Thursday, December 14, 2017

"Côn đồ" tấn công giáo xứ Đông Kiều, bắn bị thương một thầy giáo T

Tiến Thiện 
Theo RFA-2017-12-14  
Thánh lễ tại giáo xứ Đông Kiều ngày 14/12/2017
 Thánh lễ tại giáo xứ Đông Kiều ngày 14/12/2017  Courtesy FB Thanh Niên Công Giáo
Từ Nghệ An, người dân giáo xứ Đông Kiều lên tiếng tố cáo bị một số “côn đồ” hành hung vì trang trí hang đá Noel. Một thầy giáo đã bị bắn vào đầu gây thương tích đang phải điều trị.
Sự việc xảy ra tại giáo xứ Đông Kiều, thuộc xã Diễn Mỹ, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An vào khoảng 8 giờ tối ngày 13/12/2017.
Chị Trần Thị Oanh, người tại địa phương, chứng kiến sự việc cho biết có mấy nhóm người lạ mặt xông vào khu vực gần nhà thờ giáo xứ Đông Kiều chặt phá các dàn bóng đèn trang trí Noel và tấn công người dân nơi đây.
Nạn nhân bị họ chém là anh Thuận.
Chị Oanh kể lại: “Anh ấy vừa đến ngõ nhà em thì phát hiện hai người đang chặt chém các dàn bóng nháy. Anh ấy dừng xe lại và nói họ thì bị chúng dùng dao chém vào tay anh bị thương, bị chảy máu. Côn đồ còn dùng dao chém vào xe máy của anh ấy. Xe bị bể đèn và bể đàng trước xe. Anh liền chạy vào nhà em khi đó con nít đang tập múa nơi sân gây nên cảnh náo loạn. Anh ấy nói với bố em, khi em chạy ra thì chúng bỏ chạy rồi.”
Không chỉ đập phá, những người này còn sử dụng vũ khí gây sát thương và cả súng để hành sự.
Thầy giáo Liên là nạn nhân tiếp theo khi bị bắn vào đầu.
Chị Oanh tường thuật: “Thầy Liên chỗ làng em, vừa nghe tin chúng chặt đèn liền chạy ra. Thầy bị chúng cầm súng hơi tự chế, bắn vào đầu chảy máu. Hiện tại thì đang ở trạm y tế để băng bó vết thương.”
Những diễn biến này xảy ra khi người dân đang đọc kinh liên gia. Khi trở về thì họ phát hiện ra sự việc. Người dân đã hô hoán lên khi chứng kiến sự việc và gây chấn động xứ đạo trong đêm.
Người dân cũng cho biết những thanh niên này vào khoảng 7:30 đã đến khu vực gần nhà thờ, đòi vào một nhà có đạo để uống rượu. Nhưng vì nhà chỉ có trẻ con nên chủ không cho vào.
Vụ tấn công này được giáo dân Đông Kiều cho là có liên quan việc sáng cùng ngày công an xã Diễn Mỹ và huyện Diễn Châu đã đến ngăn cản các giáo dân ngưng không được dựng hang đá đón Giáng Sinh nơi khuôn viên nhà thờ xứ.
Chị Trần Thị Oanh nói có khoảng 20 công an mặc sắc phục và thường phục đến đọc biên bản và yêu cầu trong vòng 24 giờ nếu không tháo dỡ thì họ sẽ cưỡng chế thi hành.
Chị nói: “Khoảng 20 người cả trai lẫn gái đến. Họ đọc cái giấy nói trong 24 giờ nếu giáo xứ Đông Kiều không gỡ hang đá ra thì sẽ lập biên bản. Và cho rằng giáo xứ Đông Kiều xây dựng trái phép. Người đọc là anh Nguyễn Công Tứ, trưởng đoàn ở xã Diễn Mỹ hay huyện gì đó.”
Người dân đã phản ứng lại việc làm này của nhà cầm quyền vì đây là đất đã được người dân hiến cho giáo xứ và việc làm hang đá Noel thì không vi phạm điều nào cả.
Người dân cho biết công an đã to tiếng quát nạt và giơ súng lên dọa người dân.
Một cư  dân địa phương khác giấu tên kể lại: “Khi chúng em đang tập múa, thấy họ lên tiếp thì chúng em hét lên: vơ làng nước ơi. Chúng em tính chạy đi lên để kêu người dân thì hắn (công an) giơ súng lên để dọa.”
Chúng tôi đã liên hệ điện thoại với anh Thuận và thầy giáo Liên, cũng như công an xã Diễn Mỹ nhưng không có ai trả lời máy.
Cư dân địa phương cũng cho biết liên tiếp thời gian gần đây giáo xứ Đông Kiều và cả linh mục quản xứ bị một nhóm người được cho là thuộc Hội Cờ Đỏ sách nhiễu, đe dọa.
Từ ngày 1 đến 20 tháng 9 vừa qua, tư gia và cơ sở kinh doanh của nhiều gia đình bị côn đồ ném đá, phá hoại tài sản, dùng súng tấn công.
Ngày 20 tháng 9, Linh mục quản xứ Nguyễn Ngọc Ngữ và linh mục Ngô Xuân Kế đã bị hàng trăm người lạ mặt vây lại và xông vào đòi đánh ngay trước cổng ủy ban nhân dân huyện.
Vào ngày 20 tháng 9, những đoàn thể tại xã Diễn Mỹ còn mang cờ đỏ sao vàng, băng rôn, khẩu hiệu đi vào khu vực quanh nhà thờ Đông Kiều gây rối và đòi trục xuất linh mục quản xứ Nguyễn Ngọc Ngữ ra khỏi xã Diễn Mỹ. Những người này còn có nhiều hành vi báng bổ tôn giáo. Họ dùng gạch đá, gậy gộc đạp phá ảnh tượng thánh, đập tượng Đức Mẹ Maria và dùng súng bắn vào bàn thờ của người dân.
Ngay sau những diễn biến này, trên một số trang báo điện tử và mạng xã hội có bài cho rằng những hành động này là phản ứng tự phát của người dân chứ không phải là do nhà cầm quyền chủ ý gây ra.
Trang Thông Tin Chống Phản Động viết “Linh mục Nguyễn Ngọc Ngữ, chánh xứ Đông Kiều thường xuyên có những hành động kích động giáo dân dựng biểu ngữ, lấn chiếm đất công xây dựng trái phép, phát ngôn tục tĩu… đã bị người dân nơi đây dạy cho một bài học.”
Linh mục đoàn giáo hạt Đông Tháp nơi có giáo xứ Đông Kiều đã ra thông cáo phản đối những hành vi vi phạm pháp luật và quyền tự do tôn giáo của người dân và linh mục nơi đây.

Năm 2017: nhiều quan tham xộ khám và nhiều tù nhân lương tâm hơn

Song Chi 
Theo RFA-2017-12-14  
Nguyên Tổng Giám đốc ngân hàng Đại Dương Nguyễn Xuân Sơn (ở giữa) đang bị dẫn giải ra tòa trong ngày cuối phiên tòa hôm 29/9/2017.

Nguyên Tổng Giám đốc ngân hàng Đại Dương Nguyễn Xuân Sơn (ở giữa) đang bị dẫn giải ra tòa trong ngày cuối phiên tòa hôm 29/9/2017.  AFP
Nhìn lại năm nay có khá nhiều người Việt thuộc “dạng đặc biệt” phải vào tù.
Thứ nhất là tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị. Thật ra chuyện bị bắt vì bất đồng chính kiến, vì dám lên tiếng trước thực trạng xã hội chính trị ở VN hay vì những hoạt động dân sự không phải là chuyện lạ gì dưới chế độ cộng sản, ngay từ những ngày đầu tiên đảng cộng sản giành được chính quyền ở miền Bắc cho tới nay. Đặc biệt là khoảng 10 năm trở lại đây, khi internet phát triển, người dân hiểu thêm được nhiều điều về lịch sử, về thực trạng đất nước và thế giới, số người lên tiếng ngày càng nhiều hơn. Nhưng trong năm nay số người bị bắt và bị ghép vào các tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức công dân”, quy định tại điều 257, 258 của Bộ luật Hình sự; tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88 Luật Hình sự hay tội "Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" theo điều 79 BLHS, phải nói là nhiều hơn những năm trước.
Chỉ riêng năm nay đã có trên 25 người bị bắt, trong đó có những người thuộc thành viên của Hội anh em dân chủ, một tổ chức xã hội dân sự độc lập, như mục sư Nguyễn Trung Tôn, nhà báo tự do Trương Minh Đức, kỹ sư Phạm Văn Trội, luật sư Nguyễn Bắc Truyển, ông Nguyễn Trung Trực, bà Trần Thị Xuân…Tất cả đều bị ghép vào tội "Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" theo điều 79 BLHS.
Trước đó, Chủ tịch hội Anh em dân chủ, luật sư Nguyễn Văn Đài và cộng sự Lê Thị Thu Hà đã bị bắt từ năm 2015 vì tội “Tuyên truyền chống nhà nước” theo điều 88 BLHS, cho tới nay vẫn chưa đưa ra xét xử.
Một số người bị bắt đã từng là tù nhân lương tâm như mục sư Nguyễn Trung Tôn năm 2011 từng bị kết án 2 năm tù theo điều 88 BLHS Tuyên truyền chống nhà nước XHCN; kỹ sư Phạm Văn Trội năm 2008 từng bị bắt theo điều 88 BLHS và kêu án 4 năm tù; nhà báo tự do Trương Minh Đức từng bị bắt năm 2007 và kết án 5 năm tù giam, vì bị kết tội "Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước” theo điều 258 BLHS; luật sư Nguyễn Bắc Truyển năm 2006 từng bị bắt và kết tội “Tuyên truyền chống phá Nhà nước” với mức án 4 năm tù giam…
Các bản án trong năm nay nhìn chung khắc nghiệt hơn, như bản án 7 năm tù, 3 năm quản chế, về tội “tuyên truyền chống Nhà nước xã hội chủ nghĩa” dành cho phóng viên tự do, blogger Nguyễn Văn Hóa chỉ vì dám quay phim, chụp hình và viết bài về thảm họa môi trường Formosa và lũ lụt miền Trung; blogger Mẹ Nấm tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một người mẹ đơn thân có hai con nhỏ, bị bắt từ năm 2016 nhưng năm 2017 mới đem ra xử sơ thẩm và phúc thẩm, cả hai lần đều bị kết án 10 năm tù giam với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” theo điều 88; hay nhà hoạt động Trần Thị Nga, một người mẹ cũng có hai con nhỏ khác, cũng bị kết án 9 năm tù về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.
Theo nhận xét của rất nhiều người, đó là những bản án quá khắc nghiệt. Có nhiều nguyên nhân nhưng có lẽ do cả tình hình trong nước lẫn bầu không khí chính trị trên thế giới đã thay đổi, bây giờ nhà cầm quyền VN biết rằng chả có nước nào, Mỹ hay phương Tây quan tâm đến hồ sơ nhân quyền của chế độ cộng sản VN nữa nên họ tha hồ đàn áp những người dám lên tiếng.
Nhưng điều đáng nói là nhà cầm quyền càng đàn áp mạnh tay thì càng ngày tinh thần cùa những người bị bắt càng vững vàng, họ đã bước qua nỗi sợ hãi, bình tĩnh trước tù đày, trước những bản án. Từ những người trẻ tuổi chưa có nhiều kinh nghiệm như sinh viên Phan Kim Khánh, blogger Nguyễn Văn Hóa cho tới những người phụ nữ, người mẹ có con nhỏ như blogger Mẹ Nấm hay nhà hoạt động Trần Thị Nga. Những bức hình chụp họ trước tòa, bình thản giữa vòng vậy dày đặc công an bao quanh đã nói lên điều đó.
Thứ hai: quan chức đua nhau vào tù. Cuộc chiến nhân danh chống tham nhũng nhưng thực chất là đấu đá, tiêu diệt các phe cánh khác, tập trung quyền lực vào tay mình của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng càng ngày càng có vẻ thuận lợi. Hàng loạt quan chức bị xộ khám, trong đó nhân vật đình đám nhất và được dư luận chú ý nhất là Đinh La Thăng, từng là Ủy viên Bộ Chính trị khóa XII, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa X, XI, đại biểu Quốc hội. Đinh La Thăng là đàn em thân tín của Cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước kia. Nhiều nhà bình luận chính trị cho rằng chiến dịch bắt bớ của ông Nguyễn Phú Trọng sẽ không dừng ở Đinh La Thăng mà mục tiêu lớn hơn, có lẽ chính là Nguyễn Tấn Dũng.
Còn nhớ kỳ Hội nghị Trung ương 6 khoá XI năm 2012, kỷ luật không được ông Dũng, ông Trọng khi đó uất ức đến phát khóc còn ông Dũng thì cười ruồi ngạo nghễ…Thậm chí Trương Tấn Sang đường đường cũng là Chủ tịch nước mà khi nói về quyết định không kỷ luật một ủy viên Bộ Chính trị, chỉ dám gọi là 'đồng chí X' chứ không nêu rõ tên. Ấy vậy mà chỉ mấy năm sau, Tổng Trọng đã bứng được Ba Dũng về nhà “làm người tử tế”, rồi từ từ gom quyền lực vào tay mình, từ từ triệt hạ dần dần đàn em, tay chân thân tín của Ba Dũng. Ông Trọng quyết tâm trả thù đến nỗi bất chấp hậu quả, chấp luôn cái giá phải trả là mất quan hệ với Đức và có thể cả khối EU, tổ chức bắt cóc cho bằng được Trịnh Xuân Thanh về để moi ra những tay cao hơn, đến lúc này Đinh La Thăng cũng phải xộ khám, và Ba Dũng thì đã bắt đầu thấy gió lạnh lùa sau gáy, nếu không tính được đường thì ngày gọi tên chắc cũng không còn xa…
Tất nhiên, ông Trọng chả mạnh được đến thế nếu không có sự hậu thuẫn của Bắc Kinh. Nguyễn Phú Trọng, Nông Đức Mạnh hay nhiều lãnh đạo cao cấp của đảng cộng sản VN đều là những kẻ thần phục Tàu ra mặt, chấp nhận cho Bắc Kinh điều khiển, lủng đoạn mọi chuyện từ chính trị, nội chính cho tới kinh tế, đường lối ngoại giao của VN.

Sự khác nhau của hai “dạng tù đặc biệt”

Về tội danh, quan chức dưới chế độ này thường đi tủ về tội tham nhũng, "thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng" còn người dân thì đi tù về tội "phản động". Nhà báo, blogger Trương Duy Nhất, người cũng từng bị đi tù 2 năm, từ năm 2013-2015 vì vi phạm điều 258 BLHS, từng viết: “Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang”. Với hai loại tù trên đây, tù nào vinh, tù nào nhục, chúng ta đều rõ.
Về thái độ, quan đi tù rũ người ra như cái lá héo, chua chát, cay đắng vì ăn thì ai cũng ăn, sao chỉ có mình vào tù mà thằng A, B, C…và những tay cao hơn nữa, ăn nhiều hơn nữa X, Y…không bị. Dân đi tù thì bình tĩnh, hiên ngang.
Dân "phản động" đi tù được bao nhiêu người kính phục, chung tay hỗ trợ, giúp đỡ gia đình, người thân ở bên ngoài qua những năm tháng khó khăn. Quan chức bị tù hay bị hoạn nạn, dân chúng hầu hết hả hê, chả ai tỏ ra thương xót. Thực sự mà nói, họ có vào tù cũng không xứng với sự phá hoại mà họ đã gây ra cho đất nước này, và họ có vào tù thì số tài sản mà họ ăn cướp của dân của nước cũng khó mà lấy lại được, mười phần đã thất thoát, tẩu tán hết tám, chín phần, như bát nước đã đổ khó hốt lại. Thứ hai, đối với những ai quá hiểu nội tình của đảng cộng sản và cái cơ chế này thì đều biết rằng chuyện chống tham nhũng ở VN chỉ là chuyện triệt hạ lẫn nhau giữa các phe cánh, chứ làm thế nào mà chống và diệt tham nhũng được trong một cơ chế như VN. Bắt một thì vẫn còn trăm, ngàn tay khác bên ngoài và sẽ lại có thêm nhiều tay khác nữa phất lên mà thôi, cho nên chẳng mấy ai tin hoặc hy vọng vào những chuyện đó, người ta chỉ vui vì thấy thêm một quan tham vào tù, thế thôi.
Ở một cái quốc gia mà ngày hôm qua anh có thể lên rất nhanh, vênh vang khi còn đang thuộc về phe mạnh, ngày mai anh đã có thể xộ khám, mất tất cả hay thậm chí bị đầu độc chết cách này cách khác để bịt miệng bởi chính các đồng chí của mình, hy vọng rằng các quan chức khi bị xộ khám, nằm một mình lạnh lẽo trong tù, nghĩ về những nhân tình thế thái của cuộc đời, sẽ nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết là khi chế độ độc tài toàn trị, đảng đứng cao hơn cả luật pháp này còn tồn tại thì đừng mong có luật pháp, có sự cộng bằng, cho dù anh là bất cứ ai. Và đến khi may mắn được ra khỏi tù, hãy đứng về phía nhân dân, góp một tay làm sụp đổ cái mô hình thể chế này.
Là một người dân thường, tôi chỉ mong sao đến một ngày đất nước thay đổi, nhân dân sẽ lôi cổ các quan chức, dù đã về hưu, đã hạ cánh an toàn ở nước ngoài, hay già lú lẫn sắp chết, vào tù vì 3 cái tội chính: Một, tội phản động, thực sự đúng nghĩa phản động, vì đã kéo cả đất nước, dân tộc đi vào con đường sai lầm, thụt lùi hàng chục hàng trăm năm, vì cố tình cản trở và làm lỡ bao nhiêu cơ hội của đất nước. Thứ hai, tội bán nước, làm mất đất, mất đảo, biển, rước giặc vào nhà phá tan tành đất nước ...Và cuối cùng là tội vi phạm nghiêm trọng về nhân quyền, đàn áp, khủng bố nhân dân, kể cả phạm tội ác chống lại loài người suốt mấy chục năm tồn tại của đảng cộng sản VN.
Đừng bảo rằng già thì tha, có những tội ác không được miễn trừ dù bất cứ lý do nào, cũng giống như với bọn phát xít hay Khơ Me Đỏ vậy.
* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Biệt phủ & biệt thự

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Chúng ta đã nói đến và có trách nhiệm giải trình nhưng lại không có chế tài. Nếu nói đi bán chổi đót, chạy xe ôm mà lại có khối tài sản như biệt phủ mấy chục tỉ đồng… thì tức là không giải trình được. Với cách thức vận hành và khung khổ pháp luật hiện nay thì quan chức giải trình ngô nghê thế cũng không có cách gì chế tài trách nhiệm được, ngoài sự chê cười của công chúng. - TS Nguyễn Trí Dũng

Tôi vốn duy tâm (và hơi duy cảm) nên gần như chả có tham vọng, hay khát vọng gì nhiều về vật chất. Trước khi về Trời (hay về đâu đó) tôi chỉ có ước vọng duy nhất là được ngồi trong khoang hạng nhất – First Class, hay Business Class cũng ok – trên một chuyến bay đường dài, từ châu Mỹ sang châu Á.

Sau khi xem qua giá vé, tôi đổi ý liền, tới mấy ngàn Mỹ Kim lận. Ở Việt Nam không ít người phải bán thân (hay bán thận) mà chỉ được vài trăm đô la thôi nên tôi đâu có điên mà... vứt tiền qua cửa sổ như vậy. 

Đã vậy, tôi cũng hơi ngại ngần rằng cái thứ thường dân tị nạn như mình mà giả dạng làm du khách e cũng khó coi. Tôi còn sợ là mình sẽ vô cùng lúng túng khi được những tiếp viên hàng tiếp đãi trang trọng quá.

Cách đây chưa lâu tôi cũng đã có đôi chút kinh nghiệm (rất phiền) khi bầy đặt làm sang, liều mạng thuê một cái phòng ngủ hơi mắc tiền ở Rangoon – Miến Điện. Vừa bước xuống taxi, nhân viên khách sạn túa ra chào đón khiến tôi hết hồn hết vía. Họ đưa tôi vào một cái phòng rộng thênh thang có bàn ăn, bàn viết, bàn phấn, tủ lạnh, sofa tiếp khách to đùng, và cả hoa tươi trên table de nuit. Mình ên tui mà tới hai cái giường ngủ lận, cái lớn/cái nhỏ, ra nệm trắng tinh. Trên mặt gối còn có đặt mấy búp sen hồng thơm ngát nữa.

Tôi chỉ dám nằm ké né chút xíu xiu ở mí giường thôi, và nằm thao thức cho tới gần sáng luôn vì không quen ngủ ở một nơi sang trọng. Đợi mặt trời vừa lú là tôi cút ngay vì ngại cái cảnh nhân viên khách sạn (lại) chắp tay xá chào khi từ biệt. 

Tôi trở lại với mấy cái nhà trọ rẻ tiền quen thuộc, chi phí chỉ vài Mỹ Kim một ngày thôi – breakfast included. Tuy phải nằm giường hai tầng, và ngủ chung phòng với mấy cô/cậu Tây ba lô (xốc xếch) nhưng tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Tưởng chừng như mình là một con cá hồi, vừa tìm lại được đúng dòng sông cũ vậy! 

Hoá ra Oscar Lewis cũng không sai lắm. Nhà nhân chủng học này đưa ra cái khái niệm culture of poverty (văn hoá nghèo) và tin rằng một kẻ sinh trưởng và nuôi nấng từ một gia đình – và đất nước nghèo khó – như tôi rất khó thích ứng với những sinh hoạt của nếp sống phú túc nên cứ... nghèo hoài, cho tới chết luôn! Tui cũng sắp chết tới nơi rồi nên không có gì để phiền hà ráo trọi nhưng khi còn sống thì nhất định không để cái văn hoá nghèo biến mình trở thành một kẻ nghèo văn hóa. 

Chỉ cần ngồi nhà – không phải tiêu dùng một đồng nào ráo trọi – xem một bộ phim tài liệu (Amazing Hotels: Life Beyond the Lobby) dài sáu tiếng, cũng đủ giúp tôi học hỏi rất nhiều điều kỳ thú về những khách sạn lạ lùng và sang trọng vòng quanh thế giới: Marina Bay Sands (Singapore), Giraffe Manor (Kenya), Royal Mansour(Morocco), Fogo Island Inn (Newfoundland), Icehotel (Sweden)…

Thư viện riêng của Mashpi Lodge

Riêng Mashpi Lodge thì tôi coi đi coi lại tới vài lần. Mashpi được coi là “Five Star Ecohotel.” Có tên trong danh sách những khách sạn độc đáo của thế giới do National Geographic tuyển chọn, dù Mashpi chỉ chiếm một diện tích rất khiêm tốn, và nằm ẩn mình trong khu rừng mây (cloudy forest) xa khuất thuộc rặng núi Andean ở Nam Mỹ. 

Chủ nhân là Roque Sevilla (cựu thị trưởng Quito, thủ đô của Ecuador) người trở thành triệu phú nhờ vào dịch vụ bảo hiểm và truyền thông, đã mua 1.200 mẫu Tây đất rừng với giá 350, 000 USA dollars, và bỏ thêm 10 triệu Mỹ Kim nữa để xây dựng quán trọ Mashpi Lodge. Ông tâm sự: “Mọi người đều nghĩ rằng tôi điên. Everybody thinks I’m crazy.”

Với số vốn lớn lao này mà khách sạn chỉ có 22 phòng thì quả là “khùng” thiệt nhưng mục đích của Roque Sevilla không phải là đầu tư sinh lợi. Ông muốn cứu vãn, và bảo vệ, một phần rừng nguyên sinh đang bị mất dần vì sự khai thác quá tải của những công ty cung cấp gỗ. 

Phần lớn nhân viên của Mashpi Lodge vốn là thợ làm rừng hay thợ săn. Nay họ đều trở thành những chuyên viên bảo vệ thiên nhiên. Kết quả là nhiều chủng loại (chim chóc cũng như động vật hoang dã) mất dạng từ hơn nửa thế kỷ đã có mặt trở lại trong khu rừng mây của Mashpi Lodge – theo ghi nhận bởi camera traps của nhà sinh vật học thường trú Carlos Morochz

Tôi cứ nhìn cái khách sạn thiết kế toàn bằng kiếng (để du khách đứng ở góc nào cũng có thể tiếp xúc với thiên nhiên) với thư viện, phòng thí nghiệm, đài quan sát … của ông thị trưởng Quito mà không khỏi ngẩn ngơ và trạnh lòng nghĩ đến giới quan chức ở đất nước mình. Thay vì bảo vệ thì những kẻ này chính là thủ phạm đã phá nát rừng núi ở Việt Nam để khai thác gỗ kiếm tiền, và xây những biệt thự hay biệt phủ.


- Biệt thự quan chức: Những dinh thự, biệt phủ "ồn ào" dư luận thời 


Bà Nguyễn Hải Vân, một chuyên viên về môi trường cho hay:

“Rừng phòng hộ ở Việt Nam đang suy giảm mạnh cả về diện tích và chất lượng. Chỉ tính từ 2004-2014, diện tích rừng phòng hộ đã giảm 1,7 triệu hécta, tương đương tốc độ suy giảm trung bình 23%/năm.”

Phóng ảnh lấy từ vietnamplus

Facebooker Trương Châu Hữu Danh nhận xét: 

“Trên khắp dải đất hình chữ S này, nhà gỗ triệu đô không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng, các món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá. 

Một thực tế là nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi bằng mạng dân. Các vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?”

Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ' của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều.


Óc sáng tạo và lòng can đảm chỉ có thể nảy nở và tồn tại ở CHXHCN Việt Nam!

Hưng Yên (Danlambao) - Mấy tuần nay, không phải chỉ ở Việt Nam mà ngay cả bên Mỹ này, riêng chúng tôi còn nghĩ có lẽ trên toàn thế giới, nơi đâu có đông người Việt sinh sống đều xôn xao cái tin ở trong nước có một vị PGS Tiến Sĩ mới "phát minh" ra 1 kiểu viết chữ Việt mới, mà theo như vị PGS TS này giới thiệu thì nó vừa giản dị, dễ học vừa bớt tốn kém về in ấn và nhiều nhiều những thứ khác. Đại khái là như thế, thế rồi vì tò mò, mà cũng có thể nói được là vì "cầu tiến" nên chúng tôi đã cố tìm đọc xem sự "cải tiến" chữ Quốc Ngữ của vị PGS TS nó tiến bộ đến mức nào?

Thế rồi tìm kiếm mãi, chúng tôi mới thấy được trên "Dân Làm Báo" có những bài viết nói về "Cải tiến chữ Quốc ngữ" của PGS TS Bùi Hiển". Nhân đó chúng tôi đã "copy" được một đoạn vừa có chữ viết, vừa có hình của PGS TS Bùi Hiển đẹp như thế này, xin đưa hết lên đây để mọi người cùng thưởng thức.


Tìm hiểu, nghiên cứu một hồi, cuối cùng chúng tôi cũng đã đọc được ít điều ông PGS TS Bùi Hiển đã viết mà chúng tôi đã copy được từ "Dân Làm Báo" như sau:

GIÁO DỤC

7. Ngôn ngữ dùng trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác: dạy và học... của dân tộc thiểu số; dạy ngoại ngữ... Việt là ngôn ngữ chính thức dùng... Căn cứ vào mục tiêu giáo dục và yêu... chính phủ quy định... việc dạy và học bằng... giáo dục khác.

Nhà nước tạo điều kiện để người dân tộc... dân tộc mình nhằm giữ gìn và phát huy... người dân tộc thiểu số dễ dàng tiếp thu... sở giáo dục khác. Việc dạy và học tiếng... thực hiện theo quy định của Chính phủ... ngoại ngữ quy định cho chương trình giáo dục... dịch quốc tế. Việc tổ chức dạy ngoại ngữ trong nhà trường và cơ sở giáo dục đảm bảo để người học liên tục và có hiệu quả... (*)

(*) Những khoảng trống... là những chữ ngoài khung hình hoặc những chữ bị "mặt" ông PGS TS che mất đọc không được. (Chú thích của người viết bài này).

"Cải tiến" có khác, xin mọi người cứ nhìn xem, nó ngắn gọn và giản dị hơn chữ "Quốc ngữ" ta thường đọc từ trước tới nay nhiều phải không các vị? Không còn mất công phải phân biệt Ch với Tr, Dê đê với Dê i (D Gi) làm gì, vì Ch với Tr, Dê đê với Dê i đã biến mất, cô Châu với con trâu biến thành kô Câu và kon câu, có khác nhau chăng "kô Câu" là tên riêng của con người thì chữ "C" viết hoa, còn "kon câu" là con vật thì chữ "c" viết thường thôi. Ấy là nói chơi cho vui thì nó vậy, nhưng khi nhìn vào trang sách của ngài PGS TS thì nó không còn dịu dàng, thanh lịch như trước nữa mà cứ như là một "bãi chông" tua tủa làm nhức mắt người đọc. Cái ưu tư nhất của chúng tôi là nếu chữ viết "cải tiến" của PGS TS Bùi Hiền được Nhà nước xhcn ta chấp nhận và Bộ Giáo Dục cho thi hành ngay thì chữ viết "cải tiến" này cũng có được coi là chữ "Quốc ngữ" hay không? Vì còn nhớ như in ở trong đầu, ngày còn nhỏ chúng tôi có học 2 bài học thuộc lòng như thế này:

Chữ Quốc Ngữ
chữ nước ta
con cái nhà
đều phải học
miệng thì đọc
tai thì nghe
đừng ngủ nhè
chớ láu táu

Thêm một bài khác:

I tờ có móc cả hai
I ngắn có chấm, Tờ dài có ngang.
O tròn như quả trứng gà,
Ô thì đội mũ, Ơ già thêm râu .
Huyền ngang, Sắc dọc, Nặng tròn.
Hỏi lom khom đứng,
Ngã buồn nằm ngang.

Thế rồi lan man, lại nhớ tới Phạm Quỳnh: Một học giả tiếng tăm lừng lẫy, một nhà văn hóanhà báo, nhà văn và quan đại thần triều Nguyễn (Việt Nam). Ông là người đi tiên phong trong việc sử dụng chữ Quốc ngữ và dùng tiếng Việt thay thế chữ Nho. Về truyện Kiều - lang thang trên Net - chúng tôi đã đọc được một đoạn nhận xét của Phạm Quỳnh như thế này:

"Truyện Kiều là tiêu biểu cho tiếng nói của dân tộc, mang chở tiếng nói của dân tộc hay chính là Tiếng Nói của Dân Tộc, đến nỗi Truyện Kiều không còn thì dân tộc ta cũng mất luôn tiếng nói!"

Lại trở về với những sự thắc mắc của chúng tôi: Loại chữ viết "biến thể" như của ông PGS TS Bùi Hiển nếu được chấp nhận thì nó có được gọi là chữ "Quốc ngữ" hay không? Hay đó chỉ là một thứ "quái thai" được thai nghén lâu tới 20 năm bởi một nhà "học giả tự sướng" mà có? Thế rồi những: Truyện Kiều, Chinh Phụ Ngâm, Lục Vân Tiên và những sách truyện của các nhà văn, nhà thơ trong Tự Lực Văn Đoàn, cùng những cuốn sách viết về khảo cứu khao học, văn học của những tác giả nổi tiếng có giá trị lâu dài như Trần Trọng Kim, Hoàng Xuân Hãn v.v... có được viết lại bằng thứ chữ "quái thai" này hay không? Có khó khăn, có tốn kém hay không? Có sợ 7, 8 chục năm, 100 năm sau những sách quốc ngữ bây giờ sẽ bị biến thành những cuốn "cổ ngữ" không còn ai đọc được không vì lớp trẻ sau này đâu có còn được học chữ Quốc ngữ này nữa?

Lan man nghĩ ngợi, hết chuyện nọ sang chuyện kia, tự nhiên chúng tôi phát giác ra một điều mà chỉ ở chxhcn Việt Nam ta mới có. Ngoài ra những hiện tượng "lạ" này lại chỉ xảy ra trong giới khoa bảng, vị nào cũng có học vị PGS/TS to như cái mẹt đeo ở trước ngực!

Chắc hẳn mọi người còn nhớ cách nay ít năm, ở Thủ đô Hà Nội có 2 vị PGS/TS. Một vị thì đã 20 năm sát cánh bên một con rùa già. PGS/TS yêu thương, kính trọng con rùa này đến nỗi tôn nó lên hàng cụ -"Cụ Rùa" - thậm chí ai muốn phỏng vấn PGS/TS về con rùa mà không kêu nó là "cụ Rùa" thì PGS/TS không tiếp. Còn vị PGS/TS thứ 2 thì đã già lắm rồi, Cụ "văn chương chữ nghĩa bề bề", làm câu đối hay lắm, nhưng sau có thằng phải gió nào đó, nó lại la toáng lên là Cụ "thuổng" câu đối của người khác. Ngặt một cái nó lại "nói có sách, mách có chứng" đàng hoàng, thế nên Cụ đành phải... "im lặng là vàng" vậy! Bây giờ lại thêm một vị PGS/TS nữa "cải tiến" chữ Quốc ngữ thành 1 thứ chữ gì quái gở. Thí dụ trước kia ta viết: "quy định trong chương trình giáo dục" thì nay biến thành: "kuy dịn' coq cươq cìn' záo zụk" Mới chỉ có mấy chữ thôi mà thấy nó đã quái đản như thế rồi, nếu nay nguyên cả một cuốn truyện Kiều bị viết bởi một thứ chữ "cải tiến" như thế thì nó sẽ quái đản như thế nào?

Thế nhưng mà khổ lắm, nói đi thì cũng phải nói lại, có người không đồng ý với ông PGS/TS Bùi Hiền thì cũng có người ủng hộ ông ta. Người ta còn lôi cả Bác Hồ về phe mình nữa cơ, họ bảo: Không thấy Bác viết Cách Mạng thành "Kách" Mệnh đó hay sao? Bác còn đưa ra sáng kiến thay chữ D và Gi bằng chũ Z nữa cơ! Vâng đúng thế, nhưng người ta lại quên một điều quan trọng là ông Bùi Hiền có học vị PGS/TS, lại đã bỏ ra đến 20 năm nghiên cứu để "cải tiến" chữ Quốc ngữ. Trong khi đó thì Bác Hồ có học hành gì? Điểm nổi nhất trong "lý lịch" của Bác chỉ có giai đoạn Bác làm "bồi tầu".

Lang thang trên Net chúng tôi đọc được trong bài viết: Chân dung “bác” hồ – Phần 3 - Posted on 15.10.2011 by Hoa Lài Việt Nam. Có đoạn viết như thế này, xin trích nguyên văn ra đây để mọi người cùng đọc.

Trích:

Giã từ ông Bốn và nghề bồi tầu, bác Hồ đi Anh, nói là để học tiếng Anh. Người kể chuyện về cuộc đời bác lúc này là ông Nam. Ở Anh, việc đầu tiên của bác là đi cào tuyết cho trường học. Làm đúng được một ngày thì mệt bá thở, phải quít. Sau đó, xin được một chân đốt lò. Nhưng nghề này cũng không khá. Bác than:

“Ở đây thật đáng sợ, luôn luôn ở trong cảnh tranh tối tranh sáng… Trong hầm hết sức nóng, ngoài trời hết sức rét, và không có đủ quần áo, tôi bị cảm…” - Ngưng trích

Thế là rõ rồi nhé, Bác chẳng có học hành gì, chẳng có bằng cấp với học vị gì, suốt quãng đời "tuổi trẻ" của Bác chỉ lang thang hết nước này sang nước khác toàn là để học hỏi những... "mánh lới" này nọ chứ có "chữ nghĩa" gì đâu? Hơn nữa toàn bộ thay đổi của Bác chỉ có chữ K thay chữ C và chữ Z thay chữ D, Gi thì sao có thể gọi là "cải tiến" gì được?

Càng nghĩ càng thấy câu nói "Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" thật cấm có sai chút nào. Thằng ăn trộm muốn có bạn thì nó cũng phải tìm một thằng ăn trộm khác, chứ nó không thể kết bạn với một người tử tế được, một là trước sau gì rồi cũng bể mánh, hai là cũng chẳng có người tử tế nào muốn kết bạn với nó, kéo phe kết đảng làm gì cho mất công!

Có người lại còn nói với chúng tôi: Tranh luận với cái thứ "cải tiến" ngớ ngẩn như thế này làm gì cho mất thì giờ. Cứ để ý mà xem, cho đến tết Công Gô chúng cũng không biến nó thành hiện thực được đâu. Sở dĩ nó phải làm ồn lên mục đích là chỉ muốn người ta lơ là đi cái "tình thế" bát nháo như hiện nay mà thôi, đảng ta đang tận lực giết nhau đấy các vị ạ. Bác Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã chẳng từng nói: "Đánh tham nhũng chẳng hóa ra ta lại đánh ta!" Rõ ràng là "Ta đang tự đánh ta" chứ gì nữa: Một lúc mà người bị tù chung thân, người bị tử hình.

- 24 sếp PUN bị khởi tố.

- Nguyễn Xuân Sơn bị tử hình.

- Hà Văn Thắm chung thân

- Đinh La Thăng và em bị bắt giam

- Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc từ Đức đưa về

- Nguyễn Xuân Anh bí thư Đà Nẵng bị mất chức...

Còn nhiều lắm các vị ơi, chúng tôi kể ra không hết được, cả 100, hơn 100 chứ không ít đâu. Cứ đà này thì chả mấy chốc mà Việt Nam ta "sạch bóng quân thù", ngươi sau cùng chính là bác Tổng Trọng, thế là hết. Hoan hô bác Tổng Trọng một phát, HOAN HÔ!


Nam mô a di đa... Đảng


Bây giờ...
Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào "thượng đế"
Khi sống hả hê giữa một thiên đường... (5)

Lâu nay vẫn râm ran chuyện ĐCSVN tổ chức việc kết nạp, và thu thập thêm nhiều đảng viên mới là người có Đạo, mà đặc biệt là tại các vùng quê nghèo, lạc hậu, vùng núi, và miền trung du Bắc bộ (1)(2)(3). Trong bài viết trước được đăng trên trang Dân Làm Báo, tôi có nhắc đến việc ông TBT Trọng ra sức mở rộng Đảng bằng cách nhận thêm các thương nhân và người có đạo vào đảng. Đây là một phương pháp mở rộng đảng mang nhiều lợi ích chính trị hay đây là một việc làm trong tuyệt vọng của đảng CSVN. Hành động này có thể xem xét ở nhiều khía cạnh, và bài này tập trung vào khía cạnh đảng thu nhận thêm người Công giáo, Phật giáo và doanh nhân vào đảng.

1. Sự tuyệt vọng của loại Chủ nghĩa và Lý luận sai lầm 

Ai cũng biết bản chất của CNCS là vô thần, không có tín ngưỡng. Lý thuyết cốt lõi của chủ nghĩa cộng sản chính là thuyết duy vật biện chứng, mà nền tảng của thuyết này là: cố gắng giải thích mọi việc thông qua khoa học, đối với những điều khó hiểu thì họ nói rằng khoa học chưa phát triển đủ để giải thích và phải đợi thêm.

Đối với những người cộng sản thì những thứ "bất khả tư nghị" của các tôn giáo như tính KHÔNG của phật giáo, sự Mạc Khải của Thiên Chúa trong Kitô Giáo là hoàn toàn không tồn tại. Những thứ ấy đơn giản là những quy luật khoa học mà con người chưa hiểu hết mà thôi. Một cách ngắn gọn: Tôn giáo, tư tưởng thì Duy tâm còn chủ nghĩa cộng sản thì tư tưởng Duy vật. Cả hai xung khắc với nhau. Dù vậy, ngay bản thân những người sáng lập ra chủ nghĩa cộng sản cũng biết rằng không thể thủ tiêu Tôn giáo bởi luôn tồn tại những điều thuộc về tự nhiên mà con người chưa khám phá ra, được quy về cho thánh thần. Vì vậy tôn giáo vẫn luôn tồn tại, nếu cấm đoán tôn giáo tức là tự biến mình thành độc tài, phát xít. Do vậy, thay vì cấm đoán, họ cố gắng thâm nhập, tìm cách kiểm soát và nếu có thể thì tìm cách phá hoại, lũng đoạn Tôn giáo. 

Với người có đạo, thì ít nhiều họ cũng có niềm tin khác ngoài đảng. Họ cũng có triết lý và lí luận mà thứ triết lý của họ đã trải qua nhiều thử thách và bền vững qua nhiều thời gian. Vào đảng để mưu cầu thăng tiến, yên ổn làm ăn họ sẽ vào. Muốn họ tin và theo đảng như chân lý, điều này chắc sẽ không có.

Còn đối với giới doanh nhân, thì dường như ai cũng biết. Triết lý của họ đơn giản và hiệu quả bởi thứ mà họ nhắm tới và loại "ní nuận" mà họ thuộc lòng là "Dollars là Lợi nhuận". Cứ hể ngày nào đảng còn sinh lợi, còn giúp họ kiếm tiền, kiếm lợi thì họ gật đầu. Và khi đang kiếm tiền thì họ thuần phục và cúi đầu nhưng lúc nào cũng thủ sẵn trong túi hai thứ "thẻ đảng và Visa di dân". Cả hai loại người trên đều có quá nhiều kinh nghiệm với CNCS khi các chiến dịch đánh Tư sản do ĐM lãnh đạo mà hậu quả vẫn còn kéo dài cho đến ngày hôm nay. Nhà của ông Trịnh Văn Bô vẫn còn chưa đòi lại được. Và với những nhát búa đập nát thánh giá của tu viện Thiên An, tiếng gầm rú của xe ủi cán nát chùa Liên Trì - Thủ Đức vẫn còn vang vọng đâu đây, liệu ông TBT có xóa nổi những nghi ngờ đó không? Hơn nữa, đảng CS là đảng của giai cấp công nhân và nông dân cơ mà, doanh nhân lại là thứ tiểu tư sản, đừng nằm mơ.

Thế nhưng trong tuyệt vọng, đảng nhanh chóng đổi màu, họ đã âm thầm bỏ xó lý thuyết, lý tưởng và các nền tảng triết lý quan trọng của thứ chủ nghĩa mà nhờ nó họ đã giành được quyền ngồi trên đầu Dân tộc VN hơn 70 năm qua. Mà nếu đã thay đổi từ trong căn bản như thế thì CS đã không còn là CS nữa mà đã trở thành một thứ gì đó, mơ hồ, thiếu tính chính danh, chỉ nương tựa nơi ánh hào quang của quá khứ để tồn tại. Chẳng trách sao cứ mỗi lần có dịp lễ lạc, họ đều kéo nhau sắp hàng lũ lượt vào viếng mồ mả của ông HCM và ra lệnh cho báo đài, hô hoán lên ầm ĩ để mọi người đều biết. Họ muốn mượn hào quang của quá khứ để che đậy thực tế, rằng họ không còn là Cộng Sản nữa. Mặt khác, đảng đang ở trong tình thế tuyệt vọng do hệ tư tưởng sai lầm nghiêm trọng, dù thực chất họ vẫn đang nắm chặt quyền hành bằng mọi giá, mọi thủ đoạn. 

Nhưng, lý thuyết Cộng sản đã bị đánh bại về mọi mặt, trong lý luận và cả trên thực tế. Những quốc gia theo chủ thuyết này đã biến mất trên toàn thế giới và những quốc gia CS còn lại thì đã biến đổi rất nhiều từ Chủ thuyết, Lý luận cho đến định hướng và hành động thực tế. Trung Quốc với Đặng khởi đầu bằng "Mèo trắng, Mèo đen". Việt Nam thì "kinh tế thị trường theo định hướng CNXH". Bắc Hàn chuyển hẳn sang "độc tài gia đình trị" Liên xô cũ thì vở ra từng mảnh v.v... là những ví dụ có thể nhìn thấy.

2. Tìm cách thâm nhập để kiểm soát và khống chế 

Suốt nhiều thập niên qua, CSVN với bản chất đa nghi và chủ trương nắm chặt quyền lực, bề ngoài tỏ vẻ như có tự do Tôn giáo, cho xây dựng nhà thờ, chùa chiền, đền miếu nếu có xin phép, nhưng thực chất luôn nghi ngờ các tổ chức Tôn giáo được nhà cầm quyền đánh giá là có khả năng gây nguy hại đến chế độ. Thế nhưng gần đây, lại chủ trương mở rộng đảng bằng cách kết nạp nhiều và vội vã các giáo dân tại những vùng địa phương như đã nêu trên, đồng thời cố gắng mở rộng thêm các hoạt động này, bất chấp việc này đi ngược lại lý thuyết, học thuyết và nền tảng lý luận của chính họ.

Hiện nay tại VN, nhiều người dân vẫn cho rằng có tự do tôn giáo. Những cá nhân có mỹ danh là "Nhà ngoại cảm" được báo chí liên tục ca ngợi, vẽ vời. Thậm chí "Hội lên đồng" một tập tục vô cùng lạc hậu, cổ xưa, mê tín dị đoan, mà còn được nhà nước đề nghị đăng ký là di sản văn hóa phi vật thể thế giới. Chùa chiền mọc lên nhiều. Ai muốn đến chùa nghe giảng v.v... đều tự do. Nhưng đó là một loại tự do bề ngoài. Một loại tự do sao cho lợi cho chính quyền và thỏa mãn lòng người thô tục. Bởi lý tưởng của tôn giáo không phải là bề ngoài của luân hồi (đối với đạo Phật), mà là bề trong của giáo lý giải thoát, nên đây chỉ là mô hình tự do biểu kiến. Vì nếu, Tự do Tôn giáo là có thật thì phải nhìn thấy được qua các tổ chức tôn giáo được người dân tự bầu, tự quyết định nội dung. Chính quyền không thể can thiệp, mà chỉ có thể nêu rõ những hạn chế, những gì mà các tổ chức tôn giáo này được và không được làm. Chính quyền có thể làm: chống mê tín, chống phạm pháp, chống giả mạo, tham nhũng. Chính quyền không thể lợi dụng hoặc xử dụng tôn giáo để phục vụ thế tục, phục vụ chính quyền. Và tôn giáo phải được phép độc lập, tách rời khỏi chính quyền để không bị chi phối và lợi dụng như hiện tại v.v...

Nhưng ngày nay, tôn giáo dưới chế độ CS đã không còn được coi như một nơi dạy dỗ, chăm sóc tâm linh cho nhân dân, mà là một cơ quan hành chính, một công trường cho đại dân chúng tới để thực hành mê tín dị đoan được công khai và mau mắn. Tôn giáo đang trở thành một cơ quan cần thiết của chính quyền vì nó là nơi xả hơi cho quần chúng, thay chính quyền quản lý và ru ngủ nhân dân. Loại tôn giáo này không đi ngược lại đường hướng của đảng.

Lãnh tụ CS được đặt ngang hàng với ông Phật trong chùa để cùng giáo hóa nhân dân, và được cùng hưởng cúng dường của thiên hạ. Như đạo HCM gần đây được đưa lên mạng xã hội Facebook chẳng hạn. Đạo Phật mất dần bản sắc, trở thành đại Cao Đài. Vua Hùng cũng được thờ như một giáo chủ, tiêu biểu cho tục "thờ đa thần" (thời đó chưa có tôn giáo gì). Đảng viên được phép theo đạo, cúng tế, được khuyến khích lễ chùa, dâng hương, các lãnh đạo CS thì công khai thờ phượng trong nhà, ngoài đền. 

Ý thức được rằng không thể hủy diệt được Tôn giáo nên đảng tìm cách hòa lẫn vào nó để khống chế, lũng đoạn và phá hoại Tôn giáo ngay từ bên trong. Phật giáo là một ví dụ cụ thể nhất của sự hủy hoại và lũng đoạn này. Các sư thầy, có nhiều người còn nổi tiếng hơn ca sĩ. Những cú hôn môi với Đàm Vĩnh Hưng, selfie khoe điện thoại di động đắt tiền, còn lâu lâu thì báo chí khui ra một vụ ăn nhậu, đánh bạc của một ngôi chùa nào đó. Những việc này còn mạnh hơn sức công phá của một quả bom nguyên tử, phá nát tất cả những gì mà Phật giáo Việt Nam phải tốn hết mấy ngàn năm để gầy dựng. 

Để kết thúc bài này, xin được đăng trích đoạn một bài viết trên trang BBC (xem link đính kèm) 

"Tôi cũng từng nghe chuyện có một nhạc công đã vào biên chế lâu năm tại Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam và là người có chuyên môn tốt nhưng lại nhất quyết không vào Đảng. Người này được lãnh đạo Dàn nhạc nhắc nhở nhiều lần vì "có chuyên mà chưa có hồng thì chưa tốt". Sau nhiều lần bị/được lãnh đạo vận động, người này nói "tôi sẽ vào Đảng nhưng chỉ cần được đảm bảo một điều kiện thôi". 

"Đó là nếu được kết nạp vào Đảng thì phải cho tôi tham nhũng", nhạc công này nói." (4)

Ai bây giờ... 
Sẽ ... 
Tạ lỗi... 
Với Trường Sơn? (5)



___________________________________________

Chú thích:

(5) Trích thơ Tạ lỗi Trường Sơn của Đổ Trung Quân