Saturday, September 29, 2018

Dòng giống Lạc Hồng trên mảnh đất tự do

Nguyên Thạch (Danlambao) - Một chế độ đầy tàn bạo và nghịch lý sẽ dẫn đến hệ quả của một xã hội đầy nghịch lý, đầy dẫy oan khiên, oái ăm và hết thuốc chữa trên mọi phương diện. Đó là chế độ cộng sản và xã hội Việt Nam ngày hôm nay,

Hãy nhìn sang Singapore, Nam Hàn, Đài Loan, Nhật Bản... Các quốc gia này cũng thuộc Á Châu, cũng là người Châu Á nhưng do đâu họ có được những xã hội trật tự, tốt đẹp, không như ở Việt Nam. Tại sao? Câu trả lời đến giờ ai cũng biết: Do thể chế cùng với các chính sách, và nhất là vì các quốc gia này không theo chủ nghĩa cộng sản.

Cũng là người Tàu nhưng người Tàu ở Đài Loan, ở Singapore khác khẳn so với người Tàu ở Trung Hoa đại lục. Tương tự, những cây cam con Việt Nam mà hạt giống của nó đến từ những cây mẹ VNCH khi bị bứng ra khỏi đất nước, phải bám rễ vươn mầm ở Mỹ, ở Nhật, ở Úc, ở Pháp... đã trở thành những trái cam ngọt. 

Hãy đơn cử vài người làm thí dụ như trường hợp nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh, bà Giao Phan, là một phụ nữ gốc Việt là vị Tổng giám đốc điều hành chương trình đóng tàu sân bay mới của Mỹ. Tuổi trẻ hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa như Thiếu tướng Lương Xuân Việt đã làm sáng danh dòng giống Lạc Hồng khi ông được tham mưu trưởng Lục Quân Hoa Kỳ bổ nhiệm làm tư lệnh Lục Quân và Quân Đoàn 1 của Hoa Kỳ tại Nhật. 


Ngoài những nam hào, nữ kiệt điển hình như đã nêu tên thì còn rất nhiều tuổi trẻ tài năng nam nữ khác đã thành công và được trọng vọng ở các quốc gia tiên tiến khác trên khắp thế giới:

Philipp Roesler - Bộ trưởng liên bang trẻ nhất nước Đức 
và cũng như là người gốc Việt đầu tiên làm bộ trưởng tại một quốc gia Châu Âu. 

Nguyễn Tường Khang - 12 tuổi được mời thỉnh giảng tại trường đại học

Tiến sĩ Võ Tá Đức - Một thiếu niên đạp xích lô ở Việt Nam 
trở thành một khoa học gia nghiên cứu vật lý nguyên tử ở Mỹ. 

Nhìn về Việt Nam dưới ách toàn trị độc tài của đảng CSVN, những thanh niên, thiếu nữ cũng mang dòng máu Lạc Hồng, cũng thông minh không thua gì những người cùng thế hệ đang sống ở nước ngoài, nhưng họ cũng chỉ có thể "vươn mình" thành những anh đạp xích lô hoặc là lớp nông dân dầm mưa dãi nắng với tương lai mờ mịt, hay là những cô dâu Đài Loan, những Osin nơi xứ lại quê người. Chắc chắn rằng cũng những con người ấy nếu ở Mỹ, ở Canada, Úc, Anh, Đức, Pháp... trong số họ cũng sẽ có những Dương Nguyệt Ánh, những Giao Phan, những Võ Tá Đức, những Lương Xuân Việt. 

Trên mảnh đất cộng sản, với lý lịch cha là sĩ quan "Ngụy" thì nếu kẹt lại ở VN, Lương Xuân Việt chỉ có quyền thất nghiệp hay đi làm nghề tự do hoặc lang thang chứ chưa chắc gì đã được đi nghĩa vụ quân sự để làm lính trơn thôi chứ chưa dám mơ tới được là tướng VC. Muốn có đủ tiêu chuẩn để làm quan, làm tướng Việt Cộng thì phải hội đủ 4 điều kiện: Lý lịch bần cố nông, dại, hèn và tham. Cho nên Hồ Chí Minh cùng ĐCSVN nới đưa ra tiêu chí "Hồng hơn Chuyên" là vậy. 

Trên mảnh đất cộng sản, những con người mang dòng máu Lạc Hồng kiêu hãnh đã bị các chính sách ngu dân để trị của ĐCSVN biến thành những con người lớn mà chưa không, hùng nhưng chưa dũng. 

Hãy nghe một ông chủ hãng người Nhật giảng giải cho những công nhân Việt Nam của một công ty do ông ta làm chủ đại khái rằng: Các bạn đã lớn, đã đủ tuổi và đủ sức làm việc, tuy đã lớn nhưng các bạn chưa đủ khôn. Này nhé, khi trong số công nhân của các bạn ăn cắp những vật dụng của hãng thì các bạn có nghĩ rằng vì tệ nạn ăn cắp quá phổ thông đó nên tôi đã trả lương cho các bạn thấp để trừ vào các khoản bị mất mát đó mà chúng tôi vẫn còn lời hơn nhiều. Thay vì hãng chúng tôi trả cho các bạn 10 triệu một tháng, thì chúng tôi đã cắt đi một nửa 5 triệu, vậy các bạn chỉ lãnh được 5 triệu. Thế thì các bạn hãy trả lời tôi, ai khôn hơn ai? 

Còn cái hùng thì sao? Hình ảnh khá phổ thông ở xã hội Việt Nam ngày nay, giờ đây những cảnh ngáo đá, cướp giật, kênh kiệu, gây gỗ, đâm chém nhau nhan nhãn giữa thanh thiên bạch nhật, nó không chỉ xảy ra ở các thành phố đông người mà còn xuất hiện ngay cả ở những thôn quê hẻo lánh. Hẳn chúng ta cũng đã nghe tận tai, thấy tận mắt những cảnh giật bóp, giật dây chuyền, cướp xe ngay giữa ban ngày, những cảnh rượt nhau chém tận mạng chỉ vì những cái cọ quẹt xe cộ, hoặc vì những nét nhìn thiếu thiện cảm cho bọn côn đồ. Đây là những nét tuy cá biệt nhưng hiện trạng này đang có xu hướng tràn lan rộng khắp như trộm cắp, xì ke ma túy đã khiến toàn bộ xã hội lo ngại vô cùng. Còn trạng thái xã hội thờ ơ vô trách nhiệm của đại đa số dân chúng trước hiện tình đất nước đã và đang mất dần đất đai, biển đảo, tham nhũng, nhũng nhiễu, độc tài đứng trên luật pháp của ĐCSVN và guồng máy cầm quyền thì người dân hầu hết dân chúng không dám xuống đường tỏ thái độ phản kháng. 

Nhưng xin đừng lên án 90 triệu người dân đang phải sống dưới ách cai trị cộng sản. Trong một môi trường sống lành mạnh, dưới một chính thể Dân Chủ Nhân Quyền và Nhân Bản thì chính họ sẽ là những lớp thanh niên đúng nghĩa. Họ sẽ là những thanh niên vệ quốc với đầy đủ khí khái của những công dân bảo vệ quốc gia, và sẽ không bao giờ chịu khuất phục với giặc ngoại bang Tàu cộng. 

Chính tà quyền cộng sản đã giết chết khí phách hùng anh và đầu độc tâm hồn của họ từ lúc họ vừa mới chào đời cho đến khi trưởng thành. 

Do đó, nhìn lại... Nếu, một cái nếu đầy oan nghiệt với vô vàn đau xót, là giá như ngày mất nước 30 tháng Tư 1975, miền Nam đã chiến thắng CSBV thì ngày ấy hẳn đã không là ngày Quốc Hận, mà là Quốc Hỉ, ngày khởi đầu để toàn dân của cả 2 miền Nam Bắc cùng nhau đưa đất nước Việt Nam tuy chưa chắc là là hơn hẳn Nhật Bản, Singgapore, Nam Hàn, Đài Loan nhưng ít ra là không chạy theo ngửi khói Thái Lan, Philipines, Mã Lai và thậm chí ngay cả Miên, Lào. Đó là điều khác biệt cơ bản giữa Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền và độc tài cộng sản. Hay nói rõ ràng hơn nữa là cả nước sẽ ngẩng mặt cho nét vinh quang tự hào về VNCH thay vì ngoảnh mặt thờ ơ dưới cái chế độ cùn mạt với tên gọi CHXHCNVN mà đại đa số tuy có lớn nhưng chưa khôn, tuy có anh hùng nhưng còn vắng bóng trí, dũng. 

Và nếu không có cái ngày oan nghiệt 30/4 thì đất nước Việt Nam ngày hôm nay chắc chắn sẽ có hàng ngàn, hàng vạn Dương Nguyệt Ánh, Lương Xuân Việt trong số 90 triệu người Việt Nam hiền hoà, nhân bản. 

Để kết thúc, người viết mạn phép trích đăng lại bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam, một nhân chứng sống trong lòng chế độ xã nghĩa ưu việt này. 

Đất nước mình ngộ quá phải không anh 

Đất nước mình ngộ quá phải không anh 
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn 
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm 
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi… 

Đất nước mình lạ quá phải không anh 
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ 
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ 
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay… 

Đất nước mình buồn quá phải không anh 
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc 
Rừng đã hết và biển thì đang chết 
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa… 

Đất nước mình thương quá phải không anh 
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại 
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải 
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu… 

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh 
Anh không biết em làm sao biết được 
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước 
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu… 

Trần Thị Lam 
Trường PTTH chuyên Hà Tĩnh. 

*

Nguyễn Phú Trọng gặp quan thầy Bắc Kinh để báo cáo công tác và học tiếp mánh lới đốt lò

CTV Danlambao - Chen lẫn giữa những tuyên bố giao lưu, hợp tác là cam kết và cũng là thông điệp gửi ra cho thành phần đối nghịch với Nguyễn Phú Trọng là Bắc Kinh quan tâm, chỉ đạo vấn để kiểm tra, kỷ luật trong nội bộ đảng CSVN và tiếp tục sát cánh cùng thái thú Nguyễn Phú Trọng để gia tăng nhiệt độ cái lò đang cháy nhằm trấn áp những thành phần trong đảng đang tìm cách chống lại âm mưu nhất thể hóa của Nguyễn Phú Trọng...

*

Sau khi nắm tay bắt ấn đưa nạn nhân Trần Đại Quang theo chân "bác", ngay ngày hôm sau thợ đốt lò Nguyễn Phú Trọng đã đón tiếp quan thầy Triệu Lạc Tế - Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương. Là ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính trị, Triệu Lạc Tế là một trong 7 người nắm quyền lãnh đạo tối cao của Tàu cộng. Cùng với  Dương Hiểu Độ - Bí thư Ban Bí thư, Chủ nhiệm Ủy ban Giám sát Nhà nước, Triệu Lạc Tế là tay đốt lò đắc lực của Tập Cận Bình trong công cuộc đả hổ diệt ruồi, giúp họ Tập thanh trừng phe nhóm đối nghịch và trở thành "hoàng đế" mới của Tàu. 

Trong vai trò Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương, Triệu Lạc Tế là kẻ đã đưa ra khuynh hướng “lòng trung thành và tính kỷ luật” để bảo đảm “lòng trung thành chính trị” và khẩu hiệu “mức độ trừng phạt kẻ hủ bại không thuyên giảm”. Đây là câu thần chú cho thầy pháp Nguyễn Phú Trọng triệt để nằm lòng và áp dụng để tận diệt âm binh đối nghịch trong thời gian qua. 

Trong cuộc gặp gỡ thầy-trò này, Nguyễn Phú Trọng đã không ngại ngùng cho biết trò Nguyễn Phú Trọng đã "đề nghị các cơ quan liên quan của hai Đảng, hai nước, trong đó có cơ quan kiểm tra, giám sát tăng cường chia sẻ kinh nghiệm trong công tác kiểm tra, giám sát và phòng, chống tham nhũng nhằm đóng góp thiết thực đối với sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội của mỗi nước." (*)

Thầy Triệu Lạc Tế cũng "giới thiệu" với trò Nguyễn Phú Trọng "kết quả công tác phòng, chống tham nhũng và quản lý đảng nghiêm minh" của đảng Cộng sản Tàu trong thời gian qua"

Điều cần ghi nhận là Triệu Lạc Tế đã "khẳng định, Đảng, Chính phủ và nhân dân Trung Quốc hết sức coi trọng quan hệ với Việt Nam; bày tỏ mong muốn lãnh đạo hai Đảng, hai nước tiếp tục quan tâm, chỉ đạo các cấp, các ngành, các địa phương, trong đó có các cơ quan kiểm tra, kỷ luật của hai Đảng không ngừng tăng cường giao lưu, hợp tác, tăng cường tin cậy chính trị, thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc ngày càng phát triển tích cực, lành mạnh, ổn định lâu dài trong thời gian tới..." 

Chen lẫn giữa những giao lưu, hợp tác là cam kết và cũng là thông điệp gửi ra cho thành phần đối nghịch với Nguyễn Phú Trọng là Bắc Kinh quan tâm, chỉ đạo vấn để kiểm tra, kỷ luật trong nội bộ đảng CSVN

Do đó, chuyến viếng thăm của quan thầy sau khi Trần Đại Quang bị sinh tử phù của Trung Nam Hải là một tín hiệu cho thấy Bắc Kinh đang sát cánh cùng thái thú Nguyễn Phú Trọng gia tăng nhiệt độ cái lò đang cháy để trấn áp những thành phần trong đảng đang tìm cách chống lại âm mưu nhất thể hóa của Nguyễn Phú Trọng.

Bên cạnh gặp và chỉ đạo trò Nguyễn Phú Trọng, Triệu Lạc Tế cũng đã gặp trò Trần Cẩm Tú, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương của đảng Việt cộng để "làm việc". Hai thầy trò cùng ký "Bản ghi nhớ hợp tác giữa Thanh tra Chính phủ của Việt Nam với Ủy ban Giám sát Nhà nước của Trung Quốc." 

Hai tên đảng cùng nhau ký văn kiện hợp tác lạm danh chính phủ Việt cộng và Nhà nước Tàu cộng! 

29.09.2108


___________________________

Chú thích:


Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư không thuộc phạm trù đạo đức: Ngu hay lừa bịp?

Le Nguyen (Danlambao) - Gần 80 năm cướp chính quyền ở Miền Bắc và hơn 40 năm cướp Miền Nam giành độc quyền lãnh đạo cả nước và trong thời gian cầm quyền, đảng csVN đã lộ ra cho người dân thấy đảng CS đích thực là một đảng cướp, nhà nước CS đích thực là một nhà nước côn đồ. Đảng cướp và nhà nước côn đồ csVN nắm độc quyền lãnh đạo đã làm cho con người Việt Nam hư hoại, đất nước tan nát và mãi nằm dưới vùng trũng của đói nghèo, lạc hậu, chậm tiến, là sự thật hiển nhiên không có chi để bàn cãi, biện hộ cho dù là ngụy biện. 

Nguyên nhân gây ra thảm họa cho đất nước, con người Việt Nam thì có nhiều nhưng nguyên nhân cốt lõi chính là do đảng csVN, chúng không chỉ là đảng cướp mà còn là đảng tay sai ngoại bang nên mọi chính sách, chủ trương của đảng csVN đều nằm dưới sự chỉ đạo của đảng CS Nga-Tàu. 

Ai cũng biết kể từ khi đảng, nhà nước CS Nga bị xóa sổ, chủ nghĩa bách chiến bách thắng Mác-Lenin bị nhân loại quăng vào thùng rác lịch sử thì đảng csVN ngả hẳn vào tay áo đảng CS Tàu và tình nguyện làm con chó nhỏ cho Tàu cộng. Rồi cũng từ đó, chúng dốc toàn lực chính trị vào việc đánh bóng hình tượng Hồ Chi Minh, qua việc dựng tượng, lập đền thờ miếu mạo, đưa vào đình chùa, vào các cơ sở tôn giáo cho người dân thờ phượng bái lạy, tên cs quốc tế chưa rõ nguồn gốc? 

Song song với việc đánh bóng hình tượng Hồ, là đảng csVN cắt cử các tên lý luận gia, lý thuyết gia của cái gọi là hội đồng lý luận trung ương và học viện hành chánh, chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, sáng chế ra cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh - Cái mà cá nhân Hồ Chí Minh tự thú là mình không có tư tưởng chi cả, chỉ có mỗi tư tưởng Mác-Lenin! 

Duyệt qua việc đảng csVN đổ tài nhân vật lực cho tuyên truyền đánh bóng nhân vật trung tâm Hồ Chí Minh và chế biến, làm ra “tư tưởng Hồ Chí Minh” đã ngốn ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế của dân không hề nhỏ. Nếu như ngân sách đó không chi tiêu vào việc đánh bóng tên tuổi và bảo quản, bảo vệ xác chết Hồ Chí Minh - một tên cộng sản quốc tế qua tài liệu lịch sử cùng các lý chứng, luận chứng, bằng chứng chứng minh Hồ chỉ là tên Tàu chệt nhập vai đóng giả Nguyễn Ái Quốc thực hiện âm mưu cướp nước Việt Nam thi với ngân sách đó được tập trung chi tiêu vào phúc lợi xã hội, tiện ích công cộng, cơ sở hạ tầng, nhất định sẽ không có cảnh tượng đắng lòng xảy ra như sau:

- Bệnh nhân hai, ba người nằm chung một giường, nằm dưới gầm giường và nằm tràn ra cả hành lang bệnh viện.

- Trẻ em vùng cao, vùng sâu, vùng xa sống như bầy thú hoang dã, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc phải đu dây qua sông để đến trường.

- Người dân phải cõng trên vai hàng trăm thứ thuế, phí và gánh hàng ngàn USD tiền nợ công trên đôi vai còm cõi của mình.

- Cán bộ, đảng viên và đoàn viên các đoàn thể xã hội nằm dưới sự chỉ đạo của mặt trận tổ quốc bị cưỡng bức học tập, làm theo tư tưởng không có gì... của Hồ Chí Minh.

...

Những chuyện đắng lòng lẽ ra không có nếu tài nguyên quốc gia, tiền thuế của dân không chi tiêu hoang phí vào chuyện bảo dưỡng, dựng tượng, chế tạo ra tư tưởng Hồ Chí Minh từ các câu nói vớ vẩn, không chuyên chở giá trị tư tưởng nào trong đó cả. 

“Tư tưởng cốt lõi” nổi bật trong cái tư tưởng không có gì của Hồ Chí Minh là “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” được các lý luận gia, lý thuyết gia kiêm văn nô, bồi bút định nghĩa, giảng giải ý nghĩa và đánh giá nó là tư tưởng trung tâm của tư tưởng Hồ Chí Minh.

Không khó để thấy, tư tưởng Hồ Chí Minh làm ra mang tính chất “one for all” nghĩa là chúng làm ra một giáo trình nhưng sử dụng cho mọi trường lớp rèn luyện đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên các cấp, các lãnh vực, mọi ngành nghề trong bộ máy đảng, nhà nước csVN.

Cụ thể là tư tưởng “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” là tư tưởng không có gì... nhưng lại được sử dụng rèn luyện cho cái gọi là đạo đức cách mạng cho mọi cán bộ, đảng viên các cơ quan, ban ngành như công an, quân đội, luật pháp, y tế, giáo dục, tài chánh, thuế vụ... Nói chung là mọi cơ quan, ban ngành nào trong bộ máy đảng, nhà nước csVN đều cũng phải học “đạo đức” cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư...

Diễn giải ý nghĩa và định nghĩa ý tưởng “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” có nhiều bài viết khác nhau và mỗi ông văn nô, mỗi bà bồi bút tự do thi đua tán nhảm với những lời có cánh để được điểm cao như các em học trò làm văn bình giảng trong các học kỳ để được lên lớp...

Dưới đây là một bài bình giảng cụm từ “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” khác với bài luận văn kỳ trước nhưng nội dung khác chữ và không khác nghĩa. Mời các bạn đọc tham khảo, trước khi chúng ta phản biện vào nội dung cụm từ “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” là một phần cốt lõi của cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh”: 

“ - Cần tức là lao động cần cù, siêng năng; lao động có kế hoạch, sáng tạo, có năng suất cao; lao động với tinh thần tự lực cánh sinh, không lười biếng, không ỷ lại, không dựa dẫm.

-Kiệm tức là tiết kiệm sức lao động, tiết kiệm thì giờ, tiền của tài sản công của dân, của nước, của bản thân mình; phải tiết kiệm từ cái to đến cái nhỏ, nhiều cái nhỏ cộng lại thành cái to; "không xa xỉ, không hoang phí, không bừa bãi", không phô trương hình thức, không liên hoan, chè chén lu bù.

- Liêm tức là "luôn luôn tôn trọng giữ gìn của công và của dân", "không xâm phạm một đồng xu, hạt thóc của Nhà nước, của nhân dân". Phải "trong sạch, không tham lam". "Không tham địa vị, không tham tiền tài, không tham sung sướng, không ham người tâng bốc mình”.

- Chính nghĩa là không tà, thẳng thắn, đứng đắn; không tự cao, tự đại, luôn chịu khó học tập cầu tiến bộ, luôn tự kiểm điểm, phê bình để phát triển điều hay, sửa đổi điều dở của bản thân mình. Không nịnh hót người trên, không xem khinh người dưới, luôn giữ thái độ chân thành, khiêm tốn, đoàn kết thật thà, không dối trá, lừa lọc, để việc công lên trên, lên trước việc tư, việc nhà.

- Chí công vô tư là khi làm bất cứ việc gì cũng đừng nghĩ đến mình trước, khi hưởng thụ thì mình nên đi sau, phải "lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ.”

Bài viết trước có bàn sơ qua chứ chưa đi sâu vào phản biện chứng minh tư tưởng “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”. Nó chẳng phải là tư tưởng chi cả mà chỉ là một câu nói, ý nghĩ bình thường trong sinh hoạt cuộc sống đời thường như Facebooker Trongtan Le nhận định dưới đây:

“Cần, kiệm liêm, chính, chí công vô tư là khái niệm bình thường của con người từ xa xưa cần phải có trong đời sống chứ có phải đến lúc ông Hồ nghĩ ra mới có đâu! 

Nó cũng hiển nhiên như ra nắng, ra mưa thì nên có dụng cụ che nắng, che mưa hay ăn uống thì phải cẩn thận kẻo nghẹn, kẻo hóc thôi mà.”

Theo nhận định kèm ví dụ cụ thể của bạn Trongtan le thì chuẩn mực “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” là khái niệm bình thường trong đời sống có từ thời xa xưa, không phải chỉ có ông Hồ mới nghĩ ra, là chính xác. Thật sự thì cụm ý tưởng “cần, kiệm liêm, chính, chí công vô tư” chỉ là khái niệm thông thường của nền tảng đời sống dân sự và quan trường của con người sống trong một quốc gia:

- Người dân trong cuộc sống dân sự mà không cần, kiệm, liêm, chính nghĩa là lười biếng, ăn xài phung phí, không trong sạch, không ngay thẳng cứ nghĩ cách gian lận, lường gạt người khác thì bị bần cùng, bị mọi người xa lánh, tránh xa như tránh hủi là đương nhiên. Do đó cần, kiệm, liêm, chính là do nhận thức và ý thức của mọi người trong cuộc sống, nó chẳng phải là tư tưởng bí hiểm, cao siêu gì mà phải ra rả học tập, làm theo.

- Quan chức trong cuộc sống quan trường bắt buộc phải thực hiện chí công vô tư, nghĩa là luôn thể hiện sự công bằng, không thiên vị không đặt tình cảm, quyền lợi riêng tư lên trên việc chung, việc cộng đồng xã hội, việc quốc gia. Làm quan hay tham chính mà không công chính công bằng, đặt lợi ích riêng tư của phe nhóm, đảng phái lên trên quyền lợi tổ quốc. Nếu vi phạm sẽ bị đưa ra tòa xét xử. Nhẹ thì bị dân đuổi cổ khỏi chính quyền, nặng là vô nhà đá đếm lịch. Làm quan thì phải có nhận thức, ý thức được việc gì luật pháp cho làm, việc gì luật pháp cấm và chí công vô tư là điều đương nhiên mà những cá nhân tham chính phải tuân thủ.

Xa hơn nữa “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” chỉ là kinh nghiệm sống được đúc kết qua trải nghiệm cuộc sống chứ nó không thuộc phạm trù đạo đức. Có lẽ Hồ Chí Minh không hiểu nghĩa đạo đức nên nói lung tung, vớ vẩn và đám lý luận gia, lý thuyết gia làng Ba Đình có khả năng biết nó không thuộc phạm trù đạo đức nhưng sợ “phạm thánh” nên thi nhau tán nhảm, ca tụng những câu nói không có gì... của Hồ Chí Minh và nâng cấp lên thành “tư tưởng Hồ Chí Minh.”

Vậy, đạo đức là gì?

-Nói nôm na đạo đức có nghĩa là ăn hiền ở lành, làm thiện tránh ác, không tố điêu hại người... Bàn rộng ra hơn, đạo đức là khái niệm về luân thường đạo lý, là hệ thống phép tắc thiện lương, là chuẩn mực xã hội như thiện ác, tốt xấu, chính trực gian tà... cho mọi người sống chung trong cộng đồng, xã hội, trong quốc gia qua ý thức tự giác điều chỉnh hành vi cho phù hợp với nhận thức chung của cộng đồng nhân loại. 

Tóm lại, ý tưởng của cụm từ “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” hiểu theo lối chiết tự thì “cần kiệm” cần cho đời sống người dân, và “liêm chính, chí công vô tư” cần cho đời sống người tham chính. Liêm (khiết) chính (trực), chí công vô tư thì ngữ nghĩa gần như tương đồng: Liêm khiết, chính trực thuộc chủ thể tỉnh và chí công vô tư thuộc chủ thể động. 

Nói rộng ra cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư là khái niệm thuộc phạm trù kỹ năng sống chứ không thuộc phạm trù đạo đức, Nếu nói là đạo đức thì nó chỉ là cụm chữ nói cho có nói... nói cho vui... chứ không mang tư tưởng nào ở trong đó cả! Thế nhưng, câu nói không có gì... của Hồ Chí Minh lại được ban tuyên láo trung ương ưu ái “nâng quan điểm” xào nấu, chế biến làm thành tư tưởng “one for all” phục vụ mục tiêu ngu dân, mị dân của đảng cướp và nhà nước côn đồ csVN.


Friday, September 28, 2018

Ông Phạm Bình Minh đang ở đâu?

Bùi Quang Vơm (Danlambao) - Ngoại trưởng Slovakia, Miroslav Lajcak, trong cuộc tiếp xúc với Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh hôm thứ Ba 25/09, bên lề Đại hội đồng Liên hiệp quốc lần thứ 73 tại New York, đã hầu như chỉ đề cập đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Ông này cho rằng những giải thích của Việt Nam đối với các nghi vấn nghiêm trọng trên lãnh thổ Slovakia liên quan tới vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh, cho đến nay, là không thỏa đáng.

Phải trả lời thế nào?

Ông Miroslav Lajcak nói:

"Nếu quý vị tiếp tục nói rằng quý vị không lạm dụng lòng hiếu khách của chúng tôi và công dân bị bắt cóc của quý vị không có mặt trên chuyến phi cơ của chính phủ Slovakia, thì tôi yêu cầu quý vị hãy đưa ra lời giải thích không sai sót về việc quý vị đã đưa ông ta từ Đức về Việt Nam bằng cách nào,"

Ai cũng có thể trả lời dễ dàng yêu cầu này, trừ những nhà cầm quyền Việt Nam CS ở Hà Nội.

Không biết rõ ông Minh đã trả lời như thế nào, nhưng báo ‘Thế giới và Việt Nam’ chỉ nói: "Tại cuộc trao đổi với Bộ trưởng Ngoại giao Slovakia Miroslav Lajcak, hai bên cho rằng cần tiếp tục có các biện pháp duy trì và thúc đẩy hơn nữa quan hệ truyền thống tốt đẹp giữa 2 nước."(BBC)

Người ta nhớ lại khi trả lời phỏng vấn: Việt Nam có bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin không, bà Lê Thị Thu Hằng, cũng nói: “Việt Nam luôn coi trọng và sẽ cố gắng duy trì mối quan hệ truyền thống tốt đẹp giữa hai nước Việt Nam và Cộng Hoà Liên bang Đức”!

Trả lời nhưng không trả lời gì cả. Đó là giọng của bà Lê Thị Thu Hằng, người phát ngôn không bao giờ phát ngôn của Bộ Ngoại giao Việt Nam. Phỏng phấn bà Thu Hằng xong, nhiều nhà báo quay sang, nói với nhau, “vạch đầu gối ra mà hỏi cũng có câu trả lời tương tự”.

Chuyện chủ quyền Biển Đông cũng vậy, mỗi lần Tàu xây cất thêm một cái gì đấy, đem một thứ vũ khí gì đấy ra Trường Sa là y như rằng người ta lại thấy bà Hằng lên đài, tivi: “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng chủ quyền”, như một con vẹt, xong rồi thôi, coi như hoàn thành nhiệm vụ “giữ nước và cứu nước, bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc”.

Hà Nội có thói quen trả lời mập mờ, không ai hiểu gì, nhưng lại có thể hiểu kiểu gì cũng được, một thói quen của những người luôn làm những điều ám muội, không trung thực và thiếu can đảm. Thói quen này không hợp với tập quán ngoại giao văn minh. Người ta cho rằng đó là thói quen của các quốc gia chưa phát triển, của các lãnh đạo quốc gia còn dấu vết tư duy phong kiến trung cổ, ấu trĩ, thấp kém và lạc hậu.

Ông Minh hiểu và biết thừa điều đó nhờ những từng trải của nghề Ngoại giao suốt 36 năm. Nhưng cái vị trí uỷ viên Bộ chính trị đã buộc ông không thể làm theo ý ông, thậm chí phản lại chính ông.

Ông Minh đã bị loại?

Nhiều tin thất thiệt đồn đoán ông Minh đã bị thất sủng. Chữ thất sủng này ngụ ý bị ông Trọng trừng phạt, hay bị ông Trọng loại. Ông Minh vào được bộ chính trị là vì VN vào được WTO, VN đắc cử thành viên không thường trực Hội Đồng bảo an LHQ, trúng cử Hội đồng nhân quyền LHQ,... Người ta nói ông Minh có khiếu ngoại giao, có gien ngoại giao từ ông bố bậc thầy ngoại giao của Việt Nam, nguyên bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch.

Nhưng ông Minh không che đậy được thái độ thù ghét Tàu, không giấu diếm được thiện cảm với hệ thống chính trị châu Âu, không che giấu tình thân đặc biệt với Jhon Kerry, bộ trưởng ngoại giao Mỹ, ông Minh hình như không nhất trí cách giải thích về lý thuyết Thị trường định hướng XHCN theo kiểu nghị quyết Đại hội XII, ông Minh giữ thái độ im lặng và có phần co cụm trước quyết định và hành vi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Nếu thân thiện với Tàu là một chính sách lớn nhất và quan trọng nhất của đảng cộng sản do ông Trọng đứng đầu. Nếu bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là một quyết định để chứng tỏ sức mạnh trấn áp đối thủ của chính ông Trọng, thì ông Minh bị loại dần ra khỏi bộ máy quyền lực là chuyện không thể tránh khỏi. Ông bị cho là “thiếu nhiệt tâm bảo vệ chế độ (XHCN)” (hiểu theo nghĩa bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là quyết tâm bảo vệ chế độ).

Người ta nghi, nếu sang Tàu và ăn cơm Tàu, thì ông Minh thuộc những người có thể không có khẩu phần thuốc giải độc hàng ngày, và bắt đầu phải đếm ngược(?!).

Giữa lúc Toà án Đức đưa ra xét xử vụ án bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và đang xác định vai trò cầm đầu của trung tướng công an Đường Minh Hưng, dẫn hướng điều tra tới việc xác minh người ra lệnh ở cấp cao nhất, mở đầu một cơn đại khủng hoảng ngoại giao, thì ông Minh, trong hội nghị trung ương 6, được phân công đọc báo cáo về Dân số. Người ta đã xì xào về sự lặp lại chuyện đại tướng làm chủ tịch uỷ ban sinh đẻ có kế hoạch của ông Giáp. Sự lặp lại của sự khốn nạn của nền văn hoá chính trị cộng sản.

Cách đây vài tháng, nếu quan sát các buổi giao ban chính phủ hàng tháng, người ta còn thấy ông Minh ngồi ở vị trí đối xứng với ông Trương Hoà Bình, bên phải ông Phúc, tức là người thứ ba trong Chính phủ. Nhưng hiện nay, vị trí đó thuộc về ông Vương Đình Huệ.

Trong đám tang ông Trần Đại Quang, người ta không tìm được hình của ông Minh trong đoàn Chính phủ do ông Phúc dẫn đầu. Trong buổi họp Bộ chính trị nghe và phê chuẩn các báo cáo sẽ trình Hội nghị Trung ương 8 ngày 19/09, ông Minh bị đẩy lùi xuống hàng ghế sau lưng. trên hàng ghế đầu xuất hiện ông Vương Đình Huệ ở bên trái ông Phúc và ông Hoàng Trung Hải phía bên phải ông Trương Hoà Bình.

Có thể phỏng đoán sự lên ngôi sắp tới của phe ông Trọng, cũng là phe thân Tàu, hay là phe nằm trong sự kiểm soát của Tàu.

Nếu đi theo đúng ý ông Trọng (có lẽ cũng là ý Bắc Kinh), thì thậm chí tại hội nghị trung ương 8 sắp tới, ông Minh sẽ nhận sự phân công khác, ra khỏi ngành ngoại giao, sau đó vào Quân y viện 108 và bị “máu ác tính”, không ra nữa.

Trạng chết chúa cũng băng hà.

Khó biết được sự thật những gì đang diễn ra phía sau sân khấu Hà Nội hiện nay. Việc ông Võ Văn Thưởng lên vị trí liền kề ông Phạm Minh Chính, cho thấy thông tin sẽ được siết chặt và xáo xào kỹ hơn nữa. Gần đây đã thấy, sự kiện chỉ được đăng tít, còn nội dung thì chỉ có vài chữ kết luận, giống kiểu đăng tin nội bộ trên Sputnik và China news.

Ông Thưởng đã chính thức trở giáo, hay đi bài “thao quang dưỡng hối” của Đặng Tiểu Bình? Có biết được không?

Nhìn ông Nguyễn Tấn Dũng và ông Nguyễn Phú Trọng đứng đối diện hai phía quan tài của ông Quang, những tia mắt của gia quyến ông Quang hướng về đoàn ông Trọng, bà Ngân, ánh mắt không yên tĩnh của ông Trọng khi tay cắm nhang lên bát hương ông Quang, giọng đọc hụt khí bài điếu văn, chữ G rơi xuống giữa chừng.. người ta thấy như đang chứng kiến một cơn cuồng phong đầy bụi, lá rụng và đồ hàng mã.

Ông Quang là tội phạm, hay vừa là tội phạm vừa là nạn nhân? Nếu là nạn nhân thì là nạn nhân của ai? chế độ này ở đâu ra, ai đang cố níu giữ nó?

Ông Minh nếu không còn nguyên chỗ, có phải đang bị “đi”?. Nếu ông Minh mà “đi” thì không phải chỉ có mình ông Minh, vì chính cha của ông, ông Nguyễn Cơ Thạch cũng từng bị phải “đi” bởi cùng một thứ bùa có cùng xuất xứ từ phương bắc.

Nhưng vật cùng tất biến, già néo đứt dây. tức nước vỡ bờ.

Ngày xưa, khi Trạng Quỳnh bị vua ép thuốc độc chết, đã không chết cho đến khi vua tự ăn cái thứ ép Quỳnh ăn, rồi cùng “đi” với Quỳnh.

Dân gian mới có vè rằng: “Trạng chết chúa cũng băng hà, dưa gang đỏ đít thì cà đỏ trôn”.

28/09/2018

Nhục!

Danlambao - Một hình ảnh nhục nhã của nhà cầm quyền CSVN đã được loan truyền bởi truyền thông quốc tế và cộng đồng mạng.  

Đây không phải là sự sĩ nhục của đảng và nhà nước CSVN mà còn đối với hơn 90 triệu người Việt. Với người ngoại quốc, họ không phân biệt và không cần biết thái độ, quan điểm của người Việt Nam chúng ta: rạch ròi sự khác nhau giữa nhà cầm quyền CSVN và đất nước / dân tộc Việt Nam. Đối với họ thì đây là "tư cách", "phẩm giá" của một viên chức người Việt Nam tại Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc.

Bảng hiệu trước người đàn ông ngủ giữa Đại hội đồng Liên Hiệp quốc này chỉ có 2 chữ đơn giản: VIET NAM

Chắc hẵn những thành viên dự hội nghị, những cư dân thế giới khi nhìn hình ảnh này chỉ có thể nói: "thằng Việt Nam nó nằm ngủ!".





























Theo cư dân mạng thì tên nằm ngủ sau bảng hiệu VIET NAM này là Nguyễn Nam Dương - ​Tham tán, HĐBA & Ủy ban 6, nằm trong Danh sách cán bộ ngoại giao thuộc phái đoàn Đại diện thường trực nước CHXHCNVN tại Liên Hiệp quốc (New York):






























Cán bộ tham tán thì ngủ. Còn cấp trên? 

Lại không có gì ngạc nhiên khi chứng kiến một nỗi nhục ê chề khác của Nguyễn Xuân Phúc, Uỷ viên Bộ Chính trị của đảng CSVN và là thủ tướng của nước Việt Nam có dân số hơn 90 triệu người: cắm cúi đọc bài trước một cử toạ vắng tênh:


























Để so sánh, đây là khung cảnh của đại hội đồng trong phần phát biểu của Tổng thống Donald Trump:




















Hình ảnh của tên cán cộng nằm ngủ và ông thủ tướng dúi mắt vào giấy trong một hội trường vắng như chợ chiều cộng sản đã nói lên tất cả cái gọi là "uy tín, danh dự, thế đứng của đảng và nhà nước CSVN trên cộng đồng thế giới"! 

Những tên này là sự sỉ nhục đối với 90 triệu người Việt Nam!  

29.09.2018

Đại họa cho Việt Nam nếu Nguyễn Phú Trọng là Tổng Bí thư kiêm Chủ Tịch nước

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Để thôn tính Việt Nam, Bắc Kinh cần sự tiếp tay của tập đoàn thái thú Ba Đình. Để duy trì sự thống trị và bảo đảm được "tính chính thống" cho việc Việt Nam trở thành chư hầu hay 1 tỉnh của Tàu, Bắc Kinh đã và đang đẩy mạnh giai đoạn "hợp pháp hoá" những ký kết sang nhượng giữa Việt Nam và Tàu cộng. Trước đây, những văn kiện đa phần được ký kết giữa 2 đảng cộng sản. Những ký kết này có thể bị vô hiệu hoá nếu có sự thay đổi quyền lực chính trị ở Việt Nam nằm ngoài ý muốn của Bắc Kinh. Nhưng nếu luật hoá những ký kết, giao kèo như Luật Đặc khu và văn kiện được ký kết bởi người nhân danh nhà nước Việt Nam với nhà nước Tàu thì đó là cam kết giữa 2 quốc gia chứ không phải giữa 2 đảng.

Nhất thể hoá 2 chức vụ Tổng Bí thư / Chủ tịch nước và ngồi vào chiếc ghế nhất thể hai ngôi này, Nguyễn Phú Trọng thực sự trở thành hoàng đế của Việt Nam, tổng thái thú của thiên triều và cùng với Bắc Kinh thực hiện được mục tiêu chiếm đoạt Việt Nam một cách êm thắm và hợp pháp. 

Trong vài trò Tổng Bí thư, trên nguyên tắc Nguyễn Phú Trọng chỉ có thẩm quyền ký các nghị quyết, quyết định, chỉ thị... của Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư. Ông ta có quyền ký mọi văn bản thuộc phạm vi tổ chức đảng như chuẩn y chức danh trong đảng, điều động, bổ nhiệm, miễn nhiệm, nghỉ hưu... đối với cán bộ của Ban chấp hành Trung ương đảng. 

Ngắn gọn, trên nguyên tắc về mặt pháp lý, mọi văn bản mang chữ ký TBT Nguyễn Phú Trọng chỉ có giá trị trong đảng CSVN và vô giá trị đối với nhà nước Việt Nam. Do đó, cũng trên nguyên tắc, nó vô giá trị đối với các quốc gia khác khi xảy ra những tranh cãi, tranh chấp, muốn hủy bỏ ký kết. 

Trong khi đó, nếu ngồi vào ghế Chủ tịch Nước thì CTN Nguyễn Phú Trọng có quyền nhân danh Nhà nước Việt Nam để ký điều ước quốc tế đồng thời có quyền quyết định việc Việt Nam đồng ý, gia nhập, hoặc Việt Nam chấm dứt hiệu lực đối với mọi điều ước quốc tế. 

Trong bối cảnh chính trị độc đảng, dù với những thẩm quyền quan trọng trên nhưng Chủ tịch Nước từ trước đến giờ chỉ là người bù nhìn vì chấp nhận sự thống trị toàn bộ của hệ thống đảng, đứng đầu là Tổng Bí thư. 

Có một cách nói khác - nếu muốn Chủ tịch Nước thực hiện những điều mà chỉ Chủ tịch Nước có thẩm quyền thì Bộ Chính trị hay Tổng Bí thư là nhân vật số một của bộ phận này, phải khống chế được Chủ tịch Nước. 

Hiện tượng Trần Đại Quang và sau đó Trần Đại Quang phải chết, cộng với tình trạng đấu đá nội bộ, chia phe rẽ phái trong những năm vừa qua cho thấy việc một Tổng Bí thư của phe này khống chế một Chủ tịch Nước của phe kia không còn là một điều chắc chắn 100% như trước. Đó là một hiện trạng mà Bắc Kinh không muốn, nhất là đang đi vào giai đoạn đánh nhanh, đánh mạnh, đánh tới tấp để Hán hóa Việt Nam. 

Do đó, với thế thượng phong đang có trong đảng nhờ vào sự chống lưng của thiên triều phương Bắc, với cái lò thanh trừng nội bộ nhưng dán nhãn hiệu chống tham nhũng đang say sưa cháy, với những con virus lạ và hiếm được tiếp tế từ bên kia biên giới, với nắm tay bắt ấn thần chú sẵn sàng tiêu diệt đối thủ đang ngồi ở ghế Chủ tịch nước cho đến lúc đã vào nằm trong quan tài đóng kín... Nguyễn Phú Trọng sẽ bằng mọi giá chiếm cho được được ngôi vị Chủ tịch Nước. 

Trong vai trò Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước, đảng và nhà nước rơi trọn vào tay của một tên thái thú sẵn sàng làm thân nô lệ cho thiên triều và dâng hiến gia tài Việt Nam cho triều đình phương Bắc. Bất cứ lúc nào, trong bất kỳ một chuyến đi triều cống nào, sẽ có một văn bản ký kết hợp pháp giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo đúng quy định quốc tế giữa 2 quốc gia với chữ ký của Chủ tịch Nước Nguyễn Phú Trọng. Số phận của đất nước Việt Nam với hơn 90 triệu người không còn nằm trong một tập đoàn cai trị chia 5 xẻ 7, khác biệt ý kiến trong tranh chấp quyền và tiền. Nó nằm trong tay 1 tên duy nhất, kẻ trung thành nhất với thiên triều phương bắc. 

Hiểm họa cộng sản đã có mặt tại Việt Nam đã hơn 70 năm. Hiểm họa chồng chất hiểm họa và đất nước ngày càng điêu linh. Đại họa ngày hôm nay không chỉ còn là điêu tàn đất nước mà là không còn một đất nước để điêu linh! 

Xin đừng nghĩ tên cộng sản nào, nắm quyền chức gì cũng vậy. Có những thay đổi trong bộ máy quyền lực của tập đoàn cai trị sẽ làm cho 90 triệu người Việt Nam mau đến gần với số phận của người dân Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ. Nguyễn Phú Trọng là một Lê Chiêu Thống của thế kỷ 21. Nhưng là một tên việt gian bán nước trăm lần tồi tệ hơn Lê Chiêu Thống. Nếu nắm được cả 2 chức vụ TBT và CTN, không những Việt Nam sẽ nhanh chóng rơi vào tay Tàu cộng mà những nỗ lực để lấy lại chủ quyền, độc lập dân tộc của các thế hệ Việt Nam bị mất tổ quốc sau này sẽ muôn vàn khó khăn vì sự xâm lược, chiếm đóng, cai trị của Tàu cộng đã được "Việt Nam" đồng ý ký kết một cách hợp pháp dưới mắt nhìn của nhiều người, nhiều quốc gia trên thế giới. 

Đại hoạ này cần được xem là ưu tiên của công cuộc tranh đấu trước mặt. Không những chỉ đối với những công dân Việt Nam mà còn đối với những đảng viên, cán bộ, nhân viên đang phục vụ trong guồng máy đảng đang không chấp nhận sự nô lệ Bắc Kinh 100% của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. 

29.09.2018

Bà chủ tịch

Chí Phèo Oét Minh Tơ (Danlambao) - Hồi nẫm, Chí Phèo Oét Minh Tơ tui còn ở Thành Đồng Củ Chi, bị mấy thằng trời đánh thánh đâm ngoài chợ ăn hiếp hoài. Chúng nó đố Phèo tui: “Em gái chỉ cu, hỏi củ chi?” Tui đâu có biết trả lời sao, đành ú ớ cười trừ cho qua. Thiệt ra tui chỉ biết đáp có một câu thôi. Khi chúng nó hỏi: “Trai Hóc Môn vừa hôn vừa móc!”, thì tui đáp ngay: “Gái Gò Công vừa gồng vừa co!” thế là tui thoát được một nạn.

Gần đây, tui nghe nói có hai bà nữ kiệt sắp sửa được Đảng cử (dân không bầu) làm Chủ Tịch Nước, tui lại bị tụi chúng đố: “Tòng Thị, Thịnh Thị, bà nào thịnh trị?” Nghe câu này, tui hoàn toàn chào thua. Bởi ở xứ tui, việc ai làm quan lớn thì hổng phải do đảng tui bầu ra, cũng hổng phải hoàn toàn do dân tui dồn phiếu, mà do Chú Chệt chỉ định. Cho nên, mặc mấy thằng ấy đố vui có thưởng, hoặc cho tui vào chương chình “Bắc Xê Lơ” gì đấy, tui cũng không ưng. 

Mấy bác mấy chú biết chương trình “Bắc Xê Lơ” là gì không? Chương trình “giai độc thân” này do Đảng ta bắt chước y hệt ông Tông Tông Rum ở xứ Mỹ, khi mà ông còn là tỷ phú chủ nhà hàng cho thực hiện trên Ti Vi, đảng ta cho một Thái Tử Đảng ăn mặc bảnh chọe lên đó kiếm bồ. Chương trình này bị dân chửi quá chời, vì là văn hóa đồi trụy, nhất là gần đây có một em tên là Minh Thu tửng tửng lên dự thi, được chấm giải nhứt, tưởng là sẽ thành bồ của Thái Tử Đảng. Ai dè, khi được trao hoa, em tửng tửng này lại đến gần một em gái khác tên là Trúc Như, tỉnh bơ hôn vào... tí em kia, lúc đó mặc áo tắm, và rồi, hai em nắm tay nhau tàn tàn đi về mặc cho Thái Tử Đảng đứng ngơ ngác. Bà con tá hỏa tam tinh, không ngờ văn hóa Cộng Sản Việt Nam bi giờ quá loạn: Pê Đê, Lại Cái tung hoành công khai, loạn gấp ngàn lần hồi Phèo tui ở Củ Chi trước 75. Ca sĩ giai họ Đờm thì hôn môi hòa thượng, con gái Pê Đê hôn vào tí của nhau trước Ti Vi có hàng triệu người coi. Chưa kể có một cô giáo dậy trường Mari Curi, có phương pháp trừng phạt học sinh trai thiệt lọa: Tên nào học dốt, bị cô giáo phạt bằng cách bóp... chim! Một học sinh chụp được hình cô giáo ngồi trên ghế, thò tay ra bóp vào chỗ kín của học sinh làm em học sinh dúm cong người lại. Văn hóa của Đảng hết thuốc chữa. 

Ôi, dào! Thôi, trở lại chiện bà Tòng, bà Thịnh, vì tui không trả lời được, nên đành vô Oai Ki Pê Đia tìm kiếm thì khám phá thấy, hiện nay, chú Chệt Bắc Kinh xài toàn những tay vô danh tiểu tốt, mà bỏ rơi các cụ lão thành, từng vào sinh ra tử, công thần địa vị. 

Có hai ứng cử viên vào chức vụ Chủ Tịch Nước: 

Thứ nhứt, bà Tòng Thị Phóng, người gốc dân tộc Thái, (hổng phải là Thái trắng mà là Thái Đen, vì da bà có mầu hơi tối), sinh ở miền núi Sơn La. Bà này sinh năm 1954, tức là năm nước mình chia đôi, bà hổng có phục vụ đảng mãi đến năm 1971, bà mới tham gia đảng. Hổng biết bà đẹp người đẹp nết, ngoan ngoãn làm sao mà bất ngờ từ người vô học, bỗng được đảng cho đi học Cử nhơn Luật và Cao cấp Chính chị, (bằng do đảng cấp). Từ đó, leo dần lên Chủ tịch tỉnh Sơn La, rồi vào Ủy ban Trung ương đảng. Đến 1997, bà trúng cử (?) vào đại biểu cuốc hội rồi Phó chủ tịch Hội đồng dân tộc Cuốc hội. Nhưng quan chọng nhứt là năm 2007, bà nhẩy vọt lên vị chí Phó Chủ tịch Cuốc hội và cứ giữ mãi vị chí này đến nay. Bi giờ, sau khi Trần đại Quang (đang sống bỗng chuyển sang từ trần), bà được báo chí đảng “Phóng” lên, làm Chuẩn Ứng c ử v iên Chủ tịch Nước. Nếu bà được chú Chệt Bắc Kinh chuẩn thuận, thì thành người “nữ chính khách thuộc dân tộc thiểu số” đứng đầu cả nước. 

Bà thứ hai thì văn minh hơn chút: Đặng thị Ngọc Thịnh, người Quảng Nam, sinh sau bà Phóng 5 năm tức là năm 1959. Theo tài liệu của đảng thì hồi nhỏ, bà mưu sinh bằng nghề dệt ở Ngã tư Bẩy Hiền, và cũng như bà Phóng, hổng có thời gian nào đi theo "Bác", mà mới chỉ tham gia đảng năm 1979. Lộ trình làm lớn của bà chạy khá nhanh: từ chuyên viên văn phòng quận ủy, qua Bí thư Đảng phường Bến Thành rồi làm phó, phó, phó... mấy cái, dọt lên làm Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương đảng năm 2011. Dọt nữa, nữa... đến 2016, bà Thịnh ngồi vào ghế Phó chủ tịch Nước, làm cánh tay mặt của Trần Đại Quang. Khi Quang về thăm "Bác", thì bà Kim Ngân, ký thông báo là bà Thịnh làm “Quyền chủ tịch nước” thay Quang. Cũng theo đảng, thì bà Thịnh học giỏi hơn bà Phóng vì có bằng Thạc sĩ Xây dựng Đảng (hổng biết cái bằng này làm chi ta?) và có 2 bằng Cử nhân Khoa học sử, Cử Nhân luật, và “trình độ Cử nhân Chính chị”. 

Bà con théc méc là bà Thịnh sinh năm 1959, đến 1979, là 20 tuổi, vẫn làm thợ dệt, rồi nhảy làm chính chị, hổng biết thời gian ở đâu mà bà đi học được mấy cái bằng to quá, 1 cái Thạc sĩ và 2 cái Cử Nhơn, mà cái bằng Thạc Sĩ Xây dựng đảng kia là cái bằng gì? Về ngành nghề xây dựng, Phèo tui chỉ nghe nói có Kỹ sư Cầu đường, hoặc Kiến Trúc sư, hoặc bằng thầu xây cất bằng vật liệu xi măng, cát, sắt, chứ chưa hề nghe nói có chương trình học nào là Thạc sĩ Xây dựng... đảng! Ủa, vậy đảng ta là môt mớ sắt, gỗ, giấy... chăng? Chào thua luôn! 

Bi giờ, giữa 2 bà này, nếu mà chú Chệt Bắc Kinh chọn, thì chọn ai? Theo tui, để lãnh đạo đất nước, cho dù là làm theo chỉ đạo của Bắc Kinh, để tiếp đón ngoại giao hoặc đôi khi đi giao thiệp nước ngoài, cũng phải có chút kiến thức, nếu là đàn bà, thì cũng phải có chút bề ngoài, tuy không cần đẹp chim sa cá lặn như bà Thủ Tướng Thái Lan hồi trước, thì cũng phải có ngoại hình chi đó cho người ta trọng nể. Nước mình đã có ông Thủ tướng “ma dê”, “cờ lờ mờ sờ” rồi, mà bi giờ có thêm một bà Chủ tịch nước cũng “cờ lờ mờ sờ” nữa, thì hổng biết đất nước ta đi về đâu? Mà ngoại hình của hai bà đều gây ấn tượng cả! Nhứt là bà Phóng, đồ sộ hết mức! Phen này hơn chín chục triệu dân Việt bị một bà to lớn, với nét mặt hổng vui tí nào, ngồi lên đầu, chắc Việt Nam bẹp dí... 

Tội nghiệp cho dân ta. Bốn ngàn năm anh hùng chứ có ít đâu, mà bi giờ có toàn lãnh đạo “cờ lờ mờ sờ”, một nhóm người mù sờ voi... 

Ngày cuối Tháng chín, 2018