CTV Danlambao - Người dân khu vực miền Bắc và Bắc Trung bộ đang gánh chịu thiệt hại nặng nề về người và của trong trận lũ được xem là tồi tệ nhất năm 2017. Số nạn nhân thiệt mạng đã lên đến gần 60 người, chưa kể những người mất tích do nước cuốn. Cơn lũ hung hãn cuốn phăng tất cả mọi thứ trên đường đi của chúng, để lại bao tang thương cho người dân sống tại nhiều tỉnh thành.
Hoà Bình, Yên Bái, Sơn La, Phú Thọ, Nghệ An, Thanh Hoá là những tỉnh thành chịu thiệt hại nhiều nhất. Tính đến nay đã có 54 người chết và 39 người mất tích. Gần 200 căn nhà bị sập hoàn toàn, khoảng 2000 căn nhà buộc phải di dời và hơn 30 ngàn căn nhà ngập hoàn toàn trong nước. Trận lũ cũng đã làm thiệt hại hàng chục ngàn hecta hoa màu đang chuẩn bị vào mùa thu hoạch. Bên cạnh đó nước lũ đã làm chết hơn 5 ngàn con gia súc và cuốn trôi hàng trăm ngàn con gia cầm của nông dân.
Những thiệt hại do thiên tai gây là điều không thể tránh khỏi. Hình ảnh những người dân miền Bắc và Bắc Trung bộ chống chọi trong mùa bão lũ là chuyện thường thấy vào thời điểm cuối khi bắt đầu mùa bão lũ. Thế nhưng nhiều năm trở lại đây, sự khốn khổ và nguy hiểm của người dân vùng lũ ngày càng trở nên nghiêm trọng khi các nhà máy thuỷ điện “tiếp sức” cho sự hung hãn của dòng nước lũ. Con số thiệt hại về người và tài sản năm sau thường tăng so với năm trước vì người dân không kịp trở tay khi các nhà máy thuỷ điện xả lũ “đúng qui trình” trong mùa lũ.
“Việc thuỷ điện Hoà Bình phải mở cả 8 cửa xả đáy là hoàn toàn đúng với qui trình đã được Thủ tướng Chính phủ ký ban hành chứ không phải ngược qui trình”. Đó là lời khẳng định Đặng Trần Công, chánh văn phòng công ty thuỷ điện Hoà Bình khi trả lời phỏng vấn báo chí trong nước. Tuy nhiên một số chuyên gia phân tích việc mở một lúc 8 cửa xả trong thời gian ngắn, điều này ảnh hưởng đến đời sống, sinh hoạt của người dân vùng hạ du. Từ đó có thể dẫn đến những mối nguy hiểm cho người và tài sản khi dòng lũ kết hợp với việc xả lũ của nhà máy thuỷ điện.
Bác bỏ phân tích của những chuyên gia, Đặng Trần Công cho rằng “việc xả lũ này là bình thường và do thời gian này mưa quá lớn, cấp tập ở nhiều địa phương nhưng tập trung lớn tại thượng nguồn, hồ Hoà Bình dẫn đến nước đổ về rất lớn…về cơ bản chúng tôi đã đảm bảo việc tích nước hồ đủ nên phải xả lũ”. Vì thế ông Công cho biết thêm “đến thời điểm hiện tại, có thể thấy việc xả lũ của công ty đã giúp đảm bảo được an toàn công trình và góp phần bảo đảm an toàn nguồn nước”.
Đó là những điều mà Đặng Trần Công cho rằng là “qui trình” được Thủ tướng Chính phủ ban hành. Rõ ràng lãnh đạo cầm quyền cộng sản coi thường tính mạng của hàng trăm ngàn nhân khẩu sống tại các khu vực có công trình thuỷ điện. Điều đó càng minh chứng việc Nguyễn Xuân Phúc huỷ các cuộc họp để trực tiếp chỉ đạo ứng phó với lũ hoá ra chỉ toàn trò mèo khóc chuột. Những kẻ cầm quyền đã đặt những “qui trình” nhằm bảo vệ “công trình lợi ích nhóm” mà chẳng cần quan tâm đến những con người mà chúng gọi là “ông chủ nhân dân”.
Mưa lớn, lũ dâng và xả tràn thuỷ điện tạo thành một “qui trình” thường thấy trong hầu hết các trận bão lũ cùng với số nạn nhân thiệt mạng, mất tích. Tuy nhiên những cái chết của người dân lại được nhà cầm quyền qui kết cho cơn lũ gây ra, hoàn toàn không hề liên quan gì đến việc xả tràn thuỷ điện. Đặng Trần Công xảo biện rằng: “Việc người chết ở một số địa phương tại Hoà Bình là do mưa lớn gây sạt lở, lũ cuốn ở sông, suối nhỏ chứ không phải do việc xả lũ của hồ gây ra”.
Nhà nước cộng sản Việt Nam phát triển nguồn điện bằng cách xây dựng hàng loạt nhà máy thuỷ điện bất chấp ảnh hưởng hệ sinh thái. Hàng trăm ngàn hecta rừng già, rừng nguyên sinh đã buộc phải hy sinh vì sự nghiệp mà nhà cầm quyền và nhóm trục lợi lựa chọn. Chính điều đó đã làm mất cân bằng hệ sinh thái, dẫn đến nguyên nhân Việt Nam ngày càng hứng nhiều trận bão, lũ do mất đi sự bảo vệ của núi rừng.
Trong xứ sở của nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, những điều tồi tệ kể cả cái chết cũng phải tuân thủ “đúng qui trình” mà nhà cầm quyền cộng sản mặc định. Thiên đường xã nghĩa không giống mấy xứ tư bản giãy hoài không chết, và cũng không có chỗ cho những cái chết thảm từ hành động xả súng của kẻ tâm thần không ổn định. Nhưng chỉ cần xả lũ “đúng qui trình”, thiên đường xã nghĩa cộng sản cũng đã cướp đi hàng trăm sinh mạng con người mà không có bất cứ kẻ khốn nạn nào bị trừng trị.
Hội nghị TƯ 6 kết thúc buồn tẻ. Bài diễn văn bế mạc của ông Tổng bí thư rời rạc, trống rỗng. Chuyện kiểm điểm tình hình kinh tế là chuyện muôn thưở, chả phải đợi đến Hội nghị TƯ để thảo luận, mà có đến Đại hội lần sau, thì cũng chỉ có "ba khâu đột phá", nhưng chẳng làm được gì khác. "Định hướng" nhưng lại muốn thiên hạ nhận là "Thị trường", có đến vài ngàn Hội nghị Trung ương nữa thì vẫn vậy.
Giữa lúc Ngân sách thiếu hụt triền miên, "nợ công nếu tính đủ đã vượt trần", nền Tài chính Quốc gia có triệu chứng sụp đổ, chuyện bảo vệ và chăm sóc sức khoẻ dân chúng chỉ là chuyện nói cho vui, lừa bịp mị dân hoặc tung khói che đậy việc gì đó khuất tất, kiểu dương Đông kích Tây.
Nội dung chính, nội dung chủ yếu được Bộ chính trị giao thành "Đề án để báo cáo Hội nghị TƯ 6" từ tháng 10 năm 2016 là đề án "cải cách tổ chức nhằm tăng cường hiệu lực và hiệu quả sự lãnh đạo của đảng" mà nhiều người gọi toạc ra tên của nó là "Nhất thể hoá thể chế", loại bỏ các tầng nấc trung gian, đưa đảng tới trực tiếp với quyền lực. Nhưng cuối cùng lại được đưa vào chương tình ở vị trí thứ tư, với cái tên "Một số vấn đề về tiếp tục đổi mới, sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị" như một việc xưa nay vẫn đang làm, chả mấy quan trọng, và được ghép thêm vào chương trình, như kiểu tiện thể, tranh thủ.
Trong lời bế mạc, ông Trọng cũng nói lấp lửng: "...Ví dụ như: Kết thúc hoạt động của các Ban Chỉ đạo Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam Bộ. Tổ chức lại Đảng bộ Ngoài nước và Đảng bộ Bộ Ngoại giao. Sắp xếp lại tổ chức bộ máy, đổi mới hoạt động của các ban bảo vệ, chăm sóc sức khoẻ cán bộ. Đẩy mạnh xây dựng tổ chức đảng và phát triển đảng viên trong các doanh nghiệp, đơn vị sự nghiệp ngoài nhà nước. Cơ bản thực hiện mô hình bí thư cấp uỷ đồng thời là chủ tịch Hội đồng nhân dân; thực hiện bí thư cấp uỷ đồng thời là chủ tịch Uỷ ban nhân dân cấp huyện, cấp xã những nơi có đủ điều kiện. Tăng cường phân cấp, phân quyền hợp lý đi đôi với xây dựng cơ chế kiểm soát quyền lực và kiểm tra, giám sát chặt chẽ. Rà soát, sắp xếp giảm các ban chỉ đạo, ban quản lý dự án và các cơ quan phối hợp liên ngành cho phù hợp. Các bộ, cơ quan thuộc Chính phủ rà soát, chuyển giao một số nhiệm vụ và dịch vụ công cho doanh nghiệp, người dân đảm nhiệm. Tiếp tục hoàn thiện thể chế về chính quyền địa phương theo hướng phân định rõ hơn tổ chức chính quyền đô thị, nông thôn, hải đảo, đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt. Đổi mới mạnh mẽ nội dung và phương thức hoạt động gắn với việc sắp xếp tổ chức bộ máy, tinh gọn đầu mối, tinh giản biên chế, cơ cấu lại đội ngũ cán bộ chuyên trách của Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể chính trị-xã hội, xã hội-nghề nghiệp…"
"Cấp uỷ đồng thời là Chủ tịch Hội đồng nhân dân, bí thư cấp uỷ đồng thời là chủ tịch huyện, xã". Đây chính là linh hồn của Đề án Nhất thể hoá, nhưng lại chỉ được nhắc đến như một việc vặt trong hàng loạt công việc khác, thậm chí rất quan trọng, như việc "Kết thúc hoạt động của các Ban Chỉ đạo Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam Bộ".
Hội nghị Trung ương 6, với nội dung chờ đợi là Hội nghị Nhất thể hoá, đã bị biến dạng. Người ta đã tưởng ông Trọng thất bại. Nhưng không. Cho dù Nhất thể hoá đợt này mới chỉ hai phần, nhưng là hai phần mấu chốt, hai phần quyết định. Nó chứa đựng một cuộc cải cách có thể làm đảo lộn bản chất chế độ. Ông Trọng đã "dụng mẹo" để vẫn đúng như ý mà không hề nói đến hai chữ "nhất thể", vì hai chữ này đã bị lộ là chiến dịch đảng tràn sang chính quyền.
Sẽ không còn Hội Đồng nhân dân
Dù ông Trọng lập lờ với những từ "những gì đã chín", "ở những nơi đủ điều kiện", nhưng ai cũng biết, khi đã đưa vào kết luận của Hội nghị Trung ương, thì tính chính danh đã đượic giải quyết. Những gì sẽ xảy ra tới đây, coi như trung ương đã nhất trí.
Tới đây, bí thư cấp uỷ, nghĩa là từ tỉnh uỷ, thành uỷ sẽ đương nhiên là Chủ tịch Hội Đồng nhân dân - một loại cơ quan giống như Quốc Hội nhưng của địa phương. Đại biểu của dân không phải bầu ra chủ tịch hội đồng của mình nữa. Cho dù dưới chế độ dân chủ giả hiệu, Hội đồng thực chất chỉ là vật trang trí, bù nhìn, nhưng bây giờ, ngay cả việc khoác chiếc áo giả dân chủ ấy cũng thành thứ khó chịu, nó làm cho đảng cứ phải qua ông Hội đồng mới nắm nà nắn được chính quyền.
Từ nay, quyết định của bí thư không phải là đề nghị Hội đồng xem xét và bỏ phiếu nữa. Nghĩa là cơ cấu các cơ quan hành pháp của chính quyền địa phương, từ Chủ tịch, phó Chủ tịch Uỷ ban tới các Ban, Sở, sẽ do bí thư trực tiếp bổ nhiệm, phân công hoặc chỉ định. Cũng có nghĩa rằng, nếu Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân buộc phải là một người khác bí thư, thì quyền lực thực tế vẫn nằm trong tay bí thư, vì đã bổ nhiệm được thì phế truất được, đó là quy tắc. Ông Chủ tịch theo cơ cấu là phó bí thư, nguyên tắc Tập tung dân chủ không cho phép ông làm khác nghị quyết hay chỉ thị của Bí thư, một dạng nghị quyết "sống", nghị quyết chưa được viết thành văn bản.
Hội đồng nhân dân cấp Huyện, Xã xưa nay chỉ để làm vì, bầu ra chỉ để có người ngồi chơi ăn lương, hầu hết các địa phương dù không tuyên bố nhưng trên thực tế đã từ lâu, không còn hoạt động.
Như vậy, sau Hội nghị Trung ương 6, một tầng nấc trung gian giữa đảng và chính quyền từ cấp tỉnh trở xuống sẽ chính thức biến mất. Sẽ không có chuyện đảng uỷ cấp tỉnh phải đề cử cán bộ và giới thiệu qua Hội đồng nhân dân để được bầu theo kết quả hiệp thương với Mặt trận tổ quốc cấp Tỉnh.
Cán bộ thuộc khối Hành pháp sẽ do đảng uỷ trực tiếp sắp xếp và phân công. Không còn loại quan chức dân cử, dù giả hiệu. Điều này có ý nghĩa là bớt đi được một loại Đại hội đại biểu không ít tốn kém và xoá bỏ một bộ phận quan chức vô công rồi nghề. Ý chí của đảng, hay sự lãnh đạo của đảng sẽ không còn phải qua tầng nấc trung gian nào, sẽ có hiệu lực trực tiếp. Nhưng điều này cũng có nghĩa rằng, nếu người cầm đầu bộ máy, tức là ông bí thư tỉnh uỷ yêu ai và ghét ai, thì toàn bộ hệ thống hành pháp tỉnh biến dạng theo tinh thần đó. Và trường hợp ông tha hoá, ông sẽ biến bộ máy thành hệ thống tham nhũng toàn phần, chẳng hạn nếu cần tiền, thì ông có thể lập ra một hệ thống biển thủ khép kín, bất khả phát hiện, bất khả công phá, giống Sài Gòn thời ông Lê Thanh Hải.
Không có cơ chế Tư pháp độc lập, nếu kết luận của Hội nghị này mở rộng ra cho toàn quốc, tình trạng tham nhũng, không nghi ngờ gì, sẽ lan ra toàn hệ thống và sẽ không một thế lực nào ngăn chặn được.
Hai kịch bản.
Tuy vậy, có hai cách để đi đến nhất thể hoá các chức danh bên đảng với chức danh tương ứng bên chính quyền.
Bỏ cơ quan dân cử trung gian, bí thư đảng trực tiếp kiêm chức Chủ tịch Uỷ ban nhân dân. Các ban ngành thuộc uỷ ban sẽ do Ban chấp hành đảng bộ bầu hay phân công trong nội bộ đảng. Đại hội đảng bộ sẽ theo chức năng quản lý hành chính và hành pháp bên chính quyền để bầu ra các vị trí tương ứng cho Ban chấp hành. Mỗi thành viên của ban chấp hành trúng cử đều đương nhiên đảm nhận chức vụ bên chính quyền. Hai bộ máy đã thành một.
Ở cấp Trung ương, tổng bí thư không bầu theo tiêu chí lý luận mà theo chương trình hành động. Người trúng cử Tổng bí thư tất yếu kiêm chức Nguyên thủ quốc gia, đứng đầu Nhà nước. Đại Hội đảng bầu ra Ban chấp hành có cơ cấu phù hợp tương ứng với các nhiệm vụ do chương trình của Tổng bí thư - Chủ tịch nước đặt ra. Ban chấp hành gồm tất cả các thành viên của chính phủ. Thủ tướng đồng thời là phó tổng bí thư, do Tổng bí thư giới thiệu và Ban Chấp hành bầu.
Đây là phương án độc đảng toàn trị. Quốc Hội sẽ dần biến mất như Hội đồng nhân dân các cấp. Chế độ chính trị là một chế độ độc tài độc đảng chuyên chế. Đại Hội đảng là cơ quan quyền lực cao nhất của Quốc gia, thay thế và kiêm nhiệm chức năng của Đại Hội Quốc Dân (Quốc Hội).
Kịch bản thứ hai theo chiều ngược lại. Tất cả các cơ quan dân cử, như Hội đồng nhân dân xã, huyện, tỉnh và Quốc Hội bầu ra các Chủ tịch uỷ ban nhân dân cùng cấp và Chủ tịch nước ở cấp Trung ương. Theo lý thuyết đảng của toàn dân cộng với một chế độ bầu cử trung thực, các thành viên trúng cử do chiếm uy tín và tin cậy của dân, đương nhiên trở thành người giữ chức vụ cao nhất tương ứng trong đảng. Chủ tịch Xã đương nhiên kiêm chức Bí thư Xã. Chủ tịch Huyện, Chủ tịch Tỉnh đồng thời là Bí thư Huyện, và Bí thư đảng bộ Tỉnh. Quốc Hội cả nước bầu ra Chủ tịch nước, và Chủ tịch nước, tự động giữ chức Tổng bí thư đảng.
Theo phương án này, tất cả mọi cơ quan đều thông qua dân cử. Đại hội công dân từ cấp xã tới Trung ương bầu ra tất cả các cơ quan cần thiết của Chính quyền các cấp và của Chính phủ trung ương. Đại hội đảng trở thành một hoạt động có tính tượng trưng tinh thần, chuyển chương trình hành động của Chủ tịch nước đắc cử, thành nghị quyết Trung ương đảng, chuyển các chức danh do Quốc hội bầu thành các chức danh tương ứng trong đảng. Đây là chế độ Dân chủ nhất nguyên. Một đảng nhưng lãnh đạo quốc gia thông qua dân cử.
Điều đáng phải lo sợ
Thực chất, Hội Trung ương 6 đã quyết định bỏ Hội đồng nhân dân tới cấp tỉnh, nhưng ông Trọng lấp lửng với cách gọi chung chung "cấp uỷ". Với cấp Huyện, Xã thì "thực hiện" nhưng cao hơn tức là cấp Tỉnh, Thành, thì "Cơ bản thực hiện mô hình".
Tại sao Nhất thể hoá là một chủ trương lớn được nghiên cứu từ nhiều kỳ đại hội, đến đại hội lần thứ XI đã được chỉ đạo thí điểm tới cấp tỉnh tại Quảng Ninh, và tới đại hội XII đã được giao thành Đề án quốc gia, do Bộ chính trị trực tiếp chỉ đạo, nhưng không được tổng kết, không có nghị quyết trước khi đưa ra thảo luận và kết luận tại Hội nghị trung ương?
Ngày 27/3/2017, đoàn giám sát của Quốc hội về cải cách tổ chức bộ máy hành chính nhà nước giai đoạn 2011 – 2016, đã có chuyến kiểm tra, đã trực tiếp nghe báo cáo của lãnh đạo tỉnh Quảng Ninh, nhưng đoàn kiểm tra của Quốc Hội khi đó đã không đưa ra được kết luận, và phản ánh của quốc Hội chắc chắn đã không được Bộ chính trị đồng tình.
Có hai vấn đề bị bỏ lửng sau đợt kiểm tra:
1- Kiểm soát quyền lực như thế nào khi gộp mọi quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp vào trong tay một người?
2- Khi Bí thư và Chủ tịch do một người nắm, thì Chủ tịch được dân bầu sẽ kiêm bí thư, hay bí thư do đảng bầu sẽ kiêm chủ tịch?
Hai câu hỏi này không thấy được giải đáp, đồng thời việc Tổng kết chương trình thí điểm không được nhắc đến nữa. Điều này cho thấy, những người chủ trương nhất thể hoá không quan tâm tới chuyện trong tình trạng không có cải cách tư pháp, nhất thể quyền lực tất yếu dẫn đến tham nhũng, mà họ chỉ lấy việc nắm quyền trực tiếp của đảng làm mục đích.
Ngày 4-8-2017, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký ban hành Quy định số 89 và 90-QĐ/TW với tham vọng nhốt quyền lực vào khuôn khổ đạo đức để đảng kiểm soát. Với Quy định này, đảng viên giống như đàn chuột bị nhốt trong lồng, quyền giám sát và sinh sát nằm trong tay Bộ chính trị và Ban bí thư.
Ngày 7/10, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký ban hành Quy định số 98-QĐ/TW của Bộ Chính trị về luân chuyển cán bộ. Từ nay, tất cả mọi sự luân chuyển cán bộ, nghĩa là lên hay xuống, ở Trung ương hay ở địa phương, không còn do cơ sở quyết định, tự tung tự tác nữa. Quyền luân chuyển, bố trí, đề bạt, thay đổi, thuộc về cấp quản lý trực tiếp, nghĩa là từ cấp viên uỷ viên Trung ương, sẽ do Bộ chính trị và Ban bí thư quyết định.
Hai văn bản này được cho là hai cái gậy để xử lý Nhất thể hoá. Bất cứ sự phản kháng nào đều sẵn sàng bị vô hiệu hoá.
Như vậy, ông Trọng và những người cùng cánh với ông trong Ban bí thư, đặc biệt là ông Phạm Minh Chính, hoàn toàn ý thức được tầm quan trọng dẫn đến chuyển đổi chế độ và tính chất vi phạm nghiêm trọng các quy chế dân chủ, nếu đào thải Hội đồng nhân dân. Nó sẽ khởi đầu cho một thể chế độc tài toàn trị không che đậy, và bắt đầu cho một hệ thống tham nhũng quốc gia.
Có thể thấy, ít nhất là ông Trọng và ông Phạm Minh Chính đã tính hết mọi chuyện để Nhất thể hoá trót lọt.
Thâu tóm quyền lực, tập trung khả năng điều hành trực tiếp, tạo dựng các công cụ trấn áp, nhưng được tiến hành một cách mờ ám, quanh co. Rõ ràng, đây là hành vi của người có động cơ đen tối.
Hoa Kỳ cho biết hôm thứ Năm rút khỏi UNESCO, cơ quan văn hoá và giáo dục của LHQ, việc cơ quan này không dược điều hành đúng đắn và thiên vị chống Israel.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao, Heather Nauert, nói: "Quyết định nhẹ nhàng cho thấy quan tâm của Mỹ với sự cần thiết phải cải cách căn bản, những khoản nợ quá hạn tại UNESCO,.
Hoa Kỳ, quốc gia đóng góp một phần năm cho toàn ngân sách của UNESCO, làm chấn động giới cầm đầu UNESCO tại Paris.
Tổng giám đốc Irina Bokova bày tỏ sự thất vọng với quyết định của Hoa Kỳ:
"Vào thời điểm các cuộc xung đột tiếp tục phá vỡ xã hội trên toàn thế giới, điều đáng tiếc là Hoa Kỳ rút lui khỏi cơ quan LHQ thúc đẩy giáo dục hòa bình và bảo vệ nền văn hóa bị tấn công. Đây là một tổn thất đối với LHQ, mất mát đối với chủ nghĩa đa phương".
UNESCO đang lựa chọn lãnh đạo mới, ưu tiên là khôi phục vận may.
Theo quy tắc của UNESCO, việc rút lui có hiệu lực vào cuối tháng 12 năm 2018. Cho đến đó, Hoa Kỳ vẫn cung cấp khoảng 80 triệu USD cho UNESCO hàng năm, vẫn là hội viên chính thức.
Đại sứ Hoa Kỳ tại LHQ Nikki Haley: “Mục đích của UNESCO tốt đẹp. chính sách cực đoan trở thành một sự bối rối mãn tính. Quyết định của Mộ các tổ phụ (Tomb of the Patriarchs) trong một loạt các hành động dại dột, bao gồm việc giữ nguyên nhà độc tài Syria Bashar al-Assad Ủy ban Nhân quyền của UNESCO ngay sau khi ông ta bị cáo buộc giết người biểu tình ôn hoà".
Cơ quan này có 2000 nhân viên trên toàn thế giới, ngân sách khoảng gần 600 triệu USD hàng năm. Tất cả 195 quốc gia hội viên, 10 hội viên là các hiệp hội độc lập, phải đóng góp vào ngân quỹ UNESCO, đồng thời các cơ quan phụ thuộc Liên hiệp quốc như UNDP cũng góp phần vào ngân quỹ.
Riêng Á châu và Thái bình Dương nhận USD 26,325,509 cho các chương trình văn hóa, duy trì di tích lịch sử, truyền thống, bảo tàng trong khu vực.
Năm 1984 Tổng Thống Ronald Reagan đã ra lịnh rút khỏi UNESCO vì thấy tiền của Mỹ dùng cho các tổ chức khủng bố và thiên tả như PLO (của Palesine).
Anh và Singapore rút lui vào ngày 1 tháng 1 năm 1986 cho rằng mặt quản trị của UNESCO quá yếu kém, các hội viên lợi dụng cơ quan này cho tuyên truyền chính trị của phe thân cộng sản thế giới.
Mãi đến 2002, thời Tổng Thống George W. Bush (con) Mỹ mới gia nhập trở lại.
2/ Việt cộng Phạm Sanh Châu cũng rút lui khỏi cuộc tranh cử chức Tổng Giám Đốc UNESCO sau vòng nhì.
Phạm Sanh Châu, ứng viên Việt Nam giữ chức vụ Tổng giám đốc UNESCO, quyết định rút tên trước cuộc bỏ phiếu lần thứ tư vào ngày Thứ Tư.
Vòng thứ ba là bước nhảy vọt của ứng viên Pháp Audrey Azouley, được 18/58 phiếu của Ban điều hành UNESCO, chia vị trí hàng đầu với ứng viên Qatar tên Hammad bin Al-Kawari.
Ứng viên Ai Cập, Moushira Khattab, chiếm vị trí thứ ba với 13 phiếu, trong khi ứng viên Trung cộng Qian Tang và Vera El Khoury người Lebanon nhận được 5 và 4 phiếu bầu tương ứng.
Vòng bầu lần thứ tư cho là tổ chức vào thứ Năm.
Ứng cử viên Việt Nam rút khỏi cuộc đua có tính cạnh tranh cao như vậy không phải là một hành động bất thường trong quan hệ quốc tế.
Trong thời gian lựa chọn ứng viên cho vị trí Tổng giám đốc UNESCO, hầu hết các quốc gia sẽ rút khỏi cuộc đua nếu ứng viên của họ không đạt 10 phiếu hoặc hơn trong hai vòng.
Phạm Sanh Châu dùng chiến dịch tranh cử tạo cơ hội cho thế giới chú ý nhiều hơn đến Việt Nam, gây uy tín vào Hội đồng Bảo An LHQ lần sau.
Xem ra hôm nay là ngày xấu cho Việt Nam cộng sản và Phạm Sanh Châu, phải rút lui trước số phiếu quá thấp. Trong tương lai, cộng sản Việt Nam sẽ tiếp tục vận động bằng mọi hình thức để xuất hiện trên diễn đàn chính trị quốc tế, hầu đánh trống thổi kèn cho chế độ độc tài của chúng và lấy thêm ngoại viện.
UNESCO cũng gặp vận xấu khi anh nhà giàu Mỹ bỏ chạy. Tâm lý thời của Trump là "America first" (Nước Mỹ trước tiên), tại sao phải chi ra 80 triệu hàng năm cho bọn thiên vị, thiên tả, lấy tiền của Mỹ lại hô hào chống Mỹ (Syria, Việt Nam...). Đánh vào túi tiền luôn có hiệu quả hơn cả, đó là tử huyệt cho mỗi cá nhân, quốc gia, tổ chức.
Ủy ban kiểm tra thành ủy Hà Nội khuyến cáo các quan chức thành phố nào đã dùng bằng giả để thăng quan tiến chức thì nay nên từ chức.
Khuyến cáo này do ông Trần Quang Cảnh, chủ nhiệm ủy ban kiểm tra thành ủy Hà Nội, đưa ra trong một cuộc họp vào sáng Thứ Sáu 13/10. Ông Cảnh lặp lại tuyên bố bất thường của tổng bí thư Trọng trong diễn văn bế mạc hội nghị trung ương 6 vừa qua, rằng “ai trót nhúng tràm thì sớm tự giác gột rửa”. Ông Cảnh kêu gọi mọi quan chức “học thật bằng giả hoặc ngược lại”, tức có bằng tốt nghiệp nhưng không thật sự đi học, đều nên cấp tốc báo cáo cho uỷ ban kiểm tra thành uỷ và tự nguyện rút lui. Ông Cảnh dọa rằng ủy ban của ông đã có tài liệu về những quan chức sử dụng bằng giả, và “chỉ còn chờ kiểm tra xác minh”. Ông Cảnh khuyến cáo các quan chức sử dụng bằng giả nên “xin từ chức cho đàng hoàng”.
Những khuyến cáo và đe dọa của ủy ban kiểm tra thành ủy Hà Nội được đưa ra giữa lúc ngày càng nhiều cán bộ cộng sản bị phát hiện sử dụng bằng cấp giả để thăng quan tiến chức, trong mọi cấp chính quyền và ở mọi miền đất nước. Theo thành uỷ Hà Nội, tính đến cuối tháng 6 năm nay, thành phố này có hơn 132,000 viên chức. Trong đó, 468 người có trình độ tiến sĩ, trên 8,000 người có trình độ thạc sĩ, hơn 70,000 người có trình độ cử nhân.
Trong một diễn tiến mà giới chức thành phố và người dân Đà Nẵng dù không muốn cũng không ngăn cản được, ngoại giao đoàn Trung Cộng làm lễ khai trương tòa tổng lãnh sự tại đây vào chiều Thứ Sáu 13/10.
Báo Pháp Luật Online dẫn lời ông Lâm Quang Minh, giám đốc Sở Ngoại Vụ thành phố Đà Nẵng, cho biết vào buổi sáng cùng ngày là mọi việc do phía Trung Cộng chủ động, và nhà chức trách Đà Nẵng cũng không được biết gì thêm. Trước đây có tin thành phố Đà Nẵng phải nhường một trụ sở chính quyền cũ để làm tòa tổng lãnh sự Trung Cộng. Nhưng sau 2 năm tìm kiếm, ngoại giao đoàn Trung Cộng đã thuê được bốn căn nhà liền kề tại phường Hòa Cường Nam, quận Hải Châu để đặt tòa tổng lãnh sự. Tuy nhiên, buổi lễ khai trương tòa tổng lãnh sự không diễn ra tại trụ sở ở phường Hòa Cường Nam, mà được tổ chức tại khách sạn sòng bài Crowne Plaza Đà Nẵng trên đường Trường Sa thuộc phường Khuê Mỹ, quận Ngũ Hành Sơn.
Từ đầu năm nay, Bắc Kinh loan báo sẽ đưa bà Hy Tuệ đến làm tổng lãnh sự Trung Cộng tại Đà Nẵng, nơi có huyện đảo Hoàng Sa, bao gồm quần đảo Hoàng Sa đang bị Trung Cộng chiếm đóng. Người dân và giới chức Đà Nẵng từ nhiều năm qua vẫn có những hoạt động nhằm khẳng định chủ quyền biển đảo. Nhưng nay với sự hiện diện của tòa tổng lãnh sự Trung Cộng trong thành phố, các hoạt động này có thể sẽ bị ngăn chặn từ trung ương.
Đà Nẵng là một điểm đến du lịch của người Trung Cộng với 90 chuyến bay hàng tuần, và gần 450,000 lượt du khách trong 9 tháng đầu năm nay.
Bộ Quốc Phòng CSVN vừa ban hành một công văn về việc tăng cường kiểm soát máy bay không người lái và các phương tiện bay siêu nhẹ.
Một trong những lý do đưa ra để giải thích cho việc tăng cường kiểm soát là: các “thế lực phản động” có thể lợi dụng các phương tiện này để quay phim, chụp ảnh từ trên cao, phục vụ cho mục đích tuyên truyền, xuyên tạc, chống phá chế độ. Theo tin của báo Thanh Niên hôm Thứ Năm 12/10, Bộ Quốc Phòng CSVN đề nghị tăng cường kiểm tra thân thế người sở hữu, siết chặt thủ tục xin cấp phép nhập cảng để có biện pháp theo dõi. Các cơ quan hữu trách được yêu cầu phải kiểm tra các tổ chức và cá nhân đang có hoạt động sản xuất, kinh doanh và sử dụng máy bay không người lái. Các quân khu và các ban chỉ huy quân sự được yêu cầu phối hợp với công an và nhà cầm quyền địa phương ghi danh các phương tiện và người sở hữu máy bay không người lái.
Bộ Quốc Phòng CSVN nhìn nhận thực tế là máy bay không người lái có gắn máy quay phim đang được sử dụng rộng rãi trong nhiều lãnh vực đời sống xã hội. Bộ này tỏ ra đặc biệt lo ngại về tình hình máy bay không người lái ngày càng trở nên phổ biến, mà cách nói trong nước là “có diễn biến phức tạp”. Hoạt động của giới yêu chuộng flycam trong nước vẫn được báo chí đề cập, qua những cuộc thi chụp ảnh từ trên cao do chính các cơ quan truyền thông công khai tổ chức.
Ít nhất 54 người thiệt mạng và 39 người mất tích trong khi những cơn lũ tàn phá miền Bắc và miền Trung Việt Nam trong tuần này.
Cơ quan phòng chống thiên tai cho hay như vậy hôm Thứ Sáu 13/10. Truyền hình nhà nước dẫn lời Bộ trưởng Nông Nghiệp Và Phát Triển Nông Thôn CSVN Nguyễn Xuân Cường nói những cơn lũ bắt đầu từ hôm Thứ Hai tuần này là tệ hại nhất từ nhiều năm qua. Theo Reuters, 19 người trong 4 gia đình ở Hòa Bình bị chôn sống vào sáng Thứ Năm, sau khi một trận lở đất xảy ra trong đêm Thứ Tư. Nhà chức trách cho biết chỉ mới tìm thấy 9 thi thể. Hơn 300 ngôi nhà đã sụp đổ trong các trận lũ và lở đất trong tuền này, trong khi hơn 34,000 nhà khác bị nhấn chìm hoặc thiệt hại.
Theo VnExpress, vào sáng Thứ Sáu, nước lũ từ các sông ở Thanh Hóa đã rút, nhưng vẫn còn còn trên mức báo động 3. Hồ thủy điện Hòa Bình ở phía trên lưu vực sông Hồng đã đóng tất cả các cửa xả. Hồ thủy điện lớn nhất Việt Nam và Đông Nam Á trước đó mở tất cả 8 cửa xả lũ, một hành động chưa từng được thực hiện trong nhiều năm qua. Một số sông dâng cao vượt các mức lũ lịch sử, gây ra 60 vụ sạt lở đê điều tại những tỉnh thành như Hà Nội, Thanh Hóa, Hà Nam và Nam Định.
Báo cáo sơ bộ tại một số tỉnh cho biết, Yên Bái có 6 người chết và 16 người mất tích, Thanh Hóa 14 người chết và 5 người mất tích, Hòa Bình 17 người chết và 15 người mất tích.
Tình trạng học sinh Việt Nam phải vùi đầu vào sách vở 12 tiếng mỗi ngày là rất phổ biến tại Việt Nam.
Mỗi ngày, các em học sinh bắt đầu với học sáng tại trường, học thêm buổi chiều tại trường, rồi tiếp tục học thêm ở nhà thầy,cô hoặc một nơi khác vào buổi tối. Nhiều em phải thức dậy từ 5 giờ sáng, và đến 11 hoặc 12 giờ đêm mới được đi ngủ vì quá nhiều bài vở. Những ngày lễ lớn như Tết cũng phải làm bài ở nhà để nộp cho thầy cô.
Có lẽ không chịu đựng nổi với sự quá tải của nhà trường, nên ngày 26 tháng 09, 2017, hàng chục học sinh trường trung học phổ thông Lê Lơi, thành phố Pleiku, Gia Lai, đã đồng loạt viết đơn gởi lên ban giám hiệu nhà trường, đồng thời phát tán lá đơn kiến nghị này lên mạng xã hội. Theo bản tin của tờ Dân Trí, các em học sinh phản ánh 3 nội dung trong đơn gồm: Một số học sinh không có nhu cầu học thêm tại trường, tuy nhiên nhà trường vẫn bắt buộc học sinh khối 12 phải ghi danh học phụ đạo, và đi học 2 buổi mỗi ngày. Như vậy là nhà trường thiếu tôn trọng học sinh. Các em còn cho rằng ban giám hiệu nhà trường đã làm sai chủ trương của Bộ giáo dục – đào tạo, ép học sinh học 2 buổi mỗi ngày nhằm thu tiền dạy thêm, học thêm. Bên cạnh đó, các em còn cho rằng nhà trường tăng tiết dạy học, nhưng không tăng chất lượng, gây lãng phí thời gian của các em. Ngoài ra, nhà trường tăng số lượng tiết học gây áp lực cho học sinh. Nhà trường không phân loại đối tượng học sinh, dẫn đến việc quá sức hoặc không cần thiết với một số bạn. Chất lượng học tập không đảm bảo.
Các em còn đưa ra lý do nhiều gia đình học sinh có hoàn cảnh khó khăn không có điều kiện cho con em đi học. Các em cần thời gian ở nhà phụ giúp cha mẹ, mà việc đi học 2 buổi mỗi ngày là rất tốn thời gian.
Chánh văn phòng sở Giáo Dục, đào tạo tỉnh Gia Lai, bà Trần Thi Thu Hà cho biết bà không rõ chuyện gì đã xảy ra tại trường trung học Lê Lợi.
Đoạn đê bao sông Bùi 2 bị vỡ khoảng 10mét. (Hình: Báo Thanh Niên)
HÀ NỘI (NV) – Một đoạn đê sông Bùi ở huyện Chương Mỹ, thành phố Hà Nội, đã bị vỡ khiến nước tràn vào gây ngập nặng, có nơi nước ngập tới gần mái nhà.
Trưa 12 Tháng Mười, xác nhận với báo Thanh Niên, ông Trương Văn Cừ, bí thư xã Hoàng Văn Thụ, huyện Chương Mỹ, cho biết, vào khoảng 6 giờ sáng cùng ngày, đê sông Bùi 2 ở xã Hoàng Văn Thụ và xã Tân Tiến đã bị vỡ. Rất may, vị trí đê vỡ nằm cách khu dân cư xã Hoàng Văn Thụ 1 cây số nên người dân chưa bị ảnh hưởng nhiều.
Theo ông Cừ, đây là con đê bao bằng bê tông mới hoàn thành vào hồi Tháng Tư 2017. Đê chính vẫn an toàn, mục tiêu lớn nhất là bảo vệ đê chính. Theo thiết kế, đê bao nằm ngoài cùng, sông Bùi ở giữa, đê chính ở trong cùng. Đê bao và đê chính song Bùi cách nhau khoảng 150 mét.
Nước ngập gần lên mái nhà dân xã Tân Tiến. (Hình: Báo Thanh Niên)
“Nước từ phía Hoà Bình đổ xuống quá lớn, nước sông Bùi vào tràn qua đê bao từ 20-50 cm, chân đê chỗ này yếu. Đến chiều tối nay, đoạn đê vỡ cơ bản đã khắc phục xong, bằng cách chèn bao cát, đá cọc,” ông Cừ lý giải.
Sự việc rõ ràng là vậy, song trong khi lãnh đạo xã Hoàng Văn Thụ khẳng định một đoạn đê sông dài khoảng 10 mét bị vỡ, thì lãnh đạo huyện Chương Mỹ lại bác thông tin này.
Nói với báo chí, ông Lê Trọng Khuê, bí thư huyện Chương Mỹ cho biết, cốt đê trong thiết kế là 7 mét, khi nước dâng lên cao hơn thì phải có phương án cho tràn theo thiết kế kỹ thuật. Điều này đã nằm trong phương án tính toán, chỉ đạo điều hành của huyện. Tuy nhiên, trong quá trình xả tràn có thể có những điểm sạt, mất chân chứ không phải “vỡ đê.”
“Trước đó, lãnh đạo huyện đã lên các phương án cho sơ tán dân cư để tránh thiệt hại về người và của,” ông Khuê khoe mẽ. (Tr.N)
Hơn 135 ha rừng tự nhiên giao cho quân đội làm “địa bàn diễn tập phòng thủ địa phương” bị mất sạch. (Hình: Báo Zing.vn)
ĐẮK NÔNG (NV) – Lợi dụng việc ủy ban tỉnh Đắk Nông giao 175 ha rừng tự nhiên để làm “địa bàn diễn tập phòng thủ,” Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh này đã đốn sạch hơn 135 ha rừng tự nhiên.
Theo báo điện tử Zing, ngày 10 Tháng Mười, một lãnh đạo ủy ban tỉnh Đắk Nông cho biết, đã ra văn bản gửi Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh “yêu cầu kiểm điểm, xử lý trách nhiệm các cá nhân, tổ chức liên quan trong việc để mất 175 ha rừng. Trong đó có hơn 135 ha rừng tự nhiên được giao cho đơn vị này từ năm 2008 để làm ‘địa bàn diễn tập phòng thủ địa phương.’”
“Trong diện tích rừng bị mất ở xã Quảng Sơn, huyện Đắk G’Long, trách nhiệm chính thuộc Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh. Do đó, đơn vị này cần tổ chức kiểm điểm, xử lý trách nhiệm những cá nhân liên quan. Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh thực hiện kiểm điểm và báo cáo lãnh đạo tỉnh trong Tháng Mười 2017. Khi tiến hành, Bộ Chỉ Huy Quân Sự cần mời sở, ban ngành liên quan cùng tham gia,” văn bản ghi rõ.
Trước đó, Sở Nông Nghiệp tỉnh Đắk Nông cũng đề nghị tỉnh thu hồi chủ trương giao 175 ha rừng trên cho Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh. Tuy nhiên, đến thời điểm kiểm tra, toàn bộ diện tích rừng đã bị mất sạch. Sở Nông Nghiệp cũng khẳng định, việc mất toàn bộ diện tích được giao trong thời gian dài thuộc trách nhiệm của Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh, Ban Chỉ Huy Quân Sự, Hạt Kiểm Lâm huyện Đắk G’Long, một số lãnh đạo các xã.
Liên quan đến các sai phạm này đã có 3 người bị “kỷ luật khiển trách,” 7 người bị “kiểm điểm, rút kinh nghiệm.” (Tr.N)
Cáp quang biển AAG vừa sửa xong cuối Tháng Chín lại gặp trục trặc. (Hình: Báo VNExpress)
HÀ NỘI (NV) – Cả hai tuyến cáp quang biển SMW-3 và AAG lại hư hỏng dù chỉ mới được sửa chữa không lâu, khiến Internet Việt Nam đi quốc tế trì trệ. Đây là lần thứ tư các tuyến cáp quang biển này gặp trục trặc trong năm 2017.
Xác nhận với Thanh Niên, đại diện nhà cung cấp dịch vụ viễn thông VNPT cho biết, vào lúc 5 giờ 10 phút ngày 10 Tháng Mười “đã xảy ra ‘sự cố’ trên tuyến cáp quang biển quốc tế SMW-3, và đến 7 giờ 20 phút ngày 12 Tháng Mười, tiếp tục xảy ra ‘sự cố’ trên tuyến cáp quang biển quốc tế AAG (Asia America Gateway) hướng kết nối đi quốc tế.”
Sự việc ảnh hưởng đến đường truyền Internet quốc tế của tất cả các nhà mạng tại Việt Nam đang khai thác trên các tuyến cáp này.
Đây là lần thứ tư trong năm 2017, cáp quang AAG hoạt động không thông suốt. Sự việc rò điện trước đó xảy ra vào ngày 8 Tháng Giêng khiến sụt nguồn, hệ thống phải sửa chữa. Đến 18 Tháng Hai, AAG lại bị đứt và mất hơn một tháng để khôi phục. Lần gần đây nhất, tuyến này bị đứt vào 27 Tháng Tám và sửa xong ngày 26 Tháng Chín.
Hệ thống cáp quang biển thời gian gần đây liên tiếp bị hư làm chậm kết nối mạng từ Việt Nam đi quốc tế. Các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ Internet (ISP) tại Việt Nam cho biết tuy đã lên các phương án dự phòng từ trước, song vẫn có nhiều nhóm khách hàng chịu ảnh hưởng khi Internet chậm đi.
Cuối Tháng Tám 2017, không riêng AAG mà hai tuyến cáp quang biển quốc tế khác là SMW3 và Liên Á (IA) đồng loạt gặp trục trặc. Đến đầu Tháng Mười thì các hệ thống này mới khôi phục 100% kênh truyền, tính đến nay chưa được mấy ngày. Hiện tại, lịch trình sửa chữa tuyến cáp quang biến AAG chưa được công bố. (Tr.N)
HÀ NỘI (NV) – Báo Pháp Luật đưa tin Tổng Thanh Tra Chính Phủ CSVN ông Phan Văn Sáu “sắp được (Quốc Hội) xem xét miễn nhiệm” và “theo nguồn tin của phóng viên (báo này), ông Sáu sẽ nhận nhiệm vụ mới, đảm nhiệm trọng trách tại một tỉnh phía Nam.”
Phóng viên Nguyễn Dũng của báo Tiền Phong dẫn link bài về ông Sáu và giải thích trên Facebook: “Miễn nhiệm khác bãi nhiệm chỗ nào? Miễn nhiệm được tặng hoa, bãi nhiệm thì không có gì.”
Cùng thời điểm, facebooker Truong Huy San, tức nhà báo Huy Đức, tác giả bộ sách “Bên Thắng Cuộc” và là người am hiểu tình hình chính trị tại Việt Nam, viết rõ hơn: Ông Phan Văn Sáu “coi như được phân công” về làm bí thư Tỉnh Ủy Sóc Trăng thay cho ông Nguyễn Văn Thể (chuyển sang làm bộ trưởng Giao Thông Vận Tải).
Trong khi đó, nhà báo Nguyễn Thông, cựu biên tập viên báo Thanh Niên viết trên mạng xã hội: “Có lẽ cùng với việc dẹp các Ban Chỉ Đạo Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam Bộ bởi chúng ăn không ngồi rồi, thêm mâm thêm bát vớ vẩn, là ổ nảy sinh ra bao nhiêu vụ tham nhũng, thì cũng nên dẹp ngay cái gọi là cơ quan Thanh Tra Chính Phủ (tương đương cấp bộ). Lý do, qua bốn đời trùm liên tiếp là các ông Quách Lê Thanh, Trần Văn Truyền, Huỳnh Phong Tranh và Phan Văn Sáu, ông nào cũng lấm bê bết, còn thanh cha thanh mẹ được gì. Ối giời, “chân mình đã lấm bê bê/lại cầm bó đuốc đi rê chân người.”
Một post khác cũng của ông Thông hồi tháng trước viết: “Này, tôi bảo thật ông Tổng Bí Thư (Nguyễn Phú) Trọng, nếu thiếu củi tươi đưa vào lò, chả cần kiếm rừng này núi nọ đâu xa, chọn ngay trong các cơ quan thanh tra, kiểm tra của trung ương (ví dụ Thanh Tra Chính Phủ, và lực lượng thanh tra của các bộ ngành) thì có mà vô thiên khênh. Chả cháy rừng rực ấy chứ lị. Làm đi, nói mãi rác tai.”
Tin về ông Sáu sắp được Quốc Hội miễn nhiệm được công bố trong bối cảnh website của Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) ghi nhận phát ngôn của ông Nguyễn Quốc Dũng, ủy viên Hội Đồng Lý Luận Trung Ương, giám đốc Học Viện Chính Trị khu vực IV, Học Viện Chính Trị Quốc Gia HCM: “Chúng ta phải sắp xếp lại theo hướng sáp nhập những bộ phận có cùng chức năng lại với nhau. Ví dụ như Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương có thể sáp nhập với Thanh Tra Chính Phủ; Ban Tổ Chức Trung Ương có thể nhập với Bộ Nội Vụ; Bộ Kế Hoạch Đầu Tư có thể gắn với Bộ Tài Chính.”
Trên lý thuyết, Thanh Tra Chính Phủ được mô tả là cơ quan ngang bộ của chính phủ CSVN, có chức năng quản lý nhà nước về công tác thanh tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo; thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn thanh tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo và phòng ngừa, chống tham nhũng theo quy định của pháp luật.
Tuy vậy, trên thực tế, các phát ngôn và hành động của lãnh đạo cơ quan này thường khiến công luận tranh cãi. Hồi Tháng Chín, báo Tuổi Trẻ dẫn lời Phó Tổng Thanh Tra Chính Phủ Đặng Công Huẩn nói trong 1.1 triệu cán bộ kê khai tài sản năm 2016, chỉ có ba người “thiếu trung thực.”
Hồi Tháng Tám, Luật Sư Trần Vũ Hải dẫn link bài về việc Thanh Tra Chính Phủ tiếp tục lùi lịch công bố kết luận vụ “biệt phủ” Yên Bái (của gia đình ông Phạm Sỹ Quý, giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Yên Bái) đến lần thứ 5 và bình luận: “Mấy cha thanh tra này về vườn đi. Việc bé bằng móng tay, vài ngày là xong, sao vẫn ‘cù cưa’? Thanh tra về kê khai tài sản của cấp giám đốc sở còn lâu thế, thanh tra cấp ủy viên trung ương, bộ trưởng chắc hết… nhiệm kỳ vẫn chưa xong, nên tốt nhất là không thanh tra!” (T.K)
Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng (trái) và Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang (phải) là hai trong “tứ trụ” của hệ thống chính trị Việt Nam. (Hình: Báo điện tử Kiến Thức)
HÀ NỘI (NV) – Trong bài phát biểu bế mạc Hội Nghị Trung Ương 6 của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng do báo Việt Nam đăng toàn văn, không thấy nhắc đến khái niệm “nhất thể hóa.” Tuy vậy, người ta thấy ông nói đến việc “thực hiện mô hình bí thư cấp ủy đồng thời là chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân; thực hiện bí thư cấp ủy đồng thời là chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân cấp huyện, cấp xã những nơi có đủ điều kiện.”
Tức là, nếu áp dụng “nhất thể hóa” thì ở mỗi xã, mỗi huyện sẽ chỉ có một chức danh lãnh đạo duy nhất, thay vì có từ 2 đến 3 lãnh đạo như hiện nay.
Trước đó, một số báo trong nước đã rục rịch đăng chuyện áp dụng mô hình “nhất thể hóa” tại các địa phương. Báo Lao Động hôm 6 Tháng Mười đăng bài “Nhất thể hóa các chức danh tại Quảng Ninh: Giảm chi, gọn nhẹ, tăng hiệu quả, hiệu lực bộ máy.”
Bài báo có đoạn: “Quảng Ninh là tỉnh đi tiên phong trong việc ‘nhất thể hóa’ một loạt các chức danh từ cấp xã tới huyện, đồng thời sáp nhập một số phòng ban, đơn vị hành chính sự nghiệp cấp huyện, trong đó nổi bật lên mô hình ‘nhất thể hóa’ bí thư kiêm chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân cấp huyện ở Cô Tô, Tiên Yên.”
“Theo ông Vũ Ngọc Giao, trưởng ban Tổ Chức Tỉnh Ủy Quảng Ninh, đến nay chưa có đánh giá chính thức về vấn đề trên, nhưng qua thực hiện cho thấy, ngoài việc tiết kiệm chi tiêu, còn tạo ra một bộ máy gọn nhẹ, hiệu quả, bởi có khá nhiều cơ quan ở bên chính quyền và bên đảng có những chức năng, nhiệm vụ giống nhau,” theo báo Lao Động.
Việc truyền thông trong nước đưa tin “nhất thể hóa” tại các địa phương cũng dấy lên suy đoán rằng Việt Nam sẽ tiến tới giai đoạn hợp nhất hai chức danh chủ tịch nước và tổng bí thư. Tuy nhiên, hiện tại chưa có chỉ dấu nào cho thấy điều đó sẽ xảy ra trong tương lai gần.
Hôm 12 Tháng Mười, Luật Gia Nguyễn Đình Hà, người từng tự ứng cử đại biểu Quốc Hội năm 2016, viết: “Muốn ‘nhất thể hóa’ hai chức bí thư và chủ tịch huyện/xã thì phải sửa luật, chứ không phải đảng bảo thế mà làm được ngay. Chủ tịch huyện/xã do Hội Đồng Nhân Dân cùng cấp bầu ra, chứ bí thư là bí thư của đảng, do đảng tự bầu ra, dân không bầu ra bí thư. Do vậy, về cơ bản, muốn ‘nhất thể hóa’ thì phải sửa đổi chí ít hai luật – bầu cử và tổ chức chính quyền địa phương. Nhưng, xét đi xét lại, nếu bí thư ngồi vào ghế chủ tịch huyện/xã rồi, thì cần gì bầu bán chủ tịch trong phiên họp đầu, kỳ họp đầu mỗi khóa Hội Đồng Nhân Dân? Làm gì còn cạnh tranh? Và liệu có còn dân chủ ở cơ sở, dù chỉ hình thức? Hay chỉ còn dân chủ trong đảng?”
Ông Nguyễn Trường Sơn, công tác tại Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển (BPSOS) tại Bangkok chia sẻ ý kiến trên mạng xã hội: “Nhất thể hóa các chức danh giữa đảng và nhà nước trong bối cảnh này thì sẽ chỉ giúp tăng thêm mức độ toàn trị. Từ trước tới nay chúng ta đã phải nỗ lực giải thích cho người dân rằng đảng là đảng mà nhà nước là nhà nước. Không thể đánh đồng lẫn lộn được. Nếu ông làm cho đảng thì ông chỉ được lo việc đảng, còn đã làm cho nhà nước thì phải phụng sự ý nguyện của người dân. Tổng bí thư của đảng mà lên giọng đe nạt dân chúng thì là mất dạy, còn chủ tịch nước mà phục tùng đảng hơn là phục tùng nhân dân thì đó là ăn cháo đá bát.”
Ông Sơn viết thêm: “Ngân sách dành cho hoạt động của đảng phải đến từ sự đóng góp của các đảng viên, cấm được động vào tiền thuế của dân. Nếu muốn hợp nhất đảng và nhà nước, thì chỉ còn một cách, đó là phải đa đảng và tổ chức tổng tuyển cử tự do!”
Nhà Hoạt Động Nguyễn Thị Bích Ngà bình luận trên Facebook: “Cái gì tới thì nó phải tới. Trước đây, đảng còn giấu giấu giếm diếm quyền lực thống trị lãnh đạo bao trùm bằng cách lập ra hai cơ quan: đảng và chính quyền, mị dân bằng cách lập ra Quốc Hội và Hội Đồng Nhân Dân các cấp. Từng bước, đảng đưa Điều 4 vô Hiến Pháp, thấy dân không phản ứng gì cho lắm, đảng tiếp tục thâu tóm quân đội bằng chỉ thị, “trung với đảng,” thấy dân cũng chưa phản đối nhiều, đảng túm luôn công an, “thanh gươm lá chắn của đảng, còn đảng còn mình,” thấy dân vẫn nhậu tưng bừng, đảng quất luôn phát chót, “nhất thể hóa” công khai quyền lực tối thượng, tập trung một cách “chính đáng” dưới chiêu bài, “tinh giản bộ máy biên chế và dễ quy trách nhiệm!”
“…Để không bị cho là độc tài toàn trị, đảng đã lập ra chính phủ, Quốc Hội là cái bánh vẽ cho dân ăn. Nay, thực hiện ‘nhất thể hóa’ là đảng công khai xóa bỏ cái bánh vẽ vì thấy đã thành công trong việc triệt tiêu sự phản kháng của người dân. Đảng có làm gì thì dân vẫn cứ im và chịu.”
Bà Ngà phân tích: “Quyền lực sinh ra lạm dụng, lạm quyền, và nay nó được công khai hỗ trợ thêm quyền lực tập trung, vai trò giám sát giả vờ cũng đã bị vứt toẹt vào thùng rác. Điều đó thể hiện gì? Sự khinh nhờn dân đã đến mức tuyệt đối. Đâu là đảng đâu là nhà nước? Gộp một. Trước nay, nhìn thấy bản chất che đậy qua cái bánh vẽ nên tôi không phân biệt chính quyền với đảng, tôi luôn gộp một. Có không ít người phản biện, cho rằng đảng và chính quyền là hai cơ quan khác nhau, không thể gộp một. Vâng, ở nước khác nó thế, ở đây đảng và chính quyền là một.” (T.K)
Tiến sỹ Trần Thanh Gửi đến BBC từ Oklahoma, Hoa Kỳ
12 tháng 10 2017
Bản quyền hình ảnhTRAN THANHImage captionLối vào College of Business, Đại Học Central Oklahoma
Nhân chuyện mảnh bằng tiến sĩ Mỹ làm xôn xao dư luận Việt Nam, tôi muốn giới thiệu cùng bạn đọc những suy nghĩ cá nhân về bằng đại học ở Mỹ, bằng tiến sĩ và chuyện giáo dục cùng thị trường lao động nước này.
Hy vọng bài giúp cho những ai có nhu cầu du học tại Hoa Kỳ và tìm việc làm sau khi tốt nghiệp một cơ hội tham khảo để rút ra bài học cho bản thân.
Bằng cấp và giáo dục
Không phải chỉ ở Việt Nam (quốc gia có truyền thống khoa cử), ở Mỹ, việc tốt nghiệp một chương trình giáo dục/đào tạo là niềm tự hào của mọi người. Nó đánh dấu sự trưởng thành và là một cột mốc trong sự nghiệp của chúng ta.
Không chỉ là niềm tự hào cho cá nhân và gia đình, nó thực sự đem lại nhiều vận hội mới về công ăn việc làm và quan hệ xã hội cho chủ nhân.
Điều cốt lõi không nằm ở cái bằng mà ở kiến thức và kỹ năng mỗi cá nhân học hỏi được qua quá trình đào tạo.
Tấm bằng (diploma) thật sự chỉ là giấy chứng nhận cấp cho đương sự; nó chỉ mang tính trang trí, thường được đóng khung và treo trong phòng làm việc hay ở nhà.
Khi tuyển dụng lao động, người ta sẽ xem bảng điểm, phân tích lý lịch (resume hay CV ) và quan trọng nhất là phỏng vấn để đánh giá ứng viên.
Không ai cần bạn nộp bằng và bạn chỉ có một dòng trong lý lịch để đề cập đến nó.
Điều đó không có nghĩa là bằng cấp hoàn toàn vô giá trị. Khi xử lý hồ sơ ở vòng đầu, người tuyển dụng lao động có để ý đến "nguồn gốc" của ứng viên.
Việc tốt nghiệp từ một trường có thứ hạng cao hay có chứng chỉ chất lượng (accreditation) sẽ làm hồ sơ của bạn "sáng" hơn và giúp bạn có khả năng được mời phỏng vấn.
Bản quyền hình ảnhTRAN THANHImage captionKhuôn viên đại học Mỹ: Các tổ chức sinh viên cạnh tranh nhau quảng cáo hoạt động ngoại khóa của họ trong trường
Vai trò của tấm bằng chấm dứt ở đây.
Liệu bạn có được tuyển dụng và thành công trong công việc phụ thuộc vào khả năng làm việc của bạn.
Nói tóm lại, tấm bằng có vai trò rất hạn chế.
Điều quan trọng là kiến thức và kỹ năng mà bạn tích cóp được cho mình trong quá trình học và khả năng ứng dụng chúng vào công việc của bạn.
Học đại học để làm gì?
Nhiều bạn sinh viên (và cả phụ huynh) thường hỏi tôi câu này, đặc biệt khi đối diện với số tiền học khổng lồ mà các em sẽ phải trả cho bốn năm đại học.
Trước khi trả lời câu hỏi này, bạn cần đặt một câu hỏi khác: Học gì ở đại học?
Đa số sinh viên, người Việt lẫn người bản xứ, đều cho rằng việc học đại học khá đơn giản, chỉ cần đăng ký lớp, lên giảng đường, đọc sách, làm bài tập (assignments và projects) và đi thi.
Khi lấy đủ tín chỉ, nghiễm nhiên bạn sẽ tốt nghiệp và con đường hoạn lộ bắt đầu từ đây.
Thực tế không đơn giản và nhiều bạn cuối cùng nhận ra rằng sau bốn năm đèn sách, mảnh bằng đại học không có phép màu đem lại việc làm cho chủ nhân của nó.
Có lần, một bạn sinh viên đến gặp tôi nhờ viết cho thư giới thiệu (reference letter) để xin việc.
Bạn cho biết đã nộp hơn 50 đơn nhưng chưa nhận được một hồi âm nào dù điểm trung bình (GPA) khá cao.
Bạn cũng ngạc nhiên khi tôi nói bên tuyển dụng đặc biệt chú ý đến những thứ mà bạn không có, như kinh nghiệm làm việc hay hoạt động xã hội ngoại khoá.
Sinh viên này không biết rằng bốn năm học đại học không chỉ đơn thuần là lên lớp và tiêu tiền của bố mẹ mà quan trọng hơn là quá trình xây dựng lý lịch cho mình qua nhiều hoạt động khác nhau.
Bản quyền hình ảnhTRAN THANHImage captionKhu vực học tập của sinh viên trước giờ vào lớp
Các trường đại học ở Mỹ có nhiều loại hình sinh hoạt học thuật và cộng đồng đa dạng nhằm mục đích nâng cao khả năng tuyển dụng (placement) của sinh viên sau khi tốt nghiệp.
Nhiều trường dành một nguồn ngân quỹ (dưới dạng grants) cấp trực tiếp cho sinh viên để các em tham gia các đề tài nghiên cứu khác nhau (undergraduate research).
Đừng chỉ biết có học
Ví dụ trường tôi có chương trình tên là Research, Creative, and Scholarly Activities (RCSA) chuyên cấp grants cho sinh viên để thực hiện các đề tài nghiên cứu của mình.
Theo chương trình này, các sinh viên được trả lương cho thời gian nghiên cứu (5 giờ mỗi tuần), được trả một phần học phí (tuition waivers), và được cấp kinh phí để tham gia các hội thảo khoa học ở các nơi.
Nếu tích cực hơn, các em có thể đăng ký làm trợ lý nghiên cứu (research assistants, thường gọi là RA) cho các giáo sư trong khuôn khổ các đề tài nghiên cứu của họ, hay làm trợ giảng (teaching assistants, thường gọi là TA).
Các vị giáo sư thường có ít nhiều kinh phí lấy từ các nguồn trong và ngoài trường và họ thường trích một phần kinh phí để thuê các bạn sinh viên trợ giúp công việc nghiên cứu.
Điều quan trọng ở đây là ngoài cơ hội kiếm thêm ít thu nhập, các em sẽ được học trực tiếp từ kinh nghiệm nghiên cứu và chuyên môn của các giáo sư.
Theo cá nhân tôi, kiến thức và kinh nghiệm từ những hoạt động này được các công ty đánh giá cao hơn những kiến thức học trong lớp.
Hồ sơ xin việc của các em sẽ được chú ý đặc biệt nếu trong lý lịch (resume) của mình, dưới mục Khen thưởng (Honors and Awards) là danh sách những khoản grants được cấp và dưới phần Kinh nghiệm (Professional Experience) là những đề tài nghiên cứu mà các em tham gia hay những vị trí trợ giảng mà các em đảm trách.
Điều này đặc biệt hữu ích cho các em du học sinh vì luật di trú Mỹ cấm sinh viên với visa F1 đi làm bên ngoài nhưng lại cho phép các em làm việc bán thời gian trong trường.
Bên cạnh hoạt động nghiên cứu và học thuật, các hoạt động ngoại khoá trong trường và ngoài cộng đồng được đánh giá rất cao. Các bạn có thể tham gia nhiều tổ chức/câu lạc bộ liên quan đến ngành nghề của mình; hầu như mỗi chuyên ngành (major) đều có một vài tổ chức như thế.
Ví dụ, bạn có thể tham gia American Marketing Association (AMA) nếu bạn theo học Marketing hay tham gia American Society of Mechanical Engineers (ASME) nếu theo học ngành cơ khí.
Các câu lạc bộ này thường được trường hỗ trợ với kinh phí trích từ học phí các em đóng. Hoạt động của chúng rất đa dạng nhưng đa phần đều xoanh quanh câu chuyện việc làm cho các thành viên của mình.
Họ thường mời giám đốc các công ty trực tiếp có nhu cầu tuyển dụng lao động đến nói chuyện và chia sẻ kinh nghiệm.
Nhiều bạn thậm chí được mời thực tập sau những buổi nói chuyện như vậy. Những hoạt động này giúp các em xây dựng quan hệ (networking) và rèn luyện các kỹ năng tổ chức và lãnh đạo, những điều mà các công ty Mỹ rất quan tâm.
Tuy vậy, nhiều sinh viên (đặc biệt là du học sinh) thường không quan tâm đến các hoạt động này, có lẽ vì không ý thức được tầm quan trọng của chúng.
Ngoài ra, các hoạt động từ thiện giúp cộng đồng địa phương cũng góp phần làm tăng giá trị cho hồ sơ của bạn.
Các tổ chức y tế, tôn giáo và xã hội thường tổ chức nhiều hoạt động giúp người nghèo, đặc biệt vào các mùa lễ tết. Họ luôn cần tình nguyện viên.
Những năm gần đây, một số trường nhận ra tầm quan trọng của các hoạt động cộng đồng và trực tiếp khuyến khích các bạn sinh viên tham gia bằng cách tạo ra các ePortfolios ghi nhận những hoạt động này của sinh viên.
Đến đây, câu trả lời cho câu hỏi ban đầu có lẽ đã rõ. Bạn nên xem bốn năm học đại học là quá trình đầu tư tiền của và công sức cho bản thân và sự nghiệp tương lai, chứ không phải chỉ để lấy mảnh bằng trang trí.
Có nên sang Mỹ du học?
Vậy liệu có nên đầu tư học đại học ở Mỹ hay không?
Câu trả lời phụ thuộc vào từng cá nhân và hoàn cảnh. Mỗi người sẽ có một chỉ số và phương thức "hoàn vốn" khác nhau.
Xin được kể câu chuyện của hai trong số các em du học sinh từng làm việc với tôi để bạn đọc cùng so sánh.
Theo tôi, cả hai đều đạt được nguyện vọng của mình. Một em theo học kỹ sư điện và vừa được Samsung Austin Semiconductor ở Texas nhận.
Em có lẽ là điển hình cho nhiều bạn noi theo. Em không chỉ làm RA cho tôi mà còn cho nhiều giáo sư khác trong trường. Nên biết rằng các vị giáo sư rất cần RA và rất thích những sinh viên chủ động tiếp xúc xin việc. Em là thành viên năng nổ của Hội Sinh Viên Việt Nam (VSA) của trường tôi.
Lần nào cũng vậy, tôi đều gặp em tại các hoạt động từ thiện do VSA hay cộng đồng và nhà thờ tổ chức. Tôi tin rằng với năng lực của em, rất nhiều công ty sẽ sẵn sàng hỗ trợ thủ tục và chi phí pháp lý để em có được visa làm việc H1B và sau đó là thẻ cư trú.
Bạn sinh viên thứ hai cũng là du học sinh (tuy không phải người Việt).
Bạn không đi làm mà học tiếp chương trình MBA sau khi tốt nghiệp đại học. Tôi khuyến khích bạn tập trung luyện thi GMAT và chuẩn bị hồ sơ để xin học tiến sĩ.
Hồ sơ của bạn này có một số điểm nổi bật như có những hai đề tài nghiên cứu của riêng mình trong thời gian học đại học; cả hai đều được cấp grants của trường.
Một đề tài được báo cáo ở hội nghị khoa học của Federation of Business Disciplines tổ chức ở Dallas (Texas) vào năm 2014, còn đề tài kia được viết thành một bài báo và được một tạp chí nhận đăng.
Bạn còn là trợ giảng trong thời gian học MBA. Có lẽ vì đã xác định rõ mục đích của mình là học lên nữa, nên bạn đã tập trung thời gian và sức lực của mình cho hoạt động học thuật nhiều hơn hoạt động xã hội.
Với những gì bạn tích lũy được, mong rằng bạn sẽ "dài hơi và đủ sức"để đi đến cái đích mình muốn.
Làm tiến sĩ
Quay sang đề tài làm tiến sĩ ở Mỹ, điều này không hấp dẫn như nhiều người nghĩ.
Đây là con đường không dễ dàng và chỉ một số rất ít quyết tâm theo đuổi sự nghiệp đầy chông gai này.
Chương trình đào tạo tiến sĩ ở Mỹ mất trung bình 5 năm. Rất nhiều bạn đã bỏ cuộc giữa đường vì nhiều lý do khác nhau; lý do phổ biến nhất là không lường trước được thách thức và thiếu quyết tâm.
Bản quyền hình ảnhTRAN THANHImage captionBảng điện tử cập nhật chỉ số chứng khoán phục vụ sinh viên ngành tài chính
Nhiều người đùa vui (nhưng rất thật) rằng đây là 5 năm làm nô lệ với mức lương dưới ngưỡng nghèo và luôn bị đe doạ mất đi "quyền làm nô lệ" nếu "cày" không khoẻ.
Họ chọn con đường này vì sự đam mê theo đuổi sự nghiệp nghiên cứu và giảng dạy.
Cũng như mảnh bằng đại học, tấm bằng tiến sĩ không phải là con gà đẻ trứng vàng; có nó rồi thì cứ ngồi mát ăn bát vàng.
Nó chỉ là tấm vé vào cửa hay nói vui là giấy chứng nhận "biết cách cày". Sau khi có nó rồi, người chủ cần tiếp tục cày, cày nữa và cày mãi…
Có lẽ dễ hiểu tại sao công việc phổ biến của các tiến sĩ là làm giáo sư ở các trường đại học hay chuyên gia tại các trung tâm nghiên cứu.
Ở đây, họ được hưởng quyền tự do học thuật (nghiên cứu bất kỳ đề tài nào họ quan tâm), được hỗ trợ tài chính cho công tác nghiên cứu (từ máy móc, trang thiết bị, cơ sở dữ liệu đến chi phí đi lại, tham gia hội thảo khoa học,…) và được trả một mức lương tương đối khá. Bạn không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền hằng ngày, nhưng đừng mơ trở thành triệu phú với đồng lương giáo sư ở Mỹ.
Một số rất nhỏ quay lại môi trường bên ngoài (back to the industry) để theo đuổi sự nghiệp quản lý hay chính trị.
Bản chất tư bản và kinh tế thị trường của nước Mỹ thể hiện ở mọi nơi, kể cả trong môi trường hàn lâm (academia). Các trường đại học ở Mỹ luôn cần giáo sư và họ luôn cạnh tranh với nhau để tuyển dụng tiến sĩ.
Điều đó không có nghĩa là họ bỏ qua tiêu chí chất lượng để có đủ con số. Ngược lại, họ đặt tiêu chí chất lượng lên hàng đầu và sẵn sàng trả lương cao hơn mặt bằng thị trường khi tuyển các vị tiến sĩ mới ra trường.
Lý do rất đơn giản: Những đề tài các vị ấy đang nghiên cứu hay những công trình sẽ được đăng trong tương lai sẽ làm tăng danh tiếng của trường, thu hút sinh viên và các nhà tài trợ cho trường.
Nên biết rằng, cả trường công lẫn tư ở Mỹ đều rất chú trọng đến việc thu hút các nhà tài trợ. Điều này đặt áp lực nặng lên chất lượng của các chương trình đào tạo tiến sĩ và đó là lý do tại sao các chương trình này kéo dài và đòi hỏi rất nhiều ở người học.
Sau khi được nhận, các vị tân tiến sĩ sẽ trải qua một quá trình "chua" không kém để được thâm niên (tenure) rồi được phong học hàm phó giáo sư (associate professor) và sau cùng là giáo sư (full professor).
Quá trình này kéo dài từ 5 đến 10 năm nếu suôn sẻ.
Nói tóm lại, con đường làm tiến sĩ dài và khó, cộng với tương lai đầy thách thức, chẳng phải là điều hấp dẫn, đặc biệt đối với sinh viên bản xứ bởi họ có nhiều lựa chọn khác tốt hơn cho sự nghiệp của mình.
Tiến sĩ 'không chính quy'
Thế nhưng không phải chương trình tiến sĩ Mỹ nào cũng như nhau.
Nếu chịu khó tìm, ta cũng có thể kiếm được vài trường "dễ" với chương trình đào tạo mang tính "có vào ắt có ra".
Thường thì họ không có chứng chỉ chất lượng và mục tiêu của họ không phải là đào tạo tiến sĩ có sức cạnh tranh trên thị trường giáo sư.
Chương trình đào tạo của họ có thể "ngắn ngày", từ xa hay online. Đối tượng phục vụ của họ thường là những người chỉ cần cái tờ giấy gọi là tấm bằng (diploma) và sẵn sàng trả học phí toàn phần vì một lý do nào đó.
Cần lưu ý rằng đây không phải là trường ma và bằng do họ cấp không phải là bằng giả.
Có điều chắc chắn rằng đây không phải là sự lựa chọn cho những ai muốn theo đuổi sự nghiệp nghiên cứu và giảng dạy.
Suy cho cùng, giáo dục Mỹ dù có những đặc điểm riêng cũng vẫn tuân theo những nguyên tắc rất cơ bản của mọi thị trường: có cung, có cầu và mọi thứ đều có cái giá của nó.
Bài thể hiện quan điểm riêng của tiến sỹ Trần Thanh, hiện là Phó Giáo sư, đang làm nghiên cứu và giảng dạy tại Đại Học Central Oklahoma, Hoa Kỳ.