Thursday, May 10, 2018

Vụ Đặng Văn Hiến: Công nhân Long Sơn bị đẩy vào chỗ chết như thế nào

Điểu Thành - một trong những công nhân Long Sơn bị bắn trong vụ Đặng Văn Hiến. Ảnh: Luật Khoa tạp chí.
Cuộc sống của những người giữ đất thuê cho Công ty Long Sơn đã thay đổi hoàn toàn sau vụ nổ súng cuối tháng 10/2016.
Điểu Vinh bị bắn chết. Điểu An bị đạn găm vào đầu. Điểu Thành bị bắn mù mắt phải. Trước đó mấy ngày, cả ba người đã quyết định đợi lĩnh tháng lương đầu tiên thì nghỉ, nhưng không kịp.
Họ là ba trong số 13 người bị bắn trong vụ tranh chấp đất đai giữa Công ty Long Sơn và gia đình Đặng Văn Hiến cùng những hộ dân khác tại Tiểu khu 1535, xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông. Sau vụ nổ súng, Đặng Văn Hiến đã bị tuyên án tử hình, phía Công ty Long Sơn cùng bị truy tố nhưng chúng ta không thật sự biết gì về cuộc sống của những người công nhân sau vụ nổ súng.
Không biết có tranh chấp đất đai
Nhà của Vinh, An và Thành người nằm sâu trong một xóm nghèo đìu hiu của người Stiêng tại ấp 5, xã Đồng Tiến, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước, cách nông trường của Công ty Long Sơn hơn 120 km.
Đi làm thuê là nghề phổ biến ở đây. Nhà của Điểu Vinh cũng vậy, học đến đến lớp 4 thì Vinh theo cha là Điểu Hải, 41 tuổi, đi làm thuê nhiều nơi. Khi thì Đồng Xoài, khi thì lên tận Đà Lạt, ai thuê gì làm nấy. Mẹ của Vinh là Thị Xá, 49 tuổi, bị u xơ tử cung nhưng vẫn cố đi làm.
Điểu An và Điểu Vinh là anh em họ, nhà của hai người ở gần nhau, nên đã rủ nhau lên Công ty Long Sơn làm việc cùng với Điểu Thành.
“Bữa đó, ổng đi làm mướn, tôi đi mót mủ [cao su], đến chiều về thì không thấy thằng Vinh nữa”, bà Xá kể lại hôm Điểu Vinh bỏ nhà lên Công ty Long Sơn.
“Nó nói xạo là đi làm cao su ở Bù Đăng [Bình Phước]. Nếu tôi biết nó đi Đắk Nông thì đã không cho đi rồi”.
Đó là vào đầu tháng 10/2016, xe của công ty đón cả ba người ở gần nhà, rồi chạy thẳng lên nông trường của công ty. Cả ba không biết rằng họ đã đặt một chân vào “cánh cửa tử”.
Từ thành phố Hồ Chí Minh đi theo hướng quốc lộ 14 đến xã Quảng Tâm (Tuy Đức, Đắk Nông), rồi phải đi thêm 30 km nữa qua một đoạn đường đầy đá và đất đỏ, xung quanh là những ngọn đồi gần như bị “cạo trọc” thì mới đến được nông trường của Công ty Long Sơn.
Trái ngược cảnh đồi núi yên bình, xung đột liên quan đến đất đai giữa người dân và các công ty ở đây xảy ra như cơm bữa.
Nhưng không ai cho Vinh, Thành và An biết điều đó, kể cả những người thuê họ.
“Nghe bạn bè rủ nhau đi làm, lên đó coi công nhân làm việc, sướng lắm. Mà lương tháng đến bốn triệu mấy”, Điểu An, 24 tuổi, người bị thương nặng nhất trong nhóm, kể lại.
Giống như đa phần các công nhân khác của công ty, cả ba người đều không có hợp đồng hay thỏa thuận rõ ràng nào với công ty. “Đưa chứng minh [nhân dân] thì vào làm, công ty nói là có xảy ra chuyện gì thì nó lo hết, nhưng chỉ nói miệng thôi”, Điểu An kể lúc anh mới lên đó.
Không có chứng minh nhân dân nên Điểu Vinh phải nộp bản sao sổ hộ khẩu cho công ty. Vinh vẫn được nhận vào làm dù mới 16 tuổi và không có sự đồng ý của cha mẹ. Điều này không những trái với quy định trong Bộ luật Lao động 2012 là doanh nghiệp không được giao kết hợp động lao động trực tiếp với người dưới 18 tuổi mà còn vi phạm quy định cấm sử dụng lao động chưa thành niên tại nơi làm việc gây tổn hại sức khoẻ và sự an toàn của họ.
Điểu Thành, 24 tuổi, anh học đến lớp 6 thì nghỉ. Thành lên làm cho Công ty Long Sơn sau khi cưới vợ được một thời gian. “Tính đi lên đó kiếm tiền cho vợ sanh [con], kiếm được đồng nào hay đồng đó”, anh kể, “xém tí nữa là không gặp được mặt con”.
“Lúc đi làm, không biết trên đó có tranh chấp đất đai. Muốn về mà không có tiền về, phải làm đủ tháng mới có tiền”, An nhớ lại. Khi nghe các công nhân khác kể thì cả ba người mới biết công ty có tranh chấp đất đai với người dân, đánh nhau, kể cả nổ súng là chuyện thường xảy ra.
Ba người đã vô tình “leo lên lưng cọp”. Bỏ về nhà thì không có lương mà ở lại nông trường thì nguy hiểm. Tiếc tháng lương đầu tiên, cả ba người quyết định ở lại – một quyết định mà họ phải hối tiếc trong suốt phần đời còn lại của mình.
Bố mẹ và em gái của Vinh, Điểu Thị Chinh, 14 tuổi, tại căn nhà của mình xã Đồng Tiến, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước. Ảnh: Luật Khoa tạp chí.
Súng nổ trước ngày lĩnh lương
Công ty cho các công nhân thay phiên nhau về thăm nhà. Điểu Vinh từ nhà trở lại nông trường vào ngày 18/10/2016, năm ngày sau thì súng nổ.
Tờ mờ sáng hôm đó, trời đổ mưa làm những con đường đã khó đi trong những ngày nắng trở nên lầy lội hơn. Cả ba người cùng những người khác bị đánh thức rất sớm.
“Dậy sớm lắm, chừng ba hay bốn giờ sáng. Mặc đồ bảo hộ, cầm khiên và gậy, rồi lên xe, anh em chia ra thành hai tốp”, Thành nhớ lại ngày hôm đó.
Nhóm của Vinh, Thành, An thì có trên 10 người, nhiệm vụ của nhóm là ngăn không cho người dân vào “khu vực đang giải toả”.
Thành không rõ nhóm thứ hai có bao nhiêu người, chỉ biết bên nhóm đó có Dương Văn Tiến, một trong ba người bị bắn chết ngày hôm đó.
Dương Văn Tiến, 26 tuổi, quê ở Ninh Thuận, đã làm cho Công ty Long Sơn gần hai năm nhưng anh vẫn không có hợp đồng lao động.  Trước hôm nổ súng mấy ngày, Tiến về quê lo đám tang cho đứa em trai học lớp 6 bị chết đuối, hứa với nhà là qua Tết thì xin nghỉ làm ở Công ty Long Sơn, nhưng vừa trở lên nông trường mấy ngày thì bị bắn.
Lúc Đặng Văn Hiến nổ súng, Thành đứng ở bên kia mương, anh không để ý là ông Hiến có bắn phát đạn chỉ thiên hay không, “thấy bắn trúng ông Chính [Đặng Ngọc Chính, 32 tuổi] xong, thì tôi mới chạy lại, lấy khiên đỡ để cứu ổng nhưng thì bị bắn vô mắt”, Điểu Thành kể lại, anh thấy đạn bắn ra từ trên gác và phía dưới nhà, cách chỗ anh khoảng hơn mười mét. Đạn xuyên qua tấm khiên đi thẳng vào mắt bên phải của anh.
Đạn cũng bắn xuyên qua tấm khiên của Điểu An, thủng nón bảo hiểm, găm thẳng vào đầu anh. “Lúc đó, máu chảy đầy mắt hết rồi, không còn thấy gì nữa, chỉ còn nghe thôi”, An nhớ lại.
Tiếng nói mà đến nay cả hai vẫn còn nhớ là “tụi bây cởi hết quần áo ra thì tao cho đi”. Hai người không biết ai đã nói câu này, từ khi lên đó làm, cả hai chưa bao giờ gặp mặt Đặng Văn Hiến.
Ngay lúc đó, Thành cũng nghe ai đó nói “Tao hết đạn rồi, tao mà còn đạn thì bắn chết hết chúng mày”. Lời đe dọa này đến nay vẫn còn ám ảnh anh, “nếu ổng còn đạn chắc tụi em không sống được, chết hết”, Thành nói.
An kể lại là anh tự cởi quần áo, chỉ còn lại quần lót, và những người khác cũng làm như vậy. Cả nhóm dìu nhau đi được một đoạn thì gục ngay trên đường, phải đến bốn hay năm tiếng đồng hồ sau thì công an mới vào đến hiện trường.
Người đến hiện trường trước hết thảy là ông Nguyễn Văn Bon, 42 tuổi, quê ở tỉnh Trà Vinh, đã làm bảo vệ cho Công ty Long Sơn hơn hai năm. Ông Bon vào hiện trường để cứu con trai của mình và những người khác. Con của ông là Nguyễn Thanh Hùng, sinh năm 1998, bị đạn bắn thủng ruột non, tỷ lệ thương tật được giám định là khoảng 54%.
Nhóm của Vinh, Thành, An thì có trên 10 người, nhiệm vụ của nhóm là ngăn không cho người dân vào “khu vực đang giải toả”.
Thành không rõ nhóm thứ hai có bao nhiêu người, chỉ biết bên nhóm đó có Dương Văn Tiến, một trong ba người bị bắn chết ngày hôm đó.
Dương Văn Tiến, 26 tuổi, quê ở Ninh Thuận, đã làm cho Công ty Long Sơn gần hai năm nhưng anh vẫn không có hợp đồng lao động.  Trước hôm nổ súng mấy ngày, Tiến về quê lo đám tang cho đứa em trai học lớp 6 bị chết đuối, hứa với nhà là qua Tết thì xin nghỉ làm ở Công ty Long Sơn, nhưng vừa trở lên nông trường mấy ngày thì bị bắn.
Lúc Đặng Văn Hiến nổ súng, Thành đứng ở bên kia mương, anh không để ý là ông Hiến có bắn phát đạn chỉ thiên hay không, “thấy bắn trúng ông Chính [Đặng Ngọc Chính, 32 tuổi] xong, thì tôi mới chạy lại, lấy khiên đỡ để cứu ổng nhưng thì bị bắn vô mắt”, Điểu Thành kể lại, anh thấy đạn bắn ra từ trên gác và phía dưới nhà, cách chỗ anh khoảng hơn mười mét. Đạn xuyên qua tấm khiên đi thẳng vào mắt bên phải của anh.
Đạn cũng bắn xuyên qua tấm khiên của Điểu An, thủng nón bảo hiểm, găm thẳng vào đầu anh. “Lúc đó, máu chảy đầy mắt hết rồi, không còn thấy gì nữa, chỉ còn nghe thôi”, An nhớ lại.
Tiếng nói mà đến nay cả hai vẫn còn nhớ là “tụi bây cởi hết quần áo ra thì tao cho đi”. Hai người không biết ai đã nói câu này, từ khi lên đó làm, cả hai chưa bao giờ gặp mặt Đặng Văn Hiến.
Ngay lúc đó, Thành cũng nghe ai đó nói “Tao hết đạn rồi, tao mà còn đạn thì bắn chết hết chúng mày”. Lời đe dọa này đến nay vẫn còn ám ảnh anh, “nếu ổng còn đạn chắc tụi em không sống được, chết hết”, Thành nói.
An kể lại là anh tự cởi quần áo, chỉ còn lại quần lót, và những người khác cũng làm như vậy. Cả nhóm dìu nhau đi được một đoạn thì gục ngay trên đường, phải đến bốn hay năm tiếng đồng hồ sau thì công an mới vào đến hiện trường.
Người đến hiện trường trước hết thảy là ông Nguyễn Văn Bon, 42 tuổi, quê ở tỉnh Trà Vinh, đã làm bảo vệ cho Công ty Long Sơn hơn hai năm. Ông Bon vào hiện trường để cứu con trai của mình và những người khác. Con của ông là Nguyễn Thanh Hùng, sinh năm 1998, bị đạn bắn thủng ruột non, tỷ lệ thương tật được giám định là khoảng 54%.
Ông Bon dắt cả nhà lên công ty Long Sơn làm thuê vào khoảng giữa năm 2014, lúc đó Hùng vẫn chưa đủ 18 tuổi. Theo ông Bon, đến cuối năm 2015 thì công ty có ký hợp đồng lao động với ông nhưng ông không được giữ bản nào cả.
Điểu Tào, 25 tuổi, có bốn con nhỏ, cùng xã với Điều Vinh, cũng bị bắn chết. Xác của Điểu Vinh được Công an Đắk Nông đưa về nhà để an táng vào đêm thứ hai. Xác của Dương Văn Tiến thì được bạn cùng làm đưa về nhà ở Ninh Thuận.
Vĩnh viễn mang thương tật
Điểu Thành để mái tóc dài, che kín mắt phải đã bị hư hoàn toàn từ sau vụ nổ súng, “mắt còn lại đôi khi không nhìn thấy rõ, cứ trời lạnh hay ra ngoài nắng là bị nhức”, anh nói.
Thành có bốn anh chị em, anh là con cả, lao động chính trong nhà. Thành lên Công ty Long Sơn làm việc sau khi bố mất vì ung thư gan.
Sau vụ nổ súng chưa đầy một tháng thì vợ anh sinh đứa con trai đầu lòng, nhà thêm một miệng ăn nhưng anh “rất ít lao động, làm cũng chẳng được bao nhiêu. Bây giờ chỉ làm được những việc nhẹ, đi làm phụ hồ như trước thì không làm nổi”, Thành cho hay.
Tương tự như Thành, An cũng không làm được những công việc nặng, anh bị thương nặng nhất trong nhóm, tỷ lệ thương tật được giám định là hơn 50%. Hai người cho biết sau khi Công ty Long Sơn trả chi phí nằm viện, thuốc men cho hai người thì không còn thăm hỏi hay trợ cấp gì nữa.
Còn gia đình của Điểu Vinh, ba ngày sau vụ nổ súng, đương lúc gia đình đang cần tiền làm đám tang thì Công ty Long Sơn cử người đến nhà giao cho gia đình số tiền 65 triệu đồng và yêu cầu ký cam kết không khiếu nại công ty về vụ việc. Gia đình của Dương Văn Tiến thì nhận số tiền 50 triệu đồng từ Công ty Long Sơn, nhưng vẫn tiếp tục đòi bồi thường.
Những cuộc phỏng vấn với với các nạn nhân đã hé lộ nhiều sai phạm của Công ty Long Sơn về việc sử dụng lao động như giữ bản chính giấy tờ tuỳ thân của họ; thuê lao động chưa thành niên làm công việc nguy hiểm; thuê lao động chưa thành niên mà không có sự đồng ý bằng văn bản của người đại diện theo pháp luật; không thông báo về tình hình tai nạn lao động, yếu tố nguy hiểm tại nơi làm việc cho người lao động biết; không làm hợp đồng lao động bằng văn bản đối với công nhân như trường hợp của Dương Văn Tiến.
Nhưng sai phạm trên ít nhiều đã đẩy những người như An, Thành, Hùng và nhiều người khác vào nơi nguy hiểm. Họ mất đi phần lớn thu nhập trong suốt phần đời còn lại từ sau vụ nổ súng. Từ trụ cột của gia đình họ thoắt đã trở thành gánh nặng cho những người trong gia đình.
Bộ luật Lao động 2012 có quy định về thỏa thuận bồi thường đối với người lao động gặp tai nạn dựa trên mức độ suy giảm khả năng lao động, nhưng Công ty Long Sơn vẫn chưa đề cập vấn đề này với họ.
Điểu Thành, ông Nguyễn Văn Bon, Điểu An và gia đình của Dương Văn Tiến, Điểu Hải đang tìm kiếm bất kỳ cơ hội nào để buộc Công ty Long Sơn phải có trách nhiệm với những mất mát về sức khoẻ và nhân mạng, tuy nhiên, điều đó quả thật là không dễ dàng./.

Đất, súng, và máu

Trần Long Vi – Tạp chí Luật Khoa |
Cuộc sống của người nông dân Mai Thị Khuyên hoàn toàn đảo lộn kể từ một ngày tháng 10 năm 2016.
Đó là khi chồng chị, Đặng Văn Hiến, cùng với hai người đàn ông khác, nổ súng giết chết ba người và làm bị thương 13 người của công ty Long Sơn, vốn đang đưa máy ủi vào san lấp khu đất mà gia đình chị đang ở và canh tác.
Đây là mảnh đất rộng bốn mẫu, được vợ chồng chị mua năm 2005 với giá 40 triệu đồng.
Mảnh đất này nằm ở tiểu khu 1535, xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông, cách quốc lộ 14 gần 40 cây số. Ở đây, mùa mưa thì lầy lội còn mùa nắng thì đầy bụi, thiếu thốn đủ thứ.
Ngoài tờ giấy mua bán đất viết tay, anh chị không có sổ đỏ lẫn sổ xanh – loại sổ do các nông trường cấp khi cho thuê đất rừng để trồng cây lâu năm trong thời hạn 50 năm.
Kết quả của vụ nổ súng đó là chồng chị phải bỏ trốn, rồi ra đầu thú sau đó ít ngày và bị toà sơ thẩm tuyên án tử hình vào tháng 1/2018.
Nếu biết trước cuộc sống sẽ đảo lộn như thế này, một lần nữa, chị vẫn lấy anh.
“Nếu đã thương thì cam tâm tình nguyện khổ. Tình yêu là trên hết, không sợ khổ”, chị Khuyên nói.
“Không sợ khổ” nên hai người cùng làng ở Lạng Sơn này đã lấy nhau. Năm đó, chị 19 tuổi, anh thì 21. Chị yêu anh Hiến ở tính tình thẳng thắn, dù có cực khổ anh vẫn kiên trì.
Cuộc sống của họ sau ngày cưới vừa hạnh phúc, vừa gian nan. Khi con gái đầu lòng thôi cặp nách, vợ chồng Hiến để con lại cho ông bà rồi “Nam tiến” lập nghiệp. Theo lời giới thiệu từ họ hàng, anh đã vào Đắk Lắk làm nghề quay heo thuê.
Hai vợ chồng vào Bình Phước làm thuê một thời gian thì thuê đất rồi lên luống trồng rau. Nhưng năm đó trời đổ mưa to, rau bị dập hết. Trắng tay, hai vợ chồng lang bạt làm thuê đủ nghề, từ tước cà phê, dọn vườn điều, cho đến phơi sắn thuê.
“Đến năm 2005, hai vợ chồng thuê đất để trồng mì tại Tiểu khu 1535 rồi mua lại mảnh đất này”.
“Anh Hiến học đến hết lớp 8 thì nghỉ, còn tôi thì không biết chữ”, chị Khuyên kể, “người bán đất cho nhà mình cũng không biết chữ. Đất trồng cây lâu năm, cứ ở đấy mà làm thôi, cứ nghĩ là thấy người ta làm mình cũng làm. Người dân tộc nghĩ gì là khổ đâu”.
Chị Mai Thị Khuyên cùng con trai Đặng Bảo Nam tại nhà ở tiểu khu 1535. Ảnh: Gia đình cung cấp.
Con giun xéo mãi cũng quằn
“An cư lạc nghiệp” chưa bao giờ là điều dễ dàng đối với gia đình Đặng Văn Hiến.
Mua đất chưa bao lâu thì công ty Long Sơn cho xe ủi vào phá vườn điều của nhà Hiến cùng những hộ dân khác để lấy lại đất. Nguyên nhân của sự việc là là đất mà chính quyền giao cho công ty Long Sơn đã chồng lấn lên phần đất mà người dân đang canh tác.
“Năm 2008, công ty Long Sơn cho người vào khống chế người dân, cho máy ủi vào ủi hết vườn điều của người dân, dùng công an, súng hơi cay, gậy gộc để khống chế người dân”, chị Khuyên vẫn nhớ như in ngày hôm đó.
“Năm đó, công ty Long Sơn ủi của nhà tôi 2 hecta, còn của những người khác thì ủi nhiều lắm. Họ còn bắt người dân vô tội đi tù, để phụ nữ ở lại cho chúng nó dễ khống chế”.
Không còn tin vào chính quyền địa phương, “trên 100 hộ dân đang có tranh chấp đất đai với công ty Long Sơn đã làm đơn ra trung ương, rồi có công văn từ trung ương là không được huỷ hoại rau màu của người dân”, chị Khuyên kể.
Xung đột lắng xuống đến năm 2011 thì công ty Long Sơn lại cho xe ủi phá vườn cây của người dân. Chị Khuyên có lần nghe được ông Nghiêm Xuân Thiên Sửu, 56 tuổi – phó giám đốc của công ty Long Sơn – bị một thanh niên tên Lợi đập một gậy vào đầu khi ông dẫn người đi giải tỏa đất đai đang có tranh chấp. Lợi bị bắt, ở tù tám tháng, còn ông Sửu thì không dám bước chân khỏi văn phòng.
Cũng vì thế mà chị Khuyên không biết mặt ông Sửu cho đến hôm xét xử sơ thẩm. Chị cũng khẳng định công ty Long Sơn chưa bao giờ đàm phán để bồi thường cho gia đình, nếu có thì chị đã biết mặt ông Sửu.
Chị Khuyên cho hay là anh Hiến có súng từ năm 2011, nhưng không phải để bắn người mà là để săn chồn.
“Nếu xác định dùng súng để bắn người thì anh ấy đã bắn từ lâu rồi. Công ty đã ép người dân đến bước đường cùng, nếu anh Hiến không làm như vậy thì vợ con anh ấy đã không còn đến giờ này”, chị Khuyên cho biết.
Vụ nổ súng xảy ra vào ngày 23/10/2016 thì trước đó, ngày 22/2/2016, công ty Long Sơn đã cho xe ủi phá vườn điều của nhà ông Triệu Phụ Cao, Hoàng Văn Thắng và của nhà Hiến từ lúc nửa đêm cho đến bốn giờ sáng ngày hôm sau.
Đến tháng 7/2016, Phó Thủ tướng Trương Hoà Bình làm việc với lãnh đạo của tỉnh Đắk Nông về vụ tranh chấp đất đai tại tiểu khu 1535, có mời bà con đến dự họp, ông chỉ đạo không ai được phá hoại hoa màu của người dân.
Chỉ đạo đó làm người dân yên tâm hơn, nhưng nó không có tác dụng đối với công ty Long Sơn. Sáng ngày 23/10/2016, công ty Long Sơn đưa nhiều người đi phá vườn điều trên phần đất mà công ty cho rằng người dân đã lấn chiếm. Đến đây thì giọt nước đã tràn ly.
Bên kia con suối là đường vào nhà của Đặng Văn Hiến và Ninh Viết Bình. Ảnh: Tạp chí Luật Khoa
Chị Khuyên còn nhớ một người nào đó bên công ty Long Sơn đã trả lời chị: “Cấp trên chỉ đạo xuống cho tôi ủi, chị không được phép cản chúng tôi. Nếu mà chị cản chúng tôi, tôi bức xúc sẽ cán chị chết”.
Hai bên cự cãi qua lại, một hồi sau thì chị Khuyên nghe tiếng súng nổ. Ba công nhân của công ty Long Sơn đã tử vong và 13 người khác bị thương.
Trong vụ nổ súng hôm đó còn có hai người khác hỗ trợ Hiến là Hà Văn Trường, 32 tuổi, và Ninh Viết Bình, 35 tuổi.
Nhà Bình cùng xóm với nhà Hiến, cả hai người đều rất bức xúc khi nhiều lần công ty Long Sơn cho người vào phá vườn, đến hôm nhà Hiến bị bao vây thì anh chạy lên hỗ trợ.
Theo báo Tuổi Trẻ, Bình khai trước toà là khi được Trường gọi thì Bình mang một khẩu súng lên nhà Hiến, lúc đó thì bảo vệ của công ty Long Sơn đã bỏ chạy. Khi nghe tiếng bảo vệ chạy về hướng mình, tưởng họ gọi thêm người đánh trả nên Bình bắn hai phát đạn nhưng không biết có trúng ai hay không.
“Trường là thằng em con cô bên chị lên chơi, tình cờ anh Hiến nhờ nó lấy viên đạn thì chỉ có một bước chân thôi”, chị Khuyên kể về Trường, “nhà Trường nghèo lắm, mẹ của Trường bị đau tim, tiền bồi thường cho gia đình của các nạn nhân thì nhà mình lo hết”.
Đường đến pháp trường
Trời vẫn mưa không ngớt, chị Khuyên điếng người, không còn biết nói gì nữa sau những phát súng ấy. Chị chỉ nhớ anh Hiến ôm con và nói với chị đúng một câu: “Thôi chào hai mẹ con anh đi, có gì anh sẽ ra đầu thú”.
“Anh ấy đi mà không mang gì cả, chỉ khoác một cái áo mưa”, chị Khuyên kể, “lúc đó buồn quá không nói được câu nào, nghẹn ngào trong nước mắt.”
Hiến đi. Con gái thì đi làm xa chưa về. Chị và con trai dọn sang ở nhờ một nhà gần đấy vì sợ bị trả thù.
“Ở đấy được hai ngày sau thì phóng viên, nhà báo xuống nhiều lắm. Nghe nói có Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng xuống, thế là tôi phải về để trình bày với ông ấy là công ty Long Sơn đã dồn người dân vào đường cùng, nhưng về thì không thấy ai”.
Chị Khuyên chỉ thấy công an yêu cầu chị lên làm việc trong khi anh Hiến vẫn còn đang lẩn trốn.
“Hôm đó, lực lượng công an xuống đông lắm, mời tôi lên đó để hỏi. Họ bảo là chỉ đi một lát rồi về”.
Nhưng cái “một lát” đó kéo dài đến năm ngày. Chị bị giữ lại ở đồn công an mà không có bất kỳ lệnh tạm giữ nào.
Đến ngày thứ 5 thì chị được thả. Lúc đó, anh Hiến đã ra đầu thú. Hai vợ chồng không gặp được nhau.
Ngày 03/01/2016, phiên toà xét xử sơ thẩm tại Đắk Nông đã tuyên phạt Hiến mức án tử hình; Bình 20 năm tù giam; Trường 12 năm tù giam cùng về tội giết người; Đoàn Văn Diện, người giúp Hiến lẩn trốn sau khi nổ súng 9 tháng tù giam về tội che dấu tội phạm.
Về phía công ty Long Sơn, ông Sửu lĩnh mức án 6 năm tù giam; ông Thiện 4 năm tù giam cùng về tội huỷ hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản người khác.
Từ trái sang là Đặng Văn Hiến, Ninh Viết Bình và Hà Văn Trường nắm chặt tay nhau nghe toà tuyên án trong phiên xét xử sơ thẩm ngày 03/01/2017 tại Đắk Nông. Ảnh: Báo Tuổi Trẻ.
“Mẹ mang bố về cho con”
Từ khi Hiến bị bắt, Nhung, con gái đầu 20 tuổi của anh, không còn đi làm thuê nữa, mà ở nhà thay gia đình chăm sóc vườn điều.
“Trước kia em dự định là sẽ đi làm ở Nhật để kiếm tiền giúp bố thoát khỏi cái khu rừng này. Em chẳng muốn nhà mình sống ở đây”, Nhung nói.
Dự định đó, giờ đây phải gác lại: “Đôi khi ở nhà làm vườn cũng thấy vui. Tuy vất vả, đổ mồ hôi nhưng em thấy mình vươn lên từ chính bản thân mình”.
Trong trại giam Công an tỉnh Đắk Nông, Đặng Văn Hiến bị biệt giam, cùm chân – ngay cả khi đi ngủ – như những người tử tù khác.
Sau khi Hiến đầu thú và bị bắt vào tháng 10/2016, chị Khuyên xin gặp chồng nhiều lần nhưng đều bị từ chối. Công an lấy lý do là đang trong quá trình điều tra nên người nhà không được gặp mặt, kể cả luật sư. Phải đến bảy tháng sau, khi công an đưa Hiến về dựng lại hiện trường thì chị mới gặp được chồng, anh ốm đi trông thấy.
Chị gặp anh trong trại giam sau phiên toà sơ thẩm, thì anh vẫn khóc và nói cả đêm anh không ngủ được.
“Anh ấy nghĩ nhiều lắm, căng thẳng lắm, căng thẳng những sự việc anh ấy làm, anh ấy tủi thân, buồn, chỉ biết khóc thôi”, chị kể.
Trước và sau phiên toà sơ thẩm, chị Khuyên dù bị hở van tim, sỏi thận, viêm xoang vẫn thường xuyên đến nhà các gia đình nạn nhân ở Ninh Thuận và Bình Phước để chia buồn và bồi thường cho họ, dù chỉ mới xoay sở được một ít.
Hiện nay, cả ba gia đình có người thân qua đời đều xin giảm án cho Đặng Văn Hiến.
Ông Điểu Hải, bố của Điểu Vinh, 16 tuổi, quê ở Bình Phước, lên công ty Long Sơn làm chưa đầy một tháng thì bị bắn chết, nói: “Tử hình Hiến thì con của mình cũng không sống lại được. Chuyện đã xảy ra rồi, lương tâm của mình không cho phép mình làm điều đó”.
Bà Dương Thị Mai – mẹ của nạn nhân Dương Văn Tiến, 24 tuổi, đã làm bảo vệ cho công ty Long Sơn gần hai năm nhưng vẫn chưa có hợp đồng – đã đồng ý xin giảm nhẹ hình phạt và giảm tiền bồi thường cho gia đình Hiến: “Vợ Hiến cũng xuống đây hai ba lần. Cũng xa xôi. Cháu nó mất thì đã mất, mình đau lòng thì đau rồi, cũng tại công ty [Long Sơn] mà ra những chuyện này.”
Con trai Hiến, Đặng Bảo Nam, bốn tuổi, vẫn ngày ngày đòi “mẹ bảo công an trả bố về cho con, công an bắt bố con đi rồi”.
Nếu phiên toà phúc thẩm vẫn y án tử hình đối với Hiến thì chỉ có phép màu mới mang được bố về cho đứa trẻ nhiều bất hạnh này.

Nền y tế Việt Nam trước và bây giờ – Một chút so sánh*


Ảnh chụp bài báo TTO.
Năm 1970, một hôm Mẹ tôi bỗng đau bụng dữ dội. Bà con hàng xóm chạy đến xúm vào cứu chữa, người quạt lửa hơ, kẻ đun nước xoa bóp và họ liên tục cạy miệng mẹ ra đổ vào các thứ gì đó mà họ nghĩ là thần dược. Cuối cùng họ phải khiêng mẹ tôi lên đường để đón xe đi nhà thương.
Họ thấy một chiếc xe nhà binh từ xa, họ lấy nón lá vẩy và rồi chiếc xe cũng dừng lại. Mọi người chỉ vào mẹ tôi đang nằm trên võng và cầu xin anh tài xế giúp đỡ. Anh tài nhảy xuống bồng mẹ tôi đặt lên ca bin và hỏi có ai đi theo không, tôi nhảy vội lên xe ôm mẹ (năm đó tôi mới 12 tuổi).
Xe chạy thẳng vô cổng “Bệnh viện Dã Chiến”. Anh tài xế bồng mẹ tôi chạy vào phòng cấp cứu, các y, bác sĩ vội vàng chạy đến vây chung quanh mẹ. Anh tài xế nói gì đó với các bác sĩ, rồi vội vàng chạy ra quay đầu xe chạy thẳng.
Mẹ tôi được chuyền nước và chích thuốc. Một lúc sau có chiếc xe cứu thương chạy đến sát phòng cấp cứu, và họ đẩy mẹ tôi lên xe, cô y tá dắt tôi lên ngồi bên mẹ và giải thích: Cô đưa Mẹ em qua nhà thương để họ điều trị, còn bệnh viện này chỉ cứu chữa những quân nhân bị thương từ chiến trường đưa về. Em hiểu chưa!
Mẹ tôi nằm nhà thương đuợc 4 ngày thì khỏe hẳn. Trong 4 ngày đó, mẹ con tôi được nhà thương cho ăn uống ngày 3 bữa. Mỗi bữa, họ đẩy xe đi quanh các phòng và phát cơm miễn phí. Đến ngày về, y tá đem đến tận giường mẹ một bọc thuốc và dặn dò phải uống đúng theo trong toa bác sĩ đã ghi.
Chẳng ai bảo mẹ tôi phải đóng tiền trước rồi mới khám hoặc phải ứng tiền trong thời gian nằm điều trị, hay là buộc phải thanh toán tiền trước khi ra viện.
***
Ngày nay, mỗi lần đến bệnh viện khám hoặc thăm người thân thì ký ức tuổi thơ lúc theo mẹ nằm nhà thương thời xưa lại hiện về. Thật tiếc nuối cho một chế độ đầy nhân bản đã bị tiêu diệt bởi bọn mọi rợ. Nhiều người ước mơ VN làm sao cho bằng Âu, bằng Mỹ… Riêng tôi, mong muốn đất nước này chỉ bằng một nửa VNCH ngày xưa thì đã tốt quá rồi.
Nếu ngày xưa mẹ tôi không được bệnh viện quân đội tiếp cứu. Và nhà thương thì buộc mua sổ trước khi được y, bác sĩ cấp cứu ngó đến như trường hợp em bé dưới đây, thì mẹ đã bỏ mạng rồi. (link bài báo: https://tuoitre.vn/chi-tra-5-ngan-truoc-cap-cuu-sau-20180504074231696.htm)
* Tựa do BBT đặt.

Đạo đối đầu đảng

Đồ Hiếm (Danlambao) - Tôn giáo và lòng tin vào một đấng tạo hóa là nhu cầu tâm linh vô cùng thiêng liêng đối với mỗi người Việt chúng ta, bất luận là Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, Hòa Hảo, Cao Đài, Lương (đạo thờ cúng Ông Bà), Hồi Giáo... hay đạo gì đi nữa thì tôn giáo vẫn luôn song hành với cuộc sống, từ suy nghĩ đến hành động, lúc mới sinh ra cho đến ngày nhắm mắt, tôn giáo ít nhiều đã chi phối cuộc sống mỗi đời người lúc thưa lúc nhặt theo từng giai đoạn gập ghềnh. Trong mỗi tôn giáo đều có những quy định về đạo đức, để hướng tin đồ vào những hoạt động từ thiện, làm lành lánh dữ.

Trong khi chủ thuyết cộng sản tôn thờ Marx với nền tảng duy vật biện chứng cho cơ sở lý luận, và lấy tư tưởng Lenin, làm theo Staline, bắt chước Mao, Hồ cho các hành động tiêu diệt giai cấp và giết người vô tội, khi họ không đồng tình với chủ thuyết. Các hành động dã man này được xem như thành tích và thước đo đạo đức của người cộng sản. Đảng cs luôn lấy cứu cánh để biện minh cho những hành động dã man của mình. Cs tiêu diệt giai cấp quan phong kiến, chủ nhân hay địa chủ, nhưng lại xuất hiện giới quan mới từ chính những người cs: Quan đỏ, đại gia đất, đại gia đỏ … Và bọn này thì còn ác ôn, phong kiến, dã man hơn cả thời kỳ thực dân hay phong kiến trước đây nhiều lần. ĐCS Việt gian chúng chống các vua phong kiến, rồi lại dựng lên một “Cha già dân tộc” là một tên tội đồ dân tộc: Vừa giết dân, lại vừa ấu dâm vô độ, biểu tượng cho lối sống cs hoang dã, rừng rú! 

Cộng sản và tôn giáo là hai ý thức hệ hoàn toàn đối nghịch, nên để được đứng vào hàng ngũ đảng viên đcs thì tiêu chí về mặt tín ngưỡng đòi hỏi đảng viên phải vô thần, phải dẹp bỏ mọi tin tưởng vào bất cứ một tôn giáo hay đấng tạo hóa nào, cũng như việc hội họp tụ tập tại các cơ sở tôn giáo được xem như là một lệnh cấm triệt để. Trong phạm vi hạn hẹp của bài viết, người viết chỉ xin mổ xẻ cái đám gọi là “thầy chùa hay linh mục quốc doanh” đang hoành hành và những âm mưu cướp đoạt tài sản và đất đai của tôn giáo và dân oan. 

Lãnh đạo tôn giáo không được tham gia chính quyền 

Đồ tui vốn là thầy dạy khoa học tự nhiên, không biết rõ về các luật lệ cũng như các giới cấm trong từng tôn giáo, chỉ xin trích ra đây một vài kiến thức đã truy cập được từ mạng: 

Các linh mục Công giáo có được làm chính trị cũng như tham gia vào một đảng phái hay ứng cử vào các chức vụ trong chính quyền không? 

Sau đây là câu trả lời hay nhất của linh mục Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn: "Giáo lý của Giáo Hội đã nói rõ điều này như sau: Do ủy nhiệm và chức năng, Giáo Hội không bị lẫn lộn bất cứ cách nào với một cộng đồng chính trị. Nói rõ hơn, Giáo Hội không làm chính trị theo nghĩa tranh giành với ai về quyền cai trị con người và quyền khai thác mọi tài nguyên để trục lợi cho cá nhân hay tập thể. Từ lâu, Giáo Hội đã nghiêm cấm các giáo sĩ, tu sĩ không được tham gia chính trường hoặc bất cứ hoạt động thuần chính trị nào. 

Các sư thầy trong Phật Giáo có được làm chính trị cũng như tham gia vào một đảng phái hay ứng cử vào các chức vụ trong chính quyền không? 

Theo Trang Nhà Hoa Sen có câu trả lời như sau: "Phàm người trì giới thanh tịnh thì không được kinh doanh buôn bán, không được sở hữu nhà cửa ruộng vườn, lưu giữ nô tỳ, hay chăn nuôi súc vật. Họ nên sống thanh tịnh. Không nên tham dự chuyện thế tục hay làm sứ giả đại diện. Đức Phật không cho phép chư Tăng Ni tham gia việc chính trị, du thuyết thế sự, ngoại giao, đàm phán, khiêu khích chiến tranh, thời nay gọi là làm chính trị". 

Ngày nay nhan nhãn các chức vụ trong chính quyền nào là Đại biểu Quốc hội, nào là Chủ tịch Liên hiệp Công đoàn, nào là Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc... do những sư thầy bên Phật Giáo hay linh mục bên Công Giáo “hồ hởi” tham gia vào chính trường. Vì sao đảng ta đang từ vai trò địch thủ, xem tôn giáo như là thuốc phiện nay lại quay ra thành đồng chí đồng rận, mở rộng vòng tay rước đám sư thầy-linh mục này lơn tơn vào đảng thế? 

Chẳng có chuyện lòng chợt từ bi bất ngờ đối với đcs mà câu trả lời hết sức đơn giản: Vì chủ nghĩa cộng sản với ba con quỷ satan Staline, Mao và Hồ ngày càng lộ rõ và bị cả thế giới lên án là những tên tội phạm diệt chủng, cs ngày càng bị tố cáo là phản động, càng bị bóc mẻ ra bản chất đốn mạt, dã man và độc địa trước bàn dân thiên hạ. Nên cs phải tự diễn biến, liên minh ma quỷ, mua chuộc những thế lực tâm linh có tiếng nói quan trọng đối với các tín đồ đông đảo, để từ đó cs có thể mỵ dân, lập lờ đánh lận con đen, thêm phe cánh tiếp tục củng cố vị trí lãnh đạo. Đảng viên thì nào có thiếu bọn tay sai “còn đảng còn mình”, nhưng làm sao để trà trộn vào dân để làm gián điệp, để tuyên truyền có lợi cho cs, để ru ngủ định hướng người dân thì không ai tốt hơn là các đảng viên trọc đầu hay mặc áo chùng, các an ninh đội lốt và thậm chí cả những sư thầy hổ mang thích đi chàng hảng giữa đạo và đời! 

Xin nói rõ, các vị lãnh đạo tôn giáo không được tham chính, không được giữ một chức vụ nào trong chính quyền, nhưng họ vẫn phải có một chính kiến như tất cả những công dân khác trong một quốc gia. Nghĩa là các vị ấy vẫn có quyền lên tiếng để bảo vệ nhân quyền, đấu tranh để bảo vệ công bình, hay hành động tương trợ đồng bào... 

Cộng sản thâm nhập vào tôn giáo để chia rẽ tôn giáo và chia rẽ đoàn kết dân tộc 

Khi thâm nhập vào các tôn giáo, đối với tôn giáo lớn (Phật giáo, Công Giáo) thì chúng chia rẽ, chia nhóm – quốc doanh và chính thống, đối với giáo phái nhỏ (như Tin lành, Hòa Hảo, Cao Đài, Pháp Luân Công) thì không những gây chia rẽ mà còn thẳng tay tiêu diệt nếu có thể. Và muc tiêu cuối cùng là chia rẽ sự đoàn kết của cả dân tộc. 

Đối với cs, đảng là trên hết, có mất nước cũng phải bảo vệ đảng, nên khi thấy đảng ta đã chết ngắt (từ sau biến động tại Liên Xô 1989 và HNTĐ 1990) mà chưa chôn, cs mới cho tung ra thủ đoạn lôi kéo bằng cách mua chuộc các tôn giáo lớn tại VN vào, bất chấp các giới luật của các tôn giáo là phải tách rời “thế quyền” ra khỏi “giáo quyền “ đã có từ mấy ngàn năm qua. Các sư thầy hám lợi, các linh mục hám danh đua nhau tự đi mua nón cối chụp vào đầu cho đúng với tác phong đảng viên. Cái tên tội đồ dân tộc giết hàng triệu dân Việt do Trung cộng cài cắm vào VN làm lãnh tụ thì được đám sư quốc doanh đúc tượng đưa vào chùa thờ cúng như Bồ Tát, cái tên cướp ngày Đỗ Mười đã ký Hiệp ước Thành Đô bán nước dù chưa chết cũng được phong hàng Bồ Tát. Đúng là thời mạt pháp của Phật Giáo vì đến nay vẫn không thấy Giáo hội Phật giáo Việt Nam lên tiếng phản đối gì về việc rước quỷ cùng ma về làm ô uế cảnh chùa vốn thanh tịnh. 

Cũng chính vì bàn tay lông lá của cs thò vào mà ngay nay trong bất cứ một tôn giáo lớn nào của VN cũng bị chia ra thành phe nhóm, phe lề đảng và phe lề dân. Bên Công Giáo thì có cái gọi là “Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam” thực chất là một tổ chức bù nhìn, vì hám quyền nên chịu sự khuất phục của đcsVN với nhiệm vụ lấn áp đè bẹp cho bằng được Giáo Hội Công Giáo luôn đem đến những điều tốt đẹp cho giáo dân và xã hội. Đúng như lời Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt đã xác nhận: “UBĐKCGVN đó chỉ là một thứ Công Giáo nhãn hiệu”. Còn bên Phật Giáo thì đảng cộng sản nhào nặn ra mô hình Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (hay còn được gọi nôm na là Giáo Hội Phật Giáo quốc doanh) vào năm 1981 để hóa giải ảnh hưởng của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất lâu đời (dù chỉ còn quản lý khoảng 10% các cơ sở đã được thành lập từ thời VNCH) vì GHPGVNTN vẫn không ngừng chống đối đảng và chính quyền CS đã và đang ra sức đàn áp các tôn giáo chính thống, chà đạp nhân quyền vô cùng dã man, tàn bạo. 

Phá đạo: Hủ hóa các thầy, mê tín hóa người dân 

Cái bánh mà đảng cộng sản đưa ra để “trần tục hóa” các vị chức sắc tu hành thường là quyền và lợi. Chùa nào theo đảng, đồng ý thờ phượng Hồ thì vào các đại lễ, đám quan chức ra vào cúng kiếng nườm nượp, các con nhang cũng dồn về xin buôn may bán đắt, tiền cúng dường theo đó mà tăng ngất ngưởng. Đám sư tăng trong chùa tha hồ chạy sô cúng đám, tha hồ phạm giới mà vẫn không bị côn an làm khó dễ. Còn chùa nào tổ chức tương trợ các anh thương binh phía VNCH, giúp đỡ người nghèo khó, những thành phần đang là Dân Oan khốn khó của chế độ bạo tàn cs thì bị hăm dọa, bị hành hung, thậm chí bị san bằng tan tành rồi cưỡng chiếm như chùa Liên Trì của Hòa thượng Thích Không Tánh. 

Âm mưu của cs là cố tình hướng tâm thức người dân sa đà vào mê tín dị đoan, đầu năm cúng sao giải hạn, lễ lạc cầu xin thần tài và quan chức, cuối năm cúng cô hồn các đảng côn an để chạy án, thoát khỏi lò tôn của Lú … Tất cả đều nhờ sự thông đồng của đám sư thầy đảng viên an ninh như Thích Chân Quang, Thích Thanh Quyết, Thích Bảo Nghiêm... Bên Công Giáo cũng có những linh mục đảng viên quốc doanh như Huỳnh Công Minh, Nguyễn Huy Lịch, Phan Khắc Từ... đã bán linh hồn cho cs. 

Nhưng qua vụ xả thải Fomosa hồi 2016, bên Công Giáo lại nổi bật lên hàng loạt những gương mặt của những người chăn chiên vô cùng sáng suốt kiên cường, không ngại hiểm nguy đến tính mạng để sống chết với giáo dân, đồng hành cùng nạn nhân, đấu tranh cho công lý, công bằng trong tinh thần ôn hòa, văn minh và đạo đức của người Kitô Giáo như Cha xứ Đặng Hữu Nam, Cha xứ Nguyễn Đình Thục, Cha xứ Phan Đình Giáo... Nói đến cuộc đấu tranh trường kỳ chống cộng phải kể đến một nhà vận động đấu tranh kiên cường vì dân chủ có tiếng trong khoảng 25 năm qua cho dù có bị cs kết án tù đày và quản chế hàng chục năm nhưng ý chí vẫn không sờn là Cha Nguyễn Văn Lý, rồi Thừa Thiên Huế có Cha Phan Văn Lợi, Đồng Nai có Cha Nguyễn Duy Tân... tất cả tiếng nói của các Cha đều là những cái gai khiến bọn cs phải đổ máu mắt ròng ròng nhưng không làm gì được. 

Âm mưu thâm độc của cộng sản 

Không làm gì được phe Công Giáo nên tháng rồi, đảng cs lại nhập nhằng đưa ra hàng loạt thông tin đấu tố một giáo hội, khởi đầu từ Bắc Giang có tên gọi là Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Hội Thánh của Đức Chúa Trời là chi nhánh của Hiệp hội Truyền giáo Tin Lành Thế giới, còn gọi là Hội Thánh Đức Chúa Trời Mẹ, là một phong trào tôn giáo mới bắt nguồn từ Hàn Quốc. Các phương tiện truyền thông của đảng không ngớt đưa tin đánh phá về hội này như một tà giáo (ngay cả sư quốc doanh Thích nhật Từ cũng nhảy vào ăn ké). Côn an vội vàng điều tra hàng loạt thành viên của hội bị cho là truyền đạo trái pháp luật tại Hà Nội, Hải Phòng, Quảng Ninh, Quảng Trị, Bình Dương, Thái Bình, Hà Nam, Bắc Giang... 

Việc đánh phá Hội thánh Tin Lành của đảng cs khiến một số người quan sát sinh ra ngờ vực. Vì Hội Thánh của Đức Chúa Trời đã hoạt động tại VN trên 10 năm với hàng trăm giáo dân ở mỗi thành phố mà tại sao đến thời điểm này mới bị nhà nước dán cho nhãn hiệu là tà đạo và thẳng tay đàn áp? Các nhà hoạt động tôn giáo lý giải theo nhiều hướng khác nhau, nhưng nhìn chung, họ xem đây là một cái cớ (nhiều bậc chức sắc tôn giáo cho là đảng đang tung hỏa mù) để nhà cầm quyền tăng cường sự quản lý đối với người dân, với tôn giáo nhằm thực hiện ý đồ đen tối của nhà cầm quyền. 

Y như rằng, tháng 04/2018 cs ra sức đấu tố Hội thánh Tin Lành để dẫn dắt dư luận là Tin Lành cũng như Công Giáo đều là tà đạo hầu dọn đường cho báo chí truyền tải vào đúng ngày 1/05/2018 về việc UBND thành phố Sài Gòn yêu cầu di dời những cơ sở tôn giáo tại khu đô thị mới Thủ Thiêm, trong đó có Nhà thờ Thủ Thiêm, Nhà dòng Mến Thánh giá Thủ Thiêm và Trường tiểu học Thủ Thiêm, để bàn giao cho nhà đầu tư thi công tuyến đường ven sông và công viên đúng như quy trình! 

Dư luận không chỉ hoang mang mà còn căm phẫn khi một ngày sau đó, trong cuộc họp báo, người phát ngôn của UBND còn cho biết bản đồ quy hoạch Thủ Thiêm từ 20 năm trước đã bị thất lạc, vẫn chưa tìm thấy bản gốc. Câu trả lời đơn giản vì trong bản gốc này thì Nhà thờ và Nhà dòng Thủ Thiêm vẫn được phép tồn tại nên bọn cs phải thủ tiêu bản gốc là vì vậy! Khi giải tỏa các cơ sở tôn giáo ở khu Thủ Thiêm, bọn cán bộ chỉ nhắm vào việc chia chác, bán lệch giá khu đất vàng này để bỏ túi mà không cần quan tâm tới việc san bằng Nhà thờ và Nhà dòng Thủ Thiêm ở Quận 2 là những di tích lịch sử với kiến trúc nghệ thuật quý báu đã có từ 160 năm qua, còn lâu đời hơn cả Nhà thờ Đức Bà tại trung tâm Sài Gòn. 

Bài học từ kinh nghiệm đấu tranh 

Mục tiêu cuối cùng của đcs khi thâm nhập vào tôn giáo là nhằm chia rẽ lòng dân, chia rẽ dân tộc, để người dân không có một tiếng nói chung, một hành động chung dưới sự dẫn dắt của các vị lãnh đạo tôn giáo chân chính, hầu có thể chống trả lại các hành động gian ác của tà quyền. Từ những bài học dưới đây chúng ta sẽ rút ra được nhiều bài học kinh nghiệm quý báu: 

- Cuộc biểu tình hơn 10.000 tại Hà Tĩnh hồi tháng 09/2016 phản đối Formosa đã khiến cho bọn côn an, cảnh sát cơ động cởi áo tháo chạy. Nhưng chỉ gói trọn tại Giáo xứ Kỳ Anh, mà không được nhân rộng và kiên trì „giữ lửa“ để lan tỏa khắp nơi với mọi người dân – dù Lương hay Giáo. Nếu Liên Tôn có một hiệu lệnh chung kêu gọi mọi tín đồ cùng xuống đường với người dân Hà Tĩnh thì chắc chắn thắng lợi sẽ nghiêng hẳn về phía người dân. Và tạo thành một tiền lệ cho các cuộc đấu tranh dân sự sau này. 

- Nếu việc cưỡng chế Chùa Liên Trì (9/2016) mà có được sự kêu gọi liên minh các Phật tử, các chùa chiền từ Liên Tôn để bảo vệ bàn thờ Phật Tổ, thì chắc chắn côn đồ côn an Thành Hồ phải bó tay. 

- Lời kêu gọi biểu tình thường xuyên của Cha Nguyên Văn Lý (Đầu năm 2017) không được phát triển thành công, bởi vì ngoài đám sư thầy-linh mục quốc doanh chỉ lo hô hào bảo vệ đảng vẫn còn vô số các sư thầy mũ ni che tai hay các linh mục vô cảm chỉ biết bo bo gìn giữ giáo xứ của mình. 

- Cuộc biểu tình đi khiếu kiện của Cha Nguyễn Đình Thục là hành động ôn hòa vô cùng độc đáo sáng tạo, nhưng lại không kêu gọi được nhiều người khác đạo đồng hành, tuy đều cùng là nạn nhân của Formosa. Vì sao? Cũng vì thiếu sự triệu tập của Liên Tôn. 

- Cha Đặng Hữu Nam bị điều đi qua giáo xứ khác, phải chăng là do áp lực từ những thế lực bên trên đã thỏa hiệp với cs? Vậy sao Liên Tôn không có một kháng thư, nếu không sẽ thành tiền lệ để cs tách các cha Công giáo đấu tranh ra khỏi giáo xứ của mình. 

- Riêng tại Thành Hồ, người dân oan Thủ Thiêm đã xuất hiện từ hơn 5 năm qua, nhưng không có một tiếng nói hay một lực lượng ủng hộ từ Liên Tôn. Đến khi chùa chiền hay nhà thờ bị cưỡng chế thì cũng sẽ it hy vọng có sự tham gia bảo vệ của người dân. 

Giải pháp đề nghị: Sự đoàn kết của Liên tôn và dân chúng 

Khi Liên Tôn dấn tới thì tà quyền cs phải thụt lùi. Trước tiên, mỗi giáo phái, tôn giáo phải thanh lọc hết những thành phần bê bối, sai phạm trong giáo phái của mình, có vậy người dân mới tin tưởng vào lãnh đạo tinh thần. Sau đó, kính thưa các vị lãnh đạo tinh thần hãy truyền dạy cho người dân mình biết thương yêu nhau, tương trợ nhau, không phân biệt tôn giáo hay niềm tin mà hãy đồng lòng đoàn kết chống lại sự tham tàn của cán bộ, sự tàn ác của côn an,và hành động bán nước của đảng cs. Quý lãnh đạo Liên Tôn sẽ là người lãnh đạo và hướng dẫn lực lượng quần chúng đấu tranh kiên trì chống mọi bất công và hành động vi phạm nhân quyền của tà quyền CS. 



Hôm nay cs đập phá cưỡng chiếm chùa chiền, nhà thờ bên cạnh thì chắc chắn ngày mai chúng sẽ sang xâm phạm chùa chiền, nhà thờ của mình, nên hơn lúc nào hết chúng ta cần phải tạo thế đoàn kết liên minh tôn giáo và người dân: Liên Tôn + Dân Oan + Ngư dân + Nông dân + Công nhân + Dân nghèo + Học sinh + Sinh viên... đối đầu với ĐCS. 

Nhất quyết không để cho CS lập lại việc cưỡng chiếm Nhà thờ và Nhà dòng Thủ Thiêm như hồi 10 năm trước đối với Nhà thờ Thái Hà (Hà Nội). Giáo dân và cả người dân không đạo sẽ sát cánh bên các Cha và các Nữ tu tới cùng. Cả Liên Tôn, cả những tổ chức Xã hội Dân sự, những người đấu tranh chân chính trong cũng như ngoài nước sẽ không tiếp tục im lặng đồng lõa mà phải lên tiếng ủng hộ Nhà thờ và Nhà dòng Thủ Thiêm trước hành vi trái pháp luật của tà quyền CS là cưỡng chiếm và “cố ý hủy hoại tài sản” của Tổ chức Tôn giáo. 

Nếu đúng như dư luận đánh giá, Công Giáo hiện nay đang là ngọn cờ đầu chống cộng hữu hiệu nhất thì quả là một tin mừng cho toàn dân VN, nên dù đạo nào đi nữa, chúng ta hãy khoát vai nhau thành một tường thành kiên cố sẵn sàng đối đầu chống cs. 

Xưa Hồ Hẹ và ĐCS lấy lừa dối và khủng bố để nô cộng hóa VN, thì nay Liên Tôn hãy lấy sự thật, lấy tình thương để kêu gọi tình đoàn kết dân tộc, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ, cùng đứng lên thoát cộng, thoát Trung, nhằm khôi phục một VN tự do, bình đẳng và nhân ái. 

09.05.2018

Wednesday, May 9, 2018

Dân Thủ Thiêm khốn đốn dù tấm bản đố “thất lạc” có tìm được hay không

Dân Đen (Danlambao) - Thông thường trước những kỳ đại hội của cộng sản đảng thường xảy ra những vụ việc được xem là nhạy cảm để định hướng dư luận. Vì thế suốt thời gian hơn tuần vừa qua cho đến nay, dư luận đang nóng với những diễn biến xung quanh việc lãnh đạo thành Hồ để “thất lạc” tấm bản đồ qui hoạch tại quyết định số 367/TTg của Thủ tướng Chính phủ ngày 4/6/1996 phê duyệt quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm. Võ Văn Hoan, chánh văn phòng thành Hồ lấp liếm khi trả lời truyền thông: “công tác lưu trữ không tìm thấy bản đồ gốc. Nghe nói hình như đã tìm thấy một bản sao?!”… Mặc dù dự án này đã triển khải “từ đó tới nay đã hơn 20 năm rồi”.

Những luận điệu của nhà cầm quyền thành Hồ được lều báo của ban tuyên giáo cộng sản soi rất kỹ từ chân tơ kẽ tóc. Điều đó cho thấy một thế lực nào đó đang áp lực phải moi bằng được tấm bản đồ “thất lạc”. Nhưng thực chất việc có hay không có tấm bản đồ qui hoạch, tìm thấy hay không tìm thấy tấm bản đồ ấy thì chính quan chức thành Hồ và ngay cả bộ sậu cao nhất của đảng cộng sản đã có câu trả lời. Và dĩ nhiên mọi việc sẽ được nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam “xử lý đúng qui trình”.

Một vài khúc củi đương quyền hay đã về hưu sẽ được cai lò Nguyễn Phú Trọng lôi ra để ném vào lửa. Rồi Thủ Thiêm sẽ vẫn được qui hoạch như đã được “duyệt” vì đảng cộng sản không thể bỏ miếng mồi ngon là 9 lô đất vàng cùng hàng trăm hecta bất động sản sẽ được chia chác trong dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm.

Vấn đề không nằm ở chỗ tấm bản đồ “thất lạc” và cái quyết định 367/TTg nhưng nó tạo ra hàng trăm dân oan bị cưỡng chế đất đai. Nó đã khiến Thủ Thiêm trở thành điểm nóng về việc người dân khiếu kiện lâu dài. Đã không ít người vật vạ, lang thang hàng năm trời từ các cơ quan công quyền của thành Hồ cho đến xào huyệt T.Ư cộng sản tại động Ba Đình-Hà Nội. Và cũng không ít dân oan bị qui chụp là “phản động” là lợi dụng quyền tự do biểu đạt để chống đối “nhà nước nhân dân”. Để rồi những cái án tù oan đã cùm những mảnh đời đầy bất hạnh khi phản đối cái sai của dự án phát triển đô thị do nhà cầm quyền cộng sản thực hiện.

Trái ngược với những nỗi đau mà dân oan Thủ Thiêm đang phải gánh chịu suốt hơn 20 năm, các dự án vẫn cứ lởm chởm mọc lên, các chủ đầu tư (hầu hết đều là sân sau của quan chức cộng sản) vẫn cứ miệt mài đẻ ra những dự án mới với mục đích làm sao chiếm được càng nhiều đất đai của dân đen càng tốt. Vì thế lại xuất hiện thêm hàng loạt dân oan mới khi những dự án “mới” của quan chức cầm quyền “cơi nới” thêm diện tích diện tích qui hoạch để chiếm nhà của đất đai của nhiều hộ dân không nằm trong ranh qui hoạch. Thậm chí đến Chùa Chiền hay Nhà Thờ, Đền Miếu cũng không thoát khỏi số phận “oan” một khi dự án qui hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm triển khai thực hiện.

Chắc rằng đến giờ phút này, hơn 500 vong hồn vẫn không thể an lòng khi nhà cầm quyền thành Hồ san phẳng ngôi chùa Liên Trì, nơi đã lưu giữ hài cốt của họ suốt nhiều năm trời. Chắc hẳn đến giờ phút này, ngôi nhà thờ Thủ Thiêm và nhà dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm không khỏi lo lắng trước những quyết định cưỡng chế di dời. Chắc hẳn không ít người Công Giáo đang tỏ ra hoang mang trước lời phát biểu của Nguyễn Thành Phong, chủ tịch thành Hồ khi chỉ bán đấu giá hai di tích văn hoá của Sài Gòn nói chung và của giáo hội Công Giáo nói riêng.

Kể từ ngày cộng sản Việt Bắc cưỡng chiếm miền Nam và dưới khả năng cai trị của những kẻ cướp chính quyền, người dân Việt Nam đã mất đi cuộc sống tự do. Kể từ ngày 12/5/1995 lập ký dự án cho đến nay đã hơn 20 năm nhưng khu đô thị mới chưa thể hình thành một cách trọn vẹn. Mặc dù vậy nó đã mang lại nỗi đau tột cùng của những số phận dân đen bị cộng sản cưỡng cướp đất đai nhà cửa, ruộng vườn… Để rồi Thủ Thiêm sẽ vẫn được qui hoạch sau khi “truy tìm” tấm bản đồ “thất lạc”.


Lương thế là cao chót vót rồi, còn đòi hỏi gì nữa

Hạ Trắng (Danlambao) - Tại “một hội thảo bàn về công tác cán bộ mới đây”, ông Nguyễn Chí Dũng, Bộ trưởng KH-ĐT đã “khoe” rằng Bộ trưởng như ông chỉ được 11,690 triệu đồng một tháng. Ông này đưa ra câu hỏi “với mức lương này, tôi hỏi thật, chúng ta có đang sống bằng lương không?”.

Xin nhắc thêm là vấn đề tiền lương đang nằm trong đề án Cải cách chính sách tiền lương đối với cán bộ, công chức, viên chức, lực lượng vũ trang và người lao động trong DN và được thảo luận tại hội nghị TƯ 7. 

Khi ông Dũng vừa Phọt – Mô -Sa ra câu này, lập tức báo chí “lề sản” xúm vào khen ngợi, ca tụng ông bộ trưởng là thẳng thắn, dũng cảm. 

Còn đại đa số dân chúng thì bĩu môi, cười nhạt và buông một câu xanh rờn rằng: “chúng mày sống bằng Lậu, bằng tiền vơ vét của dân chứ Lương gì.”. 

Đương nhiên, những ý kiến mang tính khẳng định này không phải không có cơ sở. Dễ thôi, chỉ cần trả lời được mấy câu hỏi dưới đây là mọi sự thông suốt ngay: 

Lương của bốn chức danh đứng đầu Đảng (cướp)- Nhà Nước (độc tài) chỉ khoảng 17 triệu một tháng. Lương bộ trưởng chưa đầy 12 triệu một tháng. Tất nhiên lương của các cấp thứ trưởng, thủ trưởng các cơ quan, ban, ngành, người đứng đầu các địa phương v.v… phải thấp hơn. Vậy thì bọn người này lấy đâu ra tiền xây biệt phủ, đi xe siêu sang, dùng đồ hiệu đắt tiền, cho con du học nước ngoài? Không những thế, chúng còn sở hữu những nhà hàng, khách sạn, sân golf, khu công nghiệp, khu chế xuất…, tức là giá trị tài sản lên đến hàng triệu, thậm chí hàng tỉ USD. Và một điều ít người dám nghĩ tới, nhà ở và nơi làm việc của chúng còn trang bị bộ lọc không khí vì ở Việt Nam, dưới sự cai trị của chúng, ở đâu cũng bị ô nhiễm, cũng mang nguy cơ bệnh tật, chết người. Vậy tiền ấy ở đâu ra? 

Xin trả lời ngay, đấy là tài sản do tham nhũng mà có. Đấy là tài sản do bán nước hại dân mà có. 

Cho nên, theo quan điểm của tôi, không riêng gì tiền lương của bộ trưởng, mà mức lương hiện nay đối với mọi tên cán bộ cộng sản như thế là quá cao. Bởi vì, bọn người này không những không làm được gì có lợi mà còn làm hại cho dân, cho nước. Đúng là chỉ có ở xứ thiên đường XHCN này mới có thể loại vừa được làm lãnh đạo, lại vừa được hưởng lương trong khi việc duy nhất lũ người này biết làm và làm giỏi, đó là tham nhũng, vơ vét, phản nước hại dân. 

Cho nên, lương như thế là cao chót vót rồi, còn đòi hỏi gì thêm nữa.