Friday, July 20, 2018

Khánh Hòa cảnh báo du khách Trung Quốc ở lì không chịu về nước

Khách du lịch người Trung Quốc tiếp tục “đổ  bộ” vào Nha Trang. (Hình: Báo Pháp Luật TPHCM)
KHÁNH HÒA , Việt Nam (NV) – Chính quyền Khánh Hòa đã phải lên tiếng “cần sớm có chiến lược kiểm soát du lịch” khi du khách Trung Quốc tăng một cách bất thường ở thành phố Nha Trang và ở lì không chịu về nước.
Báo Lao Động dẫn tin cho hay, tình trạng khách du lịch đến Khánh Hòa không chịu về nước được ông Lê Xuân Thân, phó chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân tỉnh Khánh Hòa loan báo tại kỳ họp thứ 6 của Hội Đồng Nhân Dân tỉnh này diễn ra vào sáng 18 Tháng Bảy.
Ông Thân cho biết, khách du lịch, nhất là người Trung Quốc đến du lịch Khánh Hòa rồi không chịu trở về nước đúng thời hạn mà “trốn” ở lại sinh sống, làm các công việc. Họ mua bán bất động sản, rồi nhờ người Việt Nam đứng tên; mở các cửa hàng khép kín, thanh toán cũng khép kín…
“Khách du lịch đến đông, thu được gì hay lo nhiều cái. Nào là lo cơ sở hạ tầng, giao thông quá tải, mất vệ sinh, rác…,” ông Thân nói.
Nói với báo Pháp Luật TPHCM, ông Nguyễn Thanh Măng, giám đốc công ty du lịch Hiếu Quân, thừa nhận: “Người ta đi du lịch thường là tạo ra cảm giác thanh bình, vui vẻ nhưng khách Trung Quốc  rất ồn ào. Nơi nào họ ăn, nghỉ đều có vấn đề về vệ sinh. Chính vì thế khách sạn nào có khách Trung Quốc thì khách Châu Âu không dám đến.”
Ông Thân đề nghị Hội Đồng Nhân Dân tỉnh Khánh Hòa “cần nghiên cứu có phúc trình làm rõ thêm các vấn đề nói trên sớm nhất có thể để cử tri và các đại biểu nắm rõ hơn.”
Dẫn việc tăng trưởng bất thường trong lĩnh vực du lịch, dịch vụ tại Khánh Hòa, ông Nguyễn Tấn Tuân, chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân tỉnh Khánh Hòa cũng đề nghị sau kỳ họp, các cơ quan tham mưu Hội Đồng Nhân Dân tỉnh phải ngồi lại với nhau để có giải pháp quản lý về lao động, việc làm… của người ngoại quốc ở tỉnh nhà.
Tin cho biết, nhiều nơi ở Khánh Hòa, người Trung Quốc thông qua trung gian người Việt Nam đi lùng sục nhà cho thuê, mua nhà. Nhiều bảng hiệu bán nhà, thuê nhà bằng chữ Trung Quốc có ở khắp nơi. (Tr.N)

Dân quỳ lạy trước nhà chủ tịch huyện ở Tây Ninh xin dừng cưỡng chế



Dan quy truoc nha Chu tich huyen: Tinh len tieng
Hình ảnh người dân quỳ lạy chủ tịch huyện gây phẫn nộ dư luận.
TÂY NINH, Việt Nam (NV) – Xác nhận sự việc người dân quỳ lạy chủ tịch huyện Tân Châu sau khi chính quyền quyết định cưỡng chế đất của họ, song ông bí thư huyện cho rằng sự việc bị “xuyên tạc, vu khống.”
Ngày 18 Tháng Bảy, một video clip kèm theo thông tin “Người dân khóc quỳ lạy van xin nhưng chủ tịch ngồi uống bia tại sân coi như không có chuyện gì xảy ra” xuất hiện trên mạng xã hội quay lại cảnh hơn 10 người dân quỳ lạy trước cổng nhà ông Tạ Châu Lâm, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh, để xin tạm ngưng thu hồi đất chờ thu hoạch hoa màu.
Trong đoạn clip, tiếng nhiều người dân tức giận la hét vì cho rằng họ bị chính quyền cưỡng chế đất, làm thiệt hại hoa màu và một số người bị tạm giữ vô lý.
Theo báo VTC, ngày 14 Tháng Bảy, Ủy Ban huyện Tân Châu chỉ đạo lực lượng chức năng xuống cưỡng chế khu đất để làm dự án xây dựng nhà máy điện mặt trời Dầu Tiếng 1, 2, 3 ở xã Tân Hưng. Song, người dân đã xin lùi thời gian thêm hai tháng để thu hoạch khoai mì. Thế nhưng huyện không đồng ý mà cho lực lượng chức năng cưỡng chế, cày phá nát khoai mì của người dân. Bất bình về sự việc, một số người dân lớn tiếng thì bị lực lượng công an bắt giữ.
“Người dân sau đó đã đến nhà chủ tịch huyện Tân Châu để phản ánh bất bình, yêu cầu thả người. Không thấy ai ra, nhiều người đã quỳ xuống lạy để gây áp lực. Sau đó, công an thả người thì những người trên đã ra về,” anh Vũ, một người dân ở xã Tân Hưng bị cưỡng chế đất kể lại.
Image may contain: one or more people, people standing, outdoor and nature

Cánh đồng khoai mì của người dân bị chính quyền cưỡng chế. (Hình: Báo VTC)

Tuy nhiên, nói với báo Thanh Niên chiều cùng ngày, ông Nguyễn Đình Xuân, bí thư Huyện Ủy Tân Châu, khẳng định: “Thông tin người dân đang lạy van xin mà chủ tịch ngồi uống bia là xuyên tạc, vu khống.”
Ông Xuân cũng nói Ủy Ban huyện Tân Châu không thu hồi đất của dân mà do Ủy Ban tỉnh Tây Ninh thu hồi “một phần đất bán ngập của công ty khai thác thủy lợi Dầu Tiếng-Phước Hòa để giao cho công ty năng lượng mặt trời Dầu Tiếng thực hiện dự án điện mặt trời.”
Sau khi có quyết định phê duyệt chủ trương đầu tư của tỉnh, các cơ quan chuyên môn và đơn vị thực hiện dự án đã thông báo người dân không trồng hoa màu trên đất sau ngày 15 Tháng Giêng, 2018. Tuy nhiên, có nhiều trường hợp vẫn cố tình trồng.
Trước khi giải tỏa, huyện đã thông báo nhiều lần cho các hộ dân thu hoạch hoa màu; đồng thời đã dời thời gian giải tỏa mặt bằng đến ngày 25 Tháng Sáu, “nhưng các hộ dân này yêu cầu phải dời thêm 2-3 tháng nữa nên không được đơn vị thực hiện dự án chấp nhận,” ông Xuân nói.
Ông Nguyễn Tân Phong (56 tuổi, ở xã Tân Hưng) cho biết thêm, thời điểm Ủy Ban huyện Tân Châu xuống cưỡng chế thì người dân xã Tân Hưng đưa quyết định mới của Ban Tiếp Công Dân Trung Ương yêu cầu tỉnh Tây Ninh xem xét giải quyết khiếu nại của người dân.
Lúc này, ông Tạ Châu Lâm, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện Tân Châu chỉ đạo dừng cưỡng chế và gọi người dân đến trụ sở xã Tân Hưng để họp.
“Trong cuộc họp trưa 14 Tháng Bảy, ông chủ tịch huyện đồng ý cho người dân thời hạn 2 tháng để thu hoạch khoai mì. Tuy nhiên, khi người dân đang họp thì lực lượng cưỡng chế đã cày bới, phá nát nhiều héc ta khoai mì của dân,” ông Phong cho hay.
Theo ông Phong, người dân không chống đối mà tức giận vì chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện đồng ý cho người dân thời hạn 2 tháng để thu hoạch mì nhưng lại không giữ đúng lời hứa. Đó là nguyên nhân người dân kéo đến nhà ông chủ tịch để bày tỏ sự bất bình. (Tr.N)

Anh Will Nguyễn bị Việt Nam trục xuất sau phiên tòa

Anh Will Nguyễn bị còng tay đưa ra tòa, xung quanh là công an. (Hình: Báo Thanh Niên)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một tòa án ở Sài Gòn hôm Thứ Sáu, 20 Tháng Bảy, vừa quyết định trục xuất anh Will Nguyễn, 33 tuổi, quốc tịch Mỹ, về tội “gây rối trật tự công cộng theo Khoản 2, Điều 318 của Bộ Luật Hình Sự,” theo VNExpress cho biết.
Vẫn theo VNExpress, “bị cáo phải rời khỏi lãnh thổ Việt Nam ngay sau khi tòa tuyên án.”
Anh Will Nguyễn, sinh viên cao học người Mỹ gốc Việt, sinh ra và lớn lên ở Houston, Texas, bị bắt khi tham gia biểu tình ở Việt Nam hôm 10 Tháng Sáu.
Hình ảnh cho thấy anh mặc áo sơ mi màu tím lợt, quần đen, hai tay bị còng, tóc hớt ngắn hai bên, người gầy hẳn đi, đi giữa những nhân viên an ninh ra tòa.
Anh Will Nguyễn tại phiên tòa. (Hình: NVTD TV)
VNExpress cho biết, theo Hội Đồng Xét Xử, “hành vi của anh Will Nguyễn xâm phạm nghiêm trọng trật tự công cộng, gây ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự, an toàn xã hội. Tuy nhiên bị cáo là người nước ngoài, lần đầu phạm tội, thành khẩn, tỏ ra ăn năn hối cải… nên chỉ cần áp dụng hình phạt trên.”‘
Trước đó, trả lời Hội Đồng Xét Xử, anh Will “thừa nhận sai như cáo buộc. Khi nói lời sau cùng, bị cáo cho biết luôn được cha mẹ dạy phải uống nước nhớ nguồn, luôn hướng về quê hương Việt Nam. Anh Will Nguyễn bày tỏ mong muốn được trở lại Việt Nam cống hiến những gì đã được học để xây dựng đất nước phát triển,” VNExpress cho biết như thế.
Theo giới phóng viên ở Sài Gòn, bên ngoài tòa án, an ninh được thắt chặt, lực lượng an ninh có mặt bảo vệ phiên tòa từ lúc 5 giờ sáng.
Mẹ của anh Will Nguyễn (thứ hai từ phải) và cô em gái Victoria Nguyễn (bìa phải) bên ngoài phiên tòa. (Hình: Facebook Hữu Khoa)
Một số phóng viên ảnh phải tác nghiệp từ hàng rào bên ngoài tòa án.
Báo Trí Thức Trẻ tường thuật, phiên tòa do ông Phạm Lương Toản, chánh tòa Hình Sự Tòa Án Nhân Dân thành phố Sài Gòn làm chủ tọa.
Tờ báo mô tả: “Sáng nay, lực lượng chức năng với nhiều đơn vị nghiệp vụ thắt chặt an ninh cả bên trong lẫn ngoài khu vực xử án. Những người tham dự phiên xử phải qua máy quét, để lại đồ đạc bên ngoài phòng xử. Các phóng viên cũng được sắp xếp phòng theo dõi riêng thông qua màn hình. Bên ngoài khuôn viên được dựng rào chắn, xe cứu hỏa và xe cấp cứu cũng được chuẩn bị sẵn sàng.”
Báo The Guardian của Anh cho biết, trước đó ba hôm, mẹ anh được gặp anh 30 phút.
Cô Victoria Nguyễn, em gái của anh Will Nguyễn, kể với The Guardian rằng: “Mẹ tôi được gặp anh 30 phút ngay sau khi đáp máy bay đến Sài Gòn hôm 17 Tháng Bảy. Anh sụt mất 3 kg, và được đưa sang một phòng giam lớn hơn, có 13 người. Anh nói anh không thể ngủ ngon trên nền xi măng, nhưng các bạn cùng phòng rất tốt với anh.”
Cũng theo The Guardian, các giới chức tổng lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn và các luật sư người Việt Nam của anh Will có được gặp anh khi ngày xử gần đến.
Một giới chức Bộ Ngoại Giao Mỹ cho biết qua một email rằng tòa tổng lãnh sự liên lạc hàng ngày với gia đình anh, và sẽ có một giới chức lãnh sự có mặt tại phiên tòa.
Cáo trạng của Viện Kiểm Sát Nhân Dân thành phố Sài Gòn viết: “Anh Will Nguyễn thường xuyên theo dõi tin tức đăng tải trên mạng xã hội liên quan đến Việt Nam nên biết thông tin có kêu gọi biểu tình phản đối Dự Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng vào ngày 10 Tháng Sáu, tại công viên Hoàng Văn Thụ nên quyết định về Việt Nam để tham gia biểu tình phản đối. Trước khi về Việt Nam, anh Will đã nhắn tin trên mạng Facebook trao đổi với một số người về tình hình và cách thức tham gia biểu tình.”
Gia đình anh Will Nguyễn dự lễ tốt nghiệp tại Singapore với tấm hình của anh. (Hình: Facebook Victoria Nguyễn)
“Khi trao đổi, anh Will bày tỏ ý định lúc tham gia biểu tình thì không mang theo giấy tờ tùy thân và sẽ đánh trả lại và bỏ trốn trong trường hợp công an giải tán biểu tình,” cáo trạng cho biết thêm.
Văn bản này cũng mô tả: “Trong đoàn xuống đường ngày 10 Tháng Sáu, anh Will yêu cầu công an dời xe cho đoàn biểu tình đi qua nhưng không được chấp thuận. Anh này liền trèo lên xe bán tải kêu gọi mọi người trèo qua các xe để đi lên tiếp tục tiến về trung tâm thành phố. Anh cũng tham gia lật xe công an nhưng không được. Sau đó, anh dời các xe gắn máy dựng chắn trên lề đường để lấy đường cho người biểu tình đi qua…”
Anh Will Nguyễn bị truy tố tội “Gây rối trật tự công cộng” theo Điều 318 Bộ Luật Hình Sự CSVN 2015 và đối mặt với bản án từ 2 năm tới 7 năm tù.
Tuy nhiên, cáo trạng cũng viết thêm rằng anh Will Nguyễn “được áp dụng tình tiết giảm nhẹ” theo quy định tại Điều 51 Bộ Luật Hình Sự 2015: “Người phạm tội thành khẩn khai báo hoặc ăn năn hối cải.”
Hôm 19 Tháng Bảy, một ngày trước khi anh Will Nguyễn bị đưa ra xử, Dân Biểu Alan Lowenthal, qua một thông cáo báo chí, cho biết “sẽ không để Việt Nam yên nếu anh không được thả.”
“…hệ thống tư pháp của Việt Nam rất tồi tệ trên mặt công bằng xét xử, và đáng tiếc là tòa án Việt Nam thường thi hành theo những mong muốn của chính quyền trung ương.” ông Lowenthal cho biết. “Nếu chính quyền Việt Nam chọn đi theo con đường này và cầm tù William một cách bất công, tôi dự đoán sẽ có những hậu quả nhanh chóng và dứt khoát từ Quốc Hội Hoa Kỳ.”
“Quyết định đó của chính quyền Việt Nam hầu như sẽ lập tức châm ngòi cho một cuộc thảo luận nghiêm túc trong Quốc Hội Hoa Kỳ về các hậu quả tài chánh, ngoại giao, và chính trị đối với Việt Nam,” ông Lowenthal cho biết tiếp. “Đó sẽ là một sự tính toán sai lầm nghiệm trọng nếu chính quyền Việt Nam nghĩ rằng chúng tôi sẽ cho phép anh William sống mòn mỏi trong một nhà tù nước ngoài vì những tội danh anh chưa hề vi phạm.”
Ông Lowenthal kết luận: “Chúng tôi sẽ không ngồi yên để một công dân Hoa Kỳ bị một chính quyền độc tài cầm tù một cách sai trái.”
Anh Will Nguyễn tốt nghiệp cử nhân chuyên ngành nghiên cứu Đông Nam Á tại đại học Yale University, Connecticut, và sắp hoàn tất bằng cao học tại Đại Học Lý Quang Diệu ở Singapore.
Anh từ Singapore qua Việt Nam du lịch vào đúng dịp nổ ra cuộc biểu tình của người dân chống dự luật cho nước ngoài thuê đất 99 năm và dự luật an ninh mạng.
Trước khi bị bắt, anh Will Nguyễn phổ biến trên Facebook cá nhân những lời khen ngợi: “Nhà cầm quyền Cộng Sản đang cho phép người dân tụ tập ôn hòa và người dân thực thi các quyền công dân để phản đối các bất công.”
Sau đó, anh phổ biến thêm một số hình ảnh, phản đối cảnh sát chặn đường người dân, và bị bắt.
Hình ảnh trên các mạng xã hội cho thấy đầu anh chảy máu, bị một số người khiêng đi, và sau đó bị đẩy lên xe cảnh sát.
Vài ngày sau, theo AFP, anh xuất hiện trên truyền hình nhà nước và nói lời nhận tội bằng tiếng Việt như sau: “Tôi tiếc đã gây rắc rối cho những ai đi ra phi trường. Tôi đã gây kẹt xe và gây rắc rối cho gia đình tôi và bạn bè. Tôi sẽ không tham gia bất cứ hoạt động nào chống chính quyền (Việt Nam) nữa.”
Kể từ sau vụ anh Will Nguyễn bị bắt, nhiều dân cử liên bang và địa phương viết thư đến Tổng Thống Donald Trump và Ngoại Trưởng Mike Pompeo yêu cầu can thiệp với phía Việt Nam để thả anh Will Nguyễn.

Trên trang Facebook của mình, cô Victoria Nguyễn, em gái của anh Will Nguyễn, có đưa lên một số tấm hình hôm 14 Tháng Bảy, cho biết cha mẹ và một số người thân của anh mới đây đến Singapore nhận bằng tốt nghiệp cao học thay cho anh. (Đ.D.,T.K.)

Thursday, July 19, 2018

HRW đề nghị VN hủy bỏ cáo trạng đối với công dân Mỹ Will Nguyễn

 VOA Tiếng Việt/19/07/2018
Will Nguyá»…n. Facebook Will Nguyen

Will Nguyễn. Facebook Will Nguyen

Hôm 19/7, Tổ chức Theo dõi nhân quyền ra thông cáo yêu cầu Việt Nam hủy bỏ các cáo buộc hình sự và phóng thích công dân Hoa Kỳ Will Nguyễn và những người Việt Nam khác bị bắt giữ vì tham gia biểu tình ôn hòa ở thành phố Hồ Chí Minh vào tháng trước.
Tổ chức Theo dõi nhân quyền (HRW) ra thông cáo một ngày trước khi chính quyền Việt Nam xét xử Will Nguyễn về tội danh “gây rối trật tự công cộng” theo điều 318 Bộ luật hình sự, dự kiến diễn ra vào ngày 20/7. Nếu bị xử có tội, thanh niên Mỹ gốc Việt 32 tuổi này sẽ phải đối mặt với mức án lên tới 7 năm tù.
Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Ban Á châu của HRW nói trong bản thông cáo: ““William Nguyễn và những người khác phải đối mặt với một phiên xử không công bằng và mức án nặng nề trước tòa án do Đảng Cộng sản kiểm soát chỉ vì đã thực thi quyền biểu tình ôn hòa và tự do biểu đạt.”
Ông Phil Robertson đề nghị: “Nhà cầm quyền Việt Nam cần lập tức hủy bỏ các cáo buộc hình sự, trả tự do cho anh và những người biểu tình ôn hòa bị bắt khác, và tôn trọng các quyền con người cơ bản Việt Nam đã cam kết bảo đảm.”

Will Nguyễn tham gia biểu tình ngày 10/6/2018.
Will Nguyễn tham gia biểu tình ngày 10/6/2018.
HRW nói thêm rằng các đoạn video ghi hình ngày 10/6 cho thấy hình ảnh những người đàn ông mặc thường phục và đeo khẩu trang, mà người xem tin là công an mặc thường phục, đã khống chế Will Nguyễn bằng vũ lực và kéo lê anh ra khỏi chỗ biểu tình. “Đầu anh đầy máu.
“Một số người biểu tình khác cho biết họ bị an ninh mặc thường phục đánh đập trong các cuộc biểu tình,” thông cáo có đoạn.

Will Nguyễn được cho là bị kéo le trong cuộc biểu tình.
Will Nguyễn được cho là bị kéo le trong cuộc biểu tình.
Tuy nhiên, vào ngày 14/6, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng tuyên bố rằng “không có chuyện chính quyền sử dụng vũ lực với Will Nguyễn.”
Nhận định về việc Will Nguyễn “nhận tội trên truyền hình” một tuần sau khi bị bắt, ông Robertson nói: “Tổ chức Theo dõi Nhân quyền rất quan ngại rằng lời tuyên bố trên truyền thông của Will Nguyễn là sự vi phạm quyền được có trình tự pháp lý thích hợp và có thể do ép buộc. Việc đưa ‘lời thú tội’ lên truyền hình kiểu này là một chiến thuật đáng xấu hổ mà các chính quyền áp bức thường sử dụng để hăm dọa, dập tắt các tiếng nói phê phán, đồng thời trưng bày sự bất chấp không đếm xỉa đến các quyền cơ bản của con người.”
Việt Nam không có bộ luật cụ thể về biểu tình nên chính quyền vận dụng những quy định pháp luật khác để truy tố những người biểu tình ôn hòa. Chính quyền Việt Nam tỏ ra đặc biệt nhạy cảm về vấn đề này khi vừa trừng phạt thẳng tay báo Tuổi Trẻ Online vì đã đưa tin về nhu cầu cần có luật biểu tình, HRW nói hôm 19/7.

Báo Pháp Luật ngày 19/7 nói rằng tòa án thành phố Hồ Chí Minh sẽ triệu tập nhiều nhân chứng tại phiên xử vụ Will Nguyễn vào ngày 20/7.
Theo trang Free Will Nguyễn, các viên chức lãnh sự Mỹ tại thành phố Hồ Chí Minh đã đến trại giam thăm Will lần thứ ba vào ngày 13/7, khi ấy Will gửi thông điệp: "Xin nhắn mọi người rằng tôi vẫn ổn và cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho tôi."
Khi được thông báo rằng gia đình sẽ được phép tham dự phiên tòa ngày 20/7, dân biểu Hoa Kỳ bang Texas Al Green nói với đài truyền hình Fox 26 rằng: "Đây là một điều bất thường và là chỉ dấu cho thấy chính quyền (Việt Nam) hiểu được tầm quan trọng của vụ án này."
Biểu tình tại Công Viên Hoàng Văn Thụ, Sài Gòn. (Hình: FB Kim Bảo Thư)
Biểu tình tại Công Viên Hoàng Văn Thụ, Sài Gòn. (Hình: FB Kim Bảo Thư)
Trước đó vào hôm 14/7, gia đình của nam thanh niên Mỹ đã đến Singapre dự lễ tốt nghiệp của sinh viên cao học Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu.
Blogger Lê Nguyễn Hương Trà viết trên Facebook: "Có thể thấy, trường hợp Will Nguyen được rất nhiều quan tâm của dư luận trong, ngoài nước và đặc biệt là giới truyền thông quốc tế. Do đó, phiên xử “gây rối trật tự công cộng” tại TAND Tp.HCM ngày mai 20.7 sẽ được tăng cường, thắt chặt an ninh!

Bệnh viện Ba Vì ‘lừa’ gia đình để hoán đổi trẻ trao nhầm 6 năm trước?

Khánh An-VOA/19/07/2018 
Chị Vũ Thị Hương (ngoài cùng, bên trái) và gia đình anh Phùng Giang Sơn chụp ảnh với hai cháu bé sau buổi trao nhận con 19/7/2018, dưới sự chứng kiến của các cơ quan chức năng.
Chị Vũ Thị Hương (ngoài cùng, bên trái) và gia đình anh Phùng Giang Sơn chụp ảnh với hai cháu bé sau buổi trao nhận con 19/7/2018, dưới sự chứng kiến của các cơ quan chức năng.
Một trong hai gia đình bị Bệnh viện Đa khoa Ba Vì, Hà Nội, trao nhầm con 6 năm trước bức xúc nói với VOA vào tối 19/7 rằng họ đã bị bệnh viện “lừa” để thực hiện việc hoán đổi trong buổi sáng cùng ngày, đúng theo chỉ thị của Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội là “phải giải quyết vụ việc trước ngày 20/7”.
Chị Vũ Thị Hương, mẹ của một trong hai đứa trẻ bị trao nhầm với gia đình anh Phùng Giang Sơn, cho VOA biết buổi trao nhận con đã không diễn ra với sự “thống nhất”, “thỏa thuận” và trong “niềm vui” như báo chí mô tả.
Chị Hương nói với VOA: “Em không hề biết hôm nay là ngày trao con cả. Bệnh viện lừa em, bảo em hôm nay xuống chỉ là thỏa thuận ba bên và cứ mang giấy tờ xuống để phía bệnh viện ghi mã số khai sinh thôi. Em cũng đồng ý và vẫn theo quy trình của pháp luật. Em cứ nghĩ hôm nay là chỉ có 3 bên thôi. Em không ngờ lại có báo, phóng viên ở đó hết, em mới bảo là chắc chắn có vấn đề gì đây rồi. Em khóc, không nói được gì nữa. Thôi thì bây giờ chắc em phải chấp nhận theo số phận thôi. Em chỉ nghĩ là để cho em lấy đồ đạc cho con…”
Trả lời về cáo buộc này, ông Nguyễn Ngọc Vinh, Trưởng phòng Kế hoạch Tổng hợp của Bệnh viện Ba Vì, nói với VOA rằng tối 18/9 các bên mới thống nhất được cuộc họp, và khẳng định “Tôi đã nói với chị ấy rồi, là nếu hôm nay cuộc họp thống nhất được thì trao luôn. Mọi diễn biến sẽ tùy thuộc vào cuộc họp. Nhưng cũng may là cuộc họp hôm nay rất thuận lợi”.
Tuy nhiên, chị Vũ Thị Hương vẫn tái khẳng định “Họ chỉ nói là đến để làm thủ tục pháp lý thôi”.
Báo chí mô tả chị Hương "nhiều lần rơi nước mắt " trong buổi trao nhận con.
Báo chí mô tả chị Hương "nhiều lần rơi nước mắt " trong buổi trao nhận con.
Như thông tin đã đưa, anh Phùng Giang Sơn, người bị trao nhầm con với chị Vũ Thị Hương, ngày 17/7 tiết lộ với VOA rằng buổi trao nhận con của hai gia đình sẽ diễn ra tại bệnh viện vào sáng 19/9, và mỗi gia đình sẽ được bồi thường 150 triệu đồng.
“Trước mắt là làm các thủ tục hành chính, và bồi thường sẽ là giấu kín. Trao nhận xong thì sẽ có họp báo. Họ cũng yêu cầu không có nhà báo nhưng theo ý em thì mình làm gì nên công khai. Mình đâu có ăn cắp ăn trộm đâu mà phải giấu giếm”, anh Sơn nói.
Trong khi đó, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Ba Vì, ông Nguyễn Quốc Hùng, lại trả lời VOA rằng bệnh viện “không bồi thường”, “chỉ hỗ trợ” và “cơ bản các cháu về gia đình là được”.
“Chúng tôi đã gặp gỡ gia đình và thống nhất việc trao con cho các gia đình rồi. Có gì đâu”, ông Hùng cho biết vào ngày 17/9.
Chị Vũ Thị Hương cho biết mong muốn duy nhất của chị là thỉnh thoảng được gặp gỡ bé Nhật Minh, đứa trẻ chị đã nuôi nấng và yêu thương suốt 6 năm, để giúp bé dần dần hòa nhập với cuộc sống trong gia đình mới.
Vụ trao nhầm con xảy ra 6 năm trước đã gây chấn động dư luận tuần qua, sau khi anh Phùng Giang Sơn gửi đơn kiến nghị đến Bộ Y tế và thông tin cho báo chí nhờ can thiệp để nhận lại con.
Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung sau đó yêu cầu Sở Y tế Hà Nội và Bệnh viện Đa khoa Ba Vì giải quyết vụ việc trước ngày 20/7.

'Bắc Kỳ cai trị Nam Kỳ,' hay Tuổi Trẻ bị 'cắn trộm'?

Theo VOA-Phạm Chí Dũng/18/07/2018 
Báo Tuổi Trẻ Online tạm biệt bạn đọc trong 3 tháng.
Báo Tuổi Trẻ Online tạm biệt bạn đọc trong 3 tháng.
Ngay cả vào thời ‘sát thủ báo chí’ Trương Minh Tuấn làm mưa làm gió và tiến hành một chiến dịch ‘khủng bố’ đối với báo chí nhà nước vào nửa cuối năm 2016, một tờ báo lớn như Thanh Niên - dù bị sai phạm quá rõ về việc đã ‘ăn chịu’ khi đăng hàng loạt bài giúp cho các đại gia nước mắm ‘đánh’ nước mắm truyền thống của giai tầng nông dân, vẫn không bị Bộ Thông tin và Truyền thông (TT-TT) áp dụng hình thức kỷ luật đình bản.
Tuổi Trẻ Online = Petrotimes
Vụ Bộ TT-TT thi hành mức độ kỷ luật đình bản 3 tháng đối với Tuổi Trẻ Online - một phiên bản thuộc Tuổi Trẻ là một trong những tờ báo có uy tín và có lượng độc giả lớn nhất ở Việt Nam - vào tháng Bảy năm 2018 chỉ có thể so sánh với vụ đình bản 3 tháng đối với trang báo điện tử Petrotimes của đại tá công an Nguyễn Như Phong vào tháng Mười năm 2018, do ông Phong đăng lại một bài phỏng vấn của một blogger bị chính quyền coi là ‘cực kỳ phản động’ là Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió).
Trong cách nhìn riêng của Cục Báo chí thuộc Bộ TT-TT, Tuổi Trẻ Online đã “có hành vi thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng trong bài viết có tựa 'Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật Biểu tình’ trên báo vào ngày 19/6/2018, và thông tin gây mất đoàn kết dân tộc trong phần bình luận của bài viết 'Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?’ ngày 26/5/2017”.
Nhưng về nội dung, bài viết 'Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?’ trên Tuổi Trẻ Online lại hoàn toàn không có bất kỳ chi tiết nào mà có thể bị quy chụp lại ‘gây mất đoàn kết dân tộc’.
Trong khi quyết định kỷ luật Tuổi Trẻ Online do Cục trưởng Cục Báo chí Lưu Đình Phúc ký không nêu dẫn chứng cụ thể về tại sao ‘gây mất đoàn kết dân tộc’, một facebooker là Lê Nguyễn Hương Trà đã cho biết có một nội dung trong phần bình luận của bạn đọc trên Tuổi Trẻ dưới bài “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây” bị đánh giá là chống phá chính quyền, đã được chụp lại với nội dung ‘Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị”.
Trong những năm gần đây, đặc biệt từ lúc viên thủ tướng muốn ‘trở về làm người tử tế’ là Nguyễn Tấn Dũng thốt lên câu ‘không thể cấm được facebook đâu các đồng chí à!’ trong hoạt cảnh ‘toàn đảng, toàn quân và toàn dân lập thành tích chào mừng đại hội 12’ vào gần cuối năm 2015, rất nhiều phản hồi bày tỏ bức xúc, phẫn uất và công khai chỉ trích nhiều chính sách của ‘đảng và nhà nước ta’ đã thể hiện ngay trên một số tờ báo nhà nước, nhưng chủ yếu chỉ bị Ban Tuyên giáo trung ương và Bộ TT-TT ‘nhắc nhở’ chứ những tờ báo này ít khi bị kỷ luật hay phạt tiền.
Phản hồi ‘Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị” xem ra vẫn còn quá ‘hiền’ so với nhiều phản hồi ‘chửi đảng’ và ‘chống chính quyền’ trên một số tờ báo nhà nước trong thời gian qua. Do vậy, khó có thể xem phản hồi ‘Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị” là nguyên nhân chính yếu dẫn đến việc Tuổi Trẻ Online bị đình bản, mà chỉ có thể xem phản hồi này là cái cớ để Bộ TT-TT bổ sung vào ‘chuyên án Tuổi Trẻ Online’ để có tính thuyết phục hơn về tính sai phạm khi thi hành kỷ luật tờ báo này.
Một khi ‘Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị” không phải là nguyên nhân chính thì nguồn cơn thâm sâu nhất khiến Tuổi Trẻ Online bị đình bản chính là bản tin đăng về Trần Đại Quang ‘cần luật Biểu tình’. Tức đây là một vụ kỷ luật đậm đặc yếu tố chính trị như vụ Petrotimes của Nguyễn Như Phong hai năm về trước.
Trần Đại Quang?
Ngày 19/6/2018, bài báo “Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật biểu tình” với nội dung ban đầu là “Tiếp xúc cử tri với vai trò đại biểu Quốc hội TP.Hồ Chí Minh, Chủ tịch Trần Đại Quang nói ông đồng tình với kiến nghị cử tri cần có luật Biểu tình và hứa báo cáo Quốc hội về nội dung này” - đăng trên báo Tuổi Trẻ - đã bị biến dạng chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi lên trang. Nội dung bài đã được sửa lại và không còn bất kỳ phát ngôn nào của Trần Đại Quang liên quan luật Biểu tình, mà chỉ còn thấy ông Quang ‘chuyên chính vô sản’ về những vụ việc nghiêm trọng xảy ra tại Bình Thuận, TP.Hồ Chí Minh là “do các đối tượng chống đối, kích động, lôi kéo”.
Đó là lần đầu tiên kể từ khi ngồi ghế chủ tịch nước vào năm 2016, một phát ngôn chính trị của quan chức Trần Đại Quang đã bị báo chí nhà nước thẳng thừng cắt xén, tạo ra một vụ việc ‘khóa miệng’ chưa từng có dành cho quan chức cao cấp này, và là vụ ‘bịt miệng’ thứ ba sau hai vụ đầu xảy đến đối với Đinh La Thăng và Trương Minh Tuấn.
Dấu hỏi rất lớn là vì sao phát ngôn về luật Biểu tình của Trần Đại Quang lại bị thẳng tay cắt xén?
Kể từ Đại hội 12 của đảng cầm quyền vào đầu năm 2016 đến nay, đó là lần đầu tiên Trần Đại Quang hé ra thái độ ‘cần luật Biểu tình’, bất chấp việc vào thời còn là bộ trưởng công an, ông Quang đã được giao soạn thảo luật Biểu tình nhưng đã rất nhiều lần bộ này nại ra nhiều lý do ‘chủ quan và khách quan’ để xin lùi bộ luật quyền dân mà đảng cầm quyền và chính phủ đã nợ người dân suốt từ Hiến pháp năm 1992 đến nay.
Nhưng cũng còn một mẩu chuyện bí ẩn khác cần được ‘hậu phẫu’: sau cuộc tổng biểu tình ngày 10 tháng Sáu và đặc biệt là cuộc biểu tình khổng lồ lên đến hàng trăm ngàn người ở Sài Gòn, một số ý kiến cho rằng cuộc biểu tình này có thể được ngấm ngầm hậu thuẫn bởi một thế lực chính trị nào đó trong nội bộ đảng cầm quyền. Thế lực đó có thể liên quan gián tiếp hoặc trực tiếp đến công an và do vậy công an mới không đàn áp dã man như trước đây. Và trên hết, thế lực chính trị giấu mặt đó muốn ‘mượn’ người dân, hay chính xác là lợi dụng người dân, để kích động một chiến dịch biểu tình trên quy mô lớn và kéo dài như mô hình ‘áo đỏ - áo vàng’ ở Thái Lan, nhằm gây áp lực mặc cả vị thế chính trị trong nội bộ đảng hay tạo áp lực đủ mạnh để yêu sách một chóp bu cao cấp nào đó của đảng phải từ chức…
Không biết vô tình hay hữu ý, trong suốt vài ba ngày sau cuộc biểu tình ngày Mười tháng Sáu, trên mạng xã hội đã xuất hiện những ý kiến nặc danh đòi Nguyễn Phú Trọng phải từ chức vì đã ‘bảo kê’ cho luật Đặc khu.
Cũng sau cuộc biểu tình ngày Mười tháng Sáu, có nhiều biểu hiện cho thấy Bộ Chính trị đảng và ông Trọng có thể đã bị rúng động, hoảng hốt và lo sợ về kịch bản ‘Mùa xuân Ả rập’ có thể diễn biến ngay tại Việt Nam, do đó đã có những động tác chỉ đạo sắt đá hiếm có nhằm cứu vãn tình thế trị. Hiện tượng nhiều ngàn công an, dân phòng và các đoàn thể ‘cánh tay nối dài của đảng’ được huy động ‘đứng đường’ trong nhiều thứ Bảy và Chủ Nhật ở Sài Gòn sau sự kiện Mười tháng Sáu là một bằng chứng quá rõ về nỗi lo sợ tím tái của chính quyền, cùng ý chí chuyên chính sẵn sàng đàn áp dã man người dân dám xuống đường biểu tình.
Còn báo chí nhà nước thì khỏi nói. ‘Vòng kim cô’ rọ mõm là Ban Tuyên giáo trung ương và Bộ TT-TT đã ngay lập tức có chỉ thị cho hơn 800 tờ báo nhà nước ‘cấm khẩu’ về biểu tình phản đối luật Đặc khu và cả luật Biểu tình.
Cùng lúc, một số tờ báo đảng bắt đầu bắn ý về việc luật Quốc phòng sẽ có hiệu lực từ ngày 1/1/2019 với hai nội dung rất bất thường: Lệnh giới nghiêm và tình trạng Thiết quân luật, bất chấp hệ thống tuyên giáo của chính quyền vẫn ra rả ‘Việt Nam luôn ổn định chính trị - xã hội’ và ‘Việt Nam luôn là môi trường đầu tư hấp dẫn’.
Đình bản chính trị và ‘cắn trộm’
Tuổi Trẻ Online đã phạm vào một trong những điều húy kỵ nhất của chính thể độc đảng khi tờ báo này bày tỏ tinh thần cổ súy cho luật Biểu tình, lồng trong bối cảnh đại đa số dân chúng đã quá chán ghét chính quyền và chỉ chờ cơ hội thuận lợi là lao chân xuống đường.
Quyết định đình bản 3 tháng đối với một trong những tờ báo lớn nhất ở Việt Nam là Tuổi Trẻ Online, khó có thể hiểu khác hơn, chính là nhắm đến mục đích ‘Việt Nam luôn bảo đảm tự do báo chí’ và ngăn chặn làn sóng biểu tình mà không để tạo tiền đề cho ‘Mùa xuân Ả rập’ ở Việt Nam.
Quyết định trên - mà có thể hiểu là xuất phát từ chỉ đạo trực tiếp của Tổng bí thư Trọng - cũng có thể mang hàm ý răn đe đối với những đối thủ chính trị của ông ta trong nội bộ đảng, cho dù lâu nay một số dư luận vẫn cho rằng Tuổi Trẻ là tờ báo ‘thân’ Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Facebook Lê Nguyễn Hương Trà còn cho biết trước khi Tuổi Trẻ Online chính thức bị đình bản 3 tháng, tổng biên tập Tuổi Trẻ là Lê Thế Chữ đã vội bay ra Hà Nội để xin gặp Thủ tướng Phúc, để sau đó nhận được lời hứa của ông Phúc là ‘không đình bản’.
Và với quyết định trên, có lẽ kẻ hả hê thỏa mãn nhất chính là Bộ trưởng TT-TT còn chưa mất chức là Trương Minh Tuấn.
Vào tháng Ba năm 2018, ngay sau khi Thanh tra chính phủ công bố kết luận thanh tra vụ “Mobifone mua AVG”, báo Tuổi Trẻ đã tỏ ra dũng khí khi trở thành một trong vài tờ báo đầu tiên tiên phong rút tít “MobiFone mua AVG, Bộ Thông Tin-Truyền Thông có nhiều vi phạm” - như một cách gián tiếp “phang” Bộ Trưởng TT-TT Trương Minh Tuấn.
Đến ngày 17/3, hàng loạt báo đã nối tiếp Tuổi Trẻ khi công kích trực tiếp Bộ TT-TT, thậm chí còn nêu đích danh Bộ Trưởng TT-TT Trương Minh Tuấn, cùng một câu thòng rất đáng chú ý: “Bộ TT-TT đã thiếu trách nhiệm, có biểu hiện cố ý làm trái các quy định của pháp luật trong việc quyết định phê duyệt đầu tư”, kết luận thanh tra nêu rõ”.
Nhưng cho tới nay, Trương Minh Tuấn đã chỉ bị cảnh cáo đảng mà chưa phải nhận bất cứ trách nhiệm hình sự nào về tội ‘cố ý làm trái’.
Phải chăng trong thời gian ngắn ngủi còn giữ được ghế bộ trưởng TT-TT mà chưa bị thuyên chuyển sang một vị trí ‘thấp hơn một chút’, Trương Minh Tuấn đã tìm cách ‘cắn trộm’ báo Tuổi Trẻ.

Đặng Văn Hiến, nạn nhân của chiếc vòng luẩn quẩn vấy máu

Theo VOA-Trân Văn/18/07/2018 
Xử phúc thẩm vụ nông dân Đặng Văn Hiến.
Xử phúc thẩm vụ nông dân Đặng Văn Hiến.
Hôm 12 tháng 7, nhân danh Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Tòa án Tối cao chính thức xác định cần “cách ly vĩnh viễn” Đặng Văn Hiến với xã hội. Bởi bản án phúc thẩm là chung thẩm – hệ thống tòa án của Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam sẽ không thẩm xét nữa - nên ông Hiến, 47 tuổi, chỉ có thể thoát cảnh bị hệ thống tư pháp hành quyết là xin và được Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam ân xá.
Có một điểm đáng chú ý là cả hệ thống truyền thông chính thức lẫn dư luận đều không tán thành với quyết định tử hình ông Hiến – người được xác định là thủ phạm chính trong việc tạo ra thảm án vào ngày 23 tháng 10 năm 2016 ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông, khiến ba người chết, 13 người bị thương. Thậm chí, các thẩm phán tham gia xét xử ông Hiến cũng áy náy với hình phạt tử hình do chính họ tuyên nên liên tục nhắc nhở để ông Hiến đừng bỏ lỡ cơ hội xin ân xá (1)!..
***
Giống như nhiều vùng khác ở Tây Nguyên, xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông là túi chứa di dân tự do – những cá nhân lìa bỏ nơi chôn nhau, cắt rốn, dắt díu nhau đi khai hoang, lập nghiệp ở những vùng đất mới với hi vọng có thể thoát khỏi khốn cùng. Ở Tây Nguyên, đất mới là những khu rừng nguyên sinh đã bị khai thác đến cạn kiệt rồi bỏ hoang… Tuy hoang hóa nhưng đất rừng luôn là công thổ và tất nhiên chỉ hệ thống công quyền mới có quyền định đoạt công thổ.
Năm 2008, chính quyền tỉnh Đắk Nông quyết định cho Công ty Long Sơn thuê 1.079 héc ta rừng ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức. Tiếng là rừng nhưng một phần không nhỏ trong 1.079 héc ta đó giờ chính là nơi cư trú, là vườn, là rẫy... đó không chỉ là sinh kế mà còn là tương lai của hàng trăm gia đình di dân. Sau khi được thuê 1.079 héc ta rừng ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, chủ Công ty Long Sơn đã bán cả công ty lẫn quyền khai thác hàng ngàn héc ta đất cho gia đình ông Nghiêm Xuân Thiên Sửu.
Kể từ đó, gia đình ông Sửu – chủ mới của Công ty Long Sơn bắt đầu tiến trình xua đuổi di dân tự do ra khỏi khu vực mà công ty toàn quyền… khai thác. Vườn, rẫy – cơ hội đổi đời của hàng trăm gia đình bị chặt phá, bị đốn hạ, nhà cửa bị giật sập. Sau vài thập niên đổ mồ hôi, sôi nước mắt, dốc hết sức lực, vốn liếng vào việc khai hoang, định cư, hàng trăm gia đình đối diện với viễn cảnh vừa trắng tay, vừa vô gia cư… Họ bắt đầu tất tả ngược xuôi xin cứu xét.
Khai phá – sử dụng công thổ để mưu tìm cơm no, áo ấm có thể là sai nhưng lẽ nào lại gạt bỏ thực tế khai thác - sử dụng công thổ cũng như tất cả những tình tiết có liên quan khác để cho phép Công ty Long Sơn phủi tay, không bồi thường, không hỗ trợ? Nếu cho thuê 1.079 héc ta rừng ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức nhằm phát triển kinh tế - xã hội địa phương, tại sao không cho những gia đình di dân tự do thuê lại phần đất họ đã khai hoang mà lại dành quyền thuê cả thổ cư, vườn, rẫy của họ cho riêng Công ty Long Sơn?..
Không thể trả lời những thắc mắc ấy, năm 2010, chính quyền tỉnh Đắk Nông yêu cầu Công ty Long Sơn thảo luận với dân chúng địa phương về chuyện bồi thường. Năm năm sau, chính quyền tỉnh Đắk Nông quyết định thu hồi 265/1.097 héc ta đã giao cho Công ty Long Sơn vì phần đất này vốn là nơi cư trú, vườn, rẫy của hàng trăm gia đình. Năm sau nữa (tháng 7 năm 2016), sau khi thị sát tại chỗ, ông Trương Hòa Bình, Phó Thủ tướng Việt Nam đã yêu cầu chính quyền tỉnh Đắk Nông ngăn chặn Công ty Long Sơn “cưỡng chế - thu hồi đất” để kiểm tra lại.
Song tất cả những động tác vừa kể chỉ có giá trị trên… giấy, trong thực tế, Công ty Long Sơn vẫn liên tục điều động các loại xe chuyên dụng và “công nhân” dỡ bỏ nhà cửa, hủy diệt những vườn tiêu, vườn điều, vườn cà phê,… trên phần đất mà chính quyền tỉnh Đăk Nông đã cho công ty này… thuê. Trong quá trình “cưỡng chế - thu hồi đất”, “công nhân” của Công ty Long Sơn đã đánh đập, gây thương tích cho nhiều người dân ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức chỉ vì họ “dám” bảo vệ nhà cửa, vườn tược vốn là của họ.
Suốt tám năm, toàn bộ hệ thống công quyền từ xã đến tỉnh ở Đắc Nông án binh bất động trước tất cả các đợt “cưỡng chế - thu hồi đất” mà Công ty Long Sơn thực hiện, bất kể dân chúng xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, có người bị “công nhân” của Công ty Long Sơn dùng rựa vạt mất gần nửa hộp sọ, tuy may mắn không mất mạng nhưng sẽ sống với cái đầu bị móp ấy cho đến hết đời. Có phụ nữ bị trụy thai do “công nhân” của Công ty Long Sơn đạp vào bụng,…
Đó cũng là lý do dân chúng xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức quyết định tự cứu mình bằng cách tự vũ trang với súng tự chế. Sau khi bị 30 “công nhân” Công ty Long Sơn hành hung vì ngăn cản Công ty Long Sơn dỡ nhà, phá vườn của mình trong đợt “cưỡng chế - thu hồi đất” mà công ty này tiến hành vào ngày 23 tháng 10 năm 2016, ông Hiến đã chạy về nhà lấy súng tự chế, bắn chỉ thiên để cảnh cáo, bởi “công nhân” Công ty Long Sơn vừa lao đến, vừa ném đá… ông Hiến có thêm sự hỗ trợ của hàng xóm chĩa thẳng súng vào đám đông bóp cò…
Chỉ đến khi có ba người chết, 13 người bị thương, hệ thống công quyền ở tỉnh Đắk Nông mới chuyển động. Tuy nhiên những chuyển động ban đầu chỉ nhắm tới chuyện trừng phạt Đặng Văn Hiến, Ninh Viết Bình, Hà Văn Trường vì “giết người”, Đoàn Văn Diện vì “che giấu tội phạm”… Một tuần sau thảm án, ông Nghiêm Xuân Thiên Sửu, chủ Công ty Long Sơn vừa dọa sẽ kiện nhiều cơ quan truyền thông chính thức ra tòa vì thông tin sai sự thật, vừa chỉ dẫn báo chí “lên huyện, lên tỉnh” để tìm… “sự thật” (2).
Mũi dùi công lý chỉ chĩa vào Công ty Long Sơn khi công chúng sôi lên vì giận: Chuyện doanh nghiệp này tự tổ chức cưỡng chế - thu hồi đất bằng cách trang bị dao, rựa, gậy gộc, khiên, đá,… để “công nhân” tấn công dân lành được xác định là “trái pháp luật”. Cũng phải tới lúc đó, đại diện chính quyền tỉnh Đắk Nông mới phân trần, rằng… quyết định giao đất cho Công ty Long Sơn chỉ dựa vào bản đồ, chưa đo đạc thực địa nên không rõ hoạt động cưỡng chế - thu hồi đất của doanh nghiệp này có chính xác hay không!
Cũng phải tới lúc đó, hệ thống công quyền Việt Nam mới thừa nhận một sự thật khác, trong 1.079 héc ta rừng mà chính quyền tỉnh Đắk Nông cho Công ty Long Sơn thuê có 539 héc ta là rừng tự nhiên, 540 héc ta là đất lâm nghiệp không còn rừng. Từ năm 2008 đến ngày xảy ra thảm án Quảng Trực, công ty Long Sơn đã phá trụi 501/539 héc ta rừng mà lẽ ra công ty này phải giữ, 38 héc ta còn lại không bị tác động chỉ vì đó là rừng… “nghèo kiệt” (3).
***
Khi xét xử phúc thẩm thảm án xảy ra ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông, Tòa án Tối cao đã quyết định giảm cho ông Ninh Viết Bình hai năm tù (còn 18 năm tù), giảm cho ông Hà Văn Trường ba năm tù (còn 9 năm tù) cùng về tội “giết người”, chuyển hình phạt 9 tháng tù giam dành cho ông Đoàn Văn Diện vì “che giấu tội phạm” thành án treo.
Ông Nghiêm Xuân Thiên Sửu (Phó Giám đốc Công ty Long Sơn) và ông Phạm Công Thiện (Trưởng Ban Quản lý nhân sự của Công ty Long Sơn) từng bị tòa án cấp sơ thẩm phạt sáu năm tù và bốn năm tù cùng về tội “hủy hoại tài sản hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” cũng được Tòa án Tối cao giảm mỗi người hai năm tù.
So hình phạt chung thẩm mà hệ thống tư pháp mới dành cho ông Sửu và ông Thiện với quyết định khởi tố cả hai ông mà Cơ quan Cảnh sát Điều tra của Bộ Công an công bố hồi tháng 12 năm 2016, người ta thấy hệ thống tư pháp Việt Nam đã tha, không lý giải tại sao không truy cứu trách nhiệm hình sự của cả hai ông về hành vi “phá rừng”.
Xét về tổng thể, mức độ “khoan hồng, nhân đạo” mà hệ thống tư pháp Việt Nam đã giành cho ông Sửu, ông Thiện có phần… nhỉnh hơn ông Bình, ông Trường, ông Diện. Ngay cả khi bị áp giải tới pháp đình, đối diện với công lý xã hội chủ nghĩa, ông Sửu, ông Thiện vẫn không mất ưu thế!
Liệu sự “khoan hồng, nhân đạo” mà ông Bình, ông Trường, ông Diện được hưởng có phải là một thứ “xái” từ sự “khoan hồng, nhân đạo” mà hệ thống tư pháp Việt Nam muốn dành cho ông Sửu, ông Thiện? Nếu không, tại sao ông Hiến không được hưởng sự “khoan hồng, nhân đạo” ấy, cho dù các tình tiết có liên quan tới thảm án cho thấy, rõ ràng ông Hiến đã phạm tội trong tinh thần bị kích động mạnh do hành vi trái pháp luật của các nạn nhân và hình phạt không thể vượt quá bảy năm tù?
Dù muốn hay không cũng phải thừa nhận ông Nghiêm Xuân Thiên Sửu có lý khi khuyên báo giới “lên huyện, lên tỉnh” tìm… “sự thật”! Tiếc là báo giới không dụng công, hệ thống tư pháp Việt Nam cũng không thèm bận tâm nên tới giờ, những câu hỏi như: Tại sao lại giao cho Công ty Long Sơn 1.079 héc ta rừng, bất kể trong phần đất rừng ấy có đến vài trăm héc ta mà di dân tự do đã khai hoang, sinh sống ổn định, góp phần không nhỏ trong việc phát triển kinh tế - xã hội địa phương? Tại sao những đợt “cưỡng chế, thu hồi đất” do Công ty Long Sơn tổ chức thực hiện là công khai “hủy hoại tài sản công dân”, xâm phạm tính mạng, sức khỏe nhiều người trong một thời gian dài, bất tuân cả yêu cầu của chính quyền địa phương (phải thương thảo về bồi thường, phải giao trả 265 héc ta đất), lẫn chỉ đạo của chính phủ (tạm ngưng thực hiện “cưỡng chế, thu hồi đất”) mà hệ thống công quyền từ địa phương đến trung ương không làm gì cả cho đến khi xảy ra thảm án? Khắp Việt Nam, đã, đang và sẽ còn có bao nhiêu trường hợp như xã Quảng Trực, có bao nhiêu doanh nghiệp, cá nhân được giao đất, giao rừng, hành xử tùy tiện như Công ty Long Sơn?.. vẫn không có câu trả lời.
Thiếu những câu trả lời làm nền cho một sự chấn chỉnh toàn diện, thỏa đáng trên diện rộng, các “dự án phát triển kinh tế - xã hội” vẫn chỉ là một vòng luẩn quẩn vấy mồ hôi, nước mắt và máu dân lành, những thảm án mà ngay cả thân nhân của các nạn nhân đã uổng mạng cũng cảm thấy bất an, bất phục khi chỉ có những nông dân vùng dậy phản kháng do bị đẩy tới đường cùng bị xác định là thủ phạm.

Chú thích

‘Có động cơ chính trị’ nào trong vụ Bình Thuận?

Theo VOA-Phạm Chí Dũng/17/07/2018 
Bình Thuận, đêm 10 tháng Sáu.
Bình Thuận, đêm 10 tháng Sáu.
Phải mất một tháng sau ngày nổ ra vụ bạo loạn ở thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận liên quan đến làn sóng biểu tình phản đối dự luật Đặc khu, lần đầu tiên mới xuất hiện một quan chức bậc trung mấp mé ý tứ ‘có động cơ chính trị’ về bức màn đen phía sau cuộc bạo loạn này.
Ai là tác giả của ‘có động cơ chính trị’?
Tại cuộc giao ban báo chí tháng 7/2018 tại Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận, khi đề cập đến “17 bị cáo chuẩn bị được đưa ra xét xử. Các cơ quan điều tra tỉnh Bình Thuận đang tiếp tục củng cố hồ sơ, sàng lọc thêm các đối tượng”, ông Hồ Trung Phước - trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận lý giải: "Đa phần các bị cáo này là có học vấn thấp, chưa hết cấp 1, gia đình hoàn cảnh ngặt nghèo, có tiền án tiền sự, việc làm không ổn định... Khi bị bắt, họ ít nhận thức được việc làm mình vừa gây ra. Vì thế, đây không phải là vụ án gây rối trật tự đơn thuần mà là có động cơ chính trị".
Đáng chú ý, nhận định ‘có động cơ chính trị’ trên không phải được phát ra bởi Công an Bình Thuận - địa chỉ chủ chốt cùng với Bộ Tư lệnh cảnh sát cơ động của Bộ Công an đã tiến hành một chiến dịch đàn áp và truy bắt người biểu tình sau cuộc biểu tình và bạo loạn ngày Mười tháng Sáu, mà lại do Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận - một cơ quan đảng chịu sự chỉ đạo ngành dọc trong khối đảng từ Ban Tuyên giáo trung ương. Mà Ban Tuyên giáo trung ương lại chịu sự chỉ đạo trực tiếp của Ban bí thư đảng và trên hết là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Theo đó, có thể hiểu rằng ‘có động cơ chính trị’ - một cụm từ và cũng là nhận định rất nhạy cảm về chính trị, không phải do Trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận Hồ Trung Phước tự sáng tác hoặc phát ra trong một cơn bột hứng, mà cụm từ này rất có thể đã được trích dẫn nguyên văn từ các văn bản chỉ đạo của Ban Tuyên giáo trung ương và cũng là tinh thần chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng.
Vậy ‘có động cơ chính trị’ nào trong cuộc bạo loạn Bình Thuận? Phải chăng đó là động cơ chính trị của Việt Tân hay ‘các thế lực thù địch’?
‘Có động cơ chính trị’ nhắm vào ai?
Từ sau cuộc bạo loạn Bình Thuận đến nay, chỉ thấy giới dư luận viên của đảng và công an tố cáo ‘thế lực phản động giật dây biểu tình ở Phan Thiết’, nhưng lại không hề nói rõ thế lực nào. Cho đến nay, vẫn chưa thấy Công an Bình Thuận hay những quan chức Bộ Công an tuyên bố là ‘Việt Tân kích động’.
Trùng với tiết lộ ‘có động cơ chính trị’ của Trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận Hồ Trung Phước vào ngày 11/7/2018, một vài tờ báo ngành công an đã bắt đầu đăng tải hình ảnh của những ‘người lạ’ đã đốt phá xe hơi và trụ sở cơ quan ở Bình Thuận - có kẻ bịt mặt và có kẻ lộ mặt - và kêu gọi những kẻ này ‘ra đầu thú để hưởng lượng khoan hồng’. Chi tiết đáng chú ý không kém là lời kêu gọi này cũng không đề cập đến ‘thế lực thù địch’ hay Việt Tân.
Vậy thế lực nào đã bảo kê cho những kẻ bịt mặt gây bạo loạn ở Phan Thiết? Liệu bàn tay đạo diễn cho cuộc biểu tình khổng lồ ở Sài Gòn có nối kết với bàn tay đạo diễn vụ đốt phá xe và trụ sở công quyền ở Phan Thiết, từ đó vừa tạo cớ để công an đàn áp nặng nề đối với người dân nơi đây, vừa nhắm tới một mục đích chính trị nào đó? Nếu câu hỏi này là cơ sở, phải chăng vụ đốt phá này không phải do người dân gây ra, cũng chẳng phải Việt Tân, mà do chính một thế lực nào đó trong nội bộ đảng Cộng sản ‘kiến tạo’?
Một lần nữa, hãy mổ xẻ cụm từ ‘có động cơ chính trị’.
Từ trước đến nay, trong các báo cáo nội bộ và thông báo công khai của cơ quan công an lẫn tuyên giáo đảng về các vụ việc ‘biểu tình gây rối’ hay ‘khủng bố’, rất thường tồn tại cụm từ ‘có bàn tay của thế lực thù địch’ mà không dùng cụm từ ‘có động cơ chính trị’.
‘Động cơ chính trị’ lại có mối liên quan và có vẻ tương quan với khái niệm ‘cơ hội chính trị’ mà giới quan chức bảo thủ thường sử dụng để đấu tố những trí thức, quan chức có đầu óc cải cách, dân chủ nhân quyền, và với cả những quan chức có khuynh hướng ‘phe cánh chính trị’ - đặc trưng cho phong trào đấu đá và xung đột giữa ngày càng nhiều phe phái trong nội bộ đảng, đặc biệt từ năm 2012 đến nay.
Trong các vụ việc và vụ án liên quan đến Tổng giám đốc Trịnh Xuân Thanh, Ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng, Thượng tá tình báo công an Phan Văn Anh Vũ, cụm từ ‘phe cánh chính trị’ đã trở nên nổi bật và phổ biến hơn bao giờ hết. Chưa bao giờ ‘phe cánh chính trị’ lại trở nên một đặc thù đầy đặn và diêm dúa như lúc này, vào buổi chợ chiều của chính thể cộng sản.
Vì những lẽ trên, ‘có động cơ chính trị’ rất nhiều khả năng được hàm ý về một thế lực chính trị, một ‘phe cánh chính trị’ nằm ngay trong nội bộ đảng, mà cuộc bạo loạn Bình Thuận đã được đạo diễn nhắm tới một mục đích không đơn thuần là gây rối mà có thể là một âm mưu chính trị.
Âm mưu đó là gì?
Một ‘chuyên án an ninh quốc gia’ mới?
Sau cuộc tổng biểu tình ngày 10 tháng Sáu và đặc biệt là cuộc biểu tình thành công ở Sài Gòn, một số ý kiến cho rằng cuộc biểu tình này có thể được ngấm ngầm hậu thuẫn bởi một thế lực chính trị nào đó trong nội bộ đảng cầm quyền. Thế lực đó có thể liên quan gián tiếp hoặc trực tiếp đến công an và do vậy công an mới không đàn áp dã man như trước đây. Và trên hết, thế lực chính trị giấu mặt đó muốn ‘mượn’ người dân, hay chính xác là lợi dụng người dân, để kích động một chiến dịch biểu tình trên quy mô lớn và kéo dài như mô hình ‘áo đỏ - áo vàng’ ở Thái Lan, nhằm gây áp lực mặc cả vị thế chính trị trong nội bộ đảng hay tạo áp lực đủ mạnh để yêu sách một chóp bu cao cấp nào đó của đảng phải từ chức. Kịch bản có thể hình dung là chiến dịch biểu tình này sẽ được kéo dài trong vài tuần lễ hoặc thậm chí vài tháng trời với nhân số biểu tình lên đến hàng trăm ngàn người hoặc thậm chí hàng triệu người, đủ lớn để tạo áp lực xã hội vào thể chế chính trị và một số chóp bu…
Chính vào thời gian này, dường như Nguyễn Phú Trọng, chứ không phải chế độ của ông ta, đang bị thách thức quyền lực một cách công khai bởi ‘động cơ chính trị’. Hình như vài lá bài tẩy đã được lật ngửa, biến ván bài chính trị từ thế giấu bài trước đó thành bài ngửa và công khai thách thức quyền lực của nhau, kéo theo một tương lai nếu không ‘lật đổ’ được thì sẽ bị thanh trừng.
Phát ngôn công khai ‘có động cơ chính trị’ từ Ban Tuyên giáo tỉnh ủy Bình Thuận là rất tương đồng với những biểu hiện và đặc trưng xung đột nội bộ vào thời gian này. Theo logic đó, có thể cho rằng sau cuộc bạo loạn ở Phan Thiết, Nguyễn Phú Trọng đã ý thức một cách không thể ngủ được về nguy cơ cực kỳ nghiêm trọng ấy.
Không phải ngẫu nhiên mà chiến dịch đàn áp biểu tình ở Phan Thiết sau ngày Mười tháng Sáu đã đậm đặc quân đội hơn công an. Rất có thể ông Trọng đã chỉ đạo cho một số đơn vị đặc biệt của Bộ Quốc phòng, mà trong đó chắc chắn không thể thiếu vai trò của Tổng cục 2 (Tổng cục Tình báo), mở ra một ‘chuyên án an ninh quốc gia’ trên diện rộng, liên quan đến nhiều tỉnh thành, nhằm truy xét âm mưu tổ chức bạo loạn để từ đó sẽ tiến hành một chiến dịch thanh trừng nội bộ quy mô và cứng rắn chưa từng có trong những tháng tới.
Cũng không phải ngẫu nhiên mà vào những ngày này, báo chí nhà nước bắt đầu ‘gợi ý’ về luật Quốc phòng - có hiệu lực từ ngày 1/1/2019 - sẽ xuất hiện hai động thái rất mới và rất lạ ngay trong thời kỳ mà chính thể Việt Nam luôn tự hào là ‘ổn định chính trị - xã hội’: Lệnh giới nghiêm và Thiết quân luật.