Showing posts with label XaHoi-QuanDiem-BinhLuan-QuanSu. Show all posts
Showing posts with label XaHoi-QuanDiem-BinhLuan-QuanSu. Show all posts

Monday, April 29, 2024

Trung Quốc khiến cả châu Á lao vào cuộc chạy đua vũ trang

 Bình luận của Hà Lệ Chi

Trung Quốc khiến cả châu Á lao vào cuộc chạy đua vũ trangXe quân sự trở tên lửa liên lục địa DF-5B tham gia diễu binh ở quảng trường Thiên An Môn tại Bắc Kinh hôm 1/10/2019 (minh họa)- AFP

Ngân sách quân sự của Trung Quốc nói lên điều gì?

Ngày 5/3/2024, Trung Quốc đã công bố tăng ngân sách quân sự - ngân sách lớn thứ hai thế giới sau Mỹ - thêm 7,2% trong năm 2024, bằng tỷ lệ của năm 2023. Sự gia tăng này được nêu trong báo cáo hoạt động của chính phủ công bố bên lề hoạt động của kỳ họp Lưỡng hội theo mệnh lệnh của nhà cầm quyền.[1]

Bắc Kinh dự chi 1.665,5 tỷ nhân dân tệ (231,4 tỷ USD) cho quốc phòng, ít hơn ba lần so với Mỹ. Theo Lâu Cần Kiệm (Lou Qinjian), người phát ngôn của kỳ họp Quốc hội, “người khổng lồ châu Á” đã duy trì “tăng trưởng hợp lý” đối với ngân sách quân sự nhằm “bảo vệ chủ quyền, an ninh và lợi ích phát triển của mình”.[2]

Trong nhiều thập kỷ vừa qua, Trung Quốc đều tăng chi tiêu quân sự với tốc độ tương đương với tốc độ tăng trưởng kinh tế của nước này. Xu hướng này bị Mỹ, Australia, Ấn Độ và Philippines, những quốc gia mà Trung Quốc đang cạnh tranh quyền kiểm soát các đảo nhỏ và rạn san hô ở Biển Đông, nhìn nhận với đầy sự nghi ngại. Nó cũng làm dấy lên lo ngại ở Đài Loan, hòn đảo 23 triệu dân và diện tích lãnh thổ bằng nước Bỉ, mà Trung Quốc luôn tuyên bố chủ quyền và hy vọng sẽ “thống nhất” bằng vũ lực khi cần thiết.

Mặc dù Mỹ vẫn là quốc gia có ngân sách quốc phòng lớn nhất, với 877 tỷ USD vào năm 2022, theo số liệu mới nhất.[3] Tiếp sau là Trung Quốc (232 tỷ), Nga (86,4 tỷ), Ấn Độ (81,4 tỷ), Saudi Arabia (75 tỷ), Vương quốc Anh (68,5 tỷ), Đức (55,8 tỷ), Pháp (53,6 tỷ), Hàn Quốc (46,4 tỷ) và Nhật Bản (46 tỷ).[4] Tuy nhiên, việc tăng ngân sách quốc phòng của Trung Quốc cho thấy sự tương phản kỳ lạ với cuộc khủng hoảng kinh tế chưa từng có làm rung chuyển đất nước này trong mấy năm gần đây. Theo các nhà phân tích phương Tây, điều này thể hiện quyết tâm của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) trong việc theo đuổi nỗ lực chiến tranh bằng mọi giá. Vả lại, số tiền chính thức cho chi tiêu quân sự của đất nước này thường luôn thấp hơn nhiều so với thực chi, sự mập mờ quen thuộc ở Trung Quốc cộng sản khó có thể đánh lừa các nhà quan sát về đất nước này.

Chi tiêu quân sự là trọng tâm của ngân sách Trung Quốc, chiếm khoảng 40% tổng chi tiêu của chính quyền trung ương. Khoản chi này gấp 10 lần chi tiêu dành cho giáo dục và gấp gần năm lần chi tiêu dành cho khoa học và công nghệ. Chính phủ Trung Quốc khẳng định: Chi tiêu quân sự là “một ưu tiên”, trong khi chi tiêu cho các lĩnh vực khác đều được điều chỉnh giảm “phù hợp với nhu cầu tiết kiệm ngân sách”.

Mối đe doạ từ vũ khí của Trung Quốc

Tháng 9/2023, Thượng nghị sĩ Mỹ Dan Sullivan, thành viên Ủy ban Quân sự Thượng viện ở Washington, tuyên bố rằng ngân sách quân sự “thực sự” của Trung Quốc trên thực tế là gần 700 tỷ USD.[5] Theo ông Sullivan, con số này dựa trên phân tích do cơ quan tình báo Mỹ thực hiện. Nếu chính xác, số tiền này cao hơn gấp ba lần so với ngân sách chính thức được Bắc Kinh công bố.

Chính phủ Trung Quốc không cung cấp bất kỳ chi tiết nào về việc phân bổ chi tiêu quân sự, nhưng theo một số nhà phân tích phương Tây, phần lớn liên quan đến lĩnh vực hạt nhân quân sự. Bắc Kinh đang cố gắng bắt kịp Mỹ trong lĩnh vực này.

Theo Akiyama Nobumasa, giáo sư Trường chính sách công và quốc tế thuộc Đại học Hitotsubashi của Nhật Bản, Trung Quốc có thể sở hữu 400 đến 500 đầu đạn hạt nhân trong thời gian ngắn, kho vũ khí có thể tăng lên 1.500 đầu đạn vào năm 2035. Ông nói: “Kho vũ khí này rất nguy hiểm, điều này gây quan ngại cho tất cả những ai ủng hộ phi hạt nhân hóa”, đồng thời nói thêm rằng Trung Quốc đang đa dạng hóa kho tên lửa hạt nhân với các tên lửa tầm xa có khả năng tấn công bất kỳ nơi nào trên lãnh thổ Mỹ.[6] Bắc Kinh cũng đã trình làng nhiều tên lửa hạt nhân tầm trung có thể tấn công Nhật Bản, Philippines, Guam và các nước khác trong khu vực. Và điều này khiến các quốc gia láng giềng lo ngại. “Khuynh hướng tăng cường kho vũ khí hạt nhân, mà Trung Quốc nói là chỉ để đáp lại mối đe dọa đến từ Mỹ, đặt ra câu hỏi: vậy thì tại sao Trung Quốc lại phát triển các tên lửa tầm trung có thể tấn công các mục tiêu gần hơn như Nhật Bản?”.[7]

000_1U04V1.jpg
Quân đội Trung Quốc diễu tinh ở Quảng trường Đỏ (Nga) nhân lễ kỷ niêm 75 năm quân Xô Viết chiến thắng Phát xít hôm 24/6/2020 (minh họa). AFP

Chạy đua vũ trang ở châu Á

Theo dữ liệu mới nhất của Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI), trong khi hoạt động chuyển giao vũ khí toàn cầu giảm nhẹ, thì nhập khẩu vũ khí của châu Á và châu Đại Dương vẫn ở mức đáng kể, được dẫn dắt bởi những lo ngại về tham vọng khu vực của Trung Quốc.

Ở châu Á, nhập khẩu vũ khí đã tăng mạnh, trong đó Nhật Bản, Australia và Ấn Độ đang ở vị trí dẫn đầu.

 Nhập khẩu vũ khí của hai quốc gia láng giềng Đông Á của Trung Quốc là Nhật Bản và Hàn Quốc cũng lần lượt tăng 155% và 6,5%.

Chuyên gia nghiên cứu cấp cao của SIPRI Wezeman nhấn mạnh rằng, các giao dịch này “phần lớn được thúc đẩy bởi một yếu tố chính: lo ngại về tham vọng của Trung Quốc”. Ông nói thêm: “Không còn nghi ngờ gì nữa, mức nhập khẩu vũ khí cao và kéo dài của Nhật Bản cũng như các đồng minh và đối tác khác của Mỹ ở châu Á và châu Đại Dương phần lớn được thúc đẩy bởi một yếu tố chính: lo ngại về tham vọng của Trung Quốc. Mỹ (quốc gia có chung nhận thức về mối đe dọa từ Trung Quốc) cũng là nhà cung cấp vũ khí ngày càng nhiều hơn cho khu vực”.[8]

Trong phiên điều trần trước Quốc hội Mỹ, Đô đốc John C. Aquilino, người đứng đầu Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương của Mỹ (INDOPACOM), đã nhấn mạnh Trung Quốc là mối đe dọa an ninh quốc gia đáng kể nhất đối với Mỹ kể từ Chiến tranh Thế giới thứ hai.[9] Ông lưu ý đến các hành động ngày càng hiếu chiến của Trung Quốc và các yêu sách rõ ràng của nước này đối với các vùng lãnh thổ như Bãi Cỏ Mây, coi đó là những vùng lãnh thổ có chủ quyền của Trung Quốc.

Việt Nam phải làm gì?

Là quốc gia láng giềng, Việt Nam có chung cả biên giới trên bộ và trên biển với Trung Quốc, thậm chí, với cái gọi là Đường lưỡi bò, Trung Quốc muốn chiếm đoạt gần như hết cả Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam. Chính vì vậy, Việt Nam cần phải có quân đội mạnh để có thể bảo vệ đất nước trước sự đe doạ từ người láng giềng khổng lồ.

Theo xếp hạng của Global Firepower năm 2023 về sức mạnh quân sự, Việt Nam đứng thứ 19.[10] Nhưng năm 2024 lại bị tổ chức này xếp thứ 22.[11] Điều này cho thấy Việt Nam cần phải cải thiện sức mạnh quân sự rất nhiều.

Số liệu của Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI) cho thấy, từ năm 1995 đến năm 2022, tổng lượng nhập khẩu vũ khí của Việt Nam đạt 9,162 tỷ USD, trong đó Nga chiếm 7,471 tỷ USD (81,5%).[12]

Trong giai đoạn 2018-2020, chi tiêu quân sự của Việt Nam ước tính tăng trung bình hàng năm là 8,78% theo báo cáo do Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (IISS) công bố.[13]

Theo Nghị quyết 70/2022/15 ngày 11/11/2022, Việt Nam dự kiến phân bổ 6,65 tỷ USD cho chi tiêu quốc phòng thường xuyên, chiếm 12,3% dự toán chi nhà nước năm 2023. Báo cáo của GlobalData đầu năm 2022 cho thấy quân đội Việt Nam chi tiêu cho việc mua sắm là khoảng 1,1 tỷ USD vào năm 2021 và dự kiến tăng trưởng 8,1% hàng năm, đạt 1,8 tỷ USD trong giai đoạn 2023 – 2027. Về tổng chi tiêu quốc phòng, báo cáo dự báo con số này sẽ tiếp tục tăng ở mức 8,5% so với cùng kỳ năm trước, đạt 8,5 tỷ USD vào năm 2027.[14]

Việt Nam đang hướng trọng tâm quân sự của mình vào các hoạt động liên quan đến an ninh hàng hải. Những nỗ lực này bao gồm các khả năng của lực lượng không quân, phòng không, mặt nước và dưới mặt đất. Các nhà cung cấp thiết bị quốc phòng và nhà thầu phụ có thể mong đợi nhu cầu ngày càng tăng đối với các chiến binh hải quân, hệ thống phòng không, hệ thống tình báo cũng như thiết bị giám sát và trinh sát (ISR).

Hầu hết lượng vũ khí hiện tại của Việt Nam có nguồn gốc từ Nga, nhưng vấn đề thứ nhất là Nga đang bị sa lầy trong chiến tranh xâm lược Ukraine, nên Nga không thể cung cấp vũ khí cho Việt Nam như trước được nữa.  Việc cung cấp bị hạn chế do Nga đang ưu tiên sản xuất vũ khí để duy trì sức mạnh trong cuộc chiến Ukraine, đồng thời việc Nga bị phương Tây trừng phạt và cấm vận sẽ ảnh hưởng đến việc vận chuyển và thanh toán khi mua vũ khí của Nga. Vấn đề thứ hai là vũ khí Nga trong chiến tranh Ukraine đã bộc lộ rất nhiều điểm hạn chế. Chính vì vậy, Việt Nam cần tìm những nhà cung cấp vũ khí khác trên thế giới và có thể nhận chuyển giao một số công nghệ trong công nghiệp quốc phòng.

Gần đây, Ian Storey trong một nghiên cứu đã cảnh báo Lực lượng Không quân của Việt Nam (VPAF) cần thay thế một nửa phi đội máy bay chiến đấu tiền tuyến, nhưng lực lượng này đang phải đối mặt với một môi trường không có nhiều lựa chọn tối ưu.

Hầu hết các máy bay diễn tập của Việt Nam đều là các máy bay phản lực Su-22 Fitters - máy bay ném bom chiến đấu được sản xuất ở Liên Xô và chuyển giao cho Việt Nam vào những năm 1980. Các máy bay chiến đấu đa năng mới hơn như Su-27 và các biến thể của Su-30 tạo nên sự cân bằng trong trật tự chiến đấu của lực lượng không quân. Khoảng 30 chiếc Su-22 của VPAF đã có tuổi thọ gần 40 năm sắp hết thời gian hoạt động. Trong vài năm qua, một số chiếc đã bị rơi, trong đó có một chiếc vào ngày 9 tháng 1 (may mắn là phi công đã thoát ra ngoài an toàn nên không có thiệt hại nhân mạng).[15]

Việt Nam cần phải tìm kiếm nguồn thay thế Su-22. Trung Quốc vẫn đang tiếp tục phô trương sức mạnh ở Biển Đông, và mặc dù Việt Nam không bao giờ có thể sánh được với hỏa lực của không quân Trung Quốc, một lực lượng nhỏ máy bay chiến đấu phản lực hiện đại có thể khiến Bắc Kinh phải chảy máu mũi nếu bị thúc ép. Theo một câu chuyện trên tờ New York Times, năm ngoái Việt Nam đã bí mật đồng ý mua vũ khí trị giá 8 tỷ USD của Nga bằng lợi nhuận từ liên doanh năng lượng chung của hai nước ở Bắc Cực, qua đó né tránh các lệnh trừng phạt tài chính của phương Tây đối với ngành công nghiệp quốc phòng Nga.

Nếu đúng, thỏa thuận đó có thể bao gồm các máy bay chiến đấu như Su-30 hoặc Su-35. Theo tính toán của Hà Nội, có lẽ đi theo con quỷ Nga mà nó biết rõ sẽ tốt hơn con quỷ Mỹ mà nó không biết rõ lắm.[16]

[1] China raises defense budget by 7.2% for 2024, “conducive to peace, stability” - Global Times. (2024). Globaltimes.cn. https://www.globaltimes.cn/page/202403/1308188.shtml

[2] China raises defense budget by 7.2% for 2024, “conducive to peace, stability” - Global Times. (2024). Globaltimes.cn. https://www.globaltimes.cn/page/202403/1308188.shtml

[3] DODs 2025 Budget Request Provides 4.5% Raise for Service Members. (2024). U.S. Department of Defense. https://www.defense.gov/News/News-Stories/Article/Article/3703751/dods-2025-budget-request-provides-45-raise-for-service-members/

[4] National Budget Archive. (2023). SIPRI. https://www.sipri.org/databases/national-budget-archive

[5] Chinas Real Military Budget Is Far Bigger Than It Looks. (2023, June 21). American Enterprise Institute - AEI. https://www.aei.org/op-eds/chinas-real-military-budget-is-far-bigger-than-it-looks/

[6] Marcos González Gava. (2024, March 4). Danger and Deterrence in Japans Security Environment. Thediplomat.com; The Diplomat. https://thediplomat.com/2024/03/danger-and-deterrence-in-japans-security-environment/

[7] Marcos González Gava. (2024, March 4). Danger and Deterrence in Japans Security Environment. Thediplomat.com; The Diplomat. https://thediplomat.com/2024/03/danger-and-deterrence-in-japans-security-environment/

[8] TOI News Desk. (2024, March 18). From India to Japan, how China is driving an arms race in Asia. The Times of India; Times Of India. https://timesofindia.indiatimes.com/india/from-india-to-japan-how-china-is-driving-an-arms-race-in-asia/articleshow/108588361.cms

[9] Stavros Atlamazoglou. (2024, March 25). U.S. Military Thinks China Is Biggest Threat Faced Since World War II. The National Interest. https://nationalinterest.org/blog/buzz/us-military-thinks-china-biggest-threat-faced-world-war-ii-210225

[10] MINH, G. (2023, May 28). Global Firepower xếp hạng sức mạnh quân sự 2023: Mỹ đứng đầu, Việt Nam thứ 19. TUOI TRE ONLINE; tuoitre.vn. https://tuoitre.vn/global-firepower-xep-hang-suc-manh-quan-su-2023-my-dung-dau-viet-nam-thu-19-20230528112747401.htm

[11] 2024 Vietnam Military Strength. (2024). Globalfirepower.com. https://www.globalfirepower.com/country-military-strength-detail.php?country_id=vietnam

[12] 75. (2024, January 30). Vietnam - Defense and Security Sector. International Trade Administration | Trade.gov. https://www.trade.gov/country-commercial-guides/vietnam-defense-and-security-sector

[13] 75. (2024, January 30). Vietnam - Defense and Security Sector. International Trade Administration | Trade.gov. https://www.trade.gov/country-commercial-guides/vietnam-defense-and-security-sector

[14] 75. (2024, January 30). Vietnam - Defense and Security Sector. International Trade Administration | Trade.gov. https://www.trade.gov/country-commercial-guides/vietnam-defense-and-security-sector

[15] Storey, I. (2024, February 5). Will Vietnam turn to Russia or America for its new jet fighter? ThinkChina - Big Reads, Opinion & Columns on China. https://www.thinkchina.sg/will-vietnam-turn-russia-or-america-its-new-jet-fighter

[16] Storey, I. (2024, February 5). Will Vietnam turn to Russia or America for its new jet fighter? ThinkChina - Big Reads, Opinion & Columns on China. https://www.thinkchina.sg/will-vietnam-turn-russia-or-america-its-new-jet-fighter

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do.

* Tác giả Hà Lệ Chi là một nhà nghiên cứu độc lập, đã tốt nghiệp ngành quan hệ quốc tế ở Úc. Hà Lệ Chi đã có thời gian làm việc tại Bộ Ngoại giao Việt Nam. hiện tác giả đang sinh sống và làm việc tại Việt Nam. 

Sunday, October 7, 2018

Nỗi lo của đảng: tính chính danh

Trần Trung Đạo (Danlambao) - Trong một phần tư thế kỷ qua, Mỹ có bốn tổng thống, hai ông Cộng Hòa và hai ông Dân Chủ. Cả bốn ông đều gây nhiều tranh luận. Tuy nhiên, không một ai có thể nói bất cứ ông nào trong số bốn ông đó không phải là tổng thống Mỹ. Cả bốn ông đều lãnh đạo quốc gia trên cơ sở chính danh do hiến pháp 1789 cộng với 27 Tu Chính án quy định. 

Chính danh là điều kiện tối cần thiết để một chính quyền xứng đáng lãnh đạo quốc gia. Đất nước như một con tàu, không phải bao giờ cũng gặp sóng êm biển lặng nhưng tính chính danh giúp cho con tàu vượt qua những giai đoạn sóng to gió lớn.

Kết quả thăm dò của Pew Research Center, một trung tâm thống kê quốc tế và thường được các nhà nghiên cứu hay phân tích sử dụng, cho biết năm 2017 chỉ còn 13 quốc gia, trong đó có Việt Nam, đang sống trong chế độ độc tài chuyên chế, tức một chế độ tuyệt đối không có tính chính danh. (Democracy Has Grown Across The World Over The Past Four Decades, Pew Research Center, December 4, 2017) 

Theo thống kê của Economist Intelligence Unit năm 2017, Việt Nam, Bắc Hàn, Trung Cộng là ba chế độ có chỉ số chính danh thể hiện qua bầu cử là 0.00, tức đảng CSVN hoàn toàn không có chính danh để lãnh đạo Việt Nam. Việt Nam đứng tận cùng bảng số, thấp hơn cả Lào 0.83 và Cuba 1.33. (The Democracy Index compiled by the UK-based company the Economist Intelligence Unit) 

Bắc Hàn không quan tâm đến tính chính danh vì không có một lực lượng đối lập hay phản kháng nào đáng kể nhưng Trung Cộng và CSVN rất sợ tính chính danh. 

Sau 43 năm cai trị Việt Nam bằng khủng bố và tẩy não, Cộng Sản Việt Nam ngày nay như một người mang gần hết các bệnh nan y. Không cần phải là một bác sĩ giỏi mới kê toa thuốc đúng, đơn giản vì bệnh gì cũng đúng và bệnh gì cũng làm đảng sợ. 

Dưới đây là vài căn bệnh tiêu biểu và nổi bật. 

Bệnh tham nhũng. Dưới chế độ CS tham nhũng có tính đảng. Sự tồn tại của tham nhũng gắn liền với sự tồn tại của đảng CS. Trước đây tại Liên Xô, Gorbachev biết điều đó và đã cố gắng để trong sạch hóa xã hội qua hai chính sách cải tổ kinh tế (perestroika) và cởi mở văn hóa chính trị (glasnost). Một câu hỏi đặt ra cho Gorbachev là làm thế nào để vừa thay đổi xã hội một cách căn bản nhưng cùng lúc có thể duy trì chế độ độc đảng? Gorbachev không thể trả lời được và kết quả Liên Sô sụp đổ. 

Bệnh nghiện rượu. Như người viết đã trình bày trong bài “Bệnh Nghiện Rượu Dưới Chế Độ Cộng Sản”, các nghiên cứu cho thấy cơ chế chính trị CS là nguyên nhân tiềm ẩn sâu xa của bệnh nghiện rượu. Giấu cơn giận trong men cay, ngăn nỗi buồn nơi đáy cốc là thái độ tìm quên tiêu cực nhưng rất phổ biến của người dân thường trước những bất công đang đè lên số phận của họ. 

Bệnh ung thư. Mỗi năm Việt Nam có thêm 150 ngàn người mắc bệnh ung thư và dự phóng năm 2020 Việt Nam sẽ có 200,000 người mắc ung thư và trong số đó 94,000 phải chết. Theo tỉ lệ dân số, Việt Nam trở thành một trong những quốc gia hàng đầu thế giới về tỉ lệ mắc và chết vì ung thư. 

Nhưng căn b ệnh sẽ dẫn đến sự sụp đổ chế độ không sớm thì muộn đó không phải vì tham nhũng, ung thư hay rượu chè mà là thiếu tính chính danh. Tính chính danh như máu trong cơ thể con người. Thiếu dòng máu luân lưu trái tim sẽ ngừng đập và óc sẽ ngừng hoạt động. 

Đặng Tiểu Bình khi còn sống cũng đã ý thức cây cột duy nhất có thể giữ chế độ CS khỏi sụp đổ là bảo vệ cho được tính chính danh lãnh đạo của đảng CS. 

Để nuôi dưỡng tính chính danh của đảng CSTQ sau khi phong trào CS châu Âu tan rã và nhất là sau biến cố Thiên An Môn, giới cầm quyền Trung Cộng áp dụng hàng loạt chính sách, bao gồm (1) ngu dân bằng cách ngăn chận mọi nguồn thông tin từ thế giới bên ngoài, (2) đun sôi lò lửa ái quốc cực đoan Đại Hán, đồng thời, (3) cố gắng cải thiện mức sống của người dân. Họ Đặng biết, một khi người dân đói khổ hay nhận thức nâng cao họ sẽ dễ dàng nhận ra những lãnh đạo đảng thực chất là những tên ăn cướp. 

Việt Nam cũng thế. Thiếu tính chính danh lãnh đạo là mối lo lớn nhất của đảng. Trong chiến tranh, đảng CS lừa bịp người dân bằng chiêu bài “chống Mỹ cứu nước”. Khi chủ nghĩa CS trên phạm vi thế giới chưa sụp đổ, đảng lừa bịp người dân bằng lý luận “ba dòng thác”, bằng khẩu hiệu “giai cấp tiên phong”. Tuy nhiên, khuôn mặt văn minh thế giới đã đổi thay và chủ nghĩa CS đã bị nhân loại ném vào sọt rác. Ngày nay chế độ CSVN chỉ còn dựa vào nhà tù, khủng bố và đám nịnh thần để điều hành bộ máy nhà nước. Những bản án nặng nề và bất nhân đảng CS dành cho hàng loạt các bạn trẻ đã lên tiếng phản đối Formosa và luật đặc khu bán nước vừa rồi là một bằng chứng quá rõ ràng. 

Ai bầu ông Nguyễn Phú Trọng là chủ tịch nước? Ai bầu ông Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng chính phủ? Ai bầu bà Nguyễn Thị Kim Ngân làm chủ tịch quốc hội. 

Ngoài những kẻ tận cùng ngu dốt vì bị tẩy não hay bán rẻ lương tri để làm bồi bút cho đảng, không một người dân có kiến thức chính trị tối thiểu có thể đồng ý giới cầm quyền CS hiện nay có đủ chính danh để lãnh đạo Việt Nam. 

Đảng CS là một đảng cướp, cướp máu xương của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh và cướp mồ hôi nước mắt của nhân dân Việt Nam trong hòa bình. 

Tương tự các băng cướp ngân hàng chỉ nghĩ đến chia chác sau mỗi vụ trộm, giới chóp bu CS đang cai trị Việt Nam không hề nghĩ tới tương lai dân tộc. Họ có mắt như mù, có tai như điếc, có miệng nhưng chỉ để ăn. Đất nước đang đứng bên vực thẳm diệt vong không làm sáng mắt họ. Tiếng gầm thét của các chiến đấu cơ Trung Cộng trên các đảo nhân tạo ở Biển Đông không làm thức tỉnh họ. 

Điều kiện văn hóa phương đông, các ngộ nhận lịch sử, nhận thức chính trị của người dân còn thấp đã giúp cho CS Trung Hoa và CS Việt Nam các lý do kéo dài quyền cai trị. Thế nhưng, trong lịch sử nhân loại không có một đảng cướp nào cầm quyền được lâu dài. Một đám mây đen dù lớn, dù dày bao nhiêu cũng không thể che mãi mãi ánh sáng mặt trời sự thật. 

Mối lo âu hàng đầu của đảng CS là tính chính danh. Do đó, tấn công đảng CSVN dựa vào các tệ nạn tham nhũng, suy đồi đạo đức, giáo dục lạc hậu v.v... có thể nhất thời làm cho đảng khó khăn nhưng không sụp đổ. Đảng CSVN chỉ sụp đổ nếu bị tấn công thẳng vào tính chính danh. 

06.10.2018

Thursday, January 5, 2017

Không quân Trung Quốc chỉ là con hổ giấy?

Kris Osborn, National Interest, ngày 02/1/2017

(bản dịch của Vũ Quốc Ngữ)

(VNTB) - Đội bay hiện tại của Trung Quốc có khoảng 12 máy bay tiếp nhiên liệu H-6U thời những năm 1950, quá nhỏ để thực thi nhiệm vụ phục vụ cho chiến đấu tầm xa.


Trung Quốc Ra mắt nó mới thứ 5 thế hệ mới J-31 Stealth Fighter vào tháng Mười năm 2014.

Căng thẳng ở Biển Đông và những lời cảnh báo liên tục về quân sự hóa của Trung Quốc trong những khu vực tranh chấp đã khiến nhiều nhà hoạch định ở Lầu Năm Góc và các nhà phân tích tập trung theo dõi vào việc mua sắm và tiến bộ công nghệ của lực lượng không quân Trung Quốc.

Sụ ưu việt về công nghệ của không quân Mỹ đối với Trung Quốc đang nhanh chóng giảm đi khi Trung Quốc nhanh chóng hiện đại hóa không quân của nước này với việc mua và trang bị nhiều máy bay chiến đấu, tên lửa, vũ khí không-đối-không khí, máy bay vận tải và máy bay tàng hình, theo các nhà phân tích, các quan chức Lầu Năm Góc và báo cáo của Quốc hội Mỹ đưa ra từ vài năm trước.

Ủy ban Xem xét về Kinh tế và An ninh Mỹ-Trung Quốc năm 2014 đề nghị Quốc hội bổ nhiệm một ủy ban với nhiều chuyên gia để đánh giá cán cân quân sự Mỹ-Trung Quốc và đưa ra khuyến nghị về kế hoạch quân sự và ngân sách của Mỹ. Mặc dù được đưa ra vào năm 2014, những điều mà báo cáo tìm thấy- có thể hơi cũ, cung cấp nhiều chi tiết sâu sắc về công nghệ, tiến bộ và phát triển của không quân Trung Quốc.

Ủy ban này đã đưa ra một báo cáo dựa trên tường trình, báo cáo và đánh giá phân tích cùng với thông tin có sẵn. Báo cáo có một chươngvề sự hiện đại hóa quân sự của Trung Quốc.

Báo cáo cho rằng Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa (PLA) hiện có khoảng 2.200 máy bay hoạt động, gần 600 trong số đó được coi là hiện đại.

"Trong những năm 1990, Bắc Kinh đã bắt đầu một chương trình hiện đại hóa toàn diện để nâng cấp không quân của PLA từ phòng thủ tầm ngắn với khả năng hạn chế thành một lực lượng hiện đại, đa năng có khả năng đánh chặn chính xác ngoài biên giới Trung Quốc, với hệ thống phòng thủ không quân và tên lửa và có hệ thống cảnh báo sớm,” báo cáo cho hay.


Về máy bay tàng hình, báo cáo đề cập đến các chuyến bay gần đây của máy bay chiến đấu tàng hình J-20 của Trung Quốc, được cho là tiên tiến hơn các loại máy bay khác ở khu vực Châu Á- Thái Bình Dương. Trung Quốc cũng đang thử nghiệm một phiên bản máy bay chiến đấu tàng hình nhỏ hơn với tên gọi J-31 mặc dù mục đích sử dụng của nó là không rõ ràng, báo cáo cho biết.

Trong năm 2014, Trung Quốc trình diễn máy bay chiến đấu tàng hình Shenyang J-31 tại triển lãm không quân Zuhai, theo nhiều báo cáo khác nhau. Tuy nhiên, một số nhà phân tích đã đưa ra luận điểm rằng loại máy bay này khó có thể trở thành đối thủ của F-35.

Tuy nhiên, lợi thế công nghệ của Hoa Kỳ trong các loại vũ khí, không quân và hải quân đang nhanh chóng giảm, theo báo cáo.

Để minh họa điểm này, báo cáo trích dẫn ý kiến ​​của một nhà phân tích người đã so sánh khoảng cách giữa máy bay chiến đấu của Hoa Kỳ và Trung Quốc trong 20 năm trước và ngày hôm nay.

Nhà phân tích này cho rằng, vào năm 1995, máy bay công nghệ cao của Mỹ là F-15, F-16 hay F / A-18 vượt xa máy bay J-6 của Trung Quốc. Tuy nhiên ngày nay - máy bay quân sự phản lực J-10 và J-11 của Trung Quốc tương đương với phiên bản F-15 nâng cấp của Mỹ.

Cùng với máy bay chiến đấu tự sản xuất J-10 và J-11, Trung Quốc cũng sở hữu máy bay Su-27 và Su-30 của Nga và đang đàm phán việc mua Su-35 mới của Moscow.

"Su-35 rất linh hoạt và có khả năng chiến đấu cao, sẽ giúp cải thiện đáng kể năng lực phạm vi hoạt động và chứa nhiều nhiên liệu. Máy bay này do đó sẽ tăng cường khả năng của Trung Quốc để thực hiện nhiệm vụ ưu thế trên không ở eo biển Đài Loan, Biển Đông và Biển Hoa Đông cũng như cho phép Trung Quốc khả năng áp dụng các công nghệ của loại máy bay này cho các loại máy bay mà Trung Quốc đã tự sản xuất,” báo cáo cho biết.

Ngoài công nghệ tàng hình, máy bay chiến đấu công nghệ cao và hệ thống điện tử được cải thiện, Trung Quốc đã ồ ạt tăng cường tên lửa không-đối-không trong 15 năm qua, báo cáo nói.

"Tất cả các máy bay chiến đấu của Trung Quốc trong năm 2000, với ngoại lệ tiềm năng của một vài sửa đổi từ Su-27, bị giới hạn bởi tên lửa tầm xa. Trung Quốc trong 15 năm qua cũng đã trang bị một số tên lửa tầm ngắn và tầm trung không-đối-không; vũ khí dẫn đường chính xác trong mọi điều kiện thời tiết, bom vệ tinh dẫn đường, tên lửa chống bức xạ và bom dẫn đường bằng laser; hệ thống phóng tên lửa hành trình từ mặt đất và tên lửa hành trình chống tàu,” báo cáo cho biết.

Báo cáo cũng nói về máy bay Y-20, một máy bay chuyển quân chiến lược mới đang được thử nghiệm bởi Trung Quốc với khả năng mang hàng hóa gấp ba lần C-130 của Không quân Hoa Kỳ. Một số máy bay mới có thể được cấu hình thành máy bay chở dầu, cho phép Trung Quốc tăng phạm vi hoạt động của không quân.

Tại thời điểm này, Trung Quốc không có một hạm đội lớn máy bay tiếp nhiên liệu và nhiều máy bay hiện tại của nước này không được thiết kế để tiếp nhiên liệu trên không, và điều này giới hạn khả năng hoạt động.

"Cho đến khi tàu sân bay của PLA được đưa vào hoạt động, Trung Quốc cần phải sử dụng máy bay tiếp nhiên liệu để gia tăng phạm vi hoạt động của không quân. Tuy nhiên, đội bay hiện tại của Trung Quốc có khoảng 12 máy bay tiếp nhiên liệu H-6U thời những năm 1950, quá nhỏ để thực thi nhiệm vụ phục vụ cho chiến đấu tầm xa,” báo cáo cho biết.

Báo cáo này cũng trích truyền thông Nga, nói rằng Moscow sẽ bán hệ thống tên lửa S-400 thế hệ kế tiếp cho Bắc Kinh.

"Một thương vụ như vậy đã được đàm phán ít nhất là từ năm 2012. S-400 có phạm vi hoạt động 250 hải lý, gấp đôi phạm vi hoạt động hiện nay của hệ thống phòng thủ không quân của Trung Quốc, đủ để bắn tới Đài Loan, quần đảo Senkaku, và các đảo ở Biển Đông,” báo cáo  cho biết.

Báo cáo cũng đưa ra các đánh giá về kho vũ khí hạt nhân và các hệ thống tên lửa đạn đạo liên lục địa tầm xa của Trung Quốc như DF-31 và DF-31A hiện có cùng với DF-41 đang được phát triển.

Trung Quốc được cho rằng đã sở hữu một số vũ khí loại ICBM có khả năng mang vũ khí hạt nhân. Số lượng DF-41 được cho là 10 đơn vị, nhà phân tích nói.

---------------------

Kris Osborn trở thành tổng biên tập của Scout Warrior trong tháng Tám năm 2015. Vai trò của ông với Scout.com bao gồm quản lý nội dung trên trang web Scout Warrior và tạo ra dữ liệu ban đầu có nguồn gốc độc lập. Scout Warrior nhằm mục đích cung cấp tin tức quân sự đáng kể bao gồm một loạt các lĩnh vực trọng điểm như vũ khí, công nghệ mới và các vấn đề liên quan đến quân đội.

Nguồn: China's Air Force: Just a Paper Tiger (Or Ready for War with America)?

Friday, December 30, 2016

Cách ứng xử nào cho Biển Đông?

Dương Danh Huy 

gửi cho BBCVietnamese.com từ Anh quốc 29 tháng 12 2016 

Tàu Coconut Princess đưa khách ra Hoàng SaImage copyrightXINHUA
Image captionTàu Coconut Princess đưa khách ra Hoàng Sa
Báo Giáo dục vừa đăng bài của TS Trần Công Trục bình luận về bài "Philippines phá hư thế trận Biển Đông" của tôi. Trong bài này, tôi sẽ bàn về những vấn đề hữu quan.

Đàm phán là không đủ

Trước hết, cần khẳng định rằng việc đàm phán với Trung Quốc tuy cần thiết nhưng không đủ cho việc bảo vệ chủ quyền và quyền chủ quyền Việt Nam.
Thí dụ, do Trung Quốc khăng khăng rằng không tồn tại tranh chấp Hoàng Sa, không có cửa ngỏ cho việc đàm phán. Trong trường hợp này, Việt Nam cần phải đấu tranh. Như một thí dụ khác, khi Trung Quốc đòi quyền lợi bên trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam trong những khu vực Nam Côn Sơn, Tư Chính, vv, vì đòi hỏi đó hoàn toàn vô lý, Việt Nam cũng không thể đàm phán. Trong trường hợp này, Việt Nam cần phải phải kháng cự.
Ngay cả đối với những vấn đề được đàm phán, Trung Quốc sẽ chèn ép Việt Nam và đàm phán có thể bị bế tắc, cho nên Việt Nam vẫn phải củng cố khả năng để kháng cự và đấu tranh vì có thể sẽ cần.
Do đó, dù có đàm phán hay tiến đến đàm phán trong một số lãnh vực, đối sách của Việt Nam không thể thiếu hai yếu tố kháng cự và đấu tranh. Đấu tranh và kháng cự không phải là duy ý chí hay không biết người biết ta, mà là vì sự ngang ngược của Trung Quốc không để cho Việt Nam lựa chọn nào khác nếu muốn bảo vệ chủ quyền và quyền chủ quyền.

Cần sự ủng hộ của thế giới

Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte khai trương tàu tuần tra do Nhật Bản chế tạo cho hải quân nước nàyImage copyrightREUTERS
Image captionTổng thống Philippines khai trương tàu tuần tra do Nhật Bản chế tạo cho hải quân nước này
Với tương quan thực lực Việt Nam-Trung Quốc, Việt Nam cần tăng cường và bổ sung cho khả năng kháng cự và đấu tranh bằng cách tranh thủ sự ủng hộ của thế giới, và đặc biệt là của Mỹ.
"Ủng hộ" ở đây không có nghĩa Việt Nam dựa vào Mỹ, không có nghĩa Mỹ hy sinh xương máu cho Việt Nam. Do đó các luận điểm của TS Trần Công Trục như dựa vào Mỹ để chống Trung Quốc có thể sẽ trả giá đắt, Mỹ không sẵn sàng hy sinh xương máu cho Việt Nam, không phải là phản biện về sự ủng hộ tôi nói đến. Cần lưu ý rằng "ủng hộ" đa dạng hơn và tế nhị hơn "hy sinh xương máu" rất nhiều, và sự ủng hộ phi xương máu có thể có hiệu quả hơn cả hy sinh xương máu.
Không nên xem vấn đề là dựa vào Mỹ để chống Trung Quốc, vì vấn đề là tận dụng yếu tố quốc tế và Mỹ nhằm bổ xung cho khả năng tự vệ.
Cũng cần lưu ý rằng Trung Quốc ráo riết tranh thủ sự ủng hộ của thế giới. Nếu đến việc tranh thủ sự ủng hộ của thế giới mà Việt Nam còn quan ngại rằng nó sẽ "tạo cho Trung Quốc cái cớ để độc chiếm Biển Đông", thì điều đáng quan ngại chính là Việt Nam sẽ ngày càng mất thêm vì quá thụ động.
Tất nhiên nếu các nước nhỏ trong tranh chấp có cùng một quan điểm trong việc tranh thủ sự ủng hộ của thế giới thì sẽ hữu hiệu hơn trống đánh xuôi kèn thổi ngược.

Cần gác mâu thuẫn để đoàn kết

TS Trục cho rằng khả năng tạo lập thế trận đoàn kết giữa các nước nhỏ trong bối cảnh hiện nay là không cao. Tất nhiên hiện nay khả năng này là không cao. Tôi đã nói rằng thế trận đó đã bị phá hư từ khi còn phôi thai.
Nhưng nỗ lực và các thành tích của Việt Nam và Philippines trong việc xây dựng sự đoàn kết trong những năm qua cho thấy trên nguyên tắc việc đó là khả thi. Dù là hai nước Đông Nam Á có mâu thuẫn lớn nhất ở Trường Sa, Việt Nam và Philippines đã là hai nước đoàn kết nhất. Dù Việt Nam và Malaysia cũng có mâu thuẫn về Trường Sa, việc hai nước nộp đệ trình chung về thềm lục địa lên Ủy ban Ranh giới Thềm lục địa UNCLOS cũng cho thấy trên nguyên tắc việc xây dựng sự đoàn kết là khả thi.
Ngoài ra, luận điểm "giữ gìn hòa bình và ổn định cho Biển Đông" không phải là hợp lý để phản biện chủ trương xây dựng sự đoàn kết đó. Khó cho rằng những nỗ lực như trên không phải là giữ gìn hòa bình và ổn định trong cho Biển Đông.

Giữ gìn hòa bình và ổn định?

Nguyễn Phú Trọng và Tập Cận BìnhImage copyrightAFP
Image captionLãnh đạo Việt-Trung tuyên bố tiếp tục làm sâu quan hệ
Không người Việt nào không muốn hòa bình và ổn định cho Biển Đông, nhưng vấn đề là Trung Quốc có chủ trương phá vỡ chúng, và chúng ta nên làm gì để phòng chống. Khả năng Trung Quốc manh động sẽ cao hơn nếu các nước nhỏ trong tranh chấp không đoàn kết dựa trên một nền tảng chung nào đó, và nếu thế giới không có nhiều quan tâm đến Biển Đông. Trước một Trung Quốc muốn xâm lấn, việc Việt Nam bổ xung cho khả năng kháng cự bằng cách vận động sự ủng hộ của thế giới chính là giữ gìn hòa bình và ổn định.
Ngoài ra, cần cân bằng luận điểm của TS TC Trục về giảm tối đa việc "tạo ra những cái cớ Trung Quốc mong muốn [để manh động]" bằng truyện Sói và Cừu của La Fontaine. Sói không cần cừu tạo ra những cái cớ; cừu có giảm tối đa việc "tạo ra những cái cớ" cũng vẫn chết dưới tay sói. Trung Quốc bắt thiết bị ngầm của Mỹ, xây đảo nhân tạo, đặt giàn khoan HD 981, cắt cáp tàu Bình Minh và Viking, đuổi ExxonMobil và BP, chiếm đá Vành Khăn, ký hợp đồng với Crestone về bãi Tư Chính, chiếm những đảo ở Trường Sa, chiếm Hoàng Sa, có cần nước nào tạo ra những cái cớ?

Phán quyết Trọng tài

TS Trần Công Trục phản biện rằng rằng tuyệt đối hóa vai trò của Phán quyết, xem nó như chìa khóa vạn năng có thể giải quyết mọi vấn đề, là không phù hợp với thực tế. Nhưng điều tôi nói là phán quyết là cơ hội vàng cho các nước nhỏ trong tranh chấp, và điều đó khác với "tuyệt đối hóa" hay "chìa khóa vạn năng".
TS Trục cho rằng vấn đề kế tiếp và quan trọng nhất là làm thế nào để thực hiện được Phán quyết, và ông trả lời rằng gác phán quyết sang một bên để đối thoại và đàm phán là phù hợp hơn cả.
Nhưng sẽ ngây thơ nếu tin rằng đối thoại và đàm phán có thể dẫn đến việc thực hiện được Phán quyết. Nếu trong trong tranh chấp và đàm phán Trung Quốc tung ra hành động và yêu sách đi ngược với phán quyết thì Philippines và Việt Nam phải làm gì? Sẽ chấp nhận một phần yêu sách của họ? Không thể được. Sẽ thuyết phục được họ từ bỏ yêu sách và chấm dứt hành động, không tái phạm? Không khả thi.
Do đó, chúng ta không nên nghĩ về Phán quyết như một mục đích, kiểu "làm sao để thực hiện được nó". Thay vào đó, nên nghĩ về nó như một phương tiện, kiểu "làm sao để vận dụng nó để hỗ trợ công cuộc phòng chống những bước xâm lấn kế tiếp từ Trung Quốc". Nếu gác Phán quyết sang một bên thì đó là gác sang một bên một phương tiện có lợi cho Philippines, Việt Nam, Malaysia, Brunei và Indonesia.
Tất nhiên Philippines không hủy bỏ Phán quyết, nhưng vấn đề là khi đến ngày nào đó họ đem nó ra đặt vấn đề với Trung Quốc và để kêu gọi sự ủng hộ của thế giới thì lúc đó có thể không còn thời cơ nữa.

Cách ứng xử của Duterte

TS Trục cho rằng ông Duterte "đã rất khéo léo nếu không muốn nói là 'tinh quái'"" trong ứng xử với hai siêu cường Mỹ-Trung để "tối đa hóa lợi ích cho đất nước".
Tôi nghĩ không thể cho cách ông Duterte ứng xử với Mỹ là khéo léo hay tinh quái. Không nước nào muốn trung lập giữa hai siêu cường lại ứng xử như thế. Ông Duterte cũng khó có thể "tinh quái" đủ để "chơi trên" Trung Quốc và Mỹ.
Về ông có tối đa hóa lợi ích cho Philippines hay không, tôi xin trích lời cựu Ngoại trưởng Philippines Abert del Rosario:
"Sự thay đổi trong chính sách ngoại giao mà [Tổng thống Duterte] tuyên bố, bỏ qua một bên một đồng minh lâu đời và đáng tin cậy để ôm lấy một cách hấp tấp một nước láng giềng hung hăng vốn bác bỏ luật quốc tế một cách kịch liệt, vừa không khôn ngoan, vừa không thể hiểu được."
Ông cũng cho rằng:
"Hiện nay chúng ta có vẻ như đang trên đường đi đến việc từ bỏ những thắng lợi mà chúng ta đã đạt được [trong Phán quyết] cho lợi ích của nhân dân chúng ta."
Ngay cả cựu Tổng thống Fidel Ramos, người được ông Duterte chọn làm sứ giả đặc biệt với Trung Quốc, đã hỏi:
"Chẳng lẽ chúng ta vứt bỏ một cách dễ dàng như thế hàng chục năm là đối tác quân sự [với Mỹ], sự thành thạo chiến thuật, vũ khí tương thích, hậu cần đáng tin cậy, tình đồng đội giữa những người lính [Mỹ và Philippines]? Tổng thống Duterte nói thì chúng ta làm?"
Tổng thống Rodrigo DuterteImage copyrightREUTERS
Ông còn viết trên báo rằng ông Duterte "tự bắn súng vào miệng mình và vào cả miệng tất cả chúng ta, 101.5 triệu người Philippines".
Khi tôi đưa ra quan điểm cho rằng cách ứng xử của ông Duterte là quy phục Trung Quốc, và nếu Việt Nam theo cách ứng xử đó thì cũng là quy phục Trung Quốc, TS Trục phản biện bằng cách nhắc về cách ứng xử của vua Trần Thánh Tông và vua Trần Nhân Tông với nhà Nguyên.
Nhưng cách ứng xử như của ông Duterte rất khác với cách ứng xử của hai vị vua này cho nên, theo ý tôi, không thể dùng cách của họ để biện minh cho cách như của ông.
Tương tự, dù có khi đối sách của Việt Nam được ví với của hai vị vua này, lãnh đạo và các nhà hoạch định chính sách Việt Nam cần luôn luôn tự xét xem trong tranh chấp Biển Đông khả năng lèo lái của họ có giống của vua Tự Đức hơn không.
Bài phản ánh quan điểm và văn phong của tác giả, nhà nghiên cứu hiện sống tại Anh quốc.