Wednesday, March 29, 2017

Hà Nội: Ở nhà ‘5 sao; nhưng phải thức trắng đêm trông tài sản

Mệt mỏi vì mới về ở đã phát sinh bất cập, dân Hồ Gươm Plaza căng băng rôn phản đối. (Hình: Báo VietNamNet)
HÀ NỘI (NV) – Nhiều dự án chung cư “tiện ích 5 sao” ở thành phố Hà Nội đang diễn ra cuộc chiến tranh chấp giữa chủ đầu tư với người dân.
Báo điện tử VietNamNet, ngày 29 Tháng Ba loan tin, dẫn phản ánh của cư dân Hồ Gươm Plaza, quận Hà Ðông, liên tiếp 10 ngày qua đã xuống đường căn băng rôn phản đối chủ đầu tư không chỉ tự ý xây bể lộ thiên chứa dầu mỡ của các nhà hàng ở tầng hầm, chủ đầu tư còn tăng giá gửi xe, không bàn giao quỹ bảo trì, thay đổi thiết kế tòa nhà…
Thậm chí, nửa đêm họ vẫn phải ngồi ngoài vỉa hè để bảo vệ tài sản của mình do không có bảo vệ trông giữ như đã cam kết lúc bán nhà. Cư dân ở đây cho biết, sẽ tiếp tục tổ chức phản đối chủ đầu tư sang tận Tháng Tư nếu tranh chấp không được giải quyết.
Một dự án khác mới bàn giao cũng đã khiến cư dân tức giận căng băng rôn tuần hành phản đối chủ đầu tư là Home City. Nguyên nhân trên hợp đồng mua bán ghi rõ đường Trung Kính, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, là địa chỉ chính thức, nhưng sau khi về nhận nhà nhiều người bất ngờ khi chủ đầu tư cho đi vào một đường, đi ra một đường khác, khiến dân cư phải đi một lối vòng cung khác để đi vào khu căn hộ của mình.
Hà Nội: Ở nhà ‘5 sao; nhưng phải thức trắng đêm trông tài sản
Người dân phải chia nhau thức đêm trông giữ tài sản của mình. (Hình: Báo VietNamNet)
Tương tự, mặc dù mới đang trong giai đoạn bàn giao nhà, thế nhưng dự án căn hộ Kim Văn Kim Lũ, quận Hoàng Mai đang có dấu hiệu bùng phát tranh chấp do chủ đầu tư giao căn hộ lỗi và thiếu hoàn thiện.
Chưa hết, người dân mua căn hộ tại dự án Ecolife Capitol, quận Nam Từ Liêm, cũng đang tức giận trước việc chủ đầu tư đơn phương thay đổi thiết kế căn hộ theo hướng giảm diện tích, chất lượng so với hợp đồng mua bán.
Thế nhưng, ông Nguyễn Thanh Hà, chủ tịch công ty Luật SBLaw cho biết, mặc dù các nghị định, thông tư… đã có đầy đủ, nhưng lại không theo kịp, không rõ ràng về điều khoản chế tài, quy định pháp lý về xử lý tranh chấp chung cư, dẫn đến việc tranh chấp chung cư cứ thế bùng phát ngày càng mạnh nhiều với mức độ, quy mô lớn hơn rất nhiều so với trước. (Tr.N)

Hai nữ cán bộ tỉnh Bình Thuận bị cấm thi vì gian lận

Thông báo của Sở Nội Vụ tỉnh Bình Thuận. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
BÌNH THUẬN (NV) – Bị truyền thông loan tin gây áp lực, Sở Nội Vụ tỉnh Bình Thuận đã phải công bố 2 cán bộ, công chức cao cấp của tỉnh gian lận trong phòng thi cao học.
Chiều 29 Tháng Ba, Sở Nội Vụ tỉnh Bình Thuận đã công bố thông tin việc bà Huỳnh Thị Hoa, trưởng Ban Pháp Chế, Hội Ðồng Nhân Nhân tỉnh, và bà Thân Thị Kim Liên, cán bộ thanh tra tỉnh đã “mang tài liệu vào phòng thi cao học.”
Trước đó, truyền thông Việt Nam loan tin có 2 cán bộ, công chức của tỉnh Bình Thuận do Sở Nội Vụ cử tham dự kỳ thi tuyển sinh lớp cao học Luật tổ chức ngày 25 và 26 Tháng Ba tại trường Ðại Học Luật Sài Gòn “quay cóp tài liệu và bị đình chỉ thi.”
Theo báo Tuổi Trẻ, tổng cộng có 4 thí sinh vi phạm quy chế thi, trong đó bà Hoa bị đình chỉ vì có hành vi quay cóp trong môn Tiếng Anh, còn bà Liên là môn Lý Luận.
Sở Nội Vụ đã phúc trình Thường Trực Hội Ðồng tỉnh về vi phạm của bà Hoa và đề nghị thanh tra tỉnh yêu cầu bà Liên “giải trình và xem xét xử lý theo quy định.”(Tr.N)

Sài Gòn: Cả khu phố bất an vì nghi dân phòng quấy phá, tạt sơn

Nhà ông Thiệu Minh Hải bị tạt sơn. (Hình: Báo Thanh Niên)
SÀI GÒN (NV) – Người dân khu phố 4, phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức, đã gởi đơn cầu cứu đến báo chí phản ảnh việc họ phải sống trong sợ hãi, bất an vì luôn bị đe dọa, quấy phá nghi do lính dân phòng gây ra.
Ông Nguyễn Hữu Hùng (60 tuổi), ở đường số 3, khu phố 4 đã sống tại đây gần 5 năm cho biết, gia đình ông từng bị kẻ lạ ban đêm dùng dây kẽm sắt khóa cổng ngoài, bị tạt mắm tôm, mất gà, mất thỏ… Mới đây, gia đình ông lại bị hai thanh niên tạt sơn vào cổng nhà lúc 3 giờ sáng.
Nhà ông Thiệu Minh Hải bị tạt sơn. (Hình: Báo Thanh Niên)
SÀI GÒN (NV) – Người dân khu phố 4, phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức, đã gởi đơn cầu cứu đến báo chí phản ảnh việc họ phải sống trong sợ hãi, bất an vì luôn bị đe dọa, quấy phá nghi do lính dân phòng gây ra.
Ông Nguyễn Hữu Hùng (60 tuổi), ở đường số 3, khu phố 4 đã sống tại đây gần 5 năm cho biết, gia đình ông từng bị kẻ lạ ban đêm dùng dây kẽm sắt khóa cổng ngoài, bị tạt mắm tôm, mất gà, mất thỏ… Mới đây, gia đình ông lại bị hai thanh niên tạt sơn vào cổng nhà lúc 3 giờ sáng.
Khi được hỏi về tiền dân phòng mà người dân ở phường phải nộp hàng tháng, ông Đặng Nguyễn Thanh Minh, chủ tịch quận Thủ Đức khẳng định: “Cục Dân quân tự vệ của Bộ Quốc phòng đã thông báo ngưng thu tiền dân phòng, thành phố và quận cũng đã thông báo ngưng từ cuối năm 2016. Nếu phường Hiệp Bình Phước vẫn còn thu là sai quy định”. (Tr.N)

Một năm bất nhất của chính quyền về thảm họa Formosa

Cát Linh, phóng viên RFA 2017-03-29  
Một ngư dân buồn rầu với những con cá biển chết trên bãi biển ở huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế vào ngày 21 tháng 4 năm 2016.
Một ngư dân buồn rầu với những con cá biển chết trên bãi biển ở huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế vào ngày 21 tháng 4 năm 2016.  AFP photo
Nhà máy luyện thép Formosa vào đầu tháng tư năm ngoái xả thải hóa chất độc hại ra môi trường biển gây thảm hỏa môi trường khiến cá, hải sản chết hàng loạt từ Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị cho đến Thừa Thiên- Huế. Tuy nhiên hành xử của chính quyền Việt Nam suốt thời gian qua bị cho là bất nhất, khó hiểu khiến công luận bức xúc.
Sau một năm…
Tấm ảnh người ngư dân hai tay cầm những con cá chết há miệng, mềm rũ, ngồi xổm trên bãi biển với gương mặt khắc khổ, đen sạm vì nắng gió biển, xuất hiện trở lại trên mạng xã hội hơn một tuần qua với số lượng nhiều hơn trước.
Thêm vào đó, rất nhiều các ảnh đại diện của người dùng facebook trong và ngoài nước đều được đổi sang biểu tượng cá chết, hoặc khẩu hiệu “Formosa cút khỏi Việt Nam”.
Cho đến nay, là một năm tôi vẫn chưa nghe thấy ông ta lên án hay trách móc hay phê phán gì về việc làm sai trái của Formosa.
- Tiến sĩ Nguyễn Quang A
Các trang mạng xã hội đồng loạt đăng tải những hình ảnh liên quan đến vấn nạn môi trường biển từ tháng 4 năm 2016 đến nay. Trong đó nổi bật là kiến nghị về việc giải quyết Thảm hoạ Formosa được mọi người chia sẻ kêu gọi có đủ 75.000 chữ ký nhằm kiện Formosa ra toà quốc tế.
Tất cả sự việc đó là những lời nhắc nhở nhau đã một năm kể từ tháng 4 năm 2016, người dân bốn tỉnh ven biển miền Trung điêu đứng vì thảm hoạ ô nhiễm môi trường biển.
Thế nhưng, đó chỉ là những lời nhắc nhở, kêu gọi và hành động từ phía người dân, những người quan tâm đến sự sống, môi trường cũng như hậu quả mang tính hàng loạt chưa biết bao giờ mới kết thúc.
Từ thảm hoạ trở thành sự cố
000_A09ZJ-400.jpg
Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Võ Tấn Nhân phát biểu trong một cuộc họp báo tại Hà Nội ngày 27 tháng 4 năm 2016 về thảm họa cá chết hàng loạt ở miền Trung. AFP photo
Về phía chính quyền, những người trực tiếp cho phép Formosa bước vào Việt Nam thì vẫn chưa có cách giải quyết triệt để. Tiến sĩ Nguyễn Quang A, từ Hà Nội, cho biết ông nhìn phản ứng của nhà cầm quyền suốt một năm qua là sự nhất quán bao che, bảo vệ, nâng đỡ cho Formosa.
Rồi đến lúc không thể che giấu được nữa thì tìm mọi cách để làm nhẹ bớt cho những việc làm sai trái của Formosa. Ông nhấn mạnh:
“Cái đầu tiên tôi xin nhắc lại, khi thảm hoạ đã xảy ra thì ông trùm của Đảng Cộng sản Việt Nam đã vào Formosa, và đã uý lạo Formosa về những việc làm của họ và không hề có một câu nào về vấn đề Formosa đã gây ra thảm hoạ. Cho đến nay, là một năm tôi vẫn chưa nghe thấy ông ta lên án hay trách móc hay phê phán gì về việc làm sai trái của Formosa. Từ người lãnh đạo cao nhất như thế thì cả hệ thống có hành xử như vậy cũng không có gì là lạ.”
Phía Việt Nam đã chừa đường lùi cho Formosa, để cho họ tỏ thiện chí hơn nữa trong vấn đề khắc phục sai phạm mà không đẩy các bên đi đến căng thẳng.
- Nhà báo Nguyễn An Dân
Phải mất hai tháng nguyên nhân cá chết hàng loạt mới được công bố. Đáng chú ý, chính người dân đã biết nguyên nhân vì đâu biển nhiễm độc, cá chết hàng loạt dẫn đến đời sống ngư phủ phải bị kết án tử.
Sau đó, hai sự kiện duy nhất được cho là câu trả lời chính thức từ nhà nước và các cơ quan ban ngành có liên quan, là buổi họp báo của văn phòng chính phủ vào ngày 30 Tháng Sáu và cuộc trao đổi của ông Võ Kim Cự, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, với báo giới trong nước về vấn đề cấp phép đầu tư cho Formosa.
Buổi họp báo từng thu hút rất nhiều sự quan tâm của truyền thông trong và ngoài nước, thế nhưng hoàn toàn chưa thuyết phục được dư luận xã hội. Những nhà báo, nhà quan sát sau đó đều cho rằng cách giải trình của cả hai bên, chính phủ Việt Nam và Formosa không có tính minh bạch.
Nhà báo Nguyễn An Dân ngay sau đó trả lời Đài Á Châu Tự Do cho rằng vụ việc Formosa sẽ không kết thúc đơn giản nếu chỉ với buổi họp báo của chính phủ, ngược lại chỉ là mới bắt đầu.
Cách giải thích của ông không khác với Tiến sĩ Nguyễn Quang A, đó là có sự “bảo vệ, nâng đỡ.”
“Chính phủ Việt Nam vì để giữ quan hệ ngoại giao, nên họ không thể tuyên bố là tôi tha bổng hay kết tội anh được, vì trên nguyên tắc nếu không phải là Tòa án thì anh không được phép nói điều đó. Có nghĩa là phía Việt Nam đã chừa đường lùi cho Formosa, để cho họ tỏ thiện chí hơn nữa trong vấn đề khắc phục sai phạm mà không đẩy các bên đi đến căng thẳng.”
Sự khôn khéo của chính phủ Việt Nam mà nhà báo Nguyễn An Dân nhìn thấy được thể hiện rõ ràng trong buổi họp báo qua lời nhận lỗi của tập đoàn Hưng Nghiệp và số tiền bồi thường 500 triệu USD.
Các nhà quan sát một lần nữa đã lên tiếng phản đối khi con số 500 triệu USD được đưa ra  không theo qui chuẩn bồi thường nào cả.
Điều đó cho thấy chính phủ Việt Nam đã thật sự muốn hoá giải thảm hoạ môi trường biển Việt Nam thành một sự cố công nghiệp, và chỉ có sự cố mới dễ dàng được giải quyết bằng cách đền bù nhanh và gọn như thế.
Trấn an dư luận
000_CL90U-400.jpg
Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà phát biểu trong một cuộc họp báo tại Hà Nội vào ngày 30 tháng 6 năm 2016 công bố lý do cá chết ở miền Trung. AFP photo
Hàng loạt động thái tiếp theo của nhà cầm quyền Việt Nam được người dân và các nhà quan sát gọi là “trấn an dư luận”.
Ngày 22 tháng 8, Bộ trưởng Trần Hồng Hà đưa ra kết quả môi trường biển từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên – Huế đã an toàn. Ông phát biểu trước hội nghị rằng diễn biến nước biển đang tốt dần lên và khẳng định, môi trường biển miền Trung có thể tự làm sạch.
Để chứng minh kết quả trên, thông tin và hình ảnh do báo chí trong nước đăng tải sau đó cho thấy bộ trưởng Hà và các vị lãnh đạo tỉnh Quảng Trị cùng tắm biển ở dùng hải sản ở biển Cửa Việt. Tuy nhiên, nhiều ý kiến từ các nhà khoa học, tri thức đều cho rằng quá sớm để đưa ra kết luận như thế. Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho rằng những động thái ấy hoàn toàn không thể mua niềm tin từ người dân, những người chịu ảnh hưởng trực tiếp từ Formosa.
“Tất cả những kiểu rất lừa bịp như thế chỉ làm cho người dân bất bình và càng cho thấy chính quyền này là chính quyền không bảo vệ được quyền lợi cho họ.”
Ngay cả chính lời cam kết ngừng xả thải của Formosa cũng không thể thoả mãn những bức xúc của người dân. Phó Giáo sư, Tiến sĩ khoa học Nguyễn Tác An, nguyên Viện trưởng viện Hải dương học Nha Trang khẳng định việc ngừng xả thải để nâng cao thiết bị xử lý cũng không thể hoàn trả lại biển sạch cho môi trường.
“Tác động môi trường của ô nhiễm công nghiệp là mang tính tích luỹ, cũng như con người đã ăn những chất độc hại trong người thì dù không ăn nữa, chất độc hại đó vẫn tác động. Dù Formosa có thải tiếp tục hay không thải tiếp tục thì tác động vẫn rất lâu dài.”
Đánh lạc hướng dư luận?
060abda3-307b-4ba0-ab5c-c469b07dc2d7-400.jpg
Ông Võ Kim Cự (phải), Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Tĩnh và Tổng Bí thư ĐCS Việt Nam Nguyễn Phú Trọng (trái), trước khi khai mạc kỳ họp Quốc hội tại Hà Nội vào ngày 20 tháng 5 năm 2014. AFP photo
Ngay từ khi xảy ra thảm hoạ môi trường biển, vào thời điểm ông Võ Kim Cự, chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh lên tiếng với báo giới, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, từng nói rằng đây là một việc lớn, không chỉ cán bộ cấp tỉnh mà có thể giải quyết được.
“Không những nó liên quan đến  việc lợi dụng quyền cán bộ mà nó còn liên quan đến những chính sách. Tôi đề nghị phải xem xét lại tất cả.”
Tiến sĩ Nguyễn Quang A, nhìn lại sự việc và khẳng định không được ban lãnh đạo cấp cao thời đấy đồng ý thì việc cấp phép không thể xảy ra.
“Từ gốc, từ lúc người ta có chủ trương đầu tư, tiến hành những biện pháp cấp phép nhanh chóng, tôi không tin chỉ là 1 người nào đấy gọi là người chịu trách nhiệm chính về việc này.”
Tác động môi trường của ô nhiễm công nghiệp là mang tính tích luỹ, cũng như con người đã ăn những chất độc hại trong người thì dù không ăn nữa, chất độc hại đó vẫn tác động.
- PGS-TS Nguyễn Tác An
Và thực chất những động thái tiếp sau đó của Bộ Chính trị và Đảng Cộng sản Việt Nam như kỷ luật, cắt chức hàng loạt cán bộ cao cấp có liên quan vụ Formosa và cả những vụ án khác, đưa nhiều thông tin về câu chuyện người nổi tiếng trong showbiz làm từ thiện… mặc dù đã lấy đi rất nhiều sự quan tâm của dư luận, nhưng vẫn không thể xoá tan những đám khói đen mịt mùng ngày đêm thải ra từ nhà máy công nghiệp Formosa. Càng không thể làm cho người dân quên đi thảm hoạ môi trường đã ảnh hưởng đến hàng triệu người ở Việt Nam.
Vì không thể quên đi và không bị đánh lạc hướng bởi nhà cầm quyền Việt Nam, những nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền trong và ngoài nước đã đồng loạt lên tiếng kêu gọi sự minh bạch và giải quyết trách nhiệm. Họ phản ứng bằng những cuộc xuống đường khắp cả nước cùng với biểu ngữ “Formosa cút khỏi Việt Nam”.
Cũng từ đó mà rất nhiều nhà lên tiếng, blogger bị bắt theo điều 88 và 258 Bộ luật hình sự Việt Nam.
“Từ kỷ luật cho đến đền bù, tìm cách đàn áp tất cả cuộc lên tiếng của người dân ở miền Trung và nơi khác để làm sao chuyện này từ tai hoạ biến thành sự cố, từ sự cố lớn thành nho nhỏ, rồi theo thời gian sẽ im đi.”
Cá vẫn chết, thuyền vẫn neo
“Bây giờ mà trở lại ngư trường như trước đây là không thể. Nó phải có thời gian.
Cái đáng tiếc là chúng ta đã để cho Formosa thải ra một lượng thải mà khắc phục thì đòi hỏi rất lâu. Vì tác động tích luỹ, hoà tan trong nước, trầm lắng xuống, diệt tất cả những gì gọi là cơ bản nhất của phát triển đa dạng sinh học. Dù họ không xả thải nữa thì nó vẫn diễn ra những tác động như vậy.”
Đó là lời khẳng định của Tiến sĩ khoa học Nguyễn Tác An sau một năm từ khi xảy ra thảm hoạ ô nhiễm môi trường biển đến nay.
Và đó cũng chính là sự thật mà qua những ngư dân ở các vùng biển từ Nam chí Bắc chúng tôi tìm đến hỏi về cuộc sống của họ, những gì chúng tôi nhận được đều là những cái lắc đầu cùng với câu nói “Biển Việt Nam không còn cá nữa.”

Những đoạn rời nhân Tháng Tư buồn

Nguyễn Mạnh An Dân (Danlambao) - ...Ai biết được, về đâu, hàng hàng lớp lớp những xác thân quấn vội poncho để lại bên lề đường, dưới lùm cây, bên bờ suối, trong rừng, trên núi, giữa kinh rạch, trong bưng biền với bao cơm sấy có tấm giấy nhàu nát viết vội: Đây là binh nhì..., binh nhất..., hạ sĩ..., thiếu úy..., đại úy... nhờ quí vị hảo tâm nhắn tin về địa chỉ… như một cố gắng cuối cùng của đồng đội dành cho nhau. Ai biết được ra sao, những đơn vị, những người lính, chiến đấu đơn độc, và chết thầm lặng ở một nơi nào. Ai biết được ra sao, bây giờ, những mồ hoang bên bờ rào trại giam ở Cổng Trời, Sơn La, Vĩnh Phú, Kum Tum, La Hai, Đồng Phú... Nhiều lắm, nhiều lắm, những người lính không biết nghĩa trang, những người lính không kịp về nằm cạnh bạn bè ở quê hương cuối cùng của mình. Những người lính sống lặng lẽ và chết vô danh. Người lính. Bao năm qua, giờ này, anh ở đâu?...

1. 
Ở đâu đó, tôi có đọc một mẫu tin nhỏ đăng mờ lấp trong vô số những tin tức khác trên một tờ báo Mỹ. Mẫu tin không phải là một loại Hot News gây sự chú ý của nhiều người nhưng chắc chắn nó có thể làm ấm lòng những người lính, làm ứa lệ những người từng là lính, nhất là những người lính của cái quân đội hào hùng và bi uất của chúng ta: Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Mẫu tin cho biết đại khái là: Trên một chuyến bay dân sự từ phi trường của một quốc gia vùng Trung Đông về Mỹ, lúc phi cơ sắp cất cánh, có 11 binh sĩ Hoa Kỳ vừa hoàn tất nhiệm vụ ở chiến trường hồi hương lên tàu. Những người lính trẻ này lầm lũi đi qua khoang tàu "First Class" đắt giá dành cho những khách đặc biệt và hướng về phía cuối tàu, nơi mà họ nghĩ chỗ của họ đã được dành sẵn ở đó. Một người khách ở khoang đặc biệt rời chỗ ngồi, đứng lên tươi cười nắm tay một người lính trẻ và nói: Bạn trẻ, bạn xứng đáng ngồi ở đây. Ông hơi nghiêng người, tay phải đưa lướt qua chổ ngồi của mình trong tư thế mời, vừa lịch sự vừa trân trọng. Mười người khách khác cũng đứng lên và 11 người lính trẻ đã trở thành những VIP trên chuyến tàu hồi hương của mình. Thái độ của 11 vị khách kể trên thật ra không phải là điều gì lớn lao lắm nhưng nó mang một ý nghĩa tinh thần rất lớn: Sự trân trọng và lòng biết ơn của những người ở hậu phương đối với những chiến sĩ ngoài tiền tuyến, những người đã anh dũng chiến đấu và sẵn sàng hy sinh vì những mục tiêu cao cả mà tổ quốc và quân đội đã trao phó cho họ. Người lính không bao giờ bị lãng quên, họ xứng đáng để được nhớ tới, họ xứng đáng để có một chỗ đứng trang trọng trong lòng những chiến hữu và đồng bào họ. 

Lại xin kể về một bản tin cũ: Rất muộn màng, 34 năm sau những gì đã làm trên chiến trường Việt Nam, vào những ngày cuối năm 2000, một cựu chiến binh Hoa Kỳ đã được Tổng Thống Bill Clinton trao tặng huân chương danh dự tại Tòa Bạch Ốc: Hạ sĩ quân y Alfred Rascon. 

Ngày 16 tháng 3 năm 1966, tiểu đội của Hạ sĩ Rascon, thuộc lữ đoàn 173 Không vận Hoa Kỳ được điều động tới tăng viện cho một tiểu đoàn dù. Trong trận chiến này Hạ sĩ Rascon đã làm quá những gì mà đơn vị mong chờ và đòi hỏi ở một người lính. Vào đầu trận đánh, nghe tiếng kêu cứu, Rascon đã nhào lên và thấy binh nhì William Thompson, xạ thủ đại liên bị thương nặng. Rascon nằm phủ lên người thương binh và liền hứng một mảnh lớn của quả đạn pháo vào hông. Anh kéo Thompson lùi lại phía sau chỉ để nhận ra anh này đã chết. Khi biết binh nhất Larry Gibson hết đạn, Rascon bò lên kéo dây đạn của Thompson cho Larry, hai trái lựu đạn nổ trước mặt chát chúa, mảnh bay trúng mặt Rascon. Thấy binh nhất Neil Haffey bị trúng thương, Rascon lại nằm phủ người trên người thương binh và lãnh đủ phát nổ. Thấy quân địch bò đến gần khẩu đại liên và hai thùng đạn, mặc đầu đã bị thương nhiều chổ, Rascon lại vùng lên chạy tới kéo khẩu đại liên và số đạn còn lại cho đồng đội trước khi ngất đi. Thành tích của Alfred Rascon được phúc trình lên thượng cấp và được đề nghị Huân Chương Danh Dự (Medal Of Honor), huân chương cao quí nhất của quân đội Mỹ. Thật đáng tiếc, giấy tờ thất lạc và tấm huân chương đã không đến tay người lính can trường này. Tuy nhiên, hành động dũng cảm và sự hy sinh vô bờ của người lính luôn sống trong lòng các đồng đội của anh, và nhiều người đã vận động liên tục để sự hy sinh của người lính không bị lãng quên. Trong lễ tuyên dương, người lính già 54 tuổi Rascon đã nói: “Không có sự phân biệt sắc tộc, màu da trong tiểu đội sát cánh chiến đấu bên nhau. Trong quân đội, những gì anh làm mỗi ngày là nhiệm vụ, danh dự và can đảm.” 

Nói sao hết về sự hy sinh và lòng can trường của người lính. Tác giả Kathy Trần, trong một bài viết của bà đã kể cho chúng ta nghe về một người lính khác: Cựu Thiếu tá Thủy Quân Lục Chiến Mike Corrado, phục vụ quân đội từ năm 1992 đến năm 1997. Ông giải ngũ nhưng trái tim của ông luôn hướng về những anh em đồng đội của mình và với tư cách là một nhạc sĩ, ông đã thực hiện đĩa nhạc “My Watch” để nói về những người lính đang chiến đấu, về những đóng góp và hy sinh của họ đối với tổ quốc. 

Nhiều đoạn trong bài hát đã làm chúng ta bồi hồi, xúc động: 

“...And my blood runs red, white and blue. 
I’ll brave the cold, the rain, the pain and the bullets, so you don’t have to” 

Tạm dịch: 

“...Và dòng máu tôi mang màu đỏ, trắng và xanh. 
Tôi sẽ can đảm chịu đựng lạnh lẽo, mưa dầm, đớn đau và bom đạn để bạn được bình an.” 

Hoặc 

“...Don’t worry about me. I’ll be all right... Just care your children and sleep tight. I’ll keep you safe on my watch tonight...” 

“...There’s a promise I need you to make. While I’m gone, you take care of the love and I’ll deal with the hate...” 

Tạm dịch: 

“...Xin đừng lo cho tôi, tôi sẽ bình yên. Hãy lo cho bầy trẻ và hãy ngủ ngon. Tôi sẽ giữ cho mọi người an toàn trong phiên gác đêm nay...” 

“... Tôi chỉ muốn bạn hứa với tôi một điều: Khi tôi đi rồi, bạn hãy lo chuyện yêu thương, hãy để tôi chiến đấu chống hận thù...” (Kathy Trần). 

Tôi đã viết khá nhiều về những người lính, nhưng tôi không có lời nào để nói về người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cả. Tôi muốn như vậy vì tôi biết những người lính đó đã ở trong lòng chúng ta, đang và sẽ mãi mãi như vậy và đó là điều trân quí nhất, trân quí hơn tất cả mọi lời nói. Dẫu sao cũng xin mượn mấy lời tâm huyết của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng để kết luận cho đoạn viết ngắn này: 

“Cám ơn anh, những người của từng thế hệ, những người đã chết trong quên lảng hay đang sống thiệt thòi trầm mặc trong nỗi đớn đau riêng. 

Đừng đợi thấy vinh quang từ chiến thắng, xin hãy ngưỡng mộ và tri ân ngay từ buổi ban đầu của sự góp mặt đầy quả cảm...” 

2. 
Khá lâu trước đây, tôi có được nghe đâu đó một bản nhạc buồn, rất hay nhưng buồn. Bản nhạc đại khái có những câu như sau: 

“Tôi biết tôi sẽ buồn, khi một mình lang thang trên đất khách, tôi biết tôi sẽ buồn, khi một mình sống với cô đơn...” 
... 
“...Đi, tôi vẫn đi, dầu gì tôi vẫn đi, đi để được nói tiếng yêu thương, đi để được nói những sự thật. Đi, dầu gì tôi vẫn đi...” 

Đi, tôi vẫn đi, dầu gì tôi vẫn đi. Những lời xé lòng trên không chỉ của nhân vật xưng tôi trong bản nhạc mà nó là tiếng kêu trầm thống của ngàn người, vạn người, triệu người, của cả một dân tộc. Mới đây, tại thành phố Houston Hoa Kỳ, đã có hơn một trăm người tham gia vào đoàn quay phim của đài BBC để dựng lại cảnh ra đi nát lòng này vào những ngày cuối cùng của Sài Gòn trong cơn hấp hối. 

Từng đoàn người hớt hải chạy vào phi trường Tân Sơn Nhất, tường đoàn người thất tán túa xuống bến Bạch Đằng; từng đoàn người chen lấn vào khuôn viên tòa đại sứ Hoa Kỳ. Những chiếc trực thăng cất lên, có người bám được lên tàu, có người kẹt lại thê thảm, cả người trên tàu và người ở lại đều chảy nước mắt. Chuyện đã cũ rồi, nhưng cảnh dựng lại cũng làm chảy nước mắt nhiều người. Nước mắt không chỉ có trên mặt những người Việt Nam chua xót với cuộc bể dâu mà chính mình là những nạn nhân trong cuộc, mà nước mắt còn ngập tràn trên mi những nhân viên ngoại quốc bàng quang. Nỗi đau quá lớn của cả một dân tộc đủ để làm mủi lòng tất cả mọi người hiện diện. 

Đoạn phim tiếp nối với những đọa đày của người ở lại, những cô đơn, lạc lõng, những tất bậc áo cơm để xây dựng lại cuộc đời từ con số không, từ bàn tay trắng của những người di dân tỵ nạn lạc loài. 

Hàng trăm “diễn viên” dù không chuyện nghiệp nhưng đã làm hết sức mình để làm sống lại những hình ảnh đau thương về một giai đoạn đầy bất hạnh của chính mình, của đồng bào mình, của dân tộc mình. Họ làm việc có lẽ không vì món thù lao khiêm tốn mà đoàn làm phim chi trả mà họ làm việc vì muốn góp phần nói lên cho toàn thế giới hiểu được người Việt Nam đã tha thiết với tự do như thế nào và đã phải trả những gì để đạt được điều đó. 

Đời anh gắn liền đám đông. 
Tự do hoặc chết chứ không cúi đầu 
Người mà chẳng khác ngựa trâu 
Hỏi em mơ ước sống lâu làm gì 
Sống hèn thà chết ngay đi... 
(Nguyễn Hữu Nhật) 

Người tỵ nạn Việt Nam, những người có truyền thống lâu đời gắng liền với quê hương, nguồn cội đã đứt ruột lìa xa cố hương, làm thành một làn sóng tỵ nạn lớn nhất trong lịch sử nhân loại. Họ cần cơm áo ư! Không phải. Họ cần ngọc ngà châu báu, nhà cao cửa rộng ư! Không phải. Cái mà họ cần quí giá hơn mọi giá trị vật chất trên cõi đời này: Tự Do. 

Anh em chúng tôi 
Những người Việt Nam mất nước 
Chúng tôi mất quê hương nhưng thừa đảm lược 
Chúng tôi mất tư do nhưng dư nhân phẩm làm người 
Ôi! Những con người thừa mứa an vui 
Hiểu sao được dân tôi khổ đau và kiêu hãnh 
Chúng tôi có trái tim nồng nàn ngay thẳng 
Chúng tôi có trái tim bất khuất quật cường 
Có sá gì một chút áo cơm 
Có tiếc gì một chút sống thừa nhục nhã 
Ngày hôm nay chúng tôi muốn thét to cùng tất cả 
Chúng tôi là con người 
Bao năm rồi vì thế giới an vui 
Đã nhận cho mình vòng gai khổ hận 
Hai mươi năm đâu tiếc máu xương ngoài mặt trận. 
Mười lăm năm nào thiếu hùng tâm ngay chốn ngục tù 
Có ai như chúng tôi xứng đáng làm người 
Có ai như chúng tôi dám đổi tự do bằng mạng sống 
Chúng tôi ngẩn cao đầu giữa trời cao đất rộng. 
Kiêu hãnh đạp lên dĩ vãng muộn phiền.
(Nguyễn Mạnh An Dân) 

Hơn ba mươi năm đã qua kể từ ngày tháng tư bi thảm đó, cộng đồng người Việt ty nạn đã trở mình, đã lớn mạnh. Thế hệ thứ nhất đã ổn định, đã vươn lên trong mọi lãnh vực. Thế hệ thứ hai đã thành đạt và thăng tiến. Nhiều trăm ngàn chuyên viên ưu tú các ngành. Nhiều cơ sở sản xuất và kinh doanh to lớn và thịnh đạt do người Việt làm chủ ở khắp mọi nơi. Nhiều nhân tài người Việt đã góp mặt trong guồng máy chính quyền các cấp ở các quốc gia tạm dung. Người tỵ nạn Việt Nam đã có gần như đầy đủ những gì con người mơ ước nhưng họ vẫn thiếu một thứ mà họ cần: Quê hương và người tỵ nạn vẫn luôn là những người “di tản buồn” bởi quê hương họ, đồng bào họ không vui. Biết bao tiếng gọi thiêng liêng đã và đang thôi thúc người tỵ nạn nỗ lực hết sức mình để hy vọng một ngày quê hương thực sự có tự do, dân chủ và nhân quyền, khi ấy, niềm vui của người tỵ nạn mới trọn vẹn bởi đồng bào họ sẽ có những gì họ đã có. 

Hãy ước mơ và hy vọng. Hãy cùng nhau biến ước mơ thành hiện thực. 

3. 
...Nhớ nghĩa trang quê bạn bè 
Nhớ pho tượng lính buồn se bụi đường 
(Du Tử Lê). 

Cô xướng ngôn viên còn trẻ, rất trẻ; chắc chắn cô chưa có mặt trên cõi đời này khi pho tượng tiếc thương được dựng lên trước nghĩa trang quân đội Biên Hòa. Không chừng cô còn chưa có mặt khi bức tượng đó bị giật sập xuống. Tuy nhiên cô đã nhỏ lệ khi đọc hai câu thơ nhắc về pho tượng, nhắc về những người lính. Nét mặt cô, giọng nói của cô không mang vẻ nhập vai, đóng kịch, nước mắt có từ một đau xót thật, một tiếc thương thật từ tận trái tim người. Cảm ơn cháu gái, cảm ơn những tấm lòng Việt Nam. Cô xướng ngôn viên ngừng lại một chút, có lẽ để tự dằn cơn xúc động, có lẽ để nỗi xúc động đủ thời gian trùm tỏa trong lòng những người hiện diện rồi cô nghẹn ngào nói tiếp: Bức tượng ngày nay đã không còn, nó đã bị xóa đi sau tháng tư buồn nhưng hình ảnh những người lính luôn sống trong lòng chúng tôi, trong lòng quí vị, trong lòng mỗi chúng ta, những người Việt Nam. 

Pho tượng đã không còn, nghĩa trang - quê của bạn bè ta - cũng không còn. Đau đớn lắm nhưng đó chưa phải là tất cả. Ai biết được, về đâu, những người lính nằm lại trên đỉnh đèo Hải Vân, trên đường 19, trên bờ biển Qui Nhơn, trên Tỉnh lộ 7, ở Phan Rang, ở Bình Long, ở Xuân Lộc, ở khắp các mặt trận lớn, nhỏ, có tên, không tên trong những giờ phút sinh tử cuối cùng. Ai biết được, về đâu, hàng hàng lớp lớp những xác thân quấn vội poncho để lại bên lề đường, dưới lùm cây, bên bờ suối, trong rừng, trên núi, giữa kinh rạch, trong bưng biền với bao cơm sấy có tấm giấy nhàu nát viết vội: Đây là binh nhì..., binh nhất..., hạ sĩ..., thiếu úy..., đại úy... nhờ quí vị hảo tâm nhắn tin về địa chỉ… như một cố gắng cuối cùng của đồng đội dành cho nhau. Ai biết được ra sao, những đơn vị, những người lính, chiến đấu đơn độc, và chết thầm lặng ở một nơi nào. Ai biết được ra sao, bây giờ, những mồ hoang bên bờ rào trại giam ở Cổng Trời, Sơn La, Vĩnh Phú, Kum Tum, La Hai, Đồng Phú... Nhiều lắm, nhiều lắm, những người lính không biết nghĩa trang, những người lính không kịp về nằm cạnh bạn bè ở quê hương cuối cùng của mình. Những người lính sống lặng lẽ và chết vô danh. Người lính. Bao năm qua, giờ này, anh ở đâu? 

4.

“Hạ kỳ!’. Súng bắt đều tay 
Xin chào đất nước lần này nữa thôi!... 
(Nguyễn Tư - Hạ Kỳ Lần Cuối) 

Nhiều chục năm trước, từ một doanh trại buồn thảm nào đó trong những giờ phút bi uất cuối cùng của đời binh nghiệp đang bị bức tử, người lính Nguyễn Tư đã nhỏ lệ. Rất nhiều người đã nhỏ lệ, cả một dân tộc đã nhỏ lệ và đều xé lòng trong giờ phút “Hạ Kỳ Lần Cuối”. 

Quốc kỳ được hạ xuống nhưng nó không mất đi, nó luôn sống trong lòng, nó mãi bay trong tim mọi đứa con Việt Nam, như một lời hịch, như một tiếng gọi thiêng liêng, nó truyền lan từ thế hệ này đến thế hệ kế tiếp. Người trẻ Lữ Anh Thư, cô sinh viên dấn thân, một trong những người đầu tiên khơi dậy phong trào tranh đấu cho cờ Vàng trở thành biểu tượng của người Việt tự do trên thế giới; người trẻ Lê Cung, võ sĩ ba lần vô địch thế giới, luôn xuất hiện trong y phục cờ vàng và luôn khoát lá cờ biểu tượng của tổ quốc trong những giờ phút vinh dự nhận giải vô địch, người trẻ Bùi Thanh Thảo, người chiến binh trong quân lực Hoa Kỳ đã thượng cờ vàng trong ngày lễ Lao Động tại Thủ Đô Baghdah. Hiện đã có 8 tiểu ban, 56 thành phố, quận hạt thuộc 24 tiển ban khác nhau công nhận cờ vàng ba sọc đỏ như là biểu tượng của người Việt tự do. 

Anh Nguyễn Tư, có lẽ sẽ có ngày chúng ta nhỏ lệ thêm một lần nữa trước lá cờ tổ quốc, không phải là giọt lệ buồn như ngày nào mà là giọt lệ vui mừng ngày được nhìn thấy biểu tượng của tự do, dân chủ và nhân quyền tung bay khắp trời quê hương. Chúng ta có quyền ước mơ và hy vọng. Phải không? 

29.03.2017

Thư gửi các anh chị bộ đội nhân ngày 30 tháng 4

Ngọc Ẩn (Danlambao) - Đảng CSVN bắt buộc các anh, chị bộ đội phải thề trung thành với đảng CS. Các anh, chị bộ đội có bao giờ tự hỏi là đảng CSVN có thề trung thành với bộ đội? Các anh chị bộ đội có bao giờ thắc mắc là tại sao đảng CSVN rầm rộ ăn mừng, tưởng niệm chiến thắng 30 tháng 4, 1975 nhưng ngược lại đảng CSVN lại đàn áp, đánh đập những người tưởng niệm ngày bộ đội hy sinh đánh đuổi, chiến thắng giặc Tàu trong trận chiến ngày 17 tháng 2, 1979? Các anh chị bộ đội có cảm nhận sự sai trái là tại sao có anh hùng đánh Mỹ, đánh Pháp nhưng không có anh hùng đánh Tàu? Tại sao có huy chương anh hùng chống Mỹ, nhưng không có huy chương anh hùng chống Tàu?

Ai thề trung thành với đảng CSVN là thề theo con đường một chiều đầy đau khổ, nghịch lý. Bộ đội trung thành với đảng CSVN nhưng ngược lại đảng CSVN sẵn sàng phản bội, bán đứng sinh mạng bộ đội để phục vụ cho quyền lợi của các lãnh tụ CSVN trong bộ chính trị (BCT) và quyền lợi của giặc Tàu. Các anh bộ đội VN nhìn cảnh những người dân bị đánh đập khi tưởng niệm các bạn bè, cha, anh các anh đã chống Tàu cộng và đã chết để bảo vệ tổ quốc trong trận chiến 1979. Các anh chị hôm nay thấy sự phản bội trắng trợn, vô ơn của đảng CSVN đối với những chiến sĩ đã hy sinh. Đảng CSVN đã không ghi nhớ công ơn của những người đã chết vì bảo vệ đất nước, bảo vệ đảng CS mà còn cấm người dân tưởng niệm. Số phận các anh rồi cũng thế, chết để bảo vệ đảng CSVN và đảng CSVN sẽ cấm tưởng niệm các anh vì Tàu cộng ra lệnh cấm. Con cháu các anh sẽ bị đảng CSVN đánh đập dã man vì dám công khai tưởng niệm các anh hùng bảo vệ đất nước. Các anh bộ đội có thấy đảng CSVN tưởng niệm ngày 30 tháng 4, 1975, tuyên dương các anh hùng chống Mỹ, chống VNCH nhưng trong trận chiến chống Tàu 1979 thì đảng CSVN chẳng thấy có một anh bộ đội VN nào là anh hùng cả, giết giặc Tàu là có tội lớn với đảng CSVN, cho nên tưởng niệm là tuyên dương những kẻ phạm tội yêu nước, và do đó CSVN cấm dân tưởng niệm (1). Các links bên dưới kể lại Tàu cộng đã giết hại, hãm hiếp, đày đọa người dân VN trong cuộc chiến 1979. 



Trong trận chiến bào vệ hải đảo Gạc Ma năm 1988 thì bộ đội VN đã đứng làm bia thịt cho giặc tàu dùng đại liên bắn chết sạch. Có một ủy viên bộ chính trị CSVN ra lệnh không được bắn trả. Những mệnh lệnh như thế sẽ còn tiếp diễn trong tương lai. Các anh chị bộ đội có nên tuân theo những loại mệnh lệnh như thế? Đó là thứ mệnh lệnh đâm sau lưng bộ đội của bọn tay sai Tàu cộng, bọn phản bội, bọn bán nước đang nằm vùng trong bộ chính trị đảng CSVN. Các anh chị bộ đội cần chống lại những người lãnh đạo ban hành lệnh cấm nổ súng chống giặc Tàu. Nổ súng giết giặc là bảo vệ đất nước, bảo vệ bản thân, là chống quân xâm lược giết hại dân tộc VN. Nghe theo lệnh của bọn tay sai Tàu cộng là làm bia thịt cho Tàu cộng bắn. Đảng CSVN hủy bỏ môn học lịch sử là do nghe theo lệnh của Tàu cộng. Lịch sử VN ghi lại các cuộc chiến hiển hách chống Tàu xâm lược của danh tướng Trần Hưng Đạo, Vua Quang Trung, danh tướng Lý Thường Kiệt, Ngô Quyền, Vua Lê Lợi, hai Bà Trưng. Lịch sử VN trải dài nhiều ngàn năm đều bị quân xâm lược từ phương Bắc tấn công. Dẹp bỏ môn lịch sử khiến người VN mất cảnh giác với bọn giặc từ phương Bắc. Bỏ môn học lịch sử của một dân tộc là hành động bán đứng cả dân tộc. Các anh chị bộ đội nhìn vào nhà tù thì chứa đầy người yêu nước, chống Tàu cộng làm ô nhiễm môi trường, nhìn vào BCT CSVN chỉ thấy bọn bán nước rước Tàu cộng vào tàn phá VN, bọn tham nhũng, bất tài, dốt nát. Các anh chị bộ đội đã hiểu phải chĩa họng súng vào bọn Việt gian mà bóp cò trước khi mất nước và không còn cơ hội như đất nước Tây Tạng hiện nay.

Các anh chị bộ đội bị đảng CSVN nhồi sọ Bác Hồ là người yêu nước. Thực ra Bác Hồ cũng hành động không khác gì Nguyễn Phú Trọng hôm nay là rước Tàu vào tàn phá VN. Dưới thời Bác Hồ đã ký hiệp ước 1958 triều cống Hoàng Sa và Trường Sa cho Tàu cộng, ông Hồ đã rước 320 ngàn lính Tàu vào miền Bắc (2). Trên thế giới từ cổ chí kim chẳng có ông lãnh tụ nào dùng tên giả khi đả nắm quyền lực tuyệt đối trong tay. Tại sao khi rời đất nước VN là Nguyễn Tất Thành, khi trở thành lãnh tụ lại có Tên Hồ Chí Minh? Hồ Chí Minh đã là một tên nội gian của Tàu cộng gài vào VN. Hồ Chí Minh là tên thật của một người Tàu. Có bao giờ đảng CSVN giải thích, có tài liệu nào giải mật là tại sao và từ đâu ra mà Nguyễn Tất Thành lại biến thành Hồ Chí Minh? Thay cả tên và họ.

Tàu cộng đang tàn phá đất nước VN bằng các chất độc kỹ nghệ đổ vào sông, biển VN để tiêu diệt nguồn thực phẩm. Cha, mẹ, anh em, vợ con và ngay chính những người bộ đội đang bị quân thù đầu độc bằng thực phẩm. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đang tiếp tục bao che, cộng tác, bảo vệ Formosa và những công ty của Tàu cộng đầu độc nguồn thực phẩm và nước uống, và tàn phá môi trường của VN. Dân VN sẽ chết bệnh và chết đói. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã hiện rõ bộ mặt tay sai Tàu Cộng. Ông Trọng lại là Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương, là người nắm quyền lực quân đội. Các anh chị bộ đội còn tiếp tục nghe theo lệnh của ông Trọng là đã biến thành tay sai Tàu cộng, đồng lõa theo một tên bán nước cầu vinh. 

27-3-1017



__________________________________
Nguồn:

Trùm lãnh đạo nào đứng đằng sau việc thâu tóm Cảng Quy Nhơn với giá bèo?

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Trong bài viết "Các quan chức cộng sản đã trở thành "siêu giàu" bằng cách nào?" (1), chúng ta thấy kể từ khi Phan Văn Khải ký nghị định 64/2002, các con "siêu sâu" cộng sản đã trở thành "siêu giàu" theo con đường "tài sản của nhân dân => tài sản của nhà nước => tài sản của đảng => tài sản của đảng viên". Tiến trình này vẫn được tiếp diễn và cụ thể là vụ cổ phần hóa Cảng Quy Nhơn, một cơ sở có khối tài sản khổng lồ đã được các quan cho đại hạ giá xuống còn vài trăm tỷ đồng - để bán lại cho chính mình, người thân, đàn em qua tấm bình phong của tay chân doanh nghiệp.

Đằng sau đám tay chân doanh nghiệp này là những tên cộm cán nào trong đảng CSVN?

Một năm sau khi "giải phóng" miền Nam, Cảng Quy Nhơn, thuộc tỉnh Bình Định, được quốc doanh hóa để "tài sản nhân dân" rơi vào tay "nhà nước" là Bộ Giao thông Vận tải. Đến năm 1993, tài sản nhà nước được chuyển sang tài sản của đảng qua việc biến cảng thành một doanh nghiệp nhà nước với sự thống trị của Đảng bộ Khối Doanh nghiệp Trung ương.

Năm 2009, DNNN đổi tên thành Công ty TNHH MTV Cảng Quy Nhơn và trực thuộc Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines). Tháng 7-2013, Vinalines chuyển nó thành Công ty CP Cảng Quy Nhơn (QNP).

Vào ngày 22-7-2013, các quan tham cộng sản ký quyết định số 336/QĐ-HHVN để cổ phần hóa Cảng Quy Nhơn với một giá bèo mạt hạng: 404 tỷ đồng. Tức là vỏn vẹn 17,8 triệu đô! (2)

Trong khi đó Cảng Quy Nhơn bao gồm những gì?

Gồm:

- Khu bến cảng Thị Nại với 6 bến cảng có lượng bốc dỡ tổng cộng 12.850.300 tấn hàng vào năm 2014.

- 300.000 m2 đất ngay trong nội thành Quy Nhơn.

- 20.960 kho.

- 48.000 m2 bãi chứa container,

- Trụ sở làm việc 3 tầng,

- Mấy chục gian nhà,

- 165 phương tiện, thiết bị chuyên dùng. Chỉ riêng cần cẩu bờ di động sức nâng 100 tấn đã có giá trên thị trường khoảng 150 tỷ đồng.

- 6 cầu tàu với tổng chiều dài 824m, trong đó mức đầu tư xây dựng cho riêng cầu tàu số 6 đã hơn 1.000 tỷ đồng.

Chỉ cần nhìn giá xây dựng 1 cầu tàu 1000 tỷ đã hơn gấp đôi toàn bộ cảng Quy Nhơn được định giá 404 tỷ đồng bởi các quan tham.

Một so sánh khác: Toàn bộ tài sản 404 tỷ đồng chỉ có gấp hai rưỡi giá của một cần cẩu là 150 tỷ đồng!

Thêm một so sánh: Toàn bộ cảng Quy Nhơn 440 tỉ đồng này chỉ bằng giá trị... 2 cặp giò của Hồ Chí Minh trong công trình tượng đài 1400 tỷ của tượng đài Hồ tại Sơn La.

Với giá trị rẻ như bèo này, các quan tham đã tiến hành việc chia chát Cảng Quy Nhơn qua cái gọi là mua cổ phần theo 2 giai đoạn:

Giai đoạn 1: Tháng 9-2013 thâu tóm 8,08 triệu cổ phần; trong đó một nửa lọt vào tay Công ty CP Đầu tư và Khoáng sản Hợp Thành có trụ sở ở tận Hà Nội.

Giai đoạn 2: Tháng 6-2015, thêm 10,5 triệu cổ phần lọt vào tay Cty Hợp Thành. Và 3 tháng sau bán tiếp 19,8 triệu cổ phần cho công ty này.

Kết quả: Cty Hợp Thành nắm giữ Cảng Quy Nhơn 86,23% và chỉ trả 440 tỉ đồng - 17,8 triệu đô.

Điều quan trọng nhất cần ghi nhận là sau khi bán cho Cty Hợp Thành 4,04 triệu cổ phần vào tháng 9 năm 2013 thì vào tháng 9 năm 2014 tỉnh Bình Định phê duyệt phát triển Cảng Quy Nhơn với quy mô gấp hơn 4 lần, mở rộng lên 95 ha, sau đó bổ sung thêm 21 ha. Dự kiến lượng hàng hóa thông qua cảng mỗi năm sẽ tăng từ 7 triệu tấn lên 18 triệu tấn sau năm 2020 và 30 triệu tấn mỗi năm sau 2030. Cảng Quy Nhơn sẽ là điểm tiếp nhận hàng hóa đầu mối của các tỉnh Nam Trung Bộ-Tây Nguyên đến các cửa khẩu của Việt Nam với Lào, Campuchia. (3)

Thế là sau khi tỉnh phê chuẩn, đóng dấu bảo đảm cho sự phát triển của cảng Quy Nhơn, tháng 6-2015 các quan tức tốc chuyển 19,8 triệu cổ phần vào tay "tư nhân" của các quan mà bình phong là Cty Hợp Thành.

Cty Hợp Thành nắm giữ Cảng Quy Nhơn 86,23%. Còn lại là 13.77% là của đảng và nhà nước. Để làm chi? Để với tư cách nhà nước, các quan tham sẽ tiếp tục lấy tiền thuế của dân để bơm vào cảng theo hướng "quy mô" của các quan chức Bình Định và lợi nhuận sẽ về tay Hợp Thành 86,23%.

Bên cạnh Cảng Quy Nhơn, trước đó các quan tham trong Bộ Giao thông Vận tải cũng đã "cúng" cho Ct Hợp Thành một khu đất vàng với diện tích hơn 8.000m2 tại 80 Trần Hưng Đạo, Hà Nội. (4)

Hợp Thành cũng là công ty được các quan tham lót đường và giao cho hàng loạt dự án lớn như dự án Nhiệt điện Vũng Áng, dự án Nhiệt điện Thái Bình 1 & 2, Khu liên hiệp gang thép Hà Tĩnh, dự án khách sạn SeaDragon tại Quảng Ninh, Khách sạn Dầu khí Thái Bình, dự án xây dựng tòa nhà văn phòng Mitec, tòa nhà Văn phòng 69 Nguyễn Du... và là công ty cung cấp máy móc thiết bị cho các Dự án trọng điểm của ngành Dầu khí.

Cho đến nay, không có nhiều thông tin về thành phần ban giám đốc và hội đồng quản trị của công ty Hợp Thành. Vào trang nhà của công ty này, bấm vào chuyên mục Giới Thiệu - Hội Đồng Quản Trị  Ban Tổng Giám Đốc thì là một trang trống.

Tổng giám đốc của công ty là Nguyễn Văn Bản và chỉ tìm thấy được đề cập đến trong một thông tin về một chuyến du lịch hè của công ty vào năm 2011 (5). Nguyễn Văn Bản là em của Nguyễn Thị Minh Huệ - còn được gọi là Huệ Lừa, là đàn em thân tín của Hoàng Trung Hải.

Chủ tịch HĐQT của Hợp Thành là Lê Hồng Thái. Ông này từng là Ủy viên HĐQT Tổng công ty CP Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) từ tháng 10/2010 đến tháng 7/2011, là giai đoạn Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đức Thuận đang nắm quyền PVC (6). Từ tháng 12/2008, Lê Hồng Thái đã làm Chủ tịch HĐQT Công ty CP Đầu tư Xây lắp Dầu khí Imico (PVC-IMICO) là một đơn vị thành viên của PVC. Từ cuối năm 2015 tới nay, Lê Hồng Thái là Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Công ty CP Cảng Quy Nhơn.

Toàn bộ Cty Hợp Thành nằm trong tay gia đình của Lê Hồng Thái. Lê Hồng Thái đang nắm giữ 45%, vợ nắm 36% và con trai nắm 19% cổ phần.

Lê Hồng Thái là em con dì của Ủy viên Bộ Chính Trị Hoàng Trung Hải.

Năm 2013, Hoàng Trung Hải trong vai trò Phó Thủ tướng đã ra lệnh bán chỉ định giá nội bộ 850 triệu đồng tòa nhà 69 Nguyễn Du của UBND TP. Hà Nội cho PVC mà Lê Hồng Thái đã làm Chủ tịch HĐQT. Sau đó, Lê Hồng Thái "chuyển nhượng" tòa nhà này lại cho công ty Hợp Thành. Và Phan Thị Hương - vợ của Hoàng Trung Hải lại là một thành viên cổ đông của công ty Hợp Thành.

Vào thời điểm Cảng Quy Nhơn bị cổ phần hóa (2013), Hoàng Trung Hải là Phó Thủ tướng phụ trách về lãnh vực kinh tế ngành của Chính phủ, trực tiếp phụ trách các bộ Công Thương, Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, Xây dựng, Giao thông - Vận tải, và Tài nguyên - Môi trường.

Theo một số thông tin không chính thức, cha của Hoàng Trung Hải là người Tàu có tên là Sì Sói. Trong lý lịch đảng viên năm 1952 của Hoàng Trung Hải còn lưu trữ ở Cục Cán bộ Bộ Quốc phòng thì Hải khai mình là dân tộc Trung Hoa. Trong lý lịch khai lại tháng 4/1954 thì khai là Hoa Kiều.

Tóm lại, Cảng Quy Nhơn qua bàn tay phù thủy của các quan tham đã trở thành tài sản riêng của các quan chức cộng sản đầu não - và có thể rơi vào tay một người Tàu đang ngồi trong Bộ Chính trị đảng CSVN. 

Ngoài Hoàng Trung Hải ra, còn có những quan tham nào khác? 

Câu hỏi này sẽ được trả lời - không phải bởi thế lực "thù địch" bên ngoài nào cả. Nó sẽ được trả lời bởi các thế lực đang thù địch nhau trong nội bộ đảng đang sắp sửa nổ tung trước thềm hội nghị TƯ 5 của đảng này.

29.03.2017



________________________________

Chú thích: