Friday, September 29, 2017

Chế độ thật giả lẫn lộn

Cánh Dù lộng gió (Danlambao) - Chuyện thật giả bắt đầu từ thời Nguyễn Tất Thành xuống Tàu Pháp tìm đường cứu đói. Ông bố Nguyễn Sinh Sắc bị mất chức vì tội đánh chết người khi say sỉn. Đảng CSVN sau này tâng lên là từ quan về dạy học sau đó vào miền Nam làm thầy thuốc vườn.

Thật ra Nguyễn Tất Thành có viết đơn xin nhập học trường Pháp Ecole Cololiale nhưng bị từ chối, đường công danh coi như bị khép lại nên bắt buộc NTT phải ra đi tìm đường cứu đói làm những công việc mà bây giờ người ta gọi là Osin trên Tàu Latouch Treville của Pháp, sau đó đảng CSVN tâng bốc là đi tìm đường cứu nước. Cha ông ta ngày xưa đâu cần phải xuống Tàu để tìm đường cứu nước như NTT, hễ giặc vào xâm lược là đánh, đánh cho vỡ mộng xâm lăng, cuốn gói rút êm.

Năm 1933, ngày 20-1, để trả lời công điện của Mật thám Pháp tại Đông Dương, Toàn quyền Hồng Kông gửi công điện cho biết Nguyễn Tất Thành đã chết trong tù vì bệnh lao và nghiện thuốc phiện (Hsltr /Quốc gia Pháp; hồ sơ AOM, SPCE 639).

Ngày 26/06/1932 Nguyễn Ái Quốc bút danh của Nguyễn Tất Thành trong tờ Le Paria, và cũng là bút danh chung của Phan Châu Trinh và Phan Văn Trường đã tử vong do báo Cahiers Bolchevisme xuất bản tại Liên Sô đăng ngày 15/02/1933.


Từ đó đến nay chuyện thật giả lẫn lộn bắt đầu từ đây kể từ năm 1945 thì hồ sơ Nguyễn Ái Quốc được mở trở lại sau 13 năm khép lại. Có giả thuyết cho rằng luật sư Loseby người bào chữa cho Nguyễn Ai Quốc tung tin đồn này để mật thám Pháp không truy lùng NAQ khi ra tù.

Năm 2008 có một giáo sư sử học tên là Hồ Tuấn Hùng tác giả của cuốn sách "Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo", ông này đọc trong sách của sử gia Quinn Judge có ghi trong báo Daily Worker loan tin Nguyễn Ái Quốc đã chết trong tù Hồng Kong, tiếp theo là sách của sử gia William Duiker thì trong văn khố của Quốc Gia Pháp có một công điện của toàn quyền Hồng Kong báo cho mật thám Pháp tại Đông Dương rằng NAQ đã chết trong nhà tù Hồng Kong vì bị bệnh lao và nghiện ngập thuốc phiện.

Căn cứ vào những tài liệu trên giáo sư Hồ Tuấn Hùng đã cho ra đời cuốn sách trên và đưa ra giả thuyết NAQ đã chết trong tù và người thay thế chỉ là người giả danh tên là Hồ Tập Chương, một người dân tộc Miêu có bà con với giáo sư Hồ Tuấn Hùng.

Sau đó báo Cương Sơn loan tải HCM chính là thiếu tá Bát Lộ Quân phục vụ trong quân đội nhân dân giải phóng quân Trung Quốc (PLA) tại quân khu Quảng Châu, Vũ Hán.


Như thế tình trạng giả thiệt bắt nguồn từ đây. Cho đến nay những điều này xảy ra hằng ngày như cơm bữa. Vụ Nguyễn Bá Thanh "Tau có chi mô" cuối cùng cũng đứt bóng, đại tướng bộ trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh thiệt giả, giả thiệt cũng chưa biết, giờ tới chủ tịch Trần Đại Quang cũng giả thiệt, thiệt giả cũng chào thua. Ngay cả đất nước lâm nguy, Tàu Cộng lấn dần biển đảo mà nghe đồn CSVN kết thân với Mỹ để cứu đất nước thoát khỏi tay Tàu Cộng cũng không biết thiệt hay giả vì CSVN có truyền thống đu dây, các cụ nói làm đĩ bốn phương chừa một phương lấy chồng, CSVN làm đĩ thập phương, Nga, Tàu, Cuba, Bắc Triều Tiên, Châu Âu và Mỹ. Vì thế một cán bộ về hưu có nói một câu: "Một trăm năm nữa chúng ta cũng chưa hiểu nổi người CS nghĩ gì và muốn gì".

Một chế độ mà thiệt giả, giả thiệt người dân bị quay như chong chóng không biết đâu là thiệt, không biết đâu là giả nên đầu óc lúc nào cũng quay cuồng trong đầu óc câu hỏi, đâu là thiệt, đâu là giả đâu là đúng, đâu là sai nhưng lại không dám hé răng hé lợi vì những người chung quanh mình cũng thiệt giả lung tung, lỡ bị tố cáo là phản động thì coi như là xong phim.

Ngày 27/09/2017

Y tế giết dân - Giáo dục giết dần

Đồ Hiếm (Danlambao) - Giáo dục và y tế là hai ngành quan trọng nhất để quyết định cho sự phát triển bền vững của một quốc gia, vì cả hai đều là những nhu cầu cơ bản không thể thiếu được trong xã hội, trực tiếp gắn bó với con người. Và khi một trẻ nhỏ được hưởng một nền giáo dục bổ ích, lành mạnh, cộng thêm sức khỏe được chăm lo đầy đủ, công bằng thì tương lai sẽ trở thành những công dân rường cột cho nước nhà. Việt Nam xã nghĩa thì không như vậy, y tế quá bất nhân, giáo dục quá lụn bại, chắc chắn cơ đồ VN sẽ què quặt, bế tắc không còn lối thoát.

Tháng trước dư luận rất phẫn uất về vụ các công ty Dược phẩm VN Pharma cấu kết với bọ trưởng Y tế Nguyễn Kim Tiến nhập thuốc trị ung thư giả vể giết bệnh nhân từ 2014, mà mãi đến hôm nay mới bị phát giác và đem ra xét xử. Nhưng đây chỉ là phần nhỏ trong muôn vàn tội ác của Bộ y tế, mà ĐCSVN quyết giữ kín như bí mật nhà nước. Đồ tui đã có một bài viết về y tế "Từ mẫu hay ác mẫu?" đã trình làng nay xin nói qua ngành giáo dục.

Một con bọ Y tế Kim Tiến tham lam hút máu giết dân rồi, nay thêm con bọ Giáo dục Phùng xuân Nhạ đang giết dần bao thế hệ học sinh, sinh viên với chính sách và đường lối ngu dân, nhồi sọ, lừa bịp, phản văn minh, phản văn hóa đến cực kỳ.

Nhân mùa khai trường 2017-2018, thấy cái lò của Trọng lú không đủ củi, nên dân tôi góp thêm vài khúc củi, mà được Bộ GD gọi là “thành tích vẻ vang”, để xem chuột Cả Lú có dám bờ-bờ-cu (BBQ) cái bọn chuột chù này hay không?

Giáo dục làm nghề điều đào

Trong các quán karaoke hay bia ôm, điều đào là nghề của các má mì, tùy mặt khách mà điều các chị em ra tiếp cho thích hơp. Năm 2016, Sở Giáo dục Hà Tĩnh cũng áp dụng nguyên tắc này qua việc điều các cô giáo có ngoại hình dễ coi đi tiếp cán bộ quan chức. Tại phiên chất vấn sáng 16/11/2016, một vài đại biểu Quốc hội lên tiếng phản đối vụ việc nữ giáo viên ở Hà Tĩnh bị điều đi tiếp khách, thế mà bọ trưởng Xuân Nhạ đã quen với cảnh bia ôm rồi hay sao ấy, cứ tỉnh rụi trả lời: “Nhiều nơi cán bộ địa phương cũng là vì vui vẻ thôi. Khi yêu cầu địa phương giải thích, họ cũng nói đây là hoạt động đối ngoại, vui vẻ. Có lẽ là diễn đạt chưa được rõ ý, xin báo cáo lại để đại biểu thông cảm.”

Thông cảm cái... mả cha nhà bọ trưởng. Giả dụ cơ quan điều vợ bọ trưởng, con gái bọ trưởng đi bưng bia tiếp khách thì bọ trưởng có còn nghĩ thoáng một cách vui vẻ như thế không, hay người nhà mình thì gìn vàng giữ ngọc còn người dưng thì coi như là ca-ve, “cọ quẹt” tí xíu chẳng mất đi đâu?

Tóm lại, đây là chính sách giáo dục xã nghĩa, “Dạy và học theo bác Hồ” về tấm gương xem thường phẩm giá phụ nữ, cũng như tiếp nối truyền thống ma-cô của Bả Chó.

Giáo dục là nhiệm vụ chính trị

Sau vụ Formosa xả thải cá chết trắng trời, cấp ủy các huyện Thạch Hà tại Hà Tĩnh đã ra chỉ thị: Tất cả giáo viên và học sinh phải tham gia tắm biển và ăn cá biểnlàm mẫu cho người dân vào các chủ nhật, đặc biệt nhất là ngày 30/4/2016 và 1/5/2016.

Để bảo vệ cho Formosa, CSVN sẵn sàng cưỡng bức học sinh và thầy cô tại Thạch Hà phải đi vào đường chết với khẩu hiệu vô cùng bất lương "Đây là nhiệm vụ chính trị", các trường đều phải thi hành.

Bất chấp cá nhiễm kim loại nặng hết sức nguy hiểm cho sức khỏe, thế mà Bộ Y tế và Bộ Giáo dục cứ xem mạng dân như mạng ruồi, đem ra làm thí nghiệm. Đến ngày 30/06/16, khi phía Formosa đứng ra nhận lỗi, thì 2 cái Bộ chó chết ở trên có đứa nào xuống vòng tay xin lỗi thầy cô, học sinh một tiếng vì ép người ta ăn chất độc hay chưa?

Kết luận, giáo viên và học sinh bệnh tật hay chết là thành quả chính trị tất yêu của giáo dục xã nghĩa.

Thâu phí học đường

Xứ tư bản “giãy chết” thì hệ thống tiểu học và trung học hoàn toàn miễn phí, còn xứ thiên đàng XHCN thì ngay từ tiểu học đã phải đóng tiền. Mấy năm gần đây nhà trường gần như biến thành... trạm BOT. Ngày xưa thì Tiên học lễ - Hậu học văn, còn dưới thời xã nghĩa thì Tiên học phí - Hậu học thêm. Khi còn thò lò mũi xanh vô lớp 1 mà cha mẹ cũng phải đóng tiền cho con đi học thêm phụ đạo rồi, không học thì thầy cô “đì” cho không ngóc đầu lên nổi. Học phí, học thêm đã tốn bộn tiền, nay còn phải đóng vô số các khoản phụ phí hết sức vô lý khác do mỗi nhà trường núp bóng hội phụ huynh tùy tiện đặt ra.

Trong đó gồm các khoản tiền lệ phí đội đoàn, tiền quĩ lớp, đóng bảo hiểm y tế do nhà trường môi giới, tiền trùng tu thư viện, tiền lát nền, sơn lớp học, mua quạt trần, máy chiếu phim, quỹ ủng hộ hội phụ huynh lớp, hội phụ huynh nhà trường (Sao nghe giống tiếng ăn xin đểu thế giới của Phúc ma-dê để “cứu đói giảm nghèo” vậy nè trời!), ủng hộ môi trường, ghế đá cây xanh, nhà vệ sinh, lót đường vào trường cho khỏi phải lụt lội trong mùa mưa, đền ơn đáp nghĩa, cứu trợ bão lụt… Nhiều phụ huynh gần đây đã tố cáo, có nhiều trường đã đòi thu phí lên đến 16 triệu Hồ tệ/1 năm học thì con nhà nghèo coi như bó tay.

Bọ trưởng Nhạ có bao giờ tìm hiểu về hệ thống học đường của VNCH chưa? Trường công thì học sinh đi học không tốn một xu, còn trường tư thì lương một người công chức cũng có thể đóng tiền cho đàn con 4, 5 đứa đi học tới tú tài là bình thường.

Đã hết đâu, theo Nghị định số 86/2015/NĐ-CP mới đây đã quy định học phí từ nay đến năm 2021 sẽ được điều chỉnh tăng lên, từ bậc mầm non tới bậc đại học tùy theo ngành, tăng 20%-40% so với giá hiện nay.

Dân VN trước giờ nổi tiếng thông minh hiếu học, mồ tổ, nhờ ơn bác và đảng cầm báo, mà không cầm ngược là may cho dân đen lắm rồi.

Trẻ em bỏ học vì nghèo đói

Theo báo cáo của Bộ GD cho biết, mỗi năm ở VN có hơn 200.000 trẻ em phải bỏ ngang việc học vì vấn đề kinh tế khó khăn. Ai cũng biết báo cáo 1 chứ đời thường là gấp 5, 10 lần. Niên học 2016 – 2017, đặc biệt là khu vực miền Trung do biển chết bởi Formosa thải độc, khiến hàng chục ngàn phụ huynh học sinh ở Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị phải cho con thôi học vì bị triệt nghề, hay thất thu, gần như trắng tay.

Theo thống kê, VN hiện nay có tới 24% thanh niên đã bỏ học khi chưa đến 15 tuổi (lớp 9). Tỉ lệ bỏ học từ lớp 1-5 là 12%, lớp 6-8 là 21%. Và chỉ có 46,3% thanh niên VN được đi học trung học cấp 3.

Nguyên nhân cũng vì kinh tế gia đình khó khăn, không có đất đai để sản xuất (vì đảng cướp sạch hết), tình trạng thất nghiệp cao (do công nhân Tàu cộng giành hết chỗ làm), cha mẹ xoay sở không theo kịp học phí cộng với lệ phí của nhà trường nên đành phải cho các em bỏ học, gia nhập quân đoàn bán vé số, quân đoàn đánh giầy, cửu vạn (khuân vác), có nhiều em còn sang cả biên giới (phía Bắc) kiếm ăn dù biết nhiều hiểm nguy về nạn buôn người hay bị mổ lấy nội tạng đang rình mò. Chưa kể đi học thì phải đu dây qua sông, thầy trò chui vào bao ny lông vượt suối, trường lớp vùng cao dột nát, vá víu, không nhà vệ sinh (vì đảng ủy nhà trường ăn hết). Đau quá, con em nước người ta tung tăn đến trường, lớp học ấm cúng tiện nghi, hưởng bao nhiêu là chăm lo bồi đắp của chính quyền, còn con em nước mình thì bị tước đi cả cái quyền nhỏ nhất là được miễn phí cắp sách đến trường, mùa đông thiếu áo-mùa hè thiếu ăn, đảng lo cho dân còn thua cả lo cho con chó của đảng.

Bọ trưởng Phùng xuân Nhạ đọc xong những con số trẻ em bỏ học này, xem những bức hình như vầy xong rồi có đau lòng không, đêm về có mất ngủ hay không? Chắc chắn là không, vì nếu còn là con người có lương tâm thì chẳng ai có thể cứ để cho tình trạng giáo dục này kéo dài từ cả ba đời bộ trưởng mà vẫn không có một thay đổi cỏn con nào.

Kỹ sư, thạc sĩ đi xuất khẩu lao động nước ngoài

Dân có câu “Học cho lắm, cũng tắm ở truồng”, còn XHCNVN thi “Học cho nhiều, cũng liều xuất khẩu”. Nuôi con cho ăn học ra kỹ sư, thạc sĩ để có đủ trình độ khoa học kỹ thuật, chung tay xây dựng quê hương đất nước, ngặt ra trường mà không có ô dù thân thế, không có tiền tỷ chạy ghế, thì cũng nằm chèo queo. Theo thống kê trong quý 1/2017, tổng số cử nhân bị thất nghiệp là 138.800 người, và cao đẳng là 104.200 người, đó là đã giảm đi 80.000 cử nhân và 20.600 cao đẳng so với quý 4/2016. Nhờ đâu mà tình trạng thất nghiệp được giải quyết xuống thấp như thế? Đó là nhờ Bộ Lao động thương binh và xã hội đã xây dựng đề án để đưa hơn 57.000 cử nhân thất nghiệp đi lao động ở nước ngoài từ nay tới năm 2025!

Cả một nguồn chất xám dồi dào như vậy mà Bộ GD cho chuyển đổi thành thợ hàn, thành đầu bếp khách sạn, thành điều dưỡng săn sóc người già, thành ôsin các tư gia để hàng năm gửi kiều hối về cho các quan chức đỏ xà xẻo xây biệt phủ, thì chỉ có súc vật mới can tâm mà làm như thế. Thêm nữa, các cử nhân thì đi xuất khẩu lao động chân tay, còn những đứa lờ-cờ-mờ-vờ nhưng lý lịch đỏ lòm thì lại được đề bạt vào ghế chủ tịch, thủ tướng, trưởng phòng, trưởng ban, giám đốc, chánh án, đại biểu QH …

Các chuyện về phạm trù đạo đức ở đâu trên hành tinh này là bất bình thường thì ở ta lại rất ư là bình thường dưới mái trường XHCN, như thầy giáo cưỡng hiếp nữ sinh để đổi điểm, nam sinh đâm chết cô giáo ngay giữa lớp học vì bị cô phê bình, bạo lực học đường lột truồng đánh hội đồng, cô giáo đánh một học sinh 6 tuổi bầm tím mặt vì em không viết đúng chính tả, tên bảo vệ ấu dâm với 20 bé gái tiểu học, đường dây phân phối ma túy tổng hợp lan tràn vào từng lớp học, và mới nhất là 6 giáo viên giả chữ ký của phụ huynh để lạm thu nửa tỷ đồng...

Giáo dục XHCNVN ngày càng đậm đặc chất hình sự và đây chính là kết quả tất yếu của “trăm năm trồng người” từ khi Hồ Bả Chó đem chất thải CS về VN.

Kết luận

Giáo dục VN giờ đây đã trở thành một ngành kinh doanh, đặt nặng lợi nhuận, chạy theo thành tích, chứ không còn là một ngành đào tạo chất xám cho đất nước đúng như ý nghĩa cao quý nữa. Dưới chế độ độc tài, CSVN vẫn giữ độc quyền giáo dục nhằm thực thi nhiệm vụ nhồi sọ, tuyên truyền có lợi cho ĐCS thì việc tất yếu sản sinh ra những con người XHCN cuồng tín, đớn hèn và vong nô là điều không tránh khỏi. Bằng chứng rành rành là mới có 42 năm bị CS nhồi sọ, thanh niên ngày nay đa phần trở nên thờ ơ chính trị, chỉ biết đua đòi hưởng thụ, không buồn lo toan trước nguy cơ mất nước nay mai. Ngẫm lại, những người lãnh đạo đất nước có chân chính đâu mà đòi làm gương tốt cho các thế hệ trẻ? Quan chức cán bộ tham nhũng, ăn chơi gái gú, sử dụng bằng giả, lưu manh bán nước...thì làm gương răn dạy được cho ai?

Triết gia gốc Do Thái Ludwig Von Mises (1881-1973) có nói: “Không có gì nguy hiểm hơn cho nền văn minh nhân loại khi một chính phủ quy tụ toàn những người bất tài, tham nhũng và hèn hạ”, và ĐCSVN là một minh chứng đúng đắn nhất, từ những thành phần vừa ngu, ác và hèn như: Tay sai CSQT Hồ chí Minh, nô cộng bẻ ghi Lê Duẩn, khát máu bất hiếu Trường Chinh, lưu manh ác ôn Lê đức Thọ, hèn tướng Võ Nguyên Giáp, thiến heo bất tài Đỗ Mười, cạo mủ bán nước Lê đức Anh, y tá ăn hạm Nguyễn Tấn Dũng, côn an côn đồ Trần Đại Quang,... nên than ôi, đất nước ta mới khốn nạn như hiện nay.

Phải nhìn thẳng nói thật, sự độc tài của đảng CSVN đã bóp nghẽn mọi quyền sống, mà trong đó ngành Y tế thì đang tàn nhẫn giết dân, còn ngành Giáo dục thì đang đầu độc giết dần bao thế hệ tương lai, và chính cái thể chế CS bất nhân, khốn nạn, súc vật đang ngăn chặn con đường thăng tiến của đất nước, cần phải mạnh dạn đạp đổ, tống khứ đi ngay lập tức. Nếu không, sự diệt vong dân tộc hay sự nô dịch dân tộc sẽ là điều khó tránh khỏi!

27.09.2017

Việt Nam: Tham nhũng số 1, Hiếp dâm số 1, Nhân quyền... áp chót


I. Việt Nam: Tham nhũng số 1 thế giới

1. Mỗi lần nhận quà là 1 bao tải tiền

“Ông Ninh Văn Quỳnh xin lỗi tòa vì trước đây đã giấu giếm, giờ khai có nhận 20 tỷ đồng "quà biếu" từ OceanBank. Sáng nay, trong giờ giải lao giữa buổi làm việc ban sáng, một thẩm phán hỏi lại cựu tổng giám đốc Nguyễn Xuân Sơn về số tiền 246 tỷ dùng chăm sóc khách hàng. "Ngoài đưa tiền cho ông Ninh Văn Quỳnh (cựu kế toán trưởng, phó tổng giám đốc Tập đoàn Dầu khí - PVN), bị cáo còn "chăm sóc" lãnh đạo nào khác của PVN?".

Ông Sơn nói trực tiếp tiền đưa cho ông Quỳnh, còn những người khác thì chỉ đi cùng cựu chủ tịch HĐQT Hà Văn Thắm.” ( PVN, vnexpress.net, 7/9/2017)

Chai rượu biếu = 4-5 tỷ đồng.

“Tuy nhiên sau vài câu hỏi của chủ tọa, ông Quỳnh lại khai năm 2009-2010 vài lần nhận tiền từ ông Sơn. Có lần ông Sơn tới thăm mang biếu túi quà có chai rượu kèm theo tiền.

"Anh có vai trò thế nào mà anh Sơn phải biếu đến vài lần 4-5 tỷ đồng?", tòa hỏi. 

Ông Quỳnh đáp: "Tôi nghĩ đó là quà của tổng giám đốc OceanBank cho mình. Tôi là kế toán trưởng nên anh ấy có chai rượu biếu".”

Lẳng lặng mà xem chúng… chia tiền.

“Bị cáo Sơn được gọi lên đối chất, cho hay không lệ thuộc ông Quỳnh về chức vụ. "Việc ông Quỳnh khai nhận tiền biếu 4-5 tỷ là như thế nào?", thẩm phán chất vấn. Ông Sơn đáp:

OceanBank lãi lớn, anh Thắm có những món quà tự nguyện gửi đến lãnh đạo PVN để đối ngoại. “Đó là thật lòng chứ không có ý gì khác. Anh Quỳnh hỗ trợ OceanBank rất tốt. Doanh nghiệp hoạt động kinh doanh phát đạt thì nhớ đến khách hàng”.

Ông Quỳnh sau đó khai tiếp, khi ông Sơn về PVN làm Tổng giám đốc vẫn có một vài lần gọi ông ta xuống phòng làm việc đưa tiền. Nếu trong túi quà có khoảng 2 tỷ đồng thì đều do Thắng đưa. "Khi anh Sơn trực tiếp đưa thì 500 triệu đến một tỷ đồng, không thành quy luật nào".”

“Chất vấn Thắng, tòa hỏi: "Anh có bao giờ mang bao tải tiền đến đưa cho ông Quỳnh?", Ông Thắng xác nhận có hai lần mang túi tiền đến tận phòng đưa cho ông Quỳnh, mỗi túi 5 tỷ. Trước lời khai này, ông Quỳnh nhận "là có", song bảo "chắc chắn chỉ có hai lần, mỗi lần hai tỷ".

Tòa nói: "Tổng tiền anh nhận từ Nguyễn Xuân Sơn là bao nhiêu?”. Ông Quỳnh nói khoảng 20 tỷ đồng trong giai đoạn 2009-2013.

"Sơn khai chuyển tiền để chi đối ngoại tại PVN vậy mà anh lại dùng cá nhân hết. Nếu chi cho cá nhân, liệu Sơn có đưa nhiều thế không?", thẩm phán hỏi. Ông Quỳnh đáp: "Tôi không biết, tôi chỉ biết là ông Sơn biếu". 

"Sơn có phụ thuộc gì anh không? Có cấp trên nào yêu thương cấp dưới mà biếu 20 tỷ không?”, thẩm phán gay gắt. Ông ta đáp: "Những trường hợp khác tôi không biết còn với tôi thực tế như thế".”

Lẳng lặng mà xem chúng… dùng tiền.

“Ông Quỳnh khai, trong 20 tỷ đồng đã chi hơn một tỷ cho những lần đi tham quan, nghỉ mát, sinh nhật của ban tài chính, kế toán trong 5 năm; mua ôtô, mua 3 căn hộ, chi hai tỷ mua cổ phần cổ phiếu, trang trải cho hai con du học hết 4,5 tỷ đồng. "Số tiền mặt và sổ tiết kiệm hơn 9 tỷ đồng mà cơ quan điều tra đã thu giữ, tôi xin khắc phục hậu quả, xin được hưởng lượng khoan hồng".”

2. Pháp luật và cơ chế nghiêm như tư bản giãy chết thì liệu có tù nhiều như thế?

Vì đâu nên nỗi?

“Nữ bị cáo Nguyễn Minh Thu (cựu Chủ tịch, cựu Tổng giám đốc Oceanbank) bị Viện Kiểm Sát (VKS) đề nghị mức án 24-27 năm tù… Tiếp sau đó là phần tự bào chữa của nữ bị cáo thứ hai trong phiên xét xử ngày 20/9, bà Lê Thị Thu Thủy (cựu Phó Tổng giám đốc Oceanbank), nữ bị cáo Thủy... bị xử lý hình sự với mức án VKS đề nghị 11-12 năm tù…. bị cáo Nguyễn Xuân Sơn (cựu Tổng giám đốc Oceanbank, cựu Chủ tịch HĐTV Tập đoàn dầu khí Việt Nam)... tử hình... Hà Văn Thắm –-Chung thân...” (Xét xử Đại án OceanBank: Các bị cáo tự bào chữa - Trí thức VN)

II. Việt Nam: Hiếp dâm số 1 thế giới!

Việt Nam: Già yếu vẫn hiếp dâm

“Ngay sau khi khởi tố, cơ quan công an tiến hành lệnh cấm đi khỏi cư trú đối với bị can Nguyễn Văn Kim do sức khỏe bị can già yếu…. Tại cuộc Họp báo thường kỳ tháng 9 do UBND tỉnh Quảng Ninh chủ trì diễn ra sáng nay (25/9), Đại tá Thái Hồng Công, Phó Giám đốc Công an tỉnh cho biết, việc khởi tố bị can đối Nguyễn Văn Kim (SN 1936) về hành vi “Dâm ô” với cháu H.G.H. (SN 2016, ở thị trấn Ba Chẽ, huyện Ba Chẽ, tỉnh Quảng Ninh, hàng xóm của Kim) là hoàn toàn đúng theo quy định của pháp luật, báo Dân trí đưa tin... xác định đối tượng Nguyễn Văn Kim đã dùng tay xâm hại cháu H. nhằm thỏa mãn dục vọng, gây thương tích cho cháu.” (Đối tượng 81 tuổi dâm ô bé gái 15 tháng tuổi được tại ngoại - Ngày Nay)

Chủ tịch Hội người cao tuổi cũng… hiếp!

“9 tháng tuổi đã phải rời xa vòng tay mẹ. Lên 13 tuổi bị lão hàng xóm đáng tuổi ông giở trò đồi bại khiến em có thai...” 


‘Tại cơ quan công an, bị can Nguyễn Danh Vĩnh (79 tuổi), người đã thực hiện hành vi hiếp dâm bé gái 3 tuổi khai nhận, do nhu cầu sinh lý cao nên đã nảy sinh ý định cho gấu bông, mua bim bim để dụ dỗ bé gái 3 tuổi…. Khi cháu N. theo Vĩnh lên tầng 2, tại phòng ngủ, yêu râu xanh gần 80 tuổi đã lấy gấu bông để dụ cháu bé 3 tuổi nằm xuống rồi thực hiện hành vi đồi bại. Theo lời khai của Vĩnh, trong khi Vĩnh thực hiện hành vi xâm hại, cháu N. có kêu và đòi đứng dậy. Lúc này, Vĩnh lại tiếp tục dụ: "Lát ông mua bim bim cho cháu". … lý giải cho hành vi đồi bại của mình Nguyễn Danh Vĩnh khai, do nhu cầu tình dục cao nhưng lâu không được đáp ứng nên khi nhìn thấy cháu N. trong nhà đã nảy sinh ý đồ giao cấu với bé. "Hành vi của tôi là vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức và tôi rất ân hận về hành vi này", Nguyễn Danh Vĩnh khai nhận.’ 


III. Việt Nam: Nhân quyền… áp chót

Có lẽ tôi nói sai? Tôi vu oan cho CSVN chăng?

Đề nghị độc giả cho ý kiến về vấn đề này?

27.09.2017

Chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ bị kỷ luật ‘cảnh cáo’

Theo VOA-29/09/2017
Ông Nguyễn Xuân Anh (trái), ông Huỳnh Đức Thơ (giữa) và nguyên bí thư Đà Nẵng Trần Thọ (phải) tại kỳ họp HĐND (Ảnh chụp từ báo Người Lao động)
 Ông Nguyễn Xuân Anh (trái), ông Huỳnh Đức Thơ (giữa) và nguyên bí thư Đà Nẵng Trần Thọ (phải) tại kỳ họp HĐND (Ảnh chụp từ báo Người Lao động)

Đảng Cộng sản Việt Nam hôm 29/9 đã chính thức kỷ luật ông Huỳnh Đức Thơ, Chủ tịch Thành phố Đà Nẵng với hình thức “cảnh cáo.”
Truyền thông trong nước loan tin Ủy ban Kiểm tra (UBKT) Trung ương công bố tại một cuộc họp ở Hà Nội rằng đã xem xét việc thi hành kỷ luật đối với Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng, trong đó ông Thơ, hiện là Phó bí thư Thành ủy, bị “cảnh cáo.”
Ngoài ra, báo Lao động trích lời UBKT Trung ương đề nghị một cơ quan cao hơn là Bộ Chính trị xem xét, thi hành kỷ luật đối với ông Nguyễn Xuân Anh, Bí thư Thành ủy của Đà Nẵng, người cũng có sai phạm, nhưng vì ông Anh là ủy viên Ban Chấp hành Trung ương.
Theo điều lệ Đảng, “cảnh cáo” là mức kỷ luật thứ hai đối với đảng viên có sai phạm, sau mức “khiển trách”, nhưng chưa đến mức “cách chức”, và “khai trừ.”
Trước đó, tại một cuộc họp vào đầu tháng 9, UBKT Trung ương nói rằng các sai phạm của ông Anh và ông Thơ là “nghiêm trọng, ảnh hưởng xấu đến uy tín của Đảng bộ, chính quyền Thành phố, gây bức xúc trong cán bộ, đảng viên và nhân dân.”
UBKT Trung ương hôm 18/9 thông báo rằng một trong các vi phạm của ông Anh là “kê khai, sử dụng bằng cấp không đúng quy định.” Ngoài ra ông còn bị cáo buộc “thiếu gương mẫu trong việc nhận, sử dụng xe hơi do doanh nghiệp biếu, tặng và sử dụng hai căn nhà của doanh nghiệp.”
Về phần ông Thơ, ông bị cáo buộc phải “chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm trong công tác quản lý đất đai và trật tự đô thị.”
Với tuyên bố của Đảng cộng sản hôm 29/9 thì nhiều khả năng hai ông Anh và Thơ vẫn duy trì chiếc ghế lãnh đạo thành phố Đà Nẵng, nơi mà Tổng thống Mỹ Donald Trump sẽ đến tham dự Tuần lễ Cấp cao APEC vào tháng 11 tới.

Đối với công an phải kính trọng, lễ phép

Trân Văn
Theo VOA-29/09/2017 
Công an tịch thu bong bóng nhân quyền mang đi. Hình minh họa. (Ảnh: Danlambao)

Công an tịch thu bong bóng nhân quyền mang đi. Hình minh họa. (Ảnh: Danlambao)
Cuối cùng, Nguyễn Thị Tuyết Nhung - 21 tuổi và Ngô Thị Kiều - 16 tuổi cũng được Trung tâm Hỗ trợ xã hội TP.HCM phóng thích.
Tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương nào tại Việt Nam cũng có các trung tâm hỗ trơ xã hội, tại một số nơi, người ta không dùng hai chữ “hỗ trợ” mà gọi là “bảo trợ”. Dù “hỗ trợ” hay “bảo trợ” thì về tính chất những trung tâm này chẳng khác gì nhau - là chỗ giam giữ những người vô gia cư hoặc các cá nhân bị coi là “tệ nạn xã hội” như nghiện ma túy, mại dâm… Giá phải trả cho chỗ ở, miếng ăn mà các trung tâm “hỗ trợ” hay “bảo trợ” xã hội cung cấp là tự do tạm thời bị tước bỏ trong thời gian được “hỗ trợ” hay “bảo trợ”.
Theo báo chí Việt Nam thì Nhung và Kiều bị công an phường Tam Bình, quận Thủ Đức, TP.HCM tạm giữ trưa 18 tháng 9 vì… không có giấy tờ tùy thân. Đến chiều cả hai bị tống vào Trung tâm Hỗ trợ xã hội TP.HCM. Bất kể chủ quán cà phê xin bảo lãnh vì hai cô là người quen của họ, bất kể thân nhân của họ đã nộp cả bản gốc giấy tờ tùy thân lẫn xác nhận của chính quyền địa phương rằng họ có… hộ khẩu thường trú, cả hai vẫn phải chờ các bên liên quan “họp” xem có “thống nhất” về chuyện trả tự do hay không.
Câu chuyện hai thiếu nữ đi uống cà phê, không mang theo giấy tờ tùy thân nên bị tước đoạt tự do trong chín ngày làm dư luận dậy sóng. Công chúng gọi đó là “lạm quyền”, “lộng hành”, “man rợ” và giống như facebooker Đoàn Bảo Châu, nhiều người tâm sự rằng sự kiện vừa kể làm họ cảm thấy “điên hết cả người”.
Không ít người như Phạm Quang Khải nhận ra nguy cơ chính họ cũng có thể bị tạm giữ rồi bị tước đoạt tự do như Nhung và Kiều: Đi du lịch một mình, khách sạn tạm giữ chứng minh nhân dân, chỗ cho mướn xe thì tạm giữ, công an mà hỏi giấy tờ tùy thân thì… Cũng có facebooker như Ngoc Pham, hoang mang: Hình như xứ sở này đang bị ma ám nên mới xảy ra những chuyện chẳng bao giờ, chẳng có ai tin là thật!
Nguyễn Thu Trang kể trên facebook của cô rằng, hôm còn làm báo, cô từng cải trang, giả làm “gái hư” và thường xuyên bị công an bám theo, ép vào những chỗ tối tăm nhất để “kiểm tra giấy tờ” mà thực chất là buộc chi tiền. Bị dọa dẫm, sàm sỡ là chuyện xảy ra thường xuyên. Trong thời gian cải trang ấy, cô còn được một sĩ quan công an gạ gẫm – mời tham gia một tổ chức chuyên cung cấp gái mại dâm do chính sĩ quan này bảo kê. Các trung tâm hỗ trợ (bảo trợ) xã hội cũng chẳng tử tế gì hơn. Quanh đó luôn có rất nhiều người làm trung gian giữa thân nhân người đang bị cầm giữ với những cá nhân đang làm việc trong trung tâm. Ngoài chuyện phải trả tiền, nếu dễ coi, thân nhân còn phải hối lộ bằng chính thân xác của họ để người nhà được hưởng tự do.
***
Trước giờ, trụ sở nào của công an Việt Nam cũng trưng bày “Năm lời thề danh dự của Công an nhân dân”, “Sáu điều Bác Hồ dạy Công an nhân dân”, “Mười điều kỷ luật của công an nhân dân”.
Lời thề thứ ba trong “Năm lời thề danh dự của Công an nhân dân” là “Kính trọng, lễ phép với nhân dân. Sẵn sàng bảo vệ tính mạng, tài sản, quyền và lợi ích hợp pháp của nhân dân. Suốt đời tận tuỵ phục vụ nhân dân, vì cuộc sống bình yên và hạnh phúc của nhân dân”.
Điều thứ ba trong “Sáu điều Bác Hồ dạy Công an nhân dân” là: “Đối với nhân dân phải kính trọng, lễ phép”.
Điều thứ năm trong “Mười điều kỷ luật của công an nhân dân” là: “Nêu cao tinh thần phục vụ nhân dân không điều kiện. Có thái độ niềm nở, lịch sự, đúng mực khi tiếp xúc với mọi người; kính trọng người già, yêu mến trẻ em, tôn trọng phụ nữ, giúp đỡ người tàn tật. Không hách dịch, cửa quyền, thô bạo, gây phiền hà, sách nhiễu đối với nhân dân”.
Trong câu chuyện liên quan đến Nguyễn Thị Tuyết Nhung và Ngô Thị Kiều, có một chi tiết mà cả báo giới lẫn nhiều người sử dụng mạng xã hội tại Việt Nam không lưu tâm đúng mức là Nhung và Kiều bị tống vào Trung tâm Hỗ trợ xã hội TP.HCM không đơn thuần do không có giấy tờ tùy thân. Nguyên nhân chính khiến họ bị tước đoạt tự do suốt chín ngày là vì “không hợp tác với công an”.
Ông Lê Nguyễn Trọng Quốc, Chủ tịch phường Tam Bình đã khẳng định cả trên văn bản lẫn khi trả lời phỏng vấn rằng, cả hai không chịu cung cấp thông tin về chỗ ở, số điện thoại liên lạc với thân nhân thành ra tống cả hai vào Trung tâm Hỗ trợ xã hội là “đúng qui định” và “đúng qui trình”.
Không rõ khi bị đưa vào trụ sở Công an phường Tam Bình, Nhung và Kiều có đọc qua, có tin công an phường Tam Bình sẽ thực thi “Năm lời thề danh dự của Công an nhân dân”, “Sáu điều Bác Hồ dạy Công an nhân dân”, “Mười điều kỷ luật của công an nhân dân” hay không nhưng rõ ràng hai cô không nhớ “kinh nghiệm” cần được rút ra và “bài học” cần phải thuộc lòng từ thực tế của xã hội Việt Nam, vốn ngược lại với những thứ mà công an nhân dân Việt Nam vẫn trưng bày ở khắp nơi ấy, đó là: “Đối với công an, nhân dân phải kính trọng, lễ phép”.
Luật pháp hiện hành tại Việt Nam không có qui định nào buộc công dân phải “hợp tác với công an” nhưng “không hợp tác với công an” sẽ tạo ra đủ thứ rắc rối.
Tại Việt Nam, những câu chuyện có tính chất như Nguyễn Thị Tuyết Nhung và Ngô Thị Kiều đâu có hiếm. Chuyện gần nhất, ít người để ý, bận tâm còn tệ hơn nhiều.
Cách nay khoảng nửa năm, tối 10 tháng 3, sau khi lao vào dập ngọn lửa vừa bùng lên, có thể sẽ thiêu rụi một vựa ve chai ở phường Ea Tam, thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk, Lê Ngọc Phượng, 30 tuổi, quay về nhà thay bộ quần áo đã sũng nước. Trên đường về, Phượng lỡ miệng, nặng lời với một sĩ quan công an phường khi viên sĩ quan này hỏi: Mày đốt nhà người ta à?...
Thay quần áo xong, Phượng quay lại hiện trường, dùng điện thoại chụp cảnh lực lượng cứu hỏa đang chữa cháy thì công an phường đột ngột xông tới, đánh Phượng gục xuống, còng tay, chở về trụ sở công an phường Ea Tam để… điều tra.
Trưa hôm sau, công an phường Ea Tam đưa biên bản về việc tạm giữ Phượng cho anh ký. Vì biên bản ghi rằng Phượng “không bị đánh đập” nên anh không ký. Công an phường Ea Tam bảo Phượng muốn được thả thì phải ký biên bản, nếu không đồng ý về chuyện “không bị đánh đập” thì có thể ghi ý kiến của anh ở cuối biên bản. Ký xong, Phượng chưa kịp viết ý kiến của mình vào cuối biên bản thì công an giựt biên bản lại.
Thay vì trả tự do cho Phượng, công an phường Ea Tam đã gọi xe chở Phượng tới… Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Đắk Lắk. Tại đó, Phượng bị nhốt vào khu dành cho những người bị bệnh tâm thần!
Phượng bị nhốt ở Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Đắk Lắk hai ngày thì gặp một nhóm từ thiện đến thăm và tặng quà cho những người đang bị cầm giữ. Anh đưa họ số điện thoại, địa chỉ nhờ họ thông báo cho gia đình. Khi gia đình Phượng liên lạc với Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Đắk Lắk, họ chưng hửng bởi hồ sơ mà Công an phường Ea Tam lập để gửi Phượng vào đó, ghi rằng Phượng “không cha, không mẹ, không nơi cư trú, sống lang thang”!
Mẹ Phượng kể thêm với tờ Pháp Luật Việt Nam là trước khi được một cặp vợ chồng tốt bụng tìm tới tận nhà báo tin Phượng đang bị cầm giữ ở Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Đắk Lắk, Công an phường Ea Tam có đến nhà, đưa cho bà một thông báo, cho biết công an bắt quả tang Phượng dùng ma túy nên cần chữ ký của bà để hoàn tất hồ sơ đưa Phượng đi cai nghiện...
Chủ vựa ve chai bị cháy tối hôm 10 tháng 3 khẳng định với tờ Pháp Luật Việt Nam là nếu không có Phượng báo cháy, giúp dập lửa, tiệm ve chai của ông đã cháy rụi. Ông đã hai lần tìm đến nhà Phượng để cảm ơn và hậu tạ nhưng Phượng không nhận. Chuyện Phượng với công an thì ông không rõ.
Theo kết quả giám định của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Đắk Lắk, Phượng bị đáng thủng màng nhĩ tai trái. Đến giờ, Phượng và gia đình vẫn đang khiếu nại.
Giống như Nhung và Kiều, Phượng gặp họa cũng chỉ vì thiếu kính trọng và lễ phép đối với công an. Đâu có ít công dân Việt Nam, khi công an nhân dân Việt Nam gọi mà không chịu “dạ”, bảo mà không thèm “vâng” đã rơi vào vào tình trạng “lúc đi vào, không ai đưa tiễn, lúc trở ra có sáu người khiêng”!

Hội nghị trung ương 6 giữa khủng hoảng Việt - Đức

 Phạm Chí Dũng 
Theo VOA-29/09/2017 
Trịnh Xuân Thanh, tâm điểm của con bão Việt - Đức.

Trịnh Xuân Thanh, tâm điểm của con bão Việt - Đức.

Hội nghị trung ương 6 của đảng cầm quyền sắp diễn ra vào đầu tháng Mười năm 2017, nhưng cho tới giờ lại chẳng nghe ai nói năng gì về hai quyết sách lớn của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng - “Nhất thể hóa” và “Kiểm tra tài sản 1000 quan chức”.
Nếu không có được hai kết quả quyết sách trên, Hội nghị trung ương 6 sẽ chỉ chứng kiến một kết quả rất khiêm tốn của ông Trọng.
“6” khác “5” thế nào?
Tinh thần khiêm tốn như thế có thể sẽ chỉ gói gọn bằng vài động tác “diệt ruồi” cỡ như Nguyễn Xuân Anh - Bí thư Đà Nẵng, chứ có thể chẳng đụng được “con hổ” nào, cho dù bầu không khí “chống tham nhũng” đã lan sang cả Quốc hội với phát ngôn lên giọng “ném củi tươi vào lò” của bà Nguyễn Thị Kim Ngân trong thời gian gần Hội nghị trung ương 6.
Nhưng lại có một hố phân cách lớn giữa Hội nghị trung ương 6 và Hội nghị trung ương 5.
Bối cảnh diễn ra Hội nghị trung ương 5 vào tháng Năm năm 2017, mặc dù phải chịu một cú sốc lớn mang tên “Đồng Tâm”, nhưng bù lại đã không phải rơi vào một cuộc khủng hoảng ngoại giao mang tên “Đức - Việt” như hiện thời.
Nếu trước và trong Hội nghị trung ương 5, Nguyễn Phú Trọng chỉ đóng vai trò khách quan nhằm “xử” Đinh La Thăng - khi đó là ủy viên bộ chính trị và bí thư thành ủy TP.HCM, đồng thời phân xử những cuộc xung đột cấp địa phương ở Thanh Hóa, Đà Nẵng, thì tại Hội nghị trung ương 6, ông Trọng lại trở thành “người có liên quan”, nhìn theo một cách nào đó. Ngày càng hiện ra dư luận trong giới cách mạng lão thành, cán bộ và tướng lĩnh về hưu về “vụ Trịnh Xuân Thanh là do ông Trọng chỉ đạo nên ông Trọng cũng phải chịu trách nhiệm về hậu quả khủng hoảng Việt - Đức và Hiệp định thương mại tự do Việt Nam - châu Âu”.
“Ngậm bồ hòn làm ngọt”
Sau khi Chính phủ Đức tuyên bố vào ngày 22/9 về “tạm thời đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược” - hậu quả từ vụ mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay tại Berlin vào tháng 7/2017, người ta không thấy ông Nguyễn Phú Trọng bình luận gì về biến cố lớn lao và chưa từng có này. Toàn thể giới chóp bu Việt Nam cũng im thin thít.
Báo chí nhà nước, chắc chắn đã được huấn thị từ Ban Tuyên giáo trung ương, đã tuyệt đối không một từ đưa tin về vụ “quan hệ đối tác chiến lược trên”, cho dù vào đầu tháng 8/2017, nhiều tờ báo Việt Nam ồn ào tung hô thành tích “Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về Việt Nam đầu thú”.
Thay cho thái độ cấm khẩu ấy là “đảng chủ động đối ngoại”.
Người ta thấy xuất hiện gương mặt của Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ tiếp bà Luisa Bergfeld, Tham tán Phát triển, Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Đức tại Việt Nam và ông Jasper Abramowski, Giám đốc Tổ chức Hợp tác Phát triển Đức (GIZ) tại Việt Nam, liên quan đến Hội nghị phát triển bền vững Đồng bằng sông Cửu Long thích ứng với biến đổi khí hậu.
Việc cấp phó thủ tướng như Vương Đình Huệ cùng một số bộ ngành (cấp bộ trưởng và thứ trưởng) có một cuộc tiếp xúc trọng thị với cấp tham tán ngoại giao của Đức (tham tán là cấp ngoại giao xếp dưới cấp đại sứ và phó đại sứ, chỉ gần ngang với cấp vụ trưởng của một bộ), cho thấy một thực tế là dù người Đức phản ứng mạnh mẽ Việt Nam, Việt Nam cũng phải “ngậm bồ hòn làm ngọt”.
Nói cách khác, cách tiếp đón của ông Vương Đình Huệ với giới ngoại giao Đức cho thấy giới chóp bu Việt Nam đang triển khai chiến thuật xoa dịu, mơn trớn và ve vuốt đối với người Đức mà không dám có động tác trả đũa khiến có nguy cơ đổ thêm dầu vào lửa.
Cần nhắc lại, sau vụ Bộ Ngoại giao Đức trục xuất cán bộ tình báo Nguyễn Đức Thoa vào đầu tháng 8/2017, phía Việt Nam không những bảo lưu thái độ “khép miệng”, mà còn không dám trục xuất trả đũa nhân viên nào của Đại sứ quán Đức tại Việt Nam.
Cách tiếp đón trọng thị bất ngờ trên của Phó thủ tướng Vương Đình Huệ lại có thể hé ra một thực tế khác trong nội bộ đảng cầm quyền ở Việt Nam: sau khi nổ ra khủng hoảng ngoại giao Việt - Đức và dẫn đến hàng loạt hậu quả trầm trọng không ngờ, có thể trong nội bộ giới lãnh đạo Việt Nam đã xảy ra một “trận chiến” đổ lỗi cho nhau.
Có ít nhất hai dấu hiệu báo trước về “trận chiến” trên: đầu tiên là bộ trưởng công an Tô Lâm khẳng định đến hai lần trước báo chí về vệc ông ta không hề biết Trịnh Xuân Thanh đã về Việt Nam; và sau đó Bộ Ngoại giao chỉ một mực tránh né các câu hỏi của phóng viên nước ngoài về vụ Trịnh Xuân Thanh, như thể Bộ Ngoại giao hoàn toàn “vô can”.
“Đảng chủ động đối ngoại”
Vương Đình Huệ vừa trở về Việt Nam sau một chuyến “dân vận” ở Tây Âu và Đông Âu nhằm thuyết phục các nước châu Âu mau chóng chấp thuận cho Việt Nam được tham gia vào Hiệp định thương mại tự do Việt Nam - châu Âu (EVFTA) - một hiệp định mà lẽ ra Việt Nam sẽ có cơ hội được tham gia chính thức vào giữa năm 2018, nhưng vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và dẫn đến cuộc khủng hoảng ngoại giao Đức - Việt đã khiến tương lai ấy trở nên quá bất định.
Tuy nhiên, các cuộc gặp của ông Vương Đình Huệ với giới chức Bỉ, Slovakia, Thụy Sĩ đều chỉ mang lại một kết quả chung chung: không có bất kỳ hứa hẹn, và càng không có bất kỳ cam kết miệng hay cam kết bằng văn bản nào từ giới chức các nước châu Âu về việc sẽ hỗ trợ Việt Nam vận động nhằm sớm thông qua EVFTA.
Song trùng chuyến đi châu Âu của ông Vương Đình Huệ, một cấp thấp hơn là ủy viên trung ương đảng, Trưởng ban đối ngoại Hoàng Bình Quân cũng có một chuyến công du không hề sôi động đến Washington. Không hề sôi động vì mặc dù được báo chí nhà nước mô tả ông Hoàng Bình Quân đã có những cuộc tiếp xúc với chính phủ và quốc hội Mỹ, nhưng vài hình ảnh của ông Quân lại cho thấy nhân vật này chỉ tiếp đối tác Mỹ. Ngay cả đề nghị của ông Quân về “Mỹ linh hoạt sớm công nhận quy chế kinh tế thị trường cho Việt Nam” cũng hoàn toàn không nhận được hồi âm nào từ giới quan chức Mỹ.
Những chuyến công du đối ngoại dồn dập trên mang lại một cảm giác bần thần khó tả: dường như trong cơn bối rối, Tổng bí thư Trọng đã cố gắng “xua quân” đi quan hệ với nước ngoài nhằm vớt vát phần nào “uy tín Việt Nam trên trường quốc tế” sau vụ Trịnh Xuân Thanh.
Thắng lợi và thất bại
Sau vài thành công trong chiến dịch “diệt ruồi” ở Việt Nam, thêm một thắng lợi khác cho ông Nguyễn Phú Trọng: sau những lần đàm phán mệt nhoài với người Đức, ông Trọng đã giành được ưu thế giữ riệt và bám chắc con át chủ bài Trịnh Xuân Thanh, bất kể hậu quả Đức tuyên bố tạm thời đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam.
Còn thời điểm tổ chức Hội nghị trung ương 6 đã được rút ngắn từ giữa tháng 10/2017 về đầu tháng này - khá trái ngược với thói quen thông thường của đảng là những hội nghị trung ương ít diễn ra sớm hơn dự kiến mà thường là muộn hơn dự kiến.
Có thể, Hội nghị trung ương 6 sẽ được tổ chức theo kiểu “xong sớm nghỉ sớm”, đóng lại một năm được xem là thành công trong cuộc chiến nội bộ của ông Nguyễn Phú Trọng, nhưng chính ông lại thất bại hoàn toàn với những gì mà ông đã hứa hẹn với nhân dân.
Còn hai quyết sách lớn của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng - “Nhất thể hóa” và “Kiểm tra tài sản 1000 quan chức” - hẳn sẽ được đóng kiện nhét vào kho lưu trữ của đảng.
“Biệt phủ Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái dậy trời đất đến thế mà còn không “xử” được, ông Trọng còn đòi đi kiểm tra tài sản của ai khác?

Vẫn chưa khôn dù đã dại nhiều lần

Trân Văn
Theo VOA-28/09/2017 
Tướng Nguyễn Chí Vịnh và tướng Phạm Trường Long chụp hình chung tại cuộc “giao lưu quốc phòng biên giới”. (Hình: Bộ Quốc phòng VN)
Tướng Nguyễn Chí Vịnh và tướng Phạm Trường Long chụp hình chung tại cuộc “giao lưu quốc phòng biên giới”. (Hình: Bộ Quốc phòng VN)
Theo báo chí Việt Nam, “Giao lưu hữu nghị quốc phòng biên giới Việt Nam - Trung Quốc lần thứ tư đã thành công tốt đẹp”.
Trả lời phỏng vấn của Đài Phát thanh Quốc gia (VOV – Tiếng nói Việt Nam), tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng, bảo rằng, “tác dụng trực tiếp” của cuộc giao lưu diễn ra trong hai ngày 23 và 24 tháng 9 là “làm cho biên giới bình yên, làm cho lực lượng của hai bên biên giới có một mối quan hệ tốt đẹp để cùng giải quyết những vấn đề cơ bản của lực lượng bảo vệ biên giới là bảo vệ chủ quyền lãnh thổ mỗi bên”.
Theo tướng Vịnh “những hoạt động như thế làm tăng sự tin cậy giữa hai đảng, hai quân đội” giúp “giải quyết được những điểm khác biệt giữa hai nước trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, tôn trọng luật pháp quốc tế và chia sẻ lợi ích để đảm bảo hài hòa, đem lại lợi ích cho cả hai nước”. Sau giao lưu cấp Bộ Quốc phòng, trong tương lai, tướng Vịnh cho biết “sẽ có giao lưu cấp quân khu, cấp tỉnh, rồi tăng cường giao lưu thôn bản, lấy lực lượng bảo vệ biên giới làm nòng cốt”.
***
Chỉ bốn tuần trước khi tướng Vịnh đưa ra những tuyên bố vừa kể, từ 29 tháng 8 đến 4 tháng 9, Trung Quốc tổ chức thực tập tác xạ ở vùng biển vốn thuộc chủ quyền của Việt Nam, phạm vi cuộc tập trận mở rộng đến mức chỉ cách bờ biển thành phố Đà Nẵng chừng 75 hải lý. Khi Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam lên tiếng phản đối, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc đáp lại rằng, các quốc gia có liên quan cần nhìn cuộc tập trận này “một cách bình tĩnh và hợp lý” vì nó diễn ra trong “vùng biển thuộc chủ quyền của Trung Quốc”. “Chủ quyền” mà từ ông Tập Cận Bình, Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trở xuống liên tục lập đi, lập lại, chắc nịch như “đinh đóng cột” là “bất khả tranh biện”...
Xa hơn một chút, cách nay khoảng hai tháng, Việt Nam yêu cầu Repsol – một tập đoàn dầu khí của Tây Ban Nha – dừng thăm dò tại lô 136/3, cách bờ biển Vũng Tàu khoảng 200 cây số. Vào thời điểm đó, một số chuyên gia về khu vực châu Á – Thái Bình Dương bảo rằng, Việt Nam buộc phải làm như thế vì Trung Quốc dọa sẽ tấn công các tiền đồn của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa nếu Việt Nam không chấm dứt hoạt động thăm dò – khai thác dầu khí tại lô 136/3. Một số nguồn thạo tin cho biết, trong thực tế, Trung Quốc đã điều động khoảng 200 tàu đủ loại đến vùng biển thuộc lô 136/3, bởi “lực bất tòng tâm”, Việt Nam buộc phải thoái bộ dù rõ ràng lô 136/3 nằm trong vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam...
Nếu đem những sự kiện vẫn còn nóng hổi ấy so với tuyên bố của tướng Vịnh, người ta ắt sẽ hoang mang, không rõ tướng Vịnh thuộc loại nào, lạc quan tới mức đáng ngại hay dễ quên đến độ khó ngờ? Từ lúc nào, chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam chỉ được khoanh lại trên đất liền, chủ quyền trên biển không còn làm một thứ trưởng quốc phòng như ông Vịnh phải bận tâm nên ông tỏ ra rất thản nhiên, chắp thêm cánh cho “Giao lưu hữu nghị quốc phòng biên giới Việt Nam - Trung Quốc lần thứ tư”?
***
Đây không phải lần đầu tiên tướng Vịnh tỏ ra lạc quan tới mức đáng ngại và dễ quên đến độ khó ngờ.
Sau khi dân chúng Việt Nam liên tục đổ ra đường biểu tình phản đối việc Quốc hội Trung Quốc yêu cầu Quốc hội Việt Nam rút lại Luật Biển với lý do đạo luật này “bất hợp pháp, xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc tại biển Đông”, rồi Trung Quốc tuyên bố “thành lập thành phố Tam Sa” (bao gồm các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam), Tập đoàn Dầu khí của Trung Quốc (CNOOC) tổ chức gọi thầu, mời thăm dò - khai thác dầu khí tại chín lô vốn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam,… suốt nửa cuối năm 2012, đầu năm 2013, trả lời tờ Tuổi Trẻ, tướng Vịnh nhắc dân chúng Việt Nam rằng, Việt Nam và Trung Quốc có một “di sản quý báu là sự tương đồng ý thức hệ”. “Đặc trưng của ý thức hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là một Đảng Cộng sản lãnh đạo”.
Ông tướng này nhấn mạnh rằng, “điểm tương đồng đó đã tạo ra mối quan hệ đặc biệt giữa Việt Nam và Trung Quốc”, “chi phối cách ứng xử của hai nước” và “nếu có được một người bạn xã hội chủ nghĩa rất lớn bên cạnh ủng hộ và hợp tác cùng có lợi thì sẽ vô cùng thuận lợi cho sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam”. Nhân vật được báo chí Việt Nam ca ngợi như một “chuyên gia chiến lược” cho rằng “khi đã là người cộng sản với nhau, để giải quyết bất cứ vấn đề nào đó mà gọi nhau là đồng chí thì còn hơn là quay lưng không nhìn nhau hoặc đập bàn, đập ghế ngài và ‘tôi”.
Tướng Vịnh không phải là nhân vật cá biệt và cũng chẳng lẻ loi. Hai năm sau, Phùng Quang Thanh, một ông tướng khác, lúc bấy giờ là Bộ trưởng Quốc phòng, nhắc nhở lãnh đạo chính quyền các địa phương tại một hội nghị diễn ra vào cuối năm 2014 rằng ông thấy “lo lắng” vì “không biết tuyên truyền thế nào mà từ trẻ con đến người già đều có khuynh hướng ghét Trung Quốc, ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại”. Tướng Thanh nhấn mạnh “điều đó nguy hiểm cho dân tộc” vì “bảo vệ chủ quyền lãnh thổ nhưng vẫn phải bảo vệ hòa bình, ổn định chính trị, thành quả cách mạng và giữ quan hệ hữu nghị với Trung Quốc, tăng cường phát triển toàn diện kinh tế - xã hội đất nước”.
Nghe phát biểu của các ông tướng, nhiều người kêu Trời vì ý thức hệ của những người cộng sản.
***
Chưa biết đến bao giờ mới có thống kê về giá của việc phát triển - bảo vệ ý thức hệ cộng sản tại Việt Nam. Khởi đầu từ ông Hồ Chí Minh – người khẳng định “tinh thần quốc tế vô sản” là một trong những tiêu chuẩn của “đạo đức cách mạng”. Đó là lý do năm 1953, khi hai miền Nam – Bắc Triều Tiên ký Thỏa thuận đình chiến, Đảng Lao động Triều Tiên chính thức trở thành đảng cầm quyền ở Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (Bắc Triều Tiên), ông Hồ Chí Minh hào hứng tuyên bố: “Đó là thắng lợi lớn của phe ta. Thắng lợi của anh em ta tức là thắng lợi của ta”.
Đó cũng là lý do ngày 14 tháng 9 năm 1958, ông Phạm Văn Đồng, Thủ tướng Việt Nam Dân chủ Công hòa, gửi công hàm cho Trung Quốc khẳng định, chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa “tán thành” và “tôn trọng” Tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của chính phủ Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc (bao gồm cả quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa), bất kể trước đó đúng một tuần, dựa trên phản đối của Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Quốc gia Việt Nam (sau này là Việt Nam Cộng hòa), ngày 7 tháng 9 năm 1958, Hội nghị San Francisco giải quyết các vấn đề về lãnh thổ sau Thế chiến thứ hai, đã ghi phản đối đề nghị giao quần đảo Hoàng Sa cho Trung Quốc vào biên bản (khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vì từ xưa đến nay vẫn thuộc cương vực Việt Nam).
Đó cũng là lý do để tháng 1 năm 1959, Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN khóa 2 ra Nghị quyết 15, xác định Việt Nam Dân chủ Cộng hoà là “tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa ở Đông Nam Á”, vì “cách mạng Việt Nam là một bộ phận của cách mạng thế giới” nên sẽ sử dụng “bạo lực cách mạng”, thực hiện “cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân”, đánh bại đế quốc, giai cấp địa chủ, phong kiến, tư sản mại bản ở miền Nam.
Đó cũng là lý do từ cuối thập niên 1980, việc nhắc đến dã tâm và tội ác của Trung Quốc khi toan dạy cho Việt Nam một bài học năm 1979 bị lờ đi, các bia tưởng niệm bị đục bỏ, các nghĩa trang chôn cất những người lính Việt tử trận khi bảo vệ biên giới bị bỏ hoang bởi giới lãnh đạo Việt Nam chủ trương phải “bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc bằng mọi giá” bởi “Mỹ là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm. Ta phải tìm đồng minh, đồng minh đó là Trung Quốc.
Đó cũng là lý do “16 chữ vàng” (Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai), “tinh thần bốn tốt” (Láng giềng tốt. Bạn bè tốt. Đồng chí tốt.

Đối tác tốt) mà ông Giang Trạch Dân đề ra, được giới lãnh đạo CSVN đón lấy rồi phổ biến trên khắp Việt Nam, bất kể thực tế biển Đông. Phải tới tháng 5 năm 2014, khi Trung Quốc kéo giàn khoan HD 981 vào thăm dò – khai thác dầu khí ở quần đảo Hoàng Sa trong hai tháng rưỡi, bất chấp phản đối của Việt Nam, một số viên chức cao cấp đã nghỉ hưu như ông Vũ Mão, cựu Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, mới thừa nhận, các đồng chí của ông đang thắc mắc rằng, phải nói với nhân dân như thế nào về “16 chữ vàng và tinh thần bốn tốt (?)
Tinh thần quốc tế vô sản mà sau này, khi Liên Xô tan rã, chính thể cộng sản tại các quốc gia Đông Âu sụp đổ, các giáo trình về chính trị tại Việt Nam sửa lại thành “tinh thần quốc tế trong sáng” còn là lý do để Việt Nam liên tục đề nghị ASEAN kết nạp Bắc Triều Tiên nhưng không thành công vì bị chính Lào và Campuchia phản đối. Tinh thần đó từng khiến ông Nguyễn Minh Triết, cựu Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam khiến công chúng cười nghiêng ngả khi ông cho rằng, Việt Nam và Cuba đang chia nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Khi Cuba thức thì Việt Nam ngủ và khi Việt Nam thức thì Cuba ngủ!
***
Trong cuộc trò chuyện với tờ Tuổi Trẻ hồi năm 2013, tướng Vịnh từng khoe: “Lần đầu tiên mục tiêu đối ngoại ‘vì lợi ích quốc gia, dân tộc’ được nêu rõ trong cương lĩnh và báo cáo chính trị tại Đại hội Ðảng 11. Cùng với ‘lợi ích quốc gia dân tộc’, Ðại hội 11 cũng đặt mục tiêu đối ngoại là ‘vì một nước Việt Nam Xã hội chủ nghĩa giàu mạnh. Hai mục tiêu này thống nhất với nhau”.
Tinh thần quốc tế vô sản không còn là yếu tố chủ đạo nữa?
Có thể.
Mới đây, theo tường thuật của Tân Hoa Xã, khi sang thăm Việt Nam, ông Lưu Vân Sơn, Ủy viên thường vụ của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc, bảo với giới lãnh đạo Việt Nam rằng, cả hai đảng cộng sản tại Trung Quốc và Việt Nam “có chung số phận”. Rằng: “Sự phát triển tốt đẹp và ổn định các mối quan hệ song phương sẽ giúp củng cố vị trí lãnh đạo của hai đảng, vì lợi ích của hai Đảng và nhân dân hai nước”. Điều ông Sơn lưu ý không mới. Giới lãnh đạo Đảng CSVN chẳng đã nhiều lần bảo rằng, bất kể thế nào thì cũng phải giữ gìn “thành quả cách mạng” và duy trì “sự ổn định chính trị” đó sao? Hình như đó mới là “lõi”.