Wednesday, October 4, 2017

Cảnh sát Nhật phá đường dây người Việt mua bán trương mục ngân hàng

Cảnh sát Nhật phá đường dây người Việt mua bán trương mục ngân hàng
Ảnh: Tokyo Reporter
Cảnh Sát Đô Thị Tokyo đã bắt giữ một thanh niên có quốc tịch Việt Nam, được cho là người cầm đầu một đường dây thu mua sổ tiết kiệm và thẻ rút tiền, để bán lại cho những tổ chức lừa đảo.
Nhật báo Sankei Shimbun hôm Thứ Ba 3 tháng 10 đưa tin, trước đó cảnh sát đã bắt giữ 4 người trong đường dây này. Vào khoảng tháng 2, Nguyễn Tùng Ngọc, 23 tuổi, cư dân thành phố Warabi, tỉnh Saitama, được cho là đã trả 20,000 yen (gần 180 Mỹ kim), để mua một sổ tiết kiệm và thẻ rút tiền từ một sinh viên cũng có quốc tịch Việt Nam. Vụ mua bán bất hợp pháp diễn ra tại trạm xe lửa Nishi-Kawaguchi trong thành phố Kawaguchi, tỉnh Saitama. Ngọc bị buộc tội vi phạm Luật Ngăn Ngừa Chuyển Tài Sản Tội Phạm của Nhật Bản, và đã nhìn nhận các cáo buộc. Nghi can còn nói với cảnh sát rằng anh ta đã nhiều lần mua trương mục ngân hàng của người khác. Sinh viên Việt trong vụ này cũng bị bắt giữ.
Theo cảnh sát, Ngọc sử dụng mạng xã hội để chào mua trương mục ngân hàng từ các du học sinh và người Việt Nam đi tu nghiệp tại Nhật Bản. Hồi tháng 5, cảnh sát đã bắt giữ 4 người Việt cả nam lẫn nữ, tuổi từ 20 tới ngoài 30, đã giúp Nguyễn Tùng Ngọc đi thu mua trương mục ngân hàng. Theo cảnh sát, từ tháng 7 năm ngoái cho tới tháng 5 năm nay, Ngọc và các thành viên của đường dây này đã mua được 1,800 trương mục ngân hàng và bán lại cho các tổ chức lừa đảo lấy 26 triệu yen (hơn 230,000 Mỹ kim).
Huy Lam / SBTN

CSVN lấy cớ ‘không chấp hành án’ để truy nã cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật

CSVN lấy cớ ‘không chấp hành án’ để truy nã cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật
Nhà cầm quyền CSVN lấy cớ  cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật “không chấp hành án quản chế” để ban lệnh truy nã.
Tin cho hay, công an huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng đã ban hành lệnh truy nã anh Trần Minh Nhật từ ngày 4 tháng 8, nhưng nhà hoạt động Công giáo nói rằng anh chỉ mới biết tin mình bị truy nã qua truyền thông hồi cuối tháng 9. Nói chuyện với đài VOA hôm 3 tháng 10, anh Nhật phản đối quyết định truy nã của công an huyện Lâm Hà, bởi vì anh tin rằng bản án 3 năm quản chế đối với anh đã được tòa phúc thẩm hủy bỏ.
Trần Minh Nhật là một trong 14 thanh niên Công giáo và Tin Lành bị nhà cầm quyền CSVN bắt giữ vào năm 2011 về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” theo điều 79 bộ luật hình sự của chế độ. Anh Nhật bị một phiên tòa sơ thẩm ở tỉnh Nghệ An vào tháng 1 năm 2013 kết án 4 năm tù giam và 3 năm quản chế. Một phiên tòa phúc thẩm vào tháng 5 năm 2013 tuyên án Nhật 4 năm tù. Anh mãn hạn tù vào tháng 8 năm 2015 trở về địa phương và liên tục bị sách nhiễu.
Trong 2 năm qua, anh Nhật thường xuyên bị đánh đập gây thương tích nặng nề. Việc trồng trọt và chăn nuôi của gia đình ở Lâm Đồng cũng bị phá hoại nghiêm trọng. Thậm chí nhà của ông còn bị phóng hỏa vào cuối năm ngoái. Anh Nhật nói với VOA rằng, vì lý do này ông đã quyết định rời khỏi nơi cư trú.
Cùng với Trần Minh Nhật, hai người trong nhóm thanh niên Công giáo và Tin Lành từng bị bắt giữ năm 2011 là Nguyễn Văn Oai và Thái Văn Dung cũng bị nhà cầm quyền CSVN phát lệnh truy nã về tội “không chấp hành án quản chế” theo điều 304 bộ luật hình sự.
Huy Lam / SBTN

Cầu xây ở Hải Phòng tốn trăm tỷ chưa đi đã lún

Vết nứt dài tới 15 mét ở bề mặt hai đầu cầu. (Hình: Báo Người Lao Động)
HẢI PHÒNG, Việt Nam (NV) – Giải thích về hai vết nứt dài 15 mét trên mặt cầu vượt chuẩn bị khánh thành ở quận Hải An, thành phố Hải Phòng, thuộc dự án trị giá hơn 1,310 tỷ đồng (hơn $57.6 triệu), đơn vị thi công đổ lỗi do “mưa bão kết hợp với thủy triều.”
Cầu vượt chiều dài 252 mét, rộng 18.5 mét, có bốn làn xe, nằm tại ngã ba Nguyễn Bỉnh Khiêm-Đình Vũ, quận Hải An, trên tuyến giao thông huyết mạch nối quốc lộ 5 với cảng biển Hải Phòng, được đầu tư xây dựng riêng hơn 300 tỷ đồng (khoảng $13.1 triệu), trong dự án trị giá hơn 1,310 tỷ đồng,  thuộc dự án đầu tư nâng cấp đường 356 đoạn 2A, do Sở Giao Thông-Vận Tải thành phố Hải Phòng làm chủ đầu tư, khởi công ngày đầu Tháng Ba 2017, dự trù hoàn thành sau sáu tháng.
Theo báo Người Lao Động, trên cầu vượt đơn vị thi công đã hoàn thành xong các hạng mục: mặt cầu được trải thảm nhựa, kẻ làn phân đường… chỉ chờ ngày khánh thành đưa vào sử dụng. Tuy nhiên, trên mặt cầu lại xuất hiện hai vết nứt, mỗi vết nứt kéo dài khoảng 15 mét cùng một làn ở hai phía đầu cầu.
Ông Lưu Quang Bôn, phó tổng giám đốc Tổng Công Ty Bạch Đằng, nhà thầu xây dựng giải thích: “Toàn bộ kết cấu chính của cầu này an tâm tuyệt đối. Còn hai vết nứt này là do trong quá trình hoàn thiện chờ bàn giao thì gặp ảnh hưởng của thời tiết mưa bão. Thủy triều, kết hợp với áp thấp nhiệt đới, mưa gió, hai bên cầu lại đào nền móng sâu thi công đường gom nên có thể gây ra rạn nứt trên mặt cầu, không ảnh hưởng gì cả.”
Trong khi đó, cùng ngày, ông Vũ Duy Tùng, giám đốc Sở Giao Thông-Vận Tải thành phố Hải Phòng, chủ đầu tư dự án cũng cho rằng, kiểm tra thực tế cho thấy, các vết nứt do lún sụt phần cốt nền; còn kết cấu chính của cầu chưa bị ảnh hưởng.
“Để khắc phục, Sở Giao Thông-Vận Tải đã yêu cầu nhà thầu xử lý các vết nứt, đồng thời khảo sát lại địa chất cũng như kết cấu đường dẫn công trình, cả phần chính của cầu để bảo đảm khi đưa vào sử dụng, xe cộ lớn qua lại an toàn. Về phương án xử lý, nhà thầu phải chờ ý kiến của bên thiết kế,” ông Tùng nói. (Tr.N)

Cải bắc thảo làm từ… rác thải chợ Bình Điền

Lá bắp cải dập nát, hư hỏng vứt bỏ giữa nền nhà lồng hòa lẫn với rác sẽ được gom về chế biến. (Hình: Báo Thanh Niên)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Những đống lá bắp cải dập nát, hư thối, thải bỏ tưởng chừng là rác ở chợ đầu mối Bình Điền được một nhóm người thu gom đem đi chế biến thành “cải bắc thảo” bán cho các quán ăn.
Liên tục nhiều đêm cuối Tháng Chín, phóng viên báo Thanh Niên theo dõi quy trình thu gom lá bắp cải thải ở chợ đầu mối nông sản thực phẩm Bình Điền (viết tắt chợ Bình Điền, quận 8, Sài Gòn) rồi đưa về một cơ sở sản xuất cải bắc thảo tại căn nhà không số ở hẻm 247 Lạc Long Quân, phường 3, quận 11.
Bắt đầu từ các sạp bán bắp cải ở chợ Bình Điền, bao tải lớn bắp cải được thương lái đổ ra, dùng dao gọt bỏ phần lá dập nát, thối rữa bên ngoài. Phần lá bắp cải hư này vứt ngay dưới nền nhà lồng, hòa lẫn với rác, bao bì, giấy báo… và thường xuyên bị người làm ở các sạp giẫm đạp lên. Thông thường, số rau thải này sẽ được công nhân vệ sinh của chợ thu gom về bãi tập kết rác, nhưng thực tế luôn có người đến thu gom đem đi chế biến thành cải bắc thảo.
Người làm tại cơ sở xay bắp cải thải để cho xuống bể ngâm. (Hình: Báo Thanh Niên)
Sau khi thu gom lá bắp cải do các sạp thải ra trên nền nhà lồng, người đàn ông đưa lên xe đẩy đến một bãi tập kết rác thải, ruồi nhặng bu đầy, bốc mùi hôi thối, cách nhà lồng chợ khu B khoảng 300 mét. Tại đây, một nhóm bốn, năm người túc trực sẵn, nhanh chóng đổ lá bắp cải trong sọt do người đàn ông trên mang đến, rồi phân loại, đóng vào những sọt lớn. Hai người phụ nữ trong nhóm thay nhau bước lên miệng sọt, giẫm đạp cật lực cho lá bắp cải xẹp xuống để nhồi nhét thêm vào.
Từ chợ Bình Điền, một chiếc xe ba gác chở số rau thải mang về căn nhà không số ở hẻm 247 Lạc Long Quân nói trên. Đây là cơ sở sản xuất nhỏ nhưng chứa một lượng lớn bắp cải hỏng được đổ thành đống trên nền lót bạt sơ sài, một số ủ trong thùng nhựa lớn. Dụng cụ làm, chổi, bao bì, đồ dùng sinh hoạt… vứt ngay trên đống bắp cải.
Tại căn nhà không số này, trong vai người đến hỏi mua cải bắc thảo, phóng viên được người đàn ông đang đóng gói giới thiệu có hai loại. Loại màu đỏ giá 20,000 đồng/kg (gần $1) được chia thành nhiều gói nhỏ ghi chung chung: “Vạn Hưng – Cải bắc thảo. Đảm bảo chất lượng 6 tháng.” Loại màu vàng giá 25,000 đồng/kg, được đóng vào bịch nylon trong suốt, không có thông tin nhãn mác.
Rau cải bị vứt đi được cơ sở này chế biến cải bắc thảo bán cho các quán ăn. (Hình: Báo Thanh Niên)
Tuy nhiên, có tận mắt nhìn thấy quy trình làm “cải bắc thảo” mới thấy hãi hùng. Công nhân xay lá bắp cải hư hỏng, thải đi, cho xuống bể ngâm. Nơi làm việc là một lán dựng tạm, lá bắp cải đổ trên nền bê tông dơ bẩn. Gần đó, một bể ngâm dài khoảng 6 mét, được ngăn thành nhiều ô, chứa đầy nước đục ngầu. Cơ sở sản xuất hôi nồng mùi chua.
Tại nơi đóng gói, hơn một tấn lá bắp cải đã chế biến. Một số sản phẩm đã được đóng gói, hoặc ủ trong thùng nhựa lớn để trên nền nhà. Thành phẩm được bán cho các đầu mối ở chợ Bình Tây, từ đó phân phối đi các địa phương khác; bán cho một số quán ăn ở khu vực lân cận… (Tr.N)

Những cái phong bì không biết nói

Tư Ngộ/Người Việt
Ông Nguyễn Xuân Quang, phó cục trưởng Cục Kiểm Soát Hoạt Động Bảo Vệ Môi Trường, trong buổi họp báo chiều 3 Tháng Mười. (Hình: Báo Tiền Phong)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Cả bộ trưởng, lẫn tổng cục trưởng của Bộ Tài Nguyên-Môi Trường đều xông vào chống đỡ cho ông cục phó bị trộm số tiền lớn đang bị dư luận xăm soi càng làm cho nghi vấn gia tăng về nguồn gốc số tiền.
Các chuyện lùm sùm chung quanh việc ông Nguyễn Xuân Quang, phó cục trưởng Cục Kiểm Soát Hoạt Động Bảo Vệ Môi Trường, Tổng Cục Môi Trường, thuộc Bộ Tài Nguyên-Môi Trường, mất trộm 385 triệu đồng (khoảng $16,940) ở khách sạn Thanh Vân 2, thành phố Tân An, tỉnh Long An, vẫn tiếp diễn qua buổi họp báo có mặt của Bộ Trưởng Trần Hồng Hà và Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Môi Trường Nguyễn Văn Tài, tiếp theo phiên họp của chính phủ hàng tháng.
Ông Nguyễn Xuân Quang, như mấy ngày qua báo chí trong nước tường thuật sôi nổi, mất trộm một cặp da, trong đó có chiếc máy tính xách tay và số tiền 385 triệu đồng trong khoảng thời gian đâu đó từ 2 giờ sáng đến 6 giờ sáng Thứ Ba, 26 Tháng Chín.
Ông Quang dẫn đầu một phái đoàn gồm một số viên chức của Cục Kiểm Soát Hoạt Động Bảo Vệ Môi Trường phối hợp với các viên chức địa phương để thanh tra về tình hình kiểm soát bảo vệ môi trường tại một số doanh nghiệp trong tỉnh Long An.
Theo kế hoạch đã vạch sẵn, phái đoàn ông Quang sẽ thanh tra 30 doanh nghiệp tại tỉnh Long An thời gian kéo dài từ ngày 21 Tháng Chín đến 11 Tháng Mười. Khi vụ mất trộm xảy ra, ông mới chỉ thanh tra được bảy doanh nghiệp.
Theo các tin tức ban đầu, ông nói ông mang theo số tiền mặt 400 triệu đồng để trên đường công tác, ghé Sài Gòn giao cho một người thân. Về sau và mới ngày 3 Tháng Mười, báo chí trong nước kể ông giải thích khác đi là đưa cho cô em vợ mua đất. Ông chỉ mất có 385 triệu vì 15 triệu ông để trong ví “tiêu riêng.”
Lương một ông cục phó được bao nhiêu mà ông “tiêu riêng” tới 15 triệu đồng trong 20 ngày, số tiền tương đương lương bộ trưởng một tháng? Khi một quan chức cấp cao ở trung ương về địa phương “thanh tra,” các chức sắc địa phương chẳng lẽ lại không “biết điều” để đến nỗi ông phải móc ví ra trả ăn trưa ăn tối? Lại còn “chỗ nọ chỗ kia” mà ông đến thanh tra, ai dám để cho các ông đói khát? Phải rượu thịt linh đình tới bến chứ?
Trở lại cái chuyện mất trộm, ngày 29 Tháng Chín, báo điện tử Dân Trí có bản tin tiếp theo về vụ ông Quang mất trộm. Trong bản tin có tựa đề “Vụ cục phó mất gần 400 triệu đồng: Hiện trường có nhiều phong bì bị xé.” Báo này thuật lại lời viên chức điều tra của công an tỉnh Long An sau khi khám nghiệm phòng trọ của ông Quang, tức nơi bị mất trộm.
“Khi tiếp cận hiện trường là phòng 209 tại khách sạn T.V sau khi nhận tin báo có vụ mất số tiền lớn, chúng tôi thấy phòng không có dấu hiệu cạy cửa. Xung quanh phòng, bàn ghế không bị xê dịch, ổ khóa còn nguyên, mọi đồ đạc như quần áo, vali, đồ dùng cá nhân của khách vẫn còn y nguyên. Chúng tôi có thấy một số phong bì đã được bóc sẵn nhưng chưa rõ đây là phong bì gì. Ngoài phòng 209, chúng tôi cũng đã tiếp cận nhiều phòng khác tại khách sạn này để điều tra nhưng mọi thứ đều bình thường,” lời của đại diện cơ quan điều tra công an thành phố Tân An được dẫn lại trên báo Dân Trí.
Bây giờ, bản tin này đã bị báo điện tử Dân Trí gỡ xuống. Ngày 2 Tháng Mười, người ta vẫn còn thấy tựa đề bản tin vừa kể nằm trong đường dẫn các tin liên quan đến vụ việc dù tin đã bị xóa. Ngay hôm Thứ Ba, 3 Tháng Mười, đưỡng dẫn tới bản tin cũng bị xóa luôn. Tuy nhiên, người ta vẫn có thể tìm lại được bản tin “Vụ cục phó mất gần 400 triệu đồng: Hiện trường có nhiều phong bì bị xé” của báo Dân Trí trên một số trang mạng xã hội.
Tại cuộc họp báo, Bộ Trưởng Tài Nguyên-Môi Trường Trần Hồng Hà bênh thuộc cấp qua lời cả quyết “Biên bản (của công an) không có thông tin nào về việc có phong bì đã bóc và chưa bóc trong phòng cán bộ này.”
Theo ông Nguyễn Văn Tài, tổng cục trưởng Tổng Cục Môi Trường (Bộ Tài Nguyên-Môi Trường), trong bản tường trình gửi tới lãnh đạo cơ quan này thì ông Nguyễn Xuân Quang, cục phó Cục Kiểm Soát Hoạt Động Bảo Vệ Môi Trường, (người báo mất trộm 385 triệu đồng) cả quyết “không có phong bì trong phòng ở khách sạn.”
Chiều 2 Tháng Mười, Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An thanh phố Tân An quyết định khởi tố vụ án trộm cắp tài sản xảy ra tại khách sạn Thanh Vân 2 nằm trên đường Hồ Văn Long (phường 2, thành phố Tân An).
Tại sao nói với báo chí, cảnh sát điều tra xác định có một số “phong bì” ám chỉ trong đựng tiền hối lộ trong phòng ông Quang thuê, rồi lại không thấy trong biên bản vụ trộm? Những phong bì đó là những chứng cứ có thể lần theo dấu vân tay để tìm xem những ai liên quan đến nó. Bây giờ chúng biến đi đâu? Hay công an điều tra có thu giữ?
Phong bì là giấy, là vật vô tri. Chúng có thể giúp chứng minh sự lương thiện, trong sạch của ông Nguyễn Xuân Quang hay ngược lại. Rất tiếc, chúng không có miệng để nói, để khai. Nhưng vẫn có thể lần ra manh mối qua dấu vân tay xem ông Quang có ăn bẩn hay không. Số tiền ông khai mất trộm là tiền ông mang theo hay là của hối lộ đã nhận được trong vài ngày ở Long An.
Hiện để đoàn thanh tra tiếp tục hoạt đông, Tổng Cục Môi Trường đã đưa ông Hoàng Văn Vy, phó cục trưởng Cục Kiểm Soát Hoạt Động Bảo Vệ Môi Trường (do cục này không có cục trưởng) thay ông Quang.
Khởi tố mà chứng cứ nếu bị ỉm đi thì khởi tố cái gì. Đi vào đường cụt rồi nói chúng tôi chẳng tìm thấy cái gì cả. Chấm hết câu chuyện và mọi việc chìm vào quên lãng theo dòng thời sự đầy ắp biến cố?

Dân Quảng Nam dựng lều phản đối nhà máy thép suốt 3 tháng

Những cụ già 90 tuổi túc trực tại lều bạt đã hơn ba tháng nay. (Hình: Báo Người Lao Động)
QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Hơn ba tháng qua, mỗi ngày luôn có hàng chục người dân ở phường Điện Nam Đông, thị xã Điện Bàn, túc trực trước cổng nhà máy thép Việt Pháp phản đối yêu cầu di dời đi nơi khác.
Theo báo Người Lao Động, hơn ba tháng qua, người dân ở phường Điện Nam Đông, thị xã Điện Bàn, đã dựng một lều bạt ngay trước cổng nhà máy thép Việt Pháp, đóng tại địa phương để phản đối không cho nhà máy này hoạt động vì gây ô nhiễm nặng.

Việt Nam: ‘Bóc ngắn cắn dài,’ nợ công đầy rủi ro

Nhân viên một ngân hàng ở Hà Nội đếm các đồng đô la Mỹ. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Nếu cứ tiếp tục chi tiêu kiểu bóc ngắn cắn dài như hiện nay, nợ công của Việt Nam sẽ “có thể mất bền vững ngay cả với những cú sốc nhẹ,” theo một phúc trình của Ngân Hàng Thế Giới (WB) và Bộ Tài Chính.
Thông Tấn Xã Việt Nam thuật lại nội dung của “Báo cáo đánh giá chi tiêu công” của Việt Nam vừa được Bộ Tài Chính và WB công bố sáng 3 Tháng Mười.
Mặc dù “vẫn trong ngưỡng Quốc Hội đặt ra (dưới 65% GDP)” nhưng báo cáo của WB và Bộ Tài Chính chỉ ra, nếu bội chi ngân sách vẫn được duy trì như hiện nay, thì tỉ lệ nợ công trên GDP của Việt Nam sẽ tăng vượt trần. Trước đó, trong hai năm liên tiếp 2015 và năm 2016, tỉ lệ bội chi đều vượt ngưỡng 5% GDP.
“Khi chúng tôi làm việc với Sở Tài Chính các địa phương, thông tin cơ bản về vay nợ họ không nắm được, kể cả các nguồn như ODA, khoản cho vay lại… Đây là công tác cần đổi mới,” bà Vũ Hoàng Quyên, chuyên gia kinh tế cao cấp WB, một trong những thành viên soạn thảo phúc trình được dẫn lời nhận định.
Nợ công của Việt Nam liên tục tăng cao hơn năm sau nhiều hơn năm trước, Việt Nam là một trong những nước có tỉ lệ nợ trên GDP tăng nhanh nhất (tăng khoảng 10% trong năm năm qua). Phúc trình của WB và Bộ Tài Chính nói rằng nếu bội chi ngân sách vẫn cứ tiếp diễn như hiện nay, tỉ lệ nợ công trên GDP của Việt Nam sẽ tăng vượt trần mà nhà cầm quyền đề ra là 65%.
Vì tình trạng “bóc ngắn cắn dài, thu không đủ chi” nên nhà cầm quyền trung ương phải vay nợ, trong hai năm liên tiếp 2015 và năm 2016, tỉ lệ bội chi của ngân sách Việt Nam đều vượt quá 5% GDP.
Hai tuần trước, Bộ Trưởng Tài Chính Đinh Tiến Dũng từng kêu ca, ngân sách nhà nước phần lớn được dùng để nuôi một guồng máy cồng kềnh và cả những người nghỉ hưu tổng cộng đến 11 triệu người. Con số này mỗi ngày một nhiều thêm lên, bởi vậy “ngân sách thậm chí sẽ khó đáp ứng được trong khoảng 5-7 năm nữa.”
Ông Dũng phát biểu như vừa kể tại khai mạc “Diễn đàn tài chính Việt Nam 2017” do Bộ Tài Chính và Cơ Quan Phát Triển Quốc Tế Hoa Kỳ (USAID) tổ chức ngày 21 Tháng Chín tại Hà Nội.
Theo ông Dũng “nhu cầu chi ngân sách đang không ngừng tăng, vượt qua khả năng cân đối nguồn lực, dẫn đến cân đối ngân sách nhà nước khó khăn.” Nói khác “cơ cấu chi ngân sách chưa hợp lý, trong khi tỉ trọng chi thường xuyên tăng cao, chỉ đầu tư phát triển giảm.”
Phát biểu trong buổi hội thảo, ông Nguyễn Thành Long, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Sở Giao Dịch Chứng Khoán Hà Nội (HNX), đưa ra con số thống kê, chi ngân sách năm 2016 đã tăng tới 10 lần so với năm 2001 về giá trị tuyệt đối. Theo ông, tỉ lệ chi đầu tư phát triển giảm từ hơn 31% năm 2001 xuống 25.1% năm 2016 thì chi thường xuyên lại leo ngược lại (từ 55.16% tổng chi năm 2001 lên 65.75% tổng chi năm 2016).
Nhà cầm quyền Hà Nội đang tính toán chuyện tăng thuế giá trị gia tăng và một số loại thuế khác nhằm bù đắp cho lỗ hổng ngân sách ngày càng lớn hiện bị rất nhiều chuyên gia kinh tế tài chính phản bác. Họ cho rằng đẩy gánh nặng chi tiêu ngân sách sang cho dân quá mức chịu đựng có thể dẫn đến những hệ quả không lường trước được. (TN)

Tuesday, October 3, 2017

Việt Nam truy nã thêm một nhà hoạt động Công giáo

Theo VOA-04/10/2017 
Nhà hoạt động Trần Minh Nhật (giữa).
Nhà hoạt động Trần Minh Nhật (giữa)

Blogger-nhà hoạt động Trần Minh Nhật vừa bị chính quyền Việt Nam ra lệnh truy nã khi đang chịu án quản chế sau 4 năm tù giam về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Nhưng blogger này nói ông phản đối điều này vì ông đã được bỏ án quản chế trong phiên tòa phúc thẩm.
Trần Minh Nhật là một trong số 14 thanh niên Công Giáo và Tin Lành bị Việt Nam tuyên án vào năm 2011 về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” theo Điều 79. Ông Nhật bị kết án 4 năm tù giam và 3 năm quản chế. Ông được phóng thích khỏi nhà tù vào ngày 27/8/2015.
Không cung cấp văn bản tuyên án
Ngày 3/10/2017, nhà hoạt động Trần Minh Nhật nói với VOA rằng ông chỉ mới biết tin mình bị truy nã qua các phương tiện truyền thông báo chí, trong khi lệnh này đã được ban hành từ ngày 4/8.
“Tôi cũng bất ngờ. Họ nói tôi vi phạm án quản chế vì tôi còn 3 năm quản chế. Theo án, tôi bị 4 năm tù và 3 năm quản chế. Tòa sơ thẩm nói như vậy. Nhưng qua phúc thẩm, họ đã bỏ án cho tôi rồi. Tôi đã yêu cầu trích lục phiên tòa và các giấy tờ liên quan để chứng minh tôi không bị án quản chế, nhưng họ không chấp nhận”.
Trần Minh Nhật cho biết trong suốt thời gian thụ án, ông đã nhiều lần yêu cầu được nhận văn bản bản án phúc thẩm của mình, nhưng yêu cầu này đã không được đáp ứng.
“Họ không cấp cho tôi biên bản phiên tòa. Phiên tòa sơ thẩm thì có, nhưng phúc thẩm thì họ không cho. Đó là một việc trái pháp luật. Sau này họ vẫn cứ quyết định tôi bị 3 năm quản chế. Điều này thì tôi phản đối”.
Luật sư Hà Huy Sơn, người bào chữa cho Trần Minh Nhật trước đây xác nhận việc cung cấp biên bản án phúc thẩm là một trong những quyền lợi của bị cáo. Ông nói thêm rằng theo quy định, luật sư không được cung cấp văn bản của bản án phúc thẩm nên ông không thể xác nhận việc Trần Minh Nhật có bị án quản chế hay không.
“Bản án phúc thẩm người ta không gửi cho tôi nên tôi không xác nhận được. Có nhiều trường hợp người ta tuyên án tại tòa một đằng, nhưng khi ra bản án lại khác đi với lúc tuyên án. Trường hợp đó có xảy ra nên phải căn cứ vào bản án viết trên văn bản thôi”.
Liên tục bị sách nhiễu
Mặc dù không chấp nhận án quản chế, nhưng Trần Minh Nhật nói sau khi ra tù, ông luôn chấp hành quy định của chính quyền đối với người bị án quản chế. Mỗi khi có việc phải ra khỏi địa phương như đi chữa bệnh, nhận bằng tốt nghiệp…, ông đều thông báo cho cơ quan quản lý.
Nhưng trong thời gian 2 năm qua, ông Nhật liên tục bị sách nhiễu, đánh đập gây thương tích nặng nề. Việc trồng trọt, chăn nuôi của gia đình ông ở Lâm Đồng bị ném đá, phá hoại gây thiệt hại nghiêm trọng. Thậm chí nhà của ông còn bị phóng hỏa vào cuối năm ngoái. Vì lý do này, Trần Minh Nhật đã quyết định rời khỏi nơi cư trú.
“Nhà cầm quyền cố gắng tối đa để hạn chế khả năng hoạt động của tôi. Hơn hết, đó là việc tước đoạt quyền sống một cách bình thường, bình yên trong xã hội. Đã rất nhiều lần nhà cầm quyền Cộng sản tấn công, sách nhiễu, đánh đập, phá hủy kinh tế gần như cạn kiệt của gia đình tôi. Tất cả các biện pháp đó nhằm mục đích là bẻ gãy ý chí của tôi. Tôi phản đối tất cả những hình thức này, bởi vì về mặt pháp lý, tự nó cũng đã là sai, và còn có yếu tố phi nhân”.
Trước Trần Minh Nhật, 2 trong số nhóm thanh niên Công Giáo và Tin Lành bị án tù là Nguyễn Văn Oai và Thái Văn Dung cũng bị chính quyền Việt Nam phát lệnh truy nã theo Điều 304.
Nhà hoạt động Trần Minh Nhật nói việc Việt Nam phát lệnh truy nã các cựu tù nhân chính trị đã tạo ra một tiền lệ xấu và cho thấy nỗi sợ hãi của chính quyền:
“Một nỗi e sợ thực sự, đặc biệt trong vụ án của tôi. Họ không còn cách nào khác vì chúng tôi không dễ gì để bị bắt vì những tội khác, nên họ tìm những lý do rất mơ hồ để quy chụp cho mình một cái án. Với lệnh truy nã này, nó gần như một thòng lọng dành cho bất kỳ ai. Bởi vì chỉ cần đi ra khỏi nơi ở của mình là đã có thể vi phạm tội này. Đây là một cách thức mới mà nhà cầm quyền Cộng sản muốn dùng để triệt hạ và làm gương cho các nhà hoạt động khác”.
Phúc trình của tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) hồi tháng 6 vừa qua nói các nhà hoạt động vì nhân quyền, các nhà vận động dân chủ và blogger ở Việt Nam “không chốn dung thân”. Trần Minh Nhật là một trong số những trường hợp được nêu ra trong phúc trình. HWR cũng kêu gọi Việt Nam chấm dứt việc trấn áp các nhà hoạt động và nghiêm trị những kẻ tấn công, gây thương tích cho các nhà hoạt động.

Phong trào bất tuân dân sự không cần luật biểu tình!

Phạm Chí Dũng
Theo VOA-04/10/2017  
Biểu tình trước chợ An Đông, quận 5, Tp. Hồ Chí Minh, sáng ngày 19/9/2017. (Ảnh chụp từ Báo Tuổi trẻ)
 Biểu tình trước chợ An Đông, quận 5, Tp. Hồ Chí Minh, sáng ngày 19/9/2017. (Ảnh chụp từ Báo Tuổi trẻ)

Năm 2017 vẫn tiếp tục chứng kiến chuỗi hành động “lạ” mang tính phản kháng của dân chúng đối với chính quyền - điều mà ngày càng hợp lẽ với sắc thái “bất tuân dân sự” trong từ điển dân chủ hóa của các quốc gia phương Tây.
Bất tuân dân sự tiểu thương
Cuộc bãi thị - biểu tình của bà con tiểu thương chợ An Đông vào ngày 19/9/2017 là minh họa mới nhất về phong trào bất tuân dân sự không cần Luật Biểu tình đang nổi lên ở Việt Nam. Tuy nhiên, đặc thù nổi bật không kém của cuộc biểu tình này là không phải xuất phát từ giới đấu tranh dân chủ nhân quyền theo truyền thống, mà từ chính những người dân bị xâm phạm nặng nề kế sinh nhai bởi chính sách nhà nước cùng sự lũng đoạn của những nhóm lợi ích.
Hoàn toàn không mang sắc thái chính trị trong cuộc bãi thị - biểu tình trên. Tất cả vẫn chỉ là vấn nạn cơm áo gạo tiền. Tiểu thương quận 5 đòi quyền lợi chính đáng, đòi minh bạch, yêu cầu câu trả lời thỏa đáng từ ban quản lý chợ và Ủy ban nhân dân quận 5 về việc số tiền hơn 200 tỷ đồng họ đóng góp sửa chợ sau bốn năm mà Ban quản lý chợ không thực hiện thi công; bắt tiểu thương ký hợp đồng thuê sạp trong khi họ đã mua hẳn sạp trước đó nhiều năm…
Thoạt nhìn, cuộc phản kháng này tiểu thương quận 5 cũng tương tự nhiều cuộc phản kháng của người dân bị biến thành dân oan đất đai ở nhiều khu vực, cũng bắt đầu bằng việc kiến nghị tập thể, khiếu nại tập thể, tố cáo tập thể, và thường là tập trung đông người tại văn phòng tiếp công dân của chính quyền để phản đối.
Tuy nhiên, cuộc phản kháng của tiểu thương quận 5 lại không chỉ dừng ở những điểm nhấn trên. Rất dễ để nhận ra rằng về mặt tổ chức, cuộc phản kháng này rất quy củ, thể hiện qua đồng phục màu đỏ và các yêu sách in trên băng rôn; quá trình bãi thị, tuần hành và biểu tình có tính tổ chức cao; người tổ chức đoàn đi nhắc nhở việc giữ hàng và bà con tiểu thương làm theo; chiếm được sự đồng cảm và ủng hộ của rất nhiều người dân; bước đầu đã đạt được kết quả: chính quyền quận 5 phải xin lỗi tiểu thương.
Con số biểu tình cũng lớn chưa từng có đối với loại hình “điểm nóng tiểu thương”: 2 ngàn người. Trước đây, một số cuộc biểu tình của tiểu thương ở Sài Gòn và những tỉnh khác như Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Nghệ An, Khánh Hòa, Sài Gòn… cao lắm cũng chỉ vài trăm người.
Cuộc biểu tình của tiểu thương quận 5 cũng là cuộc phản kháng có con số người tham gia đông nhất kể từ cuộc biểu tình bảo vệ môi trường và phản đối Formosa của người dân Sài Gòn vào tháng Năm năm 2016 với số người tham gia lên đến khoảng 5 ngàn người.
Nhưng như đã đề cập, điểm khác biệt chính của cuộc biểu tình của tiểu thương quận 5 với những cuộc biểu tình nhân quyền là vào lần này hoàn toàn xuất phát từ tính tự phát của người dân. Với số lượng người tham gia đến 2 ngàn và cũng khoảng 2 ngàn cái áo màu đỏ, chỉ riêng chi tiết này đã cho thấy công tác tổ chức may áo và phân phát áo, cùng công tác liên lạc, tổ chức hậu cần nói chung rất dễ bị công an phát hiện và tìm cách ngăn chặn như công an đã từng ngăn chặn rất nhiều cuộc biểu tình nhỏ trước đây.
Có thể cho rằng việc bảo đảm bí mật của công tác tổ chức hậu cần của cuộc phản kháng trên là một thành công đáng kể. Nhiều dấu hiệu bộc lộ sau đó đã cho thấy chính quyền và kể cả công an cũng bị bất ngờ trước cuộc xuống đường của bà con tiểu thương. Thậm chí cuộc biểu tình này còn biến thành một cuộc tuần hành thành công đến tận trụ sở Ủy ban nhân dân thành phố số 86 đường Lê Thánh Tôn, quận Một.
Thắng lợi về công tác bảo mật của cuộc biểu tình An Đông lại có thể được khơi nguồn từ thắng lợi của một chiến dịch lớn hơn thế nhiều gần nửa năm về trước: “rào làng chiến đầu Đồng Tâm” ngay tại thủ đô Hà Nội. Cho tới nay và kể cả khi đã phải dùng tới các cơ quan điều tra của công an, Cục Điều tra hình sự của Bộ Quốc phòng cùng nhiều cơ quan phối thuộc khác, việc tại sao người dân Đồng Tâm vẫn giữ được tính kỷ luật cao và tin tức nội tình kín đến thế vẫn là một dấu hỏi khiến chính quyền điên đầu.
Cuộc trước là nguồn cảm hứng cho cuộc sau
Trong một chế độ chính trị đậm não trạng và thói trấn áp dân theo lối “lấy thịt đè người”, số lượng người biểu tình chiếm vai trò quan trọng nhất. Thông thường, những cuộc biểu tình chỉ có từ vài chục đến dưới một trăm người luôn bị công an dùng chiến thuật vây bọc, chia tách xé lẻ thành từng nhóm nhỏ để dễ chia cắt và bắt giữ. Nhưng với những cuộc biểu tình có số lượng từ vài trăm người trở lên, xác suất an toàn và thành công là cao hơn hẳn. Ở Sài Gòn, cuộc biểu tình mang tính “kinh điển” vào tháng Năm 2014 phản đối giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc đã lên đến hàng chục ngàn người khiến toàn bộ lực lượng công an, dân phòng, quân đội bất động.
Phong trào bất tuân dân sự đang lớn mạnh và khởi sắc hẳn. Cuộc trước là nguồn cảm hứng cho cuộc sau. Từ các cuộc biểu tình phản đối chặt hạ cây xanh và tổng đỉnh công của công nhân một số tỉnh Nam Bộ vào năm 2015 đến phong trào biểu tình phản dối Formosa của người dân miền Trung vào năm 2016, để đến nay không thể không nghĩ đến việc bà con tiểu thương An Đông đã được cánh lái xe phản đối các trạm BOT thu phí truyền cảm hứng và kinh nghiệm phản kháng dân sự đối với chính quyền.
Bất tuân dân sự ở trạm thu phí BOT lại không còn là hiện tượng đơn lẻ.
Khởi nguồn từ tháng Tư năm 2017, phương cách phản ứng một cách sáng tạo và hợp pháp của người dân huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh đối với trạm thu phí Bến Thủy 1 là dùng tiền lẻ mệnh giá 200 đồng hay 1.000 đồng để mua vé. Không những tự mình phản kháng mà nhiều người đã thu góp một số lượng lớn tiền lẻ để phát cho những người khác và sau đó tập trung đi qua cầu để phản đối việc thu phí. Họ đi chậm cách nhau khoảng 15 m. Kết quả của việc phản kháng này là tạo nên tình trạng kẹt xe nghiêm trọng và khiến rối đầu chính quyền.
Lực lượng công an đã phải bó tay vì không thể đàn áp người dân trả phí đàng hoàng. Lực lượng này chỉ còn làm được chuyện duy nhất là giải quyết tình trạng ùn tắc giao thông kéo dài nhiều cây số.
Vào đầu năm 2017, việc nhà cầm quyền phải nhân nhượng miễn phí 100% cho người dân 4 huyện 2 tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh qua cầu Bến Thủy 1 là thắng lợi tiêu biểu đầu tiên của cuộc đấu tranh bền bỉ và sáng tạo của nhân dân, đánh dấu những bước đi khởi đầu thành công của phong trào bất tuân dân sự tại Việt Nam.
Phương thức phản kháng đầy sáng tạo này của người dân Nghi Xuân đã được áp dụng và lan rộng sang nhiều lãnh vực khác. Đến tháng Tám và tháng Chín năm 2017, hàng loạt cuộc phản kháng khôn khéo nhưng có hiệu quả đã được giới lái xe ứng dụng thành công ở nhiều trạm thu phí BOT trên nhiều vùng…
Càng về sau này, yếu tố tổ chức và hơn nữa là tổ chức có kỷ luật chặt chẽ càng nổi lên trong những hoạt động bất tuân dân sự. Mối dây liên lạc và phổ biến kinh nghiệm đã hình thành càng rõ rệt giữa các nhóm lái xe ở các tỉnh thành, đặc biệt được chi tiết hóa về cách thức dùng tiền lẻ để trả tiền thu phí và cách “câu giờ” càng lâu càng tốt… Công an đành đứng ngoài cuộc mà không còn dám hầm hè đe dọa lái xe như trước đây. Một số chủ trạm BOT đòi truy tố lái xe nhưng nếu công an làm như vậy lại trái luật. Không còn cách nào khác, một số trạm thu phí đã phải “xả trạm”, để dòng xe lưu thông qua trạm mà không thu phí…
Từ bất tuân dân sự Đồng Tâm đến bất tuân dân sự BOT và bất tuân dân sự tiểu thương, phong trào này đang có triển vọng lan rộng và hiệu quả chiều sâu trong những hoạt động xã hội khác như phản đối tăng giá xăng, giá điện, phản đối chính sách trưng thu đất đai vô lối và những chính sách ảnh hưởng trầm trọng đến dân sinh. Dần vượt qua nỗi sợ hãi, người dân cùng nhau xuống đường!
Phong trào bất tuân dân sự đã đến giới hạn không cần đến Luật biểu tình nữa!
Xuống đường!
Công an chẳng biết phải làm gì để “siết” nữa. Từ lâu, những đòn phép đối phó với phong trào biểu tình dân oan từ năm 2007 và biểu tình chính trị từ năm 2011 đã được tung ra hết: trên hết là thói trấn áp và “biện pháp nghiệp vụ” của ngành công an, sau đó là luật Giao thông đường bộ, luật Hình sự về “gây rối trật tự công cộng”, kể cả những điều luật khắc nghiệt chính trị như “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” (258), “tuyên truyền chống nhà nước” (88), “lật đổ chính quyền nhân dân” (79) đã từ lâu được dùng để áp chế giới bất đồng chính kiến nhưng chỉ khiến nảy sinh “bắt một sinh mười”.
Trong thực tế, chế độ đã đau đầu tìm cách quay lưng lại với luật Biểu tình từ ít nhất một phần tư thế kỷ qua, nếu tính từ thời điểm quyền tự do biểu tình của dân chúng được Hiến pháp năm 1992 quy định.
Nhưng đói quá lâu sẽ hết đói. Cuối cùng, bánh vẽ luật Biểu tình đã công nhiên trở thành một thứ phế thải. Cuối cùng, người dân Việt Nam đã tự động xuống đường mà bất cần một khung luật nào cho phép. Trong cơn phẫn nộ và bế tắc tận cùng, trong nỗi thất vọng vượt quá giới hạn trước một chế độ đặc trưng quá tham nhũng, độc đoán và khiến phát sinh đủ thứ hậu quả xã hội trầm kha, ngày càng có thêm nhiều người dân vượt qua nỗi sợ của mình để bước ra đường, mở miệng và thét to những gì họ muốn.
Bây giờ, mọi chuyện đã quá muộn đối với chính thể. Quá muộn để “lấy lại lòng tin của nhân dân”. Cũng quá muộn để ban hành luật Biểu tình.

Cụ Tổng tự dẫn thân vào vòng hiểm nguy

Bùi Tín
Theo VOA-04/10/2017  
Nguyễn Phú Trọng trong một cuộc viếng thăm Indonesia.
 Nguyễn Phú Trọng trong một cuộc viếng thăm Indonesia.
Vụ Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc gây nên quan hệ căng thẳng trong quan hệ Việt Nam với CHLB Đức và Liên Âu đang có khả năng hòa dịu chút ít.
Tuy phía Đức tỏ ra rất kiên quyết, nhấn mạnh rằng phía Việt Nam cần công nhận sai lầm, xin lỗi và cam kết không tái phạm trên lãnh thổ Đức, nếu không phía Đức giành quyền có thêm những bước trừng phạt mới, sau khi tạm đình chỉ mối quan hệ chiến lược đã đạt được và hoãn việc xem xét thông qua hiệp định tự do buôn bán Liên Âu - Việt Nam.
Phía Việt Nam đã tận dụng các cuộc gặp của phó thủ tướng Vương Đình Huệ với bà Lucia Bergfield, bí thư thứ nhất Sứ quán Đức, của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với đại sứ Christian Berger tại Cần Thơ để chúc mừng thắng lợi của bà thủ tướng A. Merkel qua cuộc bầu cử vừa qua, nhân đó cố xoa dịu mối quan hệ, đi để trở lại bình thường hóa.
Theo tin mới nhất, phía CHLB Đức tỏ ra mềm dẻo, không yêu cầu đưa Trịnh Xuân Thanh trở lại Đức nữa, mà đưa ra yêu cầu mới là phía Viêt Nam đưa Trịnh Xuân Thanh ra xét xử công khai theo đúng thủ tục pháp lý tại Tòa án trong nước, phía CHLB Đức sẽ có đại diện cùng các nhà báo Đức tham dự các phiên tòa một cách chính thức.
Vậy là quả bóng lại được phía Đức đá sang sân Việt Nam với ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là thủ quân kiêm thủ thành.
Yêu cầu của phía Đức rất rõ ràng, đúng vào lúc Quốc hội đã có những nghị quyết về chấn chỉnh ngành tư pháp theo chế độ pháp quyền chặt chẽ, các tòa án xét xử chỉ chiếu theo luật, không có vùng cấm, không một ai đứng ngoài luật pháp, xử công khai, đúng người, đúng tội. Việt Nam lại đang hợp tác với CHLB Đức trong lĩnh vực cải thiện ngành tư pháp.
Đây chính là điều các chiến sĩ dân chủ, nhân quyền, các tổ chức xã hội dân sự lề trái đòi hỏi lâu nay, bị Bộ Chính trị liên tục vi phạm qua những phiên tòa bỏ túi, tuyên án theo lệnh của đảng, xử rất nặng các chiến sĩ kiên cường chống Tàu xâm lược.
Một chế độ độc đoán độc đảng chuyên ngồi trên pháp luật rất khó chấp nhận yêu cầu rất hợp lý, chính đáng của phía CHLB Đức.
Họ sợ. Vì đây chính là yêu cầu của Trịnh Xuân Thanh từ khi còn ở trên đất Đức.
Khi ra trước tòa, Thanh sẽ có dịp khai báo ra hết mọi thủ đoạn ăn cắp tài sản chung, ăn chia giữa các phe nhóm lợi ích riêng tư, tung hê ra tất cả các bộ mặt nhọ nhem của các vị quyền cao chức trọng, không trừ một ai, vì Thanh không phải là kẻ tham nhũng duy nhất làm thất thoát 3.300 tỷ đồng.
Vụ xử tội lỗi tại ngân hàng Đại dương - Ocean bank vừa qua – với 1 án tử hình, 1 án chung thân và hơn 20 án từ 3 đến 27 năm tù, cho thấy nó có quan hệ gốc gác với Tổng công ty VN Petro do Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh cầm đầu, mà vụ án được coi là lớn nhất này vẫn bị trì hoãn.
Ông Tổng Trọng đang lo sợ đến mất ngủ vì đứng trước một vấn đề rất mong manh, ông không cầm chắc trong tay. Lẽ ra khi quyết tâm cho nhóm mật vụ đi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh về là ông cho Thanh ra xét xử ngay để trị cái tội dám tuyên bố công khai «từ bỏ đảng cộng sản do không còn tin ở tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nữa.» Nhưng nay ông lại sợ. Vì chính Thanh biết quá nhiều và có thể tiết lộ rất nhiều.
Mà giữ mãi Trịnh Xuân Thanh cô lập trong nhà giam khi chưa bị tuyên án, không cho Thanh gặp cha, con, bạn bè, luật sư là phạm pháp, làm cho dư luận phẫn nộ khi thấy bức ảnh duy nhất Thanh gầy còm, ngơ ngác, thất thần, với một trang thư nghệch ngoặc vội vã áp đặt.
Vị trí Tổng bí thư của ông Cả Trọng không có gì vững chắc khi cuộc họp trung ương VI sắp tới gần. Ông có thể bị chất vấn về lời cam kết kiên quyết diệt nạn nội xâm này đến cùng, nhưng 12 đại án dự định thanh toán trong năm, vì sao lại kéo dài vô hạn! Vậy là thất bại, thất hứa. Ông là người có trách nhiệm chính. Ông coi chống tham nhũng là con ngựa chiến của ông, nay ông đã ngã ngựa, còn bị ngựa đá cho lăn đùng.
Ông còn tự đưa ra tiêu chuẩn người lãnh đạo cao nhất phải là người không bị bệnh tham lam quyền lực cám dỗ; vậy khi đã 73 tuổi mà không chịu về nghỉ như đã hẹn, thì nghĩa là gì?
Nay ông lại mắc thêm cái tội rất nặng phạm tiêu chuẩn người lãnh đạo cao nhất là phải tạo nên uy tín cao trong quan hệ quốc tế có lợi cho quyền lợi quốc gia, thì chính ông chứ không phải ai khác đã tạo nên cuộc khủng hoảng đối ngoại nghiêm trọng nhất, khi cho nhóm mật vụ ra nước ngoài bắt cóc, bị bắt quả tang còn cãi bừa, nay bị trừng phạt, thiệt hại về uy tín, niềm tin, viện trợ, quan hệ kinh tế, tài chính, ngoại giao đình đốn, rồi còn bị đe dọa sẽ nhừ đòn nữa chưa biết bao giờ hết.
Cuối đời chính trị của mình, ông Nguyễn Phú Trọng đã tự dấn thân vào vòng hiểm nguy. Trong cơn nguy khốn, ông đã mạnh tay loại ra những đối thủ dự bị Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang… nhưng trong hiểm nguy ông chỉ còn vài ba cận thần mờ nhạt Trần Quốc Vượng, Phạm Minh Chính, ông thủ tướng đầu nhọn ma-ze in vietnam… Nhiều kẻ tay chân thức thời sẽ bỏ rơi Cụ khi thế Cụ suy yếu, cô đơn, họ phù thịnh chứ không dại phù suy, như lẽ thường phải thế.

Thư gửi các bạn thời trẻ dại

 Theo VOA-02/10/2017 
Trần Mộng Tú 
Một hình ảnh trong The Vietnam War.
Một hình ảnh trong The Vietnam War.
Thư gửi các bạn thời trẻ dại
(Trường Tiểu Học Thạnh Mỹ Tây II-Thị Nghè)
Các bạn rất cũ. Lâu quá không gửi thư cho nhau, có lẽ cũng do chúng mình ở xa nhau quá, tuổi mỗi ngày một nặng thêm nên lười, rồi lúc nhớ lúc quên, cứ nói sẽ viết, tiếp theo là sẽ quên. Hôm nay bỗng nhớ đến các bạn, và thấy cần phải viết để chia sẻ với các bạn một điều mà chúng ta đã và vẫn chia chung. Cả hai tuần nay từ lúc bắt đầu chiếu phim về Chiến Tranh Việt Nam trên truyền hình, tôi nhận được rất nhiều bài viết, nhiều phản ứng về bộ phim này.
Chúng mình là bạn từ thời Tiểu Học 1954, theo cha mẹ chạy Cộng Sản vào Nam. Đi ra từ chiến tranh, sống trong chiến tranh, rồi lại chạy ra khỏi chiến tranh. Chặng đường hơn 20 năm thật quá dài, nhưng khi đã hết chiến tranh (ít nhất là với chúng mình), sống rải rác trên địa cầu hơn 40 năm thanh bình, vẫn chưa thoát ra khỏi hai chữ “chiến tranh”.
Đọc những bài viết nhận định về bộ phim 10 kỳ liên tiếp này. Nhiều người phân tích rành rọt về Cộng Sản, về Quốc Gia, về Đồng Minh Mỹ rất chi tiết, rất tỉ mỉ. Dù phân tích đó rất nông cạn hay rất thuyết phục, nhưng cuối cùng còn lại hai chữ “Chiến Tranh”, dù nhìn bằng góc cạnh nào chăng nữa cũng vẫn đau lòng.
Những con số người chết cho cuộc chiến này, con số trận đánh hai bên, con số những trận bom rải thảm. Con số người chết trong “Trại Cải Tạo”, chết “Vượt Biên Giới” chết “Vượt Biển” và Đồng Minh chết cho đất nước bạn. Có cố nói thế nào, biện minh ra sao, thì cái phần đau đớn hậu quả đó không lấy bất cứ “lý lẽ” gì mà cứu vãn được. Chỉ có thể kết luận là “rùng mình”
Cái hậu chiến tranh giống như khói hun vào phổi chúng ta, không thể nào lấy ra được. Chúng ta sống với buồng phổi đó cho đến lúc chết .
Chiến tranh Nam - Bắc Việt Nam dù được suy diễn cách nào, dù đặt tên cuộc chiến là gì ta cũng thấy rõ ràng là “Huynh Đệ Tương Tàn”. Những người lính sau một trận chiến, chết nằm úp mặt, lật lên máu đỏ da vàng, nếu còn thoi thóp sẽ nói cùng ngôn ngữ với ta. Cộng Sản hay Quốc Gia lúc đó chỉ còn trơ ra một hình hài “Việt Nam” khốn khổ. Ta chỉ còn biết thốt lên:
“Trời ơi những xác thây la liệt
Con ai, chồng ai, anh em ai?” (Tô Thùy Yên)
Từ lúc nào chúng ta đã khóc cho chiến tranh và chúng ta sẽ lại phải khóc
vì chiến tranh vào lúc nào nữa, trong khi thế giới càng ngày càng hoảng loạn, căng thẳng. Có thể chúng ta không còn cơ hội khóc nữa vì chúng ta đã quá già nua và sắp ra khỏi đời sống, nhưng con, cháu, chắt chúng ta liệu có bình yên mãi được không?
Tôi nhớ lại một bài Thơ khóc con của Rudyard Kipling, nhà văn, nhà Thơ người Anh nổi tiếng với cuốn tiểu thuyết cho trẻ em,The Jungle Book(1894), con trai ông, Thiếu úy John Kipling của quân đội Anh đã tử trận trong Trận Loos, ở vùng Artois của Pháp trong Đệ I Thế Chiến và không tìm thấy xác. Ông không khóc riêng cho con trai mình, mà cho tất cả những người con đã hy sinh trong Đệ I Thế chiến (*)
That flesh we had nursed from the first in all cleanness was given…
To be blanched or gay-painted by fumes – to be cindered by fires –
To be senselessly tossed and retossed in stale mutilation
From crater to crater. For this we shall take expiation.
But who shall return us our children?
Da thịt con tinh khiết
Cha mẹ nuôi ấu thơ
Khói đã nhuộm xám đen
Bom đốt thành tro bụi
Xác con ném qua lại
Trên những hố những hầm
Xác con đã nổ tung
Chúng ta sẽ đền bù
Những điều đã xẩy ra
Nhưng ai sẽ trả lại
Con thân yêu cho ta (tmt dịch)
Người chồng chết, người vợ trẻ còn đàn con nhỏ để tìm niềm an ủi trong vất vả hy sinh. Người con chết, cha mẹ không tìm ra điều gì thay thế vào được.
Có người nói “Bộ phim Vietnam War chỉ cốt chống chế cho thể diện của Mỹ hơn là sự trung thực cho cuộc chiến.”
Hãy đọc một bài Thơ về sự trung thực trong cuộc chiến này của Kyle Schlicher (USMC 5/15/1968) Một người lính trong quân đội Đồng Minh Mỹ.
They Didn't Know
he lay there
under the sun
dried blood on his lips.
the heat was oppressive.
his clothes were dusty,
dark blotches on them.
i could see the ants
moving,
entering him
and
exiting him.
how i hate this place!
how i hate the people
who are responsible
for all this unbelievable madness.
how i hate myself
for volunteering to be here!
i watched the ants crawling
over the body.
i wanted to hate them too!
but
they didn't know
and
the hating
had to stop somewhere.
Chúng Chẳng Biết Gì Đâu
chàng nằm đó
dưới mặt trời
máu khô trên môi
sức nóng nung người
quần áo chàng bẩn thỉu
bầm đen từng mảng
tôi thấy những con kiến
chuyển động
chúng vào trong chàng
rồi
ra khỏi chàng
sao tôi ghét nơi này thế
sao tôi ghét mấy người này thế
mấy người có trách nhiệm
cho những điên cuồng không tưởng
sao tôi ghét cả chính tôi thế
sao lại tự nguyện tới đây
tôi nhìn những con kiến bò
qua lại trên xác chàng
tôi muốn ghét luôn chúng nữa
nhưng
chúng chẳng biết gì đâu

cái sự ghét này
phải chấm dứt ở một nơi nào đó.
Hai đoạn của hai bài thơ tiếp theo, của người lính miền Nam và một của người miền Bắc.
Hình như cây súng con lạ lắm
Sao nó run lên khi đạn lên nòng
Tâm hồn nó như tâm hồn con vậy
Một kẻ nằm, kẻ đứng, xót xa không ?
Trước mặt con: những ngọn đồi cát máu
Đêm thì thầm cùng những nấm xương
Ôi, trái tim con mãi tôn thờ Má
Đã dạy con hai tiếng yêu thương.
(Nguyễn dương Quang trong bài Đêm cuối năm viết cho Má )
Buổi chiều sau chiến tranh
Ngày trở về
anh đi lệch một bên
Một ống quần
phất phơ trong gió...
Bà mẹ nghèo lẩy bẩy
Ra ngõ đón con
Con dìu mẹ, mẹ dìu con
Hai dấu chấm khép chiều nắng lửa...! (Trần Sĩ Tuấn)

Các bạn của tôi ơi! Ngày 23 tháng 10 này tôi sẽ nhận lời mời của Thư Viện Seattle đến nghe bà Lynn Novick nói về công việc làm một cuốn phim về chiến tranh thế nào. Tôi sẽ đọc một bài thơ về cảm nghĩ của mình khi xem phim về chiến tranh (Theo yêu cầu của Thư Viện). Tôi sẽ không dự buổi bình luận về cuộc chiến trong phim, đó không thuộc khả năng hiểu biết của tôi, vì ngay cả Ken Burns và Lynn Novick những người hàng đầu về làm phim chiến tranh đều thừa nhận “Cuộc chiến Việt Nam” là chủ đề khó khăn và phức tạp nhất mà họ từng thực hiện khi có quá nhiều luồng quan điểm, quá nhiều cách nhìn nhận từ các đối tượng khác nhau. Khi được hỏi vì sao lựa chiến tranh Việt Nam, mở lại những hồi ức đau thương và tranh luận cay đắng không có hồi kết, hai đạo diễn cho rằng “Việt Nam” vẫn là công việc còn dang dở của nước Mỹ. Không có ai thực sự hiểu cuộc chiến đã xảy ra thế nào và những người trải qua nó phải chịu đựng ra sao.
(Trích: Nghiencuuquocte.net)
Đến bao giờ nước Mỹ mới hết những công việc dang dở này trên thế giới?
Những người bạn thời “Tiểu Học” của tôi. Những: Nam,Giáo,Tâm, An, Hà 1, Hà 2, Bình, Hạnh, Giao ơi! Hãy yêu thương Việt Nam mình với trái tim của thời tuổi dại, hãy cố quên đi những người thân yêu trong gia đình mình, những người bạn của mình đã chết ở Bắc hay Nam, vì AK-47, vì B-40, hãy cố tha thứ và thương yêu như trong một câu Thơ của người góa phụ trẻ miền Nam đã viết:
Anh tặng em mùi máu
Trên áo trận sa trường
Máu anh và máu địch
Xin em cùng xót thương.(tmt)
Trần Mộng Tú
(*) Joshep Rudyard Kipling 1865-1936- Nobel Văn Chương 1907
9/30/2017