Tuesday, May 30, 2017

Nghe nhạc và nhìn “văn hóa” của cộng sản

Dân Đen (Danlambao) - Có thể thấy âm nhạc Việt Nam chưa bao giờ “dậy sóng” như năm 2017 do có sự “tác động” lớn từ Cục trưởng cục Nghệ thuật biểu diễn Nguyễn Đăng Chương. Cũng bởi tài năng thuộc dạng “đỉnh cao trí tuệ” mà tên cục trưởng này đã liên tiếp cấm các ca khúc nổi tiếng được sáng tác trước năm 1975. Nhưng trước áp lực của dư luận, Nguyễn Đăng Chương đã buộc phải trả lại “giấy thông hành” cho nhưng ca khúc mà y cấm phổ biến.

Không cấm được các nhạc phẩm lừng danh của những nhạc sĩ nổi danh trước năm 1975, Chương tỏ ra bấn loạn trong công tác quản lý của cục NTBD. Thế nên y đã có những hành động được xem là đỉnh cao trí tuệ của loài khỉ Trường Sơn khi cấm lưu hành những ca khúc nổi tiếng của dòng nhạc đỏ, một thể loại nhạc mà chỉ những ai còn mù quáng tin vào cộng sản mới thích nghe.

Nối vòng tay lớn là một ca khúc thường xuyên được trình diễn trong các chương trình nhạc hội của truyền thông nhà sản sử dụng cũng từng bị Chương cục trưởng cấm, rồi lại cấp dù nhạc phẩm này đã ra đời hơn 50 năm. Chưa thỏa mãn trí tuệ của loài khỉ, Chương điên cuồng cấm luôn bài hát có nội dung nhuốm đầy máu trong ca từ của bài “Tiến quân ca” mà cộng sản sử dụng làm Quốc Ca Việt Nam

Việc làm này khiến chóp bu cộng sản nổi đóa nên đã chỉ thị cho Bộ văn hóa yêu cầu Cục NTBD làm rõ trách nhiệm cũng như kiểm điểm tập thể, các cá nhân liên quan đến vụ việc. Đồng thời chỉ thị cơ quan quản lý cũng yêu cầu Vụ Tổ chức cán bộ phối hợp với các cơ quan liên quan rà soát lại chức năng, nhiệm vụ, cơ cấu tổ chức của Cục NTBD.

Mọi việc tưởng chừng sẽ có cái kết vô cùng tồi tệ đối với Nguyễn Đăng Chương khi làm mất mặt cộng sản đảng. Có lẽ ngay cả Chương cục trưởng cũng lo lắng hồi hộp cho số phận và vị thế của mình khi “vô ý” để xảy ra tình trạng nghiêm trọng trên. Nhưng không, cộng sản đảng là một tổ chức cai trị tàn ác với nhân dân nhưng lại hết mực bao che những sai lầm của đảng viên dù lỗi lầm ấy có lớn đến mấy.

“Ngày 30/5, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch thông báo về việc xử lý vụ cập nhật, bổ sung danh sách hơn 300 ca khúc cách mạng gây hiểu nhầm gần đây của Cục Nghệ thuật Biểu diễn. Bộ yêu cầu ông Nguyễn Đăng Chương - Cục trưởng Nghệ thuật Biểu diễn (NTBD) - đến làm việc tại văn phòng Bộ trong sáu tháng, tính từ ngày 1/6, chờ sắp xếp công tác khác. Ông Vương Duy Biên - Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch sẽ tạm điều hành cục NTBD”. Trích báo nhà sản

Thế đấy, số phận của Chương cục trưởng xem như đã được an bài có phần “khoan hồng” của cộng sản đảng. Bắt đầu từ ngày mai Nguyễn Đăng Chương hãy cố gắng làm “văn hóa” sao cho xứng đáng với những ưu ái mà cộng sản đảng đã dành cho Cục trưởng NTBD. Dù biết rằng cộng sản làm gì có văn hóa để Chương về văn phòng mà phát huy.

Có lẽ đây không phải trường hợp đầu tiên xử lý vi phạm nghiêm trọng trong công tác quản lý của cán bộ cộng sản đảng. Những kẻ “lầm lỗi” ấy luôn nhận được sự “khoan hồng” từ những kẻ cầm quyền trong hệ thống cai trị của đảng ta. Ngay đến Đinh La Thăng “sơ ý” làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng còn được Nguyễn Phú Trọng “bỏ qua” và “rước” về trung ương làm Phó ban kinh tế. Vậy nên lẽ nào Bộ Văn hóa lại làm khó Nguyễn Đăng Chương, một cục trưởng thuộc quyền quản lý của bộ này.

Nguyễn Phú Trọng từng nói đập chuột không được để vỡ bình nhằm ám chỉ việc “làm sạch đảng” bằng chiêu bài chống (lưng) tham nhũng. Giờ đây việc đó đã được áp dụng rộng rãi trong các cơ quan, bộ ngành, cục, vụ, cơ sở trong hệ thống cai trị độc tài cộng sản. Vì thế quan cán nhà sản cứ yên tâm phục vụ lợi ích đảng, “nếu sai, chúng ta nhận lỗi, dân sai dân chịu trách nhiệm”-Trích câu nói của mai Tiến Dũng, Bộ trưởng, chủ nhiệm văn phòng chính 

31/5/2017


7 bệnh nhân lọc thận tử vong trong ‘tai biến lịch sử’ của ngành Y Tế CSVN

7 bệnh nhân lọc thận tử vong trong ‘tai biến lịch sử’ của ngành Y Tế CSVN
Tính đến sáng Thứ Ba 30/05, có 7 bệnh nhân tử vong và 1 bệnh nhân vẫn đang trong tình trạng nguy kịch trong số 18 bệnh nhân bất ngờ gặp triệu chứng sốc phản vệ trong khi lọc thận ở tỉnh Hòa Bình.
Ông Nguyễn Hữu Dũng, trưởng khoa Thận Nhân Tạo, bệnh viện Bạch Mai ở Hà Nội, gọi đây là “tai biến y khoa nghiêm trọng chưa từng thấy” tại Việt Nam.
18 bệnh nhân đang lọc thận ở bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình hôm Thứ Hai 29/05 bất ngờ có triệu chứng sốc phản vệ, dẫn đến 6 người thiệt mạng ngay trong ngày. Các bác sĩ đã dừng tiến trình lọc thận và cấp cứu các bệnh nhân, đồng thời sắp xếp phương tiện để chuyển hơn 100 bệnh nhân khác đến ít nhất 5 bệnh viện ở Hà Nội.
Sáng sớm Thứ Ba, ông Nguyễn Văn Quang, chủ tịch tỉnh Hòa Bình, cho báo chí biết là bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình đã hoàn tất thủ tục trao thi thể của 7 bệnh nhân tử vong cho gia đình họ. Khi đó, vẫn còn một bệnh nhân đang được cấp cứu tại bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình, và 10 bệnh nhân đang lọc thận khác đã được chuyển đi cấp cứu ở bệnh viện Bạch Mai.
Sáng ngày 30/5, tại buổi họp báo do Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hòa Bình tổ chức, ông Trương Quý Dương, Giám đốc Bệnh viện đa khoa tỉnh này đã đứng lên xin nhận trách nhiệm sự việc và gửi lời xin lỗi đến gia đình và các bệnh nhân gặp tai nạn.
Vào trưa cùng ngày, Cơ quan điều tra Công an tỉnh Hòa Bình quyết định khởi tố vụ án Vi phạm quy định về khám bệnh, chữa bệnh, sản xuất, pha chế thuốc, cấp phát thuốc, bán thuốc hoặc dịch vụ y tế khác. Lực lượng chức năng đã niêm phong, khám nghiệm hiện trường để điều tra.
Huy Lam / SBTN

Linh Mục Nguyễn Đình Thục bị hàng trăm người bao vây khi đang dâng lễ

Linh Mục Nguyễn Đình Thục bị hàng trăm người bao vây khi đang dâng lễ
Vào tối ngày 30 tháng 5 năm 2017, rất đông côn đồ và người lương dân đã cầm gậy gộc, đá trên tay bao vây xung quanh nhà thờ giáo họ Văn Thai, thuộc giáo xứ Song Ngọc ở huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An khi Linh mục JB Nguyễn Đình Thục đang dâng lễ bên trong.
Khoảng gần 700 người lương dân và côn đồ đến bao vây xung quanh nhà thờ giáo họ Văn Thai hò hét, ném đá vào trong khuôn viên nhà thờ. Linh mục Thục đã gọi điện cho phía lãnh đạo địa phương để thông báo sự việc. Sau đó, phía công an, cảnh sát cơ động đã có mặt tại hiện trường, nhưng chỉ đứng xem xét và theo dõi tình hình mà không có bất cứ hành động nào ngăn cản và giải tán đám đông.
Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh, quản xứ Cồn Sẻ đã gọi điện thoại cho cha Thục. Ông cập nhật tình hình như sau:  “An ninh đã tới nhưng họ không giải tán đám đông như cách quen làm mà lại đề nghị đưa cha Thục về. Cha Thục từ chối lời đề nghị khó hiểu này. Cha Thục cũng cho biết là đã liên lạc về Song Ngọc bảo không được đánh chuông, không được kéo qua Văn Thai. Vì khi hai bên tập trung đông, nguy cơ xung đột lương giáo là rất lớn. (Đây là điều mà “người ta” đang thèm khát!). Cha Thục nói Ngài sẵn sàng chết đêm nay, tại Văn Thai chứ không để dân mắc mưu!”
Giáo họ Văn Thai nằm trên địa bàn xã Sơn Hải, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An và cách nhà thờ giáo xứ Song Ngọc khoảng hơn 1km về phía Tây. Xin được nhắc lại, cách đây hai ngày, chính quyền đã cho diễn tập một kịch bản “tấn công bất ngờ” vào Nhà Thờ, gây ra ra xung đột giữa một bên là lực lượng công an, dân phòng, những người lương dân, và một bên là người công giáo khiến nhiều người bị thương
Hiện tại, theo thông tin mà SBTN nhận được, Cha Thục vẫn ở giáo họ Văn Thai cùng với bà con giáo dân. Vì không đạt được mục đích, những tên “côn đồ” đã dùng đá tấn công một số nhà dân ven làng và xúc phạm ảnh tượng Chúa.
Những chiêu trò dùng côn an phá rối tôn giáo như thế này, rất giống với những gì mà CSVN đã áp dụng để triệt phá tu viện Bát Nhã ở Bảo Lộc, Lâm Đồng của Thiền Sư Nhất Hạnh vào năm 2009. Lúc đó, CSVN vẫn phủ nhận đã can thiệp vào Bát Nhã, mà cho rằng đó là do “mâu thuẫn nội bộ Phật Giáo”
Nguyên Nguyễn / SBTN

Bộ trưởng Văn Hóa CSVN không biết cục trưởng Nghệ Thuật Biểu Diễn bị cách chức

Bộ trưởng Văn Hóa CSVN không biết cục trưởng Nghệ Thuật Biểu Diễn bị cách chức
Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Nguyễn Ngọc Thiện cho biết chưa cắt chức ông Nguyễn Đăng Chương. (Ảnh: Soha News)
Tình hình gần như hỗn loạn tại Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn, thuộc Bộ Văn Hóa, Thể Thao Và Du Lịch CSVN hôm Thứ Hai 29/05, sau khi báo chí trong nước đồng loạt đưa tin Cục trưởng Nguyễn Đăng Chương bị cách chức, vì hàng loạt vụ tai tiếng về cấp phép và cấm các ca khúc khiến công luận phẫn nộ.
Vào buổi chiều cùng ngày, Bộ trưởng Bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch CSVN Nguyễn Ngọc Thiện lên tiếng tại một cuộc gặp gỡ báo chí bên hành lang quốc Hội ở Hà Nội, bác bỏ việc đã cách chức ông Nguyễn Đăng Chương. Ông Thiện nói ông chưa ký một quyết định nào liên quan đến vụ này, và cho biết sẽ đưa ra thông báo sau khi xem xét lại các vấn đề.
Nhưng đến sáng Thứ Ba 30/05, các báo trong nước lại đồng loạt đưa tin ông Nguyễn Đăng Chương sẽ rời vị trí cục trưởng Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn, trong tháng 6 sẽ về văn phòng của bộ “ngồi chơi xơi nước” chờ nhận công việc khác. Người tạm thay thế ông Chương sẽ là ông Vương Duy Biên, Thứ trưởng Bộ Văn Hoá.
Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn trở thành mục tiêu chỉ trích từ hồi tháng 3, khi đột nhiên ban hành lệnh cấm 5 ca khúc sáng tác trước năm 1975, gồm: Cánh Thiệp Đầu Xuân, Rừng Xưa, Chuyện Buồn Ngày Xuân, Đừng Gọi Anh Bằng Chú, Và Con Đường Xưa Em Đi.
Đầu tháng 4, cục phải họp khẩn để cho phép hát một số ca khúc của Trịnh Công Sơn, trong đó có bài Nối Vòng Tay Lớn, mà trước đó không rõ vì lý do gì không còn được phép lưu hành. Cục sau đó cũng rút lại lệnh cấm 5 ca khúc trước năm 1975 và cho biết sẽ “nghiêm khắc rút kinh nghiệm sâu sắc”.
Mới đây, cơ quan này đột nhiên công bố danh sách cho phép hát 300 bài “nhạc đỏ”, trong đó có cả bài Tiến quân ca của Văn Cao, vốn là quốc ca của chế độ. Vào ngày 23 tháng 5, Cục trưởng Nguyễn Đăng Chương đã phải lên tiếng xin lỗi công chúng vì “phương pháp làm việc” gây hiểu lầm.
Huy Lam / SBTN

‘Khủng bố nhân quyền’: thủ tướng Phúc sẽ được gì ở Mỹ?

‘Khủng bố nhân quyền’: thủ tướng Phúc sẽ được gì ở Mỹ? (Phạm Chí Dũng)
Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt kỳ 21 đã kết thúc tại Hà Nội trong khí sắc còn u ám hơn cả những năm trước. Khi đến Sài Gòn, khó mà nhận ra một thoáng cười, mà chỉ là những cái nhăn trán, nhíu mày đầy âu lo của các thành viên đoàn đối thoại Hoa Kỳ, từ bà trưởng đoàn Virginia Bennett đến nữ chuyên gia nhân quyền Jenifer…
Cũng quá khó để tưởng tượng rằng chuyến công du Mỹ vào cuối tháng 5/2017 của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ gặt hái những kết quả khả quan cho chế độ cầm quyền, đặc biệt về thương mại, khi bầu không khí vào thời gian diễn ra Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt kỳ 21 như thể ‘khủng bố.’
“Khủng bố” hơn hẳn các năm trước
“Chiến dịch khủng bố” được khởi đầu từ Khánh Hòa. Khoảng ba ngày trước khi cuộc Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt diễn ra, một lực lượng công an và công chức lên đến 50 người đã bao vây vòng trong vòng ngoài nhà của blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Nha Trang trong tình cảnh Như Quỳnh đã bị công an tống giam từ cuối năm trước, ở nhà chỉ còn người mẹ của chị và hai bé nhỏ. Công luận nhân quyền phẫn nộ: làm gì và nhằm mục đích gì mà công an lại huy động một lực lượng lớn đến thế để ngăn cản không cho một người phụ nữ và hai cháu nhỏ yếu đuối ra khỏi nhà? Phải chăng công an đang muốn thị uy quyền lực ngay trước Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt, đồng thời phản ứng trước việc Bộ Ngoại giao Mỹ trao giải “Người phụ nữ can đảm” cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vào tháng Ba năm nay?
Có hàng loạt dấu hiệu và biểu hiện cho thấy không khí trấn áp trước Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt năm nay là căng thẳng, căng thẳng một cách cố ý, hơn kỳ đối thoại vào năm ngoái, thậm chí hơn hẳn các kỳ đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt từ năm 2013 đến nay.
Khi quan hệ Việt-Mỹ một lần nữa được “bình thường hóa” vào năm 2013 và trước chuyến đi Mỹ của nhân vật Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, đã không xảy ra trấn áp trên diện rộng những nhà hoạt động nhân quyền trước và trong khi ông Daniel Baer, Phó Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách về Dân chủ, Lao động và Nhân quyền, đến Hà Nội.
Trong hai năm 2015 và 2016, những cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt do Trợ lý ngoại trưởng Mỹ phụ trách về Dân chủ, Lao động và Nhân quyền Tom Malinowski dẫn đầu cũng không gặp phải quá nhiều thách thức như năm 2017, dù ông Malinowski rốt cuộc đã phải thốt lên một triết lý cay đắng “Việt Nam không thể cứ thả một chục người này rồi lại bắt một chục người khác để thế vào”.
Năm nay, những nhân vật bất đồng chính kiến có mối quan hệ rộng với Mỹ và quốc tế đã đặc biệt bị công an “săn sóc tận tình” ngay tại nhà. Ở Hà Nội, nhà báo Phạm Đoan Trang bị công an canh cửa “nội bất xuất ngoại bất nhập”. Tiến sĩ Nguyễn Quang A tiếp tục bị công an “mời du lịch” vào buổi tối ông được phái đoàn Mỹ mời ăn tối. Ở Sài Gòn, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, người có mối quan hệ mật thiết với cộng đồng người Việt hải ngoại ở Mỹ, cũng nằm trong tình trạng tương tự: bị công an cấm cản không cho ra khỏi nhà để dự một bữa ăn tối tại nhà bà Mary Tarnowka, Tổng lãnh sự Mỹ. Nhiều nhà hoạt động nhân quyền khác bị ngăn chặn, câu lưu…
Nhưng “thành tích” sâu xa nhất của chính quyền Việt Nam là bắt cóc và tống giam Hoàng Bình, một nhà hoạt động dân sự, ngay trước khi Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt kỳ 21 diễn ra. Hoàng Bình là Phó Chủ tịch Phong trào Lao động Việt, một tổ chức xã hội dân sự tranh đấu cho quyền lợi của người lao động và công đoàn độc lập. Việc Hoàng Bình bị bắt có thể được xem là cú vỗ mặt của chính quyền Việt Nam đối với yêu cầu về quyền lao động do Hoa Kỳ và phương Tây nêu ra.
Có thể giải thích về chiến dịch trấn áp nhân quyền vào năm 2017 như một não trạng và thói quen thông thường của chính quyền và giới công an trị Việt Nam. Nhưng ngoài lý do đó, liệu còn ẩn giấu mục tiêu nào khác?
Ai “khủng bố nhân quyền”?
Thông tin chính thức đã được phát ra: Tổng thống Trump sẽ tiếp đón thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc của Việt Nam tại Washington. Chuyến công du Mỹ của Thủ tướng Phúc sẽ bắt đầu từ ngày 29 và kéo dài đến ngày 31/5/2017.
Công luận nhân quyền lập tức phát ra câu hỏi: phải chăng như thường lệ, cứ có một nhân vật lãnh đạo nào của chính thể CSVN ra nước ngoài, là y như rằng xuất hiện một động tác phá đám của những đối thủ chính trị trong nước?
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, một nạn nhân thường xuyên của công an TP.HCM, trong bức thư ngỏ “Không được biến nhân quyền thành vật hy sinh cho đấu đá nội bộ đảng”, gửi “Các phe phái đang tranh giành quyền lực trong bộ chính trị ở Hà nội, Tân Bí thư thành ủy Sài Gòn Nguyễn Thiện Nhân, Giám đốc công an Sài Gòn & Bộ trưởng công an”, đã nói toạc ra:
“…Cấu xé nhau thì được, nhưng không được nuôi dưỡng những ý đồ bẩn thỉu nhằm biến Phong trào Nhân Quyền – Dân Chủ Việt Nam thành vật hy sinh cho cuộc chiến đấu đá nội bộ. Tôi rất nghi ngờ rằng những đòn liên tiếp đàn áp nhân quyền của công an trong mấy ngày qua là nhằm phá đám chuyến đi Mỹ của ông Nguyễn Xuân Phúc vào cuối tháng 5/2017…”.
Nhưng ông Phúc cũng là nhân vật vừa “lên giọng” trong một cuộc họp chính phủ khi chỉ đạo “công an phải đảm bảo tuyệt đối an ninh chính trị”… Hoặc cứ cho là ông Phúc không hẳn thiên về đàn áp nhân quyền, ai và những ai đã thực hiện chiến dịch này? Những đối thủ chính trị hiện thời của ông Phúc là ai?
“Tái hòa nhập” CPC?
Bất luận thế nào, lồng trong bầu không khí “Việt Nam luôn quan tâm và cải thiện các quyền làm người”, Đối thoại Nhân quyền Mỹ – Việt kỳ 21 đã diễn ra như kịch bản của bao lần trước: tiếp cấp thứ trưởng ngoại giao Mỹ chỉ là một vụ trưởng thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam. Mà ở Việt Nam, ai cũng biết cấp vụ trưởng còn chẳng bao giờ nằm trong danh sách 200 “tinh hoa quyền lực” của Ban chấp hành trung ương.
Phía Việt Nam vẫn chỉ thoải mái hứa hẹn “sẽ cải thiện”, nhưng sau đó hoàn toàn không làm bất kỳ điều gì để giảm bớt đàn áp nhân quyền, mà có làm để báo cáo ra quốc tế thì cũng chẳng có gì chứng minh được… Tất cả chỉ để trả treo và “câu giờ”.
Chuyến đi Mỹ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cũng bởi thế, có rất nhiều khả năng sẽ gặp phải sự phản đối dữ dội của cộng đồng người Việt hải ngoại. Cũng chẳng có tín hiệu nào cho thấy kết quả mà giới chóp bu Việt Nam mong đợi nhất: Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ sẽ được phía Hoa Kỳ dễ dàng thông qua, nhất là hiệp định này còn phải được Quốc hội Mỹ xem xét kỹ lưỡng. Trong Quốc hội đó lại có nhiều nghị sĩ Mỹ đặc biệt chú tâm và lên án tình trạng đàn áp nhân quyền ở Việt Nam.
Vietnam Caucus, một tổ chức các nghị sĩ của Quốc hội Mỹ quan tâm đến nhân quyền Việt Nam, chắc chắn sẽ không bỏ qua thực trạng khốn quẫn đó. Được biết sau cuộc Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt kỳ 21, vài nghị sĩ Mỹ thuộc nhóm Vietnam Caucus sẽ đến Việt Nam để một lần nữa kiểm chứng xem chính phủ nước này đã làm được những gì để có thể được Tổng thống Trump loại Việt Nam khỏi danh sách 16 nước “gây hại” cho nền kinh tế Mỹ, cũng như Ủy ban của Mỹ về Tự do Tôn giáo Quốc tế nên có thái độ thế nào khi tiếp tục chiến dịch vận động đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC (Các quốc gia cần đặc biệt quan tâm về tự do tôn giáo).
Nếu bị “tái hòa nhập” CPC, cánh cửa để Việt Nam lọt qua nhằm tiếp cận với định chế thương mại song phương với Mỹ và bầu sữa tín dụng của các tổ chức tài chính quốc tế rất có thể sẽ đóng hẳn lại. Khi đó, đảng biết kiếm đâu ra tiền để “nuôi thân”?
Phạm Chí Dũng
Nguồn: Việt Nam Thời Báo
(Các bài viết trong mục Blog thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

Nổ lớn ở nhà máy Formosa khi vừa mới vận hành được một ngày

Nổ lớn ở nhà máy Formosa khi vừa mới vận hành được một ngày
Vào khoảng 21 giờ 30 tối ngày 30 tháng 5 năm 2017, bất ngờ một tiếng nổ lớn phát ra từ khu vực nhà máy Formosa khiến nhiều người hoang mang, lo sợ.
Theo báo mạng Zing cho biết, khoảng 21 giờ 30 tối 30/5/2017, thiết bị hun khói của lò vôi thuộc công ty gang thép Formosa khi đang vận hành thì phát nổ Khói bay cao ngút trời. Đến thời điểm hiện tại, vẫn chưa biết có ai bị thương vong hay không.
Trước đó một ngày, công ty gang thép Formosa vừa mới vận hành lò cao số 1, với nguyên liệu là quặng thiêu kết (từ xưởng thiêu kết), quặng vê viên kích thước 1,0cm và quặng cục kích thước 0,6cm. Theo dự kiến công suất hoạt động trong điều kiện ổn định là 9.300 – 10.000 tấn gang lỏng/ngày.
Trong 2 tuần đầu tiên sẽ vận hành khoảng 50% công suất nêu trên. Dự kiến từ nay đến hết năm 2017, Formosa sản xuất từ 1,3 đến 1,6 triệu tấn thép. Và đến đầu 2018 sẽ bắt đầu vận hành lò cao số 2.
Tuy nhiên, khi lò cao số 1 vừa vận hành mới được một ngày mà đã xảy ra vụ nổ. Nhiều người lo ngại về mức độ an toàn và chất lượng của hệ thống dây chuyền, với “công nghệ bẩn” đầy tai tiếng mà Formosa đã đưa vào Việt Nam.
Trước đó, giới chức thẩm quyền CSVN nói rằng Formosa đã giải quyết 52 trong tổng cộng 53 vụ vi phạm, trước khi được cấp giấy phép hoạt động trở lại.
Nguyên Nguyễn / SBTN

Monday, May 29, 2017

Hãy lên tiếng cho những người yêu nước chưa ai biết tên

Hồn Nhiên (Danlambao) - Biểu tình là một hành động chính đáng, hợp hiến, hợp pháp và hợp với đạo lý làm người trước sự ức hiếp, xâm lấn của tàu cộng. Thế nhưng, với một thể chế đã trót nhận giặc làm cha, thì hành động biểu tình ấy như một sự khiêu khích, chọc giận bọn quan thầy của thể chế này. Dần dà, bộ mặt phản quốc của thế chế ấy đã lộ ra qua hành động trả thù thật hạ cấp và đê tiện. Quý vị nghĩ xem, thay vì một nhà nước biết lo cho sự an nguy của dân tộc, lẽ ra phải cùng với toàn dân, cùng với các linh mục ở miền Trung lên tiếng và đòi hỏi Formosa phải chấm dứt hoạt động trên mảnh đất ấy và bồi thường thỏa đáng cho dân, thì ngược lại, họ toa rập với Formosa bắt người dân vô luật, vô pháp. Xem thường mạng sống của dân qua việc quảng cáo trên báo chí "biển sạch, cá sạch, mọi người yên tâm tắm biển ăn cá".

Từ nhiều ngày qua, những nhân tố nổi cộm như Linh Mục Đặng Hữu Nam, linh mục Nguyễn Đình Thục, những vị chủ chăn đáng kính đã phải chịu sự đấu tố hèn hạ, bịa chuyện lăng nhục các vị, rồi tới những bạn trẻ can đảm đưa tin và livestream những hình ảnh các giáo dân và lương dân đi biểu tình đòi công lý thì bị bắt cóc, bị truy bức đến nỗi phải trốn chui trốn nhủi, rất thương tâm. Họ có tội gì? Họ chẳng có tội gì cả! Đơn giản họ chỉ muốn đất nước này, người dân này được bình yên sinh sống làm ăn trong một môi trường sạch sẽ, tươi tốt. Những nguy cơ khiến môi trường bị hủy diệt buộc lòng họ phải nói lên, họ phải cảnh báo cho toàn dân rằng môi trường biển của chúng ta không còn trong sạch nữa, tất cả rồi sẽ bị hủy diệt trước sự tham lam và quỷ quyệt của giặc, đặc biệt có sự tiếp tay của một số thành phần lãnh đạo ngu si của đảng csVN, Chỉ có chừng ấy mà bắt bớ họ sao? Vậy cái nhà nước này đang làm việc cho ai? Họ có coi chủ quyền của VN ra cái gì không? Sao lại có chuyện thông đồng với giặc mà hủy diệt dân khí của nước nhà? Lương tâm của họ đã bị đồng tiền khống chế rồi à?

Những người tôi đã nêu tên ở trên như Cha Nam, Cha Thục và các bạn trẻ như Hoàng Bình, Bạch Hồng Quyền thì có lẽ nhiều người đã biết, còn những người chưa ai biết tới cũng đang gặp rất nhiều khó khăn, họ bị truy bức, bị kêu mời lên đồn CA làm việc, thậm chí khi ra đường, tự nhiên ở đâu có một đám lạ mặt xách dao đâm chém, người nào nhanh chân lẹ mắt thì thoát được, còn người nào chậm chạp thì bị mất mạng.

Không ai hay biết, báo chí trong nước có biết cũng lặng thinh. Cái gọi là luật pháp dưới chế độ cộng sản hiện nay tôi cho là một gọng kìm vĩ đại. Hay còn gọi là vòng kim cô siết cổ dân đen. Tôi muốn giới thiệu đến anh chị em một khuôn mặt rất âm thầm mà cái đảng cs này đang ra sức truy đuổi. Đây có thể là một khuôn mặt tiêu biểu của giới trẻ hiện nay, em tên là Nguyễn Xuân Hiển, là một trong những em đã từng tham gia biểu tình trong những ngày qua. Vừa rồi, em bị cộng sản "chiếu tướng" gởi giấy mời lên phường làm việc. Sợ rồi số phận của em giống anh Nguyễn Hữu Tấn nên tôi khuyên em là đừng chấp hành theo lệnh trên tờ giấy mời đó. Hiện nay em đang cần những lời cầu nguyện của mọi người. Riêng tôi, tôi sẽ giúp em bằng tất cả những gì nằm trong khả năng của tôi. Xin anh chị em giúp tôi bằng cách share rộng bản tin này. Cầu xin mọi sự bình an đến với em và với tất cả những anh chị em có lòng và có cùng lý tưởng như em.


30/5/2017


Thử thách hay cơ hội?

Phong Pham (Danlambao) - Đàn áp, bắt bớ, không phải là biểu hiện của sức mạnh mà là dấu hiệu cho thấy ĐCSVN đang ở vào thời kỳ lâm nguy nhất của họ. Công cuộc đấu tranh vẫn còn nhiều khó khăn nhưng chúng ta sẽ làm được vì chúng ta có chính nghĩa, Chúng ta tranh đấu vì dân tộc, vì sự tốt đẹp của đất nước chứ không vì một cá nhân hoặc một tổ chức riêng biệt nào. Khi có chính nghĩa, chúng ta sẽ có lòng dân. Không một chính thể nào đi ngược lại lòng dân mà có thể tồn tại lâu dài được. Và khi có sự ủng hộ của người Dân, chúng ta sẽ thay đổi được mọi thứ. 

*

Các cơn bão chính trị tiếp tục làm rung chuyển thủ đô Washington, trung tâm chính trị của nước Mỹ và thế giới. Với các diễn biến được cập nhật gần nhất cho thấy, chính quyền của ông Donald Trump tiếp tục hứng chịu các cuộc tấn công từ mọi phía, cũng như là các sơ xuất của ông Trump, việc bị tố cáo có liên hệ với Nga trong thời gian bầu cử, sa thải giám đốc FBI, từ chối trao hồ sơ khai thuế hoặc việc các quan chức của Chính phủ còn non trẻ của ông thể hiện sự yếu kém trong việc quản lý, lãnh đạo, tiếp cận và sử dụng các quyền lực được trao từ chính quyền Obama, cũng như những nhân vật nắm giữ những chức vụ trọng yếu trong chính quyền Trump thiếu những kinh nghiệm cần thiết để có thể vận hành chính phủ một cách suôn sẻ, đã tạo ra nhiều sơ hở cho các đối thủ của ông Trump tấn công và hạ bệ uy tín, những yếu tố hết sức cần thiết trong 100 ngày đầu làm việc của vị tổng thống khác người này. Điều này đã làm cho uy tín Chính trị của TT Donald Trump xuống đến mức thấp nhất. Đã có nhiều lời đùa cợt rằng "nghề kém may mắn nhất tại Washington chính là làm thuộc cấp của ông Trump".

Và mặc dù, các tin tức dồn dập về chuyến đi của ông Trump đến Trung đông mà nước đầu tiên ông đến thăm là Isael, một sự tiếp nối truyền thống của nhiều đời tổng thống Mỹ đã dập tắt những đồn đoán về chính sách "hạn chế can thiệp" đã đưa ra lúc tranh cử, tái khẳng định sự lãnh đạo của Mỹ tại chảo lửa Trung đông và trấn an các đồng minh tại vùng Vịnh về việc tiếp tục lãnh đạo của Mỹ tại vùng này. Tuy vậy, tại nước Mỹ, vận đen vẫn tiếp tục đeo đuổi ông Trump, đến nỗi người ta đã cho rằng, khi đến thăm Bức tường than khóc nổi tiếng. Ông Trump đã đến cầu nguyện và chạm tay vào bức tường là mong cho vận đen hãy rời bỏ mình và nội các của mình tại USA.

Về phía chính trường của VN, các sự thay đổi, những đấu đá trong nội bộ ĐCSVN trước ngày khai mạc đại hội 5, việc các thế lực trong Đảng, giành giật và tìm cách đưa người vào nắm giữ những vị trí trong Đảng, và với việc hệ thống chính trị của Việt Nam không hề có sự minh bạch, công khai và bình đẳng, đã làm cho tình hình đang ngày càng trở nên rối ren hơn. Các bình luận và nhận xét gần đây nhất cho rằng, khả năng là ông Nguyễn Phú Trọng sẽ tiếp tục giữ chức TBT thêm 2 năm nữa đang ngày càng trở nên hiện thực. Bên cạnh đó, đề xuất của ông Võ văn Thưởng, đương kim Uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đề xuất việc đề nghị ban lãnh đạo Đảng xem xét tổ chức "đối thoại" với những người có ý kiến khác biệt với Đảng đang làm dấy lên những bình luận và ý kiến khác nhau.

Một số đã hoan nghênh ý kiến này và cho rằng đây là dấu hiệu tốt về khả năng đối thoại giữa đảng cầm quyền và người dân nói chung và những người bất đồng chính kiến nói riêng. Các ý kiến khác cũng cho rằng: đây không phải là chủ trương mới của Đảng Cộng sản. Tuần sau sẽ diễn ra Đối thoại Nhân quyền Việt - Mỹ tại Hà Nội. Phát ngôn của ông Võ Văn Thưởng dường như gửi một tín hiệu cho chính quyền Mỹ rằng Việt Nam cũng "sẵn lòng lắng nghe" đối lập.
 
Việc này cũng chỉ là một thủ thuật của CSVN nhằm đánh lừa chính quyền Mỹ như những lần trước.
Nói tóm lại, đây chỉ là một đòn gió của ĐCSVN nhằm làm dịu bớt những chỉ trích về thành tích nhân quyền tệ hại của CSVN. Liên tục những cuộc bắt bớ các nhân vật hoạt động nhân quyền, dân chủ trong thời gian qua mà nổi bật là vụ bắt Hoàng Bình và Mẹ Nấm, Thuý Nga đã chứng tỏ lập luận: "bắt để trao đổi là chiêu trò của CS". Vì xưa nay, "ĐCSVN chưa bao giờ quen đối thoại thẳng thắn và thật lòng. Đối với ai yếu hơn, họ luôn tìm cách áp đặt ý kiến chứ chưa bao giờ muốn đối thoại. Đối với ai ngang bằng sức mạnh, đối thoại chỉ là giải pháp tình thế và luôn kết thúc bằng lật lọng. Bắt giam và bôi nhọ vẫn là hai phương thức truyền thống mà toàn bộ giới lãnh đạo cộng sản hiện nay vẫn tiếp tục dùng đối với giới bất đồng chính kiến" (Trích LeCongDinh-BBC). Họ sẽ tiếp tục đi theo con đường của họ, càng lâu càng tốt, để nắm giữ quyền lực, kiếm tiền và cuối cùng là tẩu thoát hoặc "hạ cánh an toàn" chứ làm gi có thực tâm đối thoại vì quê hương, đất nước, tổ quốc, dân tộc. 

Nhìn về phía lực lượng dân chủ. Kể từ đầu năm đến nay, số lượng người bị bắt và bị tù tính ra đã hơn chục người. Việc các nhân vật đối lập bị bắt và bị cầm tù với số lượng ngày càng tăng, đã chứng tỏ dự đoán của tôi là chính xác. Trong bối cảnh, tình hình chính trị của Mỹ và thế giới đang rối ren, việc gia tăng đàn áp, bắt bớ để giữ vững chế độ của CSVN là điều chắc chắn xảy ra. Vì vậy, giả vờ tỏ ra sẵn sàng đối thoại, chỉ là một đòn hỏa mù nhằm che đậy và giảm nhẹ những tội ác của chế độ trước thế giới.

Tình hình cũng có thêm chuyển biến mới, với việc các lãnh đạo Công giáo mà đặc biệt là Đức Cha Nguyễn Thái Hợp và các Linh Mục khác trong chuyến công du tìm sự ủng hộ của thế giới trong vấn đề Formosa, đã đạt được một số thành công nhất định. Và việc các tổ chức NGO và tổ chức Ân xá Quốc Tế liên tục lên tiếng v/v CSVN gia tăng đàn áp đối lập và những nhà hoạt động Dân chủ và Nhân quyền trong nước. Sẽ làm gia tăng áp lực lên nhà cầm quyền CSVN, buộc họ thả đối lập và tôn trọng những cam kết Nhân quyền mà họ đã ký kết với thế giới. 

Ở một góc độ khác, về tổng quát, dù chịu nhiều bắt bớ và đàn áp nhưng cũng có thể xem đây cũng là cơ hội cho phong trào dân chủ:

- Trước tình hình, mạng internet ngày càng phát triển rất mạnh tại Việt Nam đã làm mất đi khả năng kiểm soát tin tức và kềm tỏa xã hội của nhà cầm quyền CS. Người dân đã có thêm nhiều cơ hội truy cập thông tin, nhìn thấy tổng quát thực trạng của đất nước, tham gia góp ý kiến, lên tiếng về những vấn đề mà từng người một thực sự quan tâm. Đưa đến việc người Dân ngày càng tham gia tích cực vào đời sống Chính trị. Càng tham gia, họ sẽ càng nhìn thấy rõ thực chất của chế độ CS.

- Tin tức được lan tỏa ngày càng rộng cũng từng bước một, vén tấm màn đen che đậy, bưng bít của CS, phơi bày bản chất ung thối của ĐCSVN, tạo nên sự bất mãn và mất niềm tin không phải chỉ trong dân chúng mà còn trong chính hàng ngũ cán bộ của họ. Nhân dân ngày càng mất niềm tin nơi lãnh đạo và đang tạo nhiều áp lực lên ĐCSVN. Bên cạnh đó, ĐCSVN cũng đang đối phó với nhiều khó khăn trên mọi mặt từ kinh tế đến chính trị, họ phải đối phó tham nhũng, với TQ...

Tất nhiên, cơ hội cũng sẽ là thử thách của giới hoạt động dân chủ với những khó khăn trước mắt có thể nhìn thấy đó là:

- Phong trào dân chủ vẫn chưa đủ khả năng huy động quần chúng vì thiếu nhân sự trầm trọng. Việc các nhân vật đấu tranh có tên tuổi lần lượt bị bắt, đã làm khả năng vận động quần chúng, tạo nên dư luận bị yếu đi. Bên cạnh đó, một số những nhà hoạt động do nhiều lý do đã không còn xuất hiện nhiều trên các diễn đàn trên mạng xã hội và trong hoạt động đời thường, cũng đã làm cho sức sống của phong trào Dân chủ tạm lắng dịu.

- Đa số đồng bào vẫn còn chưa dám tham gia đấu tranh vì còn cảm thấy bất lực trước một bộ máy cai trị tàn khốc. Phần lớn đồng bào của chúng ta còn rất nghèo, chỉ nội việc mưu sinh kiếm sống của họ cũng đủ làm cho họ trở nên hết sức mệt mỏi, chưa kể đến việc bị vây bủa bởi an ninh, đánh phá làm giảm uy tín trong nội bộ và không liên kết với những tổ chức khác để có thêm hỗ trợ, càng làm cho sức hoạt động của họ bị giảm sút đáng kể.

- Nội bộ ĐCSVN vẫn còn khả năng làm chủ tình hình. Việc chấp nhận đối thoại với người dân Đồng Tâm, Mỹ Đức đã chứng tỏ rằng, CSVN đã cảm thấy sức nóng của phong trào Dân chủ, Dân sinh, và nhận thấy phản ứng của người Dân đã ngày mạnh hơn. Họ đã cảm thấy mối nguy của việc dồn Dân đến đường cùng và rất lo sợ. Tuy vậy, với bạn chất lừa lọc của người CS, tin rằng sớm muộn gi họ cũng sẽ trả thù một cách lén lút và âm thầm. Bề ngoài, họ chấp nhận đối thoại, họ chịu lùi một bước, nhưng ngay sau đó lại âm thầm mượn diễn đàn của Quốc Hội bù nhìn, đòi trả thù những ai dám chỉ trích họ. Và với việc họ vẫn tiếp tục khống chế truyền thông báo chí, sử dụng Quân đội, Công an để đàn áp thẳng tay các hoạt động Dân chủ, phần nào đó đã chứng tỏ họ vẫn còn có khả năng làm chủ tình tình hoặc ít nhất họ cũng còn tự tin như vậy khi chấp nhận lùi một bước để đối thoại với Dân Đồng Tâm - Mỹ Đức.

Đàn áp, bắt bớ, không phải là biểu hiện của sức mạnh mà là dấu hiệu cho thấy ĐCSVN đang ở vào thời kỳ lâm nguy nhất của họ. Công cuộc đấu tranh vẫn còn nhiều khó khăn nhưng chúng ta sẽ làm được vì chúng ta có chính nghĩa, Chúng ta tranh đấu vì dân tộc, vì sự tốt đẹp của đất nước chứ không vì một cá nhân hoặc một tổ chức riêng biệt nào. Khi có chính nghĩa, chúng ta sẽ có lòng dân. Không một chính thể nào đi ngược lại lòng dân mà có thể tồn tại lâu dài được. Và khi có sự ủng hộ của người Dân, chúng ta sẽ thay đổi được mọi thứ. 

29/5/2017

Chúng tôi không đối thoại với những kẻ vô tư cách

Chị bán hàng rong bị công an đánh dã man
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) - Về cơ bản, chị là loại rác rưởi bật lại công an, những kẻ cặn bã này đéo phải dân, chúng là tội phạm, cần được tóm lên đồn... Nguyễn Quang

Vâng. Chúng tôi không đối thoại với những kẻ vô tư cách. Chấm hết!

*

Tú Xương tên thật là Trần Tế Xương, người làng Vị Xuyên - Mỹ Lộc - Nam Định. Ông sinh năm 1870, và từ trần vào năm 1907.

Thế còn bà Tú?

Bà ấy chào đời lúc nào? Tạ thế năm nao? Quê quán nơi đâu? Nhũ danh là gì?

Sách của nhà văn học Vương Trí Nhàn (Cánh Bướm Hoa Hướng Dương – Phác Thảo Chân Dung 39 Nhà Văn, NXB Phụ Nữ, Hà Nội: 2006) có ba bài viết Tú Xương nhưng cũng không một chữ nào nhắc đến người bạn đời của ông!

Bà Tú âm thầm đi bên cạnh cuộc đời của nhà thơ sông Vị như một cái bóng mờ, và chỉ được độc giả biết rất lơ mơ, qua năm ba câu thơ (ngăn ngắn) của chồng:

Quanh năm buôn bán ở mom sông
Nuôi đủ năm con với một chồng
Lặn lội thân cò khi quãng vắng
Eo sèo mặt nước buổi đò đông...

Tôi băn khoăn tự hỏi: những chiều “lặn lội thân cò khi quãng vắng” (hay những sáng “eo sèo mặt nước buổi đò đông”) có hôm nào bà Tú bị một tên sai nha bạo hành, nắm tóc kéo lê trên đường đê, vì tội “buôn bán ở mom sông” không? Câu hỏi này chợt đến đêm rồi, một đêm khó ngủ, sau khi tôi tình cờ đọc xong một bài báo ngắn (Người Phụ Nữ Bị Công An Túm Tóc, Kéo Lê Gây Thương Tích Lên Tiếng”) trên trang Gia Đình Việt Nam. Xin ghi lại toàn văn:

"Đêm 29/9, trên mạng xã hội lan truyền một clip công an túm tóc, kéo lê một người phụ nữ bán hàng dong bên vệ đường khiến chị chảy máu đầu đã khiến cư dân mạng xôn xao. Qua tìm hiểu, được biết, chị Nguyễn Thị Thu Thảo (39 tuổi, ngụ phường 12, quận Bình Thạnh) bị Thiếu úy Bùi Xuân Hải (công tác tại Công an phường 6, quận 3, TPHCM) túm tóc, kéo lê gây thương tích.

Chia sẻ với Dân trí, chị Thảo cho biết, hàng ngày chị bán hàng rong ở khu vực hồ Con Rùa từ khoảng 17h đến 1h sáng hôm sau.

Chị Thảo thừa nhận, lúc bị công an yêu cầu không được lấn chiếm lòng lề đường, chị có chửi Thiếu úy Hải. "Tôi bán hàng lương thiện chứ có bán heroin đâu mà đuổi. Vợ anh ở nhà có cực khổ như tôi đâu mà anh biết… Sau đó ảnh đuổi theo túm cổ áo, nắm tóc tôi. Anh Hải đánh vào đầu tôi, vết rách trên đầu là do nhẫn của ảnh gây ra".

Chị Thảo chia sẻ thêm: "Có thể lúc đó anh Hải sốc vì câu chửi của tôi, sẵn hơi men nên mới làm vậy. Chứ ngày thường tôi cũng nói chuyện với ảnh, thường ngày ảnh chỉ nhắc nhở, đuổi đi chứ không hung dữ như tối hôm đó”.

Trưa ngày 30/9, chị Thảo và mẹ được Công an phường 6, quận 3 mời lên xin lỗi, đề nghị bồi thường chi phí chữa trị vết thương. “Anh trưởng công an phường nói là cha mẹ anh Hải muốn gặp mặt Thảo để xin lỗi nên mời 2 mẹ con tôi lên phường, khi tiếp xúc nhìn họ cũng rất hiền và chân thành nên 2 mẹ con tôi đã chấp nhận lời xin lỗi. Họ có đưa cho Thảo ít tiền nói là để bồi bổ sức khỏe và lo chi phí thuốc men, chứ tôi cũng không đòi hỏi gì cả”, bà Nguyễn Thị Thu Cúc (mẹ chị Thảo) chia sẻ với Dân trí.

Tôi biết bán hàng rong ở hồ Con Rùa là vi phạm pháp luật nhưng vì không có việc nào khác để kiếm tiền trong khi sức khỏe mình lại yếu. Hàng ngày, tôi phải ra hồ bán hàng từ lúc 5h chiều cho đến 1h sáng ngày hôm sau mới được nghỉ nhưng cũng chỉ thu được hơn trăm ngàn.

Vì không chịu được cái nghèo, chồng tôi đã rũ bỏ trách nhiệm, để lại 2 đứa con còn ngây dại cho mình tôi nuôi. Ngoài ra, tôi phải nuôi thêm bố bị tai biến nằm một chỗ, mẹ bị hở van tim và 2 đứa cháu nữa. Hàng tháng, tiền ăn, tiền học cho con, tiền thuốc men cho bố mẹ đã khiến cho tôi thêm gánh nặng mưu sinh, phải liều lĩnh để kiếm tiền nuôi họ”, chị Thảo buồn bã cho biết.

Chia sẻ thêm với Trí thức trẻ, chị Thảo nói: "Sự việc đã xảy ra rồi, tôi cũng có phần sai nên không oán trách gì anh Hải. Phía Công an P.6 và gia đình anh Hải cũng nói lời xin lỗi và hỗ trợ thuốc men nên tôi muốn kết thúc sự việc ở đây.”."

Bà Thảo dù bị nắm tóc kéo lê trên đường phố nhưng vẫn nhận “phần sai” về mình, cũng không dám “oán trách” ai cả, và chỉ “muốn kết thúc sự việc” cho nó êm xuôi thôi. Đó là một thái độ cần thiết của một người hiểu biết. Bà biết rằng cuộc đời mình sẽ còn phải gắn liền với ghánh hàng rong (cho tới chết) để nuôi con thơ, cùng bố mẹ già nên cần nhẫn nhục với lực lượng công an và dân phòng.

Tuy biết điều như thế nhưng bà Thảo vẫn bị đám dân phòng trên mạng, trực thuộc Ban Tuyên Giáo, đánh bồi thêm một trận nữa (cũng) tàn bạo và kinh hoàng không kém:

"Chị lừng danh hồ con Rùa với ngoại hiệu Thảo xì ke, hay Hồ thị thu Thảo, chị thu tiền bảo kê và cho vay lãi, thân nhân lẫn nhân thân của chị tuyệt đối xấu, toàn nghiện. đéo tin tôi, ra hồ con Rùa hỏi luôn hehe.

không 1 người tử tế nào nghe danh chị mà không lạnh toát sống lưng, chị là bất hủ. Chị có hành vi chửi bới và chống cự anh công an tội nghiệp, nếu ở nước Anh thần thánh của tôi, chị sẽ bị cớm đấm đá đạp và thậm chí bắn chết.

Sự tồn tại của loại cặn bã như chị hoàn toàn phí phạm tài nguyên. Và lũ dân đen đang bênh chị và chửi công an hãy nắc não, chúng mày đang hòa mình với quân rác rưởi. (ảnh của lũ kền kền chó đẻ đang cố xây dựng chị như là 1 người hàng rong nghèo tội nghiệp, nhưng chị vẫn lòi ra bộ mặt của 1 nữ sát thủ nghẹo. Tôi cũng kính đề nghị các anh công an đéo làm việc 1 tuần, kệ mẹ dân với lũ cặn bã, xem chúng nó (dân) có kêu như cháy đồi không??"

Thiếu úy Hải kéo lê chị Thảo. Ành & chú thích: GĐVN

Bài báo thượng dẫn (“Thông Não Siêu Nhanh Vụ Công An Kéo Lê Phụ Nữ”) đã được phổ biến trên rất nhiều trang mạng:


....

Không thể nói ông Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương và năm vị phó ban (Mai Văn Ninh,Võ Văn PhuôngLâm Thị Phương ThanhPhạm Văn LinhBùi Thế ĐứcTrương Minh Tuấn) hoàn toàn không hay biết chi về những bài viết ti tiện cùng thứ ngôn ngữ thô tục và bẩn thỉu (đến thế) trên những trang web do nhà nước tài trợ.

Tuy thế, vào hôm 18 tháng 5 vừa qua, ông Võ Văn Thưởng vẫn mặt dầy mày dạn tuyên bố rằng: "Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý."

Tội quá, ông Thưởng ơi! "Lý luận và học thuyết cách mạng" thì còn gì để mà "tranh luận" nữa? Nó đã "cọ xát" với thực tế ở nhiều nơi trên thế giới (cả trăm năm qua, khiến cho hằng trăm triệu người oan mạng) và đã bị nhân loại vứt vào thùng rác từ thế kỷ trước rồi mà!

Còn những vấn đề khác của đất nước hiện nay thì e rằng chuyện "đối thoại" cũng là điều bất khả vì chúng tôi không cùng chung băng tầng với cái thứ ngôn ngữ (đầu đường xó chợ) của qúi vị:


Vâng. Chúng tôi không đối thoại với những kẻ vô tư cách. Chấm hết!

29/5/2017

Nghề luật sư và nghề "đảng viên"

Trần Nhật Phong (Danlambao) - Nghề luật sư bên Mỹ thế nào bạn? Bên Việt Nam hình như nghề này không có cửa để phát triển, ngành này càng lúc càng thui chột, chán quá bạn ạ.

Một người bạn làm nghề luật sư ở Sài Gòn inbox cho tôi, tâm tình sau khi có việc đề xuất ở cái gọi là quốc hội Việt Nam, đòi luật sư phải “tố giác” thân chủ, anh hỏi thăm tôi về ngành luật bên Mỹ như thế nào, và lần đầu tiên tôi lắng nghe sự bất mãn của anh dưới cái gọi là cơ chế đảng trị.

Nói thật, tôi “ngán” nhất nghề luật sư, mặc dù thân phụ của tôi từng là luật sư trước năm 1975, nhưng tôi không thích theo ngành luật, vì việc này ông đã từng giận tôi suốt 2 năm liền khi tôi còn học đại học và chọn ngành… đạo diễn, không theo ngành cha truyền con nối. 

Sống ở Mỹ càng lâu năm, nhất là những ai có tài sản nhiều thì càng “ngán” mấy ông luật sư hơn ai hết, tôi vẫn thường đùa với các bạn bè rằng, xã hội Mỹ, không sợ “thằng” nào cả, không sợ công an, cảnh sát, không sợ chính phủ, mà chỉ sợ luật sư thôi, vì chỉ duy nhất có các ông luật sư là có khả năng “lột” sạch tài sản tích tụ cả đời của mình, nếu "xúi quẩy" vướng vào các vụ kiện tụng.

Nhưng nếu nói một cách nghiêm túc, trong xã hội pháp trị đúng nghĩa như ở Hoa Kỳ và các quốc gia tây phương, các luật sư chính là những “hung thần” đối với những kẻ có quyền thế và lại là “hiệp sĩ” đối với những người thế cô, nghèo khó. 

Ở những xã hội này luật sư chính là lực lượng quân bình xã hội một cách tương đối, nhờ có luật sư mà những cơ quan công quyền, những kẻ nắm quyền lực không thể lạm quyền, họ sử dụng tối đa những điều luật lệ cho phép để bảo vệ cho thân chủ, họ sẵn sàng đề xuất và vận động bãi bỏ, hoặc điều chỉnh các dự luật, đạo luật mà họ thấy có những điều phi lý hay bất công trong bộ luật hiện hành. 

Quyền lực của luật sư ở những xã hội pháp trị mạnh vô cùng, hầu hết các cơ quan quan công quyền, từ tổng thống, chính phủ, cảnh sát. Cơ quan điều tra như FBI, các cơ quan bảo vệ an ninh quốc gia như CIA, NSA cho đến các viên chức đều “sợ” luật sư, vì luật sư có thể khiến cho họ tán gia bại sản, thân bại danh liệt, đôi khi còn phải đi tù nếu những người làm việc cho các nơi này có dấu hiệu lạm quyền, vi phạm luật pháp hay hiến pháp. 

Nguyên tắc của luật sư ở các quốc gia pháp trị là bảo vệ tuyệt đối quyền lợi của thân chủ, dù đó là quyền lợi về pháp lý hay quyền lợi về tài chánh. 

Và hầu hết trong các xã hội pháp trị, những người theo học ngành luật đều là những người luôn tạo ra các cuộc cách mạng thay đổi xã hội, điều chỉnh cho luật lệ càng lúc càng hữu hiệu hơn và công bằng hơn. 

Từ những chuyện nhỏ như đụng xe, các tài xế luôn nhờ đến luật sư để bảo vệ quyền lợi cua họ trước những "lắt léo" ngôn ngữ hợp đồng của các hãng bảo hiểm, cho đến những chuyện to lớn như ô nhiễm môi sinh khu vực, hay lạm quyền của ngành cảnh sát, tất cả đều nhờ đến luật sư để bảo vệ quyền lợi cho các phía. 

Bởi vì trong xã hội pháp trị, mọi việc đều được giải quyết ở tòa án, mà tòa án là ngành tư pháp độc lập hoàn toàn với chính phủ, muốn làm quan tòa, muốn làm công tố viên thì cũng phải tốt nghiệp ngành luật và phải từng hành nghề luật sư. 

Do đó trong xã hội pháp trị, lực lượng tranh đấu cho công bằng xã hội hàng ngày chính là ngành luật hay nói một cách khác là các luật sư, nhờ đó mà xã hội càng lúc càng hoàn chỉnh hơn, luật lệ có sư công bằng tương đối hơn.

Còn trong xã hội đảng trị, các luật sư chỉ là những công cụ không hơn không kém, họ không có quyền hạn gì, ngay cả quyền đại diện cho thân chủ cũng phải "đi xin" và chờ “cho phép”.

Ở trên tòa, các ý kiến đề xuất của họ hay các lý luận về pháp lý của họ đều không được đối xử công bằng, vì còn chờ, đảng quyết định, công an thì thao túng toàn bộ ngành tư pháp, họ kiểm soát toàn bộ tòa án, luật sư chỉ đóng vai trò làm… bình bông cho các vụ kiện tụng. 

Cứ nhìn Formosa thì dể so sánh, nếu trong các xã hội pháp trị hay pháp quyền, Formosa không những phải bồi thường trực tiếp cho các người dân bị ảnh hưởng, tối thiểu nếu có luật sư đại diện cho họ thì mỗi người được bồi thường tệ lắm cũng vài trăm ngàn Mỹ kim cho đến vài triệu Mỹ kim, tùy theo từng trường hợp, còn cá nhân những kẻ điều hành công ty này sẽ đối diện với án tù nhiều năm vì gây ra thảm họa có thể đưa tới những bệnh dịch diệt chủng con người và sinh thái. 

Còn trong xã hội đảng trị thì Formosa được bảo vệ đến tận kẻ răng, luật pháp của xã hội đảng trị chỉ để bảo vệ cho những kẻ vô trách nhiệm nhưng có tiền và có thế. 

Nếu trong xã hội pháp trị như tây phương, những vụ ngộ độc thức ăn trong các công xưởng làm việc, thì các công nhân đã được luật sư bảo vệ và lấy được những bồi thường thỏa đáng cho bản thân của họ và các chủ công xưởng cũng sẽ chờ bị truy tố trước pháp luật về tội cẩu thả, gây hại đến sức khỏe của công nhân.

Còn trong xã hội đảng trị, các công nhân không được bồi thường một xu, ngay cả khi đi cấp cứu trong bệnh viện, cũng phải “bao bì” cho bác sĩ để bản thân được khám trước, các chủ công xưởng thì phây phây không cần chịu trách nhiệm gì cả. 

Luật sư ở xứ đảng trị nói nhẹ nhàng thì chỉ là… bình bông, nói thẳng thắn thì chỉ là thứ công cụ của chính quyền đảng trị, họ vốn không có cơ hội để phục vụ một cách đúng mức cho xã hội. 

Ngành luật sư ở các xứ sở mà đảng trị không phải là chế độ pháp quyền, thì luật sư chỉ kiếm tiền bằng vài ba vụ ly dị ly hôn, “xúi” thân chủ nhận tội để được giảm án, chứ không hề có cơ hội làm một “thầy cãi” đúng nghĩa trên tòa. 

Tôi nói với anh bạn luật sư ở Sài Gòn rằng, nghề luật sư ở Mỹ vừa có danh, vừa có tiền, chỉ coi là anh có “tâm” hay không mà thôi, luật sư ở Mỹ, lợi tức trung bình một năm cũng khoảng 300 ngàn Mỹ kim, người nào mới ra trường được vài năm thì khoảng hơn 100 ngàn Mỹ kim, người nào làm luật sư lâu năm thì cả triệu Mỹ kim một năm, so với luật sư ở Việt Nam thì thế nào?

Anh cười nói với tôi rằng, nghề kiếm bạc triệu ở Việt Nam chỉ cần có “thẻ đảng”, chủ tịch xã thì kiếm vài trăm ngàn cho đến chủ tịch tỉnh hay bí thư tỉnh thì vài triệu Mỹ kim chỉ là chuyện nhỏ, nếu “đúng tần số” điều hành mấy công ty quốc doanh của nhà nước chỉ vài năm vài chục triệu chỉ là con số “nhỏ” đối với các “đảng viên” thôi, Việt Nam làm gì có cửa cho nghề luật sư kiếm bạc triệu, không đi tù là may mắn rồi.

30/5/2017