểm cũng có lợi cho sếp, vì có lỗi người ta mới cần phải “nịnh” sếp. Cấp trên nữa của sếp cũng không buồn vì đơn vị cấp dưới có điều không tốt mới phải hay lên trên “thăm hỏi”.
Đó là một chuỗi liên quan đến nhau chặt chẽ, ai cũng có lợi, rốt cuộc chỉ có nhà nước chịu. Nhà nước ở đây là ai, đương nhiên không phải các quan chức nhà nước cao nhất rồi, vì họ là đỉnh của chuỗi liên kết trên.
Nhà nước chính là nhân dân, tiền đóng thuế của nhân dân. Mình làm nhưng người khác phải chịu, vậy tại sao phải loại nhau ra trong cái chuỗi lợi ích đó.
Có nhân viên một doanh nghiệp Nhà nước vô tư nói với người đến làm việc: “Các anh đừng lo bị lừa vì ở đây chúng tôi chỉ làm để lấy thành tích chứ không cần lãi.”
Khi mà doanh nghiệp nhà nước không nhất thiết phải có lãi, nếu kiếm được tiền có nhất thiết phải nộp vào ngân sách không? Chắc chắn là không rồi, đầu tiên đó sẽ là khoản tiền giám đốc bù vào số vốn đã mất để được ngồi vào vị trí, rồi sau khi “hòa vốn” mới bắt đầu “có lãi”.
Chỉ khi nào có cơ chế tự đào thải như doanh nghiệp tư nhân thì mới có thể loại bỏ được những vị trí không cần thiết.
Doanh nghiệp tư nhân khi làm ăn không có lãi đương nhiên không có tiền hoạt động, tự họ phải cắt giảm nhân sự, tái cơ cấu để duy trì hoạt động, ai là nhân sự không cần thiết thì các nhà quản lý là những người nắm rõ nhất.
Cuối cùng, nếu tinh giản bộ máy thật sự thì lấy đâu ra chỗ cho những Lê Trương Hải Hiếu, Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Thanh Nghị, … vào các vị trí lãnh đạo? Nếu làm “quyết liệt”, những người vào cơ quan nhà nước bằng năng lực thực sự sẽ bật bãi đầu tiên nếu không có “ô dù”.
Các đại biểu Quốc hội nói “phải” giảm, nhưng từ “phải” đến làm thực sự thì còn xa lắm. Các đại biểu có thể lập ra trước một danh sách chỉ đích danh những vị trí cần giảm không?
Nếu chỉ “quyết tâm” không thôi thì không được đâu, vì các cơ quan đoàn thể còn “quyết tâm” gấp vạn lần các đại biểu mà chưa có kết quả.

Tăng bằng cách chống lãng phí?


Vinashin
Tập đoàn Vinashin Vinashin do nhà nước quản lý đã thất thoát hàng nghìn tỷ đồng

Nghe thì đơn giản nhưng thực chất chống lãng phí chính là chống tham nhũng. Giảm các công trình, dự án thất thoát ư? Chủ dự án chẳng bao giờ có thể bòn rút một mình. Chiếm một khoản lớn trong món bòn rút đó là tiền “vi thiềng” quan trên mới được cấp phép và an toàn về sau.
Việt Nam muốn chống được tham nhũng thì phải chống cả những quan chức cao cấp nhất. Ai dám làm điều này?
Có thể kết luận, chống tham nhũng và tinh giản bộ máy là việc hiện thời không thể làm được. Thế thì kiếm đâu ra 40.000 tỷ để tăng lương. Và rồi tăng lương lên cao cho rất nhiều người không cần lương cao có phải thêm một lần lãng phí?
Những người cần mức lương tương xứng hãy đến doanh nghiệp tư nhân để được chứng tỏ năng lực thực sự của mình.
Từ trước tới nay đều như vậy cả, “nhà nước” chỉ là nơi cho những người không thực sự giỏi hoặc có tư tưởng an phận, hay đơn giản là gia đình có điều kiện nên chỉ cần công việc ổn định (người có tâm huyết cũng còn nhưng không nhiều).
Việc bỏ 300 triệu để đổi lấy công việc 3 triệu/tháng đã nói lên điều đó.
Ở các doanh nghiệp tư nhân, những vị trí quan trọng đều có mức lương từ 10 triệu trở lên, nhưng đó là tiền mà chính họ kiếm được. Tại đây, lương sẽ tăng tùy theo tình hình tài chính của công ty, không có doanh nghiệp nào làm ăn lỗ mà lại tăng lương cả.
Với tình hình kinh tế đất nước hiện nay, tăng lương quá cao như vậy liệu có thực tế?
Đóng góp thật sự ở “tư nhân” cũng chính là cách đóng góp vào sự phát triển của đất nước một cách thiết thực nhất.
Nhưng tất nhiên ai có dũng khí “ra ngoài làm” phải chấp nhận sức ép lớn hơn nhiều vì ở những nơi này hiệu quả làm việc quan trọng hơn là “Đảng phân công” và “không thoái thác nhiệm vụ được giao”.
Và cũng tất nhiên, kết quả kém thì mất việc là hoàn toàn thực tế chứ không đơn thuần là “nghiêm khắc kiểm điểm” hay “nghiêm túc nhận khuyết điểm”.
Tăng lương tức là phải tăng cho cả các dư luận viên, đừng để ngân sách nhà nước phải gánh thêm một khoản khổng lồ để nuôi những vị trí như vậy – những người được Đảng phân công để làm công việc được nhà nước cho rằng cần thiết.
Cần thiết vì lý do gì, chỉ người có chức có quyền mới hiểu. Thế nên đừng hy vọng bộ máy nhà nước sẽ thu hẹp lại trong ngày một ngày hai.
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả.

Việt-Ấn ký thỏa thuận quốc phòng và dầu khí bất chấp cảnh báo của TQ

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại dinh Tổng thống Ấn Độ ở New Delhi, ngày 28/10/2014.
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại dinh Tổng thống Ấn Độ ở New Delhi, ngày 28/10/2014.
VOA-29.10.2014
Ấn Độ và Việt Nam đã ký kết các thoả thuận quốc phòng và khai thác dầu khí nhân chuyến công du của Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tới Ấn Độ.
Trang mạng của tờ Time hôm nay loan tin Ấn Độ cam kết sẽ cung cấp nhiều tàu hải quân cho Việt Nam, và Hà Nội thoả thuận cho Ấn Độ khai thác dầu khí ở Biển Đông, nơi đang có tranh chấp chủ quyền với một số nước khác, nhất là với Trung Quốc.
Nhân chuyến công du của Thủ Tướng Việt Nam, Thủ Tướng Ấn Độ Narendra Modi cũng cam kết sẽ nhanh chóng hoàn tất các thủ tục để Việt Nam có thể sử dụng gói tín dụng lên tới 100 triệu đôla đã được thiết lập trong chuyến đi của Tổng Thống Ấn Độ Pranab Mukherjee tới thăm Hà Nội hồi tháng 9 năm nay. Gói tín dụng này nhằm mục đích giúp Việt Nam mua sắm các thiết bị quốc phòng.
Báo Economic Times tường thuật rằng ngoài việc đẩy nhanh việc bán 4 tàu tuần tiễu cho Việt Nam, Ấn Độ còn mở các khoá đào tạo để huấn luyện quân đội Việt Nam.    
Tờ báo dẫn lời ông A.B. Mahapatra, Giám đốc của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Á châu ở Ấn Độ, nói rằng các thoả thuận vừa kể được ký kết “giữa lúc mọi người đều lo ngại về những gì mà Trung Quốc có thể làm trong thời gian tới.”
Theo ông thì đây hiện là mối quan tâm chung của New Dehli và Hà Nội, trong bối cảnh Ấn Độ và Việt Nam trong suốt lịch sử, chưa hề nghĩ tới việc tăng cường các quan hệ thương mại và quan hệ quốc phòng với nhau.
Phát biểu hôm qua, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi tái khẳng định “chủ quyền không thể tranh cãi của Bắc Kinh đối với quần đảo Trường Sa ở Biển Đông”, Trung Quốc sẽ “mạnh mẽ phản đối nếu sự hợp tác đó làm tổn hại tới chủ quyền và các quyền lợi quốc gia của Trung Quốc”.
Trong cuộc gặp gỡ ở New Dehli, Thủ tướng Việt Nam và Thủ tướng Ấn Độ tái khẳng định cam kết phát triển toàn diện mối quan hệ hợp tác đối tác chiến lược giữa hai nước.
Liên quan tới Biển Đông, trong một thông cáo chung, hai nước đồng ý rằng quyền tự do hàng hải và không lưu trên không phận Biển Đông và Biển Hoa Đông không nên bị xâm phạm, và kêu gọi mọi bên tranh chấp nên tự chế, và tránh sử dụng vũ lực.
Trước đây Trung Quốc từng chỉ trích việc Ấn Độ và Việt Nam hợp tác trong lĩnh vực khai thác dầu khí trong Biển Đông, nói rằng các hoạt động ấy – ngoài khơi bờ biển Việt Nam, là bất hợp pháp. Tuy nhiên trả lời một câu hỏi của báo chí, phát ngôn viên Trung Quốc Hồng Lỗi nói Bắc Kinh không phản đối bất cứ cuộc thăm dò dầu khí chung nào của Ấn Độ và Việt Nam trong các vùng biển không có tranh chấp.
Việt Nam và Ấn Độ còn đồng ý tiếp tục đẩy mạnh hợp tác quốc phòng an ninh, tăng cường hợp tác trong các lĩnh vực khoa học kỹ thuật, văn hóa giáo dục, hàng hải, hợp tác du lịch, đồng thời sẽ phối hợp chặt chẽ với nhau tại các diễn đàn khu vực và quốc tế.

Nguồn: Bloomberg, Time.com, Economic Times.

Nguy cơ giảm phát

043_dpa-pa_50168286.jpg
Ảnh minh họa nền kinh tế Liên minh châu Âu. AFP photo
RFA 29.10.2014
Không chỉ tại Nhật Bản và Âu Châu, nhiều khối kinh tế trên thế giới đang bắt đầu nói đến một nguy cơ khác, là nạn giảm phát, một hiện tượng trái ngược với lạm phát với ảnh hưởng tệ hại không kém.
Diễn đàn Kinh tế kỳ này sẽ tìm hiểu về hiện tượng đó qua những phân tích sau đây của chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.
Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Từ vài tuần nay, dường như giới quan sát kinh tế bỡ ngỡ vì cùng lúc lại xảy ra nhiều hiện tượng trái ngược mà thính giả của chúng ta cần được giải thích. Thưa ông, trước hết là việc dầu thô sụt giá mạnh trên thế giới, trong vài tuần đã giảm khoảng 30 đô la một thùng. Khi năng lượng hạ giá thì phí tổn sản xuất cũng giảm nên có thể là điều tốt cho giới tiêu thụ vì họ thừa tiền mua cái khác và giúp cho sản xuất kinh tế. Nhưng không chỉ có dầu thô sụt giá mà nhiều mặt hàng khác cũng thế nên người ta bắt đầu nói đến một mối nguy khác, đó là nạn thiểu phát hay giảm phát, là điều đã xảy ra cho kinh tế Nhật Bản và đang xảy ra tại nhiều nước Âu Châu. Vì vậy, kỳ này xin đề nghị ông giải thích cho hiện tượng đó là gì.
Về định nghĩa, "giảm phát" hay "deflation" là khi hàng hóa giảm giá mà vẫn bán không chạy và là biểu hiện của nạn suy thoái kinh tế với tình trạng thất nghiệp cao và doanh nghiệp phá sản.
- Nguyễn-Xuân Nghĩa
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước hết, ta nên chú ý tới định nghĩa, xem một hiện tượng nào đó là cái gì và trong phạm vi đó thì còn phải nhớ rằng ngôn từ của chúng ta có giới hạn nên thường xuyên phải tìm ra những từ mới, trước đây chưa hoặc là ít dùng. Tôi xin đề nghị vài định nghĩa như sau:
Trong một giai đoạn khá lâu tới mấy chục năm, ta nghe nói đến "lạm phát" là khi vật giá gia tăng vì có quá nhiều tiền để mua quá ít hàng. Tại Việt Nam, giới lãnh đạo kinh tế thời đó không có kiến thức tối thiểu về kinh tế học nên lý luận rằng "lạm phát là hiện tượng đặc thù của tư bản chủ nghĩa" chứ kinh tế xã hội chủ nghĩa không bị lạm phát. Sự hiểu lầm này vẫn chưa chấm dứt cho đến khi Việt Nam bị khủng hoảng vì lạm phát tới 700% sau những sai lầm về chính sách "giá lương tiền" vào các năm 1986-1987. Hai chục năm sau, Việt Nam lại có lần bị lạm phát nữa khi vật giá gia tăng quá 20% vào năm 2008 vì sai lầm trong quản lý vĩ mô. Nói chung, nỗi e sợ về nạn lạm phát là hiện tượng phổ biến đã từng làm nhiều chế độ sụp đổ khiến người ta quên mất một hiện tượng trái ngược. Đó là "giảm phát", một mối nguy cũng đã từng xảy ra.
Về định nghĩa, "giảm phát" hay "deflation" là khi hàng hóa giảm giá mà vẫn bán không chạy và là biểu hiện của nạn suy thoái kinh tế với tình trạng thất nghiệp cao và doanh nghiệp phá sản.
Vũ Hoàng: Thưa ông, ở trong nước, nhiều người cũng dùng chữ "thiểu phát" thì đấy có là cùng một hiện tượng không?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi cho rằng ngôn ngữ chỉ là quy ước, và mỗi khi gặp một hiện tượng gì mới trên thế giới được các nước khác đặt tên rồi thì ta mới tìm cách phiên dịch sao cho đúng và dễ hiểu rồi từ đó sẽ được chấp nhận. Tôi cứ hay nói đùa rằng đó là "có mặt thì đặt tên".
Chữ "inflation" thì ai cũng đã quen dịch thành "lạm phát". Nhưng khi vật giá tăng chậm hơn thì ta có thể gọi là "dis-inflation", hoặc như tờ The Economist của Anh vừa bày ra một từ mới vào tuần qua là "lowflation". Nội dung có nghĩa là giá cả có tăng mà tăng chậm hơn tiêu chí hay dự báo. Gặp trường hợp đó, tôi nghĩ là chữ "thiểu phát" có thể là một từ thích hợp với hàm ý "thiểu" là ít hơn. Nhưng khi giá cả không tăng, dù là nhanh hay chậm hơn trước, mà lại giảm tức là bị hiện tượng "deflation", thì nên dùng từ "giảm phát" mà ta đã có từ trước 1975, và chính xác hơn.
Vũ Hoàng: Với quy ước này rồi thì ta qua phần nội dung để tìm hiểu vì sao lại có rủi ro giảm phát như giới phân tích kinh tế đang báo động. Ông giải thích thế nào về hiện tượng đó?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Vừa rồi, ông nhắc đến giá dầu thô đã sụt mạnh. Tôi xin mở ra nhiều mặt hàng khác gọi chung là "thương phẩm" hay "commodity" mà Việt Nam cứ mơ hồ dịch sai thành "hàng hóa". "Commodity" là các loại nguyên nhiên vật liệu cho sản xuất như xăng dầu, kim loại như đồng thau, quặng sắt, nông sản như ngũ cốc, đậu tương, nước cam, v.v... được thị trường buôn bán với nhau dưới dạng rời hay để xá. Thề rồi, ngoài dầu thô, người ta còn nghiệm thấy hiện tượng chung là từ ít lâu nay các thương phẩm trên thế giới đều sụt giá mạnh.
Chúng ta thấy ra hiện tượng "vòng luẩn quẩn" theo thế biện chứng hay "tương hằng", là tự nuôi nhau trong một vòng xoáy đi xuống, ngày một nhanh và một sâu hơn.
- Nguyễn-Xuân Nghĩa
Lý do là số cung thì vẫn tăng mà số cầu lại giảm. Số cầu sở dĩ giảm vì kinh tế nhiều nơi trì trệ, đầu tư không tăng, tiểu biểu là trường hợp kinh tế Trung Quốc, một xứ đói ăn và khát dầu và thèm nguyên liệu mà nay bị tồn kho ế ẩm. Từ nhiều năm qua, diễn đàn này của chúng ta có cảnh báo hiện tượng thương phẩm sụt giá vì Trung Quốc làm các nước xuất khẩu nguyên nhiên vật liệu như Úc hay Brazil đều bị thiệt hại. Điển hình là giá quặng sắt sụt rất mạnh, có khi chỉ còn 50 đô la một tấn, việc ấy khiến ta nhớ đến hai tai họa song hành của dự án bô xít tại Tây nguyên!
Vòng luẩn quẩn
Vũ Hoàng: Thưa ông, vì sao vật giá đã sụt mà vẫn bán không chạy?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta thấy ra hiện tượng "vòng luẩn quẩn" theo thế biện chứng hay "tương hằng", là tự nuôi nhau trong một vòng xoáy đi xuống, ngày một nhanh và một sâu hơn.
Khi thấy hàng hóa hạ giá liên tục thì ta có xu hướng chờ đợi, tạm hoãn mua để được giá rẻ hơn. Nhà tiêu thụ mà chần chờ như vậy thì ở đầu kia nhà sản xuất bị tồn kho ế ẩm và cần trả nợ nên phải cố bán tháo, là bán còn rẻ hơn nữa, nên càng khiến nhà tiêu thụ thấy mình có lý. Và hai bên từ từ dìm nhau xuống vực vì nhà tiêu thụ mặt hàng này có thể là nhà sản xuất mặt hàng khác. Kết quả là kinh tế không bị suy trầm, là tăng trưởng thấp hơn, mà bị suy thoái, là không tăng mà còn giảm. Hậu quả là doanh nghiệp sa thải nhân viên làm thất nghiệp tăng rồi vỡ nợ vì không thể trả các khoản nợ đáo hạn và sau đó phá sản, dẫn tới khủng hoảng vì ngân hàng mất nợ. Hiện tượng giảm phát dây chuyền đầy kinh hoàng như vậy đã xảy ra trong vụ Tổng khủng hoảng kinh tế toàn cầu vào những năm 1929-1933.
Vũ Hoàng: Trở lại chuyện thực tế ngày nay thì vì sao sau vụ khủng hoảng tài chính năm 2008 tại Hoa Kỳ, rồi Tổng suy trầm toàn cầu vào các năm 2008-2009, các nước trên thế giới đều có nhiều biện pháp kích thích kinh tế mà tình hình lại có vẻ u ám như vậy?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi thiển nghĩ rằng ban đầu chỉ là sự trùng hợp vì tai họa xảy ra cho từng khu vực, nhưng vì kinh tế thế giới đã đi vào trạng thái "nhất thể hóa" hay "toàn cầu hóa", cho nên tác động dây chuyền đã cùng xảy ra cũng theo kiểu vòng xoáy đi xuống.
Trước hết, kinh tế Nhật Bản đã từng bị suy trầm và giảm phát khá lâu trong gần hai chục năm liền và mới chỉ có những biện pháp thoát hiểm khá táo bạo từ hai năm nay và chưa có kết quả. Sau đó, khối Euro lại bị khủng hoảng từ những năm 2009-2010 và tới nay chưa dứt khiến nhiều quốc gia bị nạn thiểu phát và các nước lâm nạn ở miền Nam thì thật sự bị giảm phát. Khác với Nhật Bản là một xứ thuần chủng và người dân giữ tinh thần ái quốc và kỷ luật là rau cháo có nhau để cùng hứng chịu tai họa, Âu Châu là một tập thể nhiều quốc gia buôn bán với bên ngoài. Khi mà khối kinh tế này bị suy trầm và không thể tiêu thụ hàng xuất khẩu của xứ khác thì các nền kinh tế trông chờ vào việc xuất khẩu đều bị họa lây, là trường hợp Brazil hay Trung Quốc. Ta nên nhớ xứ này vốn dĩ đã bị đình trệ với đà tăng trưởng thấp hơn và đang phải chuyển hướng.
Trong năm năm qua, các quốc gia đều cố đối phó với bài toán đó qua các biện pháp kích thích như tăng chi, bơm tín dụng hoặc thậm chí in tiền cho các ngân hàng dư thanh khoản cho vay ra, vậy mà tình hình vẫn chẳng khá hơn. May lắm thì Hoa Kỳ là một ngoại lệ, mà vẫn chưa chắc!
Vũ Hoàng: Thưa ông, khi đó, người ta còn lo rằng việc ào ạt bơm tiền kích thích có khi lại gây ra lạm phát như trường hợp đã thấy tại Việt Nam. Thế thì vì sao thế giới không bị lạm phát mà nay lại lo sợ hiện tượng trái ngược là giảm phát?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Quả là ban đầu khi thấy tiền nhiều và rẻ được bơm ra thì ai cũng sợ rủi ro lạm phát. Nhưng tiền bơm ra lại không đẩy mạnh đầu tư và ngân hàng dư thanh khoản cũng thiếu người vay để đưa vào sản xuất nên đem tiền mua trái phiếu kiếm lời. Lý do chính thì có thể là vì thị trường hay các nhà đầu tư sản xuất vẫn chưa thấy tin tưởng và đấy là một lý do thuộc về chính trị của các chính quyền lâm nạn. Khi tình hình thiếu sáng sủa như vậy thì bình thường ra, các ngân hàng trung ương đã có thể áp dụng biện pháp tiền tệ cố hữu là hạ lãi suất. Khốn nỗi, lãi suất các ngân hang trung ương Âu-Mỹ và cả Nhật Bản đều đã hạ tới sàn, là tiếp cận với số không nếu tính thêm lạm phát, cho nên người ta hết đất lùi hay sức bật.
Riêng tại Hoa Kỳ, Nhật Bản hay cả Trung Quốc, chỉ số gia tăng giá tiêu dùng đều thấp hơn tiêu chí về lạm phát nên người ta mới lo sợ là sẽ thấy nạn giảm phát tái xuất hiện.
- Nguyễn-Xuân Nghĩa
Cuối cùng thì hiện tượng suy trầm đã xảy ra, tức là đà tăng trưởng sản xuất cứ giảm dần mà vật giá lại không tăng. Riêng tại Hoa Kỳ, Nhật Bản hay cả Trung Quốc, chỉ số gia tăng giá tiêu dùng đều thấp hơn tiêu chí về lạm phát nên người ta mới lo sợ là sẽ thấy nạn giảm phát tái xuất hiện.
Vũ Hoàng: Câu hỏi cuối, thưa ông, rồi đây sự thể sẽ ra sao?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Nếu nhớ lại từ đầu thì mình phải công nhận rằng các chính quyền và cả hệ thống ngân hàng trung ương của các cường quốc đều bị bất ngờ ngay từ đầu mà vì lý do chính trị, ít ai dám công nhận như vậy. Bây giờ, trước nguy cơ giảm phát tai hại này, các nước đều khó giải quyết vì tâm lý bất an và bi quan của thị trường. Những cuộc tranh luận đang bùng nổ về các giải pháp, thí dụ như giữa các nước cột trụ của Âu Châu là Đức, Pháp, Ý, hoặc trong Quốc hội Hoa Kỳ trước ngày bầu cử chỉ khiến người ta thêm âu lo về khả năng ứng phó của chính quyền.
Trong khi đó và ta trở lại vấn đề chính của nhiều quốc gia đang phát triển, kể cả Trung Quốc và Việt Nam, giai đoạn vừa qua lại là giai đoạn tích lũy nợ nần chẳng kém gì các nước Âu Châu. Trong môi trường lạm phát thì khách nợ có lời vì được trả tiền ít hơn. Trong cảnh giảm phát thì khách nợ chết kẹt vì phí tổn trả nợ sẽ tăng, tức là càng mắc nợ nhiều thì càng dễ vỡ nợ. Hậu quả sẽ là khủng hoảng tài chính ngân hàng dẫn tới việc doanh nghiệp phá sản dây chuyền và thất nghiệp tăng vọt. Xứ nào mà thiếu ổn định xã hội sẽ bị loạn trước tiên.
Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về việc phân tích này.