Showing posts with label ChinhTri-CSVN-HCM. Show all posts
Showing posts with label ChinhTri-CSVN-HCM. Show all posts

Friday, July 31, 2020

Cả họ làm quan

CẢ HỌ LÀM QUAN ( lý do tại sao cộng sản VN cương quyết giữ độc Đảng)

1. Bố: Nguyễn Nhân Chiến (sinh năm 1960) – Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Bắc Ninh.
2. Vợ ông Chiến: Ngô Thị Khường – Phó Trưởng Phòng Bảo hiểm Xã hội thành phố Bắc Ninh (bằng Đại học tại chức).
3. Con trai: Nguyễn Nhân Chinh (sinh năm 1984) – Tỉnh uỷ viên, Bí thư Tỉnh đoàn Bắc Ninh (bằng Đại học tại chức môn covua ).
Vừa được bổ nhiệm bí thư TP Bắc Ninh.
4. Con trai: Nguyễn Nhân Đạt (sinh năm 1989) – Trưởng phòng Thi đua, khen thưởng của Sở Nội vụ tỉnh Bắc Ninh (bằng ĐH tại chức).
5. Con dâu: Chu Thị Ngân (sinh năm 1984) – Trưởng phòng Dân vận của Trường Chính trị Nguyễn Văn Cừ.
6. Con dâu: Nguyễn Minh Huệ (sinh năm 1989) – Phó Trưởng phòng Kinh tế Đối ngoại của Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Bắc Ninh (ĐH tại chức)
7. Em ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Thắng – Phó Chánh văn phòng UBND tỉnh Bắc Ninh (bằng ĐH tại chức).
8. Em ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Bình – Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Du (bằng ĐH tại chức).
9. Em dâu ông Chiến: Lại Thị Nguyệt – Giám đốc Trung tâm Y tế thành phố Bắc Ninh. Bà Nguyệt có bằng Trung cấp Dược sau đó học ĐH tại chức Dược. Việc bổ nhiệm 1 Dược sĩ làm GĐ Trung tâm Y tế có là khách quan ko? Tại sao ko phải là bổ nhiệm 1 Bác sĩ đa khoa?
10. Em dâu ông Chiến: Trần Thị Bích Liên – Trưởng phòng của Trung tâm Giáo dục thường xuyên tỉnh Bắc Ninh (ĐH tại chức).
11. Em ruột ông Chiến: Nguyễn Thị Ngọc – Trưởng phòng Công tác Học sinh sinh viên của Sở Giáo dục Đào tạo tỉnh Bắc Ninh. (ĐH tại chức)
12. Em rể ông Chiến: Nguyễn Trọng Oanh – Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Tỉnh uỷ Bắc Ninh (ĐH tại chức)
13. Anh con bác ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Lừng – Chi cục trưởng Chi cục Thú y tỉnh Bắc Ninh.
14. Cháu ông Chiến: Nguyễn Nhân Cường – Phó Trưởng phòng của Sở Xây dựng tỉnh Bắc Ninh.
15. Cháu ruột ông Chiến: Nguyễn Hữu Thọ – Bí thư đoàn Sở Nông nghiệp Phát triển nông thôn.
16. Anh con bác ruột ông Chiến: Nguyễn Việt Giang – Giám đốc Quỹ phát triển đất tỉnh Bắc Ninh (ĐH Tại chức).
17. Cháu ông Chiến: Nguyễn Thu Hương – Phó Trưởng phòng Tài nguyên Môi trường thành phố Bắc Ninh. (ĐH tại chức)
18. Cháu dâu ông Chiến: Tạ Thị Huyền – Cán bộ Sở Nông nghiệp Phát triển nông thôn.
19. Cháu ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Giang – Phó Trưởng công an huyện Tiên Du (ĐH tại chức)
20. Trưởng họ nhà ông Chiến: Nguyễn Nhân Công – Phó Giám đốc Trung tâm Văn hoá Kinh Bắc (ĐH tại chức).

Ngoài danh sách 20 người kể trên còn có cả những người thuộc gia đình thông gia với nhà ông Chiến cũng được bổ nhiệm vào những vị trí quan trọng trong bộ máy công quyền của tỉnh Bắc Ninh như:

1. Nguyễn Trọng Cường (cháu ruột ông Nguyễn Trọng Oanh) – Trưởng phòng Đăng ký Đất đai của Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Bắc Ninh. Anh Cường tốt nghiệp Thạc sĩ năm 2013, có thể năm đó anh ta được xét vào công chức Nhà nước. Tuy nhiên tại sao việc bổ nhiệm anh Cường làm Trưởng phòng của một Sở lại cấp tốc đến vậy? Và cơ sở nào để xét thu hút nhân tài anh Cường trong khi cả tỉnh Bắc Ninh từ khi tách tỉnh 1997 đến nay mới tổ chức thi tuyển công chức duy nhất 1 lần.

2. Chu Thị Thuý (em ruột Chu Thị Ngân) – Cán bộ của Sở Tài nguyên Môi trường (trường hợp tuyển dụng của chị Thuý giống với trường hợp anh Cường).

3. Chu Đăng Khoa (Anh ruột Chu Thị Ngân) – Trưởng phòng Tổ chức cán bộ huyện Yên Phong.

4. Nguyễn Văn Lịch (em rể Chu Thị Ngân) – Đội trưởng đội Đăng ký xe của Phòng Cảnh sát giao thông tỉnh Bắc Ninh.

Trong danh sách 24 người kể trên thì đa phần đều học tại chức sau một số đi học Thạc sĩ để xoá bằng ĐH tại chức. Và ngoài 24 người kể trên còn rất nhiều người là họ hàng nhà ông Chiến đang công tác ở những cơ quan, đơn vị sự nghiệp khác của tỉnh và huyện.

(theo Thiem Nguyen )

Tuesday, February 14, 2017

Cộng sản xưa tốt?Cộng sản xưa tốt?

Đồ Hiếm (Danlambao) - Mấy năm gần đây rộ lên cụm từ “Cộng sản xưa tốt, nay xấu”, riết rồi dăm ba người chưa có kinh nghiệm đau thương với cs đâm nhập tâm, cứ ngồi chẹp chẹp: “Bác Hồ nói bao điều tốt, các lão thành cộng sản đầu đời liêm chính... chả bù đám quan chức bây giờ, vừa ăn vừa phá cho tan tành đất nước ra, chưa kể giặc Tàu mỗi ngày mỗi tràn vào Việt Nam lộng hành xấc xược, mà chẳng thấy đảng, quân đội hó hé một tiếng nào cả?”

Nghe dư luận râm ran mà Đồ tui rầu thúi cả ruột. Bà con ơi là bà con, một số dân mình bị bọn chúng nó lừa mị, cho vô mê hồn trận hết cả rồi. Đảng CSVN ngày nay thối nát hết đường che giấu, vừa ác với dân vừa hèn với giặc, cấp nào cũng tham nhũng tràn đìa, nhưng vẫn muốn giữ vai trò lãnh đạo, Thêm nữa, hơn 700 đài, báo giấy, báo mạng bưng bô đồng loạt tung ra nhiều chiêu mị dân như: Nào là nhờ công ơn của Đảng và "Bác" nên đất nước mới tươi đẹp như hôm nay, nào là các đảng viên luôn học theo nhớ lời dạy của "Bác" sống giản dị, liêm chính, không xa cách quần chúng. Tinh thần là sai đâu sửa đó, không vì một bộ phận "không nhỏ" tham nhũng mà thay đổi cả cơ chế, sinh ra tình trạng mất ổn định tổng thể, dẫn đến những hậu quả bất cập!!!

Không dám đâu, trước sau như một thì đảng đỏ là đảng lừa, vừa tổ sư lừa bịp và cũng vừa ngu xuẩn như lừa. Chuyện cộng sản ngày nay xấu thì viết bao nhiêu giấy cũng không hết, mỗi ngày lại mỗi chất chồng. Trong phạm vi bài này, Đồ Hiếm tui chỉ xin điểm “10 chuyện tốt” mà cs đầu đời lúc nào cũng tự hào thành tích:

Hồ Chí Minh và 3 tay sai trung thành “cs xưa tốt”

1. Diệt giặc dốt: Ngay khi mới cướp chính quyền, Hồ Chí Minh đã lộ rõ âm mưu Hán hóa dân Việt dưới chiêu bài gọi là “Diệt giặc dốt”, họ Hồ sai Trường Chinh kêu gọi bỏ chữ quốc ngữ để dùng lại chữ Hán (1). Vốn gốc Tàu - Hồ Tập Chương chưa bao giờ học sử Việt, nên Hồ không biết là VN ta với tinh thần độc lập, đã bỏ chữ Hán hơn cả 500 năm nay, mà chuyển sang dùng chữ Nôm, và sau đó nữa lại chuyển sang chữ quốc ngữ vừa dễ học, dễ viết và khoa học. Do đó âm mưu diệt giặc dốt đã bị “phá sản hoàn toàn”. Gọi là diệt giặc dốt, sao lại ra lệnh đốt và ngăn cấm sách báo “văn học/văn hóa tư sản”, sao lại giết cụ Phạm Quỳnh, Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ, nhà văn Khái Hưng... tiêu diệt các nhà văn, nhà thơ trong vụ án Nhân văn Giai phẩm? Gọi là diệt giặc dốt, mà chính Hồ Chí Minh lại đại đại chi dốt tiếng Việt! Xem cái di chúc của ông ta bôi bôi xóa xóa phát ói, vậy mà đảng đỏ còn xếp vào hàng Di sản quý giá cấp quốc gia (!) thì không còn gì xấu hổ cho cả nền văn hiến dân tộc cho bằng. Dốt này ném về dốt triền miên, nên các quan đỏ ngày nay đụng đâu cũng cứ Lờ Cờ Mờ Vờ, phải gọi là ngáo thầy chạy, ngáo quá cỡ thợ mộc.

2. Diệt giặc đói: Đầu năm 1945, nạn đói khủng khiếp đã xảy ra tại miền Bắc giết khoảng 2 triệu người, theo tác giả Nguyễn Hồn Việt thì Hồ và ĐCS cũng là thủ phạm khi chính bọn chúng công khai tỷ lệ “Người Trung Hoa lấy 2/3 và ta lấy 1/3” cho Tàu cộng chống Tưởng (2). Facebook Thông Tin Tự Do có đưa thêm tin: “Ở Nam Kỳ qua lời kêu gọi của Chính Phủ Trần Trọng Kim, chỉ trong tháng 5/1945, đã quyên góp được 1.677.886 đồng, cùng 1.592 tạ gạo để chuyển ra Bắc. Nhưng hỡi ơi lòng tham của con người thật là tàn nhẫn, trong lúc Chính Phủ Quốc Gia banh ruột xẻ gan để cứu trợ hơn hai triệu người bị chết đói, thì Việt Minh bằng mọi cách phá hoại các công tác nhân đạo dành cứu trợ đồng bào đang chết đói. Phần cướp đoạt các kho thóc cứu trợ, phần Việt Minh còn cho người ám sát hay tuyên truyền bôi nhọ, những nhân vật cầm đầu các Hội Từ Thiện. Nhưng tàn ác vô nhân đạo nhất, vẫn là cung cấp tin tình báo cho Hoa Kỳ về ngày giờ các chuyến xe lửa hay ghe bầu chở gạo, trong Nam ra Bắc cứu đói. Nhờ vậy người Mỹ đã đạt được chiến thắng vinh quang, khi oanh tạc trúng phóc những chuyến tàu thuyền chở gạo cứu đói, làm cho Miền Bắc phải lâm vào thảm kịch chết đói năm Ất Dậu, có một không hai trong Việt Sử” (Hết trích).

Kết luận lại, không phải là cứu đói, mà chính bàn tay lông lá của đảng CS đã thò ra bóp hầu bóp cổ 2 triệu người dân bị đói la liệt khắp cả miền Bắc.

3. Diệt giặc ngoại xâm: Từ khi đảng CSVN mới thành hình, chính Lý Thụy và bọn đàn em đã không ngừng thi hành những tội ác hòng tiêu diệt các đảng phái quốc gia, các nhà chí sỹ chống Pháp khác như: Hồ Chí Minh bán đứng cụ Phan Bội Châu cho Pháp để lãnh tiền; Khởi nghĩa của Việt Nam Quốc Dân Đảng cũng bị cộng sản tiết lộ cho Pháp để dành địa vị độc tôn. Sau màn “thử micro nghe rõ không”, Hồ Chí Minh bề ngoài lấy chiêu bài đoàn kết quốc gia, nhưng ông ta đã ra lệnh cho “cs xưa tốt” Võ Nguyên Giáp tiêu diệt hàng loạt các chiến sĩ thuộc các đảng phái quốc gia trong vụ án “Ôn Như Hầu”. Hồ Chí Minh rêu rao diệt giặc ngoại xâm, nhưng âm thầm ra lịnh tiêu diệt Việt Quốc, Việt Cách tại miền Bắc; thủ tiêu các chí sĩ quốc gia tại miền Trung; giết hàng ngàn chiến sĩ Cao Đài, Hòa Hảo tại miền Nam.

Trước khi ký hiệp định Geneve, đảng CSVN từng tuyên bố Hoa Kỳ là kẻ thù ngoại xâm số một của dân tộc, hòng lừa bịp, khích tướng, và cưỡng ép hơn 2 triệu thanh niên “sinh Bắc tử Nam” lên đường “diệt Mỹ cứu nước”. Tuyên truyền Mỹ xâm lăng mà sao không thấy Mỹ lấy của Việt Nam một tất đất nào, trong khi Hồ Chí Minh lại sai thủ tướng “cs xưa tốt” Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước 1958? Hơn nữa, 40 năm sau chiến tranh, đảng CS vẫn tiếp tục cắt đất, bỏ đảo, cắt biển để trả nợ dần cho chính bọn Tàu cộng xâm lăng? Tóm lại, diệt giặc ngoại xâm nghĩa là tiêu diệt dân khí, lòng yêu nước của người Việt, nhằm chuẩn bị dâng trọn đất nước cho Tàu cộng sau này.

4. Đoàn kết dân tộc: Trong các lần phát biểu hay trong di chúc, Hồ Chí Minh luôn kêu gọi đoàn kết, điều đó quá dễ hiểu vì đảng CSVN là tập họp của một đảng cướp tứ cố vô thân và bọn vô học lưu manh, nên chúng không phục nhau, thấy tên nào hơn mình là ganh ghét và tìm cách hãm hại, đầu độc nhau liền, vì vậy Hồ Chí Minh phải đóng vai soái ca, ra tay giảng hòa để hợp đồng cùng nhau ăn cướp. Trong đảng đã không có đoàn kết, thì làm sao có chuyện kêu gọi đoàn kết dân tộc? Đây chỉ là trò mị dân để kêu gọi và tập hợp sức và mạng người dân Việt cho mục tiêu nhuộm đỏ thế giới, hay nói dễ hiểu là “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc”. Hồ Chí Minh và đồng bọn núp bóng “Việt Minh” kêu gọi đoàn kết, nhưng thực tế gom các đối thủ chính trị quốc gia lại cho dễ tiêu diệt. Bản chất của Hồ là tàn ác, độc đoán, trong lần sang Paris năm 1946 để tham dự hội nghị Fontainebleau, Hồ đã phát biểu: “Tất cả những ai không theo đường lối của tôi đều sẽ bị bẻ gãy”!!!

5. Cải cách ruộng đất: Nhắc đến bốn chữ Cải cách ruộng đất là nhắc đến tội ác diệt chủng của Hồ Chí Minh, Trường Chinh, đảng CSVN và toàn bộ các lão cắt mạng mà tự cho mình là cs xưa tốt. Hơn 170.000 mạng người bị giết oan và thảm khóc trong cải cách ruộng đất, nhưng hỏi có một nông dân hay bần cố nông nào đến nay có một mảnh ruộng để làm... lăng bác khi cần phải đi ngoài giải quyết chưa, chứ đừng nói đến mảnh ruộng cày do chính mình làm chủ? Nói thêm, không biết cộng sản xưa tốt chừng nào, nhưng Đồ tui ở miền Nam đã thấy, người Bắc di cư chạy nạn cs vào Nam 1954, nếu lên cao nguyên, Lâm Đồng, Long Khánh... thì được cấp phát đất để khai khẩn làm rẫy (chính sách “Cải cách điền địa” của TT Ngô Đình Diệm), về miền Đông, miền Tây thì có vài sào “guộng” canh tác sống thong dong qua ngày (chính sách “Người cày có ruộng” của TT Nguyễn Văn Thiệu), còn về Sài Gòn - Hòn ngọc Viễn đông - thì luôn được sự giúp đỡ, đùm bọc thân tình của đồng bào ruột thịt miền Nam.

6. Khoan hồng học tập: Chữ này là của cs xưa tốt nói đó nhen, còn Đồ tui nói huỵch toẹt ra là đi tù mút mùa Lệ Thủy. Đừng quên là chính sách “khoan hồng“ này không chỉ có sau 1975 đối với cả triệu quân nhân cán chính miền Nam, mà trước đó đã giam cầm hàng loạt những người bất đồng chính kiến như nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, nhà thơ Hữu Loan, các nhà văn trong Nhân Văn Giai Phẩm... Riêng các bạn trẻ sinh sau 75, hãy hỏi các vị trưởng thượng hoặc lên mạng tìm hiểu về chính sách Chiêu hồi của VNCH, để so sánh xem “cs xưa” và “ngụy”, ai nhân bản hơn ai, chớ Đồ tui nói rồi lại bảo mèo khen mèo dài đuôi.

7. Kẻ thù nào cũng chiến thắng: Bé cái lầm, vì kẻ thù đây không phải là thằng giặc tóc vàng mắt xanh mũi lõ nào cả, mà chính là toàn thể dân VN. Bạn của thù là thù, nên dân Miền Nam là bạn của VNCH, do đó cũng trở thành kẻ thù. Hồ Chí Minh và đảng CS “xưa tốt” đã ra lệnh giết, giết mãi không ngừng nghĩ, khủng bố tại nhà hàng quán xá, rạp hát tại miền Nam, thảm sát Mậu Thân 1968 hơn 7000 người Huế, pháo kích bừa bãi vào thành phố, giật mìn xe đò, xe lửa... Và ngay cả khi dân miền Trung chạy nạn về phía VNCH để được bảo vệ cũng bị CS truy đuổi và tiêu diệt (thảm sát trên Đại lộ kinh hoàng/ Mùa hè đỏ lửa 1972).

Những sự thật trên cũng chưa thuyết phục bọn “cs xưa tốt”, vì chúng lúc nào cũng khoe mẽ, còn Pháp, Mỹ và Tàu cộng thì sao? Vào Wikipedia là có hết, năm 1946 chính Hồ Chí Minh đã bắt tay với Pháp, đã gục đầu trước mồ các lính thực dân để được thỏa hiệp với Pháp hòng mượn tay Pháp tiêu diệt các đảng phái quốc gia của người Việt. Cũng trong năm 1946, Hồ Chí Minh còn gửi thư cho Tổng thống Mỹ Harry Truman cầu cạnh sự ủng hộ của Mỹ với nền độc lập non trẻ của CSVN nhưng không được hồi đáp, nên Hồ mới tức giận quay sang phát động chiến dịch đánh Mỹ là vì vậy. Chính Hồ đã thu vàng của dân - trong đó có bà Nguyễn Thị Năm - để hối lộ lính Tưởng, nhằm ngưng giúp đỡ Việt Nam Quốc Dân Đảng và tha chết cho đảng đỏ của Hồ. Điều đó có nghĩa, Hồ Chí Minh là tay lật lọng, lúc nào cũng muốn đồng minh với Pháp, Mỹ và Tàu Tưởng, chứ không bao giờ xem các nước này là kẻ thù. Còn đối với kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam từ mấy ngàn năm qua là giặc Tàu phương bắc thì Hồ Chí Minh và đám đệ tử cs xưa tốt lại cứ ngu dại tôn thờ: “Trung Quốc là người bạn vĩ đại đã nuôi nấng và dạy dỗ chúng ta, do đó ta có thể để cho bạn giữ giúp mấy cái đảo chim ỉa, còn tốt hơn là kẻ thù ngụy VNCH”.

Tóm lại “kẻ thù nào cũng đánh thắng” trên thực tế phũ phàng là “oánh cho chết mẹ đồng bào VN”.

8. Cần kiệm liêm chính: Trần Đức Chiêu, một bút nô có viết trong Những mẫu chuyện về HCM như sau: "Tiền tiết kiệm của Bác là do các báo trả nhuận bút cho Bác. Bác viết báo nhiều, có năm hàng trăm bài. Các báo gửi đến bao nhiêu, văn phòng đều gửi vào sổ tiết kiệm của Bác. Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Bác cũng đã có tiền tiết kiệm.... (Một lần,) Đồng chí Vũ Kỳ xem sổ và báo cáo: Thưa Bác, còn lại tất cả hơn 25.000 đồng (lúc đó là một món tiền rất lớn, tương đương với khoảng 60 luợng vàn". Tới đây thì bác bị chính ngay Bùi Tín, cựu phó Tổng biên tập báo Nhân dân lột mặt nạ trong bài Những khoản nhuận bút đồ sộ rằng, lương Hồ tuy là cao nhất nước nhưng cũng chỉ đủ sống, còn những bài Hồ viết (do đám thư ký viết hộ, Hồ chỉ ký tên) gửi sang, tuy khô khan sáo rỗng, nhưng báo Nhân Dân bao giờ cũng phải bóp bụng trả nhuận bút cho Hồ gấp vài chục lần một bài bình thường. Như vậy cũng là một hình thức lợi dụng chức quyền tham nhũng chứ có tốt lành khỉ khô gì!?

Sang chuyện Hồ Chí Minh toàn hút thuốc lá Mỹ Camel, Philip Morris, hay kẹt lắm thì xài đỡ Virginia đượm nắng... Mỹ chớ hút thuốc lá ma-dê VN là "bác"... ho sù sụ liền (sic). Theo trang Fashion Mann Up (4), Hồ Chí Minh tay đeo Movado Thụy Sỹ, lận lưng đồng hồ quả quýt Longines, kính mắt hiệu Mỹ Shuron, mấy bộ đồ đại cán may bằng vải cực tốt của Anh Dormeuil, chân mang hài Thượng Hải... Thời chiến tranh, nhân dân mỗi năm tem phiếu được 2 mét vải thô, không đủ che... con tự do, vậy mà "bác" như siêu sao, chơi toàn hàng hiệu từ đầu đến chân. Mà kỳ nghen, sao toàn hàng của bọn tư bản giẫy hoài không chết dzậy ta? Ai tìm được hình bác tui mặt áo dài khăn đóng làm ơn trình làng cho Đồ tui đỡ... cám cảnh cái chút. Riêng đôi dép lốp năm thì mười họa bác mới xỏ vô, để chụp hình tạo dáng cho mấy đứa bại não cs xưa tốt tin sái cổ mà thôi!

9. Chính quyền vô sản: Cái này thì dư luận viên sẽ nhao nhao lên “bác ta” thuộc diện “nghèo rớt mồng tơi chỉ còn trên răng dưới... dế”. Không dám đâu, cái nhà sàn của bác coi đơn sơ vậy chứ sờ vào là phỏng tay luôn, toàn là gỗ quý hiếm không hà, tìm cái thứ hai ra không phải là dễ đâu à nghen. “Bác” chết đi, của nả chẳng có gì để lại, mà sao con rơi của Hồ là Nông đức Mạnh lại ở cái nhà dát vàng từ trên xuống dưới, nhìn mà muốn nổ cả con ngươi luôn. Rồi Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẫn... có cho con cháu chúng tham gia vào quân đội không, hay toàn gửi đi du học Liên Sô, Đông Đức trong các giảng đường sáng choang, ấm cúng? Bọn cs xưa tốt này biết thừa, đi B là xem như một đi không trở lại, có dân đen thí mạng đủ rồi. Còn những tên trong Trung Ương thì sau ngày phỏng dế miền Nam, tên nào cũng liếm mút được một số tài sản “vàng chóe nhỏ nhoi”, chia chác từ 16 tấn vàng tịch thu từ công khố VNCH, vậy mà cứ đổ thừa cho T.T Nguyễn Văn Thiệu đã mang sang Mỹ, thiệt là cái quân ăn hô nói thừa, trời đánh thánh đâm cả lũ nhà sản.

10. Bảo vệ tổ quốc: Diện tích VN ngày xưa Đồ tui còn đi học tiểu học ê a là 326.000 km vuông, tự dưng mới đây, nhà nước VN khai khống lên trong Wiki là 332.698 km vuông!!! Ui trời, chưa teo lại là may rồi, sao tự dưng đất ngấm bột nổi Tàu cộng mà nở phình ra cả 6000-7000 km vuông vậy nè trời. Thường nói láo thì không đồng bộ, một trang mạng của cộng sản lại thiệt thà khai báo (5): “Từ năm 1999 trở về trước diện tích VN là 325.490 km vuông. Từ năm 2000 tới nay là 311.070 km vuông”. Như vậy là 14.420 km2 - gần 5% lãnh thổ - đã “bay hơi” và tại sao bốc hơi thì người dân rành sáu câu, nào là Hoàng Sa, Trường Sa rồi thác Bản Giốc, ải Nam Quan, rừng đầu nguồn cứ lần lượt được đảng đỏ và các “cs xưa tốt” Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh, Trần Đức Lương... cắt xén, mang đi cầm cố cho Tàu cộng chớ còn ai trồng khoai xứ này. Đối với dân tộc, 14 ngàn cây số vuông mất đi chưa đau đớn bằng cái Hiệp ước Thành Đô mà “cs xưa tốt” Nguyễn Văn Linh đã ký. Sau đó, tên phản quốc NVL còn dám tuyên bố một cách vô liêm sĩ “Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng”.

Tóm lại, cái đảng CS chuyên môn lừa bịp, ăn cướp, giết dân, bán nước này đem treo cổ là còn quá nhân đạo, chứ làm sao có thể nói là “cs xưa tốt” cho được!? Đến đây, toàn thể dân ta có thể khẳng định: Chế độ CS hay người CS chưa và chẳng bao giờ là tốt cả, chúng chỉ là một tập đoàn tay sai, lính đánh thuê tiên phong cho Cộng sản Liên Xô và Trung Cộng. Đồng thời đảng SVN đã bị tên gián điệp Tàu Hồ Chí Minh tận dụng để “hãm dân trí, diệt dân khí và triệt dân sinh” nhằm mục tiêu cuối cùng là Hán hóa dân Việt.

13.02.2017



1. Những sự thật cần phải biết (phần 14) - Trường Chính - Kẻ vong bản. Đặng Chí Hùng

2. Giải ảo 3 - Hai triệu dân Việt chết đói năm 1945 là do Hồ đem gạo về Trung Cộng! Nguyễn Hồn Việt

3. Facebook Thông Tin Tự Do

4. Phong Cách của Bá

5. Có phải diện tích VN đã giảm đi 5%? Phạm Quang tuấn

Saturday, November 5, 2016

“Đạo đức” Hồ chí Minh là cái gì?

Bảo Giang (Danlambao) - Câu hỏi lạ, mà không lạ. Bởi lẽ, đã lâu lắm rồi, không phải chỉ riêng tôi, cũng không phải chỉ có người dân ở miền Bắc, nhưng cả người miền nam nữa, sau ngày 30 tháng 4-1975 đều phải nghe VC tuyên truyền về một câu ranh ngôn của họ “học tập theo gương 'đạo đưc' Hồ chí Minh”. Tiếc rằng, nghe xong, chẳng ai hiểu nó muốn nói đến cái gì. Nay nhân một cựu học sinh của trường Văn Khoa Sài Gòn trước năm 1975 hiện là cột trụ của tập đoàn cộng sản BV, có lẽ đã học được “đạo đức” HCM, nên đã kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam học tập theo gương “đạo đức” này. Nghe thế, tôi muốn hỏi bạn xem. Bạn có biết “đạo đức” Hồ chí Minh là cái gì không? Và có phải những kẻ kêu gọi thanh niên Việt Nam học tập theo gương “đạo đức” của Hồ, họ đã thực hiện trên chính bản thân của mình?

Ai cũng biết, ngày xưa, ngay từ khi trẻ cắp sách đến trường, mọi em, mọi cấp lớp đều thuộc lòng những bài học: “Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn đạo hiếu mới là đạo con”. Hoặc giả: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng!”. Nay bước ra đường hay ngồi trong nhà, già trẻ lớn bé đều phải nghe tuyên truyền là “học tập theo gương đạo đức Hồ chí Minh”. Càng nghe, càng thấy nhan nhản các loại tội đại ác xảy ra ở khắp mọi nơi, chẳng kể sơn khê, đồng hoang hay thành thị, nó ngay trước mắt mọi người. Như thế, “đạo đức” Hồ chí Minh là cái gì? Có phải cái “đạo đức” này là nguyên nhân chính đưa đến các loại tội đại ác trong xã hội Việt Nam hôm nay không?

Trong câu chuyện cũ, chắc bạn còn nhớ. Ngay từ khi cộng sản chưa kiếm được chỗ dung thân nơi đất bắc, chúng đã mở ra những cuộc đấu tố trời sầu đất thảm. Trong đó có rất nhiều cảnh con cái phải đấu cha mẹ, và kẻ nhận ơn đấu chết người làm ơn. Rồi sau nhiều cái chết oan nghiệt gây nhiều phản ứng, trong đó có vụ đấu tố bà Nguyễn thị Năm, Hồ chí Minh lau nước mắt nhận lỗi. Những tưởng rằng, cuộc giết người của y buộc phải dừng lại sau khi Y lau mặt. Kết quả, đó chỉ là câu chuyện lừa người bịp đời. Để sau đó, Y vỗ tay tuyên bố đây là cuộc chiến thắng “long trời lở đất” để cướp của giết người.

Kế đến, ngay sau cuộc “long trời lở đất” với giá máu của hơn 172000 người Việt Nam do Hồ chí Minh thực hiện, người dân Quỳnh Lưu đã nổi dậy. Nơi đây đã mở ra cuộc chiến với cộng sản mà số thương vong về phía người dân Quỳnh Lưu là không dưới một ngàn người bị giết. Cùng lúc đó, ở trong một góc tối khác, CS say máu, hân hoan nhảy “son, đố, mì… yêu đồng bào, yêu tổ quốc, toàn dân đoàn kết…” để ăn mừng chiến thắng. Khi CS mừng chiến thắng, toàn cảnh xã hội miền bắc chìm trong u tối, chết chóc. Trước hết, hơn 172000 ngàn gia đình chết ngất trong cảnh tang chế lặng lẽ, không một áo quan cho cha. Nơi huyệt lạnh trong chiều tà, giữa đêm đen, ngập nước mắt. Nhưng không có lấy một tiếng thút thít thành lời của vợ con, thân nhân, bởi sợ cộng sản quy cho tội khóc thương bọn “trí phú địa hào”!

Chuyện người chết chưa yên, hàng trăm ngàn gia đình khác đã nghẹn ngào trong chia lìa vì người nhà bị bắt. Bị đưa đi các trại tù nơi rừng thiêng chờ chết vì mộng cướp của giết người, mộng chà đạp, mộng phá nát đời sống gia đình và đời sống xã hội Việt Nam của HCM. Dẫu là thế, xem ra những hình ảnh tang thương này chỉ là nét vờn vẽ nhỏ trong cuộc khởi đầu của cộng sản mà thôi. Bởi vì, sau hàng trăm ngàn người bị giết trong oan khiên ấy, cộng sản bắt đầu truyền vào xã hội VN một hiệu lệnh mà chúng gọi là “học tập theo gương đạo đức Hồ chí Minh”? Hỏi xem, “đạo đức Hồ chí Minh” là cái gì? Nó có phải là chứng từ để triệt hạ nền luân lý, đạo đức trong gia đình và trong xã hội Việt Nam hay không? Hỏi xem, đây có phải là bước đầu trong việc CS áp đặt sách lược Vô Gia Đình, Vô Tổ Quốc, và Vô Tôn Giáo vào xã hội Việt Nam hay không?

I. “Đạo đức Hồ chí Minh” là cái gì?

Đến nay, hơn 70 năm qua rồi, CS vẫn luôn hò hét, theo nhau đưa ra khẩu hiệu sáo rồng này. Nhưng xem ra bản thân của chúng cũng không hề biết đạo đức là cái gì. Theo đó, chẳng bao giờ CS có thể đưa ra được một nét nhỏ nào để chứng minh Hồ chí Minh là người có đạo đức, để Y trở nên bài học cho thanh thiếu niên. Trái lại, chỉ như cái thùng rỗng, đánh bóng tội ác. Bởi lẽ, tập đoàn vô đạo này biết rõ Hồ chí Minh có thừa những loại tội, mà chỉ cần phạm một trong những trọng tội ấy thì cũng đã quá đủ để buộc cối đá vào cổ Y mà quăng xuống biển rồi. Tuy nhiên, vì miếng ăn, vì danh lợi, họ đều phải theo nhau đánh bóng tội ác. Đua nhau chà đạp lên nền luân lý dân tộc. Như thế, đây là cái họa hay phúc cho dân tộc này?

A. Đối với Tổ Quốc.

Nào, mời bạn nói đi, “đạo đức Hồ chí Minh là cái gì”? Là yêu tổ quốc chăng? Với tôi, đạo đức của Hồ chí Minh với tổ quốc Việt Nam là một chương rất đặc biệt. Bất cứ một người nào khi đọc được lá thư của Hồ chí Minh cầu khẩn Liên Sô thì đều hiểu chữ “tổ quốc”, chữ “đồng bào” trong lòng Y là cái gì? Có lẽ nó không hơn 150 dollars Mỹ!

· Thư ngày 06-6-2038, Hồ gởi Stalin.

“Đồng chí hãy phân tôi đi đâu đó, hay là giữ tôi ở lại đây. Hãy giao cho tôi một việc làm gì mà theo đồng chí cho là có ích.” “Riêng về việc tiêu dùng hàng ngày của tôi, dù dè xẻn lắm cũng mất mấy đồng một ngày… Xin cho tôi lương tháng 150 Đôla…” (HCM toàn tập, tập 3 trang 90). Bạn hãy nhìn cho thật tường tận cung cách của kẻ xin làm nô lệ của Hồ chí Minh thì bạn sẽ hiểu được việc Y giết đồng bào mình để lấy lòng cộng sản, được hưởng lương 150 đôla một tháng là đáng kinh tởm như thế nào? Hỏi xem, một kẻ tự xin làm nô lệ cho ngoại bang như thế thì Y còn biết đến chữ đồng bào, chữ tổ quốc hay không? Hỏi xem, việc mỗi tháng Y xin được cấp dưỡng 150 đô la Mỹ để tự mình giết đồng bào Việt Nam, cũng là điều có ích chăng?

· Thư đề ngày 31-10-1952.

Minh viết: “Đồng chí Stalin kính mến, Tôi gởi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của đảng Lao Động Việt Nam (tên của đảng cộng sản lúc bấy giờ). Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của hai đồng chí Liu Shaoshi và Van szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu và đưa ra chỉ thị về đề án này”. Hỏi xem, khi viết lá thư này, Minh có coi tập thể người Việt Nam là đồng bào với Y hay không? Hay mạng sống của người dân Việt sẽ tùy thuộc vào 150 Dolars là lương tháng mà Stalin đã phát cho Y? Và còn tệ hơn thế, cách giết dân trong cái đề án này lại do Tàu cộng chỉ đạo! HCM là ai đây? Người Việt hay là kẻ thờ Tàu?

Thực tế hơn, người đời kết án Phạm văn Đồng bán nước khi ký bản Công Hàm theo lệnh của Hồ chí Minh. Nhưng xem ra cái chuyện Phạm văn Đồng và công hàm về Trường Sa và Hoàng Sa để trả nợ chỉ là tờ giấy… rách, nếu đem so với tiếng nói chính thức của Hồ chí Minh với Chu ân Lai. Bởi vì “Ngoài văn bản ký kết của Phạm Văn Đồng công nhận lãnh hải của Trung Quốc năm 1958, quan trọng nhất là Văn kiện Hồ Chí Minh xác nhận Việt Nam chính là 1/2 tỉnh Quảng Tây của Trung Quốc, sẽ được Lê Duẩn kế thừa Chủ tịch Hồ Chí Minh bắt đầu giao trả dần Bắc phần đến Trung phần cho Trung Quốc kể từ ngày 19/05/2005 ngày kỷ niệm 115 năm sinh nhật Hồ. Văn kiện này được Hồ Chí Minh Bí mật ký kết tại Quảng Tây, Trung Quốc” (Người buôn Gió, Nguyễn ái Quốc hơi nhiều tiền)

Đến nay, mọi người đều biết. Từ những bản văn này, nó khai mở ra cho những kẻ đi sau Y đưa đất nước vào những hiệp thương biên giới 1999 và 2000. Ở đó Việt Nam đã mất hẳn hơn 15000km2 biên giới vào tay Trung cộng (diện tích của nước Việt Nam ngày nay không phải là con số 326,000 KM2 như chúng ta đã học. Trái lại, chỉ còn là 310,000km2 mà thôi! Tuy nhiên, đó vẫn còn là chuyện nhỏ. Bởi lẽ, thành quả của hội nghị Thành Đô do những Phạm văn Đồng, Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Nguyễn mạnh Cầm… theo Hồ ly để ký vào năm 1990 sẽ còn đưa Việt Nam vào một bước vào đường nô lệ cho TC vào năm 2020? Chuyện thật hư thế nào nay chưa rõ. Nhưng thông tin và những diễn tiễn cho thấy việc Việt cộng đưa Việt Nam vào vòng cương tỏa của Tàu cộng không phải là chuyện hoang đường. Trái lại, là một sự thật đang đến và nghiêm trọng.

B. Đối với nền tảng gia đình.

1. Theo Hồ phá bỏ đạo hiếu làm con ư?

Trong Đèn Cù của Trần Đĩnh có viết lại những yêu cầu mà Hồ (đảng cộng sản) đòi hỏi các đảng viên phải thực hành là: “Thứ hai, phải vạch ra mọi thủ đoạn đàn áp, bóc lột nông dân cùng tội ác của bố mẹ, gia đình, họ hàng… Thứ ba trên cơ sở thành khẩn khai báo kia mà tuyên bố là căm thù bố mẹ, tỏ ra đã dứt khoát lập trường vô sản, đoạn tuyệt với kẻ thù giai cấp. Không đạt yêu cầu căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ thì bản tổng kiểm thảo bị “phá sản,” học viên đó phải ngồi học lại cho tới khi nào lập trường vô sản, lập trường nông dân thắng, anh ta công khai tuyên bố căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ mình (mới thôi)"(Trang 74-75). Rồi sau khi học viên đã “công khai tuyên bố căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ” là người Việt Nam, người đảng viên còn phải thể hiện mình theo bản điều lệ đảng, trong ấy có ghi rõ “lấy tư tuởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam, (tr. 49)”

Kim chỉ nam cho thấy Hồ chí Minh vì chủ trương căm thù bố mẹ, nên Y đã không lập thân theo họ bố đẻ là ông Nguyễn sinh Huy cựu quan lại triều đình Huế. Thay vào đó là lấy họ Hồ theo Hồ Quang người Hẹ? Cũng thế, vì căm thù bố mẹ, Y cũng không muốn nhận anh em với hai người anh chị ruột là ông Nguyễn sinh Khiêm và bà Nguyễn thị Hai? Hồ chỉ “tiếp kiến” ông Khiêm dưới đèn mờ chừng năm ba phút cho có lệ khi hai người này tìm ra Hà Nội, rồi tình tuyệt từ đây cho đến chết không bao giờ gặp lại! Mãi sau này, khi Nguyễn sinh Khiêm chết, người nhà mới nhận được thư chia buồn của HCM. Tại sao anh em như thể tay chân mà tình… nhạt thế? Có phải một người nói tiếng Tàu lớ và một người nói tiếng rặt Nghệ nên khó hiểu nhau hay không?

“Đạo đức Hồ chí Minh” với gia đình là thế đó. Chủ tịch quốc hội Việt cộng Nguyễn thị Kim Ngân đang kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam (chắc có cả con cháu của thị nữa) học tập theo tấm gương “đạo đức” này đấy! Có ai muốn học theo không? Ấy là tôi chưa kể đến phần “lấy tư tưởng Mao trạch Đông làm kim chỉ nam”, nghĩa là lấy “sách Tàu, người Tàu” mà triệt hạ người Việt, văn hóa Việt của Y đấy. Chỉ hỏi xem một kẻ dùng sách Tàu tiêu diệt người Việt, văn hóa Việt thì kẻ ấy là Tàu hay Việt?

2. Theo Hồ giết vợ, từ con ư?

Câu hỏi này căng quá! Hồ giết vợ từ con thì được coi là kẻ “đạo đức”, nhưng bạn khéo mà vào tù đấy! Ở trên, rõ ràng Hồ chí Minh có chủ trương không cha không mẹ đã là kẻ Vô loại, không mấy người dám theo. Nay đến người, dù không cưới làm vợ, nhưng Hồ đã ăn ở với Thị và sinh con. Sau đó, Hồ trở mặt, Y sai Nguyễn tôn Hoàn làm nhục thị, rồi giết quăng xác ra ngoài đường giả làm như tại nạn giao thông để sạch nợ, phủi tay. Hỏi xem, đây có phải là tội đại ác mà từ ngàn xưa người Việt Nam ta đã lên án và gọi đó là hành vi của kẻ vô loại, vô đạo, cùng hung cực ác, theo lối sống Vô Gia Đình không? Nếu phải, tại sao Nguyễn thị K Ngân và CS ca cẩm là đạo đức HCM, và đưa vào chương học mở đầu rèn luyện cho đoàn đảng viên cộng sản noi theo?

Rồi hỏi xem, có lạ lắm không? vợ của chủ tịch nước ra đường bị xe đụng chết đã không đưa đám, ma chay, mà việc tra hỏi, biên bản chỉ là mấy tờ giấy nháp như thế thôi sao? Hỏi xem, việc Y đã giết vợ, rồi từ con đỏ, không nuôi với mục đích để lừa người, phỉnh đời, ta là kẻ độc thân, không biết đến đàn bà con gái, có phải là phong cách “đạo đức” Hồ chí Minh mà Cộng sản ca tụng không? Hỏi xem, những hành vi tội ác này đã đủ nặng để buộc cối đá vào cổ Y chưa?

C. Với xã hội, “đạo đức” là khai tử tình nghĩa đồng bào?

Mỗi khi nhắc đến tên Hồ chí Minh, không một người Việt Nam nào không biết đến hai tội ác của Y đối với người dân Việt Nam. Đó là cuộc đấu tố thảm sát đồng bào tại miền bắc từ 1953-56 và cuộc thảm sát đồng bào Huế (1968). Có phải những loại tội ác nghiêm trọng này được gọi là “yêu” đồng bào không?

1. Cuộc đấu tố 1953-1956 tại miền bắc

Sau những đêm dài, trằn trọc, viết “địa chủ ác ghê” để trả ơn, trả nghĩa cho một người đàn bà đã làm ơn, làm phúc, có thể nói là nhiều nhất cho đảng và cho các đảng viên cao cấp của mình. Hồ chí Minh, một mặt sai người mang cáo trạng đến đọc trước mặt phạm nhân để khai mạc mùa đấu tố. Một mặt khác lén lút “che râu bịt mặt đi dự một buổi” đấu để trả ơn. Kết quả, nhờ cáo trạng của Hồ, người đàn bà đã có công lao rất lớn trong việc đóng góp tài lực cho CS nhận được mấy viên đạn tiểu liên “trả ơn” từ phía sau lưng. Bà chết không kịp trối! Hỏi xem, hành động này có phải là chương mở đầu cho bài học “đạo đức” Hồ chí Minh trong quan hệ xã hội, mà Nguyễn thị Kim Ngân muốn nói đến và khuyên đoàn đảng CS cùng gắng sức noi theo chăng? Sở dĩ tôi nhắc đến đoàn đảng viên trước là vì theo lệ của ta, bao giờ trong nhà đã đầy mới tràn ra ngoài. Như thế, nếu trong đảng chưa học, chưa thực hành theo Hồ, làm sao có thể chỉ dạy ra ngoài?

Trở lại cuộc đấu tố, Trần Đĩnh viết toạc ra là: “cụ Hồ che râu đi dự một buổi”. Ai cũng biết, chỉ cần tám chữ này đã đủ xác minh cái man rợ của Hồ chí Minh trong việc viết bài “địa chủ ác ghê” để cho người mang đến đọc và giết bà Nguyễn thị Năm mở màn cho mùa đấu tố của Y. Ở Việt Nam ta có những từ rất xúc tích để diễn tả toàn bộ con người cũng như việc làm của Y như trường hợp này, bạn còn nhớ xin mách dùm cho. Đặc biệt, những nhà “trí thức” Việt cộng chắc là hay chữ lắm, xin nhắc dùm! Với tôi thì đơn giản hơn. Chỉ sau tám chữ của Trần Đĩnh, bộ mặt của Hồ chí Minh đã bị phơi nắng và hàng nghìn tấn sách, báo của làng thổi ống đu đủ, ễnh ương viết về cái gọi là đạo đức HCM đã thành đống giấy dơ bẩn, đống rác đầy ký sinh. Nó phải bị đào thải. Bởi:

a. Sự độc ác và man rợ tự bản thân Y,

Với xã hội, có thể nói một cách chính xác là cái “đạo đức” của Hồ chí Minh về cả hai diện luân lý và con người đã được Y diễn đạt đầy đủ trong bài “địa chủ ác ghê”. Từ đó, người ta không cần đến bất cứ một bài viết, một chữ nào nữa thì cũng đã có trong tay dư thừa những tội chứng và bằng chứng để quy kết về cái tâm địa độc ác, man rợ và bất lương của Y rồi. Và qua hành động che râu đi dự nữa, tôi cho rằng, có lẽ Y không mang dòng máu Việt Nam thật. Bởi vì, không ai có thể tưởng tượng ra hình dạng một người VN lại chất chứa lòng thù hận với đồng bào mình như thế.

b. Lối gian trá và bất lương có nguồn.

Trong Đèn Cù là Trần Đĩnh kể lại. Nay trong “giấc ngủ mười năm” Trần Lực viết: “Tháng 10 năm 1947, đội của tôi (Trần Lực) lại được điều đi đánh tại đường số 4." Tây nó ác quá. Chúng bắt được đàn bà con gái, thì 7 tuổi đến 70 nó chẳng từ ai. Năm bảy thằng tranh nhau hiếp. Hiếp không chết, thì nó chặt đầu, móc mắt, mổ bụng, rạch trôn. Có khi chúng bắt con trai hiếp mẹ, cha hiếp con gái, cho chúng nó coi và cười. Không nghe thì chúng giết cả nhà.

Có khi bắt được đàn bà có thai, chúng nó trói lại như trói lợn, rồi đánh đố với nhau. Thằng thì đoán chửa con trai. Thằng thì đoán chửa con gái. Rồi chúng nó mổ bụng người đàn bà chửa, móc đứa con trong bụng ra coi. Thằng nào đoán trúng thì được tiền hoặc thuốc lá.

Có khi chúng nó bắt đàn bà, trói chân, trói tay lại, lột truồng hết áo quần rồi cho chó con bú cụt cả đầu vú…” ( Trần Lực, tức Hồ chí Minh, Giấc ngủ mườì năm, 1949).

Có lẽ, bạn cũng như tôi, chúng ta không thể tưởng tượng ra đó là những dòng chữ có thật! Lại càng không thể tưởng tượng ra tác giả là lãnh đạo tối cao của Việt Minh. Từ đó cho thấy, những chuyện ghê tởm, phi cầm, phi thú, không ai có thể tưởng tượng ra hoặc dám viết, đã có Hồ chí Minh. Rồi khi nhà nước cộng sản lưu truyền những dòng chữ bại hoại này lại trong sách sử của họ thì cũng chính là cách họ khẳng định rằng, những chuyện làm bại hoại gia phong và luân lý đạo đức của gia đình, của xã hội Việt Nam đã có Trần Lực gánh vác hay chỉ điểm, hướng dẫn. Hoặc giả, Y là một ngọn đèn, là một cấp số riêng mở ra cho các đoàn đảng viên VC học tập, tiếp bước theo sau?

Bạn có biết tác giả Trần Lực là ai không? Là Hồ chí Minh đấy. Bạn có thấy một chủ tịch nước nào trên thế giới gian manh, xảo trá và bất lương như chủ tịch Hồ chí Minh ở miền bắc Việt Nam chưa? Tôi thì chưa. Nay đọc được bài này của Y, chân tóc bỗng đứng ngược lên. Đã kinh hoảng cái dã tâm lớn của Y, lại thêm bàng hoàng vì lời kêu gọi đồng hành và học tập theo gương “đạo đức Hồ chí Minh” của Nguyễn thị Kim Ngân! Thị kêu gọi thanh niên Việt Nam “Xây dựng tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh thành nền tảng và chuẩn mực thời đại mới” để phá nát xã hội nhân bản VN chăng?

2. Nỗi chết ở miền nam và Tết Mậu Thân ở Huế.

Ngoài bắc là thế, trong nam cũng bị họa lây. Trong chiến tranh khó tránh được những nạn nhân của binh đao, nhưng nạn nhân Việt Nam tại Huế trong tết Mậu thân năm 1968, thì không phải là do nạn binh đao, nạn tên bay đạn lạc, nhưng là phát xuất từ lòng “đạo đức” Hồ chí Minh! Ở đó, nhờ những sợi giây rợ của giải phóng, những mã tấu, Ak, lựu đạn của Hồ chí Minh, mà bọn Hoàng phủ ngọc Tường, Ngọc Phan, Nguyễn đắc Xuân, Tôn thất Dương Tiềm, Hoàng văn Giàu, Nguyễn Đóa, Nguyễn Thiết, Nguyễn thị đoan Trinh (theo Nguyễn thu Trâm) đã nổi danh là những đồ tể của thời đại. Những kẻ này đã biến Huế thành một thành phố kinh hoàng trong nỗi chết. Người chết không phải vì chiến tranh. Nhưng chết vì loài dã thú của thời đại mang tên cộng sản. Sau đó còn nghiệt ngã hơn. Tất cả những kẻ giết người này đều trở thành những công thần ăn trên ngồi trốc khi Việt cộng chiếm được Huế và miền nam vào 30-4-1975! Như thế, tôi tin rằng Huế còn là nỗi đau ngàn đời của người dân Việt, và tên của những dã nhân kia cũng còn được lưu lại trong sách vở với những vụ thảm xát đẫm máu này

II. Câu chuyện bên lề.

Có một điều rất lạ là đã hơn nửa thế kỷ nay, CS luôn luôn tìm cách lên án Tổng thống Ngô đình Diệm và tuyên truyền ông là người bán nước, theo thực dân, hãm hiếp, giết hại đồng bào, trong khi chúng say sưa thổi bong bóng cho Hồ chí Minh. Chúng tuyên truyền ông Diệm lê máy chém đi khắp miền nam trong nhiều năm và giết rất nhiều người yêu nước. Kết quả, ngày nay người ta đã chứng minh là cái máy chém của Pháp để lại ấy đả chỉ chém đầu một kẻ duy nhất là Hoàng Lệ Kha, một tên cộng sản có thành tích bất hảo, phá rối ở Tây Ninh. Y là người bị xử tử bằng máy chém vào ngày 12/3/1960. Ngay sau đó, chính ông Ngô Đình Diệm đã ra lệnh không được sử dụng biện pháp tử hình này nữa.

Về chuyện này, lẽ nào nhà nước cộng sản không biết? Tuy nhiên, vốn dĩ của họ có từ thời còn ăn lông ở lỗ là cứ cuốn miếng tôn làm loa mồm truyền đi gian trá từ đầu làng tới cuối xóm. Nếu ai không tin thì đem dao mã tấu đến tận nhà, gọi tên, không tin cũng phải yên. Nhưng nay là hệ thống thông tin toàn cầu. Mỗi nhà đều có thể trở thành một cơ sở truyền tin và nhận tin chính xác. Từ đó, ngay đứa trẻ chưa đi học đã biết:

- Tổng Thống Ngô đình Diệm là người đạo đức, tín trung, tranh đấu giữ gìn, bảo vệ chủ quyền đất nước ra sao. Trong khi đó, Hồ chí Minh và Việt cộng bán nước, hại dân thế nào, không dấu được ai.

- Tổng Thống Ngô đình Diệm yêu dân, lo cho dân cho nước thế nào? Mọi người đều rõ. Hồ chí Minh bạo tàn giết người, tạo ra một tầng lớp trộm đạo ra sao, chẳng dấu được ai. Lẽ nào cái loa rè của chúng còn là chủ lực một chiều để lừa bịp người dân? Hỏi xem, nó hơn gì cái thúng rách lại đem che mặt trời. Tuy biết thế, nhưng lạ là chúng vẫn phải nuôi nhau bằng gian trá và lừa đảo truyền nhau mà sống!. Bởi lẽ, không sống trong gian trá, cộng sản bị đào thải ngay lập tức.

III. Gương xưa và nay.

Viết đến đây, tôi nhớ đến Trần đức Thảo, một nhà “trí thức” đã bỏ Pháp, bỏ nhân bản về theo Việt Minh. Kết quả là thân tàn ma dại với những dòng cuối đời ăn năn và cho biết: “những người chỉ đạo cuộc cải cách ruộng đất tại miền bắc ngoài HCM ra là các cán bộ cao cấp của TC”. Tại sao lãnh đạo lại là người của TC? Trước hết, cần được xác định ngay, tập đoàn lãnh đạo CSBV chỉ là một bọn đánh thuê cho bọn giặc Tàu vào cướp nước Việt mà thôi. Theo đó, vụ việc có hơn 172000 ngàn người bị Hồ chí Minh và đám cố vấn này giết phải được coi là phương cách chúng trả thù cho gò Đống Đa của Quang Trung năm nào! Riêng việc mở cuộc chiến vào nam thì Hồ chí Minh và tập đoàn cộng sản BV chỉ là những con tốt hủi! Để rồi, Trường Sa, Hoàng Sa phải ký nhượng cho Tàu như là một giấy trừ nợ. Đường biên giới thì "co" lại, bỏ cọc mốc từ xưa để nhường trước cho Tàu có 15000km2! Còn tổng thể thì chờ đến kỳ hạn của hội nghị Thành Đô vào năm 2020? Hỏi xem, ai là người Việt Nam có tủi lòng không?

Tóm lại, trong suốt ba phần tư thế kỷ qua, CS biết rõ ràng một điều: Nếu chúng không còn khả năng truyền đi những loại văn hóa và đời sống gian trá theo gương Hồ chí Minh, CS tức khắc bị tiêu diệt. Từ đó, chúng phải theo nhau truyền đi những tín hiệu như tội ác này cho đến chết. Trong khi đó ở một chiều ngược lại cho thấy. Nếu người Việt Nam không có khả năng đạp đổ nền văn hóa vô đạo của CS, chúng ta cũng không có cơ hội xây dựng lại đất nước Việt Nam theo tinh thần nhân bản, dân tộc và độc lập của cha ông chúng ta.

2-11-2016

Sunday, September 4, 2016

Hồ Chí Minh - Từ hành vi mời cố vấn Mỹ gái và thuốc cường dâm đến "đạo đức" của "người"

Bạn đọc Danlambao - Sau khi đọc bài "Bác của tui dẫn gái cho Mỹ!" nói về sự kiện Hồ Chí Minh mời cố vấn Mỹ Henry A. Prunier những cô gái đẹp và thuốc cường dâm ("Ho’s offer of pretty Vietnamese women and jungle aphrodisiacs"), mời mọi người hãy xem các đồng chí đảng ta "sống, chiến đấu và học tập theo gương bác Hồ vĩ đại". Đây là 1 trong hàng ngàn bài bài học được "dạy" lại bởi các đồng chí con, đồng chí cháu của "bác" và "cha già DT" dành cho nhân dân cả nước.

Quan niệm của Hồ Chí Minh về vai trò của đạo đức trong xã hội: 

- Một là, Hồ Chí Minh coi đạo đức là gốc, là nền tảng của con người. 

- Hai là, Hồ Chí Minh coi đạo đức là vũ khí sắc bén phục vụ cho sự nghiệp cách mạng. 

- Ba là, theo Hồ Chí Minh đạo đức là nhân tố làm tăng thêm sức mạnh của Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa. 

- Bốn là, đạo đức cách mạng giúp cho người cán bộ chiến thắng chủ nghĩa cá nhân. 

Hồ Chí Minh coi đạo đức là nguồn nuôi dưỡng và phát triển con người, cũng giống như gốc của cây, ngọn nguồn của sông, suối. 

Người viết: “Cũng như sông thì có nguồn mới có nước, không có nguồn thì sông cạn. Cây phải có gốc, không có gốc thì cây héo. Người cách mạng phải có đạo đức, không có đạo đức thì dù tài giỏi mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân.” 

Theo Hồ Chí Minh, đạo đức là nền tảng tinh thần của con người, giúp cho con người vững vàng trước mọi khó khăn, thử thách. Có đạo đức sẽ giúp người cán bộ cách mạng không lùi bước trước khó khăn gian khổ, sẵn sàng hy sinh cho sự nghiệp cách mạng.  

Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Chủ nghĩa cá nhân là một trở ngại lớn cho việc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Cho nên thắng lợi của chủ nghĩa xã hội không thể tách rời thắng lợi của cuộc đấu tranh trừ bỏ chủ nghĩa cá nhân". 

Với Hồ Chí Minh, “Chủ nghĩa cá nhân trái ngược với đạo đức cách mạng, nếu nó còn lại trong mình, dù là ít thôi, thì nó sẽ chờ dịp để phát triển, để che lấp đạo đức cách mạng, để ngăn trở ta một lòng một dạ đấu tranh cho sự nghiệp cách mạng”. Vì vậy, muốn thành người cộng sản chân chính phải chống chủ nghĩa cá nhân. 
Trần Dân Tiên: Và nhân dân Việt Nam, muôn người như một, nghe theo lời Hồ Chủ tịch, vì họ hoàn toàn tin tưởng ở Hồ Chủ tịch, họ hoàn toàn kính yêu Hồ Chủ tịch. Không có gì so sánh được với lòng dân Việt Nam kính mến tin tưởng lãnh tụ Hồ Chí Minh... Hồ Chủ tịch được nhân dân yêu mến là do lòng hy sinh và lòng nhân từ của Người. (Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch (P6).

Xuất phát từ nhận thức đúng đắn về vai trò của đạo đức, Hồ Chí Minh đã tự rèn luyện để có phẩm chất đạo đức cao quý của người cộng sản. Suốt thời gian bôn ba ở nước ngoài, tìm đường giải phóng cho dân tộc, Hồ Chí Minh đã trở thành người cộng sản có đạo đức cách mạng sáng ngời. 

Hồ Chí Minh là hiện thân của sự hoàn thiện, hoàn mỹ về đạo đức: Yêu đồng bào, yêu nhân dân, triệt để cách mạng và vô cùng nhân từ; uyên bác mà cực kỳ khiêm tốn; vĩ đại mà rất mực bình dị. 
Yêu đồng bào, yêu nhân dân... vô cùng nhân từ...

Bằng lời nói và việc làm, bằng giảng giải và nêu gương, Hồ Chí Minh đã chỉ ra cho mọi người thấy thế nào là một đạo đức cao đẹp, một cuộc sống đáng sống. Người nâng cao tâm hồn và tình cảm của nhân dân, khiến mọi người đều cảm thấy mình luôn luôn lớn lên và đầy niềm tự hào trước sự nghiệp vĩ đại và trước tấm gương đạo đức sáng ngời của Người. 

Bản thân Hồ Chí Minh đã suốt đời không ngừng tự tu dưỡng, tự rèn luyện mình về đạo đức để trở thành “tấm gương tuyệt vời về con người mới”, thành hình ảnh mẫu mực về “người lãnh đạo và người đày tớ thật trung thành của nhân dân”, chẳng những có sức lôi cuốn, cảm hóa mãnh liệt đối với toàn thể dân tộc, mà còn ảnh hưởng sâu rộng trên toàn thế giới. 

Nhiều lãnh tụ chính trị, học giả, nhà văn, nhà báo có tiếng đã viết về sức cổ vũ kỳ diệu của tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đối với nhân dân nước mình và chứng minh rằng: Do ngưỡng mộ một nhân cách vĩ đại như vậy, có biết bao lớp người trẻ tuổi đã đứng vào hàng ngũ các chiến sĩ cộng sản, tình nguyện hiến dâng đời mình cho cuộc đấu tranh vì tự do độc lập, vì tiến bộ xã hội và hạnh phúc của nhân dân. 





Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh là một phần quý báu nhất trong di sản tư tưởng của Người, giống như những hạt kim cương đa diện, nhiều màu sắc. Cho dù chặng đường cách mạng mới có thể và nhất định sẽ hình thành những giá trị đạo đức mới, thì những giá trị đạo đức Hồ Chí Minh vẫn còn nguyên giá trị, vẫn là nền tảng vững chắc cho các quan hệ xã hội mới. 

Tư tưởng và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là lời giải về bài toán đạo đức của nhân loại mà giá trị của nó không thể phai mờ, đã góp sức “phục hưng” và “cải tạo một thời đại”. 

Trong tầm nhìn của nhân loại tiến bộ, Hồ Chí Minh là một trong những tấm gương sáng nhất về cuộc đời của một con người “đầy tình yêu nhân dân, đầy yêu thương con trẻ, dạt dào tình yêu Tổ quốc, yêu những người lao động, yêu Đảng, yêu chủ nghĩa xã hội và lý tưởng cộng sản chủ nghĩa”. 




Trích đoạn từ: 

HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH 

Đạo đức Hồ Chí Minh - nền tảng sự phát triển của xã hội Việt Nam hiện nay 

trên trang nhà của Bộ Nội vụ nước CHXHCNVN 


(*) ảnh minh hoạ bởi Bạn đọc Danlambao

04.09.2016