Friday, February 1, 2019

Nhiều vụ cháy xảy ra trong những ngày cuối năm

 RFA-2019-02-01   
Chợ lớn nhất Thái Nguyên bốc cháy dữ dội hôm 1/2/2019 tức 27 Tết âm lịch.
Chợ lớn nhất Thái Nguyên bốc cháy dữ dội hôm 1/2/2019 tức 27 Tết âm lịch.Courtesy ngoisao
Một công ty giày ở Bình Dương vào ngày 1 tháng 2 năm 2019 bị cháy lớn khi công nhân đang cố gắng hoàn tất công việc để nghỉ Tết.
Vụ hỏa hoạn xảy ra vào 8 giờ sáng làm hàng ngàn m2 khu xưởng đổ ập trong biển lửa.
Tin cho biết đây là công ty vốn Trung Quốc chuyên sản xuất đế giày ở phường An Phú, thị xã Thuận An, Bình Dương.
Những người có mặt tại hiện trường sử dụng bình cứu hỏa mini và phun nước dập lửa nhưng bất thành. Bên trong công ty chứa các nguyên vật liệu, hàng hóa dễ bắt lửa, nên việc cứu hỏa gặp nhiều khó khăn.
Đến 11 giờ trưa cùng ngày, lực lượng chức năng vẫn đang cố gắng dập tắt ngọn lửa. Đám cháy gây thiệt hại hàng chục tỷ đồng.
Cũng trong ngày 1 tháng 2, một vụ cháy xảy ra tại chợ lớn nhất Thái Nguyên.
Truyền thông trong nước loan tin vừa nói cùng ngày và cho biết đám cháy bất ngờ xảy ra lúc 6 giờ sáng, từ một ki-ốt bán chăn gối nệm ở tầng 2 chợ Thái thuộc thành phố Thái Nguyên. Sau vài phút, ngọn lửa bùng lên bao trùm khu chợ.
Sau khoảng 10 phút, cảnh sát phòng cháy chữa cháy Thái Nguyên đã khống chế được ngọn lửa, nhưng toàn bộ một ki-ốt đã bị thiêu rụi và ảnh hưởng đến hai gian hàng bên cạnh. Vụ cháy không có thiệt hại về người.
Chợ Thái là trung tâm thương mại lớn của tỉnh Thái Nguyên, gồm 4 tầng và một tầng trệt có diện tích 45.000 m2 với hơn 400 gian hàng.
Bộ Công An vào ngày 1 tháng 2 công bố một số dữ liệu liên quan tình hình cháy trong tháng giêng. Cụ thể trong tháng đầu năm 2019, trên toàn quốc xảy ra hơn 290 vụ cháy khiến 11 người chết, 14 người bị thương, ước thiệt hại tài sản hơn 78 tỷ đồng.

Phản ứng của VN ra sao sau khi EVFTA bị hoãn vô thời hạn?


Thường Sơn (VNTB)Lần đầu tiên trang tin chính phủ Việt Nam phải gián tiếp thừa nhận vai trò của ‘các tổ chức dân sự’.

Những ngày giáp tết nguyên đán 2019.
Một tuần sau khi Liên minh châu Âu quyết định hoãn vô thời hạn việc phê chuẩn EVFTA (Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – châu Âu), toàn bộ các cơ quan đảng và chính quyền của Việt Nam, từ cấp tổng bí thư đến thủ tướng, các bộ ngành kinh tế vẫn im như thóc mà không có nổi một phản ứng ra hồn. Cùng lúc, hệ thống báo đảng và nhiều tờ báo nhà nước khác cũng im bặt, trái ngược với không khí ‘hồ hởi, náo nức’ đón chào ‘Hiệp định EVFTA sắp được ký kết và thông qua’ trước đó.
ần đầu tiên trang tin chính phủ Việt Nam phải gián tiếp thừa nhận vai trò của ‘các tổ chức dân sự’.
Những ngày giáp tết nguyên đán 2019.
Một tuần sau khi Liên minh châu Âu quyết định hoãn vô thời hạn việc phê chuẩn EVFTA (Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – châu Âu), toàn bộ các cơ quan đảng và chính quyền của Việt Nam, từ cấp tổng bí thư đến thủ tướng, các bộ ngành kinh tế vẫn im như thóc mà không có nổi một phản ứng ra hồn. Cùng lúc, hệ thống báo đảng và nhiều tờ báo nhà nước khác cũng im bặt, trái ngược với không khí ‘hồ hởi, náo nức’ đón chào ‘Hiệp định EVFTA sắp được ký kết và thông qua’ trước đó.
ần đầu tiên trang tin chính phủ Việt Nam phải gián tiếp thừa nhận vai trò của ‘các tổ chức dân sự’.
Những ngày giáp tết nguyên đán 2019.
Một tuần sau khi Liên minh châu Âu quyết định hoãn vô thời hạn việc phê chuẩn EVFTA (Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – châu Âu), toàn bộ các cơ quan đảng và chính quyền của Việt Nam, từ cấp tổng bí thư đến thủ tướng, các bộ ngành kinh tế vẫn im như thóc mà không có nổi một phản ứng ra hồn. Cùng lúc, hệ thống báo đảng và nhiều tờ báo nhà nước khác cũng im bặt, trái ngược với không khí ‘hồ hởi, náo nức’ đón chào ‘Hiệp định EVFTA sắp được ký kết và thông qua’ trước đó.
Toàn bộ nội dung của bản nghị quyết 2018/2925(RSP) giống hệt một cáo trạng toàn diện và đanh thép lên án chính thể độc đảng ở Việt Nam về rất nhiều hành vi vi phạm nhân quyền trầm trọng về tự do tôn giáo, tự do biểu đạt, tự do ngôn luận, tự do báo chí, nạn bắt bớ người hoạt động nhân quyền, không chịu ký kết các công ước quốc tế về lao động…
Chưa bao giờ diễn ra mối đồng cảm và sự phối hợp đồng bộ, nhịp nhàng như hiện nay giữa các tổ chức nhân quyền quốc tế và nhiều nhà nước ở châu Âu. Rõ ràng là tình trạng vi phạm nhân quyền ngày càng ghê gớm của chính thể độc đảng ở Việt Nam, cộng hưởng với vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay tại Berlin, đã khiến phát sinh hiệu ứng nước tràn ly và nhiều chính phủ đã phải bày tỏ thái độ phản ứng trực tiếp với sự trơ tráo của Hà Nội.
Ngay trước khi cuộc họp của Hội đồng châu Âu về EVFTA diễn ra, một bản yêu cầu khẩn cấp của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền quốc tế (Human Right Watch) đã được gửi đến Nghị viện châu Âu, Hội đồng châu Âu và các cơ quan liên quan, kèm theo chữ ký của 17 tổ chức xã hội dân sự trong và ngoài Việt Nam, yêu cầu hoãn EVFTA do nhà nước Việt Nam đã không chịu có bất kỳ cải thiện nhân quyền nào.
Trong một bức thư gửi cho Thủ Tướng Shinzo Abe trong năm 2018, Giám đốc của HRW (Tổ chức Theo dõi Nhân quyền) tại Nhật Bản Kanae Doi viết: “Chính phủ Việt Nam vẫn là một trong các chế độ đàn áp nhất thế giới. Trong tư cách là nước cấp viện lớn nhất của Việt Nam, Nhật Bản có cơ hội và nghĩa vụ phải lên tiếng về những hành động vi phạm nhân quyền đối với các công dân Việt Nam.”
Những tổ chức xã hội dân sự trong và ngoài Việt Nam – giới mà chính quyền luôn coi thường ‘chỉ có một nhúm người’ và hoàn toàn không phải là đối trọng chính trị của đảng CSVN, đã làm nên một chiến thắng lịch sử. Thắng lợi này đã dẫn ra một định đề ‘sáng mắt sáng lòng’ đối với đảng CSVN: nếu ở trong nước, đảng có thể huy động hàng trăm ngàn công an để bóp nghẹt quyền làm người của người dân, đàn áp dã man các cuộc biểu tình và đình công, bắt bớ giới đấu tranh dân chủ nhân quyền, thì khi ra sân chơi quốc tế lại là một câu chuyện khác hẳn. Dù chỉ là ‘một nhúm người’, nhưng giới tổ chức xã hội dân sự với hành động đấu tranh cho quyền lợi của người dân lại có sức ảnh hưởng quốc tế và hiệu quả quốc tế vận cao hơn rất nhiều so với Bộ Ngoại giao và các tổ chức ‘cánh tay nối dài của đảng’ chỉ biết mị dân và dối trá về nhân quyền.
Hẳn đó là nguồn cơn vì sao trong bản tin của Chính phủ Việt Nam về cuộc họp báo của Bộ Ngoại giao về EVFTA có đoạn “trả lời câu hỏi của phóng viên về thông tin một số tổ chức dân sự kêu gọi EU hoãn bỏ phiếu thông qua EVFTA”.
Có thể xem đây là lần đầu tiên trang tin chính phủ Việt Nam phải gián tiếp thừa nhận vai trò của ‘các tổ chức dân sự’, hay nói cách khác là của Xã hội dân sự mà đã hình thành và tồn tại trong lòng xã hội Việt Nam từ hàng chục năm qua, đặc biệt từ năm 2014 đến nay, như một thực thể và hơn thế là một thực thể đáng gờm trong tác động phản biện ra quốc tế đối với những chính sách của chính quyền Việt Nam./.

Máu của người dân là món quà mà thuộc cấp kính tặng Đại tướng Tô Lâm



Tam Ân – VNTB – Sáng 29/1/2019, tại Phủ Chủ tịch, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã trao Quyết định thăng cấp bậc hàm từ Thượng tướng lên Đại tướng đối với ông Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an; thăng quân hàm từ Thượng tướng lên Đại tướng đối với ông Lương Cường, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam.

Cùng lúc đất nước ta lại có thêm hai ông Đại tướng, không phải tướng cướp, mà là Tướng Công an và Tướng Quân đội thì chắc hẳn đây chính là chuyện “Đại Đại Hỉ” rồi! Điều này, tuyệt đối không thể nào sai được đối với cá nhân 2 ông Đại tướng. Và, cũng có thể đúng với những ai là “đồng chí, đồng ngành, đồng nghiệp, đồng đảng” của 2 ông. Tuy nhiên, với nhân dân, có xem điều này là “Đại Đại Hỉ” hay không, thì tôi không biết! Biết mới nói!
Ở xứ sở nào thì tôi cũng không biết, chứ ở Việt Nam đất nước tôi, lại có một quy luật bất thành văn dành cho giới quan chức cộng sản nói chung – như cẩm nang cơ bản chốn quan trường. Đó là, thuộc cấp luôn phải biết “đau với nỗi đau (vui với nỗi vui)” của Sếp hay gia đình Sếp của mình, trong những việc hiếu, hỉ,… – như tang lễ cha chết, mẹ chết, chẳng hạn. Quan chức thuộc cấp đều phải biết “thức thời”. Mà lần này, lại còn là việc “Đại Đại Hỉ” của 2 ông Đại tướng (một quân đội, một công an), thì thuộc cấp không thể không có quà kính mừng cho họ.

Bên quân đội, thuộc cấp của Đại tướng Lương Cường, không biết họ sẽ kính tặng cho ông tướng món quà gì. Bởi, quân đội trọng yếu, cho nên quà tặng cũng là “bí mật quốc gia”. Còn bên công an, thuộc cấp của ông Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an, thì họ chọn MÁU CỦA DÂN để làm quà kính mừng ông tướng này thăng cấp. Tuy nhiên, để “chống lãng phí”, nên người ta cũng “tiết kiệm”, chỉ có thuộc cấp của 2 tỉnh, đại diện kính tặng quà mừng cho ông Tô Lâm mà thôi. Đó là lực lượng sắc phục và “lực lượng khẩu trang” tỉnh Vĩnh Long và tỉnh Phú Yên, lần lượt kính tặng quà mừng cho ông Bộ trưởng BCA vào các ngày 28, 29/1/2019 – trước và trong ngày mà ông Bộ trưởng được thăng hàm Đai tướng! Chu đáo đến thế là cùng! Hơn hết, tặng quà là cả một nghệ thuật, phải chọn món quà người nhận phải thích, cho dù quà tặng chỉ mang ý nghĩa “tinh thần”. Cụ thể quà tặng như sau:
ùng lúc đất nước ta lại có thêm hai ông Đại tướng, không phải tướng cướp, mà là Tướng Công an và Tướng Quân đội thì chắc hẳn đây chính là chuyện “Đại Đại Hỉ” rồi! Điều này, tuyệt đối không thể nào sai được đối với cá nhân 2 ông Đại tướng. Và, cũng có thể đúng với những ai là “đồng chí, đồng ngành, đồng nghiệp, đồng đảng” của 2 ông. Tuy nhiên, với nhân dân, có xem điều này là “Đại Đại Hỉ” hay không, thì tôi không biết! Biết mới nói!
Ở xứ sở nào thì tôi cũng không biết, chứ ở Việt Nam đất nước tôi, lại có một quy luật bất thành văn dành cho giới quan chức cộng sản nói chung – như cẩm nang cơ bản chốn quan trường. Đó là, thuộc cấp luôn phải biết “đau với nỗi đau (vui với nỗi vui)” của Sếp hay gia đình Sếp của mình, trong những việc hiếu, hỉ,… – như tang lễ cha chết, mẹ chết, chẳng hạn. Quan chức thuộc cấp đều phải biết “thức thời”. Mà lần này, lại còn là việc “Đại Đại Hỉ” của 2 ông Đại tướng (một quân đội, một công an), thì thuộc cấp không thể không có quà kính mừng cho họ.
Bên quân đội, thuộc cấp của Đại tướng Lương Cường, không biết họ sẽ kính tặng cho ông tướng món quà gì. Bởi, quân đội trọng yếu, cho nên quà tặng cũng là “bí mật quốc gia”. Còn bên công an, thuộc cấp của ông Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an, thì họ chọn MÁU CỦA DÂN để làm quà kính mừng ông tướng này thăng cấp. Tuy nhiên, để “chống lãng phí”, nên người ta cũng “tiết kiệm”, chỉ có thuộc cấp của 2 tỉnh, đại diện kính tặng quà mừng cho ông Tô Lâm mà thôi. Đó là lực lượng sắc phục và “lực lượng khẩu trang” tỉnh Vĩnh Long và tỉnh Phú Yên, lần lượt kính tặng quà mừng cho ông Bộ trưởng BCA vào các ngày 28, 29/1/2019 – trước và trong ngày mà ông Bộ trưởng được thăng hàm Đai tướng! Chu đáo đến thế là cùng! Hơn hết, tặng quà là cả một nghệ thuật, phải chọn món quà người nhận phải thích, cho dù quà tặng chỉ mang ý nghĩa “tinh thần”. Cụ thể quà tặng như sau:
ùng lúc đất nước ta lại có thêm hai ông Đại tướng, không phải tướng cướp, mà là Tướng Công an và Tướng Quân đội thì chắc hẳn đây chính là chuyện “Đại Đại Hỉ” rồi! Điều này, tuyệt đối không thể nào sai được đối với cá nhân 2 ông Đại tướng. Và, cũng có thể đúng với những ai là “đồng chí, đồng ngành, đồng nghiệp, đồng đảng” của 2 ông. Tuy nhiên, với nhân dân, có xem điều này là “Đại Đại Hỉ” hay không, thì tôi không biết! Biết mới nói!
Ở xứ sở nào thì tôi cũng không biết, chứ ở Việt Nam đất nước tôi, lại có một quy luật bất thành văn dành cho giới quan chức cộng sản nói chung – như cẩm nang cơ bản chốn quan trường. Đó là, thuộc cấp luôn phải biết “đau với nỗi đau (vui với nỗi vui)” của Sếp hay gia đình Sếp của mình, trong những việc hiếu, hỉ,… – như tang lễ cha chết, mẹ chết, chẳng hạn. Quan chức thuộc cấp đều phải biết “thức thời”. Mà lần này, lại còn là việc “Đại Đại Hỉ” của 2 ông Đại tướng (một quân đội, một công an), thì thuộc cấp không thể không có quà kính mừng cho họ.
Bên quân đội, thuộc cấp của Đại tướng Lương Cường, không biết họ sẽ kính tặng cho ông tướng món quà gì. Bởi, quân đội trọng yếu, cho nên quà tặng cũng là “bí mật quốc gia”. Còn bên công an, thuộc cấp của ông Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an, thì họ chọn MÁU CỦA DÂN để làm quà kính mừng ông tướng này thăng cấp. Tuy nhiên, để “chống lãng phí”, nên người ta cũng “tiết kiệm”, chỉ có thuộc cấp của 2 tỉnh, đại diện kính tặng quà mừng cho ông Tô Lâm mà thôi. Đó là lực lượng sắc phục và “lực lượng khẩu trang” tỉnh Vĩnh Long và tỉnh Phú Yên, lần lượt kính tặng quà mừng cho ông Bộ trưởng BCA vào các ngày 28, 29/1/2019 – trước và trong ngày mà ông Bộ trưởng được thăng hàm Đai tướng! Chu đáo đến thế là cùng! Hơn hết, tặng quà là cả một nghệ thuật, phải chọn món quà người nhận phải thích, cho dù quà tặng chỉ mang ý nghĩa “tinh thần”. Cụ thể quà tặng như sau:

Mạng xã hội: Nguyễn Phú Trọng ‘tự sướng hơi sớm về cơ đồ’

GDP bình quân đầu người của Việt Nam hiện đang thua Campuchia và Lào, xếp gần chót bảng ở Đông Nam Á. (Hình minh họa: Internet)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chỉ trong vòng vài ngày, người đứng đầu đảng nhà nước CSVN bỗng nhiên hứng chịu nhiều đàm tiếu trên mạng xã hội.
Trong vụ mới nhất, người ta thấy các báo từ VnExpress, Dân Trí đến Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân hôm 1 Tháng Hai đăng một bài báo được cho là do ông Trọng viết với nội dung gần như y hệt nhau về cái tựa: “Tổng bí thư: Đất nước chưa bao giờ có được cơ đồ như ngày nay”.
GDP bình quân đầu người của Việt Nam hiện đang thua Campuchia và Lào, xếp gần chót bảng ở Đông Nam Á. (Hình minh họa: Internet)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chỉ trong vòng vài ngày, người đứng đầu đảng nhà nước CSVN bỗng nhiên hứng chịu nhiều đàm tiếu trên mạng xã hội.
Trong vụ mới nhất, người ta thấy các báo từ VnExpress, Dân Trí đến Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân hôm 1 Tháng Hai đăng một bài báo được cho là do ông Trọng viết với nội dung gần như y hệt nhau về cái tựa: “Tổng bí thư: Đất nước chưa bao giờ có được cơ đồ như ngày nay”.

Cựu tù chính trị Trương Duy Nhất ‘mất tích’ bí ẩn sau khi tìm quy chế tị nạn ở Thái

Bài viết về sự "mất tích" của Trương Duy Nhất sau khi tìm quy chế tị nạn ở Thái. (Hình: Thevietnamese.org)
BANGKOK, Thái Lan (NV) – Cựu tù chính trị, nhà báo, chủ trang blog Một Góc Nhìn Khác được nhìn thấy lần cuối cùng tại văn phòng của Liên Hiệp Quốc HCR – cơ quan tị nạn ở Bangkok, Thái Lan.
Đó là Thứ Sáu tuần trước, 25 Tháng Giêng, 2019. Tin này do tờ Thevietnamese.org loan đi sáng Thứ Sáu, 1 Tháng Hai, 2019.
Theo nguồn tin của Thevietnamese.org, ông Trương Duy Nhất đến đó để tìm quy chế tỵ nạn sau khi rời Việt Nam vào đầu Tháng Giêng vừa qua.
Gia đình và bạn bè của ông Nhất cho biết không ai biết hoặc gặp ông ta từ Thứ Bảy tuần trước, và họ cũng không thể liên lạc với ông Nhất.
Theo gia đình thì ông Nhất đã rời Việt Nam sang Thái Lan khoảng 21 ngày.
Thevietnamese.org thuật lời gia đình ông Nhất xác nhận ông không bị giam giữ ở Thái Lan.
Gia đình đã có thể xác nhận rằng Nhật không bị Trung Tâm Giam Giữ Nhập Cư của Thái (IDC) câu lưu. Người nhà ông Nhât cho biết thêm thông tin mới nhất trong ngày là chính quyền Thái Lan, cho đến thời điểm hiện tại, không bắt giữ ông Nhất.
Số điện thoại ông Nhất sử dụng ở Thái Lan vẫn còn liên lạc được, nhưng không ai trả lời các cuộc gọi. Tin cho biết vợ và con gái của ông Nhất đang rất lo lắng cho sự an toàn của ông.
Cựu tù chính trị Trương Duy Nhất bị kết án hai năm tù năm vào năm 2014 theo Điều 258 Bộ Luật Hình Sự CSVN năm 1999. Ông bị bắt vào Tháng Năm, 2013, và bị giam giữ cho đến khi xử án.
Cộng Sản Việt Nam đã cáo buộc một số bài viết trên blog Một Góc Nhìn Khác của ông là hành vi lạm dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm quyền lợi của nhà nước.
Phần lớn các bài viết của ông Nhất nhằm chỉ trích chính phủ và các lãnh đạo của đảng CSVN.
Trong số những bài ông viết và được đăng tải vào Tháng Tư, 2013, có nội dung kêu gọi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng từ chức vì những đường lối sai lầm về chính trị và kinh tế.
Sau khi trả tự do vào năm 2015, ông Nhất tiếp tục viết blog và cư trú tại Đà Nẵng.
Tờ Thevietnamese.org cho biết thêm vợ của ông Nhật vẫn còn ở Việt Nam, nhưng con gái của ông đang học tại Vancouver, Canada. Gia đình ông đang kêu gọi công luận hãy cho biết tin tức về ông Nhất, nếu có.
Một nguồn tin ẩn danh cho biết, ông Trương Duy Nhất có mối liên hệ khá “thâm tình” với ông Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “Nhôm,” người vừa bị tòa án Hà Nội kết án 15 năm tù vào ngày 30 Tháng Giêng về tội “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.” (K.L)

Từ bản án của Bác Sĩ Hoàng Công Lương: ‘Chỉ thiếu một vòng hoa tang cho nền y tế Việt Nam!’ Kalynh Ngô/Ngưởi Việt

Bác Sĩ Hoàng Công Lương đơn độc trong phiên tòa. (Hình: Facebook Hoàng Linh)
HÒA BÌNH, Việt Nam (NV) – Cộng đồng y khoa và cả gia đình nạn nhân đang có những phản ứng gay gắt trên mạng xã hội về bản án 42 tháng tù giam đối với Bác Sĩ Hoàng Công Lương do cơ quan tư pháp thuộc Tòa Án Nhân Dân tỉnh Hòa Bình tuyên hôm 30 Tháng Giêng.
Lịch sử ngành y lẫn tư pháp Việt Nam chưa bao giờ có trường hợp như thế.

Tan nát ngành y
Trong khi Bác Sĩ Hoàng Công Lương, một trong bảy bị cáo của vụ án chạy thận làm chín người chết ở Bệnh Viện Đa Khoa Hòa Bình hôm 29 Tháng Năm, 2017, phải bàng hoàng thốt lên: “Tôi ở tù vì một thứ tôi chưa hề được dạy,” thì trên mạng xã hội đang có những chia sẻ bày tỏ sự phẫn nộ, bất bình đối với bản án ông phải nhận.
Bác Sĩ Võ Xuân Sơn, cựu bác sĩ giải phẫu thần kinh của Bệnh Viện Chợ Rẫy, giám đốc phòng khám Quốc Tế Ezson viết trên trang cá nhân: “Bản án 42 tháng tù dành cho BS Lương sẽ là một tiền lệ nguy hiểm cho tất cả nhân viên y tế. Kể từ khi bản án đó chính thức có hiệu lực, các bác sĩ và nhân viên y tế phải chịu trách nhiệm về những thứ do người khác gây ra, trong khi họ không có khả năng tác động, cũng không thuộc trách nhiệm của họ.”
Bác Sĩ Hoàng Công Lương. (Hình: Lao Động)
Theo Bác Sĩ Sơn, cơ quan điều tra, Viện Kiểm Sát Hòa Bình, và Tòa Án Hòa Bình là “những cơ cấu quyền lực thối nát. Điều đó đã rõ qua quá trình điều tra, xét xử vụ án thảm họa lọc thận Hòa Bình.” Cách làm việc của cơ quan tư pháp Hòa Bình đã ngược lại với cách làm việc mà một quá trình tố tụng đúng ra phải tuân thủ.
Bác Sĩ Sơn nhìn thấy một ngành y sẽ không còn lương tâm, không còn là nơi mà người bệnh có thể yên tâm giao phó tính mạng mình, giống như hầu hết những gia đình có khả năng tài chính, đã không yên tâm giao con mình cho hệ thống giáo dục Việt nam, nên chọn con đường “tỵ nạn thời đại,” đó là sang nước ngoài để tìm con chữ.
(Năm học 2017–2018, Việt Nam tiếp tục đứng thứ sáu trong danh sách những nước dẫn đầu về số lượng sinh viên du học tại Mỹ với 24,325 người, theo báo cáo hàng năm Open Doors của Viện Giáo Dục Quốc Tế IIE. Ở Úc, du học sinh Việt Nam xếp thứ tư, sau Trung Quốc, Ấn Độ và Malaysia).
Không những thế, Bác Sĩ Võ Xuân Sơn có hẳn một bài phân tích rõ ràng, lập luận sắc sảo để chỉ ra những sai sót trong quá trình tố tụng của vụ án.
Bài viết được đăng trên báo Pháp Luật trong nước và được mọi người chia sẻ rộng rãi.
Bài viết chỉ rõ những vấn đề liên quan đến trách nhiệm của Bác Sĩ Hoàng Công Lương do tòa án dùng làm luận cứ buộc tội. Nhưng với các luật sư, đó là những cáo buộc bất hợp pháp.
Bác Sĩ Chiêm Quốc Thái, giám độc Bệnh Viện Thẩm Mỹ Việt Mỹ, có cùng nhận định với Bác Sĩ Võ Xuân Sơn khi nói về tương lai đen tối của ngành y Việt Nam sau bản án này: “Với những phán quyết sai lầm này sẽ dẫn đến hậu quả vô cùng nguy hiểm cho hàng loạt cái chết tức tưởi của người bệnh sau này cũng như những hệ lụy đưa ngành y Việt Nam tụt hậu.”
Trên trang Facebook cá nhân, ông viết: “Một phán quyết sai lầm của tòa án Hòa Bình sẽ là tiền lệ nguy hiểm như thế nào đối với ngành y Việt Nam và biết bao tính mạng của bệnh nhân sẽ phải trả giá sau phán quyết sai lầm này.”
Là một trong nhiều người theo dõi sát sao vụ án ngay từ ban đầu, Bác Sĩ Thái nhận thấy rằng: “Khi mà xét xử ngành y, thẩm phán hoàn toàn không xét về yếu tố hoàn cảnh thực tế và ý kiến các nhà chuyên môn mà chì dựa vào tâm trạng vui buồn của thẩm phán!”
Không những thế, ông kêu gọi các đồng nghiệp cùng lên tiếng để lấy lại công bằng cho Bác Sĩ Hoàng Công Lương.
Tương tự, Bác Sĩ Lê Đình Phương, trưởng Khoa Nội Tổng Quát Bệnh Viện FV, đưa ra câu hỏi lớn trong bài viết: Từ bản án cho Bác Sĩ Hoàng Công Lương: Quy trình để làm gì? Cho ai?
Trong đó, ông nêu ra: “Lý lẽ duy nhất mà tòa án vin vào để tuyên án tù giam cho Bác Sĩ Lương là không làm theo quy trình, không kiểm tra việc bàn giao, nghiệm thu chất lượng hệ thống lọc nước trước khi khởi động hệ thống lọc máu. Và sau đó là một thảm hoạ y tế chưa từng thấy như chúng ta đã biết.”
Ông đồng ý “quy trình” là yêu cầu rất quan trọng cho những công việc mang tính chuyên môn, kỹ thuật cao. Nhưng vấn đề được đặt ra là quy trình do ai soạn thảo? Soạn thảo như thế nào? Với mục đích gì?
Từ những phân tích, lập luận đưa ra, Bác Sĩ Lê Đình Phương khẳng định một điều mà Bác Sĩ Hoàng Công Lương đã từng nói: “Bác Sĩ Lương không thể chịu trách nhiệm về cái mà anh ta không được đào tạo để thực hiện hay kiểm định là nguồn nước chạy thận.”
Đơn Đề Nghị của người nhà nạn nhân. (Hình: Facebook Võ Hồng Ly)
Những lá đơn công lý
Một hành động lên tiếng khác đến từ Bác Sĩ Hà Tấn Ngọc, Quảng Ngãi. Ngày 1 Tháng Giêng, 2019, ông chính thức làm đơn đề nghị được nghỉ việc vì lý do phản đối việc tuyên án có tội đối với Bác Sĩ Hoàng Công Lương trong vụ án chạy thận ở Hòa Bình.
Tin này do Luật Sư Lê Luân đăng tải trên Facebook cá nhân cùng với nhận định: “Chúng ta cũng cần nhớ rằng, nếu bất công xảy ra với một ai đó ở một nơi nào đó thì cũng có nghĩa bất công sẽ có thể xảy ra với bất kỳ ai và ở bất kỳ nơi đâu.”
Cùng ngày, Bác Sĩ Nguyễn Đình Nguyên ở Úc đã đăng hình ảnh cùng thông điệp hiệp thông với người đồng nghiệp chưa một lần gặp mặt: “Chỉ với một lời kết án này, nghiễm nhiên mỗi một bác sĩ đang hành nghề ở Việt Nam hiện nay sẽ trở thành hoặc là một nghi can hoặc là một người tù dự khuyết.”
Ngày 28 Tháng Giêng, 2019, đại diện các gia đình nạn nhân trong vụ án lọc thận “Vô ý làm chết người” và “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” đã gửi Đơn Đề Nghị lên Hội Đồng Xét Xử Tòa Án Nhân Dân thành phố Hòa Bình, đồng kính gửi các lãnh đạo cao cấp nhất của CSVN xin tuyên Bác Sĩ Hoàng Công Lương không phạm tội.
Lịch sử ngành y chưa bao giờ nhìn thấy người nhà bệnh nhân quyết tâm bảo vệ một bác sĩ như thế. Lịch sử tư pháp cũng chưa bao giờ nhìn thấy trường hợp bên bị hại đồng loạt xin tha tội cho một bị cáo là Bác Sĩ Hoàng Công Lương.
Nếu lá Đơn Đề Nghị này không được cứu xét, cũng như nếu Bác Sĩ Hoàng Công Lượng kháng án không thành, thì hậu quả có lẽ như Bác Sĩ Lê Đình Phương nói: “Bản án dành cho Bác Sĩ Lương sẽ là một tiền lệ rất xấu cho y khoa Việt Nam. Hậu quả cuối cùng là ai? Những người bệnh sẽ chết, và chết rất đúng quy trình, không bắt bẻ vào đâu được.”
Ông ngậm ngùi nhớ ra, không lâu nữa cũng sẽ đến Ngày Thầy Thuốc Việt Nam 27 Tháng Hai.
Và sẽ có hoa, rất nhiều hoa…
Và ông cũng biết rằng: Chỉ thiếu một vòng hoa tang cho nền y tế Việt Nam thôi!(Kalynh Ngô)

Bộ Giao Thông CSVN bác bỏ đề nghị các trạm BOT không thu tiền 3 ngày Tết

Bộ Giao Thông Vận Tải quyết không cho xả các trạm BOT do sợ mất tiền. (Hình: Zing)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Đề nghị xả tất cả các trạm thu phí BOT không thu tiền trong ba ngày Tết Kỷ Hợi từ Tổng Cục Đường Bộ theo yêu cầu của các chủ đầu tư đã bị lãnh đạo Bộ Giao Thông Vận Tải bác bỏ vì sợ thất thu.
Ngày 30 Tháng Giêng, 2019, xác nhận với báo Người Lao Động, lãnh đạo Tổng Cục Đường Bộ cho biết ngày 29 Tháng Giêng có gửi đề nghị xả tất cả các trạm thu phí BOT ở Việt Nam trong ba ngày Tết kể từ 0 giờ ngày 4 Tháng Hai đến 12 giờ khuya ngày 6 Tháng Hai (tức từ 0 giờ ngày 30 Tết đến 12 giờ khuya Mồng Hai Tết Kỷ Hợi).
Lý do là các doanh nghiệp chủ đầu tư có văn bản đề nghị Bộ Giao Thông Vận Tải, Tổng Cục Đường Bộ “xem xét chấp thuận tạm dừng thu phí trong một số ngày Tết Nguyên Đán.”
Theo nhà đầu tư, việc đưa ra đề xuất này nhằm “phục vụ người dân vui Xuân trong dịp Tết Kỷ Hợi 2019 được thuận lợi, vui vẻ, đồng thời cảm ơn người dân đã sử dụng đường bộ suốt một năm qua, cũng là để tạo điều kiện cho cán bộ, nhân viên thu phí được nghỉ Tết cùng gia đình.”
“Xét thấy lưu lượng xe qua các trạm thu phí trong ba ngày Tết không nhiều, việc tạm dừng thu phí ba ngày Tết không làm ảnh hưởng đến phương án tài chính của các dự án BOT. Việc tạm dừng thu phí tạo điều kiện phục vụ người dân đón năm mới vui vẻ, thuận lợi, giao thông thông suốt và tạo điều kiện cho cán bộ, nhiên viên thu phí được nghỉ, đón Tết cùng gia đình,” ông Nguyễn Xuân Cường, phó tổng cục trưởng Tổng Cục Đường Bộ, cho biết.
Việc Tổng Cục Đường Bộ đề nghị xả tất cả các trạm thu phí BOT ở Việt Nam trong ba ngày Tết là thông tin bất ngờ. Bởi vì trước đó, chỉ có ba trạm BOT Pháp Vân-Cầu Giẽ, trạm Bạc Liêu và BOT quốc lộ 1 Sóc Trăng đề nghị.
Nhiều chủ đầu tư trạm BOT muốn xả trạm ba ngày Tết nhưng Bộ Giao Thông Vận Tải không đồng ý. (Hình: Zing)
Thế nhưng, Bộ Giao Thông Vận Tải không chấp thuận xả trạm do “còn liên quan tới kế hoạch tài chính của các dự án BOT cũng như thẩm quyền quyết định của từng dự án.”
Ngày 31 Tháng Giêng, báo Người Lao Động đã cố gắng liên lạc với ông Nguyễn Văn Thể, bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, và lãnh đạo Tổng Cục Đường Bộ để làm rõ sự việc nhưng đã không nhận được trả lời.
Ông Nguyễn Văn Phương, tổng giám đốc Công Ty Đầu Tư Phương Nam – đơn vị đầu tư khai thác 3 trạm BOT Sóc Trăng, Bạc Liêu và Bình Thuận, cho biết đang chờ ý kiến của Bộ Giao Thông Vận Tải về việc xả trạm.
Nếu được đồng ý, nhà đầu tư cam đoan sẽ thực hiện đúng theo đề nghị là không tính doanh thu các ngày tạm ngưng thu phí vào doanh thu, kế hoạch tài chính của dự án. Đồng thời đã có kế hoạch đầy đủ cho việc trước, trong và sau khi xả trạm.
“Chúng tôi bảo đảm cho việc thống kê lưu lượng xe khi thực hiện xả trạm là bao nhiêu. Bên cạnh đó, cũng có kế hoạch bảo vệ an ninh trật tự để khi hết thời gian xả trạm sẽ thu phí lại. Nhà đầu tư hy vọng Bộ Trưởng Giao Thông Vận Tải sẽ đồng ý với việc xả trạm BOT trong những ngày Tết theo kế hoạch đề nghị,” ông Phương nói.
Trong khi đó, ông Lưu Xuân Thủy, phó tổng giám đốc Tổng Công Ty Đèo Cả, chủ đầu tư ba trạm BOT An Dân (huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên), trạm thu phí hầm đường bộ Đèo Cả (huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên) và trạm Ninh Lộc (thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa), cũng khẳng định việc xả trạm trong ba ngày Tết không ảnh hưởng nhiều đến kế hoạch tài chính của các dự án BOT.
“Nếu trong dịp Tết này, Bộ Giao Thông Vận Tải cho rằng việc xả trạm là cần thiết tạo điều kiện cho người dân đi lại thì chúng tôi chắc chắn sẽ ủng hộ,” ông Thủy nói. (Tr.N)

Thursday, January 31, 2019

Trí thức Việt và việc đóng góp cho đất nước

RFA-2019-01-30   
Giới trí thức, nhà khoa học có mặt tại buổi gặp gỡ Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Giới trí thức, nhà khoa học có mặt tại buổi gặp gỡ Thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc.Courtesy of chinhphu.vn
Ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh rằng cuộc gặp lần này không chỉ đơn thuần là dịp chúc tết các nhà trí thức Việt Nam mà còn là dịp để chính phủ lắng nghe ý kiến phản biện, tâm tư nguyện vọng của các nhà trí thức. Đây không phải là cuộc gặp mặt hình thức “chuồn chuồn đạp nước” như bấy lâu nay.
Ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhắc lại quan điểm của Đảng và Nhà nước là luôn coi trọng đội ngũ trí thức và nhân tài trong và ngoài nước. Theo lời Ông Phúc thì nếu không có nhân tài, đất nước không thể phát triển được; nhưng có nhân tài mà không trọng dụng thì đất nước suy yếu. Ông đề nghị 300 nhà trí thức có mặt tại cuộc gặp, đại diện cho 4 triệu trí thức Việt Nam, cùng đóng góp cho sự phát triển của quốc gia.
Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên chánh văn phòng Quốc hội từ Sài Gòn có ý kiến về kêu gọi mới nhất của Ông thủ tướng chính phủ Hà Nội đối với trí thức:
 Những người Việt Nam mình ở nước ngoài mà có nhân tài khi về nước có thể giữ nhiệm vụ là có thực quyền thay vào những nhiệm vụ chỉ nói và phản biện. 
- LS. Trần Quốc Thuận
“Lời kêu gọi trong tình hình cách mạng 4.0 và đi vào thế giới thì cái đó nó cũng nằm trong xu thế chung của khu vực và thế giới. Còn kêu gọi trí thức thì nếu như nghe kỹ thì lời kêu gọi ấy là nhằm nói nhiều đến ý kiến phản biện với các ý kiến chủ trương của chính phủ mà tôi không thấy là được mời tham gia vào chính phủ, người ta mong muốn rằng những người trí thức nhất là những người Việt Nam mình ở nước ngoài mà có nhân tài khi về nước có thể giữ nhiệm vụ là có thực quyền thay vào những nhiệm vụ chỉ nói và phản biện.”
Giáo sư, tiến sĩ Phùng Chí Sỹ, Giám đốc Trung tâm Công nghệ Môi trường chia sẻ với chúng tôi rằng  từ trước đến này chính sách của Việt Nam là nhất quán lúc nào cũng kêu gọi nhưng khi đưa ra những lời kêu gọi thì thường sẽ kèm theo những điều kiện cụ thể và đặc biệt lần này có thể đã đến thời điểm.
“Thật ra hiện nay chính sách có những cái về thể hiện chính sách và văn bản chưa thật sự đầy đủ dẫn đến trường hợp một số nhà khoa học vẫn còn e ngại nhưng đến thời điểm hiện nay thì tôi nghĩ rằng nó đã đầy đủ điều kiện và chín mùi rồi, để cho các trí thức về thực hiện những đóng góp bằng nhiều hình thức khác nhau.”
Tại buổi tiếp xúc, Ông Nguyễn Xuân Phúc thừa nhận rằng hiện nay chính sách về thuế và nhiều chính sách khác đối với giới nhà khoa học trong nước còn nhiều bất cập. Bên cạnh đó chính sách thu hút nhân tài nước ngoài về Việt Nam cũng còn nhiều hạn chế.
Luật sư Trần Quốc Thuận khẳng định rằng, vấn đề thay đổi chính sách cần nhất là giao quyền cho những nhà trí thức chứ không phải tham mưu và đề xuất ý kiến.
“Chính sách và thu hút nhân tài thể hiện rất là rõ dưới thời cách mạng tháng 8, chủ tịch Hồ Chí Minh khi ở bên Pháp về thì có rất nhiều nhân tài về nước như ông Trần Đại Nghĩa và nhiều nhà khoa học khác…Thì đó là họ về giữ những nhiệm vụ quan trọng. Cho nên tôi cho rằng đó là chính sách phát huy rất là tích cực và sau đó cũng nhiều đợt kêu gọi nhưng mà những nhân tài về nước thường là giữ ở những góc độ là cơ quan tham mưu, đề xuất, phản biện chứ chưa thật sự là giao được quyền, mà muốn giao thực quyền thì nó sẽ dẫn đến vấn đề rất quan trọng đó là thay đổi cơ chế thể chế và nhất là thể chế ở Việt Nam là một điều cấm kỵ.”
Luật sư Trần Quốc Thuận giải thích thêm, Việt Nam luôn phát biểu rằng các Bộ trưởng thường không cần là Đảng viên cũng có thể nắm được những vị trí quan trọng đó; tuy nhiên trên thực tế hiện nay để tìm ra được một vụ trưởng mà không phải đảng viên thật sự không có nói chi đến những vị trí cao hơn.
Không đồng tình với quan điểm này, phó giáo sư tiến sĩ Phùng Chí Sỹ khẳng định với chúng tôi:
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trao đổi với giới trí thức và các nhà khoa học.
Thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc trao đổi với giới trí thức và các nhà khoa học. Courtesy of chinhphu.vn
“Tôi nghĩ không phải thế bởi vì Việt Nam số Đảng viên cũng không phải là nhiều lắm, trong số các nhà khoa học là đảng viên hay kỹ sư là đảng viên thì đâu phải tất cả là đảng viên đâu, rất nhiều người không phải đảng viên nhưng họ vẫn phát triển được. Cái quan trọng là tài năng của anh, triển vọng và hiệu quả của anh chứ không phải anh cứ là Đảng viên sẽ được hỗ trợ nhiều hơn người khác, hiện nay Việt Nam không có chính sách nào như thế cả.”
Tuy ông Phùng Chí Sỹ thừa nhận điều kiện cơ sở vật chất phục vụ cho các công trình nghiên cứu tại Việt Nam còn thiếu thốn rất nhiều và chưa đủ đáp ứng nhu cầu của các nhà trí thức nước ngoài; nhưng theo lời ông thì những nhà khoa học cũng nên kiên nhẫn và chứng tỏ khả năng qua những công trình thiết thực.
Ông giải thích “Nhiều em du học sinh được gia đình cho đi nước ngoài sau khi tốt nghiệp rất muốn về Việt Nam nhưng khi về Việt Nam thấy điều kiện để nghiên cứu để phát triển lại không có và không bằng nước ngoài thì các em lại đi. Tất nhiên không phải trường hợp nào cũng vậy nhưng khi về nước ban đầu chắc chắn sẽ khó khăn nhưng cần kiên trì chút thì mới đạt thành quả được. Tôi nghĩ rằng một khi có hiệu quả thì nhà nước sẵn sàng đầu tư thôi, anh chưa làm nên chưa biết phải đầu tư cho anh cái gì, khi khó khăn anh phải kêu, đề xuất thì nhà nước mới sẵn sàng hỗ trợ để cho ra hiệu quả.”
Ông Nguyễn Tử Quảng tổng giám đốc công ty phần mềm BKAV Việt Nam cho biết phía chính phủ có thay đổi trong cách tiếp cận giới trí thức làm khoa học:
“Cách đây vài tháng chính phủ có buổi làm việc mời 100 nhà khoa học có thành tựu nhất định trên thế giới về Việt Nam để đóng góp cho nên khoa học VN và có mời các doanh nghiệp lớn về công nghệ của VN đến tham dự, nó rất là khác so với trước đây là mời các quan chức bộ ngành về nói chuyện với các nhà khoa học thôi nhưng lần này họ mời các doanh nghiệp đến để nói chuyện với các bạn trẻ, họ đặt ra là phải có doanh nghiệp ứng với nhân tài đó thì theo tôi thấy cách này nó có hiệu quả.”
Trong khi đó một chuyên gia về an ninh mạng làm việc tại Silicon Valley ở San Jose, Hoa Kỳ vào năm ngoái được mời trong số 100 người khắp nơi được cho là thành công trong lĩnh vực khoa học, công nghệ đến Hà Nội gặp gỡ thủ tướng chính phủ và những quan chức khác.
Khi ra về chuyên gia này ghi lại nhật ký những ngày làm việc bị cho là không ích lợi gì.
Hẳn ai cũng biết một trí thức có tiếng của Việt Nam là giáo sư Ngô Bảo Châu từng về Việt Nam để đóng góp. Tuy nhiên đến nay không có tin tức gì về thành quả các dự án mà vị giáo sư này thực hiện ở quê nhà.
Thành phố Đà Nẵng, nơi từng được biết đến với dự án thu hút nhân tài, vào giữa năm ngoái có 40 người trong diện này phải xin thôi việc; trong số này có người chấp nhận bồi thường kinh phí đào tạo vì chưa đủ thời gian cống hiến 7 năm theo như cam kết.

Công an VN khoe phá vỡ được âm mưu trước tết của Việt Tân

RFA-2019-01-31   
Ảnh chụp màn hình. Ông Châu Văn Khảm trên truyền hình SBTN
Ảnh chụp màn hình. Ông Châu Văn Khảm trên truyền hình SBTN-Courtesy viettan.org, SBTN
Mạng Báo Công an Nhân dân (CAND) ngày 30/1/2019 loan tin, Công an Việt Nam “đã phát hiện và ngăn chặn thành công đối tượng là thành viên cốt cán của tổ chức khủng bố Việt Tân xâm nhập, tìm cách hoạt động chống phá” trong dịp Tết Kỷ Hợi 2019, qua đó thừa nhận đã bắt ông Châu Văn Khảm, đảng viên Việt Tân người Úc gốc Việt và ông Nguyễn Văn Viễn, thành viên của Hội Anh em dân chủ và Dân chủ Việt.
Cụ thể là vào lúc 23 giờ ngày 12/1/2019, Cục An ninh nội địa Việt Nam phối hợp với Công an TPHCM tiến hành bắt giữ ông Nguyễn Văn Viễn (48 tuổi) và ông Châu Văn Khảm (70 tuổi) khi đang lưu trú tại khánh sạn Vàng Anh, quận Phú Nhuận, TPHCM.
Tờ báo là cơ quan ngôn luận của Bộ Công an Việt Nam tiết lộ, tại cơ quan điều tra ông Khảm khai nhận nhập cảnh vào Việt Nam ngày 10/1/2019 bằng đường bộ từ Campuchia theo chỉ đạo của ông Đỗ Hoàng Điềm, Chủ tịch đảng Việt Tân.
Trước đó ông Châu Văn Khảm được cho là đã gửi lại toàn bộ hành lý gồm 1 hộ chiếu, 1 điện thoại và 1 thẻ tín dụng cho một thành viên Việt Tân khác tại Campuchia cất giữ và sử dụng một chứng minh nhân dân Việt Nam mang tên Chung Chính Phi để qua cửa khẩu Hà Tiên với nhiệm vụ kiểm tra, đánh giá và tổ chức huấn luyện cho ông Nguyễn Văn Viễn; khảo sát tuyến xâm nhập bất hợp pháp qua biên giới đường bộ từ Campuchia về Việt Nam.
Quá trình gặp gỡ, ông Viễn được ông Khảm bồi dưỡng các kiến thức về Việt Tân và được cho 300 USD. Sau khi huấn luyện, Ông Nguyễn Văn Viễn được kết nạp vào tổ chức Việt Tân.

Theo Mạng báo Công an Nhân dân, ông Châu Văn Khảm dự kiến vào ngày 14/1 trở lại Campuchia để xuất cảnh về Úc, cùng với đó đảng viên Việt Tân người Úc gốc Việt cũng khai nhận đã liên lạc với ông Viễn đầu năm 2018 khi đang tham gia Hội Anh em dân chủ và đề nghị ông này kiếm người cho Việt Tân nhưng không được.
Hôm 25/1/2019, trang web của đảng Việt Tân đăng tải Thông cáo báo chí cho biết ông Châu Văn Khảm, đảng viên Việt Tân đã bị bắt cùng với ông Nguyễn Văn Viễn vào ngày 13/1.
Theo thông cáo, ông Châu Văn Khảm là một khuôn mặt quen thuộc và tích cực trong cộng đồng người Việt tại Sydney, Úc châu và mặc dù biết rằng việc đi về Việt Nam của ông sẽ “có nhiều rủi ro và bị chế độ CSVN ngăn chặn, ông Khảm vẫn không ngần ngại trở về để thu thập dữ kiện và lượng định thực trạng nhân quyền tại quê nhà.”
Mạng Báo Công an nhân dân cũng cho biết ông Khảm có nhiều hành động gần đây, cụ thể là vào tháng 6/2018, Đảng bộ Việt Tân Úc Châu liên kết cùng Cộng đồng người Việt tự do tổ chức biểu tình phản đối trước Đại sứ quán Việt Nam tại Canberra.
Cũng theo CAND tại buổi biểu tình, “Châu Văn Khảm đại diện ban tổ chức phát biểu, xuyên tạc Nhà nước Việt Nam ra dự án luật nhằm phục vụ cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam.”
Hay trong buổi tưởng niệm “31 năm anh hùng đông tiến”, ông Châu Văn Khảm đã phát biểu, “ca ngợi hoạt động chính nghĩa của Hoàng Cơ Minh và đồng bọn”.
Bài báo ký tên tác giả Xuân Mai quy kết rằng, hiện nay Việt Tân “tiếp tục tuyển mộ, huấn luyện, chỉ đạo thành viên xâm nhập về Việt Nam kích động biểu tình, phá rối an ninh, bạo loạn, thủ tiêu, bắt cóc con tin; đưa người ra nước ngoài đào tạo, huấn luyện, tổ chức các khóa đào tạo trực tuyến về phương thức, hoạt động khủng bố, phá hoại. Đồng thời tán phát lên mạng Internet các tài liệu kích động biểu tình, hoạt động khủng bố, phá hoại…”
Hôm 31/1, trên trang mạng change.org xuất hiện Thư ngỏ gửi Thủ tướng Úc Scott Morrison với đề nghị “Hãy Đoàn Tụ Ông Châu Văn Khảm Với Gia Đình” đồng thời kêu gọi chính phủ Úc can thiệp để trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho công dân Úc Châu Văn Khảm cũng như ông Nguyễn Văn Viễn quốc tịch Việt Nam.

Dân số già và gánh nặng y tế cho Việt Nam

Hòa Ái, phóng viên RFA-2019-01-30 
Image may contain: 1 person, sitting and outdoor

 Ảnh minh họa: Một bà cụ bán bánh chưng trong những ngày giáp Tết ở Hà Nội.AFP

Y tế toàn dân

Một báo cáo độc lập do Ngân hàng Thế giới-World Bank thực hiện và công bố, cho biết tính đến thời điểm năm 2015, Việt Nam là một trong 10 quốc gia có thành tích hoàn thành nhanh chóng các mục tiêu phát triển thiên niên kỷ (MDG) về y tế, mặc dù giữa các vùng và các dân tộc vẫn tồn tại khác biệt lớn.
Trong Hiến pháp năm 2013, Việt Nam đã bổ sung quyền bảo hiểm y tế toàn dân và Chính phủ đưa ra chỉ tiêu nâng tỷ lệ tham gia bảo hiểm y tế trên 90% vào năm 2020 và 95% vào năm 2025.
Mới đây nhất, tại một hội nghị trực tuyến do Bộ Y Tế tổ chức vào trung tuần tháng 11 năm 2018, Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đăng đàn tuyên bố rằng nhiều đoàn y tế của Liên Hiệp Quốc đến thăm Việt Nam nhận xét mạng lưới y tế cơ sở chăm sóc sức khỏe ban đầu ở Việt Nam là tốt nhất. Bà Bộ trưởng Y tế còn nhấn mạnh rằng trọng tâm của ngành y tế là bảo đảm chăm sóc sức khỏe cho toàn dân, làm sao để người dân sống khỏe mạnh, chất lượng cuộc sống tốt, trí lực tốt và tuổi thọ cao.
Trên bề nổi thì nhóm trội hiện nay hoạt động rất xôm trò. Căn cứ vào các hình thức hoạt động, căn cứ vào những kiểu, loại hệ thống nhu cầu nọ kia thì dường như được ghi nhận là cải thiện nhiều. Tuy nhiên, kỳ thực thì không cải thiện được nhiều đâu, cũng vừa phải thôi. Nói chung vẫn đang đối diện rất nhiều thách thức
-Tiến sĩ Trịnh Hòa Bình

Già hóa dân số

Theo số liệu thống kê của Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình, thuộc Bộ Y Tế ghi nhận dân số Việt Nam tính đến cuối năm 2017 là 93,7 triệu người, xếp hạng thứ 14 trong số các quốc gia đông dân nhất thế giới. Số liệu của Tổng cục Dân số-Kế hoạch hóa gia đình còn ghi nhận tuổi thọ trung bình của người Việt hiện là 73, 5; nữ khoảng 76 tuổi và nam khoảng 70 tuổi.
Trong khi đó, Liên Hiệp Quốc, vào cuối tháng 11 năm 2018 công bố số liệu dân số Việt Nam chạm mốc xấp xỉ 97 triệu người và trang danso.org thống kê chỉ sau 48 năm, độ tuổi trung bình của người dân Việt Nam tăng đáng kể, từ 18 tuổi vào năm 1970 lên 31 tuổi vào năm 2018 với tuổi thọ trung bình hiện tại là 76,6 tuổi.
Tuần báo The Economist, trong bài viết có tựa đề tạm dịch “Việt Nam đang già trước khi giàu”, phát hành vào ngày 08/11/18 ghi nhận lớp người trên 60 tuổi ở Việt Nam hiện đang chiếm tỷ lệ 12% dân số và tỷ lệ này được dự báo sẽ tăng lên 21% vào năm 2040, là một trong những tỷ lệ tăng nhanh nhất trên thế giới.
Qua các số liệu vừa nêu, giới chuyên gia cho rằng dân số Việt Nam đang già đi nhanh chóng và dĩ nhiên việc chăm sóc phúc lợi cho người già là một vấn đề khó khăn khi Việt Nam vẫn còn trong nhóm những nước đang phát tiển.
Tiến sĩ xã hội học Trịnh Hòa Bình nêu lên nhận xét của ông với RFA:
“Nếu nhìn thẳng vào bức tranh xã hội Việt Nam thì xã hội Việt Nam vẫn đang trong sự chuyển đổi và đang đối diện với rất nhiều thách thức. Có lẽ rằng với sự khủng hỏang tài chính trên diện rộng của bình diện thế giới trong một thời gian, mặc dù đã được phục hồi phần nào nhưng vẫn ảnh hưởng khá mạnh mẽ đến tổ chức đời sống cho người già Việt Nam. Bởi vì tính thu nhập bình quân, nhóm người giàu thì không kể làm gì, nói chung bức tranh thì không phải bức tranh sáng sủa, lạc quan lắm.
Trên bề nổi thì nhóm trội hiện nay hoạt động rất xôm trò. Căn cứ vào các hình thức hoạt động, căn cứ vào những kiểu, loại hệ thống nhu cầu nọ kia thì dường như được ghi nhận là cải thiện nhiều. Tuy nhiên, kỳ thực thì không cải thiện được nhiều đâu, cũng vừa phải thôi. Nói chung vẫn đang đối diện rất nhiều thách thức”.

Gánh nặng chi phí y tế

Trong bài xã luận của ký giả David Hutt, đăng tải trên tờ Asia Times vào ngày 28/01/19 xoay quanh nội dung người Việt Nam không thể kham nỗi chi phí y tế khi về già, tác giả trưng dẫn số liệu báo cáo hàng năm của Ngân hàng Thế giới-World Bank cho thấy khỏang hai triệu người tại Việt Nam rơi vào cảnh nghèo khó hàng năm bởi vì phải chi trả cho những khoảng chi phí y tế không lường trước được. Đây là nguyên nhân chủ yếu gây ảnh hưởng lên đời sống của những người không có bảo hiểm tại Việt Nam.
Hơn thế nữa, người già ở Việt Nam tiêu tốn nhiều cho chi phí chăm sóc sức khỏe. Chỉ 30% trong số những người có độ tuổi trên 60 được nhận lương hưu và dưới 10% trong số này có tiền tiết kiệm. Do đó, chi phí y tế là một gánh nặng đối với họ.
Nhà báo độc lập Võ Văn Tạo, ở Nha Trang chia sẻ với RFA hiện ông đang điều trị bệnh ung thư phổi, giai đoạn 4 và loại thuốc mà bác sĩ kê toa cho ông có giá rất cao:
“Thuốc mà tôi đang uống hiện nay là Iressa và cứ uống tháng nào trả tiền tháng đấy. Hãng dược lấy 20 triệu thì Bảo hiểm Y tế Việt Nam chi trả cho loại thuốc này chỉ 50%, tức là bản thân tôi mỗi tháng trả 10 triệu đồng suốt một năm qua. Trong khi đó, lương hưu của tôi chỉ có 4,5 triệu đồng. May mắn là có con cháu phụ giúp cho tiền thuốc. Chứ nếu những người khác thì tôi nghĩ họ phải chịu chết thôi hay bán nhà để mua thuốc, được vài năm hết tiền rồi cũng chết.”
Một bệnh nhân lớn tuổi, đang điều trị bệnh ung thư ở Sài Gòn cũng lên tiếng than thở với Đài Á Châu Tự Do:
Bệnh này là dạng bệnh ngặt nghèo rồi. Mà bệnh lâu dài chứ không phải một ngày một bữa. Nếu Bảo hiểm Y tế không hỗ trợ được thì chắc có lẽ là thua. Người dân nghèo là đều chết hết.”

Suất cơm 50.000 VNĐ của bệnh nhân hậu phẫu tại Bệnh viện Chợ Rẫy, thành phố Hồ Chí Minh, trực thuộc Bộ Y Tế Việt Nam
Suất cơm 50.000 VNĐ của bệnh nhân hậu phẫu tại Bệnh viện Chợ Rẫy, thành phố Hồ Chí Minh, trực thuộc Bộ Y Tế Việt NamCourtesy: Facebook Võ Văn Tạo
Thách thức

Ký giả David Hutt, trong bài viết của ông, đã dẫn nguồn từ Chính phủ Hà Nội tuyên bố rằng Việt Nam có mục tiêu nhắm tới gia tăng tỷ lệ bảo hiểm sức khỏe lên gần 88% trong năm 2019. Tuy nhiên, Quỹ Bảo hiểm Xã hội chi trả cho chi phí y tế giảm xuống trong 3 năm vừa qua. Cụ thể, theo số liệu của truyền thông quốc nội cho biết, trong năm 2018, Nhà nước chi ra 137 triệu đô la Mỹ (USD) cho y tế và con số này ít hơn so với năm 2017.
Bệnh này là dạng bệnh ngặt nghèo rồi. Mà bệnh lâu dài chứ không phải một ngày một bữa. Nếu Bảo hiểm Y tế không hỗ trợ được thì chắc có lẽ là thua. Người dân nghèo là đều chết hết
-Bệnh nhân cao tuổi
Mặc dù nền kinh tế Việt Nam phát triển với tỷ lệ gia tăng cao, khoảng 7% hàng năm; thế nhưng Chính phủ bị thâm hụt ngân sách do nợ công và nợ xấu gia tăng trong những năm gần đây. Vì thế, Việt Nam buộc phải áp dụng các biện pháp thắt lưng buộc bụng; trong đó bao gồm chi tiêu cho y tế.
Một trong những biện pháp mà Chính phủ Việt Nam đẩy mạnh trong lãnh vực y tế là chủ trương tự chủ hóa, qua Nghị quyết số 90/CP, ban hành hồi năm 1997 và được khởi động từ năm 2002 cho đến nay.
Ký giả David Hutt trích lời của ông Nguyễn Nam Liên, Vụ trưởng Vụ Kế hoạch-Tài chính, thuộc Bộ Y Tế cho biết Việt Nam có 160 bệnh viện công hoàn toàn tự chủ về chi phí và doanh thu tính đến cuối năm 2018, và có khoản gần 1400 bệnh viện khác tự quản lý 90% nguồn tài chính của bệnh viện.
Trong khi Chính phủ thực hiện chính sách cho bệnh viện công được tự chủ hợp tác với các nhà đầu tư để nâng cao chất lượng dịch vụ y tế, đáp ứng nhu cầu của bệnh nhân, thì những bệnh nhân nghèo lại không có khả năng chi trả khi chi phí y tế tăng tỷ lệ thuận với chất lượng dịch vụ y tế.
Bên cạnh đó, để bù đắp vào chi phí đầu tư trang thiết bị, các bệnh viện kéo dài thời gian lưu giữ bệnh nhân không cần thiết và bệnh nhân bị buộc phải gánh chịu thêm chi phí y tế này.
Hơn thế nữa, ký giả David Hutt còn chỉ ra một yếu tố quan trọng gây nên chi phí y tế cao tại Việt Nam là tình trạng tham nhũng ở bệnh viện. Và yếu tố này được Tiến sĩ -Bác sĩ Trung tá quân đội Đinh Đức Long, hiện làm việc tại Sài Gòn xác nhận:
“Trong bệnh viện chúng tôi có trường hợp trục lợi bảo hiểm y tế: cũng một căn bệnh chữa bằng thuốc ngoại hay thuốc nội đềuchữa khỏi cả. Nhưng người ta vẫn dùng thuốc ngoại vì sẽ được ăn hoa hồng cao hơn hoặc được mời đi nước ngoài hoặc tài trợ việc khác.”
Tại buổi Tọa đàm với chủ đề “Kiến tạo môi trường cho y tế tư nhân phát triển, nhìn từ chính sách”, được tổ chức vào cuối tháng 11 năm 2017, đại diện của các cơ sở y tế tư nhân tại Việt Nam lên tiếng phản ánh những tình trạng bất cập, trong đó cơ quan bảo hiểm xã hội tự ý dừng hợp đồng, mà hơn 80% dân số tham gia bảo hiểm y tế, dẫn đến tình trạng các cơ sở y tế tư nhân phải đóng cửa, không thể tham gia vào hoạt động cung cấp dịch vụ y tế trong lúc hệ thống bệnh viện công bị quá tải.
Trong buổi tọa đàm vừa nêu, Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), Tiến sĩ Vũ Tiến Lộc phát biểu trước các quan khách trong ngành y tế rằng hãy biến Việt Nam không chỉ là nơi chăm sóc sức khỏe cho người Việt mà còn trở thành trung tâm chăm sóc điều trị cho cả thế giới và với mục tiêu bảo đảm chăm sóc sức khỏe y tế cho toàn dân,  giới chuyên gia cảnh báo Chính phủ Hà Nội cần quan tâm đầu tư nhiều hơn cho các dịch vụ y tế vì sự đóng góp vào phát triển kinh tế quốc gia, nên thay đổi quan điểm chi phí y tế là một gánh nặng của nền kinh tế mà dân số già của Việt Nam là thành phần bị ảnh hưởng nặng nề, như nhận định của Tiến sĩ-Bác sĩ Nguyễn Trung Anh, Phó Giám đốc Bệnh viện Lão khoa Trung ương, được Báo Sài Gòn Giải Phóng Online dẫn lời rằng “chi phí y tế cho người già cao gấp 7-10 lần người trẻ”.