Thursday, January 11, 2018

Ông Trương Tấn Sang hãy ngậm miệng lại!

Đăng Lâm - Sau khi rời chính trường, ông Trương Tấn Sang (Tư Sang) liên tục đi các địa phương, viết bài, trả lời phỏng vấn thể hiện “Thái thượng hoàng”, tự coi mình đứng trên Đảng, trên Bộ Chính trị chỉ đạo Đảng, Nhà nước, chỉ đạo Bộ Chính trị. Vậy xem ông Tư Sang là người như thế nào?

Năm 2003, tại Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ 7, kỳ II đã kỷ luật ông Tư Sang bằng hình thức khiển trách vì trong thời kỳ làm Bí thư thành ủy TP Hồ Chí Minh (khóa VI) chưa làm tròn trách nhiệm trong việc chỉ đạo điều tra, ngăn chặn hoạt động tội phạm của Trương Văn Cam cùng đồng bọn (thực ra là có liên quan đến Năm Cam và đồng bọn, nhưng dùng từ “chưa làm tròn” để nhẹ tội cho ông Tư Sang) và có những khuyết điểm trong công tác cán bộ.

Hồ sơ kỷ luật ông Tư Sang vẫn còn lưu tại Ủy ban Kiểm tra Trung ương. Lật lại đối chiếu với hiện nay, với sai phạm đó chắc chắn ông Tư Sang bị xóa tên khỏi Ban Chấp hành Trung ương Đảng.

Hồi đó, Ban Chấp hành Trung ương chưa xem xét việc ông Tư Sang đầu hàng, khai báo địch. Nếu xem xét, chắc chắn bị khai trừ Đảng rồi. Hồ sơ thu được của địch chắc vẫn còn lưu tại Tổng cục II - Bộ Quốc phòng. Đồng chí Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục II - Bộ Quốc phòng biết rất rõ việc này.

Ông Tư Sang phát biểu luôn tỏ vẻ ta đây là người liêm khiết, vậy xin hỏi chị em Đặng Thị Hoàng Yến- Đặng Thành Tâm là ai, có phải là doanh nghiệp sân sau, sân trước không? Sau khi Đặng Thành Tâm làm ăn thua lỗ, Đặng Thị Hoàng Yến trốn ra nước ngoài thì ông Tư Sang bỏ rơi, theo kiểu “vắt chanh bỏ vỏ”. Khi giá cao su cao vời vợi, Tập đoàn công nghiệp cao su Việt Nam làm ăn phát đạt, ông Tư Sang và Ba Thung, Tổng giám đốc, quyền chủ tịch Tập đoàn cao su Việt Nam đi đâu cũng như hình với bóng; Ba Thung lo tài chính, hậu cần cho gia đình để “anh Tư Sang yên tâm hoạt động chính trị”. Nay Ba Thung bị bắt giam, ông Tư Sang viết báo đề nghị xử lý nghiêm tham nhũng?!

Rồi quan hệ của ông Tư Sang với Đặng Văn Thành, Trương Mỹ Lan, Ba Vui, Khoa Keangnam, Hùng Anh – Techcombank, Hiền “mít”, Tiền “còi”, Nhơn Novaland, Dũng Tân Hoàng Minh và số đã bị bắt như Nguyễn Đức Kiên, Phạm Công Danh, Lý Xuân Hải... Trương Tấn Sơn, con trai ông Tư Sang có còn làm cho Đặng Văn Thành không? Có bao nhiêu cổ phần trong tập đoàn Thanh Thành Công? Có dám đứng tên không hay lại nhờ một kẻ vô danh đứng tên hộ?

Trương Mỹ Lan làm mưa, làm gió thị trường bất động sản ở thành phố Hồ Chí Minh có bóng hình của ông Tư Sang không? Thử hỏi mấy bà bán nước gần 60 Thạch Thị Thanh là Trương Mỹ Lan, Đặng Văn Thành, Ba Vui, Khoa Keangnam, Hùng Anh Techcombank, Hiền “mít”, Tiền “còi”, Nhơn Novaland, Dũng Tân Hoàng Minh và số đã bị bắt như Nguyễn Đức Kiên, Phạm Công Danh, Lý Xuân Hải bao nhiêu lần đến nhà ông Tư Sang thì biết ngay.

Hỏi tất cả các doanh nghiệp lớn ở thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh phía Nam, có ai chưa đến nhà ông Tư Sang không? Chắc chắn là không, bởi họ không chỉ đến một mà đều đến nhiều lần rồi.

Ông Tư Sang nói với cử tri là nhà ông nhỏ, sẵn sàng trả lại Đảng, Nhà nước khi về hưu, không lấy một mét biệt thự, vậy những thông tin tài sản trên trang Chân dung quyền lực, ông Tư Sang có dám mời cơ quan thanh tra, kiểm tra, điều tra vào xác minh để chứng minh sự trong sạch của ông không?

Người dân Đức Hòa nói, nhà thờ gia đình ông Tư Sang ngày nào cũng đông khách, chủ yếu là các doanh nghiệp. Doanh nghiệp đến không phải quý ông, mà sợ ông ném họ vào “lò”.

Ông Tư Sang thù anh Năm Chi vì không kỷ luật ông Ba Dũng, làm giấc mộng thành Tổng bí thư của ông Tư Sang bất thành. Vì vậy, ông trút giận nên đầu Xuân Anh. Chính ông Tư Sang là một trong những người tích cực nhất trong việc đánh Xuân Anh mất chức Bí thư thành ủy, Ủy viên Trung ương Đảng. Ông Tư Sang đã viết về anh Bá Thanh: “Đà Nẵng bây giờ khác hẳn Đà Nẵng trước đây-văn minh, hiện đại hơn, đã được nhân dân trong nước và nhiều người nước ngoài biết đến, trong đó có phần đóng góp quan trọng của đồng chí Nguyễn Bá Thanh”. Xuân Anh là học trò cưng, được anh Bá Thanh đào tạo, bồi dưỡng làm người thay thế!

Ông Tư Sang cũng là người đứng đằng sau cổ vũ đánh tan thường vụ Quảng Nam.

Cán bộ, đảng viên Đà Nẵng, Quảng Nam hận ông Tư Sang (tất nhiên trừ Trương Quang Nghĩa, Huỳnh Đức Thơ. Cặp Nghĩa-Thơ có thuê các công ty truyền thông hàng đầu để PR thì nhân dân Đà Nẵng cũng không ai yêu quý họ, cũng không thể xóa hình ảnh thần tượng Bá Thanh trong lòng nhân dân Đà Nẵng được)!

Ông Tư Sang tham gia Bộ Chính trị nhiều khóa, đã từng là Thường trực Ban Bí thư, Chủ tịch nước. Mọi việc thành công hay thất bại, được hay chưa được đều có trách nhiệm của ông Tư Sang. Sao ông Tư Sang lại phát biểu về những cái chưa được, cái thất bại như là của ai đó, ông vô can, ông lương thiện, ông trong sáng, còn mọi người khác đều tối. Đúng như cha ông ta thường nói “lưỡi không xương nhiều đường uốn éo”. Hay ông bức xúc về việc không được làm Tổng bí thư!

Thưa ông Tư Sang, nghỉ hưu rồi thì hãy ráng làm người tử tế! Nếu không làm người tử tế được thì ít nhất cũng ngậm miệng lại.

Đăng Lâm
(Cựu cán bộ thành ủy Đà Nẵng)

Ba Ếch - Tiền vẫn chưa yên!

Tư nghèo (Danlambao) - Ngày xưa béc còn sung chơi xong là chạy. Ngày xưa cháu còn là du kích nhí quăng lựu đạn xong là dông. Nhưng ngày nay trong thời đại huy hoàng rực rỡ Hồ Bả Chó, dưới sự trị vì của bác rất Lú nhưng vô vàn sáng suốt thông minh, bắc kỳ biết lý sự, đừng hòng chơi trò ăn xong là dông, hốt xong là dzọt.

Nghe chưa XXX. Đừng có tưởng dzọt dzìa Cà Mau làm tỉ phú tử tế là trở thành con người trong trắng, trinh nguyên như béc đang nằm trong lăng nghe.

Hiện tại, bác Lú đang cần nhiều tiền để nuôi mình và nuôi đảng. Còn đảng còn tiền thì mới còn mình. Không có tiền thì vào đảng, giữ đảng, yêu đảng như yêu cái con tự do của chính mình làm cái giống gì!

Nhu cầu cần tiền này của bác Lú không thể giải quyết theo kiểu đàn bò về thành phố - cứ in một đống Hồ tệ ra là giàu!

Cũng không thể trông chờ gì vào cái đám lãnh đạo, đứa nào cũng lận cái bằng tiến sĩ to đùng nhưng ngu như bò, dốt như lợn, xây thì dốt - cất thì tài, quản lý đất nước như quản lý thanh lâu.

Lại chẳng trông mong gì vào bác Trâm ở Mẽo đổ đô la vào, bác Tập ở Tàu tiếp tế Mao tệ sau khi đã tốn một mớ đút vào mồm cả lũ để cùng nhau bề hội đồng ba Ếch, đá cái thèng thủ tướng xuất sắc nhất vũ trụ ra khỏi vũ trường Ba Đình.

Do đó phải móc họng đàn lợn Dũng, Thăng, Thanh, Hoàng và lũ "lợi ích" để chúng buột phải ọc ra tất cả những gì đã nuốt. Trong 10 năm lãnh đạo của chú phỉnh ba ếch, đứa nào cũng trở thành tỉ phú đô la.

Nghĩ cho cùng, tống cổ nó vào tù khơi khơi thì chỉ trả được mối hận năm nào phải sụt sùi khóc vì không kỷ luật được nó, chứ ngoài ra được sơ múi gì.

Nó vào tù mà vẫn là tỉ phú thì nó vẫn còn tìm đường mua chuộc, xây dựng lực lượng để làm một cú đảo chánh Ba Đình long trời ghẻ đất mới ghê.
Ngược lại, hốt hết tiền của tụi nó thì toàn thắng ắt về tay ta, còn tụi nó ở trong hay ngoài khám thì kệ cha tụi nó, mình đã nắm trọn quyền lẫn tiền và được Tập Hoàng Đế hết lòng hỗ trợ thì còn sợ gì chúng.

Mấy hôm nay, chú Thăng đã đi đúng con đường chỉ định, lôi Ba Ếch ra mà đỗ thừa. Chú Sang cũng đã leo lên báo đài tung bài diệt Dũng.

Vậy thì tỉ phú Ba Ếch chỉ còn một con đường dzô sản mà đi.

Tiền vẫn chưa yên đâu Ếch ơi!

Trừ khi... chơi liều, chơi đẹp một cú đi chú Ba. Còn bao nhiêu quân xài hết bấy nhiêu, có súng dùng súng, có dao chơi dao, có tiền xài tiền, có trai chơi trai, có gái chơi gái, có gì dùng đó, dồn toàn bộ lực lượng ra làm một trận gọi là trận cuối của đời ta. Có chết cũng vinh và nếu Lú cũng chết theo thì lại càng vinh quang. Cả nước sẽ nhào ra đường hân hoan đưa tiển 2 chú về bên kia thế giới đại đồng và ăn mừng 1 tháng.

Nếu không thì đây:



Nhục thấy bà cố luôn!

11.01.2018

Phải lôi cổ Bộ Chính Trị ra hầu toà mới đúng

Ngàn Hương (Danlambao) - Lâu nay, dư luận cả nước rất phẫn nộ về việc những dự án, những gói thầu hàng ngàn tỷ, do đảng ưu ái phân công những kẻ bất tài vô dụng điều hành, nên làm ăn thua lỗ. Do đó, những khối tiền khổng lồ này, là mồ hôi nước mắt của nhân dân, nay coi như đổ sông đổ biển.

Những nhà máy xây dựng dở dang, phải đắp chiếu, chờ ngày khai tử bám sắt vụn. Như nhà máy Sản xuất xơ sợi Đình Vũ, Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam, Dự án Nhà máy Gang thép Thái Nguyên giai đoạn 2, Nhà máy Nhiên liệu sinh học Bio-Ethanol Dung Quất, Dự án Nhà máy Đạm Ninh Bình, Dự án Nhà máy Đạm Hà Bắc, Nhà máy Đạm DAP 1 Lào Cai, Nhà máy Đạm DAP 2 Hải Phòng, Dự án Ethanol Bình Phước, Dự án Ethanol Phú Thọ, Nhà máy Đóng tàu Dung Quất, Dự án Liên doanh giữa đối tác mỏ Quý Sa và Nhà máy Gang thép Lào Cai v.v...(1).

Những “quả đấm thép” như Vinashin, Vinalines v.v... trở thành quả đấm bông. Làm cho nền kinh tế nước nhà bị kiệt quệ Làm cho nợ công chất chồng như núi. Đến nay “mỗi đứa trẻ sinh ra đã phải gánh nợ nần ông cha để lại” (thơ cô giáo Trần Thị Lam). Vậy mà chẳng mấy khi đảng đưa được những kẻ phải chịu trách nhiệm chính ra tòa để trả lời về những sai phạm của mình.

Cứ tưởng đó là do những kẻ tham lam, tìm cách vơ vét để “hy sinh đời bố để củng cố đời con”. Hoặc là vì “con cha cháu ông”do đảng ưu tiên đưa vào “ngồi nhầm ghế”, nên làm thất thoát lỗ lã nặng nề như thế.

Cũng có những dự án đầu tư nhanh gọn, không thua lỗ, mà lại lời kinh khủng. Như chủ trương bán những khu đất vàng, đất kim cương nơi đô thị với giá rẻ mạt. Để khi vào tay các đại gia, chỉ vài ba tháng sau, họ bán lại thu lời hàng trăm tỷ ngon ơ.

Nhưng những đồng tiền lời ấy lại không đưa vào ngân sách làm ích quốc lợi dân. Không góp phần cải thiện cuộc sống cực khổ bần hàn cho người dân ở những vùng sâu vùng cao, vùng đồng bào dân tộc thiểu số, nơi những trẻ em đi học phải ăn thịt chuột, không có tấm áo ấm mặc trong mùa rét lạnh thấu xương. Hay hỗ trợ cho đồng bào trắng tay do thiên tai và nhân tai gây nên bởi những trận lụt kinh hoàng.

Thế nhưng, những món lợi nhuận to lớn ấy lại chui vào túi của một nhóm người đầy thế lực nào đó.

Ngay như hàng trăm trạm BOT rải rác trong cả nước hiện nay, là một hình thức ăn cướp có môn bài, là “sân sau” của những nhóm lợi ích, đã lợi dụng chủ trương đầu tư BOT để hút máu dân một cách trắng trợn, để làm giàu bất chính cho một nhóm người.

Ai cũng tưởng đó là kết quả của sự giành giật của các phe nhóm, của các thế lực vùng miền, các địa phương với nhau tranh nhau về “miếng ăn giữa làng” mà thôi.

Một con người như Đinh La Thăng, được đảng giáo dục và dạy dỗ mấy chục năm nay, lớn lên dưới mái trường XHCN, bao nhiêu năm được đảng dạy dỗ, rèn luyện trong phong trào “học tập và làm theo tấm gương đạo đức, phong cách HCM”, với bằng cấp và học vị đỏ chót. Thế mà khi đứng trên đỉnh cao quyền lực và cả núi tiền, thi lại tha hóa đến tột cùng như vậy.

Thì nay, qua vụ án “Đinh La Thăng và đồng bọn” làm thất thoát hàng mấy ngàn tỷ trong nhiều dự án, mà dư luận hết sức bất bình lâu nay, qua phần khai báo của ông Đinh La Thăng trước tòa hôm 09/1/2018, đã làm cho nhiều người choáng váng, không tin vào tai mình.

Hóa ra là… “Cháy nhà mới ra mặt chuột”. Quả không sai.

“Hội đồng xét xử (HĐXX) đã xét hỏi bị cáo Đinh La Thăng về việc chỉ định thầu dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2 cho PVC, khi năng lực của doanh nghiệp này rất yếu kém. Trả lời câu hỏi có nắm được năng lực tài chính và kinh nghiệm của PVC không mà lại chỉ định thầu cho đơn vị này, ông Đinh La Thăng khẳng định việc chỉ định thầu đối với các đơn vị thành viên của PVN là "do chủ trương của Bộ Chính trị!

Nói rõ về việc này, ông Thăng khẳng định trong kết luận của Bộ Chính trị về tiến độ phát triển của PVN, với mong muốn phát triển PVN thành tập đoàn kinh tế mạnh. Bởi vậy, việc triển khai nghị quyết của Bộ Chính trị là để phát triển kinh tế, Chính phủ cho phép PVN chỉ định thầu đối với các đơn vị thành viên. 

Từ chủ trương này, tập đoàn phát triển xuống các công ty con, trong đó có PVC để xây dựng thành 1 đơn vị xây lắp dầu khí mạnh. Sau đó có sự đồng ý của Chính phủ thì PVN cho PVC làm tổng thầu” (2).

Vậy thì trong vụ án nay, Bộ Chính trị ĐCSVN chính là thủ phạm, với vai trò là kẻ chủ mưu gây nên.

Quá trình thăng tiến của ông Đinh La Thăng:

Sau khi tốt nghiệp đại học từ trường Đại học Tài chính Kế toán Hà Nội, năm 1983, ông Thăng về làm việc tại Công ty Cung ứng Vật tư thuộc Tổng công ty Xây dựng Thủy điện Sông Đà (sau này gọi là thủy điện Hòa Bình) với vị trí vị Kế toán viên. Năm 1988, ông lên chức Kế toán trưởng và Bí thư Đoàn thanh niên của công ty này.

Năm 2003, ông Thăng làm Tổng Giám đốc Tổng Công ty Thủy điện Sông Đà. Tiếp đó, làm Phó Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Thừa Thiên-Huế (2003-2005). Năm 2005, làm Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN). Năm 2011, làm Bộ trưởng Bộ GTVT. Tháng 1 năm 2016 tại Đại hội XII của Đảng CSVN, ông Đinh La Thăng được bầu vào Ban Chấp hành TƯ, được Trung ương bầu vào Bộ Chính trị, về làm Bí thư TP.HCM.

Thời kỳ ông Thăng thênh thang trên đường quan lộ của mình, cũng là thời kỳ ông Ngô Xuân Lộc, cùng là đồng hương Nam Định, làm Tổng Giám đốc công trình Thủy điện Hòa Bình. Sau đó ông Lộc lên làm Bộ trưởng Bộ Xây dựng, rồi làm Phó Thủ tướng.

Dư luận cho rằng, nếu không có sự “ấp ủ, che chở và nâng đỡ” (không biết quá trình nâng đỡ có trong sáng hay không) của ông Ngô Xuân Lộc, thì làm sao từ một anh kế toán viên, mà từng bước leo lên đến đỉnh cao quyền lực như thế.

Câu hỏi đặt ra là, từ trước đến nay, có bao nhiêu chủ trương của Bộ Chính trị, đã khuynh đảo và làm cho nền kinh tế nhà nước này kiệt quệ như ngày nay?

Hãy nhớ lại “những chủ trương lớn của đảng” trong mấy chục năm qua, đã được thực hiện trên đất nước Việt Nam, và đã gây ra những tai họa như thế nào?

Trước hết là chủ trương khai thác Bô xít ở Tây Nguyên.

“Dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên là một loạt các dự án khai thác mỏ bô xít ở khu vực các tỉnh Tây Nguyên. Dự án này đã gây ra nhiều ý kiến tranh cãi khác nhau trong dư luận, báo chí, Quốc hội. Các ý kiến chủ yếu xoay quanh vấn đề an ninh, quốc phòng, hiệu quả kinh tế, hậu quả xã hội, tác động đối với môi trường sinh thái, công nghệ Trung Quốc lạc hậu, việc sử dụng lao động phổ thông Trung Quốc tại khu vực Tây Nguyên trái với Luật lao động Việt Nam. Từ năm 2001, trong Ðại hội IX, dự án này đã được Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam thông qua: "Chủ trương thăm dò, khai thác, chế biến bauxite là chủ trương nhất quán từ Ðại hội IX và Ðại hội X của Ðảng đến nay.

Ngày 1 tháng 11 năm 2007, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định 167 phê duyệt quy hoạch phân vùng, thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng quặng bô xít từ giai đoạn 2007-2015, có xét đến năm 2025.

Một số ý kiến của đại biểu Quốc hội cho rằng Chính phủ Việt Nam đã "lách luật" khi tách cụm dự án thành nhiều dự án nhỏ để Chính phủ phê duyệt, vì theo quy định của Luật xây dựng, đối với những dự án có tổng mức đầu tư từ 10.000 tỷ đồng trở lên phải được Quốc hội chấp thuận”(3).

Chủ trương này đã gây phẫn nộ trong nhân dân. Chỉ nói riêng về an ninh quốc gia thôi, thì việc cho TQ khai thác bô xít tại đây là điều làm cho nhiều người hết sức lo ngại. Ai cũng biết rằng, Tây Nguyên là “nóc nhà của Đông Dương”. Ai chiếm lĩnh được Tây Nguyên là coi như làm chủ Đông Dương. Vậy mà đảng dám cho “ông bạn vàng 4 tốt” luôn có dã tâm xâm lược nước ta, nhảy vào khai thác tại vị trí chiến lược quan trọng này. Và dưới chiêu bài là công nhân lao động, họ đã đưa hàng ngàn người Tàu vào chiếm lĩnh vị trí chiến lược quan trọng này một cách hợp pháp.

Vào đầu năm 2009, khi một số báo lề đảng đăng nhiều bài viết của giới chuyên gia trình bày những lý do không nên tiến hành khai thác quặng bô xít tại Tây Nguyên, thì chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lên tiếng với báo chí rằng, việc khai thác bô xít ở Tây Nguyên là chủ trương lớn của Đảng, và nhà nước sẽ cho tổ chức hội thảo tiếp để lấy ý kiến của các phía. 

Giới khoa học trong nước vì tin vào lời ông thủ tướng, đã “dài cổ” mong đợi cuộc hội thảo tổ chức để tiếp tục được đưa ra ý kiến.

Tuy vậy khi hội thảo khoa học như lời của ông thủ tướng hứa hẹn chưa được thực hiện, thì đến trung tuần tháng ba 2009, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải lại ra thông báo yêu cầu tiếp tục phải tiến hành việc khai thác quặng mỏ đó. Và trong thực tế, việc chuẩn bị mặt bằng xây dựng nhà máy tại Nhân Cơ, tỉnh Dak Nông và Tân Rai, tỉnh Lâm Đồng đã được triển khai (4).

Đến nay dự án này thua lỗ như thế nào thì mọi người đã rõ.

Chính báo chí lề đảng cũng đã hoảng hốt và kêu ầm lên về việc này.

Báo Tuổi Trẻ hôm 29/3/2015 giật tít: “Dự án bôxit “sập bẫy” nhà thầu Trung Quốc ra sao? Theo đó “Nếu sản xuất đủ 660.000 tấn theo kế hoạch thì tổng lỗ năm 2015 của Tập đoàn Công nghiệp than - khoáng sản Việt Nam (TKV) sẽ khoảng 37,4 triệu USD”.

Các dự án bôxit hiện đang có nguy cơ rủi ro cao. Đặc biệt, nếu không có những biện pháp giải quyết kịp thời thì mức độ rủi ro này sẽ ngày càng gia tăng. 

Nhiều chuyên gia đã nhận định chủ đầu tư là Tập đoàn Công nghiệp than - khoáng sản Việt Nam (TKV) đã “sập bẫy” của nhà thầu Trung Quốc.

Theo tiến sĩ Nguyễn Thành Sơn - nguyên giám đốc Ban quản lý dự án than đồng bằng sông Hồng, Luật đấu thầu của VN quy định ngay cả khi chọn thầu, chủ đầu tư phải soạn thảo hồ sơ mời thầu và phải được cấp thẩm quyền phê duyệt.

Ông Sơn cho biết với những dự án lớn như Tân Rai và Nhân Cơ thì thông thường phải thuê tư vấn làm hồ sơ mời thầu, thiết kế kỹ thuật, đánh giá hồ sơ. Tuy nhiên, trường hợp này TKV đã tự mình làm mọi thứ”(5).

Tờ Báo Mới hôm 14/3/2017 viết: “Hai dự án bauxite lỗ nghìn tỉ: Cảnh báo đã thành sự thật”.

Báo này viết tiếp: “Cảnh báo về sự thua lỗ, đội vốn của Tổ hợp Dự án Bauxite - Nhôm Lâm Đồng và Nhà máy Sản xuất Alumin Nhân Cơ nay đã thành sự thật. Theo kết luận thanh tra mới nhất, tính riêng dự án bauxite - nhôm Tân Rai đã thua lỗ 3.696 tỉ đồng sau 3 năm hoạt động”...

“Điều đáng nói, sự thua lỗ, hiệu quả kinh tế của các dự bán bauxite đã được các chuyên gia cảnh báo và ngăn cản từ trước”(6).

Đến “quả đấm thép” Vinashin, nợ trên 96.000 tỷ đồng.

“Kết thúc quá trình thanh tra tại Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vinashin), Thanh tra Chính Phủ (TTCP) đã chỉ ra hàng loạt khuyết điểm, sai phạm dẫn đến thua lỗ, thâm hụt gần 5.000 tỷ đồng vốn điều lệ nhà nước và mắc nợ trên 96.000 tỷ đồng”(7).

Trong đó, 9 cán bộ đảng viên “ưu tú” của đảng phải đứng trước vành móng ngựa để trả lời về tài vơ vét của mình, gồm Phạm Thanh Bình, Trần Quang Vũ, đều là Tổng giám đốc Vinashin; Trần Văn Liêm, Nguyễn Văn Tuyên, Nguyễn Tuấn Dương, Tô Nghiêm, Trịnh Thị Hậu, Hoàng Gia Hiệp, Đỗ Đình Côn, đều là các cán bộ ở Vinashin.

Từ vụ án lịch sử Vinalines.

Vụ án này gắn với nhân vật “lẫy lừng” Dương Chí Dũng. Kèm theo đó là cái chết tức tưởi đầy bí ẩn của Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Qúy Ngọ.

Với cái chết này đã làm nhiều người thoát nạn. Vì vậy, có người làm thơ “phúng điếu” ông này như sau: 

“Tin đâu như sét đánh ngang
Thượng tướng đang sống chuyển sang từ trần
Bạn bè, đồng chí mừng thầm
Anh đi như rứa nhiều thằng yên thân”.

Bởi vì: “Chiều 29-4-2012, ông Dũng cùng vợ đến thăm gia đình ông Phạm Quý Ngọ đang nghỉ mát tại Tuần Châu, Quảng Ninh. Tại đó, tôi đã biếu anh ấy phong bì 10.000 USD. Tối 2-5-2012, ông tiếp tục mang theo túi xách đựng 500.000 USD để biếu ông Phạm Quý Ngọ tại nhà riêng. 

Ông Dũng còn khai nhận liên quan đến dự án di dời chuyển đổi công năng cảng Sài Gòn, ông Dũng đã nhận của bà Trương Thị Mỹ Lan (chủ của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, TP.HCM) 1 triệu USD để chuyển cho ông Phạm Quý Ngọ. Số tiền này sau khi người của bà Lan tại Hà Nội đưa đến, ông Dũng đã chuyển cho ông Ngọ. 

Vụ án này khiến 2 người con trai của cựu đại tá, Giám đốc CA Hải Phòng Dương Khắc Thụ phải trả giá. Kẻ mang án từ hình, người mang án 18 năm tù (8).

Đến Formosa Hà tĩnh.

Tuy Võ kim Cự là người ký cho Công ty TNHH gang thép Hưng nghiệp Formosa Hà Tĩnh (gọi là Formosa) đầu tư xây dựng thời hạn 70 năm.

Nhưng một Phó Chủ tịch tỉnh, dù có cho uống mật gấu cũng không dám vượt mặt ký thời hạn cho Formosa đâu tư vượt quá quyền hạn như thế, nếu như Võ Kim Cự không được ai đó “bật đèn xanh”.

“Cấp phép cho Formosa 70 năm: Thủ tướng đồng ý không xét lại”. “Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Văn Nên cho biết, cơ quan này đã tham mưu để Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đề nghị Thủ tướng thống nhất với kết luận về sai phạm trong việc cấp phép tới 70 năm cho dự án Formosa, nhưng đồng ý bảo lưu thời hạn đã cấp phép này. Theo thông tin từ tỉnh Hà Tĩnh. Lãnh đạo Hà Tĩnh cũng thông tin là việc này đã báo cáo Chính phủ và được đồng ý. Thủ tướng cũng thống nhất với đề xuất của Bộ KH-ĐT về việc duy trì thời hạn cấp giấy chứng nhận đầu tư đối với dự án này là 70 năm.(9).

Khi thảm họa môi trường do Formosa gây ra nơi đây vào đầu tháng 4/2016, ngày 22/4/2016, ông Trọng mò vào Hà Tĩnh với lý do “thăm tiến độ xây dựng nhà máy Formosa”.

Dư luận cho rằng, đây là công trình đầu tư của nhà tư bản nước ngoài. Vậy Tổng Bí thư ĐCSVN sao không quan tâm đến đời sông nhân dân VN đang gặp khốn khổ vì thảm họa môi trường biển do Formosa gây ra, lại đi thăm kẻ đã gây ra thảm họa này. Chẳng khác gì đi thăm tên cướp đã chém con mình bị trọng thương, mà không ngó ngàng gì đến đứa con mình?

Thực chất đó là một tín hiệu cho Formosa biết rằng, đã có đảng CSVN, có Bộ Chính trị đứng sau. Chúng mày cứ yên tâm mà xả. Dù dân ở đây có “điên khùng lộng lộn lên” vì căm tức, thì chúng mày không việc gì phải lo.

Một thảm họa gây ra biết bao hệ lụy như thế, mà ông TBT câm như hến, không hề có một lời động viên an ủi nhân dân. Hơn ba tháng sau, trong Hội nghị tổng kết công tác bầu cử đại biểu Quốc hội và HĐND các cấp diễn ra ngày 18/7/2016, lần đầu tiên ông ta mới nhắc đến sự vụ đang khiến dư luận sục sôi kia khi phát biểu: “Sự cố cá chết… gây khó khăn cho công tác bầu cử”.

Trên đây mới chỉ là một số sự kiện tiêu biểu, liên quan đến đường lối, chủ trương, chính sách lãnh đạo của ĐCSVN trong hơn chục năm qua. Chưa kể đến những đại án thua lỗ hàng chục ngàn tỷ tại các ngân hàng, tại Tập đoàn Than-Khoáng sản VN (KVN) thua lỗ gần 15.000 tỷ, Tập đoàn Điện lực VN (EVN) thua lỗ 16.000 tỷ, Tập đoàn Cao su Việt Nam (VRG) thua lỗ gần 4.800 tỷ… đã được báo chí lề đảng “biểu dương” lâu nay.

Chưa nói đến hàng trăm tổng công ty, công ty khác, dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng, đã đi từ thua lỗ này đến thua lỗ khác.

Dư luận cho rằng, cần nhìn nhận và đánh giá đúng bản chất vụ việc của vấn đề. Ai là những kẻ đang phá hoại đất nước? Ai là kẻ tiếp tay cho Tàu cộng lấn dần biển đảo và đất liền? Ai làm cho nước Việt Nam bị sa sút và tụt hậu về mọi mặt so với các nước xung quanh. Ai làm cho đời sống nhân dân ngày càng điêu đứng?

Đảng thường xuyên cho rằng, các thế lực thù địch đang tìm cách phá hoại đất nước này. Vậy thử hỏi trong hàng trăm người bị đảng quy kết là “phản động” ấy, đang bị tù đày trong các nhà tù hà khắc và nghiệt ngã. Họ phá hoại cái gì, thiệt hại bao nhiêu, gây hậu quả nghiêm trọng như thế nào cho nền kinh tế trên đất nước này? Hãy chứng minh đi, hỡi những người cộng sản!

Nay qua lời khai của ông Đinh La Thăng, vậy thì lẽ ra, Chủ tọa phiên tòa phải mời đại diện của Bộ Chính trị ĐCSVN, mà cụ thể là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, phải có mặt tại tòa với vai trò là nhân chứng, hoặc là “người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan” thì mới đúng chứ?

Qua những sự kiện như trên, chứng tỏ ĐCSVN hiện nay là một đảng bất tài, tha hóa đến cùng cực. Lấy cớ chống tham nhũng để thanh trừng phe phải, tranh giành và cắn xé nhau vì quyền lợi. Đảng đang trong quá trình tan rã, đang trong tình trạng rất hỗn loạn và bát nháo, lộn xộn, đầy rẫy mọi thứ tanh hôi như một đảng cướp, hôi rình như một nồi cám lợn bỏ lâu ngày vậy.

Đúng như nhà thơ Bùi Minh Quốc đã viết:

“Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi”.

Xin mượn lời ông TBT Nguyễn Phú Trọng để nói rằng: “Nhìn tổng thể mà nói, có bao giờ lịch sử đảng ta được “vẻ vang” như thế này chăng”?

Hỡi mấy triệu đảng viên ĐCSVN “ăn cơm dân, mặc áo đảng”: Hãy nhìn vào “bộ mặt thật” của đảng, nay các ngươi đã “sáng mắt, sáng lòng” chưa? 

11/1/2018


___________________________________

Chú thích:


Những quân bài tự lật ngửa

Kông Kông (Danlambao) - Báo chí nhà nước đang ồ ạt đưa tin phiên tòa xử Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh và đồng bọn nhưng, nói rất thật, người viết không hề đọc. Trái lại, những phiên tòa xập xụi, xử chỉ trong vòng mấy tiếng đồng hồ cho có lệ mà bản án thì cả hàng chục năm tù dành cho người tranh đấu vì tương lai đất nước, thì đọc khá kỹ. Đọc để thấm. Để hiểu tình huống xã hội.

Thực tế phiên tòa tham nhũng đang rình rang chỉ là mặt thật của chế độ cộng sản tự phơi bày. Là chuyện riêng của đảng xử đảng viên mà đảng trưởng đã nói là “đánh chuột không làm vỡ bình”! Họ nhắc đến “đất nước và dân tộc” chỉ để làm bình phong xét xử nhau, bảo vệ đảng của họ. Đây là một vở bi hài kịch đầy màu sắc, có thể nói là rất “hoành tráng” mà những nhân vật chóp bu đang đóng vai, còn đạo diễn là bóng đen ngồi thù lù phía sau cánh gà sân khấu. Cái bóng đen mà cỡ đảng trưởng muốn tồn tại phải đích thân qua hầu hay bấm bụng ngợi khen “Trà Trung Quốc ngon hơn trà Việt Nam”!

Vì nguyên tắc thì chỉ có một: Đảng viên nầy bị xộ khám thì đảng viên khác thế chỗ. Tài sản quốc gia bị mất trắng, nợ nần như chúa chỗm thì đã có gần trăm triệu dân còng lưng ra trả!

Do đó mạng xã hội vỗ tay. Tiếng vỗ của sự hả hê và bi phẫn!

Nhưng với 4, 5 triệu đảng viên thì chắc họ theo dõi kỹ thời sự để biết cách phòng thân. Đảng trưởng đã căn dặn “nhúng chàm” thì phải sửa sai. Nhưng tục ngữ, cũng như thực tế khi “tay đã nhúng chàm” thì vết ố đó là vĩnh viễn! Đàng nầy những “vết chàm” đó lại là máu, là nước mắt của hàng triệu người dân bị áp bức, bị bóc lột tàn tệ thì liệu có rửa sạch hoặc sửa sai được không trong khi chính hệ thống cai trị đẻ ra?

Trái ngược với phiên tòa trên là những phiên tòa xử người bất đồng chính kiến. Khi bên trong giàn dựng chuyện xét xử thì bên ngoài có đủ loại rào cản, dày đặc an ninh và đầu gấu, dùng đủ thứ phương tiện để đàn áp và bắt giam những người tự vượt qua được nỗi sợ, đến đó để bày tỏ sự đồng cảm hoặc vinh danh người đang bị xử và hoàn toàn bất bạo động. Đã thế, những ngày trước phiên xử còn bị an ninh theo dõi từng bước, trực tiếp hăm dọa hoặc đóng chốt ngay trước nhà không cho ra ngoài.

Là một nhà nước độc tài toàn trị mà hành sử như vậy chỉ vì họ sợ hãi. Sợ hãi bất cứ nguyên nhân nào có thể đưa đến bùng nổ cách mạng.

Nguyên nhân khác là đảng viên đã và đang “tự diễn biến” vì họ biết được sự thật nhờ tìm hiểu trên mạng xã hội, như Trưởng ban Tuyên giáo báo động và Thủ tướng “cờ lờ mờ vờ” vừa công bố việc thành lập lực lượng 47 với 10.000 dư luận viên để tìm cách chống đỡ “tin xấu”!

Cụ thể chuyện mới xảy ra, dù sư kiện rất nhỏ nhưng được dư luận chú ý, đó là đảng viên Phó quận Đoàn Ngọc Hải, người nổi tiếng trong vụ dẹp lòng lề đường tại Quận 1, Tp HCM, nộp đơn từ chức

Xin chỉ nêu ra 2 vấn đề trong lá đơn dài có nội dung trăn trở đó:

“Việc xử lý hành vi lấn chiếm lòng lề đường đã động chạm đến lợi ích rất to lớn hàng ngàn tỉ của các chủ bãi đỗ xe ô tô, gắn máy, nhà hàng, khách sạn, quán cà phê, các hộ kinh doanh mặt tiền... và một bộ phận không nhỏ cán bộ cộng sinh trong đó.” (Trích)

“một bộ phận không nhỏ cán bộ cộng sinh...” tức là tập đoàn lợi ích được nhiều cán bộ cao cấp bảo kê nên ông Phó quận đành bó tay!

“Khi trở lại làm người công dân bình thường, tôi sẽ có thời gian nhiều hơn để suy nghĩ về các giải pháp “căn cơ”, “nhân văn”, không làm ảnh hưởng đến mưu sinh của người nghèo” trong công việc nầy.(Trích)

Điều nầy xác nhận cán bộ thì không còn thời gian nghĩ đến dân. Vật chất đã đè bẹp lương tri. Ông Đoàn Ngọc Hải vừa hiểu được điều nầy. Ban đầu chắc ông từng nghĩ càng biểu lộ quyết tâm, như đã thể hiện qua thái độ hùng hổ, nhất là ngôn ngữ cùng với nét mặt bặm trợn khi đi dẹp vỉa hè, là lập công để được khen thưởng. Nhưng đụng phải một thứ quyền lực vô hình quá lớn nên “lực bất tòng tâm” như ông than thở.

Bây giờ ông mới học được bài học: Ông chỉ là quân cờ thí của nhóm lợi ích nầy tìm cách hất cẳng nhóm khác nhưng bất thành! Vì thế ông và gia đình bị uy hiếp nên phải từ chức “để làm người tử tế”.

Rời quan trường thì mới có giờ nghĩ đến “căn cơ”, “nhân văn”, mưu sinh của người nghèo (!)

Những tai to mặt lớn tầm cỡ của chế độ, sau khi hạ cánh an toàn cũng đã nói đôi điều tương tự như thế.

Riêng với ông Phó quận thì chính cái iPhone và đồng hồ đeo tay, loại cực kỳ cao cấp, được ông dùng trong ngày đầu ra quân tự nó đã tố cáo sự giàu sang, nếu không phải là tiền tham nhũng thì với đồng lương cán bộ phải bao nhiêu năm ông mới sắm được?

Chỉ là đảng viên Phó quận mà đã vậy thì hàng hàng lớp lớp quan chức cao cấp nằm trong cả một hệ thống tham nhũng khép kín, được chế độ dung dưỡng, thì “lò nào” đốt cho hết?

Hiện tại tiền vay ưu đãi đã hết, đầu tư bị phá sản, tài nguyên đất nước phá tan hoang với hậu quả tất yếu của việc khai thác bừa bãi làm ô nhiễm trầm trọng môi trường sống cả nước, điển hình là vụ Formosa, thì tự nó giúp cho người dân sáng mắt sáng lòng!

Nối tiếp tiếng súng Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết, vừa có thêm tiếng súng Đặng Văn Hiến. Khi sống cũng bằng chết thì bản án tử hình phi lý vừa tuyên đối với nông dân còn có ý nghĩa gì? Phải chăng đây chính là bản án dành cho chế độ một ngày không xa?

Còn tranh đấu ôn hòa hơn thì hiệu ứng dây chuyền, từ trả tiền lẻ tiến đến không thèm trả, làm tắt nghẻn giao thông đang tiếp tục lan rộng tại các trạm hút máu dân BOT...

Mạng xã hội vỗ tay xem đảng ngồi trên lửa. Xem những tay chủ trương chơi cờ gian bạc lận bất lực trước việc giữ kín quân bài tẩy (bí mật nhà nước) vì áp lực xã hội phải lật ngửa!

Khi một con bạc bị buộc phải tự lật bài ngửa thì phần thắng tất yếu sẽ về ai?

Những cơn địa chấn tsunami luôn khởi đầu từ đáy biển, ít khi thấy trước. Sức nén trong lòng dân cũng vậy!

11.01.2018

Đinh La Thăng đấu tố “người tử tế”

Bạn đọc Danlambao - Sau khi nhận lệnh làm cai thầu đốt củi cho cái lò diệt lũ con hoang của cha Tập, đẻ ra chiến dịch đồng chí đốt đồng rận, tổng thái thú Ba Đình đã ra sức lôi ra những khúc củi khô, củi ướt của phe địch trong đảng cho vào lò. Kể từ đó, chính trường quyền lực tại Việt Nam ngày càng căng thẳng dưới sức nóng từ chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” theo phiên bản copy từ cha Tập của Nguyễn Phú Trọng. Tất cả được tiến hành với chiêu bài chống tham nhũng và làm sạch cái đảng lúc nào cũng dơ bẩn và không thể không dơ bẩn.

Trịnh Xuân Thanh “đầu thú” dù đã thoát xác qua tận nước Đức để trốn lệnh truy nã nhưng cuối cùng cũng không thể thoát khỏi chiếc lồng quyền lực của tổng đảng trưởng giở trò mafia bắt cóc trên xứ người. Liên tiếp sau đó, hàng loạt quan chức chóp bu cầm quyền trở thành mục tiêu sẽ bị ném vào cái “lò” ma dzê in Bắc Kinh nhưng nóng hổi tại Ba Đình. Lần lượt Vũ Huy Hoàng, Nguyễn Văn Bình, Trầm Bê, Trần Quốc Liêm, Hà Văn Thắm… cho đến đỉnh điểm là việc Đinh La Thăng bị truy tố. Thời điểm hiện hiện tại, Thăng cùng Trịnh Xuân Thanh và đám đàn em đang phải đứng trước phiên tòa cộng sản với tội danh “cố ý làm trái qui định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.

Lời khai của Đinh La Thăng trong những ngày đầu xét xử đang tạo sự quan tâm rất lớn từ giới quan sát, bình luận trong và ngoài nước. Bởi lẽ tính chất của vụ án không chỉ dừng lại ở việc tòa án Ba Đình với quan tòa Nguyễn Phú Trọng thậm thụt đằng sau tuyên án như thế nào đối với Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng. Nó chỉ là những viên gạch lót đường để dẫn đến việc Nguyễn Phú Trọng đưa Nguyễn Tấn Dũng vào lò. Do đó, diễn biến của phiên tòa sẽ còn nhiều bất ngờ thú vị đối với những ai quan tâm đến vụ án và đem lại tâm trạng bất an cho những thế lực “thù địch” của Tổng thái thú Nguyễn Phú Lú.

Theo lời khai của “bị cáo” Đinh La Thăng thì những bàn tay nhúng tràm làm thiệt hại ngân sách của đảng và nhà nước cướp được từ tiền thuế và mồ hôi xương máu của nhân dân thuộc Bộ Chính trị. Những bàn tay ấy đã tác động đến dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2 thông qua việc đưa ra “chủ trương và chỉ định” việc xây dựng NMNĐ Thái Bình 2. Vì vậy Đinh La Thăng đã mạnh dạn triển khai chỉ thị của Bộ Chính trị và đã thay mặt Hội đồng thành viên ký, gửi báo cáo xin phép và đã được Thủ tướng Chính phủ cho phép PVC được thực hiện các dịch vụ, được chỉ định các đơn vị thành viên thực hiện đầu tư dự án. Từ đó PVN đã xây dựng các công ty con trong đó PVC trở thành một đơn vị xây lắp dầu khí mạnh của cả nước. 

Những tình tiết mà Đinh La Thăng đưa ra trong lời khai cho thấy một mình ông ta không thể làm gì nếu không có những bàn tay quyền lực thúc đẩy và bảo kê. Trước là Bộ Chính trị, sau là Thủ tướng Chính phủ. Từ lời khai này, người ta dự đoán rằng Thăng đã đầu hàng Nguyễn Phú Trọng và buộc lòng phải đấu tố đàn anh Nguyễn Tấn Dũng vì ai cũng biết ông Dũng là thủ tướng cộng sản thời điểm đó.

Quan sát những gì đã và đang diễn ra trong cái chuồng quyền lực và cái lò đốt nhau của cộng sản, người ta có thể nhận thấy khi Nguyễn Phú Trọng ném những “khúc củi” vào lò đều nhằm mục đích lôi bằng được cái gốc cổ thụ đã từng gây khó dễ trên con đường chính trị của mình, trong khi vẫn đáp ứng được chỉ thị của Tập Cận Bình là làm sạch cỏ những đứa con hoang không chịu quay gót 180 độ và thuần phục thiên triều 100%. 

Nguyễn Tấn Dũng chính là cái gốc cổ thụ đó và khó có thể làm ngơ trước những diễn biến của phiên tòa nặng mùi thanh trừng này. Liệu tay gian hùm như "người tử tế" có ngồi yên để đám lâu la của Nguyễn Phú Trọng đến gô cổ, quẳng vào cái lò chứa đầy thân xác đám đàn em?".

11.01.2018

Từ bất cập của những con số "thiệt hại nhà nước" nói lên mưu đồ của Nguyễn Phú Trọng trong chiêu bài chống tham nhũng

CTV Danlambao - Vào tháng 6, 2017 để dọn đường bắt cóc và tấn công Trịnh Xuân Thanh, dưới sự lãnh đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, báo lề đảng đã tung ra con số "gây thiệt hại cho nhà nước" bởi PVC. Tuy nhiên, thiệt hại được đưa ra vào năm trước và tại phiên tòa xử Thăng, Thanh... năm nay lại khác nhau đến 3.181 tỷ đồng /139 triệu đô la. 139 triệu USD / 3.181 tỷ đồng này bay về đâu và khác biệt này nói lên sự lươn lẹo và những trò gian xảo của Nguyễn Phú Trọng ra sao?

Vào ngày 13/06/2016 báo lề đảng Tuổi Trẻ Online đăng bài viết: PVC lỗ 3.200 tỉ thời ông Trịnh Xuân Thanh làm lãnh đạo.

Ba tháng sau, một báo lề đảng khác nâng tổng số lỗ lên 3.300 tỉ: Đường thua lỗ 3.300 tỷ đồng của PVC thời Trịnh Xuân Thanh.

Tuy nhiên, khi bị lôi ra tòa thì bản cáo trạng do Nguyễn Phú Trọng chủ mưu, đàn em thân tín tại Ba Đình soạn, Cơ quan an ninh điều tra A92 ký, thì mức thua lỗ tụt xuống còn 119 tỷ đồng.

119 tỷ đồng = 5.236.000 USD
3300 tỷ đồng = 144.870.000 USD

Sự khác biệt gần 28 lần, lên đến hơn 139 triệu USD (139.634.00).

Tại sao có sự khác biệt to lớn này?

1. Từ con số 119 tỷ đồng (5.2 triệu), đám đàn em Nguyễn Tấn Dũng như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh "được phép" chỉ bỏ ra một số tiền nhỏ "bồi thường thiệt hại" và được hưởng khoan hồng vì quan tòa sẽ theo lệnh của TƯ mà phán rằng 5.2 triệu đô la không phải là thiệt hại lớn - NẾU: Thăng và đồng bọn chịu đáp ứng yêu cầu của phe Nguyễn Phú Trọng làm nhân chứng, khai báo dữ kiện để bắt giam và xét xử Nguyễn Tấn Dũng.

Điển hình là vào ngày 5/1/2018 Cục thi hành án Dân sự TP Hà Nội đã nhận 2 tỷ đồng từ gia đình Trịnh Xuân Thanh để "khắc phục số tiền Nhà nước bị chiếm đoạt xảy ra tại PVC.



2 tỷ đồng = 87.800 USD. Chỉ đủ để vợ các quan đi mua sắm tại Singapore 1 đêm!

2. Ngược lại con số 3300 tỷ đồng = 144.870.000 USD là con số nằm sau sân khấu hậu trường của tòa án. Cả bầy đàn "bị cáo" Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Thuận... và đàn em sẽ phải hoàn lại tiền ăn cắp của dân cho chúa đảng (cướp) và đồng bọn (cướp).

Do đó, mục tiêu thật sự của công cuộc chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng là lấy lại những gì mà "phe địch" trong đảng đã ăn cướp / ăn cắp từ dân - không phải để trả lại cho dân mà để cho vào túi riêng. Và lấy lại quyền lẫn lãnh địa tham nhũng cho "phe ta". 

11.01.2018

Ếch xào lăn

Nguyên Thạch (Danlambao) - Nhiều hệ thống báo đài, cũng như nhiều nhà bình luận cũng đã nêu ra nghi vấn rằng: Sau Đinh La Thăng là ai? Sẽ là một câu hỏi lớn. Với tôi, nó không lớn và khó hiểu cho lắm, vì sao? Khi Nguyễn Phú Trọng đã bất chấp tai tiếng và bất lợi về mối bang giao quan trọng với nước Đức thì ông ta đã có chủ trương và kế hoạch, cũng như đã có quyết chí bắt cho được Trịnh Xuân Thanh để lòi ra Đinh La Thăng, còng tay cho hệ thống báo chí đưa hình ảnh ra và ngấm ngầm dọa dẫm Đinh La Thăng với mức án chung thân hoặc tử hình là để Đinh La Thăng khai ra Nguyễn Tấn Dũng, kẻ mà ông Trọng muốn trả thù và tiêu diệt. Nếu ông Đinh La Thăng đáp ứng được nhu cầu này của ông Trọng thì Thăng có thể được giảm án. Việc triệt hạ Nguyễn Tấn Dũng đối với ông Nguyễn Phú Trọng là quan trọng hơn cả vì đồng chí 3X đã làm nhục ông trong Hội nghị TW6 - Khóa 11 năm 2012, khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải gạt nước mắt khi không kỷ luật được đồng chí X. Ngày nào chưa hạ được Nguyễn Tấn Dũng thì ngày ấy ngài đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng không thể nhắm mắt khi về gặp Bác. Những giọt nước mắt nhục nhã xưa đã khắc ghi trong tâm khảm của Nguyễn Phú Trọng sẽ không phai nhòa nếu không rửa được mối hận xưa.

*

Nếu nói về những món ăn dân dã ở miền quê thì ếch xào lăn là một trong những món khoái khẩu mà nhiều người ưa thích, nhất là những bợm nhậu. Các bợm này rất mê những con ếch giò to béo mà trong bụng nó có 2 mạng mỡ tua tủa vàng khè thơm ngậy.

Còn nếu nói về tham quan dưới trào cộng sản thì không ai có thể qua được ông Trùm tham nhũng Nguyễn Tấn Dũng. Quả vậy, Nguyễn Tấn Dũng là bậc thầy. Không ai có thể biết được số tiền mánh mung, tham nhũng đục khoét ngân quỹ quốc gia, cướp của dân, chia chát qua các dịch vụ của nhà nước... kể từ khi ông còn là Chủ tịch tỉnh Kiên Giang, thu vàng qua việc người Hoa đăng ký vượt biển và các địch vụ bán bến bãi, cho đến khi lên nắm 2 nhiệm kỳ với chức Thủ tương quá béo bở.

Mức thâu tóm tiền bạc từ tham nhũng của ngài Thủ tướng họ Nguyễn này thì khó có tay tham nhũng nào trên thế giới có thể bì kịp, kể cả các trùm Mafia quốc tế.

Trong thời buổi kim tiền hiện nay, trong tình trạng kinh tế bê bết, ngân sách thâm thủng, nợ công chồng chất, kèm theo các quan giờ lại đói tiền, đói vàng, cần tiền đô để tậu nhà cửa, cơ sở kinh doanh, chi tiêu cho con cháu học hành ở nước ngoài mà nhất là ở Mỹ thì nhu cầu về tài chánh lại càng thêm cần thiết và cấp bách. 

Các đối tượng có lắm của nhiều vàng là ai? Câu hỏi này sẽ được dần dần giải mã qua các cuộc đấu đá lẫn nhau mà dĩ nhiên là không phải vì lý tưởng cao đẹp nhằm xây dựng XHCN, mà là vì tiền. Lớp sóng sau sẽ đè lớp sóng trước để cuộn lấy bọt bèo. Đôi khi người cộng sản tưởng là "hy sinh đời bố, củng cố đời con" nhưng cũng có trường hợp "hy sinh đời bố, làm khổ đời con". Gia đình của Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng và kể cả Nguyễn Tấn Dũng hay bất cứ nhân vật nào mỗi khi đã bị hệ thống an ninh của bạo lực cách mạng trừng trị rồi thì khó mà lọt được những bàn tay lông lá cùng những cặp mắt cú vọ rỉa cho bằng sạch từng xớ thịt, chúng rút rỉa không vì xung vào công quỹ quốc gia nhưng sẽ vì hầu bao riêng.

Cho tới hôm nay 10-1.2018 thì vụ xử đã bước sang ngày thứ 3 trong số 10 ngày hay 2 tuần của cuộc tòa thì nhiều người vẫn còn "mù mờ" chưa nắm được ý định của ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng là người chủ trương dưới cái gọi mỹ miều là "chiến dịch chống tham nhũng" đồng thời cũng là Tổng tư lệnh, và ngay cả Tiến sĩ Phạm Chí Dũng là nhân vật am hiểu thời cuộc cũng như có uy tín đã được các báo đài như BBC, VOA, RFA phỏng vấn để loan báo cho những thông tin của họ, Phạm Chí Dũng cũng chỉ phỏng chừng 50/50 là Nguyễn Phú Trọng sẽ đến cửa nhà cựu Thủ tướng đã về hưu mà hỏi thăm.

Nhiều hệ thống báo đài, cũng như nhiều nhà bình luận cũng đã nêu ra nghi vấn rằng: Sau Đinh La Thăng là ai? Sẽ là một câu hỏi lớn. Với tôi, nó không lớn và khó hiểu cho lắm, vì sao? Khi Nguyễn Phú Trọng đã bất chấp tai tiếng và bất lợi về mối bang giao quan trọng với nước Đức thì ông ta đã có chủ trương và kế hoạch, cũng như đã có quyết chí bắt cho được Trịnh Xuân Thanh để lòi ra Đinh La Thăng, còng tay cho hệ thống báo chí đưa hình ảnh ra và ngấm ngầm dọa dẫm Đinh La Thăng với mức án chung thân hoặc tử hình là để Đinh La Thăng khai ra Nguyễn Tấn Dũng, kẻ mà ông Trọng muốn trả thù và tiêu diệt. Nếu ông Đinh La Thăng đáp ứng được nhu cầu này của ông Trọng thi Thăng có thể được giảm án. Việc triệt hạ Nguyễn Tấn Dũng đối với ông Nguyễn Phú Trọng là quan trọng hơn cả vì đồng chí 3X đã làm nhục ông trong Hội nghị TW6 - Khóa 11 năm 2012, khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải gạt nước mắt khi không kỷ luật được đồng chí X. Ngày nào chưa hạ được Nguyễn Tấn Dũng thì ngày ấy ngài đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng không thể nhắm mắt khi về gặp Bác. Những giọt nước mắt nhục nhã xưa đã khắc ghi trong tâm khảm của Nguyễn Phú Trọng sẽ không phai nhòa nếu không rửa được mối hận xưa. 


Hẳn các bạn còn nhớ hình ảnh của vua Việt Câu Tiễn sẵn sàng chịu nhục nếm phân của vua Ngô và Việt vương đã trả thù xác chết Ngô Phù Sai như thế nào sau khi chiến thắng.

Chuyện đã rõ như ban ngày thì có chi đâu mà khó giải trình?.

Hơn một năm rưởi trước, từ khi tháng 4 năm 2016 ông thôi nhiệm vụ Tưởng thú, tôi đã có vài bài viết xem như ông đã chết lâm sàng, đồng thời cảnh báo cho ông biết rằng ông sẽ không yên và nên tìm đường tẩu thoát trước những nanh vuốt đang ngấm ngầm chực chờ ông mà ông đã không màng tới. Nhưng thôi, thiết nghĩ không ai nên chống lại ý Trời, lưới Trời lồng lộng thì con người có tính toán hay thế nào thì cũng không thể thoát được. Cứ để quả báo hiển hiện, có vay thời phải trả.

Mọi toan tính của Nguyễn Tấn Dũng giờ đây đã quá muộn màng, hệ thống an ninh mật vụ đã giăng dầy đặc trên từng tấc đường của ông và của gia đình ông đang đi, nhất cử nhất động đều không qua được hệ thống kinh hồn ấy mà ông không thể mua bằng tiền vì không biết họ là ai.

Người viết dám cả quyết rằng dưới mô hình tổ chức an ninh chính trị và xã hội của Lê Nin thì không một cá nhân, tổ chức giới hạn về nhân sự nào có thể phá vỡ được mô hình an ninh này trừ phi toàn dân đồng loạt vùng dậy tiêu diệt nó.

10.01.2018