Showing posts with label KinhTe-TaiChinh-NganSach. Show all posts
Showing posts with label KinhTe-TaiChinh-NganSach. Show all posts

Wednesday, August 5, 2020

57% thất nghiệp vì đại dịch, kinh tế vẫn bật dậy như lò xo?

Trần Nguyên Thao (Danlambao) - Nhóm cầm quyền Ba Đình đang lao mình vào cuộc đấu đá giành ghế cao hơn ở đại hội 13, trong lúc toàn Dân Việt phải đối phó với thất nghiệp, vật giá tăng cao; dịch bệnh bước vào giai đoạn tái phát lây lan tại 37 Tỉnh, Thành của Việt Nam. Đơn đặt hàng từ nước ngoài bị hủy bỏ hơn 50%, đưa đến 74% doanh nghiệp có nguy cơ phá sản, làm cho 31 triệu người thất nghiệp. Có đến 12 Tỉnh đông dân lâm vào cảnh tăng trưởng GDP âm từ (-3%) xuống đến (-12%)...

Việt Nam có hàng triệu người Tàu sinh sống trong nhiều khu phố riêng biệt, cũng như chen lẫn với người Việt tại các thành phố lớn. Số người Tàu đông đảo này từng đón tiếp hàng ngàn bà con thân nhân của họ chạy khỏi Vũ Hán từ đầu năm sang Việt Nam, để ăn Tết Âm lịch với gia đình và để tránh virus Vũ Hán. Họ là những tác nhân nhập cảnh chính thức mang mầm bệnh đến Việt Nam ngay từ đầu đại dịch. 

Các thông tin gần đây cho thấy, chỉ 6 tháng đầu năm nay, nhà cầm quyền Vc đã lục soát và bắt 16 ngàn người Tàu, nhập lậu với khoản chi rất nhỏ là có thể thong dong vào sinh sống trong Việt Nam cho đến khi xui xẻo bị ai đó tố cáo. 

Toàn khối người Tàu đang ở Việt Nam đã lây lan dịch bệnh cho 37 tỉnh, thành của Việt Nam (03/08). Số liệu do Hà Nội công bố về dịch bệnh vẫn không đáng tin. Chính vì vậy mà tháng trước EU đã chính thức nói rằng Việt Nam “chỉ đơn thuần báo cáo không có trường hợp lây nhiễm nào là chưa đủ”.

Hà Nội đưa ra sáng kiến chỉ “khoanh vùng” tâm dịch, còn lại vẫn mở cửa cho sinh hoạt kinh tế những nơi chưa lây bệnh. Sáng kiến này nghe ra thì hay, nhưng những nhà điều hành kinh tế của chế độ chuyên quyền vẫn phải bó tay trước sự thật, được thuật sơ dưới đây:

Cuối tháng 6, Hà Nội chính thức nhìn nhận, GDP trong 6 tháng đầu năm 2020 chỉ tăng 1,81%. Đây là mức tăng trưởng kinh tế thấp nhất trong vòng 10 năm trở lại đây. Nhưng báo chí của đảng vẫn khoe khoang “quyết tâm” của Thủ Tướng Phúc với toàn dân rằng “sẽ thúc đẩy nền kinh tế vượt mạnh, như cái lò xo bị nén bật mạnh ra để đuổi kịp thời gian” [1] nhằm ứng phó với tác động của dịch bệnh Covid-19.

Riêng quý II, Tổng Cụ Thống Kê (TCTK) nhìn nhận, GDP Việt Nam chỉ tăng trưởng 0,36% do bị ảnh hưởng nặng nề nhất của đại dịch Covid-19. Vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài thực hiện ở Việt Nam trong nửa đầu năm nay ước tính đạt 8,65 tỷ Mỹ Kim, giảm 4,9% so với cùng kỳ năm trước. 

TCTK nói, “tổng kim ngạch xuất nhập khẩu hàng hóa của Việt Nam giảm 2,1% so với cùng kỳ năm trước, đạt 238,4 tỷ Mỹ Kim”. Cả hai khu vực Âu Châu và Mỹ từ lâu nay mua rất nhiều hàng hóa từ Việt Nam, giúp Việt Nam thu ngoại tệ. Nay hai khu vực vừa nói, ảnh hưởng bởi Covid-19 tạm ngưng mua hàng của Việt Nam. 

Hơn nữa 74% doanh nghiệp Việt Nam đối mặt với nguy cơ đinh đốn hay phá sản [2] (03/20). Ngay tại Sài Gòn gần 20 ngàn doanh nghiệp đã ngưng hoạt động từ nhiều tháng trước. Mới hết tháng 03/2020, cả nước đã có gần 35.000 doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường. Đây là con số “kỷ lục” cho đến nay chưa có dấu hiệu gì khả quan. Đến tháng 06 thì gần 85% doanh nghiệp còn lại phải thu hẹp sản xuất; gần 60% doanh nghiệp kêu ca thiếu vốn, “đứt” dòng tiền cho kinh doanh, doanh thu giảm.

Ngành du lịch cả nước thay vì đón 18 triệu lượt khách như năm ngoái; 6 tháng đầu năm nay chưa đến 9 ngàn lượt khách... Ngân sách thiếu tiền, vì chi nhiều hơn bình thường, trong khi doanh nghiệp không hoạt động lấy đâu mà đóng thuế. Vậy mà TCTK cũng nói Việt Nam vẫn còn “dư địa lớn” để tăng trưởng giải ngân đầu tư công, tăng trưởng dư nợ tín dụng. 

TCTK cũng nhìn nhận, có 12 tỉnh, thành phố tăng trưởng âm trong 6 tháng đầu năm, gồm Vĩnh Phúc, Bắc Ninh, Hòa Bình, Đà Nẵng, Quảng Nam, Phú Yên, Khánh Hòa, Bà Rịa - Vũng Tàu, Bến Tre, Hậu Giang, Sóc Trăng, Cà Mau. Trong đó, chỉ số tăng tổng sản phẩm xã hội trên địa bàn (GRDP) của Đà Nẵng âm (-) 3,61%, Quảng Nam -11,51%, Khánh Hòa -12,02%, Bà Rịa - Vũng Tàu -6,87%, Hòa Bình -6,51%.

Đến sáng ngày 1 tháng 7 năm 2020, báo chí đảng cs đồng loạt loan tin, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói, sẽ phấn đấu đạt mức tăng trưởng 4% GDP trong năm nay [3]. 

Có thể ông Phúc cần “thúc đẩy lo so kinh tế bật dậy” ít nhất là ở động thái quyết tâm “hô khẩu hiệu”, do nhu cầu tiến thân trước ngày cộng đảng sắp khai mạc đại hội 13, một biến cố bao giờ cũng là mốc thời gian đấu đá khốc liệt trong nội bộ để giành cho được vị thế cao hơn, vì quyền và lợi.

Hai mục tiêu năm 2020 Việt Nam trở thành một nước cơ bản công nghiệp hóa theo hướng hiện đại và GDP của Việt Nam phải đạt 3.000 Mỹ Kim mỗi đầu người, xem ra còn khá xa vời vì con Covid-19 nó bịt kín tầm với của Hà Nội. 

Nếu tình hình dịch tễ thế giới diễn biến xấu, Việt Nam bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thì khi đó số lao động mất việc làm hằng tháng sẽ vào khoảng 90-100 nghìn người, số doanh nghiệp bị ảnh hưởng lên đến 90% và số lao động ngừng việc sẽ thêm khoảng 6,1-7,2 triệu người.

Ước tính của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội còn bi thảm hơn: Cả nước Việt Nam có khoảng 52 triệu công nhân, mới đến ngày 10/07 đã có “gần 31 triệu người thất nghiệp [4] do ảnh hưởng dịch Covid-19”. Số người bị giảm thu nhập ước tính lên tới 57%. Số lao động mất việc tập trung vào các ngành xuất khẩu, nhất là trong công nghệ chế biến, và trong các ngành dịch vụ du lịch, hay các dịch vụ khác như buôn bán lẻ, vận tải kho bãi, hiệu ăn... Trong lúc đời sống dân chúng phải đối phó gay go với nhu yếu phẩm tăng cao. Lương công nhân tùy theo Vùng, Miền xê xích từ 3 đến trên 4 triệu/ tháng, đủ để mua khoảng 10 ký thịt sườn.


Theo số liệu thống kê, năm 2019, có tới 69% công nhân không đủ tiền để trang trải nhu cầu sinh hoạt và 31% còn lại không tiết kiệm được gì từ tiền lương [5].

Tình huống mới này tố cáo chủ đích huênh hoang “kinh tế sẽ bật dậy như lò xo” của Hà Nội ngay tháng trước là mang tính lừa đảo dân chúng. Đối với hoàn cảnh chung của nhân loại trong cơn đại dịch, các định chế chuyên nghiệp dự đoán kinh tế cũng không thể quả quyết điều gì gần với thực tế trước tình thế thay đổi từng ngày.

Hà Nội khoe là kinh tế Việt Nam có trị giá 260 tỷ Mỹ Kim. Năm ngoái xuất cảng 241,7 tỷ Mỹ Kim; nhập cảng 230,7 tỷ Mỹ Kim. Đơn đặt hàng sẽ cạn dần những tháng tới trong khi thị trường xuất khẩu vẫn chưa khôi phục. Các tháng nằm vào khoảng “Thu tàn” sẽ khởi động đầu mùa Đông - đỉnh điểm của lao động mất việc. 

Thị Trường Chứng Khoán Việt Nam (TTCK) trước đại dịch, giữa tháng 11 là 1024 điểm, hôm 4/08 chỉ còn 827 điểm, mất 197 điểm. Tuy nhiên, giá trị cổ phiếu trong một số ngành đã giảm chỉ ngang bó hành hoa. Dự báo lợi nhuận mới nhất của TTCK thuộc một số ngành lại âm: năng lượng âm -32%; tiêu dùng âm -15%, xây dựng âm -12%; vận tải âm -10%; tiện ích công cộng âm -3%

Không kể nhà tù và cây súng, thì cho đến nay, sức mạnh của Hà Nội là bức tranh quý độc giả vừa thấy. Vậy trước mắt, Hà Nội thấy gì khi nhìn sang quan thầy phương Bắc - nơi từng chỉ đạo Hà Nội trong cuộc chiến xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa. Và ngày nay trong kế hoạch chuẩn bị đại hội đảng lần 13 sắp tới, Ba Đình vẫn muốn buộc chặt với Bắc Kinh:

Giới tinh hoa học thuật quốc phòng Bắc Kinh vừa công bố [6] (08/07) nhìn ra 4 điều không ngờ và 10 điểm mới về nước Mỹ, tóm gọn như sau: 

Băc Kinh quá “ngỡ ngàng” trong hoàn cảnh Trung cộng bị cả chính quyền Mỹ và cả thế giới cô lập, tấn công; lại không một quốc gia nào bênh đỡ. 

Đối với Tổng Thống Mỹ, Donald Trump thì quyết liệt coi Bắc Kinh là “kẻ khủng bố thương mại”, một “kẻ xâm lược kinh tế toàn cầu”, một “kẻ lừa dối” và một “kẻ trộm cắp”, thậm chí là “kẻ phá hoại mọi quy tắc”. Đây là điều mà cộng đảng Tàu chưa bao giờ nghĩ tới. Chính phủ Mỹ đã kích hoạt tất cả các bộ máy nhằm ma quỷ hóa Bắc Kinh đến mức độ ghê tởm nhất, biến Trung Nam Hải thành nhóm Mafia “đại lưu manh mậu dịch” gian ác tột cùng... 

Hôm 22 tháng 07, Hoa Kỳ đã yêu cầu đóng cửa lãnh sự quán của Trung cộng tại Huston để bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ và thông tin cá nhân của người Mỹ. Đồng thời ra lệnh cho toàn thể nhân viên sứ quán này phải rời Mỹ trong 72 giờ. Bắc Kinh đã “trả đũa” bằng cách đóng cửa lãnh sự quán của Mỹ ở Thành Đô.

Ngoại Trưởng Mỹ, ông Pompeo tố cáo, khi đến thăm Hoa kỳ năm 2015, Ông Tập cận Bình từng cam kết “không quân sự hóa Biển Đông”, nay đã nuốt lời. Và rằng cũng giới lãnh đạo Trung cộng không giữ cam kết về “một quốc gia hai chế độ” liên quan tới Hong Kong cũng như Hiệp định Paris về Biến đổi khí hậu.

Ngoại trưởng Mỹ nói rằng Đảng Cộng sản Tàu “gây ra các mối đe dọa thực sự đối với thế giới” và Hoa Kỳ sẽ “phản ứng” để “bảo vệ an ninh quốc gia” của Mỹ và buộc phía Bắc Kinh phải thay đổi hành vi (BBC 23/07).


World Bank (WB) nói là, từ năm 2010 đến nay, tổng số nợ theo tỷ lệ so với GDP của Bắc Kinh đã tăng gần 3/4, vọt lên tới 255% với số tiền quá 20.000 tỷ Mỹ Kim. Do đó, theo các chuyên gia của WB, cuộc khủng hoảng mới sẽ bắt nguồn từ các món nợ không trả nổi nơi Bắc Kinh.

Hệ thống ngân hàng “bóng tối” (shadow banking) cũng hỗ trợ các công ty Trung cộng vay nợ bừa bãi đến một quy mô đáng báo động. Hệ thống ngân hàng “ngầm” của Trung cộng đạt gần 7.000 tỷ Mỹ Kim. Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) đã cảnh báo: bong bóng này có thể dẫn đến sự sụp đổ của nền kinh tế Trung cộng và gây ra một cuộc khủng hoảng mới ở châu Á, như khủng hoảng năm 1997 [7].

Hôm 17/07, Bắc Kinh nhìn nhận có 33 con sông đã đạt mức nước cao kỷ lục, 98 con sông trên toàn quốc đang ở mức báo động trong khi mưa lớn vẫn tiếp tục đổ vào những khu vực dọc theo sông Dương Tử. Hiện một số đập trên hồ Bà Dương chứa nước ngọt lớn nhất Trung cộng đã vỡ. Mưa lớn nhiều tháng nay cũng đe dọa đập thủy điện Tam Hiệp - lớn nhất thế giới - niềm hãnh diện của Bắc Kinh.

Phương cách Bắc Kinh chọn giải tỏa áp lực trong nước là đưa tàu hải cảnh tới sát dàn khoan dầu ở lô 06.1, nơi có nhiều mỏ dầu thuộc Bãi Tư Chính Việt Nam (04/07). Biến cố này dấy lên sự nghi ngờ Hà Nội thiếu tiền, nên muốn “bán lúa non”, toa rập bán một phần thềm lục địa cho Tàu, dưới mỹ từ khai thác chung tài nguyên dầu khí. 

Nhưng sự kiện này lại đe dọa Tự Do Hàng Hải Quốc Tế do Chiến Lược Ấn Độ Thái Bình Dương Tự Do mở rộng của nhiều quốc gia mà Hoa Kỳ cầm đầu đang muốn bảo vệ hải lộ quan trọng trị giá 5000 tỷ Mỹ Kim vận chuyển hàng hóa. Cho nên Mỹ chính thức coi mọi hành động trên đường lưỡi bò 9 đoạn ở Biển Đông của Bắc Kinh là “bất hợp pháp” (13/07) [8]. Từ đó, Hải quân Hoa Kỳ và các quốc gia thân hữu đang tăng cường sức mạnh quân sự qua nhiều cuộc tập trận ở Biển Đông.

Trong dịp kỷ niệm 25 năm bang giao Việt-Mỹ (11/07), đôi bên cùng lúc đưa ra các thông điệp về tăng cường quan hệ ngoại giao, đồng thời bày tỏ quan ngại về hành động của Bắc Kinh tại Biển Đông. Nhưng nguyện vọng của Dân Việt về nâng cấp ngoại giao giữa Việt nam với Hoa Kỳ từ “đối tác toàn diện” lên “đối tác chiến lược” chưa được xác định [9].

Trong hoàn cảnh Hà Nội đang chuẩn bị đại hội đảng thứ 13, với đường lối chính trị vẫn chọn Mác-Lê và kinh tế tập trung là chính, để tiếp tục lệ thuộc Bắc Kinh, thì các biến cố dồn dập diễn ra lại khiến cho Ba Đình rất khó ứng xử.

Chú thích:










05.08.2020

Saturday, April 6, 2019

Nhà nước CSVN ‘nợ ngập mặt,’ dân phải nuôi như ‘nuôi con nghiện’

Những dự án như đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông liên tục đội vốn ngàn tỉ đồng khiến nợ công tăng cao. (Hình: VnEconomy.vn)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Trong ba tháng đầu năm 2019, chính phủ CSVN đã trả nợ 99,128 tỷ đồng ($4.27 tỷ), như vậy, bình quân mỗi ngày chính phủ trả nợ 1,101 tỷ đồng ($47.5 triệu), theo báo Tuổi Trẻ hôm 5 Tháng Tư.
Con số này được hiểu là tổng cộng các khoản nợ trong nước và nước ngoài, nhưng không có con số tương ứng vào các năm trước để so sánh.
Đáng lưu ý, các nguyên nhân dẫn đến việc chính phủ CSVN đang phải trả nợ $47.5 triệu mỗi ngày và lấy nguồn tiền đâu để trả nợ thì không được tờ báo của Thành Đoàn ở Sài Gòn đề cập.
Tờ Tuổi Trẻ cũng cho biết thêm: “Để cơ cấu lại nợ công về kỳ hạn nợ và lãi suất huy động, trong quý I, 2019, Bộ Tài Chính (CSVN) đã phát hành 69,500 tỷ đồng (gần $3 tỷ) trái phiếu chính phủ với kỳ hạn bình quân là 12.3 năm, lãi suất bình quân là 4.91% năm.”
Trong khi đó, nhiều blogger bày tỏ sự bất mãn trên mạng xã hội về việc chính phủ CSVN đang “nợ ngập mặt.”
Nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng ở Hà Nội bức xúc viết trên trang cá nhân: “Phải nói cho rõ là chính phủ thu thuế của dân rồi đem trả nợ chứ. Dân nuôi chúng nó khác gì nuôi con nghiện trong nhà đâu.”
Việc chính phủ CSVN công khai tình trạng phải trả nợ $47.5 triệu mỗi ngày diễn ra trong bối cảnh người dân thấy chỉ trong chưa đầy một tháng, giá điện và xăng cùng tăng, khiến nhiều mặt hàng thiết yếu khác phải tăng giá theo.
Điều này càng khiến công luận tin rằng chính phủ CSVN đang cạn kiệt ngân sách nên rất cần có thêm nguồn thu để trả nợ, và cách đơn giản nhất là đồng loạt tăng giá điện, xăng dầu, “đánh” vào túi tiền của người dân, thay vì nỗ lực kiểm soát chi tiêu và đầu tư công.
Về tình hình nợ công của Việt Nam, dường như các báo nhà nước đang tung hỏa mù với những thông tin đối nghịch nhau, khiến người đọc hoang mang về con số thật sự.
Báo điện tử của Đài Tiếng Nói Việt Nam hôm 25 Tháng Ba dẫn lời Giáo Sư Trần Thọ Đạt, hiệu trưởng Đại Học Kinh Tế Quốc Dân, thành viên Tổ Tư Vấn Kinh Tế của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc: “Việt Nam đang không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục vay nợ để bù đắp bội chi và hệ quả là nợ công gia tăng. Điều này có thể ảnh hưởng tiêu cực đến tăng trưởng dài hạn, ổn định kinh tế vĩ mô và khả năng chống chọi với các cú sốc của nền kinh tế. Thực trạng này dẫn đến việc chính phủ không còn nhiều không gian tài khóa cho việc thực hiện các biện pháp kích cầu cần thiết khi nền kinh tế gặp khó khăn.”
Thế nhưng trong một hành động nhằm trấn an dư luận, báo Dân Trí hôm 29 Tháng Ba lại cho biết nợ công, nợ nước ngoài của Việt Nam “đang trên đà giảm.”
Tờ báo viết thêm: “Hội Đồng Tư Vấn Chính Sách Tài Chính, Tiền Tệ Quốc Gia đánh giá rằng công tác khắc phục, xử lý nợ xấu tiếp tục được đẩy mạnh, giảm mạnh so với thời điểm cuối năm 2016.”
Tuy vậy, cả hai bài báo nêu trên đều không cập nhật mức nợ công mới nhất của Việt Nam là bao nhiêu. (T.K.)

Monday, November 27, 2017

Cần Thơ muốn dùng ngân sách bù lỗ hàng không ế ẩm

Một chuyến bay thử nghiệm đến Cảng Hàng Không Quốc Tế Cần Thơ. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Báo Người Lao Động hôm 26 Tháng Mười Một cho hay, thành phố Cần Thơ đề xuất trợ giúp cho các hãng hàng không khi đường bay mới mở đến Cảng Hàng Không của thành phố này bị lỗ.
Hiện nay, Cảng Hàng Không Quốc Tế Cần Thơ hiện có các đường bay trong nước đến và đi từ Hà Nội, Phú Quốc, Côn Đảo, Đà Nẵng. Ngoài ra là đường bay thuê bao theo chuyến đến Đà Lạt, Nha Trang và các tuyến quốc tế đến Đài Bắc (Đài Loan) và Bangkok (Thái Lan) tùy vào thời điểm lễ tết trong năm.
Văn bản của nhà cầm quyền thành phố Cần Thơ cho biết: “Đến nay các hãng hàng không như Vietnam Airlines, VietJet, Jetstar Pacific… chưa thể mở thêm các đường bay mới đến Cảng Hàng Không Quốc Tế Cần Thơ do trong năm đầu khai thác, khả năng lỗ về tài chính là rất lớn do người dân Cần Thơ chưa biết nhiều về đường bay mới, việc quảng bá cho đường bay mới phải có thời gian và phải thực hiện liên tục.”
Cũng theo văn bản này, “mức trợ giúp tối đa đối với đường bay nội địa bị lỗ không vượt quá 5 tỉ đồng ($220,000) và đường bay quốc tế bị lỗ không vượt quá 8 tỉ đồng ($352,000).” Tiền trợ giúp các hãng bay được truyền thông Việt Nam ghi nhận là chi từ ngân sách. Dự kiến đề xuất nêu trên sẽ được Hội Đồng Nhân Dân thành phố Cần Thơ thông qua tại kỳ họp vào Tháng Mười Hai.
Theo báo Pháp Luật, sân bay Cần Thơ có năng lực phục vụ 3-5 triệu lượt hành khách/năm, lượng hàng hóa thông qua cảng khoảng 5,000 tấn ước tính năm 2017, hành khách chỉ đạt hơn 612,000 lượt. Lượng hành khách và hàng hóa vận chuyển mới chỉ chiếm khoảng 20% công suất thiết kế của sân bay Cần Thơ.
Thật ra, việc Cần Thơ đề xuất dùng tiền ngân sách bù lỗ cho các hãng bay đã râm ran trong dư luận từ hồi Tháng Năm. Báo Thanh Niên ở thời điểm đó dẫn lời ông Phạm Sanh, một chuyên gia về giao thông đô thị: “Cần phải xem lại hiệu quả việc đầu tư các sân bay trong thời gian qua. Việc các tỉnh đầu tư sân bay ồ ạt xuất phát từ tâm lý “người khác có gì thì mình có đó.”
Trên thế giới, thông thường trong cự ly 400km, người ta thường đi lại bằng ô tô, phương tiện cao tốc. Trong khi đó, Sài Gòn và Cần Thơ chỉ cách nhau 200km. Nếu xây sân bay, đó thường là các sân bay quân sự, sử dụng trong trường hợp khẩn cấp, cứu thương. Phải chăng có lợi ích nhóm trong đầu tư sân bay nên chỗ nào cũng muốn đầu tư? Bộ Giao Thông Vận Tải là cơ quan chuyên môn, có trách nhiệm thẩm định và xem xét quy hoạch hệ thống sân bay, không nên để tình trạng đầu tư tràn lan thất thoát tiền thuế của dân.”
Nhà báo Đào Tuấn của báo Lao Động bình luận: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc trong 100 ngày đầu có tuyên bố ‘tiết kiệm từng đồng thuế của dân!’ Câu chuyện Cần Thơ xin lấy ngân sách bù lỗ cho các hãng hàng không đang đi đúng cái bài xưa nay vẫn được các bác nhà ta lải nhải để bao biện cho doanh nghiệp nhà nước ‘đảm bảo nhiệm vụ an sinh xã hội!’ Đây sẽ là cơ hội để thủ tướng thể hiện trách nhiệm trước tiền thuế của dân. Rồi đến chuyện bù lỗ bằng thuế của những người có khi cả đời chả biết máy bay nó nằm dọc hay nằm ngang. Thế mà người ta cũng nghĩ ra được! Đúng là đỉnh cao trí tuệ.” (T.K.)

Wednesday, October 4, 2017

Việt Nam: ‘Bóc ngắn cắn dài,’ nợ công đầy rủi ro

Nhân viên một ngân hàng ở Hà Nội đếm các đồng đô la Mỹ. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Nếu cứ tiếp tục chi tiêu kiểu bóc ngắn cắn dài như hiện nay, nợ công của Việt Nam sẽ “có thể mất bền vững ngay cả với những cú sốc nhẹ,” theo một phúc trình của Ngân Hàng Thế Giới (WB) và Bộ Tài Chính.
Thông Tấn Xã Việt Nam thuật lại nội dung của “Báo cáo đánh giá chi tiêu công” của Việt Nam vừa được Bộ Tài Chính và WB công bố sáng 3 Tháng Mười.
Mặc dù “vẫn trong ngưỡng Quốc Hội đặt ra (dưới 65% GDP)” nhưng báo cáo của WB và Bộ Tài Chính chỉ ra, nếu bội chi ngân sách vẫn được duy trì như hiện nay, thì tỉ lệ nợ công trên GDP của Việt Nam sẽ tăng vượt trần. Trước đó, trong hai năm liên tiếp 2015 và năm 2016, tỉ lệ bội chi đều vượt ngưỡng 5% GDP.
“Khi chúng tôi làm việc với Sở Tài Chính các địa phương, thông tin cơ bản về vay nợ họ không nắm được, kể cả các nguồn như ODA, khoản cho vay lại… Đây là công tác cần đổi mới,” bà Vũ Hoàng Quyên, chuyên gia kinh tế cao cấp WB, một trong những thành viên soạn thảo phúc trình được dẫn lời nhận định.
Nợ công của Việt Nam liên tục tăng cao hơn năm sau nhiều hơn năm trước, Việt Nam là một trong những nước có tỉ lệ nợ trên GDP tăng nhanh nhất (tăng khoảng 10% trong năm năm qua). Phúc trình của WB và Bộ Tài Chính nói rằng nếu bội chi ngân sách vẫn cứ tiếp diễn như hiện nay, tỉ lệ nợ công trên GDP của Việt Nam sẽ tăng vượt trần mà nhà cầm quyền đề ra là 65%.
Vì tình trạng “bóc ngắn cắn dài, thu không đủ chi” nên nhà cầm quyền trung ương phải vay nợ, trong hai năm liên tiếp 2015 và năm 2016, tỉ lệ bội chi của ngân sách Việt Nam đều vượt quá 5% GDP.
Hai tuần trước, Bộ Trưởng Tài Chính Đinh Tiến Dũng từng kêu ca, ngân sách nhà nước phần lớn được dùng để nuôi một guồng máy cồng kềnh và cả những người nghỉ hưu tổng cộng đến 11 triệu người. Con số này mỗi ngày một nhiều thêm lên, bởi vậy “ngân sách thậm chí sẽ khó đáp ứng được trong khoảng 5-7 năm nữa.”
Ông Dũng phát biểu như vừa kể tại khai mạc “Diễn đàn tài chính Việt Nam 2017” do Bộ Tài Chính và Cơ Quan Phát Triển Quốc Tế Hoa Kỳ (USAID) tổ chức ngày 21 Tháng Chín tại Hà Nội.
Theo ông Dũng “nhu cầu chi ngân sách đang không ngừng tăng, vượt qua khả năng cân đối nguồn lực, dẫn đến cân đối ngân sách nhà nước khó khăn.” Nói khác “cơ cấu chi ngân sách chưa hợp lý, trong khi tỉ trọng chi thường xuyên tăng cao, chỉ đầu tư phát triển giảm.”
Phát biểu trong buổi hội thảo, ông Nguyễn Thành Long, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Sở Giao Dịch Chứng Khoán Hà Nội (HNX), đưa ra con số thống kê, chi ngân sách năm 2016 đã tăng tới 10 lần so với năm 2001 về giá trị tuyệt đối. Theo ông, tỉ lệ chi đầu tư phát triển giảm từ hơn 31% năm 2001 xuống 25.1% năm 2016 thì chi thường xuyên lại leo ngược lại (từ 55.16% tổng chi năm 2001 lên 65.75% tổng chi năm 2016).
Nhà cầm quyền Hà Nội đang tính toán chuyện tăng thuế giá trị gia tăng và một số loại thuế khác nhằm bù đắp cho lỗ hổng ngân sách ngày càng lớn hiện bị rất nhiều chuyên gia kinh tế tài chính phản bác. Họ cho rằng đẩy gánh nặng chi tiêu ngân sách sang cho dân quá mức chịu đựng có thể dẫn đến những hệ quả không lường trước được. (TN)

Thursday, June 8, 2017

Ngân hàng Việt Nam: ‘Đứng cho vay, quỳ đòi nợ’

Dân chúng Việt Nam ví von, sau giai đoạn “đứng cho vay”, hệ thống ngân hàng Việt Nam đang trong giai đoạn “quỳ đòi nợ”.
VIỆT NAM (NV) – Tranh luận kịch liệt nhưng cuối cùng Quốc hội Việt Nam vẫn chưa đồng thuận về cách thức giải quyết nợ xấu – giờ mới được xác định là khoảng 600.000 tỉ đồng Việt Nam.
Nợ xấu là nợ không có khả năng thu hồi cả vốn lẫn lãi. Nói cách khác, nợ xấu càng cao thì khả năng gặp rủi ro của hệ thống ngân hàng càng lớn.
Trước, chính phủ Việt Nam liên tục trấn an cả Quốc hội lẫn dân chúng rằng họ đã kiểm soát được nợ xấu và tỉ lệ nợ xấu tính trên tổng số tiền mà hệ thống ngân hàng cho vay đã giảm đáng kể.
Các báo cáo chính thức về nợ xấu, tổng hợp từ báo cáo của những tổ chức tín dụng tại Việt Nam, xác định, đến hết năm 2015, cac tổ chức tín dụng tại Việt Nam đã xử lý được 493.000 tỉ đồng nợ xấu. Tới hết năm 2016, tỉ lệ nợ xấu đã giảm xuống còn 2,46% tính trên tổng số tiền mà hệ thống ngân hàng tại Việt Nam đã cho vay.
Đến tháng 4 vừa qua, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam mới thú thật là tỉ lệ nợ xấu có thể gấp ba lần báo cáo chính thức. Nếu xét cả nợ xấu mà Công ty Quản lý tài sản các tổ chức tín dụng Việt Nam (VAMC) đang xử lý và những khoản nợ tiềm ẩn rủi ro trở thành nợ xấu thì tỉ lệ nợ xấu xấp xỉ 8,86% tổng số tiền mà hệ thống ngân hàng tại Việt Nam đã cho vay.
Nay, lúc đề nghị Quốc hội Việt Nam thông qua “Nghị quyết về xử lý nợ xấu” (ấn định các giải pháp hỗ trợ hệ thống ngân hàng, kể cả sử dụng công quỹ để bù đắp những khoản từng cho vay, giờ gần như không thể thu hồi), chính phủ Việt Nam tiết lộ, tỉ lệ nợ xấu hiện là… 17,21% tính trên tổng số tiền mà hệ thống ngân hàng tại Việt Nam đã cho vay. Tổng nợ xấu chừng… 600.000 tỉ đồng!
Choáng váng trước những số liệu này, nhiều đại biểu của Quốc hội Việt Nam đã đề nghị tạm gác việc thông qua “Nghị quyết về xử lý nợ xấu” bởi việc đệ trình và đề nghị thông qua nghị quyết quá đột ngột, nằm ngoài chương trình nghị sự, họ cần có thời gian nghiên cứu kỹ hơn trước khi bỏ phiếu.
Để thuyết phục các đại biểu của Quốc hội Việt Nam gật đầu, ông Lê Minh Hưng, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, trấn an, khác với những lần trướ, “Nghị quyết về xử lý nợ xấu” lần này rất chặt chẽ, không tổ chức hay cá nhân nào có thể lợi dụng. Mặt khác, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đang chấn chỉnh hoạt động của hệ thống ngân hàng. Từ năm 2011 đến 2016, công an Việt Nam đã khởi tố 95 vụ án kinh tế xảy ra trong lĩnh vực ngân hàng, khởi tố khoảng 200 viên chức ngân hàng. Nhiều cá nhân là Chủ tịch, thành viên Hội đồng quản trị, Tổng Giám đốc, Phó Tổng Giám đốc, một số ngân hàng thương mại đã bị kết án tử hình, phạt tù chung thân,…
Ông Nguyễn Văn Thắng, một người vừa là đại biểu Quốc hội, vừa là Chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng Công Thương Việt Nam (Vietinbank), dọa thêm, gần như toàn bộ nợ xấu là tiền dân gửi và các ngân hàng gom lại cho vay, thành ra phải có “cơ chế đặc thù” để bảo vệ những người dân đã gửi tiền cho hệ thống ngân hàng. Cũng theo lời ông Thắng thì Việt Nam là quốc gia duy nhất không có ngân hàng hàng nào sụp đổ khi nợ xấu vượt 10% tổng số tiền cho vay.
Một số đại biểu Quốc hội tán thêm rằng nợ xấu như “cục máu đông” có thể làm kinh tế quốc gia đột quị.
Cần nhắc lại rằng, nhiều chuyên gia kinh tế từng khẳng định, nợ xấu của Việt Nam phình to vì hàng loạt chủ trương sai lầm của giới lãnh đạo Việt Nam: Phê duyệt vô tội vạ các dự án phát triển, cho phép các tập đoàn nhà nước đầu tư vào bất động sản, chứng khoán, lĩnh vực tài chính,… Một số chuyên gia công khai bày tỏ sự nghi ngờ rằng những sai lầm vừa kể là cố ý, nhằm hỗ trợ việc moi tiền của hệ thống ngân hàng. Giới lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước cũng bị họ cáo buộc là thủ phạm làm nợ xấu của Việt Nam phình to khi hành xử hết sức khó hiểu đối với việc mua bán, sáp nhập nhiều ngân hàng, khiến một số cá nhân, nhóm dù không có thực lực vẫn thâu tóm được ngân hàng để biến tiền mà dân chúng gửi vào thành nợ xấu. Tuy nhiên khi bàn về nghị quyết mới để xử lý nợ xấu, cả Thống đốc Ngân hàng Nhà nước lẫn các đại biểu Quốc hội đều lờ chuyện truy cứu trách nhiệm. (G.Đ)

Friday, January 6, 2017

Thủ tướng CSVN cảnh cáo ‘sụp đổ tài khóa quốc gia’ do nợ công

Thủ tướng CSVN cảnh cáo ‘sụp đổ tài khóa quốc gia’ do nợ công
Ảnh: Viet Times
Trong khi giới chức Bộ Tài Chính báo cáo nợ công vẫn được quản trị và kiểm soát chặt chẽ và ở trong giới hạn cho phép, Thủ tướng cộng sản Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc nói rằng, “nếu tính đủ” thì nợ công đã vượt trần.
Thông tấn xã Việt Nam hôm Thứ Sáu 6 tháng 1 dẫn lời ông Phúc nói tại hội nghị tổng kết ngành tài chính được tổ chức cùng ngày, rằng nếu vấn đề nợ công vượt trần không chấm dứt thì “sự sụp đổ nền tài khóa quốc gia là không thể tránh khỏi”.
Theo thống kê của Bộ Tài Chính cộng sản Việt Nam, ước tính đến cuối năm 2016, dư nợ công bằng 64.73% GDP, còn dư nợ chính phủ bằng 53.62% GDP.
Ông Nguyễn Xuân Phúc xác định tỉ lệ nợ công đang tăng rất nhanh, trong 5 năm qua tăng trung bình gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng kinh tế. Ông cũng chỉ ra thực trạng tài chính của chế độ không mấy sáng sủa, bao gồm tốc độ tăng chi thường xuyên cao, dư địa chính sách tài khoán hạn hẹp, thu ngân sách không đủ chi thường xuyên và trả nợ. Hậu quả là chính phủ cộng sản Việt Nam buộc phải đi vay.
Các báo cáo của ngành tài chính trước đó cho thấy, nợ công trong 5 năm qua tăng trung bình 18.4% và nhanh hơn gấp 3 lần so với tốc độ tăng trưởng kinh tế. Ngân Hàng Thế Giới dự báo năm 2017, GDP Việt Nam tăng trưởng 6.3%, nhưng nợ công lên tới 65.2% GDP, vượt quá mức trần là 65%, và ngân sách của Việt Nam sẽ thâm hụt khoảng 4.5% GDP.
Huy Lam / SBT

Friday, December 30, 2016

Bị trung ương ép ngân sách, chính quyền CSVN ở Sài Gòn buộc đấu giá hơn 1,000 mảnh đất

Bị trung ương ép ngân sách, chính quyền CSVN ở Sài Gòn buộc đấu giá hơn 1,000 mảnh đất
Ảnh: Đất Việt
Do sức ép về cả hai mặt thu và chi ngân sách từ chính quyền trung ương ở Hà Nội, các quan chức TPHCM dự tính bán đấu giá hàng ngàn mảnh đất, để trang trải thiếu hụt trong năm tài khóa mới.
Báo trong nước cho hay các biện pháp xoay sở này được công bố trong một cuộc họp hôm Thứ Sáu 29/12. Giám đốc Sở Tài Chính là bà Phan Thị Thắng đưa ra hàng loạt biện pháp, để ứng phó với việc chính quyền trung ương một mặt lấy thêm của Sài Gòn gần 22% từ số thu ngân sách mà thành phố được hưởng, mặt khác lại tăng định mức thu ngân sách gần 16% so với năm 2016.
Bà Thắng nói đây là “thách thức đối với ngành tài chính, đòi hỏi phải có giải pháp quyết liệt”. Một trong những giải pháp là bán đấu giá quyền sử dụng đất đối với 1,033 mảnh đất mà quỹ đất của thành phố đang nắm giữ. Cùng với giải pháp tăng thu, bà Thắng cũng đề nghị thành phố giảm chi. Một số biện pháp giảm chi bao gồm khoán sử dụng xe công và cho thuê các trang thiết bị và tài sản cố định.
Không có những khó khăn về ngân sách như hiện nay, nhà cầm quyền TPHCM vẫn đang trong tiến trình thu dụng đất đai của dân cho những dự án thương mại, bất chấp cả đất đai thuộc những cơ sở tôn giáo như chùa và nhà thờ. Với cuộc khủng hoảng ngân sách, tiến trình trao đất vào tay các đại gia tư bản đỏ sẽ diễn ra càng nhanh.
Huy Lam / SBTN

Thursday, December 29, 2016

Giải ngân ODA: Mỡ treo miệng mèo!

Giải ngân ODA: Mỡ treo miệng mèo!
Ảnh: CafeF
Năm 2016 kết thúc không chỉ bằng tình trạng khốn quẫn về nợ công, nợ xấu và cạn kiệt ngân sách, mà ngay cả nguồn vốn ODA cho Việt Nam cũng bị các tổ chức tài chính quốc tế siết lại.
Trong năm 2016, một hiện tượng đặc biệt đã xảy ra: dù được xem là “chỉ đạo quyết liệt và mạnh mẽ”, nhưng tỷ lệ giải ngân các dự án ODA đã ký trong 11 tháng đầu năm 2016 chỉ đạt ở con số 72.2% kế hoạch. Có tới 12 bộ, ngành và một số địa phương giải ngân chưa đạt 50% kế hoạch.
Theo tính toán của Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB), nếu tình hình giải ngân không được cải thiện, hàng năm Việt Nam sẽ mất khoảng 100 triệu USD chi phí cơ hội.
Một trong những nguyên nhân chính về giải ngân ODA chậm là ngân sách Việt Nam không đủ để cung ứng vốn đối ứng – thường chiếm khoảng 15-20% tổng vốn vay – theo điều kiện của hợp đồng vay vốn ODA.
Vào những năm trước khi tiền ngân sách còn tương đối dồi dào, nhiều bộ ngành và tỉnh thành còn được quyền tự phân bổ ngân sách trong dó có vốn đối ứng cho các dự án ODA. Tuy nhiên từ cuối năm 2015 khi bắt đầu xảy ra triệu chứng các cơ quan đảng ở Cà Mau và Bạc Liêu hết sạch tiền, căn bệnh sạch túi đã lan nhanh sang các bộ ngành và địa phương khác.
TP.HCM dù được coi là “bò sữa” của trung ương, nhưng năm 2016 cũng bị trung ương cắt giảm nguồn thu ngân sách đến 5%, tức tỷ lệ thu ngân sách mà thành phố này còn được giữ lại chỉ còn 18%, tất nhiên không đủ để chống ngập và thậm chí để trả lương, chưa nói đến việc cung cấp vốn đối ứng cho các dự án ODA.
Trong khi đó, rất nhiều địa phương như Khánh Hòa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa… đã quá bê bối với loại dự án chi xài vô tội vạ xây dựng trụ sở hành chính và tượng đài từ hàng ngàn đến hàng chục ngàn tỷ đồng. Do đó dễ hiểu là khi dự án ODA cần đến vốn đối ứng, nhiều địa phương đã không còn bất kỳ khoản tiền nào để đắp vào.
Từ tháng 7/2017 trở đi, Việt Nam sẽ phải vay ODA với lãi suất không còn ưu đãi những vài chục năm trước, mà ngang giá với thị trường quốc tế, cùng thời gian vay không còn ân hạn như trước đây. Nguồn vốn ODA đã vay sẽ phải chuyển sang điều khoản trả nợ nhanh gấp đôi, hoặc tăng lãi suất lên 2-3.5%/năm. Đối với các cơ quan nhà nước, điều này dấy lên lo ngại nếu không đẩy nhanh việc giải ngân 22 tỷ USD vốn vay ODA, áp lực gia tăng nợ công sẽ rất lớn, cả về thời gian và lãi suất.

Hình ảnh hiện thời không khác mấy mỡ treo miệng mèo. Tuy được quảng cáo vẫn còn đến 22 tỷ USD nguồn ODA, nhưng Việt Nam không những phải trả lãi suất cao từ năm 2017, mà còn phải móc tiền ngân sách để trả một phần lãi do chậm giải ngân dự án ODA.
Từ nhiều năm qua, ODA đã trở thành một trong những quốc nạn về tham nhũng. Tỷ lệ thất thoát bình quân tại nhiều dự án ODA được đồn đoán khoảng 20 – 25%. Nhưng đó chỉ là mức “hợp pháp”. Thậm chí tỷ lệ “lại quả” ODA còn vọt đến 40% – được chứng thực bởi một dự án xây dựng trường tiểu học ở Hà Tĩnh và giai đoạn 2009 – 2010.
Lê Dung / SBTN 

Ngân sách phải trả giá vì lợi ích nhóm trong quy hoạch đô thị

Bản đồ thủ đô Hà Nội
Bản đồ thủ đô Hà Nội
 VOA-29.12.2016
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hôm 29/12 nói công tác quản lý đô thị là “vấn đề đang rất bức xúc trong dư luận”. Báo chí Việt Nam dẫn lời ông Phúc tại một hội nghị giữa chính phủ với các địa phương, yêu cầu các địa phương, đặc biệt là thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội “cần nghiêm túc rà soát lại nhằm chấn chỉnh kịp thời trước khi quá muộn.”
Thủ tướng Phúc dẫn ra thực tế là ùn tắc giao thông tại thủ đô Hà Nội ngày càng trầm trọng và ông chỉ ra nguyên nhân là chính quyền cho phép xây dày đặc các chung cư cao tầng. Ông Phúc gọi đó là “bài học kinh nghiệm trong quản lý quy hoạch mà tới đây Hà Nội phải xử lý”.
Cựu Thứ trưởng Tài nguyên và Môi trường Đặng Hùng Võ phân tích với VOA về nguyên nhân quy hoạch Hà Nội bị xáo trộn:
“Những người nắm giữ quản lý về quy hoạch thường xuyên cho điều chỉnh về quy hoạch, mà điều chỉnh đó thì dựa vào đề xuất của chủ đầu tư, là bởi vì ở Hà Nội thì kinh doanh nhà ở bao giờ cũng sinh lợi nhiều nhất. Nếu kinh doanh nhà ở không kết hợp vào câu chuyện đảm bảo sức chịu tải của không gian thì chắc chắn nó sẽ phá vỡ nhiều thứ và đấy là tình trạng tắc đường quá mức ở Hà Nội hiện nay. Cái nguyên nhân chủ yếu chính là điều chỉnh quy hoạch theo lợi ích tư nhân. Nó có biểu hiện của lợi ích nhóm”.
Tại hội nghị hôm 29/12, Thủ tướng Phúc cảnh báo về cái giá phải trả trong tương lai để khắc phục tình trạng xây nhà cao tầng dày đặc trong nội đô các thành phố lớn. Báo chí dẫn lại lời ông nói rằng “sau này ngân sách nhà nước đổ vào không thể đủ để giải phóng mặt bằng, làm hạ tầng để chống ùn tắc giao thông”.
Nêu ra một ví dụ, người đứng đầu chính phủ Việt Nam nói một cách gay gắt: "Không lý thuyết quy hoạch nào cho phép xây chung cư 50 tầng ở ngay Giảng Võ, với mấy ngàn căn hộ, làm sao chịu được, ai cho phép, quy hoạch nào cho phép?"
Ông nói thêm: “Mảnh đất nào trống chúng ta cấp cao tầng hết thì Hà Nội sẽ ra sao, nguy cơ này là do chúng ta gây ra".
Sửa chữa những lỗi quy hoạch của Hà Nội sẽ rất khó khăn, theo Giáo sư Đặng Hùng Võ:
“Những cái đã dựng lên làm phá vỡ cảnh quan kiến trúc ở phần trung tâm Hà Nội thì tôi nghĩ bây giờ sửa thì chắc là cũng khó. Nhưng trong quá trình tiếp tục phát triển Hà Nội thì tôi cho là vẫn sửa được. Cũng chưa đến mức là không thể sửa, nhưng chúng ta cũng không thể sửa được một cách hoàn toàn nếu mà chúng ta mong muốn một Hà Nội phát triển có cảnh quan kiến trúc và sức chịu tải không gian hợp lý”.
Trên mạng xã hội, một số người cho rằng việc phát triển nhà cao tầng để giải quyết nhu cầu nhà ở đô thị là điều cần thiết. Họ nêu Singapore như một dẫn chứng.
Tuy nhiên, giáo sư Võ chỉ ra rằng thủ đô của Việt Nam có lịch sử hơn 1000 năm và có “cái hồn của Hà Nội, cái phần văn hóa của Hà Nội”. Ông cho rằng vì sự khác biệt đó Hà Nội và Singapore có đường lối và triết lý phát triển khác nhau, và vì thế không nên so sánh thuần túy trên góc độ quy hoạch.

Monday, December 12, 2016

Kiều hối từ Mỹ về Sài Gòn năm nay khoảng 5 tỷ Mỹ Kim

Kiều hối từ Mỹ về Sài Gòn năm nay khoảng 5 tỷ Mỹ Kim
Thông tin từ chi nhánh tại Sài Gòn của Ngân hàng trung ương CSVN cho biết, dự kiến lượng kiều hối từ Mỹ về Sài Gòn năm 2016 khoảng 5 tỷ Mỹ Kim, giảm 10% so với dự ước đầu năm ở mức 5,5 tỷ Mỹ Kim.
Ông Nguyễn Hoàng Minh, phó giám đốc chi nhánh cho biết, thông thường, lượng kiều hối về Sài Gòn trong 3 tháng cuối năm chiếm khoảng hơn 40% lượng kiều hối cả năm. Trong đó, lượng kiều hối từ Mỹ chiếm đến hơn 60%. Lượng kiều hối ở thị trường này sụt giảm, nên đã ảnh hưởng đến lượng kiều hối chung về Sài Gòn.
Lý giải kiều hối về Sài Gòn từ Mỹ giảm, theo ông Minh, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) dự kiến tăng lãi suất trong cuộc họp vào tháng 12 này, nên nhiều người giữ Mỹ Kim lại, vì gửi tiết kiệm Mỹ Kim tại Việt Nam không có lời (lãi suất 0%/năm). Cùng với đó, Tổng thống Mỹ vừa đắc cử Donald Trump tuyên bố Mỹ không tham gia Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), khiến nguồn kiều hối từ Mỹ đổ về đầu tư vào lĩnh vực sản xuất kinh doanh cũng chựng lại.
Hiện chưa có số liệu về lượng kiều hối về Sài Gòn trong các lĩnh vực cụ thể. Nhưng tính đến cuối quý 3/2016, 71.9% kiều hối về Sài Gòn được chuyển thành vốn cho hoạt động sản xuất kinh doanh, 21.9% cho lĩnh vực bất động sản, 6.2% nhằm giúp đỡ cho gia đình.
Trong khoảng thời gian từ năm 2012-2015, kiếu hối về Sài Gòn liên tục gia tăng thêm khoảng 10%/năm. Từ mức 4.1 tỷ Mỹ Kim của năm 2012, lên 5 tỷ Mỹ Kim vào 2014 và 5.5 tỷ Mỹ Kim vào năm 2015. Lượng kiều hối về Sài Gòn thường chiếm 50% tổng kiều hối về Việt Nam.
Một phúc trình khác từ Ngân hàng trung ương CSVN cho biết, tính chung cả nước, lượng kiều hối về Việt Nam năm 2016 ước đạt khoảng 9 tỷ Mỹ Kim, ít hơn so với kỳ vọng của Ngân hàng này hồi đầu năm là từ 11 – 12 tỷ Mỹ Kim.
Vũ Minh Ngọc / SBTN

Wednesday, December 7, 2016

Tiền chính phủ Việt Nam vay dân tiếp tục gia tăng

Kinh tế suy thoái, ngân sách thất thu, bội chi liên tục, liên tục vay để chi tiêu và để trả nợ, Việt Nam càng ngày chìm càng sâu trong nợ. (Hình: TBKTSG)
HÀ NỘI (NV) – Trong 11 tháng vừa qua, chính phủ Việt Nam vay thêm 400 ngàn tỉ đồng. Ngoài 115 ngàn tỉ (khoảng 5.1 tỉ Mỹ kim) vay của ngoại quốc, 275 ngàn tỉ vay qua phát hành trái phiếu ở Việt Nam.
Dù lún sâu trong nợ nhưng vì ngân sách thất thu trầm trọng, trong khi chi tiêu tăng không ngừng, chính phủ Việt Nam chỉ còn một cách là tích cực vay mượn để duy trì hoạt động của hệ thống công quyền.
Nếu so giá trị khối lượng trái phiếu đã phát hành tại Việt Nam trong cả năm trước với giá trị khối lượng trái phiếu đã phát hành tại Việt Nam trong 11 tháng vừa qua thì năm nay, khoản chính phủ Việt Nam vay qua hình thức phát hành trái phiếu đã tăng thêm 44%.
Bộ Tài Chính Việt Nam xác nhận, đối tượng chính tiêu thụ trái phiếu do chính phủ Việt Nam phát hành vẫn là hệ thống ngân hàng thương mại – kênh tiếp nhận tiền do dân chúng gửi để lấy lãi. Nói cách khác, hệ thống này đang giữ vai trò trung gian trong chuyện chính phủ Việt Nam vay mượn dân chúng để chi tiêu.
An ninh tài chính của Việt Nam càng ngày càng bấp bênh.
Hồi cuối tháng trước, chính phủ Việt Nam thú nhận chỉ mới thu được 72% mức ngân sách dự trù phải thu cho cả năm. Trong khi đó, bội chi của mười tháng đầu năm đã là 188,000 tỉ.
Một trong những nguồn thu chính của Việt Nam là xuất cảng dầu thô nhưng giá dầu thô trên thị trường thế giới không những không lên mà còn xuống. Theo Tổng Cục Thống Kê của Việt Nam, nguồn thu từ xuất cảng dầu thô giảm thêm 43% so với cùng kỳ năm ngoái nên dù chỉ còn hai tháng nữa là hết năm song chỉ mới đạt được 56% mức dự trù sẽ thu được từ nguồn này.
Tượng tự, do tác động của các hiệp định thương mại tự do mà Việt Nam đã ký kết, một nguồn thu quan trọng khác cho ngân sách của Việt Nam là thuế xuất-nhập cảng cũng sụt giảm trầm trọng. Ðến cuối tháng 10, nguồn thu từ thuế xuất-nhập cảng chỉ mới đạt được 65% mức dự trù.
Ðể bù đắp thiếu sự thiếu hụt do nguồn thu sụt giảm trầm trọng, ngoài việc đẩy mạnh việc vay nợ, chính quyền Việt Nam cố gắng tăng thêm nguồn thu bằng cách gia tăng thu tiền sử dụng đất và bán các doanh nghiệp nhà nước. Tuy nhiên theo một số chuyên gia kinh tế, những giải pháp này chỉ có thể giúp bù đắp thiếu hụt trong khoảng hai năm là… hết!
Giữa lúc chính quyền Việt Nam đang tìm nhiều cách để thu hút quỹ đầu tư ngoại quốc tham gia mua cổ phần các doanh nghiệp nhà nước để có thể thu về vài tỉ Mỹ kim, giải quyết sự nguy ngập về tài chính thì chưa có quỹ đầu tư ngoại quốc nào nhảy vào với số vốn từ 100 triệu Mỹ kim trở lên.
Cổ phần ế thì phải bán rẻ. Thu ít tiền thì khó giảm được bội chi và hạn chế vay nợ. Ðiều đó đồng nghĩa sẽ chìm sâu hơn trong nợ.
Quốc Hội Việt Nam từng xác định, chính phủ Việt Nam không được để nợ nần vượt quá 50% GDP nhưng trong bối cảnh như vừa kể, tháng trước, Quốc Hội Việt Nam đã cho phép chính phủ Việt Nam nâng mức nợ nần lên 54% GDP.
Hồi tháng 11 năm 2014, e ngại trước tình trạng nợ nần tăng vọt, ngân sách liên tục bội chi, Quốc Hội Việt Nam từng ban hành một nghị quyết, yêu cầu, từ 2015, chính phủ Việt Nam không được phát hành trái phiếu ngắn hạn và phải giảm mức vay đảo nợ (vay nợ mới để trả nợ cũ). Song đến cuối năm 2015, sau khi chính phủ Việt Nam dọa rằng, nếu không “đa dạng hóa kỳ hạn” (thực chất là cho phép tiếp tục bán trái phiếu ngắn hạn) thì không kiếm đủ tiền để chi tiêu và thực hiện các mục tiêu do chính Quốc hội Việt Nam đề ra. Cuối cùng, Quốc Hội Việt Nam đồng ý sửa Luật Quản Lý Nợ Công, cho phép phát hành trái phiếu quốc tế để lấy tiền trả các khoản vay trong nước, sửa nghị quyết để nới lỏng cơ chế cho phép vay vốn bằng trái phiếu – điều này có nghĩa là tiếp tục đồng ý cho phát hành trái phiếu ngắn hạn bất kể rủi ro cho an ninh, an toàn tài chính quốc gia gia tăng vì vay vừa xong, dự án đầu tư chưa sinh lợi đã phải lo trả nợ. (G.Ð)