Thursday, September 20, 2018

Một chính quyền quái gở

Phạm Đình Trọng (Danlambao) - Người dân lương thiện nặng lòng với vận nước hưng vong, chỉ đơn độc, lặng thầm và ôn hòa bộc lộ chính kiến trên Facebook và tham gia biểu tình đòi giữ gìn môi trường trong lành của đất nước thì bị tòa án nhà nước cộng sản kết tội lật đổ chính quyền nhân dân và bị kết án 14 năm tù dù không có bất cứ bằng chứng nào về tội lật đổ. 

Cả một đám thanh niên hư hỏng xài ma túy bị ngất xỉu phải đưa vào bệnh viện cấp cứu thì lập tức phó chủ tịch Hà Nội kéo cả bộ sậu một đám giám đốc sở, giám đốc Y tế, giám đốc Lao động Thương binh Xã hội vội vã đến bệnh viện, vồ vập, ân cần, trìu mến thăm hỏi.

Đứng trước tuổi trẻ bệnh hoạn ma túy, đám quan chức cộng sản khép nép cung kính như đứng trước những anh hùng thời đại Hồ Chí Minh rực rỡ rồi tay nâng phong bì, thân thiết kính tặng tiền, khuyến khích lớp trẻ cứ ném tuổi trẻ huy hoàng vào ma túy. 


Cứ ma túy đi, đừng đòi dân chủ, nhân quyền. 

Cứ ma túy đi, đừng quan tâm đến biển Đông của tổ tiên ta đang bị giặc Tầu chiếm đoạt, đang hàng ngày bắn giết dân ta đánh cá trên biển của ta. 

Cứ ma túy đi, đừng bận tậm đến tâm hồn Tàu, tư tưởng nô lệ Tàu đang sai khiến quan chức nhà nước cộng sản. 

Cứ ma túy đi, đừng lo ngại hàng hóa Tàu đang giết chết nền kinh tế Việt Nam, đang đầu độc con người Việt Nam. 

Cứ ma túy đi, đừng băn khoăn gì về lũ giặc Tàu đang ồ ạt đổ vào nước ta, đang làm chủ nhiểu vùng lãnh thổ đất nước ta, đang nghênh ngang mặc áo in hình lưỡi bò đi trên đường phố ta. 

Cứ ma túy đi hỡi tuổi trẻ anh hùng của thời đại Hồ Chí Minh rực rỡ. 

Tuổi trẻ cứ say ma túy đi để nhà nước cộng sản rảnh tay đưa cả giống nòi Việt Nam vào nô lệ Tàu Cộng. 

Một chính quyền quái gở của lịch sử Việt Nam. 

19.09.2018


Tự do không hề miễn phí


Fb. Đỗ Ngà|

Các bạn có biết, Việt Nam có bao nhiêu cơ quan báo chí không? Hiện này cả nước có 858 cơ quan báo in, 105 báo điện tử. Toàn bộ 64 tỉnh và thành phố của Việt Nam, mỗi tỉnh đều có ít nhất 1 đài phát thanh và 1 đài truyền hình. Vậy tính ra thêm 128 cơ quan phát thành và truyền hình địa phương. Trung ương còn có VTV. Như vậy tổng số cơ quan báo chí các loại là 1092 với cả hàng vạn nhân viên. Nhưng tất cả những tờ báo này đều quy về một tổng biên tập duy nhất, đó là Võ Văn Thưởng. Hơn ngàn tờ báo nhà nuớc nhưng không một tờ báo tư nhân nào tồn tại. Như vậy tiếng nói người dân ở đâu? Hoàn toàn không có, thế nhưng trong điều 25 Hiến pháp cho phép tự do báo chí.
Các bạn có biết, Việt Nam có Quốc hội với 487 người, thì hết 468 người là đảng viên ĐCS, và 19 người là không đảng phái. Tỷ lệ đảng viên là 96%, trong 19 người không là đảng viên ấy cũng là loại làm cảnh cho có vẻ “dân chủ” chứ thực chất những kẻ đó nhiệm vụ cũng gật mà thôi, ông Dương Trung Quốc là ví dụ. Vậy trong quốc hội CS gần như 100% là người CS. Còn chỗ nào cho tiếng nói của dân? Hoàn toàn không có.
Vậy tiếng nói của dân ở đâu? Ở facebook – một công cụ do người Mỹ sáng tạo ra, nơi đó là duy nhất người dân cất lên tiếng nói của mình. Ban đầu, các tờ báo nhà nước đều có fan page bên facebook, vì nơi đó giúp bạn đọc dễ tìm đến bài đọc bằng một cái chạm thay vì phải tốn nhiều thao tác hơn để vào website của báo. Chính vì thế, các tờ báo nước ngoài đều có trang fan page để tiếp cận bạn đọc dễ dàng và cũng để quảng bá tờ báo rộng rãi. Điều rất đỗi bình thường thế, nhưng với báo chí CS thì hoàn toàn khác. Vào năm 2016, Cục Báo Chí Việt Nam ra công văn 779/CBC-TTPC nhằm kiểm duyệt các trang fan page vì trên đó, khi đọc comment người ta thấy hiện lên sự sai trái của chính sách nhà nuớc và lòng dân không thuận những gì Đảng làm. Thế là hàng loạt trang fan page đóng cửa. Trong đó có trang fan page của Ban Tuyên Giáo vì bị dân chửi dữ quá. Đặc biệt, Báo Nhân Dân không bao giờ mở fan page. Nhớ mấy năm trước đây, cổng Thông Tin Chính Phủ mở để tương tác với nhân dân, bị nhiều comment chất vấn ad không thể đối đáp được nên đã block hết những người đó.
Fan page trên Facebook là nơi duy nhất dân tương tác với chính quyền. Thế nhưng họ đã cuốn gói tháo chạy né tránh. Điều đó chứng tỏ chính quyền không có thiện chí đối thoại với nhân dân. Mặc dù có đến 1092 cơ quan báo chí nhưng chỉ làm mục đích tuyên truyền một chiều. Báo chí nhà nước né dân, và cả lãnh đạọ nhà nước cũng né. Không một quan chức nào công khai nick trên Facebook. Họ không đối thoại với dân, né tránh tương tác, thay vào đó là chính quyền dùng đến công an chìm nổi để truy lùng bắt bớ những ai dám nói lên những điều khó nghe đối với chính quyền. Đó là cách chính quyền “lắng nghe” dân.
Tiếng nói người dân bị bóp nghẹt như thế. Tiếng nói trên truyền thông không, tiếng nói trong nghị trường cũng không. Vậy làm gì để tiếng nói của sự thật lan toả? Chỉ còn mỗi người trong chúng ta nỗ lực truyền tải. Sự thật bị chặn đủ đường nên khai dân trí phải chấp nhận sự chuyển biến chậm chạp. Tự do không hề miễn phí, nó đòi một cái giá rất đắt. Dân tộc nào không đủ khả năng trả cho tự do một giá đắt đỏ, thì dân tộc đó chỉ đáng là nô lệ. Muốn sang, không thể mặc mãi áo của kẻ hèn được./.

Tại sao đem 800.000 trẻ em làm vật thí nghiệm?


Sách giáo khoa thay đổi xoành xoạch, học sinh nghèo phải cắn răng để mua thì mới có sách học, trong khi Bộ Giáo Dục lấy tiền chia chác. Trong hình là một buổi học của học sinh ở điểm trường Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
Ngô Nhân Dụng – Người Việt

Tại sao năm nay Cộng Sản Việt Nam vẫn đem 800,000 học sinh 5, 6 tuổi ra làm vật thí nghiệm cho phương pháp học đánh vần Ba Cờ (C, K, Q đều đọc là CỜ) của ông Hồ Ngọc Đại và nhóm Công Nghệ Giáo Dục?
Lúc đầu, phương pháp “Ba Cờ” được thí nghiệm có lẽ vì thời thế. Ông Hồ Ngọc Đại đậu tiến sĩ tại Đại Học Tổng Hợp Lomonosov, Moskva, rất uy tín. Về nước năm 1978, ông được Liên Xô tài trợ mở trường ở Giảng Võ dạy theo một cách đang thí nghiệm của Liên Xô.
Image result for elabscience
GS Hồ Ngọc Đại và SKG thuộc Công nghệ giáo dục
Năm 1978 là lúc Việt Cộng quay sang tôn thờ Liên Xô, chống Trung Cộng. Ông Hồ Ngọc Đại, con rể ông Lê Duẩn, người đã tuyên bố Liên Xô là tổ quốc thứ hai. Khi ông Lê Duẩn chết, phương pháp này cũng bị bỏ rơi, chỉ còn đem thử ở các tỉnh miền núi, để dạy trẻ em gốc dân tộc thiểu số.
Nhưng phương pháp đánh vần “Ba Cờ” có giá trị hay không?
Ông Nguyễn Thành-Trí, ở Sài Gòn, đã khẳng định: “Rất đáng tiếc chúng tôi phải nói… Hồ Ngọc Đại đã sai từ đầu, sai từ căn bản của tiếng Việt.” Ông Đại quên rằng tiếng Việt khác tiếng Nga một điểm căn bản: Tiếng Việt là tiếng đơn âm, tiếng Nga đa âm, “Tiếng Việt không cần phải sử dụng các ô vuông, hình tròn, hoặc hình tam giác làm phương pháp đếm số vần hay số âm tiết, gọi là counting syllables.”
Cho nên ông Hồ Ngọc Đại, muốn dạy học sinh mẫu giáo và lớp 1 biết được một khái niệm khoa học về Tiếng: “Tiếng là một khối âm toàn vẹn được tách ra từ chuỗi lời nói, thành từng tiếng rời và mô hình hóa dưới dạng các vật thay thế…” để “học sinh được học cách lấy các âm từ trong tiếng với các thao tác phân tích tiếng thành các đơn vị ngữ âm nhỏ nhất là âm vị…”
Nhưng phương pháp đánh vần “Ba Cờ” có giá trị hay không?
Ông Nguyễn Thành-Trí, ở Sài Gòn, đã khẳng định: “Rất đáng tiếc chúng tôi phải nói… Hồ Ngọc Đại đã sai từ đầu, sai từ căn bản của tiếng Việt.” Ông Đại quên rằng tiếng Việt khác tiếng Nga một điểm căn bản: Tiếng Việt là tiếng đơn âm, tiếng Nga đa âm, “Tiếng Việt không cần phải sử dụng các ô vuông, hình tròn, hoặc hình tam giác làm phương pháp đếm số vần hay số âm tiết, gọi là counting syllables.”
Cho nên ông Hồ Ngọc Đại, muốn dạy học sinh mẫu giáo và lớp 1 biết được một khái niệm khoa học về Tiếng: “Tiếng là một khối âm toàn vẹn được tách ra từ chuỗi lời nói, thành từng tiếng rời và mô hình hóa dưới dạng các vật thay thế…” để “học sinh được học cách lấy các âm từ trong tiếng với các thao tác phân tích tiếng thành các đơn vị ngữ âm nhỏ nhất là âm vị…”
Tại sao chỉ muốn dạy trẻ tập đánh vần mà người ta lại “vẽ rắn thêm chân” như vậy?
Đây là một bệnh căn bản trong nếp suy nghĩ của đảng Cộng Sản Việt Nam: Tinh thần nô lệ và giáo điều.
Giáo điều, là học được một thứ gì rồi bèn coi đó là một chân lý cao siêu, chăm chắm đem ra thực hành, không suy trước nghĩ sau xem có thích hợp với hoàn cảnh xã hội nước mình hay không. Việt Cộng học được chủ nghĩa Cộng Sản, thấy Lenin và Stalin đã nhờ võ khí đó mà chiếm được chính quyền, thế là nhắm mắt chạy theo.
Từ óc giáo điều đẻ ra tinh thần nô lệ. Hồ Chí Minh nói nhiều lần: “Bác cháu chúng ta có thể lầm nhưng đồng chí Stalin không thể nào lầm được.” Ông Nguyễn Văn Chấn còn ghi lại câu đó trong hồi ký. Hồ nói thế để chứng minh ý mình nêu ra mới đúng là đường lối của Stalin; thế là bịt miệng tất cả các ý kiến khác.
Đại Học Lomonosov rất lớn, sản xuất nhiều nhà toán học và khoa học xuất sắc. Nhưng trong các khoa học nhân văn, như tâm lý, xã hội học, thẩm mỹ học, vân vân, thì các đại học ở Liên Xô trở thành lạc hậu vì hòa toàn bị đảng Cộng Sản kiểm soát tư tưởng. Ngôn ngữ học mà chịu nô lệ theo giáo điều thì cũng khó tin.
Một cách để xác tín các phương pháp ngôn ngữ học, là đem ra thí nghiệm. Nhưng phương pháp “Ba Cờ” có được thử thách trước khi đem áp dụng trên 800,000 trẻ em hay không? Hoàn toàn không có. Ông Phùng Hoài Ngọc (trên VNTB) viết: “Tôi rất ngạc nhiên vì sao một chương trình thực nghiệm kéo dài đến 40 năm mà không có tổng kết, đánh giá, rút kinh nghiệm …?”
Tin tưởng vào kiến thức học ở Liên Xô, nhắm mắt không nghĩ đến căn bản tiếng Việt khác tiếng Nga, đó là do óc bảo thủ, giáo điều, và nô lệ. Theo ông Nguyễn Thành-Trí, ông Hồ Ngọc Đại còn yêu cầu thầy cô giáo dạy học sinh nhỏ học lớp vỡ lòng cũng phải “hướng dẫn các em học thuộc lòng theo bốn mức độ: to, nhỏ, nhẩm, thầm; để các em khắc sâu hơn lời nói.” Đây đúng là phương pháp dạy nói cho người nước ngoài, không biết tiếng Việt!
Ông Hồ Ngọc Đại còn nói rằng theo phương   pháp Công Nghệ Giáo Dục của ông, “phụ huynh không dạy được con cháu” tập đọc được. Và, “cá nhân là tế bào của xã hội chứ không phải gia đình.” Chế độ Cộng Sản khắp thế giới đều phá nát hệ thống gia đình, ở Nga hay ở Tàu đã làm vậy. Khi đó, đảng Cộng Sản thống trị dân chúng dễ hơn.
Nhưng sau khi Liên Xô sụp đổ cùng với các tín điều Cộng Sản, tại sao nền giáo dục Việt Nam vẫn tiếp tục đem trẻ em ra làm thí nghiệm? Không những thế, còn mở rộng ra gần 1,500 trường trên toàn quốc?
Động cơ mới, là kinh tế thị trường! Nói vắn tắt: Tiền.
Theo ông Nguyễn Quang Duy ở Úc, những “nhóm lợi ích tư” đã lũng đoạn thị trường giáo dục Việt Nam, trong đó có việc bán sách. Ông cho biết, “Tại Úc học sinh tiểu học không sử dụng sách giáo khoa.” Nhưng sách giáo khoa là một nguồn kiếm tiền lớn ở Việt Nam.
Trong khi các quan chức Bộ Quốc Phòng, Bộ Xây Dựng, có thể chiếm đất hoặc biến đất công thành của riêng, các bộ kinh tế, tài chánh tha hồ ăn hối lộ, thì trong Bộ Giáo Dục sách giáo khoa cũng là “đất” cho các nhóm quyền lợi tư khai thác!
Báo Người Việt cho biết năm ngoái một nửa số sách bán trong nước là sách giáo khoa; và “dường như Nhà Xuất Bản Giáo Dục cố tình tạo ra cơn khan hiếm sách khiến phụ huynh phải chạy vạy, lùng sục khắp các nhà sách.” Mỗi năm “các phụ huynh phải tốn 1,000 tỷ đồng (hơn $43.1 triệu) để mua sách giáo khoa cho con em dùng một lần.” Sang năm chi thêm $43 triệu khác!
Vì vậy, Bộ Giáo Dục Cộng Sản Việt Nam đã thay sách giáo khoa lần thứ nhất năm 1981-1992. Vừa xong, Tháng Mười, 1993, Bộ Giáo Dục lại làm đã làm bộ sách giáo khoa thứ hai 1996-2008, nhờ vay $78 triệu từ Ngân Hàng Thế Giới.
Bộ sách giáo khoa thứ hai vừa xong năm 2008 thì Bộ Giáo Dục lại bắt đầu thực hiện đề án đổi mới chương trình và thay sách giáo khoa một lần nữa. Năm 2000, Quốc Hội quy định cả nước chỉ dùng chung một bộ sách giáo khoa và Bộ Giáo Dục chiếm độc quyền in và bán sách cũng như xin viện trợ quốc tế.
Ông Nguyễn Quang Duy nhắc lời ông Hồ Ngọc Đại nói, “chính cựu Bộ Trưởng Phạm Vũ Luận và Bộ Trưởng Phùng Xuân Nhạ, cùng Thứ Trưởng Nguyễn Vinh Hiển ủng hộ ông ‘lách luật’ bằng cách đặt tên chương trình dùng sách của ông sách chỉ là ‘thực nghiệm!’”
Các báo trong nước cho biết sách học tiếng Việt lớp Một của ông Hồ Ngọc Đại bán đắt gấp ba lần sách thường. Chỉ riêng năm học 2018-2019 có 800,000 học sinh được dạy thí điểm. Mỗi bộ sách Tiếng Việt 1 Công Nghệ Giáo Dục giá 340,000 đồng (hơn $14) nếu 800,000 phụ huynh phải bỏ ra mua sách thì đã lên đến 272 tỷ đồng (gần $12 triệu). Những ai được chia nhau hưởng món tiền đó?
Ông Duy nêu vấn đề then chốt: “Mọi sách giáo khoa kể cả tài liệu Tiếng Việt Công Nghệ Giáo Dục đều được soạn từ ngân quỹ quốc gia;” cho nên “lẽ ra mọi người được quyền in để sử dụng, việc độc quyền xuất bản rồi bán như hiện nay là hoàn toàn sai trái!” Đây cũng là thắc mắc của tất cả mọi người Việt Nam.
Đảng Cộng Sản bắt đầu là một nhóm cướp chính quyền để áp đặt một chế độ nô lệ giáo điều, củng cố quyền lực. Khi phong trào Cộng Sản tan rã, họ “đổi mới” để biến thành những nhóm quyền lợi riêng tư thao túng mà kiếm tiền!
Dân tộc Việt Nam đã bị đem ra làm vật thí nghiệm cho chủ nghĩa Cộng Sản. Bây giờ ngay trong việc giáo dục trẻ em Việt Nam vẫn bị đem làm vật thí nghiệm!

Năm học viên trường Cảnh sát ghẹo vợ dân, rồi truy sát chồng đến chết

Khu vực xảy ra sự việc khiến anh Tài thiệt mạng. (Hình: Trí Thức Trẻ)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một thanh niên tức giận vì vợ sắp cưới bị chọc ghẹo đã gây mâu thuẫn với nhóm 4, 5 học viên trường Cảnh sát ở quận 9. Dù đã bỏ chạy thoát thân, song vẫn bị nhóm người này truy sát đến chết.
Ngày 20 Tháng Chín, đại diện Trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân 2 (phường Long Thạnh Mỹ, quận 9), xác nhận với báo Pháp Luật TPHCM và cho biết, hiện đang chờ kết luận cuối cùng từ Cơ quan điều tra Công an Sài Gòn sau khi lấy lời khai đối với 5 học viên của trường để làm rõ vụ truy sát anh Trương Phan Phát Tài (29 tuổi, ngụ phường Bình Trưng Tây, quận 2) đến chết.
“Vào thời điểm xảy ra vụ việc, nhóm học viên của trường gồm 5 em đi ra ngoài chơi chứ không có ăn nhậu gì. Sau đó khi trở về thì xảy ra vụ việc”,vị này nói.
Báo Trí Thức Trẻ tường thuật, khoảng 20 giờ ngày 18 Tháng Chín, anh Tài chở theo chị O. (28 tuổi, ngụ quận 2) vợ sắp cưới, đi đến đường Nguyễn Văn Tăng, phường Long Thạnh Mỹ, quận 9, thì xảy ra mâu thuẫn với nhau, chị O. xuống xe đi bộ.
Khi đi gần đến trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân 2, thì gặp một nhóm thanh niên buông lời chọc ghẹo. “Lúc đó, nhóm khoảng 4 – 5 thanh niên đi bộ buông lời chọc ghẹo tôi nên anh Tài bực tức lao xe máy vào nên bị té ngã”, chị O. kể.
Thấy nhóm thanh niên trêu ghẹo vợ sắp cưới, anh Tài tức giận lao xe máy thẳng vào nhóm người trên.Nhóm thanh niên lập tức động thủ. Sợ bị đánh hội đồng, anh Tài bỏ chạy vô một shop bán thời trang gần chợ Long Thạnh Mỹ để trốn nhưng không may lao thẳng vào cửa kính gây vỡ nát, khiến các mảnh kính vỡ đâm vào cơ thể, mất máu.
Điều đáng nói, dù nạn nhân bị thương nhưng nhóm học viên cảnh sát vẫn lao vào tấn công rồi mới bỏ đi. Nạn nhân sau đó được đưa đi cấp cứu nhưng không qua khỏi vì vết thương cắt động mạch cảnh bên trái, chết do mất máu.
Theo giải trình của nhóm sinh viên này thì sự việc chỉ là “hiểu nhầm”. Song, chị O., khẳng định, nhóm học viên cảnh sát đã lao vào tấn công anh Tài và tiếp tục đuổi theo đánh khi thấy anh Tài bỏ chạy, mặc cho chị can ngăn và kêu la cầu cứu.
“Có nhiều người chứng kiến và công an đã lấy lời khai tất cả. Tôi chỉ có thể nói được chừng đó. Hiện tôi đang làm đám tang cho chồng tôi”, chị O.nói.
Ngay sau khi xảy ra vụ việc, lực lượng công an phường Long Thạnh Mỹ được sự hỗ trợ của người dân đã tạm giữ 5 học viên trên. (Tr.N)

Việt kiều Đức bị trộm xe, công an làm ngơ, tức giận đột quỵ chết

Camera an ninh quay được cảnh kẻ gian trộm xe mô tô. (Hình:Thanh Niên)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một gia đình Việt kiều Đức ở quận 2, tố cáo bị trộm xe mô tô mặc dù có báo công an phường Thạnh Mỹ Lợi nhờ can thiệp, song công an làm ngơ không đến, để kẻ trộm ung dung lấy mất.
Ngày 19 Tháng Chín, người nhà ông Vũ Quang Hương (58 tuổi, ngụ đường số 2, phường Thạnh Mỹ Lợi, quận 2), bất bình tố cáo đến Báo Thanh Niên việc công an phường Thạnh Mỹ Lợi, thiếu trách nhiệm để gia đình bị trộm lấy mất chiếc xe mô tô trị giá gần 150 triệu đồng.
Theo bà Hồng, em gái ông Hương, vợ chồng ông Hương là Việt kiều Đức mới về Việt Nam mua nhà ở phường này để định cư khoảng hai tháng nay. Tối 30 Tháng Bảy, ông Hương đi xe mô tô biển số 59A3-140.12 về để trước cổng nhà.
Khoảng 1 giờ 40 ngày 31 Tháng Bảy, có một ông lẻn vào nhà dùng đoản phá khóa mô tô, song do xe có khóa chống trộm nên phát ra tiếng kêu. Bị bất ngờ, người này bỏ chạy khỏi hẻm. Đến hơn 3 giờ cùng ngày, một ông khác đến gần mô tô tìm cách phá khóa chống trộm và dắt xe đi mất.
Tất cả sự việc được camera an ninh quay lại. Điều đáng nói, sự việc được nhân viên kỹ thuật công ty bảo vệ và quản lý camera phát hiện và 2 lần gọi điện thoại báo trộm đến Công an phường Thạnh Mỹ Lợi (có ghi âm lại). Trực ban công an phường đã nghe máy và đều hứa “sẽ cho anh em xuống xem”, nhưng chờ hơn 1 giờ 30 phút, công an vẫn không đến.
Sau khi sự việc xảy ra, ông Hương đến trình báo công an phường. Tới khoảng 9 giờ ngày 1 Tháng Tám, ông Hương đột quỵ và chết do tức giận khiến bệnh tim tái phát.
Nói với Báo Thanh Niên, Trưởng công an phường Thạnh Mỹ Lợi, xác nhận có sự việc như trên và cho biết “phường đã yêu cầu cán bộ trực ban liên quan giải trình”.
Tuy nhiên, để né trách nhiệm, cán bộ này biện minh: “sau khi tiếp nhận thông tin từ người gọi báo trộm đang bẻ khóa xe đã cho người xuống xem nhưng không tìm ra địa chỉ. Công an phường đã báo cáo cụ thể lên Công an quận 2 và Công an thành phố xem xét xử lý trách nhiệm đối với cán bộ trực ban này”, ông Trưởng công an phường nói. (Tr.N)

Phó chủ tịch Đà Nẵng gây bất bình vì công khai ‘mang ơn Sun Group’

Du khách muốn chụp ảnh tại Cầu Vàng phải trả một khoản chi phí. (Hình: Zing)
ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Hôm 20 Tháng Chín, một số blogger tại Đà Nẵng bày tỏ sự bực tức trên mạng xã hội về “thư cảm ơn” do ông Đặng Việt Dũng, phó chủ tịch thường trực Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Nẵng gửi Tập Đoàn Sun Group.
“Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Nẵng chân thành cảm ơn Sun Group và TA Corporation đã đầu tư, thiết kế, thi công công trình Cầu Vàng vô cùng ấn tượng. Hình ảnh cây cầu được nâng đỡ bởi đôi bàn tay màu xám tạo nên khung cảnh đẹp ngỡ ngàng, vẽ nên một cung đường đầy mê hoặc giữa lưng chừng trời,” ông Dũng viết trong thư.
Ông Dũng cũng ngỏ ý “hy vọng Sun Group tiếp tục đầu tư” cũng như “gửi lời chúc sức khỏe, hạnh phúc” đến tập đoàn này.
Từ chục năm nay, Tập Đoàn Sun Group đã làm người dân Đà Nẵng bất bình vì chuyện chiếm luôn lối đi xuống bãi tắm công cộng Bắc Mỹ An khi triển khai dự án khu nghỉ dưỡng cao cấp Sunrise, nay đổi tên thành Premier Village.
Khi hoàn thành khu nghỉ dưỡng, thay vì bàn giao cho cộng đồng xung quanh lối xuống bãi tắm công cộng có từ trước năm 1975, Sun Group xây dựng tháp đồng hồ giữa đường và đặt rào cản chiếm luôn làm bãi đỗ xe và lối đi nội bộ, thu lợi cho riêng họ.
Ông Lê Trọng Vũ, một doanh nhân ở Đà Nẵng bình luận trên trang Facebook cá nhân: “Việc một quan chức cấp cao của Đà Nẵng lại viết thư ca ngợi công lao doanh nghiệp, nhất là một doanh nghiệp quá nhiều tai tiếng và đã thu lợi khổng lồ từ những ưu đãi bất thường của Đà Nẵng như Sun Group, hẳn không chỉ làm gia tăng tâm lý biết ơn ngược đời, quái gở vốn đã rất nhiều trong xã hội mà còn gây cho công chúng nhiều ngộ nhận sai lầm về thẩm mỹ và cổ xúy cho một hình thức du lịch kém văn minh.
Hy vọng lá thư này chỉ là quan điểm cá nhân của ông phó chủ tịch trong một phút yếu lòng nào đấy, chứ nếu là quan điểm của cả chính quyền Đà Nẵng thì lối xuống bãi tắm công cộng Bắc Mỹ An mà dân đòi bao năm nay sẽ mịt mờ hơn, còn con đường đòi lại lợi quyền của những nạn nhân trực tiếp từ sự tham lam của Sun Group, hẳn còn xa lắm,” ông Vũ viết.
Ngoài ra, Sun Group còn được ghi nhận chặn cả con đường bộ duy nhất đi lên Bà Nà, buộc người dân và phật tử muốn lên rừng hay vãn cảnh chùa Linh Ứng do người dân xây dựng từ lâu, phải… mua vé đi cáp treo như một hình thức BOT.
Điều khiến công luận càng bất bình hơn là đến nay, báo chí “lề phải” ở Việt Nam chỉ đăng bài ca ngợi, nói tốt cho Sun Group, còn những bài đưa thông tin bất lợi như cáo buộc tập đoàn này tàn phá môi trường hoặc chiếm hữu tài sản, đất đai của người dân, hình thành “đặc khu kinh tế Sun Group” thì mau chóng bị gỡ bài.
Ngay cả những post đăng về “mặt trái” của Sun Group cũng bị gỡ bài hoặc xóa tài khoản vì “vi phạm chính sách cộng đồng”.
Năm ngoái, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, người quê ở Đà Nẵng, đưa cáo buộc trên Facebook rằng Đà Nẵng đã giải tỏa hai xã Hòa Xuân và Hòa Quý để giao cho tập đoàn Sun Group “làm khu du lịch sinh thái” nhưng cuối cùng lại xây khu đô thị.
Ông Chênh mô tả: “Hàng ngàn ngôi nhà dân kể cả đình, chùa, nhà thờ họ tộc bị cày trắng, hàng trăm ha ruộng là phương tiện sinh nhai của nông dân bao đời nay bị san lấp để phân lô. Giá đền bù cho nông dân vỏn vẹn vài chục ngàn đồng/mét vuông được rao bán tới 20 triệu đồng ($859/mét vuông.”
Trước khi ngồi vào ghế phó chủ tịch thường trực Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Nẵng, ông Đặng Việt Dũng từng làm trưởng Ban Tuyên Giáo của thành phố này. Do vậy, khó có thể nói ông này không có kinh nghiệm về việc truyền thông, đối ngoại. (T.K.)

Dân Việt được thuê qua Singapore mua iPhone mới ‘bị từ chối nhập cảnh

Đa số người xếp hàng là do được dân buôn ở Việt Nam thuê. (Hình: Facebook Huỳnh Phương)
SINGAPORE, Singapore (NV) – “Viên chức xuất nhập cảnh phía Singapore yêu cầu những ai là người Việt phải xuất trình địa chỉ, số điện thoại và mã bưu chính của người bảo lãnh ở Singapore thì mới được nhập cảnh. Với những ai trông nghi ngờ, họ còn gọi tới số điện thoại mình cung cấp để xác nhận thông tin thì mới cho nhập cảnh.” Đó là lời của anh Nguyễn Hoàng Thanh, một người bị từ chối nhập cảnh vào Singapore mà báo Zing ghi nhận.
Anh Thanh được hiểu là một trong hàng trăm người được các cửa hàng bán iPhone xách tay tại Sài Gòn và Hà Nội thuê qua Singapore để xếp hàng trước ngày Apple Store chính thức mở bán iPhone XS và XS Max.
Các mẫu iPhone được chính thức mở bán vào 8 giờ sáng ngày 21 Tháng Chín, giờ Singapore. Các iPhone XS và XS Max khi được mang về bán tại Việt Nam ngay trong ngày 21 Tháng Chín có thể được rao bán với giá 40, 50 triệu đồng ($1,717 đến 2,146) là bình thường.
VnExpress mô tả cảnh tượng sáng 20 Tháng Chín trước Apple Store trên đường Orchard: “Nhiều người Việt mang theo vali du lịch lớn, thức ăn và đồ uống để chuẩn bị chờ đợi trong nhiều giờ tới.”
Chuyện người Việt qua Đảo quốc Sư Tử tranh mua iPhone mới được coi là “thông lệ” hàng năm mỗi khi có sản phẩm “quả táo” mới được tung ra thị trường.
Từ cuối Tháng Tám, 2018, trên mạng xã hội đã có nhiều post của các cửa hàng tại Sài Gòn rao “tuyển người đi du lịch Singapore miễn phí, chỉ cần đổi lại xếp hàng mua iPhone giúp”. Thường thì mỗi người được giao nhiệm vụ mua và xách tay về Việt Nam hai iPhone.
Theo VnExpress, sở dĩ năm nay, nhiều người Việt bị chặn nhập cảnh Singapore và an ninh trước cửa Apple Store được thắt chặt là vì do viên chức hải quan Singapore biết mục đích “du lịch” của những người này và do năm ngoái đã diễn ra cảnh hỗn loạn trong lúc xếp hàng.
Lý do khác đáng kể hơn, theo báo Straits Times hôm 18 Tháng Chín là cảnh sát Singapore vừa bắt giữ bốn công dân Việt Nam bị cáo buộc trộm cắp 868 sản phẩm của các cửa hàng quần áo lớn trên khắp đảo quốc.
Tờ báo cho hay hai người đàn ông và hai phụ nữ không được nêu danh tính, từ 26 đến 31 tuổi, bị cáo buộc tội ăn cắp trang phục nữ trị giá $26,000 đô la, gồm cả đồ lót.
Cảnh sát Singapore mô tả đây là “lượng đồ ăn cắp tại cửa hàng có giá trị nhiều nhất” mà họ bắt được trong những năm gần đây.
Facebooker Quý Phạm, một người từng xếp hàng mua iPhone tại Singapore trong những đợt trước, kể trên trang cá nhân: “Ngày tôi đi, balo chỉ có chục ly mỳ Hảo Hảo, ngủ ngoài đường mấy đêm liền. Người người dành nhau chỗ xếp hàng đánh nhau chửi nhau um sùm trời đất, mắc tiểu nhưng không dám đi, ngứa không dám tắm vì sợ mất chỗ. Ở dơ mấy ngày trời. Buồn vì người xếp hàng các quốc tịch khác đi từng đoàn bảo vệ lẫn nhau, rất kỷ luật. Còn người Việt mình thì tranh nhau, chửi nhau, cả đánh nhau chảy máu chỉ vì giành chỗ tốt hơn. Đánh nhau bên Singapore chưa đủ, đòi về Tân Sơn Nhất đâm chém nữa.” (T.K.

Lừa đảo, phó chủ tịch Hội Khoa Học Kinh Tế Nông Nghiệp bị bắt

Ông Lê Minh Tiến (trái) và ông Nguyễn Thanh Tùng. (Hình: Tiền Phong)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Vẽ dự án “ma” trên khu đất trống nằm ở vị trí đắc địa, một ông lợi dụng danh nghĩa của Hội Khoa Học Kinh Tế Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam để lừa đảo.
Ngày 18 Tháng Chín, 2018, Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An Hà Nội cho biết đã khởi tố, bắt tạm giam ông Lê Minh Tiến (46 tuổi), phó chủ tịch kiêm tổng thư ký Hội Khoa Học Kinh Tế Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam, để điều tra về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”
Theo báo Tiền Phong, do nợ nần vì cờ bạc, ông Tiến đã lập dự án “ma” lấy tên “Dự án xây dựng nhà ở cho cán bộ công nhân viên và hội viên Hội Khoa Học Kinh Tế Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam” trên khu đất trống ở đường Võ Chí Công, đoạn nối giữa đường Hoàng Quốc Việt và ngã tư Xuân La, quận Tây Hồ, thành phố Hà Nội.
Ông Tiến lấy con dấu của hội này để làm “giấy ủy quyền” cho Công Ty Cổ Phần Phát Triển DAV Việt Nam do ông tự thành lập để thực hiện các thủ tục pháp lý tiến hành dự án xây dựng tòa nhà cao 21 tầng, quy mô 20,000 mét vuông…
Vẽ xong dự án “ma” trong tay, ông Tiến tiếp xúc với một “đại gia” bất động sản kêu gọi đầu tư theo phương thức ông Tiến góp đất, còn vị “đại gia” góp tiền và được người này chuyển 5 tỷ đồng (hơn $214,523) vào đầu Tháng Hai, 2018, để giải tỏa mặt bằng.
Biết con mồi đã sập bẫy và lại nhiều tiền, tiếp theo đó ông Tiến lại tung tin có khả năng đấu thầu giúp một lô đất để xây chung cư tại khu vực đường Hoàng Minh Giám, quận Cầu Giấy, thành phố Hà Nội. Lần này vị “đại gia” trên cũng bị ông Tiến lừa lấy 2 tỷ đồng (hơn $85,809).
Chiếm đoạt được tiền, ông Tiến trả nợ và tiêu xài 2 tỷ đồng, số tiền 5 tỷ đồng còn lại ông Tiến trả cho nạn nhân sau khi bị tố giác.
Quá trình điều tra mở rộng vụ án, công an đã làm rõ thêm trước đó, ông Tiến còn chủ mưu cung cấp tài liệu và bàn bạc kế hoạch thực hiện cũng như ăn chia với ông Nguyễn Thanh Tùng (40 tuổi, quê Bắc Ninh) để lừa đảo các doanh nghiệp có nhu cầu vay vốn thực hiện dự án.
Với những thông tin do ông Tiến chuyển cho, ông Tùng đã mạo danh mình là trợ lý cho điều phối viên Liên Hiệp Quốc, “nổ” có khả năng giúp đỡ các doanh nghiệp, cá nhân được vay các khoản tiền “ưu đãi” tại Ngân Hàng Thế Giới và tổ chức UNDP với lãi suất rất thấp.
Bằng thủ đoạn mạo danh trên, ông Tùng đã lừa được một doanh nghiệp tại Hà Nội số tiền 3 tỷ đồng (hơn $128,713), với hứa hẹn giúp vay Ngân Hàng Thế Giới 3,000 tỷ đồng, lãi suất 3% mỗi năm, thời hạn 20 năm, để thực hiện dự án xây dựng bệnh viện tại tỉnh Thái Nguyên.
Ông Tùng khai với công an, trong phi vụ lừa đảo này, ông Tùng được hưởng 400 triệu đồng, còn ông Tiến chiếm đoạt 2.6 tỷ đồng.
Theo báo Zing, công an cũng xác định ông Lê Minh Tiến không có học vị tiến sĩ như đã ghi trong các văn bản của hội. Ông Tiến chỉ có “chứng chỉ tiến sĩ theo hình thức học từ xa qua mạng. Giấy tờ này không có giá trị, không được công nhận tại Việt Nam.” (Tr.N)

Wednesday, September 19, 2018

Phó chủ tịch Hà Nội ‘kính cẩn’ thăm ‘nạn nhân’ sốc ma túy

Ông Ngô Văn Quý (đứng giữa), phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội, thăm “nạn nhân” vụ sốc ma túy tại bệnh viện Bạch Mai. (Hình: InfoNet)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Mạng xã hội tràn ngập lời đàm tiếu và chỉ trích ông Ngô Văn Quý, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội, sau khi ông này đi thăm “nạn nhân” của vụ sốc ma túy tại bệnh viện Bạch Mai.
Trước đó, công luận rúng động về vụ bảy thanh niên từ 18 đến 29 tuổi, chết do bị “sốc thuốc” khi đến dự “lễ hội âm nhạc” tổ chức ở công viên nước Hồ Tây, thành phố Hà Nội, đêm 16 Tháng Chín, 2018.
Hàng chục người khác bị thương, hôn mê trong vụ này cũng do “sốc thuốc” đã được đưa vào cấp cứu tại bệnh viện E, bệnh viện Bạch Mai.
Điều khiến dư luận hoang mang là ông Quý lại dẫn một bộ sậu đi thăm và tặng tiền cho những “nạn nhân” mà công an, y tế ở Hà Nội xác định “đều dương tính với ma túy.” Hình ảnh còn cho thấy ông Quý đứng chắp tay bên giường bệnh với vẻ “kính cẩn.”
Báo InfoNet hôm 19 Tháng Chín trích lời ông Quý: “Lãnh đạo Hà Nội đã đến thăm động viên các bác sĩ để làm sao cứu chữa giảm thiểu tối đa các ca tử vong mà các cháu ở đây tuổi còn rất trẻ. Còn nguyên nhân đã đến vụ việc và trách nhiệm đến đâu thì sau khi công an làm rõ sẽ xử lý theo quy định của pháp luật.”
Trước đó, báo này dẫn bình luận của “đại biểu Quốc Hội” Lưu Bình Nhưỡng về chuyến thăm của ông Quý: “Đã là người lãnh đạo thì người ta phải biết điểm nào là điểm quan tâm, cần ưu tiên. Tất cả chúng ta đều có những hoạt động như thế (thăm hỏi, chia sẻ), trong chính sách cũng có khái niệm ưu tiên, ưu đãi… Mình cũng phải có những điểm ưu tiên. Vấn đề là phải hết sức cân nhắc. Tôi cho rằng đây là một trong những sai lầm của quản lý.”
Trên mạng xã hội, nhiều blogger đưa suy đoán có thể trong số các “nạn nhân” có con của quan chức nên ông Quý mới phải đi thăm và thể hiện sự “kính cẩn” quá mức cần thiết.
Điều khiến dư luận càng bất bình là cùng thời điểm với vụ chết người vì “sốc thuốc” là vụ cháy gần bệnh viện Nhi Trung Ương thiêu rụi hàng chục căn nhà nhưng người ta không thấy lãnh đạo Hà Nội mau mắn đến thăm.
Bác Sĩ Võ Xuân Sơn, Phòng Khám Quốc Tế EXSON ở Sài Gòn, bình luận trên trang cá nhân: “Câu chuyện ông phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội đi thăm và tặng phong bì cho mấy cháu chơi ma túy phải cấp cứu, phản ánh rất rõ trình độ nhận thức chính trị xã hội của các cán bộ cao cấp của chính quyền hiện nay. Với đội ngũ ấy thì bao giờ chúng ta mới sánh vai với các cường quốc năm châu? Hay cứ phải chấp nhận thân phận làm lao động chân tay thuê, làm gái mua vui cho cả cường quốc lẫn nhược quốc?”
Hồi cuối năm 2014, ông Ngô Văn Quý, khi đó còn làm giám đốc Sở Kế Hoạch và Đầu Tư Hà Nội được báo InfoNet ghi nhận “có số phiếu tín nhiệm thấp nhất” trong đợt lấy phiếu tín nhiệm giới chức Hà Nội ở thời điểm đó.
Cũng cần nói thêm là “lễ hội âm nhạc” đêm 16 Tháng Chín được báo Zing dẫn lời nhân chứng kể rằng có bày bán công khai “bóng cười” ngay cạnh sân khấu. “Bóng cười” là chất gây nghiện thuộc nhóm tạo ảo giác khiến người dùng có thể bị nghiện.
Công an CSVN thống kê có khoảng 220,000 người nghiện ma túy tại Việt Nam với khoảng 1,600 người chết mỗi năm vì “sốc thuốc.” Chơi heroin và ma túy tổng hợp methamphetamine là các loại phổ biến. Tin tức nói rằng số người chơi ma túy tổng hợp ngày càng gia tăng. Hàng chục cơ sở cai nghiện được dựng lên trên cả nước để nhốt các con nghiện qua các chương trình cai nghiện lao động cưỡng bách.
Con nghiện nhiều nơi từng nổi loạn và phá trại bỏ chạy vì bị đối xử khắc nghiệt. (T.K.)

‘52% doanh nghiệp xác nhận bôi trơn cán bộ thanh, kiểm tra’

Lực lượng quản lý thị trường kiểm tra một cơ sở kinh doanh. (Hình: Công Thương)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – “Có tới 52% doanh nghiệp thừa nhận chi trả chi phí không chính thức cho cán bộ thanh tra, kiểm tra.”
Đó là lời kêu ca của trên 10,000 doanh nghiệp trên cả nước khi Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam (VCCI) tổ chức khảo sát, và ông Trần Ngọc Liêm, phó giám đốc VCCI, được báo Đất Việt thuật lại lời tại buổi “tọa đàm” hôm 17 Tháng Chín, 2018, về hoạt động của các ông “thanh tra, kiểm tra” tại các cơ sở doanh nghiệp.
Tình trạng quan chức từ kiểm toán, môi trường đến thuế vụ và bất cứ cơ quan nào, từ địa phương đến trung ương, có quyền “nhòm ngó” đến các hoạt động của giới kinh doanh, tìm đủ mọi cách để moi tiền “bôi trơn” của họ, người ta thấy năm nào cũng được nêu ra nhưng đều giống như “nước đổ lá khoai.”
Lời kêu ca của ông Trần Ngọc Liêm được tường thuật chỉ bốn ngày sau khi ông Lê Minh Khái, tổng Thanh Tra Chính Phủ CSVN, báo cáo về công tác phòng, chống tham nhũng năm 2018. Trong đó, ông Khái khoe “công tác phòng, chống tham nhũng năm 2018 đã có bước tiến mạnh, đạt được nhiều kết quả rõ rệt, tạo hiệu ứng tích cực, lan tỏa mạnh mẽ trong toàn xã hội, được nhân dân đồng tình đánh giá cao, được các tổ chức quốc tế ghi nhận,” theo bản tin của Thông Tấn Xã Việt Nam ngày 14 Tháng Chín.
Cách đây ba tháng, ngày 24 Tháng Năm, báo Pháp Luật TP.HCM viết rằng: “Dù tình trạng thanh tra, kiểm tra tràn lan, không đúng tinh thần Chỉ Thị 20 của thủ tướng nhưng các doanh nghiệp cũng không dám kêu vì sợ bị hành tiếp.”
Trước đó một năm, ngày 17 Tháng Năm, 2017, “khi ngỏ lời với cộng đồng doanh nhân trong hội nghị thủ tướng gặp doanh nghiệp, Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã giơ Chỉ Thị 20 mà ông vừa ký và thông báo rằng: ‘Chỉ thị này quy định chỉ được thanh tra, kiểm tra doanh nghiệp một lần/năm.’” Báo Pháp Luật TP.HCM kể như vậy và cho biết, “Động thái đó của thủ tướng đã làm nức lòng hơn 1,000 doanh nhân có mặt.”
Tuy nhiên, thực tế đã chứng minh hoàn toàn ngược lại. Báo Pháp Luật TP.HCM ngày 24 Tháng Năm, 2018, thuật lại cho thấy “trong kết quả khảo sát năm 2017, đáng chú ý có hai doanh nghiệp tại Sài Gòn thì một doanh nghiệp bị thanh tra 10 lần, còn một doanh nghiệp khác bị thanh tra chín lần.”
Theo khảo sát của VCCI, một nguy cơ nữa với nhà kinh doanh trong “hàng rừng các quy định” là doanh nghiệp càng nổi, càng thành công thì càng rủi ro. Ba cuộc điều tra quy mô lớn của VCCI tiến hành năm 2015 trên cả nước vừa rồi vẫn tiếp tục cho thấy thực trạng không thay đổi: “Các doanh nghiệp lớn bị thanh tra kiểm tra nhiều hơn, chịu gánh nặng hành chính lớn hơn so với các doanh nghiệp nhỏ.”
Ở giữa nhiệm kỳ thứ nhất trên cái ghế tổng bí thư đảng CSVN, ông Nguyễn Phú Trọng “chia sẻ sự sốt ruột với cử tri quận Ba Đình về tình hình tham nhũng” rằng ông “sốt ruột, bức xúc lắm, không phải bây giờ mà mấy năm trước đảng đã gọi đây là quốc nạn, giặc nội xâm, quyền lực lớn mà không kiểm soát dễ sinh hư hỏng, tham nhũng,” theo báo VietNamNet tường thuật ngày 27 Tháng Chín, 2013.
Báo VietNamNet viết thêm rằng, theo ông Trọng, phải chống nhiều thứ như lợi ích nhóm, cục bộ, suy thoái và cả tham nhũng nhỏ. “Cái gì cũng phải tiền, không tiền không trôi, như ngứa ghẻ phải gãi rất khó chịu,” báo này cho hay.
Bây giờ, năm năm sau, tuy người ta thấy một vài vụ án bỏ tù quan chức tham nhũng được báo chí trong nước tường thuật vẫn chỉ như “gãi ghẻ.” Con số 52% doanh nghiệp phải “bôi trơn” cho các quan chức thanh tra kiểm tra chắc gì đã chỉ có vậy.
Trong khóa họp cuối năm ngoái, bà Trần Thị Nga, chủ nhiệm Ủy Ban Tư Pháp của Quốc Hội CSVN, phàn nàn về dự luật sử đổi “Luật Phòng Chống Tham Nhũng” là “tù mù” và “luẩn quẩn, nửa vời,” báo Thanh Niên ngày 9 Tháng Mười Một, 2017, kể lại. (TN)

Nhiều người ‘tố’ Facebook Việt Nam ‘gỡ tài khoản thiếu minh bạch’

Facebooker Lã Việt Dũng cho coi bức thư gửi ông Mark Zuckerberg, tổng giám đốc Facebook, ngày 9 Tháng Tư, 2018, để nghị “xem lại cách hành xử mạnh tay của Facebook có thể đang bóp nghẹt tiếng nói của giới hoạt động nhân quyền và các phóng viên độc lập tại Việt Nam.” (Hình: AFP/Getty Images)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Những tháng gần đây, một số Facebooker nổi tiếng đã đưa cáo buộc họ bị Facebook Việt Nam gỡ tài khoản “thiếu minh bạch” theo “thỏa hiệp với nhà cầm quyền CSVN.” Họ đưa ra chứng cứ và quy trách nhiệm vụ này cho bà Lê Diệp Kiều Trang, giám đốc Facebook Việt Nam.
Mới nhất là trường hợp của nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn và nhà báo Trương Châu Hữu Danh.
Ông Tuấn là người được cộng đồng mạng biết đến với hoạt động truyền thông vụ xung đột đất đai ở Đồng Tâm, vụ Formosa… và gần đây có nhiều post phản đối Luật An Ninh Mạng và dự luật Đặc Khu.
Trong một post hôm 19 Tháng Chín, 2018, trên tài khoản mới lập (Tuan Nguyen), ông Tuấn cáo buộc tài khoản Facebook cũ của ông (Nguyen Anh Tuan) bị hacker tấn công bằng cách báo cáo bản quyền đối với bức ảnh do chính ông chụp.
Ông Tuấn viết: “Facebook đã phê duyệt khiếu nại, xóa bài post đi kèm, khóa chức năng post bài và cảnh báo sẽ xóa tài khoản của tôi vĩnh viễn nếu ‘tái phạm.’ Tệ hơn, Facebook còn thông báo rằng họ không ở vào vị trí phân xử và đề nghị tôi liên hệ trực tiếp để dàn xếp với bên khiếu nại. Không gì lố bịch hơn lời đề nghị này khi mà kẻ khiếu nại chẳng ngần ngại thể hiện mình là hacker thông qua việc sử dụng email checkpass.pgk05@gmail.com (cho những ai không rành, check pass là từ lóng mà giới hacker/tricker hay dùng chỉ việc hack tài khoản).”
“Trao đổi với một trong những tổ chức hàng đầu trợ giúp nhà hoạt động trên không gian mạng xã hội, tôi được biết rằng ngoài Việt Nam ra không có nơi nào lợi dụng chính sách ưu tiên của Facebook về quyền riêng tư và sở hữu trí tuệ để tấn công tài khoản người hoạt động một cách hệ thống như thế này. Tổ chức này cũng cho biết thêm là họ có kế hoạch đưa vấn đề lên tầm chính sách với Facebook khi mà thời gian gần đây nhận được nhiều báo cáo về việc tài khoản người hoạt động ở Việt Nam bị xóa bài hoặc khóa đăng bài. Trường hợp của tôi có thể được đưa ra như một ví dụ,” ông Tuấn viết thêm.
Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn cáo buộc tài khoản Facebook của ông bị hacker tấn công. (Hình chụp màn hình)
Cùng thời điểm, nhà báo Trương Châu Hữu Danh, công tác ở báo Làng Mới và được biết đến với phong trào trả tiền lẻ qua các trạm BOT hồi năm ngoái, cũng tức giận vì bị mất tài khoản Facebook.
Ông Danh nay mở tài khoản “Nhà Báo Hữu Danh” và viết trên trang cá nhân: “Gần đây Facebook tại Việt Nam đang bị biến tướng và buộc phải theo các tiêu chuẩn xa lạ so với quốc tế. Nhiều tài khoản có tiếng nói nhất định bị tấn công liên tục và bị Facebook Việt Nam vô hiệu hóa không thương tiếc. Trang cá nhân đứng tên tôi – Trương Châu Hữu Danh, cũng bị vô hiệu hóa mà không rõ lý do.”
Ông Danh cũng tố cáo việc bà Lê Diệp Kiều Trang “xem Facebook là tài sản cá nhân khi tùy tiện gắn tick xanh cho tài khoản Facebook của doanh nhân Sonny Vũ (chồng bà Trang), dù ông này chỉ có khoảng 7,000 lượt follower và không phải là một blogger nổi tiếng.
Trước hai trường hợp nêu trên, bà Lê Hoài Anh, một doanh nhân ở Hà Nội được nhiều người biết trên Facebook, viết trên trang cá nhân: “Các bạn giải thích cho tôi với nhé có phải là tình cờ không khi Facebook của tôi và hàng loạt những người có ảnh hưởng (trên 100,000 lượt follower) thường viết, phản ảnh những vấn đề nóng, lên án bất công xã hội, bảo vệ nhân dân, bảo vệ chân lý và sự công bằng, phản ánh lợi ích nhóm, truyền thông bẩn lại đồng loạt bị (Facebook) bịt miệng, vô hiệu hóa tài khoản nhỉ?”
Trong một diễn biến khác, tại phiên điều trần hôm 5 Tháng Chín trước Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện Hoa Kỳ, bà Sheryl Sandberg, nhân vật quyền lực số hai của Facebook, phát biểu: “Chúng tôi không đặt máy chủ ở Việt Nam và trừ những ngoại lệ rất ít ỏi khi có những mối đe doạ nghiêm trọng xảy ra, chúng tôi không bao giờ cung cấp thông tin cho chính phủ Việt Nam, gồm cả thông tin về chính trị. Chúng tôi chỉ hoạt động ở những quốc gia mà chúng tôi có thể giữ được những giá trị của mình.”

Tuy vậy, nhiều blogger tại Việt Nam tỏ ra hoài nghi về phát ngôn này, vì báo VietnamNet hôm 14 Tháng Chín tường thuật: “Tại buổi trao đổi với lãnh đạo Bộ Thông Tin Truyền Thông Việt Nam, ông Simon Milner, phó chủ tịch về chính sách công tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương của Facebook cam kết sẽ hợp tác chặt chẽ với chính phủ Việt Nam để giải quyết các vấn đề còn tồn tại, hình thành nhóm làm việc chung giữa Facebook với cơ quan quản lý Việt Nam.” (T.K.)

‘Chấn chỉnh’ để công dân như mù, điếc, câm, bại liệt

Theo VOA-Trân Văn/20/09/2018 
Biếm họa "Dịch chuyển đám mây điện toán" được lan truyền trên Facebook trong thời gian Quốc hội biểu quyết thông qua Luật An ninh mạng.
Biếm họa "Dịch chuyển đám mây điện toán" được lan truyền trên Facebook trong thời gian Quốc hội biểu quyết thông qua Luật An ninh mạng.
Cuối cùng, ông Lê Hữu Vinh và vợ vẫn phải đến trụ sở công an xã Thọ Thanh, huyện Thường Xuân, tỉnh Thanh Hóa để “làm việc”làm việc vì liên quan đến “một số vấn đề về an ninh mạng, an ninh thông tin”...
Ngày 15 tháng 9, sau khi đi họp về chuyện học hành của con tại trường Mầm non Thọ Thanh, bà Lê Thị Mai – vợ ông Vinh – kể trên facebook rằng, Ban Giám hiệu trường này đưa ý định mua TV hiệu Panasonic loại 43 inches cho học sinh ra “hỏi ý kiến phụ huynh”. Vì giá TV là chín triệu/cái nên mỗi đứa trẻ phải đóng 220.000. Theo tính toán của trường thì dù phụ huynh phải đóng tới chừng đó nhưng vẫn chưa đủ tiền, thành ra Ban Giám hiệu sẽ bù số còn thiếu (khoảng 50%) – nghĩa là phụ huynh chỉ phải đóng một nửa, nửa còn lại Ban Giám hiệu sẽ “bù”.
Cứ như những gì bà Mai đã kể thì chẳng phải bà mà những phụ huynh khác cũng không tán thành. Trong số này có một phụ huynh chuyên kinh doanh đồ điện tử. Ông tình nguyện thay trường đứng ra mua TV, cũng hiệu Panasonic, cũng loại 43 inches nhưng giá chỉ có sáu triệu/cái. Với giá này, nếu Ban Giam hiệu vẫn bù 50% thì phụ huynh của mỗi đứa trẻ chỉ phải đóng 120.000 đồng. Tuy có thể mua TV với giá rẻ hơn, cả phụ huynh lẫn trường cùng phải bỏ ra ít tiền hơn nhưng đáng ngạc nhiên là Hiệu trưởng không đồng ý. Bà bảo nếu phụ huynh đứng ra mua TV thì trường sẽ rút lại ý định bù 50%. Thậm chí cuối năm, trường sẽ không tặng quà cho những đứa trẻ tốt nghiệp mầm non… (1)
Dẫu không bình luận, không chỉ trích, chỉ hỏi bạn bè xem họ thấy chuyện có “hợp lý không” nhưng ba ngày sau (18 tháng 9), Trưởng Công an xã Thọ Thanh vẫn gửi Giấy mời, buộc cả bà Mai lẫn chồng đến “làm việc” vào ngày 19 tháng 9…
Chuyện vợ chồng bà Mai bị mời “làm việc” được hàng chục ngàn người sử dụng mạng xã hội ở Việt Nam chia sẻ, bình luận. Ngay cả hệ thống truyền thông của chính quyền cũng thấy kỳ quái.
Tờ Người Lao Động cử phóng viên phỏng vấn một số viên chức hữu trách. Ông Lê Hữu Việt, Trưởng Công an xã Thọ Thanh – người ký giấy mời – khẳng định, việc “mời” vợ chồng bà Mai đến làm việc là theo chỉ đạo của công an huyện. An ninh nhân dân của Công an huyện Thường Xuân sẽ “làm việc” với vợ chồng bà Mai tại trụ sở công an xã Thọ Thanh, chứ công an xã không dính dáng gì đến buổi “làm việc” này.
Phóng viên tờ Người Lao Động cũng đã phỏng vấn ông Lâm Anh Tuấn, Trưởng Phòng Giáo dục - Đào tạo huyện Thường Xuân, ông Tuấn bảo rằng những phụ huynh bị công an huyện mời “làm việc” vì đưa “thông tin không đúng sự thật” lên facebook, bởi sau khi phụ huynh có ý kiến, Ban Giám hiệu trường Mầm non Thọ Thanh “đã dừng không thu tiền nữa”. Ông Tuấn nói thêm, nhằm trấn an công chúng rằng, công an huyện Thường Xuân chỉ muốn “chấn chỉnh một số bình luận không đúng thôi” (2).
Trên mạng xã hội, có rất nhiều “bình luận” của vô số facebooker ở rất nhiều những trang facebook khác nhau nêu ra những thắc mắc kiểu như: Chắc chắn Ban Giám hiệu trường Mần non Thọ Thanh sẽ không móc tiền trong túi của họ ra “bù”, thành ra khoản được gọi là “bù” ấy phải được lấy từ công quỹ. Ai sẽ hưởng khoản chênh lệch về giá giữa TV Ban Giám hiệu đứng ra mua với TV phụ huynh tình nguyện mua?.. Đặc biệt tai hại là chính các facebooker tố giác, Hiệu trưởng trường Mầm non Thọ Thanh là bà Hà Thị Tự, phu nhân của ông Đỗ Xuân Nam, Bí thư huyện Thường Xuân. Vợ chồng bà Mai uống mật gấu, dám vuốt râu hùm!..
***
Chỉ trong tháng này, ít nhất cũng đã có hai vụ phụ huynh của đám trẻ con đang học mẫu giáo và tiểu học bị lực lượng công an nhân dân mời “làm việc” vì dám kể chuyện, có ý kiến về lạm thu.
Hồi đầu tháng, tất cả những phụ huynh của học sinh trường Tiểu học Sơn Đồng, tọa lạc tại huyện Hoài Đức, thành phố Hà Nội, dám bày ra trên facebook những khoản thu mà Ban Giám hiệu trường này bắt họ nộp (19 khoản, tổng cộng hơn tám triệu/học sinh), dám phân tích về sự phi lý của những khoản thu đó,… đều đã phải đến trụ sở công an xã Sơn Đồng (3). Nếu sự kiện không làm công chúng phẫn nộ, dư luận dậy lên thành bão trên mạng xã hội, chắc chắn sẽ không có chuyện lãnh đạo chính quyền huyện Hoài Đức hứa trong tháng này, sẽ buộc Phòng Giáo dục – Đào tạo huyện Hoài Đức kiểm điểm và “xử lý nghiêm hiệu trưởng”(4).
Có một điểm đáng chú ý là tại sao chỉ kể sự thật (thể hiện dân biết), nêu thắc mắc, nhận định, đề nghị (thực hiện dân bàn), cung cấp thêm thông tin – góp thêm ý kiến để giải quyết vấn đề (thực hiện dân làm, dân kiểm tra) về những vấn đề thuần túy là dân sinh (lạm thu trong giáo dục, khiến phụ huynh khốn khổ, trong nhiều trường hợp là lý do biến nhiều đứa trẻ trở thành thất học) mà vẫn bị công an nhân dân mời “làm việc”?
Nhiều người sử dụng mạng xã hội tại Việt Nam cho rằng, những tờ giấy mời, buộc phải “làm việc” ấy là biểu hiện của tình trạng công an nhân dân lạm quyền. Tuy nhiên nếu xét thật kỹ thì đây là nhận định thuộc loại “thấy cây mà không thấy rừng”. Công an nhân dân các nơi, thuộc đủ mọi cấp không tùy tiện, lực lượng này đã được “quán triệt” kỹ lưỡng cả đường lối lẫn chủ trương và nôi dung Luật An ninh mạng chính là bằng chứng về nỗ lực luật hóa đường lối, chủ trương ấy.
Vài tháng nữa, khi Luật An ninh mạng có hiệu lực (1 tháng 1 năm 2019), kể sự thật, nêu thắc mắc, nhận định, đề nghị, cung cấp thêm thông tin, góp thêm ý kiến về bát kỳ chuyện gì cũng có thể bị chế tài bằng tiền, bằng các biện pháp xử lý hành chính hay hình phạt tù. Luật An ninh mạng hỗ trợ diễn giải để thông tin, ý kiến kiểu nào cũng có thể quy chiếu thành sự xâm hại lợi ích không phải lợi ích của nhà nước thì cũng là lợi ích của tập thể, cá nhân. Thông tin, ý kiến kiểu nào cũng có dấu hiệu liên quan đến “an ninh mạng, an ninh thông tin” (5), cần điều tra. Nội dung Luật An ninh mạng cho thấy, nó là công cụ hữu hiệu để công dân Việt Nam phải giả mù, giả điếc, giả câm, tự biến mình thành bại liệt trước các vấn nạn kinh tế - xã hội – văn hóa – giáo dục – y tế,… nếu muốn được yên thân.
Không phải tự nhiên mà Luật An ninh mạng của Việt Nam gây ra sự lo ngại trên toàn cầu, bị chính phủ nhiều quốc gia, nhiều tổ chức quốc tế chuyên theo dõi - bảo vệ các quyền căn bản của con người chỉ trích kịch liệt. Tin mới nhất, 32 Nghị sĩ của Liên hiệp châu Âu (EU) vừa gửi thư ngỏ cho Đại diện cao cấp đặc trách Chính sách đối ngoại - An ninh của EU và Ủy viên Thương mại của EU đòi EU phải “minh định các chuẩn mực nhân quyền mà Việt Nam cần đáp ứng” trước khi trình Hiệp định Thương mại tự do EU – Việt (EVFTA) cho Nghị viện EU để cơ quan này xem xét, phê chuẩn. Nhóm nghị sĩ vừa kể liệt kê nhiều yêu cầu, trong đó xác định, Luật An ninh mạng là một trong những qui định pháp luật cần phải bãi bỏ và việc thực thi những yêu cầu mà họ liệt kê được xem như bằng chứng cho thấy Việt Nam thực tâm muốn cải thiện nhân quyền như đã từng cam kết với cộng đồng quốc tế (6).
Chú thích