Thursday, October 16, 2014

Chính quyền HK 'sẵn sàng đối thoại'

Nhiều sinh viên quay lại xuống đường sau vụ người biểu tình bị đánh
BBC-5 giờ trước
Hành chính Trưởng quan Hong Kong CY Leung (Lương Chấn Anh) nói chính quyền thành phố sẵn sàng đối thoại với người biểu tình, có thể ngay từ đầu tuần sau.
Ông Leung đã phát biểu sau khi có xô xát giữa người biểu tình và cảnh sát trong đêm thứ hai tại một khu gần trụ sở chính quyền.
Ông nói giới chức đã tìm cách thương lượng với các sinh viên thông qua trung gian.
Đợt biểu tình đã vào tuần thứ ba và người biểu tình vẫn đang cố thủ tại một số vị trí quan trọng trong thành phố nhằm gây áp lực cho chính quyền đòi cải cách chính trị, trong đó có quyền bầu cử tự do.
Hàng nghìn người tham gia tuần hành những ngày đầu, nhưng con số tới nay đã suy giảm.
Ông Leung nói với các nhà báo: "Trong những ngày gần đây, trong đó có sáng hôm nay, thông qua bên thứ ba chúng tôi đã bày tỏ mong muốn bắt đầu đối thoại với các sinh viên để thảo luận chủ đề phổ thông đầu phiếu càng sớm càng tốt, hy vọng trong tuần tới".
Ông cũng nói nhà chức trách sẽ tiếp tục thiết lập trật tự ở Hong Kong "theo luật pháp, sớm nhất chừng nào có thể".
Tuần trước nhân vật thứ hai ở Hong Kong, bà Carrie Lam, đã hủy gặp với sinh viên vì cho rằng không thể có đối thoại xây dựng chừng nào họ còn chiếm cứ các vị trí quan trọng trong thành phố.

Quan ngại bạo lực

Lãnh đạo Hong Kong nói sẵn sàng đối thoại ngay vào tuần sau
Căng thẳng gia tăng giữa hai bên trong hai ngày qua, đã xảy ra xô xát giữa các bên ngay gần trụ sở chính quyền.
Nhiều người biểu tình tuyên bố quay lại xuống đường sau khi xem video chiếu cảnh một người biểu tình tay không bị cảnh sát đánh đập.
Tuy nhiên ông Leung nói với các phóng viên hôm thứ Năm 16/10: "Chúng ta không nên chính trị hóa vụ này".
Hoa Kỳ kêu gọi điều tra nhanh chóng, minh bạch và đầy đủ vụ đánh người này.
Lãnh đạo an ninh Hong Kong Lai Tung-kwok nói đang có quan ngại về video clip chiếu cảnh "cảnh sát sử dụng vũ lực không hợp lý đối với người bị bắt".
Ông Lai nói những nhân viên có mặt trên băng sẽ bị đình chỉ và sẽ có cuộc điều tra về vụ này.


Đức im ắng về chuyến thăm của ông Dũng?

Ông Nguyễn Tấn Dũng thăm Đức
Ông Nguyễn Tấn Dũng thăm Đức theo lời mời của Thủ tướng Đức, bà Angela Merkel.
BBC-46 phút trước
Truyền thông Đức khá im lặng về chuyến thăm của Thủ tướng Việt Nam sang thăm nước này, mặc dù có một bức thư kiến nghị của một nhóm nhân sỹ trí thức của Đức đề nghị Thủ tướng nước chủ nhà lưu ý Việt Nam về một số vấn đề tự do tôn giáo và nhân quyền.
Trong chuyến thăm châu Âu của mình, ông Nguyễn Tấn Dũng đã thăm chính thức cộng hòa liên bang Đức theo lời mời của người đồng nhiệm Đức, bà Angela Merkel, trong các ngày từ 13 - 15/10/2014.
Tuy nhiên, theo một nhà báo người Việt Nam từ Berlin, truyền thông Đức khá im lặng về chuyến thăm này.
Trao đổi với BBC hôm 16/10, nhà báo Lê Mạnh Hùng nói:
"Đúng là một điều không thực may mắn lắm cho đoàn đại biểu của chính phủ Việt Nam, đứng đầu là ông (Nguyễn Tấn) Dũng, qua châu Âu lần này, đặc biệt là qua Đức.
"Nó nằm vào đúng thời kỳ mà có quá nhiều tin nóng bỏng mà dân chúng đang quan tâm như nào là cuộc chiến chống IS (quân Nhà nước Hồi giáo), nào là dịch Ebola..."
Hôm thứ Năm, cũng từ Berlin, một nhà quan sát nói với BBC:
"Các báo lớn của Đức, các trang mạng chủ chốt của Đức hầu như không có tin tức gì, hay tin chính nào về chuyến thăm này. Tất nhiên là cách đưa tin tức của truyền thông Đức và truyền thông ở Việt Nam khác nhau," nhà quan sát không muốn tiết lộ danh tính này nói.
"Tôi cũng có đọc qua bức thư của nhóm các nhân sỹ, trí thức, chính trị gia... gửi bà Merkel (Thủ tướng Đức) nhân chuyến thăm của Thủ tướng của Việt Nam.
"Nhưng cách đưa tin ở Đức khác với Việt Nam, ngay những bức thư như vậy cũng có nhiều và người ta thường đợi khi có tác động, phản hồi từ bên nhận, mà đây là chính phủ Đức, thì khi đó có thể người ta mới đưa tin, chứ không như bên Việt Nam."

'Còn phải chờ thời gian'

Hôm 07/10, ngay trước thềm chuyến thăm Đức của ông Nguyễn Tấn Dũng, một Giáo sư từ thành phố Neustadt thuộc phía Tây nước Đức cùng một nhóm 158 dân biểu liên bang, tiểu bang, dân cử, các học giả, trí thức, nhân sỹ, linh mục, nghệ sỹ, nhà báo v.v... ký tên, đã gửi thư cho bà Angela Merkel đề nghị nữ Thủ tướng Đức 'cứng rắn và mạnh mẽ' yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do 'tức khắc và vô điều kiện' cho Luật sư Lê Quốc Quân.
Bức thư do Giáo sư Johannes Kals 'thay mặt các giáo sư và trí thức' tại châu Âu cũng đề cập việc Việt Nam 'đe dọa sẽ san bằng Chù Liên Trì tại Thủ Thiêm' cũng như có 'chính sách xóa sạch mọi cơ sở tôn giáo tại Thủ Thiêm" và nhắc nhở chính quyền Việt Nam rằng quốc gia này đã ký tên vào các Công ước Quốc tế về tôn trọng nhân quyền và tự do tôn chính trị, cùng nhiều công ước quốc tế khác của Liên hợp quốc.
"Tôi cũng tình cờ đọc được bức thư này qua một số trang mạng cũng khá không phổ biến của cộng đồng người Việt ở Đức, tôi nghĩ là nhóm nhân sỹ trí thức tập hợp được khá nhiều nhân vật cũng quan trọng ở cả các đảng cánh tả, cánh hữu, hay đảng của chính bà Merkel,
"Tuy nhiên tác động của bức thư này ra sao thì còn phải chờ thời gian trả lời," nhà báo Lê Mạnh Hùng nói thêm với BBC.
Theo truyền thông Việt Nam, sau chuyến thăm Đức, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Á - Âu lần thứ mười (ASEM 10) tại Milan, Ý từ ngày 16 - 17 tháng này và sau đó, ông sẽ thăm Tòa thánh Vatican theo lời mời của Giáo hoàng Francis vào ngày 18/10.

13 tướng Việt Nam thăm Trung Quốc

Đại tướng Phùng Quang Thanh dẫn đầu đoàn đại biểu có 12 tướng lĩnh khác
BBC- 5 giờ trước
Đoàn đại biểu quân sự cấp cao Việt Nam, dẫn đầu là Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, thăm Trung Quốc từ 16/10-18/10.
Báo Quân đội Nhân dân đưa tin chuyến thăm này "nhằm tăng cường quan hệ hữu nghị hợp tác toàn diện giữa quân đội hai bên và bàn các biện pháp thúc đẩy quan hệ quốc phòng song phương để duy trì môi trường hòa bình, ổn định, hợp tác hữu nghị giữa nhân dân và Quân đội hai nước".
Theo kế hoạch, khi ở Bắc Kinh đoàn của ông Phùng Quang Thanh và phía Trung Quốc sẽ ký tắt bản Ghi nhớ kỹ thuật về thiết lập đường dây liên lạc trực tiếp giữa hai Bộ Quốc phòng.
Chuyến thăm được nói sẽ "khẳng định hợp tác quốc phòng là một trong những trụ cột quan trọng trong quan hệ giữa hai Đảng và hai Nhà nước".
Hai bên mong muốn "tạo nhận thức chung" về các vấn đề an ninh quốc tế, khu vực và mỗi nước.
Nhận xét về chuyến đi, chuyên gia Việt Nam - Giáo sư Carl Thayer từ Canberra, Úc châu, nói: "Tôi cho rằng hai bên nay đang tập trung vào các chuyện quan trọng cụ thể nhằm giải đáp cho quan ngại an ninh của mỗi nước".
"Hai bên cùng sẽ tìm cách trấn an nhau về việc làm sao để quân đội đứng bên ngoài tranh chấp biển đảo."
Ông cũng cho rằng trước kỳ họp thượng đỉnh Apec sắp tới tại Bắc Kinh, Trung Quốc có thể muốn tỏ ra hòa hoãn hơn.

Giảm căng thẳng

Thành phần đoàn của ông Phùng Quang Thanh bao gồm nhiều tướng lĩnh hàng đầu Việt Nam, như Phó Tổng tham mưu trưởng, Trung tướng Bế Xuân Trường; Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, Trung tướng Lương Cường; tư lệnh các quân chủng Phòng không-Không quân, hải quân, Quân khu 2, Quân khu 3...
Không thấy sự có mặt của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, người được cho là đứng đầu ngành đối ngoại quốc phòng.
Chuyến đi của Đại tướng Phùng Quang Thanh và đoàn quân sự cấp cao tiếp sau chuyến thăm Bắc Kinh của Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh.
Theo GS Carl Thayer, quân đội hai nước có thể đang tập trung bàn những dàn xếp cụ thể để giảm thiểu căng thẳng giữa hai bên, nhất là tại Biển Đông.
Tướng Thanh, trong bài phát biểu tại Diễn đàn An ninh Shangri-La hồi cuối tháng Năm nói quân đội Việt Nam và Trung Quốc cần "kiềm chế", "tăng cường hợp tác" và "kiểm soát chặt chẽ mọi hoạt động" để tránh có "hành động ngoài tầm kiểm soát".
Tuy nhiên, ông cho rằng quan hệ Việt-Trung vẫn "phát triển tốt đẹp" và so sánh xung đột hiện nay trên Biển Đông với 'mâu thuẫn gia đình'.
Ông nói: "Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi."
"Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng".

Truyền thông TQ tố cáo Hoa Kỳ hỗ trợ vụ phản kháng ở Hồng Kông

Sinh viên biểu tình ủng hộ dân chủ cầm biểu ngữ với hình ảnh một người biểu tình bị cảnh sát đánh đập tại quận Wan Chai ở Hồng Kông.
Sinh viên biểu tình ủng hộ dân chủ cầm biểu ngữ với hình ảnh một người biểu tình bị cảnh sát đánh đập tại quận Wan Chai ở Hồng Kông.
Shannon Sant
Các cơ quan truyền thông Trung Quốc do nhà nước điều hành nói rằng cuộc biểu tình đòi dân chủ ở Hồng Kông là do Hoa Kỳ hậu thuẫn. Theo tường thuật của thông tín viên Shannon Van Sant của đài VOA ở Bắc Kinh, các nhà phân tích nói rằng đó là một tố cáo mà Trung Quốc đã đưa ra trước đây.
Một loạt các bài tường thuật của báo chí ở Hoa Lục nói rằng Hoa Kỳ chịu trách nhiệm một phần đối với những vụ xuống đường biểu tình ở Hồng Kông. Các bài báo nói rằng những giới chức của Quỹ Dân chủ Quốc gia (NED) do chính phủ Mỹ tài trợ đã họp với những người tổ chức biểu tình. Phát ngôn viên Hồng Lỗi của Bộ ngoại giao Trung Quốc đã bình luận như sau về tố cáo đó.
Ông Hồng Lỗi nói: "Hồng Kông là một phần của Trung Quốc và không nước ngoài nào có quyền can thiệp. Chúng tôi mong các nước hãy thận trọng trong lời nói và việc làm và tránh đưa ra những thông điệp sai lạc."
Tin tức và bình luận của các tờ báo của nhà nước Trung Quốc đã nói một cách rõ ràng hơn. Bình luận của tờ Nhân dân Nhật báo nói rằng bà Louisa Greve, Phó Chủ tịch NED đặc trách Á châu, Trung Đông, Bắc Phi và Các chương trình Toàn cầu, đã gặp “những nhân vật nòng cốt” trong phong trào Chiếm Trung “cách nay vài tháng” để “bàn thảo về phong trào này.”
Tờ Đại Công Báo ở Hồng Kông cho hay các nhà lập pháp Hồng Kông thuộc phe dân chủ đã nhận tiền tài trợ của Mỹ. Bài báo đề cập tới “một công dân mạng” muốn thành lập một cơ sở kinh doanh nhỏ ở Hồng Kông nhưng không thể làm được vì những vụ xuống đường biểu tình. Thương gia này nói rằng ông có giấy tờ chứng minh là Hoa Kỳ cung cấp tiền bạc cho những hoạt động đòi dân chủ và tranh đấu cho quyền lợi của người lao động.
Ông Doug Young là tác giả của một cuốn sách về truyền thông Trung Quốc có nhan đề “Party Line” hay “Đường lối của Đảng”. Ông nói rằng việc đổ lỗi cho Hoa Kỳ về những vụ rối loạn không phải là một thủ thuật mới của Trung Quốc.

Điều này thật ra rất giống những gì đã xảy ra trong vụ biểu tình ở Quảng trường Thiên an môn năm 1989. Sau đó họ có vô số những viết nói về cái gọi là “bàn tay lông lá.” Đó là từ ngữ mà họ đã dùng vào lúc đó. Luôn luôn có một nhóm nhỏ những bàn tay lông lá giật giây quần chúng.
Ông Hồng Lỗi nói: "Hồng Kông là một phần của Trung Quốc và không nước ngoài nào có quyền can thiệp. Chúng tôi mong các nước hãy thận trọng trong lời nói và việc làm và tránh đưa ra những thông điệp sai lạc."Ông Hồng Lỗi nói: "Hồng Kông là một phần của Trung Quốc và không nước ngoài nào có quyền can thiệp. Chúng tôi mong các nước hãy thận trọng trong lời nói và việc làm và tránh đưa ra những thông điệp sai lạc."
x
Ông Hồng Lỗi nói: "Hồng Kông là một phần của Trung Quốc và không nước ngoài nào có quyền can thiệp. Chúng tôi mong các nước hãy thận trọng trong lời nói và việc làm và tránh đưa ra những thông điệp sai lạc."
Ông Hồng Lỗi nói: "Hồng Kông là một phần của Trung Quốc và không nước ngoài nào có quyền can thiệp. Chúng tôi mong các nước hãy thận trọng trong lời nói và việc làm và tránh đưa ra những thông điệp sai lạc."
Những bài tường thuật khác của tờ Nhân dân Nhật báo tố cáo những người biểu tình tìm cách thực hiện một cuộc “cách mạng màu”, như những cuộc phản kháng ôn hòa ở các nước thuộc Liên Sô cũ.
Ông Trình Lập, giáo sư môn quan hệ quốc tế của Đại học Hồng Kông và là thành viên của Liên minh Dân chủ Hồng Kông, nói rằng việc so sánh cuộc biểu tình ở Hồng Kông với cách mạng màu là một dấu hiệu cho thấy chính phủ Trung Quốc nhất định không chịu thỏa hiệp với người biểu tình.

Ông Trình Lập cho biết: "Việc này rất nguy hiểm vì trong ngôn từ của Cộng Sản điều này có nghĩa là mối quan hệ giữa chính quyền Trung Quốc với phong trào dân chủ là một cuộc nói chuyện giữa hai kẻ thù. Nó có nghĩa là không thể có chuyện thương thuyết, có nghĩa là một vụ trấn áp mạnh tay là một việc có thể biện minh. Điều này gây ra rất nhiều lo lắng cho các tổ chức dân chủ ở Hồng Kông."
Một bài tường thuật của tờ Bắc Kinh Thời báo trích lời ông Trương Hiểu Minh, Giám đốc Văn phòng Liên lạc Chính phủ Nhân dân Trung ương, nói rằng những người biểu tình đã phản bội nguyên tắc “một quốc gia, hai chế độ” và chà đạp Bộ Luật Cơ bản của Hồng Kông.
Giáo sư Trình Lập nói rằng sự lo lắng cho tương lai của Hồng Kông là động cơ thúc đẩy sinh viên học sinh ở đây xuống đường đòi dân chủ.

Ông Lập nói tiếp: "Tôi nghĩ rằng rất nhiều người biểu tình cảm thấy là nếu chúng ta không đúng lên vào lúc này thì có thể chúng ta sẽ không còn cơ hội để lên tiếng trong vài năm nữa. Và có một cảm giác rất mạnh mẽ là chúng tôi không muốn trở thành một thành phố chỉ là một trong những thành phố lớn của Trung Quốc, như Thượng Hải. Chúng tôi muốn duy trì những giá trị cốt lõi của mình, cách sống của mình, phẩm giá của mình và những quyền cơ bản của mình."
Quỹ Dân chủ Quốc gia NED phủ nhận cáo giác của truyền thông Trung Quốc về những cuộc gặp gỡ với những người tổ chức biểu tình. Họ cho biết bà Louisa Greve đã hướng dẫn một cuộc hội thảo về đấu tranh cho dân chủ hồi mùa xuân năm nay. Website của NED ghi rõ chi tiết về những người nhận các khoản tài trợ hơn 695.000 đô la cho Hồng Kông trong năm 2013.

Quốc hội không dám bạch hóa Mật nghị Thành Đô 1990

Danlambao - Sáng ngày 15/10/2014, an ninh 2 đầu Hà Nội và Sài Gòn đã huy động tối đa lực lượng nhằm ngăn chặn, sách nhiễu những người dự kiến sẽ đến trụ sở Quốc hội để trao "Yêu cầu Quốc hội bạch hoá Hội nghị Thành Đô". 

Đúng như đã dự đoán, bóng ma mật ước Thành Đô 1990 đã khiến đảng cộng sản hoảng loạn. Nhiều thủ đoạn đã được lực lượng công an tung ra nhằm trấn áp, triệt hạ quyền được biết của người dân yêu nước.
Trịnh Kim Tiến giữa vòng vây công an

Tại Hà Nội, từ tối ngày 14/10/2014, đã có 3 nhân viên an ninh và 1 công an khu vực ngồi canh ngay trước cửa nhà của Trịnh Kim Tiến. Sáng hôm sau, dù không đi được nhưng Kim Tiến đã phản đối bằng cách đứng trước các an ninh và chụp hình với tấm bảng "I want to know". 

Rất nhiều người khác cũng bị lâm vào trường hợp bị ngăn chận tương tự.

Dù vậy, đã có một số người vượt thoát vòng canh, chặn của an ninh để đến địa điểm tập trung - gồm có: Nữ nghệ sĩ Kim Chi, Nguyễn Văn Viên, Nguyễn Văn Lịch, Lê Hồng Phong, Nguyễn Tường Thụy, Trương Văn Dũng, Ngô Duy Quyền, Vũ Quốc Ngữ, Nguyễn Thanh Thuỷ, Lê Hùng, Hà Thanh... và một số bà con dân oan.
Lực lượng lớn gồm cảnh sát 113, dân phòng, an ninh mật vụ và các Dư luận viên, hồng vệ binh được huy động đông đảo để ngăn cản quyền chính đáng của công dân: Quyền được biết và quyền thể hiện trách nhiệm với Đất nước. 

Thậm chí, lực lượng dư luận viên đã “gây sự” bằng cách chửi bới, xúc phạm những người đi trao bản yêu cầu bạch hoá Thành Đô. Một số kẻ xông vào định đánh Blogger Nguyễn Tường Thụy. Thay vì nổi nóng hay phản ứng với những kẻ kích động, những người bạn của ông đã đứng thành vòng tròn để bảo vệ ông một cách rất ôn hoà nhưng cương quyết không để quần chúng tự phát khiêu khích để an ninh lấy cớ gây rối trật tự công cộng và bắt giữ. 

Các dư luận viên còn in ra những tờ rơi có nội dung chửi bới, mạ lỵ xúc phạm Blogger Trương Văn Dũng.
Khi đoàn người vào đến trụ sở Văn phòng Quốc Hội số 22 Hùng Vương thì bị người bảo vệ ngăn cản với câu trả lời là: “Ở đây không tiếp nhận đơn thư, yêu cầu” và nói đến số 1 Ngô Thì Nhậm là trụ sở tiếp dân của Trung Uơng đảng và Nhà nuớc.

Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của nhà nước, là nơi đại diện cho tiếng nói và nguyện vọng của người dân nhưng khi người dân đến thực thi quyền công dân thì liên tục bị ngăn cản, bị xúc phạm, bị hành hung, bị xe cảnh sát mang theo loa phóng thanh liên tục bám sát và xua đuổi.

Tại Sài Gòn, tình trạng ngăn chặn cũng đã diễn ra gắt gao từ đêm trước. Sáng sớm thứ Tư, công an đã tập trung dày đặc quanh khu vực đường Hoàng Văn Thụ. Trụ sở văn phòng quốc hội đã được rào chắn, cổng đóng kín và không hề có dấu hiệu hoạt động. Bên ngoài, xuất hiện lực lượng công an và quần chúng tự phát "đông như quân nguyên". 

Tại Sài Gòn, trụ sở quốc hội hoàn toàn đóng kín cổng

Vào lúc 9 giờ sáng, hưởng ứng lời kêu gọi tham gia, Phong trào Liên đới dân oan với 30 thành viên từ nhiều tỉnh miền Tây cũng đã kéo về Sài Gòn ủng hộ và đồng hành trao bản yêu cầu đến Quốc hội. Hàng trăm công an, an ninh nam nữ đã xông tới đàn áp thô bạo, đánh đập, giật điện thoại, bắt chị Trần Thị Hoàng và 11 người khác chở về các tỉnh.


Theo các bạn thực hiện Chúng Tôi Muốn Biết thì từ những kinh nghiệm quá khứ, họ hoàn toàn không ngạc nhiên gì về hành vi của an ninh. Tuy nhiên, việc trao yêu cầu cho quốc hội vẫn được thông báo và kêu gọi nhiều người tham gia và xem đây chỉ là bước khởi đầu cho một tiến trình vừa tranh đấu lâu dài để đòi hỏi quyền được biết, vừa chứng minh cho nhân dân và thế giới thấy những sai trái của các cơ quan chức năng bằng chính hành động của họ:

- An ninh tìm mọi cách để ngăn chận người dân Việt Nam thực hiện quyền căn bản nhất của công dân là trao yêu cầu, nguyện vọng của cử tri đến những người được xem là đại biểu của họ.

- Những đại biểu Quốc hội đã đóng kín cửa và trốn trong những bức tường kín không dám tiếp nhận những yêu cầu của công dân.

Rõ ràng là Hội nghị Thành Đô có những khuất tất và đang được tìm mọi cách để che giấu, ngày cả việc yêu cầu công bố nội dung một cách đúng luật của công dân cũng bị ngăn chặn.

Tuổi trẻ Việt Nam từ sức bật của gương sáng Thế giới Nobel Hòa Bình Malala Yousafzai, và Joshua Wong dân chủ hóa Hồng Kông

Giáo Già (Danlambao) - Cùng với tấm gương của Josua Wong trong cuộc biểu tình tại Hong Kong mấy tuần qua; cùng với Malala Yousafzai với giải Nobel Hòa Bình 2014; tất cả là nguồn cổ vũ lớn cho tuổi trẻ Việt Nam, cho sức bậc mạnh thêm của những Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Hoàng Vi, Nguyễn Thảo Chi, Đào Trang Loan, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Thị Yến Trang…; của Mạng lưới Blogger VN, của những buổi Dã Ngoại Nhân Quyền, những buổi Café Nhân Quyền, những buổi họp mặt tâm tình…; đặc biệt của phong trào “Tôi Muốn Biết" ngày càng lan rộng từ quốc nội đến hải ngoại… Sức sống của họ là sức sống của dân tộc như một dòng sông tuôn chảy, như những mạch nước ngầm trong lòng đất, triền miên chảy… để… như Trần Trung Đạo nói “Khi chuyến tàu lịch sử dừng lại bên sân ga thế hệ, các em đã chọn bước lên như hai ngàn năm trước hai người phụ nữ đất Mê Linh chọn lựa”… 

*

Tin được Thụy My đưa lên đài RFI ngày 10-10-2014 cho biết: “Giải Nobel hòa bình hôm nay 10/10/2014 vừa được trao cho cô gái Pakistan 17 tuổi Malala Yousafzai – khôi nguyên trẻ nhất trong lịch sử giải này, và nhà hoạt động Ấn Độ Kailash Satyarthi, để tặng thưởng cho quá trình chiến đấu chống bóc lột trẻ em và cho quyền được học hành của thanh thiếu niên”. 

Bản tin cho biết thêm:

“Đang trong lớp học vào thời điểm công bố giải, Malala Yousafzai [xem hình], chỉ mới 17 tuổi, là người trẻ tuổi nhất trong lịch sử 114 năm của giải Nobel. Trước đó chỉ có Lawrence Bragg, người Anh gốc Úc 25 tuổi cùng chia giải Nobel vật lý với người cha vào năm 1915. Thủ tướng Nawar Sharif ngay sau đó đã gởi tin nhắn chúc mừng, gọi Malala là ‘niềm tự hào của Pakistan’.

Được tin người con gái mới 17 tuổi được vinh dự nhận giải Nobel Hòa Bình này nhiều nguồn tin được đưa lên mạng cho biết thêm nhiều chi tiết về Malala như sau:

“Ngày 9 tháng 10 năm 2012, trên một chiếc xe buýt, Malala Yousafzai (sinh năm 1997) và các bạn cùng nhau chuyện trò và hát hò với các thầy cô giáo. Vừa mới thi cuối học kỳ, ai cũng vui vẻ. Nhưng khi chiếc xe vừa ra khỏi thành phố Mingora, Pakistan thì có hai người đàn ông cầm súng chận lại. Chúng bước lên xe, hỏi: ‘Đứa nào là Malala Yousafzai?’ Mọi người đều im lặng, nhưng một cách tự phát, một số em quay nhìn Malala. Theo hướng mắt ấy, hai tên sát thủ nhận diện ra ngay được Malala. Không nói không rằng, một tên giơ súng lên, chĩa thẳng vào em. ‘Đoành! Đoành’. Hai phát súng vang lên khô khốc. Một phát trúng đầu và một phát trúng cổ. Sẵn trớn, tên sát thủ bấm cò, bắn thêm hai phát nữa vào đám bạn của Malala khiến hai em bị thương. Xong, chúng xuống xe. Và tẩu thoát. Hai tên sát thủ ấy thuộc nhóm Hồi giáo cực đoan Taliban vốn hoạt động rất mạnh trong khu vực Mingaro, Pakistan. Vấn đề là: Tại sao các tên Hồi giáo quá khích lại muốn giết một nữ sinh mới 15 tuổi như vậy? Lý do: Taliban ra lệnh cấm toàn bộ phụ nữ đến trường và tham gia các hoạt động xã hội. Với chúng, phụ nữ, từ trẻ em đến người lớn, không cần biết chữ và chỉ được phép quanh quẩn trong nhà. Mà Malala lại không chấp nhận điều đó. Em vẫn bướng bỉnh đến trường, hơn nữa, còn cổ vũ các bạn nữ của mình đến trường. Việc cổ vũ của Malala có tầm ảnh hưởng rất rộng, khi em, vào năm 2009, lúc mới 12 tuổi, nhận viết blog cho đài BBC tại Anh. Trong các bài viết, Malala mô tả cuộc sống tại quê nhà của em, Swat Valley, nơi Taliban đang chiếm đóng. Em hô hào việc phổ cập giáo dục cho phụ nữ, một điều trái với chủ trương của Taliban. Năm sau, báo New York Times cử phóng viên Adam B. Ellick sang Pakistan làm một bộ phim tài liệu về cuộc đời của em, từ đó, tên tuổi em vang dội khắp nơi như một nhà hoạt động nhân quyền, đặc biệt nữ quyền trong một quốc gia Hồi giáo. Chính vì thế, Taliban xem em như một kẻ thù và ra lệnh phải hạ sát em. Bản án tử hình em được đăng tải rộng rãi trên báo chí địa phương, thậm chí, còn được nhét dưới cửa nhà em. Cảnh giác, nhưng Malala không hề sợ hãi. Em vẫn tiếp tục đến trường và tiếp tục vận động các bạn gái của mình đi học. Hậu quả là em bị bắn trên chuyến xe buýt của trường. May, dù bị trọng thương nhưng em vẫn không chết. Các bác sĩ Pakistan đã tận tình cứu chữa cho em qua khỏi cơn nguy hiểm ban đầu. Nhiều bệnh viện lớn ở Tây phương hứa sẽ điều trị cho em. Gia đình em chọn bệnh viện Queen Elisabeth Hospital Birmingham ở Anh, nơi nổi tiếng điều trị các quân nhân bị thương tật. Sau mấy tháng nằm viện, sức khoẻ của em được khôi phục. Đầu năm 2013, em đi học trở lại tại Birmingham. Hơn nữa, em lại tiếp tục cuộc vận động cho quyền được đi học của phụ nữ. Tháng 7 năm 2013, Malala được mời nói chuyện tại trụ sở Liên Hiệp Quốc về vấn đề phổ cập giáo dục; tháng 5, 2013, em được nhận bằng Tiến sĩ danh dự của trường University of King’s College tại Halifax, Canada; mấy tháng sau, nhận được giải Sakharov về tự do tư tưởng của Quốc hội Âu châu. Dần dần em trở thành một thiếu niên (teenager) nổi tiếng nhất trên thế giới. Khẩu hiệu ‘Tôi là Malala’ (I am Malala) xuất hiện trong hầu hết các cuộc vận động giáo dục cho nữ giới, kể cả chiến dịch phổ cập giáo dục do Uỷ ban Giáo dục Toàn cầu của Liên Hiệp Quốc tổ chức. Báo Times, số ra ngày 29 tháng 4 năm 2013 xếp Malala vào danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới, ở đó, hình của em được đăng ngay trên trang bìa. Và bây giờ, em nhận được giải Nobel Hòa bình (cùng với Kailash Satayarthi, người Ấn Độ). Ở tuổi 17, em là người nhận giải Nobel trẻ nhất trong lịch sử hơn trăm năm của giải thưởng có uy tín nhất thế giới này…”

Phát biểu với báo giới sau khi giải thưởng được loan báo cô Malala Yousafzai nói Giải Nobel Hòa Bình 2014 cô nhận được không phải dành riêng cho cô, mà cho tất cả những trẻ em không có tiếng nói. Thông điệp cô muốn gửi tới trẻ em trên toàn thế giới là các em nên đứng lên vì quyền của mình. Cô nói cô mong muốn tất cả trẻ em đều được đến trường.

Cô Malala cũng ca ngợi người cùng đoạt Giải Nobel Hòa bình năm nay với cô, ông Kailash Satyarthi, một nhà hoạt động Ấn Độ cổ súy cho quyền trẻ em. Cô nói công việc của ông Satyarthi chống lại nạn nô lệ trẻ em hoàn toàn khơi nguồn cảm hứng cho cô. Cô nói thêm là việc chọn ra một người Hồi giáo Pakistan và một người Ấn Độ theo Ấn giáo cùng chia sẻ giải thưởng này là một thông điệp của tình thương yêu giữa hai quốc gia và hai tôn giáo. Cô cho biết cô đã điện đàm với ông Satyarthi và hai người quyết định cùng làm việc với nhau không chỉ về vấn đề giáo dục mà còn trong lĩnh vực thúc đẩy hòa bình giữa hai quốc gia. Malala và Satyarthi sẽ chia đôi giải thưởng trị giá 1,1 triệu đô la.

Mặt khác, tổ chức bảo vệ nhân quyền Ân Xá Quốc tế cũng lên tiếng hoan nghênh sự kiện này. Một trong những chuyên gia hàng đầu về Nam Á trong tổ chức, ông Mustafa Kadri, từ London nói với đài VOA rằng “Không thể coi ngày hôm nay là đích đến cuối cùng hoặc là thời điểm chỉ để ghi nhận các nỗ lực của họ tính tới lúc này.” Ông nói hiện nay quyền của trẻ em đang bị đe dọa nghiêm trọng và mọi người phải nhận thức được nhu cầu cần tăng đôi các nỗ lực toàn cầu.

Trước người con gái 17 tuổi Malala Yousafzai của Pakistan nhận giải Nobel Hòa Bình; ở Hồng Kông, người con trai 17 tuổi Joshua Wong [xem hình] cũng đã nổi bật trong cuộc biểu tình đòi dân chủ mà tới nay đã kéo dài hơn 2 tuần lễ, tuy chưa mang lại kết quả, do thái độ không nhượng bộ của chính quyền Hồng Kông và Bắc Kinh, nhưng nó đã mang lại nhiều phấn khởi ngay từ buổi đầu phát động. 

Cho đến giờ, chưa ai biết kết quả cuộc biểu tình đòi phổ thông đầu phiếu cho người dân Hồng Kông vào năm 2017 tới đây có đưa đến kết quả mong muốn hay không; nhưng cách hành xử của các sinh viên biểu tình trong 17 ngày qua đã để lại trong lòng mọi người những ấn tượng rất đẹp. Nhiều hình ảnh tiêu biểu cho cuộc biểu tình được cho là “tuyệt vời” của các em, được giới truyền thông cả chuyên nghiệp lẫn tự do đưa lên tràn ngập các trang mạng xã hội, gồm: cảnh các sinh viên học sinh ngồi ở ngoài đường giúp nhau làm bài tập, dùng bình điện dự trữ charge phones và tablets cho người tham dự, làm thông dịch cho giới truyền thông, phát thức ăn nước uống cho nhau, và thức đến khuya để đi nhặt từng cọng rác nơi giới biểu tình “chiếm đóng”. Thậm chí trong lúc trời đổ mưa tầm tã, sinh viên biểu tình còn cầm dù che cho người cảnh sát đứng đối diện, qua hàng rào cản…

Dù vậy, tin mới nhứt được Đức Tâm đưa lên đài RFI ngày 15-10-2014 cho biết từ Hồng Kông, thông tín viên Florence de Changy gửi về bài tường trình: “Hiển nhiên, vụ bạo hành mới của cảnh sát sẽ như đổ thêm dầu vào lửa đối với phong trào bất phục tùng dân sự hiện đang đấu tranh đòi phải có một hệ thống chính trị thực sự dân chủ tại Hồng Kông. Vào khoảng 3 giờ sáng, sau nhiều giờ xô xát, đôi khi dữ dội, với một bên là cảnh sát dùng dùi cui, khí bột tiêu cay và bên kia là những người biểu tình chỉ có cây dù và chai nước, cảnh sát lại một lần nữa tìm cách tấn công để giải tán đám đông chiếm giữ đường phố và ngăn chặn lối vào văn phòng Trưởng đặc khu Hồng Kông. Thế nhưng, vào lúc có một người biểu tình đã bị bắt, tay bị trói bằng dây nhựa, thì một nhóm cảnh sát, trong số đó có người mặc thường phục, đã quật người này xuống đất, và đánh đập tàn bạo. Một dân biểu thuộc đảng Công dân (Civic Party), thuộc phe đối lập đã quay được toàn bộ cảnh này và cuộn băng video đã được phát trên kênh truyền hình chính thức. Hình ảnh bộ mặt và thân thể người biểu tình bị đánh sưng vù đã gây nỗi kinh hoàng. Ngay lập tức, cảnh sát lên án vụ bạo hành này và cho biết viên cảnh sát dính líu trong vụ đánh đập người biểu tình đã bị trừng phạt và thông báo thêm là trong vụ xô xát vào đêm qua, có 4 cảnh sát bị thương và 55 người biểu tình bị bắt giữ”

Trong khi đó tin được BBC loan đi cho biết: “…kênh truyền hình địa phương TVB chiếu cảnh một người biểu tình bị cảnh sát kéo sang một bên và đánh đập. Daniel Cheng, một phóng viên tường thuật vụ này, nói với hãng thông tấn AFP rằng ông cũng bị cảnh sát đánh”. Ông nói: "[Cảnh sát] túm lấy tôi, có hơn 10 cảnh sát viên, và họ đánh tôi: đấm, đá, dùng cùi chỏ. Tôi cố nói với họ tôi là phóng viên nhưng họ không nghe".

Rõ hơn nữa, theo tin đài VOA, người biểu tình bị cảnh sát hành hung đó tên Ken Tsang. Sau khi được tin anh bị bắt, Nghị viên Alan Leong, Chủ tịch Đảng Công dân, đã phái các luật sư tới Học viện Cảnh sát, nơi anh Tsang bị giam. 9 tiếng đồng hồ sau đó, toán luật sư đã hộ tống anh Tsang cùng với 7 người biểu tình khác tới bệnh viện. Nghị viên Leong nói: "Việc sử dụng vũ lực, sử dụng sức mạnh của cảnh sát, trong trường hợp này là một vụ lạm quyền trắng trợn. Chúng tôi yêu cầu cảnh sát bắt giam ngay lập tức 6 cảnh sát viên này và tiến hành các cuộc điều tra hình sự."… Những người biểu tình mỗi lúc một đông đã kéo tới Viện Lập pháp trong lúc các nghị viên chuẩn bị cho phiên họp đầu tiên sau kỳ nghỉ hè. Phó Chủ tịch Hội đồng Độc lập về Khiếu tố Cảnh sát, ông Lam Tai Fai nói rằng ông hiểu được sự tức giận của công chúng. Các tổ chức nhân quyền trên khắp thế giới, kể cả Hội Ân xá Quốc tế, đã cùng nhau lên án sự thô bạo của cảnh sát Hồng Kông. Ông Law Yuk Kai, giám đốc Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Hồng Kông nói rằng vụ hành hung đó vi phạm luật lệ của Hồng Kông về tra tấn, theo đó các giới chức lạm quyền có thể phải lãnh án tù chung thân. Ông yêu cầu giới hữu trách đưa các cảnh sát viên đó ra trước ánh sáng công lý. Trong lúc Trưởng quan Hành chánh Hồng Kông Lương Chấn Anh tuyên bố hủy bỏ kế hoạch tham dự phiên họp của Viện Lập pháp vào ngày mai vì căng thẳng leo thang các sinh viên cho biết họ nhất định sẽ tiếp tục ở lại trên đường phố

Tuy nhiên, trước đó, theo ghi nhận của hãng tin Pháp AFP ngày 13/10/2014, một số người đến từ Hoa Lục đã dũng cảm xuất hiện tại các cuộc biểu tình nổ ra cách đây hai tuần, góp sức cho phong trào đòi dân chủ cả về mặt hậu cần lẫn tinh thần. Những người này đã bộc lộ công khai những gì bị cấm đoán nghiêm ngặt tại Trung Quốc. Phát biểu với hãng tin Pháp, một nữ sinh viên xã hội học 21 tuổi đến từ tỉnh Quảng Đông, miền nam Trung Quốc, cho biết: “Tại Hoa lục, ai cũng có thể bị tống vào tù vì niềm tin của mình”. Người nữ sinh viên xin được giấu tên này đã tỏ ý hết sức hoan hỉ nhưng cũng rất thận trọng khi tham gia biểu tình. Cô không bao giờ trò chuyện bằng tiếng quan thoại, chỉ dùng tiếng Quảng Đông lơ lớ ‘giọng Đài Loan’, và luôn tập hợp với các bè bạn phương Tây trong cùng trường đại học của cô ở Hồng Kông, và luôn che mặt để cha mẹ của cô ở Quảng Đông không bị ‘bất kỳ rắc rối nào‘. Cũng theo AFP, rất khó mà xác định được xem có bao nhiêu người đến từ Hoa Lục ủng hộ phong trào dân chủ Hồng Kông như trường hợp nữ sinh viên kể trên, nhưng bản thân sự tồn tại của những người này đã củng cố thêm kịch bản ác mộng đối với chính quyền Bắc Kinh, vốn hết sức lo sợ về một hiệu ứng đôminô, với phong trào từ Hồng Kông lan truyền vào đất liền, tuy khả năng mở rộng phong trào qua Đại Lục rất ít. Dầu vậy, cô cũng cho biết là trang facebook của cô đã biến thành bãi chiến trường từ khi cô bắt đầu công bố hình ảnh của các cuộc biểu tình từ nơi cô ở tại Hồng Kông.

Riêng VN, ngày 12.10.2014 phóng viên Trà Mi của đài VOA đã có bài viết cho biết “Một cô gái trẻ người Việt hải ngoại gác bỏ công việc bận rộn hằng ngày, một mình sang tận Hong Kong để ủng hộ cuộc biểu tình vì dân chủ của giới trẻ tại đây và để học hỏi kinh nghiệm giúp thúc đẩy dân chủ cho Việt Nam. Cô Nancy Nguyễn, định cư tại bang California, cho biết chuyến đi tuy ngắn ngủi 1 tuần nhưng rất đáng giá vì cô được tận mắt chứng kiến, trực tiếp cảm nhận, và chia sẻ sức mạnh từ nỗi khát khao dân chủ của các bạn đồng trang lứa ở Hong Kong làm nên sự kiện lịch sử gây chú ý công luận thế giới.”

Trà Mi cho biết Tạp Chí Thanh Niên VOA có cơ hội trao đổi với Nancy sau 3 ngày cô đặt chân tới Hong Kong, hòa vào dòng người biểu tình phản đối sự kèm kẹp của Trung Quốc và kêu gọi quyền tự do bầu chọn người lãnh đạo. Nancy Nguyễn nói: 

“…Mình nghe ở đây họ biểu tình rất ôn hòa và có những cách tránh bạo động trên cả tuyệt vời. Qua đây mình thấy đúng là như vậy. Họ có cách tổ chức biểu tình không thể ngờ tới. Họ phục vụ cả việc charge pin điện thoại và máy móc cho phóng viên tác nghiệp. Các bạn trẻ xin một góc ở siêu thị để charge pin miễn phí cho mọi người. Ai đi qua tự để phone xuống, sau 2-3 tiếng ăn cơm xong chạy lại lấy, rất trật tự. Những lối lên ở quảng trường chỗ biểu tình, các bạn trẻ mang các vật dụng ra để làm thành các bậc thang để người ta bước lên cho dễ. Ngay lối đi đó luôn có 2-3 bạn đứng canh để bảo đảm an toàn. Trên các ngã đường, họ đều dặn nhau là phải giữ bình tĩnh và phải dọn dẹp sạch sẽ. Một khối người rất đông mà không có một cọng rác trên đường phố là điều bất ngờ. Họ dọn ngay tại chỗ, rồi sau đó có các bạn tình nguyện ở lại để quét rác.” [xem hình]

Khi được Trà Mi hỏi: “Ở hải ngoại cũng có nhiều người trẻ có cùng mong muốn như Nancy, có nhiều hoạt động và các phong trào vận động hướng về Việt Nam. Bạn nghĩ gì về các hoạt động của giới trẻ người Việt hải ngoại?” Nancy Nguyễn trả lời: 

“Người Việt hải ngoại đã làm những việc này suốt 40 năm qua và càng ngày các hoạt động càng quy mô hơn, có tầm vóc hơn. Vài năm gần đây song song với các phong trào ở Việt Nam, các phong trào ở hải ngoại cũng lớn mạnh lên rất nhiều và mình cảm thấy rất vui, có hy vọng. Mình có viết lên facebook của mình, chia sẻ rằng người trẻ Hong Kong có một suy nghĩ cực kỳ đơn giản rằng tất cả những việc họ làm có thể nguy hiểm tới tính mạng hay tương lai của họ, nhưng Hong Kong cần họ. Mình chỉ hy vọng tất cả những bạn trẻ ở Việt Nam có thể nói được điều đó, có thể dấn thân. Việt Nam cần họ. Có quá nhiều thứ để học hỏi từ họ, thứ nhất là sự tổ chức, thứ hai là sự sáng tạo. Mình không nghĩ một ngày nào đó nếu người Việt xuống đường thì sẽ giống như Hong Kong hôm nay. Nhưng những gì mình thấy hôm nay, mình vẫn hy vọng một ngày nào đó có khả năng và cơ hội truyền đạt lại cho các bạn trẻ ở Việt Nam.” 

Trên facebook Nancy Nguyễn tâm sự: “…Những người khởi xướng đầu tiên, cho phong trào đòi dân chủ làm chấn động cả thế giới hôm nay, là những người rất rất trẻ. Trẻ đến nỗi theo ‘cái nhìn Việt Nam’ thì các bậc phụ huynh có lẽ sẽ bảo các bạn ấy nên về bú cho xong bình sữa. Nói thế để biết rằng, thưa các bạn sinh viên, thanh niên Việt Nam, các bạn không hề là quá nhỏ cho cuộc chơi chính trị. ĐỪNG BAO GIỜ cho phép bất cứ ai bảo với bạn rằng ‘nhãi con biết gì’, hay ‘đã có người lớn lo!’ vì chính các bạn cũng hiểu rằng tất cả những điều đó đều là ngụy biện!... Nếu ai đó nói các bạn chưa đủ trưởng thành, hãy hỏi họ câu này: Tổng bí thư thứ nhất của đảng Cộng sản Việt Nam tham gia chính trị lúc mấy tuổi, và được bổ nhiệm chức vụ tổng bí thư lúc mấy tuổi? Không ai, không cá nhân hay tổ chức nào được quyền bảo các bạn còn quá trẻ. Và, nên nhớ, các bạn không hề là quá trẻ để thay đổi vận mệnh đất nước này, dân tộc này… 90 triệu người Việt Nam là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay… Đừng bao giờ để bất cứ ai bảo với bạn rằng, Việt Nam nhỏ bé, phải đối đầu với Trung Quốc một cách khôn ngoan. Bởi chính các bạn hiểu sâu sắc rằng: Đó cũng là nguỵ biện! Hong Kong không có đến một người lính của riêng mình… Nhưng chính trong khó khăn đó, Hong Kong làm cả thế giới nghiêng mình ngả mũ. Đừng bao giờ cho phép bất cứ ai bảo các bạn hãy bỏ cuộc chỉ vì Việt Nam yếu hơn Trung Quốc nhiều lần. Vì chính các bạn biết rằng sức mạnh của tập thể còn mạnh mẽ gấp triệu lần súng đạn… Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ, vì đó là phần Người nhất trong mỗi một con người… Ngày hôm nay Hong Kong xuống đường, bao giờ sẽ đến Việt Nam?… Bạn biết không, đôi khi, những điều phi thường nhất lại được diễn tả bằng những điều bình thường nhất trong cuộc sống… Chỉ đến khuya nay, khi ngồi lại bên nhau trong bữa tối, nhìn các bạn và vội vài miếng cơm trong cơn đói mèm, tôi ngắm họ ăn say sưa đến quên cả trời đất, mới chợt nhớ ra một điều mình đã quên mất từ lâu: các bạn ấy cũng chỉ là những con người… Thế giới nói về sinh viên Hong Kong như những chiến binh, những người hùng. Còn tôi, tôi thấy họ Người lắm, như chính tôi, NHƯ CHÍNH BẠN. Họ bảo với tôi, họ không hề gan dạ, quả cảm như báo chí ca ngợi. Họ cũng hèn nhát, cũng sợ hãi, Đại Lục có tất cả, còn họ, họ có gì?… Họ thừa nhận hết, rằng họ cũng sợ bị thanh trừng, sợ từ nay về sau có thể cuộc sống của họ sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Rồi học hành, rồi công việc, rồi cả mẹ cha… Có vài người đã khóc. Trong giọt nước mắt không đủ nặng để lăn trên gò má, chỉ đủ để làm khóe mắt long lanh dưới ánh đèn siêu thị, tôi thấy được những cuộc đời trần trụi. Rồi họ nhìn tôi, kiên nghị: Nếu bảo chúng tôi không sợ hãi, thì đó là nói láo, nhưng nếu Hong Kong cần, chúng tôi cũng vẫn sẽ dấn thân, bởi vì, Hong Kong cần chúng tôi… Ở Hong Kong, tôi thấy được sự vĩ đại của những con người bình thường. Và chính sự bình thường đó, làm nên điều vĩ đại… Việt Nam ơi!… Hãy tỉnh dậy đi!… Có một điều tôi nhận được từ chuyến đi này, đó là, tôi không đơn độc. Đó, có lẽ là kỷ vật quý giá nhất mà chuyến đi mang lại cho tôi. Và bạn tôi ơi, nay tôi tặng nó lại cho tất cả mọi người: TÔI KHÔNG ĐƠN ĐỘC, VÀ BẠN CŨNG VẬY!…” [Xem hình Nancy Nguyễn đứng tại khu Central Mong Kok, Hongkong, phía sau là các sinh viên Hongkong tập trung đòi dân chủ].

Phần VN, ở tại VN, một bạn trẻ tên Phúc, sống tại quận Hà Đông, Hà Nội, chia sẻ: “…Theo Phúc, hiện tại, giới sinh viên Việt Nam đã bắt đầu nóng lên, nghĩa là thành phần ủng hộ sinh viên Hồng Kông đã tăng rất cao, theo cách này hoặc cách khác, giới sinh viên Việt Nam thể hiện sự đồng cảm của họ. Có nhóm tổ chức buổi thảo luận nhỏ về giá trị dân chủ cũng như tương lai đất nước khác nhau như thế nào giữa dân chủ và độc tài bằng một bữa tiệc sinh nhật ngụy trang hoặc bữa cà phê nhỏ chừng năm, bảy người. Cũng theo chỗ tìm hiểu và chia sẻ thông tin của Phúc qua trang mạng xã hội facebook thì hiện nay, ở các làng khu vực có nhiều trường đại học tại Hà Nội cũng như làng đại học Thủ Đức, Sài Gòn, hầu như hệ thống an ninh đã siết chặt một cách bất thường, các chốt chặn bất ngờ xuất hiện khắp các lối ra vào ở các làng đại học mà theo Phúc nhận xét thì đây là một dấu hiệu khá nhạy cảm… Câu chuyện biểu tình ở Hồng Kông chỉ là câu chuyện khởi sự cho mùa xuân dân chủ khắp các châu lục. Nơi nào còn chìm trong nạn độc tài chuyên chế, nơi ấy sẽ có những mùa đấu tranh dân chủ chất ngất hào khí của tuổi trẻ… Phúc cho rằng cuộc cách mạng dân chủ của giới trẻ Hồng Kông cũng như nhiều cuộc cách mạng dân chủ khác ở các nước độc tài trên khắp thế giới là những cuộc cách mạng bắt buộc phải xảy ra, không thể tránh khỏi, điều này nằm trong qui luật bảo tồn nòi giống của thế giới con người. Và nhu cầu tiến bộ là nhu cầu quan trọng giống như máu phải luân lưu trong cơ thể…”

Nói về giới trẻ VN, được mời phát biểu trong buổi ra mắt sách Chánh Luận Trần Trung Đạo tại Sacramento, Giáo sư Trần Minh Xuân [xem hình] đã cho biết ông không biết tác giả mấy tuổi, nhưng ông biết tác giả trẻ hơn Giáo Già rất nhiều, và văn phong của tác giả cũng cho thấy Trần Trung Đạo rất trẻ, nhứt là khi tác giả nói về tuổi trẻ VN, trong đó có người con gái cùng ở xứ Quảng Nam với tác giả tên Huỳnh Thục Vy, mà trong một bài viết có tên “Những cánh én của mùa xuân dân tộc”, viết tặng 3 người con gái còn rất trẻ là Đỗ Thị Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy và Trịnh Kim Tiến, tác giả đã nhận xét: “Thục Vy sinh năm 1985 tại Tam Kỳ. Tình yêu quê hương và nỗi đau mười năm tuổi thơ là những ngày đi thăm cha trong tù, đã hun đúc tâm hồn của cô bé xinh đẹp, hồn nhiên lớn lên bên dòng sông Bàn Thạch, Quảng Nam thành một nhà lý luận chính trị vững vàng. Kiến thức Thục Vy dẫn chứng trong các bài viết vượt trội hơn tuổi tác và điều kiện trưởng thành thiếu thông tin bên ngoài mà em đã phải trải qua…”

Về 2 người con gái trẻ còn lại có tên trong bài viết, Trần Trung Đạo đã có những lời thơ viết cho Trịnh Kim Tiến, người con gái có cha là ông Trịnh Xuân Tùng, bị công an đánh chết như sau:

Khi em khóc cha bị Công An đánh chết
Đồng bào khóc cùng em
Thanh niên, sinh viên, học sinh khóc cùng em
Sài Gòn khóc cùng em
Hà Nội khóc cùng em
Trong nước khóc cùng em
Ngoài nước khóc cùng em
Những giọt nước mắt chảy vào sông
Sông mỗi ngày thêm rộng
Những giọt nước mắt hòa trong biển
Biển mỗi ngày mặn hơn
Những giọt nước mắt nhỏ trên cánh đồng khô
Đất mỗi ngày thêm màu mỡ.
Có dân tộc nào trên trái đất này
Lịch sử được đong bằng nước mắt
Nguyễn Trải khóc cha bên ải Nam Quan
Đặng Dung khóc cha trước khi trầm mình xuống biển
Người con gái của anh Ngụy Văn Thà khóc cha ngã xuống ở Hoàng Sa
Người con gái của anh Trần Đức Thông khóc cha ngã xuống ở Trường Sa
Những người mang trên lưng nhiều quá khứ
Nhưng hy sinh vì một tương lai.

Khi em xuống đường vì Hoàng Sa, Trường Sa
Đồng bào bước cùng em
Thanh niên, sinh viên, học sinh bước cùng em
Sài Gòn bước cùng em
Hà Nội bước cùng em
Trong nước bước cùng em
Ngoài nước bước cùng em
Có dân tộc nào trên thế giới này
Lịch sử được đo bằng những đôi chân bước
Từ chiếc khố che thân với hai bàn chân rỉ máu
Cuộc hành trình gian nan về phương nam của tổ tiên hơn bốn ngàn năm.
(Bài thơ cho người con gái xuống đường)

Về Đỗ Thị Minh Hạnh, Trần Trung Đạo viết: “Đỗ Thị Minh Hạnh đã chọn lựa đứng lên để đi cùng
dân tộc, sống với nỗi đau của dân tộc và dâng hiến đời mình để làm cánh én cho mùa xuân dân tộc”. Tác giả cũng có bài thơ cho Đỗ Thị Minh Hạnh như sau:

Lịch sử đang chờ em để bước sang trang
Dân tộc vịn vai em để đi cùng nhân loại
Những người chết đang bắt đầu sống lại
Những người đi đang lần lượt quay về.

Và tác giả nói thêm là “Đã qua rồi thời đại của anh hùng cá nhân, minh quân, minh chủ. Ngày nay, mỗi cá nhân là một tập hợp thu hẹp chứa đựng các mối quan hệ chằng chịt, phức tạp và phụ thuộc vào nhau của cộng đồng xã hội, dân tộc và nhân loại. Chính các em, chứ không ai khác sẽ là những lãnh đạo, những minh quân của thời đại mình” và viết thêm: [xem hình Trần Trung Đạo tại hội trường ra mắt sách - Photo: BXK] [Hình dưới, từ trái: Đỗ Thị Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy và Trịnh Kim Tiến].


Đất nước mình không có hôm nay
Nếu hai ngàn năm trước không có bà Trưng, bà Triệu
Và sẽ tiếp tục sống trong độc tài nô lệ
Nếu không có những người con gái như em
Dòng sông dài và phiến đá chông chênh
Nhưng nếu tất cả đều co ro, sợ hãi
Nếu tất cả đều đứng nhìn, e ngại
Dân tộc này rồi sẽ ra sao?
Em bước vào tù khi tuổi mới hai mươi
Tuổi đẹp nhất của thời con gái
Bên ngoài trại giam, mùa xuân đang qua và không trở lại
Nhưng trong trái tim em, xuân mãi mãi không tàn
Hạnh phúc của em là hạnh phúc của dân oan
Của những con người không có quyền được nói
Niềm vui của em là niềm vui của đàn em thơ mới lớn
Của những mái đầu bị xóa mất màu xanh…

Về vấn nạn Trung quốc, Giáo sư Trần Minh Xuân có cùng quan điểm với tác giả Chính Luận Trần Trung Đạo; đó là Trung Quốc rất sợ dân tộc VN, cho dầu cấp lãnh đạo CSVN là những thái thú của chúng. Chúng sợ VN có dân chủ rồi thì Hoa lục cũng sẽ “tanh bành” ra thành nhiều mảnh như chúng đã “bấy nhậy” ở thời Xuân Thu Chiến Quốc và thời Đông Châu Liệt Quốc; đến thời Tần Thủy Hoàng cho dầu có độc tài gian ác hơn CSVN nó cũng sụp đổ.

Cùng với tấm gương của Josua Wong trong cuộc biểu tình tại Hong Kong mấy tuần qua; cùng với Malala Yousafzai với giải Nobel Hòa Bình 2014; tất cả là nguồn cổ vũ lớn cho tuổi trẻ Việt Nam, cho sức bậc mạnh thêm của những Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Hoàng Vi, Nguyễn Thảo Chi, Đào Trang Loan, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Thị Yến Trang…; của Mạng lưới Blogger VN, của những buổi Dã Ngoại Nhân Quyền, những buổi Café Nhân Quyền, những buổi họp mặt tâm tình…; đặc biệt của phong trào “Tôi Muốn Biết” [xem hình] ngày càng lan rộng từ quốc nội đến hải ngoại… Sức sống của họ là sức sống của dân tộc như một dòng sông tuôn chảy, như những mạch nước ngầm trong lòng đất, triền miên chảy… để… như Trần Trung Đạo nói “Khi chuyến tàu lịch sử dừng lại bên sân ga thế hệ, các em đã chọn bước lên như hai ngàn năm trước hai người phụ nữ đất Mê Linh chọn lựa”… 


Ngày 15 tháng 10 năm 2014


13 tướng Việt Nam thăm Trung Quốc

  • 16 tháng 10 2014

Đại tướng Phùng Quang Thanh dẫn đầu đoàn đại biểu có 12 tướng lĩnh khác

Đoàn đại biểu quân sự cấp cao Việt Nam, dẫn đầu là Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, thăm Trung Quốc từ 16/10-18/10.
Báo Quân đội Nhân dân đưa tin chuyến thăm này "nhằm tăng cường quan hệ hữu nghị hợp tác toàn diện giữa quân đội hai bên và bàn các biện pháp thúc đẩy quan hệ quốc phòng song phương để duy trì môi trường hòa bình, ổn định, hợp tác hữu nghị giữa nhân dân và Quân đội hai nước".
Theo kế hoạch, khi ở Bắc Kinh đoàn của ông Phùng Quang Thanh và phía Trung Quốc sẽ ký tắt bản Ghi nhớ kỹ thuật về thiết lập đường dây liên lạc trực tiếp giữa hai Bộ Quốc phòng.
Chuyến thăm được nói sẽ "khẳng định hợp tác quốc phòng là một trong những trụ cột quan trọng trong quan hệ giữa hai Đảng và hai Nhà nước".
Hai bên mong muốn "tạo nhận thức chung" về các vấn đề an ninh quốc tế, khu vực và mỗi nước.
Nhận xét về chuyến đi, chuyên gia Việt Nam - Giáo sư Carl Thayer từ Canberra, Úc châu, nói: "Tôi cho rằng hai bên nay đang tập trung vào các chuyện quan trọng cụ thể nhằm giải đáp cho quan ngại an ninh của mỗi nước".
"Hai bên cùng sẽ tìm cách trấn an nhau về việc làm sao để quân đội đứng bên ngoài tranh chấp biển đảo."
Ông cũng cho rằng trước kỳ họp thượng đỉnh Apec sắp tới tại Bắc Kinh, Trung Quốc có thể muốn tỏ ra hòa hoãn hơn.

Giảm căng thẳng

Thành phần đoàn của ông Phùng Quang Thanh bao gồm nhiều tướng lĩnh hàng đầu Việt Nam, như Phó Tổng tham mưu trưởng, Trung tướng Bế Xuân Trường; Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, Trung tướng Lương Cường; tư lệnh các quân chủng Phòng không-Không quân, hải quân, Quân khu 2, Quân khu 3...
Không thấy sự có mặt của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, người được cho là đứng đầu ngành đối ngoại quốc phòng.

Chuyến đi của Đại tướng Phùng Quang Thanh và đoàn quân sự cấp cao tiếp sau chuyến thăm Bắc Kinh của Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh.
Theo GS Carl Thayer, quân đội hai nước có thể đang tập trung bàn những dàn xếp cụ thể để giảm thiểu căng thẳng giữa hai bên, nhất là tại Biển Đông.
Tướng Thanh, trong bài phát biểu tại Diễn đàn An ninh Shangri-La hồi cuối tháng Năm nói quân đội Việt Nam và Trung Quốc cần "kiềm chế", "tăng cường hợp tác" và "kiểm soát chặt chẽ mọi hoạt động" để tránh có "hành động ngoài tầm kiểm soát".
Tuy nhiên, ông cho rằng quan hệ Việt-Trung vẫn "phát triển tốt đẹp" và so sánh xung đột hiện nay trên Biển Đông với 'mâu thuẫn gia đình'.
Ông nói: "Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi."
"Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng".

Bạo loạn ở Vân Nam, Quý Châu

  • 16 tháng 10 2014

Bạo loạn ở Vân Nam bắt đầu là một cuộc biểu tình

Tám người được cho là đã thiệt mạng trong một vụ xung đột giữa các công nhân xây dựng và người dân ở tỉnh Vân Nam thuộc Tây Nam Trung Quốc, chính quyền và truyền thông nước này thông báo hôm thứ Tư ngày 15/10.
Chính quyền huyện Tấn Ninh nằm cách Côn Minh, thủ phủ tỉnh Vân Nam không xa, thông báo trên tài khoản mạng xã hội chính thức của họ rằng đã xảy ra đánh nhau giữa các công nhân đang xây dựng một trung tâm thương mại và hậu cần và người dân địa phương.

‘Chính quyền cướp đất’

Hình ảnh trên mạng xã hội Weibo cho thấy các thi thể nằm trên đường và các công nhân xây dựng bị trói cùng với đông đảo cảnh sát chống bạo động. Tuy nhiên, những hình ảnh này không thể được kiểm chứng độc lập.
Chính quyền nói rằng cảnh sát sẽ tiến hành điều tra một cách ‘đúng luật, khách quan và công bằng’ và sẽ trừng phạt những kẻ phạm pháp.
Tờ tạp chí Tài Tân cho biết hồi tháng Sáu cũng xảy ra va chạm. Khi đó người dân đã tố cáo chính quyền ‘cướp đất của họ’ để làm dự án.
Tạp chí này cho biết một số dân làng đã nói với họ rằng có những người ‘mặc đồng phục đen’, một số người đeo tấm chắn có huy hiệu công an đã ‘tấn công’ họ và họ đã đánh trả.
Tranh chấp đất đai là một trong những nguyên nhân chính của hàng chục ngàn cuộc biểu tình trên khắp Trung Quốc mỗi năm. Đa số đều không được truyền thông Trung Quốc đưa tin mặc dù trong một số trường hợp như cuộc nổi dậy của nông dân ở làng Ô Khảm, tỉnh Quảng Đông, hồi năm 2011 đã thu hút sự chú ý của quốc tế và khiến chính quyền Bắc Kinh hứa hẹn hành động.

Trong những năm qua Trung Quốc đã chứng kiến nhiều cuộc biểu tình của nông dân
Cuộc bạo loạn ở Vân Nam diễn ra vào lúc Đảng Cộng sản Trung Quốc sắp họp hội nghị trung ương 4 với các chủ đề chính như nền pháp trị để chống lại tình trạng bất ổn mà Đảng đang rất sợ.
Tại tỉnh Quý Châu sát với Vân Nam hôm 13/10 cũng xảy ra các vụ đụng độ của hàng nghìn dân với lực lượng công an tại huyện Tam Tuệ, làm hai người chết, theo tờ Minh Báo ở Hong Kong.
Lý do cuộc biểu tình được cho là do một quyết định của tỉnh ngưng không nâng cấp thị trấn Tam Tuệ lên thành thành phố.
Hàng nghìn người đã tụ tập ngoài trường tiểu học địa phương ủng hộ học sinh bãi khóa sau khi ban giám hiệu cấm học sinh nghỉ học.
Sau hai ngày diễn biến vụ việc trở nên nghiêm trọng khiến 1.000 cảnh sát cơ động Trung Quốc có hỗ trợ của trực thăng vào cuộc.
Nguồn tin từ Hong Kong cũng nói có sau vụ ẩu đả làm nhiều người bị thương và hai bên công an và người biểu tình đã đánh nhau giành xác hai học sinh bị chết.