Friday, July 13, 2018

Tự gây tai nạn xe hơi, chánh văn phòng huyện ở Nghệ An thiệt mạng

Hiện trường vụ tai nạn trong đêm làm ông Nguyễn Quốc Anh thiệt mạng. (Hình:Tuổi Trẻ)
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Ông Nguyễn Quốc Anh, chánh văn phòng Ủy Ban Nhân Dân huyện Anh Sơn, tử nạn sau khi chiếc xe hơi do ông lái đâm vào dải phân cách trên “con đường hàng tỷ” có nhiều “điểm đen” về tai nạn giao thông.
Nói với báo Tuổi Trẻ vào sáng 13 Tháng Bảy, ông Nguyễn Thanh Bình,  đội trưởng Đội Cảnh Sát Giao Thông, công an huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, xác nhận ông Nguyễn Quốc Anh (40 tuổi, ở thành phố Vinh) đã tử nạn do lái xe đâm vào dải phân cách giữa đường N5.
Trước đó, khoảng 21 giờ 30 tối 12 Tháng Bảy, ông Quốc Anh lái xe hơi 4 chỗ theo hướng từ huyện Anh Sơn về thành phố Vinh. Khi đi đến đường N5, đoạn qua xã Nghi Thuận, huyện Nghi Lộc, chiếc xe hơi bất ngờ đâm vào dải phân cách giữa đường cực mạnh hất ông Anh văng ra ngoài xe chết tại chỗ.
Tin cho biết, đường N5 từ xã Hòa Sơn, huyện Đô Lương đến xã Nghi Thiết, huyện Nghi Lộc, dài hơn 29 cây số, do Sở Giao Thông Vận Tải Nghệ An làm chủ đầu tư với tổng vốn hơn 1,200 tỷ đồng (khoảng 10 triệu đô la), được thông xe kỹ thuật từ Tháng Tư, 2017.
Tuy là đường mới làm, song bị ngành giao thông vận tải Nghệ An đánh giá là “tuyến đường có nhiều ‘điểm đen’ về tai nạn giao thông nhất vùng.” Bởi dù được đưa vào sử dụng hơn một năm qua nhưng nhiều vị trí trên đường này vẫn còn thi công dang dở, chưa hoàn thiện, mặt đường có nhiều sỏi đá.
Mặc dù đường N5 có vốn đầu tư triệu đô, song theo chính quyền địa phương, thông xe giai đoạn một với bề rộng mặt đường chỉ bằng phân nửa bề rộng thiết kế “để phù hợp với điều kiện ngân sách.” Hiện nguyên nhân vụ tai nạn đang được công an điều tra. (Tr.N)

Tổ quốc đáng giá bao nhiêu?



Fb Đỗ Ngà|


Một anh bạn đang tìm tài liệu nghiên cứu. Anh ta lục khắp nơi nhưng không có. Một lần vào hiệu sách, anh ta phát hiện ra cuốn sách cần thiết. Không do dự, anh lấy ngay mặc dù giá cuốn sách ấy đến 2 triệu. Thanh toán xong anh ta mừng, vì đã vớ được món hời.
Thế nhưng về nhà, cuốn sách quý ấy anh đọc dở dang và vứt góc bàn để hôm sau đọc tiếp. Khi dọn giâý vụn, người làm đã gom cuốn sách đó bán cùng với mớ giấy vụn đồng giá 20 ngàn 1 kí, cuốn sách quý được nửa kí nên tính ra nó có giá 10 ngàn.
Vâng, đó là giá trị của một cuốn sách. Với một chuyên gia nó là vô giá vì đó là tri thức, với bà mua ve chai nó như là một mớ giấy lộn. Như vậy giá một cuốn sách giá bao nhiêu? Còn tùy thuộc vào giá trị của nó với người mua.
Vậy thì câu hỏi đặt ra là, đất nước của chúng ta giá báo nhiêu? Thì câu trả lời tương tự, tùy thuộc vào người đó là ai.
Với người yêu nước, nó là vô giá không thể nhượng, không thể bán dù một tấc đất. Với người yêu nước, đất nước là nơi sinh sống của 93 triệu sinh mạng, là nhà cho 100 triệu sinh mạng thế hệ con, là nhà cho 120 triệu sinh mạng thế hệ cháu, là nhà cho 150 triệu sinh mạng thế hệ chắt vv… Vì thế nó là vô giá, nó là nơi để chúng ta hy sinh chứ không phải để trục lợi, và nhiều giá trị thiêng liêng khác để cho người yêu nước dám hy sinh không vị lợi. Anh Trần Huỳnh Duy Thức vốn là một doanh nhân thành đạt. Nếu hèn anh đã có cuộc sống sung túc. Thế nhưng không! Anh chọn con đường đấu tranh và bị chính quyền kết án tù rất nặng nhưng anh vẫn chọn. Đấy là con người đã nhìn thấy giá trị thiêng liêng của tổ quốc, nó đáng để anh hy sinh tất cả quyền lợi bản thân.
Với người CS thì giá của tổ quốc là bao nhiêu? Chỉ cần có tiền lo cho con cái đến Mỹ du học, mua nhà ở Mỹ để chuẩn bị lót ổ, lo quốc tịch cho mình và cho con để có chỗ tá túc khi hết bòn rút được từ quê hương. Đất nước, dân tộc với người CS là có giá hết. Khi đưa thế hệ con đi định cư, họ đã minh định rằng, tổ quốc này chỉ là nơi để họ kiếm chác. Hoàn toàn vật chất chứ chẳng thiêng liêng gì hết. Thực sự người CS đã định giá đất nước này chẳng khác nào chị ve chai định giá cuốn sách quý.
Cựu Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu với câu nói bất hủ của ông.
Cựu Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu với câu nói bất hủ của ông. Ảnh: Internet
Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy xem những gì Cộng Sản làm”. Và xâu chuỗi hàng loạt hành động của người CS thì ai cũng phải công nhận, câu nói ấy chưa bao giờ sai. Nguyễn Đức Kiên phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội đã lo cho con định cư ở Đức, và Võ Kim Cự sau khi rước Formosa vào phá nát môi trường miền trung thì nay tìm đường sang Canada định cư. Miệng họ thì nói luật họ làm vì phát triển đất nước, quyết định kí là vì phát triển địa phương blah blah blah. Nhưng miệng họ nói một đường để lừa gạt dân, thì hành động họ làm một nẻo để tìm kiếm cuộc sống tự do và thịnh vượng cho gia đình, bỏ lại một Việt Nam ngày một nát tan và trôi dần vào tay Trung Cộng.
Đối với người CS, tổ quốc là gì? Là thứ dùng để bán kiếm tiền đưa con cái đến với bến bờ tự do. Giá của tương lai hàng trăm triệu dân được người CS xem như đống ve chai không hơn không kém. Khi tổ quốc và dân tộc chỉ đáng giá một đống ve chai thì mỗi người dân chúng ta trong mắt CS chỉ là rác. Thực tế là như vậy./.

Cứ chửi, nhưng đọc đừng bỏ sót bài nào!

Nhờ một người bạn báo tin mà tôi biết một trang báo mạng kia đã đăng lại gần như toàn bộ những stt của tôi gần đây. Tôi vào xem, và đọc rất nhiều lời còm của độc giả; khen có mà chửi tè le cũng nhiều. Đặc biệt là những stt tôi “vạch mặt bác” thì bị chửi nhiều và nặng nề nhất.
Mà khổ là họ chỉ chửi, chứ không giải thích gì cả. 
Họ không giải thích cho mọi người hiểu HCM tự viết sách ký tên giả ca tụng mình thanh liêm, tài ba, trong sạch, yêu nước là liêm sỉ chỗ nào?!
Họ không giải thích cho mọi người hiểu HCM đi chôm thơ của người khác làm của mình là “nhà văn hoá thế giới” chỗ nào?!
Họ không giải thích cho mọi người hiểu HCM khi đói thì được bà thương gia Nguyễn Thị Năm nuôi ăn, đến khi thành chủ tịch no đủ rồi thì mang râu đội mũ nguỵ trang đấu tố ân nhân của mình đến chết là đạo đức chỗ nào?!
Họ không giải thích cho mọi người hiểu HCM chơi con gái nuôi của mình cho có bầu rồi để cho thuộc hạ giết bịt miệng là cha già dân tộc chỗ nào?!
Họ không giải thích cho mọi người hiểu HCM làm một đứa mật thám hèn hạ báo tin cho Pháp để Pháp bắt nhà cách mạng Phan Bội Châu là yêu nước, yêu dân tộc chỗ nào?!
v.v và v.v
Họ càng chửi thì tôi càng sướng. Sướng vì họ đọc; đọc xong trong thâm tâm thấy đúng quá; nhưng không cãi được nên chửi! Kkkk

Cách mạng dân chủ chỉ mới bắt đầu tại Việt Nam


Phương Thảo dịch (VNTB) – Nguồn: Atimes
“Có thể giam cầm một nhà cách mạng, nhưng không thể giam cầm cuộc cách mạng.” – Huey Newton, nhà hoạt động và cách mạng cộng sản người Mỹ.
***

Vào ngày 7 tháng 6, một nhóm khoảng 300 thường dân Việt Nam tại thành phố Phan Rí – Bình Thuận đã có cuộc biểu tình đầu tiên chống lại dự thảo luật đặc khu. Trước đây, họ đã gặp rắc rối với một dự án đầu tư nhà máy nhiệt điện của Trung Quốc đang hoạt động, và phản đối nhiều khoản đầu tư tương tự của Trung Quốc.
Hai ngày sau đó, hàng chục nghìn công nhân tại công ty giày dép Pouyuen Khu công nghiệp Tân Tạo, thành phố Hồ Chí Minh, đã đình công chống lại dự thảo luật đặc khu.
Ngày hôm sau, vào ngày 10 tháng 6, nhiều cuộc biểu tình nổ ra ở các thành phố khác trong cả nước, bao gồm thủ đô Hà Nội, Nghệ An, Đà Nẵng, Khánh Hòa, Đắc Lắc, Bình Dương, Đồng Nai, Mỹ Tho, Vĩnh Long, Kiên Giang và Thành phố Hồ Chí Minh.
Theo dự luật đầy tranh cãi này, các nhà đầu tư nước ngoài có thể được thuê đất đặc khu lên đến 99 năm. Những người biểu tình lo ngại rằng các đặc khu sẽ bị chi phối và kiểm soát bởi các nhà đầu tư Trung Quốc như các khu tự quản, nhượng chủ quyền cho người hàng xóm khổng lồ phía bắc.
Nhiều người mang các áp phích chống Trung Quốc, bao gồm cả những người nói “Không cho Trung Quốc thuê đất dù chỉ một ngày” và “Cho Trung quốc thuê đất là bán nước cho kẻ thù Việt Nam” và “Trung Quốc cút khỏi Việt Nam”, những người biểu tình mang cờ của Mỹ và những khẩu hiệu chống cộng sản như “Đả đảo cộng sản” và “Đả đảo kẻ bán nước”.
Hàng ngàn người dân Sài Gòn biểu tình chống luật đặc khu vào ngày 10/6/2018, trước khi luật an ninh mạng được thông qua ngày 12/6/2018. Ảnh: AFP
Những người biểu tình không chỉ phản đối luật dự luật đặc khu, mà cả luật an ninh mạng yêu cầu các công ty công nghệ lưu trữ dữ liệu của người dùng ở Việt Nam, trao dữ liệu cho chính quyền Việt Nam khi có yêu cầu và kiểm duyệt mọi nội dung gây tranh cãi.
Theo phóng viên không biên giới, luật này tương tự với luật đàn áp của Trung Quốc đã có hiệu lực cách đây một năm. Luật Anh ninh mạng đã được Quốc hội Việt Nam thông qua ngày 12 tháng 6 mà không có bất kỳ thay đổi nào và sẽ có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 năm 2019. Theo Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, mục tiêu chính của luật an ninh mạng là bảo vệ Đảng.
Cuộc biểu tình tại thành phố Hồ Chí Minh là lớn nhất, với hàng chục ngàn người tham gia; giống như các cuộc biểu tình ở hầu hết các thành phố khác, nói chung là ôn hòa. Cuộc biểu tình ở tỉnh Bình Thuận đã bắt đầu một cách ôn hòa nhưng trở nên bạo lực khi cảnh sát bắt đầu đánh đập đám đông, bắt giữ những người biểu tình và lôi kéo họ đi.
Những người biểu tình trở nên bạo loạn, ném đá và bom xăng cũng như đốt cháy một số xe cảnh sát, một đồn cảnh sát và một số tòa nhà văn phòng chính quyền địa phương.
Sau khi các cuộc biểu tình kết thúc, cảnh sát đã bắt và đánh đập tàn nhẫn hàng trăm người biểu tình. Trong một số trường hợp, các bệnh viện công đã yêu cầu những người biểu tình bị thương phải ký một giấy tuyên bố rằng họ bị thương do một tai nạn, nếu không bệnh viện sẽ từ chối điều trị.
Các video clip được đăng trên YouTube và hình ảnh được lưu truyền trên mạng xã hội cho thấy nhiều người bình thường từ mọi tầng lớp xã hội đã tham gia vào các cuộc biểu tình: già và trẻ, nam và nữ, công nhân, nông dân, chuyên gia, nghệ sĩ, trí thức và thậm chí cả các nhà lãnh đạo tôn giáo. Hầu hết những người biểu tình ở Bình Thuận là ngư dân và người dân địa phương.
Những cuộc biểu tình này đã nhận được sự ủng hộ rộng rãi và mạnh mẽ từ công chúng. Thật vậy, các cuộc biểu tình này hoàn toàn khác với các cuộc biểu tình Thiên An Môn Bắc Kinh, Trung Quốc cách đây 29 năm, khi hầu hết những người biểu tình là sinh viên và giáo viên.
Điều này cho thấy chế độ cộng sản của Việt Nam đã mất đi sự ủng hộ của phần lớn dân số 95 triệu người, ngoại trừ những người trong ăn lương chính phủ, bao gồm năm triệu đảng viên Đảng Cộng sản.
Điều này có nghĩa là hầu hết những cuộc biểu tình lớn được tổ chức mà không có bất kỳ lãnh đạo bất đồng chính kiến nào. Lý do khá đơn giản: khoảng 200 trong số những nhà hoạt động và ủng hộ dân chủ nổi tiếng nhất của Việt nam hiện đang ở trong tù. Những người khác đã bị cảnh sát mặc đồng phục ngăn không cho ra khỏi, một số nhà thậm chí bị chính quyền khoá trái từ bên ngoài.
Tuy nhiên, luật đặc khu, luật an ninh mạng và sự e ngại Trung Quốc đã đoàn kết mọi người chống lại chính phủ do Đảng Cộng sản lãnh đạo. Ngày càng có nhiều người Việt Nam xem các quan chức chính phủ và các nhà lãnh đạo Đảng là kẻ bán nước, đặc biệt là vì họ liên tục thất bại trong việc bảo vệ chủ quyền và ngư dân của trước Trung Quốc ở Biển Đông.
Bè lũ bán nước
Họ cũng tin rằng chính phủ đã phản bội những người lính chiến đấu chống Trung Quốc trong cuộc chiến biên giới năm 1979 và cuộc xâm lược của Trung Quốc vào đảo Gạc Ma năm 1988 bằng cách từ chối các cuộc tưởng niệm tử tế và loại bỏ một số từ chống lại Trung Quốc trên bia mộ. Cả hai hành động này được xem như là khấu đầu trước Bắc Kinh.
Những cuộc biểu tình đã diễn ra một phần nhờ internet, Facebook, YouTube, Messenger và điện thoại di động và máy ảnh, những công cụ mà những người biểu tình sử dụng để liên lạc với nhau về địa điểm và thời điểm diễn ra cuộc biểu tình. Mọi người thậm chí có thể xem các cuộc biểu tình được trực tiếp chia sẻ trên YouTube.
Mặc dù có những nỗ lực kiểm duyệt tốt nhất, chính phủ đã không chặn nổi tin tức từ các hãng thông tấn quốc tế lớn và các mạng truyền thông xã hội địa phương.
Do đó, các nỗ lực của chính quyền nhằm giành lại quyền kiểm soát các kênh này thông qua luật an ninh mạng, mặc dù các quy định của luật này không tuân theo các cam kết của Việt Nam đối với Tổ chức Thương mại Thế giới và Hiệp định Thương mại Tự do Việt Nam – Liên minh Châu Âu (EVFTA). Cả hai đều không yêu cầu các công ty nước ngoài mở văn phòng và trung tâm dữ liệu tại Việt Nam.
Các cuộc biểu tình đã được cộng đồng người Việt Nam hoan nghênh rộng rãi, qua ở các cuộc biểu tình song song của người Việt ở nhiều nước, bao gồm Hoa Kỳ, Canada, Úc, Anh, Đức, Pháp, Ba Lan, Na Uy, Phần Lan, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và Philippines.
Thời gian được cho là chín muồi cho một cuộc cách mạng dân chủ ở Việt Nam. Trong nước, Đảng đã chia thành hai phần chính – không phải do sự khác biệt về ý thức hệ, mà là vì lợi ích của chính họ. Đảng đã phần lớn từ bỏ tư tưởng xã hội chủ nghĩa từ khi áp dụng một hệ thống thị trường tự do vào năm 1986 dưới cái gọi là cải cách đổi mới. Tuy nhiên, cho đến bây giờ họ vẫn duy trì độc quyền quyền lực chính trị.
Bộ máy chính trị của Việt Nam đã không còn hữu ích, trở nên nặng nề và tốn kém hơn với hy vọng rằng là sẽ bảo vệ được Đảng.
Cựu Bí thư Đảng Lê Khả Phiêu tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn trước kỳ họp thứ sáu của Ủy ban Trung ương lần thứ 12 vào tháng 10/2017 rằng “phải cách mạng bộ máy chính trị, không có đường lùi. Bộ máy đã trì trệ, chưa nói đến con người. Không ít người toàn ngồi chơi không..”
Chính phủ hiện chi khoảng 82,1% ngân sách quốc gia để trả lương cho các quan chức chính phủ, quân đội, cảnh sát, 205 tướng lĩnh an công ninh và năm triệu đảng viên. 17,9% còn lại được dành cho đầu tư phát triển.
Với rất nhiều người ăn lương chính phủ, phần lương khiêm tốn của họ không đủ sống. Nhiều người phải tìm cách khác kiếm thêm tiền để tồn tại. Đó là lý do tại sao tham nhũng tràn lan: bởi Việt Nam là một hệ thống độc đảng không có báo chí tự do và không có phân quyền giữa hành pháp, lập pháp và tư pháp, điều đó cho thấy là không thể kiểm soát được tham nhũng.
Với các khoản đầu tư của Trung Quốc đang gia tăng, các nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã quen với việc cúi đầu trước can thiệp của Trung Quốc trong các vấn đề nội bộ. Thật vậy, họ dường như tránh đối đầu với Trung Quốc bằng mọi giá, nhưng vẫn không thể làm hài lòng Bắc Kinh. Ví dụ Năm 1988, Việt Nam đã mất 64 binh sĩ mà không đánh trả trong cuộc giao tranh ở đảo Gạc Ma.
Năm 2014, Trung Quốc đã đưa giàn khoan dầu Hải Dương 981 vào lãnh hải Việt Nam, cách Đảo Lý Sơn khoảng 120 hải lý. Sau khi đưa được tàu ra để chặn giàn khoan của Trung Quốc, Việt Nam đã yêu cầu cộng đồng quốc tế giúp đỡ nhưng không có quốc gia nào – kể cả Mỹ, Nhật Bản hay Ấn Độ – đến bảo vệ Việt Nam. Họ chỉ thúc giục cả hai bên phải tự kiềm chế và giải quyết tranh chấp một cách ôn hòa.
Hiện nay, Hoa Kỳ, Nhật Bản và Úc dường như háo hức giúp Việt Nam phát triển kinh tế, quốc phòng và tranh chấp Biển Đông với Trung Quốc. Tuy nhiên, các hồ sơ nhân quyền và tự do tôn giáo của Việt Nam đã hạn chế các mối quan hệ sâu sắc hơn vào thời điểm quan trọng của chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc.
Những cuộc cách mạng gần đây ở châu Á và Trung Đông, gồm cả mùa xuân Ả Rập, được nảy sinh từ những tình huống tương tự hiện nay ở Việt Nam. Mặc dù không có tổ chức và không có sự phối hợp ngay từ đầu, cuộc cách mạng dân chủ của Việt Nam có bước tiến không thể nhầm lẫn theo một cách trật tự, mạnh mẽ và ái quốc.
“Nếu đói nghèo là nguyên nhân tạo ra cách mạng, thì lúc nào cũng có cách mạng,” nhà lý luận cách mạng Nga và Marxist Leon Trotsky đã từng nói. Trong khi đói nghèo có thể không phải là yếu tố mạnh nhất đằng sau các cuộc cách mạng mà là bất công xã hội và tham nhũng thường xuyên. Hiện có sự phân cách lớn giữa giàu và nghèo ở trong hầu hết các huyện, tỉnh thành Việt Nam.
Người nghèo thường là những người bất lực; những người giàu là các quan chức chính phủ, các đảng viên cấp cao và thân nhân của họ, những người không lâu trước đây đã tuyên bố họ thuộc về giai cấp vô sản. Người dân Việt Nam ủng hộ những người cộng sản đánh thắng ngoại xâm, nhưng họ sẵn sàng tiến về phía trước.
Nhiều người Việt Nam bây giờ tin rằng một cuộc cách mạng thực sự mong chờ lâu nay chỉ mới bắt đầu.

Các gánh nặng tài chính được truyền sang thế hệ tiếp theo như thế nào?

Quà của Đảng CSVN để lại cho các thế hệ tương lai
Nguồn: How burdens are passed on to the next generationThe Economist, 23/09/2017. Biên dịch: Lê Thị Hồng Loan | Biên tập: Lê Hồng Hiệp
Việc chuyển giao các nghĩa vụ là một hệ thống kim tự tháp tự nhiên, với những rủi ro đi kèm.
***
Trong dài hạn, tất cả chúng ta đều sẽ chết, John Maynard Keynes đã chỉ ra như vậy. Điều ông không nói thêm là một số người trong chúng ta cũng sẽ chết trong ngắn hạn. Và những người mà rốt cục sẽ chết vẫn chưa được sinh ra. “Chúng ta”, nói cách khác, bao gồm một loạt các thế hệ xen kẽ, những người sẽ gặp chung một số phận, nhưng không phải cùng một lúc. Những người già tồn tại đồng thời cùng những người trẻ, những người cuối cùng rồi cũng sẽ già đi. Và khi họ già đi, họ sẽ hòa mình vào một lớp những người trẻ tuổi mà hiện chưa tồn tại.
Cuộc diễu hành vô tận của các thế hệ chồng chéo nhau tạo ra một số vấn đề và cơ hội kinh tế thú vị, như Paul Samuelson, một nhà kinh tế học đoạt giải Nobel đã giải thích vào năm 1958. Một vấn đề thường gặp là khó khăn trong việc thu hồi nợ từ người chết. Một điều khác là việc không thể vay mượn hàng hóa và dịch vụ từ các thế hệ tương lai, những người chưa sống để sản xuất ra chúng. Điều đó càng làm nền kinh tế khó khăn hơn trong việc chuyển giao nguồn lực giữa các thế hệ. Đặc biệt, thế hệ già dựa vào lớp dân số trong độ tuổi lao động đối với nhiều hàng hóa và dịch vụ mà họ hưởng thụ khi nghỉ hưu. Nhưng những người về hưu không sản xuất bất cứ thứ gì mà họ có thể mang ra để đổi lấy những thứ này. Và người về hưu cũng không thể vay mượn từ thế hệ trẻ, bởi vì họ sẽ không có khả năng hoàn trả sau khi kết thúc thời kỳ nghỉ hưu. Dân số trong độ tuổi lao động cũng không thể yêu cầu các thế hệ tương lai giúp chia sẻ gánh nặng, bởi vì họ vẫn chưa có mặt để đỡ đần.
Một cách giải quyết là cho phép thế hệ già “mượn” từ thế hệ trẻ với điều kiện là thế hệ trẻ cuối cùng sẽ được “trả lại”, khi bản thân họ cũng trở nên yếu đuối, bởi thế hệ tương lai. Đây là nguyên tắc đằng sau các chương trình lương hưu tùy theo khả năng: các công nhân chi trả tiền lương hưu cho những người về hưu của ngày hôm nay với nhận thức rằng những người công nhân trong tương lai sẽ làm điều tương tự đối với họ khi đến lúc.
Các tính toán tương tự cũng có thể giúp duy trì sự vay mượn của chính phủ và thậm chí là các bong bóng tài sản. Người trẻ có thể mua tài sản từ thế hệ lớn tuổi tại mức giá cao, tin rằng cuối cùng có thể chuyển giao chúng ở các mức giá còn cao hơn nữa cho những kẻ ngốc thậm chí còn trẻ hơn, những người thậm chí có thể chưa được sinh ra. Chính phủ cũng có thể bán trái phiếu dài hạn cho lớp dân số trong độ tuổi lao động ngày nay, sử dụng số tiền thu được để hỗ trợ chăm sóc người cao tuổi. Khi trái phiếu đáo hạn, chính phủ có thể đảo nợ đối với các khoản nợ này, trả những khoản nợ cũ bằng những khoản nợ mới được bán cho thế hệ tiếp theo. (Lưu ý rằng thế hệ người già đầu tiên khi đó sẽ được hưởng lợi từ việc bán trái phiếu lần đầu mà không bao giờ phải tự mình mua trái phiếu, một ví dụ hiếm hoi trong kinh tế học về “bữa trưa miễn phí”.)
Sự tung hứng giữa các thế hệ như thế này chỉ hoạt động hiệu quả nếu “thế hệ mới luôn được sinh ra”, như Samuelson đã chỉ ra. Nếu việc sinh đẻ chấm dứt, thế hệ cuối cùng sẽ không nhận được gì từ quá trình này, bởi vì sẽ không có thế hệ tiếp theo nào để trả tiền lương hưu hoặc mua tài sản của họ. Những chương trình này cũng hoạt động tốt nhất nếu thế hệ tiếp theo luôn đông hơn hoặc giàu có hơn so với thế hệ trước. Trong trường hợp đó, mọi người có thể nhận được nhiều hơn những gì họ đóng góp, ngay cả khi các khoản đóng góp chiếm một tỉ lệ ổn định trong tổng thu nhập của mỗi thế hệ. Thế hệ trẻ có thể đóng góp 10% thu nhập của họ trong thời kỳ còn làm việc của mình, sau đó, khi họ nghỉ hưu, thu về 10% thu nhập của thế hệ tiếp theo. Nếu dân số và thu nhập tăng lên trong giai đoạn đó, thì 10% thu nhập của thế hệ trẻ sẽ đáng giá hơn nhiều so với [10% của] thế hệ già. Hãy nghĩ về nó như một hệ thống kim tự tháp tự nhiên.

Nói dùm họ một lời

Ngo Du Trung FB

Có người hỏi tôi:
“Người Việt trong nước biết rõ mọi chuyện hơn ông. Họ thấy tận mắt Tàu ngang ngược trên khắp cả nước; thấy tận mắt, ăn tận miệng thực phẩm nhiễm độc; thấy tận mắt, nghe tận tai cảnh bao nhiêu cảnh áp bức oan trái…; vậy mà họ không bận tâm, không lên tiếng, sống thản nhiên vô tư. Ông ở ngoài này yên ấm, “gây chiến” làm gì cho bị chửi…!

Đúng là tôi có bị chửi thật! Nhưng trong nước, những người giàu có không dám, không muốn lên tiếng vì sợ “mất phần”, sợ ảnh hưởng đến đời sống no đủ của họ. Người giàu ở VN ích kỷ như vậy đó. Có đứa còn hô hào tách rời người nghèo ra xa khu vực người giàu. Còn những người nghèo khổ, chạy ăn từng bữa thì không có điều kiện, không có khả năng để lên tiếng. Cho nên tôi chỉ nói dùm những người nghèo một vài lời. Vậy thôi. Còn chuyện bị chửi là chuyện nhỏ!
Nói thêm: Tôi xem một đoạn phim ngắn, ghi lại cảnh chúng cướp đất của người dân, rồi bày tiệc ăn nhậu ngay trên mảnh đất chúng vừa cưỡng cướp đó; nạn nhân là một phụ nữ già chỉ biết gào la, khóc than; bỉ ổi, khốn nạn, đê tiện như vậy mà không nói dùm họ, lên tiếng dùm những nạn nhân khốn khổ đó một lời nào được sao?

Thursday, July 12, 2018

Đó mới là thắng lợi!

Tan Tran FB 
Ta phản đối TRẠM THU PHÍ là phản đối hành động ăn cướp: đường làm bằng tiền thuế của dân, hàng năm lại đã đóng đủ các loại phí và cả phí qua xăng dầu, mà nay lại mọc lên dày đặc các trạm thu phí BOT từ Bắc chí Nam. Chứ không ai phản đối vì sự thiếu chính xác của ngôn từ.
Trước làn sóng phản đối mạnh mẽ của các tầng lớp nhân dân, những cái đầu tham lam, lưu manh nhưng ngu dốt bày mưu tính kế ăn cướp bèn nghĩ ra cách đổi chữ “phí” thành chữ “giá”: TRẠM THU GIÁ.
Tưởng dân ngu, thì dư luận lại vạch ra sự vô nghĩa, vô lý, vô duyên của ngôn từ, có cả phân tích của các học giả, nhà ngôn ngữ: không một cuốn tự điển tiếng Việt nào có từ “thu giá” cả.
Quá lúng túng, lũ cướp đường vội vàng bỏ “giá”, trở lại “phí”, tận cùng của sự lưu manh, tắc tỵ và ngu dốt.
Nhiều người thấy nó trở lại “thu phí” thì hể hả cho là “thắng lợi”. Thắng lợi gì khi nó vẫn “thu”?
Phải là xóa bỏ tất cả những TRẠM THU PHÍmọc lên vô lý nhan nhản trên đất nước này, để nhân dân không còn chịu cảnh bọn cướp chặn đường công khai đòi tiền mãi lộ.
Đó mới là thắng lợi!

Đã có thể dừng tu chỉnh dự luật đặc khu

Thảo Vy – VNTB

ại Hội nghị sơ kết ngành Công thương 6 tháng đầu năm 2018, diễn ra hôm 9-7, Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh cho hay, trong bối cảnh chiến tranh thương mại Mỹ – Trung, việc Mỹ đánh thuế hàng Trung Quốc có thể dẫn tới nguy cơ hàng hoá nước này tràn vào thị trường Việt Nam, nhất là các mặt hàng chưa phòng vệ thương mại như đồ gỗ, dệt may, da giày.
Như vậy, xem ra đã có thể dừng bàn luận trong tu chỉnh dự luật đặc khu.
Vì sao Quảng Ninh hối thúc sớm phê chuẩn dự luật đặc khu?
Tại Hội nghị Chính phủ với các bộ, ngành và địa phương về tình hình kinh tế 6 tháng đầu năm 2018, ông Nguyễn Đức Long, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh tiếp tục đề xuất Chính phủ hoàn thiện dự thảo Luật Đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt (gọi tắt là dự luật đặc khu) và đẩy nhanh xây dựng khu hợp tác song phương với Trung Quốc.
Theo báo cáo của Sở Công Thương tỉnh Quảng Ninh, tính thời điểm đầu năm 2018, có 63 dự án có vốn đầu tư của Trung Quốc với tổng vốn đầu tư đăng ký của các dự án khoảng 2,11 tỷ USD, chiếm 52% tổng số dự án và 35% tổng vốn đăng ký của các dự án FDI.
Các dự án đầu tư tập trung vào các lĩnh vực: Du lịch, dịch vụ, khách sạn, dệt, công nghiệp, khai khoáng, vật liệu xây dựng, nhiệt điện… Có 11 dự án thực hiện bởi các nhà đầu tư đến từ Quảng Tây (Trung Quốc) – địa phương có đường biên giới giáp với Quảng Ninh, tiêu biểu như: Dự án khách sạn và công viên giải trí Hồng Vận của Công ty cổ phần Khách sạn Hồng Vận (vốn đăng ký khoảng 66 triệu USD); dự án xây dựng đường dẫn cầu Bắc Luân II của Công ty cổ phần Tập đoàn đầu tư An Đắc, tổng số vốn đầu tư khoảng 19,2 triệu USD. Tập đoàn Khâm Hải của tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc) đang xúc tiến xây dựng một bệnh viện tại Móng Cái.
Từ đầu tháng 6-2018, tỉnh Quảng Ninh chính thức mở cửa biên giới cho các loại xe hơi từ 5 đến 7 chỗ ngồi từ Trung Quốc được tự do lưu thông vào Việt Nam với thời hạn lưu trú không quá 5 ngày.
Với diện mạo như hiện nay, việc Quảng Ninh hối thúc sớm phê chuẩn dự luật đặc khu cũng không lạ, vì huyện đảo Vân Đồn nằm trên tuyến đường trung chuyển chiến lược từ khu vực Đông Á xuống Đông Nam Á, ASEAN – Trung Quốc; nằm trong khu vực hợp tác “Hai hành lang một vành đai kinh tế Việt – Trung”; hành lang kinh tế Nam Ninh – Singapore và khu vực hợp tác liên vùng vịnh Bắc bộ mở rộng. Đồng thời, Vân Đồn cũng nằm trong quy hoạch phát triển vành đai kinh tế ven biển Vịnh Bắc bộ, tam giác phát triển Hà Nội – Hải Phòng – Quảng Ninh và trong chuỗi đô thị quan trọng của vùng Đồng bằng sông Hồng, lên Tây Bắc qua Lạng Sơn, với phía Nam Trung Quốc (Quảng Tây, Quảng Đông).
Arcadis & Callison RTKL của Trung Quốc là tác giả của “Quy hoạch tổng thể phát triển kinh tế – xã hội và quy hoạch chung xây dựng cho Khu kinh tế Vân Đồn theo định hướng là đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt”.
Thế nhưng đó là câu chuyện của thời gian trước ngày 6-7-2018.
Sức ép khủng khiếp khi hàng Trung Quốc tràn sang Việt Nam
Cuộc chiến thương mại giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới bắt đầu sau 0h sáng 6-7 (giờ Mỹ) khi quyết định áp thuế của Mỹ với 34 tỉ USD hàng Trung Quốc chính thức có hiệu lực.
Hàng hóa Trung Quốc gặp khó khăn ở thị trường Mỹ sẽ là cơ hội để các nước khác – trong đó có Việt Nam – xuất khẩu vào Mỹ. Tuy nhiên, Trung Quốc chắc chắn sẽ tìm cách xuất khẩu sang các nước khác, trong đó có Việt Nam.
Trung Quốc hiện là đối tác thương mại lớn của Việt Nam, là thị trường mà Việt Nam nhập khẩu nhiều nhất. Các doanh nghiệp Trung Quốc cũng là đối tác đầu tư lớn thứ 8 của Việt Nam, với trị giá đầu tư khoảng 11-12 tỷ USD.
Bộ trưởng Công thương Trần Tuấn Anh lo ngại, việc Mỹ đánh thuế với hàng Trung Quốc sẽ dẫn tới nguy cơ các sản phẩm của Trung Quốc tràn ngập thị trường nội địa Việt Nam. “Chúng ta đã áp dụng thuế tự vệ với thép, phân bón. Một khi dệt may, đồ gỗ, da giày của Trung Quốc bị chặn đường xuất khẩu sang Mỹ, họ sẽ đẩy mạnh xuất sang Việt Nam, liệu chúng ta có dễ dàng ngăn chặn không?”, Bộ trưởng đặt câu hỏi tại Hội nghị giao ban trực tuyến sơ kết tình hình thực hiện nhiệm vụ 6 tháng đầu năm và triển khai kế hoạch 6 tháng cuối năm diễn ra sáng 9-7.
Một doanh nghiệp ngành dệt may bày tỏ lo ngại khi vào được Việt Nam, hàng Trung Quốc có thể không chỉ dừng lại ở việc cạnh tranh với hàng Việt, mà sẽ tìm cách “núp danh” thương hiệu “made in Vietnam” để xuất sang Mỹ. Ghi nhận tại chợ đầu mối rau của quả Thủ Đức, Sài Gòn, lâu nay nông sản Trung Quốc đội lốt Đà Lạt rất nhiều, nhưng không phải do Trung Quốc làm, mà chính nhiều doanh nghiệp Việt Nam buôn bán chụp giựt đã làm việc đó.
Cũng khó trách. Do muốn đưa hàng sang Việt Nam dễ dàng, doanh nghiệp Trung Quốc bằng mọi cách đã hạ giá, nhiều mặt hàng rẻ hơn hàng Việt 30-40%. Nhìn thấy lợi ích này, nhiều doanh nghiệp Việt đã ồ ạt nhập hàng Trung Quốc về Việt Nam bán kiếm lời. Thậm chí vì cái lợi trước mắt, không tránh khỏi việc doanh nghiệp Việt sử dụng hàng Trung Quốc đội lốt Việt Nam để xuất qua Mỹ. Nếu phát hiện, chắc chắn Mỹ sẽ áp thuế hoặc nghiêm trọng hơn là cấm nhập.
Hàng hóa từ Trung Quốc sẽ được thêm cơ hội thống lĩnh thị trường Việt Nam khi có thêm nhiều kho hàng ngay tại cửa ngõ biên giới – nói như đốc thúc của ông Nguyễn Đức Long, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh – một Trọng Thủy của thế kỷ XXI: Chính phủ cần rốt ráo ban hành luật đặc khu và đẩy nhanh xây dựng khu hợp tác song phương với Trung Quốc./.

Tự biến hóa

FB. Nguyễn Tiến Trường

Thấy mọi người mắng nhiếc bộ trưởng Tuấn (sắp vốn là bộ trưởng) gay gắt quá cũng có chút cám cảnh. Chắc tại hồi xưa chuyên quyền, trịch thượng, hở cái phạt báo, hở cái dọa rút thẻ. Anh em găm cũng có lý.
Nhưng chẳng qua là vì vị trí anh ngồi quản lý trực tiếp báo chí nên ân oán nhiều. Còn với tư cách một quan chức, ông cũng như những vị khác mà thôi.
Tôi chưa được gặp ông Tuấn, nhưng cũng có nghe nhiều giai thoại. Về mặt con người, ông cũng… chơi được. Uống rượu như nước suối. Ngồi với ai cũng xởi lởi, ít khoảng cách. Nghe bảo, rất thương đồng đội cũ, tạo điều kiện cho anh em, công việc cho thương binh.
Chuyện xưa thật xưa, thấy anh em lãnh đạo một tỉnh khốn khó lâu chưa được bữa ngon. Ông Tuấn giả giọng một lãnh đạo cao cấp gọi điện xuống bảo sắp ghé thăm. Anh em làm heo xong mới biết bị lừa nhưng cũng được bữa đỏ da thắm thịt. Chuyện nghe cảm động. Thấy cũng dân chơi lắm.
Người cộng sản, phải ghi nhận là nhiệt tình, hào sảng. Nhưng ngày xưa khốn khó, hào sảng với tất cả. Giờ sung sướng hơn thì quên mất nhân dân. Cái nét hào sảng, chỉ khu trú trong phạm vi hẹp, từ đó mà thành ra thân hữu, là bè cánh mưa móc, lợi ích cục bộ.
Ngày xưa gọi một tiếng “thủ trưởng” quyền lực vô song, nhưng họ thật sự không tham lam như bây giờ. Có tư lợi cũng không trâng tráo, công khai và thách thức như bây giờ. Lãnh đạo về hưu, có chiếc xe, được cấp cái nhà… không thấy dân chửi.
Giờ dân không gọi cán bộ nữa, mà gọi quan chức, là có cái lý của nó. Cảm xúc của nhân dân, là vì quan chức quá giàu, giàu một cách vô lý khi mặt bằng xã hội đang cực thấp. Công trạng thì ít mà quyền lợi sum suê. Quốc gia nghèo, lương quan chức ba đồng ba cọc mà sống xa hoa trụy lạc, không tham nhũng hối lộ thì ở đâu ra?
Cảm xúc tiêu cực của nhân dân, phần nữa là quan chức nói dối không biết ngượng. Đã đặc quyền đặc lợi rồi, còn nêu cao tấm gương cần kiệm, học tập làm theo đủ thứ. Quan chức ngày tham nhũng đêm viết đề án chống tham nhũng thì giống tay ăn cắp miệng la làng. Dân nào cảm tình nổi?
Cái nguy hiểm, là những ngôn thuyết, những sinh hoạt kêu ca, báo cáo đẹp… chính là cái mặt nạ vàng quan chức thi nhau dùng để che đậy sự dối trá lật lọng của mình. Càng giáo điều bao nhiêu, quan chức càng dễ suy đồi bấy nhiêu. Không nói đâu xa, chất lượng đảng và đảng viên giờ thấp hơn ngày xưa, là thực tế. Đảng quen nghe ca tụng, thi thoảng cũng nên lắng nghe những lời ngay thật như vậy.
Cứ nhìn đâu cũng thấy tự diễn biến, tự chuyển hóa thì cũng giống như một người luôn chê kẻ khác xấu mà chẳng bao giờ dám soi gương !

Cảnh báo về việc quen gọi Tham nhũng là Nội xâm



Hàng ngàn người dân Sài Gòn biểu tình chống luật đặc khu vào ngày 10/6/2018, trước khi luật an ninh mạng được thông qua ngày 12/6/2018. Ảnh: AFP

Hà Sĩ Phu – VNTB

Chống bọn Nội xâm theo đúng định nghĩa như vậy quả là “đang ở giai đoạn quyết liệt” nhưng “giai đoạn” ở đây là giai đoạn mà toàn dân đang phải khẩn trương đoàn kết lại thành sức mạnh để đập tan sự kết hợp giữa bán nước và cướp nước để bảo toàn lãnh thổ và chủ quyền độc lập thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam, chứ không phải giai đoạn hừng hực đốt lò chống Tham nhũng của ông TBT.
Câu chuyện về tuổi Thân-Tý-Thìn tam hợp
Xin mở đầu vấn đề rất nghiêm túc và hệ trọng này bằng một mẩu chuyện tầm phào, nửa đùa nửa thật :

Có lần một anh bạn chỉ tận mặt tôi mà khôi hài:

– Bác đáp ứng trúng tiêu chuẩn của ông TBT rồi nhá, bác là “ người miền Bắc, có ní nuận “mà! Chỉ có điều người ta thì ní nuận xây dựng đảng, còn bác thì “xây dựng” gì nhỉ, xây dựng con người, xây dựng đất nước…hả?
Tôi phì cười:

– Mình là phó thường dân, ông ấy là Cộng sản đệ nhất quyền lực, liên quan làm gì?.

– Liên quan quá đi chứ, giống nhau lắm. Một ông tuổi Thân một ông tuổi Thìn. Thân Tý Thìn tam hợp. Nhiều cái liên quan bác thấy không? Năm 2000 bác bị Công an và viện Kiểm sát khởi tố tội Phản quốc nhưng không xử được. Còn ông Trọng vừa rồi bị hàng trăm ngàn công dân “đả đảo” cái tội Phản quốc vì là người chủ chốt cho kẻ thù chiếm cứ 3 đặc khu, chẳng biết rồi có xử được không?…

Tôi vốn không tin chuyện Tử vi, số mệnh do ngày sinh tháng đẻ, nhưng ngẫm ra anh bạn nói sao mà có lý. Thân Tý Thìn liên quan thật. Ngay bây giờ đây, khi trên báo nhà nước vừa trích lời ông Trọng “cuộc chiến chống giặc Nội xâm đang ở giai đoạn quyết liệt” thì quả thực tôi (HSP) cũng đang muốn nói một câu y như vậy! Chỉ có điều nội hàm trong câu nói thì khác hẳn nhau, mỗi bên chỉ tay vào mặt một bọn “Nội xâm” khác nhau để nói những điều khác nhau. Cùng nói một câu tiếng Việt giống nhau nhưng “ông nói gà mà bà nói vịt”. Thân Tý Thìn vừa tương đồng vừa tương khắc mới đúng, có lẽ thế. Cùng người Việt nói chuyện với nhau mà đôi lúc cứ như hai người ngoại quốc “ngôn ngữ bất đồng”! Bất đồng trước hết ở nội hàm “Nội xâm” mà tôi xin nói rõ dưới đây.
 Sự ví von giữa Tham nhũng và Nội xâm có mặt trái nguy hiểm
Tham nhũng rất đáng ghét, đáng phải trị tội thật nặng nề, nhưng xin các vị đừng gọi Tham nhũng là Nội xâm nữa! Nói như vậy bọn Nội xâm nó sướng lắm!

Gọi Tham nhũng là Nội xâm chỉ là sự ví von do cảm xúc, được dùng từ thời HCM, tuy thể hiện được lòng căm ghét Tham nhũng và nhấn mạnh được tác hại của Tham nhũng, nhưng sự đồng nhất hai khái niệm này khiến người ta quên đi kẻ Nội xâm thật, Nội xâm theo đúng nghĩa. Cứ nói đến “giặc Nội xâm” là chỉ nghĩ đến tội Tham nhũng mà quên rằng có một bọn Nội xâm đúng nghĩa mà tội của của chúng thì to lớn hơn và nguy hiểm hơn rất nhiều. Vậy Nội xâm đúng nghĩa là gì?

Cách đây 11 năm (2007) ba khái niệm Mất nước, Ngoại xâm, Nội xâm lúc nào cũng lởn vởn trong đầu óc tôi. Trong bài Vừa nội xâm vừa ngoại xâm, phải làm gì trước? tôi đã nêu định nghĩa sự mất nước và nạn Nội xâm như sau:
“Xuất phát từ quan điểm Dân là gốc của nước thì ngày nay phải hiểu “mất nước” là tình trạng nhân dân bị mất quyền làm chủ đất nước của mình.Nước vẫn còn đó nhưng dân không làm chủ thì đấy là mất nước!

… Quyền làm chủ ấy của nhân dân bị mất vào tay người nước ngoài thì gọi là nạn ngoại xâm, mất vào tay kẻ thống trị độc tài trong nước thì đó là nạn nội xâm. Giặc ngoại xâm hay nội xâm đều cướp mất của dân quyền làm chủ đất nước, trong đó có quyền quan trọng nhất là quyền làm chủ đối với đất đai, lãnh thổ. Cả hai trường hợp đều do thiếu dân chủ, thiếu bình đẳng, hoặc là thiếu dân chủ giữa các quốc gia, hoặc do thiếu dân chủ trong nội bộ một nước.”

Xem như vậy thì làm sao có thể gọi bọn Tham nhũng là giặc Nội xâm được?.Tham nhũng là tội ác phải trừng trị nhưng chưa hẳn đã làm cho nhân dân mất quyền làm chủ đất nước. Tham nhũng tiền bạc là tội về đạo đức, tội hình sự về kinh tế, còn tội làm mất quyền làm chủ của nhân dân là tội Chính trị, chỉ những kẻ có quyền lực Chính trị lớn, bọn “tham quyền lực” đầu sỏ mới mắc được tội Nội xâm tức tội “cướp nước” của dân. Khi đã cướp được nước của dân thì kẻ Nội xâm sẵn sàng “sang nhượng” tức bán nước cho ngoại bang là việc quá dễ dàng mà nhân dân đành cam chịu.


















Với một nhân vật Chính trị thì “con người cá nhân” không quan trọng bằng “con người chức năng”. Chức năng của họ là dẫn dắt, điều hành dân tộc, nếu dẫn dắt đi lầm đường, đi vào ngõ cụt, đi vào nguy hiểm thì tội cực lớn, trong khi có thể hắn không tham nhũng nhiều về kinh tế, và có thể vẫn giữ được tư cách đạo mạo, không mắc những điều đạo đức thông thường hoặc những khiếm khuyết dễ thấy về tác phong ứng xử.
Cho nên, trong khi ông Tổng Bí thư nói “cuộc chiến chống giặc Nội xâm đang ở giai đoạn quyết liệt” thì tôi cũng muốn nói một câu hệt như thế nhưng nội hàm hoàn toàn khác. Nói cách khác, theo tôi, câu nói rất mạnh nói trên của ông TBT có 2 sự chệch hướng:

– Bọn Nội xâm là bọn tội phạm chính trị như vừa định nghĩa ở trên, chứ không phải bọn Tham nhũng!

– Chống bọn Nội xâm theo đúng định nghĩa như vậy quả là “đang ở giai đoạn quyết liệt” nhưng “giai đoạn” ở đây là giai đoạn mà toàn dân đang phải khẩn trương đoàn kết lại thành sức mạnh để đập tan sự kết hợp giữa bán nước và cướp nước để bảo toàn lãnh thổ và chủ quyền độc lập thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam, chứ không phải giai đoạn hừng hực đốt lò chống Tham nhũng của ông TBT.

Chống Tham nhũng tuy là việc quan trọng và rất cần thiết nhưng điều quan trọng là phải chống cơ chế chính trị độc quyền là nguyên nhân phát sinh, đồng lõa và bảo vệ cho Tham nhũng (1) và phải tiến hành tại thời điểm thích hợp sao cho không làm lu mờ nhu cầu bức thiết số một là nhu cầu tập trung sức mạnh toàn quốc vào việc chống nạn ngoại xâm kiểu mới của Tàu Cộng (mà Luật Đặc khu đang là đòn quyết định trong chiến lược cướp nước và bán nước ấy).

Một khi chủ quyền của Tổ quốc không còn thì kết quả chống Tham nhũng dẫu có “vĩ đại” đến mấy cũng trở thành vô nghĩa! (Ấy là cứ giả thiết việc “đốt lò” là nhằm chống Tham nhũng thật, chứ không nhằm dọn giẹp nội bộ, tập trung quyền lực để chuẩn bị rất công phu cho việc trao 3 Đặc khu nhượng địa cho Tàu Cộng làm “một con đường, một vành đai” xiết chặt Việt Nam được thực hiện suôn sẻ!).
Chú thích:

(1) Quyền lực tuyệt đối thì Tham nhũng tuyệt đối, đó là nhận thức cơ bản của nền Chính trị hiện đại, và chính ông TBT cũng công nhận “Tham nhũng là khuyết tật bẩm sinh của quyền lực ”. Một cơ chế quyền lực độc đảng, lãnh đạo một cách “trực tiếp, toàn diện và tuyệt đối” thì chính là cội nguồn bất tận tuôn ra bạt ngàn những dòng thác trào tham nhũng, tràn ngập khắp chốn thị thành và làng quê xóm ngõ, sức nào mà chống cho hết được? Trong khi “lò chống tham nhũng” đang cháy rừng rực nơi cung đình thì khắp nơi, tận hang cùng ngõ hẻm tham nhũng vẫn thản nhiên bủa vây cuộc sống.

Xưa và nay: Anh bộ đội cụ Hồ và người công an nhân dân

Ng. Dân (Danlambao) - Bản chất của người cộng sản là lừa mị dối gian, tham lam tàn bạo… khi yếu thế thì không ngại cúi lòn, đến lúc được thời thì khoe khoang cao ngạo. Họ “đóng kịch” khá giỏi, khá tài cho mọi mục đích, và đến khi thỏa mãn đủ đầy, mới lộ ra bản chất thật.

Vì thế mà đối với người CS, hầu như ai nấy đều “lầm”. Và vì cả tin, bị lầm, đôi khi đã phải trả giá bằng mạng sống, bằng cuộc đời, và cũng bằng bao nổi đau thương của cả dân tộc.

Anh bộ đội cụ Hồ

Ngày trước, để phát động cuộc chiến, và kêu gọi toàn dân theo về phía mình, đảng CSVN đã hô hào “đấu tranh cho dân tộc” đánh thực dân Pháp để giành lấy độc lập tự do – (thực chất là đánh cho cộng sản quốc tế).

Bằng mọi mưu mô thủ đoạn để thu phục người dân, một quân đội được thành lập để đấu tranh, mệnh danh là “bộ đội cụ Hồ”, vì cụ Hồ (tức Hồ Chí Minh) là người lãnh đạo kháng chiến.

So với quân đội Pháp, cũng như QĐ Quốc Gia VN (lúc bấy giờ), bộ đội cụ Hồ hầu hết xuất phát từ dân, vì người dân (đa số là trai trẻ) tại các vùng sâu, vùng xa (gọi là bưng biền) là những vùng làng mạc thôn quê hẻo lánh, chơn chất thật thà dễ dàng bị cuốn hút bởi lòng yêu nước, vùng dậy chống thực dân, mà hết lòng đi theo CS - Thời ấy là Mặt Trận Việt Minh.

Quân đội VM, tức bộ đội cụ Hồ hoạt động cùng dân (vì phải bám vào dân để được giúp đỡ về mọi mặt) đã luôn tỏ ra rất là thân thiện và gần gũi, qua chủ trương: “cùng ăn, cùng ở, cùng làm”, để từ đó mà chiến đấu “vì dân”. Một chủ trương vô cùng tinh vi, gian xảo để lừa mị, người dân khó mà biết được, đã rất thành công và thu hút được lòng dân. Đó là thời gian Việt Minh, tức CSVN còn yếu thế - giai đoạn 1945 -46, 47… cho mãi 30 năm sau, khi họ đã thành công “đánh Pháp, đuổi Mỹ, diệt Ngụy” cướp đoạt cả nước để thiết lập nền thống trị.

Ngày trước, nói đến “bộ đội cụ Hồ”, đa số người dân thương mến - một bộ đội thường hay chung đụng đóng ở nhà dân – Tùy lúc, tùy nơi, có khi từng đại đội, cấp tiểu đoàn… được dân nuôi ăn, chở che đùm bọc. Vì họ không hề nhũng lạm tơ hào lấy của dân, dù là “cây kim sợi chỉ” – câu nói ám chỉ tình quân dân cá nước tràn đầy: cả những khi lẫn trốn trong đồng, trong rừng sâu, trong hang động, vì giặc ruồng bố, giặc truy đuổi… Người dân sẵn sàng bao che, và tiếp tế bảo bọc từ mọi thứ. Dân sẵn sàng hy sinh mọi thứ để đùm bọc chở che. Nói chung là: thời gian người dân rất thương yêu quí mến bộ đội cụ Hồ - ở dân thương và đi dân nhớ.

Thật sự, không phải người CS tốt, yêu tổ quốc, yêu đồng bào, đấu tranh vì độc lập tự do, cho ấm no hạnh phúc toàn dân. Mà CS rất tinh vi trong vai trò “lừa mị”. Cho đến khi “thắng lợi hoàn toàn” thì là bắt đầu trở mặt - từ sau 1975 – Và cho đến hôm nay, sau 43 năm, tất cả mọi người đều thấy rõ: CS đã chuyên quyền thống trị, đưa đất nước, toàn dân đến bờ vực tối tăm…

Những ai đã thấy? Đã biết? Đã thật sự hối hận, hối tiếc cho sự tin yêu, lầm lạc, đã phải trả cái giá vô cùng lớn lao, khủng khiếp đớn đau này?

Ròng rã 70 – 80 năm, hơn 2-3 thế hệ. Thế hệ cha ông nằm xuống, thế hệ con cháu tiếp nối: vẫn hy sinh, vẫn chết chóc… và bao chiêu trò lừa mị dối gian. Để đến bây giờ, những tấm bằng ghi công, liệt sĩ (thắm máu) bày treo la liệt khắp nhà - những công lao trở thành vô nghĩa. Bị bạc đãi, bị rẻ rúng xem thường. Và cũng không khỏi bị đàn áp, đánh đập (qua cướp đất, cướp của, cướp nhà, cướp đi sự sống…) của bầy đàn thống trị hôm nay: Một lũ hung thần, quỉ dữ. Một đám lâu la, đầu trâu mặt ngựa, cái lũ côn đồ bất nghĩa bất lương, tự xưng là “đầy tớ dân” vì dân và phục vụ dân…

Lịch sử đã sang trang. Bộ đội cụ Hồ trở thành là dĩ vãng - một dĩ vãng tự hào, cũng là một dĩ vãng tức tưởi, chết không nhắm mắt, vì quá đau lòng? Bây giờ là QĐND, một quân đội của loài quỉ dữ. Một quân đội đánh mất chủ quyền. Một quân đội đớn hèn và đốn mạc. Đất mất, biển đảo mất, tự do hoàn toàn mất… QĐ hả hê nhũng lạm, vui hưởng vinh sang (cướp công tiền nhân mà thụ hưởng). Và người dân không hề được bảo vệ, cuộc sống chết chóc lầm than… Người dân đang trên bước đường nô lệ. Bộ đội “cụ Hồ” hoàn toàn đã chết. QĐND thừa kế, tiếp nối - nỗi điếm nhục muôn đời.

Và người công an nhân dân VN

Là “công bộc của dân”, là “đầy tớ trung thành”: vì dân, an dân, phục vụ dân. Những khẩu hiệu “bỉ ổi”. Những tuyên bố “điếm đàng”, vẫn luôn hiện hữu mọi chốn, mọi nơi, khắp cùng đất nước… Người dân thật sự đã thấy được gì?

- Bắt bớ, đánh đập và đàn áp chẳng nương tay, mỗi khi người dân có sự phản kháng, chống đối: - chống giải tỏa cướp đất - chống Tàu cộng lấn chiếm - chống tham nhũng bất công - chống bóp nghẹt tư tưởng - chống xả thảy chất độc - chống đói nghèo - chống kiếp đời nô lệ… Bao thứ chống để nhận lấy bao đánh đập đàn áp dã man… Đó là “ân sủng”? Đó là “vinh quang”? Là đền ơn đáp nghĩa, là bao sự đền bù (những hy sinh tuông đổ máu xương). Là bao lời hứa hẹn: đảng CSVN, một đảng vì nước, vì dân, vì độc lập tự do, ấm no hạnh phúc?

Việt Nam - đất nước giàu mạnh, dân tộc anh hùng - Thuở thời xưa cũ, giờ đã lụn tàn. Vì sao? Vì lầm lạc. Vì cả tin. Vì “trao duyên lầm tướng cướp”, hay vì gì nữa? Vì bao sự lừa mị, lật lọng gian manh… Vì mơ giấc “Thiên Đàng”, một giấc mộng “lạc lầm”, 80 năm, giờ chưa thức tỉnh?

Năm 1966, tướng “độc nhãn” Moshe Dayan, bộ trưởng quốc phòng Do Thái thăm VN. Qua kinh nghiệm của một dân tộc “lầm than muôn kiếp”, nay đã được lập quốc, đã hạnh phúc ấm no, dù cũng đã trải qua muôn vàn thảm thương chết chóc. Ông tuyên bố: “Muốn diệt trừ “quỉ dữ”, cần phải sống chung cùng quỉ dữ”.

Trên 80 năm ăn nằm với quỉ, trên 40 năm “thấm tình” sống chung cùng quỉ, đã đủ thời gian cho dân tộc này “diệt quỉ” hay chưa?

Một giấc ngủ quá dài. Một giấc mơ quá lâu. Một niềm tin quá nặng. Nếu đã là “mộng mị”… thì như vậy, đã đủ cho dân tộc anh hùng tỉnh giấc được chưa?

12/7/2018