Showing posts with label TinTuc-TheGioi-TrungCong-TonGiao. Show all posts
Showing posts with label TinTuc-TheGioi-TrungCong-TonGiao. Show all posts

Sunday, April 24, 2016

Tập Cận Bình : Đảng phải đóng vai trò lãnh đạo trên cả tôn giáo

Thu Hằng
Theo RFI-24-04-2016 15:35 
media
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Ảnh chụp tại Bắc Kinh, ngày 12/04/2016. Reuters 
Các nhóm tôn giáo Trung Quốc phải tuân theo những quyết định phi tôn giáo của đảng Cộng Sản. Ngày 23/04/2016, chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã phát biểu như trên trong một cuộc họp báo quan trọng về tôn giáo dành cho truyền thông nhà nước, trong khi Bắc Kinh siết chặt kiểm soát các tổ chức xã hội dân sự và nhà thờ.
Buổi họp báo được tổ chức để tổng kết hai ngày làm việc với các thành viên của Ủy Ban Thường Vụ Bộ Chính Trị Trung Quốc. Tân Hoa Xã trích phát biểu của ông Tập Cận Bình trước các quan chức cao cấp của đảng, cho biết : « Các nhóm tôn giáo phải tuân theo sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản Trung Quốc ».
Ông Tập Cận Bình nhấn mạnh các đảng viên phải là « những người theo chủ nghĩa Mác vô thần kiên trung » và kêu gọi họ « kiên quyết bảo vệ chống xâm nhập từ nước ngoài thông qua các thủ đoạn tôn giáo… Chúng ta nên hướng dẫn và giáo dục các nhóm và tín đồ tôn giáo với các giá trị cốt lõi xã hội chủ nghĩa ».
Chủ tịch Trung Quốc nhấn mạnh là những nỗ lực như vậy cần được duy trì, đồng thời ông kêu gọi tiếp tục « hợp nhất học thuyết tôn giáo với văn hóa Trung Quốc ».
Ngoài ra, nhà lãnh đạo Trung Quốc khẳng định : « Các chính sách và lý thuyết về tôn giáo của đảng Cộng Sản Trung Quốc đã được chứng minh là đúng thông qua thực hành trong quá khứ ».
Tại Trung Quốc có hàng trăm triệu tín đồ Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo. Đảng Cộng Sản tìm cách « định hướng » các tín đồ, trong khi lại đàn áp các nhóm tôn giáo không chính thức.
Từ khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền lãnh đạo vào năm 2012, chính quyền Trung Quốc đã có đường lối cứng rắn hơn với xã hội dân dự và tôn giáo.
Tại tỉnh Chiết Giang (phía đông Trung Quốc), trong những năm gần đây, các quan chức địa phương đã cho tiến hành phá hủy nhà thờ hoặc dỡ bỏ cây thánh giá bên ngoài. Theo thống kê của các nhóm bảo vệ nhân quyền, hàng trăm giáo xứ đã bị ảnh hưởng.
Còn tại vùng Tân Cương, nơi tập trung chủ yếu người Hồi Giáo, các nhóm nhân quyền và người dân địa phương đã phản ánh là quyền tự do tín ngưỡng bị thắt chặt với các lệnh cấm hoặc hạn chế thi hành các nghi thức Hồi Giáo như mùa chay Ramadan hay để râu dài. Còn Bắc Kinh luôn tuyên bố là đang phải đối mặt với mối đe dọa khủng bố từ tư tưởng cực đoan ở Tân Cương.

Tuesday, August 18, 2015

Giang Trạch Dân đã lạm dụng quyền lực như thế nào để đàn áp Pháp Luân Công?

Tác giả: Khám Thần Châu | Dịch giả: Minh Minh6 Tháng Tám , 2015

Ảnh: Luis Novaes/Epoch Times
Ảnh: Luis Novaes/Epoch Times

Nhiều người khó có thể hiểu được tại sao Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và cựu lãnh đạo Đảng Giang Trạch Dân lại phát động một cuộc đàn áp tàn khốc lên một nhóm người thiền định ôn hòa môn tập Pháp Luân Công. Cuộc đàn áp không chỉ khiến mạng sống của hàng chục triệu học viên Pháp Luân Công lâm vào nguy hiểm mà nó còn là giọt nước tràn ly đối với nhiều người Trung Quốc. Kinh sợ trước sự tàn bạo gần đây nhất của Đảng, đến tháng 4 năm 2015, đã có hơn 200 triệu người thoái xuất ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó.

Điều gì đã thúc đẩy Đảng phát động một kế hoạch hủy diệt như vậy? Đơn giản, cuộc đàn áp là do lãnh đạo Đảng ép buộc thực hiện. Nhìn lại những hồ sơ lịch sử từ khi cuộc đàn áp bắt đầu, chúng ta có thể rút ra những trường hợp rõ ràng về sự lạm dụng quyền lực của Giang. Giống như người tiền nhiệm Mao Trạch Đông, Giang sẽ không ngừng làm bất cứ điều gì để đạt được những mục tiêu chính trị cá nhân.

Can thiệp vào Hội đồng Nhà nước
Sau khi các học viên Pháp Luân Công bị bắt giam tại Thiên Tân vào ngày 23 tháng 4 năm 1999 trong lúc họ đang cố gắng thỉnh nguyện ôn hòa về việc một số quan chức địa phương đối xử thô bạo với họ, các học viên này được thông báo rằng họ cần đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện.

Vì Văn phòng Kháng cáo Trung ương chịu sự giám sát của Hội đồng Nhà nước, Thủ tướng Chu Dung Cơ đã gặp những người đại diện cho các học viên vào ngày 25 tháng 4 và đảm bảo rằng họ được tự do theo tín ngưỡng của mình. Những lời này cho thấy rằng các quan chức đã đơn phương hành xử sai trái.

Một phát ngôn viên của Văn phòng Kháng cáo Trung ương thậm chí còn ra một thông báo, lặp lại chính sách tự do tín ngưỡng của Trung Quốc.

Nhiều phương tiện truyền thông hải ngoại đã đưa tin về việc này và xem đây là một sự cải thiện của chính phủ Trung Quốc. Không may thay, Giang đã không hài lòng với kết quả này.

Theo một tài liệu do Đại Kỷ Nguyên công bố, Giang đã gửi một bức thư cho mỗi thành viên của Bộ Chính trị Trung ương vào đêm đó để công kích Pháp Luân Công.

Trong một cuộc họp vào ngày hôm sau, Thủ tướng Chu Dung Cơ nói rằng các học viên Pháp Luân Công chỉ muốn cải thiện đạo đức và sức khỏe của họ.

“Không có lý khi cho rằng họ có mục đích chính trị”, ông Chu nói. “Chúng ta hãy để cho họ được tập luyện đi”.

Nhưng Giang đã giẫy nảy lên và chỉ tay vào mặt ông Chu Dung Cơ mà nói:

“Hồ đồ! Hồ đồ! Đây là vấn đề tồn vong của Đảng và nhà nước. Một số đồng chí của chúng ta thật sự không có sự nhạy bén về chính trị”, ông ta nói.

Sau đó ông ta đã ra lệnh cho La Cán, cựu Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật (PLAC), điều tra chi tiết về Pháp Luân Công.

“Đây phải là ưu tiên hàng đầu của chúng ta! Chúng ta phải điều tra mọi thứ và không để sót bất kỳ kẻ hở nào!”, Giang hét lên.

Biết được bản chất phi chính trị của Pháp Luân Công, tất cả sáu thành viên còn lại trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị – ngoại trừ Giang – đều từ chối đàn áp Pháp Luân Công. Giang là thành viên thiểu số duy nhất trong Ban Thường vụ muốn đàn áp Pháp Luân Công.

Nhưng điều đó đã không ngăn được ông ta. Trong một động thái gợi nhớ người tiền nhiệm Mao Trạch Đông, Giang đã thành lập một lực lượng đặc biệt đặt tên là “Phòng 610”, dựa vào ngày thành lập của lực lượng này – ngày 10 tháng 6. Cơ quan này hoạt động như một tổ chức ngoài vòng pháp luật với quyền lực vượt trên các cơ quan hành pháp và tư pháp tại mỗi cấp của chính phủ, và là đơn vị thực thi ý muốn đàn áp Pháp Luân Công của Giang.

Chiếm đoạt hệ thống lập pháp
Dù Giang đã ra lệnh bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, nhưng lại không có cơ sở pháp lý cho một cuộc đàn áp quy mô như vậy. Vì thế, ông ta đã quyết định ngụy tạo một cái cớ cho quyết định của mình.

Dưới chỉ đạo của ông ta, Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc đã thông qua một đạo luật “chống tà giáo” vào ngày 30 tháng 10 năm 1999. Dù cho luật hồi tố như vậy thường bị cấm trong cộng đồng luật pháp thế giới, nhưng Giang và tay chân của ông ta đã dùng nó để chống lại các học viên Pháp Luân Công.

Theo đạo luật giả tạo này, ông Vương Trị Văn và ba thành viên khác của Hội Nghiên cứu Pháp Luân Đại Pháp đã bị kết án 18 năm tù. La Cán đã chọn chiến lược xử án vào ngày 26 tháng 12 năm 1999 – ngày chủ nhật sau Lễ Giáng sinh, khi đó hầu hết các nhà báo phương Tây đều nghỉ lễ.

Hơn 300 học viên Pháp Luân Công đã đến nơi xử án như những người đứng ngoài xem theo quy định của phòng xử án, nhưng tất cả đều bị bắt giữ và sau đó bị chuyển đến các trại giam hay trại lao động.

Giang thậm chì còn không tuân theo luật riêng của mình khi thi hành luật. Dù luật chỉ liệt kê ra những hành động nhất định là phi pháp – luật mà các học viên không vi phạm ngay từ đầu – Giang và bộ máy tuyên truyền truyền thông của ông ta đã lạm dụng luật pháp bằng cách tuyên bố rằng tất cả học viên Pháp Luân Công đều là tội phạm.

Trong 16 năm qua, hầu hết các học viên mà thụ nhận một bản án chính thức đều bị kết án theo Điều luật 300 của Luật Hình sự Trung Quốc. Dù Viện Kiểm sát Tối cao và Tòa án Tối cao Trung Quốc đã công bố giải thích tư pháp để chụp mũ Pháp Luân Công, nhưng những hành động như vậy mới là phi pháp thật sự vì theo luật  phápTrung Quốc, biện giải như vậy cần được ban hành bởi cơ quan lập pháp.

Hơn nữa, Điều 36 của Hiến pháp Trung Quốc quy định rõ ràng là bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng. Điều đó có nghĩa là đàn áp các học viên Pháp Luân Công bởi niềm tin của họ là không có cơ sở pháp lý ngay từ đầu.

Lạm dụng quyền lực quân đội

Là Chủ tịch của Quân ủy Trung ương từ năm 1989 đến 2004, Giang đã lạm dụng quyền lực quân đội để phát động và gia tăng cuộc đàn áp.

Sau khi sáu thành viên khác của Ban Thường vụ Bộ Chính trị từ chối đề xuất đàn áp Pháp Luân Công của Giang, ông ta đã quay sang Liệu Tích Long, Tư lệnh Quân khu Thành Đô kiêm Phó Bí thư Quân ủy. Liệu đã làm việc với Cục Tình báo ở Quân khu Thành Đô và bịa đặt thông tin, thêu dệt rằng Pháp Luân Công sẽ lật đổ Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Giang đã lợi dụng thông tin này để ép các ủy viên thường trực Bộ Chính trị ủng hộ quyết định đàn áp Pháp Luân Công của mình.

Không lâu sau cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25 tháng 4, Giang cũng ra lệnh cho Trương Vạn Niên, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương, lập tức chuẩn bị quân đội và lực lượng cảnh sát vũ trang Trung Quốc để phát động chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công. Tổng Cục Tham mưu và Tổng Cục Chính trị đã ban bố một lệnh khẩn cấm các cán bộ đương nhiệm, cán bộ quân đội về hưu và người nhà không được tập Pháp Luân Công. Lệnh này được liên tục nhấn mạnh trong hệ thống Quân đội Giải phóng Nhân dân.

Mặc dù cuộc đàn áp được tiến hành rộng rãi vào năm 1999, nhưng hầu như chiến dịch này đã gặp phải sự phản đối vào năm 2000 khi ngày càng nhiều người trở nên chán ghét cuộc đàn áp bất công này.

Sau đó Giang và chế độ của ông ta đã dàn dựng vụ tự thiêu trên Quảng trường Thiên An Môn vào ngày 23 tháng 1 năm 2001, trong đó miêu tả các học viên Pháp Luân Công tự tẩm xăng lên người và tự thiêu với danh nghĩa tín ngưỡng của họ. Trò tuyên truyền giả dối khủng khiếp này đã triệt để tẩy não nhiều người Trung Quốc và đưa cuộc đàn áp lên một cấp độ mới.

Bên ngoài Trung Quốc, sự kiện này đã sớm bị tiết lộ là một trò lừa bịp, như bộ phim tài liệu “Lửa giả” (từng đạt giải thưởng danh giá) đã miêu tả. Khi nhiều học viên đột phá kênh truyền thông tuyên truyền do quốc gia kiểm soát để phát sóng sự thật này tại Trường Xuân vào ngày 05 tháng 3 năm 2002, Giang đã ra lệnh cho quân đội chuẩn bị chiến đấu cấp độ hai. Cả Tư lệnh tiểu Quân khu Trường Xuân và Cảnh sát Vũ trang Cát Lâm được lệnh sẵn sàng chiến đấu cấp độ một.

Lưu Kinh, trưởng Phòng 610 kiêm Thứ trưởng Bộ Công an của Trung Quốc, đã đích thân đến Trường Xuân để giám sát vụ việc. Chỉ trong vài ngày, khoảng 5.000 học viên Pháp Luân Công đã bị bắt giữ, và bảy người đã chết vì bị tra tấn tàn bạo trong trại giam.

Ngoài ra, lực lượng quân đội cũng giữ vai trò chính trong vấn nạn mổ cướp nội tạng các tù nhân lương tâm còn sống, kiểm duyệt Internet và nỗ lực ám sát ông Lý Hồng Chí – Nhà sáng lập Pháp Luân Công.

Thăng chức cho những nhân vật chủ chốt trong cuộc đàn áp
Sau khi Liệu cung cấp thông tin tình báo giả cho Giang, ông ta đã được thăng làm Tổng Cục trưởng Tổng Cục Hậu cần của Quân đội Giải phóng Nhân dân và trở thành một thành viên của Quân ủy Trung ương. Sau này, ông ta còn đóng vai trò chính trong việc thành lập chuỗi cung ứng nội tạng thông qua hỗ trợ quân sự.

Một ví dụ khác về những người thăng tiến con đường chính trị bằng cách tham gia vào cuộc đàn áp là Bạc Hy Lai, Thị trưởng  Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh khi Giang đến thăm thành phố này vào tháng 8 năm 1999.

“Cứng rắn với Pháp Luân Công, anh sẽ được thăng quan tiến chức”, Giang nói.

Bạc đã khắc cốt ghi tâm thông tin này. Ông ta lập tức ra lệnh mở rộng nhiều nhà tù và trại lao động để có thể chứa một lượng lớn các học viên. Những chiến thuật tẩy não của ông ta tại Trại lao động Mã Tam Gia được ca ngợi là một mẫu hình học tập cho toàn quốc.

Bạc đã sớm được thăng lên chức Chủ tịch tỉnh Liêu Ninh.

Vai trò chính của Bạc trong việc mổ cướp nội tạng từ các học viên còn sống và cuộc triển lãm nhựa hóa cơ thể người đã dấn đến những thời khắc đen tối nhất của văn minh nhân loại.

Trước khi Giang rời ghế Tổng Bí thư ĐCSTQ vào năm 2004, ông ta đã thăng chức cho những hầu cận thân cận nhất lên các chức vụ cao hơn bằng việc mở rộng từ bảy thành viên lên chín thành viên trong Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị. Bằng cách này, ông ta có thể tiếp tục ảnh hưởng đến các chính sách của Trung Quốc và duy trì cuộc đàn áp Pháp Luân Công.

Nhiều kẻ giữ vai trò chủ chốt trong cuộc đàn áp gần đây đã bị hạ bệ trong những cuộc đấu đá chính trị nội bộ. Sau khi Vương Lập Quân, Giám đốc công an thành phố Trùng Khánh, bị kết án vào tháng 9 năm 2012, Bạc Hy Lai đã bị kết tội tham nhũng và chịu án tù chung thân. Lý Đông Sinh, Thứ trưởng Bộ Công an kiêm Giám đốc Phòng 610, đã liên tục bị điều tra vào tháng 12 năm 2013. Từ Tài Hậu, Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương, đã qua đời vì bệnh ung thư vào tháng 3 năm 2015 khi đang đối mặt với một tòa án quân sự.

Thậm chí Chu Vĩnh Khang, cựu Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị kiêm Giám đốc của Ủy ban Chính trị và Pháp luật (PLAC, 2007-2012), cũng bị buộc tội hối lội, lạm dụng quyền lực và cố ý tiết lộ bí mật quốc gia.

Mặc dù tội mà các quan chức này bị kết không kể đến cuộc đàn áp Pháp Luân Công hay buôn bán nội tạng trái phép, nhưng không lâu nữa sự thật sẽ được phơi bày.

Ngay khi cấm Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1999, Giang đã tuyên bố: “Tôi không tin rằng ĐCSTQ không thể chiến thắng Pháp Luân Công!”.

16 đã trôi qua, hơn 200 triệu người đã thoái ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Sự ngạo mạn và khinh rẻ của Giang đối với các nguyên lý của Pháp Luân Công là Chân – Thiện – Nhẫn, những nguyên lý liên kết với các giá trị truyền thống và điều thiện lành, sẽ dẫn đến kết cục sụp đổ cho chính ông ta và Đảng.

Sunday, May 17, 2015

Trung Quốc bị đòi thả Ban Thiền Lạt Ma

Theo BBC-17 tháng 5 2015
Người dân Tây Tạng lưu vong thúc giục chính quyền Trung Quốc thả vị Ban Thiền Lạt Ma bị bắt khi mới 6 tuổi và 'mất tích' trong suốt 20 năm qua.
Những người Tây Tạng lưu vong kêu gọi Trung Quốc thả một nhà tu hành cao cấp từng bị mất tích 20 năm trước, khi ngài vừa tròn sáu tuổi.
"Cậu bé được tuyên xưng" đã bị nhà chức trách Trung Quốc bắt giữ chỉ ba ngày sau khi Đức Đạt Lai Lạt Ma tuyên bố cậu là Ban Thiền Lạt Ma tái sinh.
Ban Thiền Lạt Ma là nhân vật quan trọng thứ hai trong Phật giáo Tây Tạng.
Nhiều người coi ngài là một trong những tù nhân chính trị bị giam giữ lâu nhất trên thế giới.
Trung Quốc đã từ chối cho biết chi tiết về nơi ở của Gedhun Choekyi Nyima.
Năm 1995, nhà cầm quyền Trung Quốc đã tự lập một người khác, Gyaltsen Norbu, làm Ban Thiền Lạt Ma.
Nhân vật này được những người Tây Tạng lưu vong mô tả là một "con rối”, một Ban Thiền "dỏm" do chính quyền "vô thần" của Đảng Cộng sản Trung Quốc dựng nên.
Wangdue Tsering, người phát ngôn báo chí của Văn phòng Tây Tạng ở London, nói với BBC rằng các sự kiện diễn ra vào ngày Chủ Nhật trên toàn thế giới nhằm đánh dấu 20 năm sự kiện Ban Thiền Lạt Ma Gendhun Choekyi Nyima mất tích.
Thiếu nhi người Tây Tạng lưu vong đánh dấu ngày vị Ban Thiền Lạt Ma bị bắt cóc và mất tích tròn 20 năm.
Các sự kiện bao gồm một buổi thắp nến bên ngoài đại sứ quán Trung Quốc tại London.

Hai Ban Thiền Lạt Ma

Gedhun Choekyi Nyima được Đức Dalai Lama tuyên xưng là Ban Thiền Lạt Ma thứ 11 vào ngày 14/5/1995.
Ngài bị chính quyền Trung Quốc bắt giữ trong vòng ba ngày kể từ khi được bổ nhiệm.
Trung Quốc cho tới nay tiết lộ rất ít thông tin về vị Ban Thiền Lạt Ma hoặc nơi ở của ngài, chính quyền nói điều này là “cần thiết” để bảo vệ không bị "những người ly khai bắt cóc."
Mặc dù Đức Lạt Ma này bị cấm tiếp xúc với người nước ngoài, Trung Quốc nói ngài được đi học và đang sống một “cuộc sống bình thường” ở Trung Quốc.
Chính quyền cũng nói cha mẹ ngài đều làm việc cho nhà nước, và anh chị em của ngài cũng đang làm việc hoặc đang học đại học
Trong khi đó, Gyaltsen Norbu, là người được Trung Quốc hậu thuẫn làm “Ban Thiền Lạt Ma thứ 11”.
Vị “Lạt Ma” này được nhà cầm quyền Bắc Kinh chọn là hóa thân của Đức Ban Thiền Lạt Ma khi lên sáu tuổi.
“Lạt Ma” do Trung Quốc chọn là con trai của hai Đảng viên Cộng sản.
Thời thơ ấu, nhân vật được chọn này đã sống ở Bắc Kinh trước khi trở lại Tây Tạng để “nghiên cứu” Phật giáo.
Đức “Ban Thiền Lạt Ma” do Bắc Kinh tuyên xưng được chọn ra bằng cách “rút thăm” từ một chiếc hũ vàng - một phong tục bắt nguồn từ năm 1792 và được sử dụng để chọn các vị Lạt Ma thời trước.
Nhưng các nhà chỉ trích nói rằng vụ ‘rút thăm này’ đã bị nhà chức trách Trung Quốc thao túng.

Kêu gọi cộng đồng

Ban Thiền Lạt Ma do chính quyền Trung Quốc dựng nên là một thứ "đồ dỏm" và "không thể chấp nhận", theo giới chỉ trích.
Vị Lạt Ma được nhà nước hậu thuẫn lần đầu tiên xuất hiện bên ngoài Trung Hoa lục địa vào hồi tháng 4/2012, khi tới Hong Kong và phát biểu trước 1.000 nhà sư.
"Chúng tôi đang kêu gọi cộng đồng thế giới để giúp chúng tôi tìm ra nơi mà vị Ban Thiền Lạt Ma của chúng tôi đang ở," ông Tsering nói với nhà phân tích Michael Bristow của BBC.
"Đã 20 năm kể từ khi ngài biến mất và chúng tôi không biết ngài ở đâu, gia đình của ngài ở đâu và ngài hiện ra sao.
“Chúng tôi muốn chính quyền Trung Quốc đưa ra một số thông tin."
Đức Đạt Lai Lạt Ma từng mạnh mẽ chỉ trích Trung Quốc " can thiệp trắng trợn vào hệ thống luân hồi" - đặc biệt là hóa thân của Đức Dalai Lama và Ban Thiền Lạt Ma.
Chính phủ Trung Quốc xem Đức Dalai Lama là một nhà ly khai
Tây Tạng hiện được Trung Quốc cai trị như một khu tự trị.
Một Phật tử Tây Tạng cầm ảnh của vị Ban Thiền Lạt Ma thiếu thời khi vị này bị Trung Quốc bắt đi và 'mất tích' từ đó tới nay.
Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền một trăm năm ở khu vực này, nhưng nhiều người Tây Tạng cho rằng Tây Tạng đã bị Trung Quốc chiếm làm thuộc địa.
Trung Quốc đã phái hàng ngàn binh sĩ tới vùng này vào năm 1950 để thực thi tuyên bố chủ quyền.
Một số khu vực đã trở thành khu tự trị Tây Tạng và những khu vực khác bị chia nhỏ và nhập vào các tỉnh lân cận của Trung Quốc.
Năm 1959, sau một cuộc nổi dậy chống Trung Quốc thất bại, vị Dalai Lama thứ 14 đã thoát khỏi Tây Tạng và thiết lập một chính phủ lưu vong ở Ấn Độ.
Bắc Kinh xem Đức Dalai Lama là một mối đe dọa ly khai, mặc dù ngài đã nhiều lần tuyên bố rằng mục tiêu của ngài là quyền tự trị của Tây Tạng thay vì độc lập.

Sunday, March 15, 2015

Ni cô Tây tạng tố cáo nạn tra tấn trong nhà tù Trung Quốc

Theo RFI-Tú Anh
Ngày 15-03-2015 16:56
media
Biểu tình ủng hộ Tây Tạng tại Đài Bắc ngày 08/03/2015.Reuters

Ngày 14/03/2015, tại Paris, cùng với thủ tướng chính phủ Tây Tạng lưu vong Lobsang Sangay, hơn 3000 người xuống đường tưởng niệm của nổi dậy bất thành của Tây Tạng chống Trung Quốc xâm lược. Trong số những người biểu tình, có một vị ni cô, bị cầm tù 12 năm, nay đã trở về đời sống thế tục. AFP dành cho cô một bài phỏng vấn dài về tình trạng tra tấn trong nhà tù Trung Quốc

Gyaltsen Drolkar, 45 tuổi, từ Vương quốc Bỉ đến Paris, cùng đi biểu tình với hơn 3000 người, nhân ngày tưởng niệm cuộc nổi dậy của nhân dân Tây Tạng năm 1959 chống Trung Quốc chiếm đóng.

Từ đó đến nay, Đức Đạt Lai Lạt Ma phải lưu vong, còn chính quyền Bắc Kinh bị tố cáo chà đạp tự do tôn giáo, phá hủy văn hóa và ngăn cấm ngôn ngữ Tây Tạng.

Khoác lá cờ Tây Tạng trên vai, biểu tình gần chân tháp Eiffel, ngày 14.03, Gyaltsen Drolkar kể lại, dù được tự do và sống tại Tây phương, trong lòng và trên thân thể bà, những vết thương vẫn còn in đậm.

Năm 1990, khi còn là vị ni cô trẻ tuổi, Gyaltsen Drolkar bị công an Trung Quốc bắt giam vì tham gia một cuộc phản kháng bất bạo động, đòi Bắc Kinh phải tái lập quyền tự do tôn giáo và văn hóa.

Ni cô của tu viện Garu, ở phía bắc thủ phủ Lhassa, bị kết án 4 năm tù với tội danh « ly khai » và bị giam chung với nhiều ni cô khác. Năm 1993, các ni cô này đã mượn được một máy ghi âm và thu một số bài hát vinh danh Đức Đạt Lai Lạt Ma và tố cáo tình trạng tồi tệ trong nhà tù.

Khi công an Trung Quốc phát hiện vụ việc, các ni cô bị kéo dài thời gian giam giữ. Gyaltsen Drolkar lãnh thêm 8 năm tù. Ni cô bị tra tấn « bằng mọi hình thức, kể cả bằng điện ». Khi tù nhân bất tỉnh, công an chờ tỉnh dậy để tra tấn tiếp. Quản giáo còn xua cả chó dữ cắn tù nhân.

Mãn hạn tù năm 2002, Gyaltsen Drolkar đi đường bộ trốn sang Nepal lánh nạn, vì không thể sống tại Tây tạng với lý lịch tu sĩ tù nhân chính trị . Hiện nay, bà định cư tại Anvers, Bỉ.

Trong cuộc biểu tình hôm qua, đông đảo người Tây Tạng, cùng với thân hữu từ nhiều quốc gia châu Âu đã đổ về Paris. Họ mang theo biểu ngữ « Tây Tạng sẽ Tự Do » và « Hãy chấm dứt chính sách tiêu diệt văn hóa ».

Tuesday, January 13, 2015

Đạo Kitô ở Trung Quốc có thể bị đàn áp khốc liệt hơn

Joshua Philipp, Epoch Times 13 Tháng Một , 2015
Chinese Christians pray during a service at an underground independent Protestant Church on Oct. 12, in Beijing, China. China, an officially atheist country, places a number of restrictions on Christians and allows legal practice of the faith only at state-approved churches. (Kevin Frayer/Getty Images)
Các tín đồ Kitô giáo tại Trung Quốc cầu nguyện tại một Nhà thờ Tin lành dưới lòng đất vào ngày 12 tháng 10 năm 2014 tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Là một quốc gia công khai sùng bái chủ nghĩa vô thần, Trung Quốc áp đặt một số giới hạn đối với tín đồ Kitô giáo và chỉ cho phép thực hành đức tin tại những nhà thờ mà nhà nước cho phép (Kevin Frayer/Getty Images)

Phân tích tin tức

Đạo Kitô ở Trung Quốc hiện nay đang trong tình trạng nguy hiểm: tôn giáo này đang trở nên phổ biến, và dưới quan niệm vô thần của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, điều này được xem là một mối đe dọa.
Trung Quốc ước tính hiện nay có khoảng 100 triệu tín đồ Đạo Kitô. Con số này thực sự quan trọng, hãy nhớ rằng Pháp Luân Công cũng từng có 100 triệu học viên khi Trung Quốc tiến hành đàn áp dã man môn tu luyện hòa ái, khuyến khích người học thực hành theo nguyên tắc Chân, Thiện, Nhẫn.

Nếu Đạo Kitô không có sự ủng hộ mạnh mẽ từ bên ngoài thì cũng bị Trung Quốc đàn áp như với Pháp Luân Công?

The Guardian.

Vấn đề là, như Pháp Luân Công vào thời điểm cuộc đàn áp bắt đầu năm 1999, số lượng tín đồ Đạo Kitô ở Trung Quốc ngày nay đã vượt quá con số 85 triệu thành viên của Đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Và chính quyền Trung Quốc đã ra tay tăng cường đàn áp Đạo Kitô.
Theo tờ Nhật báo New York, vào lễ Giáng sinh chỉ riêng tại tỉnh Chiết Giang, chính quyền Trung Quốc đã phá bỏ dấu thập tự của hơn 400 nhà thờ.
Trong suốt tuần lễ Giáng sinh ở thành phố Ôn Châu tỉnh Chiết Giang, theo tờ Nhật báo, chính quyền Trung Quốc cấm tất cả các hoạt động kỷ niệm Giáng sinh ở trường mẫu giáo và trường học các cấp.
Tờ Nhật báo trích dẫn lời một quan chức ngành giáo dục như sau “Trước đây chúng tôi đã có hướng dẫn về những ngày lễ ngoại quốc như là lễ Giáng sinh, nhưng năm nay là lần đầu tiên chúng tôi ban hành một thông báo rõ ràng hơn”.
Nhưng thông tin quan trọng nhất lại thể hiện ở mức độ tinh vi hơn.
Theo tờ Nhật báo, chính quyền Trung Quốc buộc các mục sư và học giả tôn giáo tham gia một buổi hội thảo ở Bắc Kinh vào tháng Tám. Tại buổi hội thảo, họ được giáo dục để giữ cho đức tin Thiên chúa thoát khỏi ảnh hưởng từ bên ngoài và thích nghi với Trung Quốc.
Giữ cho đức tin Thiên chúa “thoát khỏi ảnh hưởng từ bên ngoài” là một cụm từ đầy hàm ý. Ngôn từ ở đây rất quan trọng, nó gợi nhớ lại thời kỳ chính quyền Trung Quốc phá hủy những tôn giáo truyền thống và thay thế bằng hình thức tôn giáo của riêng mình.

Những tôn giáo mới

Vào những năm 1950, Đảng Cộng Sản Trung Quốc bận rộn xóa bỏ tất cả văn hóa và tín ngưỡng truyền thống. Một mặt Đảng Cộng Sản bắt bớ và giết hại các nhà sư trụ trì và đạo trưởng, mặt khác họ cũng tạo ra hai tổ chức với những hình thức tôn giáo riêng.
Với Phật giáo, Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã tạo Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc vào năm 1952. Đối với Đạo giáo, nó tạo ra các Hiệp hội Đạo giáo Trung Quốc vào năm 1957. Cả hai hiệp hội mới bắt đầu khuyến khích những hình thức cải biên so với các tôn giáo truyền thống, tức là vứt bỏ rất nhiều điều cơ bản trong hệ thống tín ngưỡng ấy. Cả hai hiệp hội đều tuyên bố họ là “dưới sự lãnh đạo của chính quyền nhân dân”.

Những người tin vào tôn giáo phải thừa nhận một thế lực khác

The Guardian

Những người từ chối tin vào tôn giáo mới sẽ bị đàn áp. Loạt bài xã luận Cửu Bình – một tác phẩm củaThời báo Đại Kỷ Nguyên đã gặt hái được rất nhiều giải thưởng – viết như sau: “Những Phật tử và Đạo sĩ tận tâm và tuân theo giới luật bị cáo buộc là thành phần phản cách mạng hoặc thành viên của giáo phái mê tín dị đoan và tầng lớp xã hội bí mật”.
Cửu Bình cho biết thêm “Dưới khẩu hiệu cách mạng là ‘thanh lọc các tín đồ Phật giáo và Đạo giáo’” ” họ đã bị bắt giam, buộc phải  ‘cải cách thông qua lao động’, hoặc thậm chí bị hành hình. ”

Nhà thờ Ba Tự Chủ

Vào thời điểm đó Kitô giáo và Công giáo ở Trung Quốc cũng chịu sự thay đổi tương tự – nó liên quan mật thiết đến việc giữ “đức tin thoát khỏi ảnh hưởng bên ngoài”.
Cụm từ này gợi nhớ lại Nhà thờ Ba Tự Chủ được khởi xướng năm 1950 bởi ông Ngô Diệu Tông – thành viên ủy ban thường trực của Hội nghị chính trị Hiệp thương Trung Quốc.
Nhà thờ mới được xây dựng dựa trên ý tưởng về sự độc lập khỏi ảnh hưởng từ bên ngoài, với khẩu hiệu “tự quản lý, tự hỗ trợ và tự tuyên truyền”.
Ông Ngô cũng bác bỏ niềm tin vào phép màu của Chúa Jesus, và như Thời báo Đại kỷ nguyên đã lưu ý trong Cửu Bình “Không thừa nhận phép mầu của Chúa Jesus là không công nhận Chúa Jesus trên trời. Làm thế nào một người được xem là một Kitô hữu khi họ không còn tin tưởng vào thiên đường của Chúa?”
Khi ông Ngô bước vào Đại Lễ đường Nhân Dân, Cửu Bình viết “ông ta hẳn đã toàn toàn quên đi lời răn của Chúa ‘Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đây là điều răn thứ nhất và lớn nhất’ (Matthew, 22: 37-38) và ‘Thế thì của Caesar, trả về Caesar; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa’” (Matthew, 22:21)
Về cơ bản, giống như chính quyền Trung Quốc đã làm với Phật giáo và Đạo giáo, nó muốn tạo ra một tôn giáo mới “dưới sự lãnh đạo của chính quyền nhân dân”. Tương tự như vậy, tín đồ Công giáo ở Trung Quốc không được thừa nhận Giáo Hoàng.

Những thế lực khác

Tờ The Guardian lưu ý trong một câu chuyện gần đây về sự đàn áp Kitô giáo ở Trung Quốc như sau: “Điều mà Đảng cộng sản vô thần bận tâm không phải ở bản thân tôn giáo, sự thật là, những người tin tưởng vào tôn giáo thừa nhận một thế lực khác, vì thế có thể đe dọa tới kẻ cai trị đất nước. Đây tất nhiên cũng là vấn đề của vua Herod (một vị vua của người Do Thái được nhắc đến trong Kinh Thánh) khi gửi quân lính tàn sát trẻ sơ sinh ở thành phố của David. Như vậy, khi Kitô hữu nói rằng Jesus là chúa là vua, họ đã thể hiện một quan điểm chính trị: Caesar không phải là vua của họ. Đây là vấn đề về sự trung thành tuyệt đối. Chẳng ngạc nhiên khi chính quyền Trung Quốc lo lắng về điều này”.
Những phát triển gần đây của Kitô giáo tại Trung Quốc thực sự quan trọng. Những nhóm Kitô giáo truyền thống đang bị đàn áp ở Trung Quốc là một bộ phận của phong trào Ngôi nhà Kitô giáo, là những người không tham gia vào tôn giáo do nhà nước kiểm soát.
Sự đàn áp khắc nghiệt hơn của chính quyền Trung Quốc đối với những nhà thờ được cấp phép, biểu tượng tôn giáo, ngày lễ thể hiện rằng chế độ này đang dần xiết chặt đối với tôn giáo và những truyền thống gắn liền với tôn giáo.

Nguy cơ sẽ bức hại nhiều hơn

Như vậy, liệu chính quyền Trung Quốc có duy trì được giáo phái Kitô đã qua sửa đổi hay các Kitô hữu Trung Quốc tiếp tục trung thành với giáo phái truyền thống và chấp nhận rủi ro sẽ bị đàn áp mạnh mẽ hơn.
Như tờ The Guardians nói “Nếu Đạo Kitô không có sự ủng hộ mạnh mẽ từ bên ngoài thì cũng bị Trung Quốc đàn áp như với Pháp Luân Công?”.
Câu trả lời không đơn giản như vậy. Pháp Luân Công trên thực tế được hỗ trợ rất nhiều từ nước ngoài và nhất là từ khi bắt đầu cuộc đàn áp; tuy nhiên, sự hỗ trợ này không thể ngăn cản nổi Đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Hạ viện Mỹ đã thông qua nghị quyết đầu tiên lên án việc đàn áp của Trung Quốc đối với Pháp Luân Công vào ngày 18 tháng 11 năm 1999, ngay sau khi Trung Quốc phát động cuộc đàn áp ngày 20 tháng Bảy năm 1999. Kể từ đó, Hạ viện đã thông qua thêm ba nghị quyết vào các năm 2002, 2003, và 2010.
Pháp Luân Công nhận được sự hỗ trợ tương tự – đã có những lời kết tội tương tự đối với cuộc đàn áp pháp môn này tại Trung Quốc – từ Liên Hợp Quốc, chính phủ của nhiều quốc gia, tổ chức Ân xá Quốc tế và tổ chức Theo dõi Nhân Quyền.
Vấn đề mà Pháp Luân Công thực sự phải đối mặt là khi cuộc đàn áp bắt đầu năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tuyên truyền vu khống bịa đặt những thông tin sai lệch về một môn tu luyện vẫn ít được biết đến bên ngoài Trung Quốc.
Chính quyền Trung Quốc đã xây dựng chiến dịch tuyên truyền bằng cách gây sức ép lên giới truyền thông nước ngoài khi viết về Pháp Luân Công – một chiến dịch đàn áp mà cứ 12 người Trung Quốc thì  có 1 người bị ảnh hưởng, và đây vẫn là một trong những câu chuyện lớn nhất của đất nước này hiện nay. Một trong những ví dụ gần đây là vào tháng Tư khi Trung Quốc yêu cầu tờ Reader’s Diggest gỡ một câu chuyện – được xuất bản bên ngoài Trung Quốc – vì nó đề cập đến cuộc đàn áp Pháp Luân Công.
Vấn đề quan trọng mà chúng ta cần xem xét – liên quan đến việc chính quyền Trung Quốc đang gia tăng đàn áp đối với các Kitô hữu – là liệu Trung Quốc bằng cách nào đó sẽ cố gắng thuyết phục thế giới bên ngoài rằng các phong trào Kitô giáo độc lập là một mối nguy cho đất nước hay họ sẽ đánh lạc hướng hoặc buộc dư luận nước ngoài im lặng.
Theo Vietdaikynguyen