Showing posts with label XaHoi-DoiSong-CuuTro. Show all posts
Showing posts with label XaHoi-DoiSong-CuuTro. Show all posts

Wednesday, January 4, 2017

Hàng chục tỉnh ở Việt Nam xin gạo cứu đói dịp Tết

Phát gạo cứu đói cho dân nghèo. (Hình: Báo Hà Nội Mới)
HÀ NỘI (NV) – Theo thống kê của Cục Bảo Trợ Xã Hội Bộ Lao Động, đã có 12 tỉnh thành ở Việt Nam xin hỗ trợ gạo cứu đói dịp giáp Tết Đinh Dậu 2017.
Truyền thông Việt Nam dẫn lời ông Lê Viết Phái, trưởng phòng trợ giúp đột xuất Cục Bảo Trợ Xã Hội Bộ Lao Động cho biết, đến ngày 3 Tháng Giêng, đơn vị đã nhận được 12 công văn của 12 tỉnh xin hỗ trợ gạo cứu đói dịp giáp Tết Đinh Dậu
Các tỉnh này gồm có Cao Bằng, Tuyên Quang, Yên Bái, Lào Cai, Hà Nam, Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Trị, Quảng Ngãi, Bình Định, Ninh Thuận, Đắk Nông. Tổng số gạo cần hỗ trợ hơn 14,700 tấn.
Ông Phái cho biết thêm: “Việc các địa phương xin hỗ trợ gạo cứu đói dịp Tết không có gì lạ, bởi hàng năm Bộ Lao Động vẫn nhận được các công văn như vậy. Ngay như năm trước cũng có đến 19 tỉnh xin hỗ trợ gạo cứu đói. Con số 12 tỉnh xin cứu trợ gạo chưa phải là con số cuối cùng.”
Theo ông Phái, năm 2016 tình hình thiên tai diễn biến phức tạp, mưa lũ kéo dài, ảnh hưởng xấu đến sản xuất nông nghiệp và đời sống của người dân, đặc biệt ở khu vực miền Trung và Tây nguyên chắc chắn gặp khó khăn. Vì thế, nguy cơ thiếu đói trong dịp Tết Nguyên Đán Đinh Dậu và giáp hạt đầu năm 2017 không thể tránh khỏi.
“Tổng cục dự trữ bảo đảm lượng gạo hỗ trợ cứu đói cho người dân. Tuy nhiên, dịp Tết năm nay được ước tính số gạo cứu đói sẽ tăng hơn mọi năm, nên các tỉnh có thể chủ động sử dụng ngân sách địa phương để hỗ trợ kịp thời cho người dân,” ông Phái gợi ý.
Khi truyền thông Việt Nam loan tin về việc này, dư luận cho rằng, trong 12 tỉnh trên có mấy tỉnh xây tượng đài, quảng trường ngàn tỷ; tỉnh Thanh Hóa có tới 8 phó giám đốc Sở Nông Nghiệp mà lại để dân thiếu ăn và ngay cả một tỉnh ở trung tâm đồng bằng sông Hồng như Hà Nam cũng xin cứu đói “thì không hiểu nổi.” (Tr.N)

Tuesday, August 26, 2014

Giấu kín chăn ấm phát cho người nghèo trong kho UBND xã

Cán bộ xã Tân Thắng, huyện Quỳnh Lưu (Nghệ An) nhận chăn phát cho hộ nghèo từ đầu mùa rét năm 2012 về cất trong kho ủy ban.
Cấp phát chăn ấm cho hộ nghèo trước mùa rét trong Chương trình 135 của Chính phủ thể hiện tính nhân đạo, sự quan tâm của Đảng và Nhà nước tới các vùng sâu, vùng xa, vùng dân tộc thiểu số. Vậy mà cán bộ xã Tân Thắng, huyện Quỳnh Lưu (Nghệ An) lại nhận chăn từ đầu mùa rétnăm 2012 về cất trong kho ủy ban.
Giấu kín chăn ấm phát cho người nghèo trong kho UBND xã - Ảnh 1

Chăn ấm của Chính phủ đang xếp trong kho UBND xã Tân Thắng.

Tân Thắng là một xã miền núi nghèo nằm ở phía Tây huyện Quỳnh Lưu với đa phần là đồng bào dân tộc thiểu số. Năm 2012 và năm 2013, Chương trình 135 của Chính phủ cung cấp cho các hộ nghèo trên địa bàn xã 46 chiếc chăn ấm để phát cho người dân, bình quân mỗi chiếc có giá trị trên 250.000 đồng. Nhưng thật đáng tiếc, sau khi huyện chuyển số hàng trên về địa bàn thì cán bộ phụ trách Chương trình 135 của xã là ông Phan Văn Tuấn lại... xếp vào trong kho ủy ban.
Trao đổi với một cán bộ công chức của xã Tân Thắng, ông này cho biết: Hàng năm, xã đều được cấp chăn ấm cho hộ nghèo với số lượng như trên. Tuy nhiên trước năm 2012, các hộ đã được nhận chăn, còn năm 2012 và năm 2013, không hiểu lý do gì mà người phụ trách Chương trình 135 của xã đã giữ lại và cất trong kho. Cách đây hơn 1 tháng, ông Dương Danh Hòa, Trưởng phòng Lao động thương binh và Xã hội huyện khi xuống xã Tân Thắng kiểm tra đã phát hiện liền yêu cầu ông Tuấn khẩn trương phát chăn cho dân. Thế nhưng đâu vẫn vào đấy, vì thế số chăn trên vẫn “yên lặng” trong kho.

Đến nay đã gần 2 năm trôi qua, số chăn ấm này vẫn nằm yên trong kho của UBND xã Tân Thắng. 
Chúng tôi có cuộc trao đổi với ông Phan Tiến Dũng, Chủ tịch UBND xã Tân Thắng về việc vì sao xã để tình trạng cấp phát chăn ấm của Chính phủ lại chậm trễ như vậy? Ông Dũng cho biết, hiện nay đã phát gần hết, chỉ còn xóm Tân Thành, nguyên nhân là do việc bình xét của xóm quá chậm, biên bản lại chồng chéo không hợp lý. Ông Dũng cũng thừa nhận sai sót này thuộc về người phụ trách và hứa sẽ rút kinh nghiệm.
Cấp phát chăn ấm cho dân nghèo vùng sâu, vùng xa không chỉ giúp bà con đảm bảo sức khỏe trong những đợt rét đậm, rét hại mà còn thể hiện sự quan tâm của Đảng và Nhà nước. Đề nghị UBND huyện Quỳnh Lưu khẩn trương kiểm tra, xử lý số hàng trên, phát ngay cho hộ nghèo theo mục tiêu Chương trình 135 của Chính phủ, đồng thời cần xử lý những cán bộ sai phạm làm chậm trễ việc cấp phát chăn ấm cho nhân dân.
THEO CÔNG AN NGHỆ AN

Saturday, June 28, 2014

Dùng mìn công phá đá tìm thi thể nạn nhân bị vùi lấp ???



Chủ nhật, 2014-06-29 05:53:06 - Nguồn: Internet
UBND tỉnh Phú Thọ đang chỉ đạo các cơ quan chức năng tích cực huy động lực lượng, thiết bị chuyên dụng và dùng mìn công phá để tìm kiếm nạn nhân còn lại trong vụ sạt lở tại mỏ đá Đồng Giác thuộc xóm Giác 1, xã Thu Cúc (Tân Sơn – Phú Thọ).
Tại hiện trường vụ sạt lở, chiều ngày 27/6, lực lượng chức năng vẫn đang tích cực sử dụng máy móc và các thiết bị chuyên dụng để phá đá, chuyển đất đá ra khỏi khu vực công trường tìm kiếm tung tích nạn nhân.
Tính đến thời điểm này có 4 lều bạt được dựng lên để phục vụ lực lượng chức năng ăn ở và sinh hoạt tại chỗ, bằng mọi biện pháp nhanh nhất để sớm đưa được nạn nhân Vi Tiến Luận (1985) ra khỏi hiện trường.
Dùng mìn công phá đá tìm thi thể nạn nhân bị vùi lấp
Cơ quan chức năng sẽ cho nổ mìn để tìm thi thể nạn nhân bị vùi lấp dưới lớp đất đá.
Hiện lực lượng chức năng vẫn duy trì với quân số 200 người gồm lực lượng công an, quân đội, dân quân… vừa cứu hộ cứu nạn vừa đảm bảo an toàn cho khu vực hiện trường.
Do hiện trường sự cố thương tâm nằm ngay phía dưới chân núi lở, có thể tiếp tục sạt lở bất cứ lúc nào nên lực lượng chức năng vừa gấp rút tìm kiếm mà vẫn phải hết sức thận trọng, đảm bảo an toàn cho người thực hiện cứu hộ.
Theo nhận định của cơ quan chức năng, lúc xảy ra vụ sạt lở, anh Vi Tiến Luận đang lái máy xúc thì bị hàng nghìn mét khối đất đá ập xuống khiến nạn nhân cùng chiếc máy xúc bị bẹp rúm dưới đống đất đá.
Đến nay, lực lượng chức năng đã xác định được vị trí của nạn nhân cùng chiếc máy ủi. Tuy nhiên, do khối lượng đất đá quá lớn, gồm những tảng lớn, gầu máy xúc không xúc nổi nên lực lượng chứ năng phải dùng thuốc nổ để phá đá.
Trong hơn một ngày, hàng nghìn mét khối đất, đá được múc đi, nhưng lực lượng chức năng vẫn chưa tiếp cận được vị trí của nạn nhân. UBND tỉnh Phú Thọ khẳng định sẽ làm hết sức, bằng mọi biện pháp đưa nạn nhân ra khỏi hiện trường nhanh nhất.
Dùng mìn công phá đá tìm thi thể nạn nhân bị vùi lấp
Người dân tập trung gần hiện trường để nghe ngóng thông tin đoàn tìm kiếm.
Trao đổi với PV Dân trí, Đại tá Hà Minh Tân – Phó Giám đốc Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, do hơn một nửa quả núi bị sập, khối lượng đất đá đè lên hiện trường rất lớn nên sáng nay Ban cứu hộ cứu nạn đã thống nhất cho nổ mìn phá đá, mong sẽ tìm được nạn nhân Vi Tiến Luận trong những ngày gần đây.
Hiện cả tỉnh đang dồn nhân lực để tiến hành tìm kiếm nạn nhân mất tích. Về phía doanh nghiệp, đúng sai hoặc thiệt hại như thế nào thì sau khi hoàn tất việc cứu nạn sẽ tiến hành xem xét, chứ không có chuyện cơ quan chức năng thực hiện việc điều tra, tạm giữ Giám đốc Công ty Trần Phú.
Với nạn nhân Hà Văn Diện bị tử vong, sau khi hoàn tất các thủ tục theo đúng quy định của pháp luật, thi thể nạn nhân đã gia đình tiến hành mai táng theo phong tục.
UBND huyện Tân Sơn đã đến thăm hỏi, động viên và trao số tiền 10 triệu đồng để hỗ trợ gia đình nạn nhân. Các tổ chức đoàn thể, lãnh đạo UBND tỉnh cũng có mặt để trao số tiền 20 triệu đồng nhằm chia sẻ những nỗi đau với gia đình.
Dân trí tiếp tục thông tin vụ việc.
Q.Cường – X.Thái
​Theo Dantri

Saturday, April 26, 2014

PICS : Thanh niên Tây cứu người Việt bị nạn, bất chấp hiểm nguy


(Kênh 13) – Hành động mau chóng băng qua đường cứu người, trong khi dòng xe vẫn lại qua tấp nập của những chàng thanh niên nước ngoài khiến nhiều người Việt phải suy ngẫm.
Vào khoảng gần 10 giờ sáng ngày hôm nay (26/4), trên đoạn đường Lê Hồng Phong – Hà Nội, đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông giữa hai chiếc xe máy.
Theo như ghi nhận từ phía những người đã chứng kiến vụ việc, một nam thanh niên điều khiển xe máy WaveRS đã cố ý vượt đèn vàng, quệt vào đuôi xe của một phụ nữ đi Lead. Cả hai đã bị ngã văng xuống đường.
Người phụ nữ đã gặp may và không gặp phải bất kỳ thương tích nào đáng kể, có thể đứng dậy ngay sau va chạm. Còn chàng thanh niên thì vẫn đang nằm im bất động ngay giữa long đường.
Trong khi nhiều người Việt đang đi trên đường tỏ ra khá thờ ơ với sự việc này (chỉ nhìn qua rồi đi tiếp), bỗng xuất hiện nhóm 4 chàng thanh niên người nước ngoài lao ngay ra đường cứu giúp người bị nạn.
Họ phân công việc rất rõ ràng, người đứng chặn xe, người kiểm tra vết thương của người gặp nạn. Ngay sau đó, một đồng chí Công an đã tới và giúp sức, tránh ùn tắc đường và đưa người bị nạn đi cấp cứu.
Những chàng thanh niên người nước ngoài mau chóng băng qua đường để cứu người bị nạn
Những chàng thanh niên người nước ngoài mau chóng băng qua đường để cứu người bị nạn
Hành động của những chàng thanh niên người nước ngoái đã khiến cho một số dân mạng tự cảm thấy rất ngưỡng mộ, xen lẫn cả xấu hổ.
Bạn Trần Tiến Lợi bình luận: Hành động của những chàng trai người nước ngoài thật đáng trân trọng. Bên cạnh đó, tôi cũng tự thấy xấu hộ thay cho những người Việt đã có thái độ dửng dưng trong việc này. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, ở Việt Nam đã có không ít trường hợp dàn cảnh ăn vạ trên đường để rồi người giúp lại biến thành người bị hại. Chung quy lại vẫn là chuyện lối sống của người Việt còn rất nhiều bất cập”.
“Đây là một câu chuyện hết sức bình thường. Bình thường ở chỗ, người Tây họ đã được giáo dục, rèn luyện tốt về chuyện cứu người gặp nạn, cách sơ cứu… Còn với người Việt Nam, những vụ việc này xảy ra như vậy là quá bình thường, để không muốn gặp phải những phiền toái không đáng có thì đôi khi tránh xa lại là biện pháp an toàn” – người dùng Anhtu Nguyễn viết.

Monday, April 14, 2014

Vẫn chưa tìm thấy học sinh bị lũ thủy điện cuốn trôi




ĐĂNG BỞI  - 
7 học sinh đã bị nước từ hồ thủy điện xả nước cuốn trôi, 6 em đã máy mắn được cứu vớt, còn lại một học sinh nữ bị mất tích.
Thông tin chúng tôi mới nhận được, hiện nay các lực lượng chức năng huyện Than Uyên, tỉnh Lai Châu đang tích cực tìm kiếm nạn nhân Sùng Thị Dở (10 tuổi, học sinh lớp 4 ở bản Noong Quài, xã Ta Gia, huyện Than Uyên, tỉnh Lai Châu) bị lũ cuốn trôi khi đang cùng 6 bạn đi qua khúc sông Nậm Mu, thuộc địa phận Bản Hỳ.
Xác nhận thông tin trên, ông Lò Văn Xương, Chủ tịch UBND xã Ta Da, huyện Than Uyên cho hay: Khoảng 10 giờ sáng 13.4, 7 học sinh tiểu học (5 trai, 2 gái) của bản Noong Quài, xã Ta Gia trên đường đến trường, lội qua đoạn bản Noong Quài thì bị nước lũ cuốn trôi. 
Trước đó, chiều ngày 11.4, 7 em học sinh này đã xin phép giáo viên về thăm nhà.
Khi sự việc xảy ra, các cháu đã kêu cứu và được hai người đang hút cát phía dưới bơi ra giữa dòng để cứu vớt các nạn nhân. Một người đã cứu  vớt được 4 cháu và một người cứu được 2 cháu. Khi quay ra cứu cháu Dở thì cháu đã bị dòng nước xiết cuốn đi. Cho tới sáng nay vẫn chưa có tung tích.
Ông Xương cũng cho biết, chính quyền địa phương đã ngay lập tức huy động lực lượng dân quân, công an viên và cả bà con, những người có bè mảng, đò tích cực ra tìm kiếm cháu bé. Đồng thời thông báo cho nhà máy thủy điện Bản Chát chặn dòng, ngừng phát điện để phục vụ công tác tìm kiếm nạn nhân mất tích.
Tối qua, công tác tìm kiếm gặp nhiều khó khăn nên đoàn đã phải dừng lại. Sáng nay, việc tìm kiếm vẫn được tiếp tục tiến hành. Khi sự việc xảy ra, các ban ngành, đoàn thể huyện Than Uyên có mặt phối hợp với chính quyền xã đã tới thăm hỏi, động viên và hỗ trợ gia đình nạn nhân cháu Dở 5 triệu đồng.
Được biết, nhà máy thủy điện Bản Chát nằm trên địa phận xã Mường Kim, huyện Than Uyên, cách nơi xảy ra sự việc khoảng 30km. Bản Noong Quoài cách trung tâm xã khoảng hơn 8km, có 34 hộ, trong đó có 17 em học sinh cấp hai, 16 em học sinh cấp một, các em học sinh đều ở bán trú tại trường. 
Do không có cầu để vượt sông nên mùa mưa lũ, nước chảy xiết thì cả bản đều bị cô lập.

Đây là khúc sông thường xuyên xảy ra tai nạn và đã từng có nhiều người bị thiệt mạng do nước cuốn trôi. Lãnh đạo xã đã nhiều lần kiến nghị với cấp trên làm cầu treo phục vụ nhu cầu đi lại của bà con, nhưng đến nay vẫn chưa có cây cầu nào được xây dựng.

Gia Khánh
Ảnh bìa: Thủy điện xả lũ, ảnh minh họa- Nguồn: TT

Tuesday, March 11, 2014

“Xà xẻo” gần hết của dân vẫn còn đòi… giữ uy tín!

Thứ Tư, 12/03/2014 - 07:27
(Dân trí) - Người ta được hỗ trợ 30 triệu, đưa cho họ có 10 triệu lại bảo để “ổn định tình hình”? Rồi tại sao lại “trả lại cho huyện để tạo sự công bằng”? Và còn không muốn bị đưa lên báo để… giữ uy tín?
(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
 
Việc bớt xén tiền, hàng cứu trợ thậm chí cả tiền từ thiện ở ta không mới. Thế nhưng với việc “giữ hộ” 20 triệu trong tổng số 30 triệu đồng hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn để gượng dậy sau cơn bão lịch sử 2010 ở xã Đức Lâm vẫn không khỏi sững sờ. Sững sờ vì sự chậm trễ đến 4 năm và số tiền bị “xà xẻo” gần hết. Đau xót hơn, trong số đó có cả cụ bà ngoài tám mươi và hai gia đình Liệt sĩ.
 
Năm 2010, xã Đức Lâm, huyện Đức Thọ, Hà Tĩnh có 8 hộ dân bao gồm các gia đình nghèo, gia đình chính sách được hỗ trợ làm nhà ở theo quyết định 176 của CP và thiệt hại sau lũ lụt tháng 10/2010. Đây là chương trình được hỗ trợ từ 3 nguồn: Kinh phí khắc phục lũ lụt năm 2010; Kinh phí theo quyết định 167 của CP và kinh phí từ Mặt trận Tổ quốc huyện với tổng số tiền hơn 220 triệu. Theo đó, mỗi hộ dân này sẽ được nhận số tiền là 30 triệu đồng/hộ.
Đầu năm 2011, huyện Đức Thọ đã hoàn tất mọi thủ tục chuyển toàn bộ số tiền trên cho xã Đức Lâm để kịp thời hỗ trợ cho người dân sớm có kinh phí xây nhà. 
Song, nhiều hộ dân đến 3 năm sau mới biết mình thuộc diện được hỗ trợ. Và đến nay  đã 4 năm (2014), các hộ dân chỉ mới nhận được 1/3 số tiền trên.
Nhớ lại năm 2010, lũ lụt tàn phá miền Trung, nhiều gia đình gần như mất tất cả tài sản. Nhà cửa, hoa màu bị lũ cuốn trôi. Đã có cả người chết.
Trước sự đau thương đó, đồng bào cả nước đã đồng lòng chung tay giúp sức. Việc hỗ trợ các gia đình khó khăn ở trên chính là sự quan tâm của nhà nước nhằm chia sẻ với bà con vùng rốn lũ để vượt qua khó khăn.
Thế nhưng thật đau xót, một số lãnh đạo ở địa phương lại nỡ xà xẻo của chính đồng bào mình, là công dân của địa bàn mình và thậm chí, có thể là hàng xóm, láng giềng với nhau.
Trả lời báo Dân trí, ông Đinh Quang Ngọc, Bí thư Đảng ủy xã Đức Lâm còn… khuyên bảo phóng viên:
“Trả như vậy là để ổn định tình hình. Số tiền còn lại (20 triệu-PV) thì tốt nhất là trả lại cho huyện để tạo sự công bằng. Cái này cũng không cần phải viết báo đâu, mất uy tín vì mọi việc đã được giải quyết”.
Người ta được hỗ trợ 30 triệu, đưa cho họ có 10 triệu lại bảo để “ổn định tình hình”? Rồi tại sao lại “trả lại cho huyện để tạo sự công bằng”? Và còn không muốn đưa lên báo để bị… mất uy tín?
Muốn không mất uy tín, thậm chí tăng thêm uy tín thì ngay từ đầu hãy trả đúng, trả đủ cho người dân só tiền mà họ được hưởng chứ không phải “giữ hộ” đến 2/3 rồi lo “mất uy tín”.
Nói thẳng ra, họ đã phạm tội hình sự theo Điều 280. Tội lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản: “... lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản của người khác có giá trị từ năm trăm nghìn đồng đến dưới năm mươi triệu đồng”.
Và không chỉ thế, họ còn đang tâm chà đạp lên tình cảm hàng xóm láng giềng trong cơn hoạn nạn vốn được coi là thiêng liêng của người Việt, phải không các bạn?

Bùi Hoàng Tám

Tuesday, March 4, 2014

Có hay không chi 76.000 tỉ đồng cho bộ máy thực hiện giảm nghèo?




ĐĂNG BỞI  - 
Thời gian qua một số báo đã đưa nội dung "Một năm Việt Nam đã chi vào bộ máy xóa đói giảm nghèo 3,5 tỉ  USD (76.000 tỉ đồng, tương đương giá trị 77 sân vận động Mỹ Đình".
Trước thông tin trên, phóng viên đã phỏng vấn Thứ trưởng Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội Nguyễn Trọng Đàm về vấn đề này.
-Gần đây có một số thông tin cho rằng hàng năm số tiền chi vào bộ máy giảm nghèo là gần 76.000 tỉ đồng (3,5 tỉ USD). Thứ trưởng giải thích điều này như thế nào?
Thứ trưởng Nguyễn Trọng Đàm: Mới đây, trên một số báo có thông tin nói về chi tiêu hành chính cho giảm nghèo tiêu tốn lớn, bằng 77 sân vận động Mỹ Đình. Ban chỉ đạo Trung ương về giảm nghèo bền vững và Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội khẳng định thông tin này là không chính xác về công tác chỉ đạo giảm nghèo của Việt Nam từ trước đến nay.
Việt Nam không có bộ máy riêng chuyên trách làm công tác giảm nghèo mà đây là trách nhiệm chung của cả hệ thống chính trị cùng phối hợp thực hiện.
Nghị quyết số 80/NQ-CP ngày 19/5/2011 về định hướng giảm nghèo bền vững thời kỳ từ năm 2011 đến năm 2020 đã quy định rõ từng bộ, ngành có trách nhiệm phối hợp đề xuất các chính sách; hướng dẫn thực hiện; kiểm tra đánh giá về lĩnh vực mình phụ trách đối với công tác giảm nghèo.
Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội vừa là cơ quan thường trực ban chỉ đạo giảm nghèo các cấp vừa phải thực hiện một số chính sách đối với người nghèo theo lĩnh vực Bộ đảm nhiệm (dạy nghề, tạo việc làm, xuất khẩu lao động) đồng thời, các bộ, ngành sẽ cử các cán bộ tham gia ban chỉ đạo tại trung ương.
Tại tỉnh, các Sở Lao động-Thương binh và Xã hội, cấp huyện là phòng Lao động-Thương binh và Xã hội, cấp xã là các công chức phụ trách từng lĩnh vực là thành viên của ban chỉ đạo giảm nghèo.
Tất cả cán bộ làm công tác giảm nghèo đều là kiêm nhiệm. Không có ngân sách riêng cho hoạt động này mà đây là kinh phí thường xuyên của bộ máy hành chính hiện có. Thời gian qua, cộng đồng quốc tế đánh giá cao những nỗ lực của Việt Nam trong công tác xóa đói giảm nghèo.
Việt Nam đã hoàn thành sớm mục tiêu thiên niên kỷ về xóa đói giảm nghèo. Vì vậy, nếu nói rằng Việt Nam phải nuôi bộ máy riêng làm công tác giảm nghèo là rất sai lầm, dẫn đến cộng đồng quốc tế hiểu sai về công tác xóa đói giảm nghèo ở Việt Nam.
Thông qua việc này, tôi đề nghị các cơ quan báo chí cần tiếp tục tích cực tham gia vào công tác xóa đói giảm nghèo bằng cách truyền thông, vận động, giải thích định hướng chính sách một cách chính xác; đồng thời thẳng thắn phê bình các bất cập, sai trái trong quá trình thực hiện công tác này.
-Thứ trưởng có thể cho biết một số định hướng của Việt Nam trong công tác xóa đói giảm nghèo trong thời gian tới?
Hiện nay, Chính phủ đang tiến hành đánh giá giữa kỳ chính sách giảm nghèo giai đoạn 2011-2015. Quốc hội cũng đang giám sát tối cao về vấn đề này. Các đánh giá cho thấy các chính sách về giảm nghèo hiện có những điểm mạnh nhưng vẫn còn nhiều điểm bất cập như: chính sách về giảm nghèo quá nhiều, phân tán, khó lồng ghép; đầu mối quản lý điều hành nằm ở rất nhiều bộ, ngành.
Bên cạnh đó các chính sách của ta chưa khuyến khích được người nghèo vươn lên, vô hình chung còn tạo ra cho một bộ phận người nghèo thụ động...
Mục tiêu cho giai đoạn 2016-2020 là các bộ, ngành cần thống nhất về quan điểm thiết kế chính sách phù hợp để giảm nghèo bền vững, tăng cường rà soát, sắp xếp, tránh sự chồng chéo, trùng lắp trong thiết kế chính sách; tập trung hỗ trợ cho các vùng khó khăn về điều kiện sản xuất, trình độ, hạ tầng cơ sở như vùng đồng bào dân tộc, miền núi trên cơ sở địa thế, đặc điểm của từng vùng, tránh "cào bằng;" xây dựng hệ thống giám sát rõ ràng nhằm khuyến khích được cộng đồng người nghèo vươn lên thoát nghèo.
Bên cạnh đó, các bộ, ngành cần xây dựng, thiết kế chính sách, phương pháp tiếp cận đo lường nghèo đói "đa chiều" để xác định đối tượng, xây dựng chính sách để người nghèo tự đối chiếu mình thiếu hụt về vấn đề gì để hỗ trợ.

Theo Phúc Hằng (TTXVN)  
Thứ trưởng Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội Nguyễn Trọng Đàm. (Ảnh:TTXVN) 

Monday, February 10, 2014

Một nhà từ thiện phải đột ngột rời VN sau khi bị đe dọa và sách nhiễu

VRNs ( 11.02.2014– Sài Gòn-
Lời mở đầu: ” Hội từ thiện Măng Non (tên tiếng Pháp là Association Avenir, http://www.mangnon.free.fr/) thành lập tại Pháp hoạt động từ năm 1994 với mục đích giúp đỡ các sinh viên và học sinh nghèo tiếp tục theo học. Một cách đều đặn từ 18 năm qua cứ hai năm một lần hội tổ chức những chuyến du lịch Việt Nam để tặng quà cho các trường học và để các nhà hảo tâm có dip thăm viếng Việt Nam và gặp các em mà họ giúp đỡ. Cho tới nay các chuyến du lịch này diễn ra môt cách bình thường dù bị công an theo dõi rất sát nhưng lần này công an đổi thái độ và ra mặt sách nhiễu. Bà Lương Thị Hồ Quì, vợ ông Nguyễn Gia Kiểng, một trong những sáng lập viên của hội và cũng là chủ tịch hội trong những năm đầu, đã phải rời Việt nam đột ngột sau khi bị công an đe dọa an ninh nhân thân. Phái đoàn sau đó cũng bị sách nhiễu. Trọng Khiêm đã liên lạc với bà Hồ Quì sau khi bà về Pháp. Sau đây là phần chính cuộc phỏng vấn.
Trọng Khiêm: Chào chị Quì, tại sao chị về Pháp cắt ngang cuộc thăm viếng Việt Nam?
Bà Hồ Quì: Tôi bị buộc phải rời Việt Nam vì bị công an đe dọa. Người chỉ huy công an nói với tôi rằng họ không trục xuất tôi nhưng nếu tôi không rời ngay Việt Nam thì họ sẽ không bảo đảm an ninh cho tôi và phái đoàn Măng Non đi đến đâu họ cũng không để yên.
Trọng Khiêm: – Chị nghĩ rằng họ có thể bạo hành?
Bà Hồ Quì: – Tôi hỏi tòa lãnh sự Pháp xem phải ứng xử như thế nào sau lời đe dọa này. Vị lãnh sự Pháp hỏi tôi cơ quan nào đưa ra lời đe dọa, tôi nói rằng tôi chỉ biết đây là một cơ quan công an nhưng không biết danh xưng chính thức là gì, chỉ biết địa chỉ công an là 242 đường Nguyễn Trãi. Vĩ lãnh sự nói rằng nếu như thề thì nghiêm trọng lắm, bà nên trở về Pháp ngay đi. Tôi điện thoại hỏi anh Kiểng, chồng tôi cũng nói rằng nên rời Việt Nam bởi vì công an Việt Nam có thói quen dùng bọn lưu manh hành hung những người mà họ không ưa. Đã có rất nhiều phụ nữ bị công an giả dạng côn đồ hoặc thuê bọn côn đồ hành hung. Một lý do khác khiến tôi quyết định về Pháp ngay là họ nói rằng nếu tôi còn ở lại Việt Nam thì phái đoàn Măng Non đi đến đâu họ cũng không để yên. Tôi không muốn vì tôi mà các bạn trong phái đoàn bị sách nhiễu, làm hỏng chuyến du lịch của họ.
Trọng Khiêm: – Thành phần phái đoàn Măng Non như thế nào và về Việt nam với mục đích nào?
Bà Hồ Quì: – Tổng cộng có 20 người, đa số là người Pháp, phần còn lại là những người Việt sinh sống tại Pháp và có quốc tịch Pháp. Tất cả đều là hội viên hội Măng Non và tích cực giúp đỡ học sinh sinh viên nghèo tại Việt Nam, thí dụ như nhận một hay nhiều học sinh Việt Nam làm con nuôi và trợ giúp để các em có thể tiếp tục đi học. Các chuyến du lịch có mục đích để các cha mẹ nuôi gặp các em mà họ đỡ đầu và thăm viếng các cơ sở giáo dục mà họ giúp đỡ, đồng thời để thăm viếng đất nước Việt Nam. Mỗi lần thăm viếng các trường và các nơi có cô nhi chúng tôi đều đem quà tặng, như bút, quần áo, đồ chơi, hay tiền v.v.
Trọng Khiêm: – Đây là lần đầu tiên phái đoàn và cá nhân chị bị làm khó?
Bà Hồ Quì: – Cá nhân tôi thì không phải lần đầu nhưng phái đoàn thì gần như vậy. Năm 2006 tôi vào tới Sài Gòn thì được đưa giấy mời ra sở công an “làm việc”, tôi hỏi người sĩ quan công an đây là giấy mời hay lệnh triệu tập và được trả lời rằng đây đúng là một giấy mời. Tôi đáp lại rằng nếu là giấy mời thì có nghĩa là tôi không sai phạm gì cả và có quyền từ chối lời mời.
Sau đó sở công an gọi điện thoại cả chục lần đòi tôi đến sở công an nhưng tôi vẫn không đến, cuối cùng tôi bằng lòng để công an đến nhà gặp tôi trong vòng nửa giờ. Năm 2008 họ lại đưa giấy mời và tôi cũng vẫn từ chối đến sở công an, sau cùng hai sĩ quan công an đến gặp tôi tại khách sạn, khoảng một giờ. Năm 2010 không có gì xảy ra, phái đoàn và tôi được yên ổn. Nhưng năm nay thì khác hẳn.
Trọng Khiêm: – Chị nói khác hẳn là khác như thế nào?
Bà Hồ Quì: – Kể từ năm 1996 khi hội chúng tôi bắt đầu tổ chức những chuyến về thăm Việt Nam lúc nào họ cũng theo dõi rất sát, đi đâu họ cũng đi theo để quay phim, chụp ảnh nhưng họ vẫn để chúng tôi yên và chúng tôi cũng không phiền gì vì mình có làm gì lén lút đâu mà sợ. Nói chung hội Mang Non cũng như cá nhân tôi không có quan hệ trực tiếp và công khai với công an. Chỉ từ năm 2006 trở đi họ mới đòi gặp tôi nhưng hội thì họ vẫn để yên và cũng chỉ tiếp xúc tại Sài Gòn, nghĩa là giai đoạn chót của chuyến thăm viếng thôi chứ ở ngoài Bắc và ngoài Trung họ không làm gì ngoài quay phim và chụp ảnh. Như tôi đã nói năm 2006 sau khi đưa giấy mời và điện thoại rất nhiều lần yêu cầu tôi đến sở công an làm việc nhưng tôi không đến, họ đã đến nhà chị tôi để gặp tôi. Người gặp tôi xưng tên là Phan Trung chắc là một sĩ quan cao cấp vì có mấy sĩ quan công an đi theo. Ông này nói năng lịch sự. Sau vài lời xã giao ông ấy đề nghị hội Măng Non gia nhập Mặt Trận Tổ Quốc như các hội từ thiện khác để dễ hoạt động.
Tôi đáp lại rằng Mặt Trận Tổ Quốc là một tổ chức chính trị, hội chúng tôi là một hội từ thiện thuần túy chúng tôi không thể tham gia Mặt Trận Tổ Quốc được, còn các tổ chức từ thiện khác có tham gia hay không tùy họ. Ông Trung không nói thêm và xoay qua nói về anh Kiểng. Ông ấy nói rằng anh Kiểng là một người yêu nước, nhưng thái độ của anh ấy với chính quyền cứng rắn quá. Anh Kiểng nên về Việt Nam thăm quê hương để biết rõ thực tại đất nước. Tôi đáp lại rằng nếu các anh muốn anh Kiểng về Việt nam thì cứ liên lạc trực tiếp với anh ấy; tôi không làm chính trị nên không thể biết anh ấy nghĩ gì để có thể làm trung gian. Ông ấy vẫn nói anh Kiểng nên về nước và suốt phần còn lại của buổi tiếp xúc xoay quanh vấn đề này một cách lịch sự. Năm 2008 khi tôi vừa vào tới Sài Gòn thì đã nhận được ngay giấy mời lên sở công an và tôi cũng từ chối. Sau cùng thì hai sĩ quan công an đến gặp tôi tại khách sạn. Tất cả cuộc nói chuyện kéo dài hơn một giờ, ngoài những thăm hỏi xã giao, chỉ xoay quanh việc đề nghị anh Kiểng về Việt Nam. Lập trường của tôi vẫn như trước nghĩa là họ nên trực tiếp liên hệ với anh Kiểng trong khi lập trường của họ vẫn là tôi nên chuyển lời đề nghị của họ. Có một lúc họ nói rằng tại sao các ông Nguyễn Cao Kỳ và Thích Nhất Hạnh về nước được mà anh Kiểng lại không chịu về. Tôi chỉ biết đáp lại rằng mỗi người có một cương vị riêng và buổi tiếp xúc kết thúc một cách nhã nhặn.
Trọng Khiêm: – Còn lần này thì sao?
Bà Hồ Quì: – Lần này thì ngay khi tôi mới tới Hà Nội đã nhận được giấy mời lên sở công an làm việc. Tôi không tới gặp họ. Vả lại tôi rất ít thời giờ vì chỉ ở Hà Nội vài ngày lại còn dự định đi thăm nhiều nơi. Trước khi rời Hà Nội tôi gọi điện thoại cho họ theo số điện thoại trên giấy mời. Họ cho biết là tôi không sai phạm gì, họ chỉ muốn gặp tôi để biết thêm về hội Măng Non và phái đoàn du khách. Tôi nói rằng tôi không còn là chủ tịch hội nữa, trong phái đoàn có anh trưởng đoàn và cô tổng thư ký của hội sẵn sàng gặp họ, nhưng họ cho biết chỉ muốn gặp tôi thôi chứ không muốn gặp hai người kia. Tôi biết là có chuyện không bình thường rồi nhưng vẫn từ chối gặp họ. Họ nói rằng nếu tôi không gặp họ tại Hà Nội
thì cũng sẽ phải gặp họ ở Sài Gòn. Sau đó đoàn chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình, đi đâu cũng có người theo sát, quay phim chụp anh một cách rất lộ liễu. Tại Huế họ khám xét rất kỹ những món quà chúng tôi tặng cho học sinh. Không khí bắt đầu căng thẳng nhưng cũng không quá gay go. Chỉ có từ khi vào đến Sài gòn là mới thực sự căng thẳng và cuối cùng tôi phải rời Việt Nam một tuần lễ trước dự định.
Trọng Khiêm: – Cuộc đụng độ giữa công an và chị diễn ra như thế nào?
Bà Hồ Quì: – Họ kiếm chuyện với tôi chứ tôi đâu có đụng độ gì với họ. Tôi chỉ ứng xử một cách bình thường. Ngay khi tôi tới Sài Gòn công an thường phục đã đợi sẵn tại khách sạn và liên tục quay phim, khách sạn đã có sẵn giấy mời tôi đến sở công an làm việc. Cũng như tại Hà Nôi hôm sau tôi gọi họ để biết lý do tại sao họ mời tôi. Một công an tên là Tạ Xuân Vũ cho biết giấy mời này không liên quan gì tới hội Măng Non, nhà nước hoan nghênh công việc từ thiện của hội. Tôi được mời tới làm việc là để nói chuyện về chồng tôi. Theo họ chồng tôi có lập trường “không thân thiện” với chính quyền. Tôi trả lời họ là tôi không làm chính trị nên không biết gì về hoạt động của chồng tôi cả, vả lại tôi rất ít thời giờ
nhưng nếu họ muốn gặp cũng được, với điều kiện là họ đến khách sạn gặp tôi. Họ đồng ý nhưng buổi chiều không thấy họ đến. Ngày hôm sau tôi cùng đoàn đi thăm viếng miền Tây đúng như chương trình.
Trọng Khiêm: – Phản ứng của công an ra sao?
Bà Hồ Quì: – Xe chúng tôi đi được một đoạn đường thì công an goi cho công ty du lịch bắt quay trở lại và đưa tôi tới sở công an đường Nguyễn Trãi. Tôi vào gặp họ, anh trưởng đoàn và cô tổng thư ký hội đi theo, còn những bạn khác ngồi trên xe chờ. Họ để anh trưởng đoàn và cô tổng thư ký ngồi chờ ngoài sân còn tôi thì vào văn phòng làm việc với họ.
Trọng Khiêm: – Buổi làm việc diễn ra như thế nào?
Bà Hồ Quì: – Anh Tạ Xuân Vũ và một sĩ quan công an khác tên là Đạt làm việc với tôi. Anh Tạ Xuân Vũ đã thay đổi hẳn, mới hôm qua anh ta còn nói nhỏ nhẹ từ tốn với tôi qua điện thoại, hôm nay anh ta tỏ ra rất cộc cằn. Chắc anh ta vừa nhận một lệnh mới. Họ đặt những câu hỏi về lý lịch cá nhân và về chuyến đi. Đây là những điều họ đã biết rồi nhưng vẫn hỏi. Ngày và nơi sinh, nghề nghiệp, cha mẹ, anh em, chồng con v.v. Có những câu hỏi rất vô duyên như “chị vào chùa để gặp ai” tôi trả lời là để gặp Phật, hay “chị vào thăm các trường để làm gì?” và tôi trả lời là để thăm các cháu học sinh và các thày cô v.v.
Trọng Khiêm: – Theo chị tại sao họ cần hỏi những câu hỏi như thế?
Bà Hồ Quì: – Theo tôi mục đích của họ là để gây cho tôi cái cảm tưởng mình là người sai phạm đang bị hỏi cung để sau đó họ dễ trấn áp tinh thần khi bắt đầu những câu hỏi thực, nghĩa là những câu hỏi về anh Kiểng.
Trọng Khiêm: – Họ hỏi những gì về anh Kiểng?
Bà Hồ Quì: – Anh Kiểng làm gì trong ngày? Hay đi đâu? Thường gặp những ai? Tôi có biết là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên phát hành trái phép tờ báo Tổ Quốc ở trong nước không? v.v. Tôi chỉ trả lời qua loa những câu hỏi này. Về những người thường đến gặp anh Kiểng tôi nói là có nhiều người lắm nhưng tôi không thể nêu tên họ ra vì không được phép của họ. Rồi họ nói là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chống nhà nước vì chủ trương đa nguyên trong khi nhà nước Việt Nam chủ trương độc đảng và tôi cũng tham gia nấu ăn cho những bữa cơm gây quỹ của THDCĐN như vậy là tôi cũng hoạt động chính trị. Tôi xác nhận là tôi có nấu ăn cho những bữa ăn gây quỹ của THDCĐN và nếu họ nghĩ rằng như thế là làm chính trị thì quả nhiên tôi có làm chính trị, làm
chính trị nhiều lắm và sẽ còn tiếp tục làm. Phần sau này khá căng thẳng vì họ xấc xược quá. Họ luôn luôn nhắc đi nhắc lại rằng đất nước này là của họ, họ muốn làm gì cũng được. Sau cùng họ đưa tôi tờ biên bản buổi làm việc. Họ bảo tôi đọc và ký tên. Tôi trả lời là tôi không cần đọc họ muốn viết gì tùy ý và tôi viết vào biên bản rằng “tôi rất không vui vì bị làm phiền”. Lúc đó người chỉ huy mới ra, anh ta đọc biên bản rồi xừng xộ đả kích anh Kiểng là làm chính trị xa lông, không biết gì về thực trạng đất nước v.v. Tôi nói với anh ta rằng nếu thấy anh Kiểng nói sai sự thực sao không tranh luận với anh ấy. Anh ta hùng hổ chỉ tay vào mặt tôi nói rằng tôi cũng tiếp tay cho anh Kiểng chống nhà nước. Tôi nhắc nhở anh ta
rằng ở những nước văn minh người ta ăn nói lịch sự, không chỉ tay vào mặt người nói chuyện, nhất là đối với phụ nữ.
Trọng Khiêm: – Anh ta tên gì, cấp bậc nào?
Bà Hồ Quì: – Tôi không biết, anh ta chỉ xưng tên là Minh và mặc thường phục, khoảng ngoài 40 tuổi, chức vụ của anh ta chắc phải cao lắm mới có quyền bắt một công ty du lịch buộc một xe chở du khách đang trên đường đi phải quay lại Sài Gòn. Sau khi tôi đã về Pháp rồi anh ta còn ra lệnh cho các công an tỉnh sách nhiễu đoàn du lịch, khám xét hạch hỏi một số người trong đoàn. Họ còn hăm dọa đoàn là sẽ bị phạt vì làm việc từ thiện bất hợp pháp.
Trọng Khiêm: – Chính anh ta ra buộc chị phải rời Việt Nam?
Bà Hồ Quì: – Đúng thế anh ta nói “đất nước này là của chúng tôi, chúng tôi muốn cho ai đến thì cho, muốn cấm ai ở thì cấm, chúng tôi khuyên chị nên rời Việt Nam ngay đi”. Tôi hỏi lại anh ta như thế có phải là chính quyền trục xuất tôi không, anh ta trả lời rằng anh ta không trục xuất tôi nhưng anh ta khuyên tôi nên về Pháp ngay vì nếu tôi ở lại an ninh của tôi sẽ không được bảo đảm và đoàn du lịch sẽ không đi đâu được cả. Chiều hôm đó tôi lấy máy bay về Pháp. Sau khi về Pháp tôi được công ty du lịch cho biết rằng chuyện hăm dọa này xảy ra chỉ vì buổi làm việc căng thẳng quá. Nhưng tôi không hề nổi nóng và cũng không nói gì xúc phạm cả. Tôi chỉ không chấp nhận để bị mất thể diện thôi.
Trọng Khiêm: – Chị Quì có cảm nghĩ gì sau chuyến đi này?
Bà Hồ Quì: – Tôi rất buồn. Những người công an quả là một loại người rất đặc biệt. Đáng lẽ công an phải bảo vệ an ninh thì lại gây mất an ninh. Họ không hề nể nang những người làm việc từ thiện giúp đỡ các cháu nghèo khổ, họ làm như được họ cho phép giúp các cháu là một ơn huệ. Họ cũng không ngần ngại gây thiệt hại cho ngành du lịch khi đối xử thô lỗ với du khách. Hình như họ nghĩ chức năng của họ là để làm phiền và làm hại và lấy đó làm vinh dự. Họ gây thiệt hại nhiều lắm cho đất nước. Cách đây không lâu một anh bạn của chồng tôi được một trường đại học mời về dạy. Anh ấy bằng lòng và chấp nhận dạy không lãnh lương, cũng không đòi chi phí vé máy bay và khách sạn. Anh ấy tự lo lấy hết, chỉ dạy học để giúp
thanh niên Việt Nam thôi vì anh ấy đã về hưu và có lương hưu khá lớn. Nhưng ngay khi về liền bị công an mời lên làm việc. Họ giữ passport của anh ấy ba ngày liền để thẩm vấn như một người có tội. Họ hạch sách, quát tháo hỏi anh ấy quen anh Kiểng như thế nào, làm gì cho anh Kiểng, biết những ai trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên v.v. Rồi sau cùng nói bằng lòng cho anh ấy về Viêt Nam và đề nghị anh ấy làm chỉ điểm cho họ. Tôi thực không thể hiểu họ là loại người gì mà có thể làm như thế. Dĩ nhiên anh này chán ngán và bỏ ý định về Việt Nam dạy học. Thật đáng tiếc vì anh ấy là một chuyên gia lớn.
Trọng Khiêm: – Chuyến về Việt Nam lần này như thế là không vui?
Bà Hồ Quì: – Cũng có những niềm vui. Thí dụ như tôi và các bạn đã tới ăn cơm trưa ở “Quán Cơm 2000″ của hội Người Tôi Cưu Mang (http://www.nguoitoicuumang.com/). Mỗi bữa ăn chỉ có 2000 đồng Việt Nam, nghĩa là chưa tới 10 cent vì một USD đổi ra được hơn 20.000 đồng VN. Quán cơm được tổ chức để giúp đồng bào nghèo có bữa ăn. Chỉ có 2000 đồng một bữa cơm thôi nhưng rất sạch sẽ, lịch sự, tình cảm, cơm ăn đủ no. Các sinh viên phục vụ rất chu đáo và ân cần. Thật là tuyệt vời. Nước ta vẫn còn nhiều hy vọng vì vẫn còn những người tốt. Thật đáng kính phục và đáng được ủng hộ nồng nhiệt.
Trọng Khiêm: – Câu hỏi cuối cùng, sau vụ này hội Măng Non và cá nhân chị có còn tiếp tục công tác từ thiện tại Việt Nam nữa không?
Bà Hồ Quì: – Dĩ nhiên là vẫn tiếp tục. Chúng tôi làm việc cho học sinh sinh viên nghèo ở Việt Nam chứ có làm việc cho công an đâu mà bỏ cuộc vì công an thô bạo? Dĩ nhiên là nhiều bạn Pháp trong chuyến đi này rất thất vọng và không muốn đến Việt Nam nữa trong một thời gian dài, nhưng hoạt động của hội vẫn phải tiếp tục và càng phải tiếp tục mạnh hơn nữa khi đất nước bị quản trị một cách vô lý. Chúng tôi hiện có hơn 400 con nuôi. Hy vọng rằng hè năm tới con số này sẽ  500 hay nhiều hơn ■
Góp ý của Siêu Phong :
Đã sáng mắt ra chưa?
Những nhà từ thiện mà không chịu chi cho công an thì chắc chắn là bị làm khó dễ rồi. Muốn làm từ thiện thì phải gia nhập vào “Mặt trận tổ quốc” và chắc chắn là phải đóng góp hàng năm. Hơn nữa đi đến địa phương nào hội từ thiện cũng phải khai báo và làm thủ tục “đầu tiên” với công an quận, phường xóm cho phải phép. Chúng ta thấy những vidéo quảng cáo của các “công ty” từ thiện trên TV Việt-Nam tại Huê Kỳ, trưng bầy nhiều xe camion chở gạo đến cho đồng bào rồi chủ công ty cầm loa ra lệnh ngon ghê lắm mà.
Bà Hồ Quì tưởng rằng là “Tổ Quốc đã ăn năn”, dễ dàng “hoà hợp hoà giải”; hơn nữa bà tưởng quốc tịch “đầm xoè Pháp Quốc” của bà ngon lành nên Công An không dám làm khó dễ. Xin lỗi chứ ở một nước mà chỉ biết sài luật “rừng”, chúng làm gì mà chả được. Chúng chỉ lấy cớ bà là vợ ông Gia Kiểng để “hành” bà chơi cho bõ ghét thôi, nhưng sự thật vẫn là vì bà không chịu “bôi trơn”, “bắt tay bằng phong bì” với công an mọi nơi phái đoàn măng non đến nên đều bị chúng hè nhau làm khó dễ cho biết tay.
Hỏi Bà có về VN nữa không? Bà trả lời ngon lành: “có chứ”.
Hoan hô lòng can đảm của bà. Chúc bà may mắn sẽ được Toà Đại Sứ VC tại Paris cấp visa dễ dàng lần tới và đi đâu cũng được an toàn tính mạng, vì công an không bao giờ ra tay cả, họ là “bạn dân” mà, chỉ có tụi “xã hội đen, quần chúng tự phát” (mà một nữ dân biểu Hoa Kỳ là Loretta Sanchez gọi là “goons”) sẽ ra tay hỏi thăm bà bằng gậy gộc, giáo mác, có khi có cả chó săn và súng AK nữa, hoặc dàn dựng gây ra tai nạn giao thông, rồi có thể đưa bà vào nhà thương luôn không biết chừng. Cùng lắm họ chỉ có lời phân ưu “parce que” với toà đại sứ Pháp và nói là bà tự xử trong đồn công an thì ai mà biết. Chẳng nhẽ ông Kiểng phải bay về từ Paris để vào nhà thương thăm bà hay sao?
Họ chẳng cám ơn ông Kiểng và Thông Luận về cái công reo hò “hoà hợp hoà giải” từ bấy lâu nay gì cả. Cái này thì láo toét thật. Mấy anh khoa bảng VN bên Mỹ nhiều anh cũng đang hò hét ủng hộ “3 hát 1 gờ” “HHHG” để lấy điểm với nhà cầm quyền ta, thì nên để ý một chút là nếu cho bà xã về VN coi chừng cũng bị … đuổi ra như bà Hồ Quì đấy nhé.
Cũng cám ơn Bà Hồ Quì bật mí là mấy ông công an ở Việt-Nam tuyên bố rằng các hội từ thiện hải ngoại khác muốn làm ăn dễ dàng tại Việt-Nam thì phải gia nhập “Mặt Trận Tổ Quốc”. Việc quan trọng vậy, mà bao nhiêu “công ty” từ thiện bên Mẽo, không thấy ai khoe là Hội viên của “Mặt Trận Tổ Cò”
của CSVN cả, chắc họ sợ bị đồng bào tỵ nạn bên Mỹ cạch mặt chăng? Chúng tôi chỉ dám đoán là họ “chi” 50-50 hay tứ lục rất bộn cho công an cán bộ nhưng đâu biết là bắt buộc phải gia nhập “tổ cò” của chúng nữa. Trời ơi!!!
Trọng Khiêm/Hồ Quì