Thursday, March 16, 2017

Đổi mới lần 2 ai làm, đi đâu?

Phạm Trần (Danlambao) - Việt Nam, sau 30 năm Đổi mới là một Thanh niên đã lớn nhưng chưa đứng vững bằng đôi chân mình. Trước mắt anh ta là một xã hội bất công nhiều mặt, giầu nghèo cách biệt và những đặc quyền đặc lợi đã nằm trong tay các phần tử có chức có quyền.

Sau lưng còn lại là những lời hứa dân chủ, công bằng và văn minh đã bị lãnh đạo bỏ quên vì họ sợ đổi mới chính trị sẽ mất quyền cai trị đất nước.

Trong bối cảnh như thế là cuộc tranh luận về ai sẽ đứng mũi chịu sào cho Cuộc đổi mới đợt hai, đổi mới ra sao và để làm gì đang diễn ra giữa chính phủ, các chuyên gia kinh tế, tài chính và giới kinh doanh trong nước.

Các cuộc bàn thảo này, được tấp nập thực hiện trước thềm Hội nghị Trung ương 5 (tháng 5/2017) bàn về kế hoạch "Đổi mới" đợt hai, hay "Tái cơ cấu kinh tế lần thứ 2" của Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam.

Quyết định Đổi mới đầu tiên diễn ra năm 1986 tại Đại hội đảng lần thứ VI đưa Nguyễn Văn Linh lên làm Tổng Bí thư đảng. Và đợt "Tái cơ cấu" đầu tiên bắt đấu từ năm 2012, một năm sau khi ông Trọng được khóa Đảng XI bầu vào chức Tổng Bí thư, đồng thời có quyết định tái lập Ban Kinh tế Trung ương để tham mưu cho Đảng "về đường lối, chủ trương, chính sách phát triển kinh tế - xã hội."

Đã thấy gì sau 30 năm?

Nhưng sau 30 năm đổi mới, tình hình kinh tế-xã hội Việt Nam ra sao?

Thắc mắc này đã được Tiến Sỹ Lê Kiên Thành, con trai nguyên Tổng bí thư đảng Lê Duẩn trả lời trong bài viết "Sau 30 năm, nghĩ về cuộc đổi mới lần thứ hai", do báo An Ninh Thế giới (Bộ Công an) phổ biến ngày 19/02/2017.

Ông Thành là một thương gia thành công trong chức vụ Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Thực phẩm Thái Minh (TP.HCM).

Ông viết: "30 năm sau đổi mới, không thể không thừa nhận những gì mà chúng ta đã cùng nhau đạt được, nhưng cũng không thể không thẳng thắn và sòng phẳng nói rằng, đây là thời điểm mà chúng ta phải nghiêm túc nghĩ về cuộc đổi mới lần thứ 2 - và cuộc đổi mới này - giống như 30 năm trước cũng sẽ phải là mệnh lệnh!

Cái được mà kinh tế thị trường (KTTT) mang lại đã rõ, nhưng mặt trái của nó cũng khốc liệt không kém.

Khi đổi mới, Đảng và Nhà nước đặt mục tiêu về một nền KTTT định hướng XHCN (Xã hội Chủ nghĩa). Với định hướng đó, chúng ta tìm cách phát triển các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) và định hướng nó trở thành mục tiêu chủ đạo của nền kinh tế.

Nhưng qua năm tháng, thay vì biến thành trụ cột, thì chính những DNNN này lại đã và đang trở thành khối ung nhọt đáng sợ nhất của nền kinh tế, nơi mà thất thoát, lãng phí, sự tha hóa và tham ô đều là lớn nhất.

Thay vì trở thành trụ cột, DNNN lại là gánh nặng khủng khiếp của nền kinh tế và làm nền KTTT của chúng ta bị méo mó, biến dạng vì tư duy kinh tế độc quyền, không lành mạnh.

Ngoài sự méo mó đó, chúng ta cũng đối mặt với sự bất công, bất bình đẳng, sự chênh lệch giàu nghèo trong xã hội ngày càng lớn, mà đó vốn là những điều thuộc về lý tưởng của chúng ta, là lời hứa của Đảng và Nhà nước với nhân dân."

Chữ nghĩa của ông Lê Kiên Thành không phải để nói cho vui tai. Chúng phải được coi là những viên đạn bắn thẳng vào hệ thống cầm quyền của đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam. Nó cho ta thấy tham nhũng, lợi ích nhóm, tình trạng bao che cho nhau, cấu kết rút ruột nhân dân và là nguyên nhân của bất công xã hội kéo dài trong nhiều năm thối nát của giới cầm quyền.

Nhưng quan trọng hơn là đảng đã phản bội lời hứa cứu đói, giảm nghèo và tạo công bằng xã hội cho nhân dân.

Những con số

Hậu thuẫn cho cáo buộc của ông Thành, báo chí trong nước đã đồng loạt đưa tin ngày 20/07/2016, dựa vào báo cáo của Kiểm toán Nhà nước, theo đó rất nhiều Doanh nghiệp Nhà nước đã thua lỗ trong nhiều năm mà vẫn được giúp cho tồn tại.

Điển hình như trường hợp Tổng Công ty tầu biển Vinalines. Báo VietNamNet tường thuật: "Báo cáo cũng chỉ ra rằng, 5/38 tập đoàn, tổng công ty, công ty kinh doanh thua lỗ, mà đứng đầu là Vinalines với số lỗ khủng lên đến gần 3.500 tỷ đồng. Riêng con số này đã gấp nhiều lần số lỗ của 4 đơn vị khác cộng lại."

"Kiểm toán Nhà nước cũng cho biết, còn nhiều đơn vị đầu tư không hiệu quả hoặc hiệu quả thấp. Trong đó, cái tên Vinalines liên tục được nhắc đến. Có tới 51/63 đơn vị có vốn đầu tư của Công ty mẹ Vinalines thua lỗ hoặc hiệu quả thấp, cổ tức thu được năm 2014 chỉ vỏn vẹn 0,46% vốn đầu tư.

Hay Công ty mẹ Tổng công ty cơ khí xây dựng (COMA), lợi nhuận được chia năm 2014 từ các công ty con chỉ bằng 1,05% vốn đầu tư. Trong 10 công ty con thì có tới 6 công ty thua lỗ với 4 công ty mất vốn chủ sở hữu là COMA 3, COMA 7, COMAEL, Cổ phần Khóa Minh Khai."

VNNET cũng cho biết: "Cơ quan kiểm toán không quên “điểm danh” việc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam đầu tư 800 tỷ đồng vào Oceanbank và ngân hàng này bị mua lại với giá không đồng.

Kiểm toán Nhà nước cũng chỉ ra nhiều “ông lớn” nhà nước góp vốn vào các DN (doanh nghiệp) có tình trạng tài chính xấu, có nguy cơ ngừng hoạt động hoặc phải giải thể. Trong đó, có những khoản đầu tư vào các DN có số lỗ lớn hơn cả vốn đầu tư của chủ sở hữu.

Chẳng hạn, Tổng công ty Sản xuất - Xuất nhập khẩu Bình Dương TNHH MTV đầu tư vào Công ty Cổ phần Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Hạnh Phúc. Đơn vị này có số vốn chủ sở hữu là gần 210 tỷ đồng nhưng lỗ đến trên 852 tỷ đồng.

Nhiều khoản đầu tư vào các đơn vị có lỗ lũy kế lớn. Chẳng hạn PVN rót vốn vào Nhà máy xơ sợi Đình Vũ Hải Phòng (PVTex) lỗ gần 1.500 tỷ đồng,...

Khi góp vốn vào các công ty liên doanh, liên kết, các “ông lớn” nhà nước cũng không thu được nhiều thành quả.

Tổng công ty Lâm nghiệp có 6 công ty liên doanh, liên kết thì lỗ lũy kế 54,7 tỷ đồng và 657.218 USD; Tổng công ty Thương mại Hà Nội (Hapro) có tới 15/19 công ty liên doanh, liên kết lỗ lũy kế hơn 94 tỷ đồng; 3/12 khoản đầu tư dài hạn khác lỗ lũy kế gần 70 tỷ đồng.

Công ty Cổ phần Mía đường La Ngà đầu tư chứng khoán trái quy định, không hiệu quả. Đầu tư chứng khoán chỉ do cá nhân Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc quyết định, không thông qua Hội đồng quản trị theo quy định. Kết quả đầu tư chứng khoán từ 24/9/2007 đến 31/12/2014 lỗ trên 18 tỷ đồng."

Dân được gì?

Bài viết “nặng ký” của con trai nguyên Tổng Bí thư Lê Duẩn đã được thảo luận rộng rãi trong nhiều giới ở trong nước, nhất là khi bài này lại được chính thức phổ biến trên báo của ngành Công an, nơi em ông Thành là Thiếu tướng Lê Kiên Trung đang giữ chức Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an.

Nhưng liệu có ai đứng sau chống lưng để ông Thành được tự do phát biểu những lời nói như chọc vào tai Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị như thế chăng?

Hay là ông Thành đã được linh tính báo cho biết có khuynh hướng muốn lái đảng đến chỗ tự tan nên ông mới hô hào phải “đổi mới” mạnh hơn để cứu đảng thoát trận cuồng phong?

Dù thế nào chăng nữa thì những gì ông Lê Kiên Thành đã nói những điều mà rất nhiều người, kể cả các đảng viên kỳ cựu hay “lão thành cách mạng”, hoặc tranh đấu dân chủ không dám hé răng cũng đã gây nhiều tiếng vang.

Chẳng hạn như khi ông viết thẳng như ruột ngựa: "Giờ nước ta đang là nước xuất khẩu lương thực nhất nhì thế giới, nhưng người nông dân lại là những người khổ nhất trong xã hội này, đó là điều không công bằng. Việc 70% người Việt Nam là nông dân và đang nghèo hơn phần còn lại là không công bằng; việc con em của 70% này không được tiếp cận với nền giáo dục tốt nhất, không được hưởng thụ sự chăm sóc y tế đầy đủ nhất, chính là không công bằng."

"Thế hệ chúng tôi ngày xưa, dù học ở nông thôn hay ở thành thị, thì sự chênh lệch cũng không đáng kể. Nhưng giờ cứ nhìn cách mà những đứa trẻ thành phố được thừa hưởng nền giáo dục, tôi hiểu rằng có ít vô cùng những cơ hội để những đứa trẻ nông thôn có thể cạnh tranh được với những đứa trẻ thành phố khi chúng trưởng thành. Đó là điều vô cùng không công bằng."

Ai làm chủ đất nước?

Hoặc như: "Chúng ta cũng phải đối mặt với sự không dân chủ thể hiện trong rất nhiều vấn đề: Như việc những cán bộ phường, xã không do người dân trực tiếp bầu ra, trực tiếp lựa chọn, mà những cán bộ đó là những người ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống thường nhật của họ; ở nhiều nơi trên đất nước này, công lý đang không thuộc về những người có lẽ phải, mà thuộc về những người có tiền, có quyền. 

Cho đến giờ chúng ta mới đang xem xét dự án Luật Biểu tình. Luật Biểu tình đã bị lỗi hẹn tại các kỳ họp Quốc hội từ lần này sang lần khác.

Sẽ là không quá nếu chúng ta nói rằng, dù đã có những thay đổi về kinh tế, nhưng chúng ta đang tồn tại nhiều vấn đề về công bằng, dân chủ, văn minh."

Tuy nhiên ông Lê Kiên Thành không đỏi đảng cũng phải "đổi mới chính trị" để nhân dân thực hành quyền làm chủ đất nước. Nhưng hẳn ông cũng biết "công bằng, dân chủ và văn minh" chỉ có thể xảy ra khi có chính quyền thật sự là của dân, do dân và vì dân.

Vì chính quyền hiện nay chỉ là “của dân” trên bánh vẽ nên “dân chủ” và “tự do”, dù đã quy định trong Hiến pháp, vẫn còn là giấc mộng xa vời.

Hãy nghe ông Thành nói tiếp: "Như tôi đã nói ở trên, cuộc đổi mới năm 1986 về bản chất là vượt qua nỗi sợ hãi của chính chúng ta, để chúng ta dám làm những điều mà chúng ta vì sợ hãi mà đã ngăn cấm. Ví dụ năm 1986, nếu trong 10 điều chúng ta sợ hãi, có lẽ chúng ta đã bỏ được 4 điều. Chỉ bỏ được 4 điều đó thôi, thì nó đã tạo ra sự thay đổi đáng kinh ngạc trong những năm tiếp theo.

Nhưng có một vấn đề nảy sinh là sau 30 năm, chúng ta bỏ được 4 điều, nhưng xã hội chúng ta lại nảy sinh ra 10 điều mới khác cộng với 6 điều của cái cũ mà lẽ ra chúng ta nên làm nhưng chưa dám làm, nó khiến cho vấn đề của chúng ta hôm nay không kém trầm trọng, không kém thách thức hơn 30 năm trước. Thậm chí, có những vấn đề còn phức tạp hơn 30 năm trước."

Nếu ai đó, kể cả giới Đại biểu Quốc hội dám phát biểu như ông Lê Kiên Thành thì cả nước đã vỗ tay hoan hô, báo chí nhà nước cũng đã vào cuộc để “tát nước theo mưa” lấy điểm để cho Bộ Thông tin và Truyền thông khoe Việt Nam có tự do báo chí.

Rất tiếc ước mơ này đã không xảy ra, nhưng tuyệt nhiên cũng không thấy Ban Tuyên giáo chỉ đạo thợ viết nào đứng ra phản bác bài viết của Tiến sỹ Lê Kiên Thành.

Thế chính trị khá đặc biệt của ông Lê Kiên Thành trong tình hình chính trị Việt Nam đầu năm 2017 còn chứng minh bằng lời nói khá thẳng thắn của ông: "Ngày xưa xã hội chúng ta không nhiều tật xấu như bây giờ, không nhiều tệ nạn như bây giờ. Ngày xưa, chúng ta đổi mới vì hiểu rằng đói nữa thì đổ. Giờ thì nếu những người có chức có quyền giàu lên nữa thì đất nước này sẽ đổ. Đó là những nghịch lý mà chúng ta đang phải đối mặt bây giờ.

Năm xưa, chúng ta e ngại KTTT vì lo sợ KTTT sẽ kéo theo đó những mặt xấu nhất của CNTB (chủ nghĩa Tư Bản) vào đất nước của chúng ta. Nhưng đáng buồn là, trong khi nhiều nước CNTB đang tự hoàn thiện mình và thay đổi được những gì vốn thuộc về bản chất xấu xí nhất của họ, thì đất nước chúng ta giờ lại đang giữ trong lòng mình những gì xấu xí nhất của CNTB trước đây, cộng hưởng với những tiêu cực do định hướng XHCN chưa rõ ràng đưa lại."

Cảnh giác nội thù

Sau khi không ngại nói thẳng ra những thói hư tật xấu của đảng sau 30 năm gọi là đổi mới, Tiến sỹ Lê Kiên Thành đặt nghi vấn: "Khi tôi hình dung về cuộc đổi mới lần 2, tôi vẫn luôn tự hỏi một điều: ai sẽ là người khởi xướng và lãnh trách nhiệm lãnh đạo cuộc đổi mới lần 2, nếu cuộc đổi mới này diễn ra trong thời gian tới?

Trong cuộc đổi mới năm 1986, người khởi xướng chính là những người lãnh đạo. Họ kêu gọi đổi mới vì sự bức thiết của xã hội và vì sự trong sáng, không mưu cầu lợi ích cá nhân của bản thân họ."

"Nhưng đến hôm nay", ông Thành nhấn mạnh, "chính một bộ phận trong lực lượng này có lẽ sẽ không sẵn sàng cho đổi mới nữa, vì với những cơ chế đang tồn tại này, nhờ sự bất cập của họ mà họ đã có trong tay rất nhiều lợi ích. Và tôi e rằng họ chính là những người sẽ ngăn cản đổi mới, vì đổi mới sẽ khiến cho nhóm lợi ích của họ bị thiệt thòi. Đổi mới sẽ khiến những lợi ích mà họ có được nhờ những kẽ hở của xã hội sẽ vì thế mà mất đi."

Người con trai của nguyên Tổng Bí thư Lê Duẩn không đi xa hơn nên khó mà biết ông đã ám chỉ thành phần nào đang mưu toan chống đổi mới lần 2. Nhưng ai cũng biết chỉ có những kẻ có chức có quyền mới có thể tham nhũng và tạo phe cánh để bảo vệ quyền lợi cho nhau. Chính thành phần này mới sợ mất quyền lợi khi đổi mới lần này còn có nghĩa “phải thanh toán cái cũ và những con người không còn hợp thời nữa”.

Vậy có phải chúng là những phần tử mà Nghị quyết trung ương 4/Khóa đảng XII gọi là thành phần đang “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” chăng?

Chúng là ai kệ thây. Chỉ biết ông Lê Kiên Thành đã kêu gọi một cuộc đoàn kết nội bộ để chống lại những kẻ “nội thù” chống Đổi mới lần 2. 

Ông vận động: "Đổi mới lần này, chúng ta sẽ phải đứng về một phía chống lại 1/3 chúng ta, mà 1/3 này là những người vừa có tiền vừa có quyền, những người đang được hưởng lợi từ cơ chế quản lý hiện giờ. Vì lẽ đó, lực lượng hưởng ứng tích cực cuộc đổi mới lần 2, tôi tin là sẽ ít hơn 30 năm trước, sẽ khó khăn hơn 30 năm trước, nhưng bằng cách này hay cách khác, họ sẽ được ủng hộ."

Kinh tế nhà nước của ai?

Dường như lời cảnh giác của Tiến sỹ Lê Kiến Thành đã “chạm” đến quyền lợi của một bộ phận vẫn muốn Kinh tế nhà nước (KTNN), trong đó có Doanh nghiệp nhà nước (DNNN) phải “giữ vai trò chủ đạo”.

Phản ứng này xuất hiện trên báo Quân đội Nhân dân (QĐND) ngày 13/03/2017, qua bài viết của Tiếc sỹ Lê Hữu Thành thuộc Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam.

Ông Lê Hữu Thành giáo đầu: "Nói đến vai trò chủ đạo trong nền kinh tế của một bộ phận kinh tế nào đó tức là nói đến tầm quan trọng của nó và tính chất quyết định của nó đối với một chế độ xã hội. Bộ phận kinh tế chủ đạo đó phải chi phối và dẫn dắt các bộ phận kinh tế khác cùng phát triển. Như vậy, việc Đảng ta xác định: “KTNN giữ vai trò chủ đạo” là đúng đắn, cần thiết, phù hợp với quy luật phát triển."

Sau đó ông lý luận: "Phần KTNN không chỉ bao hàm doanh nghiệp nhà nước, mà còn bao hàm sức mạnh kinh tế đứng đằng sau các chính sách và hoạt động quản lý kinh tế của Nhà nước; bao hàm khả năng tổ chức và hoạch định chính sách đúng đắn của Nhà nước; bao hàm sự gắn kết hợp lý của hệ thống doanh nghiệp nhà nước, tài chính nhà nước, luật pháp và hiệu lực quản lý của Nhà nước. Với sức mạnh kinh tế tổng hợp đó, thành phần KTNN có khả năng tạo ra các điều kiện vật chất, các tiền đề kinh tế-xã hội để phát triển tất cả các thành phần kinh tế. KTNN nắm giữ những vị trí then chốt, yết hầu, xương sống của nền kinh tế, do đó, nó có khả năng, có điều kiện chi phối hoạt động của các thành phần kinh tế khác, bảo đảm cho nền kinh tế phát triển theo hướng đã định. KTNN là lực lượng bảo đảm cho sự phát triển ổn định của nền kinh tế; là lực lượng có khả năng can thiệp, điều tiết, hướng dẫn, giúp đỡ và liên kết, tạo điều kiện cho các thành phần kinh tế khác cùng phát triển. KTNN còn đảm nhận các lĩnh vực sản xuất, kinh doanh có tính chiến lược đối với sự phát triển kinh tế-xã hội đòi hỏi vốn đầu tư lớn vượt quá khả năng của tư nhân. KTNN tham gia vào những lĩnh vực khoa học, công nghệ mũi nhọn, có hệ số rủi ro cao…"

Quanh co “bảo hoàng hơn vua” như thế nhưng ông Tiến sỹ Hữu Thành này đã làm như không biết vô số kể các Doanh nghiệp Nhà nước hay các Tập đoàn Kinh tế của Nhà nước đã ăn hại đái nát và phá hoại nền kinh tế quốc gia bao nhiêu năm rồi?

Mặt trái của chúng đã bị Tiến sỹ Lê Kiên Thành phanh phui ra cho cả nước thấy. Viện Kiểm Toán nhà nước cũng đã phải công khai hoá những cái vòi bạch tuộc hút mất không biết bao nghìn tỷ đồng tiền của dân trong báo cáo năm 2014 như đã trình bầy ở trên.

Nhưng vì không muốn nhìn nhận đảng đã thất bại ê chề trong 30 năm lãnh đạo nền kinh tế gọi là "thị trường theo định hướng Xã hội chủ nghĩa" chả ai hiểu là cái quái gì nên ông Hữu Thành vẫn khăng khăng nói như máy nước chảy rằng: "Về mặt chính trị, KTNN là “hòn đá thử vàng” để xem xét sự đúng hướng hay chệch hướng xã hội chủ nghĩa trong tiến trình phát triển kinh tế. Bởi vì, Nhà nước ta là nhà nước xã hội chủ nghĩa, nhà nước công nông, nhà nước của những người lao động. Để giữ vững định hướng xã hội chủ nghĩa, cần thiết phải khẳng định KTNN giữ vai trò chủ đạo và thành phần này phải ngày càng phát triển trở thành nền tảng vững chắc của nền kinh tế quốc dân. Nếu không củng cố và tăng cường KTNN thì không thể nói tới chủ nghĩa xã hội. Không thực hiện tốt vai trò chủ đạo của KTNN thì cũng không thể nói tới định hướng xã hội chủ nghĩa, nói tới con đường đi lên chủ nghĩa xã hội."

Đi ngược đầu?

Ông Hữu Thành còn quan trọng hóa vai trò của những DNNN nằm trong KTNN để tuyên dương chúng là những: "Người lính đi đầu" trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, trong cuộc chiến chống đói, nghèo và tụt hậu. Ngay cả những người phản biện nghiêm khắc nhất đối với các doanh nghiệp nhà nước cũng không thể phủ nhận được thực tế đó."

Nhưng cũng rất thực tế là chẳng có nhà kinh tế nào hiểu nổi đường lối "kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa" giở giăng giở đèn của đảng và nhà nước Việt Nam. Ngược lại ai cũng thấy rõ nhà nước muốn nắm hết và giành hết những khối tiền mồ hôi và nước mắt của dân để độc quyền kinh tế, tự mình thao túng và kiểm soát thị trường để bảo vệ quyền lợi cho đảng cầm quyền.

Chính vì khối DNNN đã phá hoại kinh tế quốc gia trong nhiều năm nên The Global Debt Clock trên trang Economist.com, tính đến thời điểm hiện tại (2017), nợ công Việt Nam đang là 94,85 tỷ USD (U.S. dollars), tương đương 45,6% GDP (gross domestic product, san lượng nội địa), chia bình quân đầu người là 1.039 USD, mức gia tăng nợ là 9,3% /năm.

Sự phát triển kinh tế của Việt Nam cũng chỉ là nền kinh tế làm thuê, hay gia công cho nước ngoài để sống. Kinh tế Việt Nam đã được chứng minh không thể tồn tại nếu không có đầu tư và viện trợ từ nước ngoài.

Và nền kinh tế này cũng không thể sống qua ngày nếu không lệ thuộc vào kinh tế của Trung Quốc.

Do đó, không có gì là cơ bản khi thấy ông Tiến sỹ Hữu Thành vẫn hồ hởi trên báo QĐND: "Như vậy, xét trên cả 3 khía cạnh kinh tế, chính trị và xã hội, chúng ta có thể khẳng định rằng, trong nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, KTNN giữ vai trò chủ đạo là đúng đắn, cần thiết. KTNN là lực lượng vật chất quan trọng để Nhà nước định hướng, điều tiết nền kinh tế, tạo môi trường và điều kiện thúc đẩy các thành phần kinh tế cùng phát triển vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh."

Hô hoán như thế thì rõ ràng là ông Hữu Thành chưa đọc bài viết của Tiến sỹ Lê Kiên Thành và nghe lời phát biểu của nhiều chuyên gia kinh tế hàng đầu của Việt Nam tại buổi tọa đàm về chủ đề "Kinh tế 2017 và sinh khí mới từ Chính phủ kiến tạo" được tổ chức tại Thời báo Kinh tế Việt Nam ngày 12/1/2017.

Nhiều người quan ngại kinh tế Việt Nam sẽ bị thiệt hại nhiều trong xuất khẩu và đầu tư từ nước ngoài vì Hoa Kỳ đã rút khỏi TPP (Trans Pacific Partnership), Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược Xuyên Thái Bình Dương.

Nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển hy vọng có thể có một môi trường đầu tư tốt do hiệu quả cải thiện của những năm trước, đặc biệt là ở năm 2016 sẽ phát huy tác dụng cao hơn ở 2017.

Ngoài ra nền kinh tế còn có yếu tố động lực từ sự gia tăng của tầng lớp trung lưu dẫn đến tăng cầu nội địa, rồi khu vực doanh nghiệp tư nhân bắt đầu khởi sắc, đặc biệt là phong trào khởi nghiệp.

Tuy nhiên, theo Thời báo Kinh tế: "Về lực cản, ông Tuyển nói, thứ nhất là có nguy cơ bất ổn của kinh tế vĩ mô không được giải quyết. Nợ công tăng, nợ xấu không được giải quyết, đặc biệt là nợ xấu trong ngân hàng không được giải quyết cơ bản. 

“Lực cản cực lớn, theo ông Tuyển chính là tăng tưởng chủ yếu vẫn dựa vào đầu tư, vẫn dựa vào xuất khẩu chứ không dựa vào các ngành có giá trị gia tăng cao.

Có chấp nhận giảm tăng trưởng trong ngắn hạn để tái cơ cấu nền kinh tế thực sự hay không là vấn đề cần đặt ra, vừa muốn tái cơ cấu vừa muốn tăng trưởng cao trong ngắn hạn thì rất khó."

Như vậy thì Cuộc đổi mới lần hai sắp diễn ra tại Hội nghị Trương 5 của đảng CSVN chưa biết sẽ đi về đâu vì định hướng của Hội nghị này còn phải tùy thuộc vào chính sách kinh tế của Chính quyền Mỹ Donald Trump đối với kinh tế Trung Quốc trong thời gian tới.

Ấy là chưa biết Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hay nhóm nào ở Việt Nam sẽ cầm đầu cuộc đổi mới sinh tử lần này như cảnh giác của Tiến sỹ Lê Kiên Thành. -/-

(03/017)

Formosa cút khỏi Việt Nam

CTV Danlambao - “Formosa cút khỏi Việt Nam”, “Formosa get out” là khẩu hiệu được cựu TNLT Phạm Thanh Nghiên (thành viên Mạng Lưới Blogger Việt Nam) và một người bạn giơ cao trên đường phố Sài Gòn sáng nay 15/3/2017. Đây chỉ là một trong những hoạt động mà Mạng Lưới Blogger Việt Nam góp phần vào nỗ lực chung chống Formosa gây thảm họa môi trường, đòi minh bạch mọi thông tin liên quan và bảo vệ môi trường.

Trong cuộc biểu tình chống Formosa đầu tiên diễn ra ngày 1/5/2016, vợ chồng cựu TNLT Phạm Thanh Nghiên cùng 4 người khác đã bị bắt tới đồn công an phường 15 quận- Tân Bình và bị giam cầm trái phép suốt 14 tiếng đồng hồ. Tại đây, họ bị công an mặc thường phục, bịt kín mặt tra khảo và đánh đập hết sức dã man. Trước bối cảnh các cuộc biểu tình số đông bị đàn áp thẳng tay, một số bạn trẻ tại Sài Gòn và các thành viên MLBVN đã áp dụng hình thức “hit and run” (đánh nhanh rút lẹ), một trong những “lối chơi” phổ biến được giới tranh đấu ở Serbia, Ai Cập, Tunisia… lựa chọn, góp phần không nhỏ trong việc giật sập chế độ độc tài ở các nước này.

Blogger Phạm Thanh Nghiên và anh Nguyễn Văn Tuất. Ảnh. Phạm Thanh Nghiên


Trong cuộc chiến chống lại tập đoàn xả thải Formosa, một trong những thành viên chủ chốt của MLBVN là blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bị bắt và bị buộc tội theo điều 88 BLHS “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCNVN”. Sau khi bắt Mẹ Nấm vài giờ đồng hồ, Đài truyền hình Việt Nam (VTV) đã đưa tin và kết luận blogger phạm tội với bằng chứng là những khẩu hiệu mang nội dung đòi minh bạch thông tin về thảm họa môi trường, chống Formosa như “Formosa cút khỏi Việt Nam”, “Formosa get out”.

Ảnh: Phạm Thanh Nghiên

Mẹ Nấm bị bắt hôm 10/10/2016, đến nay đã hơn 5 tháng và chị chưa được gặp luật sư theo luật định. Hiện không ai biết tình trạng của blogger này ra sao.

Sau khi trở về nhà, Blogger Phạm Thanh Nghiên đã dành cho chúng tôi những chia sẻ ngắn ngủi: “Khi chúng tôi đứng trên đường phố và giơ khẩu hiệu, nhiều người đi đường đã dừng lại nhìn chúng tôi. Có một số người lại gần và hỏi chúng tôi “có phải chống cái công ty ở Hà Tĩnh gây cá chết hàng loạt không?” Rồi một người đàn ông luống tuổi, có lẽ là dân làm thuê vì tôi thấy anh ta ăn mặc cũ kỹ, mang theo lỉnh kỉnh túi tắm, đồ nghề lao động, đi bộ lại gần chúng tôi hỏi: “Có phải các anh chị đang chống cái “Mi-mô-sa” (anh ta phát âm sai) phải không?” Và tôi đứng lại giải thích cho anh hiểu. Người đàn ông gật gù, đồng tình. “À, à, thế thì phải chống lại chúng nó thôi!”.

Khi được hỏi về những rủi ro có thể xảy đến, Phạm Thanh Nghiên nói thêm: “Chúng tôi coi những rủi ro, hiểm nguy là việc “đương nhiên” phải gặp trên bước đường đấu tranh cho công bằng, sự thật, cho ước vọng đổi thay đất nước. Những việc làm của tôi, hay của MLBVN chỉ là những việc làm nhỏ bé, mong “góp một bàn tay, đồng hành với những công dân đã và đang tranh đấu vì chính vận mạng của đất nước để bảo vệ những giá trị Việt Nam, bảo vệ chính ngư dân và môi trường biển Việt Nam” như chúng tôi đã xác quyết trong “Tâm tình và lời kêu gọi của Mạng lưới blogger Việt Nam” hồi cuối tháng 7/2016.”

15/3/2017

Hãy tìm cách đuổi Việt Cộng về với Tàu cộng!

Mai Thanh Truyết (Danlambao) - Từ hơn 10 năm qua, mỗi lần có dịp là các Phát ngôn viên bộ Ngoại giao TC hay chính các lãnh đạo TC đều tuyên bố: “TC có chủ quyền tuyệt đối ở Biển Đông và các quần đảo liên quan, do vậy, Bắc Kinh có toàn quyền thành lập một thành phố ở Hoàng Sa và Trường Sa...”

Chúng ta chỉ còn một con đường duy nhất là: “Hãy tìm cách đuổi Việt cộng về với Tàu cộng!” cho hợp với tâm cảnh của những Thái thú biết nói tiếng Việt.

Vì sao?

Vì ĐCSBV chính là nguyên nhân và là hậu thuẫn cho những lời tuyên bố trên của TC. Chính họ là những thái thú biết nói tiếng Việt, làm đại diện cho TC để cai trị đất nước Việt Nam.

1. Hiện tình hiện tại

Tàu cộng đang biến vùng Biển Đông từ năm 1988 trở đi, hay gọi nôm na là đường lưỡi bò, từ vùng biển “tranh chấp” của nhiều quốc gia như Việt Nam, Phi Luật Tân, Đài Loan, Mã Lai v.v... trở thành vùng “chủ quyền không thể tranh cãi” của họ. TC đã âm mưu lập kế hoạch từ trước và thực hiện tiến chiếm từng bước nhỏ. Thời gian chỉ mới từ năm 2011 từ vụ cắt giây cáp tàu thăm dò địa chấn Bình Minh đã leo thang tới việc thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa và đặt bộ chỉ huy quân sự tại đảo Phú Lâm, và mới đây nhất là đưa 50.000 tàu cá có vũ trang xuống vùng Biển Đông đánh cá... như là vùng lãnh hải của họ. 

Các tàu đánh cá có vũ trang chính là đòn “giải ngũ” giả tạo 300.000 binh sĩ trong quân đội để “quân sự hóa” các tàu đánh cá trên.

Chắc chắn rằng khi đã ra kế hoạch tiến chiếm từng bước này thì Tàu cộng sẽ không ngừng lại ở việc chỉ cướp cá mà thôi! 

Hay hù dọa để lấy uy bằng cách hàng năm ra lịnh cấm đánh bắt cá ở vùng biển Đông lấy lý do là để cho cá... đẻ, nhưng chính họ lại an nhiên đánh bắt, điển hình là vừa qua, vào ngày 3/3/2017, hai tàu cá TC đã xâm nhập vào hải phận vịnh Bắc Việt, mà chính cộng sản Ba Đình vẫn tiếp tục rêu rao là đã đuổi được “tàu lạ” xâm nhập vào biển Việt Nam! 

2. Trước tình hình này thì Việt cộng đã làm gì? 

- Kêu gọi Mỹ giúp ư? 

Đảng CS Ba Đình sẽ không dám bao giờ ký những thỏa hiệp hợp tác quân sự với Mỹ như các nước Nam Hàn, Nhật, Đài Loan hay Phi Luật Tân vì sợ mất cái gọi là “độc quyền chính trị” và nhất quán với chính sách ba không của họ.

- Kêu gọi ASEAN giúp ư? 

ASEAN là một tổ chức không đoàn kết, mỗi thành viên theo đuổi mục tiêu riêng và toàn thể ASEAN cũng không thể chống nổi TC. 

- CSVN mua vũ khí tối tân đánh TC để lấy lại biển đảo ư? 

Cho dù CSVN có lấy hết ngân sách quốc gia đi mua vũ khí cũng không đủ sức chống lại TC. Giải pháp quân sự không là lợi thế của Việt Nam đối với TC. 

- Kiện TC ra tòa án quốc tế qua Luật biển quốc tế UNCLOS 1982 ư?

Việc này chỉ là ước mơ vì trên thực tế, môi trường quốc tế chỉ là dựa trên lý lẽ của kẻ mạnh. Chẳng có tòa án nào có đủ sức mạnh để ép bất cứ nước nào tuân thủ luật; nếu thế thì sẽ chẳng có những Iran, Bắc Hàn, hay tình hình rối bời ở Syria hiện tại. Cũng xin xem gương của Phi Luật Tân kiện TC và tòa án đã xử ngày 2/7/2016 qua thắng lợi cho Phi Luật Tân mà TC vẫn... phớt lờ không chấp nhận án lệnh!

Nên nhớ, từ xưa đến nay, CSVN đã không bao giờ có ý định lấy lại đất đai, biển đảo đã mất mà còn làm ngơ để Tàu cộng lấn chiếm dần dần.

Vì sao?

Vì họ là những con người CS, không có khái niệm về chủ quyền quốc gia, không có ý niệm về dân tộc. Tất cả, chỉ có đảng là trên hết. Yêu nước, nghĩa là yêu đảng. Còn đảng là còn dân tộc. Đảng CSVN đã “đánh đồng” chữ đảng và dân tộc.

Những điều này nói lên gì nếu không phải Việt cộng chính là tay sai đắc lực cho Tàu cộng để xâm chiếm Việt Nam?

Vậy thì đã rõ ràng là nếu con dân Việt muốn giống nòi còn tồn tại thì phải chính tay mình đuổi Việt cộng về Tàu!

3. Đuổi bằng cách nào? 

- Trước hết phải nói đến một quyết tâm duy nhất. Phải xác định rạch ròi là bổn phận đuổi Việt cộng về Tàu là nhiệm vụ của tất cả người con Việt. 

- Kế đến là phải xem xét khả năng. Khả năng của một dân tộc không đến một cách tự nhiên mà cần phải khơi dậy tiềm năng sẵn có do lịch sử tạo thành cho mỗi dân tộc. Đối với dân tộc Việt Nam, khả năng đó là tinh thần chống ngoại xâm phản ảnh qua 1026 năm bị Tàu đô hộ!

- Tiếc thay, tinh thần chống ngoại xâm của dân Việt ngày nay đang bị bụi bặm che mờ như: Nỗi sợ hãi của người dân đối với CSVN. Chính Lm Nguyễn Văn Lý qua lá thư thứ hai ngày 8/3 đã nêu ra hai điều mà cả người trong và ngoài nước cần suy gẩm. Đó là:

1- Quốc nội: Số ít chưa nhận ra đại họa Tàu Cộng. Trong số người dân đã nhận thức được đại họa của Quốc Dân, thì đa số dân chúng quá ù lì thụ động, kể cả hàng ngũ chức sắc các tôn giáo, nhân sĩ, trí thức, chỉ thở dài thất vọng hoặc khóc, mà không biết nên làm gì. 

2- Hải ngoại: Chưa tập trung vào 2 mục tiêu then chốt trong giai đoạn này là: Chống Formosa - bảo vệ môi trường - bảo vệ Sự Sống & chống Tàu Cộng. Suốt gần 5 ngàn năm qua, chống ngoại xâm luôn là lý do giúp đoàn kết Quốc Dân Việt dễ hiệu quả nhất”. 

Sự sợ hãi nầy đã đạt đến mức mà nhiều người sống trong xã hội Việt Nam hiện tại được gán cho tên là “vô cảm”. Không những sợ hãi là “sự việc bình thường ở huyện” ở trong nước, mà ngay cả ở hải ngoại, sợ hãi cũng hiển hiện, như sợ chống cộng sẽ bị nhận diện và người nhà ở Việt Nam sẽ bị làm khó. Thực ra sợ hãi và bất lực chỉ cách nhau trong gang tấc và sự sợ hãi bề ngoài là phản ảnh của sự bất lực. Ý thức và tin tưởng vào sức mạnh của chính mình và của toàn dân thì sẽ rũ bỏ được sự sợ hãi.

- Tính ỷ lại vào người ngoài. Ỷ lại hay mất tự tin cũng xuất phát từ cảm giác bất lực. Vì mất tự tin mà cho rằng vấn đề Tàu cộng xâm lăng biển đảo của Việt Nam là phải do Mỹ hay quốc tế giải quyết, còn dân Việt thì chỉ cần ngồi chờ thế giới đuổi Tàu cộng cho mình; hay là chỉ cần đưa TC ra tòa án quốc tế là xong; hay “kiến nghị” Mỹ dạy cho Tàu cộng một bài học! Có người còn “ngớ ngẩn” đến nỗi ra “tuyên cáo kiến nghị (xin)” đảng CSVN hãy can đảm đứng lên đuổi Tàu cộng hay “chỉ bảo” cho lãnh đạo CSVN biết phương cách đuổi Tàu cộng như thế nào! 

- Những trốn tránh bổn phận và trách nhiệm của một con dân như kể trên thuộc bản chất cá nhân hay xã hội được xem như là một thuộc tính ích kỷ, tính cục bộ quanh lũy tre làng. 

Có vài biện hộ như:

- Chuyện đất nước không phải của cá nhân và mình, nếu có lo cũng không lo nổi; chuyện đất nước để dành cho những người “có trách nhiệm”(?); 

- Hay tệ hơn nữa là nếu lo cũng vô ích thôi vì trước sau đất nước cũng mất bởi Trung cộng qua bàn tay Việt cộng! 

Ngoài ra, còn có những ý nghĩ thiếu căn bản như không phân biệt rõ vấn đề Tàu cộng và Việt cộng: Hai vấn đề này chỉ là một mà thôi! 

Để kết luận, chống Tàu là một phương cách duy nhứt để giải trừ ách cai trị, bán nước của Việt cộng mà thôi!

15.03.2017

Kong & cộng = Công cộng?

Năm xích lô (Danlambao) - Tuần rồi Bộ Văn Hóa đã chứng tỏ rất có văn hóa khi nổi tửu hứng đề nghị/chỉ thị UBND TP Hà Nội làm biểu tượng "bác khỉ" trong phim "Kong: Skull island" để đặt tại nơi công cộng một cách trang trọng nhất của khu vực Hồ Gươm (còn gọi là Hồ Hoàn Kiếm) ngay bên cạnh tượng đài "quyết tử dân cho đảng quyết sinh". Trước đó đã vận động hành lang, năn nỉ ỉ ôi thiếu điều muốn rớt lưỡi để được "đề cử" đạo diễn phim này làm "Đại sứ du lịch/kích VC" không lương, chỉ có kèn trống và xe rồng của nhà quàn.

Điều trên cho thấy Bộ này rất "đặc trưng văn hóa", miệng tuôn ra rả là "giữ gìn bản sắc dân tộc" nhưng ôi sao văn hóa lãnh đạo XHCN nó cao vời vợi với không tới, nghĩ không thông. Không rõ họ giữ gìn bản sắc dân tộc nào, khi họ luôn tìm cách triệt tiêu truyền thống yêu nước từ bao đời dựng và giữ nước để truyền bá những tư tưởng "chống lại Trung quốc là hỗn" hoặc than vãn "người VN ghét TQ là rất nguy hại cho dân tộc". Có lẽ chỉ người ngoài hành tinh mới thấu hiểu nét văn hóa đặc sệt của họ khi đòi dựng tượng thủy tổ CS bên cạnh tượng đức Lý Thái Tổ. Họ có còn là người Việt hay đã bị thuần hóa hoặc như nhân vật "bả chó" khi đặt một con khỉ trong tưởng tượng của phim ảnh ngang hàng và biết đâu còn bề thế hơn so với một vị vua của lịch sử dân tộc? Văn hóa Á châu nói chung và tộc Việt nói riêng đâu cho phép một người có suy nghĩ bình thường chớ đừng nói Bộ Văn Hóa có những tối kiến như vậy. Họ vô tình hay cố ý hạ thấp hoặc muốn ngồi trên đầu lịch sử đất nước và dân tộc? Hơn nữa cảnh phim cũng không quay ở Hà Nội, nếu thích thì tự bỏ tiền túi để dựng tượng ở phim trường, chớ muốn lôi kéo du khách "bền vững" mà suy nghĩ mì ăn liền thì sẽ trả lời ra sao khi họ hỏi "ủa sao chỉ thấy gạch đá bê tông chớ có cảnh thiên nhiên hoang sơ hùng vĩ đâu vậy mấy ông bà từ rừng rú?". Biết đâu ngày đẹp trời nào đó đảng bứng nguyên cái địa đạo "Củ chi" ra Hà Nội cho thiên hạ chui vào chiêm ngưỡng "đất sét thành niêu của Hà lội"? Đúng là "tư tưởng lớn gặp nhau" nên ông đứng trên đầu đảng Nguyễn Phú Trọng trong một chuyến công du Trung quốc đã sướng mê mẩn toàn thân khi được gặp thần tượng Lục Tiểu Linh Đồng của ông, người đóng vai Tôn Ngộ Không trong bộ phim "Tây Du Ký", ai biết ngày nào LTLĐ này chết sẽ được ướp xác đặt nằm cạnh bả chó trong cái nhà xí vĩ đại.

Mấy ông bà rất có văn hóa tại chức vì ngày xưa vô rừng sống với khỉ vượn nên không được ông bà cha mẹ giáo dục về truyền thống dân tộc và văn hóa xã hội loài người, do đó đầu óc chỉ được thứ tư duy man rợ, đưa ra tối kiến của loài ngợm. Quý vị lãnh đạo CS nghĩ sao nếu nhân dân cho một đồng chí "bác khỉ" ngồi ngang hàng? Có lẽ là niềm vinh hạnh và tự hào cho quý vị lãnh đạo CS? Nhân dân chúng tôi phải-thông-cảm là quý vị sẽ ca năm câu rưỡi... chèo cổ Bắc phần là "mới chỉ gợi ý thôi mà, hơn nữa cũng chưa có tiền lệ,...". Dạ câu này nghe riết nó nhão còn hơn cháo, dân chúng nghe chán phèo bởi những Chí phèo đòi lãnh đạo mà cứ rút kinh nghiệm kiểu này thì mấy thiếu nhi cũng lãnh đạo được chớ nhỉ và biết đâu các cháu sẽ biết trách nhiệm hơn vì quý vị lãnh đạo đã bị liệt dây thần kinh tự trọng. Đảng CSVN rút riết rồi tài nguyên đất nước cạn kiệt, đất đai biển đảo cũng lâu lâu len lén cắt xén đem dâng cho giặc, tương lai nhân dân chỉ còn cái khố be bé che vùng nhạy cảm nhưng đảng nói là không có vùng nhạy cảm nên che với đậy chi nữa, trở về thời tiền sử thôi, đảng gọi là cộng sản nguyên thủy.

Để sửa sai, sai rồi sửa, sửa để tiếp tục sai như một công nghệ khép kín của đảng, nhân dân chúng tôi đề nghị như thế này cho dung hòa giữa lợi ích của lãnh đạo có văn hóa và nhân dân kém dân trí. Đó là đặt biểu tượng "bác Kong" này ngay trước cửa chui ra chui vào cái nhà xí to đùng ở Ba Đình. Kong đứng dạng chân khí thế để ai vô nhà xí coi "bả chó" (theo dịch thuật google) cũng được ngẩng cao đầu ngắm nhìn sự hoành tráng lòng thòng của ông tổ CS, có vậy mới thấy sự vĩ đại của "bác Kong" ngang tầm với "bả chó". Các đồng chí có đồng ý nhất trí không? Không nhất trí thì cứ thế mà làm là đúng quy trình, nó cũng tương tự như bầu cử đó thôi. Một công hai việc, nhà xí đó bây giờ dân chẳng quan tâm vì nó quá... xấu xí và là sự sỉ nhục lịch sử. Để không thì nó xuống cấp, bây giờ dụ du khách ngoại quốc vào coi bả chó nó ra sao mà cứ nằm ngay đơ cán cuốc nên vắng tanh như chùa bà Đanh coi sao được, phải vươn lên tầm cao mới, cao trào mới chớ. Truyền thống hào hùng của đảng là... làm tượng đài, có làm mới có ăn, nhân dân đừng thắc mắc. Không những thi đua làm khắp nơi trong nước mà còn năn nỉ thế giới cho xó nào cũng được để đặt tượng bả chó nữa, sau đó sẽ xin được ghi nhận trong Guiness World Records để còn lưu truyền cho thành phần kế thừa (kế thừa mang ý nghĩa khác rất xa với thừa kế). Du khách họ không quan trọng bị lòn háng đâu, chỉ ngại dân Việt tẩy chay thì khổ cho các đồng chí nhưng cái gì cũng có giá của nó như hai mặt của đồng tiền, tương tự tình đồng chí. "Muốn cá hay muốn thép? Muốn cả hai thì Thủ tướng cũng không làm được!" (sic), người nói câu đó họ phải biết đảng chọn gì chớ đâu khơi khơi phát biểu.

Bộ Văn Hóa và cả hệ thống chính trị bàn tán cứ như mổ bò chém trâu về bộ phim. Chắc hơi rảnh trong khi những nhu cầu cấp thiết của nhân dân và đất nước thì... hãy đợi đấy, còn bận họp, chưa có luật. Lạ một điều là đỉnh cao chót vót XHCN chẳng làm được nửa cuốn phim ra ngô ra khoai chớ nói chi ra hồn lại xúm nhau bàn tán râm ran phim của đế quốc thực dân và tự hào cứ như là của họ thực hiện. Ngôn ngữ bình dân chúng tôi gọi là lãnh đạo 4 ăn, ăn mày/ăn chực/ăn ké/ăn bám đế quốc. Biết đâu ngày xấu trời nào đó Bộ Vờ Hờ "phát hiện"/"phát giác"/"phát minh" những góc tối của bộ phim lúc đó lại cấm. Đôi khi nhân dân không biết chế độ CS có bị đồng bóng mà "người Bắc có lý luận" gọi là bọn dở hơi?

15/3/2017

Hữu xạ tự nhiên hương

Nguyên Thạch (Danlambao) - Nhưng không, phần đông tuổi trẻ và dân chúng miền Bắc họ nhất định không hùa theo mụ mị, gian dối cùng sự hung bạo của chế độ mà họ là những con người có đầy đủ lương tâm cùng trí tuệ để phán xét đâu là sự thật, đâu là Nhân bản, đâu là Tự do và Dân chủ và sau khi tìm ra sự thật, họ đã thoát ra được cơn mê và trở về với bản ngã lương thiện để rồi thể hiện tình yêu thương, hối tiếc cho một chính nghĩa văn minh tốt đẹp đã bị chế độ man rợ nhẫn tâm giết chết vì những tham vọng điên cuồng để rồi hôm nay là cả dân tộc phải lâm vào bế tắc thê thảm mà chính bản thân họ, gia đình bà con quyến thuộc của họ phải gánh chịu bao oan ức, đó nghèo, nợ nần... và tệ hại hơn cả là cảnh nô lệ ngoại bang Tàu cộng.

*

Nhân xem một video clip của Đỗ Thanh Vân, một cô gái sinh ra và lớn lên cũng như đã chịu sự giáo dục của hệ thống giáo dục tuyên tuyền nhồi sọ XHCN nhưng sau khi xem hết clip của cô với 3 đề tài rõ ràng:

1. Cờ vàng là của riêng ai?
2. Ai xứng đáng được hưởng tự do?

3. Sự thật đằng sau bức ảnh Nguyen Lan Thang, Le Dung Vova, Thao Teresa, Bạch Hồng Quyền, luật sư Nguyễn Văn Đài... chụp cùng Quang lùn (Trần Nhật Quang). (1)

Cá nhân tôi đã có nhận định rằng: "Em Nam, em Bắc, cuộc đấu tranh này không phân biệt, miễn là cùng chung mục đích tiêu trừ chế độ dã man tàn bạo cộng sản Việt Nam.

Cảm ơn một video clip với tiêu đề muốn trình bày rõ ràng, lời lẽ trong sáng gãy gọn đầy tính thông minh...

Chúc em và bạn bè đồng tâm, chân cứng đá mềm trên con đường đầy gian nan sắp đến. Nguyện ơn trên luôn che chở." (2)

Facebook Đỗ Thanh Vân

"1. Cờ vàng là của riêng ai?
2. Ai xứng đáng được hưởng tự do?
3. Sự thật đằng sau bức ảnh Nguyen Lan Thang, Le Dung Vova, Thao Teresa, Bạch Hồng Quyền, luật sư Nguyễn Văn Đài,.... chụp cùng Quang lùn (Trần Nhật Quang).

Hoặc là bạn không xem, hoặc nếu xem, vui lòng xem đầy đủ từ đầu.

Yêu cầu các tổ chức/cá nhân phát lại hoặc đăng tải các video của tôi phải giữ nguyên caption, không được thay đổi, hoặc nếu muốn thay đổi cần được sự đồng ý của tôi.

Xin lưu ý các quý vị, trong phạm vi livestream này tôi không bàn luận về cuộc biểu tình ngày 5/3. Phần cuối cùng tôi chỉ nói về bức ảnh. Xin lưu ý nội dung và đừng hỏi tôi về những điều mà tôi không nói.

Cám ơn nhiều".

Thật ngạc nhiên và cảm động cho một số tuổi trẻ miền Bắc như Nguyễn Viết Dũng (Dũng Phi Hổ), Đỗ Thanh Vân, Cấn Thị Thêu, Trần Thị Nga, Bùi Thị Minh Hằng, Phạm Thanh Nghiên... cùng rất nhiều những tâm tư trăn trở khác của những người ở miền Bắc, những người mà đúng ra họ không cần phải có nhu cầu tìm hiểu về một chính thể đã bị dìm vào dĩ vãng, đã bị những đoàn quân của cộng sản Bắc Việt dưới sự hô hào, huyễn hoặc của lãnh chúa Hồ Quang - Hồ Chí Minh và ĐCSVN cùng quân đông súng mạnh đã "đánh bại" được miền Nam VNCH. Mà trong đoàn quân đó, có cả cha mẹ chú bác anh chị, bà con thân thuộc của họ đã tham gia. Họ lại càng không cần có nhu cầu ca ngợi cũng như thương mến những người lính VNCH, những người mà chế độ luôn bảo với họ rằng những tên lính này là những tên lính đánh thuê, những tên "Ngụy ác ôn".

Nhưng không, phần đông tuổi trẻ và dân chúng miền Bắc họ nhất định không hùa theo mụ mị, gian dối cùng sự hung bạo của chế độ mà họ là những con người có đầy đủ lương tâm cùng trí tuệ để phán xét đâu là sự thật, đâu là Nhân bản, đâu là Tự do và Dân chủ và sau khi tìm ra sự thật, họ đã thoát ra được cơn mê và trở về với bản ngã lương thiện để rồi thể hiện tình yêu thương, hối tiếc cho một chính nghĩa văn minh tốt đẹp đã bị chế độ man rợ nhẫn tâm giết chết vì những tham vọng điên cuồng để rồi hôm nay là cả dân tộc phải lâm vào bế tắc thê thảm mà chính bản thân họ, gia đình bà con quyến thuộc của họ phải gánh chịu bao oan ức, đó nghèo, nợ nần... và tệ hại hơn cả là cảnh nô lệ ngoại bang Tàu cộng.

Trong cảnh tang thương của đất nước hôm nay, trong vòng vây hung bạo của giặc Tàu ngày mai thì cho dẫu Nam hay Bắc, thảy chúng ta cũng đều là nạn nhân của ĐCSVN một lũ tôi tớ cho ngoại bang, sẵn sàng hà hơi tiếp sức, nối giáo cho giặc, ngoảnh mặt quay lưng với chuỗi đớn đau của đồng chủng mà ham vui trên khối quyền lực và tiền bạc được tạo ra bằng máu và nước mắt của chính đồng bào mình.

Cuộc sống giữa một xã hội đầy dẫy đau thương, chúng ta là những con cừu bị cắt lông xẻ thịt để phục vụ lợi nhuận cho những lái buôn, là những con nai tội tình chỉ biết gặm cỏ cho sự sinh tồn trước những bầy sói lanh, hổ dữ luôn chực chờ nhe nanh vuốt mà chính chúng ta lại còn cấu xé lẫn nhau: "Lũ Bắc kỳ, bọn Nam kỳ..." mà không thương xót, không biết bảo vệ che chở cho nhau thì thử hỏi cảnh đời sẽ buồn bã làm sao.

Hãy thôi kỳ thị, phân biệt vùng miền, hãy thôi nặng lời nhục mạ nhau bằng "Bắc kỳ này, Nam kỳ nọ" bởi lẽ tất cả chúng ta cùng đều là những nạn nhân của chế độ độc tài, gian manh, mụ mị và hèn hạ. 

Cuộc đấu tranh hôm nay, tất cả người Việt Nam hãy là bó đũa. Bầy trâu rừng nơi hoang dã ngoài kia, chúng đã quên đi rằng có đã có một sực mạnh khủng khiếp mà đành chấp nhận cho bầy sư tử hung hãn thịt từng con một. Những con sư tử nanh cứng vuốt nhọn sẽ bị đàn trâu húc chết thê thảm khi bầy trâu nhận ra sức mạnh của mình và biết hợp quần.

Bó Đũa

Mẹ đã dạy hãy như là bó đũa
Đừng để ai đem xé lẻ từng cây
Đừng phân biệt cây này mập, cây kia gầy
Hãy gắn bó hợp lại chung bàn tay góp sức.

Một chiếc đũa hẳn sẽ là bất lực
Đũa gộp chung sẽ đủ sức thành công
Một chiếc đũa, một dạ một lòng
Triệu chiếc đũa giữ non sông bền chắc.

Một chiếc đũa sẽ gãy trong tay giặc
Hàng vạn chiếc đũa bọn tặc phải hoang mang
Cả bó đũa, cả ý chí sắt vàng
Gom chung lực sẽ đánh tan tất cả.

Đũa là đồ dùng thân quen không xa lạ
Đũa giúp con gắp cơm cá mỗi ngày
Đũa không trách hờn lúc con tỉnh hoặc con say
Đũa chân chất suốt tháng ngày hiện hữu.

Chiếc mục gãy, có chiếc kia tiếp cứu
Chung một mâm, cùng chiến hữu bên nhau
Dẫu ngoài kia có sóng bổ ba đào
Đũa vẫn giữ lòng khát khao chung sức mạnh.

Mỗi đôi đũa lã mỗi con đại bàng tung cánh
Triệu cánh chim chung gánh sơn hà
Xỏa cánh che cho Tổ Quốc vượt qua
Cơn bĩ cực, đưa nước nhà rạng rỡ.

Lời mẹ dạy: Hãy là bó đũa, đàn con ơi ghi nhớ.




Ghi chú: