Thursday, December 6, 2018

Cô giáo ra lệnh tát học sinh là con lãnh đạo quận ở Hà Nội

Bà Lê Anh Vân trả lời vòng vo trước câu hỏi cô giáo ra lệnh tát học sinh có phải là con lãnh đạo quận Đống Đa hay không. (Hình: Người Lao Động)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tại cuộc họp báo, bà hiệu trưởng trường Tiểu Học Quang Trung, quận Đống Đa đã không dám thừa nhận cô giáo ra lệnh tát học sinh 50 cái là con của một lãnh đạo quận Đống Đa.
Sáng ngày 6 Tháng Mười Hai, 2018, Trường Tiểu Học Quang Trung (quận Đống Đa, thành phố Hà Nội) đã tổ chức họp báo để thông tin về việc cô Nguyễn Hà Trang, giáo viên chủ nhiệm lớp 2A5 của trường này bị “tố” ra lệnh tát một học sinh 50 cái đang gây xôn xao dư luận.
Để không bị chất vấn nhiều, trước khi họp báo bà Lê Anh Vân, hiệu trưởng Trường Tiểu Học Quang Trung thông báo “nhà trường không muốn làm xáo trộn trong trường nên thời gian dành cho báo chí chỉ 30 phút.”
Tại cuộc họp báo, bà Thanh Tâm, mẹ của em Nguyễn Đình Lê Phong, học sinh bị tát kể lại sự việc: “Ngày 3 Tháng Mười Hai, khi đón con ở trường về, con nói ‘ngày mai con không đi học nữa’. Tôi hỏi vì sao, con nói cô bảo bạn Đức tát con 50 cái. Tôi hỏi thế bạn đã tát con như thế nào, con chỉ nói bạn tát nhiều và đau lắm. Tôi rất đau lòng và muốn gặp ngay cô giáo chủ nhiệm để hỏi rõ sự việc nhưng tôi đã cố kiềm chế để sáng hôm sau gặp cô hiệu trưởng đề nghị xác minh. Sau đó đại diện ban giám hiệu và cô giáo chủ nhiệm đã đến nhà xin lỗi gia đình tôi và xin lỗi con tôi.”
Bà Anh Vân cho biết, cô Trang mới về trường công tác từ đầu năm học, mới ra trường “được các phụ huynh yêu quý.” Sau khi nghe phản ảnh của phụ huynh về việc cô Trang phạt học sinh bằng cách cho bạn tát, nhà trường đã kiểm tra xác minh ngay.
Trường Tiểu Học Quang Trung (quận Đống Đa, thành phố Hà Nội), nơi xảy ra vụ tát học sinh. ( Hình: Người Lao Động)
Tuy nhiên, theo báo Tuổi Trẻ, đại diện trường Quang Trung khá lúng túng khi báo chí đề nghị nêu rõ sự việc đã xác minh.
“Trong bản tường trình, cô giáo không ra lệnh học sinh tát nhau nhưng có hiện tượng học sinh tát nhau trong lớp. Học sinh rất nhỏ nên cũng khó xác minh học sinh tát nhau một hay nhiều cái vì cần có người giám hộ của học sinh. Khi có hỏi thì ý kiến học sinh nói khác nhau. Một số phụ huynh học sinh cho biết con có kể lại là ‘tát 1-2 cái gì đó.’ Sự việc diễn ra trong giờ hướng dẫn tự học ở lớp,” bà Vân nói.
Tuy cho rằng “cô giáo không yêu cầu tát” nhưng bà Anh Vân lại khẳng định “giáo viên đã sai phạm thì phải xử lý” và trên thực tế giáo viên này đã bị đình chỉ việc giảng dậy 15 ngày.
Trả lời chất vấn của báo chí vì sao có sự khác nhau giữa thông tin của nhà trường và của phụ huynh, bà Anh Vân cho rằng thông tin nhà trường cung cấp là do cô giáo tường trình. “Vì các bé còn quá non nớt nên chúng tôi không tiến hành xác minh.”
Nghi ngờ có sự bao che, báo chí đặt thẳng câu hỏi “Theo thông tin, cô giáo Nguyễn Hà Trang là con của bà Nhung, phó chủ tịch quận Đống Đa có đúng hay không?” thì bà  Anh Vân trả lời vòng vo không xác nhận, cũng không nói rõ họ tên của cô giáo này.
“Dù là con của ai cũng sẽ xử lý nghiêm, đã sai thì phải xử lý, sai đến đâu xử lý đến đó. Đối với các lãnh đạo chúng ta luôn đặt niềm tin, dù cô giáo có là con của lãnh đạo nào thì cũng phải tạo một phong cách làm việc chuyên nghiệp và ứng xử văn minh,” báo Người Lao Động dẫn lời bà Vân.
Riêng ông Tạ Ngọc Thắng, trường Phòng  Giáo Dục Đào Tạo quận Đống Đa, giải thích nguyên nhân hôm 5 Tháng Mười Hai đã trả lời báo chí “không có sự việc tát học sinh” là vì khi trả lời qua điện thoại không nói hết được và cũng muốn thông báo sự việc một cách chính thức, chính xác. (Tr.N)

Bạn không phải là con kiến

“…Bạn không phải sinh ra để sống trong nền kinh tế nô lệ của nhà nước. Bạn không phải sinh ra để làm một con kiến bước đều theo lịnh của nhà nước. Bạn sinh ra để sống tự do.”…
dan_lay03
Tại Việt Nam CS, một hiện tượng xã hội nổi bật, ngày càng phổ biến và đặc thù hơn các xã hội khác: lạy các viên chức CS.
dan_lay02
Theo phong tục đông phương, ngoài các lễ nghi tôn giáo, lạy là cách thể hiện lòng tri ơn các bậc tiên hiền, ông bà, cha mẹ, thầy cô hay bày tỏ sự kính trọng cao nhất dành cho người quá cố. Tại Nhật, có việc lạy người sống nhưng chỉ để bày tỏ sự thành khẩn hối lỗi vì một trọng tội vượt qua những đền bù vật chất.
Dưới chế độ CSVN thì khác. Lạy tại Việt Nam ngày nay không phải để tri ơn, hối lỗi, đền bù mà là một biểu hiện của tinh thần nô lệ, khuất phục tuyệt đối giới cầm quyền.
dan_lay01
Phim ảnh cảnh người dân buôn gánh bán bưng thắp hương lạy công an đầy các trang mạng.
Không chỉ trong lãnh vực giao thông, an ninh trật tự mà cả trong ngành giáo dục, các thầy cô cũng lạy như trường hợp các cô giáo dạy trẻ Mầm non Tuổi Thơ, huyện Thanh Chương, Nghệ An, quỳ lạy các cơ quan giáo dục xin thay đổi quyết định.
Gác qua bên chuyện ai đúng ai sai, câu hỏi là tại sao người dân phải lạy giới quan quyền CS? Ai đã chỉ, đã dạy họ cách biểu hiện vô cùng nhục nhã đó?
Câu trả lời là chính chất độc tuyên truyền CS theo thời gian thấm dần vào ý thức và biến con người thành nô lệ, vong thân, biến tính.
ban_khongphai_conkien02
Câu danh ngôn trong hình bên cạnh viết: “Bạn không phải sinh ra để làm nô lệ cho nhà nước. Bạn không phải sinh ra để chết trong những cuộc chiến vô nghĩa của nhà nước. Bạn không phải sinh ra để tư cách đạo đức của bạn bị quy định bởi nhà nước. Bạn không phải sinh ra để sống trong nền kinh tế nô lệ của nhà nước. Bạn không phải sinh ra để làm một con kiến bước đều theo lịnh của nhà nước. Bạn sinh ra để sống tự do.”
Bầy kiến ở Việt Nam sinh ra để làm thân nô lệ, cúi đầu lạy lục, xin xỏ nhà nước.
Bầy kiến ở Việt Nam sinh ra để phải chết trong những cuộc chiến vô nghĩa như trường hợp cuộc chiến “chống Mỹ cứu nước” trước đây.
Bầy kiến ở Việt Nam sinh ra đã bị đảng CS uốn nắn làm cho những tâm hồn Việt Nam nặng tình nghĩa đồng bào thành những con người vô cảm, đầu độc nhau và dửng dưng trước những khổ đau của người khác.
Bầy kiến ở Việt Nam sinh ra để sống trong một chế độ nô lệ kinh tế nơi đó mọi phương tiện vật chất đều do đảng CS kiểm soát và ban phát.
Bầy kiến ở Việt Nam sinh ra để bước đều theo lịnh của đảng CS.
Không. Bạn là con người sinh ra để sống tự do như nhiều tỉ người khác trên thế giới.
Bạn không phải là con kiến.
Trần Trung Đạo

Người dân Việt mất "tín nhiệm" với Chính phủ?

“…Lãnh đạo Việt Nam hôm nay tìm cách cân bằng giữa việc lên án chính thức các hành động của Trung Quốc tại Biển Đông và tiếp cận thực dụng chương trình hợp tác thương mại và đầu tư…”
Nguyễn Thị Quyết Tâm, Chủ tịch Hội đồng nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh trong buổi tiếp xúc cử tri vào tháng 12/2017 đã tuyên bố rằng, người dân yêu nước vẫn luôn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng.
Quan điểm của bà Tâm là quan điểm chung của nhiều nhân vật đứng đầu Đảng cộng sản Việt Nam và Chính phủ Việt Nam. Và mặc dù đã có Luật trưng cầu dân ý, tuy nhiên, chưa bao giờ Nhà nước Việt Nam thực hiện một cuộc "tín nhiệm" của người dân đối với đất nước.
bieutinh_chong_trungcong02
Tình trạng khó xử cho chính nhà lãnh đạo Việt Nam:
Những người biểu tình Việt Nam phản đối chuyến viếng thăm của Chủ tịch Trung Quốc
nguyenphutrong_tapcanbinh
Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng
đón tiếp ông Tập Cận Bình  tại Hà Nội ngày 05 tháng 11 năm 2015. AFP
Trong một bài nghiên cứu gần đây đăng tải trên trang thông tin của Đại học Yale, Tom Fawthrop, một nhà báo và nhà làm phim đã cung cấp một góc nhìn về "niềm tin" của dân chúng Việt với Chính phủ qua câu chuyện "hữu hảo Việt – Trung".
Việt – Trung có một lịch sự lâu dài và đầy rắc rối, gần đây là qua sự kiện chiến tranh Biên giới 1979 cho đến vấn đề chủ quyền Biển Đông. Dù bình thường hóa quan hệ ngoại giao vào năm 1991, tuy nhiên, người dân Việt Nam không nhanh chóng quên chỉ dấu lịch sử đó, bằng chứng là họ xuống đường phản đối Trung Quốc, liên quan đến ba đặc khu kinh tế.
Theo Tom Fawthrop, "các cuộc phản đối hàng loạt của tháng Sáu phản ánh một cách cảm quan rằng, người dân Việt Nam không còn tín nhiệm với chính phủ của họ trong xử lý các dự án đầu tư từ Trung Quốc – vốn trộn lẫn bởi tham nhũng, thiếu minh bạch và chiếm đất".
Qua các biểu tình đoàn kết chống đối buộc Fawthrop kết luận rằng các nhà lãnh đạo Việt Nam phải phát triển một tầm nhìn và một chiến lược bảo vệ nền văn hóa và độc lập của đất nước khỏi chủ nghĩa bá quyền từ Trung Quốc. 
Rất ít khi chứng kiến cảnh đồng loạt xuống đường tại đất nước cộng sản này, nhưng một đạo luật mới về đặc khu kinh tế được Quốc hội Việt nam tranh luận vào tháng 6 đã gây ra các cuộc biểu tình chưa từng có. Dân chúng phẫn nộ vì đề xuất mở ba địa điểm chiến lược tại Việt Nam với kỳ hạn thuê 99 năm, họ tin rằng - dự án này chắc chắn sẽ rơi vào tay các công ty Trung Quốc.
Chế độ cộng sản của Việt Nam thường đánh quỵ các lời kêu gọi về nền dân chủ đa đảng. Mặc dù vậy, xã hội dân sự và một số tiếng nói cải cách bên trong chính phủ đã có thể trì hoãn và sửa đổi các chính sách (gắn liền với Trung Quốc) không được người dân ưa chuộng.
Cố vấn kinh tế, ông Lê Đăng Doanh dự đoán một "phản ứng mạnh mẽ từ người dân Việt Nam", South China Morning Post dẫn lời. Ông đã ký một bản kiến nghị với Quốc hội, kêu gọi hoãn. Các "phản ứng mạnh mẽ" bùng nổ tại ít nhất sáu thành phố và thị tứ bao gồm thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng, Nha Trang, Vinh và Hà Nội, và khiến bộ máy an ninh quốc gia cộng sản mất cảnh giác.
Việt Nam đã chứng kiến một loạt các cuộc biểu tình nhỏ hơn trong những năm gần đây, chủ yếu chống lại chính phủ Trung Quốc, ủng hộ tuyên bố lịch sử của Việt Nam đối với các đảo ở Biển Đông. Một người bảo vệ nhân quyền và blogger với 42.500 người theo dõi trên Facebook - Anh Chi giải thích : "những cuộc biểu tình gần đây của người Việt Nam nhằm chống lại cuộc xâm lược, mở rộng của Chính phủ Trung Quốc ở Biển Đông". Những vụ bê bối đầu tư của Trung Quốc cũng gây ra các cuộc biểu tình như dự án mỏ bauxite năm 2009 và một vụ tràn chất thải độc hại năm 2016, quét sạch cá dọc theo bờ biển dài 120 km (người dịch - có lẽ tác giả nhầm lẫn giữa Đài Loan và Trung Quốc ?).
Internet của Việt Nam với hơn 60% dân số sử dụng, theo số liệu của Liên Hợp Quốc, và quốc gia này đứng thứ 7 thế giới về số lượng người dùng Facebook (58 triệu người dùng). Các nhà phê bình chính trị nghi ngờ rằng Trung Quốc có thể đã trao đổi khả năng giám sát với Việt Nam, nhưng thừa nhận không có bằng chứng đủ rõ ràng. "Chúng tôi biết rằng cảnh sát an ninh mạng Việt Nam được đào tạo tại Trung Quốc", blogger Mạnh Kim viết vào tháng Sáu. "Chúng tôi không thể loại trừ việc Trung Quốc đã giúp Việt Nam thiết kế và trang bị cơ sở hạ tầng an ninh mạng của mình".
Cuộc tranh luận nhằm phản đối dự thảo luật đặc khu kinh tế diễn ra sôi nổi trên mạng xã hội. Đức Giám mục Paul Nguyễn Thái Hợp, một nhân vật hàng đầu của cộng đồng Công giáo Việt Nam, đã nêu trong một bản kiến nghị với Quốc hội rằng biện pháp này có thể gây hại cho lợi ích quốc gia, đặc biệt là an ninh và chủ quyền lãnh thổ, và người Trung Quốc "thông qua các tập đoàn tư bản của họ, những tập đoàn được chống lưng bởi vốn và ưu đãi để chinh phục những khu vực đặc biệt này như một cuộc xâm lược mềm".
Anh Chi thừa nhận rằng ông "hiếm khi thấy sự quan tâm của người dân đối với Quốc hội, một cơ quan lập pháp thường đóng vai trò là một con dấu cao su cho Ủy ban Trung ương Đảng cộng sản".
Hàng chục ngàn người Việt Nam phản đối trực tuyến và trên đường phố. Chuyên gia Việt Nam Carl Thayer giải thích rằng các khu vực có thể mang lại lợi ích kinh tế, nhưng các địa điểm rất nhạy cảm : Quảng Ninh nằm gần biên giới với Trung Quốc ; đảo Phú Quốc nằm trong phạm vi tuyên bố đường chín đoạn của Trung Quốc, gần các dự án và xây dựng cảng của Trung Quốc ở vùng duyên hải Campuchia ; và Bắc Vân Phong nằm ở tỉnh Khánh Hòa (nơi có vịnh quân sự Cam Ranh).
Trung Quốc có thể sẽ là nhà đầu tư lớn trong khu vực, và Đông Nam Á là một phần của "Một vành đai - một con đường". Vũ Quang Việt, cựu nhân viên kinh tế của Liên Hiệp Quốc hoài nghi về lợi ích và cho rằng, "các ưu đãi được đề xuất sẽ chỉ khuyến khích phát triển bất động sản và các dự án sòng bạc, nó sẽ không gia tăng các ngành công nghệ cao mà Việt Nam cần để thúc đẩy nền kinh tế". 
Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu nhà nước và lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam, trì hoãn việc thông qua luật cho đến tháng 10 và sau đó một lần nữa cho đến tháng 5 năm 2019 - một phần chiến thắng cho các nhà phê bình. Nhưng (có vẻ - lời người dịch) các nhà lãnh đạo của Việt Nam hy vọng sẽ thông qua luật vào năm tới, với sự hỗ trợ của việc kiểm soát Facebook bằng Luật An ninh mạng, vốn mở rộng giám sát và kiểm duyệt, để chống lại các blogger đối lập.
Trung Quốc là một câu hỏi hóc búa cho các nhà lãnh đạo Việt Nam. Học sinh Việt Nam được dạy rằng các triều đại Trung Quốc đã chiếm đóng đất nước của họ trong gần một thiên niên kỷ (111 trước công nguyên - 938 sau công nguyên). Gần đây nhất là năm 1979, Trung Quốc xâm lược Việt Nam và "trừng phạt Hà Nội" khi Hà Nội lật đổ chế độ Pol Pot tàn bạo - vốn tàn phá Campuchia với hàng triệu người bị di dời, nô lệ, tra tấn và bị giết. Trung Quốc và Việt Nam đã bình thường hóa quan hệ trong những năm 1990 với thương mại, đầu tư và ngoại giao. Trong khi đó, xung đột mở vẫn tiếp tục về việc quân sự hóa Trung Quốc của quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ở Biển Đông và việc đánh chìm các tàu đánh cá Việt Nam ở vùng biển tranh chấp vẫn diễn ra như một thách thức to lớn.
Lãnh đạo Việt Nam hôm nay tìm cách cân bằng giữa việc lên án chính thức các hành động của Trung Quốc tại Biển Đông và tiếp cận thực dụng chương trình hợp tác thương mại và đầu tư. Bắc Kinh xếp đầu bảng trong danh sách những nước xuất khẩu và nhập khẩu thương mại với Việt Nam.
Các cuộc phản đối hàng loạt của tháng Sáu phản ánh một cách cảm quan rằng, người Việt không còn tin tưởng chính phủ. Và nỗi lo sợ về sự xâm chiếm của Trung Quốc không chỉ giới hạn ở những nhà bất đồng chính kiến lưu vong ở Mỹ và Pháp, mà còn ở trong nhiều người – vốn nằm trong đội cố vấn cấp cao của chính phủ.
Ông Phạm Chí Dũng cho rằng, các nhà cải cách gần gũi với chính phủ Hà nội đã chia sẻ sự vỡ mộng về chính sách mơ hồ và mối quan hệ "quá ấm" giữa Hà Nội với Trung Quốc.
Hà Nội đang tiến gần đến việc xem xét cẩn thận hơn và điều chỉnh các dự án đầu tư của Trung Quốc - nhưng cũng dường như quan tâm nhiều hơn đến việc thu hút thêm tài trợ của Trung Quốc để phát triển cơ sở hạ tầng. Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đã tuyên bố tại hội chợ triển lãm quốc tế của Trung Quốc tổ chức tại Thượng Hải, rằng Việt Nam là "vùng đất hứa hẹn cho các nhà đầu tư quốc tế, trong đó có Trung Quốc". Ông nói thêm rằng Việt Nam cần 25 tỷ USD mỗi năm để phát triển cơ sở hạ tầng.
Tư tưởng bảo thủ của Hà Nội có thể quá gần với mô hình Trung Quốc, và các nhà cải cách trong đảng lẫn trong chính phủ, cùng với sự trỗi dậy mạnh mẽ của chủ nghĩa dân tộc trong xã hội, ngày càng xem xét tính hợp pháp của Chính phủ cộng sản Hà Nội. Bởi họ cho rằng, lãnh đạo Hà Nội đang thiếu tầm nhìn cho chiến lược phát triển – một chiến lược bảo vệ nền văn hóa, sự độc lập trước Trung Quốc.
Hoa Nghi

'Việt Nam cái gì cũng có, sướng hơn ở nước ngoài nhiều'

“…Nước ngoài làm gì có cửa như Việt Nam, qua sông, qua thác không cần cầu, học sinh đi học bằng cần trục dây giăng, qua sông không cần cầu ximăng cốt thép. Chui vào bao nilon cho người nhà bơi qua. Nước ngoài làm gì có…”
hocsinh_duday_quasong
Việt Nam cái gì cũng có
Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng vừa thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng khi chia sẻ quan điểm của mình về sự khác biệt khi sống ở Việt Nam và nước ngoài trên trang cá nhân. Cụ thể, anh cho rằng, hàng hóa hay máy móc gì của Việt Nam cũng hiện đại và có thể đáp ứng đầy đủ nhu cầu của người tiêu dùng, thậm chí còn phục vụ rất chu đáo.
Những quan điểm tương tự như thế này rất nhiều, tuy nhiên, yếu tố ‘sướng’ cũng phải được hiểu là khi còn quyền, tiền và sự an phận.
Có một hiệu ứng ru ngủ được đặt trong một câu chuyện kể về con ếch ngồi trong đáy giếng, nó chỉ thấy một khoảnh trời, và nó tự nhủ rằng, nếu có bước ra ngoài cũng chỉ có một không gian như vậy, nó đồng ý ở lại trong đáy giếng và… nhìn ra trời.
Những nhóm người thân đảng hay yêu chế độ suy cho cùng là một, đó là dù khác nhau về quyền, tiền, thì điểm chung của hai nhóm người này là an phận. An phận xuất phát từ chính tầm nhìn hạn hẹp của bản thân hoặc sự giáo điều của bản thân.
Khi ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng tuyên bố ‘Việt Nam cái gì cũng có, sướng hơn ở nước ngoài nhiều’, thì anh dựa trên nguồn tiền và quyền lực anh có được ở Việt Nam. Tuy nhiên, dù anh có đi xe riêng, cái tài xế lái, hay ở căn biệt thự hàng chục tỷ USD, thì anh cũng không thoát được bầu trời đầy khí bụi siêu mịn PM 2.5, những hạt bụi vi mô len lỏi vào phổi của anh. Và nếu so với các quốc gia khác như Mỹ hay Canada – thì số lượng bụi siêu mịn cao gấp 2, thậm chí 3 lần.
Khi ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng tuyên bố ‘Việt Nam sướng hơn ở nước ngoài nhiều’, đó là khi quyền lợi của anh chưa bị cưỡng chế một cách trái pháp luật bởi chính quyền. Bởi có thể, vào một ngày đẹp trời, ngôi nhà của anh đang ở, mảnh đất trị giá hàng chục tỷ đồng mà anh mua bằng tiền lao động miệt mài bị cưỡng chế vì ‘lợi ích công cộng’ và anh được đền bù với giá rẻ mạt. Khi đó, có lẽ anh sẽ khó thốt lên cụm từ ‘sướng hơn ở nước ngoài’. Và ngược lại, nếu bà con Thủ Thiêm hiện giờ, với những mạng người vật vờ sống hơn 20 năm để đòi công lý được sống trong một chính quyền trong sạch và vững mạnh, thì chắc hẳn giờ họ cũng sẽ bảo ‘Việt Nam sướng’, đáng tiếc điều đó đã không xảy ra.
Facebooker Phaolo Sy Ho châm biếm quan điểm của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng: Nước ngoài làm gì có cửa như Việt Nam, qua sông, qua thác không cần cầu, học sinh đi học bằng cần trục dây giăng, qua sông không cần cầu ximăng cốt thép. Chui vào bao nilon cho người nhà bơi qua. Nước ngoài làm gì có và Việt Nam là nhất.
bietthu_damvinhhung
Biệt thự 3 triệu USD của Mr. Đàm bị ngập sâu sau mưa lớn
(Ảnh minh họa)
Trong một bài viết vào tháng 8.2018, tác giả bài viết cũng phản ánh một trường hợp liên quan đến việc 'sướng hay khổ' khi ở Việt Nam, đó là rapper Tiến Đạt, người mà có diện tích đất gần 4.000m2 bị chính Quận 2 (Tp. HCM) cưỡng chế. Cách cưỡng chế mảnh đất được thực hiện theo hướng ép phải lấy chung cư, còn đất thu hồi thì bán theo giá thị trường (thu hồi đất để bán cho tập đoàn bất động sản Novaland). Trong livestreams ngày 15.08, Đinh Tiến Đạt đã chia sẻ trong sự ngờ nghệch: Đất mình ở mà sao người ta vào lấy? Là sao ta?.
Rapper Tiến Đạt cũng có thể từng xuất hiện những ý niệm giống như ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, nhưng giờ đây, có lẽ anh cay đắng khi nhận ra: đất nước này không sướng như cách nghĩ.
Thực ra, người viết không phủ định sạch trơn về cái gọi là ‘đất nước mình’. Trong dòng âm tính, người Việt Nam sướng nhất khi sinh ra, lớn lên và được chết tại quê hương của mình. Quê hương bản thân nó là cái gì đó khó định nghĩa, nhưng có thể tạm hiểu là máu chảy trong mỗi người, để nuôi dưỡng lòng yêu nước và tự tôn. Tuy nhiên, đất nước sẽ rất đẹp nếu như thể chế chính trị khiến cho ‘giàu đẹp hơn’, hạn chế tham nhũng, tăng cường minh bạch, và trao cho dân nhiều quyền lợi hơn. Tất cả thảy đều này chỉ cần làm được thì sẽ khiến hàng triệu triệu người cảm thấy ‘sướng’ hơn, chứ không phải là một hệ thống mà chỉ thúc đẩy dòng người đi ra nước ngoài ‘sinh sống, làm việc, và nghỉ dưỡng’ và chỉ làm cho một vài người... sướng.
Chẳng phải căn biệt thự gần 3 triệu USD của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng từng bị ngập sau trận mưa lớn vào tháng 9.2016 tại Sài Gòn đó sao? Hiện tượng mà anh từng thừa nhận: Trời ơi nhà Mr. Đàm thất thủ trước cơn mưa chiều tối nay.
Đó là chưa kể, quan điểm ‘sướng’ của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cực kỳ lệch lạc khi anh cho rằng, sướng vì ‘thất nghiệp cả năm nhưng có người nhà lo’ và ‘máy bay delay thì chửi thôi rồi’, cả hai yếu tố ‘sướng’ này chỉ cho thấy tính cách ‘tự do mông muội’, chứ không hề tiếp cận được yếu tố văn minh bên trong.
Quan niệm ‘sướng hơn nước ngoài’ diễn ra trong bối cảnh tụt dốc về môi trường, tự do chính trị, bất cập về kinh tế, y tế và giáo dục. Do đó, cảm nhận ‘sướng’ chỉ là cảm giác hóa những tư duy an phận và mông muội không hơn không kém.
Facebooker Trong Trong khẳng định ‘ĐVH nói chính xác’, nhưng theo Facebooker này thì, ‘cái tư tưởng chính xác này là của những con người làm biếng, ăn xổi, ăn bám, thiếu trách nhiệm với gia đình, xã hội, quốc gia...’.
Ánh Liên

Ai đã giết chết Đà Lạt

“…Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, nếu chưa thể làm điều gì đó lớn lao thay đổi dân tộc thì hãy cố gắng giúp đỡ những thân phận yếu thế, cụ thể này…”
dalat01
Đà Lạt không chỉ là thành phố mù sương, thành phố ngàn hoa mà hiện nay Đà Lạt còn được biết đến là thành phố ngàn thông đã bị chặt hạ một cách không thương tiếc, không ít danh thắng và di tích rơi vào tình trạng hoang tàn, đổ nát.
Đà Lạt không chỉ cho tôi nhiều kỷ niệm đẹp mà còn là nơi tôi đã đồng hành cùng với nhiều bà con dân oan. Tôi cũng đã thay mặt họ gửi những bức tâm thư, những lá đơn kêu cứu tới ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cho tới giám đốc công an tỉnh Lâm Đồng, một số vụ cũng cho ra kết quả.
Ngày hôm qua, mấy nông dân trồng hoa ở Đà Lạt lại gọi điện rủ tôi tới nhà họ tâm sự, nhưng có thể rất lâu nữa tôi mới dám quay lại. Thậm chí, tôi còn không dám nhắc tên của những người nông dân xấu số này.
Vì sao vậy?
Họ là 80 hộ dân nghèo tới tiểu khu 152 - Xuân Thành - Xuân Thọ - Đà Lạt sản xuất ổn định từ năm 1990, trồng hoa và có ý thức bảo vệ rừng. Tuy nhiên, gần chục năm trở lại đây một số kẻ cấu kết với xã hội đen, quan chức đến chặt hạ rừng thông, tấn công và làm hại họ.
Đơn cử như ông Huỳnh Bồng (tổ 47, Đồi Dã Chiến, P.11, TP Đà Lạt) năm 2008 tới lấn chiếm một vạt đồi thuộc lô A1 khoảnh 3, TK 153 diện tích 1.500 m2 để trồng cà phê.
Năm 2012, một số người dân can đảm làm đơn tố cáo Huỳnh Bồng, và sau đó, suốt từ năm 2012 cho tới nay, trang trại của những người nông dân đã bị bịt lối đi, nửa đêm xã hội đen lẻn vào chặt hạ gần hết hoa, bị đổ rác thải, chất độc xuống hồ làm cho họ không có nước tưới tiêu, công cụ lao động bị đập phá, họ phải vay mượn khắp nơi để trả nợ, tái đầu tư, đến bây giờ cũng không cầm cự được, họ và người thân luôn phải sống trong nỗi lo sợ là sẽ bị trả thù.
Trong khi đó, năm 2012 ủy ban nhân dân thành phố Đà Lạt đã có quyết định xử phạt vi phạm hành chính, yêu cầu ông Huỳnh Bồng tự giải tỏa, khôi phục hiện trạng ban đầu… tuy nhiên cho đến nay diện tích lấn chiếm, bành trướng của ông này còn nhiều hơn trước, ông còn rủ thêm chúng bạn đến phá rừng.
Bức hình có con thiên nga được tôi chụp cách đây vài tháng, nằm cạnh đám đất mà Huỳnh Bồng lấn chiếm, người dân cho biết đó là biệt phủ đang xây của sếp Lai - Trưởng phòng CSGT Công an tỉnh Lâm Đồng, hy vọng thanh tra chính phủ sẽ vào cuộc.
Những nông dân xấu số đã bày tỏ niềm đau xót, “bảo vệ rừng không được còn bị trả thù", không còn đường sống, họ cho biết sẽ kháng cự quyết liệt. Không còn khả năng trả nợ, không còn tiền đóng học cho con, rất có thể máu và nước mắt sẽ đổ nhiều hơn trước, còn khủng khiếp hơn vụ Đoàn Văn Vươn, Đặng Văn Hiến…
Tôi ngủ ở nhà một trong những người nông dân này, nhà có mấy đứa con gái mới lớn phải chen nhau trong một chiếc giường bé cỏn con, nhà vệ sinh vẫn còn là chuồng xí. Hy vọng phía chính quyền sẽ giải quyết triệt để, đừng để Đà Lạt có một Festival đẫm máu, đừng để sau rừng thông sẽ là những xác người, những ông vua con như Huỳnh Bồng phải bị xử lý!
P/s: Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, nếu chưa thể làm điều gì đó lớn lao thay đổi dân tộc thì hãy cố gắng giúp đỡ những thân phận yếu thế, cụ thể này.
dalat02
dalat04
dalat_docaocuong
Đỗ Cao Cường

Không có công an thì ai bảo vệ anh khỏi bọn cướp?

“…Không còn công an, trộm cướp sẽ nổi lên, những những người dân bị đàn áp bấy lâu nay cũng sẽ nổi lên. Và người dân nổi lên để lật đổ cái đám ác bá bây lâu nay cai trị VN, sau đó cùng nhau xây dựng nên một chế độ dân chủ…”
congan_danap_dan
Những người nghĩ ngắn nói "Anh ko ưa công an CSVN. Nhưng nếu ko có công an thì ai bảo vệ anh khỏi bọn cướp".

Những người nhìn xa, toàn diện thì nhận ra rằng:

- Công an ở VN mục đích chính là để bảo vệ những kẻ cầm quyền, chứ ko phải bảo vệ dân. Cướp thì chúng có thể làm hại dân lẫn kẻ cầm quyền, nên công an mới phải phần nào dẹp cướp.
 
- Khi công an giữ đc 1 sự ổn định giả tạo cho xã hội thì ng dân tưởng rằng họ đc công an bảo vệ... oh ko phải đâu công an đang bảo vệ chế độ thôi. Thử nghĩ xem, nếu xã hội toàn cướp thì chế độ đó có còn ko
- Và cướp nhiều hay ít là do cái gì tạo nên? Do chế độ chính trị, do luật pháp bất công, do tham nhũng đã tạo ra càng ngày càng nhiều ng nghèo khổ mà ko có chế độ trợ cấp cho họ... sống ko đc nên họ mới đi làm cướp. Oh công an ở VN lại đang bảo vệ và phục vụ cho 1 chế độ tồi như vậy, ở vai trò tay sai làm nhiều chuyện cướp tài sản của dân về cho quan... có nghĩa là chính công an đã gián tiếp tạo ra cướp.
 
Muốn biết 1 lực lượng công an cụ thể nào đó bảo vệ dân hay bảo vệ kẻ cầm quyền... thì hãy để ý xem lúc người dân bị quan quyền ức hiếp, đám công an đó đứng về phía dân hay đứng về phía bọn cậy quyền, cậy tiền.
Những người nghĩ ngắn cũng cho rằng: "Anh coi đồng lương của công an thấp lắm, họ không vòi vĩnh, không ăn chặn thêm 1 tí thì sao đủ sống, anh đừng khắt khe quá".

Những người nhìn xa thì nhận ra rằng:

- Chưa nói đến vấn đề có vi phạm pháp luật... mà hãy nhìn nguyên nhân chính, nguyên nhân sâu xa khiến đồng lương của công an cũng như nhiều ngành nghề ở VN thấp. Nguyên nhân đó chính là do chế độ, độc đảng ko chống đc bao che nên tham nhũng xài lãng phí tiền thuế của nhân dân.
Thay vì tiền thuế đó tăng lương cho công an thì bị tham nhũng nên đồng lương chính thức của công an thấp.

- Nếu như công an nhìn nhận đc vấn đề, họ sẽ cùng với những ng có đồng lương thấp trong xã hội biểu tình đói tăng lương, biểu tình đòi minh bạch tiền thuế, ko để tham nhũng làm thất thoát tiền thuế... dần dần sẽ tiến xa hơn là thay đổi chế độ cũ, tạo nên 1 chế độ mới ít còn tham nhũng, có ngân sách trả lương cho công an xứng đáng hơn
- Là những ng ở vị trí thực thi pháp luật, công an ko hiểu đc điều đó... mà lại đi cướp của những ng nghèo như công an vì lợi ích riêng của công an... thì chỉ có đáng trách chứ ko thể thông cảm đc
*Đừng hỏi tôi cái câu hỏi ngu ngốc là "Nếu ở VN ko còn công an thì cuộc sống tôi sẽ ra sao?"

Vì tôi sẽ trả lời : Oh được như thế thì quá tốt. Không còn công an, trộm cướp sẽ nổi lên, những những người dân bị đàn áp bấy lâu nay cũng sẽ nổi lên. Và người dân nổi lên để lật đổ cái đám ác bá bây lâu nay cai trị VN, sau đó cùng nhau xây dựng nên một chế độ dân chủ. Chế độ này sẽ vẫn tạo ra một lực lượng công an, nhưng lần này là những người công an được  dân bầu lên và thực sự bảo vệ cho dân.
#XinChiaSe!
Lê Vi

Wednesday, December 5, 2018

Chó già giữ xương

Nguyễn Việt Nam


Trong đợt tiếp xúc cử tri quận Ba Đình, Tây Hồ vừa rồi anh Trọng có đề cập đến các vấn đề kỷ luật đảng viên, chê trách cả Quốc Hội là sao không nói đến thiệt hại cho chế độ mà chỉ nói đến thiệt hại kinh tế hay này nọ. Suy thoái chế độ còn nguy hiểm hơn suy thoái kinh tế. Rằng là cán bộ, đảng viên mà nói sai lệch so với cương lĩnh, chủ trương thì là suy thoái này nọ.
Ta thấy rằng ẩn ý trong những câu nói của anh Trọng là đầy dãy những độc tài, cổ hủ. Đảng viên, cán bộ mà vào đảng xong nhất thiết phải giam cái mồm, cái đầu trong cái lồng lý sự của đảng thì đảng đó quá độc tài chứ còn gì nữa. Thành ra các việc làm của cán bộ, đảng viên cho đất nước chẳng có gì sáng tạo, cởi mở mà chỉ đều dập khuôn theo chủ trương, đường lối quá độc tài của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Chế độ đẻ ra Quốc Hội mà Quốc Hội lại không bàn tán gì nhiều bề thiệt hại chế độ. Đây là coi thường dân, đặt chế độ lên trên cả dân tộc. Quốc Hội là cơ quan đại diện cho dân. Lẽ ra nó phải độc lập với quyền lực của đảng cầm quyền để thay dân quyết định các vấn đề hệ trọng của quốc gia. Đây các ông lại lấy đảng ra chi phối, thao túng từ nhân sự, chủ trương, đường lối để áp đặt các quyết định độc tài của mình thì cần Quốc Hội để làm cái gì nữa?
Suy thoái chế độ còn nguy hiểm hơn suy thoái kinh tế. Đây là sự láo toét, coi thường cuộc sống của muôn dân trăm họ. Không có đảng này có đảng khác tốt hơn lên thay, không có chế độ này thì có chế độ khác tốt hơn lên thay. Đời sống nhân dân, lợi ích quốc gia, dân tộc phải đặt lên hàng đầu. Dân có giàu thì nước mới mạnh, lợi ích quốc gia có được đảm bảo thì đất nước mới vững bền. Đây là coi thường lợi ích quốc gia, dân tộc mà chỉ coi trọng lợi ích của chế độ để giữ ngai vàng độc tài thống trị thì có xứng đáng lãnh đạo đất nước hay không?
Già rồi, chết đến đít rồi. Sống những ngày tháng cuối đời cho đúng nghĩa một con người. Chết có mang được gì đi đâu mà còn để lại cho muôn đời sau những phỉ nhổ, nguyền rủa./.Một chế độ làm khổ nhân dân, tàn phá đất nước, vứt bỏ lợi ích quốc gia dân tộc để vinh thân thì chế độ đó là phản dân, hại nước, chà đạp dân tộc. Vậy mà còn muốn giữ để làm gì? Kẻ muốn giữ nó cũng chính là kẻ có tư tưởng độc tài, phản dân, hại nước, coi thường, bán rẻ tổ quốc. Vậy mà còn dám đứng trước bàn dân thiên hạ buông lời ngông cuồng, ngu muội.

Xin nhắn ông Nguyễn Mạnh Hùng: Đói khát là tai họa. Không bao giờ là lợi thế

Nguyen Ngoc Chu

Vài năm gần đây, chúng ta đã rợn người với phát biểu của các chức sắc Việt Nam (cấp từ ĐBQH, tỉnh, và bộ trưởng cho đến tứ trụ). Các phát biểu đó không đơn lẻ mà hàng tá. Đơn cử, ớn lạnh như phát biểu của bà Nguyễn Thị Quyết Tâm: ‘Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của dân tộc’.
Sáng nay lại càng thêm rợn người khi nghe ông bộ trưởng Bộ TTTT Nguyễn Mạnh Hùng nói rằng: ‘Đói khát là một lợi thế’ (‘Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng: ‘Đói khát là một lợi thế’, VnExpress, 3/12/2018).
Ông Nguyễn Mạnh Hùng, dường như là người có thực học, nên được mọi người đặt kỳ vọng hơn các bộ trưởng tiền nhiệm. Nhưng càng ngày nghe ông phát biểu, thì niềm hy vọng vào ông tiến dần về số không.
Đói khát là tai họa. Không bao giờ là lợi thế.
Những kẻ càng giàu có thì càng say tiền. Sự tăng tiến của cải của xã hội là do quy luật phát triển chứ không phải nhờ vào ‘đói khát’.
Chìa khóa phát triển của Việt Nam không nằm ở ‘Cách mạng 4.0’ mà các chức sắc Việt Nam thường xuyên nói. Chìa khóa của Việt Nam là Thể chế.
Nói cho vui, nếu ‘đói khát’ mà là ‘lợi thế’, thì xin những người đủ ăn, sung túc và giàu có hãy làm từ thiện tất cả của cải tài sản, biến mình thành ‘đói khát’ để mà có được lợi thế.
Hay ông Nguyễn Mạnh Hùng liên tưởng đến kế sách của Tôn Tử ‘Đặt mình vào tử địa’ để tìm ra cửa sống. Kế sách đó thời nay không ai dại dột mà dùng.
Theo VnExpress trích dẫn lời ông Nguyễn Mạnh Hùng:
‘Việt Nam có khát vọng hưng thịnh quốc gia, sánh vai cường quốc năm châu vào năm 2045. Chúng ta cần có niềm tin rằng sau 100 năm độc lập, Việt Nam sẽ trở thành nước phát triển, thu nhập đầu người trên 20.000 USD và không bị mắc kẹt trong bẫy thu nhập trung bình.’
Thì xin nhắc ông Nguyễn Mạnh Hùng rằng, nếu vào năm 2045 mà Việt nam có thu nhập bình quân đầu người là 20.000 USD thì lúc đó thu nhập bình quân đầu người của thế giới không nằm ở 20.000 USD.
Theo số liệu của Tổng cục Thống kê Việt Nam thì khoảng cách GDP/người của Việt Nam ngày càng xa so với thế giới. Nếu như năm 1990 khoảng cách GDP/người của Việt Nam so với thế giới là 4.000 USD thì năm 2015 khoảng cách này đã tăng lên gấp đôi là 8.000 USD. Năm 2015 trong khi GDP/người của Việt Nam tăng lên 2.109 USD thì GDP/người của thế giới đã tăng vượt lên trên mức 10.000 USD.
Hãy nhớ cho, Việt Nam có thể cải thiện vị trí của mình so với các nước phía cuối. Nhưng thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam càng ngày sẽ càng tụt xa so với thu nhập bình quân đầu người của các nước dẫn đầu.
Ông Hùng là bộ trưởng Bộ TTTT, thường xuyên nhắc đến ‘Cách mạng 4.0’ và đi tắt đón đầu. Cũng VnEeprss ngày 3/12/2018 dẫn lời ông Hùng: ‘Cuộc cách mạng số đang chuyển thế giới vật lý thành thế giới ảo và làm cho xã hội chúng ta sáng tạo hơn.’
Thì thưa với ông Hùng rằng, Internet không phải là thế giới ảo. Mọi thứ không ngoài vật chất.
Nhưng quan trọng hơn tất cả là muốn nhắn ông điều sau đây.
Chìa khóa phát triển của Việt Nam không nằm ở ‘Cách mạng 4.0’ mà các chức sắc Việt Nam thường xuyên nói. Chìa khóa của Việt Nam là Thể chế.
Chừng nào không Cách mạng Thể chế thì Việt Nam còn mãi tụt hậu. Không có ‘Công ngiệp 4.0, 5.0, 6.0’… nào có thể cứu vãn được Việt Nam thoát khỏi tụt hậu so với các nước tiên phong./.

“Ông biết tôi là ai không?”

Image result for trần bắc hà bị bắt

Bùi Bảo Trúc

Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.
Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : “Ông biết tôi là ai không ?”

Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.
Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.
Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.
Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California , tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.
Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.
Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông.
Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần : “Cô biết tôi là ai không ?” (Do you know who I am ?).
Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.
Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: “Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”
Ông khách tự nhiên, vì chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa. Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười.
Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : “Đ.M. mày”( F,,k you).
Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng bình thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too”.( Thưa ông, chuyện đó, … ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được.)
Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.
Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước.”

Luật sư – Một nghề nguy hiểm ở Việt Nam

Luật sư Lê Công Định trả lời phỏng vấn của Nhà báo Trần Quang Thành.
Trong nền pháp trị xã hội chủ nghĩa do đảng cộng sản độc tài thống trị, ở Việt Nam nghề luật sư là môt trong những nghề nguy hiểm, nguy hiểm về an ninh sinh mạng chính trị; nguy hiểm về an toàn thân thể.
Hơn 30 năm qua do nhu cầu “mở cửa” làm ăn với nước ngoài giới cầm quyền CS có bước thay đổi trong cách hành xử đối với luật sư nhưng vẫn không vượt ra ngoài khuôn khổ coi luật sư là công cụ pháp lý phục vụ cho ý đồ chính trị của đảng CS.
Đoàn luật sư trở thành một cánh tay nối dài của đảng để cai quản các hoạt động của luật sư. Họ thẳng tay trù dập, tước đoạt quyền hành nghề của những luật sư không theo ý đảng mà chỉ thuận lòng dân.

Cái giá phải trả cho sự yếu kém trong điều hành kinh tế


Nguyễn Việt Nam

Câu chuyện thu hút FDI (doanh nghiệp có vốn đầu tư trực tiếp từ nước ngoài) đang khiến dư luận hết sức lo ngại về nhiều hệ lụy và cũng đặt câu hỏi rất lớn cho nhà nước về điều chỉnh chính sách thu hút đầu tư phù hợp. Việc dành quá nhiều ưu đãi, nới lỏng chính sách đầu tư đã khiến cho sự bùng phát doanh nghiệp dạng này mất kiểm soát và đang để lại hậu quả về môi trường và nội lực kinh tế nội địa rất nặng nề. Tất cả chỉ vì con số tăng trưởng GDP ảo và giải quyết mớ lao động giá rẻ mà đánh đổi bao nhiêu thứ.
1) Sự thiên vị về chính sách:
Chúng ta thấy rõ ràng rằng các doanh nghiệp trong nước bị đối xử rất tệ bạc. Còn doanh nghiệp nước ngoài thì được ưu đãi đủ đường. Doanh nghiệp FDI được ưu đãi hơn về luật sử dụng đất, thủ tục đầu tư, miễn thuế và giảm thuế suất nhiều mặt hay thuế thu nhập doanh nghiệp. Có nhiều trường hợp miễn thuế nhiều năm đầu, xong những năm sau đóng còn được giảm 50% như Samsung, miễn thuế 4 năm đầu, giảm 50% 9 năm tiếp theo.
2) Hệ lụy:
+) Sức ép với doanh nghiệp trong nước: Khối doanh nghiệp tư nhân nội địa vốn đã nhỏ bé. Nay khối doanh nghiệp FDI lại lớn và mở rộng ở nhiều lĩnh vực, ngành nghề . Thêm vào đó lại được hưởng miều ưu đãi hơn. Thành ra khối doanh nghiệp nội địa bị mất nhiều cơ hội, thị phần. Nhất là sang năm 2019 khi CPTPP được thực thi thì tình trạng này còn trở lên tồi tệ hơn nữa. Bởi vì sự đầu tư ồ ạt của các dòng vốn ngoại vào Việt Nam đi cùng với sức cạnh tranh khốc liệt, mạnh mẽ hơn. Trong khi đó khối doanh nghiệp nội sức cạnh tranh quốc tế còn kém. Chỉ có khối FDI là bắt nhịp và đủ sức cạnh tranh. Thành ra hội nhập vẫn cứ lợi cho doanh nghiệp FDI. Đang có câu hỏi đặt ra là sang năm khối FDI của Tàu sẽ tràn vào nước ta để làm ăn và né thuế. Mang theo một đống công nghệ sắt rỉ, độc hại vào đó.
+) Hệ lụy môi trường, sức khỏe: Rất nhiều doanh ghiệp FDI mang công nghệ cũ vào Việt Nam. Tình trạng xả thải, gây ô nhiễm môi trường cùng với sự lỏng lẻo trong công tác quản lý, nhận lối lộ của các cơ quan chức năng làm cho môi trường chịu tác động không nhỏ. Sức khỏe của người lao động cũng vậy, bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
+) Hệ lụy phụ thuộc kinh tế: Việc khối lượng doanh nghiệp FDI đang chiếm tỷ trọng lớn trong cơ cấu kinh tế sản xuất của Việt Nam làm cho nền kinh tế phụ thuộc nhiều vào khối này. Giả sử những doanh nghiệp lớn như Samsung mà rút khỏi Việt Nam thì làm thế nào? Nó để lại những hậu quả đang có như ô nhiễm, độc hại cho đất nước ta mà còn để lại trong tương lai nếu rời đi là: thất nghiệp, là sụt giảm tăng trưởng, là xáo trộn sản xuất của các doanh nghiệp, dịch vụ phụ thuộc, ăn theo.
+) Thủ đoạn lách thuế, tìm kiếm ưu đãi mới: Việc báo lỗ liên tục hay việc gần hết thời hạn ưu đãi thì các doanh nghiệp FDI lại bắt đầu cơ cấu lại doanh nghiệp để tiếp tục hưởng ưu đãi mới là trò rất ranh ma. Điều này gây thất thoát cho ngân sách cũng như tốn thêm ưu đãi không đáng có cho doanh nghiệp.
Từ trước đến nay bên nhà nước vẫn chỉ chú trọng vào lợi thế lao động giá rẻ, tài nguyên, chính sách ưu đãi, đất đai để thu hút dạng đầu tư FDI. Và trong bối cảnh hiện nay, Việt Nam không còn nhiều lợi thế theo kiểu đó nữa. Nếu cứ tiếp tục đánh đổi theo kiểu cũ mà không thay đổi thì sẽ làm cho Việt Nam vẫn mãi là thị trường làm thuê giá rẻ, tài nguyên khoáng sản cạn kiệt, ô nhiễm trầm trọng, đất đai dành cho nông nghiệp bị thu hẹp và quan trọng nhất là khối doanh nghiệp nội bị bóp chết.
Chúng ta thu lợi được từ doanh nghiệp FDI là không nhiều. Chỉ giải quyết được việc làm nhưng giá rất rẻ. Giải quyết được một số dịch vụ, sản xuất ăn theo cũng chỉ chiếm tỉ trọng rất thấp trong chuỗi cung ứng sản phẩm(khoảng trên dưới 20%). Và một chút thuế. Còn đâu lãi họ khuân về nước họ hết cả. Trong khi đó lại để lại nhiều hậu quả như vậy. Và quan trọng hơn cả là cái danh tăng trưởng hão theo kiểu thùng rỗng kêu to, có tiếng mà không có miếng.
Thách thức đặt ra là không thu hút theo chiều rộng nữa, nghĩa là đừng cho vào tràn lan. Mà phải thu hút theo chiều sâu, có chất lượng để bảo vệ môi trường, tạo sự cạnh tranh công bằng cho khối doanh nghiệp trong nước, nâng cao mặt bằng thu nhập cho người dân, cũng như nâng cao tỉ lệ đóng góp vào chuỗi sản phẩm của khối FDI. Nhưng có vẻ bên anh Phúc với anh Trọng chẳng nghe đâu. Vẫn mê cái mục tiêu thành tích tăng trưởng ảo để lòe dân mà bất chấp hậu quả.Haizz, tài tình thế thì đỡ làm sao được. Biến đất nước như cái bãi chiến trường. Chết vì thành tích và tham vặt. Và việc vốn FDI tràn vào Việt Nam mạnh như vậy cũng là có phần lớn hậu quả của việc vay quá nhiều vốn ODA (vốn ưu đãi). Thành ra không cho vào, không ưu tiên cũng không được. Điều kiện vay kèm ODA Nam sẽ nói ở bài sau.
Và một mối lo rất lớn và lâu dài là con cháu ta sẽ sống sao khi mà các doanh nghiệp FDI khai thác hết tài nguyên, lấy hết đất sản xuất, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trong, chiếm hết cơ hội phát triển của chúng ta? Đây mới là vấn đề thiệt hại to lớn này./.

Khi người tốt không chịu chiến đấu, kẻ xấu sẽ mặc sức hoành hành.

Cuộc chiến không có chiến binh (*)
Có một người nói chuyện với tôi, chia sẻ về mọi cảm nghĩ của mình về những điều mà xã hội này đang gặp phải. Người đó nói rằng, chúng ta phải làm sao sống được thì mới có thể chiến đấu tiếp cho những điều ta mong muốn, như để nhấn mạnh rằng những người đấu tranh cho những giá trị nào đó nếu muốn đạt được mục tiêu và đi được một hành trình lâu dài thì ắt phải sống sót, bằng không nếu mất đi một cách vô ích thì chẳng có tác dụng gì cho những điều mình đã làm.
Điều đó chỉ đúng ở một góc độ rất nhỏ. Bởi nếu suy nghĩ như vậy thì ngay từ đầu, sẽ không tồn tại một cuộc chiến nào cả, vì ai sẽ là người khởi động cho một cuộc chiến và rồi cũng sẽ chẳng có chiến binh nào xuất hiện, một khi ai cũng nghĩ rằng mình phải sống mới có thể chiến đấu. Tôi lại khẳng khái thêm: người tốt nào cũng muốn mình sống để có thể tiếp tục chiến đấu, nên họ đã tìm mọi cách để ẩn nấp và giấu mình vào trong mọi vỏ bọc hoặc chui sâu vào trong các thành luỹ rồi chờ đợi những người khác dấn thân và hy sinh. Và người tốt cứ rủ nhau trốn thật kỹ để giành phần cuối cùng khi kết thúc cuộc chiến đó nếu thắng lợi hoặc là rút lui an toàn ra khỏi sự thất bại, nếu chẳng may điều đó xảy ra.
Người tốt nào cũng toan tính về những điều mình sẽ mất mà không chấp nhận đánh đổi để đạt được điều gì đó lớn hơn để hành động. Và cũng vì sự khôn ngoan ấy nên chẳng có cuộc chiến nào và cũng chẳng có chiến binh nào cả. Và rồi những hy sinh của những người quả cảm và kiên cường đều trở nên vô nghĩa vì những người tốt kia tâm niệm rằng bản thân họ không dành cho những mất mát đó mà để dành cho một hành trình lâu dài và có kết quả thực chất. Nhưng tôi đành mạnh dạn về một tình cảnh: một khi những chiếc vỏ bọc hoặc là những thành luỹ ấy bị bóc trần hay sụp đổ, sẽ chẳng còn nơi chốn nào để ẩn nấp, họ sẽ phải đối mặt với cuộc chiến, nhưng lúc đó thì hậu quả sẽ nặng nề hơn hẳn và kể cả là con cháu chúng ta cũng sẽ phải gánh chịu những thảm cảnh của nó. Và đất nước hay quốc gia nào mà hầu hết người dân đều ở trong cùng một tình trạng như vậy thì dân tộc đó thật là bất hạnh, khi nó sẽ tự mục ruỗng và sụp đổ bởi từ bên trong lòng chính nó chứ không cần tới sự xâm lược của ngoại bang. Vì không có chiến binh nào sẵn sàng để chiến đấu cho những điều tốt đẹp, đúng đắn và thiêng liêng, cao quý cả.
Rồi người đó cũng chuyển cho tôi một bài viết mà tôi đã biết trước cách lập luận của chúng là, nhấn mạnh đến cuộc bạo động ở Pháp sau biểu tình ôn hoà vì nhiều người đấu tranh đòi hỏi quyền lợi và buộc Macron từ chức Tổng thống. Tôi chỉ ngắn gọn lại một điều mà những kẻ viết theo lối viết ngu xuẩn bởi sự nguỵ biện của chúng thường dùng đánh lừa dư luận, rằng: thay vì ta có thể kiểm soát được tình hình của các cuộc biểu tình và vì vốn dĩ nó là quyền, còn hơn hẳn là để cho những chế độ độc tài sẽ thực hiện những cuộc tra tấn và tàn sát người dân trong thinh lặng. Và chính cái trật tự mơ hồ theo kiểu cách đó là lý do để chúng đứng trên luật pháp và tiến hành các cuộc thảm sát tập thể mà không mấy người biết, thậm chí coi nó là điều hợp lẽ và chính đáng. Trong khi biểu tình là quyền tối cao và một khi đặt ra nó để thực thi thì ta có thể kiểm soát được nó một cách rõ ràng và công khai.
Quay lại cậu chuyện cuộc đấu tranh và chiến binh. Rõ ràng là những người tốt trong xã hội này luôn tự cho rằng mình khôn ngoan và quan trọng, họ cần phải được sống và chiến đấu lâu dài và bền bỉ, họ không thể hy sinh một cách ngu ngốc và quá đơn giản hay nhanh chóng. Tôi nói rằng, có những cái chết dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ thôi sẽ đánh thức và đoàn kết được cả một sức mạnh lớn lao và rộng khắp từ cộng đồng và làm nên những sự thay đổi hoàn toàn lịch sử. Mà có những người sống cả cuộc đời nhưng thực không có bất cứ thứ gì đáng giá hơn là việc họ làm khi phải đối mặt với cái chết trước mắt. Và bạn ấy nói, nếu tôi có vợ và con thì có còn suy nghĩ như vậy không? Tôi nói, tôi sẽ sống để xứng đáng là một người chồng và một người cha đúng nghĩa. Và những gì có thể xảy đến với tôi đều là những di sản giá trị để dành cho con cái tôi nhận lấy và tự hào, chứ không phải là lo lắng là cái chết, điều mà ai rồi cũng phải trải qua.
Bạn đó lại hỏi tiếp rằng, nhưng sau khi chết thì chẳng thể nào biết được con cái mình có thể sống tốt hay không, thì sự hy sinh đó đâu mang lại điều gì hữu ích? Tôi đáp lại, vì khi chết rồi ta không biết điều gì xảy ra, nên khi sống ta phải quyết định được rằng ta đã sống thật xứng đáng với điều đó, nhất là khi đứng trước một cái chết. Và mỗi người đều phải tự sống cũng như chịu trách nhiệm với cuộc đời mình, tôi đã tranh đấu với toàn bộ sức lực của mình để có thể đóng góp và làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn cho chúng, thì chúng phải tự tiếp tục gánh vác lấy điều đó trong cuộc đời của chính nó mà thôi.
Và đúng là, chúng ta luôn phải đối mặt với một cuộc chiến mà gần như chẳng có chiến binh nào cả. Thử hỏi, ai sẽ tranh đấu và kiên trung cho những giá trị và những điều tốt đẹp, khi kẻ xấu ngày càng hoành hành và người tốt thì còn ẩn mình toan tính về sự khôn ngoan và những điều được mất? Khi ta có thể quyết định điều được mất thì hãy hành động, đừng đợi đến khi ta không còn cơ hội nào nữa, ngoại trừ việc buộc phải đánh mất tất cả những gì mà ta, thực ra, đã từng có thể và có khả năng định đoạt.
Khi người tốt không chịu chiến đấu, kẻ xấu sẽ mặc sức hoành hành.
LS Lê Luân
Nguồn: FB Luân Lê
(*) Tựa nguyên thủy của tác giả

Tội ác không có điểm dừng ?

Tối nay 02/12/2018, Việt Nam thắng Philipines, tôi thật vui và “hả hê” vì trước khi trái bóng lăn, đã dám nói đại tỉ số mình thắng 2-1. Ông bạn cùng nhà cười ha hả vì “chiên gia” bóng đá đoán mò mà gặp hên quá.Xong trận, tôi an tâm bật máy lên, bỗng như bị đứng hình, hết cười nổi, thiệt sự là “người đang bay bổng chuyển qua bàng hoàng”. Ngoài đường thiên hạ đi bão hò reo (lại như thắng World Cup nữa) mà tôi cứ tê buốt cả đầu vì cái câu chuyện điên khùng, kinh khủng vừa xảy ra hôm nay. Chừng như tội ác không có điểm dừng, nó cứ sẵn trớn mà lao tới, không biết sẽ còn đi tới đâu nữa. Chuyện cô chủ nhiệm buộc học trò tát bạn đã gây phẩn nộ, cả xã hội đòi xử lý để ngăn lây lan. Nay vừa thấy tin mới, ngày 2/12 này…
23 đứa nhỏ lớp 6 (11 tuổi) học trò của trường THCS Duy Ninh (huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình), sau khi bị “tự nguyện cưỡng bức” tát bạn 10 cái theo lịnh cô chủ nhiệm đến nạn nhân phải nhập viện, lại vừa phải trả lời một “phiếu điều tra” mất dạy nhất trên đời, do ban giám hiệu (đành phải nói là mất dạy, nếu không thì dùng từ gì, bỉ ổi? đê tiện?) yêu cầu, để họ báo cáo lên cấp trên
Phiếu gồm 19 câu hỏi “thiên tài” sau:
1. Cô T quy định phạt tát thời gian nào?
2. Bạn N bị tát vào thời gian nào?
3. Khi tát bạn N cô T có mặt ở lớp không?
4. Em tát vào mặt bạn N bao nhiêu cái?
5. Em tát vào bạn N mạnh hay nhẹ?
6. Bạn N có nói tục không?
7. Khi tát bạn N có khóc không?
8. Sau khi tát má bạn N có đỏ không?
9. Cô T vào đã tát được mấy bạn?
10. Cô T có bắt tát nhẹ phải tát mạnh không?
12. Cô T tát bạn N mấy cái?
13. Sau khi tát bạn N có bị chảy máu không?
14. Sau khi tát bạn N cả lớp có sợ hãi bật khóc không?
15. Trước khi tát bạn N cô T có ra lệnh tát phạt mấy bạn?
16. Khi tát bạn N cô T ra lệnh hay tự ý?
17. Cô T có phải là người cuối cùng tát bạn N không?
18. Cô T đứng cùng chiều hay ngược chiều bạn N?
19. Sau khi tát bạn N có ở lại học không?
Sau đó, trường nộp báo cáo lãnh đạo. Có thể tóm lược như sau: Với điều tra 3 mức (nghe rất quen ?): tát nhẹ, tát vừa, tát mạnh thì tổng hợp 23 câu trả lời là: 13 em tát nhẹ, 8 em tất vừa, 2 em tát mạnh (chưa tới 10% mà?); cô không ra lệnh ai tát nhẹ thì bị tát; Bạn N không bị chảy máu; Cô có tát bạn N 1 cái và không phải người tát cuối cùng; không có bạn nào sợ hãi và khóc; bạn N vẫn ở lại học đến cuối buổi học; bạn N vào viện điều trị chứ không phải cấp cứu.
Thế đấy, cả xã hội hãy đứng dây, khoanh tay xin lỗi lãnh đạo nhà trường đi! Giấy trắng mực đen, tất cả người trong cuộc nói đấy chứ có phải chúng tôi tự bảo vệ và bao biện cho nhau đâu?
Thật người viết tiểu thuyết có đại tài hư cấu cũng không nghĩ ra được cái trò bao biện rất hiện đại (khảo sát khách quan bằng phiếu do “người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan” tự trả lời).
Tội “khủng bố” 23 đứa nhỏ, buộc chúng phải tát bạn mình để tự bảo vệ mình, thật quá là mọi rợ và đã sĩ nhục điều cao đẹp, lý tưởng đạo đức mà nhà trường phải dạy (và khắc sâu trong tâm trì để hình thành nhân cách) cho trẻ. Làm cha mẹ cho con đến trường để chúng trơ mắt nhìn cô giáo chỉ đạo cả lớp đánh bạn, rồi mỗi đứa phải tự bảo vệ mình bằng cách nhục hình bạn, giờ tiếp tục tự bảo vệ mình bằng cách dối trá? Tôi tin tội ác đó sẽ hằn sâu trong tâm trí những đứa nhỏ học trò vô tội và ai biết nó sẽ đau đớn, khinh bỉ thầy cô giáo cỡ nào về cách ép nó nói dối để người lớn bảo vệ nhau? Đừng hi vọng bọn nhỏ còn nhỏ lắm, ngu khờ lắm, chưa hiểu biết gì về tôi lỗi khủng khiếp, và đông cơ đê tiện của người lớn. Trong xã hội thông tin ngày nay, chúng biết hết và chúng đang tìm cách “đối phó” để đừng bị tát, bị đuổi học thôi, tôi tin như vậy. Rất nhiều cháu nhỏ trong xóm nhà tôi, khi nhìn bố mẹ cải vả, dằn hắt nhau đã bật ra hàng loạt câu hỏi đáng kinh ngạc về những thói tật “bất ổn” của người lớn.
Tại sao ra nông nỗi này ? Cha mẹ cho con đến trường, có yên tâm để con mình bị “khủng bố” như vậy? Để học tát bạn và nói dối theo dạy dỗ của cô thầy? Phải chăng khi mà thói đạo văn lấy bằng cấp giả, tự phong chức cho mình vẫn cứ đức cao vọng trọng, thăng tiến bình thường thì với những người quản lý và giáo chức ở những ngôi trường nhỏ các huyện hẻo lánh xa xôi, việc thi hành biện pháp vô luận vô pháp với bọn học trò nhỏ (yếu thế, cô thế, không có gì để tự bảo vệ) đâu dễ có điểm dừng ?