Showing posts with label XaHoi-PhiemDam. Show all posts
Showing posts with label XaHoi-PhiemDam. Show all posts

Monday, April 9, 2018

V.C là gì?

Xuân Lộc (Danlambao) - Tôi phải viết ngay từ đầu là Bạn không nên suy diễn và đọc hai chữ viết tắt là tựa của bài viết ở trên theo ý của bạn. Nếu bạn tự suy diễn như thế có thể là sai đấy. Bởi lẽ, nó là nguyên thủy một câu chuyện tôi được nghe và được giảng giải cặn kẽ từ một người anh em, vì lỡ chuyến tàu vào nam nên anh và gia đình phải ở lại. Chính anh đã phải sống trong cái cảnh đi VC vào mỗi sáng trong nhiều năm, Trong khi đó, toàn làng toàn xóm tôi đã xuống tàu há mồm và vào nam từ những năm 1954 cả rồi.

Đây là câu chuyện mà tôi đã quên. Quên đi như một nỗi đắng cay khi người anh em tôi ở đồng quê Thái Bình đã phải thực hành nhiều năm trong đời sống của anh sau khi chúng tôi vào nam. Nay nhân sau khi đọc được bản án họ treo cho Nguyễn Văn Đài và những đồng hành của anh, tôi chớt nhớ lại câu chuyện V.C. này.

Chuyện là thế này. Trước khi Chiến vào nam, tôi đã gặp lại bà cô của tôi, người đã gánh tôi trên vai đôi quang nặng trĩu trong ngày gia đình tôi di cư vào nam. Hôm ấy, vì chú tôi còn ở trong chiến dịch Điện Biên chưa về, nên cô quyết định ở lại chờ chú trở về rồi mới tính đến chuyện bồng bế nhau đi. Tuy nhiên, lúc ra đi, nhà tôi đông người, mẹ tôi đang mang thai đứa em kế, nên cô tình nguyện gánh đỡ cho chị đôi quang nặng, trong đó một bên thúng là tôi và phía bên kia là nồi niêu xoong chảo, gạo, nước, muối và cả nồi cơm nếp, để ra bến đò Ninh Giang vào một ngày sau tháng 7-1954. Phần cô, sau khi đến bến đò thì nước mắt hai hàng, vội vã chào người thân và quay về chốn xưa. Nơi có ba người con, hai lên 6 là Chiến, Tranh và Nhài vừa lên 3, để chờ tin tức và hình bóng của người chồng sắp quay về từ chiến trường Điện Biên.

Cũng may, cuộc chờ đợi của cô không luống công, nhưng quá trễ. Khi chú tôi trở về đến nhà và nhìn rõ được bộ mặt của HCM sau cuộc chiến thì cánh cửa vào nam đã đóng chặt từ lâu rồi. Chú buồn chán, mắng cô tôi một trận (vì không đưa con đi với chị) rồi đứng nghẹn lòng nhìn cơ ngơi của cả gia tộc không một bóng người. Tất cả như còn đây, nhưng chẳng hề cho chú nguồn vui.

Ở đây, cũng phải kể thêm là, với tài sản của cả dòng họ đều để lại cho cô, từ những căn nhà ngói đến dàn trâu bò, ruộng vườn, ao cá… cô có thể yên thân một đời chẳng lo gì đến phần cơm ăn áo mặc. Tuy nhiên, khi V.C.về, rồi mùa đấu tố do Hồ chí Minh phát động đã làm cho gia đình cô lâm vào đường cùng. May là chồng của cô đã thoát án tử vì nhờ có chiến công, huy chương được phong tặng anh hùng từ chiến trường Điện Biên. Hơn thế, nhờ cô tôi nhanh trí, chứng minh tài sản cô đang sử dụng là do bà con viết giấy để lại cho cô. Nó không thuộc tài sản của bản thân, nên nay nhà nước có chính sách, cô tôi “sẵn sàng” giao nộp tất cả lại cho bác, cho đảng. Phần cô, chỉ xin ở tạm trong một cái nhà chứa rơm, rạ, với vài mét đất bên cạnh chuồng trâu để làm chỗ nương thân thôi.

Kết quả, sau hàng trăm ngày chờ đợi, qua ủy ban xã và ban đấu tố duyệt. Họ thu lấy toàn bộ tài sản và chú tôi thoát được cái mã tấu của Hồ chí Minh. Trong khi đó, một người bạn thân trong chiến đấu của chú ở làng bên (Cao Dương), cả hai cùng tham dự trong chiến dịch Điện Biên đã bị mất đầu vì Hồ Chí Minh trong mùa đấu tố. Lý do, đã có nhà cao cửa rộng lại có 2 dàn trâu cày và hơn hai mẫu ruộng nước cho làm rẽ.

Váo lúc ấy, những tưởng người ra đi sẽ đem về cho người ở lại nguồn sống mới. Nào ngờ, Nắng chưa lên, cái mã tấu trong tay Hồ Chí Minh đã loé sáng và toàn miền nam Việt Nam lại rơi vào trong cùm đỏ. Thế gian bỗng tự nhiên ra khác. Đời người đã đổi thay! Phần cá nhân, trước cuộc nổi trôi, vào tháng 8-1975, tôi quyết định bỏ trường trở về quê. Cùng thời gian này, cô tôi từ ngoài bắc vào thăm gia đình, thân nhân. Khi nhìn thấy tôi bước vào nhà. Mẹ tôi hỏi cô:

- Cô có nhớ cháu này không?

Cô nhìn tôi một lượt, hỏi lại:

- Có phải anh nhớn không hả chị?

Mẹ tôi nói lớn với tiếng cười:

- Thế cô không nhớ cháu à? Nó là đứa mà cô gánh trong thúng đấy!

Cô đứng bật dậy, ôm lấy tôi rồi xoa đầu, nắn cánh tay tôi, trong tiếng nói ngỡ ngàng:

- Thật hả chị?

Cùng luc ấy, tôi nhớ về câu chuyện lúc ra đi mà mẹ tôi đã kể lại nhiều lần. Tôi hỏi cô:

- Cô có phải là cô Điều không? Con cám ơn cô đã gánh con đi di cư. Nhờ cô gánh mà con lớn như hôm nay đấy!


- Nỏ mồm nỏ miệng nhỉ? Cô nói như reo lên: Anh nhanh miệng thế thì gái làng ta ở ngoài bắc vơ đâu chẳng có!

Nghe thế, tôi vội hỏi:

- Cô giúp cháu nhá. Ở ngoài ấy được… vơ mấy người hở cô? Ở trong này khó lắm cô ạ! Cháu chỉ sợ ế thôi!

- Thật thế à? Ở Sài Gòn, sao không đi, còn về đây làm gì? Cô chợt ngừng lại, ngó tây, nhìn đông rồi tiếp: Tội nghiệp cháu của cô qúa! Ra bắc với cô nhá?

Nói xong, cô buông tôi ra, nhìn tôi một lần từ đầu đến chân rồi ngồi xuống ghế:

- Chả bù cho các em của cháu ở ngoài ấy một tý!

- Chuyện gì thế hả cô?

Cô tôi đưa mắt nhìn tôi một lần nữa rồi quay sang bên mẹ tôi:

- Nhờ trời đất, anh chị vào được trong này, dẫu tiếc là chỉ mới được 20 năm thôi, nhưng còn hơn cả vạn đời ở ngoài ấy anh chị ạ. Phần các cháu thì được đi học, khôn lớn từ tấm bé. Chả biết đến cái rổ, cái cạp, đôi que gắp vào mỗi buổi sáng là cái gì?

Tôi thấy lạ trong tiếng nói như nghẹn ngào lẫn ai oán của cô. Đã thế, cũng chẳng hiểu gì về cái cặp, cái rổ mà cô vừa nói đến. Tồi ngồi xà xuống bên cô:

- Cô nói thế là sao hả cô. Cái cạp cái rổ là gì? Đời sống ở đâu chẳng có những khó khăn?

- Làm việc, sướng khổ thì ở đâu theo đó. Tuy thế, các cháu ở trong này được sống trong cảnh an vui, được đi học hành, xe cộ, đi lại thảnh thơi. Khéo mà chẳng thiếu thứ gì. Phận các em ở ngoài đó, nhất là trong mùa đấu tố thì chui rúc trong cái chuồng trâu, xó bếp. Cơm ăn chẳng đủ, lấy gì nói đến cách mặc. Đã thế, sáng vừa mở mắt ra đã mỗi đứa một cái rổ rách đưa nhau đi xúc phân, V.C. ở ngoài đồng, hay từ các nhà cầu công cộng để giao nộp cho hợp tác mà lấy công điểm, đổi lấy bát gạo…. Cháu xem, cùng cuộc đời sao mà lại cay đắng đến như thế! Ngưng lại một chút, cô nói như tự yên ủi mình: Tuy thế cũng vẫn còn may lắm. Nhờ cái án thành phần nên các em không phải đi B.

Nói được mấy câu, cô ngồi kéo vạt áo lên lau nước mắt. Cả nhà tôi đều mủi lòng. Đến khi Chiến, người con cả của cô tôi vào thăm gia đình tôi vào khoảng tháng 10-75. Tôi mới thật sự bàng hoàng nghe Chiến kể lại câu chuyện đi VC sau mùa đấu tố: Khi mặt trời chưa lên thì chẳng riêng gì anh em của Chiến, mà hầu như mỗi người đều có một cái rổ rách với cặp que làm đũa gắp ra khỏi nhà. Nắng lên cao, là đưa về hợp tác xã giao nộp để ghi công điểm. Hoặc giả, cất dấu một ít để tự phủ, làm phân xanh cho mình. Ở ngoài ấy, có bao giờ nom thấy cái nhà hôi (tiếng gọi nhà vệ sinh, nhà càu) phí phạm như ở trong nam này! Chẳng muốn nghe lại câu chuyện này, tôi hỏi:

- Lương thầy giáo cơ sở không đủ sống hay sao mà anh phải tham gia vào cả công tác làm phân xanh?

Thay vì trả lời, Chiến nói một hơi dài. Tôi chịu, không hiểu được cái ý và sự diễn nghĩa của Chiến. Đúng là “họ ăn, họ vơ vét không từ một thứ gì”! Nhưng xem ra, nhờ thế mà nhà nước VC này đã sống, và còn sống mạnh hơn khi họ tuyên bố đã đánh thắng hai thứ thực dân Pháp và Mỹ! Chỉ tiếc rằng bọn Mỹ và các nước tây phương không hiểu cho, nên khi họ cắp rổ sang những nơi này đều thất bại. Kết cuộc, họ phải dùng đến kế sách bắt những Nguyễn Văn Đài, Công Nhân, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức… và đẩy anh em dân chủ vào tù để họ có thể gắp được dễ dàng hơn!

Nói thì bảo là mỉa mai, khinh miệt. Nhưng thực tế, ai cũng biết là VC họ cần những thứ mà Nguyễn văn Đài, Công Nhân, Duy Thức, Công Định… thải ra, nên buộc họ phải đưa những người này vào nhà tù để bảo quản lợi nhuận. Bởi lẽ, họ ở tù thì sẽ có người gởi tiền về. Họ còn ăn uống thì họ còn phải thải ra và nhà nước ta tha hồ mà xưng bá chúng ta là tập đoàn VC trổi vượt. Theo lý luận này, để những người như Đài, Thức… ở ngoài là hỏng việc! Kết qủa:

Luật sư Nguyễn Văn Đài, sinh năm 1969, lĩnh 15 năm tù, 5 năm quản chế.

Trương Minh Đức, sinh năm 1960, 12 năm tù, 3 năm quản chế.

Mục sư Nguyễn Trung Tôn bị án 12 năm tù, 3 năm quản chế.

Nguyễn Bắc Truyển 11 năm tù, 3 năm quản chế.

Lê Thu Hà, 9 năm tù, 2 năm quản chế.

Phạm Văn Trội, 7 năm tù, 1 năm quản chế.

Bạn hỏi, tại sao họ bị tuyên án nặng như thế ư? Chỉ có hai lý do thôi:

- Một là vì miếng ăn. Nếu họ, nói theo kiểu lý luận ở ngoài bắc thì họ phải làm như thế là vì tranh nhau miếng ăn. Họ rất cần chất thải ra của những người tù này để làm phân xanh và nuôi sống họ.

- Kế đến, người tù được thăm nuôi, có tiền ngoại, các cán bộ VC của ta lo gì thiếu cái ăn!

Đọc đến đây, bạn đã biết hai chữ tắt V.C. kia là gì chưa? Nếu chưa thì cũng chả nên tìm hiểu làm gì, kẻo thêm phiền lòng. Bởi lẽ, có tìm hiểu thì bạn cũng chỉ thấy cái bọn ngồi làm chánh án phiên toà hôm sử Nguyễn Văn Đài và bằng hữu của ông cũng chỉ là một tập đoàn VC mà thôi. Họ không thể có lối sống khác được. Bởi lẽ, nếu không đi V.C. lấy tiền đâu ra cho con đi du học ở Hoa Kỳ, Âu Châu, Úc Châu? Không đi V.C. làm sao có thể trở thành đồng chí đảng viên, đi vào cửa quyền, ngồi nơi cao? Qủa, cụ Nguyễn Du đã có lời tiên đoán thật đúng về số phận của những người trong hàng ngũ VC hôm nay:

“Đã mang cái nghiệp (đảng) vào thân”

Nên đành vác rổ dù gần dù xa!

Viết đến đây, tôi chợt nhớ Hồ Chí Minh có ký hai chữ tắt C.B. trong một bài viết quan trọng nhất trong sự nghiệp của Y, đó là bài: “Địa chủ ác ghê”. Hai chữ này, xem ra chẳng có ai lý giải cho đúng ý và nghĩa được. Người thì đọc là Cu Bò, kẻ khác lại Chị Bú, các đảng viên lại bảo là Cua Bà. v.v…. Cũng thế, nay muốn tạo ra một cuộc vui chơi, tôi xin tựa cho bài viết là V.C. để cho bạn phỏng… đoán, may ra cũng được một vài phút giải khuây? Phiếm!

7/4/18


Xuân Lộc (Danlambao) - Tôi phải viết ngay từ đầu là Bạn không nên suy diễn và đọc hai chữ viết tắt là tựa của bài viết ở trên theo ý của bạn. Nếu bạn tự suy diễn như thế có thể là sai đấy. Bởi lẽ, nó là nguyên thủy một câu chuyện tôi được nghe và được giảng giải cặn kẽ từ một người anh em, vì lỡ chuyến tàu vào nam nên anh và gia đình phải ở lại. Chính anh đã phải sống trong cái cảnh đi VC vào mỗi sáng trong nhiều năm, Trong khi đó, toàn làng toàn xóm tôi đã xuống tàu há mồm và vào nam từ những năm 1954 cả rồi.

Đây là câu chuyện mà tôi đã quên. Quên đi như một nỗi đắng cay khi người anh em tôi ở đồng quê Thái Bình đã phải thực hành nhiều năm trong đời sống của anh sau khi chúng tôi vào nam. Nay nhân sau khi đọc được bản án họ treo cho Nguyễn Văn Đài và những đồng hành của anh, tôi chớt nhớ lại câu chuyện V.C. này.

Chuyện là thế này. Trước khi Chiến vào nam, tôi đã gặp lại bà cô của tôi, người đã gánh tôi trên vai đôi quang nặng trĩu trong ngày gia đình tôi di cư vào nam. Hôm ấy, vì chú tôi còn ở trong chiến dịch Điện Biên chưa về, nên cô quyết định ở lại chờ chú trở về rồi mới tính đến chuyện bồng bế nhau đi. Tuy nhiên, lúc ra đi, nhà tôi đông người, mẹ tôi đang mang thai đứa em kế, nên cô tình nguyện gánh đỡ cho chị đôi quang nặng, trong đó một bên thúng là tôi và phía bên kia là nồi niêu xoong chảo, gạo, nước, muối và cả nồi cơm nếp, để ra bến đò Ninh Giang vào một ngày sau tháng 7-1954. Phần cô, sau khi đến bến đò thì nước mắt hai hàng, vội vã chào người thân và quay về chốn xưa. Nơi có ba người con, hai lên 6 là Chiến, Tranh và Nhài vừa lên 3, để chờ tin tức và hình bóng của người chồng sắp quay về từ chiến trường Điện Biên.

Cũng may, cuộc chờ đợi của cô không luống công, nhưng quá trễ. Khi chú tôi trở về đến nhà và nhìn rõ được bộ mặt của HCM sau cuộc chiến thì cánh cửa vào nam đã đóng chặt từ lâu rồi. Chú buồn chán, mắng cô tôi một trận (vì không đưa con đi với chị) rồi đứng nghẹn lòng nhìn cơ ngơi của cả gia tộc không một bóng người. Tất cả như còn đây, nhưng chẳng hề cho chú nguồn vui.

Ở đây, cũng phải kể thêm là, với tài sản của cả dòng họ đều để lại cho cô, từ những căn nhà ngói đến dàn trâu bò, ruộng vườn, ao cá… cô có thể yên thân một đời chẳng lo gì đến phần cơm ăn áo mặc. Tuy nhiên, khi V.C.về, rồi mùa đấu tố do Hồ chí Minh phát động đã làm cho gia đình cô lâm vào đường cùng. May là chồng của cô đã thoát án tử vì nhờ có chiến công, huy chương được phong tặng anh hùng từ chiến trường Điện Biên. Hơn thế, nhờ cô tôi nhanh trí, chứng minh tài sản cô đang sử dụng là do bà con viết giấy để lại cho cô. Nó không thuộc tài sản của bản thân, nên nay nhà nước có chính sách, cô tôi “sẵn sàng” giao nộp tất cả lại cho bác, cho đảng. Phần cô, chỉ xin ở tạm trong một cái nhà chứa rơm, rạ, với vài mét đất bên cạnh chuồng trâu để làm chỗ nương thân thôi.

Kết quả, sau hàng trăm ngày chờ đợi, qua ủy ban xã và ban đấu tố duyệt. Họ thu lấy toàn bộ tài sản và chú tôi thoát được cái mã tấu của Hồ chí Minh. Trong khi đó, một người bạn thân trong chiến đấu của chú ở làng bên (Cao Dương), cả hai cùng tham dự trong chiến dịch Điện Biên đã bị mất đầu vì Hồ Chí Minh trong mùa đấu tố. Lý do, đã có nhà cao cửa rộng lại có 2 dàn trâu cày và hơn hai mẫu ruộng nước cho làm rẽ.

Váo lúc ấy, những tưởng người ra đi sẽ đem về cho người ở lại nguồn sống mới. Nào ngờ, Nắng chưa lên, cái mã tấu trong tay Hồ Chí Minh đã loé sáng và toàn miền nam Việt Nam lại rơi vào trong cùm đỏ. Thế gian bỗng tự nhiên ra khác. Đời người đã đổi thay! Phần cá nhân, trước cuộc nổi trôi, vào tháng 8-1975, tôi quyết định bỏ trường trở về quê. Cùng thời gian này, cô tôi từ ngoài bắc vào thăm gia đình, thân nhân. Khi nhìn thấy tôi bước vào nhà. Mẹ tôi hỏi cô:

- Cô có nhớ cháu này không?

Cô nhìn tôi một lượt, hỏi lại:

- Có phải anh nhớn không hả chị?

Mẹ tôi nói lớn với tiếng cười:

- Thế cô không nhớ cháu à? Nó là đứa mà cô gánh trong thúng đấy!

Cô đứng bật dậy, ôm lấy tôi rồi xoa đầu, nắn cánh tay tôi, trong tiếng nói ngỡ ngàng:

- Thật hả chị?

Cùng luc ấy, tôi nhớ về câu chuyện lúc ra đi mà mẹ tôi đã kể lại nhiều lần. Tôi hỏi cô:

- Cô có phải là cô Điều không? Con cám ơn cô đã gánh con đi di cư. Nhờ cô gánh mà con lớn như hôm nay đấy!


- Nỏ mồm nỏ miệng nhỉ? Cô nói như reo lên: Anh nhanh miệng thế thì gái làng ta ở ngoài bắc vơ đâu chẳng có!

Nghe thế, tôi vội hỏi:

- Cô giúp cháu nhá. Ở ngoài ấy được… vơ mấy người hở cô? Ở trong này khó lắm cô ạ! Cháu chỉ sợ ế thôi!

- Thật thế à? Ở Sài Gòn, sao không đi, còn về đây làm gì? Cô chợt ngừng lại, ngó tây, nhìn đông rồi tiếp: Tội nghiệp cháu của cô qúa! Ra bắc với cô nhá?

Nói xong, cô buông tôi ra, nhìn tôi một lần từ đầu đến chân rồi ngồi xuống ghế:

- Chả bù cho các em của cháu ở ngoài ấy một tý!

- Chuyện gì thế hả cô?

Cô tôi đưa mắt nhìn tôi một lần nữa rồi quay sang bên mẹ tôi:

- Nhờ trời đất, anh chị vào được trong này, dẫu tiếc là chỉ mới được 20 năm thôi, nhưng còn hơn cả vạn đời ở ngoài ấy anh chị ạ. Phần các cháu thì được đi học, khôn lớn từ tấm bé. Chả biết đến cái rổ, cái cạp, đôi que gắp vào mỗi buổi sáng là cái gì?

Tôi thấy lạ trong tiếng nói như nghẹn ngào lẫn ai oán của cô. Đã thế, cũng chẳng hiểu gì về cái cặp, cái rổ mà cô vừa nói đến. Tồi ngồi xà xuống bên cô:

- Cô nói thế là sao hả cô. Cái cạp cái rổ là gì? Đời sống ở đâu chẳng có những khó khăn?

- Làm việc, sướng khổ thì ở đâu theo đó. Tuy thế, các cháu ở trong này được sống trong cảnh an vui, được đi học hành, xe cộ, đi lại thảnh thơi. Khéo mà chẳng thiếu thứ gì. Phận các em ở ngoài đó, nhất là trong mùa đấu tố thì chui rúc trong cái chuồng trâu, xó bếp. Cơm ăn chẳng đủ, lấy gì nói đến cách mặc. Đã thế, sáng vừa mở mắt ra đã mỗi đứa một cái rổ rách đưa nhau đi xúc phân, V.C. ở ngoài đồng, hay từ các nhà cầu công cộng để giao nộp cho hợp tác mà lấy công điểm, đổi lấy bát gạo…. Cháu xem, cùng cuộc đời sao mà lại cay đắng đến như thế! Ngưng lại một chút, cô nói như tự yên ủi mình: Tuy thế cũng vẫn còn may lắm. Nhờ cái án thành phần nên các em không phải đi B.

Nói được mấy câu, cô ngồi kéo vạt áo lên lau nước mắt. Cả nhà tôi đều mủi lòng. Đến khi Chiến, người con cả của cô tôi vào thăm gia đình tôi vào khoảng tháng 10-75. Tôi mới thật sự bàng hoàng nghe Chiến kể lại câu chuyện đi VC sau mùa đấu tố: Khi mặt trời chưa lên thì chẳng riêng gì anh em của Chiến, mà hầu như mỗi người đều có một cái rổ rách với cặp que làm đũa gắp ra khỏi nhà. Nắng lên cao, là đưa về hợp tác xã giao nộp để ghi công điểm. Hoặc giả, cất dấu một ít để tự phủ, làm phân xanh cho mình. Ở ngoài ấy, có bao giờ nom thấy cái nhà hôi (tiếng gọi nhà vệ sinh, nhà càu) phí phạm như ở trong nam này! Chẳng muốn nghe lại câu chuyện này, tôi hỏi:

- Lương thầy giáo cơ sở không đủ sống hay sao mà anh phải tham gia vào cả công tác làm phân xanh?

Thay vì trả lời, Chiến nói một hơi dài. Tôi chịu, không hiểu được cái ý và sự diễn nghĩa của Chiến. Đúng là “họ ăn, họ vơ vét không từ một thứ gì”! Nhưng xem ra, nhờ thế mà nhà nước VC này đã sống, và còn sống mạnh hơn khi họ tuyên bố đã đánh thắng hai thứ thực dân Pháp và Mỹ! Chỉ tiếc rằng bọn Mỹ và các nước tây phương không hiểu cho, nên khi họ cắp rổ sang những nơi này đều thất bại. Kết cuộc, họ phải dùng đến kế sách bắt những Nguyễn Văn Đài, Công Nhân, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức… và đẩy anh em dân chủ vào tù để họ có thể gắp được dễ dàng hơn!

Nói thì bảo là mỉa mai, khinh miệt. Nhưng thực tế, ai cũng biết là VC họ cần những thứ mà Nguyễn văn Đài, Công Nhân, Duy Thức, Công Định… thải ra, nên buộc họ phải đưa những người này vào nhà tù để bảo quản lợi nhuận. Bởi lẽ, họ ở tù thì sẽ có người gởi tiền về. Họ còn ăn uống thì họ còn phải thải ra và nhà nước ta tha hồ mà xưng bá chúng ta là tập đoàn VC trổi vượt. Theo lý luận này, để những người như Đài, Thức… ở ngoài là hỏng việc! Kết qủa:

Luật sư Nguyễn Văn Đài, sinh năm 1969, lĩnh 15 năm tù, 5 năm quản chế.

Trương Minh Đức, sinh năm 1960, 12 năm tù, 3 năm quản chế.

Mục sư Nguyễn Trung Tôn bị án 12 năm tù, 3 năm quản chế.

Nguyễn Bắc Truyển 11 năm tù, 3 năm quản chế.

Lê Thu Hà, 9 năm tù, 2 năm quản chế.

Phạm Văn Trội, 7 năm tù, 1 năm quản chế.

Bạn hỏi, tại sao họ bị tuyên án nặng như thế ư? Chỉ có hai lý do thôi:

- Một là vì miếng ăn. Nếu họ, nói theo kiểu lý luận ở ngoài bắc thì họ phải làm như thế là vì tranh nhau miếng ăn. Họ rất cần chất thải ra của những người tù này để làm phân xanh và nuôi sống họ.

- Kế đến, người tù được thăm nuôi, có tiền ngoại, các cán bộ VC của ta lo gì thiếu cái ăn!

Đọc đến đây, bạn đã biết hai chữ tắt V.C. kia là gì chưa? Nếu chưa thì cũng chả nên tìm hiểu làm gì, kẻo thêm phiền lòng. Bởi lẽ, có tìm hiểu thì bạn cũng chỉ thấy cái bọn ngồi làm chánh án phiên toà hôm sử Nguyễn Văn Đài và bằng hữu của ông cũng chỉ là một tập đoàn VC mà thôi. Họ không thể có lối sống khác được. Bởi lẽ, nếu không đi V.C. lấy tiền đâu ra cho con đi du học ở Hoa Kỳ, Âu Châu, Úc Châu? Không đi V.C. làm sao có thể trở thành đồng chí đảng viên, đi vào cửa quyền, ngồi nơi cao? Qủa, cụ Nguyễn Du đã có lời tiên đoán thật đúng về số phận của những người trong hàng ngũ VC hôm nay:

“Đã mang cái nghiệp (đảng) vào thân”

Nên đành vác rổ dù gần dù xa!

Viết đến đây, tôi chợt nhớ Hồ Chí Minh có ký hai chữ tắt C.B. trong một bài viết quan trọng nhất trong sự nghiệp của Y, đó là bài: “Địa chủ ác ghê”. Hai chữ này, xem ra chẳng có ai lý giải cho đúng ý và nghĩa được. Người thì đọc là Cu Bò, kẻ khác lại Chị Bú, các đảng viên lại bảo là Cua Bà. v.v…. Cũng thế, nay muốn tạo ra một cuộc vui chơi, tôi xin tựa cho bài viết là V.C. để cho bạn phỏng… đoán, may ra cũng được một vài phút giải khuây? Phiếm!

7/4/18

Friday, January 12, 2018

Khẩn báo từ Phó Tư lệnh Phòng chống Tin tặc của thôn Danlambao!

Lực lượng AK47 và Bộ Tư lệnh Tác chiến không gian mạng (BTC TC-KGM) vừa nhận được viện trợ từ Bắc Kinh hơn 100 siêu cơ cao cấp để hỗ trợ cho công cuộc phòng chống những hoạt động yêu nước, âm mưu bóp nát quyền thể hiện tự do ngôn luận trên mạng của nhân dân Việt Nam.

Siêu cơ loại XJP-00C (XJP = Xi JinPing * 00C = no no see = không không thấy) có khả năng tắt máy, núp kín trong mây để âm thầm xả bom rác vào các diễn đàn mạng.

Từ nguy cơ phải đối đầu với các anh hùng núp trong bụi của đảng ở dưới bờ nay chúng ta phải đối đầu với các anh hùng núp của đảng ở trên không.

Tuy nhiên, tự do mở miệng hay là chết!!! Chúng ta nhất định sẽ đánh tan mọi âm mưu nấp, né bụi lùm mây mưa này của bè lũ  TC-KGM & AK47.

Tuesday, September 13, 2016

Phiếm đàm: Trịnh Xuân Thanh và “đảng không Trọng”

Phùng Hoài Ngọc-14-09-2016

(VNTB) - Theo tinh thần Báo Cáo, Thanh vẫn còn yêu Đảng, nhưng phải là “một đảng không có Trọng”. Giả dụ đại hội sau ông Trọng không sửa Điều lệ và sẽ nghỉ hưu, thì Thanh có lẽ sẽ xin gia nhập lại (?)


Trịnh Xuân Thanh bây giờ ở đâu và tâm tư ra sao ?

Trịnh XuânThanh là con trai nối dõi của ông Trịnh Xuân Giới cựu phó ban Dân vận trung ương, hàm ủy viên Tw Đảng (trưởng ban đã là UV Bộ chính trị rồi, như bà Trương Thị Mai, thì phó Ban dù không được qui hoạch vào BCH trung ương cũng hưởng chế độ như ủy viên TW).

Trịnh Xuân Thanh là tỉnh ủy viên, xếp vào đảng viên cao cấp bậc 3 (bậc 1: Bộ chính trị Ban bí thư, bậc 2: Ủy viên trung ương, bậc 3: Tỉnh ủy, thành ủy viên). Bậc 3 cũng là những đảng viên cao cấp, “lý tưởng vì nước vì dân” đương nhiên cũng được mặc định cao hơn cả vạn đảng viên thường. Bậc 3 nhưng còn cao hơn nhiều bậc đảng viên trung cấp, sơ cấp dưới nữa mới tới đảng viên thường.

Nhớ chuyện xưa “nhân vật huyền thoại” Tố Hữu bị rớt ở Đại hội 6 mà hậm hực chua chát thốt lên “chẳng lẽ miềng lại lên rừng lập đội du kích” (Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh). Nhân dân suy ra rằng suốt đời nhà thơ theo CM và làm thơ là nhằm mục đích gì rồi.

Trịnh Xuân Thanh có gì đó tương tự nỗi bất mãn của Tố Hữu, khác nhau là Tố Hữu khi ấy đã già, nay Thanh còn trẻ, còn nhiều tương lai.

Vì sao Thanh đào ngũ, bỏ nước ra đi lẩn tránh ?
Thanh đã nói rõ nguyên nhân trong  BÁO CÁO, đó  là do bất mãn với “đồng chí TBT Nguyễn Phú Trọng”. Như thế nghĩa là đương nhiên lý tưởng cộng sản của Thanh vẫn ngun ngút cháy (như Nguyễn Trãi từng viết khi bị thất sủng với vua Lê: Bui một tấc lòng ưu ái cũ/ đêm ngày cuồn cuộn nước triều đông).(“bui” là từ cổ: chỉ có)

Những người đảng viên ra khỏi Đảng những năm qua với tư thế đàng hoàng lịch sự đều vì lý do thất vọng lý tưởng và/hoặc mất tin cậy vào đường lối lãnh đạo chung của Đảng (không kể những người ra Đảng phải nại lý do hoàn cảnh, sức khỏe thậm chí có người giấu luôn hồ sơ không giao cho chi bộ địa phương). Nhưng, tất cả họ đều khác hẳn với Thanh. Họ thoái Đảng không vì bất mãn với “cá nhân” nào trong đảng. Riêng Thanh chỉ bất mãn với một mình cá nhân ông TBT Nguyễn Phú Trọng…

Nghĩa là, lý tưởng cộng sản của ông Thanh vẫn ngùn ngụt cháy tuy có hạ nhiệt một ít. Vậy, theo tinh thần Báo Cáo, Thanh vẫn còn yêu Đảng, nhưng phải là “một đảng không có Trọng”. Giả dụ đại hội sau ông Trọng không sửa Điều lệ và sẽ nghỉ hưu, thì Thanh có lẽ sẽ xin gia nhập lại (?) Tuy nhiên trước mắt vì cần bảo toàn sinh mạng, Thanh phải ra nước ngoài, Thanh sẽ vẫn đeo đuổi lý tưởng CS. Nếu nước ngoài ấy có đảng CS đang hoạt động (ngay ở Mỹ cũng có ĐCS), Thanh sẽ hăng hái xin gia nhập. Nếu nước ấy chưa có tổ chức CS, Thanh sẽ đứng ra tổ chức thành lập một “đảng CS mới”  cho thỏa lòng lý tưởng. Và ông Thanh sẽ là đảng viên sáng lập, đương nhiên sẽ làm chủ tịch Đảng, với tấm thẻ mang số 01.

Nghĩ về hệ thống Đảngchặt chẽ và lỏng ngoét

Một ông phó CT tỉnh xa xôi tận phiá nam sông Hậu nổi hứng đổi biển trắng xe riêng thành biển xanh xe công để được ưu đãi trên đường giao thông. Việc này tất nhiên phải được sự đồng tình và gian dối của nhiều người khác khi làm thủ tục.

Việc chỉ có thế mà làm cho 4 triệu rưỡi thành viên Đảng lung lay rối bời. Rối bời từ 19 ủy viên BCT đến hàng ngàn chi bộ của 63 tỉnh thành và 2 đảng bộ quân đội công an trung ương. Và 90 triệu dân Việt trong ngoài nước hoang mang, buồn, vui và thờ ơ lẫn lộn.

Tôi nghĩ TXT không có tội nếu ta chỉ căn cứ theo bản án của Đảng. Nếu anh ta mướn tôi làm luật sư, tôi sẽ cãi miễn phí cho anh (tôi và nhân dân đều biết Thanh rất giàu có, nhưng sau vụ này anh sẽ bị tịch thu sạch sẽ trả lại cho DÂN, nên anh sẽ không còn tiền trả luật sư). Tôi sẽ cãi cho Thanh trắng án với hai luận cứ  hùng hồn sắc bén sau đây:

-         Thanh không thể tự ý gắn “biển xanh” cho xe mình nếu cả Tỉnh ủy Ủy ban và Công an tỉnh không đồng tình. Cuối cùng Thanh lãnh đủ tội trạng. Chẳng lẽ “ước mơ nguyện vọng gắn cái biển kiểm soát cho con xe 5 tỷ của riêng Thanh” đã cấu thành tội phạm? Oan thấu trời !

-         Thanh không thể tự “đề bạt” lên cấp Bộ và tự “luân chuyển” về tỉnh uỷ Hậu Giang nếu các tổ chức như Bộ công thương, Bộ nội vụ, Chính phủ và BTC trung ương không đồng tình. Mới “viết đơn xin” sao đã thành tội phạm?
      Cuối cùng, Thanh lãnh đủ tội trạng. Oan thấu trời !

Tội của Thanh cùng lắm “rút kinh nghiệm sâu sắc” và “khiển trách” là vừa.
Vì sao Thanh lo sợ “bản thân không được an toàn”, có nghĩa sinh mệnh bị đe dọa  ?
Ô hay, Đảng chứ phải mafia hay sao mà mới ngồi họp kiểm điểm vài lần đã sợ “mất mạng” đến vậy ?

Giận quá phá quy trình

Đáng lẽ, theo qui trình, chi bộ VP.UBND tỉnh Hậu Giang phải đưa Thanh lên bàn mổ trước. Mổ các kiểu nội soi và ngoại soi. Phê bình và tự phê bình. Ông Lê Duẩn từng nói chúng ta chỉ cần vũ khí phê- tự phê, chẳng cần gì pháp luật (?!) Vì thế gần trăm năm qua Đảng không cần có luật hoạt động.

Ai đó từng nói “chi bộ như cái bao tải khoai tây”. Nó tồn tại nhờ nút thắt buộc túm. Khi đứt sợi dây, khoai tây lăn lóc lung tung tứ phía.

Theo VTV1, ngày 16/9 UBKT trung ương sẽ vào Hậu Giang để làm việc về kỷ luật Thanh. Nghĩa là, sẽ tổ chức họp chi bộ lấy lệ, theo qui trình để xét khai trừ Thanh.

Nếu chi bộ không đồng tình bản án của Ban Bí Thư đưa ra thì sao nhỉ ?
Thì, cả chi bộ sẽ nhận án kỷ luật tập thể, cao nhất là “giải tán chi bộ”. Trung ương luôn luôn nắm đằng chuôi, nghe mùi này giống thể chế phong kiến tân trang.

Tòa án Đảng không có luật sư
Họp xét kỷ luật đảng viên tương tự như một phiên tòa. Kỳ quặc một điều là thể loại siêu tòa án này không bao giờ có luật sư hay thầy cãi. Vì thế, rất nhiều đảng viên ấm ức mà đành bó tay, chỉ còn mỗi nước xin ra khỏi Đảng.

Bản án phần nhiều do ý kiến chỉ đạo miệng của đảng bộ cấp trên chuyển tới chi bộ. Bí thư sẽ quyết định lèo lái sao cho ĐV hiểu ý mà biểu quyết theo ý cấp trên.

Tổng bí thư trực tiếp chủ trì cuộc họp BBT, tức là chánh án tối cao, chỉ để đuổi cổ một đảng viên cấp dưới, vắng mặt. Sao vội vàng đến thế ?

Lịch sử quốc tế cộng sản và phong trào công nhân quốc tế ghi nhận một ngoại lệ kỳ lạ nhất ở Việt Nam.


Trịnh Xuân Thanh và Bùi Thanh Hiếu (blogger Người buôn gió)

Thân cô thế cô, Thanh phải tìm người giúp mình biện minh với Nhân Dân đồng thời phản kích chống Đảng.
Và người đó là Bùi Thanh Hiếu đang cư trú bên nước Đức xa xôi, đã và đang dùng blog để chuyển tải giãi bày phản biện của Thanh gửi về cho bàn dân thiên hạ và Đảng biết.
Mời bạn vô đây theo dõi cuộc đời chìm nổi của Trịnh Xuân Thanh, cũng là tin tức khả tín nhất hiện có về Thanh:
https://www.facebook.com/nguoibuon.gio.9?fref=ts
Mười kỳ báo sinh động về hành tung Trịnh Xuân Thanh đăng trên mạng của Người Buôn Gió. Ngoài ra không hề có nguồn tin tức chính thức nào, chỉ là dự đoán. Thanh đang ở nước Pháp (vợ và hai con nuôi của Thanh vừa tới đây) hay nước Đức, hay nơi nào khác, có thể Thanh vẫn ở Việt Nam trong một sào huyệt cực kỳ bí ẩn nào đó.


Vĩ thanh

Mấy ngày nay trên mạng phổ biến bài hát chế mang tên “Phen này Thanh không về”. Nguyên tác là bài “Xuân này con không về” một bài hát nổi tiếng do bộ ba nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân sáng tác trong khoảng thập niên 60. 

Ca khúc đồng cảm tâm tư của tỉnh ủy viên Trịnh Xuân Thanh:

Thanh biết bây giờ Đảng chờ tin Thanh
Khi thấy giang hồ đồn ầm trên phây
Tháng trước Thanh hẹn một tháng sẽ về
Nay đã qua rồi ngày tháng mà tin Thanh vẫn xa ngàn xa.
*
Ôi nhớ hôm nào thuở còn đương kim
Chiến hữu quây quần rượu chè đêm đêm
Bao gái xinh cùng nằm chung chiếc giường
Ăn bánh xong chờ trời sáng,
Đời hây hây những đôi vú hường.
*
Nếu Thanh không về chắc Trọng buồn lắm
Nếu Thanh về chắc đời ra ma
Bao bản án đang chờ đợi Thanh
Đoàn người săn tin chờ mong Thanh
Sẽ mang về cho nhiều tin nóng
Dăm ngày sau đăng lên kiếm tiền.
*
Thanh biết không về Đảng chờ Dân mong
Nhưng nếu Thanh về thì đời như xong.
Bao đứa dính chàm thì toi hết rồi
Không lẽ Thanh chẳng toan tính

Đảng ơi Xuân Thanh không muốn về”.