
Showing posts with label XaHoi-SuKien. Show all posts
Showing posts with label XaHoi-SuKien. Show all posts
Sunday, December 23, 2018
Noel! Noel!! Noel!!!
Kính chúc các cô chú, anh chị và các em một mùa Giáng Sinh và Năm Mới an lành , ấm cúng bên người thân.

Monday, October 8, 2018
Cuộc sống xa hoa của cán bộ trong vụ án Thủ thiêm
Dân oan Thủ Thiêm (Danlambao) - Gửi quý báo hiện nay tôi đã tìm được thông tin gia đình Bí Thư kiêm chủ tịch phường Bình An trong thời gian năm 2013 đến năm 2017 ở Quận 2, người trực tiếp cưỡng chế sai luật 4,3 hecta đất ở Phường Bình An mà Thanh tra chính phủ có nhắc đến. Hiện nay Facebook của tôi đã bị đóng và các clip hình ảnh đều bị xóa hết. Nay tôi cung cấp tư liệu cho quý báo để đưa vụ này ra cộng đồng để người dân Thủ Thiêm được biết cán bộ của họ tốt thế nào.
Link clip trên youtube tôi mới up quý báo có thể tham khảo
Friday, September 14, 2018
Tại sao con tôi chết, ai đã giết con tôi
Đóng gần một tỉ cho bệnh viện chợ rẫy, Mẹ và Ba dượng Chấp nhận bỏ cả gần 7 tỷ để đưa đi máy bay qua Mỹ, đóng mấy triệu đô để điều trị, chỉ cần giấy xác nhận bằng tiếng anh của bệnh viện mà không làm cho người ta, cứ chần chừ để đóng tiền cho nó 1 ngày 50, 70 triệu, và cuối cùng là qua đời! mọi người hãy đọc cho hết sẽ đau nhói lắm!
Đây là những lời tố cáo của tôi, mẹ của bệnh nhân NGUYỄN DUY HƯNG 19 tuổi chỉ còn vài ngày nữa là em bước qua tuổi 20 và chuẩn bị qua Mỹ sống, Cái tuổi đáng lẽ có nhiều dự định và mơ ước cho tương lai nhưng đã vụt tắt vì sự nhẫn tâm, ác độc và yếu kém về trình độ CHUYÊN MÔN của lũ người khoác trên mình chiếc áo trắng trong nghành y tại bệnh viện Chợ Rẫy Thành phố Hồ Chí Minh.
Đêm đó là đêm thứ SÁU tại Mỹ nhưng ở Việt Nam là sáng thứ Bảy. Sau khi hoàn tất show diễn tôi trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi. Tiếng chuông điện thoại vang lên, thông thường tôi ít để ý các cuộc gọi ban đêm, nhưng đêm đó như linh tính điều gì tôi nhìn vào điện thoại thì thấy chị gái tôi ở Việt Nam gọi qua. Chị tôi thông báo là con trai tôi đau bụng nên chị đưa vào BV Đồng Nai khám. ( Cách đây hơn một năm tôi qua Mỹ và gửi con trai lớn 19 tuổi cho chị gái chăm sóc, và chỉ còn ba tháng nữa cháu sẽ qua Mỹ sống cùng tôi và em trai nó). Tôi cuống cuồng hỏi chị gái là “ Cháu có đau nhiều không? “ Chị gái tôi nói “ Nó đau nhiều nên chị đang cho cháu làm các xét nghiệm”. Tôi nóng lòng chờ đợi thông tin từ chị gái của mình. Vài tiếng sau cháu trai tôi là Lê Thanh Hiếu gọi cho tôi nới “ Dì ơi, BV nói em bị viêm tụy cấp nên họ chuyển em lên BV Chợ Rẫy. Giờ con đưa em lên Bv Chợ Rẫy đây dì”. Tôi bắt đầu lo lắng và bàn với chồng và con trai nhỏ của tôi là chuẩn bị đồ cho tôi bay về VN gấp. Lòng tôi gần như rối bời. Tôi mua vé máy bay gấp lúc 3 giờ thì 8 giò là tôi bay. Không màng đến giá cả bao nhiêu dù bay gấp như vậy thậm chí tôi phải trả số tiền rất cao. Nhưng vì con, tôi đã gạt bỏ tất cả để bay về ngay cho kịp. Khi tôi chuẩn bị ra sân bay tôi tiếp tục gọi cho chị gái để hỏi tình hình của con mình ra sao. Chị đưa máy gọi video cho tôi nhìn con trai của tôi. Cháu đang cầm bình dịch chuyền đi tiểu. Tôi hỏi “ Con ơi! Con có đau nhiều không?” Cháu trả lời “ Mẹ ơi con đau lắm”. Tôi cũng không ngờ đó là câu nói cuối cùng tôi nghe được từ con tôi. Sau đó tôi lên máy bay, mọi liên lạc gần như cắt đứt. Ngồi trên máy bay mấy chục tiếng miệng chỉ biết khẩn cầu cho con được bình an. Sau gần hai ngày trên máy bay tôi đã về đến BV Chợ rẫy thì biết được sự thật. Sự thật 100% do chị gái tôi và cháu trai của tôi kể lại vì gia đình tôi trực tiếp nuôi cháu tại BV. Đó là các Bác sĩ ở BV Chợ Rẫy đã cấp cứu một bệnh nhân bị VIÊM TỤY CẤP bằng cách truyền vào tay nó một bình nước biển ( loại nước muối loãng mà giá khoảng 11.000 đồng.
Vì tôi làm nghề dược nên biết giá của loại nước này”. Và họ để cháu nằm ngoài hành lang bệnh viện . Sau khi gia đình khóc lóc và đi nhờ một người bà con làm trong phòng hành chánh tại bệnh viện đó, ông đã giúp cho con tôi có một cái giường trên lầu tám của bệnh viện. Và họ gọi đó là phòng cho bệnh nhân bệnh nặng. Và những gì tiếp theo họ cấp cứu cho một bệnh nhân bị bệnh VIÊM TỤY CẤP ( NGUY CƠ HOẠI TỬ)??? Cũng lại là chai nước truyền dịch trắng nhách và cắm vào mũi con tôi sơi dây khí oxy mỏng manh và tiếp tục nằm chờ ở đó. Đã là Bác Sĩ, khi một bệnh nhân được chuyển từ BV tỉnh đến và đã có kết quả chính xác là VIÊM TỤY CẤP ( nguy cơ hoại tử) thì họ thừa biết họ cần phải làm gì và điều trị những gì cho bệnh nhân. Vì tất cả các bệnh lý đều có một KHUNG GIỜ VÀNG để chữa trị kịp thời.
Nhưng không, con tôi vẫn nằm đó và dịch trong ổ bụng bắt đầu tràn. Bụng của cháu chướng lên cao hơn mặt. Họ bắt đầu cắm ống hút dịch từ dạ dày ra. Cứ vài tiếng là một bịch cả hai lít nước. Họ nói người nhà ngồi canh khi nào bình dịch truyền hết thì gọi họ. Khi bình dịch truyền gần cạn chỉ còn một chút thì cháu tôi vào gọi . Cô y tá bước ra lầm bầm chửi bệnh nhân và người nhà là chưa hết mà réo gọi um sùm là sao. Nhưng thực tế trong bình chỉ còn vài giọt. Nhưng vì người nhà mình đang bệnh nên cả nhà cứ cắn rang chịu đựng. Rồi thời gian tiếp tục trôi qua vẫn chẳng có động tĩnh gì về cấp cứu. Con trai tôi bắt đầu khó thở và kiệt sức dần do dịch tràn quá nhiều, và do phải nằm chờ gần hai ngày với cách cấp cứu qua loa như cấp cứu một bệnh nhân bị tiêu chảy bình thường. Trong khi căn bệnh của con tôi cần cấp cứu gấp và cần lọc máu hoặc chọc hút tụy. Nhưng không, họ vẫn không làm. Chị gái tôi cứ chạy từ lầu 8 xuống lầu 1 rồi từ lầu 1 lên lầu 8 cả 4 vòng để tìm người nhà. Chị tôi gào khóc van xin họ cứu con trai của tôi. Cháu trai tôi Lê Thanh Hiếu cũng chạy đôn chạy đáo đi van xin BS cứu em Hưng của nó. Lúc này người bà con lại một lần nữa giúp đỡ. Không biết ông đã làm những gì nhưng sau đó họ đưa con tôi vào phòng ICU ( Hồi sức cấp cứu, mà đáng lẽ cháu đã phải được vào đây ngay từ lúc BV Chợ Rẫy nhận bệnh nhân từ BV Đồng Nai đưa lên với bệnh án là Viên Tụy Cấp ( nguy cơ hoại tử). Còn nếu như họ cho là BV CHỢ RẪY của họ quá tải thì tại sao họ nhận bệnh. Tại sao không chuyển con tôi đến BV Y Dược Hoặc BV Bình Dân hay Việt Pháp. Cái đau đớn của tôi là không có mặt ở đó để tự đưa con tôi ra khỏi chỗ chết đó. Tôi ngồi trên máy bay và mọi thứ như mù tịt về thông tin.) Khi họ đưa con tôi vào tới phòng này và cắm máy lọc cũng là lúc con tôi tắt thở. Họ bắt đầu dùng máy thở nhân tạo công suất cao và luồn cái ống to đùng vào phổi cho con tôi . Từ đó con tôi thở 100% bằng máy, và không tự thở được 1% nào.
Lúc này tôi quá cảnh ở Hàn Quốc và có wifi tôi bắt đầu gọi về để liên lạc với gia đình tôi. Tôi thấy chị tôi khóc rất nhiều, tôi biết có điều xấu xảy ra nhưng chị tôi nói dối tôi là chị bực mình và gây lộn với Hiếu con trai chị ấy nên chị khóc. Linh tính cho biết điều rất xấu xảy ra với con mình nhưng tôi cố gắng giữ bình tĩnh vì còn một chặng bay nữa. Một phần tôi cũng mới phẫu thuật nên BS cấm tôi xúc động và quá lo lắng sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe và thậm chí đến tính mạng của tôi. Vì vậy tôi đã cố gắng giữ bình tĩnh và cầu nguyện cho con. Sau khi nghe tất cả những gì kể lại những gì các BS ở BV Chợ Rẫy đã đối xử với bệnh nhân và điều trị cho Bệnh nhân là con tôi như thế, tim tôi đau thắt và nghẹn đắng. Xuống máy bay lúc 1:45 chiều tôi bắt đầu chờ đến 3:00 chiều để được vào thăm con. Vì mỗi ngày chỉ được thăm 30 phút vào lúc 3:00 chiều. Bước vào phòng ICU tôi nhìn con mà lòng quặn thắt. Con tôi đó sao? Xung quanh nó là dây nhợ mà máy móc. Mắt nhắm nghiền và nhịp thở 100% là máy. Con mằm đó bất động. Mẹ chỉ biết nằm tay con nghẹn ngào. Chỉ biết nói với chính bản thân mình là “ Con ơi mẹ xin lỗi, mẹ đã về trễ, mặc dù mẹ đã cố hết sức để có thể về nhanh nhất”. Sau 30 phút nhìn con thì họ bắt đầu xua đuổi người nhà. Tôi bước ra khỏi phòng mà nghẹn ngào chua xót. Chỉ biết cầu nguyện và cầu nguyện. Trở lại chỗ gia đình ngồi chờ thông tin khi các BS ở phòng ICU HỒI SỨC CẤP CỨU cần gì họ gọi. Cái nơi chúng tôi tôi ngồi chờ như một trai tị nạn. Hàng tram người nằm ngồi la liệt. Trong đó có cả bệnh nhân đang nằm la liệt lẫn người thân đi nuôi. Mưa thì vác chiếu chạy vòng quanh, nắng thì mặc kệ cứ lăn ra tranh thủ 1 người chợp mắt thì một người thức để nghe tên vì loa thông báo tên bệnh nhân bất cứ lúc nào, ngày cũng như đêm. Vài phút lại có loa thông báo. “ Người nhà của anh Nguyễn Văn A. hoặc chị Hồ Thi B… thì người nhà bắt đầu cong chân lên chạy. Vì đâu phải gần, từ chỗ ngồi chờ họ gọi tên lên tới phòng BS chạy cả 5 phút . Sau đó vài phút thấy người nhà đi xuống nước mắt ngắn dài là biết người nhà họ đã mất. Cái nỗi lo khi họ kêu tên bắt đầu len lõi trong đầu tôi. Từ khi xuống máy bay cho đến ngày cuối cùng tôi chưa phút nào rời BV. Chỉ ngồi đó như bức tượng, mua gió mặc kệ, gia đình tôi luôn túc trực, chị gái và cháu trai của tôi luôn ở BV. Cả cha ruột của cháu và bà nội cũng lên thăm và chờ đợi.
Mỗi ngày chỉ mong đến 3:00 để được lên nhìn con một chút và hỏi về bệnh tình con tiến triển như thế nào. Và ngày nào cũng được câu trả lời là “ Bệnh nhân này nặng lắm”. Chỉ như thế và không hơn gì. Mỗi ngày buổi sáng họ gọi tên người nhà Nguyễn Duy Hưng là tôi chạy lên. Lên để ký giấy đóng tiền tạm ứng mỗi buổi sáng và ký tên vào giấy lọc máu. Mỗi ngày chúng tôi phải đóng từ 50 triệu đến 70 triệu , hôm nào nhẹ nhất thì 30 triệu đồng. Chồng tôi bên Mỹ là cha dượng của cháu bắt đầu lo lắng và nhờ các BS ở Mỹ hỗ trợ cứu giúp. Các BS ở Mỹ đã yêu cầu tôi cho họ liên lạc với BS điều trị cho con tôi tại BV Chợ Rẫy. Tôi đến gặp BS ở phòng ICU HỒI SỨC CẤP CỨU nơi con tôi đang điều trị và nhờ họ cho số điện thoại để BS bên Mỹ gọi về . Nhưng ở đây họ luôn xem họ là giỏi nhất nên họ từ chối không nghe điện thoại. Chính các BS ở đây nói với tôi “ Chúng tôi đã dùng thuốc tốt nhất trên thế giới để chữa cho con chị, dùng máy tốt nhất lọc máu cho con chị, và chúng tôi cũng đều là những BS giỏi nhất mới làm việc trong phòng này và ở Mỹ cũng chỉ đến vậy thôi”. Ý của họ là họ quá giỏi rồi không cần ai tư vấn. Bất lực vì họ từ chối, một BS ở Mỹ đã nói với tôi, họ sẽ sẵn sàng gửi tặng gấp thuốc kháng sinh mạnh về để chữa trị cho con tôi. Một lần nữa tôi lại chạy đến cầu cứu họ, nhưng BS ở đây lại nới “ Thuốc kháng sinh ở Châu á là tốt nhất thế giới rồi” . Ôi cái gì ở đây cũng tốt nhất thế giới hết….. Tôi bất lực hoàn toàn. Chồng tôi ở Mỹ bắt đầu nóng lòng hơn và quyết không chịu bỏ cuộc. Anh chạy đi cầu xin các bệnh viện ở Mỹ nhận bệnh nhân và bắt đầu tiến hành làm visa khẩn cấp để đưa con qua Mỹ điều trị. Số tiền cho một chuyến bay SOS tại Mỹ về VN chỉ có hai BS Mỹ và hai trợ lý cùng những máy móc tối tân trên máy bay, họ sẽ bay đến VN để đón con trai tôi và tôi là 7 tỉ đồng Việt Nam. Còn tiền chữa trị có thể từ 1.5 triệu đô la đến 2 triệu đô la.
Tùy vào tình hình bệnh nhân. Chồng tôi chấp nhận hết và bắt đầu tiến hành xin visa khẩn cấp. Điều kiện cho visa khẩn cấp là yêu cầu bệnh viện cấp 1 bản MEDICAL REPORT ( tóm tắt bệnh án bằng tiếng anh) và giấy xác nhận căn bệnh này BV tại VN không chữa được. Khi tôi yêu cầu giấy này thì một BS nói với tôi “ Bệnh viêm tụy cấp có gì là không chữa được mà chuyển đi Mỹ. Bộ nhà bà giàu lắm hả”. Lòng nghẹn đắng nhưng vẫn phải nhịn nhục vì mạng sống của con tôi đang trong tay họ. Khi tôi cố giải thích thì họ nói “ được rồi chúng tôi sẽ cấp giấy cho chị, nhưng chờ 5 ngày nữa vì chúng tôi phải dịch qua tiếng Anh lâu lắm” Tôi ngỡ ngàng vì chỉ một tờ giấy MEDICAL REPORT mà phải chờ những 5 ngày. Nhưng đành bấm bụng chịu đựng. rồi mỗi ngày như thế lại chờ đợi tới 3:00 chiều để được nhìn thấy con. Mỗi ngày họ gọi lên ký giấy để lọc máu cho con tôi. Khi ký giấy là đồng nghĩa với bạn phải đóng số tiền 50 hoặc 70 triệu mỗi ngày. Tôi chấp nhận hết. Và đóng tiền ngay tức thì không chần chờ. Nhưng lạ thay tôi có lúc tôi thấy họ cắm máy lọc máu cho con tôi, lúc thì tôi không nhìn thấy máy. Đúng ngày 22/8/2018 tôi cũng như mọi ngày lên ký giấy lọc máu cho con nhưng 3:00 chiều tôi thăm con thì cũng không thấy máy đâu. Tôi hỏi BS là tại sao kêu tôi ký giấy mà giờ không thấy máy. Thì vị BS này nói “ lọc máu nhiều cũng đâu có tốt”. Tôi ngạc nhiên với câu trả lời của họ. Tôi hỏi lại “ Vậy BS kêu tôi lên ký giấy lọc máu làm chi”. Lúc này thì vị BS này nói với tôi, “ máy còn phải nhường cho các bệnh nhân khác nữa. Lúc này tôi mới bắt đầu để ý xung quanh cái phòng ICU HỒI SỨC CẤP CỨU này. Họ có khoảng 26 giường bệnh nhưng chỉ có tất cả 3 cái máy lọc máu. Lúc này tôi mới hiểu ra là tại sao con tôi cứu bị rút máy lọc ra ( nhưng tôi vẫn phải đóng tiền. Thì ra họ kinh doanh như vậy trên nỗi đau của người khác). Tôi yêu cầu BS cắm máy lọc máu cho con tôi vì cháu bệnh thập tử nhất sinh mà sao không cứu. Họ nói tối nay họ sẽ cắm máy vào lọc. Đêm đó như mọi đêm tôi mua café và bánh mì, trái cây đem lên phòng biếu BS điều dưỡng y tá ..chỉ để đứng từ xa nhìn qua phòng kính xem con tôi thế nào. Nhưng cuối cùng cũng không nhìn thấy họ gắn máy lọc máu cho con tôi. Đến 3:00 chiều ngày tiếp theo tôi lên thăm con và hỏi BS tại sao hôm qua không lọc máu cho con tôi. Thì vị BS này nói dối, là “ Đêm qua chúng tôi đã cắm máy lọc cho cháu rồi”.
Sự nói dối trơ trẽn vì họ không nghĩ là đêm nào tôi cũng lên đem đồ ăn lên cho họ và ngó nhìn con tôi. Vì vậy tôi đã trả lời vị BS này là “ Đêm qua mấy giờ BS cắm máy vào lọc cho cháu???” ông ta nói khoảng 8:00 đêm. Tôi cho ông ta biết là đêm nào tôi cũng lên đây nhìn con tôi. Và đêm qua không có bất cứ cái máy nào. Ông ta lẳng lặng bỏ đi. Cho đến chiều hôm sau họ mới cắm máy lọc máu tiếp cho con tôi. Họ dùng ba cái máy này để kinh doanh trên nỗi đau của bệnh nhân. Một BV lớn mà phòng ICU chỉ có ba máy lọc máu. Và họ cho tôi biết là máy tối tân nhất thế giới. Tôi lén chụp hình máy móc gửi cho chồng tôi xem thì hỡi ơi, chồng tôi nói “ Cái máy này các nước tân tiến đã vứt đi hơn 10 năm rồi”. Ôi tất cả cái gì cũng nhất thế giới mà họ cho tôi biết là thế đó. Và họ lại gọi tôi lên yêu cầu ký vô giấy tiêm thuốc nấm máu cho cháu. Khoảng 10 triệu 1 mũi và phải tiêm khoảng 20 ngày. Vậy coi như ngoài 50 đến 70 triệu mỗi ngày tôi phải đóng thêm 10 triệu nữa cho mỗi ngày tiêm thuốc. Và Bs nói với tôi là họ chỉ nghi ngờ thôi chứ chưa xác định chính xác máu có nấm hay không. Nhưng họ vẫn yêu cầu tôi đóng tiền để dùng loại thuốc đó. Tôi vẫn chấp nhận với hy vọng là con sẽ có thêm thuốc điều trị. Dù trong lòng thấy lạ là tại sao họ không thể xác định được bệnh nhân có bị nấm trong máu hay không. Họ chỉ nghĩ là khi tụy hoại tử thì máu nhiễm trùng sẽ có nguy cơ bị nấm. Hay do máy móc quá cũ hoặc trình độ BS quá thấp không đọc được bệnh. Những câu hỏi cứ dồn dập trong đầu của tôi.
Rồi ngày tiếp theo tôi vào thăm con thì sau hơn 20 ngày bất động con tôi đã mở mắt nhìn mẹ. Tôi mừng như bắt được vàng. Tôi hỏi “ Con ơi con có nhận ra mẹ không?” thì con tôi gật. Cháu không thể nói vì trong miệng cắm ống thơ rất to. Tôi hỏi tiếp “ Con ơi con có đói không?” con tôi lắc đầu. Vẫn chưa tin là con tỉnh tôi hỏi tiếp: “ Con ngủ hơn 20 ngày rồi, mẹ và gia đình lo lắm. Mẹ đã về ngay khi con bệnh nhưng vẫn không kịp gặp con trước khi con phải vào cấp cứu. Nếu con thật sự hiểu những gì mẹ nói, con hãy nắm tay mẹ được không? Con là thế giới là tất cả những gì quý nhất trên thế gian này đối với mẹ con biết không?”. Tôi đưa tay và cầm tay con tôi, cháu bắt đầu động đậy và nắm khẽ tay tôi. Tôi mừng và ôm con khóc ngất. Lúc này BS đến nói với tôi là “ Con chị qua tình hình nguy kịch rồi nhé. Nhưng nếu để sống và có thể ra khỏi phòng này thì chắc phải nằm hơn một tháng nữa. Gia đình có đủ điều kiện không?”. Tôi mừng rơn và nói “ Nếu con tôi sống thì nằm đây bao lâu tôi cũng chấp nhận, tiền bạc tôi lo được.” Tôi xuống báo tin cho gia đình biết và chồng tôi bên Mỹ biết. Ai cũng mừng và khóc nức nở. Riêng chồng tôi bên Mỹ thì khác, anh bảo “ Em đừng mừng vội. Vẫn cứ tiến hành đưa con qua Mỹ khi họ giao giấy tờ. Vì bệnh tình con rất nguy hiểm. Bằng mọi giá phải đưa con ra khỏi đó khi họ giao giấy tờ hãy chạy thẳng đến đại sứ quán . Anh sẽ làm việc với thượng nghị sĩ bên này. Họ sẽ gọi qua đại sứ quán bên đó hỗ trợ cấp visa khẩn cấp cho con”. Tôi đồng ý và vẫn mong chờ giấy MEDICAL REPORT từ họ để đem qua Đại Sứ Quán xin visa cho con qua Mỹ điều trị.
Ngày tiếp theo họ gọi gia đình tôi lên để ký giấy chụp CT bụng cho con tôi vì chướng lên bất thường. Tôi chạy lên và ký rồi cùng họ đưa con đến phòng chụp CT. Vào đây khi nhìn cái máy chụp CT ( Computed Tomography) hiệu Cement từ thời Vua Bảo Đại cởi truồng tắm mưa tới giờ rồi. Cái máy cũ kỹ và nhìn rất bẩn nhưng vẫn được các BS ở đây giới thiệu là máy tối tân nhất. Khi nhìn cái máy tôi hỡi ôi. Lúc này chúng tôi khiêng con tôi đặt lên máy để cho BS chụp. Lòng tôi rối bời vì lo lắng. Khi họ chụp xong đẩy con tôi ra, tôi đã khóc nghẹn vì cháu yếu dần và mắt nhắm lại. Chiều hôm đó 3:00 tôi lên thăm cháu thì gặp bác sĩ trưởng khoa ICU đi thăm bệnh. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vị BS này. Bà hỏi tình hình bệnh con tôi từ một vị BS khác. Họ nói với nhau gì đó rồi tôi nghe bà nói với vị BS này “ Bệnh nhân này trả về chứ nuôi gì nữa mà nuôi”. Chân tôi như khụy xuống, mắt tôi như mờ đi, tai tôi bắt đầu ù. Ôi con tôi sao thế này. Họ nói cháu đã qua cơn nguy kịch rồi cơ mà. Tôi chỉ biết quỳ xuống van xin họ cứu con tôi.
Họ yêu cầu tôi đứng lên và đi ra ngoài cho họ hội chuẩn. Sau 1 giờ đồng hồ họ gọi tôi lên và nói “ Con chị trở bệnh nặng, chỉ còn vài % sống. Chúng tôi sẽ tiến hành mổ cầu may nhưng nói trước là 99% chết trên bàn mổ. Mổ cũng chết không mổ cũng chết. Tôi nghẹn lòng và ký vào giấy với hy vọng là dù 1% nhưng biết đâu sẽ có phép màu nào đo. Tôi đặt bút ký mổ cho con mà lòng đau thắt lại. Lúc này tôi quỳ xin họ cho tôi gặp con tôi vài phút trước khi mổ. Họ đồng ý. Tôi lại nhìn con nghẹn ngào khóc và cố lay cháu dậy. Con tôi từ từ mở mắt yếu ớt, tôi nói vào tai con tôi “ Con ơi đừng bỏ cuộc con nhé, con là con trai của mẹ. Mẹ chưa bao giờ bỏ cuộc bất cứ điều gì trong cuộc sống. Mẹ luôn cố gắng vượt qua. Con hãy kiên cường lên. Mẹ luôn bên cạnh con. Hãy hứa với mẹ là vượt qua con nhé. Khi con mệt quá và khó thở hãy nghĩ đén Mẹ và em con và gia đình . Đừng bỏ cuộc con ơi. Nếu con còn hiểu những điều mẹ nói hãy chớp mắt ra hiệu cho mẹ biết đi con.” Con trai tôi cố chớp mắt cho tôi biết và hai hàng nước mắt của cháu chảy ra. Tôi nghẹn đắng lòng. Y tá bắt đầu đuổi tôi và cháu tôi ra ngoài để họ làm vệ sinh cho con tôi để chuẩn bị chuyển đi mổ. Ánh mắt yếu ớt như van xin mẹ đừng đi, và đôi tay sưng phù vì khi dịch tràn máu bị nhiễm trùng, thận suy 24 ngày không đi tiểu, phổi viêm do máy thở. Đôi tay yếu ớt cứ cố níu kéo mẹ, ánh mắt mệt mỏi như van xin mẹ ở lại với con. Tới chết tôi cũng không thể quên giây phút đó. Nhưng họ kéo tôi ra ngoài, bỏ lại con trai tôi với đôi mắt mệt mỏi bắt đầu nhắm nghiền lại.
9:00 đêm đó họ đưa con trai tôi vào phòng mổ. Tôi cứ chạy tới chạy lui trong đêm để nghe ngóng tin tức.
2:00 sáng tôi chạy vào phòng ICU mặc dù bị cấm cản nhưng tôi vẫn xông vào và nhìn thấy họ đã mang con tôi ra khỏi phòng mổ và trở lại giường cũ. Tôi nhìn thấy các y tá đang truyền máu cho con tôi. Tôi mừng vì con tôi đã chiến thắng và ra khỏi phòng mổ rồi. Tôi chạy về chỗ cả nhà đang ngồi chờ để báo tin cho gia đình, cả nhà tôi òa khóc vì mừng và cầu nguyện cả đêm cho con tôi.
6:00 họ gọi tôi lên, nữa mừng vì hy vọng ca mổ thành công, và con tôi qua cơn nguy hiểm. Nửa lo vì tin dữ sẽ đến. Tôi bước vào phòng thì vị BS cho biết đêm qua đã mổ cho con tôi nhưng khi mổ ra thì bên trong tất cả đều hư hết rồi nên họ không thể làm gì hơn. Vì vậy họ nói gia đình nên đem con tôi về vì không nên để chết tại bệnh viện. Tôi lúc này đã không thể khóc được, chân tay tôi run rẫy. Gia đình vội vàng làm thủ tục để đưa con tôi về nhà. Tôi điện thoại cho chồng tôi bên Mỹ. Anh đã cùng con trai nhỏ của tôi bay về gấp . Về đến nhà con tôi mất. Cả thế giới như sụp đổ hoàn toàn dưới chân tôi.
Một đứa con ngoan, hiền lành mà ai cũng thương yêu. Tương lai đang chờ đón ở phía trước. Chỉ còn ba tháng nữa mẹ sẽ về đón qua Mỹ sống và sum họp gia đình… Tại sao con tôi chết đau đớn như thế này. Dù tôi đã làm hết mọi cách. Tiền đóng gần 1 tỉ nhưng bệnh con không tiến triển. Sau nhiều ngày vật vã với đám tang của con xong tôi bắt đầu xâu chuỗi sự kiện lại. Từ BV Đa Khoa Đồng Nai, các chỉ số bệnh của con tôi không quá cao, nhưng các BS ở đây biết là bệnh này rất nguy hiểm nên đã phải chuyển lên tuyến trên gấp, thậm chí họ chưa kịp thu tiền viện phí. ( sau 1 tuần họ mới gọi điện thoại lên cho gia đình tôi và nói nếu có thời gian vui lòng ghé thanh toán viện phí cho cháu). Họ gấp đến độ không kịp thu tiền viện phí. Vậy mà khi chuyển bệnh nhân lên CHỢ RẪY thì BS ở đây xem như chả vấn đề gì cứ nằm đấy và chờ đi.. Chờ đến khi tắt thở thì đem vào phòng HỒI SỨC CẤP CỨU chữa và đóng tiền. Mặc dù đóng tiền đầy đủ nhưng vẫn không có máy lọc máu. Cứ cắm vô một ngày lại rút ra cắm cho bệnh nhân khác. Nhưng mỗi ngày đều phải đóng tiền như nhau. Cho đến cuối cùng thì “ Đem về đi sắp chết rồi”. Thế đấy! những người khoác trên mình bộ đồ bác sĩ. Một nhân vật mà ai cũng phải tôn kính gọi đến từ BÁC nhưng chúng vẫn nhẫn tâm đến thế. Nếu cho là quá tải thì tại sao nhận bệnh? Một bệnh viện trước dây có 1200 giường giờ vẫn đang mở rộng thêm thành mấy ngàn giường. Cho tôi hỏi, các vị đã có đủ BS cho từng ấy bệnh nhân chưa?. Và đây là bệnh viện lớn toàn ca nặng, các vị đã có đủ TÀI , ĐỨC, TÂM để cứu người hay đang giết người và kInh doanh trên nỗi đau của họ. Hơn 24 ngày lăn lộn ở hành lang bệnh viện chăm con, chứng kiến bao nhiêu gia đình phải bán nhà cửa để mong cứu con , chồng, cha, vợ của họ…. Nhưng rốt cuộc nhà đã bán, người thân cũng mất. Thêm những điều đau đớn nữa là một bệnh nhân ở Bến Tre 54 tuổi bị vỡ ruột non mà chụp cắt lớp 5 lần BS vẫn không tìm ra bệnh nhân bị gì. Đến lần cuối khi phát hiện ra bệnh thì chị ấy chết… Ngạc nhiên chưa? Máy tối tân nhất thế giới, bác sĩ giỏi ngang tầm tiến sĩ giáo sư nước ngoài đó sao??? Thương hơn nữa là những người đi phát cơm từ thiện thiện nhưng luôn bị bảo vệ xua đuổi. Họ phải luồn những hộp cơm từ thiện cho người nghèo dưới những cái lỗ của bức tường cổng số 6 bệnh viện. Họ làm điều thiện nhưng vẫn bị xua đuổi. bao nhiêu người nghèo cần cơm ăn vì họ không có tiền mua cơm, phải để dành tiền chữa bệnh cho người nhà…. Tôi lại tự hỏi tại sao bảo về làm vậy??? Rồi câu trả lời đơn giản nhất là NẾU HỌ CHO NGƯỜI PHÁT CƠM TỪ THIỆN THÌ LÀM SAO CĂN TIN BÁN ĐƯỢC CHO NGƯỜI NHÀ BỆNH NHÂN. Ôi cái xã hội gì vậy??? Đến làm việc thiện cũng khổ nữa là sao? Rôi bệnh viện thì toàn tệ nạn, đêm nào cũng có người mất tiền, điện thoại. Nhà vệ sinh bệnh viện thì bị khóa trái cửa để người bên ngoiaf vào kinh doanh xây nhà vệ sinh và thư mỗi lần đi vệ sinh là 2000 đồng. Riêng tôi mỗi ngày phải tốn khoảng 40 ngàn. Vì tắm giặt rửa chén đi về sinh đủ kiểu. Họ kinh doanh từ thứ tận cùng nhất. Nuôi con 24 ngày trong viện tôi bắt đầu cảm thấy sợ tất cả mọi thứ ở đây. Có thể có người nghĩ rằng con tôi chết rồi tôi cay cú và điên loạn nên viết sai sự thật. Không thưa mọi người, tôi là nhà báo hơn 10 năm. Tôi không bẻ cong ngòi bút. Dù tôi đau đớn tột cùng sau cái chết tức tưởi của con tôi nhưng tôi viết tất cả là sự thật. Cái BV mà những con người làm việc ở đây họ luôn cho mọi thứ là nhất thế giới, họ là giỏi nhất nhất thế giới thì sự thật lại trái ngược như vậy. Trong đám tang con tôi, có nhiều người đến viếng khi biết con tôi bị viêm tụy họ đã hỡi ơi vì họ hỏi: “ Tại sao sau vài giờ nó không cấp cứu mà không đưa đi BV khác. Con anh nè, con chị nè….. cũng bị vậy nhưng bệnh Viện Bình Dân cứu được nè.. BV Pháp Việt cứu nè..rồi ABCD cũng tương tự nói như vậy khiến tôi đau lòng vì cái chết oan uổng của con tôi bởi sự tàn nhẫn vô tâm ác độc và yếu kém của cái lũ khoác trên mình chiếc áo trắng nghành y ở BV Chợ Rẫy.
Sau đám tang con tôi, chồng tôi vẫn yêu cầu bệnh viện cung cấp tóm tắt bệnh án của con tôi MEDICAL REPORT. Dù họ thu tiền nhưng khi tôi hỏi họ trả lời “ Tưởng người nhà chết rồi thì không cần nữa” Và họ lại hẹn sang một ngày khác. Ngày khác tôi và chồng tôi lên BV đòi giấy đó thì họ cấp cho 1 trang A4 với vỏn vẹn vài dòng tóm tắt. Chồng tôi người ỹ anh đọc và bắt đầu nổi điên lên và quậy ngay tại bệnh viện. anh nói “ Con trai tao nằm đây 24 ngày mà chúng mày đưa cái bản tóm tắt chưa được 1 trang giấy A4 hả? Trong khi cái bill tính tiền chúng mày gửi chi tiết từng món lên đến 10 trang giấy. Chúng mày có còn là con người không? Chồng tôi gần như gào thét lên giữa bệnh việnnhưng chúng nó lẳng lặng bỏ đi và cho người lôi chồng tôi ra ngoài. Chồng tôi nói với họ “ Chúng mày giết con tao, giết chết tương lai của nó và chúng mày giết cả gia đình tao. Vì khi con tao chết, gia đình tao còn mục đích gì để sống. Một đứa trẻ ngoan hiền và chưa đầy 19 tuổi. Nếu là người nhà và gia đình chúng mày bị như vậy, chúng mày có cấp cứu như chúng mày đã làm với con tao không?” .. Tôi nghẹn đắng lòng vì con thì đã mất, trái tim tôi tổn thương chỉ biết lôi chồng về vì có nói gì con cũng không trở lại được nữa. Nay tôi viết bài này mong mọi người hãy chia sẻ cho tất cả người khác biết để nếu có người thân hay ai bị bệnh thì nên tránh xa cái bệnh viện nhẫn tâm và ác độc này. Đừng mang vào đây khi còn có thể cứu được mà sau khi bán nhà cửa để chữa bệnh thì mang về cái xác không nguyên vẹn. Tôi đau lắm, đau thắt ruột gan nhưng không biết phải làm sao. Mỗi ngày nhìn di ảnh con lại thấy có lỗi với nó. Chỉ ba tháng nữa thôi là gia đình sum họp nhưng giờ đây gia đình tôi đã vĩnh viễn mất đi đứa con mà chúng tôi yêu thương và hy vọng về nó biết nhường nào.
Hỡi cái lũ người không có tâm có đức, lại không có tài kia ơi… Làm ơn lột bỏ bộ áo trắng lương y đi. Đừng làm xấu nghành y nữa.. Sao các người ác quá vậy? Đã dốt nhưng luôn tỏ ra nguy hiểm và luôn cho ta là nhất thế giới. Người Mỹ họ rất ngạc nhiên vì tại sao rất nhiều nước trên thế giới muốn yêu cầu họ tư vấn những ca khó, họ mong muốn nhận được loại thuốc tốt cho bệnh nhân nhưng tại sao Việt Nam lại không muốn. Câu trả lời đơn giản mà, vì lũ người ở đây chúng luôn cho chúng là giỏi nhất thế giới. và nếu bên Mỹ gửi thuốc về thì làm sao chúng thu tiền thuốc của bệnh nhân này được. Nên nó từ chối là đúng rồi.
Con trai ơi, mẹ và gia đình đã làm hết mọi cách rồi con ạ, nhưng vẫn không cứu được con. Vì từ đầu chúng đã bỏ mặc con gần hai ngày với căn bệnh nguy hiểm này mà không cấp cứu. Nếu con có linh thiêng hãy về với mẹ. Mẹ mang tro cốt con qua Mỹ, mẹ chỉ mong con linh thiêng mà về Mỹ theo mẹ để lòng mẹ đỡ day dứt vì không thể cứu được con. Còn cái lũ người mất nhân tính đó, trời sẽ trừng trị họ con ạ. Hãy về bên mẹ con nhé. Vì mẹ yêu con nhất trên đời.
Người mẹ của nạn nhân Nguyễn Duy Hưng
https://quangvinh2005.blogspot.com/2018/09/tai-sao-con-toi-chet-ai-giet-con-toi.html
Đây là những lời tố cáo của tôi, mẹ của bệnh nhân NGUYỄN DUY HƯNG 19 tuổi chỉ còn vài ngày nữa là em bước qua tuổi 20 và chuẩn bị qua Mỹ sống, Cái tuổi đáng lẽ có nhiều dự định và mơ ước cho tương lai nhưng đã vụt tắt vì sự nhẫn tâm, ác độc và yếu kém về trình độ CHUYÊN MÔN của lũ người khoác trên mình chiếc áo trắng trong nghành y tại bệnh viện Chợ Rẫy Thành phố Hồ Chí Minh.
Đêm đó là đêm thứ SÁU tại Mỹ nhưng ở Việt Nam là sáng thứ Bảy. Sau khi hoàn tất show diễn tôi trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi. Tiếng chuông điện thoại vang lên, thông thường tôi ít để ý các cuộc gọi ban đêm, nhưng đêm đó như linh tính điều gì tôi nhìn vào điện thoại thì thấy chị gái tôi ở Việt Nam gọi qua. Chị tôi thông báo là con trai tôi đau bụng nên chị đưa vào BV Đồng Nai khám. ( Cách đây hơn một năm tôi qua Mỹ và gửi con trai lớn 19 tuổi cho chị gái chăm sóc, và chỉ còn ba tháng nữa cháu sẽ qua Mỹ sống cùng tôi và em trai nó). Tôi cuống cuồng hỏi chị gái là “ Cháu có đau nhiều không? “ Chị gái tôi nói “ Nó đau nhiều nên chị đang cho cháu làm các xét nghiệm”. Tôi nóng lòng chờ đợi thông tin từ chị gái của mình. Vài tiếng sau cháu trai tôi là Lê Thanh Hiếu gọi cho tôi nới “ Dì ơi, BV nói em bị viêm tụy cấp nên họ chuyển em lên BV Chợ Rẫy. Giờ con đưa em lên Bv Chợ Rẫy đây dì”. Tôi bắt đầu lo lắng và bàn với chồng và con trai nhỏ của tôi là chuẩn bị đồ cho tôi bay về VN gấp. Lòng tôi gần như rối bời. Tôi mua vé máy bay gấp lúc 3 giờ thì 8 giò là tôi bay. Không màng đến giá cả bao nhiêu dù bay gấp như vậy thậm chí tôi phải trả số tiền rất cao. Nhưng vì con, tôi đã gạt bỏ tất cả để bay về ngay cho kịp. Khi tôi chuẩn bị ra sân bay tôi tiếp tục gọi cho chị gái để hỏi tình hình của con mình ra sao. Chị đưa máy gọi video cho tôi nhìn con trai của tôi. Cháu đang cầm bình dịch chuyền đi tiểu. Tôi hỏi “ Con ơi! Con có đau nhiều không?” Cháu trả lời “ Mẹ ơi con đau lắm”. Tôi cũng không ngờ đó là câu nói cuối cùng tôi nghe được từ con tôi. Sau đó tôi lên máy bay, mọi liên lạc gần như cắt đứt. Ngồi trên máy bay mấy chục tiếng miệng chỉ biết khẩn cầu cho con được bình an. Sau gần hai ngày trên máy bay tôi đã về đến BV Chợ rẫy thì biết được sự thật. Sự thật 100% do chị gái tôi và cháu trai của tôi kể lại vì gia đình tôi trực tiếp nuôi cháu tại BV. Đó là các Bác sĩ ở BV Chợ Rẫy đã cấp cứu một bệnh nhân bị VIÊM TỤY CẤP bằng cách truyền vào tay nó một bình nước biển ( loại nước muối loãng mà giá khoảng 11.000 đồng.
Vì tôi làm nghề dược nên biết giá của loại nước này”. Và họ để cháu nằm ngoài hành lang bệnh viện . Sau khi gia đình khóc lóc và đi nhờ một người bà con làm trong phòng hành chánh tại bệnh viện đó, ông đã giúp cho con tôi có một cái giường trên lầu tám của bệnh viện. Và họ gọi đó là phòng cho bệnh nhân bệnh nặng. Và những gì tiếp theo họ cấp cứu cho một bệnh nhân bị bệnh VIÊM TỤY CẤP ( NGUY CƠ HOẠI TỬ)??? Cũng lại là chai nước truyền dịch trắng nhách và cắm vào mũi con tôi sơi dây khí oxy mỏng manh và tiếp tục nằm chờ ở đó. Đã là Bác Sĩ, khi một bệnh nhân được chuyển từ BV tỉnh đến và đã có kết quả chính xác là VIÊM TỤY CẤP ( nguy cơ hoại tử) thì họ thừa biết họ cần phải làm gì và điều trị những gì cho bệnh nhân. Vì tất cả các bệnh lý đều có một KHUNG GIỜ VÀNG để chữa trị kịp thời.
Nhưng không, con tôi vẫn nằm đó và dịch trong ổ bụng bắt đầu tràn. Bụng của cháu chướng lên cao hơn mặt. Họ bắt đầu cắm ống hút dịch từ dạ dày ra. Cứ vài tiếng là một bịch cả hai lít nước. Họ nói người nhà ngồi canh khi nào bình dịch truyền hết thì gọi họ. Khi bình dịch truyền gần cạn chỉ còn một chút thì cháu tôi vào gọi . Cô y tá bước ra lầm bầm chửi bệnh nhân và người nhà là chưa hết mà réo gọi um sùm là sao. Nhưng thực tế trong bình chỉ còn vài giọt. Nhưng vì người nhà mình đang bệnh nên cả nhà cứ cắn rang chịu đựng. Rồi thời gian tiếp tục trôi qua vẫn chẳng có động tĩnh gì về cấp cứu. Con trai tôi bắt đầu khó thở và kiệt sức dần do dịch tràn quá nhiều, và do phải nằm chờ gần hai ngày với cách cấp cứu qua loa như cấp cứu một bệnh nhân bị tiêu chảy bình thường. Trong khi căn bệnh của con tôi cần cấp cứu gấp và cần lọc máu hoặc chọc hút tụy. Nhưng không, họ vẫn không làm. Chị gái tôi cứ chạy từ lầu 8 xuống lầu 1 rồi từ lầu 1 lên lầu 8 cả 4 vòng để tìm người nhà. Chị tôi gào khóc van xin họ cứu con trai của tôi. Cháu trai tôi Lê Thanh Hiếu cũng chạy đôn chạy đáo đi van xin BS cứu em Hưng của nó. Lúc này người bà con lại một lần nữa giúp đỡ. Không biết ông đã làm những gì nhưng sau đó họ đưa con tôi vào phòng ICU ( Hồi sức cấp cứu, mà đáng lẽ cháu đã phải được vào đây ngay từ lúc BV Chợ Rẫy nhận bệnh nhân từ BV Đồng Nai đưa lên với bệnh án là Viên Tụy Cấp ( nguy cơ hoại tử). Còn nếu như họ cho là BV CHỢ RẪY của họ quá tải thì tại sao họ nhận bệnh. Tại sao không chuyển con tôi đến BV Y Dược Hoặc BV Bình Dân hay Việt Pháp. Cái đau đớn của tôi là không có mặt ở đó để tự đưa con tôi ra khỏi chỗ chết đó. Tôi ngồi trên máy bay và mọi thứ như mù tịt về thông tin.) Khi họ đưa con tôi vào tới phòng này và cắm máy lọc cũng là lúc con tôi tắt thở. Họ bắt đầu dùng máy thở nhân tạo công suất cao và luồn cái ống to đùng vào phổi cho con tôi . Từ đó con tôi thở 100% bằng máy, và không tự thở được 1% nào.
Lúc này tôi quá cảnh ở Hàn Quốc và có wifi tôi bắt đầu gọi về để liên lạc với gia đình tôi. Tôi thấy chị tôi khóc rất nhiều, tôi biết có điều xấu xảy ra nhưng chị tôi nói dối tôi là chị bực mình và gây lộn với Hiếu con trai chị ấy nên chị khóc. Linh tính cho biết điều rất xấu xảy ra với con mình nhưng tôi cố gắng giữ bình tĩnh vì còn một chặng bay nữa. Một phần tôi cũng mới phẫu thuật nên BS cấm tôi xúc động và quá lo lắng sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe và thậm chí đến tính mạng của tôi. Vì vậy tôi đã cố gắng giữ bình tĩnh và cầu nguyện cho con. Sau khi nghe tất cả những gì kể lại những gì các BS ở BV Chợ Rẫy đã đối xử với bệnh nhân và điều trị cho Bệnh nhân là con tôi như thế, tim tôi đau thắt và nghẹn đắng. Xuống máy bay lúc 1:45 chiều tôi bắt đầu chờ đến 3:00 chiều để được vào thăm con. Vì mỗi ngày chỉ được thăm 30 phút vào lúc 3:00 chiều. Bước vào phòng ICU tôi nhìn con mà lòng quặn thắt. Con tôi đó sao? Xung quanh nó là dây nhợ mà máy móc. Mắt nhắm nghiền và nhịp thở 100% là máy. Con mằm đó bất động. Mẹ chỉ biết nằm tay con nghẹn ngào. Chỉ biết nói với chính bản thân mình là “ Con ơi mẹ xin lỗi, mẹ đã về trễ, mặc dù mẹ đã cố hết sức để có thể về nhanh nhất”. Sau 30 phút nhìn con thì họ bắt đầu xua đuổi người nhà. Tôi bước ra khỏi phòng mà nghẹn ngào chua xót. Chỉ biết cầu nguyện và cầu nguyện. Trở lại chỗ gia đình ngồi chờ thông tin khi các BS ở phòng ICU HỒI SỨC CẤP CỨU cần gì họ gọi. Cái nơi chúng tôi tôi ngồi chờ như một trai tị nạn. Hàng tram người nằm ngồi la liệt. Trong đó có cả bệnh nhân đang nằm la liệt lẫn người thân đi nuôi. Mưa thì vác chiếu chạy vòng quanh, nắng thì mặc kệ cứ lăn ra tranh thủ 1 người chợp mắt thì một người thức để nghe tên vì loa thông báo tên bệnh nhân bất cứ lúc nào, ngày cũng như đêm. Vài phút lại có loa thông báo. “ Người nhà của anh Nguyễn Văn A. hoặc chị Hồ Thi B… thì người nhà bắt đầu cong chân lên chạy. Vì đâu phải gần, từ chỗ ngồi chờ họ gọi tên lên tới phòng BS chạy cả 5 phút . Sau đó vài phút thấy người nhà đi xuống nước mắt ngắn dài là biết người nhà họ đã mất. Cái nỗi lo khi họ kêu tên bắt đầu len lõi trong đầu tôi. Từ khi xuống máy bay cho đến ngày cuối cùng tôi chưa phút nào rời BV. Chỉ ngồi đó như bức tượng, mua gió mặc kệ, gia đình tôi luôn túc trực, chị gái và cháu trai của tôi luôn ở BV. Cả cha ruột của cháu và bà nội cũng lên thăm và chờ đợi.
Mỗi ngày chỉ mong đến 3:00 để được lên nhìn con một chút và hỏi về bệnh tình con tiến triển như thế nào. Và ngày nào cũng được câu trả lời là “ Bệnh nhân này nặng lắm”. Chỉ như thế và không hơn gì. Mỗi ngày buổi sáng họ gọi tên người nhà Nguyễn Duy Hưng là tôi chạy lên. Lên để ký giấy đóng tiền tạm ứng mỗi buổi sáng và ký tên vào giấy lọc máu. Mỗi ngày chúng tôi phải đóng từ 50 triệu đến 70 triệu , hôm nào nhẹ nhất thì 30 triệu đồng. Chồng tôi bên Mỹ là cha dượng của cháu bắt đầu lo lắng và nhờ các BS ở Mỹ hỗ trợ cứu giúp. Các BS ở Mỹ đã yêu cầu tôi cho họ liên lạc với BS điều trị cho con tôi tại BV Chợ Rẫy. Tôi đến gặp BS ở phòng ICU HỒI SỨC CẤP CỨU nơi con tôi đang điều trị và nhờ họ cho số điện thoại để BS bên Mỹ gọi về . Nhưng ở đây họ luôn xem họ là giỏi nhất nên họ từ chối không nghe điện thoại. Chính các BS ở đây nói với tôi “ Chúng tôi đã dùng thuốc tốt nhất trên thế giới để chữa cho con chị, dùng máy tốt nhất lọc máu cho con chị, và chúng tôi cũng đều là những BS giỏi nhất mới làm việc trong phòng này và ở Mỹ cũng chỉ đến vậy thôi”. Ý của họ là họ quá giỏi rồi không cần ai tư vấn. Bất lực vì họ từ chối, một BS ở Mỹ đã nói với tôi, họ sẽ sẵn sàng gửi tặng gấp thuốc kháng sinh mạnh về để chữa trị cho con tôi. Một lần nữa tôi lại chạy đến cầu cứu họ, nhưng BS ở đây lại nới “ Thuốc kháng sinh ở Châu á là tốt nhất thế giới rồi” . Ôi cái gì ở đây cũng tốt nhất thế giới hết….. Tôi bất lực hoàn toàn. Chồng tôi ở Mỹ bắt đầu nóng lòng hơn và quyết không chịu bỏ cuộc. Anh chạy đi cầu xin các bệnh viện ở Mỹ nhận bệnh nhân và bắt đầu tiến hành làm visa khẩn cấp để đưa con qua Mỹ điều trị. Số tiền cho một chuyến bay SOS tại Mỹ về VN chỉ có hai BS Mỹ và hai trợ lý cùng những máy móc tối tân trên máy bay, họ sẽ bay đến VN để đón con trai tôi và tôi là 7 tỉ đồng Việt Nam. Còn tiền chữa trị có thể từ 1.5 triệu đô la đến 2 triệu đô la.
Tùy vào tình hình bệnh nhân. Chồng tôi chấp nhận hết và bắt đầu tiến hành xin visa khẩn cấp. Điều kiện cho visa khẩn cấp là yêu cầu bệnh viện cấp 1 bản MEDICAL REPORT ( tóm tắt bệnh án bằng tiếng anh) và giấy xác nhận căn bệnh này BV tại VN không chữa được. Khi tôi yêu cầu giấy này thì một BS nói với tôi “ Bệnh viêm tụy cấp có gì là không chữa được mà chuyển đi Mỹ. Bộ nhà bà giàu lắm hả”. Lòng nghẹn đắng nhưng vẫn phải nhịn nhục vì mạng sống của con tôi đang trong tay họ. Khi tôi cố giải thích thì họ nói “ được rồi chúng tôi sẽ cấp giấy cho chị, nhưng chờ 5 ngày nữa vì chúng tôi phải dịch qua tiếng Anh lâu lắm” Tôi ngỡ ngàng vì chỉ một tờ giấy MEDICAL REPORT mà phải chờ những 5 ngày. Nhưng đành bấm bụng chịu đựng. rồi mỗi ngày như thế lại chờ đợi tới 3:00 chiều để được nhìn thấy con. Mỗi ngày họ gọi lên ký giấy để lọc máu cho con tôi. Khi ký giấy là đồng nghĩa với bạn phải đóng số tiền 50 hoặc 70 triệu mỗi ngày. Tôi chấp nhận hết. Và đóng tiền ngay tức thì không chần chờ. Nhưng lạ thay tôi có lúc tôi thấy họ cắm máy lọc máu cho con tôi, lúc thì tôi không nhìn thấy máy. Đúng ngày 22/8/2018 tôi cũng như mọi ngày lên ký giấy lọc máu cho con nhưng 3:00 chiều tôi thăm con thì cũng không thấy máy đâu. Tôi hỏi BS là tại sao kêu tôi ký giấy mà giờ không thấy máy. Thì vị BS này nói “ lọc máu nhiều cũng đâu có tốt”. Tôi ngạc nhiên với câu trả lời của họ. Tôi hỏi lại “ Vậy BS kêu tôi lên ký giấy lọc máu làm chi”. Lúc này thì vị BS này nói với tôi, “ máy còn phải nhường cho các bệnh nhân khác nữa. Lúc này tôi mới bắt đầu để ý xung quanh cái phòng ICU HỒI SỨC CẤP CỨU này. Họ có khoảng 26 giường bệnh nhưng chỉ có tất cả 3 cái máy lọc máu. Lúc này tôi mới hiểu ra là tại sao con tôi cứu bị rút máy lọc ra ( nhưng tôi vẫn phải đóng tiền. Thì ra họ kinh doanh như vậy trên nỗi đau của người khác). Tôi yêu cầu BS cắm máy lọc máu cho con tôi vì cháu bệnh thập tử nhất sinh mà sao không cứu. Họ nói tối nay họ sẽ cắm máy vào lọc. Đêm đó như mọi đêm tôi mua café và bánh mì, trái cây đem lên phòng biếu BS điều dưỡng y tá ..chỉ để đứng từ xa nhìn qua phòng kính xem con tôi thế nào. Nhưng cuối cùng cũng không nhìn thấy họ gắn máy lọc máu cho con tôi. Đến 3:00 chiều ngày tiếp theo tôi lên thăm con và hỏi BS tại sao hôm qua không lọc máu cho con tôi. Thì vị BS này nói dối, là “ Đêm qua chúng tôi đã cắm máy lọc cho cháu rồi”.
Sự nói dối trơ trẽn vì họ không nghĩ là đêm nào tôi cũng lên đem đồ ăn lên cho họ và ngó nhìn con tôi. Vì vậy tôi đã trả lời vị BS này là “ Đêm qua mấy giờ BS cắm máy vào lọc cho cháu???” ông ta nói khoảng 8:00 đêm. Tôi cho ông ta biết là đêm nào tôi cũng lên đây nhìn con tôi. Và đêm qua không có bất cứ cái máy nào. Ông ta lẳng lặng bỏ đi. Cho đến chiều hôm sau họ mới cắm máy lọc máu tiếp cho con tôi. Họ dùng ba cái máy này để kinh doanh trên nỗi đau của bệnh nhân. Một BV lớn mà phòng ICU chỉ có ba máy lọc máu. Và họ cho tôi biết là máy tối tân nhất thế giới. Tôi lén chụp hình máy móc gửi cho chồng tôi xem thì hỡi ơi, chồng tôi nói “ Cái máy này các nước tân tiến đã vứt đi hơn 10 năm rồi”. Ôi tất cả cái gì cũng nhất thế giới mà họ cho tôi biết là thế đó. Và họ lại gọi tôi lên yêu cầu ký vô giấy tiêm thuốc nấm máu cho cháu. Khoảng 10 triệu 1 mũi và phải tiêm khoảng 20 ngày. Vậy coi như ngoài 50 đến 70 triệu mỗi ngày tôi phải đóng thêm 10 triệu nữa cho mỗi ngày tiêm thuốc. Và Bs nói với tôi là họ chỉ nghi ngờ thôi chứ chưa xác định chính xác máu có nấm hay không. Nhưng họ vẫn yêu cầu tôi đóng tiền để dùng loại thuốc đó. Tôi vẫn chấp nhận với hy vọng là con sẽ có thêm thuốc điều trị. Dù trong lòng thấy lạ là tại sao họ không thể xác định được bệnh nhân có bị nấm trong máu hay không. Họ chỉ nghĩ là khi tụy hoại tử thì máu nhiễm trùng sẽ có nguy cơ bị nấm. Hay do máy móc quá cũ hoặc trình độ BS quá thấp không đọc được bệnh. Những câu hỏi cứ dồn dập trong đầu của tôi.
Rồi ngày tiếp theo tôi vào thăm con thì sau hơn 20 ngày bất động con tôi đã mở mắt nhìn mẹ. Tôi mừng như bắt được vàng. Tôi hỏi “ Con ơi con có nhận ra mẹ không?” thì con tôi gật. Cháu không thể nói vì trong miệng cắm ống thơ rất to. Tôi hỏi tiếp “ Con ơi con có đói không?” con tôi lắc đầu. Vẫn chưa tin là con tỉnh tôi hỏi tiếp: “ Con ngủ hơn 20 ngày rồi, mẹ và gia đình lo lắm. Mẹ đã về ngay khi con bệnh nhưng vẫn không kịp gặp con trước khi con phải vào cấp cứu. Nếu con thật sự hiểu những gì mẹ nói, con hãy nắm tay mẹ được không? Con là thế giới là tất cả những gì quý nhất trên thế gian này đối với mẹ con biết không?”. Tôi đưa tay và cầm tay con tôi, cháu bắt đầu động đậy và nắm khẽ tay tôi. Tôi mừng và ôm con khóc ngất. Lúc này BS đến nói với tôi là “ Con chị qua tình hình nguy kịch rồi nhé. Nhưng nếu để sống và có thể ra khỏi phòng này thì chắc phải nằm hơn một tháng nữa. Gia đình có đủ điều kiện không?”. Tôi mừng rơn và nói “ Nếu con tôi sống thì nằm đây bao lâu tôi cũng chấp nhận, tiền bạc tôi lo được.” Tôi xuống báo tin cho gia đình biết và chồng tôi bên Mỹ biết. Ai cũng mừng và khóc nức nở. Riêng chồng tôi bên Mỹ thì khác, anh bảo “ Em đừng mừng vội. Vẫn cứ tiến hành đưa con qua Mỹ khi họ giao giấy tờ. Vì bệnh tình con rất nguy hiểm. Bằng mọi giá phải đưa con ra khỏi đó khi họ giao giấy tờ hãy chạy thẳng đến đại sứ quán . Anh sẽ làm việc với thượng nghị sĩ bên này. Họ sẽ gọi qua đại sứ quán bên đó hỗ trợ cấp visa khẩn cấp cho con”. Tôi đồng ý và vẫn mong chờ giấy MEDICAL REPORT từ họ để đem qua Đại Sứ Quán xin visa cho con qua Mỹ điều trị.
Ngày tiếp theo họ gọi gia đình tôi lên để ký giấy chụp CT bụng cho con tôi vì chướng lên bất thường. Tôi chạy lên và ký rồi cùng họ đưa con đến phòng chụp CT. Vào đây khi nhìn cái máy chụp CT ( Computed Tomography) hiệu Cement từ thời Vua Bảo Đại cởi truồng tắm mưa tới giờ rồi. Cái máy cũ kỹ và nhìn rất bẩn nhưng vẫn được các BS ở đây giới thiệu là máy tối tân nhất. Khi nhìn cái máy tôi hỡi ôi. Lúc này chúng tôi khiêng con tôi đặt lên máy để cho BS chụp. Lòng tôi rối bời vì lo lắng. Khi họ chụp xong đẩy con tôi ra, tôi đã khóc nghẹn vì cháu yếu dần và mắt nhắm lại. Chiều hôm đó 3:00 tôi lên thăm cháu thì gặp bác sĩ trưởng khoa ICU đi thăm bệnh. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vị BS này. Bà hỏi tình hình bệnh con tôi từ một vị BS khác. Họ nói với nhau gì đó rồi tôi nghe bà nói với vị BS này “ Bệnh nhân này trả về chứ nuôi gì nữa mà nuôi”. Chân tôi như khụy xuống, mắt tôi như mờ đi, tai tôi bắt đầu ù. Ôi con tôi sao thế này. Họ nói cháu đã qua cơn nguy kịch rồi cơ mà. Tôi chỉ biết quỳ xuống van xin họ cứu con tôi.
Họ yêu cầu tôi đứng lên và đi ra ngoài cho họ hội chuẩn. Sau 1 giờ đồng hồ họ gọi tôi lên và nói “ Con chị trở bệnh nặng, chỉ còn vài % sống. Chúng tôi sẽ tiến hành mổ cầu may nhưng nói trước là 99% chết trên bàn mổ. Mổ cũng chết không mổ cũng chết. Tôi nghẹn lòng và ký vào giấy với hy vọng là dù 1% nhưng biết đâu sẽ có phép màu nào đo. Tôi đặt bút ký mổ cho con mà lòng đau thắt lại. Lúc này tôi quỳ xin họ cho tôi gặp con tôi vài phút trước khi mổ. Họ đồng ý. Tôi lại nhìn con nghẹn ngào khóc và cố lay cháu dậy. Con tôi từ từ mở mắt yếu ớt, tôi nói vào tai con tôi “ Con ơi đừng bỏ cuộc con nhé, con là con trai của mẹ. Mẹ chưa bao giờ bỏ cuộc bất cứ điều gì trong cuộc sống. Mẹ luôn cố gắng vượt qua. Con hãy kiên cường lên. Mẹ luôn bên cạnh con. Hãy hứa với mẹ là vượt qua con nhé. Khi con mệt quá và khó thở hãy nghĩ đén Mẹ và em con và gia đình . Đừng bỏ cuộc con ơi. Nếu con còn hiểu những điều mẹ nói hãy chớp mắt ra hiệu cho mẹ biết đi con.” Con trai tôi cố chớp mắt cho tôi biết và hai hàng nước mắt của cháu chảy ra. Tôi nghẹn đắng lòng. Y tá bắt đầu đuổi tôi và cháu tôi ra ngoài để họ làm vệ sinh cho con tôi để chuẩn bị chuyển đi mổ. Ánh mắt yếu ớt như van xin mẹ đừng đi, và đôi tay sưng phù vì khi dịch tràn máu bị nhiễm trùng, thận suy 24 ngày không đi tiểu, phổi viêm do máy thở. Đôi tay yếu ớt cứ cố níu kéo mẹ, ánh mắt mệt mỏi như van xin mẹ ở lại với con. Tới chết tôi cũng không thể quên giây phút đó. Nhưng họ kéo tôi ra ngoài, bỏ lại con trai tôi với đôi mắt mệt mỏi bắt đầu nhắm nghiền lại.
9:00 đêm đó họ đưa con trai tôi vào phòng mổ. Tôi cứ chạy tới chạy lui trong đêm để nghe ngóng tin tức.
2:00 sáng tôi chạy vào phòng ICU mặc dù bị cấm cản nhưng tôi vẫn xông vào và nhìn thấy họ đã mang con tôi ra khỏi phòng mổ và trở lại giường cũ. Tôi nhìn thấy các y tá đang truyền máu cho con tôi. Tôi mừng vì con tôi đã chiến thắng và ra khỏi phòng mổ rồi. Tôi chạy về chỗ cả nhà đang ngồi chờ để báo tin cho gia đình, cả nhà tôi òa khóc vì mừng và cầu nguyện cả đêm cho con tôi.
6:00 họ gọi tôi lên, nữa mừng vì hy vọng ca mổ thành công, và con tôi qua cơn nguy hiểm. Nửa lo vì tin dữ sẽ đến. Tôi bước vào phòng thì vị BS cho biết đêm qua đã mổ cho con tôi nhưng khi mổ ra thì bên trong tất cả đều hư hết rồi nên họ không thể làm gì hơn. Vì vậy họ nói gia đình nên đem con tôi về vì không nên để chết tại bệnh viện. Tôi lúc này đã không thể khóc được, chân tay tôi run rẫy. Gia đình vội vàng làm thủ tục để đưa con tôi về nhà. Tôi điện thoại cho chồng tôi bên Mỹ. Anh đã cùng con trai nhỏ của tôi bay về gấp . Về đến nhà con tôi mất. Cả thế giới như sụp đổ hoàn toàn dưới chân tôi.
Một đứa con ngoan, hiền lành mà ai cũng thương yêu. Tương lai đang chờ đón ở phía trước. Chỉ còn ba tháng nữa mẹ sẽ về đón qua Mỹ sống và sum họp gia đình… Tại sao con tôi chết đau đớn như thế này. Dù tôi đã làm hết mọi cách. Tiền đóng gần 1 tỉ nhưng bệnh con không tiến triển. Sau nhiều ngày vật vã với đám tang của con xong tôi bắt đầu xâu chuỗi sự kiện lại. Từ BV Đa Khoa Đồng Nai, các chỉ số bệnh của con tôi không quá cao, nhưng các BS ở đây biết là bệnh này rất nguy hiểm nên đã phải chuyển lên tuyến trên gấp, thậm chí họ chưa kịp thu tiền viện phí. ( sau 1 tuần họ mới gọi điện thoại lên cho gia đình tôi và nói nếu có thời gian vui lòng ghé thanh toán viện phí cho cháu). Họ gấp đến độ không kịp thu tiền viện phí. Vậy mà khi chuyển bệnh nhân lên CHỢ RẪY thì BS ở đây xem như chả vấn đề gì cứ nằm đấy và chờ đi.. Chờ đến khi tắt thở thì đem vào phòng HỒI SỨC CẤP CỨU chữa và đóng tiền. Mặc dù đóng tiền đầy đủ nhưng vẫn không có máy lọc máu. Cứ cắm vô một ngày lại rút ra cắm cho bệnh nhân khác. Nhưng mỗi ngày đều phải đóng tiền như nhau. Cho đến cuối cùng thì “ Đem về đi sắp chết rồi”. Thế đấy! những người khoác trên mình bộ đồ bác sĩ. Một nhân vật mà ai cũng phải tôn kính gọi đến từ BÁC nhưng chúng vẫn nhẫn tâm đến thế. Nếu cho là quá tải thì tại sao nhận bệnh? Một bệnh viện trước dây có 1200 giường giờ vẫn đang mở rộng thêm thành mấy ngàn giường. Cho tôi hỏi, các vị đã có đủ BS cho từng ấy bệnh nhân chưa?. Và đây là bệnh viện lớn toàn ca nặng, các vị đã có đủ TÀI , ĐỨC, TÂM để cứu người hay đang giết người và kInh doanh trên nỗi đau của họ. Hơn 24 ngày lăn lộn ở hành lang bệnh viện chăm con, chứng kiến bao nhiêu gia đình phải bán nhà cửa để mong cứu con , chồng, cha, vợ của họ…. Nhưng rốt cuộc nhà đã bán, người thân cũng mất. Thêm những điều đau đớn nữa là một bệnh nhân ở Bến Tre 54 tuổi bị vỡ ruột non mà chụp cắt lớp 5 lần BS vẫn không tìm ra bệnh nhân bị gì. Đến lần cuối khi phát hiện ra bệnh thì chị ấy chết… Ngạc nhiên chưa? Máy tối tân nhất thế giới, bác sĩ giỏi ngang tầm tiến sĩ giáo sư nước ngoài đó sao??? Thương hơn nữa là những người đi phát cơm từ thiện thiện nhưng luôn bị bảo vệ xua đuổi. Họ phải luồn những hộp cơm từ thiện cho người nghèo dưới những cái lỗ của bức tường cổng số 6 bệnh viện. Họ làm điều thiện nhưng vẫn bị xua đuổi. bao nhiêu người nghèo cần cơm ăn vì họ không có tiền mua cơm, phải để dành tiền chữa bệnh cho người nhà…. Tôi lại tự hỏi tại sao bảo về làm vậy??? Rồi câu trả lời đơn giản nhất là NẾU HỌ CHO NGƯỜI PHÁT CƠM TỪ THIỆN THÌ LÀM SAO CĂN TIN BÁN ĐƯỢC CHO NGƯỜI NHÀ BỆNH NHÂN. Ôi cái xã hội gì vậy??? Đến làm việc thiện cũng khổ nữa là sao? Rôi bệnh viện thì toàn tệ nạn, đêm nào cũng có người mất tiền, điện thoại. Nhà vệ sinh bệnh viện thì bị khóa trái cửa để người bên ngoiaf vào kinh doanh xây nhà vệ sinh và thư mỗi lần đi vệ sinh là 2000 đồng. Riêng tôi mỗi ngày phải tốn khoảng 40 ngàn. Vì tắm giặt rửa chén đi về sinh đủ kiểu. Họ kinh doanh từ thứ tận cùng nhất. Nuôi con 24 ngày trong viện tôi bắt đầu cảm thấy sợ tất cả mọi thứ ở đây. Có thể có người nghĩ rằng con tôi chết rồi tôi cay cú và điên loạn nên viết sai sự thật. Không thưa mọi người, tôi là nhà báo hơn 10 năm. Tôi không bẻ cong ngòi bút. Dù tôi đau đớn tột cùng sau cái chết tức tưởi của con tôi nhưng tôi viết tất cả là sự thật. Cái BV mà những con người làm việc ở đây họ luôn cho mọi thứ là nhất thế giới, họ là giỏi nhất nhất thế giới thì sự thật lại trái ngược như vậy. Trong đám tang con tôi, có nhiều người đến viếng khi biết con tôi bị viêm tụy họ đã hỡi ơi vì họ hỏi: “ Tại sao sau vài giờ nó không cấp cứu mà không đưa đi BV khác. Con anh nè, con chị nè….. cũng bị vậy nhưng bệnh Viện Bình Dân cứu được nè.. BV Pháp Việt cứu nè..rồi ABCD cũng tương tự nói như vậy khiến tôi đau lòng vì cái chết oan uổng của con tôi bởi sự tàn nhẫn vô tâm ác độc và yếu kém của cái lũ khoác trên mình chiếc áo trắng nghành y ở BV Chợ Rẫy.
Sau đám tang con tôi, chồng tôi vẫn yêu cầu bệnh viện cung cấp tóm tắt bệnh án của con tôi MEDICAL REPORT. Dù họ thu tiền nhưng khi tôi hỏi họ trả lời “ Tưởng người nhà chết rồi thì không cần nữa” Và họ lại hẹn sang một ngày khác. Ngày khác tôi và chồng tôi lên BV đòi giấy đó thì họ cấp cho 1 trang A4 với vỏn vẹn vài dòng tóm tắt. Chồng tôi người ỹ anh đọc và bắt đầu nổi điên lên và quậy ngay tại bệnh viện. anh nói “ Con trai tao nằm đây 24 ngày mà chúng mày đưa cái bản tóm tắt chưa được 1 trang giấy A4 hả? Trong khi cái bill tính tiền chúng mày gửi chi tiết từng món lên đến 10 trang giấy. Chúng mày có còn là con người không? Chồng tôi gần như gào thét lên giữa bệnh việnnhưng chúng nó lẳng lặng bỏ đi và cho người lôi chồng tôi ra ngoài. Chồng tôi nói với họ “ Chúng mày giết con tao, giết chết tương lai của nó và chúng mày giết cả gia đình tao. Vì khi con tao chết, gia đình tao còn mục đích gì để sống. Một đứa trẻ ngoan hiền và chưa đầy 19 tuổi. Nếu là người nhà và gia đình chúng mày bị như vậy, chúng mày có cấp cứu như chúng mày đã làm với con tao không?” .. Tôi nghẹn đắng lòng vì con thì đã mất, trái tim tôi tổn thương chỉ biết lôi chồng về vì có nói gì con cũng không trở lại được nữa. Nay tôi viết bài này mong mọi người hãy chia sẻ cho tất cả người khác biết để nếu có người thân hay ai bị bệnh thì nên tránh xa cái bệnh viện nhẫn tâm và ác độc này. Đừng mang vào đây khi còn có thể cứu được mà sau khi bán nhà cửa để chữa bệnh thì mang về cái xác không nguyên vẹn. Tôi đau lắm, đau thắt ruột gan nhưng không biết phải làm sao. Mỗi ngày nhìn di ảnh con lại thấy có lỗi với nó. Chỉ ba tháng nữa thôi là gia đình sum họp nhưng giờ đây gia đình tôi đã vĩnh viễn mất đi đứa con mà chúng tôi yêu thương và hy vọng về nó biết nhường nào.
Hỡi cái lũ người không có tâm có đức, lại không có tài kia ơi… Làm ơn lột bỏ bộ áo trắng lương y đi. Đừng làm xấu nghành y nữa.. Sao các người ác quá vậy? Đã dốt nhưng luôn tỏ ra nguy hiểm và luôn cho ta là nhất thế giới. Người Mỹ họ rất ngạc nhiên vì tại sao rất nhiều nước trên thế giới muốn yêu cầu họ tư vấn những ca khó, họ mong muốn nhận được loại thuốc tốt cho bệnh nhân nhưng tại sao Việt Nam lại không muốn. Câu trả lời đơn giản mà, vì lũ người ở đây chúng luôn cho chúng là giỏi nhất thế giới. và nếu bên Mỹ gửi thuốc về thì làm sao chúng thu tiền thuốc của bệnh nhân này được. Nên nó từ chối là đúng rồi.
Con trai ơi, mẹ và gia đình đã làm hết mọi cách rồi con ạ, nhưng vẫn không cứu được con. Vì từ đầu chúng đã bỏ mặc con gần hai ngày với căn bệnh nguy hiểm này mà không cấp cứu. Nếu con có linh thiêng hãy về với mẹ. Mẹ mang tro cốt con qua Mỹ, mẹ chỉ mong con linh thiêng mà về Mỹ theo mẹ để lòng mẹ đỡ day dứt vì không thể cứu được con. Còn cái lũ người mất nhân tính đó, trời sẽ trừng trị họ con ạ. Hãy về bên mẹ con nhé. Vì mẹ yêu con nhất trên đời.
Người mẹ của nạn nhân Nguyễn Duy Hưng
https://quangvinh2005.blogspot.com/2018/09/tai-sao-con-toi-chet-ai-giet-con-toi.html
Tuesday, August 21, 2018
Thursday, July 26, 2018
Toà đại sứ Hoa Kỳ đến trại giam thăm blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Mẹ Nấm đã ngừng tuyệt thực
Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã ngưng tuyệt thực sau chuyến viếng thăm của tòa đại sứ Hoa Kỳ tại trại giam số 5, Thanh Hóa hôm 23/7 vừa qua.
Sau 16 ngày tuyệt thực, nữ blogger này được mô tả trông khá mệt mỏi nhưng tinh thần của cô vẫn còn rất minh mẫn và sáng suốt.
Ngoài đại sứ quán Hoa Kỳ, phái đoàn đại diện Liên Minh Châu Âu cũng đã yêu cầu được vào trại giam thăm gặp Mẹ Nấm, tuy nhiên nhà cầm quyền CSVN vẫn cố tình câu giờ bằng cách kéo dài thời gian và không hề trả lời rõ về ngày giờ cụ thể.
Trước đó, ngay sau khi nhận được thông báo từ bà Nguyễn Thị Tuyết Lan về việc tuyệt thực của Mẹ Nấm vào ngày 06/07/2018, Mạng Lưới Blogger Việt Nam đã lập tức thông báo cho nhiều tòa đại sứ và các tổ chức nhân quyền mà thành viên của Mạng Lưới đã làm việc với họ trong thời gian qua để nhờ can thiệp và lên tiếng.
Nỗ lực vận động các chính phủ Hoa Kỳ, các quốc gia tại Âu châu áp lực nhà cầm quyền CSVN phải trả tự do cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đặc biệt là vào nhà tù thăm và biết rõ tình trạng của Mẹ Nấm đã được kéo dài trong suốt thời gian blogger Mẹ Nấm bị cầm tù. Tuy nhiên nhà cầm quyền CSVN đã tìm mọi cách né tránh trả lời những yêu cầu thăm hỏi.
Sau khi Mạng Lưới Blogger Việt Nam ra Lời kêu gọi tranh đấu cho blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, mặc dù đa số các sứ quán đang trong mùa nghỉ hè, một số nhân viên vắng mặt tại VN nhưng các toà đại sứ vẫn gia tăng thúc đẩy nhà cầm quyền VN cho phép họ vào được thăm blogger Mẹ Nấm trong tù.
Nỗ lực tranh đấu và vận động cho blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được tự do vẫn được tiếp tục với nhiều triển vọng khả quan.
Wednesday, June 6, 2018
Tôi bị cướp: chúng xưng chúng là công an, không cần giấu giếm!
06/06/2018 - 07:25 — nguyentuongthuy
Đây là vết thương chân trái của cháu gái tôi 18 tháng tuổi
Vào lúc 4h30' chiều nay, 6/5/2018, nhân viên ngân hàng đến chuyển cho tôi một khoản tiền khá lớn của nhà hảo tâm gửi cho tù nhân lương tâm.
Tôi theo dõi thấy không có ai vào theo nên tôi bảo cậu nhân viên vào nhà. Nhận tiền xong, tôi vừa lên phòng ở tầng 2 thì khoảng trên dưới 10 tên, tất cả mặc thường phục ập vào nhà. Lúc này vợ tôi bế đứa cháu gái 18 tháng tuổi ngồi cửa nói chuyện với 1 người khác.
Vợ tôi gào lên nói anh đóng cửa lại và kêu to: Cướp! Cướp!
Ba tên bịt miệng bóp cổ vợ tôi không cho kêu. Vợ tôi tiếp tục hô cướp cướp thì chúng nói chúng tôi là công an, không được nói cướp.
Tôi lập tức đóng cửa phòng lại rồi bấm chốt khóa trong.
Một tên lên gõ cửa gọi Chú Thụy ơi. Tôi không trả lời, trong khi vợ tôi tiếp tục kêu, còn đứa cháu khóc ngằn ngặt.
Thấy không vào phòng được, chúng bỏ đi.
Trong khi xô xát và khống chế vợ tôi, cháu tôi bị chúng xô ngã. Một tên giẫm giày lên tay chân cháu nên bị xây xát ở tay và chân trái. Cháu đau và sợ quá khóc thét lên.
Nhờ sự phản ứng nhanh và bình tĩnh của chúng tôi nên chúng không thành công. Nếu chúng tôi chậm 5 giây hoặc chúng nhanh hơn 1 chút chắc chúng đã cướp được.
Nhận định: Chúng nhận được thông tin từ ngân hàng nên tổ chức cướp. Hoặc nghe qua điện thoại của nhân viên giao dịch.
Còn chúng là ai? Chúng xưng chúng là công an, không cần giấu giếm.
Chuyện theo dõi để cướp tiền do các nhà hảo tâm gửi cho TNLT từng xảy ra. Chúng hành động hết sức manh động. Trước Tết Nguyên đán năm nay, một lần nhân viên ngân hàng hẹn Ngô Duy Quyền đến giao tiền. Đến giờ hẹn thấy mật vụ quen và lạ lảng vảng quanh nơi ở nên Quyền không nhận và chúng tôi đề nghị nhà hảo tâm chuyển sang người nhận khác nên lần ấy chúng tôi được an toàn.
Một vài trường hợp khác cũng bị cướp tiền như chị Tươi vợ anh Vi Đức Hồi bị cướp tiền khi vừa ở ngân hàng ra. Một trường hợp bị cướp 300 USD khi vừa nhận từ nhân viên ngân hàng. Vì nạn nhân không đưa lên mạng nên không nêu tên ra ở đây. Ngô Duy Quyền từng bị cướp đi 660 USD và nhiều tài sản khác khi chúng xông vào nhà ngày 4/2/2016 nói là khám nhà. Nguyễn Thúy Hạnh cũng có lần sau khi nhận một khoản tiền khá lớn nhưng bọn cướp chậm chân 1 chút, chúng đến khi chị đã lên trên nhà, chúng chỉ bắt được cô giao tiền rồi xét hỏi.
Vì vậy, những người nhận tiền từ thiện cho TNLT, cho dân oan cần hết sức cẩn thận khi nhận tiền và khi mang tiền đi giao.
6/6/2018
Nguyễn Tường Thụy
Monday, January 29, 2018
Cây trái gần bãi xỉ Nhiệt Điện Vĩnh Tân chết hàng loạt
BÌNH THUẬN, Việt Nam (NV) – Nguyên nhân chính dẫn đến hiện tượng cây trôm bị chết ở khu vực thôn Vĩnh Phúc, xã Vĩnh Tân là do bị ngập úng. Đây là khu vực người dân sống chung với bãi xỉ của nhà máy Nhiệt Điện Vĩnh Tân.
Theo báo Pháp Luật TP.HCM, ngày 26 Tháng Giêng, ông Nguyễn Hữu Phước, phó giám đốc Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tỉnh Bình Thuận, thông tin về việc 13 nhà dân ở sống xung quanh bãi xỉ Nhiệt Điện Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, được Tổng Công Ty Phát Điện 3 hỗ trợ hơn 120 triệu đồng (hơn $5,283) nhưng được ghi là hỗ trợ do thiên tai, trong khi kết luận là do con người gây ra.
Ông Phước cho biết, nguyên nhân chính dẫn đến hiện tượng cây trôm bị chết ở khu vực thôn Vĩnh Phúc, xã Vĩnh Tân, là do bị ngập úng, không phải do bị nhiễm mặn.
“Nguyên nhân gây ngập úng cục bộ ở khu vực này ngoài lượng mưa gia tăng đột biến, thì điều kiện tiêu thoát nước ở khu vực kém. Hệ thống cống thoát nước bề mặt ngang qua tuyến đường sắt Bắc-Nam không được duy tu bảo dưỡng tốt, cây cối mọc nhiều phía trước miệng cống làm cản trở dòng chảy, giảm năng lực thoát nước,” tin cho hay.
Ngoài ra, theo kết luận của Viện Môi Trường và Tài Nguyên thuộc Đại Học Quốc Gia ở Sài Gòn, do chưa có tuyến kênh thoát lũ ở phía Bắc bãi xỉ nên nước mưa từ trên sườn núi cao đổ xuống không có đường tiêu thoát, bị thấm hết xuống đất làm gia tăng dòng chảy ngầm và mực nước ngầm tầng nông.
Theo báo Pháp Luật TP.HCM, hồi Tháng Hai, 2017, một số nhà dân sinh sống tại khu vực phía Tây Nam bãi thải xỉ nhà máy Nhiệt Điện Vĩnh Tân, phản ảnh về tình trạng cây trồng lâu năm và hoa màu bị chết, nước giếng nhiễm mặn làm ảnh hưởng đến đời sống người dân.
Để xác định nguyên nhân dẫn đến ngập úng, cây chết, nước bị nhiễm mặn, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Bình Thuận đã chọn đơn vị độc lập là Viện Môi Trường và Tài Nguyên thuộc Đại Học Quốc Gia ở Sài Gòn xác định nguyên nhân.
Kết quả khảo sát thực tế kết hợp phân tích bản đồ địa hình đã xác định được khu vực bị ngập úng cục bộ với diện tích khoảng 13.2 hécta. Trong khu vực này, nước thường tồn đọng lại thành từng cụm nhỏ trên bề mặt, mực nước trong các giếng đào đã dâng lên xấp xỉ gần bằng với mặt đất tự nhiên và phần lớn diện tích cây trôm bị thiệt hại đều nằm trong vùng này.
Trong đó đáng chú ý là sự hình thành bãi thải xỉ làm thay đổi địa hình tự nhiên, thay đổi chế độ dòng chảy bề mặt và dòng chảy ngầm ngang qua khu bãi xỉ, dẫn đến sự dồn đọng nước tập trung về khu vực trũng thấp phía Tây bãi xỉ và gây ra ngập úng.
Đặc biệt, về nguyên nhân gây nhiễm mặn đất và nguồn nước ở khu vực xung quanh bãi xỉ hoàn toàn không có nguồn gốc nào từ tự nhiên mà đều do tác động của con người.
Qua các kết quả khảo sát và nghiên cứu, Viện Môi Trường và Tài Nguyên kết luận: “Nguyên nhân chính dẫn đến hiện tượng cây trôm bị chết là do bị ngập úng (dấu hiệu phổ biến là rễ cây bị hư thối), không phải do bị nhiễm mặn.”
Từ kết quả công bố này, Sở Tài Nguyên Môi Trường tỉnh Bình Thuận đề nghị Tổng Công Ty Phát Điện 3 thực hiện các giải pháp để hạn chế tình trạng ngập úng, ngăn ngừa việc nhiễm mặn nước dưới đất, nước mặt trong khu vực, xác định mức độ thiệt hại của người dân trong khu vực bị ảnh hưởng.
Sau đó ủy ban tỉnh Bình Thuận buộc Tổng Công Ty Phát Điện 3 phải hỗ trợ khắc phục thiên tai cho người dân. (Tr.N)
Thursday, January 25, 2018
Ông tướng này giàu thật!

CTV Danlambao - Báo lề đảng vừa trình làng cơ ngơi của trung tướng kiêm nhà văn công an Nguyễn Hữu Ước. Nhìn vào cái được gọi là "chốn lưu ẩn" này của ông Bí thư Đảng bộ Báo Công an nhân dân; Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Xây dựng Lực lượng, Bộ Công an; Tổng Biên tập kênh truyền hình Công an nhân dân người ta tự hỏi:
Nguyễn Phú Trọng đâu, sao không cử đàn em điều tra xem tướng này là tướng cướp hay tướng... cộng sản loại gì mà giàu đến mức này!?
Trả lời: nó còn ok tức là nó thuộc phe đồng chí ta chứ không phải phe đồng chí địch.
Và đây là "chốn lưu ẩn" của đồng chí ta:

Ảnh: Phạm Hải. Nguồn: VietnamNet
Hữu Ước cũng là người từng bị Ls Trần Đình Triển tố cáo đã làm “phù phép” bán 2 mảnh đất rộng 28.000 m2 UBND TP Hà Nội cấp cho báo Công an nhân dân (CAND) để xây nhà ở cho cán bộ và bỏ túi 200 tỉ đồng. Sự việc đổ bể, ông trung tướng, cũng là nhà văn của đảng này làm văn bản xin trả lại cho thành phố.
Vì là thành phần chuột trong bình nên Hữu Ước được hạ cánh an toàn và thảnh thơi xây dựng chốn lưu ẩn khủng.
Thử hỏi một người đi bộ đội từ năm 1970, sau đó làm phóng viên cho công an, rồi lên làm tổng biên tập Báo An ninh Thế giới và Tạp chí Văn hóa - Văn nghệ Công an, leo lên chức Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Xây dựng Lực lượng Công an Nhân dân và kiêm nhiệm chức vụ Tổng Biên tập Báo Công an Nhân dân, đồng thời là Ủy viên Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học Nghệ thuật Trung ương, Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà báo Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam... chừng đó chức vụ và cả đời không một ngày "lao động thối móng tay" thì tiền đâu ông trung tướng công an này có để xây một cơ ngơi "vĩ đại" như vậy?
Chỉ có một câu trả lời: vì nó là đảng viên cao cấp của cộng sản!!!
26.01.2018
Subscribe to:
Posts (Atom)































