Saturday, March 4, 2017

Chưa tàn cơn say cuối đường đau khổ

Aleksandr Solzhenitsyn * Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Hồi chuông báo tử đã gọi hồn chủ nghĩa cộng sản. Nhưng kiến trúc xi măng ấy chưa sụp đổ, và thay vì tìm được tự do chúng ta có nguy cơ bị đè bẹp dưới đống đổ nát ấy.

Ai trong chúng ta lại không biết đến các vấn nạn của chúng ta dù chúng được che đậy bằng những thống kê gian dối? Trong suốt 70 năm lê bước đi tìm thiên đường Mác-Lê không tưởng mù quáng và độc ác, chúng ta đã đặt cả một phần ba dân số trên thớt của đao phủ thủ trong "cuộc chiến tranh vệ quốc" tự hủy diệt dưới sự lãnh đạo bất tài. Chúng ta đã mất thịnh vượng và tiêu diệt giai cấp nông dân cùng với làng mạc của họ. Chúng ta đã giết đi chính bản năng trồng lúa để ăn.

Chúng ta đã làm ô uế các thành phố từ trong ra ngoài, nhiễm độc sông hồ và cá với chất thải của công nghiệp thô sơ. Hôm nay thêm vào cái chết hạt nhân và việc mua về chất thải phóng xạ ở Phương Tây chúng ta cuối cùng làm ô uế nốt nguồn nước, không khí, đất đai còn sót lại cuối cùng. Tự hại mình vì những cuộc xâm lược hoành tráng dưới sự lãnh đạo điên cuồng, chúng ta đã phá rừng vàng của chúng ta, cướp đi những tài nguyên vô giá, tài sản không thể nào thay thế được của bao đời con cháu chúng ta. Chúng ta đã nhẫn tâm bán hết tất cả mọi thứ ra nước ngoài.

Chúng ta đã vắt kiệt sức phụ nữ chúng ta khi bắt họ làm công việc nặng nhọc. Chúng ta đã cướp họ ra khỏi vòng tay con cái. Trẻ thơ bị phó mặc cho bệnh hoạn, hư hỏng, và giáo dục suy đồi. Sức khỏe hoàn toàn không được chăm lo, đã thế chúng ta lại không có thuốc men. Thậm chí chúng ta còn quên đi cả thực phẩm sạch, và hàng triệu người không có nơi ở. Vô luật pháp ngự trị trên khắp cả nước. Thế mà trước bao cảnh này chúng ta chỉ bám vào một điều: chúng ta không bị tước đoạt thú say sưa đến mê muội.


Nguồn:

Trích dịch từ bài báo, "Làm thế nào hồi sinh nước Nga", của nhà văn Aleksandr Solzhenitsyn, đăng trên báo Komsomoskaya Pravda, số ra ngày 18 tháng 9, 1990. Bản dịch tiếng Anh của báo The New York Times. Tựa đề tiếng Việt của người dịch.



Bản tiếng Việt:

Chúng không ngu, không cần hèn... vì đã là con hoang!

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Hồi đó đến giờ cái thói thích hèn của đảng thì dân ta đã tỏ, cái tật khoái chiến đấu bằng mồm của các đồng chí bên bộ ngại-giao bà con ta cũng đã tường. Cha con nhà họ Tập bên kia biên giới là nhà có xâm phạm, xâm thực, xâm lược, xâm lăng gì gì đó thì cứ nhảy bàn độc, phun một ra một câu kiên quyết, khẳng định là xong. Rồi đi nhậu!

Hôm 27 tháng 2 vừa rồi, tụi Tàu lạ của đảng quen chơi ngông ra lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông trong 3 tháng rưởi. Biển của nó, nó muốn mần gì thì mần, có điều nó được đám con hoang Ba Đình nhận làm cha nên được nước, bèn chơi cha với cả nước ta: cấm luôn vùng biển thuộc chủ quyền nước Nam.

Cũng bổn cũ soạn lại, kép chính của gánh nước ngại-giao nghiêm trang bước ra sân khấu ca 6 câu cương quyết, khẳng định. (1)

Tưởng vậy đã yên, kéo màn, tắt đèn, đóng rạp, kéo nhau đi nhậu. Ai ngờ lại thêm một lũ bầy đàn ở Nghệ An, ngồi bờ bám ghế ra thêm một thông báo chính thức, có đóng con dấu đỏ lòm, chỉ thị cho ngư dân phải nắm rõ lệnh cấm Khai thác trên biển của Khựa từ ngày 01/05/2017 đến ngày 16/08/2017! (2)

Chưa hết! Một lũ bầy đàn khác ở Bình Định là đám Bộ đội biên phòng lại ngồi bờ rung đùi "đẩy mạnh các biện pháp tuyên truyền vận động ngư dân không xâm phạm vùng biển nước ngoài."! Trang mạng chính thức của Bình Định chạy tít: "Tuyên truyền, vận động ngư dân không xâm phạm vùng biển nước ngoài"(3)

Mới ngày 27 tháng 2, cha chúng ra lệnh cấm. 5 ngày sau, chúng đùng đùng nhanh nhẩu chửi xéo ngư dân ta xâm phạm vùng biển nước ngoài và chúng phải tuyên truyền vận động. 

Chuyện ngư dân Việt hay của bất cứ quốc gia nào thỉnh thoảng cũng có tình trạng "đi lạc" vào ao nhà người khác giăng lưới thả câu. Và đa phần xảy ra lẻ tẻ, cá thể chứ không "đại trà" như Bắc Kinh, kéo cả sư đoàn lính biển giả dạng ngư dân, hải tặc xâm lược biển Đông, ăn dầm ở dề làm quân chiếm đóng. 

Chưa kể đến là biển Đông, từ vùng thật sự thuộc chủ quyền của Tàu cộng cho đến vùng đang tranh chấp, lấn sang đến vùng biển của Việt Nam đều bị hải quân Tàu cộng kiểm soát, có ngư dân Việt nào bén mảng tới được mà có chuyện xâm phạm!?

Dù sao đi nữa, việc ra thông báo để ngăn ngừa vài trường hợp cá thể ngư dân Việt Nam đánh cá ở hải phận nước khác là chuyện cần thiết và bình thường. 

Tuy nhiên, chọn ngay lúc Tàu khựa vừa mới đưa ra lệnh cấm láo lếu mà chơi cú này thì đúng là có... âm mưu! Mặc dù Bộ đội biên phòng chỉ đề cập đến những vi phạm của ngư dân Việt đối với vùng biển thuộc chủ quyền của Philippines, Indonesia và Malaysia, nhưng rõ ràng là đưa ra chuyện "vận động ngư dân không xâm phạm vùng biển nước ngoài" vào thời điểm này, cộng với việc Chi cục Thủy sản Nghệ An chỉ thị ngư dân Việt phải nắm rõ lệnh cấm của Tàu, ta thấy đảng cộng sản Ba Đình đứng đằng sau 2 vụ này để gửi thông điệp chấp hành mệnh lệnh nghiêm chỉnh đối với quan thầy Bắc Kinh.

Nói chúng nó ngu? Không chúng không ngu! Nói chúng nó hèn? Không chúng nó... hết thèm hèn! Hèn là chỉ khi nào sợ kẻ thù mà không dám cựa quậy. Chúng nó không ngu cũng không còn phải hèn vì đã trở thành con hoang của thiên triều phương Bắc. 

05.03.2017



___________________________________

Kẻ sỹ và cuộc giải trừ cộng sản

Bảo Giang (Danlambao) - Có một điều rất lạ là, đến nay vẫn còn nhiều người chưa bước ra khỏi cái vỏ ốc nệ cổ. Khi thấy bước chân của những người trẻ vững chải vươn lên vì tương lai của đất nước, họ như thờ ơ, không hay, không biết, rồi nhắm mắt bảo là: Đất nước thời tang thương, dân tình khốn khổ như nô lệ, nhưng tìm không ra kẻ sỹ? Đã thế, khi bước ra khỏi nhà lại không biết làm cách nào để có thể tránh mặt được bọn “Ngụy Diên” là những đảng viên CS tráo trở và bất lương. Chúng nhiều như bụi trên đường!

Tôi cho rằng, cái quan niệm này là không chỉnh. Nó hoàn toàn sai ở nửa đầu và chỉ đúng ở nửa phần sau. Đành rằng, ngày nay trong bước đường tranh đấu cho quê hương, chưa hề có những “đại” trí thức, ông quan to, chức lớn, quyền hành lắm, bổng lộc nhiều, dấn thân, bỏ mũ từ quan, về với dân, tranh đấu cho đất nước như những Phan Đình Phùng, Nguyễn Thái Học, Thủ khoa Huân... và gần đây là Cụ Ngô đình Diệm đã rũ áo, bỏ chức quan trưởng bộ lại khi mới 31 tuổi vì lý do: “Ở lại chức vụ này, quả nhiên là một trò hề đau khổ...” Nhưng không vì thế mà thiếu kẻ sỹ vì dân vì nước. Trái lại, kẻ sỹ luôn hiện diện trong bước đi của dân tộc. Có chăng là chúng ta nệ cổ, hẹp hòi, đôi khi là ích kỷ để không nhìn ra những hy sinh của họ trước vận nước điêu linh mà thôi.

Dĩ nhiên, chẳng ai nỡ trách ai trong cái nhìn thụ động bi quan ấy. Nhưng đã đến lúc mọi người phải thay đổi cách nhìn tiêu cực này. Bởi vì, cái quan niệm hẹp hòi, nệ cổ ấy, xem ra là không còn hợp thời nữa. Nó không còn hợp thời vì kẻ sỹ không cần phải là ông quan to, quyền lớn bỏ quan về ở ẩn. Trái lại, chính cái sỹ khí của một con ngưòi dám đứng thẳng và nói lên lời công lý trước mặt bạo quyền! Chính ngườì dám hy sinh cả sự nghiêp, tương lai đang có của mình vì lý tưởng của đồng bào. Đó mới chính là tinh thần của kẻ sỹ. Họ sống trong sự sống của dân. Và chết vì sự sống của đồng bào mình. Nói cách khác, họ là người dám sống và chết cho lý tưởng Tự Do, Độc Lập của dân tộc mình.

Dĩ nhiên, mẫu người lý tưởng này xem ra không thể có ở trong lòng chế độ cộng sản. Nghĩa là không thể có ông cán to, quyền lớn dám bỏ địa vị, danh vọng để quay trở về với đồng bào, đề đấu tranh cho một Việt Nam Độc Lập, Tự Do, Công Lý và Nhân Quyền (ít nhất cho đến hôm nay). Cũng chẳng có một Ngô Quyền trong hàng quân này đứng dậy chém những Kiều Công Tiễn, phất cờ diệt Hán để đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Lão Sơn, Bản Giốc... đem lại thái bình ấm no cho dân cho nước. Trái lại, ở đó chỉ có những lớp ruồi trâu, chỉ có bầy đỉa bám vào đảng, vào chế độ, rúc rỉa máu xương người dân để tìm sống riêng mà thôi.

Xem ra, họ sống và chết như thế cũng không có gì lạ. Bởi vì, cộng sản sau sáu mươi năm đã xây đựng được một đế chế đảng quyền độc trị, ngồi trên đất nước, trên luật pháp, trên công quyền. Nên tất cả những thành phần nhân sự do CS đào tạo, từ trí thức (có lẽ không nên gọi họ là trí thức, vì trí thức thì phải hiểu nghĩa vì dân trí, không phục vụ nô lệ) nên gọi là có học thì đúng hơn, đến chuyên viên các ngành, các cấp rồi thợ thuyền, công nhân... chỉ biết phục dịch một cách nô lệ cho đảng quyền để được hưởng bổng lộc, quyền lợi. Ngoài ra, không hề biết đến công quyền, luân lý, đạo nghĩa và phúc lợi của dân nước là gì.

Như thế, ở đó chỉ là một tập hợp bao cấp đồng sàng, giống như một công cụ là cái ống cống vô tri vô giác để chuyển nước thải. Nó chạy theo hàng ngang, hàng dọc. Phủ kín từ trên xuống dưới. Từ trung ương xuống tời tận thôn xóm, làng xã, phường khóm. Chui luồn vào trong tất cả mọi cơ sở công cộng, ngoài xã hội cho đến học đường, không nơi nào không có. Đặc biệt, nó đan kín trong hàng ngũ quân đội, công an. Ở đó, CS dùng những mỹ từ “quân đội nhân dân”, “công an nhân dân” để che khuất một phương cách đào luyện, biến những người trong biên chế này thành một tập thểtuyệt đối trung thành với dối trá, với vô đạo của đảng. Sẵn sàng bán nước, tàn sát chính đồng bào của mình theo lệnh của mẫu quốc Trung cộng như Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Lê Duẩn đến Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh... và nay là Trọng, Sang, Hùng, Dũng hay Phúc Quang, Ngân… đã làm. Rồi tiếp đến là những kẻ tranh công đang xếp theo thứ tự chờ thời. Hỏi xem, với những quan cán như thế, tìm đâu ra những Ngô Quyền, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Ngô Đình Diệm?

Trước mắt, rõ ràng là một thất vọng ghê gớm. Tuy nhiên, vận nước sẽ không mãi đi theo cái nhìn bi quan ấy. Đất nước này không thể mãi lệ thuộc vào những thành phần “đảng sỹ” gía áo túi cơm, vô tri giác này. Trái lại, tương lai là ở trong tay người dân, những ngưòi áo vải, những kẻ sỹ sống chết vì tiền đồ của đất nước. Theo đó, những rào cản, những ống cống kia sớm muộn cũng bị phá vỡ, đào thải. Có còn lại, chỉ là một khối kiêu hùng Việt Nam, vĩnh viễn không bao giờ chấp nhận làm nô lệ cho CS, cho ngoại bang. Dù cái ngoại bang ấy là Tầu hay là Tây!

Thật vậy, nếu giới được gọi là sỹ phu, trí thức hôm nay chỉ là những chuyên viên nô dịch cho hệ thống đảng cộng và hoàn toàn im lặng, ăn no, ngủ yên trước những khổ đau của người dân, trước những cảnh bị Tàu răn đe, xâm lấn cõi bờ. Hay giả làm ngơ trước cảnh ngoại bang giành giật thuê bao, mua đất đai, bờ biển trong nội địa Viêt Nam do chính nhà nước mà họ đang phục vụ vẽ đường, tạo ra, thì giới trẻ xem ra lại là những tinh hoa, là sức sống, đem lại nguồn an ủi, niềm tin và sức sống vào tương lai cho dân tộc Việt.

Đến nay, tuy chưa có ngày hội lớn của những người trẻ đi vì quê hương. Nhưng bóng dáng của họ đã luôn có mặt trong những sự kiện cần đến một tiếng nói trừ diệt gian dối. Nơi họ đã luôn có những tiếng “kèn loa, trống dục” như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Đỗ Thị Minh Hạnh, Việt Khang, Lê Quốc Quân, Nguyễn Phương Uyên, Phạm Thanh Nghiên, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hay 14 kiệt sỹ ở Vinh, và còn nhiều nữa. Hào khí của những ngưòi trẻ này đã tạo thành một nguồn sống rộn ràng và đáng tự hào cho đất nước. Hơn thế, từ điểm phát xuất ban đầu ấy, những thế hệ trẻ Việt Nam ngày một trưởng thành trong ý thức nhân bản. Họ đi và sống vì sức sống Độc Lập của tổ quốc. Đi và tranh đấu cho sự Tự Do, Nhân Quyền, Công Lý cho đồng bào của mình. Họ đi và truyền đi những tiếng nói của sự thật. Từ đó cho thấy, chính lòng hăng say, quả quyết vì quê hươg, vì đồng bào của họ là hình ảnh những kẻ sỹ của thời đại, là những tiếng nói tạo nên nghiệp cả cho quê hương mai sau.

Nói thế, không có nghĩa là chúng ta phủ nhận tinh thần kẻ sỹ trong các cuộc đấu tranh vì dân tộc. Trái lại, tất cả vẫn như một tấm gương còn ngàn đời soi sáng cho tuổi trẻ noi theo. Noi theo trong tinh thần phục vụ dân tộc. Nhờ họ mà những lớp ngưòi trẻ hôm nay vững chãi hơn, bền gan hơn. Nếu như không muốn nói là can trường hơn, dũng mãnh hơn trong sự nghiệp cứu quê hương thoát nạn cộng sản, thoát khỏi bàn tay xâm lược từ bắc phương.

Thật vậy, họ được sinh ra vào thời hậu chiến, trong hoàn cảnh đất nước còn đầy dẫy những tang thương, những đổ vỡ. Những đổ vỡ, tưởng rằng mau qua. Kết quả, đã không thể hàn gắn sau chiến tranh. Trái lại, vết thương ấy mỗi lúc một làm cho hình ảnh Việt Nam trở nên tồi tệ hơn. Và nhân bản đạo lý Việt Nam dưới sự thống trị của CS mỗi ngày một thêm suy đồi, lụn bại. Từ đó, cuộc sinh hoạt của xã hội đã tạo ra hai hướng đi đối nghịch nhau giữa nhà cầm quyền và dân chúng. Một bên đi theo đường gian trá của đảng để hôi của, chiếm công. Một bên thì lặng lẽ chán nản, buông xuôi, chẳng còn thiết tha gì đến tương lai của đất nước.

Chuyện nhà nước cộng sản tạo ra hai hướng đi nghịch chiều nhau trong xã hội Việt Nam, và làm cho nền đạo lý, nhân bản của xã hội Việt Nam bị phá sản không có gì lạ, khó hiểu. Trái lại, từ sáu, bảy mươi năm trước, cộng sản đã chủ trương giáo hóa ngưòi dân, đặc biệt là các đoàn đảng viên của họ bằng sự dối trá, bá đạo qua những cái loa rỉ xét ở đầu đường, xó chợ và tin đồn. Người dân hầu như không có bất cứ một nguồn thông tin nào khác để mà xo sánh xem những lời tuyên truyền kia là gian trá hay đứng đắn. Suốt một quãng đường dài của đời người, người dân, đoàn đảng viên CS chỉ được nghe tuyên truyền về đạo đức Hồ Chí Minh, mà không hề hay biết cái đạo đức ấy là đạo đức gì. Nó tử tế hay là vô đạo bất nhân? Chỉ biết nghe, nghe mãi về cái bánh vẽ của HCM nên nhiều người lầm tưởng đó là những sự thật. Tệ hơn, có nhiều kẻ còn điên cuồng đứng ra bảo vệ những gian trá bất lương ấy bằng cách này hay cách khác.

Từ đó cho thấy, nếu như không có những thông tin điện toán hiện đại và nhanh chóng từ hải ngoại, từ các bloggers ( không phải là của nhà nước) từ những tấm lòng trong sáng của những người trẻ vì đất nước truyền đi, hẳn nhiên là người dân vẫn chẳng biết gì về những hệ thống bịp bợm này của CS. Tệ hơn, còn cho điều chúng tuyên truyền là đúng. May mắn thay, với trào lưu thông tin mở rộng của cá nhân, bloggers, không có một gian trá, tồi bại, tàn ác nào của Hồ Chí Minh của Trường Chinh, Lê Duẩn... của tập đoàn cộng sản đã làm trên đất nước Việt Nam trong 80 năm qua mà người dân không biết đến. Không có một hiệp ước, hiệp thương, công hàm bán nước, hay khế ước nhượng biển, nhượng đất cho ngoại bang do tập thể này thực hiện, mà ngưòi dân không hay. Từ đó, dẫu chưa nói ra, người dân đã lên án những hành động tồi bại này. Chẳng một ai còn muốn chúng tồn tại trên phần đất này. Nếu họ chưa đồng loạt đứng dậy và Chôn Nó Đi là vì thời cơ chưa tới mà thôi.

Theo đó, nếu đem so với người đi trước, xem ra bước đi của những bạn trẻ hôm nay khó khăn hơn xưa gấp bội phần. Trước hết, những người trí thức, những ông quan to, chức quyền lớn xưa kia luôn được đào tạo trong một nền giáo dục nhân bản, trọng lễ nghĩa, đạo lý, để biết tôn trọng nhân quần xã hội khi ra phục vụ. Họ không hề bị giáo dục trong gian dối để phục vụ cho gian dối và bất lương. Nên khi họ bỏ mũ áo từ quan, vì gặp thời vua quan bạc nhược, khiếp đảm vì sức mạnh của ngoại bang. Họ vẫn ung dung tự tại trong cuộc sống. Nếp nhà, danh dự của họ không thể bị cường quyền bôi nhọ, lấn áp. Nói trắng ra là, có từ quan như cụ Ngô đình Diệm, Phan đình Phùng thì thực dân Pháp và triều đình của An Nam cũng không thể bắt, kết án, bỏ tù hay thủ tiêu họ.

Nhưng nay, dưói chế độ “ưu việt” Việt cộng của Hồ Chí Minh, xem ra chuyện luân lý ấy đã hoàn toàn bị đảo ngược, không có chỗ đứng. Quý cụ Ngô Đình Diệm, Phan Đình Phùng… nếu là cán lớn của chế độ, dám công khai cởi bỏ mũ áo, chống lại chúng giữa chốn công đường thì có khi chẳng về đến nhà. Hoặc giả, có về đến nhà thì cũng không ngủ qua đêm, (Bí thư Nguyễn Văn Bách có thể là một thí dụ). Ấy là chưa kể đến việc người thân của họ cũng đều bị vạ lây! Chỉ riêng về điểm này, xem ra bước đi của tuổi trẻ Việt Nam ngày nay đã là rất khó khăn, đầy những gian nan, trắc trở.

Trước hết, khi nói lên lời Công Lý, đòi nhà nước tôn trọng Nhân Quyền của người dân là nhà tù và đòn thù của cộng sản sẵn sàng ập xuống trên bản thân họ bất cứ lúc nào. Kế đến là phải đối diện với cuộc sống bị rình rập từng giờ từng phút. Bước ra đường là từng bầy đàn gọi là công an, nghiệp vụ, kể cả nhóm gọi là dân phòng theo đuôi. Thành phần này có thể tự ý cắn người để tranh công trưóc khi chủ nuôi ra lệnh! Khi về nhà thì lặng lẽ, tay mở khóa cửa mà đôi mắt không ngừng dòm chừng bên phải, bên trái, bụi rậm bên hè, xem bầy quái thú có lẩn khuất rình nấp ở đâu đây không? Rồi khi lên giường, đèn vừa tắt là những lo sợ ập đến. Giấc ngủ đôi khi vì mệt mỏi hơn là một khoảng thời gian để nghỉ ngơi. Đã thế, họ còn phải đối diện với cuộc sống cô đơn. Cô đơn khi ở trong nhà tù. Cô đơn tại nơi làm viêc, trong học đường, hay ngoài xã hội.

Ấy là chưa kể đến những “ trò chơi” áp lực đốn mạt, ném bùn từ các cơ sở truyền thông của nhà nước CS. Chúng buộc cơ quan, công sở, học đường, nơi họ đang sinh hoạt, làm việc với, phát cho họtấm giấy... thôi việc, đuổi họ như trường hợp của Nguyễn Đắc Kiên, Nguyễn Phương Uyên. Hoặc giả, những người như Nguyễn Văn Đài, Lê thị Công Nhân, Lê Công Định… sau khi bị nhà nước bức hại bằng những bản án “chống phá và âm mưu lật đổ chính quyền” là cả đời (nếu chúng còn tồn tài) thì khó có cơ hội kiếm được công ăn việc làm hợp với khả năng, tri thức của họ!

Với trăm nghìn thiệt thòi cho bản thân như thế, mà họ vẫn đi. Vẫn hiên ngang mãnh liệt tranh dấu cho Tự Do, cho Công Lý cho Độc Lập của Tổ Quốc. Vẫn quyết tâm tranh đấu, ngõ hầu đem lại cho đồng bào một cuộc sống tốt đẹp hơn. Vẫn tiếp tục lên án cái bạo quyền của cộng sản. Vẫn công khai đưa ra những nhận định, đưa ra những đáp số như chỉ dẫn trước về sự kết liễu cho số phận của tập đoàn CS phải đến là:

"Họ xuất phát từ một cái văn hoá thấp kém, dùng một phương pháp đấu tranh hoàn toàn phi nhân đạo, phi nhân bản, là chuyên chính, bạo lực, vô sản để đàn áp, để trấn áp con người với một mục tiêu hoàn toàn phi đạo lý, vô chính trị và có thể nói là phi pháp nữa." (Lê thị Công Nhân).

- Phần Nguyễn Phương Uyên, như một quan toà lẫm liệt, dõng dạc, dứt khoát khi công bố bản án kết liễu cho cái chế độ và tập đoàn CS là: “Đảng cộng sản đi chết đi. Tàu khựa cút khỏi biển Đông”!

- Trong khi đó, Việt Khang như kể trên, nhẹ nhàng lịch thiệp hỏi thẳng những tên cộng sản bán nước hại dân là: “Xin hỏi, anh là ai, anh ở đâu sao lại ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm… Dân tộc anh ở đâu, sao đang tâm làm tay sai cho Tàu...”

Tôi không cho đây là những lời họ mạt sát, phỉ báng tổ chức đảng và nhà nước cộng sản. Nhưng là những nhận định, những kết luận vững chắc để cho mọi ngưòi nhìn rõ bộ mặt thật của tập thể gian dối cộng sản. Không phải biết để xa lánh, yên lặng. Nhưng là cùng nhau, chung tay đào thải CS ra khỏi xã hội Việt Nam. Rồi cùng nhau khơi dậy niềm tin và sức sống cho mọi ngưòi bước vào tương lai bằng một hướng đi nhân bản cho dân tộc mình. Bởi vì, khi xã hội đã được giải phóng, thoát khỏi mọi gian dối của cộng sản, nó cũng đồng thời giải phóng xã hội ra khỏi nhiều tai họa do sự gian dối gây ra. Đặc biệt là cứu xã hội ra khỏi cơn khủng hoảng của tội ác do cộng sản đã đem vào đất nước này. Chúng đã đem vào đây hai loại tội ác lớn: Đó là hình tượng cá nhân của HCM và những tội phạm đại gian ác của y:

1. Tội phản bội tổ quốc:

Hồ Chí Minh ngay từ năm 1919 đã biết đánh tráo công sức của những trí thức Việt Nam như các cụ Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Tạ Thu Thâu và Nguyễn An Ninh làm của riêng mình. Khi về Việt Nam (nếu HCM thực là Nguyễn Tất Thành) thì giải phóng chưa thấy đâu, HCM đã tổ chức cuộc tổng đấu tố trên toàn đất bắc theo khuôn mẫu và xếp đặt của hai viên cố vấn Trung cộng để giết hại hơn 270000 ngưòi Việt Nam. Và làm ly tán hàng triệu gia đình khác với mục đích tạo ra sợ hãi triền miên trong dân chúng để nắm quyền lực. Ấy là chưa kể việc gây ra cuộc chiến sau 1954 tại miền Nam, đưa đến cái chết của hơn 3 triệu con dân Việt Nam và đẩy cả nước vào đường khố đáy điêu linh, làm nô lệ cho cộng sản, phục dịch, nô lệ, xin làm chư hầu cho Trung cộng hôm nay.

2. Tàn phá gia cang:

Với cha mẹ, một đời Hồ Chí Minh không đốt cho họ được một nén nhang gọi là đền ơn nghĩa sinh thành? Chữ đạo hiếu của con người ở đâu? Chuyện vợ con. HCM không có vợ chính thức trên giấy tờ, nhưng thực tế lại sống vợ chồng với một thiếu nữ chưa đủ mười tám tuổi là Nông Thị Xuân. Rồi sau khi Nông Thị Xuân sinh con thì chính HCM là ngưòi lệnh cho Trần Quốc Hoàn xiết cổ cô Xuân và quăng xác ra đường, gỉa làm một tai nạn giao thông. Vậy là đạo nghĩa ư? Loài thú cũng không cắn xé bạn tình mình như thế! Một kẻ vô gia đình, vô tổ quốc từ bản chất và tàn độc với đồng bào như thế mà đáng được coi là gương mẫu đạo đức để buộc ngưòi khác phải noi theo ư?

Kết quả, từ nền văn hóa vô đạo và lối tuyên truyền thô bạo bất lương ấy, CS đã đẫy nhiều tầng lớp tuổi trẻ Việt Nam vào đường cùng, không lối thoát, không tương lai. Trước mắt họ chỉ là một cuộc sát phạt, tranh đoạt, cậy thế lực, bao che cho nhau vì tấm thẻ đoàn, thẻ đảng để có chỗ ngồi tốt, bát cơm tốt, cuộc sống phủ phê trong quyền lực. Từ một tên cán nhỏ nhất ở xóm thôn, phường khóm đã có đủ uy quyền, muốn nắng được nắng, muốn mưa có mưa. Tự tiện ra luật, hành luật và mặc tình cho xã hội rên xiết trong thống khổ. Kết quả, phản ảnh từ nền văn hóa và đạo đức vô gia đình, vôtổ quốc của Hồ Chí Minh sau khi được áp dụng vào xã hội là lớp trẻ khi lớn lên, tương lai thì không có, lối thoát cũng không, cuộc sống là một sự khủng hoảng từ cơm ăn cho đến việc làm. Đã thế, luân lý đạo đức nền tảng của xã hội bị phá sản, nên càng ngày càng có nhiều kẻ phạm vào tội đại ác, giết cha giết mẹ, giết vợ giết con, giết bằng hữu thân nhân theo gương HCM.

Khi thấy họa, Cộng sản chữa cháy, đem ra xử với những bản án tử hình thì phỏng có ích lợi gì? Có làm cho các tội phạm giảm bớt hay không? Hãy mở thống kê ra xem thế nào? Hình như càng ngày càng có nhiều tội ác nghiêm trọng xuất phát từ tuổi thanh thiếu niên. Trẻ có thể tặng cho nhau con dao mã tâu của HCM chỉ vì một cái nhìn, một câu nói thách, hay vì năm, ba chục ngàn bạc, (vàiđồng đô la). Tại sao thế? Tại vì họ không được giáo hóa theo nhân bản thiện. Họ được giáo hóa theo gương HCM. Từ đó, con người không còn lý tưởng sống. Họ chỉ tìm cuộc sống qua cung cách hưởng thụ, vội vã. Kết quả, tội ác là kẻ dẫn đường. Tội cho họ mà cũng là thảm họa cho đất nước!

Theo đó, những lời lẽ của những ngưòi trẻ hôm nay, điển hình là của Công Nhân, Phương Uyên, Việt Khang... phải đưọc trân trọng như một cuộc vận động lớn để kết liễu, để giải trừ gian trá ra khỏi xã hội. Việc vận động này, trước hết ảnh hưởng trực tiếp đến môi trường sống. Giúp cho con ngưòi nhìn ra được lẽ sống khi sống, và sống với nhân phẩm cách của mình. Một khi tuổi trẻ nhìn ra được tương lai của đất nước, của dân tộc thì họ cũng nhìn ra được tương lai của chính mình. Khi ở đó, con người được đối xử một cách công bằng, bình đẳng. Cuộc sống không còn nằm trong hay lệ thuộc vào tấm thẻ đoàn, thẻ đảng của CS thì việc tự phát triển nhân cách và đời sống cũng sẽ đổi thay, thăng hoa. Từ đó, việc phạm những tội đại ác theo gương Hồ Chí Minh, tự nhiên sẽ giảm và điđến triệt tiêu. Triệt tiêu từ giáo hóa hơn là hình phạt (dẫu hình phạt cũng rất cần để răn đe) nhờ đó đời sống luân lý và đạo đức của xã hội được bảo đảm. Rồi an toàn của xã hội giúp mọi người có thêm nhiều phương tiện để tổ chức và mưu cầu phúc lợi cho cuộc sống của riêng mình.

Đó chính là chủ đích lớn nhất, vững nhất và cao cả nhất mà tôi tin rằng những người trẻ hôm nay đang mang ở trong người khi họ đương đầu với cuộc chiến truyền thông dối trá của cộng sản. Đây không chỉ là cuộc đối đầu, thách thức giữa những đôi tay trắng với hàng triệu triệu súng đạn bạo lực của cộng sản. Nhưng là cuộc đối đầu giữa những tâm hồn trong sáng vì đất nước vì đồng bào với những con thuồng luồng bỉ tiện cộng sản - giữa sự thật, công lý với gian dối. Nói cách khác, đây còn là một chiến lược lâu dài nhằm tẫy xóa mọi hình ảnh giả tạo, gian trá của Hồ Chí Minh ra khỏi xã hội. Rõ ràng, đây không phải là công việc của một vài người và làm trong vài bữa nửa tháng, nhưng là của mọi người cùng nỗ lực trong vài ba thế hệ mới khả dĩ hoàn tất.

Như thế, nếu bước đi của họ hôm nay chỉ là cuộc khởi đầu. Lẽ nào người Việt Nam muốn có một đất nưóc độc lập, ở đó, chúng ta được tự do, bình đẳng để xây dựng đời sống và phúc lợi riêng. Ở đó, công lý, nhân quyền được bảo đảm và tôn trọng, lại thờ ơ không tiếp tay, không dấn bước theo những bước khởi đầu của tuổi trẻ hôm nay hay sao? Tôi tin rằng, đã đến lúc mọi người phải thay đổi tư duy và hành động của mình để bắt kịp nhịp đi của những người trẻ vì đất nước hơn là ngồi chờ sung rụng.

Cách riêng, với các bạn trẻ, tôi thành thật muốn nói rằng: Các bạn là những bó đuốc trên con đường tranh đấu cho Công Lý, cho Nhân Quyền của dân tộc. Đường các bạn đi, vị trí các bạn đứng ở trên cả những tổ chức chính trị, đảng phái. Đặc biệt, các bạn đứng hẳn trên một đỉnh cao nhân bản, hoàn toàn khác biệt và đối nghịch với tập thể bá đạo cộng sản. Vì đó là một tập thể mà chính Mark, cha đẻ của thuyết cộng sản đã nhìn thấy và định nghĩa về những “đồng chí” của ông ta như sau “chỉ có loài thú mới ngoảnh mặt quay đi trước những thống khổ của đồng loại”.

Quả thật, không có một định nghĩa nào về tổ chức và về các đảng viên CSVN hay hơn định nghĩa của Mark. Bởi vì các đảng viên Cộng sản không những chỉ đáp ứng trọn vẹn định nghĩa của Mark, mà còn đi xa hơn thế. Chúng không chỉ ngoảnh mặt trước những nỗi thống khổ của đồng loại, nhưng còn quay lại cắn xé, nuốt tươi đồng loại, trong đó có cả cha mẹ, anh em, thân nhân và bằng hữu của chúng. Quả khó tin đó là những con người!

Hỡi các bạn trẻ Việt Nam! Đừng bao giờ trông chờ cộng sản đổi thay, vì bản chất của cộng sản là gian trá và tạo ra gian trá. Cộng sản sẽ mãi mãi là gian trá. Sự thay đổi của CS nếu có, thì nó chỉ đổi từ gian trá này sang một gian trá khác mà thôi. Cộng sản cũng sẽ không bao giờ có thể nhân danh gian dối để trừ gian dối. Nghĩa là, người ta không thể lấy danh nghĩa của quỷ để mà trừ quỷ. Trái lại, chỉ có sự thật mới có thể diệt trừ được gian trá.

Nay các bạn đã đi vì Công Lý, đã hành xử như những chính nhân trọng Nhân Quyền. Cả đất nước này đang trông chờ vào sự trổi vượt của các bạn. Tôi tin rằng, nền Độc Lập thịnh trị của dất nước. Sự hạnh phúc trong Tự Do, Công Lý của đồng bào đang trông chờ vào những bước đi can trường và quảng đại của tuổi trẻ hôm nay.

04.03.2017

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân không đủ tư cách để nói về dân chủ

Trúc Giang MN (Danlambao) Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân không có đủ tư cách để nói về dân chủ của toàn dân, bởi vì bà là một thành viên của đảng độc tài Cộng Sản Việt Nam. Vì Quốc hội của bà là một cơ chế không dân chủ. Vì con đường đưa bà đến chức vụ chủ tịch cũng không dân chủ.

Trước kia, khi còn giữ chức Bộ trưởng Bộ Lao động-Thương binh-Xã hội, bà đã có “thành tích” tồi tệ nhất, đó là mê tín dị đoan, khen thưởng những nhà ngoại cảm lừa đảo. Về lao động, “Đem con bỏ chợ, rước giặc vào nhà”.

1. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân không có tư cách để nói về dân chủ

Ngày 23-7-2016, tại cuộc họp báo, bà Ngân tuyên bố: “Một đất nước thiếu dân chủ thì lòng dân không yên”. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân không đủ tư cách để nói về dân chủ của đất nước Việt Nam nầy.

1). Vì bà là một thành viên của đảng độc tài Cộng Sản Việt Nam, đang cai trị độc tài toàn diện trên đất nước nầy.

2). Con đường đi đến địa vị cao nhất trong quốc hội hiện nay của bà cũng không phải là con đường dân chủ. Vì đảng của bà ấn định:

- 500 đại biểu cho quốc hội;

- 95% đại biểu phải là đảng viên. (5% còn lại chia theo tỷ lệ cho người ngoài đảng có thành tích nịnh bợ, hoặc không chống đảng. Chia cho lãnh đạo các tôn giáo quốc doanh);

Bà Ngân là một trong 95% đảng viên được đảng lựa chọn. Như vậy đó không phải là con đường dân chủ. Mà là “đảng chủ”. Một người thuộc đảng chủ không có tư cách để nói về dân chủ cho nhân dân.

3). Quốc hội của bà Ngân không phải là một cơ chế dân chủ.

Trong chế độ dân chủ thật sự thì quyền lực quốc gia được chia ra làm ba ngành biệt lập: lập pháp, hành pháp và tư pháp. Đứa con nít cũng biết rằng chế độ dân chủ phải đa đảng, có 3 ngành hoàn toàn độc lập với nhau.

Các quốc gia dân chủ thật sự như: Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Canada, Úc… không có những tỷ lệ quái gở (95%) như ở Việt Nam.

Quốc hội của bà Ngân toàn là những “người thế nầy thế khác” mà người dân nói là bù nhìn, nghị gật, thế mà có những kẻ ngu dốt hoặc mặt chai mày đá, đứt dây thần kinh ngượng, trơ trẻn ca tụng “dân chủ đến thế là cùng”.

Dân gian có câu phản ảnh mối liên hệ giữa đảng, quốc hội và nhân dân như sau: “Đảng chỉ tay. Quốc hội giơ tay. Mặt trận Tổ Quốc vỗ tay, và nhân dân trắng tay”

2. Đảng Cộng Sản của bà Nguyễn Thị Kim Ngân như thế nào?

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân là một thành viên của đảng CSVN. Bà chia xẻ vinh quang của đảng, đồng thời chịu trách nhiệm về những tội ác do đảng của bà gây ra cho dân tộc.

Thật sự thì đảng CSVN không có một chút xíu nào gọi là vinh quang cả. Đảng CSVN làm tay sai bán nước, tội ác diệt chủng, cắt đất dâng biển cho kẻ thù, có thành tích cướp của giết người, hèn với giặc ác với dân, và tham nhũng…

2.1. Hãy nghe những nhận xét về chủ nghĩa và chế độ Cộng Sản của bà Ngân

Nhận xét chính xác về chế độ Cộng Sản không gì bằng hãy nghe những tên trùm Cộng Sản nói về chế độ của họ.

Mikhail Gorbachev (Tổng Bí Thư Xô Viết): Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng: cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá. (I have devoted half of my life for communism. Today, I am sad to say that The Communist Party only spreads propaganda and deceives)

Boris Yeltsin (Tổng Thống Nga): Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải chúng nó. (Communists are incurable, they must be eradicated).

Angela Merkel (Thủ Tướng Đức): Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối. (The communists make the people deceitful).

Dalai Lama: Cộng sản là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời. (The Communists are venomous insects that breed on the garbage).

Russia President Vladimir Putin (Tổng Thống Nga): Ai tin cộng sản, là không có cái đầu. Ai làm theo lời của cộng sản, là không có trái tim. (He who believes the communists has no brain. He who follows the communists has no heart).

USA General Sheridan (Tướng Mỹ): Người cộng tuyệt vời nhất là người cộng sản chết. (The only good communist is a dead communist).

Cố TT Nguyễn Văn ThiệuĐừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm. (Don’t listen to the communists, but take a good look at what they have done). 

2.2. “Thành tích” bán nước của đảng Cộng Sản Việt Nam


1). Hồ Chí Minh-Phạm Văn Đồng bán nước có văn tự. Ký ngày 14-9-1958 công nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Trung Quốc.

Ngoài Phạm Văn Đồng ra, còn có những bằng chứng đảng CSVN công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Cộng, cụ thể như sau:

Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm tuyên bố: “Theo những dữ kiện của Việt nam, hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa là một bộ phận lịch sử của lãnh thổ Trung quốc”.

Ông Lê Lộc, quyền Vụ trưởng Á châu Sự vụ thuộc Bộ Ngoại giao VN: “Xét về mặt lịch sử thì các quần đảo này đã hoàn toàn thuộc về Trung quốc từ thời nhà Tống”.

Hoàng Tùng, Trưởng Ban Tư tưởng TW đảng CSVN đã tuyên bố: “Thà giao Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc, cùng phe xã hội chủ nghĩa anh em còn hơn để tụi Ngụy Sài Gòn quản lý”!

Tháng 5 năm 1976, tờ Sài Gòn Giải Phóng loan tin “Trung Quốc vĩ đại, đối với chúng ta không những là đồng chí mà còn là người thầy tin cẩn, đã cưu mang chúng ta nhiệt tình để chúng ta có ngày hôm nay. Vì vậy, chủ quyền Hoàng Sa thuộc về VN hay thuộc về TQ thì cũng vậy thôi!”

2). Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh bán nước: “Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung Ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Mãn Châu… Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. Kế hoạch tiến hành được thể hiện bằng phương châm 4 tốt và 16 chữ vàng.

 
Ngày 2-9-1945 HCM tuyên bố độc lập. 
Ngày 2-9-1990 lãnh đạo Đảng lên đường đi bán nước

3). Hậu duệ của Lê Chiêu Thống là Lê Khả Phiêu và Lê Đức Anh bán nước.

1. Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu bán nước.

“Lê Khả Phiêu bị Trung Quốc gài mỹ nhân kế, cho lấy cô Trương Mỹ Vân (Cheng Mei Wang) lúc Lê Khả Phiêu thăm TQ năm 1988, sanh được một bé gái. Lê Khả Phiêu không dám đem con về, sợ bị tai tiếng và sợ những đối thủ trong Bộ Chính trị vây đánh. Trung Cộng phát “sinh tử lịnh” bằng cách gởi văn thư vào tháng 1 năm 1999, đòi lấn biển, đe dọa sẽ đưa ra ánh sáng việc thông dâm đó, nếu LKP không hợp tác. Thế là Lê Khả Phiêu phải vâng lịnh, hạ bút ký văn bản hiến biển ngày 30-12-1999”.

2. Lê Đức Anh bán nước: Dâng 6 đảo Trường Sa cho Trung Cộng.

 

Thiếu tướng Lê Mã Lương tiết lộ thủ phạm tiếp tay cho Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam chính là "đồng chí lãnh đạo cấp cao", Lê Đức Anh.


Thiếu tướng Lê Mã Lương, cựu giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, đã tiết lộ: “Trước khi xảy ra trận hải chiến Trường Sa năm 1988, quân đội Việt Nam đã phải nhận lịnh “không được nổ súng” trong trường hợp Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa”.

(https://www.youtube.com/watch?v=uS5fmvKoCeg&feature=player_embedded)

Ngoài ra, lãnh đạo đảng và nhà nước của bà Kim Ngân đã cho Trung Cộng vào chiếm những vị trí chiến lược quân sự như Bauxite Tây Nguyên, cho thuê rừng đầu nguồn ở biên giới. Lộ liễu nhất là tiếp đón Tập Cận Bình bằng cờ 6 ngôi sao.

Văn nô Tố Hữu cũng đã nhận tổ quy tông qua hai câu thơ:

“Bên này biên giới là nhà
Bên kia biên giới cũng là quê hương”.

Ngày 4-5-2016, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân phát biểu trong cuộc tiếp xúc với cử tri quận Ninh Kiều (Cần Thơ), bà nói: “Chủ quyền đất nước là thiêng liêng, bất khả xâm phạm. Chúng ta không cam chịu, không cúi đầu”. Nói như thế là bà không thuộc lịch sử bán nước của Đảng như đã chứng minh rõ ràng ở trên.

Còn việc “Chúng ta không cúi đầu” thì xin bà nhìn kỹ vào tấm hình dưới đây.

Nông Đức Mạnh và Trương Tấn Sang khom lưng cúi đầu trước Tàu khựa

2.3. Thành tích cướp của giết người của đảng Cộng Sản Việt Nam

Sau ngày 30-4-1975, đảng Cộng Sản của bà Nguyễn Thị kim Ngân tổ chức cướp của giết người, gọi là cải tạo công thương nghiệp, nôm na là “đánh tư sản”.

Cướp của các thương gia, chiếm lấy tài sản, nhà đất rồi đẩy họ vào vùng khỉ ho cò gáy gọi là kinh tế mới. Mỉa mai thay là cướp của tư sản miền Nam để trở thành tư bản đỏ như hiện nay. Rõ ràng là cướp của giết người. 

Bà Ngân phải chia xẻ tội ác nầy do đảng của bà gây ra.

Ngoài ra, đảng của bà Nguyễn Thị kim Ngân còn có sở trường tuyệt chiêu về tham nhũng. Hết thuốc chữa. Đặc biệt nhất, là nổi tiếng hèn với giặc, ác với dân.

3. Hai “thành tích” tồi tệ nhất của bà Nguyễn Thị Kim Ngân

Khi còn giữ chức Bộ trưởng Bộ Lao Động-Thương Binh-Xã Hội (tháng 8/2007 - 23/7/2011) bà Ngân đã có hai “thành tích” tồi tệ nhất. Không thể tưởng tượng được. Đó là:

- Óc mê tín dị đoan trong vụ nhà ngoại cảm tìm hài cốt liệt sĩ.

- Về lao động: Đem con bỏ chợ, rước giặc vào nhà.

3.1. Óc mê tín dị đoan

1). Công nhận việc người sống xuất hồn xuống cõi âm để tiếp cận với vong hồn người chết, đồng thời khen thưởng những người lừa bịp.

Những nhà ngoại cảm xuất hồn xuống âm phủ 
để tiếp cận giao lưu với vong hồn liệt sĩ
được Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Thị Kim Ngân trao Bằng khen

Trung tâm tìm kiếm hài cốt liệt sĩ bằng phương pháp ngoại cảm được thành lập, bao gồm Bộ Quốc Phòng, Bộ Công An, Bộ Lao Động-Thương Binh-Xã Hội (LĐ/TB/XH) và Ngân Hàng Nhà Nước

Thứ trưởng Bộ LĐ/TB/XH là Nguyễn Trọng Đàm được cử vào trung tâm. Ngân Hàng Nhà Nước lập ra “Ngân Hàng Chính Sách” để đài thọ chi phí tìm hài cốt liệt sĩ, cụ thể là trả tiền cho các nhà ngoại cảm 75 triệu đồng cho mỗi hài cốt tìm được.

2). Phương pháp ngoại cảm

Các nhà ngoại cảm cho rằng linh hồn hay vong hồn người chết đang ở cõi âm, thế giới bên kia, hay âm phủ, âm ty... mà họ có khả năng tiếp cận bằng hai phương pháp: một là họ gọi hồn người chết về nhập vào một cái xác nào đó của người sống, để nói chuyện và trả lời cho biết xương cốt họ đang ở đâu. Nhà ngoại cảm Nguyễn Thanh Thúy, tức là Cậu Thủy, dùng phương pháp nầy để lừa đảo. Được ban khen.

Phương pháp thứ hai là nhà ngoại cảm có “visa” xuống cõi âm, tìm kiếm tên của liệt sĩ trong danh sách 2 triệu người sinh bắc tử nam vì ăn bom B-52. Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng dùng phương pháp nầy cũng để lừa bịp. Cũng được ban khen.

3). Các nhà ngoại cảm đều là lừa đảo mà được bà Kim Ngân khen thưởng.

1. Các nhà ngoại cảm lừa đảo

Những nhà ngoại cảm nổi danh gồm có: Nguyễn Thị Nghi, Nguyễn Bá Hiệp, Nguyễn Văn Liên, Phan Thị Bích Hằng, Nguyễn Thị Nguyện, Nguyễn Văn Nhã, Vũ Thị Minh Nghĩa, Nguyễn Ngọc Hoài, Nguyễn Văn Lư, Lê Trung Tuấn, Nguyễn Thanh Thúy biệt danh là Cậu Thủy, và 200 nhà ngoại cảm khác hợp tác với trung tâm tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

  
Hài cốt nầy được đem về thờ

Nhà báo Thu Uyên, Chủ nhiệm chương trình “Trở Về Từ Ký Ức” của đài VTV cho biết: “Hài cốt của liệt sĩ Phùng Chí Kiên do nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng tìm được, đã được Viện Pháp Y Quân Đội giám định từ ngày 19-8-2008 đến 3-9-2008, kết quả được Thượng tá bác sĩ Nguyễn Lê Cát xác định “Mẫu vật gồm có đất trộn lẫn đá vụn, 13 mảnh sành, 3 mảnh đá nhỏ và một cái răng lợn”. Đó là hài cốt của liệt sĩ Phùng Chí Kiên do bà Hằng tiếp cận, giao lưu với hồn ma của liệt sĩ nầy.

 
Hài cốt của liệt sĩ Phùng Chí Kiên là mảnh sành vụn và một chiếc răng lợn.

Ý kiến của giáo sư Ngô Bảo Châu. Trên Facebook ngày 28-10-2013, nhà toán học nổi tiếng thế giới, Ngô Bảo Châu, khẳng định: “Theo cá nhân tôi, tôi khẳng định đó là một cơ sở phản khoa học”.

2. Khen thưởng những nhà ngoại cảm lừa đảo

 
Nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nghi nhận Huân chương Lao động Hạng ba
Người có nhiều bằng khen nhất là nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nghi.

Ngày 4-12-2011, nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nghi, (xã Lạc Long, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Dương) đã vinh dự đón nhận Bằng khen của thủ tướng chính phủ vì đã có nhiều công sức trong việc tôn tạo di tích lịch sử và tìm mộ liệt sĩ.

Trước đó ngày 27-10-2010 bà Nghi được Bộ Lao Động-Thương Binh-Xã Hội tặng Bằng khen do chính tay Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Ngân ký. Hồi tháng 6 năm 2011 Bộ Văn Hoá-Thể Thao-Du lịch cũng tặng Bằng khen cho bà nầy. Tháng 3 năm 2011 bà Nghi cũng nhận được giấy khen của Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hải Dương về thành tích ngoại cảm.

Riêng Lê Trung Tuấn đạt thành tích đã tìm được 1,400 hài cốt liệt sĩ trong năm 2010 và đã được Bộ Lao Động-Thương Binh-Xã Hội trao Bằng khen do bà Nguyễn Thị Kim Ngân ký.

 
Lê Trung Tuấn là con nghiện ma túy hạng nặng, ăn cắp, 
ăn trộm rồi ăn cướp, đánh người không ghê tay. 
Được nhận Bằng Khen của Bộ Trưởng Nguyễn Thị Kim Ngân

Ngân Hàng Chính Sách đã trả cho Cậu Thủy mỗi bộ hài cốt tìm được là 75 triệu đồng. Trong 4 đợt tìm kiếm, Cậu Thủy đã tìm được 115 bộ hài cốt và nhận số tiền trên 8 tỷ đồng của ngân hàng nhà nước, và nhận Bằng khen của Bộ LĐ/TB/XH do bà Nguyễn Thị Kim Ngân ký.

 
Ngân hàng nhà nước đưa tiền để Cậu Thủy xây nhà hàng tỷ đồng

 
Sau khi nhận bằng khen của Bà Ngân, nhận còng số 8 và dẫn ra tòa

Ngày 28-9-2013, công an Quảng Trị đã bắt giam Nguyễn Thanh Thúy tức Cậu Thủy (54 tuổi) và vợ là Mẫn Thị Duyên (51 tuổi) về hành vi làm giả hài cốt liệt sĩ để lừa đảo chiếm đoạt tài sản, xâm phạm mồ mả, hài cốt, trộm cắp tài sản… Những xương đào được là xương heo, xương mèo, xương đào trộm, ăn cắp từ các nghĩa trang khác…

Cậu Thủy bị tù chung thân. Vợ là Mẫn Thị Duyên 25 năm tù và nhiều đồng lõa khác cũng bị đưa vào nhà đá gỡ lịch.

Nhà báo Thu Uyên phát biểu: “Thật là kỳ lạ, trước khi bước chân vào “thế giới người âm” đa phần những nhà ngoại cảm đều có một quá khứ không tốt đẹp gì cho lắm. Ví dụ như những tội lừa đảo, trốn nợ, nghiện ma túy hay thậm chí thất học không biết chữ. Vậy nguyên nhân vì sao họ trở thành nhà ngoại cảm được một số người kính trọng, sùng bái và tôn như bậc thánh thần, sẵn sàng bỏ ra hàng tỷ đồng để nghe những người đó phán ra, dù sự việc chưa được kiểm chứng”. Nhất là được Thủ tướng và Bộ Trưởng Bộ LĐ/TB/XH trao những Bằng khen.

Tóm lại, bà Bộ trưởng LĐ/TB/XH Nguyễn Thị Kim Ngân đã ký tên trong Bằng khen những nhà ngoại cảm lừa bịp nầy. Thật không thể tưởng tượng được, một người có bằng tú tài hai, sinh viên năm thứ hai Đại Học Văn Khoa năm 1973, mà còn cái óc mê tín dị đoan, công nhận việc lên đồng bóng, đồng cốt, thậm chí còn khen thưởng những trò bịp bợm công khai đó nữa. Hết ý.

3.2. Thành tích “đem con bỏ chợ, rước giặc vào nhà” của bà Nguyễn Thị Kim Ngân

1. Đem con bỏ chợ

Nghị Quyết của Bộ Chính Trị đảng CSVN (Nông Đức Mạnh làm Tổng Bí Thư) đã chủ trương xuất khẩu công nhân VN ra nước ngoài làm lao động. Quốc Hội khoá XI đã ban hành Luật ngày 29-11-2006 về “Người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng”, quy định về những hoạt động đưa công nhân ra nước ngoài gồm việc tổ chức thực hiện và những cá nhân liên hệ.
“Đem con bỏ chợ” là chính sách xuất khẩu lao động do Bộ Lao Động-Thương Binh-Xã Hội (LĐ/TB/XH) thực hiện.

Hiện nay có khoảng nửa triệu người VN được xuất khẩu đến 40 quốc gia trên thế giới. Năm 2011, đã có 60,530 lao động được xuất khẩu. Thị trường tiếp nhận lao động VN lớn nhất là Đài Loan (23,673 người), Hàn Quốc (14,134), Malaysia (120,000) và các quốc gia khác.

Sau khi nhận tiền từ 4,000 đến 5,000 đô la mỗi người, nhà nước tống công dân của mình ra khỏi nước rồi phủi tay. Không theo dõi, không quan tâm đến đời sống công dân của mình như thế nào cho nên đã có rất nhiều trường hợp công nhân Việt Nam bị áp bức, bóc lột như nô lệ thời xưa. Sống chết mặc bây, chỉ muốn nhận ngoại tệ gởi về nước mà thôi. Năm 2011 đã có 1.8 tỷ USD do lao động gởi về. 

2. "Nô lệ lao động" Việt Nam ở Nga

 
 
Lao động Việt ở Nga. Gương mặt không còn sự sống, đau buồn và đẫm lệ

Chuyện khó tin nhưng có thật. “Nô lệ lao động” là cụm từ để chỉ hàng ngàn người lao động VN tại các xưởng may bất hợp pháp ở Nga. Những xưởng may “đen” từ vài chục máy đến vài trăm máy đã có đến 500 cơ xưởng như thế, tài liệu chính thức của Nga tiết lộ như vậy. Với số lượng công nhân 20,000 mà đa số là người từ VN sang và những người trước kia trốn ở lại, không về nước.

Đầu năm 2011, tờ Pushkino loan tin, “Nhiều công nhân VN bị phát hiện đang làm việc trong một xưởng may bất hợp pháp tại Moscow. Đó là một Getto (Getto, tiếng Nga chỉ các trại tập trung lao động của Đức Quốc Xã), trong đó những lao động người VN sống trong những điều kiện gần như nô lệ. Họ không được ra khỏi khu vực của xưởng, các phòng chật như cái nôi, thậm chí ngồi cũng khó. Họ có 8 tiếng đồng hồ để sinh hoạt và ngủ, thời gian còn lại thì phải làm việc trên máy. Xưởng may sản xuất hàng “nhái” của TQ. Người trông coi họ là người có quốc tịch VN”.

Hồi tháng 8 năm 2009, báo Nga đưa tin, một xưởng may “đen” may quần áo “nhái” thể thao có tới 600 người Việt tại Ivanteevka. Lao động VN bị bóc lột thậm tệ, bị nhốt dưới một khu vực ngầm cách biệt với thế giới bên ngoài. Bị thu tất cả giấy tờ tùy thân, không được liên lạc với bên ngoài. Phải làm việc từ 12 đến 14 giờ một ngày, không có ngày nghỉ.

Công nhân bị dồn 50, 60 người vào một phòng, có giường tầng. Các đội nam nữ cách nhau bằng một tấm vải chỉ rộng vài mét vuông thôi.

Ông Trần Du Lịch, một đại biểu Quốc hội bày tỏ, “tình cảnh của người LĐ/VN tại các xí nghiệp ở Nga thật quá đau lòng. Đó là trách nhiệm của các đơn vị tuyển người, xuất khẩu và quản lý người của nhà nước VN, đã để cho người LĐ/VN bị bán cho các xí nghiệp đen khi họ đến Nga, đã đẩy những thanh niên nghèo khổ ở nông thôn vào tình cảnh đó”.

Chủ nhiệm Ủy Ban Kinh tế Quốc Hội Hà Văn Hiền cho rằng, “Thực trạng khổ sai của hàng chục ngàn LĐ/VN ở Nga dường như chưa được cải thiện”.

Vừa qua, trong vụ cháy kho chứa vải của một xưởng may “đen” đã làm chết 14 người VN, vì họ bị nhốt trong một căn phòng.

3. 176 nữ công nhân Việt Nam ở Jordan bị đánh đập dã man

 
Công nhân Việt bị cảnh sát Jordan đánh trọng thương tháng 2-2008.

Đầu năm 2008, 176 nữ công nhân được đưa đi lao động ở Jordan theo hợp đồng với công ty may mặc W&D Apparel do ông James Shen, người Đài Loan, làm chủ. Mỗi người phải đóng 25 triệu đồng để được tuyển dụng.

a). Điều kiện của hợp đồng

Tiền lương mỗi tháng là 300USD. Làm việc 8 giờ mỗi ngày. Thời hạn hợp đồng là 3 năm.

b). Chủ nhân bóc lột và đánh đập dã man

Ngay khi đến Jordan thì hộ chiếu (Passport) và các giấy tờ tùy thân bị thu giữ. Bắt làm việc 16 tiếng đồng hồ mỗi ngày. Tiền lương từ 80 đến 150 USD.

Công nhân phản đối. Không được giải quyết nên bãi công. Không làm việc thì không cho ăn. Bỏ đói. Sau đó, cảnh sát Jordan vào đánh đập dã man. 5 công nhân bị thương nặng, hai người bất tỉnh.

c). Dân biểu Mỹ vào cuộc

Do bản tin của tờ Thanh Niên trong nước về việc 176 công nhân đình công ở Jordan, đài Á Châu Tự Do (RFA) và TS Nguyễn Đình Thắng tiến hành việc cứu nguy cho công nhân VN ở Jordan.

Đài RFA lập đường dây viễn liên tiếp xúc ủng hộ và trấn an những người bơ vơ nơi xứ lạ và vận động cứu nguy. TS Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc Điều hành Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển (Boat People SOS) và cũng là thành viên của Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Tân Thời Ở Châu Á (CAMSA=Coalition to Abolish Modern-day Slavery in Asia).

TS Thắng thông báo vụ việc cho hai dân biểu Christopher Smith và Frank Wolf và xin hỗ trợ cứu nguy. Giúp công nhân về nước càng sớm càng tốt trước nguy cơ bị khủng bố và chết đói.

Cũng may là lúc đó vua Abdullah Đệ Nhị và Thủ tướng Jordan đang thăm nước Mỹ. Nhà vua tích cực giúp đỡ. Ra lịnh cho Bộ Lao động Jordan điều tra và giúp cho các công nhân VN về nước trong thời gian sớm nhất.

d). Phái đoàn Việt Nam đến chửi bới và đe dọa

Một phái đoàn từ trong nước ra. Cô Vũ Phương Anh chỉ biết ba người là ông Thanh, đại diện Bộ Ngoại giao VN, ông Tạo thuộc Bộ Lao Động-Thương Binh-Xã Hội và ông Trần Việt Tú, Phó Tổng Lãnh Sự VN ở Cairo (Ai Cập). 

“Họ sang thì chỉ quanh quẩn là “bọn mày đình công bất hợp pháp”, một, hai là “bọn mày tự đánh nhau và cắt đồ của nhau, đấy”. Cô Phương Anh tường thuật tại Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện Hoa Kỳ.

Sau buổi họp, họ bắt từng người vào phòng riêng, ký giấy tự nguyện xin về nước vì không đủ sức khỏe làm việc. Chỉ có 4 người ký tên.

Năm công nhân bị đánh được lịnh cấp tốc đưa về nước: “Chị Đoàn Thị Ngọc, quê ở Quảng Ninh, Trần Thị Ánh, quê ở Bắc Giang, Nguyễn Thị Lương quê ở Hưng Yên, chị Diễn ở Thanh Hoá và chị Oanh ở Bắc Giang.” Cô Phương Anh cho biết.

e). Tâm trạng của các công nhân

Đình công bị bỏ đói, bị đánh đập nên tình trạng rất hoang mang, sợ hãi. Cô Phương Anh thuật lại: “Em cảm thấy quá tủi nhục và sợ hãi. Với số tiền thu chưa tới 10 đô la, tụi em mua 20 gói mì tôm về nấu cho các chị bị đánh, bị thương và kiệt sức vì đói. Sau đó, em phải mang từng chiếc băng vệ sinh phụ nữ đem ra đứng đường bán. Nếu kéo dài thêm 10 ngày nữa thì không thể sống nổi”. Lời của cô Phương Anh.

Một độc giả nêu ý kiến: “Chị em nên để dành lại vài cái băng vệ sinh, để khi về đắp vào mặt của dũng, triết, mạnh, và một cái mang ra quảng trường Ba Đình.”

4. Hơn 300 lao động Việt Nam chết bất đắc kỳ tử tại Malaysia

Theo thống kê của Cục Quản Lý Lao Động Ngoài Nước thì từ năm 2002 đến nay đã có hơn 300 vụ lao động Việt bỏ mạng ở Malaysia. Tính riêng trong năm 2007 thì đã có hơn 100 vụ bất đắc kỳ tử, có nghĩa là chết đột ngột không theo nguyên nhân tự nhiên như đau ốm, tai nạn…

Lý do cái chết được chính quyền hai nước ém nhẹm.

Nhiều người Việt Nam tìm cách ra nước ngoài làm việc với hy vọng kiếm tiền giúp đỡ gia đình. Tuy nhiên, tại xứ lạ quê người họ lại phải đối diện với rất nhiều khó khăn mà không ai quan tâm giúp đỡ. Vì nghèo đói nên phải ra đi mà không có ngày trở về.

Những đau thương, mất mát của nhiều gia đình lao động xuất khẩu do Bộ LĐ/TB/XH thực hiện thì chính Bộ trưởng Nguyễn Thi Kim Ngân phải chịu trách nhiệm. 

Đó là đem con bỏ chợ.

5. Rước giặc vào nhà.

Trái lại, đã có trên 60,000 lao động Trung Quốc làm việc bất hợp pháp ở khắp nơi trong các công trường xây dựng do nhà thầu TQ đảm nhận. Bọn Tàu khựa xây dựng những cộng đồng của họ, bất tuân luật pháp Việt Nam. Đó là những làng Trung Quốc, những phố Tàu mọc lên như nấm đón nhận di dân vào làm trời làm đất, quậy phá nát những thôn xóm quê nghèo Việt Nam.

Đạo quân Trung Quốc có mặt khắp nơi khiến nhiều nhà quan tâm lo ngại vì sự đe dọa về chiến lược an ninh quốc phòng, về kinh tế, xã hội.

Chỗ nào có đông Tàu khựa thì có phụ nữ Việt Nam đến bán dâm ở các quán cà phê đèn mờ, đấm bóp tắm hơi, nhà nghỉ cho thuê phòng…

Tác giả Nguyễn Hữu Qúy viết trên báo Người Việt gần đây có đánh giá rằng: "Rõ ràng, Trung Quốc đang thực hiện cuộc di dân rất âm thầm, nhưng quyết liệt và hiệu quả, vào lãnh thổ Việt Nam một cách hợp pháp, có sự tiếp tay của quan chức Việt Nam ở cấp cao, thông qua chính sách đầu tư xây dựng và khai khoáng. Mà Vũng Áng quả là một vị trí lý tưởng không chỉ để khống chế Việt Nam về mặt đường bộ, mà là toàn bộ đường biển đi vào Vịnh Bắc Bộ."

Trong tương lai, người Việt trở thành một sắc tộc thiểu số thuộc chính quyền TW ở Bắc Kinh. Di dân chệt lấy vợ Việt, con cái của họ nhận quê cha đất tổ là nước Trung Quốc vĩ đại, và chúng sẽ rất hãnh diện là công dân của một cường quốc thế giới nầy.
Đó là rước giặc vào nhà. Trên căn bản người láng giềng tốt, đồng chí tốt, bạn bè tốt, đối tác tốt. Cái gì của Trung Cộng cũng đều tốt cả.

Ai rước giặc vào nhà? Ai cỏng rắn về cắn gà nhà, rước voi về vầy mả tổ? Ai làm tay sai bán nước?. “Chỉ có đui mù câm điếc mới không biết ĐCSVN bán nước”

4. Đời đời kiếp kiếp phải sống chung với “người hàng xóm”

 

Một khám phá mới: Chủ tớ đồng tính

Trích tuyên bố của bà Ngân: "Tranh chấp giữa hai nhà với nhau nếu không ưa nhau thì có thể bán nhà đi chỗ khác ở được. Còn đây là quốc gia. Đất nước này là của chúng ta, chúng ta không đi đâu được, đời đời kiếp kiếp phải sống chung với “người hàng xóm” như vậy. Đất nước này là của chúng ta và chúng ta phải ở đây. Chúng ta phải chấp nhận ba anh láng giềng dù họ có đối xử tốt hay không. Nhân dân chúng ta không thể để chiến tranh từ đời này sang đời khác. Nhưng nếu ai đánh mình thì mình phải đánh lại, không cam chịu, không cúi đầu… Chủ quyền là thiêng liêng, bất khả xâm phạm. Việt Nam muốn hòa bình để phát triển đất nước”.

Nguyễn Phú Trọng vẫn kiên định lập trường: “Tôi đã nhiều lần nói ta với Trung Quốc là láng giềng, phải ăn đời ở kiếp với nhau, xúc đất đổ đi được không?"

4.1. Ngụy biện, không biết mắc cỡ miệng

Trung Quốc hiện có 14 nước láng giềng, bao gồm: Triều TiênNgaMông Cổ,KazakhstanKyrgyzstanTajikistanAfghanistanPakistanẤn ĐộNepalBhutan,MyanmaLào và Việt Nam. Và cả Đài Loan nữa.

Thế nhưng tại sao không có nước láng giềng nào giống như VN đối xử với Trung Cộng vậy? Trả lời như sau:

1). Đó là lãnh đạo của 13 láng giềng kia của Trung Cộng, không có ai ôm hôn, bợ đít lãnh đạo Trung Cộng như Hồ Chí Minh đã làm cả.

2). Không có láng giềng nào nhận “Bên nây biên giới là nhà. Bên kia biên giới cũng là quê cha”

3). Không có ai xin cán bộ Trung Cộng về nước để chỉ đạo Cải Cách Ruộng Đất giết hại dân mình cả.

4). Không có ai đi phải thưa về phải trình như lãnh đạo VN đã làm đối với quan thầy Trung Cộng cả.

5) Không có ai nhận 470 tỷ USD về viện trợ vũ khí và kinh tế của Trung Cộng để vượt Trường Sơn vào bắn giết đồng bào miền Nam cả.

6). Không có ai thờ Mao Chủ Tịch như Hồ Chí Minh đã thờ:


“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt” (Thơ Tố Hữu)

Rõ ràng là từ Nguyễn Phú Trọng tới Nguyễn Thị Kim Ngân đều là ngụy biện đề bịp nhân dân mà thôi. Đứt dây thần kinh ngượng số 7.

Nguyễn Phú Trọng tuyên hứa với Dương Khiết Trì: “Việt Nam khẳng định chính sách nhất quán của Đảng, Nhà nước và nhân dân VN, luôn luôn coi trọng quan hệ hữu nghị, hợp tác với Trung Quốc, mong giữ gìn, củng cố và không ngừng làm cho quan hệ Việt-Trung phát triển mạnh mẽ, ổn định và lợi ích lâu dài của nhân dân hai nước dựa trên căn bản 16 chữ vàng và 4 tốt”. 

16 chữ vàng và 4 tốt là chương trình 30 năm để hoàn tất cho Việt Nam thành một khu tự trị thuộc chính quyền trung ương ở Bắc Kinh. Xuất phát từ Hội Nghị Thành Đô ngày 3-9-1990.

5. Tóm tắt về bà Chủ tịch Quốc hội

1). Ông Phạm Chí Dũng: “Nguyễn Thị Kim Ngân - nữ chính khách từ lâu được coi là được lòng của “các bên” và “đang lên”, nhưng hầu như im bặt về nhiều vấn đề chính trị và xã hội bức bối trong cả đoạn đường thủ ghế phó chủ tịch Quốc hội”

2). Nhà báo Bùi Tín. “Điều đáng trách là cơ quan lễ tân của Nhà nước, của Chính phủ, Quốc hội, và Bộ Ngoại giao đã không chăm lo cho bà chủ tịch một bộ cánh lịch sự, nền nã, giản dị, mà lại để cho bà chọn lấy một bộ áo quần chói mắt không giống ai, như một kép nữ phường tuồng, hết sức quê kệch, kiểu trưởng giả học làm sang, gợi ra hình ảnh của một nữ cung phi thời Trung Hoa cổ. “Bà chủ tịch quốc hội cũng phải học làm người”.

3). Mai Tú Ân (Trang Người đưa tin) “Bà Ngân ngồi nhầm chỗ”. Là Chủ tịch Quốc hội đại diện cho toàn dân, thế mà bà lại tuyên bố với tiếng nói đầy quyền lực của một lãnh đạo chính quyền. Bà ngồi nhầm chỗ.

4). Nhà bình luận Ngô Nhân Dụng (Báo Người Việt). “Con người vừa thiếu hiểu biết lại vừa hèn nhát”. “Bà Kim Ngân bảo rằng, “Không phải cứ hô hào, kích động thật to là có được chủ quyền.” Vậy theo ý bà thì phải làm gì mới lấy lại được chủ quyền trên đảo Hoàng Sa, đảo Gạc Ma? Bà Kim Ngân kêu gọi người Việt phải chấm dứt hô hào suông, tức là phải ra tay, phải dùng súng đạn thì mới đòi được chủ quyền! Nhưng nếu không đánh nhau, thì còn giải pháp nào khác?

6. Kết luận

 

Có một điều không ai chối cãi được. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân rất đẹp. Đẹp hơn bà Tòng Thị Phóng. (Trớt quớt)

4/5/2017