Monday, June 11, 2018

"Quần chúng tự phát" từ đâu?

CTV Danlambao - Từ xe thùng của bộ côn an. Từ cái lò côn đồ của đảng cộng sản. Bằng gian manh truyền đời từ ngày cướp chính quyền, những tên công an giả dạng côn đồ để trở thành côn an bất-chính-quy đã đóng vai quần chúng yêu đảng, ngang nhiên đứng trên luật pháp để tấn công người dân yêu nước.

Hồ sơ "thành tích" côn an đánh dân đến bây giờ có lẽ đã chất cao như núi. Tất cả làm nên tấm khiêng để bảo vệ chế độ có truyền thống hèn với giặc ác với dân. "Thành tích" đó lại được dày thêm trong ngày 10.06.2018: 

Những công dân yêu nước này đã trở thành "đối tượng thù địch" của băng đảng côn đồ chỉ vì họ xuống đường bày tỏ ý nguyện của mình trong ôn hòa về một vấn đề chung của đất nước: 






Làm tròn sứ mạng hèn với giặc ác với dân do đảng giao phó, những tên côn đồ leo lên xe thùng côn an trở về sào huyệt của băng đảng.

Khoát lại trên người bộ đồng phục, chúng nghiễm nhiên biến thành: chiến sĩ công an nhân dân



11.06.2018


Bình Thuận nổi dậy chống luật đặc khu, cảnh sát cơ động bỏ mũ giáp tháo chạy

CTV Danlambao - Cuộc biểu tình chống luật đặc khu của người dân Bình Thuận bước sang ngày thứ hai liên tiếp với cường độ ngày càng dữ dội hơn, đỉnh điểm vụ việc là hàng trăm cảnh sát cơ động đã bị người biểu tình buộc phải giải giáp vũ khí và tháo chạy.

Lúc 12 giờ trưa ngày 11/6/2018, nhà cầm quyền đã huy động hàng trăm cảnh sát cơ động kéo đến đàn áp người biểu tình tại quốc lộ 1A, đoạn đi qua thị xã Phan Rí Cửa, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận khiến bạo lực tiếp tục bùng phát.

Kết cục là lực lượng hùng hậu gồm cảnh sát cơ động, công an trật tự được trang bị khiên chắn, gậy chuyên dụng cùng súng phóng lựu đạn cay… đã phải thất thủ trước những người dân đang phẫn uất cực độ.

Video phổ biến trên mạng xã hội cho thấy cảnh hàng trăm cảnh sát cơ động tự cởi bỏ mũ giáp, vũ khí trong hoàn cảnh bị người biểu tình bao vây, khống chế. Thậm chí, một số người dân đã chủ động giúp những các CSCĐ leo tường tháo chạy để bảo toàn tính mạnh.



Bình Thuận được xem là điểm nóng kể từ khi bắt đầu nổ ra cuộc biểu tình phản đối luật đặc khu của nhà cầm quyền cộng sản. Đỉnh điểm của cuộc bạo loạn tại Bình Thuận xảy ra khi an ninh, cảnh sát bắt giữ một số người tham gia biểu tình trong sáng ngày 10-6. Người dân đã đáp trả bằng hàng loạt “cơn mưa” gạch, xà bần được lấy từ hai bên đường. 

Chưa dừng lại, hàng ngàn người dân đã đồng loạt diễu hành đến trụ sở UBND tỉnh Bình Thuận yêu cầu thả người. Tuy nhiên nhà cầm quyền đã dùng xe đặc chủng chống bạo động và phóng lựu đạn cay về phía người dân. Cuộc chiến đòi người đã trở thành bạo loạn khi sự phẫn uất của người dân càng gia tăng. Cổng rào UBNH tỉnh đã bị đạp đổ, một số xe quân dụng của nhà cầm quyền đã bị đập phá và đốt cháy ngay trong đêm 10/6 rạng sáng ngày 11/6.

Sở dĩ người dân tỉnh Bình Thuận phản kháng mạnh mẽ trước dự luật đặc khu của nhà cầm quyền là vì họ quá hiểu sự nguy hiểm của Trung cộng. Cần nhắc lại dự án nhiệt điện tại huyện Tuy Phong tỉnh Bình Thuận đã gây ô nhiễm trầm trọng, ảnh hưởng đến đời sống của người dân. Trong khi đó nhà cầm quyền hoàn toàn không có động thái bảo vệ môi trường cũng như đời sống của người dân nơi nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân. Điều đó đã dẫn đến cuộc bạo loạn trên quốc lộ 1A hồi tháng 4/2015.

Tâm điểm của cuộc biểu tình của người dân Phan Rí Cửa (Bình Thuận) đã cho thấy sức mạnh của nhân dân. Sự vô cảm cùng hành động bán nước của nhà cầm quyền cộng sản đã dẫn đến nỗi căm phẫn trong nhân dân. Nghiêm trọng hơn khi nhà cầm quyền không chịu lắng nghe tiếng nói yêu nước của nhân dân. Thay vào đó bạo lực dùi cui, súng, lựu đạn cay… đã được quan chức cộng sản sử dụng để trấn áp nhân dân. 

Cảnh sát cơ động là lực lượng đối kháng trực tiếp khi ra tay trấn áp các cuộc biểu tình của nhân dân. Thế nhưng ngày hôm nay, hàng trăm cảnh sát cơ động được trang bị khí tài tận răng đã thất thủ trức sức mạnh của nhân dân. Những bộ quân phục, những tấm khiên chắn, những cây gậy chuyên dụng cùng những đồ bảo hộ của lực lượng này đã phải trút bỏ nhằm hạ nhiệt cơn phẫn uất của nhân dân Phan Rí Cửa. Một lần nữa lực lượng được xem là tinh nhuệ nhất của cộng sản (thường dùng để trấn áp biểu tình) đã không thể chiến thắng lòng dân. 

Sau lần thất thủ ngay trước đại bản doanh của Formosa cùng với việc người dân Đồng Tâm bắt giữ 38 cán bộ, cảnh sát cơ động thì đây là lần thứ ba lực lượng cảnh sát cơ động đã buộc phải đầu hàng nhân dân. Và một lần nữa nhân dân-những người bắt giữ lực lượng này đã không bức hại những kẻ được xem là công cụ của đảng cộng sản. 

Điều đó cho thấy nhân dân đứng lên chống lại nguy cơ xâm lược của Trung cộng, phản đối hành động bán nước của quan chức cầm quyền cộng sản. Những cảnh sát cơ động nói riêng hay những lực lượng nhu hội cờ đỏ, an ninh mật vụ hay bất cứ thành phần nào cuồng đảng hay thức tỉnh trước khi quá muộn. Hay quay về với nhân dân để cùng bảo vệ tổ quốc, bảo vệ biển đảo bởi chúng ta là người Việt Nam. Đừng trở thành tay sai cho bè lũ bán nước hại dân, những kẻ mang danh chính quyền cộng sản.

Rốt cuộc rồi sao?

Đông Đô (Danlambao) - Cả nước như chấn động với những cuộc biểu tình rầm rộ và toàn diện khắp những tỉnh thành, ngay cả những vùng Cao nguyên xa xôi, của những người dân Việt biết yêu non sông tổ quốc Việt Nam trong ngày Tổng biểu tình lịch sử, 10/06/2018.

Để vượt qua những bức tường rào cản bằng sắt và kẽm gai, hoặc bằng lực lượng an ninh VC áo xanh, áo đen, những người biểu tình đã phải đương đầu khá vất vả trong những cuộc cận hỗn chiến bằng tay không của người dân, Nhưng cuối cùng, dân đã thắng thế vượt qua tất cả và tiếp tục cuộc diễn hành tiến về mục tiêu như đã được định trước như trong cuộc xuống đường tương đối thành công ở Sài Gòn. Hoặc nhiều gian nan chống trả lực lượng an ninh có vũ khí ở Bình Thuận, dân biểu tình phải thoái tiến trong khoảng cách nhỏ rất khó khăn. 

Đó chỉ là sự tường thuật sơ qua trong một vài cuộc biểu tình tiêu biểu của những người dân không tấc sắt, để cho chúng ta thấy được việc chiến thắng những lực lượng an ninh VC có trang bị khiên chắn và vũ khí là không dễ dàng. Con số xuống đường vượt hơn 200.000 người ở Sài Gòn là một thành công chưa từng có, và những nơi khác không kém hơn con số 1.000 người. 

Mục đích của những cuộc xuống đường nầy nhằm phản đối nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam có mưu toan dâng đất cho Tàu cộng dưới chiêu bài cho thuê đất “đặc khu” và thêm vào hay chữ kinh tế (“đặc khu” vốn được xem là vùng bất khả xâm phạm của Tàu cộng và họ có toàn quyền sử dụng nó nhằm cho bất kỳ mục đích gì như thiết lập nhà kho vũ khí, căn cứ quân sự bí mật của quân đội Tàu cộng, nơi tồn chứa những hóa chất độc hại, v.v...). Trước khi cuộc tổng biểu tình nổ ra, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã lường trước sự việc bất ổn trong dân chúng nên tuyên bố rút ngắn thời gian cho thuê từ 99 năm xuống 70. Và đồng thời cho xúc tiến việc thông qua quốc hội bù nhìn biểu quyết “luật an ninh mạng” càng nhanh càng tốt. Đó là luật độc tài quyền phán quyết bắt bớ những ai lướt mạng và dùng facebook, thậm chí là một câu comment nào đó được cho là nói xấu nhà nước, đảng, hoặc những vị lãnh đạo, còn nằm trong chủ nhà facebook, cũng bị kết tội. Tóm lại, đó là một loại luật xâm phạm nhân quyền một cách công khai và nhằm mục đích phân tán sự tụ hội kết bạn thành số đông cho những cuộc biểu tình sau này. 

Rốt cuộc rồi sẽ ra sao, sau những cuộc biểu tình “ôn hòa” trong ngày Tổng biểu tình 10/6? Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam sẽ thu hồi quyết định cho thuê “dặc khu”, giả như giảm lại thời gian chỉ là 70 năm? Vậy theo bạn, bạn nghĩ sao? Và như thế, những cuộc biểu tình rầm rộ nhưng...“ôn hòa” nầy đã khiến nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam run sợ nên ngưng ngay việc bán nước (đúng hơn là dâng đất “đặc khu” theo ký kết trước đó vào tháng 4, năm 2017) chăng ? Hay là họ đang ngấm ngầm dùng chiêu thức “luật an ninh mạng” để triệt tiêu âm mưu biểu tình nào đó trong tương lai, nhằm mở đường cho việc thông qua biểu quyết cho thuê đặc khu một cách thuận lợi dễ dàng hơn ?

Rốt cuộc rồi sẽ ra sao, sau những cuộc biểu tình “ôn hòa” trong ngày Tổng biểu tình 10/6, sau những cuộc xô xát nhẹ và những cuộc vượt tuyến phòng ngự thành công, thì... đoàn biểu tình... chia tay nhau về nhà. Nhưng họ có về nhà một cách “ôn hòa” không? Hay họ bị lực lượng an ninh VC chận đón đánh lẽ một cách không nương tay? Như thế, quả là một thất bại hoàn toàn! Trong khi đoàn biểu tình đang chiếm ưu thế phản công nhưng vì... phải “ôn hòa” xuống đường nên họ... đã bỏ mất cơ hội chiến thắng nhằm cứu nguy đất nước. Đáng lý ra, chúng ta nên biết khi nào nên “ôn hòa” và khi nào nắm bắt thời cơ để “bạo động”. Vì không một cuộc tranh đấu nào mà không phải hy sinh dù là ôn hòa hay bạo động, nhưng mấu chốt thành công không phải chỉ có sự ôn hòa... (nhằm tạo nên hòa khí) là phương sách đúng nhất đối chọi với mọi kẻ thù. Chúng ta cần phải hiểu và biết kẻ thù của mình là ai và bản chất thế nào trước khi đưa ra giải pháp ôn hòa hay bạo động hoặc kết hợp một cách khéo léo cả hai giải pháp.

Chúng ta sẽ còn gì để mất khi mà đất nước đã mất!

Rốt cuộc rồi sẽ ra sao? Chúng ta có còn nhuệ khí để tái phát động một cuộc Tổng biểu tình nữa không, sau những hành động đàn áp, bắt bớ của côn an VC nhắm vào từng cá nhân tham gia cuộc biểu tình?

Chúng ta sẽ còn gì để mất khi mà chung quanh ta toàn là kẻ thù dân tộc!

Các bạn hãy tự trả lời cho chính lương tâm của mình: quyết tử hay nô nhục?

(06/11/2018)

Friday, June 8, 2018

99 năm không đáng sợ bằng Việt Nam bị xóa tên trên bản đồ thế giới

Le Nguyen (Danlambao) - Quả bom đặc khu kinh tế do bộ chính trị đảng csVN tung ra làm bùng nổ dư luận xã hội và tạo ra làn sóng phản đối dữ dội của mọi tầng lớp nhân dân chưa có tiền lệ từ trước tới nay. Phản đối dự luật về các đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc có cả cán bộ, đảng viên và các gia đình có truyền thống cách mạng. Đọc các ý kiến, xem các video clip phản đối dự luật đặc khu chúng ta thấy có nhiều thành phần khác nhau. Nó không co cụm trong thành phần mà đảng, nhà nước gọi là phản động, thế lực thù địch thực hiện âm mưu chống phá kế hoạch “đột phá khẩu” tìm sinh lộ cho chế độ csVN đang quằn quại trong đống nợ công năm sau cao hơn năm trước - món nợ mà đảng, nhà nước hiện đang mất khả năng chi trả.

Nguyên nhất mất khả năng chi trả nợ nước ngoài là do các quả đấm thép, vươn ra biển lớn với các chiếc xuồng ba lá của các tập đoàn kinh tế quốc doanh mang tên Vina lần lượt tiếp bước nhau chìm trong biển nợ và biến mất không sũi bọt giữa đại dương bao la của thời đại kỹ thuật số. Mất khả năng chi trả nợ nước ngoài còn do nguồn ngân sách thu từ thuế, phí thì teo dần và nguồn tài nguyên thiên nhiên từ rừng, từ biển, từ trong lòng đất dần cạn kiệt bởi các quan tham ngu dốt xà xẻo, vun vén cho cá nhân, gia đình và phe nhóm. 

Lỗ, lỗ và lỗ... làm đâu lỗ đó. Ngay cả việc đơn giản nhất là đào nguyên liệu quốc gia dưới lòng đất lên bán vẫn lỗ và nợ thì ngày càng chồng chất. Nguồn thu dần càng kiệt, không thấm vào đâu so với phần chi cho bộ máy song trùng, cồng kềnh của đảng, nhà nước csVN. Thế cho nên ban tham mưu của đảng bày trò cho bộ chính trị bán đất, giao đất cho Tàu làm nhượng địa cho tới những 99 năm, qua vỏ bọc mang tên là đặc khu kinh tế. 

Qua sự kiện đặc khu kinh tế chỉ ra cho chúng ta thấy, Bộ Chính trị đảng CSVNhơi chủ quan với người dân Việt Nam thời a còng (@) Các ông bà cứ nghĩ người dân thụ động, sợ đảng như thời loa đài thuở Hồ Chí Minh ở hang, là thời đảng gieo rắc khủng bố nói sao dân nghe vậy, không dám phản ứng và khi nghe nói đến chủ trương lớn của đảng là sợ tái mặt không dám nói gì! 

Thời đại đã thay đổi, đối mặt chiêu trò bịp bợm của Bộ Chính trị với “món” dự thảo luật cho thuê đất 99 năm ở các đặc khu kinh tế, đã có rất nhiều phản đối từ nhiều góc nhìn khác nhau của mọi tầng lớp nhân dân đọc được ghi nhận như sau: 

- Ngày 09 tháng 06 năm 1898 tại Bắc Kinh, một hợp đồng “nhượng địa” đã được ký kết bởi triều đình Mãn Thanh và chính phủ Anh để bàn giao Hong Kong cho Vương Quốc anh với thời hạn là 99 năm. 

- Bán đảo Crimea từng thuộc về Ukraine nhưng đã bị Nga sáp nhập năm 2014 qua một cuộc trưng cầu dân ý về giải pháp tách ra khỏi Ukraine bởi lý do quá nhiều người Nga sinh sống trên bán đảo và họ muốn sáp nhập vào đại Nga để được nhà nước Nga bảo vệ cho họ! 

- Tại Việt Nam nước ta có các khu công nghiệp như khu công nghiệp Vũng Áng - Hà Tĩnh, dự án Boxit Tây Nguyên, khu công nghiệp Đồng Kỵ - Bắc Ninh, dự án Boxit Tây Nguyên và một số dự án khác trải dài từ Bắc chí Nam do người Trung Quốc làm chủ. Các khu vực này luôn xuất hiện một bộ phận không nhỏ người Trung Quốc cùng những cửa tiệm, biển bảng, đường phố toàn tiếng Trung, phát sinh nhiều tiêu cực phức tạp chưa có biện pháp khắc phục hiệu quả. 

- Hậu quả của cái cũ chưa được khắc phục triệt để, đặc khu kinh tế mở ra với thời hạn thuê đất lâu hơn Formosa, lâu tới 99 năm. Với 99 năm đó Tàu sinh con đẻ cháu sinh sống trong đặc khu kinh tế, liệu họ có chịu rời đi hay lại như dân Nga ở bán đảo crimea của Ukraine. Nhỡ dân Tàu sống trong đặc khu sau 99 năm đòi “trưng cầu dân ý” sáp nhập vào Tàu, có nhà cầm quyền Tàu ở đằng sau giật dậy ủng hộ “nguyện vọng” của người Tàu ở đặc khu kinh tế thì sao? 

- 99 năm rất là dài, có thể kéo dài đến 3,4 thế hệ và ảnh hưởng rất xấu đến an ninh quốc phòng, nhất là hiện tại bây giờ Việt Nam vẫn bị Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, tuyên bố chủ quyền đường lưỡi bò… bất chấp luật pháp quốc tế. 

- Khi ra luật như vậy, người ta đấu giá mà thắng thì người ta có thể dùng chính cái luật của mình, và họ dùng đồng tiền đối với họ không là bao nhiêu, họ sẵn sàng ra giá cao để thuê được 3 điểm quan trọng nằm tại đầu, giữa và cuối của đất nước, kết hợp với Hoàng Sa, Trường Sa, kết hợp với đường lưỡi bò thì Việt Nam nằm hoàn toàn trong vòng tay họ. 

Trước phản ứng ngày càng lan tỏa trong đại bộ phận người dân đối với nghị quyết trung ương đảng khiến cho những cá nhân lãnh đạo phụ trách việc thông báo, đôn đốc thông qua dự luật ở quốc hội đã vội vã né tránh trách nhiệm, khéo léo chỉ ra nhóm chủ mưu tung ra quả bom dư luật thuê đất 99 năm là ai, với phát ngôn cụ thể như sau: 

“Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không thể không ra luật” (Nguyễn Thị Kim Ngân). 

- “Xây dựng đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc là làm theo tinh thần của Nghị quyết Trung ương Đảng khóa XII” (Nguyễn Xuân Phúc). 

Dù nói rồi nhưng vẫn sợ người dân chưa hiểu nên ông Phúc đính chính tiếp để mọi người biết ông không phải là người gây ra chuyện: “...Đây (99 năm cho thuê) không phải là điểm mấu chốt?...” 

Vậy, mấu chốt của luật cho thuê đất 99 năm trong đặc khu kinh tế nằm ở đâu, là gì? 

- Có phải mấu chốt nằm ở chỗ bộ chính trị bán đất, bàn giao chủ quyền cho Tàu làm “tô giới, nhượng địa, lãnh thổ của nước bạn trên nước Việt Nam” như trường hơp báo công an nhân dân đăng bảng hiệu “quảng cáo” khu kinh tế Formosa, Vũng Áng là lãnh thổ nước bạn! 

Dù đã thể hiện sự cố gắng hết sức chứng minh mình “vô tội” nhưng ông Phúc vẫn chưa an tâm nên ngầm bật đèn xanh cho cho 2 thành viên trong tổ tư vấn thủ tướng phản biện dự luật của đặc khu kinh tế, là giáo sư Trần văn Thọ, đại học Waseda,Tokyo, Nhật bản (https://baotiengdan.com/201.) với giáo sư, tiến sĩ Vũ thành Tự Anh đại học Boston và đại học Fulbrigh Saigon (https://baotiengdan.com/201.) 

Riêng bộ chính trị cố diễn cho tròn tuồng tích của vở kịch đặc khu kinh tế nên ngầm chỉ đạo, cắt cử nhiều con chim mồi đánh tráo khái niệm, đánh lạc hướng dư luận để dẫn dắt các ông bà nghị gật bấm nút thông qua luật cho thuê đất 99 năm, áp dụng cho các đặc khu Vân Đồn, Bắc Phong Vân, Phú Quốc. Trong số chim mồi của bộ chính trị, có ông Lê Xuân Thân trưởng đoàn đại biểu quốc hội tỉnh Khánh Hòa ê a rằng thì là: 

“Việc được thành lập đặc khu Bắc Vân Phong đối với chúng tôi là một sức bật và là tâm tư nguyện vọng của đảng bộ, chính quyền cũng như đông đảo người dân. 

Vị trí của Bắc Vân Phong có tiềm năng rất lớn nhưng chưa được đầu tư. Chúng tôi nghĩ rằng với những chính sách như dự thảo luật thì số lượng nhà đầu tư đổ vào Bắc Vân Phong sẽ rất nhiều... 

...Các lo ngại về thời gian cho thuê đất quá lâu, quốc hội đang có hướng bàn thời gian giao đất 70 năm - bằng thời gian theo Luật đất đai hiện tại. Chỉ có những trường hợp đặc biệt, rất đặc biệt mới trình và Thủ tướng sẽ có ý kiến tăng thời gian cho thuê đất lên...” 

Hỗ trợ cho chim mồi Nguyễn Xuân Thân, là ông bộ trưởng Kế hoạch-Đầu tư Nguyễn Chí Dũng trổ tài phát ngôn bịa để định hướng, đánh lạc hướng các đại biểu quốc hội đang quan tâm đến thời gian cho thuê đất và phân vân chưa xác định thực chất là đặc khu hay nhượng địa? Đã bị ông Dũng chủ động lèo lái qua câu nói sau: 

"...Thật thận trọng trong quá trình xem xét đối với những dự án gọi là đặc biệt và có thể hưởng quy định 99 năm. Quy định 99 năm, hiện nay đã có nhiều nước làm như đảo British Virgin Islands, UAE, Malaysia…" 

Thực chất của cái gọi là đặc khu kinh tế của Bộ Chính trị CS đề ra, chính xác là “nhượng địa” cho thế lực hắc ám ở đằng sau và thế lực hắc ám đó không ai khác chính là Tàu cộng. Cái mà cộng sản gọi là đặc khu kinh tế chính xác là nhượng địa, nó hiển hiện trong khoản 3 điều 7 của dự thảo Luật đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn – Bắc Vân Phong – Phú Quốc. Điều khoản cho phép tòa án nước ngoài nhảy vào giải quyết để phán quyết quyền lợi công dân Việt Nam ngay trên lãnh thổ đặc khu là lãnh thổ nước Việt Nam, có nội dung như sau: 

“...Tranh chấp giữa các nhà đầu tư liên quan đến hoạt động đầu tư kinh doanh tại đặc khu, trong đó có ít nhất một bên là nhà đầu tư nước ngoài được giải quyết tại tòa án nước ngoài, trừ tranh chấp thuộc thẩm quyền giải quyết riêng biệt của Tòa án Việt Nam theo quy định của pháp luật về tố tụng dân sự”. 

Luật cho tòa án nước ngoài xử án người Việt Nam trong đặc khu kinh tế, có nghĩa là nhà nước csVN chủ động bỏ quyền tài phán, giao chủ quyền quốc gia cho đối tác thuê đất (ai thuê đất?) Khoản 3 điều 7 trong dự thảo luật chỉ ra đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc là nhượng địa, tô giới giống như đế quốc Anh cướp quyền tài phán của Trung Quốc xử án Tống Văn Sơ ở Hongkong, công dân Tàu trên đất Tàu vào những năm đầu thập niên 30s của thế kỷ trước! 

Thật sự thì quả bom đặc khu kinh tế cho thuê đất 99 năm của Bộ Chính trị tung ra để lôi kéo dư luận xã hội, lực lượng đối kháng chế độ chạy theo đánh trận giả “vô hại” do ban tham mưu của đảng csVN bày ra. Đặc khu kinh tế cho thuê đất 99 chỉ là phương pháp làm giảm nhiệt, làm cho người dân mất tập trung vào hiệp ước Hội Nghị Thành Đô sẽ hoàn tất giai đoạn một của tiến trình sáp nhập Việt Nam thành một tỉnh trực thuộc trung ương Bắc Kinh. 

Kể từ khi hiệp ước Thành Đô ra đời, đảng csVN chối bỏ sự thật “giấu như mèo giấu cứt” nhưng 2 đảng cộng sản Tàu-Việt âm thầm thực hiện từng bước sáp nhập Việt Nam vào Tàu như: 

- Đuổi các công ty dầu khí nưóc ngoài, đuổi ngư dân, giải phóng mặt biển qua việc Formosa xả hóa chất độc hại xuống biển để giao nộp Biển Đông cho Tàu. 

- Cho quân đội, công an nhân dân thay đổi quân phục cùng màu với quân đội, công an nhân dân Tàu. 

- Giao đất cho Tàu làm nhượng địa như da beo trên lãnh thổ Việt Nam trước khi thông qua dự luật cho thuê đất 99 năm ở các đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc. 

- Cấp giấy thông hành xuất, nhập cảnh qua lại biên giới Việt –Trung. Thực tế thì công dân Tàu ngênh ngang qua lại Việt Nam không cần phải xin giấy phép nhập cảnh trước khi giấy phép chính thức ra đời. 

- Lập viện Khổng Tử, đập phá các di tích lịch sử, cưỡng bức học tiếng Tàu trong các chương giáo dục phổ thông các cấp. 

- Cử cán bộ sang Tàu tập huấn quản lý cơ quan hành chánh, an ninh, truyền thông theo mô hình quản lý, điều hành theo kiểu Tàu. 

... 

Những điểm vừa nêu không phải là tất cả nhưng nó là chỉ giấu chỉ ra bước chuẩn bị để biến Việt Nam thành một tỉnh của Tàu đã lộ rõ. 

Cũng nên nói thêm, thời nay sáp nhập Việt Nam vào Tàu, làm khu tự trị trực thuộc trung ương Bắc Kinh không có nghĩa là Trung cộng đưa quan thái thú hay quan toàn quyền sang cai trị Việt Nam như thời bắc thuộc, thời thực dân đế quốc mà chúng sẽ sử dụng những tên hồn Hoa da Việt cai trị người Viêt Nam ta, trước khi chúng xóa sổ Việt Nam ra khỏi bản đồ thế giới. 

Đó mới là điều đáng sợ chứ không đơn thuần là chuyện giao đất cho Tàu 99 năm sẽ được đại biểu quốc hội bỏ phiếu thông qua trong những ngày tới đây. 

08.06.2018

Luật An Ninh Mạng - Bộ luật của những kẻ bán nước nhằm bịt mồm người dân tố cáo hành vi bán nước của tập đoàn cai trị

Danlambao - Giữa cơn bão Đặc Khu đang làm xôn xao dư luận về âm mưu buôn bán lãnh thổ cho Tàu là một dự luật khác mà chế độ ra lệnh cho các đảng viên trong quốc hội phải thông qua. Đó là Dự luật An Ninh Mạng (ANM). Dự luật này nếu được "bấm" thì sẽ có hiệu lực vào ngày 15/06/2018 - gia tăng khả năng của côn an trong việc theo dõi, bịt mồm, bắt giam, bỏ tù mọi công dân lên tiếng tố cáo hành vi bán nước của đảng CS.

Dự thảo luật ANM quy định các công ty cung cấp dịch vụ internet như YouTube, Facebook, Google phải có văn phòng đại diện và phải lưu trữ dữ liệu người dùng ngay tại Việt Nam. 

Những quy định mới sẽ gia tăng quyền và khả năng kiểm soát các công ty ngoại quốc và thông tin của người sử dụng internet tại VN. 

Theo các nhân viên ngoại giao và chuyên gia kinh tế, luật ANM sẽ tạo ra những hạn chế cho các dịch vụ thương mại quốc tế, giảm GDP của VN và đầu tư nước ngoài. 

Với Điều 26 khoản 2 điểm d, công an sẽ sử dụng luật ANM như là một phương tiện hữu hiệu nhất để theo dõi, khủng bố người dân vì các "cơ quan, tổ chức trong và ngoài nước khi cung cấp dịch vụ trên không gian mạng hoặc sở hữu hệ thống thông tin tại Việt Nam phải lưu trữ tại Việt Nam đối với thông tin cá nhân của người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam và các dữ liệu quan trọng liên quan đến an ninh quốc gia". 

Dựa vào "truyền thống" đàn áp, vu khống, khủng bố của đảng cầm quyền - đặc biệt là côn an - bất kỳ status, thảo luận, phản hồi, bài viết về tình trạng nhân quyền, tự do, dân chủ, môi trường, chủ quyền, tham nhũng, tệ trạng của giới cầm quyền đều có thể bị liệt vào lãnh vực "an ninh quốc gia" và quy kết là phương hại đến an ninh quốc gia.

Khi nói rằng các "cơ quan, tổ chức trong và ngoài nước khi cung cấp dịch vụ trên không gian mạng..." điều đó có nghĩa rằng những thông tin cá nhân, tài chánh của người dân cho các dịch vụ ngân hàng cũng nằm trong tầm kiểm soát của đảng và nhà nước. 

Một điều khoản bịt miệng khác là Điều 26 khoản 2 cho phép giới cầm quyền CSVN ra lệnh cho các công ty nước ngoài "xoá thông tin đăng tải trên mạng theo yêu cầu của cơ quan chấp pháp và lưu vết thông tin đó để cung cấp cho cơ quan chấp pháp; xác thực thông tin người dùng, và cung cấp nó cho cơ quan chấp pháp khi có yêu cầu; đáp ứng tất cả các yêu cầu khác của cơ quan chấp pháp"

Nếu dự thảo Đặc Khu được chế độ bật đèn xanh cho ồn ào, náo nhiệt trên báo chí lề đảng thì dự thảo An Ninh Mạng đã bị đảng cầm quyền bật đèn đỏ. Tất cả đều im lặng để chuẩn bị một thời kỳ im lặng của cả nước. Im lặng bởi sự gia tăng theo dõi, kiểm soát, không chế và khủng bố. Im lặng để tập đoàn cai trị ung dung tiếp tục sự nghiệp bán nước và hoàn tất sứ mạng đã cam kết trong Mật ước Thành Đô. 

08.06.2018

Côn an không phải là... côn an

Hải Âu (Danlambao) - Trả lời bên lề kỳ họp cuốc hụi cộng sản đảng đang diễn ra tại động Ba Đình, bộ trưởng bộ côn an Tô Lâm khẳng định: “công an xã đang duy trì từ trước tới nay về bản chất không phải là công an. Hiện nay sẽ cơ cấu theo hướng chỉ có một loại là công an chính qui”

Sở dĩ kẻ đứng đầu nắm quyền điều khiển thanh gươm, lá chắn của cộng sản đảng khẳng định như thế là do “vừa qua báo chí đưa các chuyện như công an bắn người, công an vi phạm... khi xem lại thì hoá ra chính từ lực lượng không chính qui này”. Những lập luận trên cho thấy Tô Lâm, một kẻ giữ chức vụ tối cao của ngành côn an là một loại người lươn lẹo và đểu cán, sẵn sàng “vắt chanh bỏ vỏ” ngay với chính thuộc hạ của mình. “Chúng ta gọi họ là công an nhưng thực sự họ chỉ là công an xã, mà công an xã thì bản chất không phải là công an, họ là lực lượng không chính qui”.

Thế mới thấy từ trước tới nay, người dân sống trong “thiên đường xã nghĩa” bị đàn áp, bị bắt hại, bị tra tấn đến chết trong đồn côn an, bị bắn chỉ vì vi phạm giao thông v.v... là do côn an xã - côn an "bất chính (qui)" chứ không phải là côn an "chính qui". Đó là sự mập mờ nhằm chối tội của bộ trưởng côn an khi đổ lỗi cho côn an xã gây ra những “sai phạm” mà những kẻ khoác áo côn an xã “không chịu trách nhiệm, không được đào tạo quản lý”. 

Có lẽ những ai từng là người thân của nạn nhân hay là người trực tiếp “được” côn an mời “làm việc” mới hiểu rõ tính hung hăng tàn bạo của côn an. Những cái chết do côn an gây ra đã khiến người dân tại xứ sở thiên đường sợ hãi. 

Côn an xã hay côn an cũng chỉ là một loại được cộng sản đảng ban phát quyền lực nhằm trấn áp bất cứ ai bất đồng quan điểm với nhà cầm quyền. Nhiệm vụ tối cao của loại côn an nào cũng là bằng mọi thủ đoạn, dẫu đê tiện hay hèn hạ nhất cũng phải bảo vệ chế độ. Bởi lẽ côn an chỉ biết còn đảng còn mình. Mặt khác loại côn an nào cũng hăng máu tham gia vào việc cưỡng cướp đất đai khiến hàng trăm, hàng ngàn người dân trở thành dân oan. 

Những kẻ khoác trên mình sắc áo côn an với chức năng giữ gìn an ninh trật tự xã hội trở thành những hung thủ khát máu sẵn sàng giết hại công dân hay những tên côn đồ hung hăng đánh đập người tham gia biểu tình… để rồi sau đó Tô Lâm lại khẳng định chúng không phải là côn an. Phải chăng ngành côn an đã và đang sử dụng những đồng tiền thuế của nhân dân đóng góp tạo ra một lực lượng không chính qui chỉ để gây tội ác với nhân dân và bảo vệ tính chính danh cho thanh gươm, lá chắn của cộng sản đảng? 

Dù bộ trưởng bộ côn an Tô Lâm khẳng định những nợ máu do côn an xã gây ra không “liên quan” đến côn an. Nhưng xem ra lời chối tội ấy khó có thể khiến người dân quên đi sự bức xúc. Và rồi khi người dân vượt qua sự sợ hãi cùng với nỗi căm phẫn tích tụ lâu dài họ sẽ đòi lại “món nợ” do những kẻ chỉ biết còn đảng còn mình gây ra. Khi ấy loại côn an xã hay loại côn an chính qui và ngay cả Tô Lâm sẽ là những kẻ mà người dân truy tìm để thực thi công lý. 

Sau cùng, theo dòng thời sự mới nhất về sự kiện đặc khu bán nước, thử hỏi loại côn an đưa ra cái thư mời này thuộc loại côn an bất hay chính qui?: 


Côn an bất chính qui hay chính qui...? Cả 2 đều đúng. Tất cả đều cùng một loại bất-chính-qui-hèn-với-giặc-ác-với-dân.

09.06.2018

Rút bớt thời gian thuê đặc khu - một bước lùi lươn lẹo

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Thời gian cho thuê 99 năm là thủ thuật của con buôn. Thay vì giá hàng 1 đồng thì rao bán 99 xu. Thay vì 1 thế kỷ thì bớt 1 thành 99 năm. Thủ đoạn lươn lẹo đó được tiếp tục với lời rao hàng hạ giá tiếp của Nguyễn Xuân Phúc: giảm thời gian cho thuê đất đặc khu. 

Nhưng vấn đề không chỉ ở thời hạn thuê Đặc Khu! 

Điểm mấu chốt và mục tiêu tối hậu của tập đoàn Ba Đình là dọn đường để dâng thêm 3 vị trí chiến lược của Việt Nam cho thiên triều phương Bắc. Đó mới là "chủ trương lớn của đảng".

99 năm chỉ là âm mưu được đảng cướp quyền đưa ra để thăm dò và mặc cả với dư luận. Với bản chất xảo quyệt của những con buôn dân bán nước, tập đoàn cai trị đã tìm cách đánh vào tâm lý phẫn nộ của quần chúng bằng con số 99 năm - 1 thế kỷ trừ một. Người dân phản đối 99 thì cửa hàng bán nước sẽ thay bảng tiếp thị bằng con số 70, 50... Miễn sao sau cùng thì chủ trương lớn của đảng con hoang vẫn phải được thực hiện để làm hài lòng các cha Tàu phương Bắc. 

Và đảng sẽ được các sư đoàn bút nô tâng bốc như lời của Nguyễn Xuân Phúc vừa mở đầu cho màn hạ giá lừa bịp: "Chúng tôi phải điều chỉnh thời gian thuê đất xuống một cách hợp lý, phù hợp với nguyện vọng chính đáng mà nhân dân đã phản ánh." 

Món hàng Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc mà đảng cộng sản đang tìm cách thuê tháo bán thốc cần được đặt chung với các món hàng Bauxite Tây Nguyên, Formosa Vũng Áng mà đảng đã cướp của Tổ Quốc để dâng cho Tàu cộng. Không cần phải chờ đến 99 năm nóc nhà Tây Nguyên mới trở thành căn cứ địa bùn đỏ của Tàu. Không cần đến 70 năm Formosa mới trở thành pháo đài sinh thái của Bắc Kinh có khả năng huỷ diệt toàn bộ ven biển Đông. 

Đặc khu kinh tế tương tự như một con dao. Chúng ta dư sức chỉ trích nó khi chọn góc nhìn đó là một thứ dùng để giết người. Chúng ta cũng thừa kiến thức để viết lên những giá trị hữu ích của một con dao. 

Một chính phủ yêu nước thương dân và bị kiểm soát bởi hệ thống tam quyền phân lập do người dân thực sự bầu ra sẽ thừa khả năng rút tỉa những bài học, kinh nghiệm để thành lập những đặc khu kinh tế góp phần làm cho dân giàu nước mạnh. 

Cộng sản tay sai Ba Đình chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là một chính phủ đó. Do đó, Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc chỉ là ba con dao mà các thái thú xác Việt hồn Tàu muốn dâng cho Tàu cộng để cứa cổ Việt Nam. 

Do đó, mọi cuộc tranh đấu - dù phải đối diện với vô vàn gian nan, thử thách, tù đày - người dân Việt yêu nước vẫn phải dồn vào nỗ lực loại bỏ tập đoàn cầm dao giết người chứ không chỉ tìm cách dẹp bớt một con dao. May mắn loại được con dao này thì bầy đàn cộng sản Ba Đình sẽ tiếp tục dùng những con dao khác để cùng với ngoại bang lóc thịt Mẹ Việt Nam. 

Con đường lóc thịt đó đã khởi đi từ Hồ Chí Minh aka Hồ Tập Chương, kéo dài qua đám con hoang với Mật ước Thành Đô, và bây giờ Nguyễn Phú Trọng đang là tên Thái thú, có thể là cuối cùng của nước Việt Nam, đang nỗ lực hoàn tất "sứ mạng" biến Việt Nam thành một tỉnh lẻ của Tàu. 

08.06.2018

Giáo dục XHCN - Sự dối trá trắng trợn

Nguyễn Hiếu (Danlambao) - Thật sự phải nói thì trong cái nền giáo dục “đậm màu” ý thức hệ này thì chắc có lẽ lớp trẻ Việt Nam ngày càng mù quán và ngu muội mất thôi. Bởi lẽ mục tiêu của Đảng Cộng Sản (CSVN) không phải là kiến thức, mà thực chất đó là việc đầu độc ý thức học sinh về cái chế độ mà họ gọi là thiên đường và nhằm củng cố nền thống trị vốn đã thối nát từ lâu. Nhưng trên thực tế, dưới một cái nhìn khách quan thì chắc chắn sẽ nhận ra được cái thiêng đường này chẳng khác gì địa ngục. 

Giáo dục theo “định hướng Xã hội Chủ nghĩa (XHCN)” - một trò lừa bịp bợm 

Nếu trước kia giảng đường là nơi truyền đạt cho học sinh kiến thức và là nơi để giáo dục nhân cách con người, thì giờ đây CSVN lại sử dụng đó như một công cụ để họ truyền bá cái họ gọi là “chân lý cách mạng” hay “con đường cứu nước” mà trên thực tế những thứ đó chỉ phù hợp với thời nguyên thủy và cũng chính vì đó mà dân tộc ta đứng trước nguy cơ nô lệ ngoại bang. Thật nực cười, họ luôn tuyên truyền việc xây dựng xã hội tiến bộ là công việc của toàn Đảng, toàn dân, ấy thế mà họ lại quay ngược thời gian như thế kia, thật là một trò hề trơ trẽn, trò hề của nhưng tên bán nước buôn dân. 

Đứng trên cương vị của một học sinh, tôi có thể thấy rõ giáo dục của Việt Nam chẳng có một triết lý đứng đắn nào, nhìn chung nó chẳng giống ai. Ở các quốc gia khác từ những nước kém phát triển đến những nước phát triển, thì nghành giáo dục của họ luôn hướng đến một “triết lý giáo dục” mà thực tế đó là cái mà ngành giáo dục trên bất cứ quốc gia nào cũng cần phải có. Nhưng giáo dục của CS thì không như vậy, nó không có một triết lý căn bản nào cần hướng đến mà nó chỉ đại trà theo hình thức “quốc doanh” trong khuôn khổ của “định hướng Xã hội Chủ nghĩa”. 

Nói đến cái xấu cũng phải nói đến cái... “tốt”, giáo dục của CS có thể nói đứng đầu trên thế giới luôn, đứng đầu về cái gì? Đứng đầu về sự thiếu trung thực. Trong bộ môn lich sử dễ dàng nhìn thấy rõ là nó hoàn toàn là ngụy tạo và sai sự thật theo cái kiểu “xấu che tốt khoe”. Tối ngày học lịch sử cứ phải tập trung vào cái “chủ nghĩa Mác-Lê” rồi thì “Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh” hay “Đảng Cộng sản Việt Nam” mà mục đích thật sự đó là “tư tưởng hóa” hệ tư tưởng CS. Trên thế giới, không ai đại tài đến nỗi mà đánh đâu thắng đó, không thua một trận nào, chắc chỉ có “sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng”. Nếu Đảng lãnh đạo là tất thắng thì tại sao lại có hai cuộc chiến tranh vô nghĩa kéo dài suốt ngần 30 năm (1946-1975) khiến hàng triệu người phải đổ máu. Tôi phải vỗ tay vì Đảng đúng là một đạo diễn tài ba, có thể biến hóa khôn lường đổi trắng thay đen nhanh đến như vậy. 

Trong sự kiện Mậu Thân 1968 từ trong nước đến ngoài nước người ta đều biết rõ phía Bắc Việt thất bại thảm hại, thế mà trong sách giáo khoa họ trơ trẽn đến nỗi viết đó là một chiến thắng oanh liệt buộc Hoa Kỳ phải “phi Mỹ hóa” chiến tranh. Cho tôi hỏi vậy nếu phía Bắc Việt chiến thắng trong năm 1968 vậy sao không giành chính quyền rồi cưỡng chiếm miền Nam luôn đi mà phải đợi tới năm 1975 khi VNCH thất thế, có ai thắng rồi mà lại bỏ đó rút quân chạy tán loạn không? Chắc chỉ có Việt Cộng (VC). Hay sự kiện 30/4/1975 sao họ chỉ đưa những hình ảnh tư liệu về Việt Nam Cộng hòa đầu hàng rồi số ít nhân dân miền Nam ăn mừng “giải phóng”, sao họ không kể ra hàng triệu người đã phải bỏ nước ra đi mặc sống chết chỉ vì không muốn sống trong chế độ CS. Sao CS cứ tuyên truyền VNCH “bình định, lấn chiếm” vi phạm hiệp định Paris (1973), sao họ lại không nói tới việc CS tấn công cưỡng chiếm miền Nam là vi pham trắng trợn hiệp định. Hơn nữa CS lại bưng bít rằng VNCH không có cơ sở pháp lý để tồn tại thế mà VNCH có tới khoảng 90 nước công nhận còn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH) được bao nhiêu nước công nhận, vỏn vẹn chưa được 50 nước, chưa kể đến những quốc gia không chính thức. Thực tế còn nhiều thứ có thể chứng tỏ bộ mặt dối trá của CS nữa, nhưng nhiêu đó cũng đủ có thể nói chúng tráo trở đến mức nào. 

Giáo dục của CS thiếu trung thực đến thế thì hỏi sao học sinh Việt Nam luôn bị đánh giá thấp về tính trung thực, tôi là một học sinh tôi có thể khẳng định không một học sinh nào mà được giáo dục trong môi trường giáo dục của CS mà chưa từng gian lận trong kiểm tra thi cử và không nói dối cả. 

Nền giáo dục vô thần, vô đạo đức - tiêu diệt văn hóa Việt 

Việt Nam là một trong những cái nôi văn hóa của phương đông và trong đó tôn giáo cũng là một phần không nhỏ. Tuy tôn giáo ở Việt Nam là du nhập từ nước ngoài nhưng nó cũng có một phần lớn trong việc tạo nên nét đặc sắc trong văn hóa Việt Nam, cũng như là nền tảng cho việc hình thành nhân bản đạo đức cho con người. Trong lịch sử Việt Nam tôn giáo có những đóng góp đáng kể từ văn hóa cho đến xây dựng một xã hội văn minh: các công trình kiến trúc có giá trị, tục ăn chay (Phật giáo); chữ Quốc ngữ, bài trừ mê tính dị đoan, chính sách một vợ một chồng (Công giáo); xây dựng tình đoàn kết dân tộc, đề cao khoa học (Hòa Hảo)… và còn nhiều đóng góp khác nữa. Có thể nói trong lịch sử 4000 văn hiến của Việt Nam tôn giáo giữ một vai trò chủ chốt trong việc xây dựng và phát triển đất nước. 

Nhưng đối với CSVN họ không nghĩ vậy, bởi vì đối với họ tôn giáo chính là rào cản lớn nhất ngăn cản họ “nhuộm đỏ” Việt Nam. Nên họ tìm mọi cách triệt xóa các tôn giáo đối lập như Công giáo và Hòa Hảo, còn các tôn giáo trung lập thì họ lại “quốc doanh hóa” tôn giáo đó. Phật giáo chính là nạn nhân đầu tiên của chính sách quốc doanh hóa tôn giáo của CS, chúng lợi dụng cá chức sắc tôn giáo là các nhà sư do đảng viên trá hình nhằm quản lý và kiểm soát chặc chẽ hơn những phật tử và đưa Phật giáo đi theo đúng cái “định hướng XHCN” và giờ đây trong Phật giáo nhiều “nhà sư quốc doanh” như Thích Nhật Từ, Thích Chân Quang, Thích Thanh Quyết,… đã dùng danh nghĩa tôn giáo nhưng thực chất chúng chỉ là đám ma tăng làm theo chỉ đạo của CS để kiểm soát phật tử, chúng chẳng khác gì những tên Việt Cộng nằm vùng. Còn đối với Công giáo, Hòa Hảo thì những tên đểu cán đó lại chơi trò hèn hạ “gắp lửa bỏ tay người”, chúng gán ghép cho hai chữ “phản động, phản quốc, tiếp tay cho ngoại bang” nhưng thực sự không biết những từ đó có nên dùng cho chúng hay không? Những ai dám đứng lên nói lên sự thật thì chúng lại “dùng tay che trời” bất chấp luật pháp “vung tay bịt miệng, không cho phản đối”. Thử hỏi cái chế độ này khác thời phong kiến ở chỗ nào chứ, ít ra thời phong kiến cũng có một số người liêm chính, còn trong cái chế độ này kiếm đâu ra, chắc chỉ còn cái lũ điêu quan thôi. 

Trong môi trường giáo dục theo cái định hướng XHCN, thì giáo viên chính là những công cụ đắc lực nhất trong việc triệt thoái niềm tin tôn giáo của học sinh, thông qua các tổ chức Đội, Đoàn và sau đó tới Đảng thực sự các tổ chức đó chỉ là phương tiện tẩy não học sinh mà thôi. Tôn giáo chính là căn bản của đạo đức nếu như các giáo viên nghe theo CS mà hùa với chúng xóa bỏ tôn giáo thì các vị chẳng khác gì những tên vô đạo đức, mất nhân cách. Tôi là một người Công giáo, trong khi học trong trường thì chỉ biết nghe những giáo viên nhất là đảng viên miệt thị tôn giáo của mình mà vô cớ gán cái tội phản động, vậy cho tôi hỏi các vị có biết phản động là gì không? Chúng tôi dám nói lên sự thật thì được cho là phản động à? Vậy các vị hùa với CS tiếp tay bán nước cho Tàu thì gọi là gì? Tôi có nên gọi các vị, những thầy cô của tôi là những người phản quốc không? Thực tế cũng không hẵn bởi vì các vị chỉ là nạn nhân trong trò lừa của CS mà thôi. Chúng tôi là giáo dân, chúng tôi đặt lòng tin vào Chúa những linh mục – những người chăn dắt đàn chiên, chúng tôi sẵn sàng nghe theo bởi vì những linh mục nhận ra sự thật về bộ mặt của CS, chúng tôi tin vào họ cũng như các người tin vào Hồ Chí Minh hay Mác – Lê thôi. Có điều niềm tin của những người Công giáo là chân chính chứ không phải cái học thuyết tà quyền của CS, tôi tin vào Chúa và tôi xem CS chính là Satan – những con quỷ sống và chúng không bao giờ thắng được đức tin của chúng tôi. 

Hồ Chí Minh sinh ra tại Nghệ An, miền Bắc Việt Nam cũng là một trong những nơi hội tụ tôn giáo, thế nhưng ông ta lại từ bỏ tôn giáo trở thành một kẻ vô thần, vô đạo đức, thế mà đảng viên cứ bưng bô “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, học tập theo ông ta cái gì? Cái thói vô đạo đức từ của ông ta để rồi hai tay dâng nước cho Tàu à? CSVN xem Hồ Chí Minh là “vị lãnh tụ vĩ đại”, nhưng theo tôi ông ta xứng với cái danh “tội đồ dân tộc hơn”, một tên tay sai Tàu cộng sẵn sàng đem cả đất nước dân cho chúng để “trả ơn”, bán rẽ lợi ích và văn hóa dân tộc. Đấy nhờ tấm gương Hồ đấy mà đám đảng viên sau này cũng học tập theo mà dân nước cho Tàu đó thôi. 

Nếu CS tiếp tục theo cái chủ nghĩa vô thần, tà quyền thì chúng chính là những kẻ bán rẻ dân tộc, chúng tiếp tay cho ngoại bang và dày xéo, mày mòn văn hóa đất nước, tiếp theo thì còn gì nữa đây chắc CS sẽ dơ hai tay “chào đón” ngoại bang vào xâm lược đất nước ta mà thôi. 

Trường học - công cụ “giáo dục tư tưởng” 

Trường học ở Việt Nam chẳng khác gì một trại cải tạo theo kiểu “sùng bái cá nhân cả”, những bức ảnh của vị “lãnh tụ kính yêu” được treo khắp nơi, trong từng phòng học. CS đã vẻ ra trong đầu học sinh những đường nét dối trá về một con “quỷ dữ” chứ không phải là một “cha già dân tộc”, từ chào cờ, đến những tiết học xã hội đều phải nghe những điều chói tai về “tấm gương đạo đước HCM” quả thật đó chẳng khác gì việc “mèo khen mèo dài đuôi cả”. 

Đội ngũ giáo viên quả thực là tay sai đắc lực cho CS, đến nỗi ban giám hiệu bắt buộc phải là đảng viên, để làm gì chứ? Chắc chỉ để những “con cờ màu đỏ” được thí ra để tẩy não học sinh mà thôi. Từ lúc đang còn ngồi ghế nhà trường là đã thấy rõ sự độc tài rồi, giữa thầy cô với học sinh bị rang buộc bởi một khoảng cách, học sinh cũng chẳng có tiếng nói, dù thầy cô có sai, nếu bất tuân thì “lên văn phòng ngồi”, quả thực là bị gán ép trong sự bất công. Thầy cô sai bị kiểm điểm, còn học sinh sai? Bị cấm túc, đuổi học. Từ môi trường giáo dục như vậy nên hầu như người dân Việt Nam không hề dám nói lên tiếng nói của mình mà phải cam chịu sự độc tài của một chế độ chuyên quyền. 

Học sinh chúng tôi dường như bị “chay” bởi cái nền giáo dục khốn nạn này, chúng tôi không hề có cơ hội nói lên tiếng nói và càng không thể chứng tỏ khả năng của mình. Bởi lẽ nếu cứ phải học tập trong cái nền giáo dục “dày lí thuyết mà mỏng thực hành” này thì chúng tôi – những thế hệ sau của nước Việt Nam chắc sẽ phải sống trong một cái nhìn khinh bỉ từ những “con mắt quốc tế” mà thôi, mà nguyên nhân chính chính là cái nền giáo dục thối nát từ những kẻ thối nát. 

09.06.2018