Friday, October 5, 2018

Nhà mồ Ba Chúc, tội ác của ai?

TTVN 
Theo RFA-2018-10-05   
Nhà mồ Ba Chúc
Nhà mồ Ba Chúc-RFA
Nhà mồ Ba Chúc nằm ở thị trấn Ba Chúc, một xã vùng biên giới thuộc huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang, Việt Nam, giáp giới với Campuchia. Đây là nơi lưu trữ của hơn ba ngàn bộ hài cốt không còn nguyên vẹn của người dân thôn Ba Chúc trong cuộc tàn sát do Khmer Đỏ gây ra trong suốt 12 ngày chiếm đóng từ 18 đến 30 tháng 4 năm 1978. Hiện tại, theo ghi chép trong khu tưởng niệm thì còn ba người trong thôn sống sót, nhưng trên thực tế, còn nhiều hơn con số 3 mà cứ liệu đã ghi. Những người chúng tôi phỏng vấn dưới đây đều là nhân chứng sống sót sau vụ tàn sát. Và có một câu hỏi đặt ra là liệu có nên giữ nhà mồ như một chứng cứ tố cáo tội ác nữa hay không, khi mà chính quyền Khmer Đỏ đã cáo chung nhiều năm nay?

Sống sót, kinh hoàng…

Chị Phan Thị Đậm, một trong nhiều nạn nhân sống sót sau cuộc tàn sát, chia sẻ: “Cái lúc đó là gia đình bà ngoại chị thì kéo vô trong chùa Phi Lai rồi nhưng bà nội lôi đi, ông bà già chị bốc mang mấy chị em chị lên chân núi, hồi ức chị chỉ có vậy… Lúc đó chị nhỏ có đi lượm xương đâu, có những người họ đi ra ngoài ruộng họ lượm về luôn. Như trước nhà chị, trước bãi này cả đống xương cao chất ngất…”
Chị Đậm cho biết thêm là vụ thảm sát xảy ra vào ban đêm, lúc đó chị được tám tuổi, chị còn nhớ như in cảnh người ta dắt nhau vào trốn trong chùa Phi Lai, tức ngôi chùa nằm bên cạnh khu nhà mồ hiện nay, đông đến mức không có chỗ để đứng. Lúc đó bà nội chị mới bảo rằng những kẻ giết người kia cũng không từ ngôi chùa ra đâu, nên lên núi trốn càng sâu càng tốt. Vậy là gia đình chị kéo nhau vào núi Tượng để trốn. Gia đình chị nấp trong một hang đá nhỏ. Nhiều người ẩn nấp bên trong chùa cũng chuyển hướng lên núi Tượng và dường như họ đều bị giết trên đường chạy trốn. Tất cả những người trong chùa đều bị giết sạch.
Hiện tại, theo ghi chép trong khu tưởng niệm thì còn ba người trong thôn sống sót, nhưng trên thực tế, còn nhiều hơn con số 3 mà cứ liệu đã ghi. Những người chúng tôi phỏng vấn  đều là nhân chứng sống sót sau vụ tàn sát. Và có một câu hỏi đặt ra là liệu có nên giữ nhà mồ như một chứng cứ tố cáo tội ác nữa hay không, khi mà chính quyền Khmer Đỏ đã cáo chung nhiều năm nay?
-TTVN
Hơn một tuần sau thì những người sống sót mới dám trở về nhà. Dường như nhà cửa đã bị đốt sạch, phá sạch. Một đống xương cao chất ngất của những người bị giết, đốt đã được người sống sót thu về chất trước sân đình làng Ba Chúc. Và cũng sau đó vài ngày, gia đình chị phải chuyển xuống Long Xuyên tản cư bởi Ba Chúc trở nên chết chóc, nguy hiểm hơn bao giờ. Sau đó thì chiến tranh biên giới Việt Nam – Campuchia xảy ra và gia đình chị phải chật vật kiếm sống nhiều nơi trong suốt gần mười lăm năm sau mới dám quay trở về Ba Chúc.
Cũng theo chị Đậm, những người sống sót trong vụ thảm sát Ba Chúc không chỉ là ba người. Nhưng nói họ là những người bị giết chưa chết thì không sai, bởi ông Ba Lai, bà Hà Thị Nga và bà Võ Thị Ngọc Châu là những người nằm ngay trong vùng bố ráp và giết tróc của kẻ diệt chủng nhưng do chúng không nhìn thấy hoặc do số trời còn lớn nên sống sót giữa hàng trăm xác người. Nói đến chuyện người ba Chúc còn sót sau đợt thảm sát đó, có lẽ còn nhiều nhưng họ hoặc đi xa Ba Chúc trước đó vài ngày, vài tháng, hoặc chạy trốn trên núi và sau đó bỏ xứ đi nơi khác.

Bảo quản hộp sọ…

Ông Nguyễn Lại, là người dân ba Chúc, khi trận thảm sát xảy ra, ông còn là đứa bé lên ba, hiện tại, ông là người trong nom nhà mồ Ba Chúc, chia sẻ: “Ở đây thì không có bà con thân nhân vì chết hết trơn rồi chỉ là nhờ khách thập phương cúng nhang khói cho các vong linh ở đây. Chỉ là đến ngày 16 tháng 3 âm lịch là ngày giỗ chung thì bà con nơi đây, rồi ban quản lý tập trung vô đây cúng cho các vong linh…”
Cũng theo ông Lại, năm 1979, chính quyền tỉnh An Giang đã xây dựng quần thể chứng tích tội ác Khmer Đỏ gồm 7 hạng mục: Nhà Mồ, Bia Căm thù, Nhà Truyền thống, Nhà Thủy tạ, Hồ sen, Nhà khách và Vòng rào. Nhà Mồ, công trình chính, chứa đựng hộp sọ của 1.159 nạn nhân trong cuộc thảm sát. Trong số đó, có 29 sọ của trẻ sơ sinh, 88 cô gái từ 16 đến 20 tuổi, 155 phụ nữ từ 21 đến 44 tuổi, 103 phụ nữ từ 41 đến 60 tuổi, 86 phụ nữ trên 60 tuổi, 23 nam giới từ 16 đến 20 tuổi, 79 nam giới 21 đến 40 tuổi, 162 nam giới từ 41 đến 60 và 38 nam giới trên 60 tuổi. Ngoài ra, còn nhiều đoạn xương lẻ và mảnh vỡ hộp sọ được bỏ vào trong các rương và bảo quản định kì.
Nói về bảo quản định kỳ, ông Lại chia sẻ:“Cái số người chết là do bọn diệt chủng Khmer đỏ xuống thảm sát bà con ở đây, số hộp sọ 1.159 thì cứ 5 năm một lần mới đem ra tẩm thuốc một lần, tẩm hóa chất để giữ xương.”
Hộp sọ và xương bên trong nhà mồ Ba Chúc.
Hộp sọ và xương bên trong nhà mồ Ba Chúc. RFA
Sau khi chúng tôi phỏng vấn ông Lại, ông giới thiệu với chúng tôi các vị bô lão đang tu tập trong chùa Phi Lai và cho biết họ cũng là những người sống sót sau vụ thảm sát, họ biết khá nhiều chuyện. Nhưng khi chúng tôi gặp và đề cập đến vụ thảm sát Ba Chúc thì các bô lão này hỏi giấy tờ tùy thân, hỏi giấy giới thiệu phỏng vấn và đưa ra quan điểm chính trị của họ rằng đây là vấn đề nhạy cảm, không phải lúc nào cũng trả lời được, hơn nữa, họ từ chối trả lời phỏng vấn vì lý do họ được chỉ đạo khi họp chi bộ đảng Cộng sản là không được nói thêm về thông tin thảm sát Ba Chúc một khi chưa có văn bản chỉ đạo của cấp trên.
Cũng có vị nói rằng họ không phải là người thôn Ba Chúc mà họ từ nơi khác đến. Nhưng theo tìm hiểu của chúng tôi thì họ đều là người Ba Chúc và khi cuộc thảm sát xảy ra, trong số họ có người đã cầm súng chiến đấu, có người đã lập gia đình… Như vậy, chắc chắn phải còn mối ẩn khuất nào đó từ câu chuyện thảm sát Ba Chúc.
Và chúng tôi cũng lấy làm lạ là chính quyền khmer Đỏ đã cáo chung từ rất lâu, những bộ hài cốt cần được an nghỉ theo phong tục của người dân nơi đây là hỏa thiêu hoặc chôn cất tử tế chứ chẳng mấy ai muốn mỗi năm, các hộ hài cốt và hộp sọ lại được mang ra lau rửa, nhúng hóa chất một lần theo định lỳ. Hay nói cách khác, các bộ hài cốt và hộp sọ không được phép trở về với cát bụi theo qui luật tự nhiên mà phải bằng mọi giá tồn tại như một chứng tích nhắc nhớ tội ác của một nhóm chính trị đã tiêu vong từ rất lâu!

Sông Thị Vải mười năm sau thảm họa môi trường VEDAN

Nhóm phóng viên từ VN  
Theo RFA-2018-10-05   
Image may contain: outdoor and nature
Ghe neo đậu dọc bờ sông Thị Vải. Ảnh chụp tháng 9/2018.RFA
Vẫn ảnh hưởng
Xuôi dòng sông Sài Gòn từ cảng Cát Lái, chúng tôi có mặt tại Quốc lộ 51 xã Phước Thái, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai sau vài tiếng đồng hồ đi bằng phương tiện kết hợp giữa sà lan và xe khách.
Trước mắt chúng tôi là cổng vào của Công ty Vedan, đây là một công ty khá nổi tiếng ở tỉnh Đồng Nai, không chỉ nổi tiếng bởi thương hiệu sản phẩm bột ngọt Vedan mà theo người dân sinh sống xung quanh khu vực Công ty khi trao đổi với chúng tôi; nhắc đến Vedan thì không thể quên thảm họa xả thải ra sông Thị Vải khiến cá tôm chết sạch vào năm 2008. Một người dân kể lại, thời điểm đó có nhiều hộ dân ra sông vớt cá tôm về cho gia súc ăn chứ người thì không dám ăn.
Xuống đò xuôi dòng Thị Vải, ngay tại khu vực xảy ra thảm họa của mười năm trước chúng tôi nhận thấy có vài hộ nuôi trồng thủy sản chủ yếu là tôm, ghe. Tàu đánh bắt của của người dân hoạt động không nhiều; trong lúc đó những tàu thuyền chở hàng hóa cho các doanh nghiệp đóng tại các khu Công nghiệp Gò Dầu (Đồng Nai), Mỹ Đức (Bà Rịa-Vũng Tàu)…ra vào các cảng Gò Dầu, Phú Mỹ và Container Quốc tế SP-PSA khá tấp nập hoặc ngược trở lại cảng Cát Lái, Sài Gòn…
Số làm nghề đưa đò thì không còn mặn mà vì thưa khách nên đành phải neo ghe vào bờ và hầu hết phải tìm kế sinh nhai khác.
Cũng là một nạn nhân bị thiệt hại trong vụ Vedan xả thải vào mười năm trước, người lái đò cho chúng tôi biết dù thảm họa đã trôi qua thời gian dài và bản thân tìm nhiều phương cách để mưu sinh nhưng cuộc sống vẫn chật vật đầy rẫy khó khăn.
Có chứ. Có bị ảnh hưởng chứ. Khoảng 10 năm về trước bị ảnh hưởng nói chung đợt đó trách nhiệm Vedan nhiều. Tại vì mình làm nghề nông cũng có, đâu phải chỉ mỗi chạy đò nên cũng phải tìm việc khác để mưu sinh chứ.”

Là một hộ nuôi thủy sản tại sông Thị Vải và cũng là một nạn nhân bị thiệt hại bởi thảm họa năm 2008, anh Chiến nhắc lại.
“Có chứ. Thời đó mình bị thiệt hại rất nhiều. Sau này khảo sát Vedan thì tôi cũng có nhận được một số tiền vì bị thiệt hại nuôi trồng đánh bắt thủy hải sản
Đồng thời, cũng như chia sẻ của người lái đò, anh Chiến cho chúng tôi biết sau thảm họa Thị Vải chừng một vài năm Vedan khắc phục thì việc nuôi tôm, cá có lãi nhưng vài ba năm trở lại đây, nước sông Thị Vải có vẻ xấu trở lại. Anh Chiến nói:
Cái thảm họa đó phát hiện ra thì khoảng chừng một sau khắc phục Vedan, từ chổ Vedan ngưng xả thải thì con tôm, con cá có trở lại cho đến hai, ba năm sau. Bây giờ đã mười năm rồi, nguồn nước bây giờ nói chung là nó không được đẹp bằng năm, sáu năm về trước mà mình không biết nguyên nhân vì đâu, nó trong nó đẹp nhưng lắm lúc nó cũng đục không biết như thế nào nữa…”
Thảm họa Vedan xả thải ra sông Thị Vải vào năm 2008, được Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt Nam lúc bấy giờ ra kết luận Vedan mắc 10 sai phạm trong đó có sai phạm xả thải vượt tiêu chuẩn cho phép 10 lần trở lên đối với nhà máy sản xuất và thải mùi hôi thối, mùi khó chịu trực tiếp vào môi trường.
Không chỉ Vedan
Sông Thị Vải chụp tháng 9/2018.
Sông Thị Vải chụp tháng 9/2018. RFA
Tại khu vực này, ngoài Vedan còn có nhiều doanh nghiệp khác đang sản xuất. Và theo trình bày của người dân địa phương dĩ nhiên Vedan không xả thải nghiêm trọng như trước; thế nhưng theo họ có nhiều doanh nghiệp khác đang xả thải ra sông Thị Vải. Thông tin này, người lái đò cũng xác nhận với chúng tôi là chính xác.
Thỉnh thoảng cũng có, lâu lâu nó cũng bị ô nhiễm. Còn hồi xưa lúc 10 năm vụ Vedan thì lúc đó bị ô nhiễm nhiều, bây giờ thì ít lại. Thỉnh thoảng cũng có nhưng mà không biết nhà máy nào thôi, nhiều khi đổ xô ra đây thấy cá tôm lâu lâu nó cũng chết.”
Người lái đò còn xác nhận thêm, vào những ngày mưa triều cường lên nước sông thường bốc mùi hôi thối, chắc chắn là có doanh nghiệp xả thải.
“ Đúng rồi. Mà mình không khẳng định được nhà máy nào. Cái sông này nhằm bữa mưa, triều cường lên nhiều khi nó thả ra mùi hôi thối cũng nhiều mà mình không biết của nhà máy nào. Bây giờ chỉ bên môi trường này kia thì nó mới xác định được chứ còn mình thì đâu có xác định được nhà máy nào gây ô nhiễm. Mấy người đánh bắt bên thủy hải sản, họ bức xúc nhưng thực tế đâu biết được của anh nào xả thả ra.”
Còn anh Chiến nuôi thủy sản cho biết, là một người theo nghề cũng được mười bảy, mười tám năm ban đầu anh cũng mình không biết việc các doanh nghiệp lợi dụng trời mưa, triều cường lên để xả thải bởi vì anh thấy nguồn nước lắm lúc nó cũng đẹp nhằm bữa mưa thì nước từ đâu đó lắm lúc nó xấu chứ không phải môi trường lúc nào cũng sạch hoài.
Thật ra mình cũng không biết, mình thấy nguồn nước lắm lúc nó cũng đẹp nhằm bữa mưa thì nước từ đâu nó ra lắm lúc nó xấu chứ không phải môi trường nó cũng sạch hoài. Tôi làm ở đây cũng phải mười bảy, mười tám năm.”
Anh Chiến theo dõi hiện tượng thủy sản nuôi bị chết vài ba năm trở lại đây và theo anh Chiến nguyên nhân là do nguồn nước bị ô nhiễm bởi những doanh nghiệp xả thải. Anh Chiến cho chúng tôi biết là anh có trình báo vụ việc lên các cấp ban ngành địa phương để cử đại diện xuống xem xét và giải quyết nhưng rồi sau đó cũng chẳng có kết quả gì. Báo chí Việt Nam có lên tiếng nhưng chỉ lên tiếng đúng một phần chứ không đúng hoàn tòan so với thực tế.

Bắt 10 tấn ngà voi, vẩy tê tê nhập lậu từ Nigieria vào Đà Nẵng

Một phần số ngà voi và vảy tê tê bị bắt giữ hôm 4 Tháng Mười. (Hình: VNExpress )
ĐÀ NẴNG , Việt Nam (NV) – Sáng 5 Tháng Mười, Bộ Chỉ Huy Bộ Đội Biên Phòng Đà Nẵng cho biết đã khám phá 10 tấn ngà voi và vẩy tê tê nhập lậu từ Nigieria về cảng Tiên Sa, quận Sơn Trà.
Trước đó, hôm 4 Tháng Mười, báo chí Việt Nam loan tin, Công an Đà Nẵng phối hợp với nhiều cơ quan an ninh khác triệt phá đường dây vận chuyển ngà voi và vảy tê tê xuyên quốc gia.
Theo báo Tiền Phong, khi cảnh sát bất ngờ kiểm tra một container hàng hóa nhập cảng của công ty Thiên Trường Sử, ở xã Nghĩa Xuân, huyện Quỳ Hợp, tỉnh Nghệ An, do ông Nguyễn Xuân Sử làm giám đốc, thì phát hiện số lượng lớn ngà voi, vẩy tê tê được giấu trong container tại kho hàng được xếp lẫn với hàng trăm bao tải nhựa tái chế. Tại thời điểm kiểm tra, đại diện công ty không xuất trình được các giấy tờ chứng minh nguồn gốc hợp pháp số hàng trên.
Toàn bộ số hàng này được vận chuyển từ Nigeria về cảng Tiên Sa, Đà Nẵng với tổng trọng lượng lên đến khoảng 10 tấn. Đây là những mặt hàng thuộc diện cấm buôn bán, vận chuyển dưới mọi hình thức.
Nói với báo Thanh niên, ông Tôn Quốc Khánh, chỉ huy trưởng Bộ Chỉ Huy Bộ Đội Biên Phòng Đà Nẵng, cho biết trong quá trình bắt giữ số hàng trên, cơ quan đã phải huy động hơn 100 cán bộ thuộc nhiều cơ quan tham gia gần một ngày trực gác bảo vệ hiện trường, kiểm số, phân loại hàng hóa bị bắt.
Báo VNExpress cho hay, trước đó từ ngày 13 đến 25 Tháng Tám năm 2015, lực lượng an ninh của Đà Nẵng và Bộ Công An cũng đã khám xét, phát hiện ba vụ nhập cảng hàng hóa trái phép cùng từ Nigeria về cảng Tiên Sa, thu 8 tấn ngà voi, sừng tê giác, vảy tê tê được giấu trong các container hàng hoá.
Sau một thời gian lắng xuống, đến nay việc buôn lậu các mặt hàng này lại tiếp tục tái diễn tại Việt Nam. (Tr.N)

Ông Lưu Văn Vịnh bị CS tuyên án 15 năm tù vì tội ‘lật đổ chính quyền’

Ông Lưu Văn Vịnh bị dẫn giải tại tòa. (Hình: Người Lao Động)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 5 Tháng Mười, nhà hoạt động Lưu Văn Vịnh bị Tòa Án Nhân Dân ở Sài Gòn tuyên 15 năm tù vì tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ Luật Hình Sự CSVN năm 1999.
Bốn người khác cùng ra tòa với ông Vịnh nhận mức án từ 8 năm tù (Phan Trung) đến 13 năm tù (Nguyễn Quốc Hoàn).
Ông Lưu Văn Vịnh 51 tuổi, sinh quán tại Hải Dương, được ghi nhận nhiều lần tham gia biểu tình chống Trung Quốc, phản đối Nhà Máy Forrmosa.
Ông Vịnh và các chiến hữu của ông bị bắt ngày 6 Tháng Mười Một, 2016, tại một nhà thờ ở quận Tân Bình. Thời điểm bị bắt, họ được báo Việt Nam mô tả là “đang phát tài liệu để ra mắt tổ chức Liên Minh Dân Tộc Việt Nam”.
Trong vụ án, ông Vịnh và bốn người còn lại bị cáo buộc “xâm phạm an ninh quốc gia, hành vi phạm tội có tổ chức chặt chẽ, có sự phân công nhiệm vụ cụ thể, lôi kéo tập hợp lực lượng hình thành tổ chức chính trị phản động”.
Luật Sư Đặng Đình Mạnh tường thuật về phiên tòa trên trang cá nhân: “Trong quá trình xét hỏi, các ông Lưu Văn Vịnh, Nguyễn Văn Đức Độ giữ thái độ bất hợp tác và tiếp tục khẳng định mình vô tội. Các ông Nguyễn Quốc Hoàn, Từ Công Nghĩa đồng loạt phản cung, không thừa nhận các lời khai tại cơ quan điều tra và cho rằng bị ép cung. Đồng thời, khẳng định lời khai của họ trong phiên tòa mới là sự thật của vụ án.”
Trong khi đó, Facebooker Bảo Nhi Lê bình luận trên trang cá nhân: “Đây là án bỏ túi, đã được đoán trước là án rất cao để chào mừng “nhất thể hóa” và còn có thể rao bán người tù nhân lương tâm sang các nước tư bản khác. Từ hôm qua và cả hôm nay, nhà của những người bất đồng chính kiến tại Sài Gòn bị canh giữ cẩn mật. Tối hôm qua tôi đi tư vấn cho bé bị trầm cảm mà công an Thủ Đức cứ gọi ời ời hỏi: ‘Chị đi đâu mà không có nhà? Sao chị đi về khuya?’. Sau khi về tới nhà thì thấy họ dàn trận canh tôi cả đêm và chắc chắn cả ngày hôm nay nữa. Đúng là sợ hãi tới mức điên khùng.”
Hồi Tháng Năm, nhóm làm việc của Liên Hiệp Quốc phát đi thông cáo cho rằng việc giam giữ ông Vịnh tại Sài Gòn mà không qua xét xử từ Tháng Mười Một, 2016 đến nay “là tùy tiện” và yêu cầu nhà cầm quyền CSVN phải trả tự do cho ông.
Thời điểm đó, nhóm làm việc của Liên Hiệp Quốc cũng cho biết cho biết là chính phủ Việt Nam “đã không cung cấp được bằng chứng nào thể hiện rằng ông Vịnh có hành động bạo lực nhằm lật đổ chính quyền nhân dân như cáo buộc nhắm vào ông”.
Hôm 1 Tháng Mười, 2018, Chiến Dịch NOW! Campaign, một chương trình có sự tham gia của 14 tổ chức xã hội dân sự Việt Nam và quốc tế, phát đi thông cáo cho hay chính phủ Việt Nam hiện đang giam giữ ít nhất 246 tù nhân lương tâm.
Con số 246 được hiểu là gồm 219 người đã bị kết án và 26 người đang bị tạm giam trước ngày xét xử hoặc quản thúc vô hạn định, trong đó có Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Đức Tăng Thống của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
“Với con số tù nhân lương tâm hiện nay, Việt Nam là nước đứng thứ hai trong khu vực Đông Nam Á về số lượng người hoạt động bị giam cầm, sau Myanmar,” tổ chức nêu trên viết. (T.K.)

Yên Bái cấm loan ‘tin tiêu cực’ về khoáng sản Nà Kèn trên mạng xã hội

Sáng 27 Tháng Chín, hàng trăm người dân tham gia phản đối doanh nghiệp thăm dò khai thác khoáng sản Nà Kèn. (Hình: Tiền Phong)
YÊN BÁI, Việt Nam (NV) – Tin cho hay hôm 5 Tháng Mười, Ủy Ban Nhân Dân huyện Lục Yên ra văn bản cấm đưa “thông tin tiêu cực” về khoáng sản Nà Kèn lên mạng xã hội Facebook, Zalo…
Vài ngày trước, báo Việt Nam cho biết đã xảy ra vụ xô xát giữa người dân và bảo vệ Công Ty Đá Cẩm Thạch R.K Việt Nam do quan ngại doanh nghiệp này làm ảnh hưởng đến môi trường, gây mất nguồn nước sinh hoạt và sản xuất tại địa phương. Thời điểm đó, hàng trăm người dân được ghi nhận tham gia phản đối.
Từ năm 2016, Công Ty R.K Việt Nam được Bộ Tài Nguyên–Môi Trường cấp phép cho thăm dò đá hoa trắng tại khu vực Nà Kèn với thời hạn đến ngày 29 Tháng Giêng, 2020 và diện tích khai thác hơn 101 héc ta. Toàn bộ khu vực này là rừng tự nhiên núi đá.
Báo Dân Trí hôm 5 Tháng Mười viết: “Các trường hợp chia sẻ, bình luận tiêu cực liên quan đến hoạt động thăm dò khoáng sản ở khu vực núi Nà Kèn trên mạng xã hội như Facebook, Zalo… phải được báo cáo bằng văn bản về Ủy Ban Nhân Dân huyện trước 15 giờ hàng ngày. Huyện Lục Yên cũng chỉ đạo các cơ quan, đơn vị trên địa bàn rà soát, tổng hợp các trường hợp cán bộ, công chức, viên chức, người lao động, nhân dân do cơ quan, đơn vị, địa phương mình quản lý đến khu vực Nà Kèn theo dõi, tham gia phản đối.”
Việc Ủy Ban Nhân Dân huyện Lục Yên tùy tiện ra văn bản cấm người dân phát ngôn trên mạng xã hội được giới quan sát nhìn nhận là hành vi vi phạm Luật Hình Sự CSVN 2015, chương về “Các tội xâm phạm quyền tự do của con người, quyền tự do dân chủ của công dân”.
Tuy vậy, không chỉ Ủy Ban Nhân Dân huyện Lục Yên có hành động này, mà ngay cả Phòng Giáo Dục Đào Tạo của huyện này cũng ra văn bản yêu cầu “tổng hợp danh sách cán bộ, giáo viên và nhân viên các trường tại địa phương này tụ tập đông người, tham gia phản đối hoặc bình luận tiêu cực về khoáng sản Nà Kèn”, theo báo Dân Trí.
Trong lúc các báo Việt Nam khi đưa tin về vụ Nà Kèn chỉ dẫn nguồn tin từ giới chức, Facebooker Vũ Tá Tuấn, trưởng đại diện Công Ty Luật BLackstone khu vực Tây Bắc mô tả trên trang cá nhân: “Lúc 4 giờ sáng ngày 27 Tháng Chín, Công Ty R.K làm lễ động thổ ở thôn Nà Kèn. Lúc 4 giờ rưỡi, một số người dân khua chiêng, gõ mõ gọi nhau thức dậy. Lúc 8 giờ, trẻ con được bố mẹ cho nghỉ học, và được đưa lên núi. Rất nhiều người lớn lên núi. Không khí căng thẳng đang bao trùm hiện trường. Internet ở khu vực này đã bị chặn, không thể đưa tin ra bên ngoài, lực lượng đảm an ninh trật tự được huy động lên khu vực từ vài ngày hôm trước được nghi nhận là đông chưa từng thấy.”
“Chiều cùng ngày, lực lượng an ninh bắt giữ một người trong lúc người dân tạm giữ một cán bộ tuyên giáo huyện Lục Yên. Cũng có xô xát khiến bốn người bị thương,” ông Tuấn viết. (T.K.)

Hiếp dâm tập thể trẻ em, phó phòng cảnh sát kinh tế Thái Bình bị bắt

Bé gái bị hiếp dâm học lớp 9 trường Lương Thế Vinh tại thành phố Thái Bình. (Hình: Thanh Niên)
THÁI BÌNH, Việt Nam (NV) – Một trung tá, phó Phòng Cảnh Sát Kinh Tế Công An tỉnh Thái Bình, và hai người bạn bị bắt giam để điều tra về tội “dâm ô trẻ em” mà nạn nhân là một nữ sinh lớp 9.
Chiều 4 Tháng Mười, 2018, Thượng Tá Nguyễn Quốc Vương, trưởng Phòng Tham Mưu-Tổng Hợp, Công An tỉnh Thái Bình, cho biết liên quan đến vụ dâm ô với một học sinh lớp 9 ở thành phố Thái Bình xảy ra hồi Tháng Chín, công an đã bắt thêm hai người liên quan, trong đó có ông Phạm Văn Lam (44 tuổi), phó trưởng Phòng Cảnh Sát Kinh Tế, Công An tỉnh Thái Bình.
Theo báo Người Lao Động, trước khi bị khởi tố về tội “Giao cấu hoặc thực hiện hành vi quan hệ tình dục khác với người từ 13 tuổi đến dưới 16 tuổi,” ông Lam mang quân hàm trung tá.
Theo báo Thanh Niên, vào đầu Tháng Chín, gia đình em NTM (13 tuổi), là học sinh trường trung học cơ sở Lương Thế Vinh, thành phố Thái Bình, trình báo việc em M. “theo bạn đi chơi nhiều ngày không về, điện thoại không liên lạc được, sau đó về nhà trong tình trạng sức khỏe suy yếu, có biểu hiện bất thường về tâm, sinh lý.”
Tuy nhiên sau đó em M. cho hay, mình đã bị một nhóm khoảng 4-5 người đàn ông xâm hại tình dục tập thể tại một khách sạn ở thành phố Thái Bình.
Trước sự giám hộ của người nhà, M. đã cung cấp danh tính những người liên quan. Ngày 2 Tháng Chín, ông C. , cha nữ sinh M., đã làm đơn trình báo đến cơ quan công an.
Đến giữa Tháng Chín, công an khởi tố vụ án, bắt tạm giam hai ông Phạm Như Hiển (44 tuổi) và Phạm Đức Việt (44 tuổi) do liên quan đến vụ án xâm hại tình dục tập thể em NTM.
Từ lời khai của hai người này và nạn nhân, ngày 4 Tháng Mười, Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra, Công An thành phố Thái Bình đã ra quyết định khởi tố bị can và bắt tạm giam hai người khác là ông Lam và Từ Minh Tuyên (47 tuổi, ngụ số nhà 1/482, đường Trần Hưng Đạo, tổ 10, phường Trần Hưng Đạo, thành phố Thái Bình).
Theo báo Người Lao Động, thời gian qua dư luận tỉnh Thái Bình rất xôn xao về vụ này, buộc công an tỉnh phải điều tra và bắt ông Trung Tá Lam. (Tr.N)

Thursday, October 4, 2018

Choáng với mấy cha... chiên da chí thức rận ngủ!

Tư nghèo (Danlambao) - Chú Sáu nông dân hổng bằng cấp của Tư tui dù tỉnh dù xỉn cũng chắc cú là ba cái thứ phương án gì đó áp dụng cho việc cày bừa đều vô nghĩa nếu cái thèng chủ nông là một đứa cày... bừa, chuyên nghề bán lúa giống và thích vừa phá hoại vừa ăn cắp mùa màng. Dzì dzậy nên chi chiện chính là... thèng nào, ý định của nó, "phân" chất của khứa lão ra sao chớ hỗng phải là phương thức. Và ba cái phương thức, kiểu cách, nhất thể nhị thân lùng tùng xèn được đưa ra từ nó thì cũng chỉ để bắt cầu cho nó qua sông ăn trộm lúa.

Mấy hôm rày có mấy cha nội bằng cấp một đống, miệng cạo dừa một mâm, xếp hàng vẽ rồng vẽ rắn, đem mớ kiến thức lý luận cao siêu để giở trò bẻ cong nhánh lúa làm nên cánh đồng, nhưng cố tình lờ đi nhân tố gì làm nên cánh đồng rộn lúa. Nó là chú Sáu nông dân hay cái thèng chôm chĩa lúa, chuyên môn phá hoại hòa bình, ý lộn - mùa màng? 

Cho nên trong cái dzụ nhứt thể hoá, mấy đấng láo sư, tiến sờ ĩ, chiên da, chí thức rận ngủ, nhà báo nói láo ăn tiền cứ kệ mẹ thèng độc tài, kệ cha cái đẻng độc tôn, lơ huyền lờ cái đẻng mà đầu của nó là cái cửa họng, giữa là ruột già, ruột non, ruột thừa, ruột không thiếu và cuối là cái hậu môn bị bịt; chuyên môn tham nhũng, chuyên thói lạm quyền, tổ sư bán nước, hại dân tổ mẹ; ôm cái quyền của tụi nó và tiền của con dzợ nó ngồi chồm hổm trên đẻng, bưng cái bàn tọa độc tôn của đẻng ngồi chóc ngóc trên 90 triệu cái đầu. 

Cái đám ôn hoàng hột dzịt lộn này giở trò ma giáo xoay như con cù để kéo mấy đứa tụi nó muốn dụ vào trận đồ lý thuyết bằng cách lấy ra một khía cạnh như "tinh gọn guồng máy" để hy vọng rằng có kẻ ngây thơ tin theo phương trình 1 < 2 = OK SALEM, và như vậy thì cánh đồng chưa trồng đã bị chôm hết giống đương nhiên sẽ mênh mông rực rỡ lúa vàng!

Bà con cũng thấy được những cái trò mèo như vậy trong các bài "thuyết trình" lê thê về luật đặc khu. Những phân tích rắc rối muốn bể nón cối về thành quả đặc khu xứ người, những yếu tố đan chồng lên nhau về lợi ích của đặc khu. Có đứa cũng bày đặt chơi luôn lý luận đặc khu đã không còn hợp thời... nhưng cũng có thể cải tiến như đẻng ta cải tiến hoả tiễn SAM bắn Mỹ. Cha con nhà nó muốn làm mờ con mắt người khác bằng thứ kiến thức cao siêu, làm choáng váng người đọc bằng kiến thức rối như mớ bòng bong. 

Nhưng mà hỏi chú Sáu con trâu đi trước cái cày theo sau nhà tui thì chú đơn giản như đang giỡn: cánh đồng này của cha ông, thèng Lú nó muốn cho Tàu thuê, đặc khu đặc khiết gì cũng là cái cớ cho Tàu vào... chơi. 

Yếu tố quyết định cho sự thành công hay thất bại là con người. Con người đó tốt hay xấu lại tuỳ vào cơ chế. Tìm đâu mấy đứa du đãng, cướp bó, đâm cha chém chú hiếp chị dâu trong... hội từ thiền hở bà con!? 

Mấy đấng láo sư, tiến sờ ĩ, chiên da, chí thức, rận ngủ hổng bằng chú Sáu nông dân của tui. Chú em tui hồi nhỏ hổng muốn bị đánh vần Việt Nam đẹp nhất có tên con mẹ rượt gì đó nên hổng thèm đi học. Nhưng nhờ vậy mà đầu óc chú không bị tống phân đỏ vào để lãnh bằng cấp tiến sờ ỉ ngu. Do đó, hổng cần bắc kỳ biết... lú luận, chú biết rõ cái nguy hiểm không nằm ở việc biến thửa ruộng thành cánh đồng đặc khu để tranh cãi nhau về lợi/hại phương thức, mà nằm ở chỗ miếng đất vốn là lẽ sống đó của chú, đang bị âm mưu dâng hiến cho ai. Và đứa nào đang âm u mưu mẹo!

Những gì đã xảy ra trên cánh đồng Việt Nam trong suốt mấy chục năm qua, người dân bình thường như tui và chú Sáu nhìn thấy rất rõ. Nhưng mấy cha nội, má ngoại chí thức, chiên da nhất định hổng thèm thấy. Hổng thấy vì hổng muốn nhìn, có nhìn nhưng hổng muốn nhận, lỡ nhận thì hổng muốn chống. Hổng muốn chống vì lở bị hèn. Hèn nhưng hơi bị tham. Nên thôi, kệ mẹ lương tâm, kệ cha nhân phẩm, đem mớ kiến thức cám heo trộn lại, đổ vào cái bô và cung kính dâng lên cho những kẻ có quyền. 

Nói thiệt nghe, trời thương, thánh độ cho Tư tui leo lên ngồi chàng hảng giữa 2 ghế tổng bí và chủ tịt gì đó, tui bắt liền mấy đứa này ra đường phải mang bảng tên: shit. 

05.10.2018

Chiếc áo không làm nên thầy tu

Phạm Trần (Danlambao) - Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) được Ban Chấp hành Trung ương đề cử giữ chức Chủ tịch Nước tại phiên họp kỳ 8 ngày 03/10 (2018), thay thế ông Trần Đại Quang đã qua đời ngày 21/09 (2018).

Ông Trọng sẽ được Quốc hội chính thức phê chuẩn tại kỳ họp 6, bắt đầu ngày 22/10 (2018), mở đầu kỷ nguyên lột xác mới trong cơ chế cầm quyền thống nhất một người giữ cả hai chức Chủ tịch nước, đồng thời là Tổng Bí thư đảng.

Cho đến khi qua đời ngày 02/09/1969, ông Hồ Chí Minh là người duy nhất kiêm nhiệm 2 chức vụ, Chủ tịch đảng và Chủ tịch nhà nước. Trong suốt 49 năm sau đó (1969-2018), hai chức danh được phân công cho hai người khác nhau. Lý do của quyết định này chưa bao giờ được công khai, nhưng có thể vì sợ tập trung quyền hành vào tay một người sẽ đưa đến lộng quyền, chuyên chế làm hỏng việc và chia rẽ nội bộ.

Vì vậy chức danh Chủ tịch Nước, tuy được quy định trong Điều 86 Hiến pháp "là người đứng đầu Nhà nước, thay mặt nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam về đối nội và đối ngoại", nhưng thực tế không có quyền sinh sát toàn diện bằng Tổng Bí thư đảng, vì đảng lãnh đạo cả nhà nước và xã hội. Hơn nữa, hàng ngũ lãnh đạo từ Trung ương xuống Địa phương hoàn toàn là cán bộ đảng viên nên lệnh đảng bao giờ cũng nặng ký hơn lệnh nhà nước.

Ngay đến Quốc hội, tuy là "cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam", theo Điều 69 Hiến pháp, mà có bao giờ dám tự ý chấp thuận những việc quan trọng khi chưa có ý kiến của Bộ Chính trị đảng.

Nhưng tại sao ông Trọng lại được Ban Chấp hành Trung ương chọn vào lúc này. Có 4 lý do:

1 - Chủ tịch nước Trần Đại Quang qua đời nên phải có người điền thế.

2 - Ông Trọng hội đủ mọi điều kiện theo quy định của chức danh Chủ tịch nước. 

3 - Nhằm đáp ứng nhu cầu tinh giảm biên chế nên nhân cơ hội cần lấp chỗ trống ông Quang để lại, Bộ Chính trị quyết định tập trung lãnh đạo đảng và nhà nước vào làm một để tiết kiệm ngân sách, và hy vọng chạy việc hơn.

4 - Phù hợp với nhu cầu đối ngoại và phong tục bang giao quốc tế, nhất là đối với những quốc gia không có hệ thống lãnh đạo đảng và nhà nước riêng biệt.

Nhân thân Nguyễn Phú Trọng

Vậy ông Trọng là người như thế nào? 

Tài liệu chính thức ghi tân Chủ tịch Nước Nguyễn Phú Trọng, sinh ngày 14/4/1944, tại xã Đông Hội, huyện Đông Anh, Hà Nội. 

Ông là Ủy viên Trung ương các khóa VII, VIII, IX, X, XI, XII; Ủy viên Bộ Chính trị các khóa VIII, IX, X, XI, XII; tham gia Thường trực Bộ Chính trị (8/1999-4/2001); đại biểu Quốc hội các khóa XI, XII, XIII, XIV.

Nhưng ông là người đặc biệt giáo điều, bảo thủ, đệ tử cuồng nhiệt của Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh. Ông chống đa nguyên, đa đảng; chống cho tư nhân ra báo; chống mạng xã hội; chống tổ chức dân sự; và quyết liệt chống đối lập và mọi hành vi chống chính sách cai trị độc tài của đảng. Ông có bằng Tiến sỹ chuyên môn về Xây dựng Đảng.

Cũng rất rõ ông là người thân Tầu Bắc Kinh nên thường không dám cưỡng lại áp lực của lãnh đạo Trung Cộng. Việc ông và Bộ Chính trị không đồng ý để Quốc hội ra tuyên cáo lên án Trung Cộng đã ngang nhiên đặt giàn khoan Hải Dương 981 thăm dò dầu khí vào sâu trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam ở vùng biển Tỉnh Quảng Ngãi năm 2014 là một tỷ dụ.

Hành động xâm phạm ngang ngược của Trung Cộng bắt đầu ngày 2/5/2014, tại vị trí cách đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa 17 hải lý về phía nam, cách đảo Lý Sơn (tỉnh Quảng Ngãi) khoảng 120 hải lý về phía đông. Mỗi hải lý dài 1,852 mét.

Trong thời gian xung khắc dài 75 ngày này, nhiều lần tầu sắt võ trang Trung Cộng đã tấn công và đâm chìm nhiều thuyền đánh cá và kiểm ngư của Việt Nam, nhưng ông Trọng không dám có phản ứng quyết liệt để bảo vệ chủ quyền.

Tuy nhiên, trước phản ứng gay gắt của Hiệp hội các nước Đông Nam Á (ASEAN) và của Liên Hiệp Quốc, Bắc Kinh đã phải rút giàn khoan HD-981 về vùng biển Hải Nam ngày 16/07/2014.

Từ đó đến nay, các tầu cảnh sát biển Trung Cộng có võ trang vẫn thường xuyên tấn công, sát thương, cướp ngư cụ, tài sản và đâm chìm nhiều tầu đánh cá của ngư dân Việt ở Biển Đông nhưng Việt Nam không dám có phản ứng bằng võ lực. Ngược lại, nhiều bài báo của báo đài nhà nước chỉ dám gọi tầu Trung Cộng là “tầu nước ngoài” hay “tầu lạ”, để tránh đụng chạm ngoại giao!

Việc thứ hai chứng tỏ ông Chủ tịch nước mới Nguyễn Phú Trọng đã có toan tính “trao trứng cho Ác” khi Bộ Chính trị do ông cầm đầu đã đồng ý Dự Luật “Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt (Luật Đặc khu)” tại Vân Đồn (tỉnh Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (tỉnh Khánh Hòa) và Phú Quốc (tỉnh Kiên Giang), có chiều hướng mở đường, qua dạng thuê đất trá hình dài 99 năm, và tạo cơ hội cho đầu tư Tầu Bắc Kinh vào chiếm lãnh thổ và di dân sang Việt Nam.

Rất may khi biết được âm mưu đen tối này, nhiều Đại biểu Quốc hội, nhiều nhân sỹ, chuyên gia và hàng trăm ngàn người dân trong nước đã phản đối và xuống đường biểu tình chống Đặc khu trong hai ngày 10 và 11/06/2018, khiến Quốc hội phải hoãn không biểu quyết.

Nhiệm kỳ có hạn chế?

Vậy với chức Chủ tịch Nước, sẽ bắt đầu ngay sau khi được Quốc hội biểu quyết tại kỳ họp, bắt đầu ngày 22/10 (2018), ông Trọng có thể làm được gì với thời hạn 2 năm rưỡi còn lại của nhiệm kỳ Tổng Bí thư ?

Ông Trọng đã giữ chức Tổng Bí thư từ Khóa đảng XI năm 2011-2016, tái đắc cử khóa đảng XII thêm 5 năm nữa cho nhiệm kỳ 2016 - 2021.

Theo Điều 17 của Điều lệ đảng được Khóa đảng XI bỏ phiếu tán thành thì: "Đồng chí Tổng Bí thư giữ chức vụ Tổng Bí thư không quá hai nhiệm kỳ liên tiếp."

Trong khi đó, theo Điều 87 Hiến pháp năm 2013 thì: "Chủ tịch nước do Quốc hội bầu trong số các đại biểu Quốc hội." Ông Trọng là Đại biểu Quốc hội Khóa XIV, nhiệm kỳ 1016-2021, đơn vị Hà Nội.

Vẫn theo Điều 87 thì: "Nhiệm kỳ của Chủ tịch nước theo nhiệm kỳ của Quốc hội. Khi Quốc hội hết nhiệm kỳ, Chủ tịch nước tiếp tục làm nhiệm vụ cho đến khi Quốc hội khoá mới bầu ra Chủ tịch nước."

Như vậy, khi Quốc hội XIV hết nhiệm kỳ 2016-2021 thì ông Trọng cũng hết chức Chủ tịch Nước và luôn cả chức Tổng Bí thư đảng.

Cũng nên biết, ngoài hai chức lãnh tụ Đảng và Chủ tịch nước, ông Trọng còn nắm các chức quan trọng và nhiều quyền lực như: "Bí thư Quân ủy Trung ương, Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương và Trưởng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng".

Vẫn trơ ra như đá

Với nhiều chức danh như thế thì liệu ông Trọng có bị ngộp thở không, và làm sao để thực hành câu ông nói "nhốt quyền lực trong lồng cơ chế giám sát"?

Nhưng ai giám sát ông khi mà chính ông nhìn nhận công tác xây dựng đảng, dù đã làm từ khóa đảng VII, đến nay vẫn còn ngổn ngang khắp mặt.

Ông nói trong bài phát biểu khai mạc phiên họp Trung ương 8 ngày 02/10 (2018): "Như các đồng chí đều biết, Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư đã có nhiều chủ trương, quy định về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, gần đây nhất là Quy định số 47 của Ban Chấp hành Trung ương khóa XI về những điều đảng viên không được làm; Quy định số 101 của Ban Bí thư khóa XI về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp; Quy định số 55 của Bộ Chính trị khóa XII về một số việc cần làm ngay để tăng cường vai trò nêu gương của cán bộ, đảng viên và nội dung này cũng đã được đề cập ở nhiều nghị quyết, chỉ thị, quy định khác của Đảng.

Tuy nhiên, kết quả thu được còn hạn chế, chưa đạt mục tiêu, yêu cầu đề ra. Công tác lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức quán triệt, triển khai thực hiện vẫn còn bất cập, hiệu quả chưa cao, chưa tạo được sức lan tỏa lớn."

Nhìn ông nói mà thấy thương ông ở tuổi 74 mà vẫn phải trăn trở với mọi người rằng: "Nhiều cán bộ, đảng viên, trong đó có cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp chưa xác định rõ trách nhiệm và chưa thật sự gương mẫu trong rèn luyện, giữ gìn phẩm chất, đạo đức, lối sống, tác phong với những biểu hiện như nói không đi đôi với làm, nói nhiều làm ít, có cán bộ còn trục lợi, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực; đặc biệt có cán bộ lãnh đạo cấp cao, cả đương chức và nghỉ hưu, đã vi phạm nghiêm trọng kỷ luật của Đảng, pháp luật của Nhà nước, gây dư luận xấu trong cán bộ, đảng viên và nhân dân."

Ông Vũ Mão, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội, nói với phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV, Voice of Vietnam) rằng ông "đồng tình với ý kiến của nhiều đại biểu tại hội thảo về những hạn chế sau 5 năm thực hiện Quy định 101, đó là một số tổ chức đảng thực hiện Quy định này còn hình thức, chưa thực chất; việc thực hiện các nguyên tắc của Đảng chưa nghiêm; công tác đấu tranh tự phê bình và phê bình còn yếu; công tác kiểm tra, giám sát chưa thường xuyên, thiếu chặt chẽ, nghiêm minh; chưa có chế tài xử lý những cán bộ, đảng viên không gương mẫu…

Trách nhiệm nêu gương của cán bộ đang bị buông lỏng." (theo VOV, ngày 18/05/2018)

Quy định số 101-QĐ/TW ngày 7/6/2012 của Ban Bí thư về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt, đưa ra chỉ một năm sau ngày ông Trọng thay ông Nông Đức Mạnh làm Tổng Bí thư khóa XI. Nhưng theo ông Vũ Mão thì: "Tuy nhiên, không thể phủ nhận một thực tế, ở không ít số cấp ủy, việc nêu gương của không ít cán bộ, đảng viên nhất là lãnh đạo chủ chốt ở các địa phương, cơ quan, đơn vị vẫn chưa thật sự được coi trọng và còn nhiều tồn tại."

Vì nói mãi mà những kẻ dưới quyền ông Trọng vẫn trơ ra như đá nên một lần nữa, ông lại năn nỉ Ban Chấp hành Trung ương rằng: "Để khắc phục tình trạng nêu trên và tiếp tục đẩy mạnh việc đề cao trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, trước hết là Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị đã thống nhất rất cao xin kiến nghị với Ban Chấp hành Trung ương xem xét, ban hành một Quy định mới về vấn đề này (Trách nhiệm nêu gương). Nội dung của bản Quy định cần cụ thể, dễ hiểu, dễ nhớ và dễ kiểm tra, giám sát. Dự thảo Quy định đã nêu 9 nội dung yêu cầu từng đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương phải gương mẫu đi đầu thực hiện và 9 nội dung phải nghiêm khắc với bản thân và kiên quyết chống."

Phải gân cổ kêu gào mãi như thế hẳn ông Trọng nhức nhối lắm, nhưng vì ông là người đứng đầu cả đảng và nhà nước nên ông phải ráng mà bươn chải một mình thôi.

Chỉ có điều, nếu ông mà chịu làm gương trước công bố cho toàn dân biết khối lượng tài sản ông đã kê khai có những gì và ở đâu, và ra lệnh cho mọi lãnh đạo cũng làm như ông trong một thời hạn nhất định, thay vì tiếp tục giấu dân như mèo giấu phân như hiện nay thì họa may mới có gương mà soi. 

Hơn nữa, khi có thêm chức mới thì quyền lực hẳn sẽ tập trung toàn diện về ông. Chỉ khác ở chỗ: nếu chiếc áo không làm nên thầy tu như ông bà ta đã dậy thì chức danh Chủ tịch Nước cũng chưa chắc thay đổi được bản lĩnh nói nhiều nhưng chưa được bao nhiêu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.-/-

(10/018)

An Nam dị vương

Trần Quốc Việt (Danlambao) - Thay mặt thiên triều, sứ giả đến An Nam Phủ vào năm thứ bảy mươi ba khởi nghiệp của triều nhà Nam Sản để chọn người kế vị. Trước khi đi sứ giả đã được thiên tử dặn dò cách chọn người. Theo đó từ trong bốn đại thần An Nam y sẽ chọn ra một người lên làm Nam vương.

Sau khi bốn người quỳ mọp xuống sân triều y bắt đầu đọc to thánh chỉ chúc mừng họ đã được tuyển chọn vào cuộc thi. Tiếp đến y tuyên bố hễ ai mang vừa đôi giày thiên tử ban cho hôm nay thì người ấy được phong vương. Nói xong, y trao cho mỗi người một hộp đỏ bên trong có đôi giày. 

Bốn người vào bốn phòng nhỏ trước mặt để thử giày. Một khắc sau, theo tiếng vỗ tay của sứ giả, 3 người bước ra mặt mày ai cũng hớn hở vô cùng vì ai cũng mang giầy rất vừa vặn. 1 người dáng điệu thiểu não vì đôi chân hơi lớn cho đôi giày của thiên triều. 

Sứ giả quay sang thái y trong đoàn hộ tống và gật đầu. Kẻ đại thần An Nam có đôi chân hơi lớn được giải ra sau hậu sảnh. 

Còn lại với ba đại thần An Nam. Sứ giả bối rối ra mặt. Y nghĩ rất lung rằng chẳng lẽ có sự ngẫu nhiên không tiền khoáng hậu là cả ba đều mang vừa đôi giày của mình sao. Y bỗng lo sợ khi nhớ lại nụ cười bí hiểm của thiên tử lúc bảo y có toàn quyền quyết định. Y bước tới bước lui trong phòng một lát và rồi với vẻ mặt rất đăm chiêu và căng thẳng nhìn từng đôi giày giống hệt nhau của mỗi người. Cuối cùng y ngồi xuống ghế và buông ra tiếng thở dài đầy lo âu khi nghĩ chuyến này mình đi về chắc cái đầu mình không còn vì việc lớn y làm chưa xong. 

Ba người từ nãy đến giờ vẫn đứng nhìn y và chờ đợi. Họ hiểu ra ngay sứ giả đang ở vào tình huống thật khó xử. Chợt quan đại phu già tóc bạc phau xin phép vào trong phòng thử giày một lát để ngồi nghỉ trong lúc chờ đợi. Sứ giả đồng ý. 

Lát sau ông ta bước ra mỉm cười với vẻ mặt rất tự tin. Mọi người nhìn ông ngạc nhiên. Chợt tách trà trên tay sứ giả run run vì y thấy giày của đại phu già sáng loáng lên khác thường. 

Y run giọng hỏi: 

“Tại sao giày ngươi chợt bóng lên như vây?” 

Viên đại phu nói: 

“Dạ xin tâu với sứ giả thiên triều, hạ thần trộm nghĩ bất luận vật phẩm nào của thiên tử ban tặng cũng đều quý giá hơn cả bảo vật quý nhất trên đời. Cho nên hạ thần mạo muội đánh bóng lại đôi giầy cho đẹp ạ.” 

“Nhưng người làm cách nào khi không có đồ dùng để đánh giày?” y kinh ngạc hỏi. 

“Dạ hạ thần dùng lưỡi.” Đại phu cười nói. 

Buông vội chén trà xuống bàn, sứ giả chạy đến quỳ lạy trước mặt đại phu nói: 

“Kẻ hèn này xin vập đầu chào đón vua An Nam, Tổng Thái thú của thiên triều!” 

04.10.2018

100% đồng thuận. 100% độc tài. 100% nô lệ. 100% đen tối

Vũ Đông Hà (Danlambao) - 100% đồng thuận. 100% tôn vinh tổng bí thư lên ngôi hoàng đế với long bào chủ tịch nước. 100% ám ảnh và hãi hùng bởi cái xác Trần Đại Quang và bàn tay bắt ấn của phù thuỷ Nguyễn Phú Trọng bên cạnh quan tài. 100% đồng loạt nô lệ cúi đầu, giơ tay trao vận mệnh của tổ quốc cho một thái thú 100% ngoan ngoãn thần phục thiên triều 100%. Việt Nam 100% đen tối. 

Trong vòng chỉ hơn nửa tháng, 3 quan chức cao cấp của thiên triều Bắc Kinh đã đích thân đến tận Ba Đình, đứng đằng sau và dựng lên ông vua thái thú của chư hầu phương Nam.

Nếu ngày 16 tháng 9 Vương Nghị tuyên bố "Cách tốt nhất để kiểm soát bất đồng trên biển giữa Việt Nam - Trung Quốc là cùng hợp tác để khai thác trên biển..." thì ngày 2 tháng 10, Nguyễn Phú Trọng đưa ra đề xuất để ban hành Nghị quyết mới về "Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045"

Nếu ngày 2 tháng 10 Nguyễn Phú Trọng khai mạc Hội nghị Trung ương 8 thì ngày 21 tháng 9 Trần Đại Quang phải chết để Chủ tịch Nước trở thành ghế không người trống. 

Nếu ngày 21 tháng 9 Trần Đại Quang phải chết thì ngày 19 tháng 9 Chu Cường phải gặp Trần Đại Quang. 

Nếu ngày 3 tháng 10 Nguyễn Phú Trọng được 100% BCHTƯ đồng ý giới thiệu vào chức vụ Chủ tịch Nước thì ngày 27 tháng 9 đích thân chủ lò Triệu Lạc Tế phải gặp bầy tôi đốt lò Nguyễn Phú Trọng để bảo đảm 100% BCHTƯ đảng Việt cộng phải biết rõ số phận củi lửa của từng người tuỳ thuộc vào bàn tay đưa lên và cái đầu biết gật trong Hội nghị 8. 

Chu Cường là Chánh án Tòa án nhân dân tối cao của Tàu cộng là quan toà tuyên án tử hình Trần Đại Quang. 

Vương Nghị là Bộ trưởng ngoại giao Tàu cộng là người ra lệnh Hán hóa biển Đông. 

Triệu Lạc Tế chính thức là Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Tàu cộng và bán chính thức là chủ đốt lò đảng CSVN. 

Cả 3 đều có vị trí, vai trò, mục tiêu rất rõ rệt và đúng chức năng. 

Cả 3, chỉ từ ngày 16 tháng 9 đến ngày 3 tháng 10 - vỏn vẹn trong vòng nửa tháng - đã giết chết Trần Đại Quang, khống chế toàn bộ BCHTƯ đảng Việt cộng, thiết lập một tên toàn quyền tổng thái thú người bản xứ tại Việt Nam mà công tác đầu tiên là đem dâng biển Đông cho thiên triều qua cái gọi là "Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045"

Việt Nam tôi ơi! Sẽ còn bao lâu nữa!? 

Đồng bào tôi ơi!? Trong bao lâu nữa chúng ta ra đường, đứng ở nơi từng có tượng đài Trần Hưng Đạo, lúc đó chỉ là đống gạch vụn, để còn được công khai gọi nhau 4 tiếng "đồng bào Việt Nam"!? 

Những chuyên gia, trí thức chừng nào mới thôi còn loay hoay với những lý luận tinh gọn cơ chế, ổn định chính trị, chống tham nhũng hiệu quả... dưới thể chế độc tài và mọi quyền lực nằm trong tay một tên tay sai ngoại bang. Chừng nào mới tự soi lương tâm, gỡ bỏ tấm vải màu đỏ đang bịt mắt và xiết cổ trì tuệ để thành thật tự vấn mình: Việt Nam còn hay mất? 

Những quan chức, đảng viên chừng nào mới nhận ra rằng một đảng viên cộng sản người Tây Tạng cũng chỉ là một công dân hạng hai trong một tỉnh được gọi là vùng tự trị mà nhà nhà đều phải treo hình Tập Cận Bình? 

Đến bao giờ 90 triệu đồng bào của tôi mới chịu biết sợi dây thòng lọng Bắc Kinh đã quấn quanh cổ mà chỉ chưa xiết chặt. Đến bao giờ đồng bào tôi mới nhận ra rằng ngày hôm nay mình sống với quan niệm "một mình" không làm được gì thì chỉ vài năm nữa thôi, mỗi người cũng sẽ nhìn trời mà chết rằng: tôi chết sao không có "một mình" nào khác cứu tôi!? 

Đến bao giờ mỗi người Việt Nam thức dậy và mối âu lo đầu tiên hiện ra trong đầu, tối đi ngủ nỗi trằn trọc theo ta vào ác mộng là: Đại nạn mất nước? Và trong sự mất mát kinh hoàng, thảm khốc này, đến bao giờ mỗi người Việt Nam mới nhận ra niềm đau và nỗi nhục mất nước sẽ đau đớn, sẽ tủi nhục, sẽ là vết cắt sâu như nhau cho tất cả những ai mang dòng máu Lạc Hồng. Bất cứ ai, bất cứ nơi nào, dù đang ở Hà Nội hay Paris, mỗi chúng ta đều trở thành những kẻ đã mất nước và đã để mất nước!

04.10.2018