Showing posts with label XaHoi-SanXuat-NongNghiep. Show all posts
Showing posts with label XaHoi-SanXuat-NongNghiep. Show all posts

Tuesday, September 27, 2016

Nông nghiệp Việt Nam chỉ khá nếu ‘bớt chỉ đạo’

Ðược mùa nông dân cũng méo mặt vì chẳng biết bán lúa cho ai. Trong năm năm vừa qua, năm nào tốc độ tăng GDP của nông nghiệp Việt Nam cũng giảm tới mức chưa từng có. (Hình: TBKTSG)
HÀ NỘI (NV) – “Bớt chỉ đạo, tăng kiến tạo” là khuyến nghị của Ngân Hàng Thế Giới (WB) đối với chính quyền Việt Nam, khi công bố nghiên cứu về việc chuyển đổi nhằm tăng giá trị của nông nghiệp Việt Nam.
Nói thêm tại buổi công bố nghiên cứu về phát triển nông nghiệp Việt Nam, ông Ousmane Dione, giám đốc chi nhánh tại Việt Nam của WB, nhận định, lối điều hành-quản trị nông nghiệp của chính quyền Việt Nam đã lỗi thời. Hậu quả nhãn tiền là tốc độ tăng trưởng của nông nghiệp liên tục sụt giảm. Nông nghiệp trở thành lĩnh vực dễ bị tổn thương trước những biến đổi thời tiết và những tác động của môi trường. Nếu muốn bảo đảm sự tăng trưởng của nông nghiệp, đáp ứng tốt hơn nhu cầu của nông dân, chính quyền Việt Nam phải thay đổi lối quản trị-điều hành.
Lối quản trị-điều hành trước nay của chính quyền Việt Nam đã biến nông nghiệp Việt Nam trở thành manh mún, qui mô thì nhỏ bé. Khoảng 90% đất nông nghiệp nằm trong tay các gia đình nông dân và các trang trại, song diện tích canh tác bình quân/nông dân của Việt Nam chỉ đạt 0.34 hecta – thấp nhất Ðông Nam Á, thua cả Cambodia, Myanmar. Do chính quyền ngăn cản việc tích tụ ruộng đất bởi “định hướng xã hội chủ nghĩa,” không bảo đảm các quyền về tài sản nên doanh giới không muốn đầu tư vào nông nghiệp.
Những biện pháp kiểm soát mang tính hành chính về đất đai, việc hệ thống công quyền can thiệp quá sâu vào cả thị trường đầu vào lẫn đầu ra được cho là đang kìm hãm quá trình chuyển đổi của nông nghiệp Việt Nam, khiến nông nghiệp không thể chuyển hướng để có thể tiếp tục đảm nhiệm vai trò quan trọng của mình đối với kinh tế Việt Nam.
Lối quản trị-điều hành nông nghiệp cũng được xác định là nguyên nhân chính khiến chi phí cho lao động trong nông nghiệp tăng, năng lực cạnh tranh mà trước đó dựa chủ yếu vào chi phí thấp của nông sản thô bị suy giảm. Việc sử dụng quá mức cả tài nguyên lẫn các thứ “vật tư đầu vào” (như phân hóa học, thuộc bảo vệ thực vật,…) tạo ra những vấn nạn về môi trường, làm suy giảm vị thế của nông sản Việt Nam trên thị trường thế giới vì cả chất lượng lẫn độ an toàn không cao.
Theo WB thì những yếu tố vừa kể khiến GDP của nông nghiệp Việt Nam giảm liên tục, tốc độ tăng năng suất khựng lại, khoảng cách về thu nhập giữa nông dân với lao động của các lĩnh vực khác càng lúc càng rộng. Nông nghiệp không có khả năng chống đỡ với việc bị quá trình đô thị hóa, phát triển công nghiệp và dịch vụ, cạnh tranh về nhân lực, các nguồn tài nguyên quan trọng như đất và nước.
Năng suất lao động và khả năng cạnh tranh của nông nghiệp Việt Nam trên thị trường quốc tế được nhận định là chỉ có thể thay đổi khi nông dân và doanh nghiệp tạo ra các sản phẩm có độ tin cậy cao về, chất lượng, sự an toàn và mức độ bền vững.
WB khuyến cáo, muốn có nền nông nghiệp hoạt động hiệu quả và nâng được giá trị gia tăng của nông nghiệp thì chính quyền Việt Nam phải gia tăng đầu tư có chọn lọc, đầu tư tập trung vào những loại hàng hóa, dịch vụ công quan trọng. Chính quyền Việt Nam được đề nghị là phải giảm quy hoạch sử dụng đất dài hạn, giảm các nông trường và lâm trường quốc doanh, tham gia trực tiếp vào việc mua bán-tiêu thụ nông sản cho nông dân. Chỉ tăng những quy định nhằm hỗ trợ phát triển thị trường đất đai, hỗ trợ sự kết nối giữa nông dân và doanh nghiệp, hỗ trợ rủi ro trong sản xuất, kinh doanh nông sản.
Khi được mời nhận xét về các nhận định và khuyến cáo của WB đối với nông nghiệp Việt Nam, bà Phạm Chi Lan, một chuyên gia kinh tế của Việt Nam, cho rằng, chắc chắn nông nghiệp phải đi theo một con đường khác với trước đây, không thể chỉ là chỗ dựa cho nền kinh tế (vắt kiệt nông nghiệp, nông dân để phát triển những lĩnh vực khác). Theo bà Lan, lẽ ra WB nên có thêm ý kiến cả về yếu tố công bằng trong phát triển nông nghiệp vì phân hóa giàu nghèo hiện rất lớn và là thách thức không hề nhỏ. Nông dân vẫn là giới chịu đủ thứ thiệt thòi nhưng được hưởng rất ít lợi ích. Bà Lan lưu ý thêm là nếu nông dân không có quyền sở hữu đất đai một cách đầy đủ thì mô hình nào cũng khó thành công.(G.Ð)

Tuesday, August 11, 2015

1027 loại 'phí' và 'lệ phí' nông nghiệp tại Việt Nam

HÀ NỘI 10-8 (NV) - “Dù đã tích cực rà soát để bỏ nhiều loại song vẫn còn 937 khoản phí và 90 lệ phí trong riêng lĩnh vực nông nghiệp”. Bộ trưởng Bộ Tài chính CSVN Đinh Tiến Dũng nhìn nhận như vậy.


Chợ gà bên lề đường ở một khu vực Hà Nội. Một con gà hay ngay cả một quả trứng cũng phải gánh “14 loại phí”. (Hình: HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)

Tình trạng thuế và phí chồng chất đánh vào nông dân, nông nghiệp được nêu ra trong phiên thảo luận ở Ủy ban Thường vụ Quốc hội CSVN hôm Thứ Hai khi thảo luận về  dự án Luật Phí và Lệ Phí.

Theo tường thuật về cuộc thảo luận trên tờ Người Lao Động, ông Đinh Tiến Dũng cho biết dự luật “phí và lệ phí” ban đầu đưa ra 73 khoản phí và 42 lệ phí, nhưng “sau khi nghe góp ý đã giảm chỉ còn 48 khoản phí và 33 lệ phí.” Tuy nhiên, khi thấy “riêng lĩnh vực nông nghiệp hiện có 90 lệ phí và 937 khoản phí” thì Bộ Tài chính của chế độ “đang rà soát lại.”

Tình trạng thuế, phí và lệ phí tròng tréo nhau, các địa phương tùy tiện đẻ ra các cách thu tiền của dân từng bị bị đả kích nhiều lần là trái luật vẫn thấy xảy ra.

Không riêng gì lãnh vực nông nghiệp, theo tờ Người Lao Động, “các lĩnh vực khác như chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm có 16 lệ phí, 95 khoản phí; quản lý chất lượng nuôi trồng thủy sản có 183 khoản phí, chăn nuôi có 16 lệ phí, 1 khoản phí.”

Hồi Tháng Giêng 2015 vừa qua, ông bộ trưởng Nông Nghiệp và Phát triển Nông Thôn Cao Đức Phát từng bị đả kích về chuyện một con gà hay 1 quả trứng khi đến tay người tiêu thụ đã phải gánh tấc cả “14 loại phí”. Ông đã hứa buộc các cơ quan dưới quyền ông “đề xuất sửa đổi và báo cáo” cho ông trước ngày 15/2/2015.

Nay lại vẫn thấy ông Nguyễn Sinh Hùng, chủ tịch Quốc hội CSVN rên rỉ trong cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội là “Một quả trứng đếm ra đếm vào 14 lần để thu phí. Trời đất ơi, như thế người dân sống sao được. Trong khi quy trình để thu được 1 đồng phí rất phức tạp.”

Ngày 27/6/2013, có một cuộc hội thảo do Báo Nông thôn ngày nay cùng Viện Chính Sách và Chiến Lược Phát Triển nông thôn tổ chức ở Hà Nội. Dịp này, một bản kết quả nghiên cứu được đưa ra nói rằng nông dân Việt Nam vẫn chiếm hai phần ba dân số cả nước và càng ngày họ càng nghèo đi. Kết quả nghiên cứu dựa trên các cuộc phỏng vấn với 3,000 họ gia đình tại 12 tỉnh ở cả 3 miền Bắc, Trung, Nam, cứ 2 năm thực hiện một lần.

Hồi tuần trước, một cuộc nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh Tế của Việt Nam (CIEM) được công bố cho thấy người nông dân Việt Nam vẫn ngày một bần cùng khốn khổ.

Một vài hình ảnh được ông Ngô Trí Long, phó viện trưởng của viện vừa kể dẫn ra như 40 kg chanh chỉ bán được có 6,000 đồng, vừa đủ để mua một ổ bánh mì thịt. Hai ký lô khoai lang bán đi chỉ bằng giá một ly trà đá rẻ tiền.

Không mấy năm người ta không nghe thấy điệp khúc người nông dân trồng lúa “được mùa, rớt giá.” Trùm trên tất cả là các chính sách thuế khóa tròng tréo và vô trật tự là một trong những nguyên nhân làm người nông dân sản xuất ra thực phẩm lại có đời sống kinh tế khốn khổ mà ông Lưu Đức Khải, trưởng ban chính sách phát triển nông thôn của CIEM thú nhận “niềm tin, sự hài lòng về cuộc sống của nông dân ngày càng giảm”.

Bởi vậy, ông Ngô Trí Long cảnh cáo rằng những lời báo động trước đây về nguy cơ “tụt hậu” nay “không còn là nguy cơ nữa mà nó đang hiện hữu”. (TN)

08-10- 2015 4:24:53 PM

Thursday, February 12, 2015

Giáp Ngọ năm buồn: Nông dân nuôi con gì trồng cây gì cũng… khóc

Hoàng Kim

Bức tranh sản xuất của năm Giáp Ngọ của nông dân Việt Nam xấu tệ, làm ra được sản phẩm với biết bao khó nhọc, tốn kém, mồ hôi, nước mắt, vậy mà khi thu hoạch lại đem đốt hoặc đổ sông hoặc cho trâu, bò, heo ăn do rớt giá.
Tình cảnh của nông dân thảm đến rớt nước mắt, đen quá, tối quá!
Viết về tình cảnh của nông dân dễ bị chụp cái mũ bôi đen nông thôn mới tươi đẹp của chúng ta, nên, xin được mạn phép điểm qua các báo và nêu đường link cho nó có tính khách quan.
Sắp Tết, các bộ ngành và lãnh đạo tất cả tỉnh thành từ Bắc chí Nam quyết liệt triển khai bình ổn giá, không những khống chế không cho giá nông sản tăng mà còn phải thấp hơn giá thị trường khoảng 5%.
Nông sản thừa rớt giá nông dân ráng chịu, nhưng khi nông sản thiếu lên giá vào dịp Tết thì thực hiện bình ổn giá, vậy, làm sao mà nông dân không khóc?!
  • Ngày 10/1/2015, bà Lê Thị Nguyệt nông dân tỉnh Lâm Đồng đổ sữa trước trạm thu mua.
Ngày 10/1/2015, bà Lê Thị Nguyệt nông dân tỉnh Lâm Đồng đổ sữa trước trạm thu mua.
  • Nông dân làm lúa đồng bằng sông Cửu Long khóc ròng vì giá lúa từ 5.000 đồng/kg xuống còn 4.400 đồng/kg.
Nông dân làm lúa đồng bằng sông Cửu Long khóc ròng vì giá lúa từ 5.000 đồng/kg xuống còn 4.400 đồng/kg.
  • Nông dân tỉnh Lâm Đồng cho heo ăn cà chua vì giá cà chua rẻ mạt.
Nông dân tỉnh Lâm Đồng cho heo ăn cà chua vì giá cà chua rẻ mạt.
  • Nông dân tỉnh Bình Thuận đổ Thanh Long cho bò ăn vì rớt giá thê thảm.
Nông dân tỉnh Bình Thuận đổ Thanh Long cho bò ăn vì rớt giá thê thảm.
  • An Giang, Đồng Tháp, Sóc Trăng giá bắp cải rẻ, nông dân không buồn thu hoạch mà để chết khô trên ruộng hay đổ xuống sông.
An Giang, Đồng Tháp, Sóc Trăng giá bắp cải rẻ, nông dân không buồn thu hoạch mà để chết khô trên ruộng hay đổ xuống sông.
  • Nông dân Quảng Ngãi đổ dưa hấu cho trâu, bò ăn.
  • Nông dân tỉnh Cà Mau đốt bỏ mía vì nhà máy ngừng mua.
  • Mì rớt giá thảm nông dân tỉnh Bình Định khóc trên cánh đồng.
  • Nông dân tỉnh Đồng Nai bán xoài giá 500 đồng/kg vẫn không có người mua.
  • Nông dân tỉnh Quảng Nam điêu đứng khi 1kg ớt trái giá 15.000 – 17.000 đồng chỉ còn từ 1.700 – 2.000 đồng, không đủ để người trồng ớt chi phí, trả công cho người… hái ớt.
  • Nông dân tỉnh Bắc Giang đau lòng vì vải được mùa mất giá.
  • Nông dân tỉnh Đắk Lắk chặt bỏ cây điều vì mất mùa rớt giá.
  • Khoai lang của nông dân tỉnh Vĩnh Long từ 800.000-900.000 đồng/tạ xuống chỉ còn 250.000-300.000 đồng/tạ.
  • Hành tím tỉnh Vĩnh Châu rớt giá, nông dân lỗ nặng.
  • Ổi Đồng Tháp giá từ 9.000 – 10.000 đồng/kg rớt xuống 2.000-3.000 đồng/ kg.
  • Đồng bằng sông Cửu Long cá tra rớt giá người nuôi lỗ nặng
16 sản phẩm nông dân các tỉnh lỗ vì giá thấp, biết bao gia đình nông dân bị bần cùng hóa, không thấy Chính phủ thực hiện bình ổn giá để tăng giá cho nông dân.
Nông sản thừa giá thấp nông dân chịu, nông sản thiếu giá cao thì Chính phủ bình ổn giá nông sản.
Nhiều năm nay, cứ Tết đến là các bộ ngành và lãnh đạo các tỉnh thành từ Bắc chí Nam triển khai quyết liệt công tác bình ổn giá, để khống chế giá lương thực thực phẩm không cho tăng.
Báo Thanh Hóa Online cho biết:
Theo thông tin từ Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, tới thời điểm hiện tại, nguồn cung năm mặt hàng lương thực, thực phẩm chủ yếu như: gạo, thịt, rau, đường, muối tương đối dồi dào, đảm bảo đáp ứng nhu cầu tiêu dùng của người dân trong dịp Tết Nguyên đán 2015.
Bên cạnh đó, với sự chỉ đạo chỉ đạo của Chính phủ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn sẽ phối hợp chặt chẽ với các Bộ, ngành và địa phương triển khai quyết liệt công tác bình ổn giá nhằm hạn chế khả năng tăng giá đột biến dịp Tết năm 2015, đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm”.
Giá nông sản rớt giá xuống 0 đồng, không ai mua, nông dân đem đổ bỏ hoặc cho heo, bò ăn không thấy Chính phủ bình ổn giá để nâng giá cho nông dân, khi giá nông sản lên chút đỉnh vào dịp tết Chính phủ triển khai quyết liệt để giảm giá, vậy, hỏi sao mà nông dân không khóc?
H.K.
Tác giả gửi BVN

http://www.boxitvn.net/bai/32712

Saturday, January 31, 2015

Nông dân còn phải chờ rất lâu để sống được nhờ lúa


01-30- 2015 2:15:23 PM
HÀ NỘI (NV) - Tuy là “Đề án tái cơ cấu ngành lúa gạo giai đoạn 2015-2030” song lại không có câu trả lời cho thắc mắc, làm sao để nông dân bớt nghèo và bao giờ nông dân sống được nhờ lúa.
Rao bán một mảnh ruộng ở Thủ Thừa, Long An. Sau năm năm thực hiện “nghị quyết tam nông”, người cày thi nhau bỏ ruộng. (Hình: Đất Việt)

Cuối tuần vừa qua, Viện Chính sách và Chiến lược Phát triển nông nghiệp, nông thôn (IPSARD) giới thiệu đề án vừa kể để giới chuyên gia kinh tế, nông nghiệp góp ý.

Theo ông Đặng Kim Sơn, Viện trưởng IPSARD, thì “Đề án tái cơ cấu ngành lúa gạo giai đoạn 2015-2030” nhằm nâng cao hiệu quả và khả năng cạnh tranh của lúa gạo, bảo đảm sự hài hòa về lợi ích, công bằng đối với nông dân và giúp nông nghiệp phát triển bền vững.

Đề án đề ra một số giải pháp để từ nay đến năm 2030, những nông dân trồng lúa có thể đạt mức lợi nhuận ít nhất là 30%.

Tuy nhiên, theo tờ Thời báo Kinh tế Sài Gòn, một số chuyên gia cho rằng, không nên lấy chuyện giúp những nông dân trồng lúa đạt được lợi nhuận 30% làm mục tiêu. Tái cơ cấu ngành lúa gạo phải nhắm đến chuyện làm sao cho nông dân có thể sống được nhờ lúa.

Những chuyên gia này nhận định, dự tính thời gian thực hiện đề án vừa kể kéo dài đến 15 năm là không ổn. Chính sách đối với nông nghiệp, nông dân cần thay đổi ngay và sẽ có hiệu quả tức thời. Trước đây, Việt Nam chỉ cần lấy ruộng từ các hợp tác xã nông nghiệp, trả lại cho nông dân thì chỉ vài năm sau, lúa gạo không chỉ đủ ăn mà còn dư thừa đề xuất cảng.

Các chuyên gia bảo rằng, nếu chỉ có Bộ Nông nghiệp - Phát triển nông thôn phê duyệt đứng ra thực hiện “Đề án tái cơ cấu ngành lúa gạo giai đoạn 2015-2030” thì sẽ chẵng đến đâu. Chẳng hạn nếu Bộ Công Thương đứng ngoài cuộc chơi thì làm cách nào để điều chỉnh hoạt động kinh doanh, xuất cảng lúa gạo?

Năm 2009, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đề ra một nghị quyết về nông nghiệp, nông thôn và nông dân (thường được gọi tắt là nghị quyết về tam nông). Cuối năm 2013, chế độ Hà Nội tổ chức sơ kết năm năm thực hiện nghị quyết về tam nông.

Lúc đó, Bộ Nông nghiệp – Phát triển nông thôn CSVN thú nhận, mức sống của nông dân vẫn thấp, khoảng cách giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị vẫn tăng, bảo đảm an sinh xã hội cho nông dân không có, nông dân phải tự gánh chịu đủ loại rủi ro do thu hồi đất đai nhưng bồi thường không thỏa đáng, nông dân bị buộc đóng góp quá mức...

Còn nhiều chuyên gia về kinh tế, nông nghiệp thì nói thẳng, các chính sách hỗ trợ nông nghiệp, nông thôn, nông dân thật ra chỉ giúp những doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực nông nghiệp hưởng lợi chứ nông dân chẳng nhận được gì.

Ông Hồ Xuân Hùng, một cựu thứ trưởng của Bộ Nông nghiệp – Phát triển nông thôn của chế độ, nhận xét, rất nhiều chính sách hỗ trợ nông dân không có hiệu quả vì thiếu khả thi. Trong khi hiệu quả kinh doanh của các doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực nông nghiệp như những tổng công ty lương thực, chuyên xuất cảng gạo rất cao, lãi rất lớn thì đầu tư trở lại cho nông dân gần như “không có gì”.

Tuy nhà cầm quyền CSVN đặt định nhiều chính sách và nhận được sự yểm trợ của nhiều tổ chức quốc tế nhằm giúp nông dân Việt Nam thoát khỏi đói nghèo nhưng kết quả cuộc nghiên cứu về gia đình ở nông thôn do Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM) thực hiện và công bố hồi hạ tuần tháng 11 năm 2013, cho thấy, có tới 42% nông dân không cảm thấy hạnh phúc vì thu nhập quá thấp, không tương xứng với sức lực mà họ bỏ ra.

Thu nhập thấp cũng là lý do tạo ra nhiều rủi ro. CIEM ước tính, thiệt hại trung bình đối với đủ loại rủi ro  (thiên tai, dịch bệnh trên cây trồng, vật nuôi…) đổ lên đầu mỗi gia đình nông dân ở mức khoảng 8 triệu đồng một năm. Những gia đình nghèo, thuần nông (chỉ trồng trọt, chăn nuôi, không buôn bán) gặp rủi ro nhiều hơn và gánh chịu thiệt hại nặng nề hơn những gia đình khác tại nông thôn.

CIEM cho biết, chỉ có chừng 50% số gia đình hồi phục hoàn toàn sau những cú sốc (sốc do thiên tai, sốc vì thị trường – chi phí tăng, giá bán giảm, sốc cá nhân do gia đình có người đau bệnh, qua đời).

Kết quả nghiên cứu còn cho thấy nông dân vẫn là bộ phận gánh chịu nhiều thiệt thòi nhất Việt Nam. Ngoài chuyện không nhận được những hỗ trợ cần thiết từ phía chính quyền, nông dân còn thiếu thông tin, thiếu khả năng sơ chế, thiếu kho bãi bảo quản sản phẩm, trả chi phí vận chuyển cao... nên càng ngày càng mạt.

Trong vòng mười năm, CIEM thực hiện năm cuộc khảo sát về nông dân và nông thôn (2002, 2004, 2006, 2008, 2010, 2012) để hỗ trợ hoạch định chính sách phát triển kinh tế cho nông thôn. Kết quả các cuộc khảo sát luôn cho thấy, thực trạng năm sau tồi tệ hơn hai năm trước.

Thêm một năm nữa trôi qua, nay là 2015, “Đề án tái cơ cấu ngành lúa gạo giai đoạn 2015-2030” được công bố nhưng câu trả lời cho thắc mắc, làm sao để nông dân bớt nghèo và bao giờ nông dân sống được nhờ lúa vẫn chưa có! (G.Đ)

Tuesday, August 12, 2014

Nước lũ đầu nguồn sông Cửu Long liên tục lên nhanh


(Dân trí) - Mấy ngày qua, mực nước lũ đầu nguồn sông Cửu Long liên tiếp lên nhanh. Hiện mực nước trên sông Tiền tại Tân Châu (An Giang) là 3,65m, vượt báo động I 0,15m. Theo dự báo, mực nước lũ sẽ tiếp tục lên nhanh trong vài ngày tới.
 

Khoảng 1 tuần nay thời tiết tại khu vực miền Tây liên tục nắng nóng, không mưa lớn, kéo dài, nhưng tại các tỉnh đầu nguồn sông Cửu Long, như An Giang, Đồng Tháp và các tỉnh hạ nguồn như Cần Thơ, Hậu Giang… mực nước lũ liên tục lên nhanh.
 
Cụ thể, mực nước trên sông Tiền tại Tân Châu (An Giang) đạt 3,65m, vượt báo động 1 0,15 m. Theo dự báo của Đài khí tượng thủy văn khu vực Nam Bộ vào ngày 12/8, mực nước ở Tân Châu có thể lên đến 3,9m (dưới 0,1m so với báo động 2); tại Châu Đốc ở mức 3,1m, vượt 0,1m so với báo động 1, sau đó tiếp tục lên.
Riêng tại Cần Thơ, hai ngày qua, triều cường bắt đầu tấn công vào các con đường chính trong nội ô TP Cần Thơ, như đường Mậu Thân, đường Nguyễn Văn Linh, đường 3/2… Tại một số đoạn đường chủng có triều cường dâng cao từ 0,3 – 0,5m. Tuy nhiên lúc triều cường tăng cao thường vào buổi sáng sớm và chiều tối nên việc đi lại của người dân chưa gặp nhiều khó khăn.
Nước lũ đầu nguồn sông Cửu Long liên tục lên nhanh
Cũng do nước lũ bất ngờ tăng nhanh nên vào rạng sáng 9/8 một đoạn đê ở xã Thường Phước 1 (huyện Hồng Ngự, Đồng Tháp) bị vỡ làm gần 80 ha lúa bị mất trắng

Liên quan đến mực nước lũ, sáng 12/8, tại hai đập tràn kiểm soát lũ sông Cửu Long là Tha La và Trà Sư, UBND tỉnh An Giang đã đồng ý cho Công ty TNHH MTV Khai thác thủy lợi An Giang đã tiến hành xả lũ đầu nguồn về hạ lưu nhằm kiểm soát lưu lượng, dòng chảy, giảm áp lực nước đối với vùng thượng nguồn, đồng thời cung cấp nguồn nước phù sa cho các tỉnh Kiên Giang, Cần Thơ…

Theo đại diện Công ty TNHH MTV Khai thác thủy lợi An Giang cho biết, mực nước lũ đầu nguồn sông Cửu Long hiện đạt mức báo động 2, phù hợp cho việc xả đập kiểm soát lũ. Cụ thể, ngay thời điểm xả lũ, nước ngoài đập tràn xả lũ Tha La là 3m05, trong đập là 1m70 (cao hơn cùng kỳ 2013 là 1m05 ngoài đập và 1m32 trong đập), chênh lệch cột nước là 1m35. Đập Trà Sư mực nước ngoài đập đạt 3m02, trong đập là 1m65 (so cùng kỳ năm 2013 trong đập là 1m32 và ngoài đập là 10cm), chênh lệch cột nước là 1m37.

Cũng do áp lực nước lũ tại hai trạm kiểm soát nên thời gian vận hành hai đập kiêm soát lũ so với năm 2013 khoảng 1,5 tháng.

Nguyễn Hành

Sunday, August 10, 2014

Nông nghiệp VN hiện nay không thể xuất cho ai ngoài TQ!

(Baodatviet) - Một nền nông nghiệp đầu độc cả dân tộc một cách hợp pháp thì không có nước nào dám mua sản phẩm của nền nông nghiệp ấy.
PGS.TS Vũ Trọng Khải, chuyên gia độc lập về kinh tế nông nghiệp và phát triển nông thôn, nguyên Hiệu trưởng trường Cán bộ Quản lý Nông nghiệp và Phát triển nông thôn II tại TP.HCM nhận xét.
Hám lợi chụp giật thì chỉ có thể bán cho Trung Quốc!
Theo Bộ NN&PTNT, 6 tháng đầu năm nay cả nước xuất khẩu được 33 nghìn tấn chè, với giá trị đạt 51 triệu USD, giảm 13,2% về khối lượng và giảm 10,7% về giá trị so với cùng kỳ năm trước.
Việt Nam là một trong 5 nước sản xuất chè lớn nhất thế giới, tuy nhiên, giá xuất khẩu lại ở mức thấp nhất thế giới, thậm chí chè Việt Nam còn bị một số thị trường chê, trả lại hàng. Tình trạng của cây chè cũng giống như nhiều mặt hàng nông sản khác của Việt Nam như gạo, sắn, cao su... khi có một nền thương mại buôn chuyến, có gì bán nấy với giá rẻ.
Chè bẩn
Vụ việc chế biến chè bẩn tại một số tỉnh phía Bắc năm 2011 khiến ngành chè lao đao
Đây không phải là nghịch lý mà là điều đương nhiên bởi một nền nông nghiệp không được đảm bảo về vệ sinh an toàn thực phẩm là một nền nông nghiệp đầu độc cả dân tộc một cách hợp pháp thì không có nước nào dám mua sản phẩm của nền nông nghiệp ấy. Hàng ngày chúng ta đều buộc phải ăn chất độc.
Một nền nông nghiệp mà nông dân sản xuất một cách manh mún và tùy tiện, công nghiệp chế biến nông phẩm lạc hậu, doanh nghiệp làm ăn chộp giật, chỉ biết lợi ích trước mắt, không tạo dựng được liên kết giữa nông dân và doanh nghiệp thì tất nhiên điều đó phải xảy ra.
Còn nhớ 1, 2 năm trước, hàng loạt lô chè xuất khẩu sang châu Âu bị trả về do có hàm lượng hóa chất vượt quá mức quy định. Điều đáng nói các hợp chất này vẫn được Việt Nam cho phép sử dụng nhưng lại cấm bị sử dụng ở các nước châu Âu. Chính vì thế những sản phẩm như vậy chỉ có thể xuất sang Trung Quốc. Tình trạng này kéo dài nhiều năm khiến người nông dân và doanh nghiệp cũng trở nên lười thay đổi, do đó chất lượng và khối lượng nông phẩm không thể đáp ứng được yêu cầu của thị trường các nước phát triển, buộc phải bán rẻ cho các thị trường dễ tính như Trung Quốc.
Có người từng hỏi, Bộ Nông nghiệp có thể đa dạng hóa thị trường để giảm xuất khẩu sang Trung Quốc được không? Câu trả lời có thể khẳng định là không, Việt Nam không thể xuất cho ai ngoài Trung Quốc với nền nông nghiệp hiện nay.
Ngành chè và nông dân Việt đã phải nhận nhiều "quả đắng" khi bị thương lái Trung Quốc chơi xấu. Đó là đầu những năm 2000, thương lái Trung Quốc đổ xô thu mua chè vàng nguyên liệu tại Việt Nam với giá quá cao rồi mang về Trung Quốc sản xuất chè vàng chính hiệu. Lợi nhuận trước mắt đã làm người trồng chè đổ xô đi hái chè không tuân theo kĩ thuật. Người dân còn trộn cả các loại chè khác không phải chè Shan Tuyết, bỏ lẫn tạp chất vào và thương lái Trung Quốc không thu mua.
Một bài học cay đắng khác là vào năm 2011 thương lái Trung Quốc cố tình thu gom chè bẩn khiến người dân đã trộn cả trộn phân lân, bột đá, bùn, chất thải làm ngành chè lao đao.
Đây không phải là hành vi thương mại bình thường mà là hành vi phá hoại mang tính chất lưu manh. Không phải tự dưng mà mấy thương lái Trung Quốc sang Việt Nam làm việc này, nếu không có chính quyền bảo lãnh họ chẳng dám làm.
Trong khi đó, cơ quan chức năng Việt Nam lại phản ứng quá yếu ớt. Thương lái Trung Quốc xúi nông dân Việt làm tầm bậy tầm bạ tại sao chính quyền Việt Nam không trừng trị theo luật pháp? Theo quy định của WTO, từ năm 2011, doanh nhân nước ngoài có quyền vào Việt Nam mua nông sản nhưng họ phải lập một pháp nhân có quốc tịch Việt Nam. Thương nhân Trung Quốc không lập pháp nhân mà họ đưa người len lỏi vào, thuê thương lái Việt Nam làm trung gian gom mua nên đã gây ra những hậu họa như nói ở trên.
Thương nhân bình thường không ai làm việc đó. Bởi điều đó không những không mang lại lợi nhuận mà còn gây bất an cho tính mạng của họ. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Nông dân Việt Nam hám lợi, muốn kiếm tiền dù biết đó là tiền bẩn, tiền bất chính nên thương lái Trung Quốc mới có cơ hội làm bậy.
Phải có Nông dân lớn và Doanh nghiệp lớn
Nhiều người bảo nền kinh tế Việt Namn không muốn lệ thuộc quá nhiều vào nền kinh tế Trung Quốc thì phải xây dựng được thương hiệu. Muốn thế, nền nông nghệp phải thực hiện GlobalGAP. Khi đó, nông sản Việt Nam không cần bán cho thị trường Trung Quốc mà có thể bán thẳng cho thị trường EU, Nhật, Mỹ mang lại giá trị gia tăng cao hơn rất nhiều.
PGS.TS Vũ Trọng Khải
PGS.TS Vũ Trọng Khải
Muốn vậy phải xây dựng mối liên kết bền vững giữa nhà nông và nhà doanh nghiệp, tạo thành chuỗi giá trị ngành hàng từ trang trại đến bàn ăn. Trong đó, nhà nông phải là người sản xuất hàng hóa lớn nhờ tích tụ ruộng đất và thực hiện cơ giới hóa, hiện đại hóa nông nghiệp.
Doanh nghiệp chế biến và tiêu thụ nông sản phải được áp dụng công nghệ cao. Doanh nghiệp phải đóng vai trò nhạc trưởng trong mối liên kết này, thể hiện qua việc: cung ứng giống xác nhận cho nông dân theo nhu cầu thị trường; hướng dẫn nông dân sản xuất theo quy trình GlobalGAP hoặc ít nhất là VietGAP; có thể cung ứng vật tư hoặc làm trung gian để ngân hàng cho nông dân vay tiền mua vật tư. Cuối cùng là doanh nghiệp phải mua hết nông sản cho nông dân và có công nghệ chế biến hiện đại.
Như vậy doanh nghiệp sẽ có chất lượng và khối lượng nông sản đủ đáp ứng nhu cầu của thị trường các nước phát triển như EU, Nhật Bản, Mỹ. Khi đó, doanh nghiệp mới chiếm lĩnh được những thị trường này và dần dần tạo dựng được thương hiệu của mình.
Mặt khác, Nhà nước phải có chính sách để khuyến khích phát triển liên kết giữa nhà nông và doanh nghiệp. Nhà nước phải có khung pháp lý để cho việc mua bán quyền sử dụng đất đai một cách thuận lợi. Đào tạo miễn phí cho thanh niên nông dân để họ trở thành những nông dân chuyên nghiệp, những “thanh nông tri điền” chứ không phải nông dân cha truyền con nối,“lão nông tri điền”.
Nhà nước có chính sách khuyến khích doanh nghiệp đầu tư đổi mới công nghệ chế biến và bảo quản nông sản bằng việc tài trợ lãi suất khi họ đầu tư mua sắm các thiết bị công nghệ hiện đại và thực hiện liên kết với nông dân. Có thể giảm hoặc miễn thuế thu nhập doanh nghiệp trong vài ba năm đầu khi họ thực hiện mối liên kết với nông dân ở những vùng sản xuất hàng hóa theo quy hoạch của Nhà nước. Làm được điều này Việt Nam sẽ có hàng nông sản chất lượng cao và ổn định.

Thành Luân
 (ghi)

Saturday, August 9, 2014

Bắc Kinh cấm nhập gạo từ Việt Nam qua biên giới

Mỗi năm, Việt Nam xuất khẩu 2 triệu tấn gạosang Trung Quốc theo đuờng tiểu ngạch - REUTERS/Kham
RFI-Đức Tâm
Theo website Oryza.com chuyên về gạo, Bắc Kinh đã chính thức cấm nhập khẩu gạo từ Việt Nam qua biên giới (tiểu ngạch), nhằm tăng cường kiểm tra thu thuế đối với các nhà nhập khẩu Trung Quốc. Giới kinh doanh gạo ở các tỉnh miền bắc Việt Nam cho biết là Trung Quốc đã ra lệnh cấm vì nhận thấy nhiều thương lái Trung Quốc đã trốn thuế.

Chính quyền Bắc Kinh có kế hoạch đưa ra những quy định đối với tất cả các nguồn gạo nhập khẩu từ Việt Nam và đề ra mức thuế để có thể kiểm soát dễ dàng.
Tuy nhiên, theo một số nhà kinh doanh gạo Việt Nam, phía Trung Quốc cấm vì nhu cầu gạo thơm sụt giảm và đây là loại gạo mà đa số các thương lái Trung Quốc mua qua con đường tiểu ngạch.
Giới kinh doanh Việt Nam nói rằng lệnh cấm của Trung Quốc không hề ảnh hưởng đến việc xuất khẩu gạo của Việt Nam vì nhu cầu của một số nước, như Malaysia, Indonesia và Philippines, vẫn rất cao và Việt Nam không phụ thuộc vào việc xuất khẩu gạo sang Trung Quốc.
Việc xuất khẩu gạo sang Trung Quốc qua đường tiểu ngạch gây ra mối lo ngại lớn đối với các cơ quan chức năng, cũng như đối với các nhà xuất khẩu Việt Nam. Mỗi năm, có khoảng 2 triệu tấn gạo xuất khẩu sang Trung Quốc theo đuờng tiểu ngạch.
Theo số liệu của Hiệp hội Lương thực Việt Nam, từ tháng Giêng đến tháng Bẩy năm nay, Việt Nam đã xuất khẩu khoảng 3,6 triệu tấn gạo, giảm 12% so với cùng thời kỳ này năm ngoái.
Trong năm 2014, các doanh nghiệp Việt Nam đã ký được các hợp đồng xuất khẩu xấp xỉ 5,3 triệu tấn gạo và hiện đang tìm kiếm đối tác để bán thêm 1 triệu tấn nữa, nhằm thực hiện mục tiêu xuất khẩu 6,2 triệu tấn.

Wednesday, August 6, 2014

Nông dân Việt chê tiền 'hỗ trợ bảo vệ đất trồng lúa'

LONG AN (NV) - Trong ba năm từ 2011 đến 2013, chính quyền Việt Nam đã chi 11,082 tỉ đồng để hỗ trợ nông dân bảo vệ đất trồng lúa. Tại đồng bằng sông Cửu Long, gần như không ai thèm nhận khoản này.

Ông Nguyễn Văn Tám, trưởng ấp Bình Lợi, thị trấn Tân Trụ, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An, kể với phóng viên tờ Lao Ðộng rằng, ấp Bình Lợi có hơn 300 gia đình được nhận tiền hỗ trợ bảo vệ đất trồng lúa và ba năm nay, ông phải đi năn nỉ từng gia đình, xin họ nhận tiền nhưng không ai thèm nhận.


Chính quyền Việt Nam ban hành nhiều chính sách mà họ bảo là nhằm giúp nông dân làm giàu, song nông dân không cảm kích mà chỉ cảm thấy bị làm phiền. (Hình: Lao Ðộng)

Lý do nông dân không thèm nhận tiền hỗ trợ bảo vệ đất trồng lúa vì nó quá ít. Khoản hỗ trợ vừa kể được tính trên diện tích đất. Nếu trồng lúa nước, mỗi năm sẽ được nhận 500,000 đồng/héc ta. Trồng các loại lúa khác thì mỗi năm được hỗ trợ 100,000 đồng/héc ta. Khoản hỗ trợ hàng năm dù chẳng đáng bao nhiêu lại còn bị xé nhỏ thành hai kỳ.

Trên thực tế, với những gia đình không có nhiều ruộng, khoản hỗ trợ này chỉ ở mức vài ngàn đồng. Tại ấp Bình Lợi, có gia đình được hỗ trợ... 1,078 đồng! Giá gạo loại tệ nhất ở Việt Nam hiện từ 11,000 đồng đến 12,000 đồng/ký. Tiền hỗ trợ bảo vệ đất trồng lúa mua chưa được 100 gram gạo!

Ðáng lưu ý là dù giá trị khoản hỗ trợ bảo vệ đất trồng lúa còn tệ hơn cho ăn xin nhưng chính quyền Việt Nam đòi nông dân nhận khoản này phải nộp năm, bảy loại giấy tờ: Bản sao Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, bản sao hộ khẩu, bản sao chứng minh nhân dân,...

Cũng vì vậy, vài năm qua, các viên chức cấp ấp, cấp xã như ông Nguyễn Văn Tám liên tục đi tới, đi lui, xin những gia đình có đất hoàn tất thủ tục để nhận tiền, giúp địa phương... hoàn thành chỉ tiêu phát tiền hỗ trợ bảo vệ đất trồng lúa!

Ông Nguyễn Văn Lai, một nông dân ngụ ở thị trấn Cần Ðước, huyện Cần Ðước, tỉnh Long An, vói với phóng viên tờ Lao Ðộng rằng, chính quyền “đẻ” ra đủ thứ chính sách và bảo rằng chúng giúp nông dân làm giàu, song ông Lai chỉ thấy phiền phức. Trong xóm nơi ông Lai cư trú, gia đình ông thuộc dạng có nhiều đất nên được hỗ trợ 50,000 đồng. Tuy nhiên bất kể trưởng ấp năn nỉ nhiều lần, ông Lai vẫn dứt khoát không nhận tiền hỗ trợ vì không đủ để đi một lượt xe ôm.

11,082 tỉ không phải là ít song cách dùng khoản tiền này theo lối vừa kể trong ba năm qua chẳng khác gì xé vụn khoản tiền đó để vứt đi.

Một số viên chức ngành nông nghiệp nhận định, nông dân miền Nam vốn được xem là có nhiều đất (tính trung bình, mỗi gia đình có từ 0.2 đến 0.3 héc ta) mà tiền hỗ trợ bảo vệ đất trồng lúa còn như vậy thì khoản tiền này đối với nông dân miền Trung, miền Bắc chắc chắn sẽ tệ hơn rất nhiều.

Ông Trần Văn Hùng, phó giám đốc Sở Tài Chính tỉnh Tiền Giang, tiết lộ, chẳng riêng Tiền Giang, mà có rất nhiều tỉnh “kêu ca” về chính sách hỗ trợ nông dân bảo vệ đất trồng lúa. Ông Hùng cho rằng, thay vì chẻ nhỏ thì nên gom lại, đầu tư vào những khoản thiết thực hơn.

Ông Lê Minh Ðức, giám đốc Sở Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn tỉnh Long An, xác nhận, ông đã nhiều lần kiến nghị thay đổi chính sách hỗ trợ nông dân cho phù hợp với thực tế. Chẳng hạn, dùng 120 tỉ đồng hỗ trợ nông dân Long An năm nay để đầu tư cho các công trình thủy lợi hoặc phát triển giao thông nông thôn.

Ðến nay, “trung ương” vẫn chưa thèm nghe và những người như ông Nguyễn Văn Tám vẫn tiếp tục tới lui năn nỉ từng gia đình trong ấp nhận tiền hỗ trợ nông dân bảo vệ đất trồng lúa để chính quyền địa phương “hoàn thành chỉ tiêu phát tiền hỗ trợ bảo vệ đất trồng lúa”! (G.Ð)

08-05- 2014 3:49:24 PM
Theo Người Việt

Sunday, August 3, 2014

Người dân ồ ạt trồng cây bo bo để bán cho thương lái Trung Quốc


(GDVN) - Được thương lái Trung Quốc mua với giá 30 đến 40 ngàn đồng/kg hạt khô nên người dân 1 số huyện miền núi Nghệ An đã đổ xô trồng loại cây này.
Đổ xô trồng cây bo bo
Thực trạng khi vài năm trở lại đây, thương lái khắp nơi tìm đến các huyện miền núi của tỉnh Nghệ An như Kỳ Sơn, Tương Dương, Quế Phong… để thu mua hạt cây bo bo nhập qua Trung Quốc. Giá bo bo được các thương lái mua với giá từ 30 ngàn đến 40 ngàn đồng/kg hạt khô.
Bo bo là một loài thực vật nhiệt đới thân cao để lấy hạt trong họ Hòa Thảo (Poaceae), có nguồn gốc Đông Á  và Malaysia bán đảo nhưng được gieo trồng ở nhiều nơi trong ruộng, vườn như là một loại cây một năm. Trong những năm Kháng chiến chống Mỹ bo bo được nhập từ nước ngoài vào nước ta để bán độn thay gạo làm lương thực.
Trong thời gian ngắn người dân miền núi Nghệ An đã mở rộng trồng số lượng lớn diện tích cây bo bo bán cho thương lái Trung Quốc
Sau thời kỳ khó khăn cây bo bo trước đó được trồng đã tự do phát triển nhưng không còn được người dân quan tâm nhiều. Do vậy số lượng cây bo bo ở khu vực rừng, núi của một số huyện miền núi Nghệ An có khá nhiều bo bo. Khi được thu mua giá cao người dân đã đổ xô vào rừng khai thác triệt để số bo bo hoang dại. Tuy nhiên, khai thác dần số lượng bo bo hoang dại cũng cạn kiệt dần. Thấy nhu cầu và được trả giá cao nên một số nơi người dân đã tự phát rẫy trồng bo bo. Diện tích này được người dân mở rộng ngày càng tăng nhanh chóng.
Tại khu vực xã Huồi Tụ, Mường Lống thuộc xã vùng sâu, vùng xa của huyện miền núi Kỳ Sơn, Nghệ An cuộc sống của người dân gặp muôn vàn khó khăn. Lương thực chủ yếu của người dân nơi đây là lúa nương, ngô. Nhưng vài năm trở lại đây khi thương lái mua bo bo với giá cao người dân nơi đây lại trồng thêm cây bo bo. 
Cây bo bo cho thu nhập cao mà lại không tốn công chăm sóc, chi phí phòng trừ sâu bệnh. Ngoài diện tích mọc tự nhiên trong các cánh rừng thì người dân trong xã Huồi Tụ đã trồng thêm được 30 đến 40 héc ta. Mỗi năm tổng thu nhập trung bình của xã Huồi Tụ thu lợi từ cây bo bo là trên 1 tỉ đồng.
Không những diện tích bo bo được người dân trồng mà do hợp thổ nhưỡng nên cây bo bo mọc hoang dại tại các huyện miền núi Nghệ An cũng phát triển mạnh
Theo ông Dềnh Bá Lồng – Phó chủ tịch xã Huồi Tụ chia sẻ:  “Mấy năm nay đến mùa thu hoạch là thương lái tìm đến tận nhà thu mua chứ không phải vận chuyển vất vả đi đâu cả. Giá hạt bo bo cao, trồng và chăm sóc lại dễ nên đồng bào người Mông, Khơ Mú rất thích. Mặc dù chưa xác định đây là cây chủ lực phát triển kinh tế nhưng thời gian qua, diện tích trồng cây bo bo đã tăng lên rất nhanh”.
Cây bo bo mỗi năm ra quả một vụ, có hoa vào tháng 3 và thu hoạch hạt đại trà vào tháng 7- 8. Sau khi hái quả lấy hạt, người dân sẽ cho cắt sát gốc cây đó để các nhánh khác mọc lên. Hai xã có diện tích cây bo bo tự nhiên lớn nhất huyện Kỳ Sơn là xã Tây Sơn và Bảo Nam. Từ khi huyện có chủ trương giao đất rừng cho các hộ dân, cây bo bo được khoanh nuôi, bảo vệ, sản lượng thu hoạch cũng cao hơn. Ngoài diện tích bo bo mọc tự nhiên trong các cánh rừng, người dân hai xã này còn tỉa nhánh trồng thêm. Địa hình tại các vùng này có độ dốc, ẩm thấp và có rừng nguyên sinh che phủ nên rất phù hợp cho cây bo bo phát triển mạnh.
Không có định hướng phát triển khó lường hậu quả
Nhiều gia đình nhờ cây bo bo đã có cuộc sống khá lên trông thấy như gia đình anh Vừ Xái Chù ở bản Huồi Giảng 3, xã Tây Sơn, huyện Kỳ Sơn khoảng 28 triệu đồng/năm; gia đình anh Vừ Tồng Xanh ở bản Huồi Giảng 1 đạt 25 triệu đồng/năm, hay gia đình anh Vừ Lầu Phổng thu nhập 20 triệu đồng/năm. Với người dân ở vùng miền núi khó khăn này đây là nguồn thu nhập lớn hàng năm.
hạt cây bo bo đem lại thu nhập khá cho gia đình vợ chồng anh Lỳ Chá Chơ
Theo ông Lưu Đức Cường - Phó Chủ tịch UBND xã Tây Sơn cho biết: Trong năm 2013 tổng diện tích cây bo bo tại xã Tây Sơn là 77,36 ha, tổng sản lượng thu được là gần 38 tấn, tương đương với gần 950 triệu đồng. Mỗi gia đình tại xã Tây Sơn hàng năm có thu nhập trung bình khoảng 10 triệu đồng/hộ từ cây bo bo.
Cứ vào hai tháng 7 và 8 dương lịch, thương lái từ thị trấn Mường Xén lại tìm đến các xã Huồi Tụ, Mường Lống, Na Loi, Đoọc Mạy, Keng Đu, Tây Sơn, Bảo Nam… của huyện Kỳ Sơn để tìm mua hạt bo bo. Bên cạnh đó còn có hợp tác xã Hương Sơn, Mường Xén chuyên thu mua hạt loại cây này. Vào thời điểm khan hiếm giá còn có thể cao hơn bình thường.
Sau khi thu mua, các thương lái, hợp tác xã cho sơ chế rồi đóng gói vận chuyển xuống nhập cho một số đầu mối ở Diễn Châu, TP.Vinh, có khi đưa ra tận Hà Nội. Từ các đầu mối này mới xuất khẩu qua Trung Quốc. Chị Nguyễn Thị Huyền, chủ một đại lý thu mua hạt bo bo ở thị trấn Mường Xén cho biết: Trung bình mỗi năm chị thu mua khoảng 50 đến 70 tấn hạt bo bo, sau khi thu mua đủ chuyến hàng, chị nhập cho các thương lái Trung Quốc.
Không chỉ các thương lái mà một số hợp tác xã cũng thu mua để tiêu thụ sang Trung Quốc. Các hợp tác xã này còn triển khai xây dựng nhà máy sấy để tiến hành thu mua hạt bo bo với sản lượng lớn, đảm bảo chất lượng sản phẩm xuất khẩu được tốt hơn. 
Tuy nhiên khi được hỏi thương lái Trung Quốc thu mua hạt cây bo bo làm gì thì cả người nông dân lẫn những người thu mua cũng không nắm rõ mà chỉ nghe nói “người ta dùng hạt này làm thuốc chữa bệnh hay chế biến làm gia vị gì đó chứ cũng không tường tận lắm”.
Diện tích cây bo bo ngày một tăng mạnh tại các huyện miền núi Nghệ An vì thổ nhưỡng hợp với lại cây này và được người dân mở rộng diện tích canh tác. Nhưng lạ thay khi bo bo đang vào vụ chính và đã được dân mở rộng diện tích trồng vài năm nay nhưng trao đổi về vấn đề này ông Trương Minh Châu – Trưởng phòng trồng trọt thuộc Sở Nông nghiệp và PTNT Nghệ An cho biết: “Các địa phương chưa có báo cáo về Sở nên thực tình chúng tôi cũng không biết cây bo bo là cây gì, được trồng ra sao. Nếu có thực trạng phá rẫy, rừng để lấy đất trồng cây bo bo nhập cho thương lái Trung Quốc thì chúng tôi sẽ cho kiểm tra, có định hướng phát triển cụ thể, không để tự phát như thời gian vừa qua”.
Trước đây, đã có nhiều loại cây được thương lái Trung Quốc mua ồ ạt người dân đổ xô trồng cuối cùng không được thu mua nữa lại phải phá bỏ. Việc trồng loại cây có hiệu quả để nâng cao cuộc sống, thu nhập cho người dân là tốt nhưng cần có định hướng của các đơn vị chức năng. Việc cây bo bo có bị bỏ rơi như một số loại cây trước đây thương lái Trung Quốc thu mua hay không chưa ai dám khẳng định. Nhưng mong sớm sẽ định hướng kịp thời để có biện pháp phát triển hiệu quả.