Showing posts with label XaHoi-PhapLuat-TuToi. Show all posts
Showing posts with label XaHoi-PhapLuat-TuToi. Show all posts

Saturday, February 1, 2014

Nỗi niềm người vợ từ chối nhận xác tử tù

Nỗi niềm người vợ từ chối nhận xác tử tù
(PLO) - Chúng tôi đến nhà của tử tù Nguyễn Toàn vào một ngày cuối năm với những câu hỏi lớn không thể lý giải. Bởi sau thời gian dài đặc đẵng chờ thi hành án, gia đình tử tù này lại từ chối “ân huệ” được đón người thân của mình trở về, đưa vào lòng đất mẹ.
Không thể nhận xác chồng vì quá nghèo
Hơn hai tuần sau khi phải lên bàn tiêm thuốc độc, tử tù Nguyễn Toàn đã được Công an tỉnh Thừa Thiên - Huế lo mồ yên mả đẹp, nhưng một cán bộ TAND tỉnh, là thành viên của Hội đồng thi hành án, người trực tiếp hai lần gặp gỡ trao đổi, thuyết phục vợ tử tù nhận xác về mai táng, vẫn còn nguyên cảm xúc “khó tả”. 
“Một tháng trước ngày thi hành án, tôi có nhiệm vụ gặp gỡ, làm việc với người thân tử tù, để hỏi họ có nhận xác Toàn không? Trong lòng tôi là cảm xúc bị xáo động. 
Bởi lẽ, dù Toàn là người phải đền tội, nhưng hỏi vợ anh ta có “nhận xác” chồng, khi người chồng đang sống, là một việc hết sức khó khăn, nghiệt ngã. Người vợ tội nghiệp sẽ đối diện với thực tế cay đắng đó như thế nào? 
Tại UBND phường Thủy Châu, ngồi trước người phụ nữ gầy gò khắc khổ, là vợ của bị án Nguyễn Toàn. Tôi phải nhẹ nhàng “loanh quanh”, làm công tác tư tưởng cho chị ấy mãi, mới đi đến vấn đề chính”, cán bộ này thổ lộ. 
Theo quan sát của ông, mặt người phụ nữ khốn khổ trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc. Dường như có những cuộc đấu tranh cam go trong tình cảm và lý trí của chị. Nhưng cuối cùng, sau cả hai lần được thuyết phục, người phụ nữ này cho rằng, hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, nên từ chối nhận xác chồng.
Buổi trưa chiều cuối năm nắng nhàn nhạt, phải đi qua rất nhiều khúc quanh nhỏ, qua cả bãi tha ma, mới đến được ngôi nhà của vợ tử tù. Ngôi nhà bé xíu lụp xụp, rách nát ba năm trước khi Toàn gây ra vụ án chấn động dư luận sát hại cùng lúc hai người đàn bà, ngôi nhà ấy nay không còn ở được nữa. 
Trên miếng đất chưa có “sổ đỏ”, chính quyền địa phương hai lần hỗ trợ, giúp đỡ gia đình xây được căn nhà mới. Không biết do những bức tường chưa có tiền tô trét và cánh cửa tạm bợ; hay vì những nét mặt ảm đạm của vợ con Toàn; mà không khí ngôi nhà u ám, thê lương dù sắc nắng Xuân đã hửng lên ngoài trời. 
Nước mắt nhạt nhòa, người vợ tâm sự: “Tui xấu số gặp trúng “bến nước” quá đục. Nhưng đã là vợ chồng thì sao mà dứt tình dứt nghĩa được. Một mình tui nuôi ba đứa con ăn học. Gia tài của cả nhà chỉ có chiếc xe đạp rách, hàng ngày tui đi mua ve chai đồng nát bán. 
Bản thân tui áo quần cũng chỉ đi xin đồ thải ra của người ta để mặc. Cơm thì bữa rau bữa mắm, bữa đói nhiều hơn bữa no. Con gái đầu của tui nay đang học đại học y khoa cũng chẳng có nổi cái xe mà đi, hàng ngày phải đi về bằng xe bus. Buổi trưa, cháu tìm một gốc cây trong khuôn viên trường, ăn phần cơm đạm bạc mang theo từ nhà. 
Con gái thứ hai của tui đang học lớp mười một, cũng học rất giỏi. Cháu có mơ ước được như chị, thi vào đại học y khoa. Nhưng tui chỉ sợ mình không gồng lên nổi để lo cho con, sợ con phải bỏ học giữa chừng”. Đứa út học lớp bốn, giỏi không kém hai chị. Nhưng tương lai của các cháu không biết sẽ ra sao, khi đến một ngày mẹ chúng nó không còn “gánh” nổi. 
Người phụ nữ hình hài tàn tạ bưng mặt, đau khổ tiếp lời: “Khổ cực như thế, chạy ăn từng bữa như thế, lấy đâu ra tiền mà lo chôn cất chồng? Ngay như hôm nay là giỗ ba tui mà tui đâu có tiền đi xe về quê ở Quảng Trị được. Thương chồng lắm chứ, nhưng tui đành bất lực, phải nhờ Nhà nước lo liệu giúp thôi. 
Hôm hay tin chồng tui đã được chôn cất tại nghĩa trang phía Bắc TP. Huế, tui gắng lo chút hương hoa cùng con gái đầu tìm lên mộ, làm lễ mở cửa mả cho chồng. Nhà không có xe máy, cũng không có tiền đi xe thồ, may đứa cháu chở hai mẹ con bằng xe máy. 
Giữa đường gặp cảnh sát giao thông, biết mình vi phạm luật, con gái tui xuống xe. Chắc thấy mặt mũi mấy mẹ con tội nghiệp, không phải là người cố tình vi phạm nên “họ” linh động tha cho. Tui như càng được an ủi và cảm động hơn, khi tại nấm mồ, tui gặp cán bộ công an đưa hương hoa đến thăm”.
Như có dịp để trải những cơ cực trong lòng, chị tâm sự: “Giận thì giận, nhưng tui vẫn thương chồng. Các con tui vẫn thương cha. Mấy năm chồng tui ở trong trại tạm giam, phải mấy tháng tui và con mới đến thăm được một lần. 
Không có tiền nên cũng chẳng mua được thức ăn gửi vô, chỉ động viên chồng về tinh thần. Cha chồng tui mất lâu rồi, chỉ còn mẹ già. Mỗi lần tui vô thăm, chồng lại hỏi han sức khỏe mẹ. Lần thăm cuối cùng là một tháng trước ngày phải tiêm thuốc độc, chồng tui cũng bảo tui, cho anh gửi lời thăm mẹ.
Anh Toàn đâu có biết, sau sự việc anh gây ra, mẹ đã buồn phiền mà mất mấy năm nay rồi. Có điều tui không nỡ nói, sợ chồng càng tuyệt vọng thêm”.
 Quá nghèo khó, vợ con Nguyễn Toàn không dám nhận xác chồng về mai táng
Chị ngồi gục mặt thật lâu, dường như cố nén những cảm xúc thương thân, thương mẹ chồng tội nghiệp và người chồng tội lỗi. Kể từ khi Toàn bị bắt, dù chưa cách trở âm dương nhưng cũng là lúc mẹ con ly biệt. Đến lúc chết, mẹ không thấy mặt con một lần. 
Ngày cuối của tử tù
Lúc sau, chị ngước ánh mắt ủ rủ hỏi: “Không biết chồng tui có ăn bữa cơm cuối cùng mà Nhà nước lo cho không?”. Biết chồng không ăn nổi, bữa cơm cuối cùng Toàn không hề đụng đũa, ánh mắt người vợ bạc phận đờ đẫn.
Chúng tôi kể lại câu chuyện nghe được hôm Nguyễn Toàn “dừng chân” tại trại tạm giam Công an tỉnh Nghệ An. Chiều hôm đó, biết nơi đây có nhà tiêm thuốc độc, Toàn lờ mờ đoán rằng đây là chuyến đi cuối cùng của cuộc đời. Lại biết trong trại tạm giam này cũng có một tù nhân quê Thừa Thiên - Huế mang án tử hình vì phạm tội mua bán ma túy, suốt đêm họ không hề ngủ, “bắt chuyện” để nói những lời động viên nhau. 
Buổi sáng ngày 30/12/2013, trước khi ra khỏi khu vực giam giữ, đến phòng làm thủ tục, lên bàn tiêm thuốc độc, Toàn xin phép được đứng ngoài “chào vọng” vào phòng giam tử tù đồng hương với mình. Và chấp nhận thỉnh cầu cuối cùng của Nguyễn Toàn, một quản giáo trại tạm giam Công an tỉnh Thừa Thiên Huế, người ba năm qua gần gũi, động viên Toàn sống tốt những ngày còn lại, đã chủ động đưa tay ra, thực hiện một cái ôm siết chặt, đem đến cho Toàn chút tình người ấm áp, điểm tựa tinh thần trước lúc bị thi hành án tử.
Người vợ tử tù dường như phần nào được an ủi. Chị tâm sự vì hoàn cảnh quá khó khăn ngặt nghèo, chị phải từ chối nhận xác chồng, nhưng trong giây phút cuối trước giờ đền tội, người chồng tội lỗi ấy vẫn nhận được tình người ấm áp, vậy là chị đôi chút yên lòng.
“Ai làm sai thì phải trả giá trước pháp luật, nhưng người thân ruột thịt thì không bao giờ bỏ nhau. Con gái lớn của tui nói, chờ nó học xong kiếm được việc làm, sẽ xin chuyển mộ cha về nghĩa trang gần nhà, để tiện gần gũi, đi lại chăm nom mộ phần”, người vợ nói.
Từ cuối tháng 2/2010, chị Nguyễn Thị Hiền (SN 1964, ngụ xã Tân Sơn, TP. Pleiku, tỉnh Gia Lai) về quê chăm sóc bố bị bệnh nặng ở khu phố Phù Nam 2 (phường Thủy Châu, thị xã Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên - Huế). Do có mối quan hệ họ hàng nên trong khoảng thời gian này Nguyễn Toàn (SN 1971) thường xuyên tiếp xúc với chị Hiền. 
Khoảng 18h30’ ngày 15/5/2010, Toàn biết chị Hiền có đeo một số nữ trang trên người nên tìm cách chiếm đoạt, gọi điện thoại di động cho chị Hiền hẹn tối đi uống cà phê. Chị Hiền đồng ý và rủ thêm cháu Dương Thị Thúy (SN 10/2/1993, người cùng địa phương) đi cùng. 
Khoảng 19h30’ cùng ngày, Toàn dùng xe đạp chở chị Hiền và cháu Thúy đi ra bờ sông Đại Giang, sát hại cả hai người, cướp tài sản, dìm xác xuống sông. Ngày 23/8/2010, Toàn bị tuyên phạt mức án tử hình.
Con đường đến cái chết của Nguyễn Toàn có lẽ lận đận bậc nhất lịch sử thi hành án Việt Nam. Ba năm nằm trong trại giam chờ thi hành án, Thừa Thiên – Huế chưa có phòng tiêm thuốc độc nên phải nhờ tỉnh Nghệ An. Toàn có vợ và ba người con. 
Vợ Toàn dứt khoát từ chối, không nhận xác chồng vì cho rằng gia đình quá khó khăn. Tỉnh Nghệ An cũng không chấp nhận cho chôn xác tử tù, nên sau khi thi hành xong, công an đưa xác tử tù quay lại Huế chôn cất. 
Nghĩa tử là nghĩa tận, nên sau khi thi hành án và khâm liệm tử tù chu đáo, cán bộ chiến sĩ phải thực hiện hành trình vượt 400 km trở về Huế, không được phép ngừng nghỉ, để kịp mai táng cho Toàn “mồ yên mả đẹp” ngay trong buổi chiều hôm đó. 
Từ 10h đến 16h ngày 30/12/2013, trên quốc lộ 1A có một đám tang “đặc biệt”. Ba chiếc xe của công an đi ra từ nhà thi hành án Trại tạm giam Công an tỉnh Nghệ An (trong đó một xe chở thi thể Nguyễn Toàn) chạy gấp rút vào hướng phía Nam làm lễ tang cho Toàn ở nghĩa trang TP.Huế. Tấm bia trên mộ Toàn trắng trơn, không một dòng chữ.

Monday, January 27, 2014

Tha kẻ trộm chó, trưởng công an xã đi tù

Biết rõ ba đối tượng đã thực hiện việc trộm chó nhưng vị trưởng công an lại chỉ đạo cấp dưới phạt, thu 6 triệu đồng rồi đưa chó cho chủ hàng thịt "tiêu hủy".
Ngày 27/1, TAND huyện Kiến Thụy đã ra bản án, tuyên phạt ông Đào Văn Chính – nguyên trưởng công an xã Tân Phong, huyện Kiến Thụy, TP Hải Phòng 18 tháng tù về hành vi thu 6 triệu đồng của ba đối tượng trộm chó rồi thả cho về mà không xác minh, xử lý nghiêm minh theo đúng quy định của pháp luật.
3h ngày 21/12/2012, ông Chính nhận được tin báo việc người dân bắt quả tang Đoàn Kim Thay, SN 1977; Nguyễn Văn Huy, SN 1986, cùng có HKTT tại xã Tân Phong, huyện Kiến Thụy, đang bán một con chó cho Nguyễn Văn Thoại, SN 1976 – chủ một cửa hàng bán thịt chó trên địa bàn xã Tân Phong với những dấu hiệu bất minh.
Ngoài tang vật là con chó nặng 13 kg đã bị chết; chiếc tròng chó, rồi xe máy của hai đối tượng trộm chó cùng cuộn băng dính cũng được người dân thu giữ, giao nộp cho cơ quan công an. Thế nhưng, ông Chính đã chỉ đạo Phó công an xã Nguyễn Thanh Xuân cùng các công an viên lập biên bản vụ việc, thống nhất phạt mỗi đối tượng 2 triệu đồng rồi cho về, giao con chó đã chết cho chủ cửa hàng thịt chó “tiêu hủy”.
Vụ việc Trưởng CA xã “ỉm” vụ trộm chó được CA huyện Kiến Thụy phát hiện. Cơ quan CSĐT CA huyện Kiến Thụy nhận định, ngoài việc tùy tiện thả Đoàn Kim Thay, Nguyễn Văn Huy - là những đối tượng trộm cắp từng có tiền án, tiền sự về tội chiếm đoạt tài sản, ông Chính chỉ đạo “phạt” hai đối tượng trộm chó, không báo cáo vụ việc tới CA huyện Kiến Thụy, là hành vi có dấu hiệu phạm pháp hình sự.
Ngày 7/1/2013, Cơ quan CSĐT CA huyện Kiến Thụy ra quyết định khởi tố bị can đối với ông Chính để điều tra về tội lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản. Sau đó, ông Chính được đổi tội danh thành tội nhận hối lộ. Quá trình truy tố, VKS huyện Kiến Thụy lại kiến nghị điều tra, truy tố ông Chính về tội lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Tại tòa, ông Chính cho rằng, ông cùng hai vị Phó trưởng công an xã bàn bạc đồng tình thống nhất tạm thu của mỗi đối tượng 2 triệu đồng. Số tiền thu được của hai đối tượng trộm chó cũng như tiền “phạt” của người tiêu thụ chó “gian” được giao cho một Phó trưởng công an xã giữ. Chưa kịp báo cáo vụ việc thì bị công an huyện Kiến Thụy đề nghị xem xét trách nhiệm hình sự.
Ông Chính “cãi” trước HĐXX rằng mình bị oan, vì cho rằng khi xử lý vụ việc đều công khai, minh bạch, có bàn bạc với hai Phó Trưởng công an xã trước sự chứng kiến của 5 công an viên và một số người dân chứng kiến, vụ việc được lập biên bản, ngay cả số tiền “phạt” ba đối tượng trộm cắp, tiêu thụ tài sản trộm cắp cũng do Phó Trưởng công an xã giữ, tang vật vụ trộm cắp như chiếc xe máy, tròng chó… được đưa về trụ sở UBND xã lưu giữ.
Luật sư Lê Quang Hiệp, đoàn luật sư TP Hải Phòng, người bảo vệ quyền lợi cho ông Chính tại tòa cho rằng, hành vi của ông Chính chưa đủ yếu tố cấu thành tội hình sự, ông Chính chỉ có sai sót trong quy trình giải quyết vụ việc.
HĐXX đã bác lời bào chữa của ông Chính và luật sư, tuyên phạt ông Chính 18 tháng tù về tội Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ. Nguyễn Văn Huy và Đoàn Kim Thay bị tuyên phạt mức án từ 6 – 9 tháng tù cho tội trộm cắp tài sản.
Ông Chính từng có tới 29 năm làm công an viên trước khi được tín nhiệm vào chức vụ trưởng công xã.
Theo Pháp Luật & Xã Hội

Saturday, January 25, 2014

Những “sếp bự”, đại gia đón Tết trong tù

Đứng đầu nhiều công ty, doanh nghiệp, sở hữu khối tài sản khiến nhiều người phải kinh ngạc nhưng các đại gia này lại phải gặp phải những “nốt trầm” trong năm 2013. Thậm chí, có người trong số họ còn phải đón một cái Tết Giáp Ngọ buồn bã phía sau song sắt.

Chủ tịch Địa ốc Dầu khí "ngã ngựa" cuối năm
Khi những ngày cuối cùng của năm 2013 sắp trôi qua đại gia địa ốc dầu khí Hoàng Ngọc Sáu (SN 1966, quê Thanh Hóa, trú tại Hai Bà Trưng, Hà Nội) bất ngờ bị bắt tạm giam.
Ông Sáu từng là TGĐ Công ty cổ phần Địa ốc Dầu khí (PVL). Theo Cơ quan An ninh điều tra, Hoàng Ngọc Sáu đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.
Hiện bị can Sáu đang tạm giam để phục vụ công tác điều tra tại Trại tạm giam B14 -Bộ Công an.

Dương chí Dũng
Là một nhân vật nóng hầu tòa những ngày cuối năm 2013, Dương Chí Dũng đã phải nhận án tử với các tội danh "Tham ô tài sản" và “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. 
'Sếp bự', Tết, trong tù, đại gia, hầu tòa, ngã ngựa, 2014
Dương Chí Dũng trong ngày hầu tòa (Ảnh: VietNamPlus)
Trong thương vụ ụ nổi 83M, Dương Chí Dũng - nguyên Cục trưởng Cục Hàng Hải Việt Nam, đóng vai trò chủ mưu, đạo diễn việc rút ruột 1,666 triệu USD.
Với hành vi giúp anh trai bỏ trốn, Dương Tự Trọng, em trai Dương Chí Dũng, cũng phải hầu tòa và nhận án 18 năm tù giam vào ngày 7 và 8/1.
Huyền Như và cú lừa 4.000 tỷ đồng
Huỳnh Thị Huyền Như là người phụ nữ duy nhất làm nóng các mặt báo nửa cuối năm 2013 khi là "nhân vật chính" trong vụ lừa đảo gần 4.000 tỷ đồng. 
Huyền Như từng sở hữu những chiếc xe hơi đắt tiền, là chủ của hàng loạt lô đất, biệt thự cho đến các căn hộ cao cấp ở nhiều tỉnh thành và nhiều dự án “khủng”.
'Sếp bự', Tết, trong tù, đại gia, hầu tòa, ngã ngựa, 2014
"Người đàn bà thép" Huỳnh Thị Huyền Như (Ảnh: VietNamNet)
Tuy nhiên, người phụ nữ này phải cay đắng hầu tòa những ngày tháng cuối năm Quý Tỵ. Trong phần trình bày lời nói sau cùng, nữ đại gia tiếng tăm một thời đã phải rơi nước mắt.
Bầu Kiên đại gia “ngã ngựa”
Một đại gia khác cũng đón cái Tết năm 2014 không mấy vui vẻ là Nguyễn Đức Kiên (SN 1964, biệt danh "bầu Kiên"), nguyên phó chủ tịch Tập đoàn ACB.
Ông Kiên là 1 trong 7 bị can bị truy tố liên quan vụ án gây thiệt hại kinh tế lớn xảy ra tại Ngân hàng ACB. Với 4 tội danh: "Kinh doanh trái phép"; "Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng"; "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản" và "Trốn thuế", bầu Kiên đang phải đối diện với mức án cao nhất là tù chung thân.
Trước khi bị bắt, bầu Kiên được cho là sở hữu khối tài sản khiến nhiều người kính nể, riêng hai siêu xe Bentley Continental Flying Spur và Rolls-Royce Phantom phiên bản Rồng vị đại gia này sở hữu cũng đã có tổng trị giá lên tới gần 50 tỷ đồng.
Ngay sau khi ông Kiên bị bắt, một CEO nổi tiếng trong lĩnh vực ngân hàng là ông Lý Xuân Hải (47 tuổi), nguyên Tổng giám đốc Ngân hàng ACB, cũng đã bị bắt và bị khởi tố về tội cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Việc ông Hải bị bắt góp phần làm cho “làn sóng” ngã ngựa trở nên mạnh mẽ hơn và thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận.
Dũng "mặt sắt" và lệnh truy nã
Chỉ trong thời gian ngắn, tham gia vào các đường dây buôn lậu quốc tế, Hà Tuấn Dũng (SN 1974, biệt danh Dũng “mặt sắt”) nhanh chóng vươn lên hàng “đại gia” vùng biên Móng Cái, Quảng Ninh. Để chứng tỏ sự giàu có, thừa thãi của mình, đại gia này thường xuyên đi lại bằng “siêu xe” Rolls-Royce Phantom.
Tuy nhiên, rạng sáng 6/5/2013, lực lượng chức năng đã bất ngờ xuất hiện, bao vây toàn bộ nhóm đàn em của Dũng “mặt sắt” ở gần khu vực đường biên. Suốt từ thời điểm sau ngày 5/5, Dũng “mặt sắt” biệt tích. Theo yêu cầu của Bộ Công an Việt Nam, Interpol đã ra lệnh truy nã quốc tế đối với Dũng “mặt sắt”.
Mặc dù vẫn chưa bị bắt nhưng đại gia vùng biên này cũng phải đón một cái Tết 2014 không lấy gì làm vui vẻ khi án truy nã treo lơ lửng trên đầu.
Công Motor
'Sếp bự', Tết, trong tù, đại gia, hầu tòa, ngã ngựa, 2014
Công Motor thời hoàng kim
Công Motor cũng một đại gia bị bắt trong năm 2013. Theo đó ngày 13/9 Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố vụ án, khởi tố 7 bị can về hành vi cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại Đội Quản lý thị trường (QLTT) số 3, Chi cục QLTT tỉnh Hải Dương và Phòng Tài chính - Kế hoạch H.Ninh Giang, Hải Dương. Trong số này có Công Motor.
Công Motor tên thật là Huỳnh Văn Xuân, 38 tuổi, quê ở tỉnh Long An. Trước khi bị CA bắt giữ, tên tuổi Công Motor nổi như cồn với hàng loạt chức danh: TGĐ Cty TNHH dịch vụ thương mại Thành Công Sài Gòn; Nhà phân phối chính thức của hãng xe máy danh tiếng CPR tại Việt Nam; TGĐ điều hành tạp chí Motor Việt Nam; GĐ một Cty vệ sĩ nổi tiếng tại TP HCM.
Đại gia này cũng từng nổi như cồn khi cặp kè với không ít chân dài trong giới showbiz.
Cựu CEO chứng khoán Tràng An bị bắt
Năm 2013, giới chứng khoán cũng chứng kiến một đại gia tiếng tăm khác dính vào vòng lao lý là ông Lê Hồ Khôi, TGĐ công ty Cổ phần Chứng khoán Tràng An (TAS).
Ngày 18/1/2013 vị CEO này đã bị bắt và khởi tố vì có hành vi chỉ đạo nhân viên dưới quyền xác nhận khống các mã chứng khoán, hợp thức hồ sơ nhận uỷ thác đầu tư của khách hàng để vay rồi chiếm đoạt tiền của ngân hàng cổ phần Sài Gòn - Hà Nội (SHB).
Thời điểm ông Khôi bị bắt vào lúc chỉ còn 3 tuần nữa là đến Tết nguyên đán Quý Tỵ
Theo VNN